↑ ↓

 LS Q.Sự Khánh Dư Niên - Miêu Nị - Q5 C90

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi Lôi Soái, 21/12/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 5: Muộn chẩm

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Tuy rằng bề ngoài Phạm Nhàn mới chỉ có bốn tuổi, nhưng linh hồn bên trong đã trưởng thành rồi, ngày đầu tiên đi tới thế giới này thấy huyết quang cùng thi thể đã vững vàng ghi vào trong đầu hắn, cho nên trong lòng hắn vẫn rất bất an, đã biết thân thế không minh bạch, cuối cùng sẽ có một ngày mang tới phiền phức cho mình.

    Xem ra phiền phức hôm nay đã tới rồi.

    Đánh lén không thành công, tự nhiên không có khả năng giở trò cũ, hắn đưa ra bộ mặt đầy thương cảm nước mắt ròng ròng, ý đồ mê hoặc dạ hành nhân kia, một mặt nhanh chóng suy nghĩ, muốn tìm được phương pháp trốn thoát lần này.

    Nếu như kêu cứu, đối phương nhất định sẽ giết chết mình trong thời gian ngắn nhất, mà nhìn đối phương lúc này không chút động tác nào, hiển nhiên là bị một tiếng kêu “ba ba” lung tung của mình làm cho mất hồn rồi.

    Đầu óc Phạm Nhàn suy nghĩ cực nhanh, vừa thấy đánh lén không có hiệu quả, liền cậy vào ưu thế trời sinh của mình, nhìn dạ hành nhân gào khóc lên: “Ba ba, ba ba…”

    Vừa khóc, vừa khẩn trương tính toán trong lòng nghĩ cách chạy trốn thế nào đây.

    – Không cần phải giả vờ nữa, Phạm thiếu gia.

    Dạ hành nhân ngữ khí đạm mạc, thế nhưng dường như không có gì nguy hiểm cả.

    – Xem ra ngài rất thông minh, tuổi còn nhỏ đã biết được cách bảo hộ cho chính mình, bất quá ngài hẳn rất rõ ràng, ta không thể là bá tước đại nhân.

    Nói xong câu đó, dạ hành nhân cầm dao nhỏ trong tay, sau đó tiến lại gần Phạm Nhàn.

    Phạm Nhàn trên mặt vẫn giữ vẻ ngây thơ không chút tỳ vết, nhưng trái tim lại co rút lại, nức nở nói rằng:

    – Vậy thúc thúc người là ai?”

    – Ta là người phụ thân ngươi phái tới, cho nên đừng có kêu lên.

    Hai mắt dạ hành nhân màu nâu, nhìn qua có chút xấu xí, khóe mắt hắn có nếp nhăn biểu thị tuổi tác của hắn, lời nói của hắn càng làm cho Phạm Nhàn liên tưởng tới lão gia gia đang lừa một tiểu cô nương đi xem cá vàng vậy.

    Nhưng Phạm Nhàn cũng không biểu lộ ra, vẫn đang hoàn mỹ sắm vai một đứa bé bốn tuổi có chút kinh sợ, có chút ngoài ý muốn cùng một chút tức giận.

    – Người không phải là ba ba!

    Sau đó hắn làm như không có thấy con dao nhỏ trong tay đối phương, nhắc cái mông bò lên trên giường lớn, lẩm bẩm nói:

    – Cũng không biết ba ba có hình dạng như thế nào nữa.

    Dạ hành nhân cười âm hiểm đi tới bên cạnh giường.

    Đột nhiên tiểu nam hài trên giường quay đầu nhìn dạ hành nhân thần sắc dần hiện lên một tia ngạc nhiên vui mừng kêu lên:

    – Mụ mụ!

    …..

    Đây là một chiêu dương đông kích tây tệ nhất quả đất, nếu đổi lại do bất kỳ người nào thi triển ra sợ rằng chẳng thể nào lừa gạt nổi vị dạ hành nhân kia, dù sao đối phương cũng là một nhân vật cấp đại sư ở kinh đô.

    Nhưng người xuất ra chiêu này lại là một tiểu nam hài mới có bốn tuổi, cho nên dạ hành nhân đơn thuần tin tưởng, hơn nữa vừa nghe thấy Phạm Nhàn kêu mụ mụ, dạ hành nhân trong mắt lộ ra thần sắc cực kỳ khiếp sợ, nhanh chóng quay đầu nhìn lại phía sau.

    Phía sau hắn tự nhiên là cánh cửa đang đóng chặt cùng với bóng đêm mịt mùng.

    Phanh! Một tiếng kêu giòn vang, vang lên trong phòng ngủ.

    Dạ hành nhân đầu đầy máu nằm trên mặt đất.

    Trong tay Phạm Nhàn cầm nửa còn lại của cái gối làm bằng sứ, trong lòng sợ hãi nhìn người đang nằm trên mặt đất, ước lượng cái gối vỡ trong tay, cắn chặt răng, giơ cánh tay nhỏ lên, hung hăng đập xuống gáy của đối phương.

    Một tiếng vang lên, dùng toàn bộ sức lực của mình, cho dù dạ hành nhân có là nhất đại tông sư, bị dính đòn này sợ rằng trong chốc lát cũng khó mà tỉnh lại được.

    ….

    Bên ngoài truyền tới thanh âm của nha hoàn:

    – Có chuyện gì thế?

    – Không có gì đâu tỷ tỷ, lỡ tay làm vỡ cái chén, ngày mai trở lại dọn sau nhé.

    – Sao như thế được? Nhỡ nó đâm vào chân của thiếu gia thì làm sao?

    – Ta nói ngày mai hãy dọn!

    Nghe thấy giọng nói cáu kỉnh của vị tiểu thiếu gia vốn luôn luôn ôn hòa dễ gần thiên chân khả ái làm cho nha hoàn im bặt không dám nói câu nào nữa.

    Phạm Nhàn đi tới tủ quần áo gian nan lấy ra một chiếc chăn bông mùa đông, sau đó hai tay dùng lực cố gắng xé thành vải, nhéo vắt cố gắng trói buộc dạ hành nhân đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất kia.

    Chính lúc này hắn mới phát hiện ra toàn bộ phía sau lưng mình đã ướt đẫm rồi.

    Một chút ý nghĩ sợ hãi nảy lên trong lòng hắn — bất luận là kiếp trước hay kiếp này, đây là lần đầu tiên có ý đồ giết người, tuy rằng không biết giết chết đối phương có phải là quá mạo hiểm không, nếu đối phương thực sự là một cao thủ võ đạo, chỉ sai lầm một chút cũng sẽ đánh mất cái mạng nhỏ này của mình.

    Đưa tay tìm được cái khăn che mặt của dạ hành nhân, phát hiện đối phương còn hô hấp, chẳng hiểu vì sao trong lòng Phạm Nhàn dâng lên ý niệm giết người diệt khẩu.

    Chợt trong lòng lại rùng mình, phát hiện lúc mình sống lại, dường như tính cách trở nên cứng rắn hơn rất nhiều, vừa mới hạ thủ tàn nhẫn như vậy, cũng không có nửa điểm do dự.

    Chính hắn không phát hiện, bởi vì trong lòng của hài đồng Phạm Nhàn ngày hôm nay, mình chính là một người đã từng chết đi sống lại. Sống đối với hắn cực kỳ trân quý, cho nên hắn không cho phép bất luận kẻ nào làm thương tổn cuộc sống của chính mình.

    Si mê rồi mới biết tình nồng, có chết rồi mới biết coi trọng tính mệnh, đó chính là đạo lý rất đơn giản.

    Nắm tiểu đao trong tay, suy nghĩ kỹ lại Phạm Nhàn vẫn không hạ được quyết tâm giết chết người dạ hành nằm trên mặt đất. Đột nhiên hắn nghĩ tới một người, trên mặt lộ ra sắc mặt vui mừng, lặng lẽ đẩy cửa phòng, chạy tới cái lỗ chó ở hậu viện chui ra ngoài, đi tới cửa hàng tạp hóa đối diện với phủ bá tước.

    ….

    “Ba ba ba….” Hắn khe khẽ gõ vào tấm ván cửa tiệm tạp hóa, thanh âm rất nhỏ, dù trong đêm khuya yên tĩnh cũng không truyền đi được xa.

    Nhưng Phạm Nhàn biết, người bên trong kia nhất định sẽ nghe rõ được thanh âm gõ cửa, tuy rằng bốn năm qua đối phương làm bộ không nhận ra mình thế nhưng chuyện tới trước mắt Phạm Nhàn cũng chỉ có thể nghĩ tới tin tưởng người này mà thôi.

    – Ai?

    Trong tiệm tạp hóa truyền tới thanh âm bình thản vô cùng, không có một chút tâm tình dao động nào.

    Phạm Nhàn trong lòng thầm nói quả nhiên người này vẫn như hồi ở ngoại thành kinh đô, nói và làm việc rất đâu ra đấy, con mắt chuyển động vòng vo, nhẹ giọng nói:

    – Ta là Phạm Nhàn.

    Quả nhiên không ngoài dự liệu của Phạm Nhàn, cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa mở ra không chút tiếng động, thiếu niên mù kia như quỷ hiện ra trước cửa làm cho Phạm Nhàn giật bắn cả mình.

    Phạm Nhàn nhìn người đã đưa mình tới cảng Đạm Châu này, nhìn đối phương đã bốn năm rồi mà gương mặt vẫn không có chút biến hóa nào, vẫn khối vải đen che hai mắt, trong lòng có một chút hiếu kỳ, lẽ nào người này không già đi sao?​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 6: Người tới là khách

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    ….Nhưng lúc này trong phòng ngủ của hắn vẫn còn một tên thích khách đang hôn mê bất tỉnh, cho nên căn bản không kịp hỏi cái gì, trực tiếp mở miệng nói:

    – Có người tới giết ta, hiện giờ đã bị ta làm cho hôn mê rồi, đang nằm trong phòng.

    Người thiếu niên mù hơi hơi nghiêng đầu, ngực hơi có chút động, nét mặt không một tia biểu tình, cúi đầu rồi thi lễ:

    – Phạm thiếu gia nói bậy bạ cái gì đó?

    – Ta không rảnh ở đây trêu đùa, ngươi dù sao cũng phải giúp ta.

    Phạm Nhàn cười hì hì, nghĩ thầm tới lúc nào rồi mà ngươi còn trả vờ trả vịt ở chỗ này nữa, mặc kệ thế nào, liền lôi kéo cánh tay của thiếu niên mù hướng tới biệt phủ.

    – Thiếu gia vẫn đang nói lung tung hả.

    Người thiếu niên mù khẽ nhíu mày, dường như rất nghi hoặc tiểu hài tử trước mặt vì sao dường như là biết thân phận của mình — Lúc hắn đưa Phạm Nhàn tới Đạm Châu thì Phạm Nhàn chỉ có mấy thắng tuổi, hẳn là phải không có ký ức mới đúng — chẳng lẽ là lão phu nhân trong phủ bá tước nói ra thân phận của mình cho hắn sao?

    Đêm đã khuya rồi, xa xa truyền tới vài tiếng chó sủa thê lương, chắc là chủ nhân nhà ai đó đi tiểu rồi vào nhầm phòng đây.

    Người thiếu niên mù Ngũ Trúc sặc mặt lạnh lùng, nghiêng thân thể nghe Phạm Nhàn nói, rốt cuộc cũng động, đóng cửa tiệm tạp hóa lại rồi đi tới phủ bá tước. Phạm Nhàn trong lòng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước chân theo tới.

    Đi tới bên ngoài phủ bá tước, hai người chui qua lỗ chó trở lại, đứng trong phòng ngủ, “nhìn” thích khách vẫn nằm hôn mê bất tỉnh dưới đất.

    Phạm Nhàn nhìn đối phương, không biết hắn sống hay chết, khó tránh khỏi có chút khẩn trương lại hỏi:

    – Ngũ Trúc thúc, vài năm nay người vẫn đứng ở tiệm tạp hóa làm như không quen ta là vì sao vậy?

    Người thiếu niên mù tên Ngũ Trúc lại nghiêng đầu, sau một lúc lâu mới mở miệng nói rằng:

    – Tiểu chủ nhân, ngài thực sự làm cho ta rất giật mình.

    Hắn quả thật có chút ngoài ý muốn, tuy rằng biết hài tử trước mặt này là con trai của tiểu thư, thì nhất định sẽ có chỗ không giống với người bình thường. Nhưng mà quả thật Ngũ Trúc không ngờ, đối phương mới chỉ là đứa bé bốn tuổi, lại có vẻ thành thục như vậy, hơn nữa không ngờ có thể… ám toán được người tới từ kinh đô.

    – Trước tiên xử lý người trước mắt này đã.

    Phạm Nhàn có chút cố sức kéo thích khách nằm trên mặt đất này tới, gỡ khăn che mặt của hắn xuống, lộ ra chân diện mục của thích khách.

    Khuôn mặt thích khách gầy gầy, tuổi đã có chút già nua, chòm râu trên mặt đã bắt đầu trắng, nhưng không biết vì sao, trong sắc trắng còn kèm theo một chút màu lục, nhìn qua có vẻ có chút ác tâm.

    Phạm Nhàn lại càng hoảng sợ, nhảy tới phía sau Ngũ Trúc, cầm lấy ống tay áo của hắn, vẻ mặt đau khổ lẩm bẩm nói:

    – Thúc, tên thích khách này tướng mạo không tốt.

    – Đây là chủ sự thứ ba của Giám Sát viện, Phí đại nhân.

    Ngũ Trúc chậm rãi ngồi xổm xuống, mò lấy cằm thích khách.

    – Là một trong ba người được công nhận là tinh thông dụng độc cùng giải độc tinh thâm nhất thiên hạ. Không ngờ lại bị thiếu gia dùng một chiếc gối bằng sứ đánh cho thành thế này. Không biết là vận khí của ngài quá tốt hay là vận khí của hắn quá kém đi.

    – Là vận khí của hắn quá kém.

    Phạm Nhàn trong lòng âm thầm nói, tuy rằng rất kinh ngạc bởi thân phận của người nằm đấy nhưng nghĩ tới đối phương đụng phải một người bên ngoài là trẻ con nhưng lại là quái vật trải qua hai kiếp, quả thực vận khí của đối phương không tốt lắm.

    – Đừng lấy tay tìm tòi lung tung, vạn nhất trên người hắn có độc thì làm sao?

    Phạm Nhàn nhắc nhở người thiếu niên mù Ngũ Trúc.

    Ngũ Trúc không có đình chỉ động tác, cũng không giải thích gì, vẫn tiếp tục làm cho Phạm Nhàn nghĩ đối phương biểu thị với mình, thế giới này không có độc vật nào có thể độc chết được hắn.

    Phạm Nhàn nhíu mày, vẻ mặt đau khổ hỏi:

    – Thúc, người này phải làm gì bây giờ?

    Tính tình của hắn từ trước tới nay không phải như vậy nhưng là trên thế giới này, người thiếu niên mù là người đầu tiên hắn quen biết, cũng là người duy nhất hắn cảm thấy tin tưởng hoàn toàn. Hơn nữa biết đối phương là cường giả rất lợi hái, cho nên tận lực ra vẻ khả ái, cung kính, “thúc” cái từ này không ngừng nói ra.

    Ánh mắt hắn nhìn chung quanh, cuối cùng nhìn xuống thanh đao, cắn răng thầm nghĩ hay là chọc chết tên Phí đại nhân này cho rồi.

    Nhận thấy động tác của hắn, Ngũ Trúc đứng dậy lắc đầu:

    – Tính tình của thiếu gia kém tiểu thư nhiều lắm, tuổi còn nhỏ mà dường như thủ đoạn ác độc, cũng không biết là ai đã dạy vậy.

    – Tự học.

    Phạm Nhàn không dám đắc tội với cường giả duy nhất mình có thể tin tưởng, rất cung kính nói:

    – Chất nhi biết thúc vẫn ở tại tiệm tạp hóa trông chừng bảo vệ chất nhi, cũng biết thúc sợ cừu nhân của mẫu thân vì sự tồn tại của thúc mà tìm tới được ta, cho nên không có ở lại trong phủ bá tước, vì vậy chất nhi không thể làm gì khác đành phải hung ác một chút.

    Ngũ Trúc lắc đầu, không nói gì thêm.

    Phạm Nhàn biết người nô bộc cao thủ của mẫu thân mình đã bắt đầu khả nghi liền cười hì hì nói:

    – Thúc, tiếp theo làm như thế nào?

    Ý tứ của hắn rất rõ ràng, loại chuyện giết người này để cho Ngũ Trúc thúc thúc làm là tốt nhất.

    Không ngờ tới Ngũ Trúc nhàn nhạt nói rằng:

    – Thiếu gia, ngài đánh nhầm người rồi.

    – A? Đánh nhầm người ư?

    Phạm Nhàn nhất thời ngây ngốc tại chỗ, chậm rãi cúi đầu nhìn thích khách mặt đầy máu tươi kia.

    – Nhưng mà đánh thì cũng đánh rồi không cần phải lo lắng nhiều nữa.

    Ngũ Trúc lẳng lặng nói rằng:

    – Phí đại nhân là chủ sự phòng ba của Giám Sát Viện, thân phận ngầm ….chuẩn xác là thuộc hạ của phụ thân ngài. Cho nên lần này hắn tới Đạm Châu, hẳn là không phải tới giết ngài, nếu như hắn thật sự tới giết ngài, ta tin tưởng vô luận thiếu gia có bản lĩnh thế nào đi nữa, cũng đã chết vô số lần rồi.

    Phạm Nhàn lúc này mới nghĩ tới, người thích khách nằm trên mặt đất này dường như có nói tới phụ thân mình phái hắn tới, nhưng…

    ….

    Phí Giới mấy năm nay vẫn ở trong Giám Sát viện kinh đô, đã là lão đầu hơn năm mươi tuổi rồi, tuy rằng trên người vẫn còn những mỹ dự đại loại như đại hành gia dùng độc,…nhưng mà tổng thể mà nói, đã là trạng thái nửa về hưu rồi. Lần này nếu như không phải là một vị nhân sĩ có thế lực ủy thác lão tới Đạm Châu này dạy học, mà lão cũng không có dũng khí cự tuyệt, lão đã cương quyết không rời khỏi kinh đô rồi.

    Nhưng không nghĩ tới, lần đầu tiên gặp mặt học sinh đã bị đối phương quấn thành bao, chảy không ít máu, suýt nữa mất mạng già.

    Lão nhìn tiểu nam hài trước mặt, phát hiện ra vẻ mặt đối phương thiên chân khả ái, con mắt thật to vụt sáng vụt sáng, bên trong có chút sợ hãi cùng xấu hổ. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái như vậy, hơn nữa lại là một tiểu nam hài mới bốn tuổi, làm cho lão đầy bụng tức giận mà không thể nào phát tác ra được.

    Quay đầu lại nhìn thấy một người có vẻ là người hầu, hắn chuẩn bị chuyển cơn giận của mình lên người đối phương:

    – Ngươi đó! Còn không mau cởi ra cho ta! Ta là Phí lão sư được bá tước đại nhân dùng nhiều tiền mời tới.

    Ai biết được người hầu này dường như so với lão còn kiêu ngạo hơn, căn bản không để ý tới lời hắn, lạnh lùng nói:

    – Ta và cấp trên của ngươi đã có hiệp nghị, dường như không có liên quan tới lão sư ngươi thì phải.

    – Ngũ đại nhân?

    Phí Giới trừng mắt giọng khàn khàn, hai mắt mang theo chút màu nâu, nhìn kỹ lại hình dáng người hầu, kinh hãi nói:

    – Ngũ đại nhân, thì ra là ngài.

    Nghe thấy thích khách tỉnh lại tự xưng là Phí Giới, Phạm Nhàn nghĩ việc này quả nhiên khó lý giải đây.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 7: Bãi tha ma

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Hắn cho rằng nguyên nhân khó hiểu về Phí Giới là ở chỗ: “Bản thân người cha kia không phải luôn luôn mặc kệ đứa con tư sinh là hắn sao? Tại sao có thể biệt phái một lão sư tới? nếu như là dạy đọc sách thì cũng được, sao lại biến thành một lão sư biến thái như vậy tới chứ?”

    Thấy đối phương nhận biết Ngũ Trúc thúc, Phạm Nhàn biết chuyện này không tới phiên mình xen miệng vào, giả ngu ngồi lên trên giường.

    Chờ mọi người nói rõ ràng hết mọi chuyện, Phạm Nhàn mới dùng cánh tay nhỏ nhắn của mình lấy tấm khăn trải giường đưa cho Phí Giới lão sư, sau đó trốn sau lưng Ngũ Trúc cười khúc khích, diễn vai đứa nhỏ khờ dại.

    Đáng tiếc ngày hôm nay đã lộ ra, hai nhân vật lợi hại trước mắt đều suy nghĩ trong đầu đứa bé mới chỉ có bốn tuổi này không hề đơn giản chút nào.

    Sắc trời hơi sáng, xa xa mơ hồ truyền tới tiếng gáy cùng với thanh âm của hạ nhân đi nấu nước.

    Ngũ Trúc dẫn Phí Giới đi ra cửa, chỉ là trước khi rời đi, lỗ tai Phạm Nhàn còn nghe thấy thanh âm lạnh như băng của Ngũ Trúc truyền tới:

    – Lúc nào giải thích một chút, vì sao ngươi biết ta là ai?

    Phạm Nhàn trong lòng hồi hộp một tiếng, còn không biết nên giải thích như thế nào đây, bốn năm trước lúc cùng đồng hành với Ngũ Trúc thúc đi ngàn dặm tới Đạm Châu thì vẫn chỉ là một đứa trẻ con mấy tháng tuổi. Hắn suy nghĩ lại muốn mượn cớ tìm một người sau đó đổ thừa cho lúc đó bị Phí Giới lão quái kia làm cho sợ hãi mà như vậy.

    Thành Đạm Châu bắt đầu từ trong giấc ngủ tỉnh lại, nhưng tiệm tạp hóa nhỏ kia lại không mở cửa.

    Trong quán, một căn phòng u ám, Ngũ Trúc lạnh lùng nhìn Phí Giới:

    – Tên thọt kia có ý tứ gì?

    Phí Giới mặc dù ở phương diện nào đó cũng có thể được coi là một vị đại gia, nhưng vừa nghĩ người thiếu niên mù trước mặt này nghe đồn là một người lãnh huyết độc ác, cũng không khỏi có chút lo sợ trong lòng hồi đáp:

    – Thiếu gia sẽ phải lớn lên, tương lai sẽ phải đối mặt với nhiều chuyện ở kinh đô, sớm ngày chuẩn bị cho tương lai, sau này phần thắng cũng sẽ nhiều hơn.

    Ngũ Trúc ngẩng đầu lên liếc mắt “nhìn” hắn.

    Tuy rằng biết rõ đối phương là một người mù, nhưng Phí Giới cảm thấy trong miếng vải đen có hai đạo tinh quang sát nhân đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn cố gắng vừa cười vừa nói:

    – Ngũ đại nhân nếu có ý kiến, ta có thể lập tức quay về kinh đô, tin tưởng đại nhân sẽ tôn trọng ý kiến của ngài.

    Ngũ Trúc lắc đầu:

    – Ta nghĩ tên thọt đó đưa ngươi tới đây, hẳn không chỉ đơn giản như vậy.

    “Không sai.” Phí Giới nghĩ thầm cũng chỉ người trước mắt mới dám gọi viện trưởng đại nhân là tên thọt, hắn cúi thấp người trả lời

    – Đại nhân vẫn không tìm được cái rương mà tiểu thư lưu lại, rất lo lắng sẽ bị người có tâm tìm thấy trước, cho nên muốn mời Ngũ đại nhân chỉ điểm sai lầm ở đâu.

    – Không cần trở lại, trước khi tiểu thư qua đời đã hủy cái rương đó rồi.

    Ngũ Trúc vẻ mặt vô tình nói.

    Phí Giới gật đầu, xoay người rời đi, bỗng nhiên nhíu mày nói:

    – Thiết nghĩ tiểu thiếu gia có chút kỳ quái, Ngũ đại nhân, hắn mới có bốn tuổi, người để hắn tu luyện công pháp chân khí bá đạo như vậy, chẳng lẽ không sợ gặp chuyện không may sao?

    – Kỳ quái vẫn còn ở phía sau, công pháp chân khí của hắn không phải là do ta chỉ dạy.

    Ngũ Trúc nhìn người sắp trở thành lão sư của tiểu chủ nhân thản nhiên nói:

    – Cực khổ cho ngươi rồi.

    Phí Giới sờ sờ vết thương mơ hồ đang đau trên đầu mình, thiết nghĩ những lời này hình như là điềm báo không tốt, cười khổ cáo từ.

    Chờ khi hắn đi, Ngũ Trúc một mình tiến nhập vào gian mật thất trong tiệm tạp hóa, ngơ ngác quay mặt vào một cái rương phủ đầy bụi đặt trong góc tường, trên con mắt vẫn bị che một miếng vải đen, nhưng cũng có thể nhìn ra, hắn là đang tự hỏi chính mình điều gì đó.



    Vào ban ngày, một vị tiên sinh kỳ quái đi tới biệt phủ bá tước, sau khi trình danh thiếp, được lão phu nhân tự mình tiếp kiến, không biết vì sao lại được lão phu nhân tín nhiệm, bắt đầu đảm nhiệm làm tiên sinh thứ hai dạy dỗ Phạm Nhàn thiếu gia.

    Đám nha hoàn đã sớm nghe thấy chuyện này, đều cảm thấy kỳ quái, một người trên đầu bọc băng gạc, nhìn như một lão lưu manh đầu đường xó chợ có tư cách gì để làm tiên sinh dạy tiểu thiếu gia khả ái nhà mình.

    Trong thư phòng, Phạm Nhàn đang nhu nhuận đấm lưng cho Phí tiên sinh, đêm hôm qua lấy gối sứ đập người, lúc này chắc đang muốn lấy lòng đây.

    – Lão sư à, cũng không nên trách học sinh.

    Hắn nói chuyện, trong lòng rất buồn nôn.

    – Ngài cầm đao tới, học sinh tuổi còn nhỏ, cho nên xúc động quá mà.

    Phí Giới nghĩ thầm mình lấy đao để mở cửa, chính là chỉ muốn len lén tới xem đứa con tư sinh trong truyền thuyết này dáng dấp thế nào, ai biết được tiểu hài tử này không ngờ nửa đêm không ngủ chứ.

    Cho nên có hiểu lầm cũng là khó tránh khỏi, chỉ là sau gáy còn có chút đau nhức, đáng tiếc, sau này nhất định phải nghĩ biện pháp trả lại món nợ này mới được.

    – Ta còn tưởng lão sư sẽ lặng lẽ tới dạy ta cơ.

    – Không sai, trong rất nhiều truyền thuyết của giang hồ, một thiếu niên trong tiểu viện, ngẫu nhiên gặp được một dị nhân phong trần, học được võ nghệ kinh thế, mà người bên cạnh đều hoàn toàn không hay biết gì cả, loại chuyện này thật ra thường có.

    Phạm Nhàn hề hề nhìn Phí Giới lão sư, nghe lão nói.

    – Thế nhưng tất cả mọi người trên thế giới này đều không phải là kẻ ngu si, hơn nữa ngươi không phải là con của con dâu ta, ta cũng không thích mỗi ngày phải trèo tường.

    Sắc mặt Phí Giới không tốt lắm, nhìn tiểu nam hài trước mặt.

    – Cho nên nếu có thể có một thân phận, thì nên dùng thân phận này dạy cho ngươi thì tốt hơn.

    Phạm Nhàn cười hắc hắc, bò lên đùi hắn ngồi xong nói:

    – Lão sư, người cùng ba ba ta quen biết hả? Hắn có hình dạng như thế nào vậy?

    Phí Giới trên mặt một trận xanh đỏ, biết rõ tiểu tử trước mặt một bụng đầy kế xấu, còn sắm vai ngây thơ trước mặt mình, nhưng là thân thể lai sinh ra một loại cảm giác vô lực, nghe thấy đối phương đặt câu hỏi, suy nghĩ một chút rồi mới trả lời:

    – Bá tước đại nhân là bằng hữu của cấp trên ta, cho nên hắn mời ta tới dạy ngươi, ngươi sau này gọi là lão sư đi.

    – Lão sư? Ngài chuẩn bị dạy ta cái gì vậy?

    Phí Giới cười hắc hắc, trong đôi mắt màu nâu hiện lên một đạo quang mang yêu dị:

    – Ta chỉ biết …dùng độc, cho nên ta tới dạy ngươi dùng độc giết người như thế nào, thế nào để không bị người khác hạ độc chết.

    Vốn cho rằng nói những lời này có thể làm cho anh bạn nhỏ trước mắt lại khóc thét lên, nhưng Phí Giới lập tức nghĩ tới đứa nhỏ trước mặt không phải là người bình thường, chiêu này phỏng chừng vô dụng rồi.

    Quả nhiên, ánh mắt thật to của Phạm Nhàn tràn đầy hưng phấn, lông mi thật dài nhấp nháy có vẻ rất cảm thấy hứng thú.

    – Vậy còn chờ cái gì nữa? Có muốn ta đi bắt vài con thỏ nhỏ làm thí nghiệm không? Thỏ không được thì dùng cóc?

    Phí Giới si ngốc xoay người đi chỗ khác, trong lòng nghĩ thầm tiểu gia hỏa này thực sự chỉ có bốn tuổi sao?

    ….

    Mấy tháng sau.

    Rời khỏi cảng Đạm Châu mấy dặm, bầu trời phương đông một màu trắng bệch, nắng sớm nhàn nhạt chiếu vào những nấm mồ u ám, làm cho mảnh đất này càng có thêm vẻ quỷ khí dày đặc.

    Phí Giới khoanh tay, đứng ở bên ngoài nấm mồ, nhìn tiểu thiếu gia đang ngồi chồm hỗm trong hố đất, lông mi đã hơi run rẩy lên vài cái.

    Lần này là mượn cớ đi du lịch, xin lão phu nhân phủ bá tước vài ngày, đưa Phạm Nhàn tới nghĩa trang đào thi thể người chết dùng để học tập cấu tạo cơ thể người.

    Tuy rằng biết thiếu gia Phạm Nhàn có rất nhiều điểm không giống với các tiểu nam sinh khác, nhưng Phí Giới thấy Phạm Nhàn không ngờ chỉ dùng một ít thời gian đã quen với bầu không khí âm trầm của mộ địa. Không ngờ có thể nhanh như vậy mà ổn định tâm thần, bắt đầu dựa theo nội dung liên quan được chỉ dạy trong vòng một tháng, bắt đầu giải phẫu thi thể trong mộ. Phí Giới chính là cũng chấn kinh rồi.

    Hắn luôn luôn cùng giao thiệp với những người chuyên mổ tử thi nhưng cũng chưa từng thấy có tiểu nam hài bốn tuổi nào có thể bình ổn đối mặt với thi thể như vậy.

    Trong hầm mộ một mảnh ôi thối, một tiểu nam hài gọn gàng mang theo một cái lồng lớn, hai tay nho nhỏ của hắn đang lôi một đoạn ruột bên trong xác chết đã thối rữa nửa phần ra ngoài.

    Cái tràng cảnh này rất kinh khủng, rất đáng sợ, Phạm Nhàn nghĩ dù mình đang sống cuộc sống thứ hai cũng vẫn thấy thê thảm như cũ.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 8: Tuổi tác không thành vấn đề

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Gỡ khẩu trang xuống, lại dùng nước trong rửa sạch tay, Phạm Nhàn bắt đầu ghi lại đặc thù biểu hiện ra bên ngoài của cỗ thi thể này, sau đó phân tích khả năng mắc chứng bệnh gì, tỉ mỉ ghi lại trên một cuốn giấy mà Phí Giới lão sư đã đưa cho.

    Làm xong tất cả, hắn mới đứng dậy, sắc mặt có chút trắng bệch, lông mi thật dài không ngừng run run nói:

    – Lão sư, còn muốn làm gì nữa?

    Phí Giới nhìn hắn, nhíu nhíu mày, thật không ngờ tiểu tử kia lá gan lớn như vậy.

    Không có chờ lão mở miệng nói, Phạm Nhàn rốt cuộc không nhịn được buồn nôn trong lòng, chạy thẳng tới bờ ruộng, oa một tiếng bắt đầu liều mạng nôn mửa, đợi khi cảm giác buồn nôn đi qua, lúc này mới đứng lên trở về.

    Ánh mắt Phí Giới thoáng qua một tia ôn nhu, nghĩ thầm để cho tiểu hài tử mới bốn tuổi tiếp xúc những cái kinh khủng thế này, có phải là hơi tàn nhẫn quá không? Mãi tới khi thấy Phạm Nhàn ói ra, Phí Giới bỗng nhiên phát hiện, chỉ có lúc này Phạm Nhàn mới chính thức là một tiểu hài tử, mà không phải lúc nào cũng giống như có linh hồn trưởng thành ẩn giấu bên trong.

    – Quên đi, trước tiên phải nhận thức trực quan đã, lần sau sẽ bàn tiếp.

    Phí Giới nói còn chưa dứt, liền nghe được thanh âm của Phạm Nhàn nói rằng:

    – Đáng tiếc cảng Đạm Châu là một thành thị nhỏ, người chết quá ít, không thể tìm được thi thể còn mới.

    Phí Giới trong lòng boong boong một tiếng, chậm rãi quay đầu lại đối mặt với hai mắt không chút tạp chất của Phạm Nhàn, không biết muốn nhìn ở trong đó ra cái gì, hồi lâu mới lạnh lùng nói rằng:

    – Vì sao…?

    – Dạ?

    – Vì sao ngươi không sợ? Vì sao ngươi không bởi vì ta bắt ngươi làm việc này mà cảm thấy phẫn nộ?

    Phí Giới nghĩ rất khó hiểu, cau mày, nhìn tiểu tử kia.

    Phạm Nhàn cúi đầu rất cung kính nói rằng:

    – Bởi vì lão sư nói muốn độc chết một người để cho ta quan sát học tập, ta rất sợ, cho nên ta tình nguyện tới đào bới thi thể.

    – Thì ra trên thế giới này còn có chuyện làm cho ngươi sợ cơ đấy.

    – Vâng! Tiểu Nhàn mới có bốn tuổi mà.

    Phạm Nhàn nhìn hắn dáng vẻ thương cảm.

    – Không được vin vào tuổi còn nhỏ.

    Phí Giới gật đầu sau đó lắc đầu:

    – Tuy rằng ngươi tuổi còn nhỏ, hay là có một số việc không hiểu, nhưng phải biết rằng ngươi là con tư sinh của quý tộc, những năm tháng sau này còn có khả năng gặp phải rất nhiều những âm mưu cùng thương hại. Có đôi khi tâm tình thương hại thường thường là lợi khí tổn thương chính mình.

    Nói xong câu đó, Phí Giới có một ý niệm kỳ quái trong đầu, hay là những điều mình nói trước làm cho tiểu hài tử trước mặt này u mê. Nhưng vào lúc này, nắng sớm bỗng nhiên chiếu vào hai mắt sáng trong của Phạm Nhàn, phản xạ một loại ánh sáng kỳ diệu.

    Phí Giới trong lòng khẽ run, nghĩ tiểu nam hài này có con ngươi mười phần yêu dị. Cả đời này lão cũng không biết dụng độc giết qua bao nhiêu người. Năm ấy tiên hoàng bắc phạt, chính mình phối trí một ít nọc độc cũng giết chết hơn vạn sĩ tốt Bắc Ngụy quốc. Nếu như bàn về tội lỗi, sau khi chết mình nhất định là người xuống địa ngục, nhưng vì sao đứng trước mặt tiểu tử khả ái kia, lại không nhịn được có chút sợ hãi trong lòng?

    Đưa mộ phần bị đào xới lên thu dọn lại như ban đầu, hai sư đồ cổ quái một già một trẻ bắt đầu đi về phía đông, Phí Giới đột nhiên hỏi:

    – Ngươi hẳn là vẫn ổn chứ.

    – Dạ!~ Phạm Nhàn ừ một tiếng trong lỗ mũi, mỉm cười ngọt ngào mang theo một chút ngượng ngùng.

    – Lão sư đối với ta rất có tâm.

    Phí Giới căn bản không nghĩ tới trả lời nghi vấn của tiểu hài tử này, cười khổ mà nói:

    – Lúc này còn có thể cười được, thực sự rất hoài nghi thần kinh của ngươi có trình độ của người trưởng thành rồi.

    – Cười tốt hơn so với khóc.

    – Nhưng thật ra. Phụ thân ngươi tại kinh đô có gia sản rất lớn, tương lai người muốn cùng ngươi phân tranh gia sản rất nhiều, cho nên ngươi càng phải trở nên mạnh mẽ hơn, học tập càng nhiều vào.

    Phí Giới ánh mắt nhìn về phương xa mơ hồ có thể nhìn thấy được thành lũy nhíu mày nói:

    Phạm Nhàn không nói gì, trong lòng lại có tính toán, luôn luôn nghe nói phụ thân mình Ti Nam bá tước được hoàng đế sủng ái, cho nên không có đưa đi tới địa phương khác, mà ở lại trong kinh đô.

    Năm trước trong kinh đô rung chuyển, không biết có bao nhiêu vương công quý tộc đều chết đi trong chính biến này, cuối cùng hoàng đế bệ hạ vững vàng khống chế được kết thúc, huyết tẩy một chút vương công quý tộc. Phụ thân mình tuy rằng cũng là một vị quý tộc, kỳ diệu vẫn như cũ duy trì được tín nhiệm của bệ hạ với hắn, trái lại chức quan lại ngày càng lớn hơn.

    Nhưng Phạm Nhàn chính là không thể lý giải được đầy đủ, cái gia sản như thế nào mà có thể hại chết mình, làm cho phụ thân phải mời người đáng sợ nhất trong Giám Sát viện ở kinh đô tự thân tới đây làm lão sư của mình.

    – Ta hiểu rồi, tương lai khẳng định có người muốn giết chết ta, cho nên lão sư dạy ta dùng độc, kỳ thực là sợ ta bị người ta hạ độc chết.

    – Không sai, phương pháp giết người có rất nhiều loại, thế nhưng thuận tiện nhất, cũng không làm người khác chú ý nhất chính là dùng độc.

    Phí Giới đưa tay đặt lên trên đầu hắn nhẹ nhàng xoa xoa.

    – Nhiệm vụ của ta tại đây là trong vòng một năm chỉ dạy cho ngươi những tri thức về phương diện này, bảo đảm cho tương lai không ai có thể hạ độc vào trong cơm nước của ngươi, hạ độc chết ngươi.

    – Vì sao lại là bây giờ? Trước đây lẽ nào không sợ có người hạ độc chết ta ư.

    Có chút vấn đề phải hỏi cho rõ ràng, cho nên Phạm Nhàn bất chấp sợ làm cho đối phương nhận biết được trưởng thành hơn tuổi của mình, tiếp tục hỏi.

    Phí Giới mỉm cười, trong dáng tươi cười đã có chút vị đạo âm hiểm không rõ:

    – Bởi vì tháng trước, vợ lẽ của Ti Nam bá tước vừa vặn sinh được một nhi tử, nói cách khác sản nghiệp của phủ bá tước trong tương lai, ngươi đã có nhiều hơn một đối thủ cạnh tranh, mà người vợ lẽ kia, vừa vặn có liên quan với những người trong Giám Sát viện. Phụ thân ngươi lo lắng ngươi ở bên này gặp phải chuyện không may, không tiện phái người tới bảo hộ một thời gian dài cho ngươi, bởi vì như vậy sớm làm cho ngươi hiện diện, cho nên mới an bài ta tới chỉ dạy cho ngươi.

    Phạm Nhàn chú ý tới Phí Giới dùng hai cách xưng hô, Ti Nam bá tước cùng phụ thân.

    Phạm Nhàn cười ngọt ngào.

    – Ta làm con tư sinh chiếu theo luật pháp của bản quốc là không có tư cách kế thừa tước vị của phụ thân, vợ lẽ hẳn sẽ không quá lo lắng về ta.

    – Trên thế giới này không chuyện gì có thể nói chắc chắn được.

    Phí Giới thuận miệng đáp:

    – Tuy rằng Ngũ đại nhân một mực âm thầm bảo vệ cho ngươi, nhưng hắn dù sao cũng không có khả năng làm bảo mẫu của ngươi, độc dược trong cơm nước không độc chết được hắn, nhưng rất dễ dàng giết chết được ngươi. Mà ngươi không biết, nếu như ngươi chết rồi, có bao nhiêu người sẽ cùng toi mạng với ngươi.

    Phạm Nhàn ngày càng nghi hoặc, nghĩ thầm phụ thân mình chưa từng gặp mặt kia, tới tột cùng là có quyền thế ngầm như thế nào, rõ là so với quyền lực của một bá tước thì muốn lớn hơn nhiều lắm.

    ….

    Nắm sớm hiu hiu, Phí Giới nắm cánh tay nhỏ bé của hắn đi vào trong thành Đạm Châu, nhất thời hai bóng người cao thấp in xuống lòng đường thật dài, Phí Giới nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt của hắn liếc hỏi:

    – Kỳ thực người chết là không đáng sợ nhất.

    – Vâng!

    – Sau này không nên dùng cái loại chân khí này để khống chế tâm tình của mình nữa, nếu người không thể phát tiết ra được, thì cho dù chân khí bá đạo trong cơ thể ngươi luyện tới đỉnh phong đi nữa cũng chỉ trở thành một quái vật chỉ biết giết người mà thôi.

    – Vâng!~ Phạm Nhàn rất nghe lời mà tán đi chân khí trong cơ thể, không hề không chế cảm giác buồn nôn cùng sợ hãi của mình với tử thi nữa.

    Đi ở phía sau bỗng nhiên Phí Giới nói rằng:

    – Trong ống tay áo của ngươi còn có một chút ruột thối nát, lẽ nào còn chuẩn bị mang về làm thịt kho tàu?

    -A! ~ Vùng ngoại ô yên tĩnh trên đường nhỏ bỗng nhiên truyền tới tiếng kêu sợ hãi của tiểu hài tử cùng với tiếng cười âm hiểm của vị lão sư bất lương.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,811
    Khánh Dư Niên
    Tác giả: Miêu Nị
    Quyển 1
    Chương 9: Trơ trẽn mà hỏi

    Nhóm dịch: Võ Gia Trang
    Nguồn: Vipvandan



    Trong một năm này, Phạm Nhàn còn nhỏ nhưng đã theo Phí lão sư từ kinh đô tới học tập tất cả các tri thức về độc dược, thi thoảng còn bớt chút thời giờ đi ra khỏi thành, trèo đèo lội suối đi tìm hạt mã tiền tử, ba ba đa tư quả hạch và các loại thực vật có độc tính khác, còn thường xuyên nếm các loại nấm, bụng đau không biết bao nhiêu lần, nếu không có vị tông sư dụng độc bên cạnh, chỉ sợ đã sớm hồn du địa phủ rồi.

    Đương nhiên, để học tập càng thêm thâm sâu, dưới chỉ đạo của Phí Giới lão sư, vị con tư sinh của Ti Nam bá tước đã phạm vào nhiều ‘vụ huyết án’. Vô số thỏ trắng, con cóc bị chôn vùi dưới đôi tay hết sức nhỏ nhắn kia.

    Qua một năm, Phạm Nhàn đã năm tuổi.

    Kỳ quái là, từ khi Phí Giới đi tới cảng Đạm Châu, Ngũ Trúc ở tiệm tạp hóa kia dường như cũng không tận lực lảng tránh Phạm Nhàn nữa, chí ít mỗi khi Phạm Nhàn lặng lẽ đi tới tiệm tạp hóa uống thứ rượu mà đám trẻ nhỏ nhất định không uống thì Ngũ Trúc luôn luôn làm giúp hắn mấy món ăn nhỏ.

    Phạm Nhàn có đôi khi cảm thấy rất kỳ lạ, Ngũ Trúc là người hầu của mẫu thân, vì sao ngay cả việc uống rượu của mình cũng không quản?

    Phạm Nhàn biết mẫu thân của mình không phải là người bình thường, cho nên Ngũ Trúc mới trung thành như vậy, một cường giả thực lực mười phần kinh khủng lại đi làm người hầu, thế nhưng, Phạm Nhàn cũng không xác định vị cao thủ mù này có thể luôn luôn ở bên cạnh mình, trông chừng mình không.

    Chẳng biết vì sao, bất tri bất giác, Phạm Nhàn đã dần dần có thói quen thấy Ngũ Trúc ở không xa bảo vệ mình, thói quen thường thấy Ngũ Trúc đeo miếng vải đen trên mặt thường thường xuất hiện ở một góc, tỷ như dưới cây trúc, tỷ như quán đậu hũ bên đường, mọi việc cứ như thế.

    Trong một năm này, chân khí trong cơ thể Phạm Nhàn cũng dị thường ổn định và duy trì tiến triển, mơ hồ sắp tiếp cận tới điểm mấu chốt, nhưng loại chân khí bá đạo tích lũy trong giấc ngủ, trở nên có chút không hề ổn định, làm cho tâm tình hắn mơ hồ có phần khó chịu.

    Hắn biết tại đây thế giới này vẫn xa lạ như cũ, có rất nhiều nguy hiểm không biết tên, chí ít là trong phủ của Ti Nam bá tước ở kinh đô nhất định có rất nhiều vấn đề không phải có thể lý giải được.

    Mà lúc hắn vừa thức tỉnh liền đã định ra mục tiêu cho mình: “Sống thật tốt, mỗi ngày hướng về phía trước!”

    Bởi vì mục tiêu “vĩ đại” như vậy, để bảo vệ sinh mệnh của mình, để ngày sau tiến hành ba đại nhiệm vụ khác còn “vĩ đại” hơn, hắn vẫn cố gắng tu luyện.

    Hơn nữa bởi vì trước đây mắc chứng vô lực không thể nào hoạt động, cho nên có thể hành động một cách tự nhiên, làm cho Phạm Nhàn càng thêm quý trọng năng lực này, mỗi ngày lúc sáng sớm đều thức dậy rèn luyện thân thể, bò cao bò thấp, chăm chỉ tới mức ngay cả Phí Giới cũng cảm thấy khủng bố.

    Chỉ đáng tiếc hiện giờ không tìm được phương pháp tu luyện pháp thuật. Nếu như với cần cù chăm chỉ mà luận, hắn tuyệt đối cần cù hơn rất nhiều tiểu hài tử khác, bất quá hắn thường thường tự an ủi chính mình, thân là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, đương nhiên phải so với một số ít những con sên chăm chỉ mới được chứ.

    Kỳ thực không ai biết hắn không phải là có thể chịu khổ, chỉ là chứng vận động nhiều mà thôi, nằm vài chục năm, cho dù là người khác cũng sẽ không còn muốn nằm nữa.

    ….

    Vào đêm, Phí Giới tiên sinh sống một mình trong căn nhà, ánh sáng ngọn đèn còn chưa có tắt, hắn tựa ở bên cạnh bàn, mái tóc hoa râm dường như so với lúc vừa tới cảng Đạm Châu trái lại càng có màu đen hơn nhiều. Lúc này hắn cầm bút lông ngỗng, đang viết viết cái gì đó lên trên trang giấy trắng.

    Ngoài cửa truyền tới tiếp đập cửa, Phí Giới cũng không quay đầu lại, nhẹ giọng nói:

    – Vào đi.

    Phạm Nhàn đẩy cửa ra, nhịp nhịp nhảy qua ngưỡng cửa cao cao, sờ sờ đầu, cười hắc hắc đi qua nói:

    – Lão sư đang viết cái gì vậy?

    Phí Giới không để ý tới hắn, tùy ý đặt trang giấy sang một bên, xoay người lại ôn tồn hỏi:

    – Có chuyện gì?

    Ở cùng một năm với con tư sinh của Ti Nam bá tước, chẳng hiểu vì sao, cái vị chuyên gia độc vật của Giám Sát viện vốn làm cho vô số quan viên đạo tặc sợ hết hồn hết vía này trong lòng lại hiện lên một chút ôn nhu. Nhìn tiểu hài tử này thấy vui mừng, tiểu tử này tuổi còn nhỏ mà đã có thể chịu khổ, chẳng những nghiên cứu chăm chỉ đối với độc vật, cũng không có cảm giác chán ghét như những người khác, chỉ điểm ấy cũng đã làm Phí Giới rất thoải mái rồi.

    Hơn nữa then chốt nhất chính là, Phạm Nhàn rất thông minh, hiểu chuyện, thậm chí có đôi khi còn không giống một đứa trẻ mới có năm tuổi.

    Phạm Nhàn lắc lắc cái mông, có một chút khó khăn ngồi lên trên ghế dài:

    – Lão sư! Ta thực sự rất muốn biết phụ mẫu mình là người như thế nào.

    Kỳ thực chuyện về Ti Nam bá tước cùng mẫu thân mình, trong một năm nay, đây là lần thứ tư Phạm Nhàn hỏi rồi, nhưng vài lần trước Phí Giới luôn luôn không nói một lời.

    Phí Giới chỉ nói như thế này: “Phụ thân ngươi … là một người rất giỏi. Đương nhiên, mẫu thân ngươi lại càng giỏi hơn.”

    Nói cũng như không. Giám Sát viện là cơ quan của quốc gia phụ trách điều tra đại án cùng với các vụ án trọng đại của quan viên khắp nơi, mà Phí Giới lúc đầu là nhân viên trong viện, sau lại đảm nhiệm vị trí chủ nhiệm thứ ba, quyền cao chức trọng. Tại nơi ngọa hổ tàng long như kinh đô, cũng là đối tượng mà người ta sợ hãi.

    Thế mà một tông sư dụng độc kinh khủng như vậy, không ngờ lại bị Ti Nam bá tước nói một câu đã bị điều tới tận thành Đạm Châu xa xôi làm thầy dạy cho con tư sinh của mình.

    Dùng ngón chân cũng có thể hiểu được Ti Nam bá tước ở trong kinh đô có quyền thế kinh khủng cỡ nào, chỉ là không biết loại quyền thế này là ở bên ngoài hay ẩn giấu ở bên trong mà thôi.

    Về phần vị mẫu thân mà mình vừa “sinh ra” đã mất kia, Phạm Nhàn tuy rằng không biết đó là nữ nhân như thế nào, nhưng trực giác cho hắn biết vị mẫu thân của mình nhất định không phải là nhân vật đơn giản. Hơn nữa, không biết bởi vì thân thể có huyết mạch tương liên hay vì nguyên nhân nào khác, trong lòng hắn vẫn loáng thoáng, rất tưởng niệm người nữ nhân chưa từng gặp mặt kia.

    Phí Giới dường như không muốn nói vấn đề này, nhàn nhạt hỏi:

    – Nếu vợ lẽ đã sinh ra con trai rồi, tương lai tự nhiên ngươi không có khả năng kế thừa tất cả của phủ bá tước, vậy ngươi chuẩn bị làm cái gì?

    Phạm Nhàn cười ngọt ngào:

    – Lão sư dạy ta dùng độc, cũng dạy ta giải độc, kỳ thực học được rất nhiều tri thức y học, tương lai không xa có thể đi làm một thầy lang rồi.

    Phí Giới vuốt chòm râu dưới hàm mình, khoe khoang nói:

    – Đó là tất nhiên, cho dù là thái ý trong hoàng cung, luận về y thuật cũng không có mấy người giỏi hơn ta, ngươi thân là đệ tử duy nhất của ta, sau này làm lang trung, tự nhiên có thừa.

    Thầy trò hai người nói như vậy, nhưng kỳ thực ở sâu trong nội tâm đều phi thường hiểu rõ, đó chỉ là một loại hy vọng xa vời mà thôi.

    Phạm Nhàn bỗng nhiên mở miệng hỏi nói:

    – Lão sư ta tu luyện cái loại pháp môn chân khí này, dường như có chút vấn đề, kỳ thực hôm nay tới đây phần lớn là muốn thỉnh giáo lão sư chỉ điểm thêm.

    Phí Giới tự nhận là tai dụng độc thiên hạ này không người hơn được, nhưng vẫn không chịu dạy bản lĩnh khác cho Phạm Nhàn là bởi vì hắn có nói với Phạm Nhàn một câu:

    “Sinh mệnh con người là có hạn, mà phương pháp giết người là vô hạn, cho nên chúng ta đem sinh mệnh hữu hạn chỉ có thể theo đuổi truy cầu phương pháp giết người lợi hại nhất trong vô hạn mà thôi.”

    Mà trong mắt Phí Giới lão sư, phương pháp giết người lợi hại nhất, tự nhiên là hạ độc.

    Hôm nay Phạm Nhàn đi tới hỏi lão sư dùng độc tốt nhất của mình, tu luyện chân khí như thế nào? Về phần pháp thuật Phạm Nhàn nhớ mãi không quên, Phí Giới cũng giống như người dân Khánh Quốc, cho rằng đó chỉ là một loại học thuật vô bổ phụ trợ cho chiến đấu mà thôi.

    Bất quá ngày hôm nay Phạm Nhàn chủ động đưa ra vấn đề, cũng là lần đầu sau một năm, Phí Giới không khỏi có chút hiếu kỳ, vươn hai đầu ngón tay, nhẹ nhàng đặt lên mạch môn, sắc mặt không khỏi rùng mình.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)