↑ ↓

 V.I.P  FULL  LS Q.Sự Khai Quốc Công Tặc - Tửu Đồ Full (Tháo zen Q4C50)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi conem_bendoianh, 24/4/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Khai Quốc Công Tặc
    Tác giả: Tửu Đồ
    Quyển 3: Mãnh thú hành
    Chương 3: Triều lộ (5)


    Nguồn : Metruyen
    Share: MTQ BanLongHoi


    Giấc mộng luôn làm người khác toát lên sức sống gấp bội, cho dù giấc mơ này còn xa hơn cả nước Thiên Trúc. Rất nhanh cuộc họp bị lệch chủ đề, Trương Kim Xưng đã mấy lần mở miệng đều không thể kéo được đường về. Lấy đội quân Thanh Chương làm tiền tiêu, lấy đầm Cự Lộc làm tim gan, quét qua nửa quận Tương Quốc và quận Võ An, chờ thời cơ để thu lại hai nửa quận khác về. Ở hai quận có một trăm ngàn tinh binh, đây thực sự là đế vương chi nghiệp. Dù là Cao Đại đương gia Hà Bắc hay là Địch Đại đương gia Lục Lâm Đạo Hà Nam cho đến giờ cũng chưa đạt được đến độ cao này.

    Rất nhanh, bản thân Trương Kim Xưng cũng bị đoàn người truyền thêm nhiệt huyết, cười ha hả chìm trong khao khát vào tương lai. Người đầu tiên đốt lên giấc mộng, ngược lại Trình Danh Chấn lại bị gạt sang một bên, ngốc nghếch mở to mắt nhìn thê tử Đỗ Quyên.

    Mãi cho đến lúc sẩm tối, không khí sôi nổi của cuộc nghị sự hôm nay mới chấm dứt. Tất cả mọi người đều cao hứng, hai mắt tràn đầy sụ vui sướng. Đám người Trương Trư Bì và Hàn Thế Vượng cảm thấy thoải mái, vì trong thời gian ngắn bọn họ không phải lựa chọn tình thế tiến thoái lưỡng nan. Không phải trơ mắt nhìn tình thế chuyển biến ngày một xấu đi, lại càng không phải tham dự vào cuộc nội chiến không phần thắng.

    Rốt cuộc thì tảng đá trong lòng Hách Lão Đao và Tôn Đà Tử cũng được trút bỏ. Bọn họ cũng không phải nhìn tai nạn phát sinh đang đến gần mà bất lực. Rốt cuộc bọn họ không cũng không cần phải ngày nào cũng đề phòng, vừa đề phòng lão huynh đệ đột nhiên gây khó dễ, vừa đề phòng người thanh niên bí quá làm liều. Rốt cuộc bọn họ cũng không phải lo lắng cho hàng ngũ của mình nữa, bởi vì chỉ hơi không cẩn thận rất có thể sẽ rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.

    Duy chỉ có mấy người Đỗ Ba Lạt là không mấy vui vẻ. Chuyện đã hứa với con gái con rể không làm được, khiến ông cảm thấy vô cùng chua chát. Mà con gái con rể ông đến Thanh Chương đóng quân lại càng làm cho ông cảm thấy mất mát và khó từ bỏ được. Loáng thoáng, ông cảm thấy mình và con gái lần này có lẽ đã thực sự chia xa, cả đời này rất khó để gặp mặt.

    - Hai, hai tháng lương thảo, có phải hơi thiếu không.
    Trên đường trở về doanh trại, lão gia cứ nắm chặt góc áo con rể, thấp giọng hỏi:
    - Hay là, ta đến chỗ Đại đương gia nói vài lời, để ông ta cho con thêm chút quân lương? Dù sao tất cả cũng đều là con cướp về được, không lẽ nào y lại không cho!

    - Cha, ngài đừng quan tâm nữa.
    Không đợi Trình Danh Chấn trả lời, Đỗ Quyên đã giành nói trước:
    - Thanh Chương và đầm Cự Lộc không quá xa, lương thảo bất cứ lúc nào cũng sẽ được tiếp tế. Từ trước đến nay Đại đương gia cho phép vào mà không cho phép ra, nếu không có lý do đầy đủ mà đến chỗ ông ta cầu lương thực, đây không phải là sẽ khiến ông ta sinh nghi sao?

    - Ừ, ừ, hài.
    Đỗ Ba Lạt gật đầu đồng ý sau đó lại thở dài bất đắc dĩ:
    - Thực ra, thực ra, Trương Nhị Bá của con không phải là loại người như vậy. Cũng chỉ là gần đây ông ta muốn xen vào nhiều chuyện, trong lòng cũng có chút rối loạn. Cũng được, các con đi ra ngoài, đợi một thời gian nữa ông ấy cân nhắc cũng không sao.

    Đúng là ông già rồi, bất cứ việc gì cũng không muốn động tâm suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ về hướng lạc quan nhất. Trong lòng Trình Danh Chấn căn bản không hề tán thành cách nhìn nhận này, nhưng vì để Đỗ Quyên khỏi phải âu lo về sau, hắn đành cười an ủi:
    - Cha cứ yên tâm, chúng con đến Thanh Chương chủ yếu vẫn là để đối phó với Ngụy Trưng! Đại đương gia có cha ở bên, chắc sẽ không phạm phải sai lầm gì. Hơn nữa, người trong một nhà, càng xa càng thân, càng gần càng phiền toái. Chúng con đến Thanh Chương đóng quân một thời gian ngắn, chỉ có lợi chứ không sợ có hại.

    - Hài, cũng phải.

    Đỗ Ba Lạt chớp mắt khô khốc, lại thở dài:
    - Tiểu Cửu, lúc này Quyên tử hoàn toàn có thể giao cho con rồi. Ta là cha không quản giáo con tốt, sau này nó có làm gì không đúng thì hãy nể mặt lão già ta...

    Đỗ Quyên nghe thấy liền đỏ mặt, hờn dỗi:
    - Cha, cha nói gì thế? Con đâu có làm sai chuyện gì? Cha đừng lo lắng, qua một thời gian ngắn nữa biết rõ tình hình hai bên, hai chúng con sẽ đón cha đến.

    - Nói bậy, phải đón, phải đón trước bà thông gia chứ lại!

    Đỗ Ba Lạt vỗ tay xuống, vẻ mặt nghiêm túc sửa lại:
    - Con gả vào nhà Trình gia thì là vợ của Trình gia. Hết thảy đều phải lấy nhà chồng làm trọng.

    Trình Danh Chấn nghe thấy vậy cảm động, cười thấp giọng đáp:
    - Xem cha nói kìa, cứ như chúng ta không phải là người một nhà vậy. Cái gì mà Đỗ gia với Trình gia, chỉ cần ổn thỏa mọi chuyện, bất cứ lúc nào cha cũng có thể tới thăm chúng con!

    Hắn hiểu được ý của Đỗ Ba Lạt là, nếu như mình noi theo Vương Ma Tử không về thì càng nên đón sớm mẹ và các huynh đệ ra đầm Cự Lộc càng tốt, để tránh tương lai vạn nhất hai bên càng lúc càng xa, những người già phụ nữ trẻ em còn lại ở lại trong đầm sẽ bị làm con tin.

    Những lời này dù có thế nào cũng không thể nói rõ được, cho nên hắn chỉ dùng ánh mắt tỏ vẻ cảm kích. Lão tiểu thương Đỗ Ba Lạt biết Trình Danh Chấn hiểu ý mình, vui mừng dặn dò:
    - Phàm là chuyện gì cũng không thể miễn cưỡng. Có thể lùi một bước thì nên lùi. Quan binh đánh tới, không nắm chắc phần thắng thì đừng có đánh bừa. Tương Quốc, Võ An, Ngụy Quân toàn rãnh mương, sông, suối, không giấu được người. Quan binh là gió, chúng ta là cây cỏ. Gió thổi không được lâu, cây cỏ chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể đứng lên được.

    Ông còn rất nhiều kinh nghiệm giang hồ hữu dụng, những lục lâm kỵ húy, trước nay chưa kịp nói với vợ chồng son, bây giờ sắp đến lúc chia tay ông mới tổng kết lại đê nói. Có mấy danh ngôn có lý, có mấy lời cũng chỉ là tà thuyết ngụy biện, hiểu ông là có ý tốt, vợ chồng Trình Danh Chấn cũng không phản bác gì chỉ kiên trì nghe và ghi nhớ.

    Phần còn lại là tiếp tục nói những lời vô nghĩa. Lại qua mấy ngày, Đỗ Ba Lạt lại lưu luyến dặn dò, hai vợ chồng Trình Danh Chấn và Đỗ Quyên dẫn dắt toàn bộ chiến binh và quân nhu già yếu của Cẩm Tự Doanh rời khỏi đầm Cự Lộc. Bọn họ mới dọc theo bờ đông Minh Thủy Hà Đông xuất phát qua Xuân Tấn, xuyên qua bên này bị chiến hỏa đốt thành hoang dã, một đường đi về hướng nam. Đại bộ phận huynh đệ đều không biết mình đã bị trục xuất, còn tưởng mục đích của chuyến đi lần này là vì đi “đòi nợ”, hi hi ha ha vừa đi vừa chơi. Vì để mọi người có đầy đủ thời gian làm quen, Trình Danh Chấn cũng không vội đi, cứ cách hai, ba mươi dặm lại cho nghỉ một lần. Vừa sửa sang lại đội hình, vừa quan sát xung quanh xem đóng quân chỗ nào cho thích hợp khai hoang, phát triển.

    Thực ra mà nói, đất ở hai bên bờ sông đều rất màu mỡ đều có thể làm ruộng trồng lúa tốt. Sông Sa, sông Chương, sông Tự, còn có nước tuyết tan từ Thanh Chương Thái Hành Sơn chảy xuống nhập vào sông mang nước đi nuôi cây cối xanh tốt. Không biết từ năm nào, quan phủ địa hai bên bờ sông đã đào kênh dẫn nước đi khắp nơi, giống như bầu sữa nuôi dưỡng thành thị và nông thôn chung quanh. Chỉ có điều chiến loạn tàn khốc đã phá hoại quá tàn khốc, các kênh dẫn nước trong thời gian dài không được người sửa chữa, chỗ nào cũng hỏng. Nguồn nước mát lành từ chỗ hổng chảy lan tràn xuống khiến một vùng ngập lụt.

    Thôn trại ven đường hầu như không có bóng người, phòng ốc cửa sổ đầy phân chim, cáo, chồn sóc đứng trên nóc nhà nghển cổ nhìn đại đội binh mã đang đến. Chúng nó cô độc đã lâu, quên cả sự nguy hiểm của loài người. Thỉnh thoảng thấy ruộng lúa hai bên đường, cỏ dại mọc còn nhiều hơn cả lúa, không biết ruộng này có chủ không hay chỉ là ruộng lúa hoang, vốn dĩ cũng không thể thu hoạch được.

    Trước kia Trình Danh Chấn dẫn theo binh mã đều rất điên cuồng, trong lòng không hề thấy trống trải. Ngày đó là đi cướp bóc, thổ địa có sản xuất hay không cũng không cần quan tâm. Còn bây giờ, họ chỉ cố gắng tìm một chỗ để sinh sống cho yên ổn, cảnh tượng trước mắt khiến họ thấy có nhiều tư vị khác biệt.

    Dùng câu “xương trắng lộ tại miền quê, ngàn dặm cũng không có gà gáy” để hình dung một chút cũng không quá đáng, nghiệt chướng này rốt cuộc là do ai tạo ra. Quan phủ, Trương Kim Xưng bức ép làm mất đường sống của dân chúng. Khởi nghĩa vũ trang của ông ta đến đâu cũng làm cho ngọc nát đá tàn. Càng chiến loạn cuộc sống của dân chúng càng gian nan, càng dễ đừng lên tạo phản. Cứ trong vòng luẩn quẩn như vậy, không đến hai ba năm thành thị cũng hóa đống hoang tàn, thôn trại đều biến thành mộ hết.

    Những phần đất hoang tàn tái sản xuất cũng hết sức khó khăn. Còn chưa đi tới mục đích, đám người Đoàn Thanh, Trương Cẩn đã cảm thấy tiền đồ xa vời. Vì để Trương Kim Xưng mất đi lòng nghi ngờ, Cẩm Tự Doanh chỉ dẫn theo hai tháng lương thảo. Nếu bọn họ không mau chóng tìm được lương thực để tiếp tế đến lúc, đến lúc đó Trương Kim Xưng chỉ cần cắt nguồn lương thảo thì họ cũng phải ngoan ngoãn mà trở về.

    Mãi đến khi gần đến huyện Minh Thủy, bọn họ mới nhìn thấy khói bếp đầu tiên. Khói bếp này mọi người thấy hết sức nhạt, nếu không phải bởi vì ánh mặt trời lúc chạng vạng quá rực rỡ, thì mọi người đã không để ý khói bếp mờ nhạt này rồi. Trình Danh Chấn phái trăm kỵ binh đuổi tới, ngăn chặn đường thông ra ngoài của thị trấn, cuối cùng cũng ngăn được con số mười ngàn người, người nào cũng xanh xao vàng vọt, trên người chẳng có gì đáng giá để cướp đoạt. Trình Danh Chấn tìm một ông lão ôn hòa hỏi han. Ông ta sợ lắp bắp, một hồi lâu mới nói rõ thân phận. Hóa ra, ông ta cũng không phải là người địa phương mà là người chạt loạn đến nơi này, nhìn thấy thành trì hoang phế liền đánh liều ở lại đây. Nếu các hảo hán không vui, bọn họ có thể cả đêm đi thu thập tài sản mang về, chỉ mong các hảo hán giơ cao đánh khẽ không giết sạch mọi người[r đây, khiến gia đình họ phải tuyệt tự.

    - Ít tài sản này của các ngươi hãy giữ lại mà dùng đi!
    Trình Danh Chấn dở khóc dở cười, đành phải kiên trì tỏ vẻ an ủi:
    - Ta cho các ngươi một nghìn cân gạo, các ngươi nấu cháo với rau, có lẽ cũng trụ được đến mùa thu!

    - Hảo, hảo hán! Không cần, không cần đâu.

    Ông lão không tin vào tai mình nữa, môi run lẩy bẩy rốt cuộc cũng nói được nửa câu:
    - Hảo hán đã không quan tâm đến sự hiếu kính của ta, ta đã vô cùng cảm kích. Sao có thể lấy của các hảo hán được.

    Nói xong những lời khách sáo, đương nhiên là ông ta cũng không chịu được sự hấp dẫn của một nghìn cân gạo, sâu trong nội tâm ông ra cũng đang đấu tranh mạnh mẽ.

    - Giữ lại đi, người lớn ăn ít cũng không sao nhưng không thể để những đứa trẻ đói bụng được.

    Trình Danh Chấn phất tay, thấp giọng ra lệnh. Đám người này hầu hết là lưu lạc từ bên ngoài tới, theo lý mà nói thì họ có sống hay chết cũng không liên quan gì đến hắn. Nhưng sâu trong nội tâm hắn cảm thấy có áp lực, áp lực đến mức không thể thở được.

    - Đa tạ, đa tạ, hảo hán!

    Ông lão lập tức quỳ xuống đất, khấu đầu. Dân chúng xung quanh quần áo rách nát cũng quỳ xuống theo, dập đầu niệm Phật vô cùng cảm kích.

    - Đi thôi!

    Trình Danh Chấn thở dài, quay đầu lại bảo các huynh đệ chạy tiếp. Đội ngũ vừa bắt đầu di chuyển ông lão kia lại quỳ gối đi lên:
    - Hảo, hảo hán gia….

    - Có chuyện gì vậy?

    Trình Danh Chấn cưỡi ngựa, cau mày hỏi.

    - Không, không có chuyện gì!
    Ông lão sợ đến mức run rẩy, suýt nữa thì tê liệt trên mặt đất. Một lúc sau, thấy Trình Danh Chấn không phát hỏa nữa, rốt cuộc cũng lấy lại được dũng khí để hỏi:
    - Đợi, đợi đến mùa thu. Hảo, hảo hán gia muốn lấy lại mấy phần lợi tức ạ?
     
  2. Khai Quốc Công Tặc
    Tác giả: Tửu Đồ
    Quyển 3: Mãnh thú hành
    Chương 3: Triều lộ (6)


    Nguồn : Metruyen
    Share: MTQ BanLongHoi


    - Lợi tức, lợi tức gì?

    Trình Danh Chấn bị hỏi đến sửng sốt, rồi chợt nhớ ra mình vừa bố thí cho ông lão lương thực, nhưng có lẽ ông ta nghĩ rằng mình cho vay nặng lãi. Hắn cười cười vẻ mặt ôn hòa:
    - Thôi đi, đấy là cho các ngươi, không cần lợi tức gì cả.

    - Hảo, hảo hán ngài...
    Lão già nghe thấ được tặng không lương thực trong mắt không ánh lên sự vui sướng mà ngược lại còn thấy sợ hãi. Đám dân chúng còn đang đợi phân phát lương thực thấy ông lão không lên tiếng gì, đôi mắt trông mong nhìn Trình Danh Chấn tràn đầy vẻ mê hoặc.

    - Sao vậy?
    Trình Danh Chấn có chút không kiên nhẫn được, cau mày hỏi lại:
    - Có chuyện gì, ông cứ nói thẳng ra đừng có lắp bắp như vậy!

    - Hảo hán có thể để lại tên không ạ?

    Lão già nuốt nước miếng một cái, quyết tâm lắm mới hỏi được:
    - Nếu hảo hán để lại tên tuổi đến ngày lễ tết tôi sẽ dâng hương cầu nguyện cho gia đình hảo hán được phúc đức.

    - Thôi, thôi!

    Hắn vừa phiền chán ông lão dông dài lại vừa cảm động sự trung hậu của đối phương. Một nghìn cân lương thực không ít chút nào nhưng phân chia cho dân chúng thì mỗi người cũng chưa được đến một cân. Cho dù là ngày nhịn ngày cháo thì cũng lắm cũng chỉ duy trì được mười ngày mà thôi, thật là như muối bỏ biển. Nhưng giọt nước chi ân này, ông lão cũng không lấy không mà muốn hồi báo bằng thứ gì đó, để chứng tỏ mình chưa hoàn toàn biến thành một tên ăn mày.

    - Ông không cản đường chính là báo đáp rồi. Mau phân phát đi, để mọi người khỏi cản lối nữa.
    Trương Cẩn ở bên nhìn mà không thể kiên nhẫn được, xông lên trước thấp giọng quở trách.

    Ông lão bị anh ta nói ác làm cho hoảng sợ cũng không dám kiên trì lần nữa, liền phủi sạch đầu gối, sau đó lại lạy dài trên mặt đất:
    - Lão hủ họ Lưu, là trưởng tộc của đám người này. Không thể nói lời cảm ơn với đại ân. Hảo hán gia, sau này nếu có đến chỗ chúng tôi thì cứ việc phái người quay lại nói một tiếng.

    - Đi thôi, đi thôi, thật là dài dòng!

    Mấy tên thân vệ đuổi họ như đuổi ruồi vậy.

    Ông lão bị đuổi đẩy sang một bên, đại đội người ngựa xuyên qua thành, tiếp tục đi lên trước. Mãi đến khi cách hai dặm tự nhiên có người quay đầu lại nhìn, phát hiện ra ông lão vẫn dắt đám lưu dân đứng bên vệ đường nhìn bóng đoàn người tiếp tục đi và thở dài.

    - Thực ra cũng hiếm mà gặp được người như ông lão.

    Đoàn Thanh cảm thán trong bụng, chạy đến bên Trình Danh Chấn thấp giọng khen ngợi.

    - Nửa đời còn lại của ông ta chôn ở mảnh đất vàng như vậy, nếu không phải là thật sự ở đây, sao lại khiến cho nhiều người nghe vậy chứ?
    Trình Danh Chấn hít vào một hơi dài rồi nhỏ giọng đáp lại.

    Vừa rồi hắn vẫn luôn nghĩ về việc này. Khắp nơi ven đường đều là xương trắng, duy chỉ có trong thành hoang phế còn có dân tụ tập, giúp đỡ nhau sinh sống. Chỉ e rằng điều đó với cách xử sự của ông lão này có liên quan rất lớn. Giống như là hành quân đánh giặc, người đi đầu chính là người cầm cờ, cờ xí càng gọn, càng lực lượng tập trung ngày càng đông. Ông lão lại được thổ phỉ qua đường ban chút ân huệ, còn nghĩ đến chuyện báo đáp. Dân chúng vì ông ta làm việc gì cũng sẽ có hồi báo, đi theo một người giữ nghiêm mình như vậy, sau này người thân cũng “tri ân đồ báo” (có ơn tất báo), đám lưu dân này cũng cảm thấy được yên tâm.

    - Cũng phải!

    Đoàn Thanh nghĩ thầm một chút, rất nhanh liền hiểu được ý trong lời của Trình Danh Chấn. Y cũng xuất thân từ nha dịch huyện Quán Đào, trong lòng cũng hiểu được thế nào là phẩm hạnh của một con người. Đạo đức là thứ hư vô, mù mịt nhưng lại có một cô uy lực không gì sánh được. Một viên quan liêm khiết, dưới sự trị hạ đó chính là một cuộc sống hòa bình, còn một viên quan bại hoại thì dân chúng gặp xui xẻo lớn rồi. Nếu không phải bản thân hắn phải cào ba thước đất, mà ngay cả tiểu quan lại, nha dịch dưới trướng ày cũng là trên làm dưới theo, tham lam vô độ, rất nhanh sẽ đạp địa phương hư hỏng đến không còn hình dáng.

    - Trung hậu, thành thật thì sao? Thế giới này người tốt không cần báo đáp, tai họa vạn năm! Cón số mười ngàn người không ăn trộm không cướp đoạt, bọn họ dựa vào gì mà sống?

    Trương Cẩn không cho rằng đám dân chúng kia đi theo ông lão đó thì có kết quả gì tốt đẹp, thiếu đủ thứ lại không có can đảm làm càn, sớm muộn gì thì cũng đói mà chết.

    Nhắc tới làm sao sinh tồn trong khốn cảnh, không khí xung quanh liền sinh động hẳn lên. Mấy tên cận vệ bĩu môi, mồm năm miệng mười phản bác:
    - Ngươi yên tâm, nếu không có ai, bọn họ sẽ làm người ti tiện, chắc chắn sẽ không để mình bị chết đói. Lúc này có thể ăn cây du, rau đắng, rau Xa cô lộc. Qua mấy ngày, sơn đinh tử (quả hải đường dại, hơi đắng), nấm, hoa cỏ cũng hết. Nếu người chân tay nhanh nhẹn thì bắt ếch, chuột, thỏ hoang hoặc bất cứ con vật gì để bổ sung thịt. Chỉ cần có thể nhịn đến mùa thu, thu hoạch được hoa màu chẳng những đủ ăn mà không chừng còn dư thừa đến sang năm nữa.

    - Nếu đào chuột trong động, cũng có thể lấy ra được ít hạt kê!

    - Nếu là ta, ta sẽ đan lưới đánh cá. Vùng lân cận thưa người, cá trong sông vừa to vừa béo. Một phần ăn, một phần mang phơi khô để qua mùa đông.

    Trương Cẩn bị nhóm người liên kết tấn ông trong lòng cũng có chút khó chịu, khoát tay cười lạnh nói:
    - Thôi thôi, không phải nói các cậu sống thế nào. Những cách này chúng ta có thể sử dụng, bọn họ có thể không? Trong đất không ít hoa màu nhưng cũng chưa đến lượt bọn họ thu hoạch? Trương đại đương gia không thu chắc? Hôm nay họ gặp được chúng ta chứ đổi lại là người khác thì e rằng đến rau dại cho cũng cầm mang đi.

    Mọi người nghe thấy trong lòng phát lạnh, thở dài, đều ngậm miệng lại hết. Lời nói của Trương Cẩn tuy rằng có khiến người ta để ý nhưng cũng chưa hẳn đã sai. Nếu gần đó không có đầm Cự Lộc, không có chó rừng, núi non thì có lẽ đám người lão Lưu kia còn nước ra đường mà sống. Nhưng lúc này thổ phỉ khắp Hà Bắc, Cẩm Tử Doanh “chướng mắt” nhóm lưu dân không có gì để ăn, không có nghĩa là người khác cũng như vậy. Tùy tiện một đội đi qua thôi, chút hi vọng sinh sống của đám người lão Lưu cũng khó mà đảm bảo được.

    Không khí xung quanh liền trở lên căng thẳng. Một phần vì thương hại kẻ yếu, phần khác cũng lo lắng cho sự sinh tồn của mình. Đi theo hai vợ chồng Trình Danh Chấn đều là tâm phúc của họ, biết vì sao mà lần này Thất đương gia và Cửu đương gia ra đi, cũng biết sớm muộn gì mối liên hệ Cẩm tự Doanh và đầm Cự Lộc cũng bị cắt đứt.

    Xung quanh cằn cỗi như vậy, nếu thực lực của Cẩm Tự Doanh yếu ớt như này, bọn họ cũng giống như chim dời đàn, không biết rốt cuộc có thể bay bao xa, bay về phương trời nào.

    Đoàn người trầm tư yên lặng đi trước. Dọc đường còn đi qua mấy thôn trại hoặc hoàn toàn không có người hoặc là có thì đều là người dân cũng sợ tới mức núp hết vào trong nhà, chỉ để lại một đống gạch nát phòng vệ. Đương nhiên cũng có những người trốn trách không kịp, bị dọa cho gần chết, nằm sấp trên đất mà cầu xin tha mạng. Nhìn quần áo trên người bọn họ, đoàn người cũng biết chẳng lấy được gì đành bố thí cho họ chút lương thực rồi thả cho họ chạy.

    Sáng sớm ngày thứ hai nhổ trại chưa được bao lâu, bọn họ liền thấy một mặt của tòa thành. Tường thành và đỉnh lầu nhìn có vẻ mới, ngoài thành cũng khá bằng phẳng. Chỉ có điều bên trong tìm không thấy bóng người, chỉ có một đống xương khô biến thành màu đen.

    Tòa thành này có tên là Bình Ân, Trình Danh Chấn rất quen nơi này. Trước khi đi về Quán Đào, hắn và mẫu thân đã từng sống ở nơi này. Trương Kim Xưng công phá nó, bắt đi toàn bộ thanh niên nữ nhân, giết hết người còn lại. Lúc đó hắn bị thua phải chạy trốn tránh cho mẫu thân một kiếp nạn.

    Về lại chốn cũ, hắn cũng không biết nên vui hay nên buồn. Huyện Bình Ân cũng coi như nhà hắn, nhà hắn cũng có mấy mẫu đất cằn. Nhưng bọn thổ phỉ tiêu diệt nơi này, khiến đất đai thành mồ mả hết rồi. Bây giờ hắn cũng là một trong những thành viên hủy diệt đó. Hắn cũng từng đi gieo họa không kém người khác, nhưng hắn không làm như vậy thì hắn cũng sẽ bị hủy diệt. Cái này giống như một cơn ác mộng vậy, càng lún càng sâu nhưng không biết làm thế nào mới tỉnh lại được.

    - Đi thôi, Thanh Chương đã thấy khá hơn một chút, lần trước khi Nhị Mao đóng quân, quanh đây còn có thôn trang có người ở.
    Đoàn Thanh lại bị cảnh vắng vẻ hai bên đường làm cho không thở nổi, y đi đến gần bên Trình Danh Chấn, thấp giọng thúc giục.

    - Nơi này thực ra rất náo nhiệt!
    Trình Danh Chấn nhìn cửa hàng trước mặt, nhếch miệng đáp. Trông mặt cửa hàng kia, vốn dĩ là một tiệm vải, hàng hóa bên trong đã bị cướp sạch, hai chiếc ghế Hồ đã mục nát, một cái bàn nghiêng vẹo, trên bàn có có nghiên mực nhưng bị một đồng bùn nhầy xám trắng đè lên, đoán chừng là sổ sách đã cặn.

    - Mẹ kiếp, nơi quỷ quái gì thế này!

    Hàn Cát Sinh cũng lên trước, hy vọng Trình Danh Chấn có thể dắt đoàn người đi khỏi đây càng sớm càng tốt. Toàn bộ huyện Bình Ân chính là một Tử Thành, mọi vật đều bị hủy diệt trong nháy mắt. Ban ngày gió thổi như tiếng khóc than, tối đến không ai dám cam đoan những oan hồn lại không đứng lên tiếp tục thu xếp việc buôn bán của họ.

    Bỏ tất cả những thứ không thoải mái vứt ra khỏi đầu óc, thảm họa này càng sớm quên đi càng tốt, nhắm mắt làm ngơ, đây đúng là một chủ ý hay, ít nhất là có thể khiến tâm trạng tốt hơn một chút. Nhưng Trình Danh Chấn lại đột nhiên dừng lại ở huyện nha:
    - Chúng ta hạ trại ở chính chỗ này, tìm phòng quanh huyện nha nghỉ ngơi, đem hết xương cốt người chết ra ngoài thành chôn đi.

    - Hả?
    Ngay cả người không tham gia tranh luận như Đỗ Quyên cũng bị hắn làm cho hoảng sợ, quay đầu kinh ngạc truy vấn hắn.

    Không phải là nàng nghi ngờ quyết định của chồng, mà chỉ là không tưởng tượng được phải sống thế nào giữa đống xương khô mà thôi. Phòng ốc của huyện Bình Ân khá chỉnh tể, nhưng ở đây đều có người chết, người sống trong đây sẽ khó tránh khỏi những ảnh hưởng không hay.

    - Ở đây giữa Minh Thủy và Thanh Chương, khống chế được một tòa thành thị cũng chẳng khác nào khống chế được hai tòa thành còn lại trong tay!
    Trình Danh Chấn nhảy xuống ngựa, giao dây cương cho thị vệ, chậm rãi bước lên bậc của nha huyện. Ở cửa có hai bộ xương khô bị hắn dùng giày xiết thành bột mịn. Cánh cửa khép hờ lâu không có người tu sửa nhưng vẫn đẩy ra được cố gắng vẫn có thể dùng được.

    - Rốt cuộc huynh muốn làm gì?

    Đỗ Quyên bị hành động không đầu không đuôi của Trình Danh Chấn làm cho hốt hoảng, đuổi theo cầm óc áo của hắn hỏi.

    - Ta muốn nghỉ lại chỗ này!
    Trình Danh Chấn nhìn nàng, nụ cười trên mặt rất nặng nề. Thôn trang hoang phế, thành phố chết, lưu dân chết hết, mấy ngày nay đều thấy tình cảnh này, khiến lòng hắn dao động:
    - Ta tự tới làm huyện lệnh, chúng ta tự nuôi sống chính mình.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)