[Huyền Huyễn-Dị Giới] Bàn Long Giới - C9 NEW

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 15/12/16.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,154
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    [​IMG]
    Phần Đệm
    Trong một căn phòng trống trải, chính giữa bày biện một chiếc giường rất lớn, trên giường là một thiếu niên khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi đang nằm. Một đôi vợ chồng ăn mặc hào hoa phú quý đứng bên cạnh giường.

    "Làm sao bây giờ...?"

    "Đứa nhỏ này vẫn như thế, chết không chết mà sống cũng không sống được."

    "Bệnh của nó quả thực giống như động không đáy, làm sao cũng không thể lấp đầy được."

    "Không bằng..."

    "Được."

    "Ừm, chúng ta liền như thế này..."

    Âm thanh từ từ nhỏ dần, mấy phút sau, đôi vợ chồng kia lưu lại vài đồng tiền rồi rời khỏi phòng không một tiếng động. Theo họ rời đi cũng là hơi ấm tình người duy nhất còn sót lại trong căn phòng trống trải.

    Mà thiếu niên trên giường vẫn như cũ ngủ say không biết gì cả. Chỉ là không biết nó mơ tới cái gì, trong giấc mộng nó khẽ nhăn lại hàng mi.

    Đêm xuống, thiếu niên nằm trên giường rên rỉ một tiếng, từ từ mở mắt ra.

    "Ô ô... cha, mẹ?" Dụi dụi con mắt, thiếu niên tìm công tắc bật đèn bên giường.

    Trên vách tường ánh đèn chớp chớp vài lần, một luồng ánh sáng dìu dịu nhất thời lan tỏa, nhẹ nhàng soi sáng cả căn phòng.

    Mơ hồ nhìn căn phòng trống trải lạnh lẽo, thiếu niên hiển nhiên vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại. Ngáp một cái, nó vén chăn lên, lộ ra đôi chân gầy gò xương cốt.

    "Cha? Mẹ?" Chậm rãi cất tiếng gọi, thiếu niên bước vòng quanh gian nhà nhưng không hề phát hiện có bất kỳ người nào, nó lại trở về phòng của mình. Lúc này, nó mới nhìn thấy trên bàn có để vài đồng tiền lưu lại từ sáng sớm.

    "..." Nhìn kỹ mấy tờ tiền xanh xanh đỏ đỏ, thiếu niên ánh mắt lấp lóe mấy lần, không hề nói gì, nhưng từ bỏ ý nghĩ lại đi tìm cha mẹ.

    Từ từ thu mình lại trên giường, thiếu niên kéo chăn che kín đỉnh đầu, sau đó cong người lên, hai tay ôm chặt lấy chân, ở trong chăn co lại như một chiếc kén.

    Ánh sáng màu vàng dìu dịu chiếu rọi căn phòng trống trải, khắc họa hình dạng thiếu niên co quắp trong chăn càng thêm thê lương. Rõ ràng gần sang mùa hè, vậy mà trong phòng vẫn luôn lưu lại một luồng khí tức lạnh lẽo, kéo dài không tiêu tan.

    "Khụ...khụ..." Yên lặng, vẫn kéo dài đến hơn nửa đêm. Ba giờ ba mươi bốn phút sáng, một trận ho khan tan nát cõi lòng đánh vỡ vẻ vắng lặng trong căn phòng.

    Run rẩy giãy dụa đá văng tấm chăn trên người, thiếu niên mặt vốn tái nhợt nhưng vì từng trận ho khan kịch liệt mà trở nên đỏ chót. Một tay bưng ngực, một tay che miệng, thiếu niên cố gắng tìm cách khống chế âm thanh của chính mình, không muốn làm ồn đến người khác. Nhưng sự khống chế này, ngoại trừ làm gân xanh hai bên thái dương của nó nổi lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ra thì càng không có một chút hiệu quả nào, trái lại còn tăng thêm áp lực khí lưu trong lồng ngực, để nó cảm giác ngực đau đớn như thiêu như đốt.

    "Khụ...khụ..." nhỏ giọng một chút, nhỏ giọng một chút! Cha mẹ ở phòng bên cạnh, bọn họ nghe được sẽ khó chịu! Thiếu niên liều mạng tự nhủ với chính mình, nhưng thủy chung vẫn không có cách nào để tiếng ho khan trở nên nhỏ hơn một chút.

    Nhỏ giọng một chút, bọn họ ở ngay ... bọn họ ... không ở... Đột nhiên, đang cố gắng khắc chế tiếng ho khan, thiếu niên chợt nhớ ra cái gì đó, tay đang che miệng chậm rãi để xuống.

    ... Bọn họ đi rồi... Để lại tiền, đi rồi... Thiếu niên sửng sốt chốc lát, lập tức bị một trận ho khan lợi hại hơn trước đánh gãy suy nghĩ.

    "Khục...khục...khục...khục..." đau đớn khom người xuống, thiếu niên tay nhỏ che lấy miệng, bên trên đã nhiễm một chút máu đỏ tươi.

    Nhìn máu đỏ tươi trên tay, thiếu niên trong mắt bỗng hoảng loạn, nhưng ngay sau đó liền bình tĩnh lại.

    Thuốc! Trong ngăn kéo có thuốc! Nhớ tới nơi để thuốc, thiếu niên luống cuống tay chân mở ra ngăn kéo tủ đầu giường, lôi ra một cái ngăn kéo có ba mươi, bốn mươi bình thuốc.

    Run rẩy nhưng nhanh chóng lấy ra mấy chiếc lọ trong đó, thiếu niên đổ ra mỗi loại hai, ba viên, chỉ trong chốc lát, hai mươi, ba mươi viên to to nhỏ nhỏ viên thuốc chiếm đầy bàn tay thiếu niên. Run run đem thuốc để lên môi, thiếu niên cũng không cần dùng nước, muốn cứ như thế mà nuốt xuống.

    Nhưng ở khoảng khắc sắp nuốt xuống đó, thiếu niên khóe mắt lóe lên một vệt sáng chăm chú nhìn về phía mấy đồng tiền để trên mặt bàn. Sau đó, không biết làm sao, thiếu niên tay cầm thuốc nhất thời dừng lại.

    Sững sờ nhìn trong bàn tay chứa đầy những viên thuốc, bờ môi xanh nhạt của thiếu niên hơi giật giật, lập tức một trận ho khan lại nổi lên. Mà thuốc trong tay, cũng bởi vì thiếu niên run rẩy mà rơi ra đầy giường.

    Vừa che miệng, tránh để máu tươi bắn ra giường chiếu, thiếu niên vừa yên lặng thu nhập những viên thuốc bị rơi, đem thả lại trong lọ thuốc rồi cất trong ngăn kéo, sau đó nhẹ nhàng đóng ngăn kéo tủ.

    Làm xong tất cả, thiếu niên lại từ từ kéo chăn, cuộc mình núp trong chăn thành một cái kén. Nhưng không giống trước đây là, lần này 'Kén' thỉnh thoảng sẽ kịch liệt rung động và theo thời gian trôi đi, loại run run này rốt cục vẫn chậm rãi lắng xuống.

    Mãi đến tận ba ngày sau, khi người làm công được thuê tới đây quét tước theo giờ đi vào, mới phát hiện, thiếu niên nằm ở trên giường thân thể đã cứng ngắc, đã chết từ lâu rồi. Mà cho đến trước lúc chết, thiếu niên thân thể cuộn lại, ánh mắt vẫn còn chăm chú nhìn về phía mấy đồng tiền để trên mặt bàn. Trên gối và chăn là một mảnh máu đỏ, nhưng thuốc trong ngăn kéo tủ thì lại một viên cũng không thiếu.

    ......
     
    Chỉnh sửa cuối: 26/12/16
  2. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,154
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 1: Bàn Long giới
    Bàn Long giới, một cái thế giới hoàn toàn do Long tổ thành. Bàn Long giới phân chia ba tầng, từ trên xuống dưới phân biệt là: Thiên Ngoại Thiên, Nhân Gian Lộ và Phàm Trần Thế.
    Trong đó, Thiên Ngoại Thiên là nơi Long tộc Vương tộc trú ngụ, đồng thời cũng là địa phương thương thảo quân chính đại sự. Thông thường mà nói, những Long mà không đủ chức quan trên người thì không cho phép đến Thiên Ngoại Thiên. Quy định như thế, một mặt là vì giữ gìn tôn nghiêm của vương quyền, mặt khác là để tránh một ít thám tử của ngoại tộc đi vào, mà quan trọng nhất chính là bởi vì, phổ thông Long cũng không thể chống lại áp lực mạnh mẽ ở bên trong, một số ít Long không biết tự lượng sức mình tự tiện xông vào Thiên Ngoại Thiên thì kết quả duy nhất chính là thân hủy Long vong. Vì vậy, lâu dần mới có một cái quy định như thế.

    Mà Nhân Gian Lộ lại là chỗ ở của một số Long có tiền có quyền thế cùng với một vài chủng tộc khác. Bởi vì nơi này cũng không có cường đại áp lực khiến Long nhìn cũng phát khiếp như tại Thiên Ngoại Thiên, vì lẽ đó nơi này thường xuyên có thể nhìn thấy bóng dáng một số phổ thông Long nỗ lực muốn leo lên được vị trí cao hơn.

    Phàm Trần Thế, ý nghĩa thông tục thì chính là khu vực bình dân. Nơi này hầu như tụ tập toàn bộ 90% Long của Bàn Long giới. Mà đại đa số cửa hàng cũng được mở ở đây. Bởi vậy, hầu như mỗi ngày đều có Long từ Thiên Ngoại Thiên cùng Nhân Gian Lộ hạ xuống thu mua đồ vật. Đương nhiên, một số đồ trang sức hay bảo thạch quý giá cùng vũ khí có uy lực mạnh mẽ cùng với một ít hàng xa xỉ thì dường như chỉ ở Nhân Gian Lộ mới thấy được.
    Phàm Trần Thế, Mười tám.

    Mười tám, là số được đánh cho một con đường, một đoạn đường dơ bẩn, rách nát, hỗn loạn ẩn giấu dưới bóng tối đã bị người ta lãng quên. Những con đường này ở Phàm Trần Thế có rất nhiều, nhiều đến mức đếm đến mấy trăm cũng không hết. Nếu như nói, Phàm Trần Thế là nơi ở của phổ thông Long, vậy những con đường như thế này không thể nghi ngờ là nơi mà hết thảy những phổ thông Long này đều ghét bỏ, thậm chí đã lãng quên nơi này. Ở lại nơi đây chỉ những Long thân mang bệnh nặng, còn có một chút là những cặn bã không có một chút năng lực, nhưng càng nhiều hơn là những Long bị vứt bỏ bởi vì bị nguyền rủa vì màu sắc trên mình, ví dụ như Hắc Long.

    Ở Bàn Long giới, Hắc Long là một loại biểu tượng không rõ ràng. Hầu hết Long đều tin tưởng, Hắc Long là bị thần ruồng bỏ. Nguyên bản vẫn còn tốt, những Long này tuy rằng căm ghét Hắc Long, nhưng cũng không có bởi vì đối phương là Hắc Long mà làm ra những điều gì quá khích, đương nhiên, trong thường ngày Hắc Long bị xa lánh cùng ghét bỏ là tránh không được.

    Nhưng tất cả những thứ này, vào thời điểm năm 83.600 lịch Thần Long phát sinh ra biến hóa. Năm đó, một con Hắc Long không biết từ nơi nào chui ra, không biết nói thế nào động chạm tới Phượng Hoàng tộc cùng với Thú tộc, để cho thủ lĩnh hai tộc này từ Liệt Diễm Thiên và U Minh Vực xuất binh tấn công Bàn Long giới, chính nó lại một mình xông vào Thiên Ngoại Thiên, lấy lực lượng của một rồng đối đầu với toàn bộ Vương tộc. Sau khi giết cái thứ ba Vương tộc, nó mới bị Long Vương Lạc Quân đánh giết. Sau đó, Long tộc hầu như phát động toàn bộ lực lượng của cả tộc mới miễn cưỡng đẩy lùi liên quân Phượng Hoàng tộc cùng Thú tộc. Cũng chính kể từ đó, Long tộc mới xuất hiện quy mô lớn tập tục bài xích vứt bỏ Hắc Long. Mà nhưng Hắc Long này sau khi bị vứt bỏ, một số ít tập trung lại một chỗ dần dần hình thành từng cái nhóm nhỏ ẩn giấu ở trong những con phố tại Phàm Trần Thế.

    Đương nhiên, những thứ này đều nói sau, trở lại chuyện chính, sau khi đánh đuổi liên quân Phượng Hoàng tộc cùng Thú tộc, Long tộc thực lực tổn thất rất lớn, từ đứng đầu Năm tộc (1) đã trở thành địa vị ngang nhau cùng bốn tộc khác. Mà hai tộc khác là Trùng tộc cùng U Minh tộc lại lặng lẽ vùng lên, thế tiến mãnh liệt. Nhưng đối với những điều này, Long tộc cũng đã có tâm nhưng vô lực, chỉ có thể trừng mắt mà nhìn, dành thời gian toàn lực khôi phục thực lực của chính mình. Nhưng muốn khôi phục lại, nói nghe thì dễ. Long tộc tuổi thọ cực kỳ dài, một cái cường đại Long có thể sống cả vạn năm (2) cũng là điều bình thường.

    Nhưng cũng chính bởi vì như vậy, Long tộc đào tạo dòng dõi đời sau cũng cực kỳ khó khăn. Bởi vậy, nhân khẩu của Long tộc vẫn không thể mở rộng được. Tự nhiên, cũng là không có cách nào hữu hiệu để tăng cao thực lực. Bất quá, đây cũng chỉ một trong những nguyên nhân Long tộc không có cách nào để tăng cao thực lực mà thôi, còn một cái nguyên nhân khác chủ yếu là: Long tộc thành niên thì thực lực mạnh mẽ, nhưng Long tộc ở thời kỳ ấu niên thì phát dục chậm chạp, bất luận phương diện nào cũng không thể so được với bốn tộc khác. Có thể nói Long thời kỳ ấu niên hoàn toàn là một con tốt thí, đụng tới các tộc khác cho dù là Trùng tộc mười năm tuổi cũng có thể dễ dàng đánh bại Long tộc đã sống hơn tám mươi năm. Mà Trùng tộc ở trong năm tộc thì có lực công kích là yếu nhất.

    Long tộc ở thời kỳ ấu niên, bình thường duy trì ở khoảng ba trăm năm, chờ tích lũy năng lượng trong cơ thể đạt đến đỉnh điểm, sẽ do Long đã dưỡng dục nó tại La Phù Trì cử hành nghi thức thành niên cho nó. Đáng nhắc tới chính là, trong nghi thức thành niên, vì khai thông năng lượng trong cơ thể, ấu niên Long sẽ cùng thành niên Long phát sinh quan hệ. Bất quá bởi tuổi tác quá nhỏ, ấu niên Long vẫn không có phát dục hoàn toàn cùng với sự chênh lệch rất lớn về thực lực của ấu niên Long so với thành niên Long, thông thường thì không có một ấu niên Long nào có kỷ niệm đẹp trong cái lần đầu tiên này.

    Mặt khác, là sinh vật mạnh mẽ nhất trong thiên địa này, ở trước nghi thức thành niên thì Long là không có giới tính. Hơn nữa, mặc kệ sau nghi thức thành niên, ngươi lựa chọn là đực hay cái, Long đều có thể có khả năng mang thai ấu Long. Cũng chính là nói, một con rồng có thể mang thai hay không thì không liên quan đến nó có phải giống cái hay không. Giống cái cùng giống đực khác nhau, một là sự cường đại trên thân thể. Một là trong quá trình mang thai ấu Long.

    Thân thể của giống đực so với giống cái là mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng điều này không mang ý nghĩa là một mẫu Long không thể đánh thắng một công Long. Cả giống đực và cái đều có khả năng tích lũy sức mạnh giống nhau, tát nhiên, năng lực của Long cũng có đẳng cấp phân chia. Nhưng đây là quyết định bởi tư chất cùng sự nỗ lực của mỗi một Long, mà không phải do phân chia công Long hay mẫu Long. Ở giống cái có một chỗ tốt chính là, trong quá trình mang thai ấu Long, thì năng lượng của bản thân nó hoàn toàn không bị hao tổn. Mà ở giống đực thì khi nó muốn thai nghén ra trứng rồng, trong quá trình mang thai nó ít nhất phải tiêu hao 50% sức mạnh bản thân để thay đổi thể chất giúp cho trứng rồng có thể thuận lợi sinh tồn.

    Bất quá, cho dù như thế, đại đa số Long tại nghi thức thành niên khi lựa chọn giới tính thì đều lựa chọn trở thành công Long, mặc dù Long tộc muốn thai nghén một cái ấu Long cần hơn trăm năm!

    Ở trong Long tộc, bởi vì sinh mệnh lâu dài cùng năng lượng mạnh mẽ, Long bình thường không có bạn đời cố định. Đối với một con rồng mà nói, chỉ cần có một Long thực lực tương đối mạnh mẽ mời, thì một con khác được mời chỉ cần không chán ghét đối phương, bình thường đều sẽ không từ chối lời mời đó. Ở trong Năm tộc, nổi danh cùng thực lực của Long tộc không phải là kiến trúc hùng vĩ của Thiên Ngoại Thiên, cũng không phải là binh khí châu báu hiếm có trên đời của Nhân Gian Lộ, càng không phải là bề ngoài đẹp đẽ của Long tộc, mà là sự mạnh mẽ trong tình dục. Đương nhiên, đây không phải nói Long tộc dâm loạn, chỉ là trong quan niệm của Long tộc, cũng không có khái niệm 'Đức hạnh'.

    ------------------------
    (1), Năm tộc: Long tộc, Phượng Hoàng tộc, Thú tộc, Trùng tộc, U Minh tộc.

    (2), sống vạn năm: vạn năm là chỉ những Long tộc thực lực mạnh mẽ, những Long bình thường khác cũng chỉ sống hơn hai ngàn năm.

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
     
  3. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,154
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 2: Trứng rồng
    "Trương Gia, rốt cục ngươi đang tìm cái gì?" Con phố Mười tám trong Phàm Trần Thế xuất hiện hai Long đã hóa thành hình người (1) ăn mặc ngăn nắp, khuôn mặt đẹp trai. Một người trong đó có mái tóc đỏ vẻ mặt bất đắc dĩ hướng về người tóc đen dài đi phía trước biểu thị bất mãn.

    Lạnh lùng liếc nhìn Long tóc đỏ một chút, Trương Gia mở miệng, âm thanh trầm thấp mà mang theo khàn khàn: "Không muốn đến nơi này thì ngươi có thể tự mình trở về."

    "Vô tình thế à?" Nhún vai một cái, Long tóc đỏ ai thán một tiếng: "Uổng phí một trong tứ đại Nguyên soái là Hoàng Cường ta từ bỏ những người đẹp kia, nghe thấy ngươi đi ra ngoài, lại lập tức tự mình chạy tới cùng ngươi, ai..." Nói xong, nó còn nửa đùa nửa thật thở dài một tiếng biểu đạt sự đau lòng của mình.

    "Hừ!" Mà đáp lời nó chỉ vẻn vẹn là tiếng hừ lạnh của Trương Gia. Không để ý tới tạp âm phát ra từ Long ở đằng sau, Trương Gia một mình đi về phía trước, chậm rãi hồi ức một chút chuyện ngàn năm trước.
    Mà ở phía sau, Hoàng Cường thấy Trương Gia không để ý nó, thì cũng không quan tâm lắm. Nó vẫn như trước vừa đi theo Trương Gia vừa lải nhải oán giận, mãi tới khi chân của nó đá phải một vật hơi tròn tròn lăn lốc dưới đất.

    "Ồ!" Cảm giác được mình đá phải đồ vật gì đó, Hoàng Cường hơi run run, lập tức cúi đầu nhìn.

    "Trứng rồng? Tại sao lại ở chỗ này?" Hơi nghi hoặc một chút, Hoàng Cường sắc mặt kỳ quái nhặt lên dưới chân một quả trứng rồng hơi xám xịt, bề ngoài hơi loang lổ.

    "Hic, trứng đã chết?" Đưa vào một luồng chân khí nhỏ bé, thăm dò một phen, Hoàng Cường hơi nhíu mày.

    Lúc này, vẫn đang đi ở phía trước Trương Gia nghe được Hoàng Cường nói hai chữ 'Trứng rồng', thân hình lóe lên, đã từ trong tay của Hoàng Cường cướp đi trứng rồng.

    Hơi đưa vào một luồng khí, Trương Gia cau mày tiếp tục tra xét, rồi lãnh đạm nói: "Còn có khí tức".

    "Vậy cũng sắp chết rồi." Ngáp một cái, Hoàng Cường cảm thấy không quan trọng, nói.

    Nhìn Hoàng Cường thần sắc bình tĩnh, không có một chút dao động, Trương Gia không thể không nhíu mày. Bởi vì việc sinh dục khó khăn, Long tộc đối với ấu Long chưa sinh ra luôn luôn cực kỳ yêu quý, phần lớn thời điểm đều nâng niu chăm sóc tử tế. Mà quả trứng rồng này bị vứt đi như vậy, chỉ có một khả năng.

    Ngươi cũng bị vứt bỏ vì nguyên nhân màu sắc sao? Là Hắc Long bị nguyền rủa sao...? Nhẹ nhàng xoa xoa bề mặt vỏ trứng lồi lõm, Trương Gia trong mắt lóe lên một tia phức tạp.

    "Gia, không phải là ngươi định thu dưỡng đữa bé này chứ?" Thấy Trương Gia vỗ về trứng rồng, Hoàng Cường đang trầm mặc hơi nhíu mày lại hỏi.

    "...phải thì làm sao?" Trầm mặc một chút, Trương Gia cầm trứng rồng trong tay cất đi, lạnh nhạt nói.

    "Không sao cả" Hoàng Cường khẽ mỉm cười, nhưng không giống thái độ ngả ngớn như vừa nãy, "Chỉ là người phải hiểu rằng, làm Hắc long, chính ngươi có bản lĩnh vươn tới trở thành một trong bốn đại Nguyên soái, trở thành nhân vật hết sức quan trong trong Long tộc. Chuyện đó và chuyện ngươi muốn thu dưỡng một cái Hắc Long có khả năng tàn tật từ trước khi chào đời là hai chuyện hoàn toàn khác nhau." Hoàng Cường ngữ khí như không thèm để ý, nhưng trong mắt mắt lại lóe lên một tia ý vị.

    "Thực lực của ngươi khiến cho Long tộc thừa nhận địa vị của ngươi, quên đi màu sắc trên cơ thể ngươi, nhưng con Long này..." Vẫn chưa nói hết thì Hoàng Cượng lại bị Trương Gia ngắt lời.

    "Quên?" Cười lạnh một tiếng, Trương Gia hờ hững nói.

    "Đương nhiên, quên. Tuy rằng vẫn có một chút không công bằng, nhưng so với những Hắc Long ở nơi này, điểm không công bằng có thể vứt đi đâu đó được rồi." Tay chỉ chỉ vào một con ấu niên Hắc Long đang núp ở trong một vũng nước dơ bẩn, Hoàng Cường ngữ khí rất thản nhiên.

    "Con Long này, nếu bị vứt bỏ ở đây, vậy chứng minh nó là một con Hắc Long... Nuôi dưỡng một con Hắc Long đối với tiền đồ của ngươi ảnh hưởng rất lớn, ngươi nên nghĩ kỹ." Hai tay khoanh trước ngực, Hoàng Cường bình thản nói, cứ như đang thảo luận về thời tiết hôm nay vậy.

    ...Tiền đồ? Cười nhạo một tiếng, Trương Gia vẻ mặt lạnh lùng, nó đâu thèm quan tâm tới thứ đó!?

    "Trứng rồng này ta muốn." Trương Gia bình tĩnh mở miệng, không phải trưng cầu, mà là thông báo. Nói xong, ống tay áo của nó chấn động, trực tiếp xuyên qua vách chướng Phàm Trần Thế cùng Nhân Gian Lộ, trở về phủ đệ của mình tại Nhân Gian Lộ.

    "...Đi rồi?" Nhìn bóng người phía trước biến mất, Hoàng Cường thở dài một hơi. "Nghĩ lại xem, chả lẽ hắn cũng muốn có con sao... Thật là, muốn trứng rồng làm sao không tự mình thai nghén ra một cái chứ? Cũng không biết sao tính tình nó khó chịu như vậy..." Nói thầm hai câu, cũng không thấy Hoàng Cường có động tác gì, lại trực tiếp biến mất ở Phàm Trần Thế.

    Nhân Gian Lộ, phủ Trấn Đông Nguyên soái.

    "Tu, đi lấy Đế Trì Thủy lại đây." Cẩn thận nâng niu trứng rồng, Trương Gia quay sang dặn dò quản gia đứng một bên.

    "Đế Trì Thủy?" Nghe được câu này Tu hơi run run. Đế Trì Thủy là dùng trong thời gian ấp trứng rồng. Sau khi trứng rồng sinh ra, bản thân trứng năng lực hấp thu năng lượng rất yếu, bình thường phải ở trong nơi có linh khí nồng đậm như Đế Trì Thủy, mới có thể hấp thu đầy đủ năng lượng cần cho việc ấp ra đúng hạn. Mà những trứng rồng bị vứt có cũng có nguyên nhân là do không đủ Đế Trì Thủy để ấp trứng, cho dù một số trứng rồng khỏe mạnh vẫn có thể được ấp ra, nhưng so với được thai nghén trong Đế Trì Thủy thì lại yếu hơn nhiều lắm.

    Mặc dù có chút kỳ quái đối với chủ nhân đang nâng niu quả trứng trong tay, nhưng làm người hầu, Tu vẫn cẩn thận tỉ mỉ chấp hành mệnh lệnh của Trương Gia. Sau nửa giờ, tràn đầy một vại nước Đế Trì Thủy xuất hiện tại phòng ngủ của Trương Gia.

    Cẩn thận đem trứng rồng bỏ vào trong Đế Trì Thủy, nhìn trứng rồng gian nan chìm nổi trên mặt nước, nhưng từ đầu đến cuối không có chìm xuống đáy, Trương Gia hơi thở phào nhẹ nhõm.

    Còn có thể nổi lên, chí ít chứng minh nó xác thực không phải là một cái trứng đã chết... Cẩn thận lấy tay xoa xoa vỏ trứng rồng loang lổ, nhẹ nhàng cảm thụ nhịp đạp yếu ớt nhưng chân thực tồn tại, khóe môi Trương Gia hơi nhếch lên.

    Trong phút chốc, bề ngoài xấu xí loang lổ của quả trứng cũng dần nhạt đi không ít, trở lên bóng bẩy lạ thường.

    "Tiểu tử..." Nhẹ nhàng xoa xoa bề mặt quả trứng, ánh mắt Trương Gia lóe lên một vệt thương tiếc, "Sau này ta sẽ là người nuôi dưõng con, được không?" Hơi cúi đầu xuống, nó ghé sát đến bên quả trứng, nhẹ giọng hỏi.

    Không biết có phải ảo giác hay không, tại nó nói câu nói kia, nhịp đập bên trong trứng rồng tựa hồ hơi mạnh lên một chút.

    Ngồi thẳng lên, Trương Gia lẳng lặng nhìn kỹ quả trứng rồng đang khó khăn chìm nổi bên trong Đế Trì Thủy, khẽ mỉm cười, vẻ mặt nhu hòa.

    -----------------------
    (1), Long sau khi được ấp ra chừng mười mấy năm là có thể biến ảo hình người. Bình thường Long thường biến ảo thành hình người vì hình thể của Long tộc quá lớn. Nhưng cũng có một số ít thích duy trì ở bản thể.

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
     
  4. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,154
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 3: Tỉnh lại
    Ân... đây là nơi nào? Cậu bé cố gắng nghĩ nghĩ, có chút mông lung mê hoặc. Ta... hình như là không có uống thuốc, sau đó lại cứ ho khan... Rồi hình như là nôn ra máu... tiếp theo là gì nhỉ? Tiếp đó, thân thể của nó hình như càng ngày càng lạnh, ngực cũng càng ngày càng đau, nhưng mà tại sao không có uống thuốc nhỉ? Ta nhớ là phải uống thuốc mà... Cậu bé ngập ngừng suy nghĩ, theo thói quen nó đưa tay nắm tóc. Nhưng khi nó đưa tay ra thì mới phát hiện mình không thể động đậy được.

    ... Chuyện gì xảy ra? Vừa nghi hoặc vừa nhìn xem xung quanh, cậu bé ngạc nhiên phát hiện, xung quanh mình chỉ là một màu đen kịt. Không, cũng không thể nói là đen kịt, xác thực thì là một mảnh hỗn độn.

    Ta... ở trong nước sao? Kỳ quái co duỗi thân thể, cậu bé hiếu kỳ cảm giác xung quanh là chất sền sệt mà rất ấm áp. Tại sao lại như vậy? Ta hình như là đã ... chết rồi chứ? Cứ lăn lộn ở bên trong chất lỏng không biết tên, trong lòng cậu bé nổi lên từng câu hỏi một.

    "Cộp!" Đột nhiên, đang lăn lộn lung tung không có mục đích cậu bé chợt đụng vào món đồ gì đó.

    Cộp? Trong sự yên tĩnh chợt nghe được một âm thanh, cậu bé ngẩn ra. Sững sờ nghĩ một hồi, cậu bé cẩn thận từng li từng tí dùng thân thể cảm nhận đồ vật vừa rồi phát ra tiếng 'Cộp' kia.

    Cứng cứng, trơn nhẵn, còn có chút .. cong cong? Dùng thân thể chạm dần tới vỏ trứng, cậu bé suy đoán một cách không chắc chắn.

    Rốt cuộc là cái gì? Cậu bé do dự một chút, lại dùng sức va vào tấm vách không biết tên kia.

    "Cạch" Lần này âm thanh so với vừa nãy hơi lớn hơn một chút. nhưng cái đồ vật không biết tên kia vẫn đứng sừng sững nơi đó mà không chút dao động.

    Không có động tĩnh? Chưa từ bỏ ý định, cậu bé lại đụng vào mấy lần, sau đó nó nhụt chí và phát hiện, bản thân nó cho dù làm thế nào cũng không làm cái đồ vật kia lung lay.

    Quên đi, như vậy cũng rất tốt, sẽ không phải cả người rét run, cũng không cần đau đớn vì ho khan. Hơi an ủi chính mình, cậu bé yên lòng lại nằm xuống.

    ... Như vậy, ba và mẹ cũng sẽ không cần vì bệnh của ta mà cảm thấy phiền chán đúng không? Sau khi nằm xuống, một ý niệm đột nhiên xuất hiện trong đầu cậu bé.

    Phủ Trấn Đông Nguyên soái.

    Thời gian cách cái lần nhặt được trứng rồng đã qua ròng rã tám mươi ba năm. Trong tám mươi ba năm này, dù cho mỗi ngày Trương Gia đều đem trứng rồng nuôi dưỡng trong Đế Trì Thủy, còn đúng giờ truyền long khí vào cho nó, nhưng viên trứng rồng này ngoại trừ khí tức so với ban đầu thô to hơn một chút thì bề ngoài cũng không có thay đổi gì lớn. Thậm chí còn không thể cảm giác được tư duy trong trứng rồng. Điều này khiến cho con Hồng Long Hoàng Cường lúc đầu nhặt được quả trứng, thỉnh thoảng lại cười nhạo Trương Gia lượm được một cái vô bổ.

    Tự nhiên, đối với Hoàng Cường, Trương Gia không hề để tâm. Đối với nó mà nói, mỗi lần về nhà có thể nhìn thấy một cái trứng rồng của 'Chính mình', còn có thể trò chuyện với nó tất cả, nó đã vô cùng thỏa mãn.

    Ngày hôm nay, Trương Gia cũng giống như thường ngày vậy, cẩn thận truyền long khí vào trong trứng rồng. Nếu như nói, trong hơn tám mươi năm qua, viên trứng rồng này có cái gì tiến bộ, vậy thì là: Nó hiện tại mỗi ngày có thể chịu đựng được long khí so với hơn tám mươi năm về trước lớn hơn gấp đôi. Đương nhiên, tình huống như vậy đối với trứng rồng khác mà nói, thì viên trứng rồng này có vẻ vốn sinh ra đã kém cỏi.

    Nhưng nếu người trong cuộc không thèm để ý thì cũng chẳng quan trọng. Biết Trương Gia nuôi dưỡng một viên trứng rồng chỉ có Hoàng Cường, nó thi thoảng lại trào phúng mấy câu nhưng sau đó liền vứt qua một bên chẳng quan tâm.

    "Cộp!" Khi đang truyền long khí vào trứng rồng, Trương Gia đột nhiên nghe thấy một âm thanh hơi vang lên. Hơi ngẩn người, nó lập tức đưa ánh mắt nhìn vào trứng rồng trên tay.

    Vừa rồi... bên trong trứng rồng phát ra âm thanh? Ôm ý nghĩ không chắc chắn lắm, Trương Gia đem trứng rồng đưa lên trước mặt, cẩn thận quan sát.

    Nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy trứng rồng ở trong tay có bất kỳ biến hóa nào.

    Có lẽ là ảo giác... Không biết làm sao, Trương Gia đột nhiên có chút thất lac. Tâm tình phức tạp nhìn trứng rồng trong tay một chút rồi đem nó để lại trong nước.

    "Cạch!" Nhưng mà, ngay khi Trương Gia muốn để trứng rồng vào nước, một âm thanh lớn hơn âm thanh khi nãy đột ngột vang lên.

    Nghe được âm thanh này, tuy rằng âm thanh cũng vẫn rất nhỏ, Trương Gia thân thể hơn chấn động. Khiếp sợ nhìn trứng rồng trong tay, lúc này Trương Gia mới xác định vừa nãy mình không phải gặp ảo giác.

    "Cạch, cạch, cach!" Ở một tiếng 'Cạch' vang trước rồi sau đó liên tục có âm thanh phát ra, tựa như ở bên trong có món đồ gì đó đang va chạm vào vỏ trứng.

    Nhẹ nhàng xoa vỏ trứng, một niềm vui sướng trong nháy mắt tràn ngập trong tâm linh của Trương Gia. Cảm giác của nó giống như một tử tù đột nhiên được đặc xá vậy. Tâm tình vui sướng khiến cho hai tay Trương Gia nhẹ nhàng run rẩy...

    "...Tiểu tử?" Hơi hơi bình phục một thoáng tâm tình đang kích động của mình, Trương Gia đem trứng rồng nâng đến trước mặt, nhẹ nhàng gọi.

    Trứng rồng, không có phản ứng nào.

    Nhưng Trương Gia không chút nào nhụt chí, mà khuôn mặt mỉm cười, một lần lại một lần nhẹ nhàng gọi 'Tiểu tử'.

    "...Tiểu tử, tiểu tử, tiểu tử..." Bên trong trứng rồng cậu bé đang lười biếng nằm đó đột nhiên nghe thấy một âm thanh mơ hồ.

    Cố gióng lên lỗ tai, cậu bé di chuyển sát tới tấm bình phong kia.

    "Tiểu tử..." Lần này, âm thanh rõ ràng hơn một chút. Cậu bé cũng nghe rõ âm thanh kia là gì.

    ... là đang gọi ta sao? Hơi chần chờ suy nghĩ, cậu bé lại đi đến sát vách ngăn. Lần này nó nghe thấy lời của đối phương một cách rõ ràng, thậm chí có thể cảm giác được đối phương đang gọi nó có ý vui mừng.

    Há miệng, cậu bé muốn trả lời, nhưng vừa mở miệng thì chất lỏng tràn vào đầy miệng. Nó bị sặc, nước mắt lưng tròng. Cậu bé suy nghĩ một chút, rồi lại dùng trò cũ, lấy thân thể va vào tầng bình phong kia, nó muốn trả lời âm thanh bên ngoài.

    "Cạch" Từ trong trứng rồng truyền đến tiếng vang rõ ràng để ánh mắt Trương Gia lại sáng lên, "Tiểu tử?" Lần này, ngoài sự kinh hỉ ra thì trong giọng nói của Trương Gia còn một chút cẩn thận.

    Nhưng ngay sau đó bên trong trứng rồng lại vang lên âm thanh chứng minh suy đoán của Trương Gia.

    "Tiểu tử, con rốt cuộc tỉnh rồi..." Cẩn thận xoa xoa trứng rồng, trong mắt Trương Gia tràn đầy niềm vui...

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
     
  5. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,154
    Bàn Long Giới
    ---o0o---
    Chương 4: Dạ Quy Nhân
    Thiên Ngoại Thiên, điện Long Thần.

    "Ai, cuối cùng cũng kết thúc!" Ngáp dài một cái, Hoàng Cường thoáng vươn vai, không có một chút hình tượng đi đầu bước ra khỏi phòng nghị sự của Long tộc. Sau đó, Trương Gia cùng hai con Long khác cũng lần lượt đi ra điện Thần Long.

    Trong đó một con Long có mái tóc ngắn xanh sẫm, ánh mắt sắc bén, da dẻ ngăm đen, cả thân hình giống như là một thanh bảo kiếm đã ra khỏi vỏ.

    Mà một con Long khác tóc màu vàng nhạt, mềm mại rủ xuống tới ngang eo, màu da trắng bóc, vẻ mặt hờ hững, quanh thân tỏa ra khí tức ôn hòa. Duy nhất có một điểm không hoàn mỹ chính là: con mắt của nó vẫn nhắm lại.

    "Này, cùng đi Dạ Quy Nhân uống một ly, thế nào?" Suy nghĩ một chút, đang đi phía trước Hoàng Cường đột nhiên quay đầu lại nói với ba con Long phía sau.

    "Cũng được" Long có mái tóc xanh sẫm nhướng mày, nở nụ cười yêu dị.

    "Được" Long mái tóc vàng óng khẽ mỉm cười, gật đầu đáp ứng.

    "... Ta còn có ..." Còn Trương Gia thì hơi nhíu mày, chuẩn bị mở miệng từ chối.

    "Lão huynh!" Trương Gia chưa kịp nói hết lời, Hoàng Cường mặt mũi dữ tợn, tay khoác lên bả vai Trương Gia, "Cho chút mặt mũi đi! Đây là lần thứ ba trong tháng này ngươi từ chối ta mời rồi!" Nói tới con số "ba" này, Hoàng Cường khóe mắt hơi co giật.

    Quái lạ, tuy rằng tiểu tử này bình thường cũng hay thờ ơ, nhưng mà chí ít lúc ta mời nó, chỉ cần nó không có việc gì đặc biệt đều sẽ đi mà. Gần đây làm sao lại khác thường như thế? Sẽ không phải đang theo đuổi người đẹp nào chứ? Hơi có chút bực bội, nhưng Hoàng Cường càng tỏ ra hiếu kỳ hơn.

    "Minh Luân, ngươi cảm thấy hắn có đi hay không?" Cổ quái nhìn Hoàng Cường cùng Trương Gia, con Long tóc xanh sẫm đột nhiên nở nụ cười.

    "Ngươi cảm thấy thế nào? Lam Phương." Khẽ mỉm cười, Minh Luân hỏi ngược lại.

    "Ta đánh cược một Tử Kim Thạch, hắn sẽ đi." Híp híp mắt, Lam Phương nói một cách chắc chắn.

    "Thật ngại quá, ta cũng đánh cược hắn sẽ đi" Minh Luân nhàn nhạt nói.

    "..." Liếc vẻ mặt bình thản của Minh Luân bên cạnh một chút, Lam Phương nở nụ cười khó hiểu.

    Mà ở một bên, Hoàng Cường cũng vừa khuyên vừa kéo Trương Gia mang tới Dạ Quy Nhân.

    "Này, ta nói..." híp mắt, uống một ngụm lớn rượu 'Phần Yên' mạnh nhất Long tộc, Hoàng Cường không quên hướng người đẹp bên cạnh liếc mắt đưa tình, tiện thể kèm theo nụ cười khiêu khích, "Gần đây thế nào? Có phải đang theo đuổi người đẹp nào đó?" Nhìn Trương Gia, giọng nói Hoàng Cường có chút ám muội.

    "Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi à?" Lời nói coi thường này không phải xuất ra từ miệng Trương Gia, mà đến từ miệng Lam Phương. Mà Trương Gia, hồn vía đã sớm lên mây một mình nhấm nháp chút rượu.

    "Ta làm sao?" Liếc mắt một cái, Hoàng Cường vừa cùng Lam Phương nói chuyện, vừa quan sát Trương Gia.

    Quả nhiên có vấn đề... Liếc mắt nhìn rượu trong ly Trương Gia còn không tới một nửa, Hoàng Cường híp mắt nghĩ. Luôn luôn khắc chế mình uống rượu, Trương Gia giờ đây lại đem rượu 'Phần yên' uống hơn một nửa... Hừ, gần nhất cũng không thấy hắn hay lui tới với người nào. Chả lẽ ... Con ngươi đảo một vòng, Hoàng Cường hờ hững nói một câu.

    "Cái viên trứng kia thế nào rồi?"

    Hoàng Cường vừa nhắc tới trứng rồng, nguyên bản Trương Gia còn đang thất thần chợt tỉnh lại. Lạnh lùng chừng Hoàng Cường một chút, Trương Gia ánh mắt có ý cảnh cáo.

    Nhìn ánh mắt lạnh như băng của Trương Gia, Hoàng Cường cười khan vài tiếng, bé ngoan giơ tay lên ra hiệu mình sai rồi.

    "Cái gì trứng rồng?" Nhưng mà, bên cạnh Lam Phương lại nổi lên hứng thú, "Một trong bốn Đại Nguyên soái Băng Long (1) từ lúc nào đã kết hợp với con rồng khác, còn thai nghén trứng rồng? Ta làm sao không biết?"

    "Ha ha, cái này à..." Híp mắt, Hoàng Cường nở nụ cười giả dối, con mắt hơi chuyển động, liếc nhìn Minh Luân bên cạnh. Nhưng nhìn thấy Minh Luân vẫn giống bình thường không nóng không lạnh, liên tục có người đẹp tới dụ dỗ giao phối mà hắn đều từ chối ----- không sai, là từ chối. Từ khi tiến vào Dạ Quy Nhân, Minh Luân chí ít đã từ chối hơn chục người đẹp rồi. Quay lại đề tài, Hoàng Cường nhìn thấy Minh Luân từ chối người đẹp thứ mười hai đến mời, khóe mắt hơi giật giật, mới rồi còn hứng thú đã giảm đi một nửa.

    Đáng chết ... Lần sau đi ra cũng không tiếp tục mời Minh Luân nữa! Quả thực là đang khiêu chiến mị lực của ta mà. Hoàng Cường chua xót nghĩ ---- cho dù, vừa nãy các người đẹp đến gần hắn cũng không hẳn ít hơn so với Minh Luân.

    "Hoàng Cường, xem ra hình như ngươi rất hi vọng cùng ta luận bàn một chút nhỉ." Chú ý tới Hoàng Cường thất thần, trên trán Lam Phương gân xanh nổi lên.

    "Nếu như là loại luận bàn kia thì ta tất nhiên cầu còn không được." Nhìn Lam phương một chút, Hoàng Cường trên mặt hiện lên một tia ám muội.

    "..." Nghe Hoàng Cường nói vậy, Lam Phương biểu hiện đơ người, nửa ngày sau mới phẫn nộ cười lạnh nói, "Cùng ngươi? Quên đi thôi. Cùng ngươi làm một lần sợ rằng xương cũng không còn."

    Ám muội cười vài tiếng, Hoàng Cường cũng không tiếp tục khiêu khích Lam Phương, không để ý tới cảnh cáo của Trương Gia, hắn đàng hoàng đem sự tình mình cùng Trương Gia nhặt được trứng rồng cùng với Trương Gia làm sao yêu quý trứng rồng nói ra.

    Sau khi nói xong, hắn uống một ngụm rượu thấm giọng, hỏi Trương Gia: "Cái viên trứng rồng kia có phản hồi gì không?"

    Cho dù không nói gì, nhưng Trương Gia cũng đã ngầm thừa nhận vấn đề của Hoàng Cường.

    "Hoàng Cường, ngươi xác định đó là một con Hắc Long?" Suy tư một chút, Lam Phương hỏi.

    "Bằng vào thói quen của Long tộc chúng ta, nếu như không phải vì thế thì liệu có Long bị vứt bỏ hay sao?" Nhìn Lam Phương một chút, hoàng Cường không tỏ rõ ý kiến.

    "Cũng chưa chắc." Lúc này, vẫn trầm mặc Minh Luân đột nhiên mở miệng.

    "Minh Luân, ngươi cảm thấy thế nào?" Nếu như nói ai quan tâm trứng rồng nhất, vậy thì không thể nghi ngờ nữa đó là người đã chăm sóc trứng rồng suốt tám mươi ba năm qua, Trương Gia. Hầu như Minh Luân vừa nói xong, hắn lập tức mở miệng dò hỏi --- không phải bởi vì điều gì khác, chỉ vì Minh Luân là Vu Linh mạnh mẽ nhất của Long tộc trong gần vạn năm nay --- đối với tất cả sự vật không biết, Vu Linh có năng lực dự đoán.

    "Ta cảm giác không được" nhẹ nhàng lắc đầu, Minh Luân nhẹ nhàng nói, thoáng chần chờ một chút, hắn bổ sung, "Chỉ là một loại trực giác".

    "Luôn luôn đoán trăm trúng trăm Minh Luân lại cũng có một ngày dùng từ trực giác sao?" Hoàng Cường khuếch đại nói.

    "Ta bất quả chỉ là phỏng đoán ý chỉ của Thần mà thôi." Cười nhạt, Minh Luân nói.

    "Thần?" Hoàng Cường trong mắt lóe lên một tia sáng rồi nhanh chóng biến mất không thấy tăm hơi.

    "Trương Gia, trước đây cái trứng kia không có phản ứng thì thôi đi, nhưng hiện tại nó có phản ứng, vậy khẳng định có một ngày nó sẽ phá xác mà ra..." Xoay xoay chén rượu, Hoàng Cường vẫn cái dáng dấp hờ hững, "Lại qua mấy chục năm nữa là lần đánh giá tiếp theo chứ?"

    "Ngươi muốn nói gì" Tuy rằng minh bạch ý của Hoàng Cường, cũng biết đối phương là muốn tốt cho mình. Nhưng Trương Gia vẫn cảm thấy có chút tức giận --- tựa như có đồ vật quan trọng bị người khác cướp đoạt vậy.

    "Ta cũng không nói muốn ngươi từ bỏ đứa bé kia, ngươi kích động cái gì?" Nhìn Trương Gia, hoàng Cường yên lặng nở nụ cười.

    "..." Tâm tình Trương Gia hơi chìm xuống, hắn cũng ý thức được mình có chút kích động.

    Tiểu tử ... hơi nhắm mắt lại, Trương Gia trong lòng cảm thấy phức tạp.

    "Khặc" nhẹ nhàng ho một tiếng, Hoàng Cường nói tiếp, "Ta đã liên hệ với một cặp Long tốt, chúng nó sẽ đối xử tốt với hài tử kia... Một thời gian nữa ngươi liền đem hài tử giao cho chúng nó đi! Chờ sau khi kết thúc kỳ đánh giá này, ngươi lại đón về có được không? Cũng chỉ là mấy chục năm thời gian mà thôi, như vậy ngươi vừa có thể có hài tử, lại có thể không ảnh hưởng tới tiền đồ, cớ sao không làm chứ?"

    "Ta không hy vọng tiếp tục nghe đến câu nói như thế nữa!" Hoàng Cường vừa nói xong, Trương Gia xanh mặt đứng lên, "Nó là con trai của ta! Trước đây là, hiện tại là, tương lai cũng là như vậy! Không người nào có thể mang nó cách xa ta." Lạnh lùng nhìn Hoàng Cường, Trương Gia phất tay áo rời đi Dạ Quy Nhân.

    "Ơ kìa, ngươi chọc hắn giận rồi." Lam Phương nhìn Trương Gia nổi giận đùng đùng bỏ đi, cười trên sự đau khổ của người khác mà nói.

    "Đúng đấy, ta chọc hắn giận rồi, vậy phải làm sao bây giờ đây!" Khẽ mỉm cười, Hoàng Cường cũng không tim không phổi cùng Lam Phương trêu đùa, nhưng trong mắt lại lóe lên một vệt ý cười.

    Mà Minh Luân, hắn từ đầu tới đuôi chưa từng thay đổi vẻ mặt, tựa hồ bên ngoài phát sinh cái gì cũng không liên quan tới hắn vậy.

    ----------------------
    (1), Băng Long: con rồng lạnh lùng như khối băng.

    ......

    (chưa xong, còn tiếp)
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)