HOT  LS Q.Sự Iraq phong vân (new Q3 chương 18 - tháo zen Q1-c40)

Thảo luận trong 'Truyện do Bàn Long dịch' bắt đầu bởi Hùng Gấu Lửa, 8/10/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Hùng Gấu Lửa

    Hùng Gấu Lửa Thích múa lửa Moderator

    Được thích:
    959
    IRAQ PHONG VÂN
    Nguồn: ebook Duy Linh
    Dịch giả: Hùng gấu lửa


    [​IMG]


    Giới thiệu
    Nhân vật chính là Nguyễn Phi Dương - Một sĩ quan quân đội nhân dân Việt Nam đi tham gia nhiệm vụ giữ gìn hoà bình quốc tế vô tình bị quay về năm 1981 trở thành Qusay Abdullah Saddam. Con trai thứ hai của tổng thống Iraq Saddam Hussein. Hắn làm sao có thể thoát khỏi số phận bị quân Mỹ giết chết trong chiến tranh vùng vịnh 2003. Mời mọi người cùng theo dõi!
    Nội dung của tác phẩm được cải biên từ nguyên tác "Iraq phong vân lục" nguồn eBook: Duy Linh. Do mình sẽ lược bỏ bớt các yếu tố cuồng trung quốc đi nên sẽ khác rất nhiều so với nguyên tác.
    Đây là tác phẩm đầu tay của mình nên lời văn có thể không lưu loát, mong được mọi người ủng hộ và bình luận thật nhiều, góp ý thật nhiều!
     
    Chỉnh sửa cuối: 22/10/16
  2. Hùng Gấu Lửa

    Hùng Gấu Lửa Thích múa lửa Moderator

    Được thích:
    959
    Quyển 1 - Chương 1: Tai nạn máy bay
    Thân thể hắn không ngừng bị quăng lên rồi đập xuống. Dây an toàn như xích sắt ghì chặt cơ thể y vào ghế ngồi, nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay chỉ thấy bầu trời tối đen như mực thỉnh thoảng loé lên những tia sét xé toạc không gian. Trong khoang tĩnh lặng có tiếng hạt mưa va vào thân máy bay, lúc này Nguyễn Phi Dương chỉ còn biết hối hận khi quyết định lên chiếc máy bay tồi tàn này tới Trung Đông.
    Máy bay chao đảo trong không trung, Dương cảm thấy mình có khi đã đến lúc phải viết di chúc ở tuổi 25 này rồi.
    Kì lạ chính là, Dương như vậy mà không có cảm giác bối rối mà chỉ là muốn làm sáng tỏ hiện tại đang ở đâu, đúng hơn là hắn hiện tại cảm thấy cho dù phải chết thì cũng phải biết mình chết ở đâu mới đúng.
    Quay đầu sang, Dương muốn hỏi người sĩ quan người Anh ngồi bên cạnh một chút xem có biết đây là đâu không. Nhưng y lập tức liền bỏ ý nghĩ này đi. Viên sĩ quan người Anh bên cạnh kia đang liều mạng cầm thanh thánh giá trước ngực khàn cả giọng mà cầu nguyện. Cho nên Dương cảm thấy không nên quấy rầy người ta thì tốt hơn.
    Mọi người trong khoang lúc này đã sớm loạn lên, tất cả mọi người đều lâm vào điên cuồng. Mấy em tiếp viên hàng không lúc đầu còn bình tĩnh an ủi mọi người lúc này đều ôm nhau khóc thành một đoàn.
    Lúc này còn tỉnh táo nhất trong khoang chắc chỉ còn mình Dương nhưng không bao lâu sau sự sợ hãi, tuyệt vọng, hối hận đủ loại cảm xúc lấn tới. Nhất là khi nghĩ đến gia đình cha, mẹ thì y rốt cục không tự chủ được cũng bắt đầu khóc rống lên. Y hiện tại sợ hãi không phải là sắp chết đi mà hắn sợ nhất là cha mẹ làm sao có thể chịu đựng được khi biết tin.
    Khi cận kề cái chết thời gian chôi qua đặc biệt chậm, đủ lâu để cho ta suy nghĩ về cuộc đời mình. Giờ phút này Dương có thể tự cảm nhận được dư vị 25 năm cuộc sống chiếu như một bộ phim.
    Khi Dương đang chìm vào trong hồi ức cuộc đời mình thì bất ngờ máy bay mất độ cao xoay chòn và lao xuống mặt biển tối tăm..
    Lúc ánh đèn trong khoang vụt tắt, Dương chỉ kịp cố gắng đem mình cuộn lại hai tay ôm ra sau đầu.
    Sau một âm thanh đáng sợ vang lên Dương đột nhiên đâm sầm vào hàng ghế phía trước, va chạm mạnh đến nỗi để y váng đầu hoa mắt kèm theo thân thể bị dây an toàn kéo lại thiếu chút nữa đem y đánh ngất đi.
    Dương đang trong cơn mê man thì cái lạnh ập tới bao phủ lấy cơ thể, trong khoảnh khắc y ý thức được hắn đang chìm dần vào trong nước.
    Theo bản năng mách bảo Dương lập tức hít một hơi thật sâu rồi nín thở, bây giờ y mới ý thức được là mình chưa có chết. Lập tức mở to hai mắt cho dù rất tối nhưng hắn vẫn có thể quan sát được tình huống sảy ra. Sau khi lao xuống biển, máy bay bị cắt thành hai mảnh đang từ từ chìm xuống, vết nứt cách hắn không xa.
    Phản ứng đầu tiên của y là tháo dây đai an toàn ra nhưng Dương lại phát hiện không thể điều khiển được cánh tay của mình.
    Máy bay đã hoàn toàn chìm hoàn toàn vào lòng biển. Trong lòng y lạnh toát, vậy là mạng mình phải kết thúc tại đây rồi. Trước khi mất đi ý thức y chỉ kịp thầm rủa một câu ĐM tao vẫn còn là FA.
    VTV3 Mục tin quốc tế: Ngày 13/ 5/ 2017 máy bay chở đoàn sĩ quan giữ gìn hoà bình của LHQ từ New Delhi - Ấn Độ đi Baghdad – Iraq đã rơi trên vịnh Ba Tư do thời tiết xấu. Toàn bộ 30 người trên máy bay tử nạn. Trên máy bay có một công dân Việt Nam tên là trung uý QĐND Nguyễn Phi Dương. Đảng và nhà nước …

    Mơ mơ màng màng, miệng bị người ta dùng vật cứng nạy ra, nước canh ấm đổ vào, từ lưỡi truyền tới cảm giác đắng ngắt, Dương theo bản năng muốn nhổ ra, nhưng toàn thân không có chút sức lực nào, đầu lưỡi chỉ nhúc nhích được chút ít, nước canh chảy theo cổ họng vào dạ dày, cổ ngứa ngáy không sao chịu đựng nổi, y muốn ho thật mạnh, nhưng tế bào toàn thân như chẳng còn chút sức lực nào nữa. Hết thìa này tới thìa khác, chẳng biết bao lâu, nước canh đắng ngắt đổ vào miệng y mới dừng lại, tiếp đó có người dùng khăn lụa lau hết nước canh trào ra mép, bên tai có những tiếng thì thầm nho nhỏ, Dương chẳng biết chuyện gì, chỉ thấy đầu nặng trình trịch, lại mơ hồ ngủ tiếp. Ở bên cạnh giường, một thiếu phụ mặc áo choàng dài màu đen đưa bát cho thiếu nữ bên cạnh, thẫn thờ nhìn thiếu niên đã hôn mê suốt một ngày, một lúc lâu, bà thở dài, mặt lo âu quay sang bên cạnh. Thiếu nữ thấy bà rời giường, vội đi tới quan sát thiếu niên trên giường, một lúc sau không thấy y tỉnh lại trên gương mặt tuyệt mỹ tran đây tâm trạng lo lắng. Tiếp tục không biết qua bao lâu, miệng Dương lại bị người ta nạy ra, thần trí sau thời gian dài ngủ say dần tỉnh táo lại, y muốn mở mắt ra xem mình đang ở đâu, nhưng mi mắt như nặng ngàn cân, không sao mở ra được, lần này đút vào miệng không phải nước canh đắng nữa, mà là nước chào nhàn nhạt, uống vào miệng vài ngụm, y mới có chút sức lực, suy nghĩ dần tỉnh táo trở lại. Chả lẽ mình lại sống sót qua tai nạn máy bay vậy chắc mình đang ở trong bệnh viện, Dương nghĩ như thế. Không lâu sau người đút cháo kia dừng lại, hình như là đã hết cháo rồi, Dương đang đói sôi bụng, cuống lên muốn mở miệng đòi thêm, người bị thương phải ăn thật nhiều, nghỉ thật nhiều mới phục hồi nhanh được, nhưng chẳng biết tại sao cơ thể không nghe y chí sai bảo, cứ như không phải của bản thân vậy, đúng lúc đó sâu trong đầu như có tiếng nổ lớn, từng cơn đau đớn không sao tả siết, đau tới mức làm y lai ngất đi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 8/10/16
  3. Hùng Gấu Lửa

    Hùng Gấu Lửa Thích múa lửa Moderator

    Được thích:
    959
    Quyển 1 - chương 2: Thức tỉnh

    “Abdullah, tỉnh lại đi ! Abdullah” đôi tai Dương nghe được một âm thanh lo lắng kêu gọi, một đôi tay chạm nhẹ vào thân thể của y. Hắn chậm rãi mở mắt, đập vào mi mắt chính là trần nhà cao lớn màu hoàng kim phía trên điêu khắc đầy những hoa văn nước ngoài tinh mỹ, cổ xưa. Bên cạnh y, một thiếu nữ Arab mỹ lệ xinh đẹp đang tràn đầy lo lắng. “Abdullah, em đã tỉnh! Thật tốt quá, em đã tỉnh lại rồi! Em không sao chứ?” Người thiếu nữ kia mừng rỡ kêu nên, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
    “Mi Nimes, để chú tới kiểm tra sức khoẻ cho hắn” Một người trung niên đại thúc Arab mặc áo choàng trắng đầu đội khăn ô vuông tiến tới ngồi cạnh y. “Cháu không có chuyện gì đâu, chỉ là trật cánh tay trái, điều dưỡng tầm 2 tuần là ổn. Abdullah, cháu mới vừa rồi quả thực hù chết chúng ta.”
    Trung niên đại thúc sau khi kiểm tra xong cho Dương thật thà cười nói.
    “Đúng a! Abdullah, lúc em ngã xuống làm chị sợ muốn chết! May nhờ chú Abujadin nghĩ cách dùng sợi dây treo dưới mình đi xuống cứu em , nếu không xem ngươi làm sao bây giờ!” Arab thiếu nữ trợn mắt nhìn chằm chằm Dương nói, nhưng ngữ điệu tràn đầy quan tâm.
    Dương bất ngờ trơn mắt há mồm nhìn hai người: Bọn họ nói tiếng Arab? Abdullah, là ai? Ta tại sao lại hiểu bọn họ nói gì?
    Y đột nhiên cảm giác được cơ thể mình có sự thay đổi, y vươn tay ra phát hiên tay mình nhỏ đi một vòng. Sờ lên gương mặt, dường như mặt mũi cũng có sự thay đổi, cảm giác sợ hãi lan tràn trong hắn.

    Không đúng, đây tuyệt đối là ảo giác, đây hẳn là đang nằm mơ! Dương dùng sức bấm một cái vào bắp đùi của mình. Đau quá a! Đây không phải là mơ, thế này không phải là nằm mơ! Trong đầu y thoáng qua bao nhiêu ý niệm! Chẳng lẽ mình dời hồn chuyển sang kiếp khác sao? Trong nháy mắt y nhớ lại cuộc sống của mình ở kiếp trước cha mẹ, bạn bè, cuộc sống...... Vừa nghĩ tới có thể trở về kiếp trước, y rốt cuộc cũng không kiềm chế được, nước mắt chảy xuống.
    “Abdullah, cháu là một đại nam nhân, tại sao có thể chỉ bị thương một chút mà khóc lóc ?” Thấy y khóc người trung niên đại thúc rất nghiêm túc hỏi Dương.
    Thiếu nữ Arab thở dài, lấy đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu an ủi y. Sau một trận bi thống Dương chậm rãi bình tĩnh lại, lòng hiếu kỳ từ từ dâng lên.
    Đây là đâu? Mình là ai? Bây giờ là lúc nào? Hai người kia là ai? Chả lẽ mình lại xuyên không? Dương bị những ý nghĩ đột nhiên của mình doạ sợ hết hồn.
    .“Ta là ai? Bây giờ là năm nào? Công nguyên! Các ngươi biết là gì không?”
    Dương nhìn hai người ở trước mặt, liền vội vàng hỏi.
    Thiếu nữ Arab cùng trung niên đại thúc ngạc nhiên nhìn Dương, liếc nhau một cái...... Sau đó hai người đột nhiên cười ha ha lên, thiếu nữ Arab vừa cười vừa lấy tay lau cái trán y, nàng vui vẻ nói:“Abdullah, em có phải bị ngã hư đầu óc hay không, ngay cả mình là ai cũng không biết !”
    “Đừng động vào ta --” Dương đưa tay gỡ tay nàng ra, thái độ hai người đối với hắn dường như là dỗ dành tiểu hài tử điều này làm cho y hơi có chút khó chịu.
    “Được rồi! Được rồi! Chị cho ngươi biết, hì hì --” thiếu nữ Arab thấy Dương lo lắng, tức giận cảm thấy rất vui vẻ, nàng hỏi:“Đầu tiên chị hỏi em, còn nhớ sao chị là ai không?”
    “Ngươi -- không nhớ rõ!” Dương trong lòng thầm mắng, Lão Tử mình là ai cũng không biết, còn có thể nhớ được ngươi là ai?
    “Em thật không nhận ra chị sao?” Arab thiếu nữ lập tức cong lên miệng, mất hứng.
    “Ta van cầu ngươi nói cho ta biêt đi! Hiện tại đây là năm nào?”
    Không biết hoàn cảnh của mình, Dương trong lòng lo âu vạn phần.
    “Hừ --” thiếu nữ Arab bất mãn nặng nề hừ một tiếng, sau đó hướng tới Dương nói:“Chúng ta không phải là ngu ngốc, dĩ nhiên biết công nguyên là có ý gì! Bây giờ là năm 1981 sau công nguyên, em đang ở thủ đô Baghdad nước cộng hoà Iraq tên em là Abdullah, được rồi nghĩ tới chưa?”
    Năm 1981 tại Iraq? Dương trong lòng trầm xuống, một tia may mắn cuối cùng rốt cục biến mất, xem ra thật trở lại quá khứ rồi. Phục hồi lại tinh thần , y không khỏi oán giận mình quá sơ ý , bởi vì chỉ cần cẩn thận quan sát một chút quần áo hai người là sẽ dễ dàng đoán được thời gian bây giờ. Thời cổ đại mà có quần bò cùng đồng hồ nạm vàng à.
    Nhưng đột nhiên trở lại gần 40 năm trước cũng khiến Dương chấn động.
    Không sao, ít nhất cũng coi như vẫn ở thời hiện đại, mặc dù không có internet, không có Laptop, nhưng so sánh với việc phải trở lại mấy trăm năm trước thì tốt hơn rât nhiều! Dương vừa suy nghĩ và lại bắt đầu nghĩ biện pháp an ủi mình. Abdullah? Dường như có một thành viên vương thất cũng có cái tên này. Nếu như mình là vương thất mà khoan Trung Đông vương thất đều là siêu cấp phú ông a! Hai người kia chẳng lẽ là người hầu của mình? Ha ha -- nếu quả thật là vương thất, vậy thì có thể giống các tỉ phú Arab thời trước mua mấy câu lạc bộ bóng đá ngoại hang Anh nha! Nghe nói chế độ hôn nhân Arab còn có thể một chồng nhiều vợ, ha ha ha –Kiếp trước mình FA kiếp này phải cố gắng đền bù mới được. Nghĩ tới đây, Dương không khỏi lại bắt đầu yy đắc ý cười lên.
    “Abdullah, em không sao chứ?” thiếu nữ Arab nhìn Dương cười như điên, bắt đầu có chút bận tâm . “Abdullah, cháu có cần đi bệnh viện xem một chút không?” Trung niên đại thúc cũng thấy vậy cảm giác lo âu. “A -- ta không sao! Hắc hắc, không có chuyện gì!” Dương vội vàng dùng tay áo xoa xoa khóe miệng chảy ra nước miếng, từ trên giường đứng lên.
    Hắn nhớ tới một chuyện, không khỏi thuận miệng hỏi:“Đúng rồi, bây giờ ai làm lãnh đạo , có phải là Tổng thống Saddam Hussein không?”
    thiếu nữ Arab cùng trung niên đại thúc hai mắt nhìn nhau thần sắc lo lăng hiện rõ trên khuôn mặt.
    “Abdullah, em thật sự quên hết tất cả rồi sao?” thiếu nữ Arab quan tâm dò hỏi.
    “Cái gì? Ta quên mất cái gì?” Dương lại bắt đầu cảm thấy có chút không ổn .
    “Saddam Tổng thống là cha ngươi a! Tên đầy đủ của em là Qusay Abdullah Saddam!” thiếu nữ Arab nhẹ nhàng nói.
    Qusay? Saddam? Dương nhất thời vừa mất đi tri giác...... Lần nữa tỉnh lại Dương giậm chân đấm ngực, dùng một loại ngôn ngữ thiếu nữ Arab cùng trung niên đại thúc nghe không hiểu lớn tiếng hét to hồi lâu, mới chán nản ngồi xuống mất hết tinh thần. Dương trong lòng buồn bực a, biến thành người nào chả được? Lúc đầu khi mới nghe được tên của mình y còn tưởng rằng là vương thất Arab trong đầu đầy hi vong mà ảo tưởng! Không nghĩ tới lại nhập vào nhân vật có số phận hẩm hiu tương lai u tối chắc chắn năm 2003 bị quân Mỹ bắn chết, nói cách khác hắn chỉ còn được sống 22 năm nữa mà thôi.
    Dương cuối cùng cũng phải bất đắc dĩ đón nhận thực tế, tại đây y là Qusay. Bây giờ y đã biết thiếu nữ trước mắt tên là Mi Nimes là cháu họ của Saddam, từ nhỏ lớn lên cùng Qusay hơn y 1 tuổi. Mà trung niên đại thúc là người ở trong nhà Mi Nimes tên là Abujadin trông coi hai người bọn họ từ bé đến giờ.
    Hôm qua hai người bọn họ rủ nhau đến di tích thành Babylon chơi đùa thì đột nhiên mặt đất sụp xuống, Qusay bị mặt đất nuốt chửng. Mi Nimes cùng Abujadin cực kì hoảng sợ, cuối cùng Abujadin nghĩ ra cách dùng dây thừng dài chui xuống đem Qusay đang hôn mê cứu lên Ngay lập tức Qusay được đưa vào nhà mình cho vợ mình cứu trị sau một ngày rốt cục y cũng tỉnh lại.
    Thông qua lời nói của Abujadin và Mi Nimes, Dương cuối cùng cũng có được một ít hình dung về thế cục đất nước Iraq hiện tại. Tháng 7 năm trước Ahmed Hassan al-Bakr vì bị bệnh nên từ chức Tổng thống, ngay sau đó Saddam Hussein trực tiếp lên nhậm chức vụ Tổng thống. Hiện tại đã là năm thứ 3 Saddam Hussein làm Tổng thống Iraq.
    Tháng 9 năm ngoái lấy lý do Thánh A La muốn trừng phạt những kẻ dị giáo Ba Tư duy trì thế giới Islam thuần khiết cho nên tổng thống Saddam quyết định tuyên chiến với Iran. Chiến tranh nổ ra dưới sự phù hộ của Thánh A La cùng với sự chỉ đạo anh minh của Tổng thống Saddam, quân đội Iraq thế như chẻ tre, nhanh chóng đánh tan chống cự của người Ba Tư chiếm lĩnh phần lớn đất đai Iran , thắng lợi đã sắp tới......
    Thắng lợi sắp tới sao? Đầu óc vừa thanh tỉnh được một chút Dương âm thầm cười lạnh. Đối với chiến tranh hiện đại y rõ như lòng bàn tay, chiến tranh Iraq-Iran chính là một cuộc chiến bế tắc, hai bên lưỡng bại câu thương cả hai bên đều bị thiệt hại năng nề. Ban đầu cuộc chiến Iraq đúng là chiếm cứ ưu thế khổng lồ, đánh vào sâu lãnh thổ Iran, đã nhìn thấy được thắng lợi.
    Nhưng bởi vì cao tầng Iraq không có tầm nhìn chiến lược, không lấy tiêu diệt sinh lực địch làm mục tiêu mà lại liều mạng rành giật đất đai tạo thời cơ cho Iran xốc lại tinh thần đem song phương kéo vào một cuộc chiến tiêu hao lâu dài.
    Nếu như hiện tại thật sự là mùa thu năm 1981, Dương nhìn ra bầu trời xanh thăm thẳm, yên lặng suy nghĩ. Như vậy chẳng phải quân đội Iran sắp toàn diện phản kích sao? Trận phản công nổi tiếng tại Abaddon sắp sửa diễn ra, sau khi chiến dịch này bắt đầu, quân đội Iraq sẽ lâm vào thế bị động cho đến chiến tranh kết thúc. Hoàn toàn không còn có lật lại thế cờ. Tuy trận chiến này không có kẻ thắng nhưng lại mang tới cho Iraq vô số cô nhi quả phụ Nền kinh tế quốc gia bắt đầu lâm vào khủng hoảng. Trước khi chiến tranh Iraq có 400 tỉ đô la ngoại hối lợi nhuận, sau 8 năm chiến tranh thì lại thiếu nợ nước ngoài ít nhất 800 tỉ đô la. Các thành phố lớn bị phá huỷ nghiêm trọng nhưng không có tiền để xây dựng lại, nền kinh tế phụ thuộc vào dầu mỏ đang xuống dốc nghiêm trọng.Cũng chính bởi vì như vậy, Saddam mới có thể bí quá hoá liều xâm lấn Kuwait, tiến thêm một bước đem mình và quốc gia của mình đẩy vào vực sâu. Có thể coi cuộc chiến tranh này đã đánh gục nước Iraq từ cương thịnh trở nên suy bại, mang đến những thống khổ về sau cho người dân Iraq, một quốc gia không có hoà bình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/10/16
  4. Hùng Gấu Lửa

    Hùng Gấu Lửa Thích múa lửa Moderator

    Được thích:
    959
    Quyển 1 - chương 3: Cuộc sống mới
    “Này Abdullah, chúng ta đến phía trước nghỉ ngơi một chút đi?” Mi Nimes nhìn Dương đang trầm tư, vẫn có chút không yên lòng hỏi.
    Từ nhỏ nàng đã ở cùng đứa em họ bị mất mẹ này, nàng thấy quá trình Qusay từ một đứa trẻ vui tính nội trở nên thâm trầm ít nói do không có sự quan tâm của cha. Mi Nimes từ đáy lòng có chút yêu thương đứa em họ này của mình.
    Dương gật đầu, ba người cùng nhau rời khỏi nhà Abujadin. Đúng lúc này, một chiếc xe jeep việt dã do Liên Xô chế tạo một đường lao thẳng tới đây làm bay lên một mảnh cát bụi. Mấy người binh sĩ đội mũ nồi xanh từ trên xe nhảy xuống, một người đầu lĩnh hướng về phía ba người nhóm Dương lớn tiếng nói:
    “Mi Nimes tiểu thư, Abdullah thiếu gia, các ngươi đi ra ngoài cả một ngày, phu nhân rất lo lắng! Muốn các ngươi lập tức trở về!”
    Mấy người chỉ đành phải trèo lên xe về nhà. Trên đường trở về, Dương biết được lúc Qusay 15 tuổi cũng không ở cùng cha trong phủ tổng thống mà lại ở nhà một người chú ruột tên là Sabah đang là học giả có tiếng trong nước làm thứ trưởng bộ ngoại giao. Nhà Sabah ở một khu biệt thự phía Tây nam ngoại ô Baghdad. Trong khung cảnh một khu vườn cây cối xanh tốt một căn nhà làm bằng đá hoa cương thấp thoáng hiện ra. Mấy người nhóm Dương vừa mới đi vào nhà thì được vợ của Sabah tên là Perilla trong trang phục truyền thống Arab đã ra đón. Qusay và Mi Nimes đi chơi một ngày không về làm cho bà có chút bận tâm cho nên đã phái vệ binh đi ra ngoài tìm kiếm. Mi Nimes vội vàng hướng phía Dương trừng mắt nhìn, ý bảo y đừng đem chuyện ngày hôm nay nói ra. Dương cũng hết sức chột dạ, sợ lộ ra sơ hở cho nên thận trọng cùng Perilla đơn giản nói chuyện rồi trốn ngay vào trong phòng. May mà Qusay bình thường luôn luôn trầm tĩnh ít nói nên Perilla cũng không nghi ngờ gì. Bà không tra hỏi cặn kẽ xem hôm nay chúng trốn đi đâu chơi, chẳng qua chỉ chào hỏi và nhắc nhở hắn nghỉ ngơi sau đó xuống ăn cơm tối.
    Đứng đối mặt với chiếc gương lớn trong phòng ngủ, Dương đang ngắm nghía chi tiết gương mặt mới của mình. Lúc này trong gương là một khuôn mặt thiếu niên Arab điển hình nhưng lại có phần thanh tú chẳng qua là đôi mắt mơ hồ có một cỗ khí chất không phù hợp với tuổi tác. Nếu trước kia có gương mặt như thế này thì làm gì có chuyện 23 năm trời tờ rim chỉ dùng để đái.
    Bắt đầu từ hôm nay, ta chính là Qusay. Dương nhìn mình trong gương, không khỏi thấy buồn cười. Là con của Saddam thì ít nhất ở nơi này, trong vòng 22 năm nữa không ai dám hỗn với y! Chẳng lẽ mình nhân phẩm bạo phát nên được trời cao đem đến nơi này đền bù một chút? Y nhớ lại hình như kiếp trước xem truyền thông Mỹ có đưa tin về cuộc sống ăn chơi sa đoạ của Qusay. Nghĩ đến đây trong lòng y không khỏi có chút ngưa ngứa.
    Giờ ăn cơm chiều hắn gặp được Sabah, Sabah là em út của Saddam nhưng tính các lại khác xa, cực kỳ hiền lành và dễ gần như một vị học giả cho nên chức vị trong chính phủ không cao, xa xa không bằng được hai người anh khác là Watt và Darr. Nhưng y lại có tiếng tăm rất tốt, có lẽ cũng chính cái nguyên nhân này Saddam mới giao Qusay cho hắn nuôi dưỡng.
    Lúc ăn cơm ngoại trừ Sabah cùng với vợ là Perilla còn có hai người con gái, chị cả Mi Nimes 16 tuổi cùng em gái Samira 14 tuổi. Gương mặt hai “Biểu tỷ muội” này là điển hình Arab mỹ nữ, mang vẻ đẹp lai Âu Á làm cho Dương ngắm nhìn tâm thần dao động xốn xang.
    Sabah hướng Dương hỏi đơn giản mấy câu hôm nay làm gì. Dương soạn bậy mấy câu ứng phó. Hai chị em Mi Nimes và Samira để ý thấy Dương hôm nay liên tục nhìn lén các nàng khác với mọi hôm nên cùng nhau quét tới quét lui trên người hắn. Tội nghiệp cho Dương còn là FA bị các nàng dùng ánh mắt sáng quắc soi sét khiến cả người không được tự nhiên, mặt nhất thời đỏ lên. Mi Nimes cùng Samira thấy thế che miệng cười trộm. Bất quá Dương cũng bị thu hút bởi sự hấp dẫn của món ăn trên bàn. Lần đầu tiên y được thưởng thức các món ăn truyền thống Arab chính tông. Nhiều loại bánh nướng, các loại súp đủ hương vị và còn nhiều món ăn vặt đặc biệt ở Baghdad. Làm cho Dương cực kỳ thoả mãn sau một ngày chỉ được húp cháo loãng. Bữa cơm hôm này tương đối hòa hợp Sabah tâm tình không tồi, ăn cơm xong Dương chủ động đối nói lời cám ơn với Perilla:“Dì Perilla ơi, cám ơn đã làm cơm tối, thật sự là ăn rất ngon!”
    Perilla ngẩn ra, hết sức cao hứng. Qusay từ nhỏ thường xuyên ở tại nhà của nàng mặc dù nàng đem nó coi như con của mình nhưng đứa trẻ này trời sinh tính tình trầm mặc, cho tới bây giờ không nhiều nói một câu, từ trước đến nay ăn cái gì cũng được, càng không có bình luận tốt xấu. Nàng nghe vậy tâm tình chua xót, lập tức hai tay khép lại nói:“Thật tốt quá, Thánh A La phù hộ! Abdullah, con thích ăn cái gì, dì lập tức cho người làm thêm! Tình trạng thức ăn trong trường học của con ta biết, thật sự rất kém! Ngay cả Barrni so với bọn họ làm còn tốt hơn!” Dương nghe thấy vậy liền buồn cười, cô Barrni là em Perilla và là dì của hai chị em Mi Nimes, bất quá nghe Samira nói vị dì nhỏ này nấu cơm luôn luôn rất khó ăn.
    Cứ như vậy, cuộc sống ngày đầu tiên của Dương tại nhà Sabah vội vã qua đi. Rất nhanh chóng y đã quen tất cả mọi người, cũng may kiếp trước Dương sống hướng nội cũng tương tự Qusay vì vậy cả nhà Sabah cũng không nhận ra sự khác biệt. Buổi tối Dương chủ động làm bạn chơi với chị em Mi Nimes. Ăn uống không lo, lại có mỹ nữ tương bồi, thời gian đối với Dương thảnh thơi trôi qua. Rất nhanh đến giờ đi ngủ.
     
  5. Hùng Gấu Lửa

    Hùng Gấu Lửa Thích múa lửa Moderator

    Được thích:
    959
    Quyển 1 - chương 4: Buổi sáng nóng bỏng
    Ban đêm ngồi trên giường Dương mới có thời gian lặng yên suy nghĩ kĩ lại mọi việc đã sảy ra với mình. Áp dụng định luật ở trong các bộ truyện trên trang banlong từng đọc trong 4 năm học đại học, rất có thể sau khi máy bay rơi y đã chết nhưng linh hồn hắn bị đá bay qua 36 năm trở về năm 1981 nhập vào cơ thể của Qusay vừa mới chết hôm qua. Và còn một điều quan trọng hơn nữa là theo lịch sử Dương rất có thể chỉ còn sống được đến năm 2003 mà thôi. Ngồi yên lặng một lúc lâu rồi đột nhiên y thông suốt mọi việc. Hắn vội vơ lấy quyển sổ nhỏ trên giá sách cố gắng ghi lại toàn bộ những tư liệu y đã đọc trong một tuần sau khi được lệnh đi Iraq làm nhiệm vụ. Cũng may do được đào tạo phân tích tình báo quân sự nên trí nhớ của Dương tương đối tốt sau tầm nửa tiếng y đã ghi lại hết những mốc quan trọng trong biến động khu vực Arab.
    Dương nghĩ đi nghĩ lại, phát hiện mình đã nhớ được nhiều tin tức quan trọng.
    Giống như việc mình biết những ai có mặt trong ban lãnh đạo Đảng Việt Nam mấy khóa tiếp theo. Biết chủ trương cùng xu thế kinh tế, chính trị của thế giới.
    Như mình nhớ được các cuộc xung đột sắp sảy ra tiếp theo: Chiến tranh Lebanon 1982, Chiến tranh Falkland năm 82, đảo chính Grenada năm 83, hải chiến Trường Sa năm 88.
    Mình biết Mikhail Gorbachev lên làm tổng bí thư cuối cùng của Liên Xô và đến năm 1991 thì Liên Xô tan rã.
    Các cuộc khủng hoảng kinh tế xảy ra liên tiếp ở Châu Á.
    Giá vàng, giá dầu thô tằng liên tục.
    Nắm giữ những tin tức như vậy, trong lòng Dương bắt đầu lấy lại tự tin, bắt đầu tò mò xem mình có thể thay đổi quỹ tích lịch sử hay không.

    Ghi những tin tức mấu chốt vào trong bút ký, xong xuôi mọi việc trời cũng gần 1 giờ sáng. Tắt đèn bàn, cở đồ nằm lên giường do khí hậu tương đối mát mẻ Dương rất nhanh chìm vào giấc ngủ. Màn đêm tĩnh lặng chỉ còn tiếng leng keng nhè nhẹ của chuông gió, bất chợt Dương cảm thấy cánh tay trái bị trật hơi tê tê. Tưởng là máu không lưu thông được, y chuyển thân đổi tư thế thì đột nhiên một luồng hơi nóng bỏng bao trùm cả thân thể hắn. Chỉ trong chốc lát Dương có cảm giác mình bị một ngọn lửa hoà tan. Giật mình tỉnh giấc Dương thấy cả người mình mướt mát mồ hôi. Theo quán tính Dương với tay trái bật công tắc đèn ngủ. Ánh đen sáng lên, đến lúc này y mới nhận ra cánh tay trái bị trật đã khôi phục bình thường. Quan sát kĩ Dương nhận thấy vết bầm tím chỗ khuỷ tay đã biến mất, màu da trở về bình thường. Tìm tòi một lúc đau đầu mà không ra nguyên nhân, y mặc kệ cắm mặt vào gối ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
    Tám giờ sáng ánh nắng chiếu xiên vào giường, Dương lồm cồm bò dậy còn đang mê man do tối qua ngủ muộn thì đột nhiên Mi Nimes đẩy thẳng cửa xông vào. Nhìn thấy trên người y chỉ có một cái quần đùi che thân, nàng hét lên một tiếng, bưng kín hai mắt. Dương kinh hãi, thầm mắng mình vô ý lại đem nơi này thành phòng ngủ trước kia.
    Lần đầu tiên rơi vào hoàn cảnh này, y vội vàng luống cuống xông qua vươn tay che chiếc miệng nhỏ nhắn của nàng lại sợ tiếng kêu của Mi Nimes khiến cho mọi người dưới lầu hiểu lầm.
    Do quán tính lao hơi nhanh Dương đem thân thể Mi Nimes ôm tới dán chặt người nàng lên trên tường. Trên thân thể hoàn mĩ của Mi Nimes chỉ phủ một chiếc váy ngủ trắng mỏng manh bằng tơ lụa, miệng bị bàn tay thô to của y đè lại phát không ra âm thanh. Nàng vừa mới mười bảy tuổi, gia giáo rất nghiêm khắc làm sao có thể nghĩ tới bản thân lại bị rơi vào hoàn cảnh đáng xấu hổ như thế này. Nàng định cố hết sức giãy dụa đẩy cơ thể của hắn ra nhưng cơ thể nàng tựa như mất đi khống chế cả người mềm thành một mảnh dựa luôn vào người nam nhân trước mặt.
    Dương ghé đầu gần tai nàng nhỏ giọng nói:“Đừng la lên, nếu không sẽ khiến mọi người hiểu lầm......”
    Hơi thở nam nhân từ miệng y phủ lên tai nàng làm cho Mi Nimes chìm vào mê muội cả người nóng lên, hai tay không tự chủ đặt lên lưng Dương mũi khẽ hừ nhẹ một tiếng.
    Bên tai Dương nghe được thanh âm từ mũi nàng chuyền ra mới ý thức được tư thế mập mờ giữa hai người, y vội buông đôi tay đang che chiếc miệng xinh của nàng ra.
    Mẹ ơi! Đây quả thực là dụ dỗ con người ta phạm tội à!
    Dương nhận ra cơ thể ôn hương nhuyễn ngọc trong lồng ngực mình ngày càng trở nên nóng bỏng. Y cũng huyết khí phương cương, được Mi Nimes ôm lấy mình, Dương không kìm chế được nữa một tay chậm rãi di chuyển về phía hai ngọn ngọc nữ phong đang gồ lên trước ngực nàng. Một cỗ khoái cảm trào dâng trong người Dương khi ngón tay y chạm vào đầu vú đang ngạo nghễ hướng lên của nàng. Dương tiếp tục nhẹ nhàng xoa nắn rồi đột nhiên hơi dùng sức. “A, ưm…” Thanh âm thiếu nữ rên rỉ vang lên, men theo bàn tay y ma sát hai hạt anh đào càng ngày càng nhô lên rõ rệt. Không biết lực lượng ở đâu truyền đến nàng mạnh mẽ vươn ra hai cánh tay ôm lấy thân thể nam tính của y. Dương hướng đôi môi nàng tiến gần tới, hai người trao cho nhau nụ hôn đầu đời.
    Mi Nimes đang mơ màng cảm nhận cảm giác dễ chịu từ những cái vuốt ve của Dương, đang hít lấy mùi hương giống đực nồng nàn từ y, bỗng nàng thấy có gì đó chạm môi nàng. Mi Nimes thấy đê mê, người nàng rạo rực.
    Nàng mở mắt, thấy Dương đang hôn mình. Nàng định đẩy ra, nhưng có gì đó kiềm nàng lại. Dương đang hôn nàng, nhưng vẫn mở mắt nhìn nàng. Nàng thấy trong ánh mắt ấy có chút gì đó yêu thương, lại có chút gì đó khao khát.
    Nàng lại nhắm mắt, tiếp tục cảm nhận chiếc hôn của Dương. Đôi môi nàng không còn ngậm chặt lấy nữa. Nó mở ra dần, tiếp nhận đôi môi và chiếc lưỡi nóng bỏng của Dương. Chỉ chờ có thế, Dương cho lưỡi vào miệng Mi Nimes, quấn lấy lưỡi nàng, thụt ra thụt vào. Mi Nimes như ngất ngây…

    Lát sau, Dương giang tay ôm lấy Mi Nimes, rồi đè nàng ngã xuống chiếc tràng kỉ cạnh giường. Môi nó vẫn ngậm lấy môi Huyền, không rời. Y đè lên người Mi Nimes, hai tay ghì chặt đầu của cô.

    Còn Mi Nimes, nàng hoảng sợ khi Dương vật nàng ra ghế, lại còn ghì đầu nàng hôn lấy hôn để. Nhưng quả thật nàng đang chìm đắm. Nàng chìm đắm với mùi giống đực của Dương, chìm đắm với chiếc hôn dài của Dương
    Tham lam mút vào, tham lam đoạt lấy, mông lung sáng sớm, hai người lâm vào tràn đầy tình dục toàn qua trung không thể tự thoát ra được. Tay Dương chậm rãi trượt xuống dưới , mạnh mẽ nhấc váy lên, áp bàn tay thô to của mình lên làn da bóng loáng non mềm trên đùi nàng.
    Da thịt của nàng bóng loáng nhẵn nhụi mềm mại như gấm vóc. Dọc theo bắp đùi chậm rãi hướng về phía trước, cảm giác kích động tột cùng dâng lên khi tay của Dương chạm vào quần lót của nàng, xoa xoa cái địa phương thần bí kia, nơi đó của Mi Nimes đã ướt nhẹp tự bao giờ, y có thể cảm nhận sự ướt át và trơn nhớt của nó. Cho dù ở kiếp trước, Dương cũng chưa từng có cơ hộ được trải nghiệm tuyệt vời như bây giờ. Hai gò má của Mi Nimes ửng hồng, hơi thở gấp thở phì phò, nàng oằn mình vì sướng.
    Đúng lúc Dương định gỡ bỏ đạo phòng tuyến cuối cùng của nàng thì bất chợt tiếng của dì Perilla truyền lên: “Mi Nimes, con đang ở đâu?”
    Hai người nhất thời như bị đông cứng lại, một cử động cũng không dám.
    “Mi Nimes --” Thanh âm kia ngày càn gần, hiển nhiên dì Perilla đang lên lầu.
    “Ngươi! Tiểu bại hoại!” Mi Nimes khuôn mặt thẹn thùng nhỏ giọng mắng, đột nhiên tránh thoát ma trảo của Dương, nhanh như chớp chạy ra khỏi phòng của hắn.
    Dương nghe được giọng dì Perilla:“Mi Nimes, con chạy loạn cái gì? Thánh A La phù hộ, làm một cô bé, con phải chú ý lời nói dáng vẻ, sao lại không có lễ giáo thế hả! Ngươi tìm Abdullah sao?”
    “Hắn ở trong phòng đấy, mẹ!” Mi Nimes hô một tiếng, vội vã đào tẩu.
    Dương luống cuống lấy tay với chiếc trường bào mặc vào. Dì Perilla đi tới cửa phòng hắn gõ gõ hai tiếng hỏi:“Abdullah, ngươi dậy chưa?”
    “A! Con dậy rồi đây” Dương nhanh chóng xoá dấu vết rồi vội vàng mở cửa phòng. Dì Perilla đứng ở trước cửa, nàng nghi ngờ nhìn nhìn Dương, sau đó nói:“Abdullah, chuẩn bị đi Saddam Tổng Thống muốn gặp ngươi!”
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/10/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)