HOT  LS Q.Sự  Cổ Điển Hiểu Chưa? Hiểu Chưa? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm Nhé (Minh Lan Truyện) - Quan Tâm Tắc Loạn

Thảo luận trong 'Truyện do Bàn Long dịch' bắt đầu bởi mafia777, 17/11/20.

  1. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Hiểu Chưa? Hiểu Chưa? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm Nhé (Minh Lan Truyện)
    Tác giả: Quan Tâm Tắc Loạn
    Dịch: mafia777
    Nguồn: banlong.us

    [​IMG]

    Giới thiệu
    Đỉnh cao Ngôn Tình Cổ Đại, trùm cuối thể loại Điền Văn Trạch Đấu.
    Một bộ để lại nhiều vấn vương và cảm xúc.
    Bộ này đã lên phim, truyện chữ thì từng có bản edit rồi, nay ta dịch lại bản đẹp để tặng tri kỷ.
    Truyện này dành cho nữ độc giả, mấy bạn nam ko thích có thể lướt.

     
    Chỉnh sửa cuối: 29/11/20
    Dạ Tâm thích bài này.
  2. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Hiểu Chưa? Hiểu Chưa? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm Nhé (Minh Lan Truyện)
    Tác giả: Quan Tâm Tắc Loạn
    Dịch: mafia777
    Nguồn: banlong.us

    Chương 1: Có người thăng quan, có người chết oan,... còn có một người xuyên qua
    Mõ báo giờ Tuất vừa vang lên, Tuyền Châu Thịnh phủ lục tục lên đèn. Trong phòng khách viện tử phía tây, có một bà lão tóc hoa râm ăn vận giản dị đang ngồi, tay lần tràng hạt, quần áo mộc mạc, dường như có chút không hòa hợp với cảnh sắc phú quý tao nhã quanh mình. Lúc này trong phòng, người ngồi ngay hàng đầu bên dưới chính là đại lão gia đương thời của Thịnh phủ - Thịnh Hoành.

    "Được tổ tông phù hộ, lần đánh giá thành tích này con đạt được loại tốt, chỉ dụ thăng chức chắc cuối tháng sẽ được hạ." Lúc này là đầu hạ, trên người Thịnh Hoành chỉ mặc một cái áo lụa màu đỏ đất, ngữ khí rất là cung kính nói.

    "Cũng không uổng công con ở ngoài chịu khổ mấy năm nay, con đường thăng tiến bắt đầu từ lục phẩm hẳn là rất gian nan, qua được một ải này, con cũng xem như là quan viên trung phẩm rồi. Lần này con được điều đến nơi nào, trong lòng có nắm chắc không?" Thịnh lão phu nhân ngữ khí đều đều, không chút dao động.

    "Cảnh thế thúc đã gửi thư báo, hẳn là tri châu Đăng Châu ạ." Thịnh Hoành từ trước đến nay làm người đều rất cẩn thận, nhưng nhắc tới chuyện này, thì cũng không nhịn được vui mừng ra mặt.

    "Vậy thì phải chúc mừng lão gia rồi, chức tri châu xưa nay đều là do quan ngũ phẩm đảm nhiệm, một cái lục phẩm như con có thể làm tri châu một châu, chẳng những là nhờ tổ tông tích đức, mà còn phải cảm tạ những người đã chống lưng cho con nữa." Thịnh lão phu nhân nói.

    "Đó là đương nhiên ạ, danh mục quà tặng cho mấy thúc bá trong kinh con đã nghĩ ổn thỏa, mời mẫu thân xem qua." Thịnh Hoành từ trong tay áo lấy ra mấy tờ giấy lụa, đưa cho nha hoàn đang hầu bên cạnh.

    "Lão gia mấy năm nay xử sự càng ngày càng lão luyện, tự mình quyết định là được rồi. Nhớ lấy một câu, quân tử xã giao nhạt như nước, bạc phải dùng đúng cách, cấp bậc lễ nghĩa phải chu toàn, không kiêu ngạo không siểm nịnh, thân cận phải vừa đủ. Những vị đại nhân lão luyện này đều đã lăn lộn cả đời trong chốn quan trường, mỗi người đều luyện ra hỏa nhãn kim tinh rồi. Những năm gần đây bọn họ chiếu cố con, cố nhiên một phần là vì tình nghĩa với phụ thân con khi còn sống, một phần cũng là do chính con tranh đua, không chịu thua kém người, cho nên bọn họ mới chịu xuất lực." Thịnh lão phu nhân mới nói thêm vài câu đã có chút thở gấp, Phòng ma ma bên cạnh vội nâng chén trà đến bên miệng cho bà, tay còn lại nhẹ nhàng xoa lưng cho bà.

    Thịnh Hoành thấy thế, vẻ mặt lo lắng bất an, vội vàng nói: "Mẫu thân ngàn vạn phải bảo trọng, con có thể có được ngày hôm nay, hoàn toàn là nhờ mẫu thân dạy dỗ, trước đây nếu không có mẫu thân đại nghĩa, con lúc này cùng lắm cũng chỉ ở quê nhà mà ngây ngẩn qua ngày mà thôi, con còn chưa được tận hiếu với mẫu thân mà."

    Thịnh lão phu nhân không nói gì, tựa hồ bần thần, qua nửa ngày mới nói: "Cái gì mà đại nghĩa với không đại nghĩa, chẳng qua là vì tình nghĩa phu thê với cha con, chung quy cũng không thể để ổng trăm năm sau mồ mả thê lương được, cũng may… Con cuối cùng cũng thăng tiến." Giọng bà yếu dần, dần dần không nghe thấy nữa.

    (Thịnh lão phu nhân không phải mẹ ruột Thịnh Hoành, nên mọi người đừng lạ khi họ nói chuyện khách khí như vậy)

    Thịnh Hoành không dám tiếp lời, trong phòng nhất thời tĩnh lặng. Một lát sau, ông ta nói: "Mẫu thân xuân thu chính thịnh (ý là còn ngon lành), tương lai hiển nhiên phúc trạch lâu dài, nên thả lỏng, hảo hảo nghỉ ngơi mới là tốt nhất." Nói rồi nhìn quanh bốn phía, không khỏi nhíu mày: "Mẫu thân ở nơi này cũng quá yên tĩnh rồi, cứ như ở am ni cô, mẫu thân à, nghe con nói một câu, lão gia nhà thường dù có ăn chay niệm Phật, thì cũng trang hoàng vô cùng náo nhiệt, mẫu thân hà cớ gì phải tự làm khổ mình, nếu để người khác thấy, còn tưởng là hài nhi bất hiếu."

    Thịnh lão phu nhân nói: "Náo nhiệt hay không là ở trong lòng, lòng người nếu đã quạnh quẽ, thì có làm náo nhiệt cũng vô dụng, chỉ tổ điếc tai, miễn đi miễn đi."

    Thịnh Hoành thấp giọng nói: "Đều tại con bất hiếu, không quản được tức phụ (con dâu)."

    Thịnh lão phu nhân đáp: "Không trách con được, hiếu tâm của con ta đã biết, cũng không có trách gì con dâu, ta vốn không phải mẹ chồng đúng nghĩa, cũng không dạy dỗ bài bản gì, sáng chiều lại cứ phải chạm mặt, nó mệt mỏi mà ta cũng thấy phiền. Con không cần lo lắng có người nói con bất hiếu, với thanh danh bên ngoài trước kia của ta, thì không ít người cũng biết tính tình của ta là vậy, cách xa một chút, ngược lại mọi người đều thoải mái."

    Thịnh Hoành vội vàng nói: "Mẫu thân nói gì vậy, gì mà không phải mẹ chồng đúng nghĩa chứ, mẫu thân là chính phòng mà phụ thân cưới hỏi đàng hoàng, vừa là mẹ cả, vừa có ân tái tạo với con, trong tất cả chuyện này, đều là con dâu có lỗi với người, mẫu thân ngàn vạn đừng nói như vậy."

    Thịnh lão phu nhân dường như có chút mất kiên nhẫn, nhẹ phất phất tay: "Mấy việc vặt này, lão gia đừng để ý. Đợt thăng chức sắp tới rồi, lão gia nên mau chóng chuẩn bị, con quản cái Tuyền Châu này mấy năm nay, có không ít người tâm phúc, giờ thăng chức thì nên cố gắng chu toàn lễ nghĩa, mọi người đều cùng tồn tại trong chốn quan trường, hôm nay không gặp thì mai lại gặp, đừng làm đồng liêu nguội lòng, làm sao cũng phải để chia tay vui vẻ mới được."

    "Mẫu thân nói đúng lắm, con cũng nghĩ vậy. Nhớ trước đây lúc vừa tới Tuyền Châu, con còn nghĩ đất Lĩnh Nam này khí hậu nóng bức, dân tình thô lỗ, tuy không tính là vùng kém văn minh, nhưng cũng có thể xem là nơi giáo hóa hơi kém. Nhưng không nghĩ tới nơi đây mưa thuận gió hòa, bách tính chất phác, lại còn sát duyên hải, đánh cá, làm muối, vận chuyển đường biển đều thuận lợi, tuy không giàu có và đông đúc bằng Giang Nam, nhưng dân chúng cũng có chút của cải. Mấy năm sống ở nơi này, ngược lại con cũng có phần lưu luyến." Thịnh Hoành mỉm cười nói.

    Thịnh lão phu nhân cũng cười nói: "Đúng vậy, cả đời ta đều ở phương bắc, Giang Nam dù trăm tốt vạn tốt ta cũng không muốn đi, không ngờ tới Tuyền Châu lại ở quen, nơi này núi cao hoàng đế xa, ngày ngày thảnh thơi. Trước khi đi thì đem bán cái đại trạch này, rồi đặt mua một cái tiểu trang sơn thủy hữu tình, vừa không khoe mẽ, vừa có chỗ dưỡng già trong tương lai."

    "Tính toán như thế cũng hợp lý, con thấy rất hay, lát nữa sẽ làm ngay." Thịnh Hoành cười nói.

    Thịnh lão phu nhân gia quy rất nghiêm, khi đang nói chuyện, hầu gái lớn nhỏ trong phòng không gây ra chút tiếng động nào. Hai mẹ con nói chuyện, Thịnh Hoành vài lần muốn đề cập tới một chuyện, nhưng lại thôi, trong phòng nhất thời lặng xuống. Thịnh lão phu nhân nhìn hắn một cái, bưng chén trà nhẹ khuấy là trà, ma ma bên cạnh biết ý, nhẹ giọng phân phó mấy hầu gái ra ngoài, tự mình đưa mọi người sang phòng kế bên, phân phó thên vài câu với mấy nha hoàn nhất đẳng, rồi tiếp tục về chính phòng hầu hạ, thì nghe thấy Thịnh lão phu nhân đang nói chuyện: "… Con cuối cùng cũng chịu nói rồi, ta còn tưởng con định giấu giếm bà lão này đến chết chứ."

    Thịnh Hoành đứng cúi đầu, vẻ mặt sợ hãi: "Con hối hận vì đã không nghe lời mẫu thân lúc trước, để hôm nay nuôi ra tai họa bậc này, đều do con vô đức, khiến gia đình không yên."

    "Chỉ là gia đình không yên thôi sao?" Thịnh lão phu nhân hơi lớn tiếng nói: "Không ngờ con lại mê muội như vậy, con hẳn phải biết việc này nói nhỏ cùng nhỏ, mà nói lớn cũng lớn chứ!”

    Thịnh Hoành cả kinh, thở dài nói: "Xin mẫu thân chỉ điểm."

    Thịnh lão phu nhân từ trên giường ngồi dậy: "Vốn dĩ mặc kệ là chuyện gì, ta cùng không muốn nhiều lời để con bực, con thích ai cũng không liên quan tới ta, thị phi trong nhà con, ta cũng không hỏi đến. Nhưng mấy năm nay con càng ngày càng vượt quá giới hạn rồi, con đi ra ngoài hỏi thăm mà xem, có nhà nào đối đãi với thiếp thất như con không?! Cho nàng thể diện mặt mũi, cho nàng thôn trang, cửa tiệm, nàng giờ cũng đã có con trai con gái, chỉ thiếu mỗi cái danh phận nữa thôi, có thua kém gì con dâu chính thức đâu! Con cứ như vậy chính thứ chẳng phân biệt nổi nữa, rối loạn quy củ, há chẳng phải nuôi họa trong nhà! Giờ thì hay rồi, hôm nay rốt cuộc nháo ra mạng người rồi, máu chảy đầm đìa một xác hai mạng, con định giải thích thế nào đây!"

    Vẻ mặt Thịnh Hoành đầy vẻ xấu hổ, thở dài liên tục: "Mẫu thân dạy phải, đều là lỗi của con, là con hồ đồ, luôn nghĩ nàng một mình lẻ loi cần con che chở, quả thực là đáng thương. Bề ngoài nàng tỏ ra không cần chính thất, tình nguyện làm nhỏ, khiến lòng con không khỏi thương tiếc. Hơn nữa nàng xuất thân từ chỗ lão phu nhân, thân phận dù gì cũng không giống với thê thất bình thường, lại không nghĩ tới điểm ưu ái này là hại nàng, để nàng làm chuyện không có chừng mực, con thực sự biết sai rồi."

    Thịnh lão phu nhân sau khi nghe xong mấy câu này, thì khẽ cười nhạt vài tiếng, cũng không nói gì, nâng chén trà lên nhẹ thổi, Phòng ma ma thấy thế, liền lên tiếng: "Lão gia trạch tâm nhân hậu, lão phu nhân làm sao không biết. Chuyện này kéo dài đã vài năm, nếu không nói rõ ràng, về sau mọi người sống cũng khó chịu. Lão phu nhân là trưởng bối, có những lời không tiện nói ra, hôm nay cứ để bà già này lớn mật nói rõ ràng với lão gia, mong lão gia không trách tội."

    Thịnh Hoành thấy Phòng ma ma mở lời, vội hỏi: "Ma ma cứ nói đi, ma ma mấy năm nay cúc cung tận tụy cho Thịnh gia, hầu hạ mẫu thân tận tâm tận lực, cũng giống như trưởng bối nhà ta, có chuyện gì cứ việc nói."

    Phòng ma ma không dám nhận lễ, cúi người cung kính nói: "Vậy bà lão này tạm lắm lời, mẫu thân Lâm di nương và lão phu nhân vốn là khuê mật quen biết, lại nói lúc ấy chẳng qua là có duyên gặp nhau vài lần, vốn cảm tình cũng không thể so được với mấy tỷ muội khuê mật khác. Về sau từng người xuất giá thì càng không có qua lại. Ta từ nhỏ đã hầu hạ lão phu nhân nên biết rõ việc này. Chẳng qua về sau nhà chồng bà ấy hành sự không ổn nên bị hoạch tội, dù chưa đến mức bị xét nhà chém đầu, nhưng gia đình cũng xuống dốc. Năm ấy, trượng phu Lâm lão phu nhân mất bệnh, bà lại không có con trai, nhất thời không nơi nương tựa, mang theo nữ nhi tha hương qua ngày. Trước khi chết, bà tìm đến chỗ lão phu nhân, chỉ cầu lão phu nhân nể mặt tình cảm khuê mật ngày xưa, tốt xấu gì cũng chăm sóc con gái bà một chút. Thân thích của bà ai cũng như sói như hổ, sợ sẽ làm hại bé gái. Lão phu nhân ăn chay niệm Phật, một lòng hướng thiện nên đồng ý, thu nhận Lâm di nương vào phủ. Mấy năm qua, lão phu nhân nhà chúng ta đều đối đãi với nàng như con gái ruột, ăn, mặc, dùng đều chọn thứ tốt nhất, còn ngày ngày nhắc nhở phải mua của hồi môn cho nàng, tìm cho nàng một tấm chồng tốt."

    Nghe đến đó, Thịnh Hoành sức mặt ửng đỏ, có phần hổ thẹn, Phòng ma ma thở dài, nói tiếp: "Ai có thể nghĩ tới, Lâm di nương này lại có ánh mắt cao, tìm cho nàng vài nhà nàng đều không ưng, nhưng lại ngầm vụng trộm với lão gia. Bà lão này nói một câu hơi quá đáng, mong lão gia đừng trách. Chuyện lần này lão phu nhân nhà chúng ta chẳng hay biết gì cả, mãi đến khi phu nhân của ngài nổi giận đùng đùng đến khóc lóc trước mặt lão phu nhân, lão phu nhân mới biết dưỡng nữ mình nuôi bên người lại không biết quy củ như vậy."

    Thịnh Hoành xấu hổ không thôi, mặt đỏ tía tai, không nói nên lời.

    Phòng ma ma ôn hòa nói: "Vốn là phu nhân và lão phu nhân không đến nỗi như ngày hôm nay, nhớ lại lúc phu nhân vừa vào cửa, mẹ chồng con dâu hai người cũng là thân mật khách khách khí khí. Nhưng chuyện này vừa xảy ra, ngược lại cứ như là lão phu nhân cố ý làm mất mặt phu nhân vậy, nuôi Lâm di nương là để nạp thiếp cho lão gia. Về sau lão gia cưới Lâm di nương qua cửa, rồi Lâm di nương lại sinh con dưỡng cái, ngày ngày trôi qua còn vẻ vang hơn cả chính thất, khiến phu nhân không khỏi đổ hết oán khí lên người lão phu nhân, không còn lui tới với lão phu nhân nữa, lão phu nhân thực sự là buồn lòng đó."

    Thịnh Hoành bịch bịch một tiếng, tấm lưng thẳng tắp quỳ xuống trước mặt lão phu nhân, rơi lệ nói: "Con tội đáng muôn chết, làm mẫu thân phiền lòng, khiến mẫu thân nghẹn khuất mà không có chỗ giãi bày, là con bất hiếu, là con bất hiếu."

    Hắn vừa nói vừa dập đầu liên tục, Thịnh lão phu nhân thì nhắm mắt lại, xua tay với Phòng ma ma một cái, Phòng ma ma vội vàng tới đỡ Thịnh Hoành, Thịnh Hoành không chịu đứng dậy, tạ lỗi không ngớt. Thịnh lão phu nhân mới nói: "Con đứng lên trước đi, mấy chuyện trong nhà này, con là một đại nam nhân vốn cũng không tường tận được, đứng lên đi, mẫu tử nào có qua một đêm liền trở mặt thành thù."

    Thịnh Hoành lúc này mới đứng lên, trán đã sưng đỏ một mảng, Thịnh lão phu nhân thở dài nói: "Ta cũng biết, khi còn nhỏ con và Xuân di nương sống nương tựa lẫn nhau, ngày qua ngày cũng không dễ dàng gì. Ta khi đó ngay cả con trai mình cũng không rảnh lo được, bản thân cũng không biết hành vi dối trên lừa dưới của bọn hạ nhân nô tài, khiến con chịu khổ. Mà hiện tại, phu nhân của con cũng không phải là người độ lượng, con chung quy vẫn sợ Lâm di nương và cháu Phong chịu ấm ức, cứ đi trứ giận không đâu lên bọn hạ nhân. Con cho mẹ con nàng điền sản, ruộng đất phòng thân, ta làm sao không biết con dụng tâm lương khổ, nên mới mắt nhắm mắt mở, mấy năm nay giả câm giả điếc, làm như không thấy."

    Thịnh Hoành khóc nói: "Làm sao lại liên quan đến lão phu nhân được, đều do con vô đức, mẫu thân tâm sáng như gương, lời người dạy con vẫn luôn khắc sâu trong tâm, con chỉ là sợ phu nhân mình…, thế nên mới cưng chiều nàng hơn một chút, làm hỏng quy củ, con đáng chết muôn lần."

    "Đừng có mở miệng là muôn lần chết như thế, con chết rồi, cô nhi quả phụ chúng ta biết dựa vào ai." Thịnh lão thái thái ra hiệu Phòng ma ma mang cái ghế cho Thịnh Hoành ngồi, đỡ Thịnh Hoành vẫn còn nước mắt đầm đìa ngồi xuống.

    Đợi sau khi Phòng ma ma đưa cho Thịnh Hoành chiếc khăn ấm, lau mặt sạch sẽ, Thịnh lão phu nhân mới nói tiếp: "Chưa bàn tới thiên lý nhân tình, nhưng con nên nhớ kỹ, hiện nay con vừa mới 30, đường làm quan tuy chưa nói là thuận buồm xuôi gió, nhưng cũng không quá mức trắc trở. Trong số những người cùng đậu tiến sĩ trước đây với con, chỉ có vài người suôn sẻ được như con, còn lại biết bao người đang chịu đủ cực khổ, đỏ mắt nhìn con, chỉ chực để bắt lỗi con, đố không phải là chuyện gì hiếm. Hơn nữa Vệ di nương cũng không phải nha hoàn nhà ta mua về, nàng cũng là người đàng hoàng, xuất thân trong sạch, nguyên bản ở Giang Nam cũng là vừa làm ruộng vừa học nghề gia truyền. Nàng vốn phải làm chính thất, nếu không phải trong nhà khó khăn, thì cho dù có nghèo cũng không chịu làm thiếp đâu. Hiện nàng vào cửa còn chưa đến 5 năm mà đã chết thảm, nếu có người có ý đồ lấy việc này mà gây sự, xúi giục nhà mẹ đẻ nàng làm ầm ĩ, kiện con trị gia bất lực gây chết oan mạng người, thì liệu con còn có thể thuận lợi thăng chức hay không?"

    Thịnh Hoành giật mình, mồ hôi đầy đầu: "May mà lão phu nhân sáng suốt, kịp thời ổn định người Vệ gia, con mới không phải lo lắng về sau."

    "Người Vệ gia cũng phúc hậu, biết tin Vệ di nương chết cũng không làm ầm ĩ, chỉ muốn tự mình an táng thi thể Vệ di nương, ta tất nhiên là không đồng ý. Vệ gia ngay cả tiền bạc ta đưa cũng không cần, bọn họ chỉ nói không còn mặt mũi nào mà lấy tiền bán mạng của con gái mình, chỉ mong ta quan tâm nhiều hơn Minh nha đầu là đã vô cùng cảm kích rồi. Cảnh một nhà thê lương ấy, ta nhìn mà cũng thấy chua xót."

    Thịnh lão phu nhân rút khăn tay ra lau lau khóe mắt, Phòng ma ma tự mình bưng ấm trà ra ngoài lấy thêm nước, rồi rót thêm vào bát trà sứ của hai người, cẩn thận đậy lại nắp bát trà, rồi tiếp tục thở dài nói: "Vệ di nương là một người phúc hậu, con gái mà nàng nuôi lớn cũng đáng thương. Từ lúc mẹ không còn, con bé lên cơn sốt hai ngày, sốt đến mức hồ đồ, tỉnh lại mấy ngày rồi mà vẫn si ngốc, cả ngày không hé răng nửa lời. Ngày đó ta vâng lệnh lão phu nhân đi thăm con bé, chỉ thấy bên ngoài đám nha hoàn vui cười đùa giỡn, trong phòng không có lấy nửa người hầu hạ, ta đi vào thì thấy cô bé tự mình xuống giường rót nước uống đó! Một đứa nhỏ chẳng qua mới 4~5 tuổi, ngay cả cái bàn còn không với tới, phải nhón chân trèo lên cái ghế rồi cầm bát nước uống, thật đúng là đáng thương." Phòng ma ma lau nước mắt sụt sùi nói.

    Thịnh Hoành nhớ tới Vệ di nương khi xưa dịu dàng lương thiện, trong lòng lại đau nhói, hổ thẹn nói: "Con vốn muốn đưa cháu đến ở cùng phu nhân, nhưng mấy ngày qua hình như nó cũng bị bệnh, bên chỗ phu nhân cũng đang rối ren, định qua mấy ngày nữa, khi nào rảnh rỗi lại đưa cháu qua."

    Thịnh lão phu nhân tức giận, chậm rãi nói: "Cái gì mà phải chờ rảnh rỗi, Minh nha đầu có cần nàng phải bế hay cõng gì đâu, nha hoàn trong nhà muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, mọi việc chỉ cần phân phó xuống dưới là tự có người đi làm, bất quá chỉ phí chút tâm tư mà thôi, nàng một mực không chịu nuôi Minh nha đầu, e là đang làm bộ làm tịch thôi."

    Thịnh Hoành dè dặt đứng lên, không dám gây tiếng vang, Thịnh lão phu nhân nhìn hắn một cái, hơi lạnh giọng nói: "Con không dám nói nàng, cũng không nói được nàng, chẳng qua là do bản thân con có khuất tất trước, sợ bị nàng trách móc mà thôi. Trước đây chính con phá hỏng quy củ, cưng chiều một đứa thiếp thất không biết trên dưới, phô trương chẳng khác nào chính thất, phu nhân nói thế nào với ta ấy nhỉ...Thế nào nhỉ? Lúc bình thường không có việc gì, đứa trẻ đều do di nương tự nuôi, nay mẹ ruột chết rồi mời nhớ tới mẹ cả trên danh nghĩa này? Chẳng trách phu nhân lại giận. Chuyện trước kia ta mặc kệ, chỉ hỏi con hai câu, con hãy thành thật mà đáp."

    Thịnh Hoành vội nói: "Mời mẫu thân nói, đừng nói là hai câu, cho dù là ngàn câu, con cũng không dám không đáp."

    "Thứ nhất, chuyện Vệ di nương một xác hai mạng, con tính để yên cho qua? Hay là phải bắt người đền mạng?" Thịnh lão phu nhân mắt gắt gao nhìn chằm chằm Thịnh Hoành.

    "Tất nhiên là phải cẩn thận tra xét, trong nhà có người âm độc đến mức này, há có thể tha. Hôm nay kẻ này hại Vệ di nương và cốt nhục của con, ngày mai lại có thể ra tay với người khác, Thịnh gia ta há có thể chứa chấp loại người như thế!" Thịnh Hoành cắn răng trả lời.

    Thịnh lão phu nhân sắc mặt dịu xuống, chầm chậm hỏi tiếp: "Tốt, thứ hai, trong nhà hiện nay đích thứ chẳng phân biệt nổi, con định giải quyết thế nào?"

    Thịnh Hoành hít sâu một hơi: "Mẫu thân minh giám, khi con trở về thấy Vệ di nương toàn thân đầy máu, còn có một đứa bé vốn khỏe mạnh chết ngạt trong bụng mẹ, trong lòng thấy hối hận không thôi. Bọn hạ nhân dám bừa bãi như thế, chẳng qua là vì không có quy củ nghiêm khắc ước thúc, thượng bất chính hạ tất loạn, hết thảy căn nguyên là do con, con đã hạ quyết tâm, nhất định phải chỉnh đốn nề nếp gia đình này."

    "Được, được, có hai câu này của con là ta yên tâm rồi." Thịnh lão phu nhân khẽ thả lỏng, biết rõ cách xử sự của Thịnh Hoành, nên không nói thêm nữa, chỉ liên tục gật đầu: "Con sau này muốn làm quan lâu dài, muốn Thịnh gia ta con cháu hưng thịnh, thì nhất định phải nghiêm chỉnh trị gia, phải biết rằng họa là từ trong nhà mà ra, rất nhiều đại gia tộc đều bắt đầu thối nát từ nội bộ, nhà chúng ta nên lấy đó làm gương."

    "Mẫu thân nói đúng, mấy ngày trước con vẫn vì việc đánh giá thành tích mà lo lắng, hiện nay tảng đá lớn trong lòng đã được bỏ xuống, nên sẽ dành thời gian để chỉnh đốn gia đình, trước tiên sẽ bắt đầu tra xét từ đám nha hoàn bà tử có mặt vào ngày Vệ di nương lâm bồn." Thịnh Hoành giọng trầm xuống, trong lời tỏ rõ sự tức giận.

    "Không được, hiện tại không thể tra." Nhưng không ngờ Thịnh lão phu nhân lại một câu phản đối, Thịnh Hoành lấy làm lạ hỏi: “Lão phu nhân, tại sao lại thế? Chẳng lẽ lại dung túng đám điêu nô không an phận này?”

    Thịnh lão phu nhân vô cùng thâm ý liếc nhìn Thịnh Hoành một cái: "Con nhậm chức đồng tri ở Tuyền Châu cũng đã mấy năm nay, mọi người đều biết tận gốc rễ, nữ quyến trong nhà cũng có kết giao đây đó, một đám nha hoàn tôi tớ mua vào cũng có không ít là người bản địa. Trong nhà có gió thổi cỏ lay, người khác đều biết. Con tuy có giao hảo với phần lớn đồng liêu, nhưng cũng khó bảo đảm không có kẻ ghen ghét con, con bên này vừa có thiếp thất chết, thì ngay sau đó liền chỉnh đốn tôi tớ, đây không phải giấu đầu lòi đuôi, nói rõ cho người khác biết nhà mình có chuyện không yên?”

    Thịnh Hoành nhanh nhạy, liền hô phải: "May mà có mẫu thân nhắc nhở, con suýt nữa làm hỏng việc, nếu mà xử lý chuyện này ở Tuyền Châu, đến lúc đó khi xử lý hạ nhân, chỉ sợ cả châu đều biết. Đợi khi chúng ta về Sơn Đông, lúc này trời nam đất bắc, chúng ta có xử lý mấy tên điêu nô, thì người ngoài cũng không biết nội tình được."

    "Đúng thế, cho nên con lúc này không thể làm lớn chuyện, còn phải ổn định lớn bé trong nhà, đợi sóng yên bể lặng thì đến Đăng Châu nhậm chức, khi nào chỉ dụ ban xuống, con cầm quan ấn, cả nhà chúng ta đi Sơn Đông an cư, thì con chậm rãi xử lý cũng không muộn."

    "Lão phu nhân minh giám, con đã rất nhiều năm không được mẫu thân dạy bảo chuyện nhà thế này, hôm nay nói chuyện một phen, trong lòng buông lỏng không ít, tương lai trị gia còn phải nhờ cậy người nhiều, phải chịu khó tới thỉnh giáo lão phu nhân nhiều hơn một chút mới được." Thịnh Hoành thành khẩn nói.

    "Không được, ta đã gần đất xa trời rồi, chuyện lần này không cần nháo cho ầm ĩ, ta cũng không muốn quản nhiều việc này. Về sau, ta bên này hết thảy vẫn như cũ, chỉ cần tức phụ của con mỗi tháng tới thỉnh an là được. Chuyện nhà các con, tự các con quản, chuyện nhà mình thì tự mình xử lý đi, ta chỉ muốn thanh tĩnh ăn chay niệm Phật thôi."

    Thịnh lão phu nhân dường như đã hơi mệt, tựa lưng vào vào tấm nệm giường, mắt hơi khép, thanh âm dần nhỏ. Cái lư hương kỳ lân bằng đồng đặt trên bàn gỗ trong góc phòng cứ lặng lẽ tỏa hương như làn khói thuốc.

     
    Chỉnh sửa cuối: 15/2/21
  3. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Hiểu Chưa? Hiểu Chưa? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm Nhé (Minh Lan Truyện)
    Tác giả: Quan Tâm Tắc Loạn
    Dịch: mafia777
    Nguồn: banlong.us

    Chương 2: Xem như là nửa cái liệt sĩ hi sinh vì nhiệm vụ
    .........

    Vậy mà đầu vào cái loại thai này, âm phủ cơ cấu cũng quá quan liêu đi.

    Bên hồ sen phía đông Thịnh Phủ, lúc này mặt trời vừa lặn, trong phòng oi bức, trong sân thì ngược lại gió mát hiu hiu, có mấy đứa nha hoàn đang cắn hạt dưa tán chuyện phiếm. Không có ai hầu hạ trong phòng, Diêu Y Y nằm một mình trên giường gỗ sồi, lừ đừ ngẩn người ra.

    Diêu Y Y nép thân hình tròn tròn bé nhỏ vào gối dựa, chân tay ngắn ngủn dang thành hình chữ đại, mặt đờ đẫn, uể oải không có tinh thần. Từ khi đến thế giới này, Diêu Y Y vẫn luôn ở trong tình trạng thả hồn, nàng động não, quan sát bốn phía gian nhà. Nơi này tương tự với gian phòng cổ đại mà nàng vẫn thấy trên tivi, giữa phòng đặt một cái bàn tròn Như Ý, Diêu Y Y nhìn không ra được làm bằng gỗ gì, có điều gỗ cực kì sáng bóng, bóng loáng thế này hẳn là đồ tốt. Trên nóc tủ gỗ kê sát tường chạm trổ hoa văn, lờ mờ thấy được hoa văn phía trên chạm hình Bát tiên quá hải, còn có mấy chiếc bàn trà tròn cùng đôn tròn ghế vuông, v.v…

    Diêu Y Y thấy miệng hơi khô, đi chân trần xuống giường. Người phía nam có thói quen dùng gỗ lót sàn cho nên đi chân trần giẫm lên sàn cũng không thấy lạnh. Đến trước bàn tròn Như Ý, thấy phía dưới bàn có chiếc ghế con thấp hơn ghế tròn, Diêu Y Y thấy buồn cười, nàng đứng lên chiếc ghế con rồi leo sang chiếc ghế tròn, vững vàng với tới bàn, cầm ấm trà nặng trịch, dốc miệng ấm tu ừng ực.

    Sau khi uống hết nước, theo trình tự, bước kế tiếp là leo lên giường, chợt cảm thấy trong miệng vẫn còn dư vị, Diêu Y Y mới chậm rãi nhớ đến, hôm nay không phải nước lọc mà đã biến thành trà, còn là trà ngon nữa.

    Mấy ngày trước, nàng cũng ngủ đến mức khô miệng, rồi tự mình trèo ghế uống trà. Ngoài cửa bỗng có mấy người bước vào, ma ma dẫn đầu nhìn thấy dáng nàng đang với lên bàn uống nước, có vẻ khiếp sợ như bị sét đánh, tựa hồ bị đả kích sâu sắc. Bà xử trí ngay tại trận bọn nha hoàn hầu già trong sân, đối với nàng thì vỗ về an ủi một hồi. Lúc ấy, Diêu Y Y vừa tới thế giới này chưa đầy hai ngày, vẫn chưa thích ứng hoàn toàn được. Thường thì sau khi đến một thế giới mới, kèm theo đó sẽ là sự xuất hiện của cha mẹ, nhũ mẫu hoặc nha hoàn thân cận nhưng nàng thì không như vậy. Mỗi ngày chỉ có rất nhiều người ra ra vào vào như đèn kéo quân, ngay cả mặt mũi họ nàng cũng không nhận biết hết được. Vì vậy, nàng chỉ có thể giả ngu mà nghe nhìn, không có bất kỳ phản ứng nào, ma ma liền thở dài, nói vài tiếng “Đáng thương” rồi đi mất.

    Sau khi nghe thế, Diêu Y Y mới chầm chậm ý thức rằng mình nhận được sự đồng cảm. Thật ra nàng rất muốn nói, không có ai ở trong phòng nàng càng thanh thản, giả thành người khác, trong trạng thái còn chưa hoàn hồn mà bắt nàng phải bình tĩnh vờ vịt này nọ … thì khó quá.

    Nàng một mình ở trong phòng muốn duỗi chân thì duỗi chân, muốn nằm sấp kiểu ếch thì nằm sấp kiểu ếch, trái lại có ích cho việc hồi phục tinh thần sau khi chuyển kiếp. Ngày đó ma ma đi rồi, bọn nha hoàn bà tử này ngay lập tức cải thiện phục vụ. Ở trên bàn thì đặt thêm thức ăn điểm tâm, trà thì luôn sẵn trong ấm. Ngày hôm qua còn để cho nàng một cốc nước nho tươi mới, để tỏ ra tận tụy hơn, bọn họ còn dựa vào chiều cao của Diêu Y Y mà sắp những chiếc ghế cao thấp khác nhau vừa vặn thành hình cầu thang, làm công cụ thuận lợi cho nàng leo lên leo xuống – sau đó, bọn họ lại đi ra ngoài chơi.

    Diêu Y Y hết sức cảm động.

    Ngoài sân tiếng nói chuyện truyền đến từng hồi vào trong phòng, Diêu Y Y chẳng cần vểnh tai cũng nghe rõ rành rành. Mấy ngày vừa rồi, trong Thịnh phủ, gió thổi mưa tuôn nên đám nha hoàn trong tiểu viện vắng vẻ này khí thế hừng hực, tinh thần hăng hái thúc đẩy sự nghiệp buôn chuyện.

    “Sáng sớm nay tôi nghe lão gia nói trước mặt Lai Phúc, ngày kia bên trên truyền chỉ dụ tới, lão gia nhà chúng ta thăng chức Tri châu, cuối tháng sẽ đến Đăng Châu nhậm chức. Mấy ngày nay, dì Lâm ầm ĩ khẩn trương, vội vàng muốn thanh lý cửa hàng, đến lúc đó nhất định phải đem cả theo.” Nha hoàn A đang thao thao.

    “Này mấy bảo bối, các cô nói xem những năm gần đây, dì Lâm rút cục có bao nhiêu của cải? Tôi thấy nàng thường ngày còn xa hoa hơn phu nhân, nàng thậm chí còn xuất thân là dòng dõi tiểu thư, bởi vì ngưỡng mộ lão gia nhà ta mà chịu thiệt làm thiếp, nói như thế xem ra không phải đặt điều.” Nha hoàn B nói rất hưng phấn.

    “Hứ! Đừng có mà nghe cái đồ thiếu chí hướng thiếu lý tưởng Thải Hồng kia nói bậy bạ! Mẹ tôi đã nói với tôi rồi, dì Lâmchẳng qua chỉ là một đứa con gái mồ côi nhà quan sa sút mà thôi, trước đây lúc mới tới Thịnh phủ chúng ta, bên người chỉ có một đứa nha hoàn và một bà hầu già, hòm xiểng tổng cộng cũng không quá năm sáu cái, đồ mặc trên người còn chưa tốt bằng đồ của mấy nha hoàn nhất nhị đẳng trong phủ, lấy đâu ra mà của cải?!” Nha hoàn C có phần tức giận.

    “ Ái chà, dì Lâm nay lại xa hoa như vậy, lão gia thiên vị nàng thế này, thảo nào phu nhân không hài lòng. Thơm lây cậu Phong và cô Mặc đều được lão gia ưu ái, dì Lâm thật là có bản lĩnh.” Nha hoàn D giọng mang ý hâm mộ.

    Nha hoàn E tiếp chuyện: “ Đó là lẽ đương nhiên, không thì làm sao dụ dỗ được lão gia yêu nàng như thế, ngay cả thể diện của phu nhân và quy củ trong phủ cũng không quan tâm. Lão phu nhân trong lòng mặc dù không vui nhưng cũng chẳng muốn quản. Nàng ta lòng dạ không chịu thua kém ai, con cái đủ cả nếp tẻ, hiển nhiên có chỗ dựa vững chắc. Ôi chao! Nhìn xem viện này của chúng ta đúng là không xong rồi, hồi dì Vệ còn sống thì còn tàm tạm, lão gia còn thường xuyên qua, bây giờ dì Vệ vừa mất, thấy nhạt nhẽo ngay, không biết mấy chị em chúng ta sẽ được bố trí đi đâu, nếu có thể đến chỗ dì Lâm kia thì tốt, mấy chị bên ấy đều nói ăn mặc và lương tháng so với chỗ khác đều tốt hơn hẳn.”

    “Tiểu Chân, cô tưởng tốt lắm đấy à, nói cho cô biết nhá, dì Lâm cũng không phải kiểu chủ nhân dễ ứng phó đâu” Diêu Y Y vừa nghe thấy tiếng nha hoàn C, nó cười nhạt nói, “Trước đây nàng ta vừa vào cửa thì còn tử tế, sau này sinh được cậu Phong thì không dấu vết từ từ đem đuổi mấy nha hoàn vú gùa lão làng ra ngoài, mẹ tôi này, còn có bác Lại, còn có chị Thúy Hỉ và bà ngoại, cô nói xem vì sao nào? Còn không phải vì mấy người này trước đây đều chứng kiến bộ dạng nghèo túng bần hàn của nàng ta.”

    “Ôi trời! Chị nói thật à? Dì Lâm này lợi hại vậy.” Nha hoàn E đang muốn chuyển đi nơi khác cực kì hoảng hốt.

    “Tôi mà nói dối thì nát cuống lưỡi luôn!” Nha hoàn C oán giận nói tiếp: “Nay thì tốt rồi, ma ma có thân phận sẽ không nói, ai mà nói ra đều bị cách chức đuổi đi, trong phủ không còn ai nói về quá khứ nàng ta nữa. Nàng này chỉ có một cái tốt, đó là lòng dạ hiểm ác quỷ quyệt. Mọi người xung quanh đều nói hay về nàng, cái gì mà cầm kì thi họa không gì không biết, cái gì mà thi từ ca phú mọi thứ tinh thông, rồi tâm địa phúc hậu, bản tính hiền lành, tôi khinh! Người hiền hậu lương thiện thực sự vừa mới chết kia kìa, chính là dì Vệ vô cùng hiền lành nhà chúng ta đó!”

    “Thôi, chị nhỏ giọng dùm chút đi! Để người ta nghe thấy lại bị mắng không tốt” Nha hoàn F thật lòng nhắc nhở.

    “Hừ! Tôi sợ gì? Tôi là người đã có hôn ước, sẽ sớm xuất phủ về ở thôn trang, hôm trước mẹ tôi đã cầu xin lão phu nhân ân điển rồi. Lần này lão gia thăng chức đến Đăng Châu, tôi sẽ không đi theo, ở thôn trang làm thuê kiếm sống, đến lúc đó không bao giờ gặp phải những chuyện bực mình này nữa.”

    Hóa ra nha hoàn C họ Thôi này đã tìm được đường lui tốt, khó trách nàng ta không kiêng kị như vậy, Diêu Y Y nghĩ.

    “Hài, nếu không có chuyện của dì Vệ lần này, ai mà biết được dì Lâm lòng dạ độc ác như vậy, trông nàng ta nói chuyện nhã nhặn, lịch sự, với người ngoài thì ôn hòa thế thôi chứ ai mà ngờ được; dì Vệ nhà chúng ta vừa mất, nàng ta liền đuổi chị Điệp nhi đi, ngay cả bà vú của tiểu thư cũng bị đuổi, chỉ lưu lại đám nha đầu tam đẳng chúng ta cái gì cũng không biết…” Nha hoàn A càng nói giọng càng bé.

    “Mấy người này đều là nha hoàn đắc lực bên người dì Vệ, thường ngày quan hệ với dì Vệ vô cùng tốt, tất nhiên là phải đuổi đi rồi. Nếu không lúc lão gia hỏi đến mà tra ra manh mối gì thì phải làm sao cơ chứ?” Nha hoàn C họ Thôi nói.

    “Manh mối gì cơ? Cô nói nhăng cuội gì thế?” Nha hoàn B nhẹ giọng.

    Nha hoàn C họ Thôi trầm giọng giảng giải: “Hừm! Chúng ta tuy là nha hoàn tam đẳng, nhưng cũng không phải kẻ mù. Ngày ấy, lúc dì Vệ sắp sinh, rõ ràng giờ Dần đã kêu đau. Chị Điệp nhi vội vã đến chỗ dì Lâm cầu xin gọi bà đỡ. Bà đỡ kia lại kéo dài đến giờ Tỵ mới tới. Trong nhà vốn có không ít bà đỡ ấy thế mà vừa khéo đúng lúc mấy bà đỡ đều xin nghỉ. Đến khi dì Vệ không chịu đựng được nữa, chị Điệp nhi vội vội vàng vàng, lúc cần vải sạch, lúc cần nước nóng, sao mấy người chúng ta kiểu gì cũng bị gọi đi, hoặc bị sai đi làm việc khác? Quan trọng hơn là trong viện không còn lấy một người được việc để sai sử. Phải biết rằng, lão gia và phu nhân đã ra ngoài mấy ngày trước. Lão phu nhân bên Tây viện thì không màng chính sự, trong phủ mọi chuyện lớn bé đều do dì Lâm quyết định, cô nói xem đấy không phải manh mối thì là cái gì? Ông trời có mắt, lão gia đột nhiên có việc nên hồi phủ sớm vài ngày, vừa kịp thấy dì Vệ trút hơi thở cuối cùng, hỏi han chị Điệp nhi vài câu thì lập tức nổi giận; nếu mà về trễ mấy ngày thì e là sớm đã bị dì Lâm dọn dẹp sạch sẽ, có muốn cũng chẳng tra ra được cái gì!”

    Nói xong mấy lởi này, trong viện nhất loạt im lặng, chỉ có vài tiếng thở dài cảm thán. “Bạn học” Diêu Y Y khẽ thở một hơi, thay đổi tư thế, chờ nghe tiếp nửa sau câu chuyện. Một lát sau, một đứa nha hoàn mới nói: “Nhưng đã qua mười ngày rồi mà tôi cũng không thấy lão gia giận dữ gì cả? Chỉ cùng lắm đến ở trong thư phòng. Dì Lâm thì vẫn êm đẹp. Trong lòng lão gia, dì Lâm so với dì Vệ tất nhiên là coi trọng hơn rồi.”

    Nha hoàn C họ Thôi cười nhạt vài tiếng, không thèm nhắc lại nữa.

    “Tôi nói nhá, dì Lâm cũng thật là, việc gì phải tranh giành với dì Vệ nhỉ? Dì Vệ làm sao mà so sánh với nàng ta được? Cứ như dì Bình với dì Hương ý, không để ý là được mà.” Nha hoàn D than thở.

    “Cô đây không rõ rồi, dì Bình với dì Hương bì thế nào với dì Vệ nhà ta được. Dì Vệ dù không hiểu chút nào thi họa nhưng cũng không phải nha hoàn thấp kém, là cưới vào cửa đàng hoàng, lại thêm dì Vệ tuổi trẻ ân cần. Từ sau khi vào cửa, lão gia cũng sủng ái nàng nhiều, khởi đầu đã sinh được tiểu thư, nếu như sinh tiếp thiếu gia thì cũng không kém cạnh gì dì Lâm đâu, đáng tiếc…” Nha hoàn F một hai tỏ ý như người sành sỏi.

    “Đúng vậy, nghe nói đó là một đứa bé trai cực kì xinh xắn, sinh ra mặt mũi giống lão gia y đúc, thực sự là thương quá cơ, nhất định là do sinh muộn mà chết trong bụng mẹ, than ôi … Đúng là không có tình người mà.” Nha hoàn B khe khẽ hỏi: “ Dù có tra xét được sự tình thì thế nào chứ? Lão gia chẳng nhẽ sẽ bắt dì Lâm đền mạng à, cũng chẳng bị làm sao cả, cùng lắm là bắt bớ bọn hạ nhân trút giận mà thôi.”

    Trong sân lại nhất thời yên lặng, Diêu Y Y gật gù. Nha hoàn này rất tinh mắt, một câu nói trúng phóc.

    “Thôi mà chị, mệnh chị thật tốt. Cha mẹ và mấy anh em đều có bản lĩnh, ít nữa chị ra khỏi phủ tất nhiên là được hưởng phúc rồi. Không biết mấy chị em tôi sẽ đi nơi nào nữa, mắt thấy tiểu viện này sẽ phải giải tán, tiểu thư nhà ta sẽ đi đâu đây?” Nha hoàn E luôn luôn ghi nhớ bổn phận.

    “Hưởng phúc cái gì? Cùng lắm chỉ là đổi đến một nơi làm việc khác thôi. Nhưng được cái gần cha mẹ, huynh đệ hơn nên có thể hưởng chút tình cảm gia đình. Mấy chị em đừng vội, đều là nha hoàn tam đẳng, dì Lâm có giận chó đánh mèo cũng không đến phiên chúng ta đâu, đến lúc đó đổi một chủ tử hầu hạ mà thôi.” Nha hoàn C không khỏi đắc ý nói.

    “Đổi chủ tử mới không biết có dễ sống như dì Vệ không. Nàng là người phúc hậu, chưa từng tức giận với chúng ta bao giờ, năm ấy em gái tôi bị bệnh, nàng còn thưởng cho tôi mấy lượng bạc nữa.” Nha đầu A nói.

    “Thật thà thì thật thà nhưng như vậy cũng quá nhu nhược rồi, đúng là chúng ta trong phòng này thiếu lễ độ, người ngoài muốn đến thì đến, con dâu vú già trong viện cũng dám ngầm tính kế dì ấy, nàng một mực nhân nhượng, còn xuống nước chịu đựng nữa … Ngoại trừ chị Điệp nhi thì chẳng ai dám vì nàng mà ra mặt khi bị đối xử bất công, làm gì có ai nhớ đến cái tốt của nàng chứ. Tôi nói làm chủ tử nhé, phải có tiền, nếu muốn làm việc suôn sẻ mà không gây thị phi.” Nha hoàn B nói.

    Những lời này vô cùng nghiêm trọng, bọn nha hoàn nhanh chóng chuyển hướng tiêu điểm từ chuyện chung thân đại sự của Thôi C cô nương sang chuyện này. Người ngoài sân trong chốc lát nhẹ nhàng đứng dậy. “Bạn học” Diêu Y Y ngửa mặt nằm trên giường, nhìn hoa văn trên chiếc màn xanh đến ngẩn người, cái kiểu tán chuyện phiếm không đầu không đuôi này nàng đã nghe hơn mười ngày rồi, thân thể nàng hiện nay trong Thịnh phủ là cô Sáu, tên là Thịnh Minh Lan.
    Một thứ nữ[‘] không có chỗ dựa, hôm nay còn có vẻ sốt đến ngớ ngẩn, ngây ngây ngô ngô sẽ không biết nói chuyện, bọn hạ nhân đương nhiên không thèm chấp vào mắt, hơn nữa mấy ngày nay trong Thịnh phủ gà bay chó sủa, nếu không phải bận dọn nhà, hay vội vàng thu vén tiền bạc thì mấy ma ma và vợ quản sự cũng đều chân không chạm đất, lấy ai cai quản đám nha hoàn này. Bọn nó phần lớn là con cái người hầu, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng chuyện trong nhà lại rõ như lòng bàn tay, bọn nha hoàn tam đẳng vốn là phép tắc không nghiêm, tán dóc không kiêng dè ai. Ngược lại Diêu Y Y được lợi, mười mấy ngày cứ như xem phim bộ dài tập, chuyện lông gà vỏ tỏi nhét đầy hai lỗ tai.

    [‘] Con gái vợ bé, dùng luôn chữ Hán Việt cho gọn.

    Cha Thịnh Minh Lan, chính là lão gia Thịnh phủ hiện nay, tên là Thịnh Hoành, xuất thân tiến sĩ nhị giáp, hiện làm quan cấp lục phẩm, sắp thăng chức Đăng Châu tri châu. Ông ta vốn là con vợ lẽ, lão phu nhân ở Tây viện là mẹ cả. Ông ta có một vợ N thiếp thất, đừng hỏi Diêu Y Y là có bao nhiêu người, bọn tiểu nha hoàn kể chuyện quá lộn xộn, nàng nghe mà cũng không biết rõ lắm.

    Trước hết là vợ cả, phu nhân chính thất Thịnh phủ Vương thị, vốn là tiểu thư Hộ bộ tả thị lang, lại nói tiếp hôn sự này là Thịnh Hoành trèo cao. Vương gia tinh anh nhiều thế hệ là dòng dõi quan lại, mà lúc ấy, lão thái gia Thịnh gia, cha của Thịnh Hoành đã qua đời, Thịnh Hoành cũng lắm cũng chỉ là một tiến sĩ nho nhỏ. Nhưng không sao, Thịnh lão phu nhân xuất thân so với Vương gia còn tốt hơn, là đại tiểu thư của phủ Dũng Nghị hầu. Hơn nữa, lão thái gia qua đời từng làm thám hoa danh chấn thiên hạ, cho nên lão thái gia Vương gia cào tóc suy nghĩ mãi, hôn sự thế cũng tạm chấp nhận được.

    Sau khi cưới, Vương thị sinh ra trưởng nữ, tiểu thư Thịnh Hoa Lan, cũng đã đến tuổi tính chuyện cưới hỏi. Trưởng tử là “tiên sinh” Thịnh Trường Bách, ước chừng đã qua tuổi tốt nghiệp tiểu học được mấy năm. Dưới nữa, còn có một đứa con gái là Thịnh Như Lan, tuổi tác so với Thịnh Minh Lan không chênh nhau lắm.

    Đến N thiếp kia, người thứ nhất phải kể đến là dì Lâm danh chấn gianh hồ (xin mời cho tràng pháo tay). Tuy nàng cũng họ Lâm, nhưng so với em Lâm [2] mạnh hơn không chỉ một hai điẻm. Thực lực hai nàng quả thực không cùng đẳng cấp, giống như khoảng cách giữa Diệp Ngọc Khanh và Vương Tổ Hiền [3]. Em Lâm còn có tổ mẫu che chờ, công thêm gia tài của cha nàng, kết quả vẫn chỉ hoa rơi ngọc nát. Giờ nhìn đến dì Lâm nghèo khó vào Thịnh phủ, lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, so với cải cách từ đất nước nửa phong kiến, nửa thuộc địa thành một quốc gia phát triển, thành quả còn đáng kinh ngạc hơn.Vị Lâm nữ sĩ này sinh được một trai, một gái,Thịnh Trường Phong và Thịnh Mặc Lan, tuổi không rõ nhưng ước chừng nhỏ tuổi hơn Thịnh Trường Bách và Thịnh Như Lan.

    [2] Lâm Đại Ngọc, nhân vật nữ chính trong Hồng Lâu Mộng, xinh đẹp, tinh thông cầm kì thi họa, kết làm 1 đôi kim đồng ngọc nữu với nam chính Giả Bảo Ngọc. Tuy nhiên Đại Ngọc tính cách mẫn cảm, chán ghét khoa cử, luôn cổ vũ Bảo Ngọc ẩn cư, không màng thế sự nên không được người Giả phủ tán thành. Về sau Bảo Ngọc bị lừa cưới Bảo Thoa, Đại Ngọc uất ức bệnh chết.

    [3] Hai nữ diễn viên xinh đẹp nổi tiếng của Hồng Kông những năm 90. Vương Tổ Hiền là ngọc nữ, đóng rất nhiều phim điện ảnh nổi tiếng như Thiện Nữ U Hồn còn Diệp Ngọc Khanh là nữ hoảng phim cấp 3.

    Hình như còn có dì Bình và dì Hương, trong đó dì Hương có con trai, gọi là Thịnh Trường Đống, tuổi cũng không rõ. Về các dì khác không có con cái, Diêu Y Y không biết. Xin đừng trách cứ Diêu Y Y chuyển kiếp có thái độ tiêu cực phó mặc, tình trạng chuyển kiếp của nàng thực sự có chút bi ai.

    Xem qua phim truyền hình “Hồ sơ công lý” chưa? Miệng lưỡi sắc sảo, yêu hận tình thù, anh đến em đi, hấp dẫn, kịch tính biết bao nhiêu, còn nhớ vị mỹ nữ khoác áo luật sư ấy không? Không, không, Diêu Y Y không phải là vị luật sư ấy.Thấy thẩm phán công chính liêm minh sao? Không phải, không phải, xin mọi người dời tầm mắt xuống dưới một chút, vị bằng hữu ngồi phía dưới thẩm phán đang vùi đầu đánh máy, viết chữ. Đúng rồi, đó chính là Diêu Y Y, thư kí tòa án nhân dân.

    Sau khi tốt nghiệp Đại học tư pháp XX, Diêu Y Y thi công chức, hạ gục thiên binh vạn mã, chen qua con đường gian nan. Cuối cùng, nàng cũng thành công đảm nhiệm một chức vụ trong Viện Tư pháp gần nhà. Bát cơm sắt[4] này khiến cho các bạn học nữ đều không ngừng hâm mộ. Viện Tư Pháp được thành lập bởi phòng hành chính, phòng dân sự, phòng hình sự, phòng giám định và cục thi hành án. May mắn, Diêu Y Y được một cấp trên chú ý nên trong thời gian bận rộn nhất được vào làm thư kí phòng dân sự.

    [4] “Bát cơm sắt” là một cụm từ ám chỉ công việc ổn định ở Trung Quốc. Đối với phần lớn người dân, một vị trí viên chức nhà nước chính là một “bát cơm sắt” lý tưởng

    Công việc ở tòa án so với phim truyền hình là hai chuyện khác nhau. Diêu Y Y trên tòa không cần nói chuyện, không cần phán đoán. Ngoại trừ liên tục ghi chép lại bằng chứng, nàng giống như người giấu mặt. Nhưng kết thúc, văn kiện phán xét cuối cùng sẽ có tên nàng. Nhiều nhất là các vụ án về tranh chấp, thừa kế tài sản, điều này khiến cho người trẻ tuổi như Diêu Y Y nếm đủ mùi đời.

    Có điều, Diêu Y Y thỉnh thoảng sẽ được gặp anh luật sư đẹp trai hay anh chàng kiểm sát trưởng rất có phong độ. Đáng tiếc, bên cạnh khí thế của nữ luật sư xinh đẹp, Diêu Y Y không có cơ hội tỏa sáng. Vì thế đến ngày tin hai anh chàng kia có bạn gái bay tới, tâm hồn Diêu Y Y cũng bay hơi theo luôn. Diêu Y Y anh dũng đến đứng trước mặt vị thẩm phán bày tỏ mong muốn được điều động đi biên cương một năm.

    Ở miền núi nghèo khổ, giao thông cực kì bất tiện, mấy ngày mới vào thành phố một lần, có khi là một tuần nên có một loại gọi là “Tòa án lưu động”. Nếu nguyên đơn không có nghị lực kiên trì đi kiện như nhân vật Thu Cúc[5], mọi người thường đàm phán, tự dàn xếp ổn thỏa với nhau. Vì thế nên “Phiên tòa lưu động” ra đời. Thời gian đầu, đoàn thẩm phán chuyên nghiệp sẽ mang theo thành viên trong tổ dắt ngựa hoặc la, chở theo hồ sơ, con dấu và những thứ khác, đi bộ qua rừng đến thôn bản, những nơi này ngay cả xe đạp cũng không đi vào được, căn cứ vào giấy triêu tập mở phiên tòa xét xử. Nói tóm lại, ở đây việc gì cũng khổ, phiên tòa ở địa phương thường thiếu nhân lực, nên yêu cầu tòa án thành phố gần đó hỗ trợ.

    [5] Thu Cúc đi kiện là bộ phim được làm theo phong cách phim tài liệu, ngay sau Đèn lồng đỏ treo cao – một bộ phim cũng rất đình đám của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Bộ phim là câu chuyện về hành trình đi kiện của Thu Cúc, một người phụ nữ nông thôn vác bụng bầu vượt mặt đi khắp thôn tới huyện, huyện ra tỉnh và tới tận thủ đô. Nguyên nhân để Thu Cúc phải lặn lội đường xa là vì trong một lần tranh cãi với trưởng thôn, chồng cô đã bị đá vào “chỗ hiểm”.

    Bác lãnh đạo trực tiếp của Diêu Y Y thiếu chút nữa có thể lên chức phó phòng, vì thế nàng cắn răng muốn đi. Con gái ở những đơn vị khác sẽ không nguyện ý đi. Nếu không phải là vội vã tìm bạn trai thì cũng đã có bạn trai theo đuổi nên ai cũng không chịu đi. Thời điểm này, khi Diêu Y Y đứng ra, ông cụ ngay lập tức tỏ vẻ cảm kích.

    Làm mẹ hai mươi mấy năm, bà Diêu vừa nghe thấy quyết định này của con gái, kiên quyết kéo con đến kiểm tra thần kinh, gọi điện cho anh trai đang dốc sức xây dựng nghiệp lớn ở thành phố mà gào thét. Chỉ có ông Diêu làm ở cơ quan nhà nước có tâm hồn cao thượng, cảm thấy con gái sống có lý tưởng, có đạo đức nên phân tích rõ cái lợi, cái hại trong việc điều động đi biên cương. Sau đó, bà Diêu mới bình tĩnh lại.

    Thực ra Diêu Y Y đi không phải vì nghĩ một năm sau có cơ hội thăng chức. Mà nàng cảm thấy từ lúc mình sinh ra rất nề nếp, hoàn toàn tuân theo kế hoạch quốc gia, học xong tiểu học, trung học, rồi đến đại học, sau đó đi làm, tương lai sẽ kết hôn, sinh con. Cả đời sống ở đây theo tuần tự tiếp diễn. Tất nhiên, ngày qua ngày luôn thấy thoải mái nhưng lại thiếu đi sự từng trải của đời người. Nàng hy vọng có thể đi đến một nơi khác chứng kiến cuộc sống của mình khác biệt với mọi người như thế nào.

    Sau một năm, Diêu Y Y trải qua nhiều khó khăn, gian khổ, mang theo cõi lòng tràn đầy mãn nguyện và tự hào, cuối cùng có thể trở về thành phố. Nhưng đột nhiên, nơi nàng ở mưa to mấy ngày liền, vất vả đợi một ngày mưa tạnh, cấp trên vội vàng mang theo thành viên trong tổ nhanh chóng lái xe lên đường. Trên đường, các nàng gặp phải sạt lở đất.

    Bạn học Diêu Y Y thân xác đã hoán đổi, nằm trên giường thầm nghĩ: “Mỗi người phải có trách nhiệm bảo vệ rừng, chặt phá rừng bừa bãi phải phạt đoạn tử tuyệt tôn.”
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/2/21
  4. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Hiểu Chưa? Hiểu Chưa? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm Nhé (Minh Lan Truyện)
    Tác giả: Quan Tâm Tắc Loạn
    Dịch: mafia777
    Nguồn: banlong.us

    Chương 3: Chuyện cũ không thể không nói giữa vợ cả và vợ lẻ
     
  5. mafia777

    mafia777 Premium Member

    Được thích:
    1,433
    Hiểu Chưa? Hiểu Chưa? Phải Là Hồng Phai Xanh Thắm Nhé (Minh Lan Truyện)
    Tác giả: Quan Tâm Tắc Loạn
    Dịch: mafia777
    Nguồn: banlong.us

    Chương 4: Phụ nữ không muốn tự khiến mình khó xử, thì chỉ có thể làm phụ nữ khác khó xử mà thôi
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)