LS quân sự Khánh Dư Niên - Miêu Nị - Q5 C46

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi Lôi Soái, 21/12/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    116,836
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 10: Ngũ tông sư?

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Phí Giới chậm rãi nhíu mày, bởi vì tin tưởng thực lực cường đại của người thiếu niên mù kia cho nên hắn chưa từng nghĩ tới chân khí của Phạm Nhàn tu luyện xảy ra vấn đề gì. Nhưng ngày hôm nay kiểm tra kinh mạch, quả nhiên phát hiện ra một chút ít nơi không bình thường.

    Thấy vẻ mặt thận trọng của lão sư mình, Phạm Nhàn cũng biết có chuyện không hay, cười hỏi:

    – Có vấn đề gì sao?

    – Cười như vậy, chẳng lẽ không sợ tẩu hỏa nhập ma sao?

    Phí Giới trừng mắt liếc hắn nói rằng:

    – Lần trước chỉ biết là ngươi luyện tập một loại chân khí rất bá đạo, nhưng không nghĩ tới lại bá đạo như vậy.

    Phạm Nhàn cúi đầu:

    – Rất bá đạo sao? Bá đạo như thế nào?

    Phí Giới rất chăm chú một hồi mới đáp:

    – Tương đối bá đạo.

    Phạm Nhàn cũng chăm chú nhìn lão nói:

    – Lão sư, chúng ta đang nói linh tinh rồi.

    ….

    Phí Giới chỉ là bậc thầy về dụng độc, không phải là tông sư võ đạo, tự nhiên không thể phán đoán được cuốn sách vô danh chân khí này của Phạm Nhàn luyện như thế nào, nhưng lão rõ ràng cảm thấy trong cơ thể tiểu hài nhi này có một loại chân khí hung hiểm. Tự hỏi một lúc, hắn khuyên Phạm Nhàn đi tìm Ngũ Trúc, không ngờ Phạm Nhàn ai oán thở dài nói, Ngũ Trúc thúc chỉ là nghe mẫu thân hắn, đưa quyển sách cho mình, ngay cả hắn cũng chưa từng luyện qua, cũng không nói thêm cái gì.

    Phí Giới giận dữ:

    – Ngũ đại nhân thật thái quá, ngươi thân là tiểu thiếu gia của hắn, thế nào lại không chỉ dạy cho ngươi, trái lại …còn để ngươi tự học cái môn võ công nguy hiểm này, không có minh sư chỉ đạo nữa?

    Đã hơn một năm rồi, lão sớm đã coi tiểu hài tử mới năm tuổi trước mắt này như một phần cuộc sống của mình. Hơn thế nữa còn hoàn toàn trông cậy vào Phạm Nhàn trong tương lai có thể tiếp nhận y bát của mình, dùng sở học của mình để phát dương quang đại, cho nên khi nghe thấy câu này liền bắt đầu oán trách người thiếu niên mù Ngũ Trúc.

    – Ngũ Trúc thúc rất lợi hại sao?

    Phạm Nhàn híp mắt hỏi, nhìn qua rất giống một con tiểu hồ ly.

    – Đương nhiên là lợi hại, chỉ là cũng không có nhiều người biết được sự tồn tại của Ngũ Trúc đại nhân, ngươi biết tứ đại tông sư không?

    Phạm Nhàn đương nhiên biết, hiện tại trong thiên hạ, bách tính tôn thờ bốn vị võ đạo siêu cấp cường giả, chính là tứ đại tông sư, Khánh quốc có hai người, Bắc Tề quốc một người, Đông Di thành một người.

    Thế giới hiện giờ, Khánh quốc được hoàng đế bệ hạ dẫn dắt, từ lâu đã chiếm được ưu thế áp đảo, chỉ là rất kỳ quái, từ cuộc chính biến nổ ra năm ngoái hoàng đế bệ hạ hành quân lặng lẽ, không hề mở rộng đối ngoại. Bất quá bên trong quốc gia vẫn cường thịnh, có hai vị siêu cấp cường giả, cũng là chuyện rất tự nhiên.

    Phí Giới cười nhạt nói rằng.

    – Không sai, bổn quốc hiện nay có hai vị đại tông sư. Người đời ngu muội ngoan cố, chỉ biết là đánh nhau lợi hại, vậy mà không biết dụng độc một cách tuyệt hảo cũng là một tông sư….

    Phạm Nhàn ho nhẹ hai tiếng, ngăn trở lão sư tiếp tục tự biên tự diễn.

    – Nếu như không tính Thần Miếu thần bí nhất ra, tứ đại tông sư, Khánh quốc hai người, một người trong đó là đệ đệ của lão sư sư trưởng của Kinh Đô Thủ Bị sư đoàn, Lưu Vân Tán Thủ Diệp Lưu Vân.

    Phạm Nhàn mở to hai mắt nhìn, nghĩ thầm cái tên này quả thật dài quá, nhưng mà Kinh Đô Thủ Bị sư đoàn phụ trách an toàn của toàn bộ kinh đô, là vị trí trọng yếu nhất khắp thiên hạ, mà đệ đệ của lão sư sư trưởng, Diệp Lưu Vân gì gì đó, khả năng rất mạnh.

    – Còn một vị cao thủ, nghe nói ở trong hoàng cung nhưng mà chưa ai gặp qua.

    – Ủa, lão sư, chúng ta hiện giờ đang nói chuyện của Ngũ Trúc thúc cơ mà.

    Phí Giới trừng mắt liếc hắn nói:

    – Vội cái gì chứ. Cả đời Diệp Lưu Vân quyết đấu mười bảy trận, chẳng bao giờ thất bại, thế nhưng năm đó lần đầu tiên mẫu thân ngươi tiến vào kinh đô. Bởi vì chất nhi của Diệp Lưu Vân, hiện giờ cũng là sư trưởng của Kinh Đô Thủ Bị sư đoàn Diệp Trọng, bị đánh thành đầu heo. Cho nên Diệp Lưu Vân ra mặt muốn tìm mẫu thân ngươi gây phiền phức.

    Phạm Nhàn mắt choáng váng, mẫu thân chưa bao giờ nhìn thấy mặt của mình, không ngờ cũng là một nhân vật kiêu ngạo đây.

    Phí Giới cười ha hả nói:

    – Thế nhưng sau không biết xảy ra chuyện gì, Diệp Lưu Vân đột nhiên không quản chuyện này nữa, Diệp Trọng còn chạy tới biệt viện Thái Bình, đích thân dâng trà cho mẫu thân ngươi nhận sai.

    -A?

    – Không ai biết là có chuyện gì đã xảy ra, chuyện này rất thần bí. Nhưng có lẽ là Diệp Lưu Vân cùng Ngũ Trúc đại nhân từng đại chiến một hồi ở hoàng thành, Ngũ đại nhân là người hầu của mẫu thân ngươi, chuyện này xảy ra cũng là chuyện bình thường thôi.

    Phí Giới bưng chén trà lên uống một ngụm rồi nói.

    – Cuối cùng là ai thắng?

    Phạm Nhàn mở to đôi mắt hiếu kỳ, tuy rằng biết Ngũ Trúc là một cường giả tương đối lợi hại, nhưng không nghĩ được lại đã từng chiến đấu với một trong tứ đại tông sư Diệp Lưu Vân một trận rồi.

    Phí Giới nhíu mày nói:

    – Không ai biết kết quả, nhưng hẳn là không phân thắng bại. Nghe nói Diệp Lưu Vân lúc trở lại Kiếm các, đã tự bịt mắt bằng miếng vải đen rèn luyện kiếm pháp nửa năm, cũng sau lần đó, hắn bỏ kiếm, tự tập một bộ tán thủ cổ xưa, mới chính thức trở thành một đời đại tông sư, nghĩ tới trận chiến ấy, hẳn là cũng gợi ý không ít cho hắn.

    Hắn chống khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngốc nghĩ, tứ đại tông sư? Mà Ngũ Trúc thúc bài danh đệ ngũ, chẳng lẽ là có ý tứ đệ ngũ đại tông sư?

    Phạm Nhàn trong mắt hoa đào rực rỡ, nghĩ thầm thì ra người hầu mù nhà mình lại lợi hại như vậy, sau nay mình ra thế giới còn sợ hãi ai chứ?

    Đột nhiên hắn nghĩ tới một vấn đề:

    – Lão sư, ngài không phải nói chuyện này là bí mật sao? Làm sao mà ngài biết được.

    Phí Giới lạnh lùng nói:

    -Ta là quan viên cao cấp của Giám Sát viện, trên thế giới này có chuyện gì bí mật với chúng ta cơ chứ?

    Không biết vì sao, Phạm Nhàn luôn cảm thấy hứng thú đối với những nhân vật cường đại của thế giới này, giống như là hắn nghĩ sau vài chục năm nữa mình sẽ đụng độ với những người đó vậy, cho nên mở miệng hỏi:

    – Tam đại tông sư khác, lão sư đều đã gặp qua sao?

    – Đệ nhất tông sư của Khánh quốc chỉ là tồn tại trong truyền thuyết, theo phân tích hẳn là ở trong hoàng cung, nhưng không ai chân chính gặp qua.

    Phí Giới nói tiếp:

    – Về phần tuyệt thế cường giả của Bắc Tề quốc, tự nhiên là quốc sư của bọn họ, chình là tên đầu trọc Khổ Hà biến thái đó.

    – Đầu trọc?

    Phạm Nhàn vốn nghĩ thế giới này không có phật giáo thì tự nhiên cũng không có hòa thượng.

    – Là một tăng lữ, nghe nói trước đây Khổ Hà là một khổ hạnh tăng, đã từng quỳ suốt ba tháng ở trên một tảng đá trước Thần Miếu, chỉ ăn lạnh uống sương, chẳng biết thế nào, không ngờ được người trong Thần Miếu cảm động, học được thần học, trở thành nhất đại tông sư.

    Phí Giới nói như mắng chửi, xem ra rất hâm mộ cái tên khổ hạnh tăng kia, nói tiếp:

    – Vừa nhìn đã biết cái tên đầu trọc ấy là một tên bịp bợm.

    – Thần Miếu?

    – Thần Miếu, hay miếu cung phụng thần thành.

    – Lão sư, người lại nói lảm nhảm rồi.

    – Thần Miếu là nơi thần bí nhất của toàn đại lục này, có người nói là nơi tổ tiên cung phụng thần thánh, thế nhưng rất đáng tiếc, ngoại trừ trên vương bát đản đó có vận khí vô cùng tốt ra, không ai có thể biết được Thần Miếu tột cùng là ở nơi nào. Cho nên cũng không biết được bên trong đó có bộ dạng như thế nào nữa.

    – Có thể…Thần Miếu này căn bản không tồn tại?

    Phí Giới hung hăng gõ đầu Phạm Nhàn một cái nói:

    – Thường ngày hồ đồ cũng được, nhưng với địa phương thánh khiết cao thượng này, không thể nói năng bất kính được.

    Phạm Nhàn ôm đầu, giật mình nhìn lão sư, một là vì vị lão sư dụng độc trong nháy mắt sát hại tính mệnh này không ngờ cũng kính ngưỡng Thần Miếu, hai là phát hiện ra bản thân mình không ngờ có thể nhẹ nhàng tiếp nhận tứ đại tông sư, rồi loại thuyết pháp khô khan của Thần Miếu nữa chứ.

    Xem ra chính bản thân mình đã thích ứng thế giới này rồi.​
     
    sonteo, vothanhbinh, anchoiko and 4 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    116,836
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 11: Khí bá đạo

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    – Có ai có thể chứng minh được sự tồn tại của Thần Miếu không?

    Phạm Nhàn vẫn như cũ muốn chứng minh tinh thần mình vẫn là của người ở thế giới hiện đại.

    Phí Giới ngạo nghễ nói:

    – Khổ Hà quốc sư là một trong tứ đại tông sư, chỉ bất quá lọt vào mắt xanh của Thần Miếu đã trở thành một tuyệt thế cường giả trên đại lục, cái đó chẳng lẽ không đủ để chứng minh sao.

    – Hay là Khổ Hà ăn nhiều thuốc kích thích rồi mượn Thần Miếu làm cái cớ thôi.

    Phạm Nhàn bĩu môi mếu máo.

    – Phi, tuy rằng ta cũng rất đố kỵ với vận khí của tên trọc Khổ Hà, nhưng hắn kính thần như một trong mấy chục năm qua, điểm ấy quả thật làm ta rất bội phục, hắn sao có thể lấy Thần Miếu làm cái cớ chứ…còn nữa, ‘thuốc kích thích’ là cái gì?

    – À, cái đó là một loại dược liệu đại bổ, cùng loại với tiên đan,…khẳng định là bổ đến đầu, nếu không tóc hắn làm sao mà rụng hết được.

    Phạm Nhàn cười hì hì nói đùa với lão sư.

    Phí Giới mặc kệ hắn:

    – Thần Miếu cũng như người có Thiên Mạch, đều là tồn tại trong điển tích, trong tế tự hoàng thất của các quốc gia, tế tự Thần Miếu là quan trọng nhất. Nhưng Thần Miếu không muốn quấy nhiễu thế sự, cũng không nhập thế, cho nên tế tự chỉ là thiên đàn ở ngoài hoàng cung ba dặm. Khánh quốc cùng Bắc Tề quốc trong thiên đàn đều có đại tế tự của Thần Miếu, nhưng mà bọn họ chưa bao giờ hỏi tới chính sự của đất nước. Chỉ có một chút khổ tu sĩ nghe nói là còn sót lại ở thế gian, hành tẩu ở trần thế để tu luyện thể xác cùng tinh thần mà thôi.

    Phạm Nhàn nét mặt vẫn cười như cũ, nhưng trong lòng thầm nghĩ, cái Thần Miêu này tới tột cùng là dạng tồn tại gì? Nếu như là tôn giáo mà nói, vì sao không tồn tại giáo đường trong thế giới này? Nếu như không có những hạ tầng cơ cấu như vậy, tôn giáo này không thể nắm quyền lực trong tay, không có quyền lực sẽ không có lợi ích, không có lợi ích…vậy sẽ không có bất kỳ một lý do tồn tại cho tổ chức này.

    Cho nên hắn không tin Thần Miếu như lời Phí lão sư nói chỉ là một thế lực tồn tại siêu nhiên thoát ly trần thế.

    Bất quá ở trong lòng hắn cũng muốn nói, nếu như có một thần tích làm tín ngưỡng như vậy tồn tại, không quấy nhiễu sinh hoạt của thế nhân, dường như cũng không tồi lắm.

    ….

    – Được rồi, lão sư nói nửa ngày rồi, còn không có nói chân khí trong cơ thể ta thực đã xảy ra chuyện gì.

    Nhìn thấy đệ tử của mình phát ra tính tình tiểu hài tử hiếm thấy, Phí Giới chăm chú chẩn mạch lại rồi trịnh trọng nói rằng:

    – Vừa nói qua, chân khí trong người ngươi rất bá đạo, bá đạo là tuy rằng ngươi có thể tu luyện trong một thời gian ngắn như vậy nhưng đan điền cùng kinh mạch đã có số lượng chân khí vượt xa xa số lượng mà thân thể với từng này tuổi của ngươi có thể dung nạp được.

    – Như thế có nghiêm trọng không?

    Phạm Nhàn vẻ mặt đau khổ.

    – Còn không rõ.

    – Vậy mà người làm ta sợ.

    – Không phải là hù dọa tiểu tử ngươi đâu, chỉ là hiện giờ ngươi như một túi da lớn chứa bên trong đầy rượu, sau đó rượu bên trong ngày càng nhiều hơn, nếu như ngươi tiếp tục luyện nữa, ta lo lắng tương lai lớp da này sẽ bị phá vỡ mà thôi.

    Phạm Nhàn luyện công mấy ngày nay, ngoại trừ nghĩ phần eo có chút phỏng ngoài bình thường ra, tịnh không có bất kỳ cảm thụ ly kỳ nào, cho nên nghe lão sư nói như thế, không khỏi có chút không tin tưởng, lắc đầu nói:

    – Lão sư ý mắng ta là giá áo túi cơm chứ gì, lời này ta có chút không hiểu.

    – Ngươi thử vận hành chân khí trong cơ thể như hàng ngày xem nào.

    Phí Giới khẽ nhíu mày.

    Phạm Nhàn theo lời nhắm mắt suy nghĩ, tự nhiên mà tiến nhập vào trạng thái tu luyện, trong cơ thể một khối không khí ấm áp bắt đầu từ từ lớn lên, dọc theo kinh mạch trong thân thể chậm rãi chuyển dần về tứ chi.

    Phí Giới nhắm hai mắt lại, ngón tay đặt lên cổ tay tiểu tử, tinh tế quan sát, một lát sau bỗng nhiên nhíu mày nói:

    – Không nên cố tình thu lại, ngươi bất quá chỉ là một tiểu hài tử năm tuổi, cho dù là chân khí bá đạo, cũng không có khả năng ảnh hưởng tới ta, chỉ là thân thể nhỏ yếu hiện giờ của ngươi, không thể gánh chịu được.

    – Vâng! ~ Phạm Nhàn quả thực vẫn khống chế được cường độ chân khí trong cơ thể, chậm rãi từ đan điền di chuyển ra bên ngoài, nhưng lúc này nghe lão sư giảng giải, nghĩ thầm cũng đúng. Nếu chỉ có một chút chân khí, tự nhiên khó có thể làm bị thương cái lão độc vật này được, nếu như chân khí quá ít, lão sư quả thật rất khó xem xét bệnh trạng chân chính.

    Nghĩ như vậy, hắn nhắm hai mắt, pháp môn của vô danh chân khí bắt đầu chậm rãi vang lên: “Bất lại hoa trì hình hoàn diệt phôi, đương dẫn thiên tuyền quán kỷ thân….”

    Theo niệm tức, chân khí trong cơ thể giống như được lệnh, toát ra, vui vẻ từ trong đan điền hắn chạy ra ngoài, theo kinh mạch của hắn từ sau lưng, một đường nhỏ cổ quái vọt tới trên cổ tay.

    Một thanh âm vang lên trong thư phòng.

    Phí Giới mở mạnh hai mắt, chỉ cảm thấy ngón tay mình đặt lên trên cổ tay tiểu hài tử bị một cỗ chân khí hùng hậu đẩy bắn ra, hắn không có sẵn sàng chuẩn bị, bị bắn mạnh lên tường, một tiếng kêu bi ai vang lên, ngón tay cảm thấy cháy rực, ngực đau xót, phốc một tiếng phun ra máu!

    ….

    Mặt khác, Phạm Nhàn trong lòng cũng cảm thấy đau đớn, ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra thảm cảnh của Phí Giới, cả kinh, nhanh chóng đứng lên, đỡ lão sư dậy.

    Phí Giới khoát khoát tay, ý bảo vô sự, nhưng bò lên khỏi mặt đất, sờ sờ vào vết máu bên môi mình, lúc này nhãn thần có chút cổ quái nhìn tiểu tử kia, có vài tia khó hiểu.

    Hắn thì thào lẩm bẩm: “Con mẹ nó mới năm tuổi…chân khí quái nào mà bá đạo như thế? Nếu như ngươi tiếp tục luyện nữa, tương lai chẳng phải có thể bị chân khí trong cơ thể làm nổ tung sao.”

    Nghe được lời thô tục của lão sư, Phạm Nhàn sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Phí Giới lão sư lại bị cỗ chân khí trong mình chấn cho thổ huyết. Nhưng lúc Phí Giới thụ thương, ý nghĩ đầu tiên của lão không phải là quan tâm tới thương thế của mình mà là quan tâm tới bình an trong tương lai của đệ tử — nghĩ như vậy, cho dù là Phạm Nhàn vẫn trốn trong thể xác một tiểu đồng, tận lực phong bế tình cảm mình, trong lòng cũng cảm động một hồi.

    Cửa gỗ không gió mà mở, một bóng đen tiến vào.

    Phạm Nhàn rất quen thuộc với người này, cho nên không để ý tới, chỉ đang đỡ Phí Giới lão sư.

    – Hai tên ngốc.

    Thì ra cho tới lúc này, người thiếu niên mù Ngũ Trúc vẫn giọng điệu lãnh đạm như cũ, hắn đưa tay tới Phạm Nhàn, ngón tay gõ nhẹ lên cổ tay tiểu tử, dừng lại một lúc rồi lạnh lùng nói:

    – Ngươi không có thụ thương, chỉ là thấy Phí Giới thổ huyết, tâm có chút luống cuống.

    Sau đó liếc mắt “nhìn” Phí Giới lạnh lùng nói:

    – Phí Giới, ngươi dạy hắn dùng độc, ta tin ngươi có tiêu chuẩn của ngươi, thế nhưng trước đây tiểu thư có nói qua, cảnh giới võ đạo của ngươi, là một người yếu nhất trong bát đại xử của kinh đô. Nếu là ta lưu cho thiếu gia cái gì đó, ngươi tốt nhất không nên nói gì thêm ở bên cạnh.

    Phí Giới ở trong thành Đạm Châu chỉ là một người bình thường, một tiên sinh có chút tầm thường, nhưng ở kinh đô cũng là một nhân vật lợi hại, lúc này tuy rằng bị thương do sơ xuất, nhưng bị Ngũ Trúc nói như vậy nét mặt già nua cũng có vẻ không nhịn được. Hơn nữa lão lo lắng cho Phạm Nhàn mới năm tuổi mà bắt đầu tu luyện công pháp bá đạo như vậy, mặt không khỏi dần dần biến thành đen.​
     
    sonteo, anchoiko, vothanhbinh and 4 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    116,836
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 12: Lời giải thích đơn giản thô bạo

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Phí Giới nghiêm mặt lạnh lùng nói rằng:

    – Ta tự nhiên không có tư cách nghi vấn công pháp của Ngũ Trúc đại nhân truyền cho Phạm Nhàn, chỉ là ta khó hiểu, vì sao ngươi không tự mình dạy cho hắn? Phải biết rằng hắn dù sao cũng chỉ có năm tuổi, cho dù hắn thực sự có thiên tư thông minh, nhưng chuyện hung hiểm như vậy, ngươi thân là người hầu của mẫu thân hắn, hẳn phải ở bên cạnh trông chừng mới đúng chứ.

    Lời này của lão nói có lý, nếu môn khẩu quyết vô danh chân khí này ở bên cạnh tã lót của Phạm Nhàn, thì hắn tự nhiên phải có nghĩa vụ bảo đảm Phạm Nhàn luyện sẽ không gặp phải vấn đề gì.

    Phạm Nhàn hơi hơi nhìn thoáng qua Ngũ Trúc, nhưng liếc mắt nhìn qua vẫn chỉ thấy miếng vải đen che phủ hai mắt hắn.

    Ngũ Trúc chậm rãi mở miệng nói rằng:

    – Cái này không phải là ta lưu lại cho thiếu gia, mà là tiểu thư lưu lại cho thiếu gia.

    – Máy móc! Tu vi của ngươi cao như vậy, tùy tiện chỉ điểm một hai câu, Phạm Nhàn cũng không gặp phải hung hiểm tới mức như vậy.

    Phí Giới vốn không muốn đắc tội với người mù này, nhưng lúc này cũng cảm thấy bực mình.

    Ngũ Trúc dừng một chút bỗng nhiên nói:

    – Ta không có luyện qua chân khí gì cả.

    Nói xong câu đó, hắn xoay người rời đi, lưu lại trong phòng hai sư đồ đang ngây người chết lặng.

    ….

    – Hắn vừa nói cái gì?

    – Hắn nói hắn không có luyện qua…chân khí gì cả, hơn nữa hai chữ này còn nói rất tang thương.

    Phí Giới nhìn Phạm Nhàn đang giả bộ dáng từng trải, một bụng tức giận trong người, thế nào cũng không rõ, hài tử mới chỉ có năm tuổi, là từ đâu học được những câu nói dí dỏm không mặn không nhạt dân dã như vậy chứ.

    – Thực sự rất khó tưởng tượng, một người không có nội công, không ngờ lại có thể bất phân thắng bại được với Lưu Vân Tán Thủ một trong tứ đại tông sư.

    – Tuy rằng thời gian đó Diệp Lưu Vân còn đang sử dụng kiếm, chưa có luyện thành tán thủ.

    Phạm Nhàn rất cung kính hỏi thăm:

    – Lão sư, một người không có nội gia chân khí, có khả năng lợi hại được như Ngũ Trúc thúc sao?

    Phí Giới nhíu mày suy nghĩ một chút, nói rằng:

    – Trừ phi mỗi động tác của hắn đều chính xác tới mức kinh khủng, vậy mới có thể dùng cây thiết thiên trong tay hắn, ngay lúc đối thủ của mình chưa kịp phản ứng, chọc vào nơi yếu hại của đối phương.

    Phạm Nhàn tự nhiên nhớ kĩ buổi tối lúc mình mới tới thế giới này, lúc mình trên lưng người thiếu niên mù, trong tay hắn cầm chính là một cây thiết thiên dính đầy máu.

    – Bất quá…loại tốc độ cùng lực lượng này, hẳn là không phải nhân loại có thể đạt được.

    Phí Giới lắc đầu, bỗng nhiên ho nhẹ hai tiếng, nhanh chóng ngồi lên cạnh bàn học, ngưng trọng nhìn Phạm Nhàn:

    – Tiểu tử kia, môn công phu này nếu như có thể không luyện, hay nhất là đừng luyện, có lão sư dạy ngươi vài thứ, ta dám cam đoan, tương lai chỉ có người khác sợ ngươi.

    – Ta sẽ cân nhắc, lão sư.

    Phạm Nhàn rất thành thục trả lời.

    Phí Giới suy nghĩ một chút, đi tới bên giường lấy ra một cái túi thuốc nhỏ, đưa vào bàn tay nhỏ bé của Phạm Nhàn:

    – Cầm, thuốc này rất quý, nếu như tương lai ngươi luyện công gặp khó khăn, nhớ kỹ ăn một viên, uống thật nhiều nước vào.

    Phạm Nhàn nắm túi thuốc trong tay, biết thuốc này là vật rất quý giá, gật đầu:

    – Cảm tạ lão sư tặng thuốc.

    Phí Giới mỉm cười nhìn hài tử giống như tiểu đại nhân này, bỗng nhiên mở miệng nói rằng:

    – Có đúng là rất kỳ quái không? Rõ ràng ta bị phụ thân ngươi nghĩ biện pháp bức tới tận Đạm Châu xa xôi này dạy dỗ ngươi, vì sao bây giờ còn đối tốt với ngươi như vậy.

    Phạm Nhàn không có mở miệng nói, chỉ là dùng vẻ mặt cảm kích để nhìn lão.

    Phí Giới lắc đầu cười, sờ sờ đầu Phạm Nhàn:

    – Hay là tuổi tác lớn rồi, nhìn thấy đệ tử thông minh như ngươi, thực sự đáng để vui vẻ.

    Phí Giới chính sắc nói tiếp:

    – Hiện giờ, ngươi trước tiên không nên mơ tưởng tới bá tước phủ trong kinh đô. Tuy rằng ngươi tuổi còn nhỏ nhưng mong ngươi nhớ kỹ lời ta nói sau.

    Thấy lão sư nói rất thận trọng, Phạm Nhàn nhanh chóng nghiêm túc lắng nghe.

    – Sự tình gia đình ngươi, còn phức tạp hơn rất nhiều so với trong suy nghĩ của ngươi, phương diện này có liên quan tới không chỉ là tồn vong của một người mà còn có khả năng liên lụy tới rất nhiều mạng người, cho nên ngươi nhất định phải thêm cẩn thận. Trong mấy năm ngươi đang dần lớn lên, ngươi nhất định phải học được cách bảo vệ cho chính mình, như vậy trong tương lai mới có thể có thực lực bảo vệ cho người khác.

    – Tương lai…phải bảo vệ cho ai?

    Phạm Nhàn có chút nghi hoặc.

    Phí Giới cười cười chỉ vào mũi mình:

    – Tỷ như ta là người đã không thể thoát khỏi quan hệ với ngươi rồi.

    Phạm Nhàn hiểu được gật đầu, trong lòng nghĩ, chuyện đích thực rất phức tạp, chính là tính tình hai kiếp của mình, cũng không làm rõ được, lão đồng chí này rốt cuộc đang chơi đùa gì đây.

    – Được rồi, ngươi về phòng trước đi, nhớ kỹ điều dưỡng tốt vào, cái môn công phu bá đạo tà môn kia tốt nhất là không nên luyện.

    Phạm Nhàn cẩn thận trở về phòng mình, vừa vào cửa, đã thấy Ngũ Trúc an tĩnh ngồi ở một góc phòng, không một ngọn đèn, một mảnh u ám, hết lần này tới lần khác vẫn một mảnh vải đen u ám che đôi mắt, so với bóng đêm càng âm u hơn.

    Phạm Nhàn cúi đầu thi lễ:

    – Thúc!

    Thanh âm Ngũ Trúc từ trong góc phòng truyền ra, thường thường thẳng tắp, thanh âm xa thẳm:

    – Quyển sách này phân làm hai quyển, quyển thứ nhất là Bá Đạo, quyển thứ hai vô danh, đây là của tiểu thư để lại cho ngươi, cho nên khi ngươi còn bé, ta để lại bên cạnh ngươi. Ta không có luyện qua những công pháp của nhân gian này, cho nên không thể chỉ dạy cho ngươi. Nhưng ta cho rằng quyển sách tên Bá Đạo, thì khí này bá đạo một chút cũng là bình thường… Nếu như luyện có xảy ra vấn đề gì, đó chính là vấn đề từ ngươi.

    Nói xong câu đó, một miếng vải đen biến mất trước mắt Phạm Nhàn.

    “Thực sự là lời giải thích đơn giản thô bạo, một người cổ quái.” Phạm Nhàn thở dài, bò lên trên giường, lấy quyển thư tịch vô danh trong lòng ra, lòng thầm tính toán, kỳ thực quá trình luyện công, hắn cũng phát hiện ra, có lúc chân khí tràn đầy đan điền, cũng không có y theo tâm niệm mà đi theo kinh mạch, mà là có một bộ phận không đi theo thông đạo, trực tiếp tới thận môn sau thắt lưng, bên trên tuyết sơn quan.

    Tuyết sơn quan thông lên cột sống, bất luận là kiếp trước hay kiếp này học được ở Phí Giới, Phạm Nhàn đều biết nơi này là khu thần kinh đi thẳng lên đại não, là một trong những bộ vị then chốt nhất của thân thể người, hơi có chút vô ý, sẽ gặp cảnh tàn phế nằm một chỗ trên giường.

    Thế nhưng Phạm Nhàn mỗi ngày trong giấc ngủ trưa đều minh tưởng, trong cơ thể tu luyện thành chân khí bá đạo, chỉ cần qua tuyết sơn quan sau thắt lưng là trở lên bình ổn an tĩnh đi rất nhiều, cái loại cảm giác điên cuồng cũng theo đó mất đi, ngược lại hồn thể thư thái, giống như là được ăn kem vào mùa hè vậy.

    Từ khi bắt đầu hắn mới một tuổi, hắn đã luyện như thế này rồi, lẽ nào ngay từ đầu mình đã luyện sai lầm rồi sao? Phạm Nhàn không có lòng tin mình tìm ra được một con đường tu luyện võ học mới trên thế giới này, rồi lại giống như người đang khát vậy, không thể thoát khỏi loại ràng buộc sung sướng này. Nếu như hiện tại không đình chỉ tu luyện, chân khí bá đạo trong cơ thể hắn một ngày nào đó sẽ phá tan thân xác của mình.

    Người mù Ngũ Trúc nói, nếu như luyện không được chính là vấn đề ở Phạm Nhàn.

    Mà Phạm Nhàn lúc này đang suy nghĩ, luyện hay không luyện, đây mới vấn đề chân chính.​
     
    sonteo, anchoiko, vothanhbinh and 3 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    116,836
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 13: Lão Tân bán muối là ai?

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Buổi sáng, chim kêu líu lo trong vườn, nha hoàn trong phủ quét tước vườn tược hoàn tất, bắt đầu chuẩn bị điểm tâm. Hôm nay nữ nhi của Ti Nam bá tước, Phạm Nhược Nhược tiểu thư đã quay về kinh đô, cho nên trong phủ chỉ còn có một vị chủ tử nhỏ, mọi việc cũng không nhiều cho lắm.

    Làm xong tất cả mọi việc, đại nha hoàn Đông Nhi tới gọi Phạm Nhàn thức dậy, ai biết đâu vừa thấy hình dạng của Phạm Nhàn thì trong lòng hoảng sợ, cho rằng tiểu nam hài này sinh trọng bệnh, vội vã đi gọi đại phu. Không ngờ đại phu sau khi tới nơi tra mạch thì nói rằng không có gì trở ngại, chỉ là không biết gần đây ăn phải cái gì, hỏa khí tắc lại trong bụng mà thôi, nói rồi lấy ra vài phương thuốc, thu tiền rồi rời đi.

    Từ khi Phí Giới đi tới biệt phủ bá tước, vị Tây Tịch tiên sinh cổ văn phái buồn bã từ giã ra đi. Thần phong nhập thất, Phí Giới nhìn hai vành mắt đen của tiểu nam hài, thanh âm cười ha hả nói:

    – Người ta nói thiếu niên tâm tính như mặt trời mọc, không nếm trải vị sầu khổ của nhân gian, ngươi là vì chuyện gì mà ngay cả ngủ cũng không tốt, thậm chí còn kinh động tới đại phu.

    Phạm Nhàn suy nghĩ cả đêm, còn không có xác định chân khí trong cơ thể rốt cuộc nên luyện nữa hay không, tuy rằng lúc đầu trong lòng hắn chỉ coi luyện loại tâm pháp vô danh này là một trò chơi tiêu khiển, nhưng nếu liên quan tới sinh tử, tự nhiên phải thận trọng hơn nhiều rồi.

    Ngủ quá ít, vốn tinh thần có chút hoảng hốt, nghe Phí lão sư nói cái câu không nếm trải qua vị sầu khổ của nhân gian, vô ý thức lầm bầm nói:

    “Niên thiếu nào hay vị ưu sầu

    Tình mãi trên cao. Tình mãi trên cao.

    Áng thơ vừa viết hoài u uẩn

    Đến nay mới hiểu thấu chữ sầu.

    Muốn nói mà sao không dám thốt.

    Muốn nói mà sao không dám thốt.

    Lại thêm trời lạnh sắc thu sang…”

    Trong thư phòng loáng cái yên lặng trở lại, nửa ngày không một chút thanh âm. Phạm Nhàn buồn ngủ díu cả mắt lại, nói:

    – Lão sư, hôm qua ta ngủ muộn quá, ngài đừng nóng giận.

    Phí Giới nhìn hắn, vô ý đưa tay vuốt chòm râu, không ngờ trong tay đang cầm chiếc bút lông ngỗng, thoáng một cái cắm vô mặt lão, đau nhức mới phát hiện ra, lúng ta lúng túng nói:

    – Vừa …vài câu vừa rồi…là ai viết vậy?

    – Lão Tân (1) khổ mệnh.

    Phạm Nhàn không hề nghĩ ngợi, trực tiếp báo đại danh của Tân Khí Tật, mãi tới khi đại danh lòi ra rồi hắn mới hiểu được mình đã phạm phải sai lầm gì.

    Nhìn lục quang phát ra từ hai tròng mắt Phí Giới, Phạm Nhàn bắt đầu nói cà lăm, lắp bắp nói:

    – Lão Tân là một người buôn lậu muối tới thành Tây vào tháng trước.

    – Ặc, viết thật không tồi, một thương nhân có khả năng làm ra lời văn bậc này, không biết tên gọi là gì.

    – Tân.. Khí Tật! ~ Phạm Nhàn len lén liếc mắt nhìn.

    Phí Giới thần tình đã hồi phục lại bình thường, bắt đầu dạy học, ngoại trừ nhập môn độc dược sinh vật ra, lão còn muốn kiêm luôn vài cái giáo trình khác, cho nên nhiệm vụ dạy học có chút nặng nề.

    ….

    Buổi cơm trưa đã xong, trở lại phòng ngủ, Phạm Nhàn rốt cuộc bắt đầu đối mặt với vấn đề phức tạp kia, rốt cuộc loại chân khí bá đạo này nên luyện nữa hay không? Hắn cầm quyển sách màu vàng trong tay đau đầu suy nghĩ.

    Nhưng trước đó, sai lầm lớn nhất của hắn chính là vừa rồi không cẩn thận phát ra vài câu từ ở trong thư phòng này.

    Đây là những từ bi thương của Tân Khí Tật khi bị giáng chức tới nơi xa xôi kinh thành, Phạm Nhàn tự nhiên rất quen thuộc, chỉ là thuận miệng đọc ra, cũng không nghĩ tới mang lại cho mình bao nhiêu phiền phức, chỉ là lời đã ra khỏi miệng, tới cùng không biết là đã lừa gạt được Phí Giới lão sư hay không nữa. Bất quá nhìn vẻ mặt của Phí Giới lão sư, hẳn là đã tin rồi, tin tác giả là một thương nhân buôn muối.

    Phạm Nhàn không có gì gọi là đạo đức trong sạch cả, lại không cho rằng sao chép tác phẩm của tiền nhân là một loại chuyện ác tâm cỡ nào, trong suy nghĩ của hắn nếu những thi từ này chỉ có mình mình biết, nếu như không lợi dụng nó thì thật sự là phí của trời cho.

    Từ khi tới thế giới này đã được mấy năm rồi, hắn cũng có đủ thời gian để tự hỏi mình làm thế nào để sinh tồn ở thế giới này, đạo văn là một công việc rất có tiền đồ, rất nhanh nằm trong kế hoạch của hắn, đồng thời vững vàng chiếm vị trí thứ ba đầy trang trọng.

    Phạm Nhàn trong thời gian suy nghĩ này, một mực tự an ủi bản thân mình: mình không phải là người có lỗi, chỉ là truyền bá lại cho người khác di sản phi vật thể là văn hóa mà thôi, là người có chủ nghĩa vĩ đại.

    Nhưng hắn cũng không muốn sao chép như vậy, trong tưởng tượng của hắn, chí ít viết cái gì, cũng phải dùng nguyên bút danh giống như tên của tiền nhân trên thế giới này mới được.

    Nhưng ngày hôm nay ở trong thư phòng, một đứa trẻ mới có năm tuổi, muốn sao chép, cũng phải lấy câu như “bạch mao phù lục thủy” (2) của Lạc Tân Vương mới được, ha ha ha, thế mới vui, mới phù hợp với kế hoạch thần đồng Phạm nhi của hắn.

    Mà tuổi còn nhỏ như vậy, nếu như thuận miệng nói ra câu “ Dục thuyết hoàn hưu, khước đạo thiên lương hảo cá thu.”(Muốn nói nhưng sao không dám thốt, lại thêm trời lạnh sắc thu sang) Loại từ ngữ như vậy, không hề là thần đồng nữa rồi, mà là Thiên Sơn Đồng Mỗ (3)— bề ngoài rất trẻ nhưng bên trong đã có 365 vết rạn, mỗi vết rạn đều có thể thấy rõ xuân hạ thu đông trên đó, tang thương đến tội.

    Phạm Nhàn một mặt ngẫm nghĩ những chuyện này, một mặt dựa theo đồng hồ sinh học ổn định những năm gần đây, trầm vào giấc ngủ, lại bắt đầu minh tưởng tu luyện chân khí bá đạo mà Phí Giới xem là hung hiểm không gì sáng được đó trong mộng.

    Cũng từ hôm nay, Phạm Nhàn mặc kệ, đã ngủ là luyện công, vậy cứ luyện đi, khi nào chân khí phá ra thì tính sau.

    Thời gian Phạm Nhàn ngủ trưa, Phí Giới lão sư đang ở trong phòng viết tiếp lá thư còn giang dở tối qua.

    Bút tích trên giấy viết đã khô cả rồi, hắn là đêm qua lưu lại.

    “…Hài tử này xinh đẹp hơn người, gan dạ sáng suốt hơn người, thông tuệ hơn người, nghị lực hơn người, thành thục hơn người, nếu như cho tất cả những hài tử năm tuổi đứng chung một chỗ, hắn nhất định sẽ đứng ở sau cùng, nhưng sẽ rất nhanh bị người ta phát hiện ra. Ở chung một năm có thể phán đoán được, gia sản của chủ nhân trong tương lai hẳn là sẽ do hắn kế thừa là hợp nhất, chỉ là đáng tiếc thân phận của hắn là vấn đề lớn nhất….”

    Chữ viết tới đó là kết thúc, đêm qua lão viết tới đây thì Phạm Nhàn tới thỉnh giáo lão về vấn đề chân khí.

    Phí Giới thở dài, nghĩ tới vài câu từ mà Phạm Nhàn đã đọc ở trong thư phòng, lấy lại bình tĩnh, lại bắt đầu tiếp tục viết thư: “…Dục thuyết hoàn hưu, khước đạo thiên lương hảo cá thu. Mấy năm gần đây cổ văn ngày một suy yếu, kim văn nắm quyền, thực sự những câu khó tin này xuất phát từ miệng của một đứa trẻ năm tuổi sao, cũng rất khó tin là do một thương nhân viết ra. Hơn nữa tiểu chủ nhân trong lúc đáp lời, ánh mắt có một chút kinh hoảng, trong suốt một năm ở chung rất ít gặp qua. Vấn đề lớn nhất là, ta cùng với hắn mỗi ngày đều ở cạnh nhau, cũng không biết hắn len lén gặp mặt vị Tân Khí Tật kia lúc nào.”

    Cuối thư, hắn trịnh trọng viết: “Cho Đông Sơn đường điều tra một chút, cái người thương nhân bán muối tên Tân Khí Tật kia rốt cuộc là ai, cùng tiểu chủ tử tiếp xúc có nguyên nhân gì, vì sao tiểu chủ tử lại vì mấy câu thơ này mà kinh hoảng? Việc này rất cấp bách, làm cho rõ.”

    Viết xong kí tên ở cuối, Phí Giới đặt bút xuống.

    Vài ngày sau, Giám Sát Viện ở kinh đô bắt đầu phái ra mật thám, trắng trợn tìm một gã bán muối, kết quả làm tra được không ít người buôn lậu muối, là quan lớn ở phía đông Khánh quốc. Thành quả rõ rệt, nhưng vẫn không tìm được vị thương nhân họ Tân kia. Kinh đô đồn đãi khắp nơi, làm cho người của khắp thiên hạ sợ hãi Trần viện trưởng Giám Sát viện, bởi vì việc này rất ồn ào, cho nên toàn bộ viện bị phạt lương ba tháng, đám mật thám tìm khắp thiên hạ, mắt lộ hung quang.

    Lạy trời phù hộ thế giới này…người tên Tân Khí Tật cũng thật đáng thương.

    =========

    Chú thích:

    (1): Lão Tân tức Tân Khí Tật 辛棄疾 (1140-1207) tự Ấn An 幼安, hiệu Giá Hiên 稼軒, người Lịch Thành 歷城, tỉnh Sơn Đông. Khi sinh ra, Sơn Đông đã bị giặc Kim chiếm. Năm 21 tuổi đã tham gia nghĩa quân chống Kim, ít lâu sau ông về với Nam Tống, từng giữ chức An phủ sức tại Hồ Bắc, Giang Tây, Hồ Nam, Phúc Kiến, Chiết Đông. Khi tại nhậm, ông còn sáng lập Phi hổ quân đánh Kim song bị phái chủ hoà đầu hàng chèn ép, nên việc không thành, trong tâm sầu muộn. Từ của ông rất hào phóng bi tráng, nay còn lưu lại “Giá Hiên trường đoản cú” 12 quyển.

    (2)Lạc Tân Vương 駱賓王 (khoảng 640-684) sinh vào khoảng cuối đời Trinh Quán, Đường Thái Tông. Nổi tiếng về ca hành. Thơ ông đẹp, sinh động. Ông miêu tả cảnh giàu sang, xa hoa của bọn phong kiến quý tộc đương thời rất tài tình. Tính tư tưởng bộc lộ khá rõ nét ở sự căm ghét thói ăn chơi hưởng lạc của bọn quan lại, quý tộc. Thơ ông cũng thiên về hiện thực, không thích lối hào nhoáng phô trương. Bởi chính kiến khác tập đoàn thống trị thời Vũ Hậu, ông bị tù một thời gian. Khi ra tù, văn chương lại càng sâu sắc. Những bài nổi tiếng của Lạc Tân Vương là “Đế kinh thiên” và “Tại ngục vịnh thiền”. Cùng với các nhà thơ có tiếng thời Sơ Đường, ông đưa thơ luật buổi đầu của đời Đường dần dần thuần thục và phổ biến. Tác phẩm của ông tập hợp trong “Lạc lâm hải tập”.

    Câu “Bạch mao phù lục thủy” trong bài “Vịnh Ngỗng” của ông dịch “mây trắng bồng bềnh trên nước”

    (3) Thiên Sơn Đồng Mỗ: nhân vật trong tiểu thuyết Thiên Long Bát Bộ của đại tác gia Kim Dung.​
     
    sonteo, vothanhbinh, Simi1988 and 3 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    116,836
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 14: Tạm biệt Phí Giới

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Thu qua đông tới gần hết một năm, hoa cúc nhẹ nhàng rơi theo gió.

    Vốn Phí Giới định ở Đạm Châu hết hè là xong chương trình dạy học của mình nhưng Phí tiên sinh thích không khí, thích gió thổi trên biển của Đạm Châu, thích ẩm thực của biệt phủ bá tước, cũng rất thích tiểu hài tử mình dạy dỗ này, cho nên lão ở lại thêm mấy tháng nữa.

    Trong mấy tháng này, Phí lão tiên sinh am hiểu độc chết người, tự nhiên cũng rất am hiểu làm cho người già sống lâu này, với cái bụng căng tròn của mình mười phần tiếc nuối khi nhận được thư từ kinh đô gởi tới, lưu luyến từ giã lão mẫu thân của Ti Nam bá tước trở về kinh đô.

    Lão phu nhân tự nhiên biết lão sư trước mắt này là từ kinh đô phái tới, rất thoải mái nói vài câu rồi cũng không giữ lại mà chuẩn bị tiền thưởng cảm tạ một phen.

    Ở trên đường lớn đi về phía tây cảng Đạm Châu, lão sư cùng đệ tử đang chào từ biệt nhau.

    – Vì sao ta bảo ngươi không nên luyện cái chân khí tùy thời có thể nổ tung kia, nhưng ngươi vẫn không vâng lời?

    – Lão sư, chí ít hiện giờ, ta cũng không phát hiện ra vấn đề gì quá lớn.

    – Nếu như nói không có vấn đề gì, hôm qua lúc ngươi tới phòng bếp uống trộm rượu, vì sao không kiểm soát được?

    – Là do ngoài ý muốn thôi á.

    Phạm Nhàn khổ não trả lời, mấy tháng gần đây, chân khí trong cơ thể ngày càng cuồng bạo, bình thường sẽ không phát sinh ra loại chuyện này. Làm hại tiểu Phạm Nhàn đã nhiều ngày không có kể chuyện quỷ quái cho các nha hoàn tỷ tỷ nghe, bởi vì hắn sợ ở cùng mọi người lâu lâu, đúng lúc bản thân mình gặp phải chuyện xấu, sẽ phạm phải sai lầm không thể tha thứ được.

    – Học được dụng độc, ngươi cũng học được phương pháp giết người cường đại nhất thế giới này, hà tất còn muốn học cái này.

    – Bởi vì dụng độc rất dễ ngộ sát lương dân.

    Phí Giới bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào tiểu nam sinh trước mắt mình:

    – Ngươi xác nhận bản thân chỉ vừa tới sáu tuổi sao?

    Phạm Nhàn rất vô tội nhìn lão sư của mình:

    – Trưởng thành sớm cũng không phải lỗi của ta.

    Phí Giới thở hắt ra, phì ra hai tiếng, nghĩ mình ở cùng một chỗ với tiểu quái vật này lâu như vậy mà tinh thần không bị thác loạn, quả thực rất không dễ dàng.

    Đến giờ chia tay, Phí Giới vuốt ve đầu tiểu tử kia, quay đầu nhìn lại thành Đạm Châu phía xa, một tòa hải cảng ngự trên một vùng biển màu xanh lam càng làm tôn thêm vẻ đẹp mỹ lệ của nó.

    – Tương lai nếu như ngươi thực sự muốn tới kinh đô…làm đại phu, nhớ phải tìm ta.

    – Vâng!

    Phạm Nhàn rất cung kính cúi gập thắt lưng, hắn quả thực rất cảm kích lão đầu nhi trước mặt này, bởi vì người thiếu niên mù Ngũ Trúc luôn luôn lãnh đạm như vậy, trong mấy năm nay, linh hồn thành niên trong cơ thể tiểu hài tử mới tìm được một đối tượng để nói chuyện với nhau, mặc dù đối phương là lão sư của mình, hơn nữa bối cảnh không đơn giản, hắn vẫn cảm kích như cũ, hơn nữa hơn một năm ở chung, đích xác có khả năng cảm thấy được đối phương ngày càng yêu quý mình.

    – Đừng học chân khí đó….

    – Lão sư, người thật sự rất dài dòng.

    – Có lẽ là do tuổi tác ta đã quá nhiều rồi.

    Phí Giới bỏ tay ra khỏi đầu của Phạm Nhàn, đưa tay lên vuốt ve chòm râu hoa râm của mình.

    Phí Giới vẫn không chịu bỏ qua:

    – Bất quá chân khí quả thực vô dụng, uy lực quá lớn lại không thể khống chế. Cái tên quái vật sử dụng kiếm ở Đông Di thành thiếu ta một cái nhân tình, nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể giới thiệu ngươi làm đệ tử của hắn.

    Phạm Nhàn hít một ngụm lãnh khí, nói rằng:

    – Người nói chính là Kiếm Thành ở Đông Di thành sao?

    Phí Giới dụ dỗ nói:

    – Đúng vậy, một trong tứ đại tông sư, thế nào cũng luyện cái gì gì đó mạnh hơn ta nhiều.

    Phạm Nhàn cảm thấy hứng thú chính là chuyện khác:

    – Lão sư, người quen ông ta thế nào?

    – À, lúc hắn tám tuổi, phụ thân hắn có mời ta đi tới xem bệnh cho hắn….Chậc chậc, con quái vật này rõ là ngu ngốc, mỗi ngày chỉ biết ôm cành cây đờ đẫn cả ra, ta tùy tiện chữa trị cho hắn, qua vài năm sau, không ngờ nghe nói hắn học xong Tứ Cố kiếm pháp, trở thành nhất đại tông sư.

    Phạm Nhàn rất khinh bỉ nhìn lão một cái nói:

    – Tùy tiện chữa bệnh? Trước tiên không nói tới chuyện lão sư lừa gạt người ta tiền thuốc men, chỉ nói người suýt chút nữa làm chết một cường giả tuyệt thế sau này, nói vậy đã khách sáo lắm rồi.

    Phí Giới làm bộ tức giận, cất bước đi tới xe ngựa ở xa xa, vừa đi vừa nói:

    – Sinh vật độc dược cùng các tri thức nhập môn tương quan ta đã dạy cho ngươi, nhưng còn một điều then chốt nhất, còn chưa nói cho ngươi.

    Phạm Nhàn chạy từ từ phía sau, cái chân nhỏ như một vòng phong hỏa vậy, chạy theo sau lão sư:

    – Là cái gì vậy?

    – Giải độc cũng không khó, phối độc cũng không khó…cái khó nhất là hạ độc.

    Phí Giới cũng không quay đầu lại mà cứ bước tiếp về phía trước.

    Nhưng Phạm Nhàn ở phía sau đã dừng chân, cẩn thận tỉ mỉ lĩnh hội câu nói vừa rồi, đi theo Phí Giới học tập tri thức phương diện này cũng đã được hơn năm, hắn tự nhiên biết, thế giới này muốn tìm một loại độc dược vô sắc vô vị không thể cảm nhận được thực là một chuyện cực kỳ khó khăn.

    Cho nên then chốt chính là chữ ‘hạ’ ở trong từ hạ độc.

    Hắn bỗng nhiên nở nụ cười xấu hổ, nghĩ thầm mình không định đi làm thích khách, cũng không định tới hoàng cung dùng thuốc hạ độc chết hoàng đế, quan tâm tới việc này làm chi? Chỉ cần bảo đảm vị di nương ở phủ Ti Nam bá tước tại kinh đô không có biện pháp tìm người hạ độc chết mình là được rồi, theo Phí Giới lão sư một năm, điểm tự tin này hẳn phải có.

    Nhìn xe ngựa dần dần rời xa, bụi bặm vung lên, chậm rãi rơi xuống bên đường. Phạm Nhàn hướng tới xe ngựa thi lễ một lần nữa. Hắn biết lão đầu biến thái trên xe ngựa kia rời khỏi Đạm Châu nhất định là không tình nguyện. Bất quá theo lão một năm, cùng đi đào thi thể, mổ xẻ chân ếch, cũng lây nhiễm vài phần khí tức âm u của đối phương, ngược lại khả dĩ có thể xem như bạn vong niên với đối phương.

    Một người như vậy rời đi, trong lòng Phạm Nhàn không khỏi có chút buồn bã: “Phí Giới lão sư thực sự là một người không tồi, về sau…có chút thảm rồi.”



    Vốn trước đây, Phạm Nhàn cũng không có thích ứng được. Thời gian lớn lên của hắn cũng giống như các thiếu niên quý tộc khác, có thể hô hào bạn bè nháo loạn vui chơi, tuy rằng cảng Đạm Châu chỉ có hắn là một tiểu quý tộc, nhưng vẫn có thể tìm được nhiều bạn gần với tuổi mình. Thế nhưng Phạm Nhàn rõ ràng, hắn không có khả năng làm bạn với những người “bạn cùng lứa tuổi” này được.

    Bởi vì tâm lý của hắn so với đối phương lớn hơn nhiều lắm, cùng đám nhỏ này ở cùng một chỗ hắn cảm giác giống như là trông nom trẻ con. Không phải là mọi người muốn dẫn dắt trẻ con, để thỏa mãn ham muốn quyền hạn của mình — cho dù là ở trong thế giới cũ, cũng không có mấy người nam nhân nguyện ý đi làm thầy giáo của nhà trẻ, mẫu giáo, đây chính là cùng một đạo lý như vậy.

    Phí Giới lão sư rời khỏi cảng Đạm Châu, mất đi đối tượng duy nhất có thể giao lưu với mình, hắn nghĩ cuộc sống của mình lại bắt đầu không chút thú vị rồi. Hắn đứng ở cửa vào biệt phủ bá tước, nhìn đoàn người lui tới lui đi trên đường, nghĩ có chút cô đơn, không biết ở trong cơ thể hài đồng nho nhỏ này nên làm cái gì bây giờ.

    Hắn nghĩ tới lúc mình vừa tỉnh lại thì đã huyễn tưởng bao nhiêu sự tình tuyệt vời, không khỏi tự cười giễu mình — trước đây đại bộ phận thời gian mình đều nằm triền miên trên giường bệnh, năng lực của hắn khi xuyên việt có vẻ thương cảm vô cùng. Nhưng vốn cho rằng dù như vậy thì mình so với người ở trên thế giới này có nhiều năng lực hơn một chút, tỷ như có thể làm mấy khối xà phòng, thổi mấy cái thủy tinh ra hình dạng này nọ, làm được mấy cái giản đơn nhưng có thể mang lại cho mình rất nhiều chỗ tốt…

    Nhưng Phạm Nhàn lại phát hiện ra thế giới này sớm đã có xà phòng, thủy tinh cũng không quá đáng ngạc nhiên, Phí Giới rời khỏi cảng Đạm Châu thì ngồi trên xe ngựa bốn bánh, phát hiện ra hai kỵ sĩ hộ vệ hai bên xe ngựa có cả yên ngựa, xuống ngựa có cả bàn đạp, một cảm giác thất bại làm cho hắn bắt đầu thấy thổn thức.​
     
    sonteo, vothanhbinh, Simi1988 and 2 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)