Khoa Huyễn Khủng Bố Cao Hiệu - Đại Tống Phúc Hồng Phường - C98

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 22/10/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,874
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Tác giả: Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 1: Thi đậu… đại học? (thượng)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách


    Thể loại: Vô Hạn Lưu

    “Nếu bạn nghĩ Sở Hiên là đỉnh cao trí tuệ với mấy cái trò bày binh bố trận vặt, thì đọc bộ này bạn chỉ có ngợp. Bẫy ở khắp nơi, mỗi một lần main tính là một lần liên hoàn kế, rồi kế trong kế, phản gián kế các kiểu. Cho đến trường đại học (chủ thần), cũng chỉ là một bàn cờ của các sinh viên cấp cao. Năm 1 muốn thoát khỏi năm 2 chèn ép, năm 2 muốn thoát khỏi năm 3 điều khiển, năm 3 liều mạng tìm cách chống đối. Ân ân oán oán, chém chém giết giết, chỉ vì mong muốn được sống lâu hơn mà thôi”.

    Dịch giả: Dương Thiên Mạc

    Doãn Khoáng thi đậu đại học nổi tiếng cả nước: “đại học Kinh Hạ”!

    Ngay cả ở vùng núi cực kỳ yếu kém về mặt tin tức như thôn Lưu Long, thông tin kia cũng đã được truyền miệng đi khắp cả chỉ trong một thời gian ngắn. Từ ông lão chống gậy cho tới đứa bé bi bô tập nói đều biết tin vui mừng này.

    Quả thực là tổ tông tích phúc đức! Quả thực là Thần Long hiển linh! Thôn Lưu Long chúng ta vậy mà lại sinh ra một Trạng nguyên.

    Nhất thời, một thứ tên gọi là “hỉ khí” quanh quẩn khắp bầu trời thôn. Người ta còn truyền miệng nhau rằng: một Thần Long thần thông quảng đại đang quanh quẩn trên núi lớn, bao phủ che chở cho mọi người trong thôn.

    Không bao lâu, một tấm giấy đỏ tươi tràn đầy khí tức vui sướng, mặt trên còn in hình một thân ảnh mạnh mẽ vượt vạch đích được chuyển phát nhanh tới tay của Trạng nguyên thôn Lưu Long – Doãn Khoáng.

    Nhất thời, thôn Lưu Long tràn đầy tiếng trống rung trời.

    “Đùng đùng đùng…”

    Hai dây pháo dài được treo trước cửa nhà Doãn Khoáng. Giấy đỏ bay đầy trời, khói trắng lượn lờ. Thân ảnh gầy gò còn có chút non nớt của Doãn Khoáng ẩn hiện trong làn khói.

    – Đúng là sao Văn Khúc hạ phàm!

    Cụ hai có tuổi nhất cũng có tư cách nhất gia tộc họ Doãn vuốt chòm râu dê hoa râm, nở nụ cười như hoa mùa xuân.

    – Thằng cu bé bỏng năm nào giờ đã có tiền đồ vậy rồi.

    – Đã có tiền đồ rồi đấy!

    – Đúng vậy đúng vậy…

    Người vui mừng nhất, kích động nhất, hưng phấn nhất phải kể đến cha mẹ của Doãn Khoáng.

    Ông Doãn sau khi biết được tin con trai đỗ đại học, ngay cả cuốc cũng không để ý, trực tiếp vứt ở bờ ruộng, ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Vừa về đến nhà thì vừa hô vừa hét, điên điên khùng khùng không còn chút hình tượng người cha nghiêm khác thường ngày. Mà giờ phút này, ông Doãn lại càng hăng hái. Ông mặc một bộ quần áo mà chỉ khi mừng năm mới mới mặc, hơn nữa còn học tập theo gia chủ của tộc Doãn thị Doãn Phát Tài chải tóc bóng mượt.

    Đi qua đi lại trong đám bạn bè, ông Doãn nói cười vui mừng, nghe mọi người chúc phúc mà ông cảm thấy bản thân như trẻ lại hai mươi tuổi!

    Còn về Trạng nguyên Doãn Khoáng thì ngược lại bị những người kích động hưng phấn hoặc ghen tỵ kia bỏ quên một bên, ngơ ngác cầm tấm giấy màu đỏ trong tay. Trong cặp mắt sáng ngời kia không hề có chút vui mừng nào cả, cứ giống như Trạng nguyên thi đậu đại học số một số hai cả nước vốn không phải là hắn.

    Trong mắt hắn, hình người vượt qua vạch đích và màu đỏ của tấm giấy nhìn rất là đáng ghét!

    Tất cả mọi người yên lặng trong bầu không khí vui mừng do Trạng nguyên tốt nghiệp đại học mang đến. Bọn họ tận tình đốt pháo, đốt ở trước cửa nhà Doãn Khoáng, đốt ở trước Từ Đường, đốt trước mộ ông bà đã qua đời của Doãn Khoáng… Tiếng pháo đùng đoàng từ buổi trưa cho tới tám giờ tối, chưa ngừng lại lúc nào.

    Sau đó chính là tiệc chiêu đãi.

    Tiếng cười đắc ý của ông Doãn vẫn quanh quẩn khắp bốn phía thôn Lưu Long cho tới đêm khuya.

    Đợi khách khứa về hết, Doãn Khoáng mới đi tới cạnh bà Doãn:

    – Mẹ…

    Doãn Khoáng dường như đã lấy hết dũng khí nhưng cuối cùng cũng không dám nhìn về phía những nếp nhăn trên mặt bà Doãn. Mới chỉ tới bốn mươi nhưng bà Doãn đã như một bà lão. Bà đang khiêng ông Doãn say khướt đi vào buồng trong.

    – Có tiền đồ, có tiền đồ… Trạng nguyên đấy, ha ha ha!

    Ông Doãn la hét như nổi điên.

    Bà Doãn cố hết sức mới có thể đặt ông Doãn nằm trên giường, đắp cho ông chiếc chăn. Lúc này, bà mới quay ra vuốt ve khuôn mặt của Doãn Khoáng, nói:

    – Con à, giỏi… giỏi…

    Mới chỉ nói hai chữ “giỏi” mà khóe mắt bà Doãn đã ươn ướt. Bà không học hành gì nhiều, ngoại trừ từ “giỏi” ra, bà cũng không biết nói câu gì hơn. Vừa nói, bà Doãn còn dùng tạp dề lau mặt, dường như không muốn cho con trai thấy mình khóc.

    – Thật ra con…

    “Thật ra con không muốn học đại học!”

    Doãn Khoáng rất muốn nói những lời này. Nhưng mà khi hắn thấy mẹ vui mừng tới phát khóc thì miệng mở ra nhưng lời lại nghẹn ở cổ.

    Hắn thực sự không muốn học đại học, thật sự không muốn, cho dù là đại học Kinh Hạ số một số hai cả nước kia cũng vậy! Nguyên nhân rất đơn giản, cũng rất thực tế: không có tiền!

    Nhà năm miệng ăn, cha mẹ làm nghề nông, ba anh em đi học. Chi tiêu như vậy, cha mẹ đã phải còng lưng gánh vác. Nếu như lại thêm học phí đại học thì sức nặng lại đè thêm lên vai hai người. Doãn Khoáng sợ rằng, đôi vai gầy của cha mẹ sẽ không chịu được.

    Doãn Khoáng cực kỳ chán ghét đi học. Hắn hận không thể phá hủy toàn bộ các trường học! Bởi vì trong mắt hắn, trường học là nơi “lột da”, lột từng lớp da trên người nhà hắn! Các loại tiền tiền, tiền học phí chưa nói, ngoài ra còn có đủ loại tiền chi phí phụ, tiền mua quần áo đồng phục, tiền ăn uống, tiền ở trọ… Đối với Doãn Khoáng, tất cả chúng nó đang bòn rút da thịt của cha mẹ hắn! Cho nên hắn rất thống hận trường học!

    Nhưng mà hắn là một đứa con hiếu thảo. Ngay cả khi hắn vô cùng thống hận trường học nhưng hắn vẫn không muốn cha mẹ thương tâm, thất vọng. Vì mỗi một đồng tiền mồ hôi nước mắt kia, hắn vẫn cố gắng học, rất cố gắng, vô cùng cố gắng. Cố gắng cho đến khi cha mẹ nhìn thấy con số “100” đỏ tươi mà vui cười, hắn mới chính thức cảm thấy không thẹn với lương tâm.

    Nhưng mà lần này thì Doãn Khoáng thực sự chịu đủ rồi!

    Học phí đại học vô cùng khổng lồ, đủ để khiến cho cha mẹ hắn vĩnh viễn không có ngày nghỉ ngơi!

    Hắn muốn nói:

    – Con không muốn đi học. Con muốn đi làm. Con muốn kiếm tiền để trả học phí cho em.

    Nhưng mà… khi chân chính đối mặt với nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ, Doãn Khoáng không làm sao nói ra khỏi miệng được. Doãn Khoáng không dám nghĩ, nếu hắn thực sự nói ra, vậy thì mẹ hắn sẽ thế nào. Là tức giận, là lạnh lùng, là thất vọng, hay là đau lòng… Cho dù là loại nào thì cũng không phải thứ mà Doãn Khoáng muốn xem!

    – Sao thế, con trai? – Bà Doãn thấy Doãn Khoáng không nói lời nào, lại tưởng con trai không thoải mái, liền quan tâm hỏi.

    – Không ạ… con không sao!

    Ánh mắt Doãn Khoáng lấp lóe.

    – Mẹ, con nghĩ dùng thời gian nghỉ hè này lên huyện kiếm tiền học phí.

    Bà Doãn chần chờ một chút rồi nói:

    – Được, con nói thế nào thì cứ thế đó đi. Mẹ tùy theo con.

    Bà Doãn biết, Doãn Khoáng là một đứa trẻ có hiểu biết, có suy nghĩ của chính mình. Hơn nữa, bà không đọc qua nhiều sách vở, cũng không có văn hóa gì, cho nên mọi chuyện đều nghe theo con trai bảo bối.

    – Con cũng mệt rồi, đi nghỉ đi. Mẹ còn chăm sóc cha con nữa.

    Doãn Khoáng rời khỏi phòng cha mẹ nhưng hắn biết, mẹ tối nay sẽ không thể nào nghỉ ngơi được. Bố uống rượu say tùy thời có thể tỉnh dậy, mẹ phải thức suốt đêm để trông ông.

    Hai ngày sau, Doãn Khoáng đứng ở đỉnh núi phần đuôi rồng.

    Dõi mắt nhìn dãy núi ôm trọn thôn Lưu Long vào lòng, Doãn Khoáng đột nhiên có những cảm xúc trước nay chưa từng có. Đứng ở đây là thói quen mỗi khi hắn rời khỏi thôn Lưu Long. Sau đó, hắn chắp tay trước ngực, quay đầu về phía dãy núi mơ hồ như hình đầu rồng ngẩng đầu, yên lặng nói:

    – Lưu Long… Lưu Long… Nếu thực sự có Long Thần tồn tại trên đời này, xin ngài hãy phù hộ cho bố mẹ con, em gái con…

    Một cơn gió lớn thổi qua thung lũng, mơ hồ phát ra âm thanh gào rú…

    Hai tháng sau, Doãn Khoáng với làn da cháy nắng đen thui như than đứng trước cánh cửa trường “đại học Kinh Hạ”. Ngôi trường kia lớn như trường học thời cổ đại, mái ngói màu đỏ cong vuốt đuôi, tỏa ra một hơi thở trang nghiêm thần thánh.

    Sư tử đá đứng uy vũ ở hai bên trông rất sống động, nhìn qua nó trông chỉ như một vật chết lạnh lẽo nhưng không hiểu sao lần đầu tiên nhìn sang, Doãn Khoáng lại cảm giác như con sư tử đá kia đang sống lại. Vẻ ngoài trang nghiêm uy vũ, mặt mày kinh khủng dữ tợn, đôi sư tử kia lay động lông bờm, chuẩn bị vọt dậy vồ mồi. Chúng nó mở to cái miệng đỏ máu, rống lớn một tiếng rồi đánh về phía Doãn Khoáng…

    Nhìn cái miệng khổng lồ, cái lưỡi trắng bợt, cổ họng sâu thẳm, hàm răng lạnh lẽo lấp lánh hàn quang, Doãn Khoáng cảm thấy một cú táp của nó có thể làm mình đứt ngang người.

    A ~ ~

    Doãn Khoáng sợ hãi hét to một tiếng rồi ngã ngồi xuống đất, toàn thân run rẩy. Mồ hôi toát ra liên tục, cả người như vừa được vớt từ dưới nước lên, vô cùng chật vật.

    Lúc này, ngoài cửa đại học tụ tập rất nhiều sinh viên tới từ khắp cả nước. Không ít người chìm đắm trong sự hưng phấn khi bước chân được vào cổng trường đại học Kinh Hạ. Nhiều người ưỡn ngực ngẩng đầu, sắc mặt vô cùng kiêu ngạo chuẩn bị tiến vào học phủ nổi danh toàn quốc này.

    Nhưng mà, đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết vang lên dọa cho tất cả mọi người ở cửa giật mình, ngay cả bảo vệ cũng bị kinh động cho là có chuyện gì, vội chạy ra xem xét.
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,874
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 2: Thi đậu... đại học? (Hạ)

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dịch giả: Dương Thiên Mạc

    Nhưng mà khi bọn họ nhìn thấy Doãn Khoáng hoảng sợ, run rẩy ngồi trước sư tử đá thì hoặc nghi ngờ, hoặc kinh thường, hoặc cười nhạo, hoặc hờ hững, cũng có người thấp giọng cười đùa:

    – Nhìn kìa, đúng là thằng nhà quê…

    – Thằng nhát gan, lớn đầu bằng đấy rồi mà còn sợ cả sư tử đá…

    – Thật là… đại học Kinh Hạ tại sao lại tuyển một người như vậy? Ngay ngày đầu tiên tới trường đã tự bêu xấu bản thân, thật mất thể diện…

    – Bỏ đi, mồm miệng tích đức chút, chuyện có liên quan đến mình đâu!



    Rốt cục cũng có bảo vệ của đại học đi ra, hơn nữa còn là vài người giải ngũ từ trong quân đội. Họ rẽ đám người đi tới đỡ Doãn Khoáng dậy, hỏi hắn:

    – Anh bạn, bị làm sao vậy? Có muốn tới phòng y tế không?

    Doãn Khoáng tự biết quá mất mặt cho nên cũng không dám ngây ngốc lâu ở cửa trường nữa, chỉ nói:

    – Cảm ơn, tôi không sao!

    Sau đó, hắn không dám nhìn sư tử đá, cũng không dám nhìn mọi người mà chỉ cúi đầu đi vào cửa chính của đại học Kinh Hạ.

    – Đợi tý đã!

    Đang khi hắn sắp bước qua cổng, một người đi tới chắn trước mặt Doãn Khoáng:

    – Bạn học này, tôi hoài nghi bạn không phải là sinh viên trúng tuyển đại học Kinh Hạ năm nay. Dù sao, hàng năm đều có rất nhiều kẻ lừa đảo lẫn theo sinh viên mới nhập trường, sau đó dùng đủ các loại thủ đoạn để lừa gạt những sinh viên chưa có kinh nghiệm. Cho nên, vì đảm bảo sự an toàn của mọi người, chúng tôi tuyệt đối không cho phép những kẻ có ý đồ bất chính lẫn vào trường. Đây là công việc của tổ Kỷ Luật chúng tôi, mời bạn phối hợp. Bạn có thể đưa giấy báo trúng tuyển của bạn ra đây được không?

    Thanh âm của nam sinh này không nhỏ, những người chung quanh đều nghe thấy được. Nhất thời, mọi người rối rít nghị luận, có rất nhiều ánh mắt khác thường nhìn về phía Doãn Khoáng.

    Doãn Khoáng nghe mà nhất thời khí huyết dâng trào.

    Nam sinh cao lớn đẹp trai trước mắt này giống như lời của anh ta nói vậy, phòng ngừa người có ý đồ bất chính lẫn vào trường cho nên phải kiểm tra giấy báo trúng tuyển của Doãn Khoáng. Nhưng mà cái thái độ cao cao tại thượng như dùng để đối đãi với phạm nhân kia khiến cho lòng tự ái của Doãn Khoáng đau nhói!

    Doãn Khoáng chưa bao giờ đi bắt nạt người khác. Những đứa trẻ đi ra từ vùng núi luôn vô cùng cần cù và chất phác nhưng núi rừng cũng rèn cho bọn họ dã tính và sự bất khuất kiên cường. Cho nên, Doãn Khoáng không sợ gây chuyện, cũng không sợ phiền phức.

    Hắn oán hận nhìn chằm chằm nam sinh cao lớn đẹp trai trước mắt, che dấu tư ti thật sâu trong nội tâm. Doãn Khoáng quét mắt qua tấm thẻ đeo ở ngực của nam sinh đẹp trai, ghi nhớ tên hắn vào trong đầu.

    Cổ Trạch Tắc.

    Tay hắn cũng không dừng lại, đưa vào trong ba lô cũ kỹ, lấy ra một tờ giấy tỏa ra phong độ trí thức nồng đậm rồi ném nó vào trước ngực nam sinh đẹp trai.

    Thấy thái độ của Doãn Khoáng, lông mày của Cổ Trạch Tắc nhăn nhíu lại. Hắn mở tấm giấy báo nhập học ra, tỉ mỉ nhìn một hồi, lại gọi điện cho khoa chiêu sinh để xác nhận, cuối cùng mới trả lại giấy báo nhập học cho Doãn Khoáng.

    – Bạn học Doãn, chào mừng tới đại học Kinh Hạ. Hy vọng bạn có cuộc sống học tập vui vẻ ở đây.

    Doãn Khoáng nhận lấy tấm giấy báo trúng tuyển, không để ý tới Cổ Trạch Tắc đang khẽ nheo hai mắt nhìn mình mà đi lướt qua hắn.

    Sau khi đi tới trước cánh cửa đại học Kinh Hạ, Doãn Khoáng nhấc chân bước vào bên trong trường…

    Song, điều quỷ dị là cái chân vốn đã bước vào kia đột nhiên bị ngừng giữa ngưỡng cửa. Nhất thời, thân thể gầy yếu của Doãn Khoáng mất thăng bằng, ngã chúi về phía trước!

    Ngay sau đó, mắt Doãn Khoáng tối sầm lại, hoàn toàn mất tri giác.

    *

    * *

    Không biết qua bao lâu, Doãn Khoáng từ từ tỉnh lại. Chuyện thứ nhất Doãn Khoáng làm sau khi tỉnh lại không phải là suy nghĩ xem rốt cục có chuyện gì xảy ra, tại sao mình lại té xỉu mà là vội vàng sờ vào lồng ngực. Khi cảm giác được vật vẫn còn đặt trong lớp quần áo, hắn mới thở phào nhẹ nhõm:

    – May quá! May quá!

    Đây chính là số tiền mà hắn cực khổ lao động suốt hai tháng mới đổi được cùng với tất cả tiền hắn dành dụm, tất cả là mười lăm nghìn nguyên. Đối với Doãn Khoáng, nó không chỉ là tiền học phí, tiền sinh hoạt mà trên ý nghĩa nào đó, nó còn quan trọng hơn cả sinh mạng hắn. Đây là chứng minh cho sự tự lập của hắn, chứng minh hắn không cần phải dựa vào gia đình, chứng minh hắn có thể tự kiếm tiền nuôi bản thân, thậm chí còn có thể kiếm tiền đóng học phí cho em gái.

    Vì thế, số tiền đó có ý nghĩ vượt qua giá trị thực của nó.

    Xác định tiền không mất, Doãn Khoáng bắt đầu suy tư tình huống hiện tại của mình. Đồng thời hắn cũng chậm rãi đứng dậy, ngắm nhìn bốn phía.

    Không nhìn không sao, vừa nhìn đã khiến cho Doãn Khoáng trừng lớn hai mắt, khuôn mặt để lộ sự khiếp sợ khôn cùng.

    Hắn thấy cái gì?

    Hắn thấy người, rất nhiều người.

    Dĩ nhiên, rất nhiều người không phải là thứ khiến hắn khiếp sợ trợn mắt há hốc mồm. Bởi vì, thứ mà nước cộng hòa không hiếm nhất chính là người. So sánh với sóng người Doãn Khoáng từng gặp, tưng đây chưa là cái gì. Nhưng lạ kỳ ở chỗ là những người này đều ngã trên đất, không biết vì sao đều hôn mê bất tỉnh. Bọn họ hoặc nằm úp sấp, hoặc nằm thẳng đơ, thậm chí còn có người gục mặt trên ngực người khác. Cảnh tượng này giống như một hình ảnh nào đó hắn từng xem qua trên mạng. Một đám người ngoại quốc vì kháng nghị chính sách nào đó của chính phủ mà đổ ra đường biểu tình, nằm la liệt trên đường để biểu thị sự bất mãn của bản thân.

    Cảnh tượng trước mắt sao mà giống hệt với hình ảnh đó.

    – Chuyện gì xảy ra vậy?

    Đầu óc vốn sáng suốt của Doãn Khoáng giờ phút này rối tung mù.

    Ngẩng đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh. Bầu trời không phải là màu xanh thẳm bao la mà là một màu đỏ sậm quỷ dị. Trên trời có những đám mây đen nối liền nhau, chỉ có thể nhìn xuyên qua chút mây mỏng mới nhìn được bầu trời màu đỏ sậm. Vầng mây đen lại yên tĩnh, hoàn toàn không hề có chút di động nào, làm cho người ta cảm giác như nó chỉ là một bức tranh khổng lồ lại vẽ giống như thật.

    Cảm giác đè nèn, vô cùng đè nén! Cho dù là thân thể hay nội tâm, Doãn Khoáng đều chưa bao giờ có cảm giác bị đè nén như bây giờ, thậm chí hắn còn không thở nổi.

    Mà chung quanh, những tòa nhà hoặc cao hoặc thấp, hoặc trụ hoặc vuông… Vốn đây chỉ là những tòa nhà hiện đại bình thường nhưng đặc dị là màu sắc bên ngoài của chúng, toàn bộ đều là màu đỏ. Và đối lập với màu đỏ của những tòa nhà chính là cây cối trồng chung quanh chúng. Màu sắc của cây cối không phải là màu xanh biếc bừng bừng sức sống mà là màu xám tro, giống như đây không phải là vô số cây cối mà là từng đoàn từng đoàn bóng đen.

    Trên ngọn cây màu xám tro đó là những trái màu u lam tạm gọi là hoa quả. Ánh sáng u lam lập lòe lập lòe giống như sao trời.

    Quái lạ, quỷ dị, âm trầm!

    Doãn Khoáng cảm giác như bản thân đang trong giấc mộng. Trong nhận thức bình thường của hắn, những cảnh tượng thế này chỉ có trong cơn ác mộng mới có thể xuất hiện. Doãn Khoáng đột nhiên muốn véo lên người mình một cái xem có đau hay không.

    – Này, người anh em, đây là nơi nào vậy?

    Khi mà Doãn Khoáng vẫn còn ngu ngơ, đã lần lượt có người tỉnh lại. Bọn họ không người nào mà không giống Doãn Khoáng, mờ mịt không biết làm sao, có kẻ sợ hãi thét chói tai, có người khóc, có người tức giận mắng chửi. Trong lúc nhất thời, sân thể dục vốn yên tĩnh bỗng chốc náo nhiệt.

    Người hỏi Doãn Khoáng chính là kẻ tỉnh lại ngay sau hắn.

    Doãn Khoáng nhìn về phía người đó, là một thanh niên xấp xỉ tuổi hắn. Anh ta cũng là một thanh niên cao lớn đẹp trai, mặc toàn đồ hiệu nhưng vẻ mặt lại khá chân thành không khiến cho người ta chán ghét. Doãn Khoáng trả lời:

    – Tôi cũng không biết. Tôi vừa mới tỉnh lại. Chẳng lẽ… nơi này chính là “đại học Kinh Hạ” sao?

    Cậu thanh niên đẹp trai trợn to mắt.

    – Chỗ này? Kinh Hạ? Không, đây tuyệt đối không phải Kinh Hạ. Tôi đã từng đi qua chỗ đó, khác hẳn nơi này. Hơn nữa, cậu cho là Kinh Hạ nổi tiếng cả nước lại âm trầm kinh khủng như thế này sao?

    – Ế? Thứ gì mà nóng vậy? – Người thanh niên kia đột nhiên kêu lên một tiếng, bối rối rút chiếc thẻ từ trong túi tiền ra, rõ ràng là một tờ giấy báo trúng tuyển.

    Gần như đồng thời, Doãn Khoáng cũng cảm thấy tay mình nóng ran. Hắn đưa tay lên nhìn, chính là tờ báo nhập học Kinh Hạ vẫn cầm trong tay. Lúc này, tờ báo nhập học tràn đầy phong độ trí thức đã thay đổi hoàn toàn. Nó lấy màu đỏ sậm làm tông chính, màu đen vẽ lên đường vân quỷ dị. Nếu như không phải bên trên còn có bốn chữ “đại học Kinh Hạ” thì hắn gần như cho rằng tờ giấy báo nhập học của mình đã bị đổi.

    – Nhìn kìa, bên trên còn có chữ! – Một thanh âm xa lạ vang lên.

    – Quả thật… có chữ! A a a… Ma!!

    Doãn Khoáng hoảng sợ mở tấm giấy báo ra, rõ ràng thấy một màn làm hắn sởn tóc gáy.

    Trên giấy báo nhập học đang cháy một ngọn lửa, ngọn lửa đó di chuyển viết ra một dòng chữ. Rõ ràng là…

    CHÀO MỪNG ĐI TỚI TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHỦNG BỐ!​
     
    canthi, rukuru, zeussekki and 2 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,874
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 3: Lớp 1204

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dịch giả: Dương Thiên Mạc

    Khu 1, dãy nhà số 13, tầng 3, phòng 1204.

    Nhìn tờ giấy và ngọn lửa cháy đặt trên mặt bàn học, đầu Doãn Khoáng đặc như tương hồ. Hắn thậm chí cũng không biết bản thân làm sao đi từ “sân thể dục” kia tới phòng học này.

    “Trường đại học khủng bố… trường đại học khủng bố…”

    Trong đầu dường như có một ý thức mơ hồ hỗn độn, cũng có ý nghĩ mình bị bắt cóc tới “trường đại học khủng bố” này. Các luồng ý thức giao nhau lẫn lộn một chỗ, chẳng cái nào rõ ràng cả, chỉ có bốn chữ “đại học khủng bố” cháy rực bằng lửa kia là một mực bay lượn trong đầu.

    – Này!

    Doãn Khoáng đột nhiên bị người quát một tiếng, kéo hồn của hắn lại.

    – Là cậu à?

    Người này chính là thiếu niên đẹp trai đã nói chuyện với Doãn Khoáng ở “sân thể dục”.

    – Thật trùng hợp! Không ngờ chúng ta lại được phân đến cùng một lớp. Làm quen trước đã, tôi họ Lê, Lê Sương Mộc. Sương trong sương tuyết, Mộc trong trất phong mộc vũ (dãi gió dầm mưa).

    – Xin chào. – Doãn Khoáng nắm tay hắn:

    – Tôi tên Doãn Khoáng. Khoáng trong tâm khoáng thần di (vui vẻ thoải mái).

    Sau khi giới thiệu xong, Doãn Khoáng hiếu kỳ hỏi:

    – Cậu hình như không có chút khẩn trương sợ hãi nào?

    Doãn Khoáng nhìn những bạn học ở xung quanh, ai cũng mang bộ dáng thấp thỏm, thậm chí còn có kẻ sắc mặt trắng bệch, nức nở khóc. Dĩ nhiên, cũng có người tố chất tâm lý tốt nhưng không được sáng sủa như Lê Sương Mộc kiểu này, thật sự là khác lạ.

    – Sao lại phải khẩn trương sợ hãi? – Lê Sương Mộc cười hỏi ngược lại.

    – Ờ thì… – Doãn Khoáng không trả lời được, đành hỏi ngược lại:

    – Chẳng lẽ không nên sợ hãi sao? Đột nhiên lại đi tới một nơi quỷ dị thế này!

    Lê Sương Mộc cười khổ một tiếng, lắc đầu nói:

    – Nhưng mà sợ hãi hay khẩn trương thì có hữu dụng gì đây? Cho dù thế nào đi chăng nữa thì chúng ta cũng đã tới nơi này rồi. Cậu nói có phải không…

    Hắn giống như đang nhớ lại chút chuyện cũ, thản nhiên nói:

    – Mọi lúc mọi nơi đều phải giữ cho đầu óc tỉnh táo, đây là chương trình tôi vẫn được huấn luyện.

    Nhìn Lê Sương Mộc sáng sủa như ánh mặt trời, giờ phút này vẫn còn mang bộ dáng cơ trí thành thục, còn có tâm thái thản nhiên tự tại, Doãn Khoáng cảm thán trong lòng: “Lại một người có chuyện cũ…”

    Doãn Khoáng gật đầu nói:

    – Cậu nói rất đúng! Vừa mới đến thì cứ yên tĩnh là tốt nhất.

    Nói chuyện với nhau một hồi, Doãn Khoáng bị sự bình tĩnh của Lê Sương Mộc lây nhiễm, bất an trong lòng cũng dần tiêu tán.

    Dần dần, mấy người chung quanh cũng gia nhập nói chuyện với hai người, thông qua đối thoại để xua đi lực chú ý của mình với những tâm tình tiêu cực.

    – Tôi họ Vương, Vương Ninh. Aiz, vốn là cao hứng phấn chấn tới báo danh đại học, không ngờ đột nhiên lúc đi xuống lầu thì ngã một phát… Sau đó thì, trước mắt tối sầm, bản thân đã đi tới nơi này rồi… – Người ngồi trước Doãn Khoáng quay lại nói.

    Vương Ninh cũng bình thường giống như tên của hắn vậy, diện mạo thanh tú, trên mặt đeo kính nhưng cặp mắt kính kia không thể che dấu được sự sợ hãi trong mắt hắn.

    – Ai mà biết được cơ chứ! Thật sự là số đen như chó, học tập hộc máu ra mới thi được tấm bằng đại học, thế quái nào mà lại bị đưa tới cái nơi quỷ dị này… Aiz, cũng không biết ba mẹ nghe tin tôi mất tích thì sẽ thế nào, chắc sẽ lo lắng chết mất. Đúng rồi, tôi tên Ngụy Minh, Minh trong quang minh.

    Ngụy Minh có vóc người cao lớn, cắt đầu đinh, khuôn mặt kiên cường, má trái vẫn còn một vết sẹo rất mờ, có lẽ hắn cũng từng là một thiếu niên nổi loạn.

    – Mọi người nói xem… liệu có phải là bắt… bắt cóc không?

    Một giọng nói yết ớt, nhẹ nhàng dịu dàng chen vào. Mọi người nhìn lại rồi không khỏi tỏa sáng hai mắt. Người nói là một nữ sinh nhỏ nhắn xinh xắn, ánh mắt to, da thịt trắng như tuyết, mắt ngọc mày ngài, thanh thuần động lòng người. Đặc biệt là lúc này, bộ dáng sợ hãi kia thực sự khiến cho người ta trìu mến. Đàn ông con trai nhìn cô thực sự là sinh ra ý nghĩ kéo cô vào lòng, ngọt ngào dỗ dành an ủi một phen.

    Nữ sinh kia rõ ràng là bị ánh mắt của mọi người dọa cho sợ hãi. Cô khẽ co người lại, giống như chú thỏ nhỏ bị kinh hãi. Nhưng Lê Sương Mộc không hề bị bộ dáng thanh thuần của cô ảnh thưởng, chỉ hơi có chút kinh diễm rồi thôi. Hắn mở lời phân tích:

    – Chắc hẳn không phải bắt cóc. Chuyện từ khi bắt đầu cho tới giờ đều đã vượt xa khỏi sự tưởng tượng và nhận thức của chúng ta, tỷ như đột nhiên lại tới đây, tỷ như dòng chữ thông báo quỷ dị trên tờ báo nhập học rồi còn cả những ý thức hỗn loạn trong đầu nữa. Tất cả mọi thứ đều như câu chuyện thần thoại… Ha ha, nếu như bọn cướp có thủ đoạn lợi hại như thế thì bọn chúng cần gì phải dựa vào việc bắt cóc tống tiền.

    Doãn Khoáng cũng rất đồng ý:

    – Hơn nữa, tôi là một con quỷ nghèo. Nếu quả thực có chuyện bắt cóc thì bọn họ sẽ tuyệt đối không bắt cóc tôi, làm vậy quá là ngu!

    Lời nói đồng nhất của Lê Sương Mộc và Doãn Khoáng làm cho nữ sinh nhát gan được uống liều thuốc an thần.

    – Nhưng mà… rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

    Đang khi Doãn Khoáng muốn nói “tôi cũng không biết” thì đột nhiên một tiếng gầm giận dữ vang lên trong phòng học. Sau đó là những thanh âm loảng choảng, tiếng rầm rầm do bàn ghế va chạm vào nhau.

    – Mẹ kiếp! Có gan thì mày nói lại lần nữa xem nào!

    Chỉ thấy một nam sinh hung thần ác sát để trần cánh tay, chỉ vào một nam sinh đang ngồi dưới đất, có diện mạo không tệ nhưng khuôn mặt tái nhợt. Dường như nam sinh ngồi dưới đất kia nói một câu không hợp ý là hắn có thể vác ghế nện thẳng xuống đầu anh ta luôn.

    Nam sinh có sắc mặt tái nhợt, ánh mắt lạnh lùng vươn tay sờ vết máu bên khóe miệng, khạc ra một bãi đờm rồi đáp lại:

    – Nói thì nói! Đỗ Phương, mày là một thằng vứt đi! Tiền không có, quyền cũng không! Hừ, Nặc Mạn đi theo mày không được cái gì cả. Mày ngay cả bản thân cũng không nuôi nổi còn muốn Nặc Mạn đi theo chịu khổ cùng sao? Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ bị một lão già bụng phệ nào đó lôi về nhà làm bà hai, sống một cuộc sống bi thảm. Nhưng tao không giống với mày, tao…

    – Trương Diệu Tông, tao… tao giết chết mày! A!!

    Nam sinh cao to tên Đỗ Phương kia hung ác nện cái ghế cầm trong tay xuống. Lần này, hắn ta đập thật, án mạng rất có thể sẽ xảy ra. Nam sinh có sắc mặt tái nhợt sợ hãi lùi về sau.

    Nhưng mà cái ghế kia cuối cùng cũng không đập thật xuống.

    Một bóng người màu trắng đột nhiên chui ra ôm lấy thắt lưng của Đỗ Phương, cứu Trương Diệu Tông một mạng.

    Cái bóng trắng này rõ ràng là Lê Sương Mộc.

    – Mày làm cái đéo gì thế? Cút mau! Bớt can thiệp vào chuyện của bố mày, nếu không bố giết cả nhà mày!

    Người kia hiển nhiên bị lửa giận thiêu đốt lý trí, giống hệt một con chó điên thấy người nào cũng cắn.

    Lê Sương Mộc đứng giữa hai người, khuôn mặt lạnh lùng như băng.

    – Tôi không muốn quản mấy chuyện tào lao nhưng hiện tại chúng ta đều chung một lớp. Trước khi mọi chuyện được làm sáng tỏ, tôi không muốn xảy ra thêm sự việc phức tạp nào. Ân oán của hai người các cậu không nên ảnh hưởng tới lớp học có ba mươi thành viên này.

    Không sai, cái lớp này có ba mươi người kể cả nam sinh và nữ sinh, đều tuổi chừng hai mươi.

    Nghe Lê Sương Mộc nói, tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý:

    – Đúng rồi, cho dù có thâm thù đại hận gì cũng không phải giải quyết bây giờ.

    – Không sai… ai biết lát nữa sẽ có chuyện gì xảy ra. Hai người đừng có liên lụy tới chúng tôi.

    – Hai thằng đàn ông vì một con đàn bà mà đánh đánh giết giết! Có cần thiết phải thế không?

    Mọi người mỗi người một câu, lôi kéo lại chút lý trí cho Đỗ Phương đang nổi trận lôi đình. Hắn oán hận thả cái ghế trong tay xuống rồi ngồi trở lại chỗ của mình.

    Doãn Khoáng đi tới hỗ trợ, đặt những chiếc bàn đổ ngang đổ ngửa vào chỗ cũ nhưng không nghĩ là cái người tên Trương Diệu Tông kia không hề cảm ơn, còn nói:

    – Không cần mày giả mù sa mưa, tự tao biết làm.

    Doãn Khoáng nhún vai, quay trở về chỗ ngồi.

    Đúng lúc này, cánh cửa phòng học đột nhiên bị mở ra, không, phải nói là bị đá văng ra! Cú đá vô cùng thô lỗ và cuồng bạo. Tiếng “rầm” rất to làm cho màng nhĩ của mọi người bị chấn động.​
     
    canthi and rukuru like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,874
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 4: Hỏa diễm queen

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dịch giả: Dương Thiên Mạc

    Sau đó, một cô gái cao gầy, phía trước lồi, phía sau vểnh sải chân bước vào lớp học. Mái tóc bồng bềnh màu đỏ giống như cướp biển nhẹ tung theo gió. Đi tới trước bục giảng, một đôi mắt đỏ quét qua mọi người ở phía dưới. Đôi mắt giống như ngọn lửa nhưng lại không có chút nhiệt độ nào. Phàm là người nào bị tầm mắt của cô quét qua đều lạnh đến run rẩy cả người. Cảm giác của mọi người không phải là được một mỹ nữ nóng bỏng liếc mà là bị một con thú hung dữ nhìn chằm chằm.

    Cảm giác như vậy thật sự quái dị.

    – Có chuyện gì vậy?

    Người phụ nữ giống như ngọn lửa kia nhìn bàn ghế xốc xếch liền lạnh lùng hỏi một câu.

    Hoàn toàn yên tĩnh.

    Chỉ có nam sinh sắc mặt tái nhợt và nam sinh vóc dáng cao lớn yên lặng kê lại bàn.

    Rầm!

    Bàn tay mảnh khảnh vỗ lên trên bục giảng phát ra tiếng vang khổng lồ:

    – Lũ oắt con! Tai chúng mày bị điếc hết sao? A! Chẳng nhẽ bố mẹ chúng mày không dạy cho chúng mày biết thế nào là lễ phép sao? Hay là bố mẹ chúng mày cũng giống chúng mày, đều là một lũ mất dạy!

    Doãn Khoáng nghe vậy liền tức giận đứng dậy. Hắn hận nhất là người khác vũ nhục người thân của hắn. Từng có một người vì quấy rầy em gái hắn mà bị hắn đánh cho thương tích đầy người, phải vào bệnh viện.

    – Tùy ý đánh giá bố mẹ người khác thì là kẻ có dạy sao? Còn nữa, cô là ai?

    Người phụ nữ trên bục giảng nhìn Doãn Khoáng một cái, ánh mắt kia giống như là nhìn một người chết vậy… Đột nhiên, trên khuôn mặt lạnh lùng của cô nở một nụ cười. Cô ta vốn rất đẹp, trưởng thành, gợi cảm, nóng bỏng, giờ lại nở nụ cười nên càng nghiêng nước nghiêng thành. Sự tương phản khổng lồ khiến cho mọi người trong phòng học rung động, nhất thời không kịp phản ứng.

    – Giỏi lắm! Nể chúng mày là một lũ tay mơ, bà đây không so đo với chúng mày. Còn cậu nữa… – Cô ta nhìn Doãn Khoáng, nói:

    – Lá gan không nhỏ, dám dùng lời đó nói với tôi. Nhưng mà, tôi tán thưởng dũng khí của cậu, lần này bỏ qua. Được rồi, tôi thu hồi lời nói vừa rồi, hiện tại cậu có thể ngồi xuống.

    Rất hiển nhiên, đây là một người phụ nữ cường thế. Cô ta nói xong cũng không thèm để ý tới Doãn Khoáng nữa.

    – Tôi mặc kệ mấy người có quen biết nhau hay không, có ân oán linh tinh gì hay không, tôi phải cho các người lời khuyên đầu tiên. Đó chính là bây giờ các cô các cậu là người cùng một lớp, là bạn học. Nếu như ngay chính trong đoàn thể lớp các người cũng không thể đoàn kết chung một chỗ… các người nhất định sẽ chết rất thê thảm, vô cùng thêm thảm…

    Mặc dù trong phòng học không có gió nhưng mọi người rõ ràng cảm giác được một cơn gió lạnh thổi qua mặt mình, sau đó xâm nhập vào tận sâu trong nội tâm.

    – Được rồi!

    Người phụ nữ giống như ngọn lửa kia hất tóc mình ra sau. Bộ ngực căng đầy được bó chặt trong áo da hơi run rẩy, khiến cho các nam sinh điên cuồng nuốt nước miếng.

    – Đầu tiên xin tự giới thiệu, tôi gọi là Hỏa Diễm Queen. Các cô các cậu có thể gọi tôi là Queen hoặc là Hỏa Diễm. Các người thuộc lớp… Tôi xem nào, ừm, là lớp 1204. Còn tôi chính là phụ đạo viên của các người.

    – Thì ra là giáo viên. – Một nam sinh ngả ngớn cười nói:

    – Cô giáo ơi, em thật xinh đẹp. Hỏa Diễm Queen, thật là nóng bỏng, không biết tên thật của em là gì vậy?

    Dường như nam sinh này có ham mê đặc thù với nữ vương, đôi mắt lập lòe tỏa sáng, không có chút khiếp đảm lúc vừa rồi.

    Hỏa Diễm Queen nói:

    – Tên thật à? Tôi nhớ lại đã… Quên rồi, lâu lắm rồi không dùng tên thật cho nên qua bao năm cũng không nhớ nữa. Mặt khác, nhóc con, cậu chẳng nhẽ muốn tán tỉnh tôi? Vốn là nữ vương cho nên ngực chứa biển lớn, tôi sẽ cho cậu một cơ hội… Dĩ nhiên, có thể làm được hay không thì phải xem bản lĩnh cậu ra sao đã.

    – Ồ! Thật sự là “ngực” chứa biển “lớn”. Cô giáo, số điện thoại của em là gì? Rảnh rỗi anh sẽ mời em đi “Hà Đường Dạ Sắc” (bóng đêm hồ sen).

    Không khí phòng học sống động hẳn lên. Các nam sinh ồn ào giống như quên sạch nỗi sợ hãi và bất an lúc trước. Bọn họ cảm thấy, cho dù ở chỗ nào nhưng có cái nghề “giáo viên” quen thuộc này là có thể làm cho sự lo âu thấp thỏm trong lòng học sinh biến mất. Trừ các giáo viên biến thái ra, còn đâu hầu hết các giáo viên đều vô hại đối với học sinh sinh viên.

    Hỏa Diễm Queen không để ý tới hắn nữa, quay ra nói:

    – Được rồi, lũ nhóc con, các cô các cậu tốt nhất đừng ngắt lời tôi nói, thời gian của tôi vô cùng quý giá, tôi không muốn lãng phí trên người lũ nhóc các người… Mặc dù tôi là phụ đạo viên nhưng danh hiệu “phụ đạo viên” ở nơi này cũng chẳng có cái lợi gì. Cho nên tôi sẽ không rảnh rỗi tới nuôi dạy các cô các cậu. Mặc dù đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt nhưng rồi có lẽ cũng sẽ là lần cuối cùng. Nếu như không phải “Hiệu Trưởng” chết tiệt kia muốn vậy, tôi không thèm tới nhìn các cô các cậu đâu.

    Hỏa Diễm Queen nói liền tù tì một hồi:

    – Như các người đã biết, nơi này là “đại học khủng bố”.

    – Một loạt các vấn đề như nơi này là nơi nào, tại sao lại tới đây…vân vân… đừng có hỏi và cũng đừng đi tìm đáp án. Rất đáng tiếc bởi vì tôi cũng muốn biết nhưng vẫn không biết gì. Cho nên, thay vì quấn quýt với nghi vấn đây là đâu thì không bằng các cô các cậu hãy tiếp nhận thực tế, trụ ở đây cho vững. Sau đó, “cuộc sống đại học” của các người tới rồi. Các người bây giờ là sinh viên “năm thứ nhất”. “Chương trình học” của các người cũng tương đối đơn giản nhưng đây cũng là khoảng thời gian nhàn nhã cuối cùng trong cái “đại học” này. Bốn năm “đại học”, nếu các cô các cậu bỏ phí năm đầu… Thật đáng tiếc, ba năm sau này, các cô các cậu tuyệt đối khó mà qua nổi. Ở lại chỗ này, sau này các cô các cậu sẽ rõ, nơi này rất thần kỳ, cũng không cần tôi phải nói nhiều nữa.

    – Tôi nghĩ là, tốt nhất các cô các cậu không cần “trốn tiết” không thì sẽ phải chịu sự trừng phạt vô cùng nghiêm trọng. Nếu như tất cả đều thuận lợi, các người sống sót được tiếp, hơn nữa lấp đầy “học phần”, “đánh giá tổng hợp” vượt qua kiểm tra, đợi đến lúc lên “năm bốn”, các người sẽ được “Hiệu Trưởng” phát cho bằng “Chứng nhận tốt nghiệp”. Sau đó, các người được mang theo tất cả, rời khỏi cái nơi đáng chết này… Dĩ nhiên, đó chỉ là một giấc mộng xa xôi không thể thành hiện thực. Theo tôi được biết, trước mắt trường học của chúng ta chưa có một người nào đạt được tấm bằng “Chứng nhận tốt nghiệp” kia.

    – Được rồi, tôi chỉ nói thế thôi, có thể hiểu được bao nhiêu thì phải xem vào chính bản thân của các người đấy. Đợi lát nữa sẽ có ba “trợ giảng” tới giúp đỡ mấy lũ nhóc tay mơ các người. Nhắc nhở thân thiện này, tốt nhất là các người khách khí với “trợ giảng” một chút, nếu không… ha ha, nếu không sẽ rất thê thảm.

    – Nhắc nhở cuối cùng, mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng đừng có kinh ngạc, bởi vì nơi này là “đại học khủng bố”. Cầu nguyện đi, lũ nhóc, chỉ mong tương lai có thể gặp lại các cô các cậu.

    – Chờ chút đã cô giáo.

    Lê Sương Mộc đứng lên, nói:

    – Tôi có một vấn đề muốn xin hỏi cô.

    Hỏa Diễm Queen không thể không dừng lại, phiền hà nói:

    – Thật đáng tiếc, tôi không phải bảo mẫu của các cô các cậu, cũng không có nghĩ vụ giải đáp mấy vấn đề ngu ngốc cho các cô các cậu. Hơn nữa, tôi cũng nói rồi, đợi lát nữa sẽ có ba “trợ giảng” tới đây. Bọn họ sẽ ở với các người một tuần. Trong thời gian đó, các người có bất kỳ vấn đề nào thì cứ việc lên tiếng hỏi thăm, điều kiện tiên quyết là họ đồng ý trả lời. Thật ra thì, nếu tôi là cậu, tôi sẽ hỏi ít, làm nhiều.

    – Tạm biệt!

    Vội vàng tới rồi lại vội vàng đi! Đợi cho tới khi mọi người phản ứng lại, bóng dáng giống như ngọn lửa kia đã biến mất không còn.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,874
    Khủng Bố Cao Hiệu
    Đại Tống Phúc Hồng Phường
    Chương 5: "Trợ giảng"

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Dịch giả: Dương Thiên Mạc

    – Cô ta oanh oanh liệt liệt tới, sau đó lại lặng lặng lẽ lẽ đi, còn bỏ lại một đám mây mù không mang theo nữa…

    Nam sinh có khuynh hướng ham mê nữ vương than thở một tiếng.

    Mọi người ở đây còn chưa thoát khỏi rung động từ Hỏa Diễm Queen thì đã có ba người đã lần lượt vào phòng.

    Ba người, hai nam một nữ. Nữ thì dung tư bình thường nhưng vóc người vô cùng tốt, thuộc về loại hình nhìn qua không thể để lòng bình thản. Cô mặc một bộ quần áo thể thao khá nhàn hạ. Đứng bai bên cô là hai người đàn ông một thấp một cao. Người bên trái cao tới hai mét, lưng dài vai rộng giống như một con gấu Bắc Cực, đôi mắt vô cùng hữu thần. Nam sinh bên phải cũng không thấp, cao tới một mét bảy, vóc dáng gầy gò, bộ dáng lôi thôi lếch thếch, khuôn mặt tái nhợt giống như một neet vô công rồi nghề (Not in Education, Employment or Training – không học hành, không việc làm, không đào tạo).

    “Ba người này chính là trợ giảng?”

    Mọi người đều nghi ngờ.

    Cô gái ở giữa giải đáp nghi vấn của mọi người. Cô bước lên trước một bước, nói:

    – Giới thiệu chút, tôi tên Kỷ Văn, là một trong số trợ giảng của các bạn.

    – Hùng Bá! – Người cũng như tên, khí phách như gấu.

    – Chào mọi người, tôi tên Trạch Nam.

    Bên dưới dần nghị luận nhiều hơn, phòng học yên tĩnh thoáng chốc đã ồn ào.

    Hùng Bá lạnh lùng liếc mắt nhìn mọi người trong phòng, hừ lạnh một tiếng:

    – Tốt nhất là câm cái miệng của mấy người lại, nếu không tôi sẽ tự dùng tay xé nát nó.

    Vừa nói, hắn lại thè lưỡi liếm mỗi, dường như có chút vội vã không thể chờ được.

    – Thân là “trợ giảng”, mặc dù tôi không thể giết các người nhưng tôi tự hỏi để bản thân cho các người một chút trừng phạt cũng không sao… và tiền chữa trị tôi cũng không cần bỏ ra… hắc hắc…

    – Cắt! Chẳng qua chỉ là một trợ giảng nho nhỏ mà lại ăn nói ngông cuồng như thế. Hừ, cho dù là hiệu trưởng của trường đại học này tới đây cũng phải biết điều gọi tao một tiếng cậu Tiêu, mày tính là cái gì?

    Một nam sinh dường như bị đè nén đã lâu, tức giận đập bàn, đứng bật dậy chỉ vào mặt Hùng Bá.

    Ba trợ giảng nghe xong không khỏi liếc mắt nhìn nhau.

    Sắc mặt của bọn họ khá là quái dị, có thương hại, có buồn cười, có tức giận cũng có chút hả hê.

    Mấy người Lê Sương Mộc và Doãn Khoáng ngồi ở dưới không khỏi nghi hoặc nhìn một chút, lòng tràn đầy nghi ngờ.

    – Thế nào?

    Hùng Bá không coi ai ra gì, quay sang hỏi Trạch Nam, không hề để nam sinh vừa kêu gào kia vào mắt.

    Trạch Nam nhún vai nói:

    – Tùy.

    Kỳ Văn nói:

    – Đừng giết chết là được.

    Hùng Bá hắc hắc cười một tiếng, để lộ hàm răng trắng bóc. Sau đó, hắn bước tới gần nam sinh kiêu ngạo kia.

    Đúng lúc này, Doãn Khoáng đột nhiên ngửi được một mùi vị rất nồng… đó là mùi máu tươi. Hắn đã từng giúp người khác giết lợn cho nên vô cùng quen thuộc với mùi máu tươi. Nhưng mà… tại sao hắn lại ngửi được cái mùi máu tươi vô cùng nồng đậm đó trên người Hùng Bá?

    Không chỉ có hắn, rất nhiều người đã thay đổi sắc mặt, trở nên quái dị, sợ hãi, ghê tởm, tái nhợt.

    – Nguy hiểm! – Lê Sương Mộc nói.

    Nam sinh kiêu ngạo kia biến sắc mặt.

    – Mày… mày muốn làm cái gì?

    Hùng Bá cười hắc hắc, nói:

    – Không có gì, chỉ là cho cậu một bài học khó quên thôi.

    Sau đó, hắn vươn bày tay to như cái quạt hương bồ, xách nam sinh kiêu ngạo kia lên như xách một con gà con.

    – Nhóc con, sau này nhớ kỹ, phải lễ phép với học trưởng, biết chưa? Nếu không, tôi sẽ giết cậu. Nhìn nhóc con nhà cậu đoán chừng chắc chỉ khoảng năm sáu chục năm tuổi thọ, giết cậu sáu lần rồi, cậu nói xem cậu có chết không?

    Sau đó, hắn nắm chặt cánh tay của nam sinh kiêu ngạo.

    – Hắc hắc, hãy hưởng thụ cái cảm giác đau đớn này cho tốt đi, chỉ mong sau này cậu đừng nghiện nó là được…

    Ngay sau đó, nam sinh kiêu ngạo kêu lên một tiếng thảm thiết.

    Đôi tay của hắn đã bị Hùng Bá dễ dàng dứt xuống, máu tươi phun ra tung tóe! Hai cánh tay cụt bị Hùng Bá ném đi như đổ bỏ.

    – A!!

    Tiếng kêu thảm thiết không chỉ của nam sinh kiêu ngạo kia mà còn của mọi người nữa.

    – Giết người rồi…

    – Cảnh sát… Báo cảnh sát…

    – Máu… Máu kìa…

    Ánh mắt mọi người nhìn về phía Hùng Bá đều tràn đầy sợ hãi và kiêng kỵ, có người còn bị hù dọa muốn bỏ chạy khỏi phòng học nhưng không ngờ lại không thể nào mở cửa nổi, cũng có người thậm chí còn bị dọa sợ đái cả ra quần.

    Giờ khắc này, lời nói lúc nãy của Hỏa Diễm Queen hiện ra trong đầu mọi người:

    – Tốt nhất là các người hãy khách khí với trợ giảng một chút.

    Cái gì mà trợ giảng, rõ ràng là ma quỷ giết người không chớp mắt mà!

    – Tôi… tôi muốn xin nghỉ học! Tôi không học nữa… Mẹ, mẹ… con muốn mẹ… – Nữ sinh bị dọa đái ra quần kia vừa khóc vừa hô.

    – Xì… – Hùng Bá hừ lạnh một tiếng:

    – Câm hết mồm lại cho tôi! Ầm ĩ muốn chết, phiền phức quá! Tất cả đều về chỗ ngồi, ngay lập tức!

    Không người nào dám cãi lại! Sự lãnh khốc và tàn nhẫn của Hùng Bá khiến cho mọi người đều cảm giác mình giống một con cừu non.

    – Nhóc con, cậu mà dám lắm mồm nữa, tôi sẽ giết cậu!

    Nam sinh kiêu ngạo bị chặt đứt cánh tay không dám kêu la nữa, mặc dù chỗ cụt tay rất đau, đau đến nỗi muốn ngất đi nhưng giờ phút này nỗi sợ hãi với Hùng Bá trong lòng hắn đã chiến thắng tất cả. Hắn rất biết điều, ngậm miệng nín nhịn.

    – Yêm tâm đê, nếu như trên người cậu có tiền thì lập tức hô lên “trị liệu”. “Nó” sẽ chữa lành cho cậu. Dĩ nhiên, nếu như trên người cậu không có, vậy thì cậu xong rồi, mặc dù không chết nhưng cậu sẽ phải chịu đau đớn trong một thời gian không ngắn.

    – Tôi… có… Trị liệu! Trị… trị liệu!!

    Nam sinh kiêu ngạo quát lên như điên. Đột nhiên hắn chỉ cảm thấy trong đầu xuất hiện một âm thanh kỳ dị:

    – Quét hình thân thể… Tổn thương cấp độ F… Hai cánh tay gãy lìa… Dự tính tốn 100 “học điểm”… Phát hiện học viên Tiêu Chương có tiền giấy 10000 nguyên tương đương với 100 điểm… Hiệu quả của danh hiệu “Học viên tay mơ” phát động… Tiêu phí trị liệu giảm phân nửa… Bắt đầu trị liệu…

    Cho nên, mọi người vẫn còn đang kinh hồn chưa định thì nay lại tiếp tục trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn trước mắt. Hai cánh tay gãy lìa trên đất tự động bay lên gắn vào bả vai người kia. Vũng máu lầy lội trên đất cũng ào ào trở về cơ thể. Cảnh tượng này giống như một đoạn phim quay ngược cảnh hắt nước trên ti vi.

    – Mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng đừng có kinh ngạc.

    Lời nói của Hỏa Diễm Queen lại hiện lên trong đầu mọi người một lần nữa.

    – Fuck! Nơi này rốt cục là nơi nào? – Nam sinh có khuynh hướng mê nữ vương kia không nhịn được thấp giọng rống giận.

    Kỷ Văn nhìn phản ứng của mọi người rồi nói:

    – Được rồi, hiện tại rốt cục cũng yên tĩnh chứ?

    Không người nào dám nói chuyện.

    – Hiện tại, lấy giấy báo trúng tuyển của các người ra, lặng yên suy nghĩ biến nó thành đồng hồ đeo tay, nhẫn, kính hoặc là một ít đồ vật khác, tốt nhất là những đồ vật gọn nhẹ tiện mang theo bên người!

    Mọi người theo lệnh mà làm.

    Doãn Khoáng nhìn tờ giấy báo trúng tuyển đại học Kinh Hạ, đấu óc trống rỗng. Cuối cùng, hắn chỉ có thể than thở:

    – Đồng hồ đeo tay.

    “Bùng” một tiếng! Giấy báo trúng tuyển đột nhiên bốc cháy, sau đó ngọn lửa lụi tàn, một chiếc đồng hồ điện tử bình thường đến không thể bình thường hơn xuất hiện ở trên tay Doãn Khoáng.

    Hắn đưa mắt nhìn những người xung quanh, mọi người cũng là như thế, hoặc là đồng hồ đeo tay, hoặc là nhẫn, hoặc vòng tay, cũng có người biến nó thành điện thoại di động.

    – Sau đó, cầm lấy đồ mà các người vừa biến hóa ra, mặc niệm “thuộc tính cá nhân”.

    Mọi người máy móc làm theo. Sau đó, mọi người trong phòng đều giống như lâm vào sự yên tĩnh chết chóc.

    Ánh mắt của tất cả đều nhìn về phía trước nhưng vấn đề là phía trước bọn họ không có cái gì cả. Mặc dù thế, bọn họ vẫn rất tập trung tinh thần, vẻ mặt còn không ngừng biến hóa.

    – Có muốn xem thuộc tính của chúng nó không? – Trạch Nam đột nhiên cười khì khì hỏi.

    – Không có hứng thú! – Kỷ Văn nói ngắn gọn.

    Hùng Bá nói:

    – Thôi đi… Tôi biết cậu muốn làm cái gì nhưng những chuyện này không liên quan đến chúng ta… Nếu để cho các “học trưởng” biết thì lại rách việc.

    – Vậy được rồi… Hắc hắc, tư vị làm trợ giảng cũng thật tốt. Tôi nghĩ, trợ giảng năm ngoái của chúng ta cũng giống như chúng ta bây giờ đấy nhỉ. Bọn họ khi đó, đến cả cái mông cũng vểnh lên trời. Tôi nhớ cái thằng Độc Lang kia còn tát tôi một cái. Đáng tiếc, tôi chưa kịp tìm nó báo thù thì nó cũng đã hao hết “tuổi thọ” rồi tử ẹo. May cho nó đấy…

    Hùng Bá cười một tiếng:

    – Nói cũng đúng! Không ngờ hiệu quả của cái danh hiệu “trợ giảng” này lại lớn vậy. Chết cũng không bị giảm “tuổi thọ” còn có thể thu hoạch năm mươi lần học phần, hơn nữa, “Chương trình học” của “đại học năm thứ nhất” lại đơn giản như vậy, nói không chừng còn có thể đạt được thu hoạch tốt gì đấy. Duy nhất một rắc rối mỗi học viên mới mà chết đi thì lại mất 1 điểm “đánh giá tổng hợp” cùng với 0.5 điểm “đánh giá cấp F”.

    Kỷ Văn thở dài nói:

    – Đúng thế, mỗi một người trong chúng ta phải trải qua một “tràng cảnh” mới có thể hoàn thành 2 điểm trụ cột “đánh giá tổng hợp”. Nói cách khác, chỉ cần chết hai người là chúng ta sẽ mất trắng điểm của một “tràng cảnh”. Thu hoạch “đánh giá cấp độ” thì lại càng khó khăn. “Nó” quả thực không dễ chơi, ở cái “đại học” này, tuyệt đối không có một miếng bánh ngon tự dưng rơi xuống đầu. Chúng ta vẫn nên làm tròn chức trách bảo mẫu cho lũ gà mờ này thì hơn.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)