LS Q.Sự Khánh Dư Niên - Miêu Nị - Q5 C90

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi Lôi Soái, 21/12/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,982
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 15: Thư tới từ kinh đô

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Thành Đạm Châu bỗng nhiên trở nên âm u, trên trời mây đen phủ kín giống như tấm vải bông ẩm ướt bị làm bẩn vậy, hoặc là như cây kẹo đường vô ý bị đốt cháy, cứ như thế mà giăng trên đầu mọi người.

    Thế nhưng mọi người ở cạnh biển đã sớm quen với khí trời như thế này rồi, biết rằng thời gian mưa tới còn khá lâu, cho nên cũng không có kinh hoảng. Bất quá vẫn giống như trước, đứa con tư sinh xinh đẹp của biệt phủ Ti Nam bá tước luôn luôn thích bão mùa hè tới, chạy lên trên nóc biệt phủ, quay xuống nói với người dân toàn thành:

    – Trời sắp mưa rồi, nhanh nhanh thu hết quần áo vào đi.

    – Phạm thiếu gia, làm thế nào để thu hết quần áo vào được đây?

    Trên con đường lớn duy nhất ở cảng Đạm Châu, khắp nơi đều là quán ăn, quán hàng rong, … đám người lúc đi qua nhìn thấy bé trai xinh đẹp kia đều trêu ghẹo nói như vậy.

    Phạm Nhàn ngượng ngùng cười, không nói gì, nắm tay một nha hoàn trong biệt phủ đi, tay kia cầm một khối đậu hũ.

    Tất cả mọi người đều biết vị tiểu thiếu gia con tư sinh của biệt phủ Ti Nam này khác với mọi người, thích giúp hạ nhân làm việc, nhất là giúp đỡ đám nha hoàn làm việc, đã sớm nhìn thành quen rồi nên không giật mình nữa.

    Lúc này đã chia tay với Phí Giới gần sáu năm rồi, Phạm Nhàn đã trưởng thành, trở thành một thiếu niên trầm ổn xinh xắn.

    Trở lại trong phủ, trước tiên giúp đỡ hạ nhân đưa đậu hũ xuống phòng bếp, rồi đi tới thỉnh an lão phu nhân, thuận tiện chui vào lòng lão thái thái một lúc Phạm Nhàn mới trở lại thư phòng. Hắn lấy một bức thư mà muội muội gửi từ kinh đô tới ra coi, đặt bức thư lên trên bàn, vẻ mặt hắn nhất thời trở lên khá đặc sắc.

    Một năm nay, hoàng đế bệ hạ của Khánh quốc bỗng nhiên làm nhiều việc trái với suy nghĩ của mọi người, cải nguyên(thay đổi niên hiệu) thành Khánh Lịch, niên hiệu cùng quốc danh tương đồng nhau. Mặc dù cảm giác có chút cổ quái, các quan lại cùng quý tộc của kinh đô cũng không dám đưa ra bất luận ý kiến gì, nhưng không ai là không ngồi trong góc phòng lẩm bẩm vài câu. Nhất là đám văn nhân hủ nho, hôm nay bất luận là phái kim văn hay phái cổ văn, hay là thầy đồ trong viện giáo dục quốc lập đều bắt đầu phải giao phó văn chương cho Giám Sát viện thứ tám xét duyệt trước, không được có ý kiến.

    Tiếp sau thay đổi niên hiệu là phổ biến tân chính, nhưng tân chính dường như không hề có ý mới, chỉ là sửa trị lại một chút mà thôi, duy nhất làm thần dân thiên hạ thấy mới chính là — ngay trong năm đầu Khánh Lịch, trong hoàng cung bỗng nhiên truyền ra một đạo ý chỉ, trong cung bắt đầu tiến hành làm báo chí.

    Báo chí? Không ai có thể hiểu rõ đó là cái gì, mãi tới khi trong cung chính thức phát hành báo chí ra bên ngoài, mọi người kêu ‘ặc’ một tiếng, nhưng vẫn không một ai dám dị nghị.

    Bởi vì báo chí này là do hoàng cung khống chế, hơn nữa mỗi ngày đều phải tự tay bệ hạ cho phép mới có thể đăng bài in lên đó, cho nên căn bản không có bài văn nào viết trên đó có thể mang tới phiền phức cho đế quốc thống trị được.

    Mà liên tục mấy kỳ quý mọi người ở kinh đô đều phải bỏ tiền ra mua báo chí, một vài người quyền quý thậm chí còn nghi ngờ có phải đây là mưu kế của hoàng đế bệ hạ, hay là hoàng cung chuẩn bị tu sửa gì đây?

    Tập giấy mỏng kia, không có một chút nội dung giá trị nào cả, chỉ là viết về danh lam thắng cảnh khắp nới, truyện ký của các nhân vật tiền triều, mà chiếm một mặt báo lớn nhất, dọc theo bốn phía đường viền hoa như lưu vân là ghi chép việc sinh hoạt cá nhân của rất nhiều quan viên trong kinh đô. Tỷ như viện chủ quân sự viện chịu đòn hiểm của ái thê trong nhà, sư trưởng kinh đô thủ bị sư đoàn vì sao thiếu một chiếc răng cửa,..v…v… mọi việc chỉ có như thế.

    Còn có chút ít tin tức liên quan tới nước láng giềng Bắc Tề cùng Đông Di thành, nhưng quan viên Khánh quốc chỉ chú ý tới việc của bản thân mình. Lúc mới đầu còn có thể hỉ hả, sau tới phiên mình lên báo, mới biết được tư vị mất mặt là như thế nào. Vốn định nói báo chí là phiền phức, nhưng tiếc rằng lại không làm gì được vì hậu trường vững chắc là hoàng đế, nên không còn cách nào khác hơn là coi như không có.

    Báo chí số lượng rất ít, toàn bộ cảng Đạm Châu cũng chỉ có hai phần, trong đó một phần là chuyên cung phụng cho biệt phủ bá tước rồi.

    Lúc Phạm Nhàn từ trong phòng nghe lén bọn hạ nhân nghị luận về báo chí, vội vã chạy ra đằng sau, thật sự không có cách nào không chế được biểu tình trên mặt mình, miệng há to, hận không thể nhé cả nắm tay vào trong đó được…đây là cái niên đại gì? Không ngờ lại còn có cả báo chí nữa … còn có người phụng chỉ giám sát nữa.

    ….

    Còn có một loại tân chính nữa, đó là hoàng gia ban bố “ pháp lệnh thư từ ”, hôm nay thư từ chuyển đi một đường thẳng tắp, như vậy hai huynh muội tha hồ lặng lẽ thư từ qua lại mà không sợ người khác biết.

    Phạm Nhàn cau mày, nhìn báo chí trước mặt, trong thời gian này hắn đã nghe thấy rất nhiều người nói qua về chuyện tân chính, nhưng hắn nghĩ, cái này thuần túy chỉ là kết quả một lúc hồ đồ của hoàng đế bệ hạ. Thế nhưng khắp thiên hạ mọi người đều biết, vị hoàng đế bệ hạ này từ trước tới nay đều không phải là một người hồ đồ.

    Phạm Nhàn không có tâm tình đi cải biến thế giới này, cũng không có hứng thú cải biến nó, nhưng thế giới bây giờ lại có một số ít phương diện cùng với thế giới trước đây đạt tới trình độ tương tự thì hắn tự nhiên rất muốn biết phía sau việc này ẩn giấu cái gì.

    Suy nghĩ một hồi vẫn khó hiểu, hắn vẫn không minh bạch ra cái gì, cười khổ rồi quăng tập báo chí sang một bên, tự giễu mình nghĩ, lẽ nào trên đời này còn có một người xuyên việt nữa, nhưng lại đặc biết thích hùng tâm tráng chí.

    Bất quá những chuyện này không liên quan tới hắn, nhưng báo chí cùng lá thư bên cạnh lại không thoát được can hệ với hắn.

    Trong trí nhớ của Phạm Nhàn, Phạm Nhược Nhược có một chút quan hệ huyết thống với mình, nhiều năm trước lúc còn nhỏ đã ở Đạm Châu thành một thời gian ngắn với mình, lớn lên chắc gầy teo à, còn không phải là một tiểu muội muội đáng thương nữa.

    Đã nhiều năm không gặp, cũng không biết tiểu nha đầu này trưởng thành ra hình dạng gì nữa, tóc vàng liệu có bớt đi hay chưa, có trở nên xinh đẹp hay không. Phạm Nhàn thậm chí đã quên, rốt cuộc muội muội của hắn tên là Phạm Nhược hay là Phạm Nhược Nhược nữa.

    “Mình thật không xứng là một người anh.” Hắn tự giễu mình nghĩ, tuy rằng trong thân thể là một linh hồn cổ quái sống qua hai cuộc đời nhưng xét theo huyết mạch hắn luôn là ca ca của muội muội mình, thường ngày cũng khá quan tâm nha. Hai năm trước lúc Phạm Nhược bắt đầu tới trường, thi thoảng đều gửi thư từ trường học tới cảng Đạm Châu. Nhưng mà Phạm Nhàn mỗi ngày luyện chân khí vô danh bá đạo kia, lại tiếp thu khổ cực huấn luyện của người mù Ngũ Trúc, rồi lại ôn tập bản độc vật học của Phí Giới lão sư lưu lại cho nên cũng rất ít khi hồi âm lại.

    Tính đi tính lại, năm nay Phạm Nhược Nhược hẳn là mười tuổi rồi, không biết vì sao, có lẽ là do lúc nhỏ ấn tượng về các câu truyện quỷ quái quá sâu, vị tiểu thư chính quy của bá tước phủ này đối với ca ca ở xa cuối chân trời này mười phần ỷ lại. Bình thường gửi thư ân cần thăm hỏi, thêm nữa trong thư gửi nửa năm trước còn nói thường xuyên nhớ lại hồi ức khi còn sinh sống lại Đạm Châu, trong thư nửa năm nay, chỉ thỉnh thoảng nói một chút chuyện khác còn đâu đại bộ phận đều nói về ngày ngày buồn chán ở trong phủ đệ kinh đô.

    Ngón tay Phạm Nhàn lướt nhẹ qua trang giấy viết thư, khuôn mặt xinh xắn có một chút sắc ưu tư.

    Trên giấy viết thư là kiểu chữ non nớt của muội muội, bên trên viết cuộc sống gần đây ở kinh đô, vào trường học dành cho nữ nhân quý tộc, dường như có quỹ tích tuần hoàn giống như tất cả mọi người trên thế giới này vậy.​
     
    Yanmin, banhdacua25, nqtien9x and 8 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,982
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 16: Ta tặng thái đao này cho ngươi!

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Nhưng trong những dòng thư này luôn luôn để lộ ra chút u buồn nào đó không phù hợp với tuổi của Phạm Nhược Nhược. Nghĩ hẳn là do phủ ở kinh đô, sau khi đại phu nhân mất đi, vị di nương kia lại sinh được một vị công tử kiêu ngạo, tiểu cô nương lẻ loi một mình ở kinh đô, Ti Nam bá tước bận nhiều việc…cuộc sống hàng ngày của muội ấy có lẽ gặp phải vài vấn đề nhỏ.

    Lấy bút, chấm chấm mực nước, Phạm Nhàn suy nghĩ một chút rồi bắt đầu viết hồi âm. Trong thư hắn viết rất lấp liếm, đầu tiên bảo muội muội tranh thủ thời gian ở trước mặt của Ti Nam bá tước, biểu hiện ra vẻ nhu nhược khả ái, tuyệt không oán giận, nhưng phải có một chút u oán tự nhiên.

    Thứ hai, còn lại phải biểu hiện thật lợi hại trước mặt vị di nương cùng đệ đệ kiêu ngạo kia, người nhân thiện quá dễ bị người khác khinh thường, nếu không muốn bị khinh thường thì phải biểu hiện một chút ý nguyện phản kháng ra bên ngoài.

    Thứ ba, đối với hạ nhân tốt một chút, nhất là đối với phụ tá của Ti Nam bá tước, muốn áp dụng loại ánh mắt tinh thuần vô tội, ngưỡng mộ nhìn những những người kia ….

    Sau đó, tận dụng khả năng va chạm nho nhỏ một chút với nữ chủ nhân trong phủ ở kinh đô hiện nay, chịu một ít đau khổ, rồi nghĩ biện pháp làm cho nam chủ nhân biết chuyện này — bất luận một người nam nhân nào cũng có một loại cảm giác bảo hộ ngoài ý muốn, huống chi đây là con gái của mình, tin tưởng dưới ảnh hưởng đó, Ti Nam bá tước sẽ nhớ lại người vợ đã chết của mình đã để lại cho mình một người con gái.

    Thế nhưng loại gia đình như thế này cũng cần phải tranh thủ thủ đoạn, Phạm Nhàn tùy ý ám chỉ hai câu, nghĩ thầm nếu Phạm Nhược Nhược thông minh, hẳn là sẽ minh bạch được ý tứ của mình, chỉ là không biết chiêu thức học được từ các tiểu thuyết ngôn tình kiếp trước có hữu dụng hay không.

    Hắn thấp thỏm bất an chờ hồi âm, rất sợ chủ ý kia sẽ gây ra phiền phức gì đó cho tiểu cô nương mới mười tuổi kia.

    Qua hai tháng, hồi âm của Phạm Nhược Nhược tới, không biết những chiêu này có tác dụng gì không, hay là căn bản không có chuyện mẹ kế ghét bỏ con chồng ở trong phủ, nhưng nói chung Phạm Nhàn có thể cảm nhận rõ ràng, muội muội đang rất cao hứng.

    Chỉ là trong thư, Phạm Nhược Nhược có chút không hiểu được hỏi, vì sao lại đối tốt hơn với hạ nhân trong nhà. Phạm Nhàn mới tỉnh ngộ ra, đây là giai tầng sâm nghiêm trong xã hội, cũng không phải tất cả mọi người đều có tư tưởng đối đãi như người với người. Vì vậy hắn viết lại một phong thư, kể mấy mẩu chuyện cũ cho thấy: tôn trọng chuyện này, không chỉ có lợi đối với người khác, cũng chính là có lợi đối với mình.

    Vốn Phạm Nhàn nghĩ bằng ký ức của mình sao chép mấy câu chuyện hàng ngày viết vào trong thư gửi đi kinh đô, bởi vì trong sách giáo khoa của kiếp trước, các nhà bình luận quyền uy luôn luôn tán tụng ái tình trong sách, để cao xã hội bình đẳng nam nữ. Nhưng nghĩ lại một hồi, Phạm Nhàn nghĩ mà đổ mồ hôi, nhớ tới không ít những tiết mục ngắn trong nhật đàm.

    Đây xem như là một tiết mục nhỏ xen giữa cuộc sống của Phạm Nhàn, nhưng làm cho hắn tìm được nơi nào đó để ký thác tinh thần. Dường như tiểu cô nương ở kinh đô có hạnh phúc hay không cũng trở thành một chỉ tiêu tích lũy cho cuộc sống hạnh phúc của hắn.

    Phạm Nhược Nhược xa xa tại kinh đô tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng có thể từ trong những bức thư của vị ca ca xa xa tại Đạm Châu cảm giác được không giống với tiểu hài tử lắm. Một đôi huynh muội có tuổi tâm lý kém xa nhau như vậy mà cứ thư tới thư đi, rất rõ ràng, Phạm Nhược Nhược cũng bị Phạm Nhàn làm cho nhiễm không ít, cách ăn nói trong thư, so với một tiểu cô nương đã thành thục hơn rất nhiều, đối đãi với thế giới cũng có một chút cải biến nho nhỏ.

    Xuân đẹp cánh diều, hè có cá, thu có chim, đông ngắm nhạn, thư từ qua lại, ngày lại ngày trôi đi.

    …..

    Phạm Nhàn mỗi lần viết thư cho Phạm Nhược Nhược đều lắc đầu cười khổ, cánh tay hắn trong thời gian này không dễ chịu chút nào, cũng không phải là đau nhức, mà như bị kim châm vậy. Có đôi khi cánh tay phải không thể nhấc lên được, không thể làm gì khác đành dùng tay trái để viết. Đến nỗi Phạm Nhược Nhược đang ở kinh đô thu được thư tín xong sợ hãi ca thán ca ca mình quá cẩn thận, không ngờ mỗi một phong thư lại có một loại bút tích khác nhau.

    Tất cả đều là từ một buổi tối của sáu năm trước.

    Sau khi Phí lão rời đi, tiểu Phạm Nhàn rất cô đơn, mỗi tối lại lén lút chui ra khỏi lỗ chó, đi tới bên ngoài tiệm tạp hóa cổ quái luôn đóng của không kinh doanh, tìm được cửa sau quen thuộc, lấy chiếc chìa khóa dưới đáy chậu cây cảnh để ở bậc thềm đá, mở cửa đi vào.

    Trong tiệm tạp hóa vốn là một mảnh đen như mực, mãi tới khi Phạm Nhàn đi tới trước cửa sau, bên trong mới được thắp lên một chút ánh sáng từ ngọn nến yếu ớt. Tiểu Phạm Nhàn khụt khịt, rất dễ dàng bị Ngũ trúc phát hiện ra hắn nên chủ động chuẩn bị rượu vang từ trước. Phạm Nhàn cười ngọt ngào, đưa tay cầm chén rượu lên uống.

    Ngũ Trúc không uống rượu, Phạm Nhàn thậm chí cũng không thấy hắn ăn, cho nên đã quen mắt rồi, tự cho mình được uống thả cửa, chỉ là cảnh tượng này thoạt nhìn không khỏi có chút hoang đường, một tiểu nam hài mới chỉ có sáu tuổi không ngờ lại dũng cảm như những hiệp khách giang hồ đi vào quán rượu vậy, bất kỳ ai thấy cũng sẽ nghĩ mình đang hoa mắt.

    Nhưng Ngũ Trúc hết lần này tới lần khác tùy ý để cho Phạm Nhàn uống, chưa từng có ý quản hắn, thậm chí còn tự giác chuẩn bị mấy đĩa rau trộn, làm đồ nhắm.

    Tuy rằng uống rượu vang, nhưng uống nhiều cũng có khả năng say. Phạm Nhàn híp đôi mắt lờ đờ say, nhìn người mù trên mặt vẫn không chút biểu tình, khuôn mặt dường như vĩnh viễn không bao giờ thay đổi: “Thúc, vì sao nhiều năm như vậy rồi, dáng vẻ của người chưa từng thay đổi? Dường như là không già đi vậy.”

    Hắn tự hỏi tự trả lời: “Xem ra tuyệt thế cường giả, thực sự có khả năng không già….Nhưng mà, người không phải là không luyện qua nội công sao?”

    “Thúc, trên đời này nhân vật lợi hại chân chính có bao nhiêu? Phân chia cấp bậc thế nào?”

    “Chín cấp? Sao lại là chín đây?” Men say làm cho tiểu tử căn bản không chú ý tới sơ hở trong lời nói của mình.

    “Người là mấy cấp?”

    “Không có cấp?”

    “Tên si kiếm ở Đông Di thành mấy cấp?”

    “Cũng không có cấp?”

    “Sư thúc của người nào đó Diệp Lưu Vân là mấy cấp?”

    “Vẫn là không có cấp?”

    Kỳ thực hết thảy đều là Phạm Nhàn tự hỏi tự trả lời, cuối cùng hắn vừa cười hì hì vừa nói: “Vậy phải không, ta cũng muốn luyện thành không có cấp.”

    Người mù Ngũ Trúc dùng tay chậm rãi nắm chặt cây củ cải, hắn hạ đao rất nhanh, nhưng lưỡi đao vừa tiếp xúc với tấm ván gỗ thì lập tức thu hồi, chính xác tới kinh khủng. Mà củ cải được cắt cứ như công nhân sử dụng máy móc để cắt vậy, phẩm chất không kém một chút nào, những mảnh bằng nhau trong suốt lóng lánh, mười phần mỹ mệ.

    Ngũ Trúc ngẩng đầu lên, hơi hơi do dự một chút, đi tới bên người Phạm Nhàn, cầm thái đao trong tay nhét vào trong tay hắn.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,982
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 17: Tiếp tục máu và nước mắt

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Buổi tối hôm đó, Phạm Nhàn nắm thái đao nhìn chằm chằm vào cây củ cải trên thớt mà đờ người ra, từ khi phải mổ bụng tử thi ra, đây là lịch trình học tập cực kỳ bi thảm nhưng hữu ích thứ hai của hắn.

    Hắn có đôi khi nghĩ cuộc sống thực sự rất thú vị, vô duyên vô cớ gặp phải hai người có tính cách kỳ lạ, hai lão sư lại quan tâm với một tiểu hài tử có tính cách trưởng thành vượt xa người thường, hơn nữa, Phí Giới lão sư cùng Ngũ Trúc dạy chính là dùng độc cùng kỹ năng giết người, thủ đoạn sử dụng đều tương đối biến thái như nhau.



    Đêm khuya, trong tiệm tạp hóa truyền tới từng thanh âm thật nhỏ. Ngũ Trúc nghiêng người hướng ra ngoài lạnh lùng nói rằng:”Ngày hôm nay thái rất chậm.”

    Phạm Nhàn lau mồ hôi trên trán, nhìn đám củ cải chất thành đống như ngọn núi nhỏ trước mắt, mỉm cười, cánh tay phải giật giật, phát hiện ra luyện thái vài cây củ cải, tốc độ đã không sai biệt lắm so với Ngũ Trúc thúc, hơn nữa phẩm chất cùng gần tiếp cận rồi. Thế nhưng cánh tay phải sưng lên, đau nhức vô cùng, luyện tới ngày hôm nay, thái củ cải vẫn đang phát ra âm thanh, Phạm Nhàn biết, khả năng khống chế đao trong tay của mình so với Ngũ Trúc thúc còn kém hơn rất nhiều lần.

    Tuy rằng không biết thái củ cải có lợi gì với việc tu luyện của mình, nhưng vừa nghĩ tới Ngũ Trúc thúc có thể đối chiến một trận với tuyệt thế cường giả đại tông sư, Phạm Nhàn có thể nghĩ tới việc thái củ cải này có lợi, tự nhiên sinh ra cảm giác kiên trì.

    Tự nhiên, hắn ở đây chịu sự huấn luyện không ngừng nghỉ của Ngũ Trúc, có ngồi trung bình tấn bò lên vách núi theo cách cũ gì gì đó, nhưng là huấn luyện của Ngũ Trúc yêu cầu vô cùng biến thái, ngồi chồm hỗm trung bình tấn tới mức không thể ngồi bồn cầu được, thái rau tới rút cả gân tay, chạy bộ tới hôn mê bất tỉnh.

    Thống khổ nhất là chuyện này: cách mỗi ba ngày, Ngũ Trúc sẽ đối luyện với hắn ở một nơi hẻo lánh ngoài cảng Đạm Châu —- có lẽ thẳng thắn mà nói, đó là hành vi bạo lực của tuyệt thế cường giả người mù Ngũ Trúc với thiếu niên nhi đồng Phạm Nhàn.

    ….

    Đó thực sự là vui buồn lẫn lộn, tuổi thơ đầy máu và nước mắt. Mà Ngũ Trúc nói, trước đây tiểu thư dùng cách này để huấn luyện thuộc hạ.

    Phạm Nhàn rất đau đầu với nguyên tắc tam tòng nhất đại này — tam tòng nhất đại là chỉ: Tòng nan ( theo khó khăn), tòng nghiêm, tòng thực, tiến hành vận động huấn luyện, đây là một trong thủ đoạn hữu dụng nhất của đám vận động viên Trung Quốc để càn quét huy chương vàng trong kiếp trước của Phạm Nhàn.

    Nhưng mà Phạm Nhàn vẫn không câu oán hận như cũ, tất cả đều là dáng vẻ tươi cười mặt mang theo chút xấu hổ mà thôi. Mặt ngoài là bởi vì hắn hết lòng tuân thủ hứa hẹn, trên thực tế linh hồn già đời của hắn cho biết, tất cả những việc này đều mang tới chỗ tốt rất lớn.

    Vô danh chân khí bá đạo trong cơ thể hắn, càng ngày càng cuồng bạo, mặc dù đang ở ngoài đan điền, còn có tuyết sơn ở sau lưng dung nạp, nhưng thân thể chưa hoàn toàn phát dục nên chân khí vẫn như cũ có chút xâm nhập vào trong kinh mạch, thường xuyên gặp phải tình trạng chân khí tràn ra ngoài. Mỗi lúc thế này, đồ đạc trong nhà hắn gặp phải đủ mọi tai ương.

    Nếu như tùy ý để cho tình huống cứ như thế phát triển xuống, một ngày nào đó, chân khí tích tụ vượt qua tốc độ phát triển thành thục của kinh mạch, sẽ làm cho hắn nổ tung mà chết.

    Chỉ là người mũ Ngũ Trúc quả thực không có cách gì thu phục chân khí thô bạo trong cơ thể hắn, chỉ không ngừng rèn đúc thân thể hắn, làm cho cơ năng toàn thân hắn được điều chỉnh tới một trạng thái tốt nhất, lại dùng phương pháp thái củ cải để rèn đúc tâm chí hắn, không vội vã, sau mấy năm, vô hình chung, làm cho hắn có thể khống chế được chân khí ổn định hơn rất nhiều.

    Đối với tử vong, tất cả mọi người trên thế giới này đều không thể ‘ lĩnh hội’ được như Phạm Nhàn, cho nên không có người nào sợ chết hơn hắn, quý trọng sinh mệnh hơn hắn. Cho nên lúc biết huấn luyện của Ngũ Trúc đối với việc khắc phục chân khí bá đạo có chút phụ trợ thì hắn càng yên lặng kiên trì luyện tập.

    Phạm Nhàn mai sau mới hiểu được những việc làm này của Ngũ Trúc hàm chứa thâm ý gì. Nếu như chân khí là lửa trong bếp, thì chính bản thân mình là cái bếp lò, như vậy rèn đúc cơ năng của mình, chẳng khác nào chế tạo ra một cái bếp lò rắn chắc, mà rèn đúc tâm chí, tôi luyện tinh thần, chính là mở ra một cái miệng nhỏ trên thân bếp lò, có thể khống chế lửa một cách hữu hiệu.

    Về phần mỗi ngày bị Ngũ Trúc nặng tay đánh đập, Phạm Nhàn cũng chỉ có thể giải thích là: Đây là xuất phát từ thực chiến trong “tam tòng nhất đại”, chính là không trải qua tôi luyện không thể nên người.

    Chỉ là…thực sự rất đau.

    ….

    Sáng sớm, Phạm Nhàn từ trên giường tỉnh lại, đôi mắt có chút tê tê, bò lên, nhảy vào trong ổ chăn của nha hoàn, ngửi mùi thơm cơ thể còn lưu lại trên đó, mân mê cái miệng nhỏ, thỏa mãn chín phần.

    Nha hoàn Tư Tư đang cầm lược chải đầu, phát hiện ra hắn, cười cười đi tới bên giường, dùng tay ra sức túm bé trai trong đống chăn đệm trên giường kéo ra, cũng không kịp tiếp tục chải đầu, đứng dậy chuẩn bị nước nóng rửa mặt cho hắn.

    Phạm Nhàn từ trong ổ chăn bò lên, đặt mông ngồi chiếc gối làm bằng vải bông của Tư Tư, xốc quần mình lên, nhìn vào bên trong, nhớ lại trước kia lúc mình còn chưa có phát bệnh thích nhất là uống rượu rồi khoa tay múa chân kéo khố quần hát: “Ai dâm đãng a, ta dâm đãng! Ai dâm đãng a, ngươi dâm đãng!”

    Cuối cùng hắn chau mày nhăn mi nhìn vào trong quần lẩm bẩm: “Là ta dâm đãng, ngươi còn không có năng lực dâm đãng.”

    Đi tới thế giới này nhiều năm rồi, Phạm Nhàn sớm đã thành lập thói quen sinh hoạt cổ hủ này rồi, cho nên một bên ngáp dài chờ nha hoàn trở về. Không ngờ đợi nửa ngày, hắn suýt nữa ngã xuống giường ngủ thêm giấc nữa, không đợi được khăn mặt nóng ấm tới được mặt mình.

    Không biết xảy ra chuyện gì, trong viện mơ hồ truyền tới thanh âm mắng chửi. Phạm Nhàn mặc y phục, hiếu kỳ đẩy cửa đi ra ngoài, thoáng thấy chuyện tình làm hắn rất không vui.

    Trong hoa viên, Chu quản gia tinh thần có chút uể oải đang hung ác mắng nha hoàn Tư Tư, dường như nguyên nhân là Tư Tư vội vã đi ra ngoài bưng nước nóng, cho nên không có chải tóc cẩn thận, y phục cũng không mặc chỉnh tề. Hai bên phải trái có mấy nha hoàn vẻ mặt cũng đang sợ hãi.

    Vị Chu quản gia này là từ kinh đô tới, Phạm Nhàn tự nhiên rõ ràng, là vợ bé của vị kia phái tới trông chừng mình, chỉ là đã hơn một năm rồi, vị quản gia này biểu hiện cũng thành thật, hơn nữa Phạm Nhàn vẫn âm thầm theo dõi, cũng không phát hiện ra hắn làm chuyện gì, cho nên vẫn mặc kệ hắn.

    Nhưng hôm nay quản gia không ngờ lại mắng chửi nha hoàn của mình, điều này làm cho Phạm Nhàn rất mất hứng, hắn là một người rất thích bao che khuyết điểm. Hắn híp mắt đi qua, nói vài câu cầu tình với quản gia, nhưng không biết vì sao, quản gia này hôm nay rất bướng bỉnh, bắt Tư Tư đi tới sau viện chịu gia pháp.

    Phạm Nhàn cau mày, khuôn mặt xinh đẹp nhìn vị quản gia này, vừa cười hì gì vừa nói:

    – Nha hoàn của ta, ta mang về quản là được rồi.

    Những lời này dường như rất bình thản, thậm chí có chút tỏ ra yếu kém.

    Đám nha hoàn chung quanh lại nghe ra một chút ý khác, trở nên sợ hãi, không biết tai họa ngầm lớn nhất toàn bộ phủ Ti Nam bá tước, hai phòng kinh đô cùng Đạm Châu sẽ xảy ra xung đột gì, không biết có thể đè xuống được hay không.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,982
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 18: Vấn đề thể diện

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Chu quản gia hôm nay không biết vì sao có chút kiêu ngạo, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

    – Thiếu…gia, chuyện tình trong phủ, lão phu nhân nói ta quản là được rồi.

    Xưng hô thiếu gia được Chu quản gia tận lực kéo dài ra, bên trong bao hàm ý không tôn kính được biểu hiện ra rất rõ ràng.

    Phạm Nhàn mỉm cười nhìn một tia hèn mọn trong mắt đối phương, tuy rằng bản thân mình chưa từng bởi vì thân phận tư sinh mà tự thấy xót xa, nhưng nhìn cái loại ánh mắt nhìn mình như kiểu nghiệt chủng thế này, không khỏi có chút cảm thấy khó chịu.

    Nhìn thấy sự tình không ổn, một nha đầu thông minh len lén trốn đi tìm lão phu nhân. Mà những nha hoàn hạ nhân khác khẩn trương chăm chú nhìn. Tuy rằng bên ngoài là nhị phòng, nhưng tất cả mọi người đều biết, thân phận của thiếu gia Phạm Nhàn không vẻ vang chút nào, hơn nữa tất cả chi phí của biệt phủ cảng Đạm Châu, toàn bộ là rút ra từ kinh đô, xuất phát từ tay của vị nhị thái thái kia.

    Cũng bởi vì cái dạng này, Chu quản gia là tâm phúc của nhị thái thái mới dám bất kính với thiếu gia như thế. Dù sao trong cảm nhận của mọi người, tương lai được thừa kế gia sản khổng lồ của Ti Nam bá tước chỉ có vị tiểu thiếu gia ở kinh đô kia, mà không phải là thiếu niên mười hai tuổi dáng vẻ tươi cười khả ái trước mặt này.

    Bọn hạ nhân tuy rằng luôn luôn tôn kính thương yêu Phạm Nhàn, thế nhưng trong thời khắc này, cũng không có người dám mạo hiểm đắc tội với nhị thái thái, đứng về phía của Phạm Nhàn.

    Chỉ có thiếp thân nha hoàn Tư Tư thân thiết nắm tay Phạm Nhàn. Phạm Nhàn rất rõ ràng những hạ nhân này đang lo lắng, cũng biết sinh sống là chuyện không dễ dàng cho nên không chút bi ai hay trái tim vì thế mà băng giá, chỉ là, nhìn vị Chu quản gia sắc mặt xấu xa trước mặt này, hắn vốn nghĩ an phận rốt cục cũng không nhịn được nữa rồi sao?

    Chu quản gia là nhị quản gia ở tước phủ Ti Nam bá tước tại kinh đô, bởi vì ở kinh đô phạm phải một số sai phạm nhỏ, cho nên mới bị điều tới nơi xa xôi hẻo lánh như thế này. Thế nhưng vị Chu quản gia cũng không có nghĩ mình sẽ mãi mãi rời khỏi kinh đô phồn hoa, nên cũng không bởi vậy mà bi ai.

    Chính thê của Ti Nam bá tước mất đã rất nhiều năm, nhị thái thái bảy năm trước sinh được một nhi tử, nước lên thì thuyền lên, hơn nữa nhà mẹ đẻ của nhị thái thái rất có bối cảnh, cho nên mắt thấy mình sẽ leo lên được chính vị rồi. Tại đây, Chu quản gia là tâm phúc của nhị thái thái đi tới Đạm Châu rồi, tự nhiên trong lòng vẫn hoài thiện chí.

    Để hoàn thành nhiệm vụ, cho nên hắn rất ít để tâm tới quản lý bá tước biệt phủ, đặc biệt tôn trọng với lão phu nhân, đối với hạ nhân cũng rất ôn hòa, hơn nữa rất ít khi nhúng tay vào việc của người khác. Nhưng là mỗi lần thấy loại tiểu tiện tì thì tâm lý tự kỷ biến tướng của hắn lại không nhẫn nhịn được mà xuất ra nhận xét chân thực.

    Nhưng không biết vì sao, hắn có chút sợ nam hài mới hơn mười tuổi kia.

    Bởi vì bất luận hắn đi tới đâu, dường như đều có thể nhìn thấy khuôn mặt khẽ mỉm cười của nam hài, còn có hai mắt trong suốt như pha lê. Một khuôn mặt sạch đẹp, nhưng nếu mỗi khi vừa tỉnh dậy, lại phát hiện ra có khuôn mặt ở bên cạnh, cái loại cảm giác này cũng thực quái dị.

    Lúc Chu quản gia vẻ mặt hòa ái bắt chuyện cùng với bọn hạ nhân thì, tiểu khuôn mặt xinh đẹp của tiểu Phạm Nhàn ẩn trong bụi hoa si ngốc nhìn hắn; lúc Chu quản gia cau mày chăm chú coi thời gian biểu, khuôn mặt xinh đẹp của tiểu Phạm Nhàn lại xuất hiện trên các bệ cửa sổ khờ dại nhìn hắn; lúc Chu quản gia cung kính không gì sánh được hồi báo với lão phu nhân, thì khuôn mặt khả ái của tiểu Phạm Nhàn lại xuất hiện bên người lão phu nhân, tràn ngập hiếu kỳ chăm chú nhìn hắn.

    Cứ như vậy qua mấy tháng, Chu quản gia nghĩ muốn điên rồi, mặc kệ trợn mắt hay nhắm mắt đều có thể thấy khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái vô hại đó, giống như một gương mặt quỷ bồng bềnh xuất hiện trong sương trắng, nếu như không phải gương mặt của quỷ thì tại sao lại đẹp như thế, hơn nữa còn chuyên chú nhìn mình.

    Hắn đã sắp không chịu nổi loại áp lực tinh thần này nữa rồi, thậm chí bắt đầu nghi thần nghi quỷ, có phải tiểu nam hài kia biết mình tới đối phó với hắn không? Nhưng Chu quản gia lập tức nghĩ lại, cái tên nghiệt chủng này mới chỉ lớn một chút, làm sao có khả năng biết được những âm hiểm trong thế giới này, thế nhưng…vì sao hắn lại nhìn ta? Vì sao? Dường như giống với tình huống bây giờ, rõ ràng hắn đang chịu khuất nhục, vì sao hắn còn có thể cười được?

    Chu quản gia cười lạnh, nghĩ thầm chuyện tình ở Đạm Châu sẽ nhanh chóng kết thúc, ta hà tất còn phải tức giận vì loại tiểu tiện này.

    ….

    Phạm Nhàn cũng không biết bản thân mình quan sát trắng trợn quản gia lại làm cho đối phương chịu tinh thần áp lực lớn như vậy, đương nhiên nếu hắn biết cũng không có quá nhiều áy náy, hắn chỉ hiếu kỳ muốn biết vị di nương ở kinh đô kia, muốn dùng thủ đoạn gì đối phó với hắn.

    Nhưng thấy Chu quản gia giáo huấn đại nha hoàn của mình trước mặt mình, tâm tình của Phạm Nhàn cũng đã bắt đầu khó chịu, nghe được hai chữ bất dương bất âm kia của hắn, dáng cười cười trên mặt đã bắt đầu chậm rãi thu liễm lại.

    – Nghe nói thiếu gia nhiều năm trước cũng đuổi một nha hoàn ra khỏi phủ, cũng quá hồ đồ rồi. Sau này chuyện của những hạ nhân trong phủ, thiếu gia tuổi còn nhỏ, ít để tâm thì hơn.

    Chu quản gia làm như không nhìn thấy sắc mặt bắt đầu âm trầm của thiếu niên trước mặt, tiếp tục nói, nét mặt mang theo một tia khinh thường.

    Phạm Nhàn cười cười:

    – Ngươi là cảnh cáo ta an phận sao?

    Chu quản gia miệng nói không dám, nhưng ngữ khí mang theo kiêu căng:

    – Nào dám? Chỉ là trước khi tới đây, nhị thái thái giao phó, thiếu gia tuổi còn nhỏ, phải chiếu cố nhiều hơn một chút.

    Phạm Nhàn hiếu kỳ hỏi:

    – Lẽ nào ngươi không sợ ta là một thiếu gia phách lối kiêu ngạo sao?

    Chu quản gia nở nụ cười ha hả, sờ sờ chòm râu cũng không nhiều lắm dưới cằm nói rằng:

    – Tuy rằng thiếu gia… từ nhỏ đã mất mẫu thân, ít người quản giáo, nhưng tất cả mọi người đều biết, dù sao từ nhỏ cũng được học đủ thứ thi thư, làm sao khắt khe với hạ nhân như thế được.

    Hắn nhìn thiếu niên khả ái hơn mười tuổi trước mặt, trong lòng âm thầm buồn cười, một tiểu hài tử như vậy, không ngờ còn muốn ra vẻ chủ nhân trước mặt ta.

    – À! ~ Lúc này Phạm Nhàn dường như mới nhớ tới thân phận con tư sinh của mình, dường như tỉnh lại, xoay người rời đi.

    Đám nha hoàn tuy rằng biết thiếu gia bênh vực kẻ yếu, nhưng nhìn không có xảy ra xung đột, cũng vì Phạm Nhàn mà thở dài một hơi. Tư Tư nắm lấy tay Phạm Nhàn, viền mắt bắt đầu ẩm ướt rồi, nghĩ thầm thiếu gia thật là đáng thương, lại sợ làm hắn tức giận, len lén dùng khóe mắt nhìn lại, phát hiện ra trong mắt Phạm Nhàn tràn đầy yên lặng, lúc này mới yên lòng.

    Phạm Nhàn nắm tay Tư Tư vào phòng, mang hai cái ghế băng dài đặt ở cửa, bảo Tư Tư ngồi ở trên một băng ghế, mang cái ghế còn lại đi tới trong hoa viên.

    Đám nha hoàn vẫn còn chưa rời đi, Chu quản gia còn đang oai hùng đứng ở chỗ cũ.

    Phạm Nhàn đặt băng ghế dài tới trước mặt Chu quản gia, người chung quanh cảm thấy kỳ quái, Chu quản gia cũng không hiểu nổi, đang chuẩn bị đặt câu hỏi thì tiểu Phạm Nhàn giẫm chân đứng lên trên ghế dài.

    Lúc này Phạm Nhàn mới mười hai tuổi, thân thể cũng không cao, thêm vào một cái ghế nữa mới tương đương với Chu quản gia.

    Mọi người cảm thấy khó hiểu, không biết hắn đưa cái ghế tới để làm gì, mãi sau, mới thấy Phạm Nhàn giơ tay phải lên bên mép thổi vào hai hơi khí nóng, sau đó đưa lên cao cao.

    – Ngươi muốn làm gì?

    Những lời này vừa định thoát ra khỏi miệng của Chu quản gia, nhưng chưa kịp phun ra cùng với nước bọt.

    Bàn tay nhỏ bé của Phạm Nhàn đã xoay tới, hung hăng đập xuống phía dưới!

    Ba!~ một tiếng kêu giòn vang, Chu quản gia bị bạt tai một cái ngã xuống đất, trên mặt xuất hiện ra một cái hình bàn tay nhỏ bé màu đỏ, khóe miệng chảy máu, cả người hắn đã chới với, hắn tuyệt đối không nghĩ tới tiểu hài tử này lại có khí lực lớn như vậy, hơn nữa…tiểu hài tử này không ngờ dám đánh mình!

    Tiểu Phạm Nhàn từ trên ghế nhảy xuống, vân vê hai cổ tay, lấy một chiếc khăn tay từ trên người tiểu nha hoàn bên cạnh xoa xoa tay, nhìn Chu quản gia đang nằm rên rỉ trên mặt đất nhẹ giọng nói rằng:

    – Đọc đủ thư thi cũng có thể đánh người. Ta tuy rằng không ngược đãi hạ nhân, nhưng rất thích cho ngươi biết thế nào là điệu bộ của kẻ ăn chơi trác táng.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,982
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 19: Đứng ở cao bên trên

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Chu quản gia ngã xuống đất thật thê thảm, vẻ mặt đỏ như hoa đào nở rộ, phun ra mấy cái răng gãy, cả người lâm vào tình trạng mê mẩn, nhìn về phía Phạm Nhàn mà ánh mắt tràn ngập vô lực cùng sợ hãi.

    Phạm Nhàn nhẹ giọng nói rằng:

    – Thật không rõ các ngươi suy nghĩ như thế nào, chẳng lẽ tưởng ta luyến tiếc không dám đánh ngươi? Ngươi quên thân phận của mình rồi sao, hay là một gia chủ có giáo dục sẽ không đánh hạ nhân của mình, nhưng thật không may là ta đã đánh ngươi, ngươi có thể đánh lại sao? Cho nên đánh là đánh, ngươi cũng chỉ có thể cam chịu mà thôi, chỉ có thể chịu đựng, buồn cười. À có lẽ ngươi sẽ đi tới gặp lão phu nhân hoặc về kinh đô khóc lóc kể lẻ… nhưng…sau đó không được tới hậu hoa viên nửa bước nữa, ta không thích thấy mặt của ngươi.

    Nói xong câu đó, hắn phủi bụi trên áo, xoay người lại hướng tới Tư Tư đang tròn mắt ở trên ghế dài nói vài câu bảo muốn ra ngoài rồi rời khỏi biệt phủ bá tước.

    Ở phía sau hắn, đám nha hoàn hạ nhân không tự chủ được mà hiện ra vẻ mặt sợ hãi, không ai nghĩ được nam hài ôn nhu khả ái này lại có một mặt thô bạo như vậy, loại tương phản này làm tâm thần của mọi người kinh sợ, cho nên càng cảm thấy kinh khủng hơn.

    Lúc này lão phu nhân cũng đi tới hậu hoa viên, nhìn quản gia nằm trên mặt đất ôm mặt kêu đau nhức, nghĩ tới hài tử kia, trong ánh mắt không nhịn được mà lộ ra một nét cười ý vị thâm trường.

    Năm ngoái đuổi đại nha hoàn ra khỏi phủ, ngày hôm nay bạt tai Chu quản gia một cái không biết trời đâu đất dâu, Phạm Nhàn mới mười hai tuổi đã thành công tạo được một chút uy nghiêm ở trong biệt phủ bá tước này rồi.



    Từ cảng Đạm Châu đi về phía tây mười dặm là cạnh biển, đó là một giải đất nguy hiểm với vô số mảnh đá ngầm dày đặc, gió thổi trên biển làm sóng biển nhào tới bờ, sau đó cứng rắn tan vỡ trên mặt các tảng đá, bắn tung tóe ra những bọt nước như tuyết rơi.

    Phía đông có một con đường nhỏ rất chật hẹp lúc ẩn lúc hiện sau những tảng đá, Phạm Nhàn lúc này đang đi trên con đường đó. Thân thể đang di chuyển vòng vo, lưng đưa về phía biển rộng, nghe thấy một tiếng kêu đinh tai nhức óc đằng sau liền ngẩng đầu lên nhìn lại.

    Trước người hắn, là một vách núi bất ngờ chắn ngang, ngọn núi nằm cạnh biển thế này là do thiên địa tạo hóa mà thành, phía sau núi là rừng rậm cùng ao đầm nguyên thủy kéo dài mấy trăm dặm, cho nên không có khả năng vượt qua rừng núi là lên tới đỉnh (nguyên văn: đăng lâm phong đỉnh). Nếu như muốn lên tới đỉnh núi, cũng chỉ có leo từ vách núi bên này lên mà thôi.

    Phạm Nhàn nhìn thoáng qua mặt ngoài của vách núi, nhíu mày, trong đầu nhất thời nhớ lại con đường bình thường mình vẫn hay leo lên, chỉ là mấy ngày nay gió lớn, những hòn đá mình mượn lực trước đây đã có chút ẩm ướt, ngày hôm nay nếu muốn bò lên trên, nhất định phải cẩn thận một chút.

    Sóng biển đằng sau vẫn đập vào đá ngầm, nhưng không có cách này vượt qua cách trở của những tảng đá lạnh lùng vô tình này. Chỉ là làm cho địa phương này trở thành chỗ nước cạn, làm cho nơi này ẩm ướt nhiều cát sỏi hơn những nơi khác rất nhiều. Hai chân hắn bước lên trên đó, giày bị thấm nước, bước đi rất khó chịu.

    Cởi giày, đặt ở một hốc đá sạch sẽ trong vách núi, Phạm Nhàn tìm được một chút cát khô xoa xoa lên trên tay, bắt đầu điều chỉnh chân khí trong cơ thể. Chuẩn bị thật tốt, tay phải ổn định nắm lên trên một mỏm đá nhô ra ở vách núi, hơi dùng sức, cả người liền treo dựng lên trên bầu trời, nhẹ nhàng bò lên phía trên.

    Tốc độ leo lên của hắn rất nhanh, cả người kề sát với bề mặt vách núi, nhìn qua rất giống như một loại động vật kỳ dị nào đó đang bò lên núi, mỗi một lần lấy tay, đặt chân, cùng với mỗi lần dùng sức đều mười phần nhu thuận cùng tự do, căn bản không có cảm giác cố hết sức bình sinh.

    Chỉ một lát sau, hắn đã sắp leo lên được tới đỉnh núi, gió biển bốn phía rít gào thổi quanh người hắn, thổi đi nhiệt lượng cùng mồ hôi trên thân thể hắn do vận động mà thành, làm cho hắn có cảm giác rất chi là thoải mái.

    “Tĩnh ca ca phỏng chừng bò cũng không nhanh lắm so với mình, bất quá đỉnh núi kia của người mù có thể sánh với Mã Ngọc còn muốn hiểm ác hơn nhiều…”

    Phạm Nhàn vừa bò lên trên vừa nghĩ lại chuyện đã xảy ra trong hoa viên tại phủ, cảm giác có chút quái dị, vị quản gia tâm phúc của nhị thái thái kia nếu đã biết thành thật hơn một năm trời, vì sao hôm nay lại có nhiều sai lầm như vậy, cho mình cơ hội.

    Gió thổi trên biển mang theo không khí ẩm ướt, cho nên bên ngoài mặt những tảng đá đều có chút trơn trượt, Phạm Nhàn nhìn lên đỉnh núi, trong lòng có chút thả lỏng, lại nghĩ tới chuyện tình vừa nãy, cho nên một chút thất thần, tay phải vừa trợt, suýt chút nữa rơi xuống phía dưới.

    Nhìn như mạo hiểm, nhưng Phạm Nhàn không chút kinh hoảng, tay trái tập trung chân khí bá đạo trong cơ thể mình, ba ngón tay nắm chặt lấy mỏm đá duy nhất có thể mượn lực, ngón tay run lên nhè nhẹ bấu thật sâu vào trong tảng đá không thể rời ra.

    Một cái mộc côn từ trên đỉnh đầu hắn với xuống tận thân, ý bảo hắn nắm lấy.

    Phạm Nhàn dường như rất trốn tránh mộc côn, nhìn như không nhìn, thân thể ổn định trở lại, đầu ngón chân đạp mạnh vào vách núi, cả người mượn lực nhảy lên phía trước, thoát khỏi nguy hiểm nhảy lên đỉnh núi.

    – Không đủ chuyên tâm, sẽ làm người mất mạng.

    Trên đỉnh núi, Ngũ Trúc mặc một thân vải thô đứng thẳng đón gió biển thổi tới, trên mặt vẫn một miếng vải đen che ngang trước sau như một.

    Phạm Nhàn không để ý tới hắn, tự khoanh chân ngồi xuống, điều chỉnh một hồi, mới đứng dậy. Nói chuyện đã xảy ra ngày hôm nay ở bá tước biệt phủ, cùng với nghi hoặc của mình, muốn tìm kiếm một đáp án chính xác từ Ngũ Trúc.

    Ngũ Trúc lạnh lùng nói rằng:

    – Ngươi nghĩ bạt tai quản gia một cái có thể làm hắn thu liễm lại được bao nhiêu?

    – Có thể, chỉ cần nãi nãi đứng ở bên ta.

    Phạm Nhàn cúi đầu nói, tuy rằng hắn không có dùng chân khí, nhưng những năm gần đây lực lượng cường đại ẩn giấu trong thân thể thiếu niên gầy yếu này là cực kỳ đáng sợ. Hơn nữa lúc then chốt là lúc hắn bày ra khí chất âm u, lúc đó mới thực sự kinh khủng.

    – Vậy là được.

    Ngũ Trúc dường như không thích thảo luận về vấn đề này.

    – Ta chỉ là nghi hoặc, vì sao quản gia ngày hôm nay lại gây sự, hắn đã ở Đạm Châu hơn một năm rưỡi rồi, tình hình chung là không có lộ ra vẻ mặt xấu xí chân thực của mình, trừ phi… hắn nghĩ mình nhẫn nại rất khổ cực, hoặc là Đạm Châu sắp sửa phát sinh chuyện gì. Trong mắt hắn, ta đã không hề cấu thành nguy hiểm với tiểu chủ tử của hắn ở kinh đô, cho nên không cần thiết phải tận lực lấy lòng ta.

    Phạm Nhàn lại thể hiện dáng cười tươi tự giễu của mình, nhưng kết hợp với khuôn mặt non nớt niên thiếu của hắn nhìn không chút phối hợp gì cả.

    Nói tới thì thực kỳ quái, nếu như nói Phí Giới đối với sự trưởng thành sớm của Phạm Nhàn còn có vài phần nghi hoặc cùng kinh hãi, thì Ngũ Trúc đối với vấn đề này không chút quan tâm, dường như cho dù Phạm Nhàn có biến thành một lão nhân già cả, chỉ cần là Phạm Nhàn, Ngũ Trúc cũng sẽ không có bất luận phản ứng gì.

    Phạm Nhàn nghĩ, có thể bởi vì đối phương là một người mù, cho nên không thấy vẻ mặt thi thoảng toát ra của mình, vẻ mặt không thể xuất hiện trên khuôn mặt của một hài tử được.

    Ngũ Trúc bỗng nhiên nói rằng:

    – Đó là việc nhỏ.

    Hiển nhiên hắn nghĩ chuyện Phạm Nhàn vừa phân tích có vẻ vô cùng trịnh trọng.

    – Ta đoán có người sẽ tới giết ta, đây cũng là việc nhỏ sao?

    Phạm Nhàn cười ha hả.

    Ngũ Trúc lạnh lùng đáp:

    – Ta cùng Phí Giới dạy ngươi nhiều như vậy, nếu như ngươi còn không thể xử lý chuyện nhỏ như vậy, đó mới là có vấn đề lớn xảy ra.

    Phạm Nhàn suy nghĩ một chút, nếu chuyện này là thực, chắc chắn Ngũ Trúc thúc sẽ không tự mình xử lý chuyện này rồi.

    – Bắt đầu đi.

    – Vâng.



    Hồi lâu sau, tại một chỗ hẻo lánh bên trên vách núi, Phạm Nhàn xích lõa toàn thân, dáng vẻ đáng thương rên rỉ nói với bên kia:

    – Tiếp tục….

    Giọng nói vừa mới thổi nhẹ tới vách núi, một cây mộc côn từ trên trời xuất hiện, hung hăng đập vào sau lưng hắn, phát sinh một tiếng kêu vang.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)