[Huyền Huyễn-Dị Giới] Bàn Long Giới - C9 NEW

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 15/12/16.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,010
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 5: Phá xác mà ra
    Trương Gia nổi giận đùng đùng trở lại phủ đệ, nhưng sau khi nhìn thấy trứng rồng đang chìm nổi trong nước, lửa giận cũng đột nhiên biến mất không còn tung tích.

    "Tiểu tử..." Nâng trứng rồng trong tay, Trương Gia nhẹ nhàng thở dài một hơi, "Ta nên đối xử với con như thế nào bây giờ đây?"

    "Cạch!" Tựa như đang trả lời hắn, Trương Gia vừa mới nói xong, trứng rồng lại vang lên một tiếng.

    Khẽ mỉm cười, Trương Gia xoa xoa vỏ trứng rồng, rồi rơi vào trầm tư.

    Thực sự mà nói, không phải hắn không biết Hoàng Cường chỉ là muốn tốt cho hắn, cũng không phải không biết đó quả thật là một biện pháp hay. Chỉ là... chỉ là, trứng rồng này là của ta! Bên trong thai nghén chính là con trai của ta! Ta làm sao có thể để cho người khác chạm vào con trai của ta đây? Trương Gia chìm đắm trong suy nghĩ của mình không có phát hiện ra được, ngày hôm nay trứng rồng sinh động dị thường --- nó lăn lộn trong lòng bàn tay Trương Gia, cũng có vài lần suýt chút nữa thì rớt xuống đất.

    "Rầm!" Đột nhiên, trứng rồng lăn một vòng lớn, rơi thẳng vào trong Đế Trì Thủy, bắn lên bọt nước làm thức tỉnh Trương Gia.

    Nhìn dáng dấp chìm nổi của trứng rồng trong Đế Trì Thủy, Trương Gia vừa bực mình lại vừa buồn cười đem vớt nó lên.

    "Tiểu tử, ta còn chưa từng thấy con rồng nào ngốc nghếch như con..." Mặc dù oán giận, nhưng trong giọng nói của Trương Gia vẫn tràn đầy sủng nịnh, ánh mắt vô cùng nhu hòa.

    Ta cũng không biết ... Nói thầm ở trong lòng, cậu bé không cam lòng lại va vào vỏ trứng.

    "Rắc!" Vở trứng lại vang lên một tiếng, nhưng lần này không giống như những lần trước, âm thanh có chút khác lạ.

    Rắc? Một 'Người' một Long đồng thời cùng đình chỉ động tác. Trương Gia đình chỉ là bởi vì hắn nhìn thấy trên bề mặt loang lổ của trứng rồng đột nhiên xuất hiện một vết rách nhỏ. Cậu bé đình chỉ là bởi vì hắn đột nhiên phát hiện, bức tường vẫn luôn ngăn cản nó đã bắt đầu buông lỏng ra.

    Chần chờ một lát, cậu bé lại dùng sức đụng tiếp mấy lần, lần này nó cảm giác được rõ ràng chất lỏng không biết tên xung quanh nó bắt đầu ít dần đi.

    "Tiểu tử?" Nhìn vết rách càng lúc càng lớn dần, Trương Gia vừa mừng vừa sợ. Cẩn thận nâng trứng rồng đến trước mặt, hắn chăm chú nhìn trứng rồng. Nhưng dần dần, sắc mặt Trương Gia từ vui mừng chợt biến mất, thay vào đó là sự khiếp sợ cùng không thể tin nổi --- từ bên trong trứng rồng nhìn ra một chút thân thể, không phải là màu đen, mà là màu trắng bạc.

    Cao quý nhất thế gian, thuần khiết nhất, xinh đẹp nhất, đó là màu trắng bạc.

    Cái trứng rồng có bề ngoài không đáng chú ý này, vậy mà bên trong lại thai nghén một con Ngân Long! Hắn là một Hắc Long, lại thành người nuôi nâng một con rồng hi hữu nhất trong Long tộc là Ngân Long?!

    "Cạch!" một tiếng, đánh thức Trương Gia. Định thần nhìn lại, hóa ra vừa nãy tiểu Long vừa mới thoát xác nhưng vẫn chưa thể mở mắt đang xoay loạn, đụng vào vỏ trứng mà vang lên.

    "...Tiểu tử" Thần sắc Trương Gia giờ phức tạp xoa xoa tiểu Long, "Rốt cuộc con muốn ta làm sao bây giờ?" Khẽ thở dài một hơi, Trương Gia dùng tay nhẹ nhàng chạm tới tấm màng mỏng bao trùm con mắt của cậu bé.

    Đang xoay loạn, cậu bé đột nhiên cảm giác trước mắt có cái gì đó, sau đó, nó lại nhìn thấy tia sáng yếu ớt cùng với bóng tối mơ hồ. Đồng thời, nó cũng nghe thấy âm thanh mà nó vẫn nghe thấy khi còn trong vỏ trứng.

    "Ô..." phát ra âm điệu mà ngay cả nó cũng không hiểu là có ý gì, cậu bé liếm liếm bàn tay Trương Gia đang nâng niu chính mình, sau đó tự cuộn mình thành một vòng tròn, yên tâm ngủ thiếp đi trong lòng bàn tay của Trương Gia.

    Nhìn dáng dấp của cậu bé, Trương Gia khẽ mỉm cười, nhưng lập tức lại nhăn hàng mi.

    ...Nhỏ như vậy sao. Còn chưa đủ hai mươi centimet, chưa bằng một nửa những con rồng bình thường khác khi vừa chào đời, Trương Gia nhẹ nhàng dùng tay chạm vào vảy trên người cậu bé.

    Màu sắc cũng rất ảm đạm... Là vì từ đầu không có được để trong Đế Trì Thủy sao? Cảm giác được vảy thô ráp trên người cậu bé, Trương Gia nhìn cậu bé trông không giống cả Ngân Long lẫn Hôi Long, cảm thấy đau lòng cùng tức giận.

    Họ sao có thể đối xử với con như thế chứ! Tiểu tử... Nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu bé, thậm chí Trương Gia không dám hơi hơi dùng chút lực, tựa như hắn sợ nếu dùng chút lực sẽ khiến cậu bé không chịu được vậy.

    "A..." tiếng rên rỉ phát ra, đầu cậu bé giật giật, cọ cọ vào ngón tay Trương Gia, đồng thời còn duỗi đầu lưỡi dài nhỏ liếm liếm ngón tay của đối phương.

    Nhìn cậu bé một cách trìu mến, Trương Gia nhẹ nhàng đem cậu bé đặt lên giường, sau đó lặng lẽ rời khỏi gian nhà.

    Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sao lên mây tới, lập lòe treo cao giữa bầu trời.

    "... Hả?" Cậu bé đã ngủ đủ, nhẹ nhàng mở mắt ra, duỗi dài thân người, ánh mắt mê man nhìn xung quanh.

    Nơi này... là nơi nào? Đôi mắt mờ mịt nhìn trang trí xa lạ xung quanh, cậu bé có thể xác định chính mình không phải ở thế giới cũ.
    Ngơ ngác nhìn quả cầu ánh sáng đang trôi nổi giữa không trung, cùng với gian nhà được trang có chút tương tự với thời cổ đại, cậu bé chần chừ cúi đầu nhìn xuống thân thể, kể từ khi có ý thức lại nó vẫn cảm thấy thân thể có chút kỳ quái.

    Nhưng, cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, khi nhìn thấy thân thể của chính mình, cậu bé vẫn cảm thấy bất ngờ, trong nháy mắt dại ra.

    Chuyện này... là sao chứ? Thân thể thật dài ... vảy trắng xám ... một con ... rắn?! Ta ... đã biến thành một con ... rắn? Hình như ... giống như là một con ...rắn... bị... bạch tạng? Nhìn thân thể màu sắc ảm đạm, cậu bé ngập ngừng nghĩ.

    ... quên đi, rắn thì rắn chứ sao... cũng không sao cả... Sững sờ nửa ngày, cậu bé đã coi như quen thuộc với điều này, không có gì đáng kể. Lại nằm xuống, cậu bé mở to con mắt màu bạc, ngơ ngác nhìn mặt trăng đỏ như máu bên ngoài cửa sổ. Mãi đến tận ---

    "Chi---" tiếng mở cửa vang lên, một bóng người thon dài bước vào che mất ánh sáng đỏ của mặt trăng.

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
    Nói thật rất muốn viết một cái gì đó để lưu lại chút dấu ấn của Bàn Long Hội. Nhưng cảm giác cả Ad, Mod lẫn mem không quan tâm lắm. Con tác này cũng mong có sự động viên của ae đơn giản chỉ là nếu có vô đọc thì bấm Thích dùm cái.

    Cho dù không thích cũng giả vờ thích đi để cổ vũ con tác viết tiếp chứ. Ai cũng có công việc bên ngoài bận rộn cả, cố gắng bỏ công sức ra không được cổ vũ cũng thấy nản.

    Ai, cảm thán tí thôi nhưng con tác vẫn cố gắng viết tiếp mỗi khi có thể. Thôi lặn xuống nước đây.
     
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,010
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 6: Lôi Nhược Ly
    Cố gắng ngóc đầu dậy, cậu bé sững sờ nhìn 'Người' bước vào. Đột nhiên ý thức được, mình có một vấn đề trọng yếu không có nghĩ tới: Nếu như nó là một con 'rắn', vậy thì người nuôi nấng hắn, sao lại là một 'Người'?

    "Tiểu tử, mới một lát không gặp đã không quen biết ta sao?" Trương Gia cười nhẹ rồi ngồi xuống mép giường, xoa xoa vảy của nam hài, trong mắt của hắn bất giác lóe lên một tia mờ mịt.

    Quả nhiên ... không thể tiếp thu một Hắc Long như hắn sao? Hay là, có lẽ nên nghe theo ý kiến của Hoàng Cường, để cho người khác tới chăm sóc nó... Trầm mặc suy nghĩ, trong lòng Trương Gia bất giác có một chút cay đắng.

    Ngân Long cao quý và thuần khiết nhất thế gian a.

    Tuy rằng không biết trong lòng Trương Gia đang suy nghĩ gì, nhưng cậu bé mẫn cảm nhận ra được trong lòng Trương Gia cũng không cao hứng như hắn biểu hiện.

    "... (ta...)" vội vã muốn mở miệng nói chuyện, nhưng mà cậu bé đột nhiên phát hiện, cho dù mình nghe hiểu được đối phương nói chuyện, nhưng mà ngôn ngữ nó phát ra không phải ngôn ngữ hắn từng biết trước đây.

    Làm sao bây giờ? Cậu bé có chút hoảng loạn, rắn thì nói như thế nào chứ?

    "Ti?" Toát mồ hôi lạnh, cậu bé phát ra âm thành liền ngay cả chính mình cũng không biết có ý gì. Cẩn thận chầm chậm nhìn Trương Gia, nó nói: "Ti ... ti ti? Ti ti ti?"

    "..." Tay đang xoa xoa vảy của cậu bé Trương Gia bỗng nhiên dừng lại, hắn nhìn con rồng nhỏ bé trong bàn tay, sững sờ hơn mười giây đồng hồ.

    "A... tiểu tử, con là một con rồng, không phải là rắn..." Trương Gia phục hồi tinh thần lại, dở khóc dở cười nói. Nhưng trong lòng một tia mờ mịt kia, bất giác đã lặng lẽ tản đi.

    Nha, nguyên lai nó là một con rồng, không phải một con rắn... Ngóc ngóc cái đầu, cậu bé nghĩ. Ân, phải nhớ kỹ, nó là một con rồng, không phải ... nó là một con rồng!?

    Nó là rồng, vậy thì ... đột nhiên nó ngẩng đầu, cậu bé khiếp sợ nhìn 'Người' có hình dáng đẹp trai trước mặt.

    Nhìn thẳng vào hai mắt cậu bé, Trương Giang ung dung đọc được ý nghĩ của cậu bé. Khẽ mỉm cười, hắn mở miệng, trong cổ họng phát ra một âm thanh trầm thấp.

    "Gào ...(tiểu tử, con đúng là một con rồng ngốc ngếch nhất mà ta từng thấy)-------"

    "Gào ...(ta nghe hiểu được)?" Vô ý thức gào theo Trương Gia, cậu bé đột nhiên phát hiện mình lại có thể hiểu được ngôn ngữ của rồng. Nuốt một miếng nước bọt, cậu bé bị chuyện lạ kỳ làm cho bối rối.

    "Tiểu tử, con không có tra xét qua Huyền Châu sao?" Nhìn cậu bé khuyết thiếu những kiến thức cơ bản đến kỳ lạ, thần sắc Trương Gia trở lên nghiêm túc.

    "Gào (Huyền Châu)?" Nhìn Trương Gia, trong mắt cậu bé toát lên một mảnh mê man.

    "Một hạt châu, hạt châu màu bạc, con không biết sao?" Trong mắt Trương Gia có chút mơ hồ lo lắng.

    Huyền Châu (1) là một vật tích tụ hết thảy những tinh hoa của một đầu Long. Mỗi con rồng từ khi vừa ra đời đã nắm giữ một viên Huyền Châu thuộc về mình, ở trong đó ghi chép một ít kiến thức thông thường của Long tộc, là một loại đồ vật tượng trưng cho sinh mệnh ấn ký. Vì lẽ đó, bình thường Long khi sinh ra đời, đều sẽ biết được rõ những kiến thức cơ bản về Long tộc (tương đương với chúng ta học xong tiểu học).

    Hạt châu? Ngơ ngác suy nghĩ một chút, cậu bé phải mất nửa ngày mới hồi ức lại, ở thời điểm mình vừa mới khôi phục ý thức, hình như đúng là có cảm giác được một đồ vật tròn tròn. Nhưng mà... sau đó hình như ... biến mất rồi? Nghĩ tới Huyền Châu, không biết làm sao, yết hầu cậu bé đột nhiên ngứa ngứa.

    Không tự chủ được hé miệng ra, cậu bé sững sờ nhìn một hạt châu màu xám lớn chừng hạt đậu tự bay từ trong miệng mình ra, trôi nổi giữa không trung.

    Nhìn thấy Huyền Châu của cậu bé, sắc mặt Trương Gia khẽ thay đổi.

    Huyền Châu trước mặt, toàn thân trắng xám, toàn thân tỏa ra ánh sáng chợt sáng chợt tắt, tựa như lúc nào cũng có thể bị tiêu diệt. Bản thân Huyền Châu đại biểu cho tu vi của Long, ánh sáng quanh thân nó, thì lại đại biểu sự dồi dào về sinh mệnh của một đầu Long. Mà Huyền Châu của cậu bé lại chợt sáng chợt tắt như thế... Trương Gia chỉ thấy ở trên thân rồng khi sắp chết mà thôi.

    "Tiểu tử... con đồng ý để ta nhìn Huyền Châu của con một chút sao?" Nhẹ nhàng xoa xoa đầu cậu bé, âm thanh của Trương Gia hơi khô khốc. Bởi vì thực lực của bản thân mạnh mẽ, vì lẽ đó mà Long tộc là một chủng tộc rất tự yêu mình, mà Huyền Châu lại là đồ vật cực kỳ trọng yếu đối với một đầu Long, vì thế sẽ không có một đầu Long nào muốn cho người khác tra xét Huyền Châu của mình. Mà nếu như đối phương cố ý, có thể gây tổn thương nghiêm trọng đối với Huyền Châu.

    "Gào (được)." Cậu bé trả lời thẳng thắn, không có một chút do dự, trong ánh mắt nhìn Trương Gia là tràn đầy tín nhiệm.

    Nhìn con mắt trong suốt của cậu bé, trong lòng Trương Gia hơi đau xót, một loại tình cảm không biết tên ở trong lòng chậm rãi dâng lên. Ngơ ngác nhìn cậu bé nửa ngày, Trương Gia mới ôn nhu nói:

    "Có thể sẽ có chút khó chịu... sẽ kết thúc nhanh thôi."

    "Gào (vâng)..." thử nghiệm phát ra một ít tiếng 'Người', tuy rằng phát ra âm tiết có chút kỳ quái, nhưng cậu bé vẫn cao hứng híp mắt nở nụ cười.

    Nhìn con mắt cười như trăng lưỡi liềm của cậu bé, Trương Gia cũng khẽ mỉm cười. Lập tức, hắn liền đưa tay đặt hờ lên Huyền Châu, nhắm mắt cẩn thận tra xét.

    Khi Trương Gia bắt đầu tra xét, trong lòng cậu bé chợt dâng lên một cảm giác kỳ quái. Giống như là mình không có mặc gì cả vậy, bị bại lộ trong tầm mắt của người khác, bị người ta nhìn thấy hết.

    Nhưng mà... hình như ta thật sự không có mặc gì mà? Liếc mắt nhìn vảy bao trùm khắp thân thể, cậu bé thầm nghĩ.

    "..." Lúc này, Trương Gia đã kết thúc quá trình tra xét. Sau khi kết thúc, vẻ mặt của hắn vẫn không được tốt lắm, nhưng cũng không có lo lắng như vừa nãy.

    Tuy rằng yếu ớt nhưng không cần phải lo lắng bị diệt đi. Nhìn tiểu long ở trong tay, Trương Gia trầm ngâm nửa ngày. Chốc lát, giống như là hạ quyết tâm, hắn một tay kết ấn, trong hư không vạch một cái, một hạt châu màu đen u ám không nhìn thấy gì xuất hiện ở không trung.

    Hạt châu đen tỏa ra ánh sáng dìu dịu, không chói mắt, nhưng chầm chậm rọi sáng mỗi góc trong gian phòng.

    "Tiểu tử, sau này con không nên rời khỏi hạt châu này, biết không?" Vẫy tay, hạt châu màu đen đã bị Trương Gia nắm ở trong tay. Đem hạt châu đặt ở bên cạnh cậu bé, Trương Gia dặn dò.

    "Gào." Ngoan ngoãn gật đầu, cậu bé đem thân thể nhích lại gần hạt châu. Nhất thời một luông khí tức ấm áp quấn lấy thân thể cậu bé. Khí tức ấm áp lập tức làm cho cơn buồn ngủ của cậu bé kéo tới.

    Nhìn con mắt của cậu bé híp lại thành một đường kẻ, Trương Gia cưng chiều nở nụ cười, nói: "Tiểu tử, con định lấy tên là gì?"

    "Gào (Nhược Ly ... Lôi Nhược Ly ...) ... " Âm thanh cậu bé càng ngày càng nhỏ dần, vẫn chưa nói hết, cái đầu nhỏ của nó đã kề sát trên hạt châu, con mắt cũng đã nhắm chặt lại.

    ... Nhược Ly sao? Tiểu tử, coi như con biết ý nghĩa đại biểu của Hắc Long... Cũng không nên dùng ánh mắt chán ghét để nhìn ta, được không? Phức tạp nhìn Lôi Nhược Ly, Trương Gia than nhẹ một tiếng, cẩn thận đem Lôi Nhược Ly cùng hạt châu đen cùng bỏ vào chiếc giường vừa mới chuẩn bị --- bên trong chiếc rổ nhỏ phủ kín Thiên Tằm Ti mềm mại.

    ----------------------
    (1), Huyền Châu: Huyền Châu có thể tu luyện. Ngoại trừ một viên lúc Long sinh ra đời đã tự có, mỗi một đầu Long có tu vi ngàn năm thì có thể tự ngưng luyện ra một viên Huyền Châu. (Chú ý: ngàn năm tu vi không có nghĩa là sống quá ngàn năm, Long tư chất cao, có thể tại mấy trăm tuổi cũng đã có hai viên Huyền Châu, mà tư chất kém thì có khả năng hơn một ngàn năm tuổi nhưng vẫn chỉ có một viên Huyền Châu).

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
     
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,010
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 7: Long bò chân giường
    "Gào (ngáp)!" Ngủ thẳng nửa ngày trời, Lôi Nhược Ly ngáp ngáp một cái rồi tỉnh dậy. Ngơ ngác nhìn xung quanh một chút, nó mang theo sự hiếu kỳ dùng đuôi của mình vỗ vỗ quả cầu đen đang tỏa ánh sáng nhu hòa.

    Thân thể màu trắng xám ... thật sự rất xấu ... Nhìn thân thể của chính mình, Lôi Nhược Ly nói thầm. Gục đầu xuống, nó dùng chiếc đầu nhỏ bé của mình chạm vào quả cầu đen, sau khi cảm giác được một luồng khí ấm áp tỏa ra, nó thoải mái híp mắt lại, dùng thân thể ma sát với quả cầu màu đen.

    Thật thoải mái ... ân ... Đột nhiên, khóe mắt Lôi Nhược Ly thoáng nhìn bóng người như ẩn như hiện tầng tầng lớp lớp trong quả cầu. Nhìn bóng người Trương Gia, trong lòng Lôi Nhược Ly đột nhiên cảm thấy kích động.

    Nhưng mà ... 'Không nên rời khỏi hạt châu này', lời nói của Trương Gia vẫn còn vang vọng bên tai Lôi Nhược Ly. Do dự một chút, Lôi Nhược Ly thử dùng thân thể thật dài của mình cuốn lấy hạt châu.

    "Cạch" Nhưng mà, nó không chỉ không thể cuốn lấy được, trái lại cũng bởi vì hạt châu quá trơn bóng mà khiến thân thể nó tuột ra, đụng vào trên cạnh trên của rổ.

    A ... nếu như có thể nhỏ đi thì tốt rồi ... ngơ ngác nhìn hạt châu kích cỡ còn lớn hơn nhiều so với thân thể mình, Lôi Nhược Ly có chút nhụt chí.

    Nhưng mà, khiến nó không thể ngờ được chính là, ngay khi nó nghĩ như vậy, hạt châu kia thật sự bắt đầu nhỏ dần nhỏ dần. mãi đến khi chỉ lớn bằng hạt đậu.

    "..." Nhìn tình cảnh kỳ quái trước mắt, Lôi Nhược Ly há to miệng, con mắt suýt nữa chực rơi xuống.

    "Gào (như vậy cũng được à)?" Phát ra âm thanh cảm thán, Lôi Nhược Ly sững sờ nhìn hạt châu lớn chừng hạt đậu đang trôi nổi trước mắt nó.

    Ngắm nghía một hồi, Lôi Nhược Ly hồi thần, cẩn thận ngậm hạt châu ở trong miệng, rồi nó hơi uốn éo người bò ra khỏi rổ nhỏ.

    Hóa ra rắn di chuyển cảm giác là như vậy ... Vừa mượn lực bụng trườn tới, Lôi Nhược Ly vừa âm thầm nghĩ. Cảm thụ cái bụng mềm mại ma sát cùng mặt đất thô ráp, Lôi Nhược Ly có chút không thoải mái giật giật thân thể, nhưng mặc kệ cử động thế nào thì cũng đều ma sát với mặt đất, nó bất đắc dĩ không lộn xộn nữa, tăng nhanh tốc độ bò tới chân giường của Trương Gia.

    Vào lúc này, nếu như có người bên ngoài đi vào, hắn chắc chắn sẽ nhìn thấy một đầu ấu long thiếu dinh dưỡng, thân thể cong cong bò trên mặt đất, xem dáng dấp đó không có một chút ưu nhã nào, trái lại ... rất giống một con sâu lông đang bò loạn...

    Thật vất vả, rốt cuộc Lôi Nhược Ly cũng bò đến được chân giường. Nhưng mà, khi nó chú ý tới cái chân giường cao cao kia thì nó thực sự sững sờ tại chỗ.

    Nếu như... leo lên nửa chừng ... nếu mà rơi xuống thì sao nhỉ? Tưởng tượng một chút tình cảnh mình bò lên một nửa mà rơi xuống, nhất thời Lôi Nhược Ly toát mồ hôi lạnh.

    Không, khoan đã ... ta hiện tại là một đầu long... Ạch, long cùng rắn là họ hàng gần, hình như chưa từng nghe thấy có con rắn nào leo cây mà ngã chết ... chứ?

    Bên này Lôi Nhược Ly đang giãy dụa trước quyết định sống còn của mình thì bên kia Trương Gia rất hứng thú nhìn con rồng nhỏ ngốc nghếch dưới chân giường.

    Bởi vì Lôi Nhược Ly vừa mới ra đời, hơn nữa thân thể lại rất là suy yếu, vì lẽ đó căn bản Trương Gia cũng không có nghỉ ngơi, mà ở một bên cẩn thận chăm nom Lôi Nhược Ly. Vì vậy, vừa nãy khi Lôi Nhược Ly tỉnh lại, Trương Gia liền biết rồi, mà sau đó hạt châu nhỏ đi cũng là bởi vì Trương Gia nhìn ra được tâm tư của Lôi Nhược Ly, tiện tay làm phép thuật thu nhỏ hạt châu. Nếu như nói hắn không nghĩ tới điều gì, thì chính là: hắn không biết Lôi Nhược Ly muốn hạt châu nhỏ đi để đi đến chỗ này của hắn. Đồng thời cũng vì Lôi Nhược Ly ngoan ngoãn nhớ lời của hắn không rời khỏi hạt châu.

    Vì lẽ đó, khi thấy Lôi Nhược Ly bò kiểu quái dị trên mặt đất trông rất là buồn cười, Trương Gia ngoại trừ buồn cười thì trong lòng cũng có một chút cảm động.

    Ngay khi Trương Gia đang suy tư, Lôi Nhược Ly đã hoàn thành được công tác thuyết phục chính mình. Kiểm tra lại thân thể, rồi từ từ trườn tới bên chân giường, Lôi Nhược Ly cẩn thận từng ly từng tí quấn lấy chân giường từng bước bò lên.

    A... kỳ thực so với người bước đi cũng không có khác biệt nhỉ... Chỉ là mất công sức một chút... Âm thầm nghĩ, Lôi Nhược Ly bất ngờ nhìn xuống mặt đất.

    Khi nhìn xuống mặt đất bên dưới, Lôi Nhược Ly đột nhiên ý thức được, chính mình đang duy trì độ vuông góc với mặt đất ... Lập tức, sắc mặt nó xanh lét, thân thể buông lỏng, cơ thể đang dán vào chân giường bắt đầu trượt xuống mặt đất.

    "Chi..." vảy cùng chân giường ma sát, phát sinh âm thanh chói tai.

    Trở lại mặt đất, Lôi Nhược Ly không có phản ứng khi bụng bị đau nhước, trái lại lo lắng ngẩng đầu lên, sợ sệt sẽ đánh thức người nằm trên giường.

    Nhưng mà, ngoại trừ nó nhìn thấy thấp thoáng vài sợi tóc đen ra thì cái gì cũng không nhìn thấy.

    Hơi nhụt chí cúi đầu xuống, Lôi Nhược Ly nghỉ ngơi một chút, rồi lại một lần nữa bò lên chân giường. Lần này, nó nhắm chặt hai mắt, nhanh chóng uốn éo người trèo lên.

    "Đùng", đầu của Lôi Nhược Ly tông mạnh vào trụ trên của chân giường. Bất quá, may mắn lần này nó đã bò lên được bên trên...

    Bởi vì đầu va chạm mạnh, nhất thời Lôi Nhược Ly có chút choáng váng. Mở mắt ra, trong mắt không tự chủ được tuôn ra nước mắt.

    ... Kỳ quái, cảm giác được chất lỏng trong mắt, Lôi Nhược Ly trong lòng đột nhiên có cảm giác kỳ lạ. Nó nhớ tới, tại trước khi nó chết đi, mặc dù khi mắc bệnh có đau đớn bao nhiêu, nó cũng không hề rơi lệ... Dường như tuyến lệ đã khô cạn rồi. Mà hiện tại, trong mắt nó lại thoáng hiện ra ngấn lệ... Lẽ nào tuyến nước mắt của Long khá phong phú? Mờ mịt suy tư, Lôi Nhược Ly nghĩ.

    ... Mặc kệ, lần sau chú ý một chút đi... Không biết làm sao, trước mắt Lôi Nhược Ly đột nhiên hiện lên hình ảnh kiếp trước khi mình gào khóc tìm cha mẹ thì, vẻ mặt của họ rất chán ghét mình.

    Lắc lắc cái đầu, Lôi Nhược Ly xua tan hình ảnh trong đầu, ngẩng chiếc đầu nhỏ lên, nó chớp mắt, nhìn Trương Gia đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phảng phất như không biết nó đi tới.

    Lúc này trong lòng Trương Gia cũng cực kỳ mâu thuẫn. Khi Lôi Nhược Ly tới thì hắn không biết tại sao, đột nhiên không muốn để cho Lôi Nhược Ly biết được là hắn đã tỉnh. Vì vậy mới có tình cảnh như hiện giờ.

    Lê nhẹ thân mình tiếp cận Trương Gia, Lôi Nhược Ly cẩn thân dùng thân thể chạm vào ngón tay thon dài đẹp đẽ của Trương Gia.

    Ân, không có động tĩnh. Lôi Nhược Ly nhìn một chút Trương Gia đang nhắm mắt, lén tiến tới.

    Ngay sau đó, nó âm thầm gia tăng cường độ, lại va vào tay Trương Gia lần nữa.

    Ân, vẫn không có động tĩnh. Lôi Nhược Ly cao hứng nheo mắt lại. Sượt sượt mái tóc dài của Trương Gia khiến nó cảm thấy thân thiết, Lôi Nhược Ly hài lòng phun hạt châu từ trong miệng ra, cuộn mình, đập đập đuôi vài lần rồi yên lặng nằm ngủ bên cạnh Trương Gia.

    Chờ đến khi Lôi Nhược Ly ngủ say, Trương Gia lặng lẽ mở mắt ra. Nhìn Lôi Nhược Ly đang cuộn tròn người lại bên cạnh, hắn nở nụ cười trìu mến. Vừa nãy cử động của Lôi Nhược Ly đối với hắn mà nói, không phải là thăm dò mà là đang làm nũng.

    "Tiểu tử..." Nhẹ nhàng xoa xoa vảy của Lôi Nhược Ly, giọng nói Trương Gia có chút trách cứ, "Nghịch ngợm như vậy, không sợ bị bong vảy đi sao?" Nghĩ đến âm thanh chói tai khi nãy, Trương Gia đau lòng vuốt ve đầu nhỏ của Lôi Nhược Ly. Trong lòng cân nhắc xem có nên đổi một cái giường thích hợp để cho con rồng ngốc nghếch này có thể bò lên hay không.

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
    Không phải Hắc Long nhé bạn.

    Bấm Like ủng hộ nhé mọi người.
     
    Chỉnh sửa cuối: 25/12/16
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,010
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 8: Lần đầu gặp gỡ
    Thiên Ngoại Thiên, điện Long Thần.

    "... Tình hình phía đông đại khái là như vậy, không có bất cứ vấn đề gì." Ngón tay vạch một đường trong hư không, Trương Gia trực tiếp dùng Phản Ảnh Thuật chiếu một phần tình huống thuộc khu vực hắn quản lý. Giờ phút này dáng vẻ hắn thong dong, ưu nhã lại kèm theo một chút xa cách lạnh lùng. Không có một chút ôn nhu nào như khi ở bên Lôi Nhược Ly.

    "..." Nhưng mà, ba người kia cũng không tập trung chú ý tới trên hình chiếu, trái lại đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn Trương Gia, trong đó Hoàng Cường là cảm thấy hiếu kỳ nhất.

    "Trương Gia..." Qua nửa ngày, hắn rốt cục không nhịn được nữa mà mở miệng, "Ngươi...". Vừa nói một chữ, hắn lại đình chỉ. Mặt tỏ rõ vẻ quái lạ nhìn Trương Gia, do dự mấy lần, hắn vẫn nói tiếp:

    "Trương Gia, tu vi của ngươi..." Làm sao thụt lùi nhiều như vậy? Cho dù bình thường Hoàng Cường vẫn lẫm lẫm liệt liệt, hơn nữa giao tình với Trương Gia cũng không tê, nhưng câu nói phía sau kia, hăn cung cảm thấy ngại ngùng mà không nói ra khỏi miệng. Dù sao, Long là một chủng tộc tôn trọng tự do, bọn họ cực kỳ phản cảm việc người khác can thiệp quá mức vào việc riêng tư của mình.

    ... Nhưng mà, tu vi thụt lùi nhiều như vậy, đây cũng không thể coi là việc riêng tư chứ? Âm thầm cân nhắc, Hoàng Cường tìm một cái lý do hợp lý cho sự hiếu kỳ của mình.

    Lạnh lùng trừng Hoàng Cường một chút, Trương Gia căn bản không có đê ý tới Hoàng Cường.

    Nhún nhún vai, Hoàng Cường ngượng ngùng sờ sờ mũi, cũng bỏ qua không nhắc tiếp nữa. Nhưng mà, một lát sau, hắn lại đánh ánh mắt sang phía Minh Luân, ra hiệu Minh Luân mở miệng.

    "Trương Gia." Minh Luân mở miệng --- đương nhiên không phải bởi ánh mắt của Hoàng Cường. Thực tế, từ khi Trương Gia bước vào, hắn đã rơi vào trầm tư.

    "Cái quả trứng kia... có phải đã phá xác rồi?" Mang theo một chút chần chờ, Minh Luân hỏi.

    "Minh Luân, ngươi cảm giác được gì?" Vẻ mặt Trương Gia hơi động, hỏi.

    "Phá xác?" Hoàng Cường kinh ngạc, "Cái quả trứng chết kia thật sự phá xác?"

    "Hoàng Cường!" Dữ tợn trừng Hoàng Cường một chút, trong mắt Trương Gia đột nhiên lóe lên một tia ánh sáng tím.

    "... Khặc, ta sai rồi" Mẫn cảm cảm giác được lần này Trương Gia thật sự tức giận, trong lòng Hoàng Cường bỗng cảnh giác. Nhưng mà cảnh giác thì cảnh giác, nhìn thấy tia sáng tím lóe qua trong ánh mắt Trương Gia, hắn vẫn ngoan ngoãn giơ hai tay lên xin lỗi.

    "Lần này ta cảm giác rất lạ..." Không để ý tới Trương Gia và Hoàng Cường, Minh Luân hơi nhíu đôi lông mày đẹp đẽ kia, nói: "Lúc có lúc không, ta từ trước tới giờ chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy." Nói tới đây, trên mặt Minh Luân toát lên một vẻ suy tư.

    "Minh Luân, có phải là..." Đứng một bên suy tư nhìn Trương Gia, Lam Phương nghe Minh Luân nói vậy đột nhiên mở miệng.

    "Không phải." Không có chờ Lam Phương nói xong, Minh Luân đã ngắt lời hắn, quay sang nhìn Lam Phương, giọng nói tuy bình thản như thường ngày nhưng ở trong lại hàm chứa sự kiên định, "Không phải vấn đề ở tu vi của ta"

    Bầu không khí trong hội nghị lập tức trở lên đông cứng.

    "... Hiện tại không nói chuyện này." nhìn vẻ mặt bình tĩnh không hiện ra hỉ nộ của Minh Luân, lại nhìn biểu hiện có chút lúng túng của Lam Phương, cùng với Trương Gia đang suy tư không biết nghĩ gì, Hoàng Cường thở fdaif một hơi, nói.

    "Trương Gia, ngươi là thiếu một viên Huyền Châu phải không?" Day day hai huyệt thái dương, Hoàng Cường nói, "...Ngươi đưa nó cho người ta chứ? Người kia quan trọng đến mức ngươi đưa cả Huyền Châu cho hắn? Không, hiện giờ không nói điều này... Ngươi cho ai đó là sự tự do của ngươi, nhưng mà, qua một thời gian nữa là kỳ đánh giá thì phải làm sao? Ngươi đừng nói với ta là người sẽ không tiếp tục làm Nguyên soái nữa chứ?"

    "Không phải là cho", trầm mặc một chút, Trương Gia nói, "Chỉ đặt tạm ở chỗ hắn".

    Nghe thấy Trương Gia nói vậy, vốn định cười nhạo thì Hoàng Cường lại hơi động lòng, bật thốt lên: "Là cho con rồng mà ngươi nhặt được phải không?"

    Liếc Hoàng Cường một chút, Trương Gia trầm mặc gật đầu.

    Nhìn thấy Trương Gia thừa nhận, Hoàng Cường thầm mắng mình đầu óc đúng là lú lẫn, đơn giản như thế mà cũng không nghĩ tới.
    "Con rồng kia thân thể không tốt sao?" Đúng là phí lời mà, nếu thân thể tốt, Trương Gia còn đưa Huyền Châu của mình cho hắn sao?

    Đúng như dự đoán, đối với vấn đề này của Hoàng Cường, Trương Gia đều lười đáp lại,

    "Đầu Hắc Long kia..." Ý thức được vấn đề của mình rất ngớ ngẩn, Hoàng Cường cười gượng, nói.

    "Không phải Hắc Long." Trương Gia thản nhiên nói.

    "hả? Không phải Hắc Long?" Hơi hơi kinh ngạc nhìn Trương Gia, Hoàng Cường hỏi: "Vậy đó là cái gì Long? Hỏa Long? Thanh Long? Thổ Long?"

    "Ngân Long". Nói tới Ngân Long, trong mắt Trương Gia lóe lên một chút âm u.

    Lời vừa ra khỏi miệng, phòng họp nhất thời yên tĩnh.

    "... Trương, Trương Gia..." Trầm mặc nửa ngày, Hoàng Cường mới lắp bắp mở miệng, "Ngươi ..."

    Cho dù hai người không nói gì, nhưng Lam Phương nhìn trong ánh mắt Trương gia, rõ ràng thêm chút đồng tình, mà Minh Luân thì sắc mặt thay đổi.

    "Hoàng Cương" ngắt lời Hoàng Cường, Trương Gia bình tĩnh nói, "Nếu như... Ta nói nếu như, nếu như có môt ngày, ta nhờ ngươi chăm sóc hắn, ngươi ..."

    "... Ta sẽ thay ngươi chăm sóc hắn thật tốt." Nhìn dáng vẻ Trương Gia, Hoàng Cường thở dài một hơi, nghiêm nghị nói.
    Khẽ gật đầu, Trương Gia mím chặt môi, không tiếp tục mở miệng.

    "Khặc, Trương Gia, nếu như quả trứng kia đã phá xác, vậy ..." Nở nụ cười kỳ quái, đột nhiên Hoàng Cường có chút hứng thú đối với đầu Ngân Long mà hắn đá phải.

    "Ta cũng đi." Bên cạnh Minh Luân đôt nhiên mở miệng. Đối với tu vi của mình hắn rất tự tin, hắn muốn nhìn rõ, rốt cục là cái gì ngăn cản linh thức của hắn.

    "Lam Phương, ngươi thì sao?" Thấy Trương Gia không có từ chối, Hoàng Cường hỏi Lam Phương.

    "...Các ngươi đều đi, vậy ta cũng đi xem xem ngàn năm mới xuất hiện một Ngân Long là như thế nào." Hai tay khoanh trước ngực, Lam Phương cười nói.

    Phủ Trấn Đông Nguyên soái.

    Là một trong số ít người hầu trong phủ, Tu đang cẩn thận cắt tỉa chăm sóc một gốc hoa Bỉ Ngạn. Nhưng mà ngay khi hắn chuẩn bị thu dọn thì, hắn đột nhiên cảm giác được không gian rung động mãnh liệt. Hắn chưa kịp tìm hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, thì bốn bóng người đôt nhiên xuất hiện ở trên bầu trời phủ Nguyên soái.

    "Tu, Nhược Ly có đi ra ngoài không?" Chậm rãi từ không trung hạ xuống, câu nói đầu tiên của Trương Gia là hỏi về tình hình Lôi Nhược Ly.

    "Bẩm chủ nhân, tiểu chủ nhân cũng không có đi ra ngoài." Mặc dù đối với sự xuất hiện của cả bốn vị Nguyên soái, Tu có chút kỳ quái nhưng hắn vẫn cẩn thận trả lời.

    "Ừm" Gật gù, Trương Gia ánh mắt trở lên nhu hòa.

    Hóa ra gọi là Nhược Ly... Đứng ở bên cạnh Hoàng Cường suy tư, không biết có ý đồ gì.

    "Tiểu tử?" Đẩy cửa ra, nhìn lướt qua giường chiếu, nhưng không có thấy bóng người của Lôi Nhược Ly, Trương Gia không khỏi gọi to lên.

    "Gào..." Một tiếng gầm gừ của con rồng nhỏ bé từ ... dưới đáy giường truyền đến. Tiếp đó, Lôi Nhược Ly mặt mày xám xịt chậm rãi từ trong gầm giường bò ra.

    "..." Hoàng Cường vẻ mặt quỷ dị nhìn Lôi Nhược Ly, sau đó, hắn bật lên cười to, "ha ha ha... ha ha... nó, nó là Ngân Long? Ha... Trương Gia, ngươi thật ghê gớm, lại có thể kiếm được một loại Long mới --- Hôi Long." Vỗ vỗ vai Trương Gia, Hoàng Cường cười gập cả người.

    Tức giận nhìn Hoàng Cường, Trương Gia bước lên một bước, nhẹ nhàng đặp Lôi Nhược Ly tên bàn tay.

    "Làm sao lại ngã xuống?" Vỗ vỗ bụi bậm bám trên người Lôi Nhược Ly, Trương Gia sờ sờ đầu Lôi Nhược Ly, buồn cười hỏi.

    "Gào (con nhìn thấy một đồ vật rất đẹp có thể phát sáng) ..." Dùng đầu nhỏ sượt sượt tay Trương Gia, Lôi Nhược Ly oan ức kêu lên.

    "Tinh linh" Bên cạnh Hoàng Cường lẩm bẩm.

    "Gào (tinh linh, sau đó, con muốn chạm vào nó, kết quả) ..." Nói rồi, đầu Lôi Nhược Ly chậm rãi hạ thấp xuống.

    "Kết quả không có chú ý tới dưới chân, rồi té nhào xuống phải không?" Hoàng Cường đứng một bên cười to. Nói xong cũng mặc kệ phản ứng của Lôi Nhược Ly, hắn lại cười lớn: "ha ha ha ha, Trương Gia, ngươi thật sự nhặt được một đầu Long ngốc nghếch..."

    Không để ý tới lời Hoàng Cường, Trương Gia nhẹ nhàng xoa xoa vảy trên người Lôi Nhược Ly, chỉ vào Lam Phương cùng Minh Luân nói: "Có mái tóc vàng óng chính là Minh Luân, có mái tóc màu xanh kia là Lam Phương."

    "Gào (Minh Luân thúc thúc, Lam Phương thúc thúc)." Lôi Nhược Ly ngoan ngoãn kêu một tiếng.

    "Có mái tóc đỏ là Hoàng Cường, lần sau hắn tới con không cần để ý đến hắn." Trương Gia mặt lạnh tanh nói.

    "Gào (Hoàng Cường thúc thúc)." Lôi Nhược Ly vẫn rất ngoan ngoãn như trước, nhưng mà nghe thấy bị gọi là thúc thúc, sắc mặt Hoàng Cường hơi xanh lại.

    "Khặc, Tiểu Lôi Tử à..." Liếc mắt nhìn Trương Gia, Hoàng Cường nghiêm nghị nói, "Sao lại gọi là thúc thúc chứ? Gọi ca ca, nào gọi một tiếng ca ca đi."

    "Gào (... ca ca)?" Sững sờ nhìn Hoàng Cường, lại so sánh một chút Minh Luân và Lam Phương cũng trẻ như Hoàng Cường, trong đôi mắt trong suốt của Lôi Nhược Ly toát lên một vẻ hoài nghi.

    "Hừm, đúng rồi, thật ngoan!' Đưa tay ra, Hoàng Cường nở nụ cười xấu xa muốn vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Lôi Nhược Ly, nhưng bị Trương Gia trừng mắt đành dừng lại.

    Nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Trương Gia, Hoàng Cường cười gượng, ngượng ngùng thu hồi bàn tay đang vươn ra một nửa. Nhưng mà, con mắt hắn đảo quanh, hắn lại có chủ ý khác.


    "Tiểu Lôi Tử, ngươi gọi Trương Gia là gì?" Cười xấu xa nhìn Lôi Lược Ly, Hoàng Cường hỏi.

    "..." Ngẩn người, Lôi Nhược Ly nhìn Trương Gia.

    "Hoàng Cường" Khẽ quát lên một tiếng cảnh cáo, trong thần sắc Trương Gia có chút không thích.

    "Chỉ gọi một tiếng thôi mà..." Híp mắt, Hoàng Cường trên mặt cười hì hì, trong mắt lại lóe lên môt tia tinh mang.

    "... Gia... Trương... Gia... Trương Gia..." Cẩn thận điều chỉnh âm điệu, Lôi Nhược Ly nói.

    "..." Nhìn Lôi Nhược Ly, bốn người trong phòng đều ngây người. Bình thường, Long tộc muốn học nói chuyện mà không sử dụng Long ngữ, ít nhất cũng phải mất mấy tháng. Mà Lôi Nhược Ly sinh ra, rõ ràng mới được có một ngày.

    "Ai----" sững sờ một chút, Hoàng Cường thở dài một hơi, "Tiểu Lôi Tử, ngươi bá bất công..."

    Mà Trương Gia, ngay khi hắn nghe thấy tiếng gọi của Lôi Nhược Ly, tay hắn run run, ánh mắt toát lên vẻ mừng rỡ.

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm Like ủng hộ nhé mọi người.
     
    muthanhnam, daicawin83 and Lôi Soái like this.
  5. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,010
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 9: Rời đi
    "...Vì lẽ đó, cho tới nay Hắc Long luôn luôn không vì điều gì khác ..." Nhìn một chút Lôi Nhược Ly cái đuôi ngoe nguẩy, con mắt thì híp lại, Trương Gia thở dài một hơi, đập đập cái móng vuốt nho nhỏ đã mọc ra trong mấy năm được nuôi dưỡng bởi Long khí của Lôi Nhược Ly.

    "Tiểu tử, rốt cục con có chăm chú nghe không vậy?"

    "Gào (có) ---" kêu lên một tiếng, Lôi Nhược Ly sượt sượt ngón tay Trương Gia lấy lòng.

    "Làm bộ đáng yêu cũng không có tác dụng." Khẽ mắng một câu, Trương Gia nói, "Bài tập mấy ngày trước ta giao cho con, con đã học được chưa?"

    "Gào" oan ức kêu một tiếng, cũng không thấy Lôi Nhược Ly có động tác gì, thân thể của nó hoàn toàn trái với quy tắc về trọng lực, từ từ lơ lửng giữa không trung.

    Nhìn thấy vậy, ánh mắt Trương Gia lóe lên một vệt tán thưởng.

    Nhưng ngay lập tức, khi vừa ổn định được một chút, Lôi Nhược Ly lại khua tay múa chân (móng vuốt vung loạn lên) giữa không trung, giãy dụa vài lần sau đó lại rơi xuống giường.

    "..." Nhìn Lôi Nhược Ly giữ thăng bằng chỉ được không quá ba mươi giây, Trương Gia lặng im, gần nửa ngày mới bất đắc dĩ thở dài, "Tiểu tử, phi hành là bản năng của Long tộc... Thật sự khó học đến như vậy sao?"

    Nhưng mà ... ta không phải Long ... Có chút oan ức nghĩ, Lôi Nhược Ly tự biết mình đuối lý, ngoan ngoãn cúi đầu.

    "Thôi đi..." Buồn cười nhìn Lôi Nhược Ly đầu càng cúi càng thấp, Trương Gia dùng lòng bàn tay xoa xoa vảy trên người Lôi Nhược Ly, "Không muốn học thì đi chơi đi..." Trầm ngâm một chút, Trương Gia chậm rãi mở miệng, "Tiểu tử... Nhược Ly, sắp tới có khả năng ta phải vắng nhà một thời gian, có chuyện gì, con cứ sai Tu đi làm, có biết không?"

    Muốn xa nhà? Chớp con mắt một chút, Lôi Nhược Ly ngoan ngoãn gật đầu.

    "Tiểu tử, lúc ta không ở nhà, con cần phải tự chăm sóc mình, không được giống như lần trước vậy, rơi vào trong bể nước ..." Nhắc đến lần trước Lôi Nhược Ly suýt chút nữa thì chết đuối trong hồ nước, Trương Gia cảm thấy dở khóc dở cười, "Rõ ràng Ngân Long trời sinh có sức miễn dịch với nước, tại sao con... lại suýt bị đuối nước?"

    ... Ta chưa từng tập bơi mà ... Lôi Nhược Ly đang muốn ngẩng đầu dậy, lại dần dần rủ xuống.

    "Còn nữa, tại sao con lại thích nghịch lửa như vậy? Nghịch đến nỗi để cây đuốc đốt cháy cả vảy của mình?" Lần này, Trương Gia mặc kệ con mắt trong veo sáng lấp lánh như nước của Lôi Nhược Ly, chớp con mắt nhìn kỹ nó, dùng ngón tay gõ gõ cái đầu nhỏ của nó, nói.

    "Gào." Nửa đùa nửa thật kêu đau một tiếng, Lôi Nhược Ly lè lươi, liếm liếm ngón tay Trương Gia, lấy lòng nhìn Trương Gia.

    "Tiểu tử..." Nhẹ nhàng gọi một tiếng, Trương Gia có chút cảm thán, "Con bao giờ mới có thể tu luyện tới hóa thành hình người đây?"

    Tiểu tử, đến cùng là con thật sự không thèm để ý, hay vẫn không hiểu? Ta nhưng mà... chờ mong? Mím mím môi, Trương Gia hơi có chút thất vọng.

    Hóa hình người? Chớp mắt mấy cái, Lôi Nhược Ly toát lên vẻ nghi hoặc, hắn không hiểu, tu thành hình người chả lẽ tốt đến mức độ khiến Trương Gia phải cảm thán. Hắn trước đây cũng là người... Nhưng hắn lại càng yêu thích dáng vẻ hiện tại của mình hơn.

    Chú ý tới ánh mắt nghi hoặc của Lôi Nhược Ly, Trương Gia nở nụ cười. Cũng không phải hóa thành hình người là tốt bao nhiêu, chỉ là, hắn ích kỷ một chút, hy vọng có thể nhìn thấy Lôi Nhược Ly hóa thành hình người, hy vọng nó có thể dùng đôi tay này, ôm hắn một cái, nhưng ...

    "Tiểu tử, con có biết không?" Xoa xoa một chút vảy trên người Lôi Nhược Ly, Trương Gia nói, "Bình thường ấu long sau khi trải qua nghi thức thành niên, cũng se tách khỏi người nuôi nấng mình..." Bởi vì trong nghi thức thành niên của Long tộc, ấu long sẽ cảm thấy nỗi thống khổ khôn nguôi, vì lẽ đó, thông thường mà nói, quan hệ giữa ấu long cùng người nuôi dưỡng cũng không phải rất tốt.

    "Gào (con không muốn tách khỏi Trương Gia)!" Dùng nho nhỏ móng vuốt kéo kéo ống tay áo Trương Gia, Lôi Nhược Ly nước mắt lưng tròng nhìn Trương Gia.

    Nhìn Lôi Nhược Ly, đầu tiên Trương Gia khẽ mỉm cười, sau đó mới nói: "Tiểu tử, con còn nhỏ, không hiểu. Chờ tới thời điểm ..." Chờ tới thời điểm đó, nếu như con còn không có thay đổi chủ ý, vậy thì ta ... Trầm mặc xoa xoa Lôi Nhược Ly, trong mắt Trương Gia tràn đầy ôn nhu.

    'Trương Gia, đi thôi.' Lúc này, Trương Gia đột nhiên nhận được Lam Phương truyền âm đến tâm thần.

    "Tiểu tử, ta đi đây. Con phải tự bảo trọng, không nên rơi vào trong nước, hay bị lửa đốt đó." Tuy rằng còn có nhiều lời muốn nói với Lôi Nhược Ly, nhưng Trương Gia cũng không phải người dây dưa không dứt. Vì lẽ đó, hắn chỉ vỗ vỗ đầu nhỏ của Lôi Nhược Ly, sau đó trực tiếp rời đi.

    Ngồi thẳng lên, nhìn bóng người Trương Gia đi xa dần, không biết làm sao nó có chút thất lạc. Sững sờ nhìn một lúc, mãi đến không còn nhìn thấy cái bóng của Trương Gia, Lôi Nhược Ly chớp chớp mắt, chậm rãi nằm xuống nghỉ ngơi.

    Ngày hôm nay có thể ngủ nướng rồi... Sẽ không có người đánh thức nó dậy... Nghĩ như thế, Lôi Nhược Ly điều chỉnh tư thế dễ chịu, thỏa mãn nhắm mắt lại.

    Qua năm phút đồng hồ... Âm thanh vỗ cánh vang lên. Lôi Nhược Ly mở một con mắt, nhìn xem một chút.

    Ân ... Một con hoa tinh, Hoàng Cường ca ca nói không cần phải để ý đến nó.

    Qua mười phút... Tiếng mở cửa vang lên, Lôi Nhược Ly hé mí mắ, lại liếc một cái.

    A... là Tu thúc thúc đi vào dọn dẹp... cũng không cần để ý tới hắn, Trương Gia không ở nhà, Tu thúc thúc sẽ không quản nó.

    Qua mười lăm phút... một mùi hoa truyền đến, trong phòng có thêm nhiều con hoa tinh. Lôi Nhược Ly thay đổi tư thế một cái, lại mở mắt ra.

    Ân... một, hai, ba, bốn, năm... Tổng cộng có năm con hoa tinh... rất là đẹp...

    Qua ba mươi phút... Tu lại đi vào một lần nữa. Lôi Nhược Ly nằm lỳ trên giường, tràn đầy phấn khỏi nhìn Tu đang cắt tỉa bình hoa thật đẹp, sau đó rón rén đuổi hết hoa tinh ra ngoài.

    A... cái bình hoa kia thật là đẹp... Hóa ra Tu thúc thúc tay nghề lại tốt như vậy...

    Và, sau một tiếng....

    Nằm lỳ ở trên giường, Lôi Nhược Ly chỉ ngây ngốc trừng hai mắt, một giờ qua nó đã nhìn khắp gian phòng vô số lần rồi.

    Ta...

    Ta...

    Ta...

    Ta... bị mất ngủ rồi???

    Ý thức được có khả năng này, sắc mặt Lôi Nhược Ly nhất thời xám xịt. Lại sững sờ một lúc, mãi đến khi thực sự xác định mình không hề có chút nào buồn ngủ thì, Lôi Nhược Ly bất đắc dĩ đứng thẳng người lên.

    Buồn chán vô vị nằm trên giường lăn lộn mấy vòng, Lôi Nhược Ly giật giật tấm rèm lụa mỏng đẹp đẽ ở trước cửa sổ, lại sờ sờ trụ giường được điêu khắc tinh tế, lại chạm vào áo ngủ bằng gấm bên trên có hoa văn tinh xảo. Mãi cho tới khi tất cả mọi thứ có thể động, có thể chạm đều chơi đùa một lát thì Lôi Nhược Ly mới bất đắc dĩ lê thân mình đến chiếc bàn đang mở một quyển sách ở đầu giường.

    'Long sử'?


    ......

    (chưa xong, còn tiếp)

    Bấm Like ủng hộ nhé mọi người.
     
    muthanhnam and daicawin83 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)