Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C98

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 66: Lần thứ nhất.

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Dịch giả: Accel

    Năm người Doãn Khoáng an toàn tụ hợp tại quảng trường Lincoln cùng cả đám Ngụy Minh. Không có sự vui sướng khi gặp lại, ngược lại tất cả yên lặng liếc nhìn nhau, thở dài nặng nề.

    Dưới cơn mưa lớn trên quảng trường Lincoln, hơn mười thiếu niên yên lặng đứng đó, tùy ý để mưa rơi lên người mình.

    Bóng râm tử vong, bao phủ trong lòng từng học viên may mắn còn sống sót lớp 1204, phóng đại tất cả tiêu cực trong lòng.

    Tuyệt vọng, bất lực, sợ hãi…

    Lúc này chỉ mới vẻn vẹn 38 giờ đồng hồ, gần một nửa sinh viên đã chết. Vương Ninh lại tung tích không rõ, đoán chừng cũng là lành ít dữ nhiều. Mỗi một bộ dang thê thảm lúc chết của bạn học đều hiện về trong đầu. Cho dù Lê Sương Mộc tâm trí kiên định cũng khó mà nặn ra một tia cảm giác an toàn nào.

    Nhất là Doãn Khoáng, 3 lần thiết kế tử vong, giống như thanh kiếm sắc bén được giữ bằng một cọng tóc, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn, tùy lúc đều có thể rớt xuống. Càng chậm chạp không đến, Doãn Khoáng mỗi khi làm việc gì lại càng lo lắng đề phòng. Thật giống như lúc trước, nếu như ra sức đuổi theo, hắn nhất định có thể giữ Đường Triệu Thiên lại, thế nhưng, hắn lại sợ Tử Thần đột nhiên phát động công kích đối với hắn, cho nên hắn chỉ có thể hậm hực nhìn Đường Triệu Thiên chạy mất.

    Doãn Khoáng cảm thấy, nếu như tâm lý mình hơi yếu một chút, có thể đã bị thần kinh luôn rồi.

    “Như vậy không được, Nếu như chúng ta mất đi dũng khí sống tiếp, thì chúng ta thật sự chết chắc rồi. Mọi người nghĩ sao?”. Đường Nhu Ngữ đứng dậy, nói: “Không thể tiếp tục như vậy nữa tiếp tục như vậy nữa. Bằng không thì không đợi Tử Thần tới giết, chúng ta đã tự hủy hoại mình mất rồi. Đi, chúng ta tìm một khách sạn, tắm rửa thật tốt, ăn uống một trận, ngủ một giấc. Như vậy mới có tinh lực mà ứng phó với Tử Thần. Đi”.

    Nói xong, cô liền Âu Dương Mộ, ngoắc tay với mọi người.

    Ngụy Minh cũng vỗ cái bụng lớn tiếng nói: “Dù sao ta cũng chết đói rồi. Tử Thần gì gì đó ta không quan tâm, hiện tại ta chỉ muốn ăn một bữa thật no. Tử Thần cút con mẹ nó đê!”.

    Một tiếng hét của hắn, ngược lại mang theo khí thế như sắp uống rượu chặt đầu.

    (ND: Thời cổ mọi người tin tưởng có âm phủ, có hồn phách, đều nói rằng uống rượu có thể làm gan lớn như gan gấu, giúp phạm nhân khi lên đường tăng thêm lòng dũng cảm)

    Bạch Lục cũng nói: “Nói rất đúng, cậu xem mấy người dở sống dở chết đứng ở đây giống cái gì? Cổ Hoặc Tử sao? Đi thôi, tắm rửa ăn cơm ngủ nghỉ! Tử Thần chó má! Trời đất bao la, ăn ngủ là lớn nhất! Hơn nữa, một đám đàn ông, chán chường như vậy không ra gì, không biết xấu hổ để bảy mỹ nữ đứng đây chịu mưa cùng sao? Các ngươi không đau lòng nhưng ta rất đau lòng đó”.

    Nghe Ngụy Minh cùng Bạch Lục nói, những người còn lại đều miễn miễn cưỡng cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười.

    Âu Dương Mộ khinh bỉ Bạch Lục: “Ai mượn ngươi đau lòng?”.

    Một câu hờn dỗi, chọc mọi người cười nhẹ.

    Ngay khi tất cả mọi người sắp đi, Doãn Khoáng đột nhiên nói: “Tôi sẽ không đi cùng các cậu”.

    “Tại sao?”. Ngụy Minh hỏi.

    Mọi người cũng tò mò nhìn về phía Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng nói: “Tình trạng của ta và của các ngươi không giống nhau. Các ngươi chỉ là mục tiêu Tử Thần phải giết, mà ta lại là đối tượng Tử Thần ghi hận. Ta đi theo các ngươi, sẽ chỉ liên lụy các ngươi. Nếu như là ta tự mình đối mặt với sắp đặt của Tử Thần, cơ hội sống sót cũng sẽ lớn hơn”.

    Mọi người nhìn nhau không nói gì. Thẳng thắn mà nói, tuy rằng rất bất đắc dĩ, nhưng nếu như Doãn Khoáng thật sự có thể sẽ kéo Tử Thần tới, liên lụy bọn hắn, đại đa số người sẽ không nguyện ý ở cùng một chỗ với Doãn Khoáng.

    “Ha ha, nếu như tôi có thể thoát khỏi Tử Thần một lần, thì có thể thoát được lần thứ hai, thứ ba”. Doãn Khoáng vẫy vẫy tay, nói: “Rất rõ ràng, trong tình cảnh này của cuộc thi, chúng ta căn bản là không có cách nào trốn tránh. Không muốn chết, phương pháp duy nhất chính là dũng cảm đối mặt. Buông thả, tự đầu hàng thì chắc chắn phải chết. Dũng cảm đối mặt, dũng cảm chống lại, có lẽ còn có hy vọng sống sót. Dù có chết đi nữa, cũng không có chút tiếc nuối nào. Đối mặt với Tử Thần – một vị thần, sợ rằng sự phản kháng của chúng ta không có tác dụng gì, nhưng so với buông tha một cách hèn yếu vẫn tốt hơn”.

    Lê Sương Mộc thở hắt ra, nói: “Vậy thì, cẩn thận nhé”.

    “Ừm. Các ngươi cũng thế”. Doãn Khoáng nói với Lê Sương Mộc: “Không chỉ phải cẩn thận Tử Thần, còn có Đường Triệu Thiên, và tên kia nữa”.

    “Cậu cũng thế”.

    Hai người bắt tay, sau đó Doãn Khoáng cáo biệt những người khác.

    “Lúc nào gặp lại?”. Bạch Lục hỏi.

    Doãn Khoáng cười cười, nói: “Tôi cũng không biết. Có lẽ rất nhanh, cũng có thể… Haha”.

    Bóng lưng Doãn Khoáng dần dần biến mất trong cơn mưa tầm tã.

    “Ài, chúng ta cũng đi thôi”.

    Đường Nhu Ngữ thở dài một tiếng, nói: “Cậu ta nói cũng đúng, điều duy nhất chúng ta có thể làm chính là dũng cảm đối mặt. Cho dù phải chết!”.

    ——

    Tiếng gió, tiếng mưa rơi, tiếng sấm, tiếng kèn, nhiều ầm thanh lọt vào vai.

    Doãn Khoáng đi một mình trên con đường rộng, mặc cho từng hạt mưa lớn đánh lên người mình, bỏ qua ánh mắt quái dị của những người đi đường phải trái, vừa đi vừa suy tư: “Vương Ninh… Đường Triệu Thiên… Nếu như ta đoán không lầm, hai người nhất định ở cùng một chỗ. Bọn hắn có mục đích gì? Sớm biết như vậy mình đã để lại trên người Đường Triệu Thiên ít đồ rồi”.

    Kỳ thật, Doãn Khoáng không biết mình nên đi đâu.

    Nguyên bản Doãn Khoáng vốn không muốn đi trên đường cái. Bởi vì nơi này là nơi Tử Thần dễ dàng xếp đặt thiết kế nhất. Thế nhưng, ở đâu mới là an toàn đây? Không có! Hơn nữa, Doãn Khoáng thật sự đã chịu đựng đủ loại áp lực rồi, quả thật là muốn làm cho hắn phát điên!

    Vì vậy, Doãn Khoáng dứt khoát cắn răng, đi lên đường cái, tiến vào khu vực nguy hiểm cao! Chết sớm chết muộn đều là giống nhau, còn không bằng chết dứt khoát, đỡ bị tra tấn tinh thần… Huống hồ, ai nói hắn sẽ nhất định trốn không thoát thiết kế của Tử Thần?

    Ngay khi Doãn Khoáng đang cẩn thận quan sát bốn phía, một cái bao đột nhiên đưa tới trước mặt hắn: “Người trẻ tuổi, Có lẽ cậu cần một chiếc áo mưa”.

    Nói chuyện là một ông già tóc bạc mặt đầy nếp nhăn, cầm ô che trên đầu, nở cười vô cùng hiền hậu.

    Doãn Khoáng vừa nhìn, ngẩn người, trái tim lạnh như băng không khỏi xuất hiện một chút ấm áp, nói: “Cảm ơn”.

    “Không cần khách sao”. Ông lão nói: “Bất luận cậu vì cái gì mà trở nên hoang mang, cũng đừng mất đi hy vọng sống. Mưa có lớn hơn nữa, cuối cùng cũng sẽ ngừng lại. Không phải sao?”.

    Doãn Khoáng khẽ gật đầu.

    Đạo lý này ai cũng hiểu, thế nhưng là có bao nhiêu có thể thật sự làm được?

    “Tôi có thể hỏi ông một vấn đề không?”. Doãn Khoáng nói: “Một vấn đề rất mạo muội”.

    (ND: Mạo muội: đánh liều làm việc biết có thể là dại dột, dễ gây sơ suất (thường dùng ở đầu câu bày tỏ ý kiến với người bề trên để tỏ ý khiêm tốn, nhún nhường))

    “Phải không? Ha ha. Ta rất muốn giải đáp cho cậu”. Ông lão người Mĩ nói.

    Doãn Khoáng chần chừ một lát, nói: “Như vậy, xin hỏi ông có sợ chết không?”.

    “Chết?”. Ông lão liếc nhìn Doãn Khoáng một cách kỳ lạ, cũng không có tức giận: “Cậu bé, cái này không phải vấn đề người trẻ tuổi như cậu nên nghĩ tới. Nhưng cậu đã hỏi, có lẽ ta có thể nói một chút cảm thụ của ta, chỉ là của ta thôi”.

    “Dạ”.

    “Nói thật, sống 60 năm, ta vẫn như cũ, cảm thấy sống không đủ”. Ông lão người Mĩ vẻ mặt hạnh phúc cười nói: “Ta còn muốn cùng vợ tản bộ trong công viên. Cháu trai nhỏ nhất của ta cũng đã biết gọi ông nội. Snow là con chó nhỏ đáng yêu của nhà chúng ta, nó rất dễ thương, nó rất thích được ta ôm nhìn mặt trời mọc. Cuộc sống tốt đẹp như thế! Cho nên nói, thật sự ta không muốn chết một chút nào!”.

    Doãn Khoáng không rõ ràng cho lắm. Hắn chẳng qua chỉ hỏi ông lão có sợ chết không, lại không ngờ ông ta nói đến nhiều thứ như vậy.

    “Nhưng, nếu quả thật muốn nói có sợ chết không. Nói thật. Ta kỳ thật cũng không sợ. Cũng không có gì phải sợ”.

    “Không sợ ư?”.

    “Tại sao phải sợ?”. Ông lão người Mĩ hỏi lại: “Người, rồi cũng phải chết. Tuổi thọ là có giới hạn. Đây là một loại quy luật của tự nhiên. Quy luật, cậu hiểu không? Giống như một cái ly, nó có thể chưa nhiều nước, nhưng nếu nhiều hơn nữa sẽ tràn ra. Người chết… chính là phần nước bị tràn ra. Đương nhiên, từ cảm nhận của các giác quan mà nói, chết đi, quả thật là một chuyện vô cùng đáng buồn. Nhưng đó là điều nhất định sẽ xảy ra. Sức người khồn thể nào kháng cự sức mạnh của tự nhiên. Nếu có thần tồn tại, có lẽ có thể. Nhưng ta tin rằng, cho dù là thần linh thật sự tồn tại, cũng sẽ có những quy luật áp dụng cho thần linh. Mặt khác, là một kẻ yêu thích triết học, ta theo chủ nghĩa vô thần”.

    “Hi vọng lời nói của ta có ích đối với cậu, cậu bé. Người thuộc tuổi của cậu, có lẽ đang hưởng thụ thanh xuân tươi đẹp thật tốt”.

    Nói xong, ông lão người Mĩ cười cười đi mất.

    “Tử Vong… Tự nhiên, quy luật? Nước tràn ra… Quy tắc hạn chế thần linh?”.

    Doãn Khoáng cảm giác mình tựa hồ nắm bắt được cái gì. Thế nhưng trên thực tế trong đầu hắn vẫn trống rỗng, thậm chí ngay cả năng lực tự hỏi cũng đã mất đi. Là hắn thật sự không thể giải thích được những điều như hoa trong gương, trăng trong nước kia hay là, ý thức của hắn đã chạm phải điều cấm kỵ mà bị cưỡng ép ngăn lại, không thể biết được. Cả người hắn đơ như một khúc gỗ đứng đó.

    Thật lâu sau, Doãn Khoáng mới lắc đầu nói: “Được rồi, nghĩ mãi mà không rõ thì không thèm nghĩ nữa. Bây giờ mà còn thất thần nữa thì chết chắc”.

    Nhìn chiếc áo mưa ông lão cho, Doãn Khoáng suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn mặc vào. Tuy rằng mình đã ướt rồi, nhưng dù thế nào cũng là lòng tốt của người ta”.

    “Tử Thần, rốt cuộc hắn sẽ dùng phương pháp gì để đối phó mình đây?”.

    Đùng!

    Tia chớp chói mắt từ trên không đánh xuống, mang đến ánh sáng ngắn ngủi cho đêm tối.

    Nhưng đối với Doãn Khoáng, đó lại là bóng tối.

    Bởi vì tia chớp vừa vặn đánh lên cột đèn đường bên người Doãn Khoáng, bóng đèn lập tức nổ tung, miểng thủy tinh bắn tới Doãn Khoáng đang đứng ở dưới khiến hắn không thể không nhắm mắt lại.

    Doãn Khoáng đột nhiên nghe thấy một âm thanh xé gió.

    Tia chớp vừa rồi không chỉ ảnh hưởng đến, còn ảnh hưởng đến một người lái cần cẩu. Người lái cần cẩu bị chói mắt, liền đạp phanh phanh gấp. Nhưng chiếc xe không dừng lại được ngay, sau một cú drift thì mới khó khăn dừng lại được. Thế nhưng móc treo trên cánh tay cẩu vẫn chịu tác dụng của quán tính hoặc sức mạnh nào đó mà quét tới Doãn Khoáng!

    Doãn Khoáng tuy rằng nhắm mắt lại nhưng 13 điểm cảm giác cũng không phải là giả, mặc dù không thể nghe âm thanh đoán vị trí, nhưng hắn vẫn có thể bổ nhào xuống nằm trên đất.

    Hắn cảm giác được cái móc treo kia sượt qua cái ót của mình.

    Doãn Khoáng cũng không lập tức đứng lên mà tiếp tục lăn vài vòng, thẳng đến khi đủ xa mới đứng dậy.

    Mà ngay khi hắn vừa đứng dậy, lại có hai luồng sáng chói lóa chiếu vào mắt, Doãn Khoáng nhắm mắt lại theo bản năng.

    Hình dáng của một chiếc xe và âm thanh ma sát của bánh xe với mặt đất ngày càng rõ.

    “Nguy rồi…”. Doãn Khoáng thầm than: “Sắp bị húc bay rồi…”.

    Nhưng mà Doãn Khoáng phát hiện chuyện đó không xảy ra, mà là một âm thanh tức giận: “Này! Ngươi muốn chết à? Ngu như lợn! Mau cút ra!”.

    “…”

    Doãn Khoáng sững sờ, liền thấy một chiếc xe container đang đứng trước mặt mình, cách không đến 2m.

    “Không bị húc…”. Doãn Khoáng không khỏi thở phào một hơi, lạnh mặt nói: “Xin lỗi”.

    Lái xe hung hăng nhổ một bải nước miếng, đạp mạnh chân ga, chiếc xe cạt vào người Doãn Khoáng tiếp tục lăn bánh. Xem ra lái xe tính khí nóng nảy kia rất là bất mãn với Doãn Khoáng.

    Nhìn lại, chỉ thấy cánh cửa phía sau cái xe container kia mở rộng, bên trong chồng chất những chiếc thùng tròn màu lam, từng thùng từng thùng lăn xuống, lăn tới vị trí của Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng vừa nhìn thấy lập tức kinh hồn bạt vía: “Dầu?”.

    Không chỉ thế, nắp thùng còn mở ra. Dầu chảy đầy đất từng chút theo sự chuyển động của cái thùng, lại bị mưa làm cho lan ra làm cho khắp nơi đều là dầu.

    Doãn Khoáng liền vội vàng xoay người bỏ chạy.

    Có lẽ là mặt đường thật sự quá trơn, hoặc là do giẫm vào cái gì đó, hắn còn chưa chạy được hai bước, đột nhiên trượt ngã xuống đất. Gần như cúng lúc đó, một cái thùng dầu lăn qua bên người hắn.

    Sau đó, cả người Doãn Khoáng toàn là dầu.

    Doãn Khoáng lập tức như rơi xuống hầm băng: “Xong rồi…”.

    Hắn biết rõ, Tử Thần nhất định có biện pháp tạo ra lửa, bằng không thì hắn tuyệt đối sẽ không làm cho mình một thân đầy dầu thế này.

    Quả nhiên, ven đường, một tấm biển hiệu đèn nê ông cực lớn dựng đứng trên một cửa hàng đột nhiên rụng xuống, rơi lên một thùng dầu. Cạnh sắt nhọn hoắt lập tức chọc thủng cái thùng. Đồng thời vì dây điện bị dứt mà tóe ra tia lửa, cơn mưa lớn chưa kịp dập tắt đã chạm vào dầu trong thùng.

    Đại hỏa bốc lên hừng hực trong mưa to lan rộng ra cả một vùng lớn, Doãn Khoáng ngay cả đặt chân cũng khó khăn nói chi chạy trốn. Ngọn lửa vô tình cắn nuốt hắn.

    Cái biển thông báo tuyển dụng kia cũng không biết bị sức mạnh gì dẫn dắt, đổ xuống người Doãn Khoáng.

    Ầm!
     
    thanhla and banhdacua25 like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 67: Sát tâm!.

    Dịch giả: Accel
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    “Có kết quả chưa?”. Nhìn đống bừa bộn đầy đất, còn một số nơi có vết tích của vụ cháy, thanh tra liên bang Bullock người da đen cau có hỏi.

    Một đặc vụ người da trắng nói: “Vâng… Định tính sơ bộ là tai nạn ngoài ý muốn”.

    “Cái gì? Lại là chuyện ngoài ý muốn?”.

    “Tuy rằng khó tin. Nhưng sau khi nhân viên kỹ thuật phân tích, đích thực là chuyện ngoài ý muốn. Nói thật, tôi cảm thấy cho dù là do Thượng Đế tạo ra thì cũng khó mà tin được, nhưng đây là sự thật. Có điều…”.

    Thanh tra da đen liền vội vàng hỏi: “Có điều cái gì?”.

    “Sự cố lần này không có nhân viên thương vong”. Đặc vụ da trắng nói: “Nhưng có nhân chứng nói là lúc đó có một người bị vây giữa đám lửa, còn bị bảng hiệu đèn nê ông rơi xuống đập trúng. Chúng ta lại không tìm được bất kỳ thi thể nào. Chứng tỏ người kia còn sống, không thể không nói, người này đúng là sống dai, như vậy mà cũng không chết được”.

    Thanh tra da đen nhìn thoáng qua xung quanh, sau đó thở dài: “Đây là tai nạn ngoài ý muốn thứ 4 trong ngày hôm nay rồi, tính cả tai nạn sập cầu hôm qua là 5. Lần nào cũng là trùng hợp như thế, đều là do những thứ ngoài ý muốn liên tiếp xảy ra tạo thành. Jim, chẳng lẽ cậu cho rằng thật sự chỉ là trùng hợp sao?”.

    “Đúng là vô cùng kỳ quái. Tôi làm cảnh sát 20 năm, lần đầu thấy chuyện như vậy. Nhưng mà…”. Jim nhún vai: “Nhân sinh vô thường mà”.

    Thanh tra da đen tựa hồ nghĩ tới điều gì: “Đúng rồi, vụ án kẻ lang thang mất tích điều tra như thế nào rồi?”.

    “Ôi trí nhớ của tôi, vừa nhận được tin tức, tôi đang định báo cáo đây”. Jim vỗ vỗ đầu, nói: “Tìm được mấy dấu vân tay, sau khi đối chứng thì giống với những du học sinh Trung Quốc đã chết hôm nay. Nếu như không có chứng cứ gì khác, thì gần như có thể khẳng định bọn họ là hung thủ”.

    Thanh tra da đen cau mày: “Đã điều tra những du học sinh kia chưa”.

    “Bọn họ đều là du học sinh Trung Quốc thuộc trường cấp 3 Á Lạp Bá Hàn”. Sau khi nói xong, hắn bổ sung một câu: “Mọi thủ tục đều hợp pháp. Không có điểm nào đáng nghi. Nói thật tôi nghĩ mãi mà không rõ, một đám du học sinh trẻ tuổi, tại sao phải giết một kẻ lang thang chứ”.

    Thanh tra da đen sờ lên cái cằm, nói: “Tôi nhớ tổng cộng có 30 du học sinh, 12 người đã chết, còn 18 người đang ở đâu?”.

    “Có 12 người vào ở một phòng trong khách sạn Washington đường 1207, 6 người khác tung tích không rõ. Đúng rồi, theo báo cáo của bệnh viện, những học sinh bị thương nặng trọng vụ sập cầu hôm qua đều biến mất. Tôi cảm thấy đám du học sinh này vô cùng khả nghi, có nên cho người băt bọn chúng lại không”.

    Thanh tra da đen lắc đầu, nói: “Trước khi có chứng cứ xác thực không thể làm như vậy. Nếu như những cái du học sinh có hiềm nghi giết người kia đã chết thì chính là chết không đối chứng. Tùy tiện bắt du học sinh ngoại quốc, nhất là Trung Quốc, hiện tại lại là thời kỳ nhạy cảm, rất dễ xảy ra tranh chấp quốc tế. Tội này chúng ta không đảm đương nổi đâu”.

    Jim hỏi: “Vậy làm sao bây giờ?”.

    Thanh tra da đen ra lệnh: “Tạm thời phái người theo dõi bọn họ sát sao, tùy thời báo cáo hướng đi của họ. Còn nữa, toàn lực tìm kiếm 6 du học sinh mất tích”.

    “Nhóm 8 người may mắn kia, à không bây giờ là 7 thì sao? Sếp, người của chúng ta không đủ đâu”.

    “Bên đó tôi tự mình chịu trách nhiệm”. Thanh tra da đen nói: “Đầu bếp nhỏ của nhà hàng kia rất đáng nghi, tôi phải thường xuyên chú ý hướng đi của bọn họ”.

    “Được rồi”.

    Người da trắng Jim rời đi, thanh tra da đen nhíu chặt lông mày, đột nhiên ánh mắt của hắn đảo qua một cái cửa ngõ cách đó không xa, không tự chủ được nâng kính mắt trên sống mũi lên. Quỷ xui thần khiến thế nào, ông ta nhìn chung quanh rồi cất bước đi về phía cửa ngõ đen kịt đó.

    Giống như một loại trực giác, thanh tra da đen cảm thấy, cửa ngõ đen như mực kia, có lẽ có đáp án mình muốn. Làm thám tử lâu năm, ông ta đã hình thành cho mình một trực giác sắc bén. Mà ông ta cũng thì vẫn luôn luôn tin tưởng trực giác của mình.

    Thận trọng đi vào con ngõ nhỏ, thanh tra da đen theo thói quen rút súng ngắn ra. Họng súng lạnh lẽo hướng về phía trước.

    Cửa ngõ tối đen, như cái miệng lớn của dã thú, chỉ chực cắn người.

    Thanh tra da đen hít sâu một cái, bước đi cực kỳ nhẹ nhàng, từng bước từng bước. Hô hấp của ông ta vô cùng nhẹ, bước chân không hề gây ra tiếng động. Trong ngõ nhỏ phi thường yên tĩnh, ẩm ướt, âm u, còn có một cảm giác khó tả.

    “Hả?”.

    Dưới chân tựa hồ đã giẫm vào cái gì, thanh tra da đen không khỏi nhìn dưới mặt đất một cái, nhịn không được cúi người nhặt đồ vật bị giẫm đó lên.

    Một chiếc áo mưa! Hơn nữa còn là một chiếc áo mưa bị đốt cháy queo lại khắp nơi toàn là lỗ thủng, hẳn là do đám lửa lớn đó và một vật sắc bén nào đó đâm vào. Trên áo mưa còn sót lại chút hơi ấm cùng với cái mùi gay mũi sau khi bị đốt.

    Loảng xoảng!

    “Ai?!”.

    Thanh tra da đen đột nhiên ngẩng đầu, ngón tay đặt sẵn trên cò súng lập tức căng lên.

    Trong bóng tối, một đôi mắt xanh veo.

    Meow~

    Một con mèo toàn thân màu đen nhàn nhã bước ra, không sợ người lạ chút nào, liếc thanh tra da đen một cái, đi qua bên chân ông ta.

    Thanh tra da đen thở phào, cười khổ một tiếng, liền thu súng lại, tiện tay vứt cái áo mưa rách rưới đi, ra khỏi ngõ nhỏ.



    Phù…

    Nhìn thấy bóng lưng thanh tra da đen biến mất tại cửa ngõ, thần kinh đang căng thẳng của Doãn Khoáng cuối cùng cũng thả lỏng, nặng nề thở dài một hơi.

    “Cuối cùng cũng đi. Cảm giác của người này, nhất định nhất định 10 điểm. May thật, cảm giác của ta cao hơn hắn 3 điểm nếu không đã bị phát hiện rồi”.

    Lúc này Doãn Khoáng đang trốn ở chỗ sâu trong góc tường, tiện tay lấy một tấm màn che trên người mình.

    Thấy mình còn 5 điểm sinh mạng, Doãn Khoáng cười khổ, cũng âm thầm cảm thấy may mắn, mình mạng lớn, cuối cùng cũng gắng gượng được.

    Nghĩ đến đây, Doãn Khoáng lại nhịn không được nhìn chiếc áo mưa trên đất, cảm khái không thôi: “Nếu không phải nhờ chiếc áo mưa này, chỉ sợ mình đã bị thiêu chết rồi. Đây là công của 16 điểm mị lực a (vốn có 14+danh xưng phụ trợ “Lấy giúp người làm niềm vui”) hay là ông lão tốt bụng đó đây?”.

    Lúc đầu, Doãn Khoáng một thân toàn dầu, nhưng trên thực tế lại bị áo mưa cản trở, thực tế lửa không trực tiếp đốt lên người Doãn Khoáng, mưa càng ngày càng lớn, quần áo Doãn Khoáng vốn ẩm ướt rất khó bị cháy. Cho nên, ảnh hưởng đám lửa với Doãn Khoáng thật ra không lớn.

    Mà tại thời điểm tấm bảng hiệu kia rơi xuống, Doãn Khoáng khởi động ‘Hình thái dị hóa G’, 20 điểm lực lượng cùng 18 điểm phòng ngự khó khăn chống đỡ, nhưng vai phải vẫn bị một cây sắt rỉ đâm thủng. Cũng may là đâm qua vai, chứ đâm qua não thì Doãn Khoáng chết tươi rồi.

    Cuối cùng hắn cũng vượt qua được, vô cùng may mắn.

    Lúc Doãn Khoáng chui vào ngõ nhỏ, tựa trên vách tường thở dốc liền nhận được nhắc nhở của hiệu trưởng.

    “Nhắc nhở: Ngươi thành công tránh thoát thiết kế của Tử Thần lần thứ nhất. Ban thưởng 500 học điểm, 1 điểm đánh giá cấp F, 2 điểm học phần, 2 điểm đánh giá tổng hợp”.

    “Nhắc nhở: Bởi vì ngươi thành công tránh thoát thiết kế của Tử Thần lần thứ nhất, theo Quy tắc hạn chế, 24h tiếp theo Tử Thần không thể thiết kế tử vong đối với ngươi”.

    “YES!!”. Doãn Khoáng hét một tiếng.

    Ban thưởng gì gì đó Doãn Khoáng rất quan trọng, nhưng mà 24h an toàn kia lại càng làm Doãn Khoáng hưng phấn. Đây quả thực là buồn ngủ có người đưa gối a.

    Doãn Khoáng làm gì cũng co tay rụt chân, rất sợ chỉ cần không chú ý một cái là gặp phải thiết kế của Tử Thần chết toi. Nhưng điều đó hiện tại đã không còn, 24h an toàn, đủ cho Doãn Khoáng làm rất nhiều chuyện.

    Ví dụ như, bắt được Đường Triệu Thiên, bắt được Vương Ninh!

    Hai người kia, đều là bom hẹn giờ, là nhân tố cực đoan không ổn định. Nhất là Vương Ninh, Doãn Khoáng cảm thấy, người này quả thực không thể dùng lẽ thường để suy đoán, nhớ lại những hành vi của người này, đúng là không phải người bình thường.

    Doãn Khoáng sợ nhất chính là Vương Ninh cố ý phá hư nhiệm vụ của đề thi chung lần này. Nếu quả như thật là như thế, đối với 1204 lớp đúng là một cơn ác mộng.

    Doãn Khoáng không hoài nghi chút nào về việc Vương Ninh sẽ làm như vậy.

    “Nếu như… Hắn nghĩ được biện pháp thoát ly lớp 1204, gia nhập các lớp khác… Như vậy, điều hắn muốn làm là dùng tất cả thủ đoạn mọi để làm suy yếu lớp 1204… Nếu quả như thật là như thế… Vương Ninh, con người này, thật ngoan độc!”.

    “Vô luận có phải ngươi định làm như vậy hay không, ngươi đều phải chết… Tính cả vụ lúc trước, chúng ta cùng thanh toán hết!”.

    Hai cái hai cái đồng tử màu hổ phách yêu dị, nhờ sát khí của Doãn Khoáng mà càng sáng lên.

    Có lẽ chính là một tia sát khí đã này hấp dẫn thanh tra da đen kia.
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 68: Cẩn thận thăm dò.

    Dịch giả: Accel
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Lại một lần nữa nhận được lợi ích từ hiệu trưởng, Doãn Khoáng sau khi dùng ‘Cứu tâm hoàn hiệu quả nhanh’ và ‘Băng vải cầm máu’, sinh mệnh hồi phục lại 25 điểm, nghỉ ngơi thêm 1h, sinh mệnh hồi phục thêm 5 điểm, ngoại trừ hơi suy yếu một chút thì cơ bản sức khỏe của hắn không khác người bình thường lắm.

    Sau khi nghỉ ngơi, Doãn Khoáng cũng không lãng phí thời gian.

    Hắn tổng cộng nghĩ đến hai chuyện.

    Thứ nhất, chính là theo như lời nhắc nhở “Tử Thần bị ‘Quy tắc’ hạn chế, trong 24h không thể thiết kế tử vong với ngươi”. Ngay cả loại tồn tại như Tử Thần, cũng bị ‘Quy tắc’ hạn chế, Doãn Khoáng rất hiếu kỳ, quy tắc này rốt cuộc là cái gì?

    Thông thường, quy tắc đều là do tồn tại cường đại hơn lập ra, hoặc là tự hình thành một cách tự nhiên và khách quan. Như vậy, chỉ riêng series Final Destination mà nói, những sự trùng hợp không thể tưởng tượng đó, thay vì nói là trùng hợp, Doãn Khoáng càng muốn tin là có một tồn tại hư vô mờ mịt nào đó thiết kế cả Tử Thần.

    Như thế, giả định Tử Thần thật sự tồn tại, thì loại tồn tại gì có thể lập ra ‘Quy tắc’ cho Tử Thần?

    “Hiệu trưởng?”.

    Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Doãn Khoáng liền bác bỏ. Đám học trưởng đã từng nói, hiệu trưởng chỉ phụ trách hai chuyện: “Đưa sinh viên vào tràng cảnh và đưa về. Trong thế giới tràng cảnh, hiệu trưởng chắc là sẽ không trưc tiếp can thiệp vào hoạt động của thế giới. Cho nên hiệu trưởng không thể nào đặt ra hạn chế đối với Tử Thần.

    (ND: tràng cảnh: một cảnh phim)

    Không phải hiệu trưởng thì sẽ là ai đây? Cường đại hơn Tử Thần, có thể là loại tồn tại như Thần Vương, Chủ Thần… Nhưng một khi đã như thế, bộ phim này cũng không gọi là Final Destunation mà gọi là Cuộc chiến chư thần rồi.

    (TV: vua của thần; CT: chủ trong chủ, chủ nhân. người chịu trách nhiệm, v.v…; Chư thần: các vị thần)

    Mặt khác, nếu như Tử Thần không tồn tại… Doãn Khoáng tự động loại bỏ khả năng này.

    Còn nếu ‘Quy tắc’ là tự nhiên hình thành một cách khách quan, thì cũng phải rõ ràng chút chứ? Loại quy tắc này, ngoại trừ biết nó hạn chế Tử Thần ra, Doãn Khoáng căn bản không thể nắm bắt được sự hiện hữu của nó.

    Cuối cùng, Doãn Khoáng đưa ra kết luận: Khó quá bỏ qua!

    Chuyện thứ hai mà Doãn Khoáng nghĩ tới, là đối phó với Vương Ninh và Đường Triệu Thiên thế nào đây.

    Hành vi của Đường Triệu Thiên rất dễ đoán. Suy nghĩ duy nhất của loại người tài năng có hạn còn trí lực thấp này chỉ có thể là báo thù. Điểm ấy Doãn Khoáng không cần nghĩ cũng biết.

    Về phần Vương Ninh, chính là kẻ làm cho người khác rất nhức đầu. Người này bình thường đều khiêm tốn, không gây chú ý. Không chủ động để ý đến hắn thì căn bản không thể cảm thấy sự hiện hữu của hắn. Hắn gần như che dấu hết bản thân. Một nhân vật nguy hiểm, Doãn Khoáng không thể nào nắm bắt được khuôn mẫu hành vi của hắn.

    “Chờ chút!”.

    Doãn Khoáng tựa hồ nghĩ ra điều gì đó.

    “Cảm giác tồn tại thấp? Không sai, tên này hành sự khiêm tốn hạng nhất. Như vậy, một người không thích gây chú ý, sẽ công nhiên chơi trò mất tích như vậy sao? Người khác không biết Vương Ninh, nhưng mình và Lê Sương Mộc lại không hiểu hắn sao? Hơn nữa, sau khi mất tích, hắn còn âm thầm ra tay cứu được Đường Triệu Thiên, mình cùng Lê Sương Mộc khẳng định sẽ nghĩ đến là hắn làm. Thế thì vì sao hành vi, tác phong của hắn trước sau lại tương phản như thế. Là chuyện gì đã làm hắn thay đổi?… Chẳng lẽ là Lê Sương Mộc?”.

    “Có lẽ, thật sự có khả năng đó. Lê Sương Mộc trước kia đều biểu hiện có chừng mực, là một người cẩn thận che giấu bản thân. Thẳng đến khi hắn thật sự không thể chịu đựng được hành động của đám người Đường Triệu Thiên, lớp xảy ra tình trạng bị chia rẽ, hắn mới mạnh mẽ đứng ra. Không cần phải nói, chỉ cần xong chuyện này, nếu không có gì bất ngờ thì mọi người sẽ xác định vị trí lãnh đạo của Lê Sương Mộc… Cộng thêm biểu hiện sát phạt quyết đoán của hắn, ai còn nghi ngờ khả năng của Lê Sương Mộc?”.

    “Vương Ninh… Người như vậy, sẽ chịu phục tùng Lê Sương Mộc sao? Đáp án rất rõ ràng! Vì thế, hắn cứu Đường Triệu Thiên, hắn liền có hai lựa chọn. Một là ủng hộ Đường Triệu Thiên… Nếu như Vương Ninh có chút đầu óc, sẽ không làm như vậy. Thứ hai, lợi dụng Đường Triệu Thiên kiềm chế chúng ta. Sau đó hắn thừa đục nước béo cò, dựa vào thực lực của hắn thì căn bản không khó để cứu nhân vật trong phim… Cuối cùng hắn sẽ mang theo phần thưởng, thoát ly lớp 1204, tự xây dựng đội ngũ của mình!”.

    Nắm đấm của Doãn Khoáng càng nắm càng chặt: “Nhất định là Vương Ninh định làm như vậy! Hắn đã không thể khống chế lớp 1204 thì phải hủy diệt, sau đó chuyển tới lớp khác. Làm thế nào để hủy diệt? Giết những thành viên còn lại của lớp 1204, không chừng hắn còn muốn giết luôn cả nhân vật phim. Nếu như mình là hắn thì nhất định sẽ cứu hết toàn bộ dàn nhân vật một lần, thu đủ phần thưởng rồi sẽ giết”.

    “Trong 24h nhất định phải giết được Vương Ninh! Nhưng không nói đến việc biết Vương Ninh bây giờ đang trốn ở đâu, coi như tìm được hắn, thực lực của mình đủ để giết hắn không? Tuy mình có cường hóa G, nhưng Vương Ninh cũng rất có thể đã có được cường hóa T… Nguy hiểm này đáng để mạo hiểm sao?”.

    Tại nơi này, mỗi người đều vì chính mình mà sống! Cho dù đề thi chung lần này có quy mô lớp, nhưng rõ ràng hiệu trưởng không chú ý đến tính ích kỷ của con người. Chỉ cần mình sống sót, chỉ cần mình thoải mái mới tốt! Tầm quan trọng của cái gọi là đoàn kết mà phụ đạo viên và trợ giáo nhấn mạnh hết lần này đến lần khác có thể chỉ là một câu cửa miệng mà thôi. Ai quan tâm? Ai thèm quan tâm chứ?

    Nếu có người hỏi Doãn Khoáng, Doãn Khoáng có thể thoải mái thừa nhận, hắn không quan tâm!

    Có lẽ, nếu như Doãn Khoáng có thể chọn một số người từ rất nhiều người để tạo nên một tập thể đoàn kết, hỗ trợ lẫn nhau thì được. Còn trong một đoàn thể cực kỳ bất ổn như thế này, điều đầu tiên Doãn Khoáng nghĩ tới là chính bản thân mình.

    “Haiz! Khó trách học trưởng Hùng Bá nói đề thi chung vô cùng khó. Khó khăn không chỉ là nhiệm vụ, còn có mâu thuẫn trong nội bộ lớp. Nếu như giải quyết được Vương Ninh và Đường Triệu Thiên, chỉ cần cứu các nhân vật phim vài lần, có lẽ lớp 1204 còn có hy vọng. Bằng không thì, mấy ngày tới cả lớp phải chịu áp lực từ hai phía là Tử Thần và Đường Triệu cùng Thiên Vương Ninh, chỉ sợ lớp giải tán sớm, sau đó tất nhiên là đoàn diệt”.

    “Mình nên làm thế nào đây? Hai lựa chọn. Thứ nhất là dùng tất cả thủ đoạn, bắt Vương Ninh và Đường Triệu Thiên rồi giết. Thứ hai là làm như Vương Ninh, chuyển lớp!”.

    Giờ khắc này, Doãn Khoáng ngồi trên tường, đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi.

    Nhưng mà sau một khắc, ánh mắt nới lỏng của hắn lại ngưng tụ.

    Cặp mắt kia, trong bóng tối lóe lên ánh sáng dị thường.

    “Đường, là do người đi mà thành. Trước mặt ta có hai con đường. Nếu ngay cả dũng khí thử tiến tới cũng không có, tương lại làm sao có thể sống sót trong khốn cảnh? Doãn Khoáng ơi Doãn Khoáng, ngươi không thể thay đổi người khác, nhưng ngươi có thể thay đổi chính mình! Kiếp sống đại học này, hiện tại mới bắt đầu, không có thời gian để ngươi cảm thán và do dự đâu!”.

    Doãn Khoáng liền móc điện thoại đã chuẩn bị từ trước ra, bấm số của Lê Sương Mộc.

    “Doãn Khoáng?”.

    Lúc này giọng nói của Lê Sương Mộc đã không còn tao nhã như lúc trước, lại có một cảm giác uy nghiêm nhàn nhạt.

    “Tôi đây”.

    “Tình huống của cậu bên kia thế nào?”.

    “Tạm được. Vừa rồi may mắn tránh được một lần Tử Thần thiết kế. Ha ha, Doãn Khoáng tôi năng khiếu khác không có nhưng ta lại sống rất dai”. Doãn Khoáng tự giễu.

    “Có chuyện gì sao?”.

    Doãn Khoáng nghiêm túc nói: “Hai người Đường Triệu Thiên cùng Vương Ninh ở cùng một chỗ”.

    “Hả!? Cùng một chỗ? Không phải là chơi gay chứ? Chúng ta sao lại không biết hai người đó khẩu vị nặng như vậy chứ?”.

    Trên trán Doãn Khoáng toát ra một giọt mồ hôi lạnh.

    Cái này rõ ràng không phải thanh âm của Lê Sương Mộc mà là Bạch Lục. Càng quen thân hắn càng nói chuyện bựa hơn râm hơn.

    Xem ra Lê Sương Mộc đang mở loa ngoài.

    “Hiện tại không phải là thời điểm đùa giỡn, Bạch Lục”. Doãn Khoáng bất đắc dĩ cười nói: “Các cậu bây giờ không những phải đề phòng Tử Thần, còn phải cẩn thận hai người đó nữa”. Nhất là Đường Triệu Thiên, cái tên điên cộng thêm ngu ngốc này nhất định sẽ nghĩ cách hạ thủ với các cậu”.

    “Hặc hặc, Cậu nhắc muộn rồi”. Bạch Lục cười lớn một tiếng, nói: “Ngay vừa rồi, tên đó thừa dịp ta đi ra ngoài mua quần áo tập kích ta, đúng là không biết tự lượng sức, bị ta cho nằm bẹp dí. Nhưng vì có huyết thống spiderman đâu cũng bò lên được nên chạy thoát rồi”.

    “Có thấy Vương Ninh không?”. Doãn Khoáng hỏi.

    “Không gặp. Không biết hắn chạy đi đâu. Đúng rồi, Doãn Khoáng, Lê Sương Mộc nói là Vương Ninh đã cướp T virus do cậu liều sống liều chết lấy được là thật sao?”.

    Trong đầu Doãn Khoáng hiện lên một suy nghĩ: “Xem ra Lê Sương Mộc muốn tăng sức đoàn kết của đội ngũ nên đã kể chuyện của Vương Ninh ra. Lê Sương Mộc, bản lĩnh tốt lắm”.

    “Ừm”.

    “Cái này choáng nha. Bình thường căn bản nhìn không ra, không nghĩ tới hắn lại là loại tiểu nhân âm hiểm này. Ta nói ta cứ cảm thấy nhìn hắn không thuận mắt thế nào mà. Lần sau gặp được nhất định phải bắp ngô chọc vào… một hồi. À, cậu gọi điện thoại có việc gì vậy?”.

    Doãn Khoáng hình như mơ hồ nghe thấy một tiếng “Lưu manh!”, sau đó Bạch Lục lập tức đổi giọng.

    Doãn Khoáng ngữ khí ngưng trọng nói: “Tôi nghĩ Vương Ninh sử dụng Đường Triệu Thiên để phá hư nhiệm vụ lần này của chúng ta. Sau đó hắn lại cứu nhân vật trong phim, giành phần thưởng. Cuối cùng hắn rất có thể sẽ thoát ly lớp 1204”.

    “Cái gì?!”.
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 69: Lập kế hoạch, phát hiện.

    Dịch giả: Accel
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    “Cậu xác định?”.

    Thật lâu sau, Lê Sương Mộc ngưng trọng nói.

    “Khả năng này quá 8 phần. Bằng không thì căn bản không thể giải thích tất cả những hành động của Vương Ninh”. Doãn Khoáng đáp: “Một chiêu này của hắn rất cao minh. Để cho tên ngốc Đường Triệu Thiên cản trở chúng ta, tự mình trốn đi chơ diễn biến cốt truyện xảy ra. Còn 7 người, nếu có thể cứu hết thì hắn có 3500 học điểm”.

    Bên kia đầu dây, hơn mười người vây quanh điện thoại nghe Doãn Khoáng nói xong, trong phòng lập tức lâm vào tĩnh mịch.

    Cuối cùng, Lê Sương Mộc cầm điện thoại di động lên, nói: “Doãn Khoáng, cậu có cách nào đối phó với bọn chúng không?”.

    “Việc khó nhất là tìm vị trí của bọn chúng”. Doãn Khoáng cười khổ: “Nếu như bọn chúng cứ một mực lẩn trốn, chúng ta căn bản không có cách nào. Cho nên, tốt nhất là làm cho bọn chúng chủ động đi ra”.

    “Dụ dỗ?”.

    “Chỉ có thể như vậy. Mục tiêu của Đường Triệu Thiên vô cùng rõ ràng, chính là đối phó chúng ta. Dụ dỗ hắn không khó. Đối với Vương Ninh, chúng ta chỉ có thể ôm cây đợi thỏ, không khác gì đánh bạc!”.

    “Đánh bạc?”.

    Doãn Khoáng thở dài, nói: “Chỉ có thể đánh bạc. Đương nhiên, cũng không phải đánh bạc một cách mù quáng. Theo tôi nhớ thì ngày mai là ngày chết của Issac và cô gái đeo kính. Thời gian tử vong của bọn họ rất gần. Nói cách khác, nếu như Vương Ninh muốn phần thưởng, hắn chỉ có thể cứu một trong hai”.

    Lê Sương Mộc nói: “Tôi hiểu ý của cậu, chúng ta đi mai phục, đợi đến lúc Vương Ninh xuất hiện? Nhưng vấn đề là, chúng ta không biết hắn sẽ cứu ai”.

    “Cho nên mới nói là đánh bạc”. Doãn Khoáng đưa điện thoại di động qua tai khác, tiếp tục nói: “Nhưng mà nếu như cẩn thận phân tích mà nói, vẫn có thể suy đoán được một ít. Tôi cho rằng Vương Ninh có khả năng sẽ đi cứu Issac mà không phải cô gái đeo kính”.

    “Tại sao?”.

    “Đầu tiên, theo như cốt truyện gốc, Isaac tuy rằng chết, nhưng thi thể của hắn vẫn đóng một vai quan trọng. Đừng quên, ông bác da đen xuất hiện lần thứ hai chính là để liệm thi Isaac, dẫn đến cảnh đám nhân vật chính nói chuyện với ông ta lần thứ hai, từ đó cốt truyện mới tiếp tục. Nếu không thì Peter cũng sẽ không ‘giết người trả nợ’. Nếu Issac không chết, có lẽ diễn biến cốt truyện sẽ rẽ sang hướng khác…”.

    (ND: Lần thứ hai gặp mặt ông bác da đen có nói “giết người trả nợ”, nên mới dẫn đến việc các nhân vật trong phim nghĩ rằng chỉ cần giết một người nào đó là có thể trả nợ cho Tử Thần, từ đó diễn biến của phim tiếp tục)

    Lê Sương Mộc đột nhiên cắt ngang: “Cốt truyện thay đổi? Nếu như Vương Ninh cứu được Issac? Phải biết rằng chỗ chúng ta ỷ lại chính là biết nội dung của bộ phim này, diễn biến thay đổi, chúng ta sẽ không biết những người đó chết như thế nào, thế thì làm sao cứu tiếp? Như vậy đối với tất cả mọi người đều không có lợi”.

    “Không!”. Doãn Khoáng khẳng định: “Một khi nội dung cốt truyện thay đổi, đối với chúng ta mà nói đích thật là một chuyện vô cùng tồi tệ. Nhưng đối với Vương Ninh, đây chính là điều mà hắn hy vọng. Cốt truyện càng hỗn loạn, đối với hắn lại càng có lợi. Đừng quên, dựa vào thân thủ của hắn, cho dù không biết nội dung cốt truyện, muốn cứu người căn bản không khó”.

    “…”

    Bên kia điện thoại trầm mặc một hồi, sau đó truyền đến âm thanh trầm thấp khàn khàn của Lê Sương Mộc: “Cậu nói không sai. Tên này… không thua gì một kẻ điên”.

    “Thật ra tôi vẫn luôn nghĩ mãi mà không rõ. Vì sao Vương Ninh lại làm như vậy. Một cá nhân cho dù có lợi hại, cũng không thể so với sức mạnh của đoàn đội. Chỉ cần thực lực chỉnh thể của lớp 1204 tăng lên, vô luận là đối với hắn hay là đối với mọi người đều có lợi mà? Hắn hà tất phải làm loại chuyện hại người không lợi mình thế này?”.

    “Bởi vì hắn căn bản không tin tưởng bất kỳ kẻ nào! Hắn chỉ tin chính mình. Đồng thời, ngoại trừ chính hắn, hắn sẽ không để ai vào mắt. Hơn nữa, nếu như tôi nghĩ không sai, hắn nhất định cho là rằng 1204 chúng ta không đủ tiềm lực phát triển, lại không để hắn sử dụng, cho nên mới muốn chuyển lớp. Dùng thực lực của hắn mà muốn khống chế một lớp, trước mắt cũng không phải việc khó”.

    Lông mày Doãn Khoáng nhíu lại: “Cậu giống như rất hiểu hắn?”.

    “… Phân tích chút thôi”. Lê Sương Mộc nói: “Dù sao cũng là đánh bạc, huống hồ phân tích của cậu cũng có lý. Sáng sớm ngày mai chúng ta liền đến quán massage mai phục, ôm cây đợi thỏ!”.

    (ND: Issac chết lúc đang massage châm cứu)

    Doãn Khoáng nói: “Nếu như có thể, cậu khuyên Tăng Phi xem. Nếu cậu ta gia nhập thì tốt. Lúc này Vương Ninh đã không phải là đồng đội của chúng ta nữa mà là đại địch”.

    “Ừm… để tôi nói chuyện với cậu ta”.

    “Còn nữa, trước khi đối phó Vương Ninh, phải giải quyết Đường Triệu Thiên đã. Biện pháp tốt nhất chính là dụ hắn xuất hiện”.

    Lê Sương Mộc thở dài, nói: “Thằng nhóc đó đã ăn một lần thiệt thòi, chỉ sợ không dễ dụ hắn ra đâu”.

    “Ha ha…!”. Doãn Khoáng nở nụ cười: “Đối phó Đường Triệu Thiên đơn giản hơn đối phó Vương Ninh nhiều”.

    Lê Sương Mộc khẽ cười một tiếng, thản nhiên nói: “Tuy tôi không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nói, Doãn Khoáng, đầu óc của cậu thật sự rất linh hoạt, đã sớm có cách thì nói ra đi. Nhanh chóng đem mối họa này diệt trừ, chúng ta chuyên tâm xử Vương Ninh, còn Tử Thần nữa”.

    Doãn Khoáng nói: “Tạm thời các cậu đừng nghĩ gì cả. Ngủ một giấc thật ngon, lấy lại tinh thần. Ha ha, tôi đoán, Đường Triệu Thiên nhất định không cách nào ngủ ngon giấc. Rạng sáng 5h tối sẽ gọi điện. Đúng rồi, các cậu đang ở đâu?”.

    “1207 Washington. Sao, cậu muốn tới?”.

    “Không. Chẳng qua là đi dạo ở chung quanh, nói không chừng vận khí tốt trực tiếp tóm được Đường Triệu Thiên. Mặt khác, tôi cũng muốn tìm chỗ để đánh một giấc”. Vừa nghĩ tới ngủ, Doãn Khoáng đã cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới như thủy triều, làm hắn không thể không lắc mạnh đầu, xua đi cơn buồn ngủ.

    “Được rồi. Cứ vậy đi”.

    “Ok”.

    Cúp điện thoại, Doãn Khoáng thở ra một hơi, nói: “Muốn sống tốt trong đại học, thật mệt mỏi a”.

    Cảm khái một tiếng, Doãn Khoáng liền bò dậy: “Ài, trước tiên phải tắm nước nóng, giặt đồ cái đã”. Nói xong, liền đi ra khỏi ngõ nhỏ.

    ———-

    Một giờ sau, Doãn Khoáng đã đổi một bộ đồ đen thoải mái đi trên đường phố Washington.

    Cơn gió lạnh sau mưa thôi qua đường cái, thổi vũng nước trên mặt đất gợn sóng, thổi cây xanh hai bên đường kêu lên sàn sạt. Đi qua hai bên đường mờ tối con đường này sẽ có một chút ánh sáng, nhưng dưới màn đêm, nó vẫn âm u như cũ.

    Phố Washington cũng không tính là phồn hoa, ban đêm có chút vắng vẻ.

    Đương nhiên, cái gọi là vắng vẻ chỉ là tương đối.

    Loại đường phố không phải rất phồn hoa lại có các loại cửa hàng khác nhau tập trung này, chính là kiểu đường phố mà những tên côn đồ, các băng đảng đua xe yêu thích nhất. Bọn chúng chính là một đám ký sinh trùng, ký sinh trên đường phố, ngoài trừ việc hút máu từ các cửa hàng, ngẫu nhiên hứng lên còn kiếm thêm tiền rượu tiền khói gì đó nữa.

    Giống như hiện tại, có bốn nam ba nữ người không ra người, quỷ không ra quỷ đang đứng trước mặt Doãn Khoáng, dùng lỗ mũi nhìn Doãn Khoáng. Khuyên sắt toàn thân đang rung rung khi bọn chúng lên tiếng, giọng nói chan chát như hét vào mặt người khác.

    “Ê, thằng lùn Trung Quốc, giao tất cả tiền trên người ra đây”. Một tên lưu manh cao to, đầu như cây chổi vàng chóe nói.

    Doãn Khoáng ngẩn người, bị một cánh tay đầy tha thu đẩy một cái: “Thằng lùn Trung Quốc, ngươi không nghe Jack nói sao”.

    Đẩy một cái không thấy Doãn Khoáng lay động gì, tên xăm mình lại thử đẩy thêm cái nữa.

    Doãn Khoáng cười lạnh một tiếng, đã nắm tay của tên kia, tiến lên một bước đấm vào nách của hắn.

    Tuy Doãn Khoáng chưa từng học qua kỹ xảo cận chiến chuyên nghiệp, nhưng mà đánh nhau thì ai không biết? Mắt, dưới nách, cằm, eo, sườn, đũng quần, một đấm một đá còn không ngã? Dựa vào 10 điểm lực lượng mà đánh mấy tên côn đồ này thì quá dễ dàng.

    “Đm! Các anh em, đánh hắn tàn phế rồi nói!”. Đầu cây chổi cũng là loại người hung ác, thấy Doãn Khoáng động thủ cũng không kinh ngạc, rút dao ra chọc tới.

    Doãn Khoáng cường hóa G sẽ đánh không lại mấy tên côn đồ? Hiển nhiên không có khả năng. Doãn Khoáng không hề xây xước đánh bảy tên con đồ nằm bẹp dưới đất. Doãn Khoáng vẫn đối xử với ba nữ côn đồ như bốn tên còn lại.

    Sau khi đánh xong, Doãn Khoáng giơ đầu tên đầu chổi lên, lạnh lùng hỏi: “Hỏi ngươi một việc”.

    Đầu chổi mặt mũi sưng húp bị dọa liền vội vàng gật đầu.

    “Có nhìn thấy một người châu Á không khác ta lắm đi trên đường này không, khoảng 1m8, tóc hơi dài, vẻ mặt gợi đòn, chính là loại nhìn là muốn đánh”.

    “A”.

    “A cái gì? Có hay không!”.

    “Có! Có một người! Tôi biết”. Tên xăm mình đột nhiên hô lên: “Vừa rồi có một người đánh nhau với người của Dã Lang bang ở quán bar Hỏa Diễm. Người kia giống như ngài, rất lợi hại… Không có ai là đối thủ của hắn”.

    Doãn Khoáng ngẩn người: “Móa! Ta vẫn xem trọng Đường Triệu Thiên quá mức rồi phải không?”.
     
    banhdacua25 and thanhla like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 70: Vây giết! (1)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch giả: deeno12701

    Doãn Khoáng bỏ qua tên đầu chổi, móc điện thoại di động ra bấm số của Lê Sương Mộc đồng thời liếc mắt cảnh cáo đám người dưới đất.

    “Các ngươi nằm đó, cấm nhúc nhích”.

    Chuông vừa kêu Lê Sương Mộc đã bắt máy, không biết là do hắn không ngủ hay là do tính cảnh giác của hắn rất cao.

    “Có chuyện gì?”.

    Doãn Khoáng nói: “Có vẻ như chúng ta đánh giá Đường Triệu Thiên hơi cao rồi. Ta tưởng là hắn lẩn trốn đâu đó để giám sát chúng ta, thế mà không ngờ tên này lại chạy tới quán bar uống rượu gây chuyện với đám xã hội đen ở đấy”.

    “Việc này… Cậu chắc chắn là hắn chứ?”. Lê Sương Mộc hỏi lại với giọng có vẻ như không thể tin được.

    “Khoảng tám chín phần mười”. Doãn Khoáng nói.

    “Cho dù không phải thì chúng ta cũng nên đi xem thử, tốt nhất là không phải… Dù sao thì ta cũng đang đói bụng, không bằng đi ăn khuya luôn? Yên tâm, chỉ cần đi cùng với tôi thì Tử Thần sẽ không thiết kế các cậu, tôi có 24h an toàn”.

    “… Ok, để tôi gọi đám kia, nhưng đám nữ sinh thì chắc khỏi đi, để cho các nàng ngủ một giấc ngon lành. Dù sau một ngày vừa qua cũng rất mệt mỏi”.

    Doãn Khoáng khẽ cười: “Cậu mà cũng biết thương hoa tiếc ngọc à”.

    “Dù sao thì vẫn là đàn ông mà. Cậu đang ở đâu?”.

    Doãn Khoáng nhìn xung quanh thấy một bảng hiệu KFC lớn liền đáp: “Nếu ta không nhầm thì đang ở ngay trung tâm của Washington. Gần đây có một cửa hàng KFC (Kentucky Fried Chicken). Tôi sẽ chờ các cậu ở đây”.

    “Ok, 10 phút nữa gặp”. Nói xong Lê Sương Mộc liền cúp điện thoại.

    Doãn Khoáng cất điện thoại đi, tóm lấy cổ áo của tên đầu chổi để lộ ra sắc mặt hung ác, ánh mắt toát lên sát khí lạnh lùng nói: “10 phút! Ngươi chỉ có chừng ấy. Đến quán bar Hỏa Diễm nhìn xem đám người kia còn ở đó không. Tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu dám làm gì ngu ngốc thì hẹn gặp lại đám anh em của ngươi vài chục năm sau trên thiên đường đi”.

    Sáu người còn lại đều hoảng sợ nhìn về phía tên đầu chổi, ánh mắt cầu khẩn đủ để hòa tan cả sắt thép.

    Tên đầu chổi quay đầu nhìn đám đồng bọn của mình liều mạng gật đầu: “Tôi… Tôi nhất định sẽ không làm bậy. Hãy tin tưởng tôi, bọn họ đều là anh em của tôi, tôi sẽ không mặc kệ bọn họ mà chạy đâu. Xin hãy tin tôi”.

    Doãn Khoáng thả hắn ra, phủi phủi tay rồi nói với đám người dưới đất: “Các ngươi hãy cầu nguyện rằng hắn không nói dối đi”.

    Đầu chổi sợ hãi liếc nhìn Doãn Khoáng sau đó lại nhìn đám huynh đệ lưu manh của mình “Chờ ta trở lại”. Nói xong hắn quay người chạy đi. Tốc độ thật đáng kinh ngạc, đủ để đoạt quán quân chạy trăm mét.

    “Đi!”.

    Doãn Khoáng đá tên xăm mình một cái rồi cất bước đi về phía quán KFC gần đấy. Sáu tên lưu manh kia giống như học sinh tiểu học, ngoan ngoãn xách đít theo sau lưng Doãn Khoáng.

    Không tới 10 phút sau, đám Lê Sương Mộc, Bạch Lục và cả Ngụy Minh đều đứng ở trước mặt Doãn Khoáng. Thế nhưng lại không có Tăng Phi, không biết là hắn có chuyện gì.

    “Doãn Khoáng, Tử Thần có thiết kế cậu không?”. Vừa thấy mặt Ngụy Minh liền hỏi.

    Doãn Khoáng cười cười, dù chỉ là một câu hỏi quan tâm của Ngụy Minh nhưng lại có thể khiến cho nội tâm đang nguội lạnh của Doãn Khoáng cảm thấy như được sưởi ấm trong đêm đen. Hắn lắc đầu: “Ha ha, mạng tôi cứng lắm. Đã tránh được một lần thiết kế của Tử Thần. Lần tiếp theo còn hơn hai mươi giờ đồng hồ nữa, trong thời gian này tôi rất an toàn”.

    Bạch Lục lộ vẻ hâm mộ vô cùng, vỗ vai Doãn Khoáng nói: “Tiểu tử này thật là làm cho ta hâm mộ chết mất. Nếu như ta có hơn 20 giờ an toàn này thì ta thật sự muốn nếm thử mùi vị ‘kỳ an toàn’ của gái tây như thế nào rồi. Ai za, hiện tại bị Tử Thần nhìn chằm chằm thật là đáng sợ, ngay cả ăn cơm cũng sợ bị nghẹn chết. Quãng thời gian này cứ như không phải để người sống vậy”.

    Doãn Khoáng cười cười mà không biết trả lời thế nào. Trong đầu hắn cũng chưa từng nghĩ tới sẽ… Chỉ có thể cười trừ xem như là câu trả lời tốt nhất rồi.

    “Đúng rồi, Tăng Phi đâu?”.

    Bạch Lục nhún vai: “Tên đó nói đau bụng, chắc là núp luôn vào trong nhà vệ sinh giải quyết rồi”.

    Doãn Khoáng thở dài lắc đầu bất đắc dĩ.

    Lê Sương Mộc cũng không nói thêm gì, nhìn lướt qua đám lưu manh sau lưng Doãn Khoáng hỏi: “Bọn họ là ai?”.

    Doãn Khoáng nói: “Đám lưu manh bản địa, hết chuyện đến cướp tôi. Tôi thuận tay đánh bọn chúng một trận, sau đó tôi cảm thấy đám lưu manh có lẽ sẽ có nhiều tin tức hơn nên hỏi thử một chút xem có tin gì của Đường Triệu Thiên không. Nghe tôi nói hết đã, vốn dĩ chỉ cầu may ai dè lại có chút manh mối thật. À, người tôi phái đi dò xét trở về rồi kìa”.

    Mọi người quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy tên đầu chổi đang chạy như điên tới, mặt hắn đỏ cả lên kích động không thôi. Có lẽ do chạy quá sức nên vừa dừng lại liền lảo đảo muốn ngã, may mà sáu tên đồng bọn kịp chạy lại đỡ hắn nếu không thì chắc là té chổng vó lên luôn.

    “Anh… Anh hùng…”. Tên đầu chổi vừa thở dốc vừa nói dứt quãng: “Người kia vẫn còn đó. Hiện đang đánh nhau với người của Dã Lang bang. Còn có… Không biết vì sao quán bar Hỏa Diễm bị cháy rồi”. Nói xong liền chỉ về phía sau lưng.

    Đám người Doãn Khoáng nhìn lại, quả nhiên phía xa có hiện lên ánh lửa chập chùng liền liếc nhau một cái ngầm hiểu là Tử thần ra tay rồi.

    “Xem ra người kia tám chín phần mười là Đường Triệu Thiên rồi”. Doãn Khoáng sờ cằm nói: “Vừa may có đám Dã Lang giữ chân hắn, chúng ta tới xem sao. Yên tâm, hiện tai ta đang ở thời kỳ an toàn, theo lý mà nói thì đi theo ta các ngươi cũng an toàn luôn”.

    Bạch Lục cười hắc hắc nói: “Ha ha, may mắn ngươi đang trong kỳ an toàn, chúng ta có thể cùng nhau sung sướng ah”.

    (dee: có ai nghĩ đến kỳ an toàn như ta không hắc hắc)

    Ngụy Minh đẩy mạnh Bạch Lục một cái, vẻ mặt làm như rất buồn nôn nói: “Bạch Lục, ngươi có thể đừng làm ta buồn nôn được không”.

    “Cút”. Bạch Lục đáp trả một cước: “Ngươi muốn gì? Ông mày rất bình thường. Đầu ngươi toàn cơ với bắp không biết đùa là gì à?”.

    Lê Sương Mộc nói: “Được rồi, làm chính sự quan trọng hơn. Đã có cháy thì đội cứu hỏa sẽ tới nhanh thôi. Đến lúc đó đám Đường Triệu Thiên mà chạy mất thì phiền lắm”.

    “Đúng đấy”. Doãn Khoáng chen vào: “Chúng ra mau đi thôi”.

    “Chờ chút”. Lê Sương Mộc đút tay vào túi lấy ra một túi nhỏ có vẻ rất nặng, ném cho tên đầu chổi: “Đây là phí dịch vụ. Giữ miệng cho tốt, nếu không các ngươi sẽ sớm đi gặp thượng đế đấy”.

    Nói xong, đám người mau chóng chạy về phía quán bar Hỏa Diễm.

    “Jack, mau xem đó là gì vậy?”.

    “Oh my God, là vàng! Thật nhiều! Ha ha, chúng ta phát tài rồi, Jack”.

    “Trời ơi! Chỗ này là bao nhiêu tiền chứ, có chừng này tiền chúng ta có thể mở một quán rượu của riêng mình rồi”.

    “Đúng thế, quán rượu của riêng mình. Ha ha, mơ ước của chúng ta thành hiện thực rồi”.

    Bảy người lập tức ôm nhau vui sướng hát lên một bài hát không biết tên, âm thanh la hét điên cuồng không chút che giấu sự vui sướng của bọn họ.

    ———-

    Vừa chạy Doãn Khoáng vừa hỏi lại: “Cậu cho bọn hắn cái gì thế?”.

    Lê Sương Mộc trả lời: “Không có gì, chỉ là một túi vàng thôi. Loại đồ này ở trong trường bán rất rẻ, chỉ cần 1 học điểm có thể đổi được cả tấn”.

    “Cậu cho bọn hắn vàng để làm gì?”. Ngụy Minh tò mò hỏi.

    “Bọn hắn làm việc cho chúng ta, ta trả tiền. Chuyện này rất bình thường, không ai nợ ai cả”. Lê Sương Mộc nói xong thì dừng lại, 100m phía trước là đám lửa hừng hực đang nuốt trọn quán bar, bên ngoài có một đám người quây thành vòng tròn, loáng thoáng nghe được tiếng la hét phấn khích, cái giọng này không phải của Đường Triệu Thiên thì còn có thể của ai nữa.

    Lê Sương Mộc thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhíu lại, khóe miệng toát lên một tia trào phúng nói: “Chuẫn bị combat nào, lần này tuyệt đối không để cho bọn họ chạy thoát nữa”.

    (dee: Combat => đánh nhau =]]] / Bạo cúc: tức là phá cúc hoa đấy, còn cúc hoa là gì thì mọi người nhìn trên người xem chỗ nào giống thì là nó =]]])

    Bạch Lục nghiến răng nhếch miệng cười hặc hặc nói: “Ta sẽ để cho hắn thưởng thức trọn vẹn mùi vị bạo cúc là thế nào. Tất nhiên là dùng bắp ngô để thử rồi.” Không có đám nữ sinh bên cạnh, Bạch Lục cũng không kiêng nể gì đến cách nói chuyện nữa. Mặc dù miệng hắn nói rất ác nhưng khuôn mặt lại lạnh như tảng băng.

    “Ngươi thật biến thái”. Ngụy Minh bũi môi sau đó thở dài: “Có lẽ ta không giúp gì được rồi, chỉ có thể đứng cạnh canh chừng cho các ngươi vậy”. Ngụy Minh cũng tự hiểu rằng mình có lẽ về sức mạnh thì có thể ngang với tên kia nhưng những cái khác thì không thể so với hắn được.

    Lê Sương Mộc nhìn về phía Doãn Khoáng giống như đang hỏi xem có vấn đề gì nữa không.

    Doãn Khoáng nói: “Ta không ngại đánh Đường Triệu Thiên một lần. Tất nhiên lần này sẽ không chỉ đơn giản là đánh vậy đâu”. Doãn Khoáng hít sâu một hơi như đang đè nén cái gì đó: “Nhưng phải giữ mạng của hắn lại”.

    Mấy người nhẹ nhàng gật đầu rồi lặng lẽ đi tới đám người phía xa.

    Phía trước, xuyên qua đám đông hỗn loạn, dựa vào ánh lửa của quán bar Hỏa Diễm, đám người Doãn Khoáng có thể nhìn thấy tình huống bên trong rất rõ ràng.

    Quả nhiên là Đường Triệu Thiên!

    Hơn nữa, tên này đang rất chật vật, trên người có mấy vết cháy đen, mặt mũi xây xát dữ tợn. Lúc này, có hơn hai mươi tên áo đen to lớn đang vây quanh hắn, tay bọn chúng cầm đao, gậy liên tục phang nên vào người Đường Triệu Thiên. Trên mặt đất nằm một đám người ăn mặc trang phục nước Mỹ, đếm sơ cũng không dưới hai mươi người. Đám người dưới đất không ngừng rên rỉ, tình huống thê thảm, khắp nơi vương đầy vết máu.

    Tất nhiên là một kẻ đổi huyết thống spiderman như Đường Triệu Thiên không dễ gì đối phó rồi. Thế nhưng Đường Triệu Thiên có lợi hại đi nữa thì song quyền nan địch tứ thủ, lại thêm đám Dã Lang là dân liều mạng không dễ ăn chút nào, đánh nhau một hồi, Đường Triệu Thiên cũng ăn không ít thiệt thòi.

    (Song quyền nan địch tứ thủ: Hai tay khó đánh lại bốn tay)

    Nhưng xét trên tổng thể thì Đường Triệu Thiên vẫn còn đang ở kèo trên, nếu cho hắn thêm chút thời gian nữa thì hoàn toàn có thể đánh cho đám còn lại nằm rạp hết, lập nên chiến tích 1 vs 40 toàn thắng.

    Vấn đề là đám Doãn Khoáng sẽ cho hắn thời gian sao.​
     
    banhdacua25 and thanhla like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)