V.I.P  FULL  LS Q.Sự Khai Quốc Công Tặc - Tửu Đồ Full (Tháo zen Q4C50)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi conem_bendoianh, 24/4/14.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Khai Quốc Công Tặc
    Tác giả: Tửu Đồ
    Quyển 3: Mãnh thú hành
    Chương 3: Triều lộ (3)


    Nguồn : Metruyen
    Share: MTQ BanLongHoi


    Mấy ngày sau, quả nhiên có người rất ít nói chuyện, nhưng trong lúc các Đường Chủ có đủ tư cách nói chuyện đang nghị sự, lại nhắc đến chuyện Võ Dương Quận Trưởng Sử Ngụy Trưng đồng ý với đầm Cự Lộc về “Phí bảo an” vẫn chưa thấy đến. Mọi người vừa nghe thế, trong lòng lập tức tức giận. Đầm Cự Lộc bây giờ cũng được coi là đám thổ phỉ lớn nhất nhì trong đạo Hà Bắc, sao có thể bị một tên thư sinh xỏ mũi? Cho dù y coi già trẻ ở đây như kẻ ngốc, nhưng Trương Đại Đương Gia thì sao? Trương Đại Đương Gia lẽ nào cũng có thể dễ dàng lừa gạt hay sao?

    - Dứt khoát, chúng ta không cần phải phí lời với tên họ Ngụy đó nữa, trực tiếp dẫn binh xông vào ổ của y là xong!
    Hách Lão Đao sớm đã khó chịu đến chân tay ngứa ngáy, nhảy dựng lên, khua khua cánh tay đề nghị.

    - Đúng, trước sau đã có ba lá thư đến rồi, nhưng nửa miếng thịt cũng không thấy. Y coi đầm Cự Lộc chúng ta là cái gì chứ? Là nơi khoe khoang văn chương à?
    Lục Đương Gia Tôn Đà Tử rất ít kích động, lần này cũng có vẻ không chịu được nữa.
    - Theo ta nghĩ, chúng ta cứ trực tiếp đánh tới Võ Dương quận, cần bao nhiêu tiền bạc lương thực, chúng ta tự lấy!

    Tam Đương Gia Đỗ Ba Lạt sớm đã hi vọng tìm chút chuyện gì đó cho đám quần hùng làm, tránh có người nhàn rỗi đau răng, ngày nào cũng dò xét con gái và con rể của mình. Nhìn thấy hai người Hách Lão Đao và Tôn Đà Tử giúp đỡ như vậy, Đỗ Ba Lạt cũng vội vàng đứng lên, lớn tiếng nói:
    - Lão Ngũ và Lão Lục nói đúng, nhớ năm đó chúng ta bao vây, lần nào cũng trực tiếp dẫn huynh đệ đi chặn cổng bọn tài chủ, bọn chúng mới chịu ngoan ngoãn đưa tiền. Tên họ Ngụy đó mặc dù đọc nhiều sách, nhưng ta thấy vẫn là đồ đê tiện, huynh đệ của chúng ta không đến quận Võ Dương, y nhất định còn lâu mới đưa đồ đến.

    Đã có ba vị Đương Gia nói, Đường Chủ, Hương Chủ cấp dưới càng thêm sôi sục. Dựa vào việc buôn bán phiếu mà Vương Nhị Mao đã làm năm ngoái nên bây giờ mọi người không thiếu ăn thiếu mặc, chỉ có cơn tức trong người là chưa được giải phóng. Nếu quan viên quận Võ Dương không biết xấu hổ, mọi người sẽ kéo đến trong thành…

    Nghe thấy đầy tớ ồn ào, Trương Kim Xưng cũng có chút đứng ngồi không yên. Việc Quận Võ Dương vận chuyển lương thực, tiếp nhận “bảo hộ” vẫn là tự lão đốc thúc, định dấy binh, đè nén Trình Danh Chấn. Ai ngờ chuyện này sắp thất bại rồi, làm cho mặt Đại Đương Gia lão còn có thể nhìn ai được nữa?

    Nhưng dẫn binh đi đánh được hay sao? Trong khoảng thời gian ngắn, người duy nhất nắm chắc binh pháp chỉ có mình Trình Danh Chấn. Điểm tướng Trình Danh Chấn, khó tránh khỏi lại dung túng khí thế của Trình Danh Chấn. Nếu như không phái Trình Danh Chấn đi, mà đổi lại là người khác dẫn binh. Ngộ nhỡ Võ Dương chậm cháp, mà Tử Lưu Câu Vệ Văn Thăng chết tiệt lại đánh từ sau lưng, các huynh đệ ra khỏi đầm sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Như vậy, không những thực lực của lão bị hao tổn, tiếp đó lễ phong vương sắp tiến hành cũng mất đi vài phần sắc màu.

    - Cái này, cái này, chư vị huynh đệ yên tâm… đừng… đừng vội! (Trương Kim Xưng dùng những từ ngữ cổ và trang trọng)
    Suy trước tính sau, Trương Kim Xưng nói một cách khó khăn. Ai ngờ những văn từ lão khó khăn lắm mới nói ra được căn bản không có mấy người hiểu được, tiếng ồn ào của mọi người có yếu đi một chút, chớp mắt lại bắt đầu náo nhiệt hẳn lên.

    - Đừng làm ồn, đừng làm ồn, có im lặng hết cho ta hay không?

    Trương Kim Xưng phát hiện không ai để ý đến mình, tức giận đến nỗi đập mạnh lên bàn. Lúc này, các thủ lĩnh mới nghe hiểu ý tứ của lão, ngạc nhiên ngẩng đầu lên, xem Đại Đương Gia rốt cuộc là đang điên lên vì cái gì.

    Trương Kim Xưng tức giận vô cùng, đập bàn gào lên:
    - Xong chưa, xong chưa? Rốt cuộc là ta nói hay các ngươi nói?
    Đức hạnh cái gì, chẳng trách chuyện bản thân xưng vương, trong mắt Trình Danh Chấn luôn cảm thấy có vài phần dị thường. Bộ dạng tụ tập ở đây, chẳng khác lắm so với kéo gia súc đi ăn, làm sao giống như đại sảnh của Vương Gia?

    Các thủ lĩnh bị quát đến nỗi không hiểu chuyện gì xảy ra, người nào người nấy ngồi ngây người, chau mày nhìn nhau một cách dè chừng. Bọn họ đột nhiên phát hiện bây giờ tâm tư Đại Đương Gia rất khó đoán, người cũng ngày càng khó hầu hạ. Mặc dù lão không còn hung hăng như mấy năm trước đây nữa, nhưng sau khi ngồi sau Soái án, trên mặt thường có một lớp vải mỏng che lại giống như một tầng băng lạnh, khiến cho mọi người cảm thấy vừa mơ hồ, vừa xa xôi.

    - Nói đủ chưa? Nói đủ chưa? Ai chưa nói đủ thì nói tiếp, chờ các ngươi nói xong thì ta mới mở miệng!

    Trương Kim Xưng không chịu buông tha, cố gắng giải tỏa nỗi bực tức trong lòng.
    - Nhà có lớn nữa, thì vẫn cần có một quản sự phải không? Các ngươi nói đánh là đánh, hẹn ước của ta và Ngụy Trưng thì sao, tất cả coi như hư không à?

    Các thủ lĩnh không dám cãi lại, trong lòng thầm cười nhạo Trương Đại Đương Gia muốn có thể diện nên phải hành hạ bản thân. Ngụy Trưng người ta ban đầu nói không chừng là đến để châm ngòi li gián, chứ hoàn toàn không có ý định đầu hàng đầm Cự Lộc. Là Đại Đương Gia tự tình nguyện, biết rõ người khác không nói thật, còn đưa ra kế hoạch lớn, lại còn trách được ai?

    - Nói đi, nói đi, lúc này sao lại không sợ bị coi là câm là điếc nữa?

    - Nói đi, nói đi, vừa rồi các ngươi không phải rất thích nói hay sao?

    Trong tụ sảnh lặng ngắt như tờ, Trương Kim Xưng rít gào không ngừng. Đến tận lúc gào tất cả những buồn bực dồn nén mấy ngày ra, mới lại vỗ xuống bàn, oán hận giải thích:
    - Ta sở dĩ không xuất binh, là nghĩ cho các huynh đệ mùa xuân năm nào cũng ra ngoài đánh giặc, vợ con trong nhà không ai chăm sóc, quá thiệt thòi. Lần này khó khăn lắm mới có chút lương thực dư dả, liền cho mọi người cơ hội chăm sóc gia đình, chăm lo vườn ruộng, sửa chữa lại phòng ốc, đừng để cho mẹ và vợ trong nhà mệt mỏi giống như gia súc vậy…

    Nói đến chỗ xúc động, giọng nói của lão bắt đầu run lên:
    - Không dễ dàng, hai năm nay mọi người đều không dễ dàng gì. Trong lòng ta biết các ngươi, họ hàng các ngươi cũng biết được chỗ khó xử của ta…

    Nói ra mặc dù thô thiển, nhưng lại hàm chứa chân tình, mọi người nghe được không nén nổi đều nhếch miệng, cười cười tỏ ý xin lỗi Đại Đương Gia. Trương Kim Xưng thấy mọi người một lần nữa bị mình thu phục, tiếp tục nói ra những lời còn thấm thía hơn:

    - Bây giờ chúng ta không như ngày xưa nữa rồi! Chỉ cần dựng Vương Kỳ, chúng ta sẽ là một triểu đình khác. Triều đình tất phải có dáng dấp của triều đình, trên trên dưới dưới đều phải có quy củ, phải không? Đánh ai, cướp ai, đánh thế nào, cướp thế nào, đều phải lập kế hoạch trước đã. Còn không giống một đám thổ phỉ, đợi bị người ta chế giễu sao?

    - Ha ha, ha ha!

    Các thủ lĩnh cười ngượng ngùng, không nói gì với lời chỉ trích của Đại Đương Gia. Vẫn là tâm tư Nhị Đương Gia Tiết Tụng xoay chuyển nhanh, cân nhắc một lát, liền hiểu được ý tưởng thật sự của Trương Kim Xưng. Lão hướng về phía mọi người, chắp tay cười:
    - Đại Đương Gia bớt giận, các huynh đệ vừa rồi có hơi loạn, nhưng chắc chắn không hề có ý không tôn trọng Đại Đương Gia. Chỉ có điều…

    Không đợi lão nói xong, Trương Kim Xưng cố tình ra vẻ phẫn nộ, ngắt lời lão, lớn tiếng quát:
    - Ngươi lấy cái gì mà khẳng định, ta sao lại cứ cảm thấy mọi người bây giờ tâm tư đã loạn rồi?

    - Không loạn, không loạn. Cái này không phải đều đợi quyết định của Đại Đương Gia hay sao?
    Bát Đương Gia Lư Phương Nguyên lập tức nhảy dựng lên, vội vàng thay mặt mọi người giải thích. Y cũng nhìn ra Trương Kim Xưng bây giờ chỉ mượn đề tài để nói chuyện mình, không có chuyện thì tìm chuyện, cho nên chỉ cẩn chịu thuận theo ý lão, mọi người sẽ được bình an.

    - Hừ!
    Trương Kim Xưng gầm gừ một tiếng, ánh mắt đảo qua khuôn mặt tươi cười của Lư Phương Nguyên, chậm rãi nhìn lần lượt đến cái ghế thứ chín. Trình Danh Chấn cũng sớm có sự chuẩn bị, phát hiện ánh mắt Trương Kim Xưng đang nhìn mình, liền cười ha ha đứng lên, chắp tay thi lễ:
    - Đại Đương Gia xưa nay anh minh, sao có thể không hiểu ý của mọi người chúng ta. Các huynh đệ đều cảm thấy tên họ Ngụy làm việc quá đáng, cho nên mới lo lắng. Nhưng rốt cuộc nên làm gì, vẫn còn phải mời Đại Đương Gia làm chủ. Bất kể Đại Đương Gia nói gì, bọn ta đều nghe lời!

    Tuy rằng bây giờ Trương Kim Xưng không hề ưa Trình Danh Chấn, nhưng lão không thể không thừa nhận, những lời mà người đọc sách nói ra nghe rất xuôi tai. Có được lối thoát, lão cũng không muốn phải đắc tội với tất cả các huynh đệ. Lão cười, xua tay, khẽ ra mệnh lệnh:
    - Thôi ngồi xuống đi, mọi người biết bổn phận của mình là được. Tên tiểu tử Ngụy Trưng đó không thật lòng, ta sớm cũng đã nhìn ra rồi. Nhưng quãng thời gian trước mọi người đều bận rộn, cho nên cũng không phân cao thấp với y. Dù sao quận Võ Dương cũng không thể rời đi đâu được, tên họ Ngụy có mà chạy đằng trời. Thời gian nợ chúng ta càng lâu, lợi tức mà y phải trả càng nhiều!

    - Đúng, phải để cho y trả lợi tức!

    Trương Trư Bì nhảy bật lên, lớn tiếng hưởng ứng.

    Đây là một người thô thiển, cho nên câu chuyện của Trương Kim Xưng tuy rằng bị ngắt đoạn, cũng không so đo với y. Lão cười cười, tiếp tục nói:
    - Trư Bì huynh đệ ngồi xuống trước đã, chúng ta từ từ thương lượng. Yên tâm, lúc nên xuất phát, chắc chắn sẽ không bỏ sót ngươi!

    - Tạ ơn Đại Đương Gia coi trọng!
    Trương Trư Bì chắp tay, dương dương tự đắc ngồi xuống, giống như chức vị tiên phong đã đến tay mình vậy, nhìn xung quanh với vẻ tự mãn.
     
  2. Khai Quốc Công Tặc
    Tác giả: Tửu Đồ
    Quyển 3: Mãnh thú hành
    Chương 3: Triều lộ (4)


    Nguồn : Metruyen
    Share: MTQ BanLongHoi


    Chúng thủ lĩnh thấy vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy Trương Trư Bì biết nắm giữ cơ hội, tâng bốc đúng lúc. Trình Danh Chấn cũng hiểu được Trương Trư Bì đang nghĩ cách để tạo cơ hội cho mình, lấy hành động mà người khác không phát hiện ra để gật đầu với đối phương, sau đó lại đứng dậy, chắp tay thi lễ với Trương Kim Xưng:
    - Đại Đương Gia nói đánh thế nào, chúng ta đương nhiên sẽ đánh như vậy. Chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, ta nguyện đích thân đi bắt Ngụy Trưng cho ngài!

    - Ngươi bắt y, còn không phải dễ như trở bàn tay!

    Trương Kim Xưng cười gật đầu.
    - Chính bởi cái gọi là oan có đầu, nợ có chủ. Gần đây y luôn tạo ra phiền phức giữa hai chúng ta, ta cũng luôn muốn hỏi xem ngươi có tính toán gì. Hôm nay ngươi đã đến rồi, thì để mọi người nghe ý tứ của ngươi đi!

    - Ta cảm thấy, suy xét của Đại Đương Gia vô cùng ổn thỏa!
    Trình Danh Chấn có chút trầm ngâm, sau đó cười tỏ ý khen Trương Kim Xưng.
    - Các huynh đệ hai năm nay đều vất vả rồi, ngài chăm sóc mọi người, là phúc phận của mọi người!

    Lời nói nịnh bợ ai cũng thích nghe, Trương Kim Xưng cũng không ngoại lệ. Tuy rằng biểu hiện bên ngoài là muốn khiêm tốn một chút, nhưng nụ cười trên mặt càng rạng rỡ:
    - Ngươi đừng học theo bọn họ, chọn những lời nói dễ nghe để nịnh ta vui. Trong đây chỉ có ngươi đọc nhiều sách, ngươi nói xem nếu như đánh, chúng ta nên đánh thế nào? Nếu như không đánh, chúng ta làm thế nào mới khiến họ Ngụy ngoan ngoãn đưa lương thảo quân nhu đến?

    - Lúc trước chắc chắn Đại Đương Gia cũng đã suy xét đến tên cẩu tặc Vệ Văn Thăng như hổ rình mồi ở Lê Dương!
    Trình Danh Chấn cười cười, tiếp tục khen sự cẩn thận của Trương Kim Xưng.
    - Chúng ta nếu lấy mục tiêu là công phá thành Võ Dương, một khi Vệ Văn Thăng dẫn theo kỵ binh đánh từ phía sau lưng, khoảng cách giữa quận Võ Dương và Lê Dương tuy rằng xa, nhưng cũng không quá ba, năm ngày…

    - Nói đúng!
    Trương Kim Xưng cười vỗ bàn một cái.
    - Đây cũng là điều khiến ta khó xử. Ta không sợ khai chiến cùng Vệ Văn Thăng, nhưng hai phía trước sau đều có địch, ta thật sự khó chống đỡ!

    Trong nháy mắt, quan hệ của hai người liền trở lại hòa hợp, dường như lại quay về quãng thời gian giết chết Phùng Hiếu Từ, thành thật với nhau, không chút giả dối. Đám người Đỗ Ba Lạt và Hách Lão Đao cùng nhìn nhau cười, đều cảm thấy vui vẻ vì sự phối hợp ăn ý vừa nãy. Đang lúc đắc ý vì ngầm hiểu lẫn nhau, lại nghe thấy Trình Danh Chấn bổ sung:
    - Cho nên thuộc hạ cũng không đề nghị chúng ta lập tức khai chiến với quận Võ Dương. Thứ nhất là vì quá mạo hiểm, thứ hai, cũng là vì ước nguyện ban đầu của Đại Đương Gia, để cho các huynh đệ nghỉ ngơi!

    Câu này, chẳng khác nào những cố gắng của đám người Đỗ Ba Lạt đều phí công cả sao. Bọn họ tức giận đến nỗi tất cả quay đầu, trợn mắt nhìn thẳng về phía Trình Danh Chấn. Trình Danh Chấn cười áy náy nhìn bọn họ, tiếp tục nói với Trương Kim Xưng:
    - Nhưng, không đánh vào Võ Dương, không có nghĩa là chúng ta không buông tha tên họ Ngụy đó. Quy củ đầm Cự Lộc của chúng ta không thể bị phá hỏng, nếu như bây giờ để cho họ Ngụy phá hỏng quy củ, sau này nhất định sẽ có người học theo. Cứ thế mãi, lại trở về những ngày tháng trước, mỗi lần thu lương thực lại phải gây chiến!

    - Ừ!
    Trương Kim Xưng liên tục gật đầu. Lời nói của Trình Danh Chấn cũng đã nói đến điểm mấu chốt, khiến cho lòng lão mặc dù hoài nghi sự trung thành của đối phương, cũng không thể không thừa nhận những lời này vô cùng có lý. Nhưng vấn đề đặt ra ngoài rồi, lựa chọn lại chưa chắc đã dễ làm. Đánh cũng khó, không đánh cũng khó, thật là khiến người ta vô cùng do dự.

    Trình Danh Chấn trước giờ chưa bao giờ cố gắng để đối phó với người cùng nhà, lần đầu nếm thử, trong lòng cũng đầy những mâu thuẫn. Quay đầu lại nhìn Đỗ Quyên đang mỉm cười nhìn mình đầy ngưỡng mộ, nhìn thấy Đỗ Ba Lạt đang mồ hôi nhễ nhại, hắn hạ quyết tâm, cười nói:
    - Cho nên, thuộc hạ suy trước tính sau, cũng có một ý kiến không được hoàn mỹ cho lắm, cũng không biết có nên nói ra hay không!

    Trương Kim Xưng nghe đúng chỗ ngứa, sao chịu dừng lại như vậy, giơ bàn tay to lên, thúc giục:
    - Nói, nói, cứ việc nói đi! Giữa chúng ta vẫn là câu nói đó, có sai thì ta chịu, chỉ cần ngươi làm việc tận lực!

    Trình Danh Chấn lại nhìn bốn phía, ra vẻ chần chừ:
    - Cái này, cái này, vậy thì thuộc hạ sẽ nói. Nếu như có chỗ nào không ổn thỏa, kính xin Đại Đương Gia và các chư vị tiền bối chỉ bảo thêm!

    - Phí lời, phí lời, Cửu đương gia từ khi nào trở nên dông dài như vậy hả?

    Chúng đầu lĩnh tâm tư cũng ngứa ngáy, thúc giục loạn lên.

    - Ngươi cứ việc nói, đúng sai đã có mọi người châm chước!
    Nhị Đương Gia Tiết Tụng cười, phất tay thúc giục.

    Trình Danh Chấn đang cần những lời này, hơi chút trầm ngâm, cười nói:
    - Cũng là vì câu nói vừa nãy của nhạc phụ “không chặn cửa sẽ không chịu giao tiền” đã thức tỉnh ta. Cho nên, ta muốn dẫn một số huynh đệ đi đòi nợ. Đem quân kéo đến huyện Thanh Chương ở cửa quận Võ Dương, chính là nơi mà lần trước Vương Đường Chủ và Trương Đường Chủ đóng quân. Nơi đó chỉ cách quận Võ Dương một con sông. Nếu như Nguyên Bảo Tàng và Ngụy Trưng không thức thời, ta sẽ trực tiếp xông vào nhà y phá phách. Nếu như bọn họ ngoãn ngoãn giao tiền ra, ta sẽ đóng quân chỗ cũ, sau khi nhận tiền sẽ áp giải về!

    - Đúng là một cách! Nhưng…
    Ăn cướp ban ngày, Trương Kim Xưng có thể nói là người trong nghề, vừa nhìn đã biết cách của Trình Danh Chấn có hiệu quả. Nhưng nghĩ lại làm như vậy có thể khiến cho Trình Danh Chấn nắm giữ quyền binh một lần nữa, lão lại không thể nuốt nổi nửa câu sau.

    - Thuộc hạ biết Đại Đương Gia lo lắng cho sự an nguy của thuộc hạ. Nhưng lần này thuộc hạ không cần nhiều binh mã, cũng không dùng sức mạnh. Nếu Vệ Văn Thăng cứng đầu, thuộc hạ có thể đánh thì đánh, đánh không lại thì rút lui về đầm. Khoảng cách giữa đầm Cự Lộc và Thanh Chương không xa, Đại Đương Gia lúc nào cũng có thể ra khỏi đầm tiếp ứng!

    Câu nói này vừa giữ thể diện cho Trương Kim Xưng, lại dồn Trương Kim Xưng đến chỗ khó xử. Trương Kim Xưng không có cách nào cự tuyệt, đành phải cười miễn cưỡng, thử thăm dò hỏi:
    - Ta đúng là có chút lo lắng ngươi không ứng phó nổi. Nhưng ngươi đã suy xét chu toàn, ta cũng không ngăn cản ngươi. Ngươi cần bao nhiêu binh mã, nửa doanh quân Tinh Nhuệ có đủ không?

    - Việc huấn luyện quân Tinh Nhuệ vừa mới có chút hiệu quả, không thể dùng đến nhiều!
    Câu trả lời của Trình Danh Chấn một lần nữa ngoài dự đoán của Trương Kim Xưng, cũng làm lão yên tâm hơn.
    - Đã không có ý định đánh bừa, thuộc hạ chỉ đem binh mã bản bộ đi là đủ. Để các huynh đệ khác thuộc Nhuệ sĩ doanh ở trong trạch, do Hách ngũ thúc cùng hai người Trương Hổ, Trương Bưu cùng tiếp tục huấn luyện!

    Lúc này sức chiến đấu mạnh nhất trong Đường Chủ chính là bốn vạn quân tinh nhuệ kia, trong đó thuộc hạ dưới trướng hai người Trình Danh Chấn và Đỗ Quyên không quá năm nghìn người, còn không bằng hai phần mười trong đó. Trương Kim Xưng đương nhiên sẽ không tiếc điều này, lão vui mừng, nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm thấy lo lắng, khẽ hỏi:
    - Chỉ đem huynh đệ trong Cẩm Tự Doanh, vậy thực lực có phải là hơi kém không? Ngươi cần bao nhiêu lương thảo, báo trước một chút, ta với Lão Nhị sẽ trù bị cho ngươi?

    Trình Danh Chấn chắp tay về phía trước, vẻ mặt tự hào:
    - Ta lần này là dựng cờ hiệu của Đại Đương Gia để đòi nợ, chỉ huynh đệ trong Cẩm Tự Doanh là đủ rồi. Lúc cần đánh thật sự, người đem tất cả binh mã đến tiếp ứng cũng không muộn!

    - Còn về phần lương thảo?

    Hắn nhìn sắc mặt Trương Kim Xưng, cẩn thận bổ sung.
    - Cũng không cần đem theo nhiều lắm. Đại Đương Gia trước tiên có thể để cho ta hai tháng lương quân. Nếu hai tháng sau còn chưa về, ta sẽ mở miệng yêu cầu thêm. Nhưng ta đoán, tầm một tháng là đủ rồi, mang nhiều cũng không dùng, lại thêm mệt mỏi, đẩy đi lại phải đẩy về!

    - Ha ha, lo trước khỏi họa, lo trước khỏi họa!
    Trương Kim Xưng lúc này đã yên tâm hoàn toàn, vuốt vuốt cằm nói. Lương thực là mấu chốt của tam quân, danh vọng của Trình Danh Chấn có thay đổi, nếu như mình không cho hắn lương quân, bộ hạ của hắn cũng sẽ đói mà tản ra như khói. Hắn không ở trong đầm hai tháng, mình vừa hay có thể thả lỏng chân tay, thu lại quyền lực.

    - Ngoại trừ việc đòi nợ Ngụy Trưng ra, thuộc hạ còn có một ý tưởng!
    Trình Danh Chấn nhìn thấy Trương Kim Xưng cười vui vẻ, quyết định không bỏ lỡ cơ hội.
    - Đại Đương Gia nếu đã muốn xưng vương, chỉ trông coi mỗi đầm Cự Lộc chắc chắn không đủ. Đợi sau khi thuộc hạ đến Thanh Chương, các quan viên ở một số vùng như Nam Hòa, Bình Hương, Long Cương, Minh Thủy, hoặc là các quan viên Đại Tùy sẽ trực tiếp chờ người điều khiển. Những huyện thành này kẹp ở giữa Thanh Chương và đầm Cự Lộc, ngoại trừ phục tùng ra, căn bản không còn sự lựa chọn thứ hai. Đến lúc đó, Đại Đương Gia lấy đầm Cự Lộc là trung tâm, lấy Tương Quốc, bảy huyện phía tây Võ An làm cánh tay trợ thủ, có thể công có thể thủ, có thể tiến có thể lui…

    Những người ở đây đều là người Hà Bắc, địa hình xung quanh đầm Cự Lộc đều vô cùng quen thuộc. Những lời của Trình Danh Chấn, chắc chắn khiến cho mọi người nhìn thấy được một viễn cảnh vừa huy hoàng vừa mơ hồ. Những nơi mà bọn họ từng đi qua, đầm Cự Lộc, Bách Nhân, Nam Hòa, Bình Hương, Bình Ân, sẽ mãi mãi lệ thuộc vào sự thống trị của bọn họ. Bọn họ không còn là lưu tặc, không còn là khách qua đường. Bọn họ lúc này phải tự tay lập nên một quốc gia, có nơi ăn chốn ở, không có tham quan ô lại, cũng không có sưu cao thuế nặng…

    Về việc không có thuế má, quốc vương và các tướng sĩ của quốc gia này ăn cái gì, mọi người còn bận chưa có thời gian nghĩ đến.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)