V.I.P  FULL  LS Q.Sự Khai Quốc Công Tặc - Tửu Đồ Full (Tháo zen Q4C50)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi conem_bendoianh, 24/4/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Khai Quốc Công Tặc
    Tác giả: Tửu Đồ
    Quyển 3: Mãnh thú hành
    Chương 3: Triều lộ (7)


    Nguồn : Metruyen
    Share: MTQ BanLongHoi


    - Không phải Cửu đương gia bị ma nhập đấy chứ? Lại đi cướp địa bàn của người chết!

    Thấy Trình Danh Chấn có ý ở lại Bình Ân, mấy người châu đầu ghé tai vào cười khổ bàn tán. Bọn họ không sợ người sống nhưng lại sợ hãi những bộ xương khô này. Nhưng vì sự tôn kính hắn họ vẫn phải miễn cưỡng tuân lệnh, lấy huyện nha làm trung tâm rồi tản ra, tìm nơi nghỉ ngơi rồi nhóm lửa nấu cơm.

    Sau khi khói bếp bay lên, sự sợ hãi trong lòng của mọi người mới giản đi chút ít. Thực ra ngoại trừ mấy bộ hài cốt lộ thiên khiến người ta rợn cả sống lưng thì huyện Bình Ân đích thị là nơi tốt. Hầu hết sâu trong mỗi con đường đều có giếng nước, giờ đã là đầu hạ, nước ở trong giếng vẫn bốc lên làn sương trắng, họ đánh liều múc nước lên uống thấy vừa ngọt vừa lạnh, khiến cho sự mệt mỏi của mấy ngày hành quân liên tiếp cũng tiên tan.

    Uống nước xong, đưa mắt nhìn khắp, thấy trong nhiều viện tử có nhiều cây ăn quả xanh tốt, giữa màu xanh biếc của lá cây mơ hồ có thể thấy được có quả lớn quả nhỉ. Có người lập tức leo lên cây hái quả cho vào miệng, chua đến nhe răng nhếch miệng, nước miếng chảy ròng ròng.

    Lần trước Trương Gia Quân sau khi vội vàng phá thành cũng không mang theo các vật dụng như bàn, giường, vạc nước... chỉ đi đơn giản như vậy. Những thứ đó sau khi múc nước giếng rửa sạch cũng còn dùng được. Chỉ cần không để ý đến máu người, thực ra nó cũng sớm mất đi rồi chỉ cần không cần nhớ đến thì vẫn ổn, thứ còn lại duy nhất là ký ức có chiến loạn và sự tàn phá, mà nhóm lâu la Cẩm Tự Doanh lại chỉ có một bộ phận nhỏ tham dự tàn sát hàng loạt dân trong thành năm xưa, cho nên trong lòng mọi người cũng không cảm thấy nặng nề nhiều lắm.


    Có thể nghe được những tiếng oán thán, từ trước đến giờ không phải là ít, nhưng nếu có người thật sự chú tâm nghe, sẽ thấy hiện tại đại đa số những oán thán chỉ là cảm khái bạn đồng hành sau một trận cướp đoạt làm quá qua loa, sao lại để nhiều thứ còn dùng được tốt như thế. Đặc biệt viện tử gần huyện nhà, gian phòng hầu như là rất hoàn chỉnh, bên trong còn có khá nhiều thứ tinh xảo đẹp đẽ, như giường lớn gỗ đàn hương, giá đàn cầm bằng gỗ cây ngô đồng, mặc dù bị gãy chân, có vết rạn do chém phải, vậy đó chẳng phải là gỗ tốt sao? Làm củi đốt còn cháy tốt hơn so với loại gỗ khác.


    Những gia đình gần nha huyện vẫn còn những thứ tốt nhưng vậy thì những “bảo bối” trong nha huyện lại càng nhiều. Một đám mang tâm tư “mở mang tầm mắt” sẽ có được chút châu báu tiền tài, có mọt vài tiểu đầu mục có quan hệ thân cận với Trình Danh Chấn rón rén đi về phía cửa nha môn. Đám thân binh đều tất bật tổng vệ sinh, toàn là người quen không rảnh thì để ý đến họ làm gì. Vài tiểu đầu mục men theo chân tường, qua khe cửa, hai ba vòng liền đi vào hậu viện của huyện nha.

    Dù sao cũng là một trong những huyện lớn nhất nhì, hậu viện của huyện nha Bình Ân dù cỏ cao đến thắt lưng người, nhìn qua thì thổ chủ nơi đây cũng là chủ gia có khí thế. Có đình, có hành lang gấp khúc, có lầu nhỏ, vườn hoa. Còn có cả hồ nước khoảng ba mẫu gợn sóng xuân, có hàng trăm con cá chép không biết người mới hay chủ cũ vẫn tung tăng bơi lội, ngớp ngớp đòi ăn. Bọn họ vui sướng, kí ức trước kia đều quên hết.

    Lúc này Trình Danh Chấn đang đứng ở trong một tòa thủy đình vừa mới được dọn dẹp xong, hắn cúi đầu mượn tảng đá làm bàn múa bút thành văn. Đỗ Quyên ngồi bên cạnh hắn, bên cạnh còn có túi lớn túi nhỏ. Nhóm thân tín dòng chính Đoàn Thanh, Trương Cẩn, Chu Phàm, Hàn Cát Sinh, Vương Phi đều đang vây quanh một túi đồ tranh giành cái gì đó. Tâm trạng của họ có vẻ hơi kích động, liên tục giơ tay lên thị uy. Đi trong hành lang gấp khúc thông qua đình còn có hơn mười thị vệ, ngăn cản đường đi không cho phép người khác đến gần.

    Nhìn cảnh này, nhóm lâu la không mời mà tới mới nghĩ tới quy tắc trong quân, cúi đầu thè lưỡi, khom lưng men từ chân tường vòng ra phía bên ngoài, ai ngờ vừa đi được vài bước, liền bị một gã thị vệ ngăn cản đường đi.

    - Cửu đương gia gọi mấy người các ngươi vào!
    Sắc mặt và âm thanh của người thị vệ lạnh như băng vậy.

    - Cửu, Cửu đương gia cho chuyện gì sao?
    Tên tiểu mục hoảng sợ bất an truy vấn.

    Trả lời y lại là một tiếng quát lớn lạnh như băng:
    - Đi thì biết. Nói những lời vô dụng làm gì?

    - Ôi, ôi!
    Dương Lệnh và đám bạn nhìn nhau, hối hận. Xưa nay Cửa đương gia là người khoan dung không phải là giả nhưng hắn cũng rất coi trọng quy củ. Không có chuyện gì mà tự tiện xông vào quân trướng nếu bị truy cứu thì mọi người xác định sẽ bị đuổi quay về! Sao tự dưng lại tham lam như bị ma quỷ sai khiến vậy chứ?

    Dù sao thì hối hận cũng không kịp nữa rồi. Mọi người đều đi về phía sau nhà thủy tạ, vốn tưởng rằng phải chịu quân côn, không ngờ Cửu đương gia hôm nay tâm trạng rất tốt, thậm chí không hề tức giận, dừng bút lại ôn hòa hỏi han:
    - Mấy người các ngươi thu dọn xong chưa, sắp xếp cho các huynh đệ dưới trướng nghỉ ngơi đến đâu rồi?

    - Ôi , ôi, xong rồi, xong rồi!
    Dương Lệnh trả lời, vẫn còn chút sợ hãi sẽ bị ban quân pháp. Y trả lời xong mới biết câu nói này dễ bị hiểu lầm, lại vội vàng bổ sung:
    - Ý thuộc hạ là, thuộc hạ đã thu xếp xong rồi, các huynh đệ đều tốt, có phòng ăn ngủ rồi. Cửu, cửu đương gia, chỗ này có cần chúng ta giúp không? Viện tử to thế này hẳn là phải nhiều người dọn dẹp.

    - Đúng, đúng vậy.
    Mấy người chúng ta sợ một mình ngài thu dọn không xong, cho nên cùng nhau đi đên nơi này xem. Nếu ngài cần giúp sức thì cứ việc sai bảo.

    Một gã đội trưởng cũng hoảng sợ, vội vàng phụ họa theo.

    Biết rõ họ đang nói bậy nhưng Trình Danh Chấn cũng không lật tẩy. Lấy mảnh giấy trên tảng đá cầm lên nhét vào tay mấy vị khách không mời mà đến:
    - Cầm lấy, ta đây vừa lúc có chuyện cần các ngươi giúp. Mấy người các ngươi đi ra cửa thành, năm dặm ngoài thành có một cái đình, gần đó còn có thôn xóm, nhìn xem nếu có dân ở thì dán ở đó mỗi nơi một tờ...

    - Vâng, vâng, thuộc hạ đi...
    Dương Lệnh vẻ mặt đau khổ đáp lại. Chữ trên giấy một chữ y cũng không biết, rốt cuộc huyện Bình Ân có bao nhiêu thôn xóm, đường lối thế nào y cũng không rõ. Nếu không đi thì chẳng phải không tuân theo quân lệnh hay sao?

    - Cố gắng làm đi, ta tạm thời viết như vậy, lúc rỗi sẽ sửa lại tìm mấy người giúp ngươi !
    Dường như Trình Danh Chấn nhìn thấu tâm tư người khác, cười vỗ vai Dương Lệnh:
    - Đây là bố cáo chiêu an. Chính là nói cho dân chúng xung quanh, chúng ta đến đây không phải là để cướp lương thực của bọn họ, cũng không phải giết người lung tung. Bọn họ cứ trồng trọt hai khai hoang tất cả như cũ.

    - Vâng, thuộc hạ lập tức đi làm!
    Lúc này chúng đầu mục mới yên tâm cùng trả lời, rồi quay lại dùng ánh mắt nhìn nhau hỏi hỏi:
    - An dân? Chỗ này còn có dân sao?
     
  2. Khai Quốc Công Tặc
    Tác giả: Tửu Đồ
    Quyển 3: Mãnh thú hành
    Chương 3: Triều lộ (8)


    Nguồn : Metruyen
    Share: MTQ BanLongHoi


    Nhìn theo vài tiểu đầu lĩnh đi xa, Trình Danh Chấn quay đầu lại, tiếp tục giải thích thêm với các thân tín:
    - Nơi này cách quận Võ Dương chỉ có một con sông, chỉ cần địa phương yên ổn, quan không nhiễu dân. Hai bên bờ sông nhất định từng có dân đến khai hoang! Hơn nữa, dọc đường ta đã tính toán, theo con sông này còn cách Thanh Chương không xa, nhân khẩu của ba huyện còn phải còn có lư dân, tính khoảng gần bảy ngàn dân. Nếu tập trung bọn họ lại vào ba thị trấn lân cận cũng có thể khai hoang không ít đất đai. Còn có huynh đệ dưới chướng của chúng ta, ngoài hơn bốn nghìn quân tinh nhuệ mỗi ngày đều phải kiên trì huấn luyện, còn phải phân ra đi khai khẩn đất khoang, cho dù là ai cũng phải đi.

    - Vậy có kịp mùa vụ không? Đến lúc này đã qua tiết Mang chủng rồi, không thể gieo trồng được!

    Đối với cách nghi của Trình Danh Chấn, Chu Phàm rõ ràng là không quá lạc quan.

    - Có thể trồng kiều mạch, sản lượng thấp nhưng ít nhiều cũng có cái thu hoạch.
    Đoàn Thanh trước kia cũng từng làm hoa mầu tiếp nhận ý kiến của Chu Phàm, cười nhắc nhở.

    - Gieo hạt kê cũng được, sản lượng tuy không nhiều lắm nhưng cũng tạm được. Gieo hạt kê, hạt thì người ăn còn cành lá có thể cho gia súc.
    Hàn Cát Sinh cũng xuất thân hàn vi, nên cũng rất hiểu biết.

    - Nguồn nước quanh đây dồi dào, địa thế bằng phẳng, còn có nước tưới cây. Quan trọng là các kênh dẫn nước sửa càng sớm càng tốt, nếu không có nước thì cây cối không sống nổi.

    - Đã thành hồ nước, tát nước đi, sẽ ngăn được không ít cá đấy.

    Nói đến trồng trọt khai hoang, trừ Trình Danh Chấn ra thì những chư vị ở đây đều là người lành nghề. Rất nhanh, nhà thủy tạ không khí náo nhiệt hơn, đoàn người đua nhau đưa ra chủ ý.

    Điểm mấu chốt của chúng ta là ở đây có vài ngày, nếu thời gian dài, không cần Cửu đương gia phải ra lệnh chính chúng ta sẽ tự chủ động khai hoang. Không tin ngài cứ xem là thấy, lân cận tường thành này, dặc biệt là địa phương tiếp nước rất thuận tiện, không cần hạ lệnh khai hoang, các huynh dệ sẽ tự đoạt đất khai khẩn.

    Có người tầm nhìn lâu dài, không đợi khai hoang, trước tiên tranh luận đã.


    - Vậy mỗi ngươi nhiều nhất cũng được năm mươi mẫu, coi như là công điền thu hoạch về hết nha môn.
    Trình Danh Chấn có đôi chút trầm ngâm, sau đó có sách lược ứng đối:
    - Chúng ta không phải nửa năm mà có thể là mười năm năm hoặc cũng có thể ở đây mãi mãi.

    Lời của hắn một lần nữa lại làm hấp dẫn đám người Đoàn Thanh. Mọi người dường như đột nhiên ý thức được điều gì đó, ngậm miệng lại, nụ cười cũng bị kìm chế.

    Trình Danh Chấn vẫn còn hồn nhiên suy xét sau khi thu hoạch:
    - Ba huyện cách nhau chưa đầy ba mươi dặm, vừa đúng có thể hỗ trợ nhau. Chu Phàm, ngươi có đồng ý lĩnh một ngàn quân tinh nhuệ, ba ngàn lâu thường bình thường đi Minh Thủy không? Đến nha môn huyện Minh Thủy nấu cháo để phát, giúp bọn lão Lưu chịu đựng đến mùa thu?

    - Còn Thanh Chương, Đoàn Thanh đi qua một lần cũng quen rồi. Mấy ngày nữa hãy dẫn quân một ngàn quân tinh nhuệ, năm nghìn huynh đệ trước tiên là rửa sạch thị trấn, tìm nơi vắng vẻ rộng rãi chôn cất hài cốt. Chỉ cần chúng ta đững vững ở ba nơi này, sau này nhất định sẽ không phải ngưỡng mộ người khác sống.

    Mọi người nghe xong, sắc mặt không khỏi nghiêm trọng. Rốt cuộc cũng có người không nén được ho khan một tiếng ngắt lời hắn, dò hỏi:
    - Cửu ca, ngài thực sự định làm Huyện thái lão gia sao? Đây chính là quận nằm giữa Võ Dương và Thanh Hà, dù sao thì bên kia chưa chắc đã chấp nhận chúng ta.

    - Tại sao ngươi không nói, bây giờ chúng ra sẽ đánh nhau với Thanh Hà, Võ Dương đi?
    Trình Danh Chấn nghe thấy vậy liếc mọi người một cái cười nham nhở. Trong đầm Cự Lộc, gã cũng rất ít khi cười như vậy, cũng chưa từng tự tin và cố chấp như hôm nay. Từ sau khi giết chết Phùng Hiếu Từ, mấy tháng qua mặt hắn đều có một đống mây đen. Còn khi dời đầm Cự Lộc, mây đen trên đầu hắn lại tán đi, lúc nào hắn cũng rạng rỡ:
    - Chúng ta gần Võ Dương, lại gần Thanh Hà, Quận thủ hai quận là người nào mang binh đến đánh chúng ta, đều cảm thấy hàng xóm nên giúp đỡ nhau, cho nên chưa hẳn đã làm chuyện có hại này. Mà lương thực năm nay chúng ta có thể dựa vào cờ hiệu của Đại đương gia, bức bách quan phủ của Quận thủ quận Võ Dương và quận Thanh Hà chấp nhận chúng ta, bao gồm cả bố thí cho dân chúng đến đầu nhập nữa, cũng có thể buộc bọn họ cầm.

    Đúng là lương thực không thành vấn đề, đoàn người nếu không có chút do dự đi theo vợ chồng hắn dời khỏi đầm Cự Lộc thì họ đều tin rằng hắn có thể nuôi sống được hơn một vạn huynh đệ. Nhưng cảnh vệ an dân, khai hoang đồn điền từ trước đến nay đều là chuyện của quan phủ. Đoán người ngoài miệng nói là có thể, nhưng trong giây lát lập tức biến đổi sắc mặt, rất khó để thích ứng.

    Lục Lâm hảo hán trước nay đều cướp bóc của người giàu tế cho bản thân mình. Từ xưa đến nay có ai ngờ được Lục Lâm hảo hán lại khai hoang trồng trọt?

    - Lúc này các nơi Hà Bắc rồi loạn, chỗ nào cũng nghèo. Dù chúng ta đi đâu cũng vậy thôi.
    Trình Danh Chấn biết mọi người không hiểu ý mình, liền kiên trì giải thích tiếp:
    - Cướp sạnh một chỗ thì làm sao bây giờ? Chúng ta chỉ có thể di đánh hạ một chỗ, không một nơi nào để ở, cũng không có nơi nào ở được lâu dài. Đàn ông có thể màn trời chiếu đất, có thể ăn xong hôm nay mặc kệ ngày mai nhưng còn vợ con thì sao? Họ cũng phải đi theo đội ngũ cả đời, tìm nước trong vũng bùn để uống sao? Lục soát lương khô trên thi thể người chết để ăn ư? Đời này không có chỗ ở cỗ định, kiếp sau vẫn bốn biển là nhà?

    Quay đầu nhìn chân trời phương Bắc, hắn lại tiếp tục nói:
    - Vỗn dĩ đầm Cự Lộc cũng có thể an thân nhưng người nơi đó lại không buông tha cho chúng ta. Dọc đường ta đã suy nghĩ nhiều mới đưa ra bàn tính này. Cho đến hôm nay rốt cuộc ta cũng nghĩ thông, đi tiếp thì sao? Chỉ sợ đều là địa bàn của người khác, không phải là của chúng ta. Chỉ có chúng ta tự mình mở ra, đánh ra, mới chính thức là của chúng ta, chúng ta mới có thể ở hợp tình hợp lý. Cho nên ta quyết định ở lại nơi thi cốt thành đống này, sống trong viện tử của người chết này. Không mong tương lai có thể dựng lên cơ nghiệp như Vương Bá nhưng ít nhất cũng có thể bảo toàn cuộc sống cho người nhà bình an vượt qua giai đoạn loạn lạc này.

    - Đã hiểu.

    Mọi người cười khổ đáp lại. Đối với lời nói của Trình Danh Chấn, không phải bọn họ hoàn toàn không hiểu, cần một nơi để an bài cho phụ nữ và trẻ nhỏ, ai cũng không có lý do để phản bác được. Không thể sống ở Đầm Cự Lộc, mà những nơi khác thì cần phải đánh, cần phải đổ máu. Chỉ có Bình Ân, Thanh Chương, Minh Thủy mới là vùng thành chết hoang dã không có khói bếp bóng người, khiến người khác chướng mát, trong khoảng thời gian ngắn cũng không cần phải dùng vũ lực đi bảo hộ. Lúc này, mọi người mới dễ dàng tiếp tục người nhà.

    Là một nơi thuộc của mình, tự mình xây nhà, tự mình bảo vệ gia viên của mình.

    Trong thời loạn có thể tránh cho vợ con khỏi cơn ác mộng.
     
    trangem, gunnyvt, buinhi99 and 3 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)