[Huyền huyễn - Linh dị] Công Ty Cho Thuê Quỷ - Khản Không (New: Q3C7)

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi stevenqb1890, 8/4/12.

  1. Công Ty Cho Thuê Quỷ
    Tác giả: Khản Không

    Quyển 1: Đại thiên sư bắt quỷ
    Chương 8: Nguy hiểm chết người (1)

    Người dịch: Bigcrazier (Nhóm dịch Độc Cô Thôn)
    Biên dịch: Ksor Din
    Biên tập: CCD
    Nguồn: Tàng Thư Viện







    Không biết từ khi nào lại có một thêm người đàn ông trung niên đứng ở sau lưng Ung Bác Văn. Người này mặc tây phục, chân đi giày da, trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, trên cổ đeo cà vạt rất ngay ngắn, đầu tóc được chải chuốt cẩn thận, lại còn đeo một cặp mắt kính, thoạt nhìn rất giống người có trí thức. Chỉ là ở giữa bụng hắn lại có một lỗ hổng. Từ nơi này, máu thịt lẫn nội tạng đều lộ hết ra ngoài không khí, trông rất đáng sợ. Đây đúng là một con quỷ to gan, lớn mật. Gặp Thiên Sư đã không thèm trốn đi mà còn dám hiện hình hù dọa. Quả nhiên là thời thế thay đổi, tác phong hành động của loài ma quỷ cũng không giống như xưa. Hỡi ơi! Thiên lý còn đâu?

    Ung Bác Văn hơi hoảng sợ nhưng ngay lập tức đã trấn định lại, quát lớn: “Mật của loài quỷ này thật là lớn!”

    Con quỷ vừa nghe nói như vậy, liền đưa tay vào trong bụng, xoay xoay mấy cái đã móc ra một cái túi mật. Chỉ thấy, gã nhìn chằm chằm vào túi mật của mình, vẻ mặt dần trở nên ngơ ngẩn rồi nói: “Mật của ta đâu có chỗ nào to, rõ ràng vẫn bình thường mà. Nếu không tin thì ngươi cứ lại xem thử đi.” Nói xong, gã duỗi tay đưa cái túi mật đến trước mặt Ung Bác Văn.

    Ung Bác Văn là Thiên sư, không phải bác sĩ, hơn nữa, từ trước tới giờ hắn mới thấy được hai con quỷ mà thôi. Dù sao hình dáng đám quỷ nọ cũng khá rõ ràng nên lúc xử lí hoạt thi cũng không thấy sợ hãi. Nhưng bây giờ, trước mắt Ung Bác Văn là một túi mật chảy máu đầm đìa. Tuy hắn không ngửi thấy mùi vị gì nhưng trong lòng cũng cảm thấy nhộn nhạo một hồi. Ung Bác Văn đưa tay lên che miệng, cố gắng không nôn ra, sau lại gầm lớn:

    "Muốn chết!"

    Vừa nói vừa lấy ra một lá bùa ném về phía trước.

    Con quỷ bị bất ngờ nên né không kịp, lá bùa dính ngay vào trán nó. Mà lá bùa vừa dính vào trán con quỷ, những họa tiết trên bùa liền tỏa ra ánh sáng màu vàng kim rồi hóa thành hàng ngàn, hàng vạn sợi tơ lấp lánh ánh vàng rồi bao kín con quỉ thành một cái kén.

    Hình như con quỷ này không được thông minh cho lắm. Đã ở trong tình hình như vậy mà vẫn còn hồ đồ hỏi lại: “Ngươi làm cái gì vậy?”

    “Đương nhiên là bắt ngươi!” Ung Bác Văn khoái trá cười lớn, liền tìm đạo cụ thu hồn, lục lọi một hồi mới biết do mình đi vội nên để quên ở trong ba lô.

    Đến lúc này, con quỷ mới nhận ra mình đang gặp chuyện không hay. Nó liền vội vàng kêu la inh ỏi: “Cứu ta, cứu ta với, có người muốn bắt ta!”; Vừa gọi vừa trườn người ra xa, nhìn từ xa thật giống một con giun lớn óng ánh sắc vàng đang bò trên mặt đất.

    “Vẫn còn muốn chạy sao?” Ung Bác Văn nhanh chân đuổi theo. Sau khi vung chân dẫm lên trên lưng con quỷ, hắn hỏi lại: “Nói mau, là ai sai khiến các ngươi? Còn có bao nhiêu con quỷ nữa?”

    “Cứu ta, cứu ta với!” Con quỷ vẫn gân cổ gào thét, hoàn toàn không để ý gì đến Ung Bác Văn.

    Ung Bác Văn không kìm được cơn tức, cả giận kêu lên: “Ngươi đã chết rồi, làm gì còn mạng mà cứu, không thể gọi như vậy được.”

    “Á!” Lúc này, con quỷ mới ngẩn người rồi hỏi lại: “Vậy phải kêu như thế nào cho đúng?”

    “Ngươi phải gọi là cứu quỷ mới đúng.” Ung Bác Văn chợt há miệng kêu to: “Cứu quỷ với, có Thiên sư muốn siêu độ cho ta! Như vậy mới đúng.”

    Con quỷ chợt tỉnh ngộ, gật gù rồi hô to: “Cứu quỷ với, có Thiên sư muốn siêu độ cho ta!”

    “Đúng rồi, phải như vậy.” Ung Bác Văn gật gù hài lòng: “Ta chính là truyền nhân chính tông kiêm đương kim chưởng môn của Thiên Sư Bắc Phái, Thiên sư Ung…”

    “Người xấu!” Phía sau đột nhiên có tiếng nói non nớt vang lên, một thân hình nhỏ nhắn chợt hiện ra rồi hung hăng bóp cổ Ung Bác Văn, miệng kêu: “Mau thả chú bác sĩ ra, đồ xấu xa.”

    Tuy con quỷ này khá nhỏ nhưng sức mạnh lại thật lớn, Ung Bác Văn bị bóp đến độ hai mắt trợn trắng, chẳng còn hơi sức đâu mà tự giới thiệu. Bấy giờ, hắn vội vàng vòng tay ra phía sau, định tóm lấy con quỷ nhỏ to gan này. Đến khi đưa tay ra thì liền bị một bàn tay vừa to lớn vừa lạnh lẽo bắt được.

    “Hừ, bây giờ chúng ta đã ở trong tình trạng như thế này. Các người còn muốn thế nào nữa?” Một âm thanh gầm gừ trầm thấp đột nhiên vang lên. Cùng lúc đó, sức mạnh ở cổ tay chợt tăng lên.

    Người nọ muốn bẻ gãy cánh tay của Ung Bác Văn!

    Ung Bác Văn đau đến chảy nước mắt, khó khăn lắm mới có thể quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy trước mắt mình là một người đàn ông cao to lực lưỡng đang trợn mắt nhìn mình. Tay của hắn đang bị người này giữ chặt.

    Người đàn ông này khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi. Thân hình của gã vừa cao lớn vừa vạm vỡ, tóc húi cua, mặc một cái áo ba lỗ để lộ ra từng khối từng khối cơ bắp. Tên này đứng ở đâu cũng có thể khiến người khác càm thấy gã là một tòa núi nhỏ. Chỉ là gần một nửa cơ thể của tên này dẹp lép như tờ giấy, cánh tay mang máu thịt bầy nhầy dính lủng lẳng ở trên thân. Thỉnh thoảng, từ nơi này lại rơi xuống một ít máu me, thịt nát các loại.

    “Á... Á...” Ung Bác Văn bị con quỷ nhỏ kẹp cổ, không nói được thành tiếng. Theo phản xạ, hắn định dùng cánh tay còn tự do để gỡ nó ra nhưng cánh tay vừa nhấc lên lại bị bắt lại.

    Lần này, người nắm lấy tay của hắn chính là một ông lão hơn sáu mươi tuổi, ăn mặc theo kiểu lão nông dân. Tuy bề ngoài lành lặn, không bị sứt mẻ gì cả nhưng lại quá gầy yếu nên khi nhìn thấy lão, Ung Bác Văn liền ngỡ rằng đó là một bộ xương. Cũng bởi vì lão ta quá gầy khiến cổ tay của hắn càng đau nhức hơn, cảm giác này thật giống như bị tra tấn bằng hình cụ thời cổ vậy.

    “Anh bạn trẻ... Khụ... khụ... khụ... Lần này, ta... tha cho ngươi! Khụ... khụ... khụ..., tha cho ngươi…” Ông lão này cũng ra vẻ già cả, nói một câu liền thở hồng hộc một hơi, nói hai câu liền ho sù sụ vài tiếng... Thiếu điều làm người khác sợ lão nhổ luôn lá phổi ra ngoài.

    “Không thể tha cho hắn được!” Người cao to lực lưỡng hét lên: “Chẳng mấy khi có người xông vào đây! Hôm nay lấy mạng hắn, để cho bọn khốn kia biết chúng ta không phải là kẻ dễ chơi. Có câu "Người tốt hay phải chịu thiệt, quỷ tốt rất dễ bị bắt". Ta không chịu nổi nữa rồi!”

    “Đúng, không thể tha cho hắn.”

    “Giết hắn”

    “Có oán báo oán, có thù báo thù mà lại.”

    “Phanh thây hắn, mỗi người ăn thử một miếng!”

    Một loạt những tiếng kêu thần bí vang lên khắp mọi ngóc ngách làm Ung Bác Văn giật mình hoảng sợ. Hắn cố gắng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy khắp nơi đang có từng nhóm, từng nhóm quỷ hồn hiện ra. Con nào con nấy đều có hình dạng kỳ dị, đáng sợ. Trong hoàn cảnh này, nếu một người nhát gan đứng ở đây, chỉ sợ đã chết vì sợ mất thôi.

    Một đám ma quỷ bị hiệu ứng đám đông cảm nhiễm, con nào con nấy mang những cảm súc bị dồn nén bấy lâu nay phát tiết ra ngoài. Bên nọ có một người đàn ông lao đến nắm chân Ung Bác Văn, trên đầu gã còn cắm một thanh đao, ở bên kia lại có một người đàn bà chạy tới nắm tóc hắn, trên tay ả cầm theo một đầu, tóc dài lòa xòa. Lại có con quỷ cụt mất hai tay há mồm cắn vào tai hắn... Xung quanh dần trở nên ầm ĩ náo loạn. Trong lúc này, cũng không biết Ung Bác Văn đã được bao nhiêu cánh tay, bao nhiêu cái miệng chụp, kéo, cắn lên người hắn. Ung Bác Văn thật đáng thương! Bản thân là một đại Thiên sư có pháp thuật và bùa chú đầy người nhưng vì một phút sơ sẩy mà rơi vào tay bầy quỷ nên chỉ đành bó tay chịu nỗi khổ phân thây thành từng mảnh nhỏ.

    “Con mẹ nó, chẳng lẽ ta lại chết như thế này?” Trong lòng Ung Bác Văn cảm thấy rất ấm ức, nhưng hắn chẳng có cách gì. Bấy giờ, hắn chợt nẩy ra suy nghĩ: “Nghe nói, Thiên sư bắt quỷ cuối cùng đều bị quỷ hại chết... Không ngờ Ung Bác Văn này cũng phải chịu chung số phận, chỉ tiếc không thể cứu được Tiểu Vân tỷ. Cũng tốt, như vậy không chừng hai ta là đồng mệnh tương liên, đường xuống âm phủ cũng đỡ cô đơn…”

    Chợt có tiếng tụng kinh vang lên: “Vạn vật trên đời. Cho dù đẻ con hay đẻ trứng, sống dưới nước hay ở trên cạn, là vật vô hình hay là thứ hữu hình, cây cỏ vô tri hay động vật có suy nghĩ, dù muốn hay không thì ngàn ngàn vạn vạn sinh mệnh đều phải chịu sinh tử luân hồi. Nếu muốn thoát khỏi sinh tử, phải làm sao, phải làm sao? Tu bồ đề! Như tấm lòng bồ tát, có ta, có ngươi, có chúng sinh, mỗi người một vẻ...”

    Cùng lúc tiếng niệm Phật vang lên rất trang nghiêm. Quanh hông của Ung Bác Văn chợt tỏa ra từng vòng ánh sáng màu vàng nhạt, khung cảnh âm u bất chợt sáng bừng lên.

    “Là kinh Kim Cương!”

    “Người này vừa tu cả phật lẫn đạo ư?”

    “Mau tránh ra.”

    “Bà nội nó, chuyện gì vậy.”

    “Hắn bị bóp cổ rồi mà? Sao còn niệm kinh được…”

    Lúc này, bầy quỷ lập tức rời khỏi Ung Bác Văn rồi vừa kêu gào thảm thiết vừa bỏ chạy. Ung Bác Văn ngã xuống nền nhà đến ê cả mông, cột sống cũng hơi đau nhức. Bấy giờ, hắn sờ cổ, ho sù sụ vài cái mới thở lại được. Sau khi lấy điện thoại ra nhìn, cùng với tiếng niệm kinh đang phát ra, màn hình đang nhấp nháy hình ảnh của Elle Vân.

    “Là Tiểu Vân gọi?” Ung Bác Văn mừng như điên, đang định bắt máy thì chợt khựng lại, quay đầu nhìn xung quanh thì thấy đám quỷ bị tiếng niệm kinh hù dọa nên không dám chạy đến mà chỉ trốn ở xa xa. E rằng tiếng niệm kinh không còn, chúng sẽ lại lao tới báo thù. Chẳng qua, Ung Bác Văn đã không còn bị khống chế nên chẳng dại gì cho bọn chúng có cơ hội. Chỉ thấy, hắn cầm sẵn một đống bùa ở tay trái, tay phải vừa cầm điện thoại vừa vội vàng bắt máy: “A lô, Tiểu Vân tỷ à? Có sao không?”

    “Xin lỗi, ngươi là Ung Bác Văn à?” Tiếng nói đầu dây bên kia là của một người đàn ông!
    Ủng hộ BLH Vì một sân chơi mới, vì một Bàn Long Hội mới :yy72:
     
  2. Công Ty Cho Thuê Quỷ
    Tác giả: Khản Không

    Quyển 1: Đại thiên sư bắt quỷ
    Chương 8: Nguy hiểm chết người (2)

    Người dịch: Bigcrazier (Nhóm dịch Độc Cô Thôn)
    Biên dịch: CCD
    Biên tập: Ksor Din
    Nguồn: Tàng Thư Viện






    “Ủa?” Ung Bác Văn bị bất ngờ, trong lòng đâm ra nghi ngờ, lạnh lùng hỏi lại: “Đúng rồi, ngươi là ai? Muốn gì ở ta?”

    Đầu dây bên kia im lặng. Đúng lúc này một con quỷ bị mất chân trái liều mạng xông lên. Ngay lập tức, Ung Bác Văn ném ra một lá bùa, trói buộc con quỷ này ở yên tại một chỗ. Bởi vì trong sách của La Uyển Lam có ghi rằng: “Giết quỷ là phạm vào đạo trời” thế nên khi đi tới đây hắn chỉ mang theo những lá bùa có uy lực nhẹ là định quỷ phù, và thu quỷ phù. Nhưng mà Ung Bác Văn lại quên mất không mang theo đạo cụ thu hồn nên không thể sử dụng thu quỷ phù, chỉ có thể sử dụng được định quỷ phù mà thôi.

    “Tiểu Văn, ngươi đang ở chỗ nào vậy?” Đầu dây bên kia cuối cùng cũng có tiếng nói, chính là tiếng của Elle Vân, nhưng mà trong tiếng nói lại còn xen lẫn với tiếng khóc, không mạnh bạo dứt khoát giống như ngày thường. Ung Bác Văn nghe được tiếng nói của nàng, trong lòng lại cảm thấy áy náy. Lần trước, khi hắn tiêu diệt một con quỷ cổ, Elle Vân đã bị shock nặng, không biết trong lòng đã nàng khó chịu tới nhường nào rồi. Một mặt Ung Bác Văn liên tục ném bùa cố định những con quỷ xông lên, một mặt lại quan tâm hỏi han: “Tiểu Vân, ngươi không sao chứ?”

    “Ta vẫn ổn, ngươi ở đang ở đâu vậy?” Giọng nói của Elle Vân vô cùng nhẹ nhàng.

    “Đừng lo, ta tới chỗ ngươi ngay đây, ngươi đang ở đâu vậy?” Trong lòng Ung Bác Văn nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể ngay lập tức chui qua điện thoại để tới chỗ nàng.

    “Cứu ta?” Rõ ràng ở đầu dây bên kia, Elle Vân đang rất ngạc nhiên: “Ta đang ở bệnh viện Minh Nhân”.

    “Bệnh viện Minh Nhân? Ta biết rồi, ta sẽ tới cứu ngươi ngay!” Ung Bác Văn vừa nói xong mới chợt nhận ra có điều không hợp lý: “Ủa… Sao lại ở trong bệnh viện, có người cứu ngươi hả? Bọn khốn kiếp bắt cóc ngươi ra sao rồi?”

    “Cái gì mà bắt cóc? Ngươi đang nói chuyện gì vậy?” Phía bên kia, Elle Vân cũng không hiểu gì cả.

    Aizzz, đúng là ông nói gà bà nói vịt. Nhầm lẫn ở chỗ nào rồi? Ung Bác Văn không hiểu gì cả: “Tiểu Vân, không phải ngươi bị bắt cóc sao?”

    “Ta không có bị bắt cóc.” Elle Vân dở khóc dở cười: “Ta bị thương do té ngã, hiện giờ đang ở bệnh viện Minh Nhân.”

    “Bị té?” Ung Bác Văn hoảng hồn: “Sao lại té? Buổi sáng, lúc chúng ta đang nói chuyện thì đột nhiên điện thoại của ngươi bị tắt. Ta không thể gọi lại được, đến chỗ phòng khám ngươi làm việc cũng không tìm thấy ngươi. Chỉ thấy trong phòng khám bừa bộn như là có người đánh nhau trong đó, ta còn tưởng ngươi đã bị kẻ xấu bắt cóc đi mất.”

    Nói chuyện được một lúc, ở xung quanh đã có một đống quỷ bị trói buộc lại thành một đám nằm xếp chồng lên nhau giống như một bức tường xây bằng quỷ vậy, thế nhưng ở phía sau vẫn có quỷ không ngừng nhảy tới. Ung Bác Văn ném bùa như ném tuyết. Trong không trung, bùa chú bay loạn xạ, nhìn lại có chút vui mắt.

    “Ngươi nghĩ cái gì vậy?” Elle Vân nhẹ nhàng nói: “Bóng đèn ở phòng khám bị hỏng, ta đứng lên ghế để thay bóng đèn mới thì bị ngã. Trong lúc hôn mê bất tỉnh, cũng may đúng lúc đó lại có người quen đi tới nên đưa ta vào bệnh viện luôn. Đều là do ngươi, ta đang thay bóng đèn thì gọi điện thoại đến làm cho ta bị phân tâm, nếu không làm sao ta lại bị ngã được.”

    Hóa ra là như vậy, thì ra chỉ là sợ bóng sợ gió mà thôi. Mối lo lắng trong lòng Ung Bác Văn cũng giảm được hơn nửa: “Vậy hiện giờ ngươi sao rồi? Bị thương có nặng không? Bị thương những chỗ nào?”

    “Cũng tạm ổn, não bị chấn động nhẹ, chân bị bong gân, cổ tay bị trật khớp nữa, đại khái là trong vòng một tháng không đi được.” Elle Vân có vẻ buồn bã nói: “Ngươi đang ở đâu, mau đến chỗ ta đi.”

    “Không có chuyện gì là tốt rồi.” Ung Bác Văn thở phào nhẹ nhõm: “Ta đang ở ngoại ô thành phố, chờ ta xong việc sẽ tới ngay, đúng rồi, ngươi muốn ăn gì không?”

    Từ bốn phía, đám quỷ tiếp tục nhào tới một cách hung hăng, càng lúc càng đông, bức tường quỷ đã lung lay sắp đổ sụp rồi. Elle Vân suy nghĩ một chút rồi nói: “Ừ, ta muốn ăn cánh gà nướng.” Ung Bác Văn do dự một chút rồi hỏi lại: “Bị thương mà ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ thì có sao không? Hơn nữa ăn cánh gà dễ mập lắm.”

    “Mặc kệ, ta muốn ăn cánh gà nướng, nhanh đi mua cho ta. Giờ ta đói rồi, chờ ngươi mang đến đó.” Elle Vân ngọt ngào nói, ra vẻ nũng nịu với hắn.

    Tim Ung Bác Văn đập mạnh, máu nóng dâng trào, suýt nữa thì chảy máu mũi, liền nói không kịp nghĩ ngợi gì cả: “Được, ngươi chờ ta, ta đi mua ngay… Ai da.” Mới nói được tới đây, bức tường quỷ cuối cùng cũng đổ sập, đại quỷ, tiểu quỷ tất cả đều trước sau đem hắn đè xuống, trên mặt đất lập tức chất thành một “đống quỷ” cao ngất.

    “Nhanh lên, đè chết hắn ta.” Một trong những con quỷ không bị trói buộc cất tiếng gọi, đám quỷ vô cùng hào hứng, lao lên trên, làm cho “đống quỷ” càng cao hơn nữa.

    Đột nhiên, ánh điện lóe lên, tiếng lách tách vang lên, từng tia lửa điện bắn tung tóe ra bốn phương tám hướng, cả đống quỷ bị bắn tung ra, đám quỷ bị điện giật bắn tung lên trời kêu la than khóc liên hồi giống như có một trận mưa quỷ từ trên trời đổ xuống, ngay cả những con quỷ đang định xông tới cũng bị đập cho lăn quay hết trên mặt đất.

    “Khốn kiếp, hổ không ra uy các ngươi lại tưởng ta là mèo bệnh à!” Từ dưới đất, Ung Bác Văn nhảy dựng lên, khói xanh mù mịt bốc ra từ trên người hắn, còn mang mùi cháy khét: “Bản Thiên Sư vốn tuân theo đạo trời. Mà trời cao có đức hiếu sinh, vốn ta cũng muốn siêu độ cho các ngươi, không ngờ các ngươi lại không biết tốt xấu, bây giờ ta đem các ngươi tiêu diệt toàn bộ. Cho các ngươi biết cái gì gọi là ngựa của nhà Vương gia có bốn con mắt!.” (Đây là thành ngữ Trung Quốc đại ý cho biết thế nào là lợi hại, ở đây Ung Bác Văn đã nói sai)

    Một con quỷ treo cổ vừa rớt xuống ở gần hắn không chịu được sửa sai cho hắn: “Là ngựa của nhà Vương Gia có ba con mắt!”

    “Khốn kiếp, ta nói bốn con mắt là bốn con mắt. Mắt ngươi bị cận thị không nhìn rõ à?” Ung Bác Văn liền tung chân đá một phát, đáng thương cho con quỷ treo cổ bị đá bay đi như sao băng rơi ra xa.

    “Tiểu Văn à, sao ngươi lại chửi tục? Ngươi đang làm cái gì đó, sao lại nói lung tung như vậy, lại đi bắt quỷ rồi hả?” Đột nhiên tiếng nói của Elle Vân ngân cao lên mấy lần.

    Ung Bác Văn sợ đến co rụt cổ lại, bấy giờ mới nhớ ra điện thoại vẫn chưa tắt máy, vội vàng cười lấp liếm: “Không phải, Tiểu Vân tỷ, ta có một người bạn ở đoàn làm phim, bọn họ đang đóng một bộ phim ma kinh dị, nên mời ta về làm cố vấn về đạo thuật, không tin ta gọi nàng lại cho ngươi hỏi nha.”

    Nói xong liền bỏ điện thoại vào túi áo, tay trái bắt lấy một con quỷ nước ở bên cạnh, tay phải rút ra thanh kiếm gỗ đào đang đeo ở bên hông, sau đó đưa kiếm kề cổ nó rồi thầm thì: “Giúp ta nói dối một chút thì ta sẽ không giết
    ngươi, còn giúp cho ngươi được siêu độ. Nếu ngươi dám nói lung tung ta sẽ đánh cho ngươi hồn phi phách tán, mãi mãi không được siêu sinh.” Mới rồi, con quỷ nước này ở bên cạnh nghe ngóng tự nhiên biết được vị Thiên sư có bản lĩnh cao cường này đang nhờ nàng giúp đỡ, liền gật đầu như gà mổ thóc, vỗ ngực đảm bảo: “Yên tâm, tin tưởng vào ta.”

    Bấy giờ, Ung Bác Văn mới đưa điện thoại cho con quỷ nước. Quỷ nước vội vàng thay đổi thành khuôn mặt tươi cười: “Hi hi, Tiểu Vân tỷ đấy à! Ta là bạn học của Tiểu Văn, chúng ta đang làm một bộ phim ma, cần một vị giỏi đạo thuật để cố vấn nên mới đặc biệt mời hắn tới…”

    “Các ngươi là bạn học ư? Thế ngươi tên gì?” Elle Vân tỏ vẻ nghi ngờ.

    “Ta là Tào Minh Minh, đã từng học chung đại học với hắn, quan hệ của chúng ta cũng tốt. Lúc ở trường, còn bên nhau như hình với bóng, có cơm cùng ăn, có nạn cùng chịu, bình thường ta cũng hay nghe hắn kể chuyện về ngươi…”

    Khả năng ăn nói của quỷ nước quả nhiên rất tốt, đối với vị Thiên sư này ngay cả tên họ còn không biết thế mà lại có thể đem quan hệ của bọn họ ba hoa chích chòe thành ra vô cùng thân thiết.

    “Ngươi đưa điện thoại cho Tiểu Văn đi.” Elle Vân không để cho quỷ nước lảm nhảm, đột nhiên thanh âm trở nên rất bình tĩnh.

    Quỷ nước vừa nghe được, tự nhiên cho rằng mình đã hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, còn ra vẻ đắc ý, giơ hai ngón tay làm thành hình chữ “V” về phía Thiên sư đại nhân. (Ngón tay hình chữ V tượng trưng cho từ "Victory" - Chiến thắng hoặc thành công)

    Ung Bác Văn vô cùng mừng rỡ, nhận lấy điện thoại nói ngay: “Tiểu Vân tỷ, ta nói thật mà.”

    “Hừ hừ…” Tiếng cười nhạt từ bên kia truyền đến, Ung Bác Văn vừa nghe thấy liền giật nảy mình, đột nhiên có cảm giác không ổn. Dường như là giông bão đã sắp đổ đến, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra vấn đề nằm ở chỗ nào.

    “Ung Bác Văn, ngươi thật là giỏi!” Đột nhiên âm thanh bạo phát tới mức to nhất có thể, làm cho cả cái điện thoại cũng muốn rung lên: “Ngươi thật là bản lĩnh. Bao nhiêu năm như vậy mà ta lại không biết ngươi lại có một người bạn gái học chung đại học. Đã vậy tình cảm thân mật đến như vậy.”

    Lúc nói tới ba tiếng “Bgười bạn gái” nàng còn nghiến răng nghiến lợi, từ đó có thể tưởng tượng ra được vị mỹ nữ ở phía bên kia đầu dây điện thoại đã nổi trận lôi đình rồi.

    “A?” Ung Bác Văn ngây người ngơ ngẩn, bấy giờ mới nhìn kỹ quỷ nước, quả nhiên là một đại mỹ nữ có dáng người nóng bỏng. Lại nhớ đến một vài câu nói lúc nãy, tiếng nói quả thật cũng rất ngọt ngào, dễ nghe... Đây thật sự là có bệnh thì vái tứ phương, nước tới chân mới nhảy, ngày thường không thắp hương nhưng khi cuống lên mới ôm chân phật lại không cẩn thận ôm phải Diêm vương. Lần này thế là toi đời rồi.

    Quỷ nước vừa nhìn thấy đại sự không ổn, hét lớn lên một tiếng: “Không liên quan tới ta”. Ngay lập tức, nó cũng bỏ chạy mất dạng.

    “Ung Bác Văn, ngươi là đồ vô lương tâm. Ta ngã bị thương, phải nằm viện còn ngươi thì tốt rồi. Chạy đi tìm người tình cũ, coi như ta nhìn thấu cái tên sở khanh nhà ngươi rồi. Ngươi đi chết đi, ta không bao giờ… muốn gặp lại ngươi nữa.” Elle Vân tức đến nỗi khóc to lên rồi, vừa nức nở vừa la lên.

    Trên trán Ung Bác Văn đổ đầy mồ hôi, vội vàng giải thích: “Tiểu Vân, ngươi nghe ta nói đã.”

    “Không nghe, không nghe, ngươi đi chết đi, ta không bao giờ muốn nghe ngươi nói nữa.” Tuy nói như vậy nhưng nàng cũng không tắt điện thoại đi.

    Chẳng qua Ung Bác Văn cũng không để ý tới điều này, hắn chỉ vừa than thầm 'Nữ nhân đã ghen thì thật không chịu nói lý', một mặt lại tập trung biên tập một lời nói dối: “Ậy, ngươi không biết đâu. Lúc đại học kẻ này là con trai, gần đây mới sang Thái chuyển đổi giới tính…”

    Loại lý do vừa thối tha vừa sơ hở này vậy mà Ung Bác Văn cũng có thể nghĩ ra. Chẳng qua vừa nghe giải thích, giọng nói Elle Vân đã dịu dàng hơn hẳn: “Thật vậy à?”

    “Tất nhiên là thật, ngươi không biết được đâu. Hồi còn đi học, thằng nhóc này đã rất ẻo lả. Đến lúc vừa tốt nghiệp liền vội vàng vung đao tự cung rồi.” Ung Bác Văn càng nói dối càng nhập thần, nói năng lung tung hết cả lên, chỉ còn thiếu điều còn mang Đông Phương Bất Bại đại hiệp cùng Quỳ hoa bảo điển ra hù dọa bạn gái nữa chứ.

    “Ai biết được ngươi nói thật hay giả?” Elle Vân hừ lạnh: “Trừ khi bây giờ ngươi chạy ngay tới đây.”

    “Ngay bây giờ? Nhưng mà ta đang ở ngoại ô thành phố a, chạy xe tới cũng phải mất mấy tiếng đồng hồ đó!” Ung Bác Văn chảy mồ hôi hột, đối phó với đám quỷ quái ở đây cũng không thấy đau đầu như vầy.

    Elle Vân cơ bản là không thèm nghe lời hắn nói: “Ta chẳng cần biết, nói chung ngươi phải tới đây ngay, không phải ngươi nói học được một thân pháp thuật hay sao? Những loại phép thuật súc địa thành thốn, phi thiên độn địa hẳn cũng phải biết một chút chứ…”

    Ung Bác Văn sắp ngất rồi, chỉ có thể đau khổ cầu xin: “Ta đâu phải là thần tiên, cũng chẳng phải là yêu đạo phái Mao Sơn, sao biết được những thứ này! Tỷ tỷ, người tha cho ta đi mà!”

    “Như vậy đi… Ta cho ngươi bốn tiếng đồng hồ, nếu như sau bốn tiếng mà còn chưa đến đây, vậy…” Đột nhiên Elle Vân hạ giọng, nói một cách tàn bạo: “Tự ngươi cân nhắc xem nên làm như thế nào đi.”

    “A, bốn tiếng đồng hồ cũng không đ, ngươi gia hạn thêm…” Ung Bác Văn còn đang định mặc cả một chút, chưa kịp nói hết lời đã thấy một cỗ gió lạnh thổi tới. Hắn vội vàng lùi về phía sau nhưng cũng không tránh thoát con quỷ đói này. Va chạm này khiến Ung Bác Văn ngã ngửa ra phía sau, điện thoại di động cũng rơi khỏi tay, rớt ra xa xa. Con quỷ đói kia đè được Ung Bác Văn xuống đất thì cảm thấy rất đắc ý. Bấy giờ, nó vừa cười lên ha hả, nước bọt nhầy nhầy như cháo chảy vừa đầy người Ung Bác Văn.

    “Cút!” Ung Bác Văn tức giận gầm lên một tiếng, tay bắt ấn đánh ngay vào mặt con quỷ, đó chính là một cái trục quỷ ấn. Con quỷ đói kia cũng bị đánh văng ra ngoài. Lúc này, Ung Bác Văn mới chống tay xuống đất để đứng dậy. Sau khi nhìn quanh một chút, hắn mới thấy được cái điện thoại đã vỡ thành mấy mảnh rơi tán loạn ra.

    "Xong rồi, không cò kè mặc cả được gì nữa, lại thêm một cái tội dám tùy ý ngắt điện thoại nữa. Lần này thảm rồi."

    Ung Bác Văn cầm điện thoại di động đứng im một chỗ. Ở xung quanh, đám quỷ nhìn thấy tình cảnh này thì vui mừng hết sức, có con to gan còn hô lớn: “Điện thoại của hắn bị hư rồi, không thể niệm kinh phật được nữa. Các huynh đệ, chúng ta hãy cùng tiến lên giết hắn thôi!”

    Có lẽ lúc còn sống, tên này thường hay lăn lộn trong xã hội đen nên cách thức kêu gọi cũng có hơi hướng chém giết. Mà cũng có thể nói đám quỷ này nhất hô bách ứng (Một tiếng gọi, trăm lời hưởng ứng), một lần nữa lại xông lên thật dũng mãnh.

    Đột nhiên, Ung Bác Văn vứt điện thoại, ngửa mặt lên trời hét lên: “Đám vương bát đản các ngươi, ta liều mạng với các ngươi, hôm nay không tiêu diệt hết các ngươi không được rồi.”

    Hét xong, tay phải bắt quyết, tay trái cầm bùa, miệng quát nhanh: “Đô lạt ma sát hống!”

    Mặc dù Ung Bác Văn không đem theo những lá bùa phù hợp nhưng tự vẽ ra một lá bùa cũng không phải việc gì khó. Chú ngữ vừa đọc ra, dương khí quanh người hắn trở nên cực thịnh, cuồng phong gào thét, đầu ngón tay đang tạo ấn quyết còn tỏa ra ánh sáng vàng khắp bốn phía.

    (Vương bát đản: Trứng con rùa - Một câu mắng chửi thông dụng của TQ)
    Ủng hộ BLH Vì một sân chơi mới, vì một Bàn Long Hội mới :yy72:
     
  3. Công Ty Cho Thuê Quỷ
    Tác giả: Khản Không

    Quyển 1: Đại thiên sư bắt quỷ
    Chương 9: Tụ âm hung trận (1)

    Người dịch: Bigcrazier (Nhóm dịch Độc Cô Thôn)
    Biên dịch: CCD
    Biên tập: Ksor Din
    Nguồn: Tàng Thư Viện






    Nhìn thấy uy thế mạnh mẽ như vậy, đám quỷ cũng biết thế nào là lợi hại. Chỉ trong chốc lát, cả đám đều cảm thấy sợ hãi, con nào con nấy rút cổ co đầu, không dám tiến lên. Những con nhút nhát một chút thì đã bắt đầu lùi dần về phía sau.

    “Hắn... hắn... hắn không... không thể làm thế…” Lão quỷ già gầy còm vừa ho khan vừa nói lắp bắp: “Diệt quỷ đã là phạm vào đức hiếu sinh, mà giết nhiều quỷ cùng một lúc chắc chắn sẽ bị trời đánh. Các ngươi không cần phải sợ, chắc hẳn hắn đang hù dọa chúng ta thôi.”

    Tuy nói như thế nhưng chính lão cũng không kìm được lòng mà phải lùi về phía sau vài bước. Bấy giờ, con quỷ bác sĩ đứng cạnh lão mới nói một cách dè dặt:

    “Đại thúc, ta thấy tên khốn này bị kích động rồi, hệt như đang phát điên ấy. Theo kinh nghiệm nhiều năm trong ngành của ta, những người ở trạng thái kích động như thế này đều mất hết lý trí, làm việc bất kể hậu quả, hay là chúng ta cứ chạy trước đi thì hơn."

    “Tiên sư cha nó, đây là địa bàn của chúng ta. Sao có thể để hắn kiêu ngạo?” Tên quỷ cao to lại giận dữ quát tiếp: “Các ngươi là đồ thỏ đế, theo ta tiến lên.” Vừa nói xong liền lao vọt lên.

    Đám quỷ ở phía sau ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta rồi vội vàng dừng bước chân, tên nào tên nấy đều đặt ánh mắt hy vọng lên trên người tên quỷ anh dũng vừa xông lên solo với Thiên sư. Tất nhiên, chẳng có tên nào dám lao lên hỗ trợ, đến căn ngan cũng không. Cái này đúng là thứ người ta hay gọi là lòng dạ ma quỷ. Tất cả bọn chúng đều muốn đưa con quỷ kia đi làm chốt thí, nếu như vị thiên sư kia vì nổi điên mà giết con quỷ này vậy thì bọn họ chẳng dám chần chờ, thay vào đó là vắt đôi chân lên đầu để chạy đi thật xa. Ngược lại, nếu vị thiên sư này chỉ đang ra vẻ để hù dọa vậy thì hắn xui xẻo rồi.

    Về phần Ung Bác Văn, vừa nhìn thấy tên đại hán lao đến, hắn liền đeo thanh kiếm gỗ đào vào bên hông. Bàn tay liền bắt ấn thành phép định quỷ đánh tới trước mặt con quỷ đang lao tới làm nó bị trói lại một chỗ. Xong đâu ra đấy rồi hắn mới cho tay trái vào trong túi lấy giấy vẽ bùa, tay phải đã cầm một cây bút máy định vẽ ngay một lá bùa hóa quỷ để sử dụng.

    Cả một đám quỷ đang đứng nhìn ở xung quanh đều lùi lại cùng một lúc, hành động rất ăn ý như đã tập dượt từ trước. Có con còn xoay người chuẩn bị chạy trốn.

    Về phần con quỷ cao to bị trói đứng im một chỗ cũng đã cảm thấy chuyện không hay, gã sợ đến nỗi gương mặt vặn vẹo, toát cả mồ hôi hột. Lúc này hành động của Ung Bác Văn bỗng chậm lại, tay trái của hắn mò mẫm cả nửa ngày trong túi quần nhưng không lấy ra được một tờ bùa trống nào cả, hóa ra trong lúc gọi điện hắn đã sử dụng hết sạch cả mấy lá bùa dự trữ luôn rồi.

    Lần này thì thảm, Ung Bác Văn nhìn qua nhân số hai bên, lại thấy xung quanh đã bị đám quỷ vây kín, không thể nhìn ra một kẽ hở nào. Tất cả ánh mắt đều đang dõi theo từng hành động hắn một cách nhiệt tình. Tuy không cần dùng bùa Ung Bác Văn cũng có thể niệm chú để diệt quỷ, nhưng làm như vậy sẽ tiêu hao rất nhiều pháp lực. Nếu hắn liều mạng cũng chỉ có thể tiêu diệt được mười mấy con là cùng. Mà nơi này lại có đến mấy trăm con quỷ, hắn đã tạm nghĩ ra kết cục của mình. Lúc này, Ung Bác Văn chẳng thể do dự tìm cách khác được nữa, dù sao cả đám quỷ đều đang dõi theo hắn.

    “Xem phép thuật của ta đây!” Đột nhiên, Ung Bác Văn hét lớn một tiếng rồi xoay người bỏ chạy về phía căn lầu nhỏ. Bầy quỷ ở xung quanh còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy hắn lao tới một phía, vừa chạy vừa triệu hồi phép thuật ngũ lôi để bảo vệ thân thể. Trong nháy mắt, sấm nổ ì ùng, ánh điện lấp lóe đánh tới đám quỷ làm chúng ngã lăn quay như rạ. Giữa bầy quỷ đông đảo hàng trăm con, Ung Bác Văn cũng chạy thoát được, khả năng chạy trốn có thể nói là khó thấy trên đời.

    Nhưng lão quỷ gầy ốm đang đứng quan sát vừa nhìn thấy cảnh này thì lập tức hiểu được, vội vàng hét lớn: “Quả nhiên hắn chỉ phô trương thanh thế mà thôi, tất cả xông lên.” Nói xong giơ cánh tay gầy yếu vung lên trên cao.

    Bầy quỷ được cổ vũ, chen lấn nhau đuổi theo Ung Bác Văn. Tên quỷ bác sĩ nổi hứng chạy theo thì bị lão quỷ kéo tay lại.

    “Đại thúc làm gì vậy?” Gã không hiểu chuyện gì, quay đầu nhìn lại đã thấy lão quỷ đang kéo tay mình và một con quỷ nhỏ lùi lại phía sau.

    “Đồ ngu, ngươi muốn chết à?” Lão quỷ nói nhỏ: “Tên đó là một vị thiên sư chính tông, tu vi pháp lực thâm hậu, cho dù không dùng bùa, chỉ cần kháp quyết niệm chú cũng có thể tiêu diệt được mấy chục con quỷ. Không phải là hắn muốn bỏ trốn, mà là đang bảo toàn thực lực để đi lấy bùa muốn bắt gọn tất cả chúng ta. Nếu mà dồn ép hắn quá, trong lúc cấp bách tên nào xông tới trước là chết chắc. Đám nhát gan này bây giờ thì dũng mãnh như vậy, nhưng mà tới lúc thấy hắn thật sự diệt quỷ chắc chắn là bỏ chạy chẳng còn một mống.”

    “A?” Con quỷ bác sĩ kêu lên, ngạc nhiên hỏi lại: “Hắn đã lợi hại như vậy thì chúng ta càng phải ngăn không hắn lấy được bùa chứ. Nếu không đợi cho hắn lấy được bùa thì còn chỗ nào để trốn nữa, chẳng phải đều bị hắn diệt sạch sao?”

    “Cần gì phải sợ?” Lão quỷ cười gian xảo: “Ngươi nghĩ người cầm nuôi dưỡng chúng ta ngồi không xem hắn diệt hết chúng ta chắc? Việc quan trọng bây giờ là chúng ta phải kiếm chỗ trốn cho kĩ. Đi thôi!” Nói xong, lão liền lén lút kéo theo hai con quỷ bỏ chạy.

    Ung Bác Văn đánh bay một đám quỷ chặn đường, chạy thật nhanh về phía tiểu lâu. Ba lô của hắn để ở trong đó, chỉ cần chạy đến lấy thì đám quỷ cắc ké này còn chưa đủ để nhét kẽ răng.

    Nhưng mọi chuyện xảy ra có bao giờ dễ dàng hệt như trong kế hoạch?

    Phép ngũ lôi hộ thân uy lực rất lớn nhưng sử dụng nó cũng tốn rất nhiều pháp lực, mà điểm chết người chính là chiêu này không có tác dụng diệt quỷ. Bầy quỷ thấy mình không bị đánh cho hồn phi phách tán thì lập tức ào ào xông lên, không con nào chịu thua kém đồng bọn. Cứ một đám quỷ bị đánh bay, ở phía sau lại có một đám đông hơn nữa lao lên. Mà những con quỷ bị đánh bay đi thì đến khi rớt xuống cũng vẫn tiếp tục gia nhập đội ngũ công kích.

    Ung Bác Văn liên tục thi triển phép thuật ngũ lôi hộ thân đến lần thứ ba thì đã mệt mỏi rã rời. May là tiểu lâu ở gần nên hắn cũng kịp chạy tới nơi. Cảnh vật bên trong sảnh chính của tiểu lâu vẫn y như trước. Ở nơi này có một người đang ngồi trên ghế, dáng vẻ cô độc, tâm trạng bất an. Gã vừa quay đầu vừa đảo mắt nhìn xung quanh liên tục. Trên một cái ghê khác chính là cái ba lô chứa đầy đạo cụ bắt quỷ của Ung Bác Văn.

    Ung Bác Văn không thèm hỏi han tới Lưu Ý, chạy thẳng đến chỗ cái ba lô, ai ngờ khi bàn tay hắn chỉ còn cách ba lô chừng vài milimet thì không thể tiến thêm được một chút nào. Hệt như bị một bức tường trong suốt cản lại, mặc cho Ung Bác Văn cố gắng thế nào cũng không thể vượt qua.

    “Sao lại như thế này?” Ung Bác Văn lập tức toát mồ hôi hột, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, lại một lần nữa đưa tay về phía cái ba lô. Quả nhiên bàn tay lại gặp phải lực cản. Hắn suy nghĩ thật nhanh chóng rồi xoay người về phía Lưu Ý gọi to: “Lưu tiên sinh!”

    Lưu Ý bỗng rùng mình, nhìn trái nhìn phải quát lên: “Ai đó? Là ai? Đi ra mau, đừng hòng hù dọa được ta…”

    Tuy nói mạnh miệng như vậy nhưng tiếng nói cứng ngắc đã tố cáo sự sợ hãi trong lòng gã. Lưu Ý dáo dác nhìn quanh, ánh mắt mấy lần nhìn qua vị trí của Ung Bác Văn nhưng lại giống như không thấy gì cả.

    “Âm dương chia cách!” Ung Bác Văn hít vào một hơi, trong lòng lo lắng không yên: “Sao lại có chuyện này? Chẳng nhẽ ta thật sự lạc vào cõi âm? Không đúng, lúc nãy rõ ràng ta nhận được điện thoại của Tiểu Vân hiển nhiên chỗ này vẫn là dương thế, tại sao lại xuất hiện tình trạng âm dương chia cách như thế này?”

    Hắn còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng thì bầy quỷ đã đuổi tới nơi, ở cửa chính chỉ trong chớp mắt đã chật ních quỷ hồn. Sắc mặt Lưu Ý tái xanh, dáo dác nhìn quanh, tai thì nghe được đầy những tiếng kêu la ầm ĩ nhưng mắt lại chẳng nhìn thấy gì. Điều này làm gã sợ đến nỗi mặt cắt không còn hột máu, cả người run lẩy bẩy.

    Lúc này một thân công phu võ học được tu luyện từ nhỏ của Ung Bác Văn cũng cho thấy tác dụng. Chỉ thấy hắn quay trái rẽ phải, nhảy lên hạ xuống mấy cái đã đến gần cửa chính. Trong khoảnh khắc bầy quỷ ùa vào phòng hắn lại thi triển phép ngũ lôi hộ thân đánh bay đám quỷ đang đứng chặn cửa rồi xông ra.

    Vừa ra được bên ngoài, Ung Bác Văn vội vàng nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy âm phong thổi đầy trời, xung quanh đã tối đen. Ở trong bóng tối, đám quỷ hồn chạy ra nhiều không đếm xuể, tất cả đều nhe nanh múa vuốt lao vào hắn như là kẻ thù không đội trời chung. Tình cảnh khó khăn làm Ung Bác Văn cực kỳ hoảng loạn, không biết phải làm thế nào để đối phó cho phải. Đã thế, đám quỷ hồn lại liều mạng lao tới không cho hắn một chút thời gian để bình tĩnh suy nghĩ. Chạy được một chút, Ung Bác Văn lại cảm thấy ức chế không thôi.

    Dù thế nào thì hắn cũng là truyền nhân chính tông của Thiên Sư Bắc Phái, thế mà lại rơi vào tình cảnh bị ma quỷ truy đuổi đến độ chạy đông chạy tây khắp nơi. Người khác mà biết được chuyện chẳng phải sẽ cười đến rụng răng hay sao, sau này sao hắn dám nhìn mặt các vị tông sư của môn phái đây? Nghĩ tới đó Ung Bác Văn liền dừng lại chỉ vào bầy quỷ đang đuổi theo, tức giận mắng:

    “Các ngươi còn dám đuổi tới nữa ta sẽ không khách khí đâu!”

    Bầy quỷ nghe vậy lại cười ầm lên: “Hô hô, giả bộ làm gì nữa? Ngươi chỉ là cọp giấy, còn dám hù dọa chúng ta à.”

    Ủng hộ BLH Vì một sân chơi mới, vì một Bàn Long Hội mới :yy5:
     
    Chỉnh sửa cuối: 30/6/12
  4. Công Ty Cho Thuê Quỷ
    Tác giả: Khản Không

    Quyển 1: Đại thiên sư bắt quỷ
    Chương 9: Tụ âm hung trận (full)

    Người dịch: Bigcrazier (Nhóm dịch Độc Cô Thôn)
    Biên dịch: CCD
    Biên tập: Ksor Din
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Ung Bác Văn thực sự nổi điên, gầm lên một tiếng rồi rút ra cây kiếm gỗ đáo, tay trái kết ấn, ngón trỏ chỉ vào kiếm một cái, chân đi theo bộ vị thất tinh, tay vẽ hình pháp quyết, miệng quát lớn: “Thiên địa bao trùm, vạn khí làm gốc, chuyên tu đời đời, luyện thành thần thông, vạn thần nhận lễ, sai khiến sấm sét, ma quỷ tịch diệt, hồn phi phách tán, mượn danh lôi thần, triệu hồi phích lịch…”
    Đây chính là Kim Quang Huyền Dẫn Lôi Đình Chú, một trong ba loại đại hung cấm chú của Thiên Sư Bắc Phái, một khi triệu hồi, bất kể yêu ma hay quỷ quái lợi hại đến cỡ nào cũng chắc chắn bị tiêu diệt, hồn phi phách tán. Không ngờ Ung Bác Văn lại triệu hồi ra để đối phó với đám quỷ quái bình thường này, quả thật đúng là giết gà dùng dao mổ trâu. Chỉ là chú ngữ càng ác độc, uy lực càng mạnh mẽ thì tác dụng phụ cũng càng lớn, nhớ lại ngày xưa khi Ung Bác Văn mới học được phép thuật này cũng ngứa ngáy tay chân chạy ra ngoại ô thành phố tìm một chỗ vắng người thử triệu hồi sấm sét trên trời. Sau khi thi phép thì tinh khí toàn thân đều cạn kiệt, không thể cử động. Vì lo lắng nên Elle Vân đi tìm suốt một ngày trời mới tìm thấy. Đến lúc đưa về nhà, hắn cũng phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nửa tháng trời mới khỏe lại. Mà đáng sợ hơn, sau khi bấm đốt tay tính toán, Ung Bác Văn mới biết được tuổi thọ của mình đã bị mất đi một năm. Bởi vậy nếu không phải tình huống bất đắc dĩ hắn nhất định sẽ không dùng tới phép thuật này. Hắn cũng đã tính toán cẩn thận, đám quỷ quái này đã bị nhốt ở chỗ này không biết bao nhiêu lâu, hiển nhiên cũng đã có một chút thành tựu trên yêu đạo, chỉ dựa vào mồm miệng lừa phỉnh không thể nào đe dọa được bọn nó, đành phải thể hiện một chút uy thế. Phép Kim Quang Huyền Dẫn Lôi Đình Chú vừa thi triển ra đã có thanh thế kinh thiên động địa, nhưng mà phép thuật thì phải thi triển tới nơi tới chốn mới có tác dụng, nếu như chỉ thi triển một nửa vậy thì chỉ có một chút hiệu ứng âm thanh, hình ảnh chứ chẳng có tác dụng thực tế.
    Bấy giờ, pháp chú vừa đọc xong, thân kiếm phát ra ánh sáng đỏ chói lòa, xa xa trên chín tầng trời truyền lại tiếng sấm mơ hồ, trong nháy mắt tiếng ì ùng kéo dài ngân vang, không khí chấn động, cuồng phong nổi lên, trên trời mây đen quay cuồng, mơ hồ có thể thấy được ánh chớp lóe lên, bầu không khí đáng sợ tới cực điểm.
    Vừa mới nhìn thấy tình huống khác lạ, dù cho bầy quỷ có ngu ngốc cũng biết là có chuyện không hay. Cả đám mới vừa hung hăng hống hách giờ đều quay đầu chạy trối chết, tất cả trở nên hỗn loạn, nhao nhao. Ung Bác Văn vừa cố gắng chậm rãi niệm chú vừa dáo dác nhìn quanh tìm đường chạy trốn, ngay lúc này chợt có tiếng mèo kêu rõ ràng truyền tới tai hắn. Ung Bác Văn giật mình quay đầu lại mới nhìn thấy một con mèo đen đang nằm ở khung cửa sổ lầu hai trợn mắt nhìn hắn.
    “Thật là ngu mà.” Ung Bác Văn mắng to lên một tiếng, đột nhiên nghĩ ra vài vấn đề quan trọng, vội vàng vung tay thu phép lại, thừa dịp đám quỷ đang hỗn loạn không để ý tới hắn bèn chạy tới chỗ tòa lầu, vừa tới nơi hắn liền dậm chân nhảy lên. Đến bên dưới ô cửa sổ, Ung Bác Văn mới nắm vào bệ cửa sổ, hai tay vận sức một chút cả người đã nhảy được vào trong lầu. Vừa vào đến nơi việc đầu tiên hắn làm chính là khom người bế Bông vào lòng.
    “Ôm được rồi!” lúc này hắn mới nhếch miệng cười hôn cho Bông một cái, vui vẻ nói: “Bông à, lần này may mà có ngươi.”

    Dưới lầu liền truyền đến tiếng gào thét ầm ĩ:
    “Tên khốn này lại lừa gạt rồi.”

    “Hắn ở trên lầu hai, chúng ta tiến lên mau.”

    “Lần này không thể để hắn chạy thoát nữa.”

    Trong Theo tiếng gọi ầm ĩ, bầy quỷ đồng loạt vọt tới lên tầng lầu, cả đám tranh nhau nhảy lên khiến cho khung cửa sổ kẹt cứng toàn quỷ là quỷ. Ung Bác Văn ôm con mèo đen nhanh chóng chạy xuống cầu thang trở lại phòng khách. Thấy Ung Bác Văn quay lại, Lưu Ý giống như gặp được người thân xa cách lâu ngày, gã vội vàng chạy tới ôm chặt Ung Bác Văn, nức nở kêu lên: “Ngươi đã trở về rồi, bắt quỷ xong rồi hả, mới lúc nãy ta nghe được âm thanh quái dị lắm…”

    “Không bắt được quỷ, đang đuổi theo phía sau ta kìa.” Ung Bác Văn vừa mới nói xong đã khiến cho Lưu Ý sợ hãi, mặt cắt không còn hột máu.

    “Đuổi theo phía sau ngươi? Ở đâu? Chỗ nào?” Lưu Ý vừa lùi ra phía cửa vừa hỏi.

    “Chắc là sắp lao xuống lầu rồi.” Ung Bác Văn đi tới ghế, cầm ba lô lên rồi lấy ra một chồng bùa thu quỷ, lại cầm lấy một cái hồ lô màu đỏ thẫm ở trong tay rồi cần ngắm nghía một hồi mới nói: “Bây giờ cho các ngươi biết Mã Vương gia có mấy con mắt.”

    Hắn cầm hồ lô và đống bùa quay lại thì đã thấy đám quỷ đang kẹt cứng thành một đống ở cầu thang, nhưng bọn chúng chỉ đứng ở đó giương nanh múa vuốt đe dọa, kêu gọi ầm ĩ chứ không một con nào tiến lên. Ung Bác Văn thấy vậy thì trong lòng cảm thấy nghi ngờ, cũng không vội vàng thi triển phép thuật mà bước tới gần quan sát cẩn thận. Hắn phát hiện cầu thang này giống như có một vách tường trong suốt ngăn cản tất cả đám quỷ lại, mặc kệ bọn chúng cố gắng như thế nào cũng không thể xông vào phòng khách. Ý nghĩ trong đầu chợt lóe lên, nhưng trong một hể nào nắm bắt được rõ ràng. Không nghĩ được thì không nghĩ nữa, hắn dứt khoát bỏ qua một bên, bắt đầu khởi động một cái thu quỷ phù, niệm động chú ngữ, đợi cho lá bùa cháy hết mới khép ngón trỏ và ngón giữa hình thành kiếm chỉ điểm về phía một con quỷ hung hăng nhất trong đám,lại hướng về phía miệng hồ lô vẽ một đường. Đây chính là phép dẫn bắt quỷ, bùa chú thi triển ra liền giống như quăng ra một sợi dây, sau khi chạm vào con quỷ liền thu lại. Phép này có thể thu quỷ hồn vào bên trong hồ lô nhưng thứ khiến cho Ung Bác Văn bất ngờ chính là phép thuật của hắn vừa thi triển, con quỷ cũng bị kéo tới, chỉ là không thể đi qua được bức tường trong suốt kia, nó chỉ có thể bay tới bay lui đập ầm ầm vào bức tường. Mỗi khi đụng vào tường một cái liền nhỏ lại một chút, mới một lúc đã chỉ còn to bằng con chim sẻ không hơn không kém. Mấy con quỷ khác vừa nhìn thấy cảnh này liền chạy ngược trở lại lầu hai, trong chốc lát liên không nghe được động tĩnh gì nữa.
    “Thiên sư tha mạng a…” Con quỷ kia kêu khóc ầm ĩ, chẳng còn dám hung hăng kiêu ngạo nữa. Ung Bác Văn khẽ thở dài, phất tay giải trừ phép thuật, con quỷ vừa được thả ra liền vội vàng xoay người chạy thoát đi.

    Bên trong phòng lại trở nên yên tĩnh, Ung Bác Văn thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy tay chân mềm nhũn liền vội vàng tìm một cái ghế trống ngồi xuống, cẩn thận suy ngẫm lại những chuyện kỳ lạ vừa xảy ra.

    Lưu Ý đã lùi đến bên cửa chính giờ nhìn thấy hắn ngồi xuống vội vàng chạy lại ân cần thăm hỏi. “Giải quyết xong hết rồi hả?”

    “Cũng gần gần như vậy, tạm thời không có chuyện gì nữa rồi.” Ung Bác Văn hời hợt đáp, trong lòng lại có một chút xem thường thằng cha nhát gan này.
    “Vậy là tốt rồi, tốt rồi, vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?” Lưu Ý cười gượng ngồi xuống rồi tìm cách hỏi chuyện.

    “Ta gặp phải mấy con quỷ…” Ung Bác Văn suy nghĩ tìm cách diễn đạt, tránh lại dọa cho đối phương sợ hãi: “Vì ta mang không đủ đồ nghề nên phải quay lại lấy, đám quỷ kia mới đuổi theo, nhưng mà tới chỗ cầu thang đó thì bị một thứ gì đó ngăn cản…”

    “Ngăn cản?” Lưu Ý xoa đầu nhìn xung quanh cười nói, “Có khi ở chỗ này có bảo vật hoặc là trận pháp gì đó có thể khắc chế mấy con quỷ kia. Dù sao Phí lão gia cũng không phải là người bình thường, thiết kế phong thủy của trang viên này cũng không bình thường, nhất định là có cao nhân nào đó giúp hắn thiết kế để đuổi ma quỷ…”

    Người nói vô ý nhưng người nghe cố tình, Ung Bác Văn vừa nghe nói vậy thìliền giật mình, cái suy nghĩ mơ hồ lúc trước liền hiện lên rõ ràng, hắn lập tức đứng bật dậy, kêu thốt lên: “Không sai, chính là trận pháp.”
    “Cái gì” Lưu Ý bị phản ứng bất ngờ của hắn làm cho giật mình.

    “Lưu tiên sinh, ngươi rất giỏi về trận pháp sao?” Đột nhiên Ung Bác Văn lại hỏi.

    “Dĩ nhiên” Lưu Ý đáp theo phản xạ. “Sư môn của ta chính là Cửu Đỉnh phái ở núi Long Hổ, tinh thông nhất chính là phong thủy trận pháp, trong lĩnh vực trận pháp phong thủy ở Xuân Thành, ta mà nhận là thứ hai thì không ai có thể nhận là thứ nhất.”

    Ung Bác Văn mừng rỡ: “Vậy thì tốt quá.” Nói xong liền đứng dậy, kéo tay Lưu Ý chạy lên lầu hai.

    Lưu Ý bị hắn kéo đi mấy bước mới hoàn hồn, voi vội vàng giãy dụa dừng lại, “Ngươi làm cái gì vậy, chẳng phải trên lầu có quỷ hay sao? Ngươi lôi ta đi làm cái gì?”

    “Yên tâm đi, bên này không có quỷ.” Ung Bác Văn nhanh chóng lôi theo Lưu Ý chạy lên lầu hai, rẽ trái, đi vào phòng ngủ rồi đến bên cửa sổ chỉ ra ngoài hỏi: “Lưu tiên sinh, ngươi nhìn đi.”

    “Nhìn cái gì mà nhìn?” Lưu Ý run như cầy sấy nắm chặt tay Ung Bác Văn, co đầu rút cổ quan sát khắp mọi nơi, chỉ sợ bất chợt có con quỷ ở đâu đó nhào ra, làm gì còn có tâm trạng nhìn ra cửa sổ.

    “Nhìn ra ngoài cửa sổ ấy.” Ung Bác Văn dở khóc dở cười kéo Lưu Ý tới sát bên cửa sổ: “Ngươi yên tâm, có ta ở đây bảo đảm sẽ không để cho quỷ hồn tổn thương ngươiđế., Mau nhìn ra ngoài cửa sổ xem thế nào đi.” Lưu Ý lấy lại bình tĩnh, cũng cảm thấy xấu hổ vì biểu hiện nhát gan của mình, lúc này mới buông Ung Bác Văn ra, ngoảnh mặt quan sát bên ngoài cửa sổ.

    Ngoài cửa sổ, trời đang là lúc xế chiều, toàn bộ trang viên đã chìm trong bóng tối, từ trên cao nhìn xuống có thể thấy một loạt những ngôi nhà nhỏ, đông một đám, tây một đám nằm rải rác trong bóng tối có vẻ cực kỳ hỗn loạn, giống như tùy ý mà xây dựng không theo quy hoạch gì cả. Lúc đầu Lưu Ý còn sợ hãi thì không nhận ra gì cả, nhưng nhìn được một lúc hắn đột nhiên kêu lên một tiếng, sắc mặt nghiêm túc lấy la bàn ra bắt đầu lẩm nhẩm tính toán không ngừng.

    “Sao rồi?” Ung Bác Văn sốt ruột hỏi tiếp: “Lưu tiên sinh, người có nhận ra được điều gì không?”

    “Không sai, không thể sai được.” Lưu Ý bỏ la bàn xuống, sắc mặt cổ quái: “Toàn bộ trang viên có bày một đại trận phong thủ, nhưng trận pháp này lại là loại Tụ âm hung trận rất hiếm thấy.”

    Ủng hộ BLH Vì một sân chơi mới, vì một Bàn Long Hội mới :yy5:[/QUOTE]
     
  5. Công Ty Cho Thuê Quỷ
    Tác giả: Khản Không

    Quyển 1: Đại thiên sư bắt quỷ
    Chương 10: Yến tiệc kinh hoàng (1)

    Người dịch: Bigcrazier (Nhóm dịch Độc Cô Thôn)
    Biên dịch: CCD
    Biên tập: Ksor Din
    Nguồn: Tàng Thư Viện






    “Hung trận?” Ung Bác Văn không hiểu nên hỏi lại: “Hung trận là gì?”

    “Lúc tới đây chắc ngươi cũng nhận ra được một chút rồi.” Lưu Ý bỗng quay đầu lại, nói nhỏ với hắn: “Phong thủy ở đây bố trí rất kém, hơn nữa còn bị người ta cố ý phá hoại, có thể xếp vào loại hung huyệt cực tử, cực bại. Cho dù là người đáng được ăn sung mặc sướng vì kiếp trước đã tích đức mà ở chỗ này thì dù có tiền tài như núi cũng sẽ bị táng gia bại sản trong thời gian ngắn, thậm chí còn chết yểu vì tai nạn nữa.”

    “Điều này ta cũng nhìn ra được chút ít.” Ung Bác Văn đáp vậy nhưng trong lòng lại hoài nghi, bởi khi mới vừa vào cửa vị Lưu tiên sinh này đã khen địa thế phong thủy ở đây rất tốt, sao chớp mắt đã nói ngược lại?

    Mặc dù cũng có cách giải trừ hung huyệt, nhưng nơi đây lại bị người khác rắp tâm bố trí một loại trận pháp phong thủy rất độc ác. Lại nói, trang viên này được thiết kế dựa hoàn toàn vào thế núi, ánh sáng mặt trời cũng bị che khuất, dương khí bị ngăn cản, âm khí tụ mãi không tan, làm cho độ hung ác của tăng thêm mấy lần…”

    Lưu Ý càng nói, lưng càng toát mồ hôi lạnh: “Loại trận pháp phong thủy âm độc như thế này đã bị cấm sử dụng từ xa xưa, không biết người bày trận có thù oán sâu nặng gì với Phí tiên sinh mà lại dùng tới trận pháp như vậy để làm người ta đoạn tử tuyệt tôn, không có kẻ kế thừa. Nhưng chẳng phải bây giờ con cháu nhà họ Phí vẫn đầy đàn, giàu nứt đố đổ vách hay sao? Không lẽ trận pháp phong thủy lại không có tác dụng?”

    Hiện giờ, Ung Bác Văn cũng không quan tâm đến chuyện này, đành hỏi: “Vậy những căn nhà này có phải là trung tâm của trận pháp hay không?”

    “Đúng vậy”. Lưu Ý chỉ vào la bàn tiếp tục giảng giải: “Đây là nơi khiến cho địa huyệt bị suy bại, tổn dương hại âm. Những tòa nhà này lại nằm ở chỗ khuất, suốt ngày nằm dưới bóng râm. Đây chính là ranh giới phân chia âm dương của trận pháp.”

    “Bên trái là âm, bên phải là dương!” Ung Bác Văn chợt kêu lên: “Ta hiểu rồi, trận pháp này tụ tập âm khí vào chỗ hung huyệt, mô phỏng lại hoàn cảnh của cõi âm, vì vậy mới có thể bắt giữ được nhiều quỷ hồn như vậy!”

    “Là sao?” Bây giờ lại đến lượt Lưu Ý nghe mà không hiểu.

    “Ý của ta là có người dùng trận pháp phong thủy, mô phỏng ra một cõi âm thu nhỏ ở nơi này. Bên trái là âm, bên phải là dương, cầu thang phía bên phải chính là nơi ra vào.” Ung Bác Văn giải thích thật nhanh.

    Lưu Ý vừa nghe thấy ở đây có nhiều quỷ hồn thì sợ đến nỗi mặt cắt không còn hột máu, run lẩy bẩy nói: “Chỗ này thực là tà môn, chúng ta mau đi thôi”.

    Ung Bác Văn lắc đầu rồi cười, đến khi đã đỡ vị đại sư phong thủy nhát gan đi xuống lầu, hắn lại hỏi: “Đúng rồi, Phí tiên sinh mời ngươi tới làm gì vậy?”

    Vừa rồi trao đổi qua lại nhiều như vậy, địch ý của Lưu Ý đối với Ung Bác Văn đã giảm nhiều, gã vui vẻ giải thích: “Phí tiên sinh nói trong nhà định xây thêm phòng mới, nhờ ta tới xem. Ngươi cũng biết nhà nước vẫn có thành kiến với những người làm nghề như chúng ta, nên Phí tiên sinh mới dặn ta không nên nói với người ngoài. Nếu như sớm biết trong nhà hắn tà môn như vầy thì có đánh chết ta cũng không tới.”

    Ung Bác Văn vừa nghe Lưu Ý nói vừa suy nghĩ, rõ ràng quỷ hồn nơi này vừa bị vây ở trong trận pháp phong thủy vừa được trận pháp bảo vệ, lại cùng pháp trận tạo nên mối quan hệ hỗ trợ lẫn nhau. Bản thân hắn không hiểu nhiều về phong thủy nhưng cũng biết trận pháp này có liên hệ chặt chẽ đến vận mệnh của nhà họ Phí. Nếu hắn lỗ mãng xông vào bắt giữ quỷ hồn ở trong trận, nhất định sẽ phá vỡ bố cục của trận pháp. Đến lúc đó, Ung Bác Văn cũng không biết sẽ nhà họ Phí sẽ bị ảnh hưởng như thế nào. Tuy trận pháp trước mắt cùng với phong thủy của khu đất đều rất tệ, nhưng không chừng đây lại là phương pháp lấy độc trị độc, nhờ đó mới giúp cho nhà họ Phí phồn vinh thịnh vượng như ngày nay?

    Hắn bắt đầu do dự, một mặt không thể để những quỷ hồn kia bị trói buộc ở nhân gian, để lâu sẽ chuyển hóa thành hung quỷ, lệ hồn làm hại người, mặt khác lại không thể phá hư bố cục trận pháp nơi này. Càng suy nghĩ hắn càng cảm thấy khó khăn.

    Hai người vừa đi vừa suy tư, khi trở lại phòng khách thì thấy Hàn Nhã đã quay lại. Hàn Nhã thấy bọn họ đi đến, liền chào hỏi: “Xin lỗi, đã bắt hai vị phải chờ lâu. Phí tiên sinh đã về, để ta đưa hai vị đi."

    Chuyện ở đây phức tạp hơn so với tưởng tượng, Lưu Ý đã bị dọa đến vỡ mật, Ung Bác Văn lại vừa nhận được tin nhắn của bạn gái, hai người tuy có tâm sự khác nhau nhưng đều nóng lòng rời khỏi càng sớm càng tốt. Cả hai lặng lẽ đi theo Hàn Nhã, trong lòng đều suy nghĩ phải mở miệng thế nào mới được đây.

    Ba người rời khỏi lầu Thính Phong, lại đi về phía sau, băng qua một dãy hành lang cổ kính, khúc khuỷu, thì thấy phòng khách ở trước mắt, cửa sổ phòng khách đóng chặt, ánh đèn lờ mờ từ trong phòng hắt ra ngoài, vào lúc này, nhìn có vẻ cực kỳ bắt mắt.

    Ở cửa phòng khách có hai người hầu đang đứng, thấy ba người tới gần liền lặng lẽ mở cửa.

    Ung Bác Văn liếc nhìn qua, thấy hai người này mặt xanh ngắt, môi tím tái, hệt như sống ở địa phương có âm quỷ hoành hành trong một thời gian dài. Theo hắn thấy, nếu hai người này còn tiếp tục sống ở đây thêm một thời gian nữa thì sẽ bị tổn thương đến khí huyết, nhẹ thì bệnh tật, nặng thì mất mạng. Thấy vậy, Ung Bác Văn cũng không đành lòng, đang muốn nghĩ một biện pháp ổn thỏa giải quyết chuyện này, thì nghe phía trước có tiếng nói, trong giọng nói còn có ý nịnh nọt: “Phí tiên sinh, ngài vẫn khỏe chứ?”

    Ung Bác Văn nhìn lại, chợt cảm thấy hoa mắt. Chớp mắt mấy cái, hắn mới nhìn rõ tình huống trong phòng, trong lòng chợt cảm thấy bất an, cả người lại lạnh lẽo như bị ngâm trong nước đá.

    Đại sảnh rộng khoảng hơn hai trăm m², đèn đuốc sáng trưng. Giữa phòng có một bàn ăn dài theo kiểu châu Âu, ngồi hai bên bàn là mười mấy thanh niên, bao gồm cả nam lẫn nữ, tuổi tác của họ không giống nhau, mỗi người đều có kẻ hầu người hạ ở sau lưng.

    Gia đình này thật giàu có, đến ăn cơm cũng thật khí thế.

    Nhưng điều khiến Ung Bác Văn sợ hãi chính là: Phía sau mười mấy người thanh niên nam nữ ăn mặc hoa lệ đều có một quỷ hồn!

    Có quỷ hồn đã trở nên đen kịt, nhìn như yêu ma, rất quái dị, đang ôm cổ người sống phía trước. Lại có quỷ hồn vẫn còn duy trì hình dạng lúc còn sống, lười nhác nằm trên thân người phía trước. Người càng lớn tuổi quỷ hồn lại càng hung ác. Mà phía sau lưng của cô bé nhỏ tuổi nhất, khoảng chừng mười ba, mười bốn tuổi chính là con quỷ nhỏ mà Ung Bác Văn bắt gặp khi nó đang khóc trong phòng. Con quỷ nhỏ vừa thấy Ung Bác Văn liền trừng mắt với hắn, tỏ vẻ căm giận, sau đó quay đầu chui vào trong lòng của cô bé.

    Mười mấy người này đều đang rất nghiêm túc ngồi bên cạnh bàn, thế nhưng đám quỷ quái sau lưng bọn họ lại đang châu đầu ghé tai thì thầm với nhau, hình dạng vô cùng kỳ quái. Có con hết nhìn đông lại nhìn tây, có con lại dùng cái lưỡi đỏ như máu liếm láp thức ăn trên bàn, có con lại không ngừng nhảy nhót khiến cho phòng khách trở nên vô cùng quỷ quái.

    Lúc này, Lưu Ý đang bước tới chào hỏi một người đàn ông trung niên khoảng chừng bốn, năm mươi tuổi. Người này mặc một bộ âu phục phẳng phiu. Trên lưng người này là một con quỷ hấp khí gầy đét, bụng lại to như cái trống, hình dạng giống hệt như quỷ hồn mà Ung Bác Văn thấy ở trên người Phí Mặc.

    Người này khẽ cau mày, tỏ vẻ coi thường liếc mắt nói: “Mời ngồi, cha ta sắp tới rồi.”

    Hắn chính là con trai cả của Phí Mặc, tên là Phí Đỉnh Tân.

    “Khụ, khụ, là thế này...” Mặc dù Lưu Ý không nhìn thấy tình cảnh quỷ quái trong sảnh, nhưng gã cũng không muốn nán lại chỗ này thêm một chút nào nữa. Bấy giờ, Lưu Ý mới cười nói: “Các vị đang dùng cơm, tại hạ cũng không tiện quấy rầy. Hiện tại trời cũng đã tối, quan sát cũng khó khăn. Hay là khi khác ta quay lại tiếp tục nghiên cứu.”

    Có câu "Hảo hán không sợ cái thiệt thòi trước mắt", Ung Bác Văn thấy tình hình không ổn, cũng không muốn nấn ná lâu, liền quay đầu lại hùa theo: “Đúng vậy, chúng ta không quấy rầy nữa, khi khác lại đến.”

    “Không cần phải đợi hôm khác, bây giờ chính là lúc thích hợp nhất!”

    Đột nhiên có tiếng nói vang lên từ phía sau hai người. Giọng nói của người này có vẻ già nua, lại rin rít như tiếng hai thanh kim loại cạ vào nhau, rất khó nghe.

    Hai người bị tiếng nói này làm cho giật mình, xoay người nhìn lại, chỉ thấy ở cửa có một người đang đứng. Người này mặc một bộ áo dài kiểu cổ, đầu đội mũ dạ, mắt đeo kính râm, trên cổ còn quấn một cái khăn lớn, toàn thân được che kín từ đầu tới chân, hệt như một vị công tử mang bệnh tật đầy người. Nhìn vào hình dáng thì người đến chính là Phí Mặc. Bây giờ đang là ngày hè nóng bức, lão lại ăn mặc quá kín đáo. Nếu đi ra ngoài đường, chắc chắn sẽ trở thành tiêu điểm để người khác chế nhạo. Tuy nhiên, ở nơi âm sâm, quỷ dị như thế này lại khiến người ta có cảm giác muốn sởn tóc gáy.

    “Phí tiên sinh, ngài thế nào rồi.” Hàn Nhã tỏ vẻ quan tâm, lại hỏi: “Ngài cảm thấy không khỏe trong người ư?”

    Phí Mặc cười sặc sụa, câu trả lời rất quái dị: “Đúng vậy, hiện giờ ta khó chịu trong người, tâm trạng cũng rất không vui…”

    Trong giọng nói lại chất chứa oán hận nồng nặc.

    Có lẽ Hàn Nhã chưa từng thấy Phí Mặc có biểu hiện như vậy bao giờ, nên sợ đến mức không nói ra lời. Lưu Ý tiến lên cười nịnh nọt: “Phí tiên sinh, bây giờ cũng đã muộn, không thích hợp để coi phong thủy, chi bằng ngày mai ta lại đến, được không?”

    “Không cần chờ đến mai, bây giờ chính là thời điểm thích hợp nhất.” Phí Mặc vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Ung Bác Văn, tuy còn cách một cặp kính râm nhưng cũng không thể giấu được nỗi căm hận trong ánh mắt.

    Trái tim của Ung Bác Văn chợt đập mạnh, trong lòng lại khó hiểu, bản thân mình giúp hắn diệt trừ quỷ Hấp Khí, tại sao lão làm như mình chính là kẻ giết cha lão vậy?

    Phí Mặc cười khặc khặc, sau đó liền cởi cả mũ dạ, kính râm, khăn quàng cổ. Trong đại sảnh lập tức vang lên những tiếng la hoảng sợ.

    Chỉ thấy cái đầu Phí Mặc giờ đã giống như trái hồng nát, gương mặt đã không còn chút da thịt, chỉ còn lại cơ nhục, gân xanh lộ hẳn ra ngoài, môi và mí mắt cũng không còn, đôi mắt tròn cùng với hàm răng trắng nhởn trực tiếp dính vào thịt, màu đỏ của trộn lẫn màu xanh của gân càng khiến cho người ta khiếp sợ. Cơ nhục cũng đã bắt đầu thối rữa, dịch vàng hòa với dịch trắng không ngừng nhiễu ra, mùi thối lan rộng khắp bầu không khí trong sảnh.

    Hàn Nhã kinh sợ, che miệng nhìn cảnh tượng trước mắt, không kịp kêu lên một tiếng đã ngất xỉu.

    Ung Bác Văn vội vàng đưa tay đỡ nàng, cảm giác mê hồn lập tức tràn tới, chỉ tiếc hắn bây giờ thật không có tâm tình nào để hưởng thụ loại diễm phúc ngàn năm có một như thế này.

    “Lão gia, người bị sao vậy?”

    “Cha, có chuyện gì vậy?”

    “Ông nội…”

    Người nhà họ Phí đang ngồi bên bàn ăn lập tức náo loạn, có kẻ té xỉu, có kẻ la hét chói tai, có kẻ đưa tay che mắt, cả người run rẩy, lại còn có người chạy ra xa. Chỉ còn lại Phí Đỉnh Tân là giữ được bình tĩnh, gã lạnh lùng quát lớn:

    “Ngồi xuống hết, nhìn xem bộ dạng các ngươi kìa, thật là làm mất mặt Phí gia.”

    Bị Phí Đỉnh Tân quát mắng, những người kia đều ngây người một chút rồi chậm rãi ngồi xuống. Tuy mắt to vẫn trừng mắt nhỏ nhưng không có ai dám liếc nhìn Phí Mặc.

    Đều cùng nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, thế nhưng người hầu lại chẳng có ai tỏ ra hoảng sợ, tất cả đều ngây ngẩn hệt như tượng gỗ, có lẽ họ không nhìn thấy bất cứ điều gì chăng?


    Ủng hộ BLH Vì một sân chơi mới, vì một Bàn Long Hội mới :yy5:[/QUOTE]
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)