Tiên Hiệp  Cổ Điển Hoàng Đình - Thân Vẫn Chỉ Tiêm

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 10/8/18.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    197,531
    Hoàng Đình
    Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
    Quyển 3: Mê Thiên Định Thần Tắc.
    Chương 41: Tụ Tiên Lâu

    Dịch giả: Mink
    Biên: Hoangtruc
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    oOo

    Trần Cảnh hành tẩu trên thế gian, lui tới qua các đại thần vực. Không ai có thể nhận ra hắn trong biển người mờ mịt này, ngoại trừ một người tìm được hắn. Người này không phải là Diệp Thanh Tuyết, không phải là Hư Linh, cũng không phải là Nhan Lạc Nương. Không phải là người mà Trần Cảnh thầm cho rằng là những người có thể tìm được hắn, mà là kẻ trăm năm trước đã từng ngăn đường Trần Cảnh từ châu Hắc Diệu trở về Kinh Hà.

    Tiếng đàn văng vẳng, từ hư vô tràn ra, nhè nhẹ xâm nhập vào linh hồn, như một dòng nước mát chảy xuôi qua cõi hồng trần lục dục. Khiến Trần Cảnh không nhịn được mà nghe xong một khúc cầm này, rồi mới ngẩng đầu nhìn lên một tòa Tụ Tiên lâu đối diện. Chỉ thấy nơi đó chẳng biết đã có một người ngồi từ lúc nào, y đang đưa tay khẽ gảy lên một chiếc đàn cầm đá.

    Y mặc một bộ trường bào màu xám. Nói qua, thiên hạ này có rất ít người mặc pháp bào màu xám, bởi màu xám luôn không khiến người ta để mắt nhìn tới, hơn nữa cũng là một màu rất không thu hút, lại chẳng thể mang chút cao quý nào. Thế nhưng Thạch Nham mặc lên người lại hiện lên một luồng khí vận thanh tao, ý vị từ tận bên trong ra tới bên ngoài mà không kẻ nào trên thế gian so bì được.

    Trong Tụ Tiên lâu kia có không ít người ngồi thưởng trà hoặc uống rượu. Thạch Nham ngồi sát phần rìa lầu hướng ra mặt đường, lưng quay về phía Trần Cảnh. Bên cạnh y là hai cô gái, một người mặc áo váy màu vàng nhạt, còn người kia mặc một bộ váy dài màu hồng. Hai nàng này giống hệt nhau, búi cùng một kiểu tóc, cũng đều tản ra cái khí tức thanh xuân giống hệt nhau. Chỉ liếc mắt nhìn qua, Trần Cảnh đã nhìn ra các nàng chính là cành hoa yêu hóa hình.

    Nếu không phải Trần Cảnh nhìn ra được tính cách sắc thái từ bên trong tản ra ngoài của mỗi người, chỉ sợ hắn cũng không phân biệt rõ hai người bọn họ khác nhau. Còn Thạch Nham thì từ trong ra ngoài đều là một màu xám bao phủ, tựa như màu của chiếc áo bào y đang mặc. Đó là một loại khí tức mà trong mắt người phàm, y bình thường đến không thể bình thường hơn được. Còn trong mắt những người như Trần Cảnh thì y đầy cao nhã bắt mắt. Tựa như âm sắc của tiếng đàn y, thế gian này không ai có thể đàn ra được thanh âm như vậy.

    Trần Cảnh lại nhìn dòng người qua lại hai bên đường. Vẫn thấy bọn họ đang chìm trong vội vàng của mình, hoặc an nhiên tự đắc, hoặc đầy vẻ đau khổ suy tư.

    Ngay khi ánh mắt của Trần Cảnh lướt qua người Thạch Nham, thì y cũng mở miệng nói:

    - Không thể tưởng được ngươi còn tinh thông đạo thuật suy diễn thuật toán.

    Y nói chuyện tựa như nói với một người bạn lâu năm của mình. Cách nói chuyện vô cùng tự nhiên, tuyệt không như nói với những người đã lâu không gặp mặt, hoặc như một người đang ngồi trên lầu nói vọng xuống người đang đứng bên đường vậy. Y vừa mới mở miệng, hai cô gái đứng sau lưng lập tức nhìn quanh. Hiển nhiên các nàng cũng không rõ Thạch Nham đến đây làm gì.

    - Tiểu thuật tiểu đạo, không coi là gì.

    Trần Cảnh đáp lời. Hắn đang ngồi trên một quầy xem quẻ bói, bên cạnh có một lá cờ đen dài có viết sáu chữ: “Tính quá khứ, đoán tương lai.” Sáu từ rất đơn giản, kiểu chữ rất bình thường, không có gì đặc biệt so với mấy vị thầy bói khác cả. Điểm đặc biệt duy nhất có lẽ là có một bát nhang đặt ngay góc trái chiếc bàn hắn ngồi. Dù là ai, muốn tới đây nghe hắn tính toán thì đều phải thắp một nén nhang cả.

    Hắn vừa nói, hai cô gái đứng hai bên trái phải Thạch Nham lập tức nhìn lại. Các nàng thầm kinh ngạc. Bởi vì căn bản chủ nhân mình không hay dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với người. Chính xác mà nói, chủ nhân Thạch Nham của các nàng căn bản cực ít nói chuyện. Quanh năm suốt tháng, ngoại trừ đánh đàn thì chỉ nhìn xem trời trăng và các ngôi sao, hoặc lên núi cao nhìn nước chảy, hoặc tiêu sái dạo chơi trong thế gian mà không có mục đích cụ thể. Y có thể không nói tiếng nào trong mấy tháng liền. Hôm nay đến nơi này, đột nhiên Thạch Nham ngừng lại, sau đó đi lên tầng ba của Tụ Tiên lâu, ngồi trên chiếc bàn hướng ra phía ngoài đường bày đàn cầm đá của mình ra. Mới đầu các nàng cho rằng đó là chuyện thường, vì Thạch Nham vẫn thường làm vậy. Thế nhưng y mở lời nói chuyện, các nàng mới kinh ngạc, không khỏi nghĩ thầm: “Trên đời này có người nào khiến chủ nhân mở miệng nói chuyện như vậy?”

    - Từ hư vô lần mò quá khứ, thông qua quá khứ lại suy diễn tương lai. Nếu tâm không thành, ý không tĩnh thì làm sao làm được? Thuật này tuy là tiểu thuật, nhưng đạo lại không phải tiểu đạo.

    Thạch Nham vẫn cứ gảy đàn đá, không thấy dây đàn rung động, chỉ thấy ngón tay y khua gảy nặng nhẹ không đồng nhất, tiếng đàn cũng trở nên khác biệt. Lúc này tiếng đàn lại như nước suối nhỏ giọt, ngẫu nhiên vang lên một hai tiếng, lại làm cho người ta bình tâm tĩnh khí.

    Người trong lầu lại không hề phát hiện Thạch Nham không giống người thường.

    Trần Cảnh không tranh luận với y về điều đó. Trên đời này có rất nhiều việc khó phân rõ ràng. Cho dù là chuyện gì cũng đều có hai mặt, không phân rõ đúng sai. Trong mắt những người khác nhau, mọi sự đều sẽ không giống nhau. Đây cũng là đạo, nệm niệm bất đồng, tức thì đạo cũng khác biệt. Nói đến cùng, đạo trên thế gian này đều là chỉ đạo của mỗi cá nhân, cho nên mới có đủ loại môn phái. Đương nhiên, phần lớn hậu nhân sẽ không bằng tiền nhân, nếu có người vượt được tiền nhân, nhất định vì có đạo của chính mình.

    - Mấy lần gặp mặt, tiếng đàn của ngươi đều lộ ra sát phạt. Lần này nghe lại, chỉ có vướng bận và lưu luyến, có chuyện gì cần phải hạ quyết tâm sao?

    Trần Cảnh hỏi. Vừa lúc này có một trung niên mập mạp do dự trước quầy của Trần Cảnh, rồi nhìn kỹ hắn vài lần. Một lúc sau ông ta bèn ngồi xuống trước mặt hắn, mở miệng nói thẳng vào vấn đề:

    - Nghe nói đạo trưởng trắc toán sự việc quá khứ rất chuẩn, nhất định thật sự có phép thuật.

    Trần Cảnh nhìn ông ta, mỉm cười, không khẳng định cũng không phủ nhận, cũng không nói gì.

    Thạch Nham như thể không nhìn thấy trước mặt Trần Cảnh có người, chỉ chăm chú nhìn đàn cầm trước mặt, nhẹ nhàng vuốt ve, thỉnh thoảng khẩy ngón tay trên dây đàn tạo thành vài âm điệu truyền ra. Y nói:

    - Ở Linh Tiêu bảo điện bảy mươi năm trước, tuy rằng đạo tâm ngươi như một, nhưng vẫn như một thanh kiếm lộ đầy sắc bén. Biến mất bảy mươi năm này, nhìn lại đã như nước chảy rót vào trong vạn vật.

    Trần Cảnh không vội trả lời Thạch Nham, chỉ đưa mắt khích lệ nhìn người trung niên có chút mập mạp trước mặt. Từ cách ăn mặc có thể biết gia cảnh của ông ta không tệ. Rồi ông ta nói tiếp:

    - Nếu đạo trưởng thật sự là người tu hành, ta mong đạo trưởng ghé qua hàn xá vài ngày.

    Trần Cảnh không nói lời nào, chỉ mỉm cười nhìn bát nhang bên góc trái bàn. Bát nhang được đắp nặn từ bùn đất bình thường, màu như bùn đất, không có gì đặc biệt. Trên bát nhang đã có rất nhiều chân nhang còn sót lại.

    Thỉnh thoảng đàn đá dưới tay Thạch Nham lại phát ra vài tiếng. Tiếng đàn như từ hư không tràn ra. Việc Trần Cảnh không trả lời y mà đáp lại lời của một thương nhân bình thường ngồi trước quầy của hắn không khiến y cảm thấy tức giận, thế nhưng hai cô gái sau lưng y lại rất không vui. Trong đó, cô gái mặc áo váy dài màu hồng còn trừng mắt hạnh lên, nhìn Trần Cảnh chằm chằm đầy sát khí, người còn lại chỉ cau khẽ hàng mày thanh tú lại.

    Tuy rằng các nàng rất tức giận, lại không hề mở miệng nói lung tung. Có thể khiến chủ nhân các nàng tự mở lời trước nhất định phải là người đứng đầu trong trời đất này. Có điều các nàng cũng không cảm thấy e ngại gì, bởi trong mắt các nàng thì chủ nhân của mình vẫn lợi hại nhất, cũng cao quý hơn bất cứ người nào. Đây là một dạng cao siêu từ tận trong linh hồn, các nàng ở cạnh bên Thạch Nham lâu như vậy, cũng đã bị cái khí tức này cảm nhiễm lên mình.

    Người ngồi trước bàn Trần Cảnh lập tức đứng dậy, đi thẳng tới một gian hàng chuyên bán các loại vàng mã giấy cúng gần đó.

    Trần Cảnh nhìn thấy ông ta rời đi, vào cửa hàng rồi, mới lên tiếng:

    - Ngươi cũng thử ngủ một giấc xem sao.

    Tiếng đàn cùng giọng nói của hắn như tương hợp với nhau. Lời kia như nhiễm một chút mờ ảo cao thượng, như thể mây trắng trên chín tầng trời. Trần Cảnh ngừng một chút, lại nói tiếp:

    - Một giấc ngủ bảy mươi năm, mở mắt tỉnh ra thế sự đổi dời. Loại cảm giác này rất bình thường, thế nhưng chỉ có chân chính trải qua mới cảm giác được, xâm nhập tận tâm can, không cách nào gạt bỏ được.

    Trong lúc hắn nói chuyện, tiếng đàn đột nhiên biến đổi. Lúc trước là kỳ ảo cao thượng, lại chuyển sang uyển chuyển, lộ ra một cảm giác lưu luyến và mờ mịt như thấm sâu vào trong cốt tủy. Tiếng đàn như đáp lại lời Trần Cảnh nói, như thể vừa rồi biểu lộ ra tâm ý trong lời hắn.

    - Trong lòng còn vướng bận mới để ý những thứ đó. Ngươi chỉ là một đám mây, cần gì phải để ý xem dừng lại ở khoảng trời thế nào?

    Thạch Nham nói.

    - Chúng ta chung quy đều là sinh linh có tư tưởng, không phải là mây trôi vô thức. Chúng ta đều nhớ đến quá khứ của mình, đều suy nghĩ đến tương lai của mình. Tiếng đàn của ngươi đầy vẻ mê mang, là lo lắng chuyện tương lai, hay là đang có chủ ý gì chưa chắc chắn?

    Hai cô gái đứng bên cạnh Thạch Nham nghe thấy hai người đối đáp nhau, vốn đã thay đổi suy nghĩ về Trần Cảnh, thầm cho rằng hắn là tri âm của chủ nhân mình. Thế nhưng lúc này lại nghe hắn nói trong tiếng đàn chủ nhân lộ vẻ mê mang, không khỏi nén giận, cảm thấy hắn đang khinh thường tiếng đàn chủ nhân mình.

    Cô gái mặc áo váy hồng nhạt thấp giọng nói thầm:

    - Ra vẻ cao thâm.

    Lời nàng ta nói rất khẽ, tuy người phàm trong Tụ Tiên lâu này không nghe được, nhưng Trần Cảnh và Thạch Nham đều nghe thấy. Cho dù nàng nói khẽ nhưng vẫn nghe thấy như thường. Có điều Trần Cảnh lại không chút để ý, còn Thạch Nham vẫn nói tiếp:

    - Quả thật có chuyện đang đắn đo do dự. Xem ra lần này ta nên đi ngủ một chuyến mới được. Ngủ một giấc sẽ khiến mọi thứ lắng đọng lại hết.

    Hai cô gái bên cạnh nghe y nói vậy tức thì giật mình, có chút không tin những lời này do chủ nhân các nàng nói ra. Chỉ là Thạch Nham không quay đầu lại nhìn các nàng, mà chỉ khẽ gảy đàn đá như cũ.

    Lúc này, người trung niên kia đã mua xong nén nhang, rồi trở lại. Ông ta mua loại tốt nhất ở cửa hàng, châm lên trước mặt Trần Cảnh rồi cung kính vái ba vái, mới cắm nhang vào bát nhang.

    Trong lúc ông ta cắm nhang xuống, Trần Cảnh cũng nhắm hai mắt lại, yên tĩnh như đang lắng nghe âm thanh trong trời đất, hoặc như cảm nhận quỹ tích của nhang khói giăng giăng giữa âm dương hư vô.

    - Ta sợ ngươi ngủ một giấc, rốt cuộc không tỉnh lại được.

    Trần Cảnh nhắm mắt lại, đột nhiên nói.

    Tất nhiên người trước mặt hắn không nghe thấy được lời này.

    Sau khi nói xong, đột nhiên Trần Cảnh đứng lên, cầm lấy cờ phướn bên cạnh, tay chỉ lấy bát nhang. Trung niên hơi mập kia khẽ hiểu, lập tức ôm lấy. Trần Cảnh cất bước, người trung niên phía sau vội đuổi theo hỏi:

    - Đạo trưởng, chẳng lẽ không hỏi xem tại hạ có chuyện gì cần nhờ sao?

    Trần Cảnh vẫn cứ khoan thai bước về phía trước, không quay đầu lại, nói:

    - Trong lòng ngài cầu gì, ta đã biết hết.

    Trung niên kia khẽ kinh nghi, lại phát hiện Trần Cảnh đi tới quả đúng là hướng nhà mình.

    Chỉ là ông ta đương nhiên không nghe thấy tiếng đàn vẫn văng vẳng bên tai Trần Cảnh, cũng như lời Thạch Nham nói với Trần Cảnh.

    -----oo0oo-----
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    197,531
    Hoàng Đình
    Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
    Quyển 3: Mê Thiên Định Thần Tắc.
    Chương 42: Một Nén Nhang Thơm Điểm Mùi Hương

    Dịch giả: Hoangtruc
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    oOo

    Đang mùa thu, ánh trời chiều cũng nhuốm sắc thu đìu hiu. Mặt trời chưa xuống núi đã có cái mát lạnh không tên len lỏi theo làn gió, tùy ý len qua kẽ tóc của người đi đường, men theo tà áo bị hất tung đầy nỗi gượng ngùng e ngại của các thiếu nữ, nhuốm thêm vẻ đỏ hồng trên mặt các nàng.

    Trong làn gió phiêu đãng là tiếng rao của những gánh hàng rong, ập vào mặt là mùi hương của phấn son. Trong tiếng gió thổi còn có tiếng trai gái trêu đùa, có tiếng cười nói giả thật giả dối, cũng có chân tình chân ý, có cả nỗi niềm nôn nóng hoặc chết lặng mà đến chính chủ nhân của nó còn không rõ ràng. Đây là một con đường tiêu hồn.

    Theo bước chân của Trần Cảnh, tiếng đàn không ngừng biến ảo. Đi vào đường phố với những khí tức bất đồng, tiếng đàn cũng trở nên bất đồng. Tiếng đàn của Thạch Nham còn có thể tương hợp với những tạp âm trên con đường đó. Thỉnh thoảng có tiếng người khóc lớn hoặc hô to, hoặc những âm thanh khác nữa từ trên lầu các truyền tới, đàn đá vẫn có thể tương dung tương hợp được. Người khác không nghe thấy, nhưng Trần Cảnh lại có thể cảm nhận chi tiết.

    Giọng nói của Thạch Nham cũng theo tiếng đàn truyền đến bên tai Trần Cảnh:

    - Nếu ngươi đã tính quá khứ, đoán tương lai, ta đây cũng tới cầu người tính một quẻ.

    Tiếng nói từ miệng Thạch Nham, vang lên trong tai Trần Cảnh.

    - Một nén nhang thơm, thành tâm thì linh nghiệm.

    Nghe Thạch Nham nói lời này, Trần Cảnh không chút suy nghĩ phải trả lời làm sao. Hắn căn bản không để ý Thạch Nham sẽ cầu hắn tính toán điều gì. Lẽ ra với cảnh giới của Thạch Nham, nếu y có chuyện muốn cầu, Trần Cảnh cũng không trả lời được. Thế nhưng hắn lại đồng ý.

    - Nhất định phải là một nén nhang thơm sao?

    Thạch Nham thốt hỏi, tiếng đàn vang vọng mang đầy nghi vấn. Từng âm tiết như ngân dài mãi.

    - Ngươi là tiên tiêu giao giữa thế gian, ta là thần trong lòng chúng sinh. Một nén nhang thơm nguyện, một luồng linh khí duyên, chúng ta không thể bỏ qua được.

    Trần Cảnh bước đi giữa cảnh nhân thế hỗn loạn, giọng nói lại như xuyên qua hư vô, vang vọng trong Tụ Tiên lâu. Vốn hai cô gái đứng hai bên cạnh Thạch Nham lúc ban đầu còn chút bực bội với Trần Cảnh, nghe được câu nói này lửa giận cũng tan biến theo. Các nàng nghe ra được cho dù là thần hay tiên thì cũng đều có bi ai và bất đắc dĩ cả. Đồng thời các nàng cũng cảm nhận được cái bi ai và bất đắc dĩ phía sau sự bình thản này.

    Tiếng đàn loáng thoáng mờ mịt, văng vẳng trong làn gió.

    Đột nhiên Thạch Nham cười nói:

    - Một nén nhang thơm thì một nén nhang thơm, có gì đáng ngại chứ.

    Cô gái mặc bộ váy áo mỏng màu vàng nhạt trong hai người đứng bên y vội vàng nói khẽ:

    - Chủ nhân, quy tắc thế gian này đã dần dần hiển lộ, hắn lại là thần đang tu quy tắc. Nén nhang này, không nên đốt.

    Lần này, Thạch Nham lại ngoài ý trả lời nàng, y đáp:

    - Nếu như không đốt, chính là khuất phục cái trật tự còn chưa hình thành này. Hắn đã dám tham dự vào quá trình xây dựng trật tự kia, lẽ nào ta lại có tâm sợ hãi sao? Còn không nói việc trật tự kia chưa thành hình, nếu có thành hình rồi thì có làm sao chứ?

    Cô gái mặc váy áo vàng muốn nói thêm nữa nhưng lại thôi. Khi nhìn thấy Trần Cảnh tiến hành trắc toán hay giải quyết những khúc mắc cho mọi người, không thu tiền vật thế gian mà chỉ nhận một nén nhang thành tâm thì nàng đã biết, Trần Cảnh là một thần linh. Hơn nữa hắn còn là một thần linh cực kỳ cường đại. Hắn không hiện danh, không cần người khác tụng niệm thần danh của hắn khi khẩn cầu, chỉ cần kẻ đó thành tâm đốt lên một nén nhang là đã biết khẩn cầu trong lòng người đó. Đó phải là thần linh rất rất cường đại, thậm chí nàng còn chưa từng gặp qua thần linh nào cường đại đến vậy. Cho nên nàng mới không muốn chủ nhân mình đốt nén nhang lên. Nếu đốt, sẽ giống như thờ phụng hắn. Chủ nhân nàng là mây trắng trên chín tầng trời, làm sao có thể khuất phục dưới người khác chỉ để khẩn cầu chứ? Nếu là mình, nàng sẽ tuyệt đối không đốt.

    Mà Thạch Nham lại không phải là nàng, nên y đốt.

    Ngón tay của y vẫn gảy trên những dây đàn. Tiếng đàn len tới trước mặt người trung niên trong cửa hàng nhang đèn gần đó, hóa thành một chàng thanh niên mặc quần áo trắng. Người này nhìn như một đám mây trắng thông thường, mắt sáng như sao.

    Y tiến vào trong tiệm, không người chú ý tới. Chỉ khi y mở miệng nói chuyện mới nhận ra, mà người trong tiệm cũng chỉ ấn tượng vào đôi mắt sáng ngời kia.

    Cửa hàng này không lớn, chỉ có một người chưởng quầy. Người thanh niên áo trắng muốn mua một nén nhang loại tốt nhất, tay móc ra một miếng ngọc đưa tới trước mặt chưởng quầy. Sau khi nhận lấy, người chưởng quầy này mới nhíu mày nói:

    - Thứ này quá nhiều tiền.

    Người thanh niên áo trắng cười nói:

    - Vậy đổi thứ này lấy một nén nhang đi.

    Dứt lời, người này đi ra cửa. Chưởng quầy kia vội vòng ra khỏi quầy hàng, đuổi theo ra ngoài cửa, lại chẳng nhìn thấy ai nữa. Chẳng qua ông ta mơ hồ nghe thấy vài tiếng đàn.

    Ông ta nghi hoặc trở vào cửa hàng lại, tay lật lật nhìn miếng ngọc, càng nhìn càng cảm thấy ngọc này cực kỳ trân quý. Ông ta bèn tập tức quyết định, nếu người thanh niên kia quay lại sẽ trả lại cho y, còn nếu không trở lại thì ông ta sẽ để thứ này làm bảo vật gia truyền.

    Người trung niên có vẻ hơi mập kia tên là Ngô Đại Dụng, là một thương nhân kinh doanh vài cửa hàng trên phố. Đang đi tới, đột nhiên Trần Cảnh ngừng lại. Ông ta cũng ngừng lại theo, rồi nghiêng người nhìn về phía trước nhưng chẳng thấy có gì cả. Ông ta còn đang nghi hoặc thì chợt bên cạnh mình có thêm một người thanh niên áo trắng. Chỉ thấy trong tay y đang cầm một nén nhang đã được đốt cháy, mùi hương thơm ngát. Y đến bái lạy Trần Cảnh, rồi cắm nhang vào bát nhang.

    Ngô Đại Dụng vội nói:

    - Ài, vị công tử này, ta đã thỉnh vị đạo trưởng đây trước rồi. Nếu ngươi có chuyện, phải chờ ba ngày sau mới được.

    Nói xong, ông ta lại quay người nhìn qua Trần Cảnh. Chỉ thấy hắn cười cười, rồi lại bước đi tiếp.

    Ngô Đại Dụng rất vui. Ông ta sợ rằng vị công tử thanh cao quý khí này chặn đường thỉnh Trần Cảnh đi mất. Nhìn thấy Trần Cảnh vẫn bước về phía trước, ông ta bèn quay người nhìn qua thanh niên áo trắng kia, lại chẳng nhìn thấy ai cả, chỉ thấy người đi đường vội vã. Ông ta hướng mắt nhìn ra xa, cũng không thấy bóng dáng vị công tử áo trắng nào cả. Ông ta đầy kinh nghi, lại thấy Trần Cảnh đã đi xa rồi đành vội vàng đuổi theo sau. Ông ta muốn hỏi vừa rồi có chuyện gì, lại cảm thấy có thể là ảo giác của bản thân nên tất cả chỉ đành chôn giấu trong lòng mà thôi.

    Tiếng đàn vẫn theo sát Trần Cảnh, Thạch Nham vẫn còn ngồi trên Tụ Tiên lâu như vậy.

    Không ai trong thành này biết lúc này đang có hai người vừa nói chuyện vừa luận đạo, cũng có đấu pháp.

    Trần Cảnh không thu vàng bạc thế gian làm phí quẻ mà chỉ cần một nén nhang thơm, cùng một tâm thành tín trong lúc đó.

    Đó chính là một quy tắc trật tự mà hắn lập ra cho bản thân. Đã qua nhiều năm như vậy, từ thời khắc trở thành thần linh thì hắn đã hành sự theo một quy tắc này rồi, có điều hắn chưa lập nên rõ ràng, vẫn còn tỉnh tỉnh mê mê. Tựa như từ bên này sông đi qua bờ bên kia sông có rất nhiều cách thức, nhưng hôm nay hắn đã kiến lập một cây cầu bắc ngang qua sông. Một cây cầu tín ngưỡng thông hành trong nhân thế.

    Chỉ sau khi hắn tỉnh lại, mọi thứ mới trở nên rõ ràng.

    Trần Cảnh thiết lập nên một trật tự và quy tắc là dù người nào đến cầu hắn, cũng phải đốt một nén nhang. Nếu Thạch Nham đốt nhang lên, như thế y đã nhập trong quy tắc trật tự của hắn. Thế nhưng Thạch Nham làm như vậy, Trần Cảnh lại không rõ trong lòng Thạch Nham muốn cầu đến điều gì. Thật sự không phải Thạch Nham chưa đủ thành tâm, trái lại Trần Cảnh cũng đã cảm nhận được thành ý trên người y, thế nhưng lại không thể từ đó biết được suy nghĩ của y như trên những người khác được.

    Trong cảm ứng của hắn, suy nghĩ trong lòng Thạch Nham tựa như tiếng đàn mờ ảo kia của y, không rõ xuất hiện từ nơi nào, rồi lại chìm vào nơi nào rồi.

    Mà Thạch Nham cũng không thoải mái và tùy ý như vậy. Ngay khoảnh khắc vừa đốt nén nhang kia xong, y đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt xuất hiện trong lòng mình, nhìn thấy hết thảy bản thân mình. Con mắt kia như thể đã tồn tại từ xa xưa, y có trưởng thành, có lột xác thế nào cũng không trốn thoát được ánh mắt này. Y biết rõ đây chỉ là ảo giác, thế nhưng thời khắc này y cũng không chắc chắn Trần Cảnh có nhìn rõ được những suy nghĩ trong lòng mình hay không nữa.

    Ngón tay Thạch Nham lướt nhanh trên phím dây đàn đá, như thể muốn khôi phục nội tâm đang không còn ổn định của mình. Đột nhiên y phát hiện, vừa rồi kinh tâm động phách hơn thi triển pháp thuật đấu phép nhiều lắm.

    Rồi y đột ngột nói:

    - Không biết vận mệnh tương lai của trời đất này thế nào?

    Y không biết Trần Cảnh có nhìn thấy được suy nghĩ trong lòng mình hay không, mà Trần Cảnh cũng không biết câu hỏi này có thật là suy nghĩ trong lòng y hay không.

    Tiếng đàn văng vẳng, như có như không.

    Trần Cảnh đáp lời:

    - Trời đất này từ hỗn độn mà diễn sinh ra, diễn biến thành vạn chúng sinh linh, tới hiện nay vẫn chưa từng ngừng nghỉ biến hóa. Không ai biết rõ được trời đất tương lai.

    - Vậy tương lai chúng sinh sẽ thế nào?

    Thạch Nham hỏi.

    - Chúng sinh vẫn là chúng sinh, bất cứ lúc nào cũng không thay đổi. Hiện tại sống thế nào, tương lai vẫn sống thế đó.

    Trần Cảnh lại đáp.

    - Vậy tương lai của chúng thần trong trời đất sẽ ra sao?

    Thạch Nham lại hỏi.

    Trần Cảnh vẫn nhẹ bước trong dòng người trên đường phố, lặng yên một lúc mới đáp:

    - Thế gian vốn vô thần, thần ứng với quy tắc trật tự mà sinh. Quy tắc trật tự loạn, chúng thần sẽ tự tiêu tán.

    Đây là điều mà mấy ngày nay hắn cảm ngộ ra, tới bây giờ cũng chưa từng nói qua. Lúc này Thạch Nham hỏi, mới không kìm nén được nói ra. Lời này của hắn nhất định sẽ được trời đất khắc ghi, nếu có người nào cảnh giới cao thâm, dùng thần niệm câu thông với trời đất nhất định sẽ nghe được câu nói này của Trần Cảnh. Chỉ là bọn họ nghe xong, không thể biết được người nào nói ra lời này, cũng không biết là tiền nhân hay hậu nhân nói ra, mà cho rằng đó là một dự triệu mình thấy được trong trời đất này.

    Loại ngôn ngữ dự triệu này, không phải là người lập ra quy tắc trật tự không thể lưu lại được, không phải phát ra từ tâm mình cũng không thể lưu lại được. Chính bản thân Trần Cảnh không biết điều này, mà Thạch Nham đang nói chuyện với hắn cũng không hay biết.

    Mà người trong thành Lâm Giang này cũng không ai hay biết đang có hai người đàm luận về tương lai chúng sinh trong trời đất.

    Thạch Nham trầm ngâm suy tư một lúc, như đang suy nghĩ tiêu hóa câu nói kia của Trần Cảnh. Qua một lúc y mới nói thêm:

    - Nếu có một người đại thần thông muốn mượn thân thể ta tái sinh lại, nên làm thế nào?

    - Một thân há có thể hai người cùng tồn tại. Không đồng ý.

    Trần Cảnh nói.

    - Nếu như cưỡng đoạt lấy?

    - Tru hắn.

    - Nếu là kiếp trước đó của ta ngươi, thì nên làm gì?

    Thạch Nham hỏi rất nhanh, rất vội, mà Trần Cảnh trả lời cũng nhanh và vội không kém.

    - Ta không có kiếp sau, cũng không có kiếp trước. Chỉ có một nén nhang thơm đốt trên bát nhang ngày hôm nay.

    Đột nhiên Thạch Nham cảm giác giọng nói của Trần Cảnh như biến thành một luồng ánh kiếm chói mắt, tầng tầng cuồn cuộn, dựng thẳng lên trời cao.

    Tiếng đàn dưới tay Thạch Nham cũng trở nên cao vút. Đột nhiên y lớn tiếng hỏi:

    - Ta muốn lên chín tầng trời giết một người xưng đế trong một tòa điện, ngươi nguyện cùng đi với ta?

    Lời nay vừa ra, khí tức sát phạt cũng tầng tầng lớp lớp dựng lên, xoay quanh trên khoảng không thành Lâm Giang.

    Chẳng qua, Trần Cảnh còn chưa trả lời thì đã có một giọng nói khác từ trong thành Lâm Giang truyền ra.

    - Ta nói cảm thấy thế nào cũng không đúng, hóa ra là có cao nhân đi tới thành Lâm Giang này. Nếu đã tới rồi, vì sao lại dấu đầu lòi đuôi chứ?

    Lời nói từ trung tâm thành truyền tới. Lời vừa dứt, một người vạm vỡ từ xa đi bộ tới, mới vài bước đã tới ngay bên dưới tòa Tụ Tiên lâu.

    Không ai trong thành Lâm Giang cảm nhận được chuyện gì, vẫn cứ bận rộn đi qua lại.

    ----- oOo -----
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    197,531
    Hoàng Đình
    Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
    Quyển 3: Mê Thiên Định Thần Tắc.
    Chương 43: Tiếng Đàn Văng Vẳng Trong Mây

    Dịch giả: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    oOo

    Trần Cảnh và Thạch Nham nói chuyện tưởng như vang dội sục sôi, nhưng thực tế chỉ có hai người họ nghe được. Mà Thành Hoàng thành Lâm Giang này cũng chỉ ở câu sau cùng do Thạch Nham nói ra mới cảm ứng được khí sát phạt đến tận trời trên Tụ Tiên lâu.

    Vị Thành Hoàng thành Lâm Giang này tên là Lâm Giang Tiên, thuộc điện Thừa Thiên Hiệu Pháp. Mặc dù gã được xưng là Lâm Giang "Tiên", nhưng lại là một nam giới. Sở dĩ gã xưng là Lâm Giang Tiên, là vì gã thích ý vị của từ "tiên", lại nắm giữ thành Lâm Giang, nên chọn cho mình cái danh là Lâm Giang Tiên.

    Bộ dáng của gã là một người cao lớn, lại một thân áo trắng bay bay, đi qua quảng trường náo nhiệt cũng rất có ý vị mờ ảo không dính chút khói lửa trần thế của tiên. Nhưng giọng của gã lại phá hủy ý cảnh này, làm cho người ta cảm thấy gã giống như một nông dân ở nông thôn, sau khi có tiền thì cố gắng học theo cuộc sống của người giàu trong thành.

    Rất nhiều thứ là từ bên trong mà phát ra ngoài, có là có, không có chính là không có. Bất kể là khí chất phú quý hay tiên ý tiêu dao thì dựa vào lời nói ăn mặc bên ngoài cũng có thể mô phỏng theo, thậm chí còn rất giống. Nhưng dù sao cũng chỉ "giống", mà không phải "là". Có điều "giống" cũng cần có thời gian tích lũy, từ từ tạo nên một "chính mình" như mong đợi, chậm rãi thay đổi theo hướng mình thích mới càng mang lại kết quả tốt hơn.

    Khi Lâm Giang Tiên nhìn thấy Thạch Nham, gã lập tức có cảm giác hổ thẹn. Gã luôn ước ao có loại khí chất cao quý như Thạch Nham. Tới bây giờ gã vẫn luôn mô phỏng theo dạng người như Thạch Nham. Nhưng mà khi gã thấy Thạch Nham vốn không có nhìn mình, nháy mắt trong lòng gã dâng lên cảm giác hổ thẹn buồn bực. Hổ thẹn buồn bực vọt lên, hóa thành sát khí, xoay quanh hai mắt. Chỉ thoáng chốc, hai mắt gã đỏ đậm lên, mặt lộ gân xanh. Gân xanh không ngừng lan rộng, tràn ra hết mặt, lại thoáng sau mặt gã đã hóa thành một mảnh xanh sậm.

    Gã là Thành Hoàng trong thành Lâm Giang này, ngay khi sát khí bốc lên trong lòng, trên không thành, mây gió lập tức biến sắc.

    Người trên đường ngẩng đầu nhìn trời, lập tức đồng loạt vội vã thu dọn hàng quán.

    Trần Cảnh và Ngô Đại Dụng cũng đang đi trên đường. Gió to thổi y phục của Ngô Đại Dụng kêu phần phật. Ông ta không phát hiện góc áo của Trần Cảnh không hề động đậy, nhưng dù có phát hiện cũng sẽ chỉ cho rằng đây là pháp lực của Trần Cảnh. Ông ta lại không biết, đây là vì y phục trên thân Trần Cảnh còn chưa có phân hóa hoàn toàn từ tượng đá, tuy nhìn qua rõ ràng mà một bộ quần áo nhưng lại không thể bị gió thổi lên.

    - Sắp mưa to rồi. Đạo trưởng, chúng ta đi nhanh chút đi.

    Ngô Đại Dụng nhìn mây đen trên không, nói.

    Trần Cảnh tất nhiên là không nói gì thêm. Hắn còn đang nghĩ về lời Thạch Nham nói. Trên trời có sáu vị xưng đế, hắn không biết Thạch Nham muốn đi giết vị nào. Nhưng để hắn kinh hãi là, cho dù hắn nghĩ Thạch Nham có thể muốn đi giết sư tỷ Diệp Thanh Tuyết thì trong lòng hắn vẫn rất bình tĩnh. Loại cảm giác này để hắn kinh hãi với chính mình.

    Tiếng đàn vẫn văng vẳng. Hòa cùng tiếng ồn ào náo động trong thành và tiếng mưa gió trên bầu trời càng khiến tiếng đàn có vẻ mờ ảo.

    - Có sáu người ngồi trong điện xưng đế.

    Trần Cảnh nói.

    Trong Tụ Tiên lâu, hai cô gái phía sau Thạch Nham đều cảnh giác nhìn Thành Hoàng thành Lâm Giang. Mà Thạch Nham thì vẫn không hề liếc mắt nhìn gã.

    Lâm Giang Tiên giận dữ, nói:

    - Tại thành Lâm Giang của ta, còn không ai dám khinh thường ta như vậy.

    Cô gái mặc đồ đỏ phía sau Thạch Nham lại không nhường chút nào, nói:

    - Ở trong thiên hạ này, còn không có người nào dám nói chuyện với gia chủ của ta như vậy.

    - Đó là các ngươi không gặp ta. Khi bổn vương tung hoành Âm phủ, không biết các ngươi còn đang ở trong cái động trên núi nào.

    Lâm Giang Tiên cả giận nói.

    - Tu hành lâu như vậy mà chỉ có tu vi thế này, ngươi là tu hết lên thân heo sao?

    Lời này sắc bén như một thanh kiếm. Nàng này đã nén giận từ lúc gặp Trần Cảnh, chỉ là thần vận của hắn khiến nàng nói không ra những lời này. Mà giờ kẻ tới này đã làm nàng ta không nén được nữa, những lời khó nghe tuôn ra như nước lũ.

    - Miệng lưỡi lợi hại thì tính gì, hãy xưng tên ra, ngươi là người phương nào?

    Lâm Giang Tiên vẫn cố nén lửa giận. Ý vị từ trên người Thạch Nham khiến gã nhất thời đắn đo bất định.

    - Bằng ngươi cũng xứng biết tên chủ nhân nhà ta sao?

    Cô gái áo đỏ lại nói. Lời này giống như một chiếc châm đâm vào trong lòng Lâm Giang Tiên.

    Lâm Giang Tiên đã không nhịn nổi nữa, hét lớn một tiếng. Trên bầu trời, mưa rơi xuống như trút nước. Mà cả người gã cũng biến mất trong tiếng hét. Chỉ chớp mắt, trong thành đã tối đen, người trên đường cũng không kịp thu dọn nữa mà vội trú hết vào trong nhà cửa bên đường.

    Lúc này, trong thành không thấy một ai nữa, cả tòa thành tựa như hóa thành một cái miệng thật lớn, lại như một vòng xoáy, mà trung tâm vòng xoáy là Tụ Tiên lâu. Vòng xoáy này lại không tổn hại bất kỳ kiến trúc nào trong thành.

    Cũng đúng lúc này, một khúc đàn vang lên từ trong vòng xoáy. Tiếng đàn vọt lên từ Tụ Tiên lâu, nháy mắt khuếch tán.

    Trần Cảnh và Ngô Đại Dụng còn chưa tới được nhà của ông ta thì bầu trời đã đen kịt. Ngô Đại Dụng muốn trú, Trần Cảnh lại vẫn đi trên đường lớn. Ngô Đại Dụng hô vài tiếng đạo trưởng không được Trần Cảnh để ý, thì chỉ đành đi theo.

    Trần Cảnh vừa nghe tiếng đàn này, liền biết đây là khúc "Tiên Thần kiếp". Hắn không khỏi thầm nghĩ: "Một dây đàn đá rung, gió mây thành mù mịt. Khúc kiếp nạn Tiên Thần, trời này ai dám nghe."

    Lúc hắn lặng yên nhẩm hai câu này, khúc đàn kia đột nhiên đại biến. Tiếng đàn như kiếm hóa thành từng sợi tơ xoay cùng với vòng xoáy vô hình kia, chui vào chỗ sâu nhất. Chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết kinh sợ, sau đó không còn âm thanh nào truyền ra nữa. Mà mây đen trên trời cũng tán đi trong nháy mắt, vòng xoáy cũng biến mất từ lâu. Ánh chiều tà vẫn chưa tắt mất, chiếu lên từng đám mây đen còn chưa tan hết, vẽ ra một chiếc cầu vồng từ phía đầu tường cực kỳ đẹp mắt.

    Tiếng đàn vang lên trong trời chiều, có vẻ an tường đến lạ.

    Dù là ai cũng sẽ không nghĩ tới, ngay vừa nháy mắt đó, Thành Hoàng thành Lâm Giang đã chết trong tiếng đàn.

    Thạch Nham chậm rãi nói:

    - Ngồi trong điện xưng đế tuy có sáu người, nhưng muốn ràng buộc, khi dễ ta lại chỉ có một.

    Trần Cảnh vẫn ở trên đường cái. Mặt Ngô Đại Dụng đã đầy vẻ bội phục cùng ngạc nhiên, bởi vì trên người Trần Cảnh không hề dính một giọt nước nào. Ngay vừa rồi khi trời đất bỗng tối đen, ông ta cảm thấy, thiên hạ này chỉ có ở gần Trần Cảnh là an toàn.

    Trên đường cái vẫn ẩm ướt, nhưng không có vũng nước đọng. Người hay bên đường lại mở hết cửa ra, thưởng thức cầu vồng trên không. Bọn họ thấy trời đất tối đen rồi lại bừng sáng thì cũng không sợ hãi, cho là trời nổi cơn giông mà thôi, cũng chỉ cảm thấy hơi ngạc nhiên khi giông tan quá nhanh chứ cũng không nghĩ tới chuyện gì quái dị.

    Từ lời Thạch Nham, Trần Cảnh đã biết y muốn nói tới Tử Vi đại đế. Trong mấy đại đế, cũng chỉ có Tử Vi đại đế có xuất hiện cùng y. Thạch Nham cũng không nói đến tên Tử Vi đại đế, vì Trần Cảnh và y đều biết, chỉ cần vừa nói ra tên Tử Vi đại đế thì người này sẽ biết. Hơn nữa, khi nói chuyện, Thạch Nham cũng sẽ không ngừng tạo ra tiếng đàn. Đây là muốn che giấu thiên cơ để tránh Tử Vi đại đế từ trong hư không xa xăm cảm ứng được.

    Trần Cảnh một đường đi, tiếng đàn một đường theo. Trong tiếng đàn không có khí thế sát phạt kinh diễm như lúc tru sát Lâm Giang Tiên vừa rồi nữa. Mà Trần Cảnh lại không cách nào từ trong tiếng đàn cảm ứng tâm ý của Thạch Nham. Hắn không biết nếu mình từ chối thì liệu có một trận chiến sinh tử sau đó hay không.

    Rẽ qua một hướng khác, một tòa phủ viện hiện ra trước mắt. Trong viện không có cành lá cây lộ ra ngoài. Biển tên ngoài phủ có viết hai chữ "Ngô phủ", gắn bên trên cánh cửa to lớn trông rất chính khí. Trần Cảnh vừa tới đây, đã cảm giác trong phủ này mọi chuyện đều tốt, âm dương hòa hợp, nhưng lại có một tia mờ mịt.

    Hắn ngừng lại. Ngô Đại Dụng vội vàng nói:

    - Nơi đây chính là hàn xá.

    Dứt lời, ông ta tiến lên gõ cửa. Hồi lâu sau, từ bên trong có một người ăn mặc kiểu quản gia đi ra, hô một tiếng lão gia, sau đó lui sang một bên.

    Trần Cảnh ngước mặt lên hư không, nói:

    - Điện kia, sớm muốn đi vào xem thử.

    Hắn nói bình thản, không hề nhìn ra ý tứ hàm xúc nào. Trần Cảnh xác thực đã sớm muốn đi vào. Tại bảy mươi năm trước, khi hắn nhìn thấy Thanh Tùng cuộn tròn trong một góc Tử Vi cung thì đã muốn đi vào rồi. Tuy cách bảy mươi năm, những chuyện cũ kia đều như bùn cát lắng đọng sâu dưới đáy nước nhưng chỉ cần bị khuấy lên là sẽ vẫn vẩn đục. Biện pháp duy nhất chỉ có thanh lý sạch sẽ.

    Có một câu này của Trần Cảnh, tiếng đàn kia lập tức cất cao, phảng phất như lên thẳng chín tầng trời.

    Chỉ nghe Thạch Nham nói:

    - Khi nào ngươi rảnh?

    - Khi nào ngươi đi?

    Trần Cảnh hỏi.

    - Nghĩ tới là đi, bây giờ.

    Tiếng đàn của Thạch Nham như đã vượt ra ngoài chín tầng trời, rồi lại mịt mù nhập hư vô, thâm nhập cốt tủy linh hồn.

    - Vậy thì bây giờ đi.

    Trần Cảnh đi vào trong Ngô phủ. Trong mắt Ngô Đại Dụng, Trần Cảnh cũng không có chút biến hóa nào. Thế nhưng ông ta không thể nào nghĩ đến nổi, Trần Cảnh đang cùng một người quyết định lên trời giết Tử Vi đại đế nổi danh thiên hạ.

    Trần Cảnh vừa dứt lời, Thạch Nham đã đứng dậy, thanh toán tiền trà, mang theo hai cô gái bước xuống Tụ Tiên lâu, đi thẳng ra khỏi thành.

    Ngô Đại Dụng nói:

    - Đạo trưởng, thành này có Thành Hoàng, lẽ ra không nên có khí âm tà. Nhưng năm gần đây, trong Ngô phủ chúng ta luôn không yên ổn. Ta từng cầu bùa trừ tà trong miếu Thành Hoàng cũng không thấy tốt hơn.

    Trần Cảnh nói ra:

    - Ngươi dẫn ta đi nhìn xung quanh xem.

    Ngô Đại Dụng vội vàng ở phía trước dẫn đường, mang theo Trần Cảnh đi lại khắp nơi.

    Thạch Nham ra khỏi thành Lâm Giang, đi tới một đỉnh núi, nhìn dòng sông chảy xiết đằng xa, nói:

    - Ta phải đi rồi, các ngươi cũng đi đi.

    - Chủ nhân, người muốn đi sao?

    Cô gái áo đỏ tên là Hồng Trang. Nàng này luôn mồm miệng như kiếm, nhưng lúc này âm thanh đã run rẩy lên.

    Thạch Nham vẫn chưa quay đầu lại, tựa như chỉ muốn làm một chuyện bình thường.

    - Nhưng... nhưng hắn thực sự sẽ đến sao? Vạn nhất hắn không đến, chỉ một mình chủ nhân, vậy... vậy...

    Hồng Trang khẩn trương nói.

    - Hắn sẽ đến. Các ngươi trở về đi.

    Dứt lời, Thạch Nham đã phóng người lên. Tiếng đàn lại lan tràn trong hư không.

    Hai cô gái chỉ có thể đứng nhìn theo. Sau khi tiếng đàn vang lên, bọn họ có thể thấy được, từ phía xa có một con bướm bay tới cạnh chủ nhân của mình, rồi lập tức biến mất không thấy gì nữa.

    Các nàng không nhìn thấy ở phía trên đàn đá đã có thêm một vết khắc hình con bướm.

    Tiếng đàn mờ ảo, theo gió vang xa, văng vẳng trên không, không ngưng không tán.

    Mộ bộ áo xám theo gió lắc lư, một khúc đàn quẩn quanh lên thẳng trời cao.

    Ở chỗ sâu trong mây trắng, một tòa cung điện nguy nga sừng sững.

    ----- oOo -----
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    197,531
    Hoàng Đình
    Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
    Quyển 3: Mê Thiên Định Thần Tắc.
    Chương 44: Trong Cung Tử Vi, Bầy Yêu Tụ

    Dịch giả: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    oOo

    Người trong phủ của Ngô Đại Dụng cũng không nhiều. Ông ta có một nguyên phối phu nhân (vợ chính thức), hai tiểu thiếp. Nguyên phối của ông ta giống trượng phu của mình, tuổi trung niên, dáng người mập mạp, cho dù lúc còn trẻ có xinh đẹp thì giờ cũng không nhìn ra nữa.

    Ngay khi Trần Cảnh vừa vào đến cửa, đã thấy được "khí" của tòa phủ đệ này. Cũng không phải là cảnh tượng "khí" tán loạn lung tung mà là các loại hòa vào nhau, rất bình ổn. Điều này chứng tỏ nơi đây không có chuyện gì xấu xa, từng người đều rất an phận.

    Ngô Đại Dụng ở phía trước dẫn đường. Phu nhân của ông ta chỉ lộ mặt một chút, liền lại lui về, nhìn qua có chút khôn khéo hòa ái.

    Ngô Đại Dụng vừa đi vừa giới thiệu các căn phòng là ai đang ở, rất tận tâm, chỉ là không nói trong phủ đang phát sinh chuyện gì. Cuối cùng trở lại cạnh phòng ngủ chính, ông ta mới nhân tiện nói:

    - Đạo trưởng đêm nay nghỉ tạm ở chỗ này đi, ta đã an bài người hầu hạ đạo trưởng rồi.

    Dứt lời, ông ta tự mình rót cho Trần Cảnh một chén trà rồi mới lùi ra. Qua một hồi, liền có một cô gái chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, bưng một mâm trái cây tiến vào. Hoa quả trong mâm đều đã được gọt vỏ sẵn, không quá nhiều, cũng không phải vật quý báu gì, nhưng lại nhiều loại, cũng rất tươi.

    Cô gái tiến vào, thi lễ với Trần Cảnh, nói:

    - Ra mắt đạo trưởng.

    Giọng cô ta ngọt ngào, nói xong đặt mâm trái cây xuống rồi lùi ra ngoài. Qua một lát, lại có một cô gái chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi đi đến, trên tay là một ít hoa quả khô, cũng hành lễ, bỏ mâm hoa quả xuống liền lùi xuống.

    Từ khí tức trên thân hai người, Trần Cảnh biết họ là hai vị tiểu thiếp của Ngô Đại Dụng. Ngô Đại Dụng để hai tiểu thiếp tự mình hầu hạ, có thể nói là cực kỳ tận tâm.

    Trần Cảnh cũng không đi ra ngoài, chỉ đứng ở cạnh lư hương được Ngô Đại Dụng bày ở hướng Đông phòng, nhìn làn khói lững lờ chìm vào hư không.

    Ngô Đại Dụng không nói muốn Trần Cảnh làm gì, nhưng Trần Cảnh đã biết được. Hắn nghe được từ trong lòng của Ngô Đại Dụng. Hắn cũng đã nói với Ngô Đại Dụng "Mong muốn trong lòng ngươi, ta đã biết", chỉ là Ngô Đại Dụng tựa hồ chưa quá tin tưởng.

    Lại qua không lâu, Ngô Đại Dụng đến mời Trần Cảnh dùng cơm. Trần Cảnh nói mình đang ích cốc tu hành, không ăn ngũ cốc.

    Sắc trời lặng yên mà đen dần xuống. Ngô Đại Dụng đi nằm ngủ ở căn phòng sát vách. Lẽ ra Trần Cảnh nên ngủ trong phòng khách, cách phòng ngủ chính của bọn họ một chút. Nhưng bọn họ lại an bài Trần Cảnh tại đây, hiển nhiên có dụng ý nào đó.

    Khi Ngô Đại Dụng thắp nhang cắm vào trong lư, Trần Cảnh theo trong lòng ông ta nghe được, cả nhà Ngô Đại Dụng từ già đến trẻ đều gặp mộng, còn là gặp liên tục cùng một giấc mộng tới một tháng. Người trong mộng còn nói những lời nối tiếp qua mỗi đêm. Mặc cho Ngô Đại Dụng tới miếu Thành Hoàng cầu bùa trừ tà tì việc quái dị này cũng không hết, lại mời đạo sĩ tới nhà làm phép vẫn vô hiệu. Nhưng trừ điều đó thì lại không có gì không khỏe, chỉ là mỗi đêm đều gặp mộng khiến người một nhà này cực kỳ hoang mang.

    Đương nhiên Trần Cảnh không biết mộng đó là gì, cho nên đêm nay Trần Cảnh muốn xem cho rõ ràng.

    Khi Ngô Đại Dụng định từ phòng Trần Cảnh đi ra ngoài, Trần Cảnh đột nhiên gọi ông ta lại, nói:

    - Ngài bảo những người nằm mơ trong nhà đều thắp một nén nhang đi.

    Ngô Đại Dụng vội vàng đồng ý, lui ra ngoài, kêu phu nhân cùng hai tiểu thiếp và hai con một trai một gái tiến vào. Con trai ông ta chừng mười bảy mười tám tuổi, con gái thì khoảng mười bốn mười lăm, mặt mũi đều rất giống phu nhân của ông ta. Bọn họ thắp nhang xong liền ra ngoài, căn phòng trở nên yên ắng.

    Bọn họ đi xa, Trần Cảnh nghe được hai người con nói:

    - Vị đạo trưởng này thật kỳ quái, khác với những vị đã tới.

    Trời càng ngày càng tối, cũng càng ngày càng tĩnh, tĩnh đến có thể nghe được tiếng hít thở. Sinh linh hoạt động ban ngày đều ngủ say, sinh linh hoạt động ban đêm mới bắt đầu chui ra khỏi ổ. Bên ngoài mèo kêu chuột chạy, xen lẫn theo tiếng chó sủa, ngẫu nhiên lại có vài tiếng quái điểu rít vang.

    Mà một nhà Ngô Đại Dụng nhất định cũng bắt đầu nằm mộng rồi. Chỉ là hiện tại trong mộng của họ đã nhiều thêm một người.

    Lúc này Trần Cảnh vào mộng của người khác, mà ở chỗ khác, một vở kịch kinh thiên vừa vặn mở màn.

    Cung Tử Vi chiếm cứ trung thiên, bất kể từ chỗ nào lên, chỉ cần bay lên trời, đều có thể tìm được cung Tử Vi này.

    Hôm nay như là một ngày đại lễ ở cung Tử Vi. Rất nhiều tinh quân thần tướng đều được cho gọi về. Không riêng gì người ngoài không biết phát sinh chuyện gì, mà cả những thần tướng được gọi về kia cũng không biết.

    Trên chín tầng trời, chỗ sâu trong mây trắng.

    Một tòa cung điện nguy nga đặt trên tầng tầng mây trắng. Liếc mắt nhìn qua, nơi nguy nga này giống như ăn sâu vào hư vô. Trên cung điện có khí lành đủ màu bao phủ, giống như là khí huyền hoàng bảo hộ, vạn tà bất xâm.

    Bảy mươi năm trước, lúc Thiên đình vừa hiển thế, tất cả đều là u tối, ảm đạm không ánh sáng. Mà bảy mươi năm sau, hiện giờ đã là nguy nga trang nghiêm, người ra vào đều có linh quang hộ thể, trên thân có khí vận thần tiên.

    Cung Tử Vi là một chỉnh thể với hơn ba trăm tòa cung điện lớn nhỏ. Ở phía trước, Tử Vi đại đế còn dùng thần thông xây một tòa Thiên môn. Trên mặt Thiên môn có bốn chữ lớn hùng hồn - Trung Thiên Tinh Môn.

    Cửa này bị mây mù phủ quanh, khiến người ta thấy không rõ cạnh góc.

    Chỉ thấy một luồng sáng từ hư vô xa xôi mà đến, rơi trước Thiên Môn này, lại xoay quanh một vòng rồi tắt dần, hóa thành một người. Là một thiếu niên áo trắng. Thiếu niên nhìn quanh một chút, liền đi thẳng vào cửa. Lại bước vài bước, liền biến mất vô tung. Chỉ có thể nhìn thấy cung Tử Vi phía sau cửa, lại không nhìn được người tới gần cung.

    Lại một lát sau, một luồng sáng đỏ bay tới. Luồng sáng này như mang theo lực trùng kích cả tỉ cân, không ngăn được, va chạm tại hư không dưới Thiên môn. Một vùng sáng đỏ tràn lan rồi tan biến dần, một công tử mặc áo gấm hiện thân ra.

    Vị công tử này hiện thân, cũng không nhìn quanh, mà đi thẳng tắp qua cửa. Nơi vị này đi qua, lại có dấu chân tỏa ánh sáng màu đỏ lưu lại trên mây trắng.

    Đột nhiên, một người không một tiếng động từ trong hư không đi xuống, một bộ áo xám, tay áo bay bay. Người này đi từng bước một, nhưng vừa sải bước thì đã tiến vào Thiên môn, rồi biến mất không thấy gì nữa. Tất cả quá trình người này xuất hiện đến biến mất chỉ là chuyện nháy mắt.

    Sau khi người này đi vào, trong cung vang lên tiếng chuông. Trong tiếng chuông, từ trên Thiên môn lập tức hạ xuống một luồng hào quang. Xa xa lại có một luồng linh quang bay cực nhanh đến. Chỉ thấy trên hai cột trụ của Thiên môn có hai người, mỗi người cầm một thanh đại đao, mặc áo giáp. Trong đó một người vừa hiện đã bổ một đao tới linh quang kia, đồng thời phẫn nộ quát:

    - Người nào dám xông loạn trong Thiên Tinh Môn.

    Đao vạch hư không, ánh đao loang loáng lên như những bông hoa tuyết.

    Linh quang xoay lệch hướng, tránh thoát ánh đao. Ánh sáng tan dần, một người xuất hiện, là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi có một chòm râu đen nhánh, còn là một mỹ nam tử hợp tiêu chuẩn, trên trán có một hình xăm hoa sen cực kỳ yêu dị. Người này nói:

    - Ta là Bạch Liên giáo chủ tại động Liên Hoa dưới hạ giới, thụ phù chiếu mà đến, Thiên môn thần tướng vì sao ngăn ta?

    Thần tướng trên một cây cột trụ lớn tiếng nói:

    - Tiếng chuông đã vang, giờ đã qua, Thiên môn đóng, ai cũng không thể ra vào.

    Bạch Liên giáo chủ vội vàng nói:

    - Không biết có thể châm chước một chút không, vì ta gặp phải chút chuyện mới tới trễ.

    - Thiên môn đã đóng, trừ phi có phù chiếu của đại đế, bằng không tuyệt đối không thể mở ra. Chẳng lẽ ngươi không biết rằng, mỗi người đi qua Thiên môn này thì đại đế đều biết trong lòng. Giờ nếu mở ra, đại đế nhất định biết rõ. Ngươi muốn để chúng ta bị đại đế trách phạt?

    Bạch liên giáo chủ còn muốn nói nữa thì thần tướng cầm đao đứng sau cả giận nói:

    - Đừng nên nhiều lời, nhanh chóng rời đi, bằng không chớ trách chúng ta không nói tình cảm.

    Bạch Liên giáo chủ không giấu được hận ý thoáng hiện trong mắt, giậm chân, xoay người hóa thành một luồng linh quang bay xuống hạ giới.

    Trong cung Tử Vi, Tử Vi đại đế ngồi trên đế vị, phía dưới là từng hàng tinh quân thần tướng, còn có cả đại vương, đại thánh tu hành trong các núi dưới hạ giới. Tất cả không dưới trăm vị, tổng cộng chia làm mười hàng. Trước mỗi hàng đều có một vị là một trong mười thần tướng, mà phía sau mười thần tướng thì đa số là đại yêu tiềm tu trong các núi, mỗi vị đều khí tức ngưng luyện, thần thông phi phàm.

    Ngay phía dưới Tử Vi đại đế là một thông đạo, bên trái thông đạo là đệ nhất thần tướng nổi danh thiên hạ của cung Tử Vi - Cầm Ma Thạch Nham. Sáu vị đại đế sáu tòa đại điện, chỉ cung Tử Vi là xếp hạng thần tướng, hơn nữa những đại đế khác cũng không có đến mười thần tướng.

    Năm ấy Thạch Nham được phong làm đệ nhất thần tướng thì có xuất hiện qua một lần, sau đó không xuất hiện lại ở cung Tử Vi nữa. Điều này làm cho rất nhiều người muốn khiêu chiến y mà không gặp được y, hơn nữa cho dù có cơ hội nhìn thấy ở nơi khác, thì y cũng chỉ như cơn gió, chợt lóe rồi biến mất.

    Thạch Nham ngồi nơi đó khiến không ít người liên tiếp liếc mắt nhìn. Rất nhiều người đều cảm thấy Thạch Nham sở dĩ còn chiếm danh vị đệ nhất thần tướng này là bởi vì cực ít xuất hiện trước mặt người khác mới bảo trụ được.

    Lúc này Tử Vi Đại Đế mở miệng nói:

    - Thiên Hoàng năm đó, Thiên Đế cùng Đông Hoàng uy lăng thiên hạ, vạn tộc sinh linh, ai dám không tôn, ai dám không phục. Thế sự dời đổi, thiên hạ hôm nay là lúc yêu tộc ta trùng hưng.

    Trong điện yên tĩnh, nghe Tử Vi đại đế nói, mọi người đều đang suy đoán đột nhiên Tử Vi đại đế triệu mình đến đây là có chuyện quan trọng gì cần công bố.

    Mỗi người đều đoán trong lòng: "Chẳng lẽ là muốn bắt đầu chinh chiến thống nhất thiên hạ?"

    Tử Vi đại đế tuy nhìn bề ngoài vẫn còn trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại tràn ngập uy nghiêm, xẹt qua trên mặt từng thần tướng yêu vương. Ánh mắt sắc như đao, không ai dám nhìn thẳng. Chỉ nghe Tử Vi đại đế nói:

    - Ta không dám tự so với Thiên Đế và Đông Hoàng. Nếu muốn khôi phục vinh quanh muôn đời của yêu tộc ta, chỉ Thiên Đế, Đông Hoàng mới có thể.

    Chúng thần tướng yêu vương đều nghi hoặc nhìn Tử Vi đại đế.

    Lai lịch của Tử Vi đại đế này, cho dù chư vị đang ngồi ở đây cũng không rõ lắm. Mọi người chỉ biết thân phận của vị này là thái tử. Nhưng trong yêu tộc, có thể xưng thái tử không ít, sớm nhất thì có thái tử cung Bất Tử Phượng Hoàng, lại có thái tử cung Thiên Trì Long, còn có Kỳ Lân nhai cũng có thái tử. Chỉ là để cho mọi người nghĩ đến trước tiên chính là thái tử của Thiên cung do Thiên Đế, Đông Hoàng kiến lập ở núi Bất Chu. Vị thái tử Thiên cung ấy tự nhiên là người ngồi đây không có khả năng gặp qua, nhưng lại không thể chưa từng nghe qua.

    Lúc này nghe ý tứ của Tử Vi đại đế, hiển nhiên có rất nhiều chuyện quan trọng muốn công bố.

    - Trong lòng các ngươi hiện tại khẳng định đều đang suy nghĩ ta rốt cuộc có lai lịch gì, có nguồn gốc gì chứ?

    Tử Vi đại đế nói.

    Yêu tộc cho tới bây giờ cũng không có lấy đức thu phục người hay danh vọng phục chúng, tất cả đều phải dựa vào thực lực mới có thể khiến người kính phục.

    Lúc này có người nói:

    - Lần đầu tiên gặp đại đế, liền cảm ứng được trên thân đại đế có khí tượng vương giả vạn linh triều bái, cho nên ta vừa nhìn đã tin tưởng đại đế là hậu nhân của Thiên Đế yêu tộc ta.

    Mở miệng nói chuyện là một thiếu niên áo trắng. Người này ngồi ở bên phải Thạch Nham, hẳn là đệ nhị thần tướng của cung Tử Vi.

    Người này vừa mở miệng, liền có không ít người lên tiếng theo, nội dung cũng tương tự thiếu niên.

    Chỉ có mình Thạch Nham là tới giờ vẫn chưa ngẩng đầu nhìn Tử Vi đại đế. Chẳng qua tính tình của y vốn lạnh nhạt, có vẻ quái gở, nên cũng không ai cảm thấy kỳ quái.

    Nhưng Tử Vi Đại Đế lại đột nhiên hỏi y:

    - Thạch Nham, tiếng đàn của ngươi nhập thẳng vào hồn, huyền diệu như thế, có thể thấy ngươi giỏi nhất là xét lòng người. Ngươi nói xem, khi ngươi trông thấy bản đế thì có cảm giác gì?

    Tử Vi đại đế vừa mở miệng, chúng thần tướng cùng yêu vương lập tức hướng mắt nhìn về Thạch Nham.

    Vừa rồi đại đế vẫn xưng là "ta" khi nói chuyện, mà nói với Thạch Nham lại xưng là "bản đế". Điều này không khỏi khiến chư yêu thần trong đại điện suy nghĩ sâu xa.

    Trong nháy mắt đó, Thạch Nham mặc bộ áo bào tro ngồi đơn độc một góc trở nên hoàn toàn không hợp với khí tức trong cung Tử Vi.

    Có người cười thầm, có người nghĩ Thạch Nham sẽ trả lời thế nào. Bị đại đế điểm danh trước mặt mọi người, nếu trả lời tầm thường, vậy chỉ sợ mặt mũi của vị đệ nhất thần tướng cung Tử Vi này sẽ bị mất hết. Lại có nhiều người nghĩ đến chuyện, tại sao đại đế vẫn xưng là "ta", mà nói với Thạch Nham lại xưng là "bản đế". Trong chuyện này hẳn có thâm ý, chẳng lẽ là cho rằng Thạch Nham bất kính, nên đại đế muốn mượn cơ hội này răn đe?

    Chư thần tướng yêu vương đều có suy nghĩ của riêng mình, nhất thời làm cho đại điện trở nên yên tĩnh hẳn.

    Tử Vi đại đế ngồi trên bảo tọa đế vương, một thân Tử Vi huyền bào, đầu đội mão in hình sao trời, khiến cả người vị đại đế này có vẻ thần bí mà uy nghiêm. Tử Vi đại đế nheo mắt nhìn Thạch Nham, trong mơ hồ dường như có tia bén nhọn phun ra nuốt vào.

    Lúc này, tại thành Lâm Giang dưới nhân gian, Trần Cảnh cũng mở mắt. Hư không bên ngoài cung Tử Vi không biết khi nào xuất hiện một vùng mây đen. Mây đen chậm rãi trôi về hướng cung Tử Vi.

    ----- oOo -----
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    197,531
    Hoàng Đình
    Tác giả: Thân Vẫn Chỉ Tiêm
    Quyển 3: Mê Thiên Định Thần Tắc.
    Chương 45: Lạc Hồn Không Biết Chốn Về

    Dịch giả:Dịch giả: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    oOo

    Bầu không khí trong cung Tử Vi ngưng kết thành áp lực trùng điệp, đè lên ngực, làm cho người ta không thở nổi.

    Lúc này Thạch Nham ngẩng đầu lên, nhìn về phía đại đế, chậm rãi nói:

    - Khi mới gặp đại đế, cảm giác đại đế có khí chất đế vương.

    - Phụt...

    Y vừa nói ra, lập tức có người cười ra tiếng.

    Mà bầu không khí tựa hồ đông lại trong điện cũng được buông lỏng trong nháy mắt.

    Trong điện không ít người cười, trong mắt đều có vẻ khinh thị. Thạch Nham trả lời làm cho rất nhiều người cảm thấy Thạch Nham cũng chẳng có gì đặc biệt, so với bọn họ mỗi người đều là yêu vương một núi, tâm cao khí ngạo thì một trời một vực.

    Lúc này trong điện có một người nói:

    - Đệ nhất thần tướng của cung Tử Vi chúng ta hóa ra cũng giống như ta, vừa thấy đại đế liền bị khí chất vương giả của đại đế thuyết phục. Đáng tiếc ta không biết đàn như nữ nhân, nếu không, vị trí đệ nhất thần tướng liền là của ta.

    Lời vừa dứt, trong cung đã có không ít người cười rộ lên.

    Chỉ trong thoáng chốc, bầu không khí trang nghiêm trở nên có chút ồn ã. Mà đại đế cũng không lên tiếng, để mặc đám yêu vương nhốn nháo.

    Đột nhiên lại có tiếng hô:

    - Nghe nói đệ nhất thần tướng có cầm kỹ xuất thần nhập hóa, sao không đàn một khúc để mọi người mở mang nhĩ giới?

    - Đáng tiếc, ái thiếp của ta không ở đây, bằng không có thể hòa tấu đàn sáo cùng Thạch Nham huynh, để cho đại đế cùng chư vị ngồi đây được thư thái.

    Giọng người này không lớn, cũng không mang ý cười, nghe qua rất chân thật, nhưng lời vừa ra lại để càng thêm nhiều người nở nụ cười.

    Trong mười vị thần tướng, Huyết Đao thiên quân ngồi ở ngoài cùng. Gã nhìn về phía giữa, thu hết sắc mặt các thần tướng khác vào mắt. Gã biết, trong những thần tướng này, người biết Thạch Nham rõ nhất là đệ tứ thần tướng Triệu Bán Yêu. Chỉ thấy Triệu Bán Yêu vẫn ngồi im tại chỗ, mắt nhìn thẳng, tay phe phẩy chiếc quạt giấy, không nhìn ra cảm xúc gì.

    Lại nhìn thần tướng khác, có người nghi ngờ, có người mỉm cười, có người thì bộ dáng đang xem kịch vui.

    Lúc này, Tử Vi đại đế đột nhiên mở miệng nói:

    - Nếu mọi người đã có nhã hứng như thế, vậy thì đàn một khúc đi, để mọi người mở mang nhĩ giới.

    - Đại đế không phải có chuyện muốn nói cùng mọi người sao?

    Thạch Nham nói.

    - Ha ha, sớm đã biết cầm kỹ của ngươi thiên hạ vô song, dù cho là có chuyện, cũng có thể chờ ngươi đàn xong rồi nói.

    Tử Vi đại đế tựa hồ cũng rất có hứng thú.

    Phía dưới nghe Tử Vi đại đế nói như vậy, càng là lớn tiếng nói ra:

    - Đệ nhất thần tướng, tới một khúc đi.

    Thạch Nham nhìn đại đế, nói:

    - Tiếng đàn của ta không phải người có đại pháp lực đại phúc duyên thì không nghe được, ta sợ bọn họ không có phúc hưởng thụ.

    - Trong cung Tử Vi của bản đế, mỗi người đều có đại pháp lực đại phúc duyên, ngươi không cần phải lo lắng.

    Tử Vi đại đế nói.

    Nhanh chóng lại có người nói:

    - Đệ nhất thần tướng không cần lo lắng cho bọn ta. Mặc dù chúng ta chưa từng nghe qua tiếng đàn đệ nhất thiên hạ, nhưng trong từng động phủ đều nuôi không ít nhạc công. Ta nghĩ, tiếng đàn của đệ nhất thần tướng hẳn sẽ không để chúng ta thất vọng.

    Kẻ này hiển nhiên nhận định Thạch Nham chỉ là hạng hữu danh vô thực.

    Thạch Nham không quay đầu lại, cũng không nhìn người hai bên đang nhìn y. Y phất tay áo về phía mặt bàn trước mặt một cái, các loại trái cây quý hiếm trên đó liền biến mất. Một thuật Tụ Lý Càn Khôn này không dính nửa điểm khói lửa, nhưng trong mắt rất nhiều người cũng không có lực uy nhiếp gì.

    Tay phải của y chợt lướt nhẹ qua mặt bàn, một chiếc đàn đá màu xám đen xuất hiện trên bàn. Ý cười trên khóe miệng mọi người nhạt dần. Ai nấy đều cảm nhận được, cho dù đệ nhất thần tướng cung Tử Vi có là danh không xứng thực thì cũng tuyệt đối không phải hạng người đơn giản. Sở dĩ tất cả mọi người đều nở nụ cười là bởi vì cười theo đám đông, sự hùa theo ấy xem như một cách để người ta quên đi nhiều chuyện, ví dụ như khủng hoảng và sợ hãi.

    Trên đàn đá này mơ hồ có những đường vân đá trải rộng khắp thân đàn.

    Từ khi lên tiếng đến giờ, Thạch Nham vẫn nói bằng giọng ôn hòa, như là không hề tức giận. Lúc này hai tay của y cũng rất ổn định, đặt trên năm dây đàn, tức thì mơ hồ có tiếng đàn vang lên. Âm thanh vừa vang, trong lòng mọi người không khỏi dâng lên cảm giác, thiên hạ đệ nhất cầm khúc là hoàn toàn xứng đáng. Dù là người có ý định muốn gây sự thì trong lúc Thạch Nham đánh đàn cũng không mở miệng nữa.

    Tiếng đàn giống như từ xa cách hư vô mà đến, lại nhập thẳng đáy lòng, phảng phất như là người yêu mến ở phía xa kêu gọi. Tiếng đàn đột nhiên cất cao nhưng cũng không để người cảm thấy chói tai cùng đường đột, trái lại như là tình nhân hờn dỗi, xúc động tiếng lòng.

    Tiếng đàn bật ra nốt cao. Ai cũng cảm thấy sắp sửa hạ xuống thì tiếng đàn lại cất cao thêm nữa. Mỗi người giống như là cưỡi lên tiếng đàn này thẳng lên không trung, mặc cho gió lạnh thổi phần phật vào mặt cùng quần áo, thoải mái đến độ như tất cả phiền não đều bị đánh tan. Tiếng đàn lại cất cao thêm, mọi người chỉ cảm thấy linh hồn của mình đã ly thể, theo tiếng đàn lên thẳng trời cao, hòa vào mây trắng, mù mịt vô tung. Ngay tại lúc mọi người quên hết tất cả, tiếng đàn đột nhiên hạ thấp, phảng phất một người đang cưỡi mây đạp gió thì mất hết pháp lực, rơi thẳng từ chín tầng trời xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh. Bọn họ cảm giác hít thở không thông, tứ chi cứng ngắc, không biết làm sao, sợ hãi bao phủ toàn thân.

    Mặt đất đã ở ngay trước mắt.

    "Ầm..."

    Tiếng va chạm vang lên. Ngay sau đó, bọn họ cảm giác toàn thân tê dại thì tiếng đàn trở nên êm dịu nhẹ nhàng. Thay đổi nhanh chóng này để bọn họ cảm giác thân thể cùng linh hồn của mình như được một đôi tay mềm mại vỗ về, quên hết tất cả.

    Đây là đoạn êm dịu nhất của khúc đàn, cũng là chỗ mê người nhất trong tiếng đàn của Thạch Nham.

    Dưới nhân gian, Trần Cảnh thầm nghĩ:

    - Lúc này động thủ sẽ là một thời cơ rất tốt.

    Hắn vốn có thể nhìn thấy cảnh tượng trong điện nhưng hắn không nhìn, thu hết khí tức của Mê Thiên điệp lại, yên lặng cảm ứng âm thanh trong cung Tử Vi. Cho dù như thế, hắn vẫn bị tiếng đàn của Thạch Nham hấp dẫn.

    Tiếng đàn nhỏ dần, lưu chuyển trong hư không, chậm rãi chìm vào hư vô, lại như vẫn quanh quẩn trong lòng chúng thần tướng yêu vương, thật lâu không tiêu tan.

    - Nghe một khúc này, thế gian không nghe nổi khúc đàn nào nữa.

    Thiếu niên áo trắng cạnh Thạch Nham nói.

    Đồng thời có không ít người phụ họa. Tiếng đàn của Thạch Nham để bọn họ cảm thấy khiếp sợ, không khỏi cùng nghĩ, nếu vừa rồi có người muốn giết mình thì mình cũng không hề phòng bị được.

    Đột nhiên có người hô:

    - Bách Nhan huynh, Bách Nhan huynh...

    Mọi người nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy một người đang đỡ một người khác. Người được đỡ thất khiếu chảy máu. Tất cả mọi người đều có pháp lực thần thông cao cường, vừa nhìn liền biết người nọ đã tuyệt diệt sinh cơ.

    Ai nấy đều kinh hãi trong lòng.

    "Bịch... Bịch... Bịch..."

    Lại có ba người đổ xuống, cũng là thất khiếu chảy máu, sinh cơ tuyệt diệt.

    Ngay một tích tắc này, cảm đám đều trầm mặc nhìn về Tử Vi đại đế cùng Thạch Nham.

    Bốn người này đều là những kẻ trước đó châm chọc Thạch Nham, giờ đã chết cả. Những người còn lại không khỏi lạnh hết sống lưng, cổ cứng lại, đồng thời trong đầu hiện lên hai chữ — Cầm Ma.

    - Ngươi không nên giết bọn hắn.

    Tử Vi Đại Đế nheo mắt nói.

    - Đại đế, ta nói rồi, khúc đàn của ta không phải người đại pháp lực đại phúc duyên không thể nghe.

    Thạch Nham nói.

    Tử Vi đại đế nhìn Thạch Nham, như muốn nhìn thấu y. Thạch Nham lại chỉ vuốt ve cây đàn, yên tĩnh. Không ai biết lúc này Thạch Nham nghĩ cái gì. Dù là Trần Cảnh cũng chỉ mơ hồ đoán được một ít nguyên nhân Thạch Nham định giết Tử Vi đại đế, nhưng cũng không biết cụ thể.

    Trần Cảnh ngồi ở nhân gian, lại thầm nghĩ Tử Vi đại đế có thể cảm ứng được sát khí trên thân Thạch Nham không. Nghĩ đến đây, hắn lập tức hiểu ra, tại sao đại đế lại ép Thạch Nham trước mặt nhiều người như vậy. Tử Vi đại đế hiển nhiên là cảm ứng được sát khí từ Thạch Nham, nhưng lại không quá chắc chắn.

    Trong cung Tử Vi, bất kể là ai muốn che giấu sát khí trên người cũng đều rất khó, huống chi còn trước Tử Vi đại đế cảnh giới cao thâm. Nhưng Tử Vi đại đế không thể xác định rõ ràng, cho nên mới ép xuống, để Thạch Nham hiển lộ sát khí. Mà Thạch Nham hiển nhiên là biết mục đích của Tử Vi đại đế. Y không chỉ hiển lộ, hơn nữa còn hiển lộ ra không che giấu chút nào. Lần này, sát cơ của y đã lộ ra ngoài, nhưng vẫn che đậy kín một luồng sát khí nhằm vào Tử Vi đại đế, ngay cả Tử Vi đại đế cũng không cảm ứng tới.

    Tử Vi Đại Đế nhắm mắt lại, lặng im trong chốc lát, rồi mở mắt ra, không nhìn Thạch Nham, mà nói với chúng thần tướng yêu vương:

    - Một trăm năm trước ta được nghe qua âm thanh này, một trăm năm sau lại nghe, đã thâm nhập cốt tủy, quả nhiên tuyệt không thể tả. Một khúc này, quả là chỉ người có đại pháp lực đại phúc duyên mới có thể nghe.

    Dứt lời, trong hư không Tử Vi cung đột nhiên xuất hiện bốn lực sĩ đội khăn vàng. Bốn người này chỉ hiện ra nửa thân thể, lấy tay nhấc bốn yêu vương đã chết, kéo vào hư không rồi biến mất không thấy gì nữa.

    - Thạch Nham, ngươi tự ý sát sinh trong cung Tử Vi, bản đế phạt ngươi bị giam cầm trăm năm, ngươi có phục không?

    Tử Vi đại đế nói một tiếng cực kỳ uy nghiêm.

    Bị giam trong thiên lao không có chút pháp lực nào, trăm năm giam cầm cũng không thể thu nạp linh lực tu hành, đối với người tu hành chính là một hình phạt rất nặng. Có rất người người tu hành đã chết ở thiên lao như vậy.

    Chỉ nghe Thạch Nham trả lời:

    - Đại đế phán phạt, mạt tướng không dám không phục.

    Tử Vi đại đế "Ừm" một tiếng, sau đó hướng về chúng thần tướng, yêu vương nói:

    - Hôm nay triệu mọi người tới, là có một việc muốn tuyên bố với mọi người.

    Tử Vi đại đế quét mắt nhìn tất cả, nói tiếp:

    - Không biết mọi người có từng nghe truyền thuyết thiên hà trong mộng chưa?

    Mọi người gật đầu.

    Tử Vi đại đế tiếp tục nói:

    - Từ khi thiên hà trong mộng xuất hiện, trời đất không đổi, nhưng thần tiên lại biến mất trong một đêm. Việc này, người phàm có lẽ không tin, nhưng chúng ta lại không thể không tin. Những người của ngàn năm trước đã đi đâu? Trong bọn họ có nguyên Ngọc đế Hạo Thiên của Thiên đình ngày nay, có Đạo tổ, có nhiều kim tiên như vậy, các đệ tử thiên tiên của đạo môn lại càng nhiều không kể xiết, bọn họ đều đi nơi nào? Câu trả lời là đại bộ phận đều chết rồi, hồn phi phách tán. Nhưng ta muốn nói cho chư vị, vẫn còn không ít người pháp lực cao cường vẫn tồn tại. Trong những người này có các tiền bối yêu tộc chúng ta, có kim tiên đạo môn, Đạo tổ. Mục đích ta triệu mọi người tới, mọi người đoán được chưa?

    Người phía dưới đồng loạt nín thở ngưng thần, tiêu hóa tin tức này.

    Tử Vi đại đế đứng dậy, nói:

    - Trời đất này là của yêu tộc chúng ta, ngay từ đầu đã như vậy, hiện tại lại càng như vậy. Đạo môn đã xuống dốc, truyền thừa đoạn tuyệt. Vu tộc thiếu chút nữa tuyệt diệt, hiện tại cho dù còn tồn tại nhưng cũng không thuần, không đủ gây sợ hãi. Cho nên, trời đất bây giờ là của yêu tộc chúng ta. Nhưng nếu chúng ta muốn trở lại hưng thịnh như thời Thiên Hoàng, thì chỉ dựa vào chúng ta là không đủ. Chúng ta cần phải nghênh đón các yêu tộc tiền bối trở về. Đồng thời, chúng ta còn ngăn cản những kẻ khác cũng trở về. Đây là mục đích ta triệu mọi người tới nơi này.

    Tử Vi đại đế đứng ở chỗ cao, bao quát chúng thần tướng cùng yêu vương. Giờ khắc này, người ta không khỏi cảm giác Tử Vi đại đế trước mặt có khí thế mênh mông, phảng phất từ xa xăm có một luồng khí tụ tập về hướng Tử Vi đại đế.

    Mà Thạch Nham vốn vẫn cúi thấp đầu, đột nhiên ngẩng lên. Ngón tay đặt trên đàn đá của y đột nhiên gảy lên dây đàn. Một đoạn âm thanh như kiếm đâm phá hư không.

    ----- oOo -----
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)