Hiệp sĩ trong Marvel

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi forte89, 9/12/16.

  1. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 11:

    Cuối tháng 12 năm 1942, khí trời càng là lạnh khủng khiếp, nhất là đối với những người châu Á còn chưa quen thời tiết nơi đây. Trên con đường dầy cộm tuyết đọng nặng nề của New York, một chiếc xe bốn bánh lặng lẽ mà đi, trông có vẻ rất cô đơn trên con phố vắng lặng. Trong xe ngồi ngoại trừ một tên tài xế, một tên tóc vàng gầy gò nam tử cùng một cô gái xinh đẹp, tóc cũng vàng không kém, chính là một tên thanh niên châu Á da vàng tóc đen mắt nâu. Chỉ thấy hắn vẫn luôn quan sát ngoài cửa sổ, sự thực nhưng là rất sợ từ đâu lại nhảy ra một tên Hydra ôm bom liều chết. Mặc dù biết nội dung vở kịch, cũng biết điệp vụ Carter là thiên tài, nhưng là hắn cũng không đảm bảo lắm. Dù sao mấy năm nay Hydra bị hắn đánh cho không ngẩng đầu lên được, không đảm bảo liều chết một kích có thể làm ra cái gì yêu thiêu thân.
    “Ta nói, Đinh, ngươi cứ ngắm ngoài trời làm gì? Ngày hôm nay nhưng là cơ hội cuối cùng của ta a, ngươi sao không khích lệ ta chút?” Steve hơi có chút bất an, nhưng vẫn đùa cợt nói.
    “Dựa theo ta hiểu ngươi, bằng hữu của ta nhưng là không cần ta phải đi khích lệ. Hắn nhất định sẽ vượt qua cái cửa ải nho nhỏ này, cá chép hóa rồng đấy.” Đinh Minh quay lại nhìn Steve, mỉm cười nói.
    “Cảm ơn.” Steve không nói gì thêm, nhưng hắn bỗng có một loại không tên sức mạnh thiêu đốt trong lòng. Không sai, chỉ một cửa ải nho nhỏ mà thôi, ta nhất định sẽ vượt qua. Huống chi bên cạnh ta nhưng là có người anh em tình như thủ túc, luôn che chở, bảo vệ ta a. Ta nhất định phải vượt qua, đạt được lực lượng, như vậy ta mới có thể sát cánh cùng hắn, thậm chí là bảo vệ hắn, như lời ta đã hứa năm xưa.
    “Tiên sinh, ngài nhìn bên ngoài lâu như vậy, phải chăng đang tìm kiếm điều gì?” Carter cũng tò mò hỏi.
    “Oh, lẽ nào điệp vụ Carter cũng không tin là ta đang ngắm cảnh sắc tuyết phủ tuyệt đẹp kia?” Đinh Minh cười hắc hắc hỏi lại.
    “Dựa theo tư liệu của chúng ta về tiên sinh, ngài rất không khả năng là loại người như thế.” Carter mỉm cười nói.
    Đinh Minh hơi ngừng lại, chợt cũng nghĩ thông. Người ta đã chọn Steve làm siêu chiến sĩ, tất nhiên cũng sẽ điều tra về những người xung quanh hắn ta. Mà Đinh Minh mấy năm như một ngày, không tại rèn luyện, chính là học tập nghiên cứu gen, hoặc là thỉnh thoảng lại đi ra ngoài chạy bộ với Steve, Bucky. Biểu hiện bề ngoài của hắn cũng không phải là cái gì nhà thơ, họa sĩ,… có đam mê ngắm trời ngắm đất, ngắm thiên nhiên tìm kiếm ý tưởng a. Mà điều này cũng không phải khó điều tra cho lắm, dù sao nhân gia nhưng là một trong những đặc vụ xuất sắc nhất nước Mĩ hiện tại à.
    “Hắc hắc, ta đang tìm kiếm bóng dáng những kẻ mà Carter tiểu thư cũng đang đề phòng đó thôi.” Đinh Minh cười trả lời.
    “Vậy sao, vậy tiên sinh biết ta đang đề phòng ai?” Carter hơi biến sắc mặt, chợt nhẹ nhàng hỏi.
    “Trên thế giới này ngoại trừ Hydra ra, còn có gì đáng giá đặc vụ Carter quan tâm đâu?” Đinh Minh chắc lưỡi nói. Hắn là cố tình nói toạc ra, vì muốn nhanh một chút gia nhập vào SHIELD a, không làm sao hắn có thể kiếm được tình báo các căn cứ của Hydra bên kia đại dương đây?
    “Xem ra tiên sinh không ra khỏi nhà cỏ cũng biết chuyện thiên hạ, tình báo về tiên sinh nhưng là rất thiếu hụt a.” Carter cười híp mắt nói.
    Nói nhảm, ca mà để lộ bản thân, còn làm cái gì ninja nữa? Về nhà làm vườn đi thôi, tránh để Super Villains ngày sau đến nhà trả thù…
    “Dùng thành ngữ rất chính xác, đáng tiếc ta không phải người Trung Quốc, bằng không sẽ vỗ tay khen tiểu thư.” Đinh Minh cười hắc hắc nói.
    “Vậy sao, đáng tiếc ta học tập văn hóa đất nước tiên sinh cũng không nhiều lắm, bằng không nhất định sẽ tìm được thành ngữ phù hợp.” Carter trả lời.
    Cái này là bi ai a, ai kêu lúc này nước mình vẫn chưa giải phóng đâu rồi, còn đang bị Nhật Bản chiếm đóng kia kìa. Một dân tộc mà không có tự do đáng nói, làm sao có quyền được các dân tộc hùng mạnh khác biết đến?
    Mà nói đến chiến tranh, tại sao Nhật Bản từng xâm lược Việt Nam mà Đinh Minh vẫn thích kiếm đạo Nhật Bản? Nói nhảm, đây là thời kỳ chiến tranh, hỗn loạn nhất trong lịch sử thế giới a, mạnh được yếu thua đã là chân lý thời kỳ này, làm gì giống như đời sau, còn tồn tại pháp lý, Liên Hiệp Quốc? Hơn nữa trách người xâm lược, còn không bằng trách mình không đủ lực lượng tự bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đất nước. Có như vậy mới có thể tự cường. Còn Đinh Minh thích kiếm đạo Nhật Bản, đó là vì nó rất phù hợp với khẩu vị của hắn, thích hợp cho con đường ninja mà hắn định sáng tạo.
    “Uhm, ta có thể hiểu, tiểu thư không cần nói thêm, chúng ta vẫn là chờ đến địa điểm a.” Nói xong hắn quay đầu nhìn bên ngoài, cặp mắt hơi lóng lánh.
    Carter cũng giữ im lặng, nàng không nói thêm gì nữa. Nàng cũng biết tình cảnh đất nước của Đinh Minh, nhưng điều đó cũng bất chợt gợi lên một suy nghĩ cho nàng. Đất nước kia không phải bị người Nhật chiếm đóng sao? Mà người Nhật không phải phát xít sao?...

    Chiếc xe bon bon trên đường trong im lặng, cuối cùng dừng lại trước một tòa quân doanh. Đinh Minh, Carter, Steve cùng nhau tiến vào nơi đây dưới sự canh gác nghiêm ngặt của binh lính tuần tra xung quanh.
    Ngồi vào cái ghế được chuẩn bị riêng cho mình, Đinh Minh bắt đầu tập trung quan sát xung quanh và căn phòng mà Steve sẽ tiến vào. Hắn là sẽ không cho phép Hydra lúc này xuất hiện, ảnh hưởng đến người anh em của hắn. Còn sau đó nha, hắn sẽ không quan tâm. Steve lúc đó đã có sức mạnh của mình, còn tiến sĩ Erskine? Mặc dù rất đáng kính nhưng hắn là sẽ không đi thay đổi tiến trình của lịch sử, trừ phi ngày nào đó hắn có sức mạnh của Thanos, hoặc hơn kìa, bằng không vẫn là yên lặng phát tài cho thỏa đáng. Hắn mà cứu tiến sĩ, nói không chừng ngày hôm sau liền đầy đường đều là Siêu Chiến Sĩ, sau đó tất nhiên là không đến lượt Steve đi thể hiện, tham gia chiến tranh. Dù sao nhân gia nhưng là Siêu Chiến Sĩ đầu tiên, là Captain America a. Tất nhiên sẽ trở thành món đồ chơi cho những chính trị gia kia. Hắn sẽ không ngày nổi danh, vì chiến trường không bao giờ cần hắn nữa.
    Còn về thuốc kích thích kia? Hắn sẽ cách càng xa càng tốt… Dù sao, tác dụng của nó nhưng là phóng đại mọi thứ của mình lên a. Hắn còn chưa tự tin cho rằng mặt tốt của mình còn lớn vượt mức so với mặt xấu. Hoặc nếu hắn dùng được, ai biết dùng xong có kết hợp được với Huyết kế giới hạn hay không a? Không dùng được Huyết kế nữa, không phải là hắn sẽ thiệt thòi lớn? Quên đi, đồ chơi này vẫn là để cho người thiện lương như Steve đi nghịch đi thôi. Hắn vẫn là suy nghĩ làm sao kiếm đầy đủ năng lượng mới tốt. Hokage kia mới thực là cơ duyên của hắn a.
    Sự chú ý của mọi người tập trung cao độ vào căn phòng mà trong đó Steve đang lột xác, không ai biết trong đó đang xảy ra chuyện gì, nhưng từ tiếng gào thảm thiết nơi đó phát ra cũng có thể cảm nhận một chút sự khủng bố.
    Cơn đau kéo dai, nỗi thống khổ dường như vô cùng vô tận, khiến cho không chỉ bản thân đau đơn, những người xung quanh cũng cảm động lây, người thân càng là thấy như đứt từng khúc ruột…
    Một tiếng sau, tiếng kêu dần nhỏ đi rồi kết thúc, mọi người vô cùng hồi hộp tập trung vào cánh cửa đang đóng chặt kia, chờ đợi một điều kìa diệu sắp xuất hiện hoặc là một tin tức khiến người ta tan nát cõi lòng.
    Rốt cuộc, cánh cửa dần mở ra, một chàng thanh niên tóc vàng khoác áo ba lỗ, quần bộ đội chậm rãi đi ra. Có thể thấy những thớ cơ rắn chắc, tràn đầy sức sống, lực lượng, biểu hiện ra sự hoàn mỹ của nhân loại đỉnh phong.
    Người đàn ông kia xuất hiện, nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời, khiến cho nỗi đau, thống khổ kia dường như biến mất ngay khi hắn xuất hiện, khiến người ta quên đi nỗi bất an và lo lắng trong lòng. Có chỉ là khâm phục tự đáy lòng sự kiên trì của hắn, cùng với cầu mong Thượng Đế chúc phúc cho sự thành tựu của hắn.
    Đinh Minh nhạt nhòa cười, hắn biết rằng từ giờ phút này hắn sẽ có thêm một chiến hữu, một người bạn trung thành, người mà hắn có thể tin tưởng được, có thể giao sau lưng cho hắn bảo vệ. Cũng như những chiến binh Rome như thế, chiến hữu là luôn sẽ bảo vệ lẫn nhau.
    Bỗng nhiên một tiếng súng nổ làm cho hắn chú ý, quay sang nhìn đã thấy tiến sĩ Erskine ngã trong vũng máu. Bên cạnh tiến sĩ, một lên mặc jacket bạc lướt qua, cướp lấy một lọ thuốc trong túi áo Erskine, không quay đầu lại lập tức đi liền. Hắn hừ lạnh một tiếng, phi tiêu lập tức bay ra, xuyên thủng trái tim tên Hydra còn chưa kịp thu súng lại kia. Tốc độ vung lên nhanh đến mức không ai có thể thấy được động tác của hắn, tên Hydra kia đã ngã nhào sang bên, chết tức tưởi. Bất quá trước khi chết, không biết hắn lấy sức ở đâu, vậy mà một hơi bóp nát ống thuốc kia.
    “Tiến sĩ Erskine a, ta chỉ có thể làm được đến đây thôi, ngắm ngươi khi gặp Thượng Đế không nên oán trách ta a…” Đinh Minh liếc nhìn, hơi đáng tiếc, lại ngẩng đầu nhìn phương hướng tiến sĩ Erskine thở dài, như thể có thể chứng kiến linh hồn tiến sĩ sắp ly khai thân thể, bay lên thiên không.
    “Ai, cũng thế, ta ngăn cản tiến sĩ, chẳng phải là ngăn cản tiến sĩ chết đi, chẳng phải là sẽ ngăn cản tiến sĩ đi gặp gia đình mình? Này nhưng là thù không đội trời chung a…” Kiếm cái cớ để giảm bớt áy náy của mình, Đinh Minh lập tức vui lên, vội vàng đi tới gần đám đông đang tụ tập quanh tiến sĩ đã nằm bất động.
    “Steve… không… nên quên lời… ta nói… Ta không cần… ngươi trở thành… chiến sĩ… xuất sắc… Hãy trở thành… người đàn ông tốt a…” Tiến sĩ Erskine đứt quãng dặn dò Steve.
    Captain America rơi ra giọt nước mắt đầu tiên trong cuộc đời làm Siêu Chiến Sĩ của mình. Dù vậy, không ai sẽ nói không đáng. Nhân gia nhưng là tái tạo cuộc đời cho Siêu Chiến Sĩ a…
     
    Lôi Soái and Bỉm Sữa like this.
  2. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 12:

    Buổi tối ngày hôm đó, sau khi trở về nhà, vừa tắm xong, gia đình hắn lại nghênh đón một vị khách không mời mà đến. Lại nói tiếp, vị “khách không mời mà đến” này đã là lần thứ n “không mời mà đến” cùng với lần thứ m “ăn chực” ở nhà Đinh Minh rồi. Điều này khiến cho mỗi lần hắn tới, trán Đinh Minh lại bốc lên hắc tuyến. Ngươi bảo, ngươi tới thì tới nha, sao ngươi không thông báo trước giùm ta cái, ngươi ăn thì ăn nha, làm gì mỗi lần ăn nhiều như vậy, ngươi lại cũng không phải là tụ tập Chakra a... ngươi tới đột xuất như vậy là muốn ca mua mì tôm ăn phỏng? Đáng đời, thảo nào ngày sau thằng con người thường xuyên bị đạp cửa xông vào, quả nhiên là báo ứng xác đáng…
    Đối với sự cằn nhằn của Đinh Minh, người tới biểu hiện một gương mặt cà lơ phất phơ. Đinh Minh mỗi lần nhìn, luôn luôn có một loại xúc động muốn một chưởng chụp chết hắn.
    “Đinh, gương mặt ngươi thế là làm sao vậy? Không hoan nghênh bạn thân sao? Lần này ta nhưng là mang tới tin tức tốt nha.” Howard cười híp mắt nói. Sau khi biết từ bố mình Issac rằng có người có thể sánh ngang với mình về sự thiên tai, Howard biểu hiện không phục. Thế là hắn lập tức đuổi tới nhà Đinh Minh, hai người triển khai một tràng đọ sức nảy lửa. Kết quả Howard phát hiện không chỉ ở lĩnh vực gen, trong nghiên cứu công nghệ cao, Đinh Minh cũng cực kỳ có thiên phú. Hắn luôn luôn có những ý tưởng kỳ diệu lạ kỳ, ví dụ như Internet toàn cầu, pháo đài bay trên không, tên lửa đạn đạo,… Nói nhảm, đương nhiên phải nhiều rồi, Đinh Minh nhưng là đến từ tương lai a, mặc dù nơi đó không có một đống Super Heros, Super Villains chạy đầy đường như trong Marvel, đó cũng là thế kỷ 21 a, công nghệ cao nhân loại cũng đã và đang phát triển, thay đổi từng ngày. Mà Đinh Minh mặc dù lòng có dự kiến, nhưng quá trình thảo luận cũng khiến hắn khâm phục tự đấy lòng. Stark không hổ là Stark, cái dòng họ này ai cũng là thiên tài a…
    Sau một hồi đấu tranh gay cấn mất mấy tiếng, hai người quyết định đánh cái kết thúc, lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn nhau rồi cùng cười to.
    Tiếp đó, tiếp đó liền thảm rồi…
    Howard được mời giữ lại ăn cơm tối. Vấn đề là bà chị quản gia Adele nấu quá ngon, Howard còn là chưa từng gặp ai làm đầu bếp giỏi như thế. Kết quả không cần nói cũng biết, hắn lại cứ có thời gian rảnh liền chạy sang quấy rầy Đinh Minh. Hơn nữa còn không thèm thông báo… Dựa theo cách hắn nói, hắn mà thông báo, Đinh Minh trước giờ làm gỏi bữa tối trước khi hắn đến làm sao bây giờ?
    Đinh Minh quả thực từng có suy nghĩ như vậy, đáng hận là bị tên kia giết trong trứng nước. Bất quá, hắn là sẽ không thừa nhận đây này… Nói ra không phải mất mặt a. Tên Howard này còn nổi tiếng rất phong lưu, ai biết khi nào hắn lại không cẩn thận nói ra với người bên gối. Này không phải thảm rồi? Bảo đảm sau đó Đinh Minh là không có khả năng ra đường gặp người. Ai bảo phụ nữ là nổi tiếng bà Tám a…
    Hiện giờ ngẫm lại, Đinh Minh lại có cảm giác khóc không ra nước mắt, hối hận không thôi.
    “Ngươi là xác định vững chắc không được ta hoan nghênh rồi, nói đi, chuyện gì vậy?” Hối hận Đinh Minh, đương nhiên là sẽ không cho Howard gương mặt tốt.
    “Vẫn là vào trong ngồi nói chuyện a, ngươi không phải rất thích điềm đạm, không vội vàng sao? Với lại ngươi hy vọng ta ở ngoài này chết cóng sao? Ta cũng không có thể chất như ngươi.” Howard cười hắc hắc.
    “Nói nhảm, ta đương nhiên là hy vọng ngươi chết quách đi cho rồi, không phải vậy, tí nữa lại tranh ăn với ta…” Đinh Minh bĩu môi thầm nghĩ.
    Vào trong nhà, tới bên lò sưởi, tận hưởng chút ấm áp sau cái rét căm căm, Howard bắt đầu nghiêm túc nói: “Đinh, lần trước ta nói với ngươi về muốn gia nhập SSR ấy, bây giờ đã được quân đội và chính phủ thông qua rồi, bất quá ngươi muốn tham gia SSR ta rất hoan nghênh nhưng ngươi xác định vững chắc muốn ra chiến trường?”
    “Không ra đó, ngươi nói ta làm sao tìm được Infinity Formula? Không phải ngươi cũng muốn tìm sao? Bác trai bệnh tình nguy kịch a…” Đinh Minh thở dài nói, lần này hắn nhưng là phải lợi dụng quan hệ a, cũng may Howards biết khả năng của mình, cũng biết ước muốn, gia cảnh của mình, có hắn đảm bảo không thì lần này khó làm rồi. Phải biết SHIELD chỉ là thừa kế từ SSR thôi, tổ chức này người sáng lập chính là tổng thống Mĩ Roosevelt a.
    Howard lập tức im lặng, hắn vừa mới lên làm Tổng giám đốc công ty Stark thay thế cha hắn là bởi vì Issac bay giờ đã nằm liệt giường rồi, không còn có bao nhiêu thời gian nữa. Vậy cho nên, Howard cũng rất vội vàng. Mặc dù cha con bọn họ thường xuyên cãi lộn, nhưng tình cảm chân thành là không thể làm ngơ được. Thế là ngay khi biết được từ Đinh Minh là Infinity Formula tồn tại, lại còn được chính từ bản thân Issac Newton chế tạo, hắn liền hai tay ủng hộ Đinh Minh đi tìm. Thậm chí còn tốn rất nhiều công sức trợ giúp hắn ví dụ như vừa rồi, không nhờ mối quan hệ với Howard, Đinh Minh cũng chưa chắc có cơ hội gia nhập SSR.
    “Không nói chuyện này nữa, ngươi đã có thông tin gì về Infinity Formula chưa?” Đinh Minh đổi chủ đề.
    “Không tìm còn thôi, tìm rồi như mò kim đáy bể a…” Howard than thở.
    “Vậy ngươi thử tìm kiếm người tên Issac Newton xem… vẫn là thôi đi, trước tìm kiếm một tổ chức tên là Brotherhood of the Shield xem, cũng nhân tiện điều tra về giáo sư Berthold Sternberg ở Pháp đi, nhưng nhất định phải cẩn thận a, không thể để người Đức biết được.” Đinh Minh nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút rồi nói. Đây cũng là hắn có thể cung cấp manh mối nhiều nhất rồi. Kiếp trước, mới bắt đầu sáng tác, hắn cũng chỉ đọc lướt qua về tổ chức này, vì cái danh tự nổi tiếng nên còn nhớ được Issac Newton từng sáng tạo ra Infinity Formula, cũng từng là thành viên của Brotherhood of the Shield. Nhưng hắn mặc dù kiến thức có hạn, nhưng cũng biết Issac Newton nếu tạo ra được Infinity Formula, không có lý gì hắn lại không lấy ra cho bản thân dùng. Nếu hắn đã bất tử rồi, cũng rất có thể còn ở tổ chức này a… Còn về giáo sư Sternberg? Cũng chỉ là lựa chọn thứ hai mà thôi. Dù sao công thức của ông ta còn rất nhiều thiếu sót. Fury mà không có thuốc, sẽ già cực nhanh a. Hơn nữa, còn cách mấy năm, Nick Fury mới sẽ bị thương, Sternberg mới sẽ xuất hiện. Bây giờ chắc gì thuốc kích thích đã nghiên cứu thành công? Mặt khác nước Pháp cũng đang nằm dưới quyền kiểm soát của phát xít Đức a, xâm nhập, điều tra về nơi đó cũng chẳng khác gì khó như lên trời, không cẩn thận đánh rắn động cỏ, Red Skull mà biết được, hy vọng thì càng xa xôi a.
    “Ngươi nói không sai, ta cũng nghĩ thế, có điều… haizz… quên đi, chúng ta cố gắng hết sức mình là được.” Howard ủ rũ nói.
    “Chuẩn rồi, cố gắng hết sức mình, không thẹn với lương tâm là được.” Đinh Minh mỉm cười an ủi.
    “Sức khỏe của hai bác thế nào rồi, mấy hôm nay ta đến đây mà không thấy hai người xuất hiện à?” Howard đổi đề tài.
    Đinh Minh mặt hơi trầm xuống, thở dài nói: “Từ khi biết được mẹ của Steve có chuyện, hai người sức khỏe càng ngày càng kém, bây giờ đã nằm liệt giường rồi, không dậy được. Mỗi ngày cũng sẽ có bác sĩ đến khám a.”
    “Không phải chứ, cái này cũng quá trùng hợp đi.” Howard cả kinh kêu lên.
    “Uhm, đều là tuổi già cả… mà thôi, chúng ta nói chuyện khác đi. Bạn thân, ngươi gặp Steve chưa?” Đinh Minh mỉm cười hỏi. Đối với Captain America có thể sớm xuất hiện, hắn cũng không ngạc nhiên, bởi vì chính hắn cũng có một tay vào thúc đẩy việc này. Giới thiệu Steve cho Howard, cố ý nâng cao nhân cách Steve, từ đó đạt được sự chú ý của tiến sĩ Erskine. Steve mới có thể sớm nửa năm trở thành Captain. Mặc dù vậy, rất có thể sẽ dẫn đến những sự thay đổi mang tính nguy hiểm của lịch sử, nhưng hai lão cũng sắp không chờ được nữa a, hắn phải mạo hiểm thôi.
    “Vừa gặp a, sau khi ta xin được văn kiện cho phép người gia nhập SSR, ta liền chạy qua gặp hắn liền à. Quả nhiên là sự kì diệu tột đỉnh của khoa học, ta nhìn tên tiểu tử đó còn không nhận ra được hắn là ai kia!” Howard khoa trương nói.
    “Đáng tiếc, hắn là không thể phục chế rồi, ngươi vẫn là không cần mơ hão cho thỏa đáng.” Đinh Minh cười hắc hắc nói.
    “Làm sao có thể, mặc dù ta không nằm trong lĩnh vực đó, nhưng thế giới có rất nhiều thiên tài a, ta cũng không tin không có ai làm được như tiến sĩ Erskine.” Howard không tin nói.
    Đinh Minh không đáp lại. Hắn biết tiến sĩ Erskine và Siêu Chiến Sĩ là thần thoại không thể bắt chước. Mặc dù tương lai có một số phiên bản như của Kingpins, nhưng đều là không hoàn toàn bản, luôn thiếu nguyên tố mấu chốt. Bất quá hắn cũng không thể nói hắn từ tương lai mà biết được điều này chứ, đây cũng quá dọa người. Trang hốt du, lừa đảo là được rồi, trang thêm thần côn có khi chết thế nào không biết.
    Lúc này, bà chị quản gia Adele đi ra, rất ôn nhu nói với hai người: “Cậu chủ, tiên sinh, bữa tối đã chuẩn bị xong.”
    Howard lại trở nên sáng sủa, hưng phấn, quét sạch ủ rũ. Trong khi mặt Đinh Minh càng trở nên đen như đáy nồi, mắt thường có thể thấy những làn khói bốc lên trên đỉnh đầu…
     
    Lôi Soái thích bài này.
  3. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 13:

    Cuối tháng 10 năm 1942, tuyết lại đến, dù ban ngày nhưng thiên không vẫn âm u, ú ám, tối tăm như vẻ mặt của Đinh Minh bây giờ. Hắn cảm giác được lần này e rằng phí công vô ích rồi. Tuy rằng hắn trợ giúp Steve sớm đạt được Siêu Chiến Sĩ, nhưng vấn đề là Bucky còn chưa bị túm a, hắn cũng không thể nhân cơ hội đó tiến vào căn cứ của Hydra được. Còn hiện tại để mình tự xông xáo một mình á? Hay vẫn là thôi đi, không có tình báo chi tiết về căn cứ của Hydra, không có bản đồ,… Hắn mới không ngu đi một mình chơi trội. Steve trong phim chó ngáp phải ruồi, lại có sự trợ giúp của quân đội, nhưng cũng là suýt chết, cửu tử nhất sinh a. Hắn cũng không tin mình cũng có vầng sáng nhân vật chính như thế. Hơn nữa, không phải căn cứ nào cũng có năng lượng của Terracsact, đó cũng không phải vật có thể sản xuất quy mô đại trà một cách nhanh chóng. Không thì mặc dù là có Steve cái này Bug, Hydra cũng chưa chắc thua thảm như vậy.
    Nhìn dưới quảng trường Captain America đang diễu hành quảng cáo, Đinh Minh cũng cảm thấy được tâm trạng của Steve chắc cũng đang phiền muộn không kém gì mình. Nhân gia mộng tưởng nhưng là trở thành người lính xuất sắc nhất a, chứ không phải trở thành trò chơi cho các chính trị gia như thế này…
    “Xem ra tâm trạng của tiên sinh rất không được, ta có thể hỏi tại sao không?” Đằng sau vang lên tiếng đặc vụ Carter, có thể nghe ra được sự tò mò trong đó.
    “Còn không phải huynh đệ của ta sao? Tiểu thư xem, hắn nhưng là ta nhìn từ nhỏ đến lớn, cũng biết mộng tưởng của hắn. Tiểu tử này muốn ra chiến trường chiến đấu, chứ không phải đi diễu hành cho mọi người xem như xem xiếc thú vậy.” Đinh Minh than thở.
    “Vậy sao? Vậy chắc tiên sinh sẽ không phải buồn bực lâu nữa đâu. Có tin tức Bucky lọt vào tay người Đức rồi. Steve một khi biết tin tức này, nhất định sẽ chạy ngay ra chiến trường, đi giải cứu người bạn của hắn.” Carter mỉm cười nói.
    “Oh, xem ra tiểu thư rất hiểu Steve?” Đinh Minh hơi ngừng một chút, mắt hơi lóe sáng, nhưng che giấu rất nhanh, giả vờ ngạc nhiên hỏi. Nói đùa, nếu để Carter biết mình dị dạng, nói không chắc lại tưởng mình là tên biến thái cuồng chiến tranh.
    “Ah, cũng hiểu một chút, làm sao so sánh được với tiên sinh?” Carter mặt hơi phiếm hồng cười nói.
    Mặc dù trong phòng lờ mờ tối, bên ngoài cũng không sáng, nhưng nhiều năm luyện tập các thuật trong Phong Ấn Chi Thư cũng khiến cho con mắt ninja của Đinh Minh sớm có thể nhìn rõ ban đêm như ban ngày.
    “Uhm, ta nghĩ sau này tiểu thư không nên gọi ta là tiên sinh nữa, cứ gọi thẳng tên ta đi thôi.” Chú ý tới dị trạng của Carter, Đinh Minh cười hắc hắc, đột nhiên nói như vậy.
    “Cũng được, vậy Đinh, ngươi sau này cũng gọi ta là Carter đi.” Carter mặt càng đỏ hơn, có lẽ vì nghĩ đây là đêm tối nên nàng cũng không thèm che giấu.
    “Ok, ok, Carter, chúng ta tạm biệt tại đây, khi khác gặp lại nhé.” Đinh Minh mỉm cười xoay người rời đi.
    “Oh, Đinh, ngươi vội vàng đi đâu vậy?” Carter tò mò hỏi.
    “Đương nhiên là về chuẩn bị rồi. Huynh đệ của ta muốn lên chiến trường, chẳng lẽ ta sẽ không đi theo?” Đinh Minh không quay đầu lại cao giọng nói, để lại cho Carter một bóng lưng tiêu sái…

    Cuối năm 1943, Đinh Minh ngoại trừ rèn luyện và chuẩn bị, cũng không có sự tình gì nhiều. Hệ thống nhiệm vụ mà quyển thư công bố đã kết thúc từ năm ngoái, hắn bây giờ đang trên đường tìm kiếm nguồn năng lượng mới. Năm ngoái, cuối cùng hắn cũng nghĩ đến hút năng lượng của Terracsact, ý tưởng này cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn thôi động việc Steve trở thành Captain America sớm nửa năm. Đáng tiếc, hắn vẫn là quên mất một việc, đó chính là đây là chiến tranh a, đại thế cũng không phải muốn thay đổi là thay đổi. Bucky và các binh lính cũng không phải muốn bị bắt, liền sẽ bị bắt.
    Hôm nay hắn cuối cùng cũng đợi tới được, hắn quay trở lại căn phòng của mình, bắt đầu lôi các thứ đã chuẩn bị ra sắp xếp lại.
    Trước tiên chính là bộ đồ (bao gồm cả áo choàng) của hắn, vẫn là kiểu dáng cũ, nhưng chất liệu lại do chính công ty Stark hợp tác với phòng nghiên cứu của hắn nghiên chế ra. Tính co giãn mười phần, giá trị mười phần, cũng đắt đỏ mười phần. Tuy rằng không làm được chống lại đạn pháo xe tăng, hoặc là vũ khí sử dụng năng lượng từ Terracsact, nhưng đối với những viên đạn bình thường, mặc dù lại dày đặc, cũng khó có thể tổn thương đến hắn.
    Kiếm ninja được đeo chếch sau hông, giấu dưới áo choàng. Vỏ kiếm được thiết kế có một nút bấm. Chỉ cần bấm là lập tức vỏ sẽ tách ra, như vậy lấy kiếm sẽ dễ dàng và tiện tay hơn nhiều. Nhất là đối với thanh kiếm này, được hắn thiết kế hơi dài. Đeo trên lưng hắn là một hộp thép dài, bên trong cất dấu những thành phần cấu tạo nên cây súng bắn tỉa đời mới nhất. Cây súng này đương nhiên là Howard cung cấp rồi, phòng nghiên cứu của hắn không có tham gia lĩnh vực này, cũng không có đạt được trình độ như thế. Ngoài ra, là các phi tiêu, shruiken, đạn súng bắn tỉa, đạn đặc thù, độc dược, mê dược, bom,… rậm rạp giấu dưới băng vải quấn quanh bụng, thắt lưng và hai cái đùi của hắn. Lần này hắn là xác định trở thành tên lửa đạn đạo hình người rồi…
    Trước khi kết thúc hệ thống nhiệm vụ, hắn cuối cùng cũng đổi được thêm một cái nhẫn thuật nữa, đó chính là Thổ độn, Thổ Lưu Bích. Hắn đổi chiêu này vì cân nhắc tới sắp đển chiến tranh, chiêu này có thể hình hành một tường đất trước người, rất thuận lợi cho việc xây dựng chỗ núp tạm thời, cùng với bảo vệ tính mạng từ những vũ khí hạng nặng.
    Còn đối với Phi lôi thần thuật, hắn vẫn là cách một trang mỏng đấy, nhiều năm kiên trì khắc phi tiêu vẫn không làm hắn có linh cảm đột phá cuối cùng.
    Còn các mặt căn cơ (Chakra, linh hồn, thân thể), cũng đã đạt đến đỉnh phong thượng nhẫn. Nhưng điều này cũng không có nghĩa hắn là đỉnh phong thượng nhẫn, vì hắn chưa từng tham gia quá các bài kiểm tra trình độ ninja nào.
    Hài lòng với sự chuẩn bị của mình, hắn lại bắt đầu kiểm tra và tổng hợp lại các báo cáo và tin tình báo liên quan đến lần chiến tranh này.
    Từ lúc bắt đầu sưu tập đến nay, hắn càng ngày khiếp sợ, Hydra năng lực lớn kinh người, dị nhân không nói, vũ khí xịn cũng không nói, ngay cả mấy tên trong thần thoại truyền thuyết như ma cà rồng, người sói,… cũng mời ra được a. Quả nhiên không hổ mỹ danh Cửu đầu xà…
    Đối phó với mấy tên dị sinh vật kia, hắn là chuyên môn kiếm qua nước Thánh, đạn bạc, thậm chí khắc cả hình thậm tự lên mỗi viên đạn. Không biết có tác dụng không, bất quá hắn vẫn sẽ mang đi thử xem, chuẩn bị cho mọi trường hợp xảy ra luôn là một điều kiện thiết yếu để trở thành một ninja vĩ đại.
    Tổng kết xong xuôi, hắn cất mọi thứ ngăn nắp vào một cái rương sắt, có thiết kế mật mã. Sau đó, hắn đi sang phòng hai lão, ngồi cạnh giường chăm chú nhìn hai khuôn mặt già nua đối với hắn vô cùng quan thuộc kia.
    “Con trai, là con sao?” Bà lão bỗng nhiên mở mắt, mỉm cười hỏi.
    “Vâng mẹ ạ.” Hắn cười trả lời.
    “Phải chăng con sắp đi?” Bà lão chợt hỏi.
    “Làm sao mẹ biết?” Đinh Minh hơi giật mình.
    “Ta là mẹ con a, làm sao ta lại không biết?” Bà lão cười hỏi lại, sự quan tâm trong mắt không giấu giếm chút nào.
    “Vâng ạ, lần này con đi nhất định sẽ tìm thuốc trường sinh cho mẹ, mẹ sẽ không phải nằm trên giường lâu đâu.” Đinh Minh cười nói.
    “Đứa ngốc, chúng ta không cần trường sinh, chỉ cần con sống tốt là tốt rồi. Trường sinh chưa hẳn là điều tốt. Đối với chúng ta, đó chính là nguyền rủa con trai ạ.” Bà lão lắc đầu nói.
    “Mẹ…” Đinh Minh trầm mặc.
    “Không cần lo lắng cho chúng ta, cứ đi ra ngoài bay lượn đi, bên ngoài mới là bầu trời của đại bàng, trong nhà chỉ có chim nhỏ mới sống thôi. Chúng ta sẽ luôn luôn theo sát bên con, bất cứ khi nào, nơi đâu.” Nói xong bà lão nhắm mắt lại, mệt mỏi ngủ rồi.
    Lại nhìn sang thấy ông lão vẫn đang chìm trong giấc mộng, Đinh Minh đừng lên, thở dài, lặng yên đi ra khỏi phòng.
    Lần đầu tiên từ khi sang kiếp này, hắn lại tự hỏi bản thân: Trường sinh? Có đáng không?
     
    Lôi Soái thích bài này.
  4. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 14:

    Đầu tháng 11 năm 1943, Châu Âu, nước Áo,
    Mùa đông nơi đây lạnh hơn New York không biết bao nhiêu lần, Trong một căn cứ của Hydra, một đám tù nhân nơm nớp lo sợ, mờ mịt nhìn về phương hướng nước Mĩ. Bọn họ không biết chính phủ có quên bọn họ không? Đã phái đại quân tới cứu bọn họ chưa? Tuy rằng nơi xa truyền tới từng tiếng ì ùng pháo nổ, nhưng xem tình huống này, muốn công phá được căn cứ này, còn không biết đến ngày tháng năm nào?
    Bucky cũng nhìn về phương hướng New York, hắn không hề tỏ ra lo lắng chút nào. Hắn có lòng tin vào đồng bạn của mình. Hơn nửa năm trước hắn đã nghe thấy tin đồn về Captain America, và thư từ của Steve, bên trong có ghi lại hắn đã trở thành Captain. Bucky đọc xong có một loại xúc động choáng váng. Sau khi hỏi đi hỏi lại kỹ càng, hắn cũng tin tưởng rồi. Hắn cũng biết Captain America rất mạnh, mặc dù bản thân không có một tí ý tưởng nào về lực lượng của Cap, nhưng nghe thấy tin đồn nhiều như vậy, chắc là cũng rất lợi hại a…
    Hơn nữa hắn cũng tin tưởng một khi Steve muốn đi cứu hắn, Đinh Minh cũng sẽ không đứng nhìn. Hắn tuy rằng từ Steve mới quen biết Đinh Minh, gặp nhau bất quá là bạn bè bình thường, nhưng hắn có cảm giác Đinh Minh rất thần bí, cũng rất mạnh. Không chỉ qua lời kể của Steve, mà còn qua cả trực giác bản thân. Dù sao trực giác được rèn luyện qua bụi hoa, dùng luôn không tệ chút nào.
    Bên ngoài căn cứ, quả thật quân Đồng minh đang đánh nhau với quân Đức túi bụi, đáng tiếc quân Đồng minh cũng không tìm được điểm đột phá nào, đánh lâu cũng không thắng, họ chỉ có thể cầm chân đại bộ phận quân Đức trong căn cứ tại đây thôi.
    Trên trời cao, đêm u tối, bông tuyết dày đặc đã che lấp một chiếc máy bay bay rất cao, ngay cả âm thanh máy bay phát ra cũng bị tiếng pháo ì ùng của quân Đồng minh giấu giếm.
    Trong khoang đuôi máy bay, có hai người sóng vai nhau đứng đối diện với mưa tuyết, trên vai đeo ba lô dù, biểu tình nghiêm túc.
    Một người toàn thân bộ đồ đen, dưới ba lô, áo choàng hơi rung lên, mũ chùm đầu cùng với khăn che mặt chỉ để lộ ra một đôi con ngươi sáng lóng lánh hữu thần. Người còn lại mặc bộ đồ xanh nước biển, giữa ngực có một ngôi sao màu trắng to đùng, đầu đội mũ sắt in hình chữ A cũng to không kém. Mắt đeo kính chắn gió, tay trái cầm cái lá chắn tròn mới tinh, bên hông lại cất khẩu súng lục đời mới nhất. Từ bề ngoài cũng có thể thấy cả người và vật đều chưa từng trải qua máu và lửa tẩy lễ.
    Song hôm nay bất đồng, vì cứu người bạn thân của mình, vì thực hiện mộng tưởng của mình, hắn quyết định dấn thân vào con đường gian khổ kia.
    “Ta nói Steve, thả lỏng chút a, nhìn ngươi mặt đều tái xanh rồi.” Người mặc bộ đồ đen cười hắc hắc quay sang người bên cạnh.
    “Ta cũng không như ngươi a, từ nhỏ đã là Super Hero.” Steve miệng hơi méo, trả lời. Từ khi hắn biết Đinh Minh là Super Hero Shadow Paladin, Steve luôn cảm thấy hơi hoang đường. Khi còn nhỏ, tuy rằng biết Đinh Minh cũng rất lợi hại, nhưng khoảng cách tới Shadow Paladin có vẻ còn cách xa vạn dặm a…
    “Được rồi, ta đi trước đây, hy vọng các ngươi theo kịp.” Đinh Minh cười hắc hắc quay về Steve và mấy người đằng sau nói. Hắn cũng sẽ không đi cùng với Steve, vì đây là lần thử thách đầu tiên của hắn, chỉ có vượt qua được một kiếp này, hắn mới coi như chân chính trưởng thành. Hơn nữa, Đinh Minh còn có việc quan trọng hơn phải làm.
    Dứt lời, hắn lấy ra kính chắn gió, đeo lên, lập tức nhảy xuống.
    Gió thổi qua mặt, tay chân giang rộng, cảm giác như một con hùng ưng chuẩn bị vồ mồi. Không thể phủ nhận, Đinh Minh giờ khắc này mới hiểu tại sao kiếp trước có nhiều người thích chơi dù đến thế, mặc dù không kích thích bằng đôi giày Perseus của hắn, nhưng cảm giấc tự do bay lượn, đối kháng tự nhiên này luôn làm người ta nhiệt huyết sôi trào, kích động không thôi. Đinh Minh nhưng là đã dành ra mấy tuần lễ để tập làm quen với món đồ chơi này. Đây cũng không phải là hắn không thể dùng giày Perseus để bay, nhưng thử nghĩ xem, từ trời cao hạ xuống, ngay từ đầu dùng giày thì khá tốn Chakra, lúc ở thấp độ cao mới dùng giày, rất có khả năng sẽ ngã lộn cổ. Đinh Minh nhưng là rất muốn giữ hình tượng a, ở đây có bao nhiêu người trông xem? Không cẩn thận lời truyền lời sẽ truyền tới tương lai cả thế kỷ đấy. Hắn cũng không muốn các muội tử chưa gặp được mà anh danh của hắn đã tuột dốc không phanh.
    Đến độ cao nhất định, Đinh Minh lập tức bung dù, giảm tốc độ hạ xuống. Lập tức hắn có cảm giác rất nhiều khẩu súng đang chĩa vào mình, trên trán toát ra trận trận mồ hôi lạnh… Không phải chứ quên mất để mấy tên lính kia đi thế mạng… Xong rồi, xong rồi, tình hình này chắc hình tượng khó giữ được… Không được, nhất định phải giữ, chết cũng phải giữ…
    Ngay tức khắc, Đinh Minh truyền Chakra hệ thổ vào đôi giày, tốc độ hạ xuống của hắn lập tức gia tăng nhanh chóng, rất may mắn tránh thoát được võng đạn lướt qua.
    Trước khi đáp xuống đất, Đinh Minh vội vàng rút Chakra khỏi giày, chiếc dù bị gió thổi bay, mắc vào một cây đại thụ gần đó. Hắn thuần thục rút dao (tanto) đeo bên hông ra cắt đứt dây đeo dù. Dao này hắn chế tạo mới vài ngày trước khi ra trận, vì đề phòng bất cứ trường hợp nào có thể phát sinh, ví dụ như trường hợp này, phi tiêu, shruiken quá ngắn, khó cắt dây nhanh chóng, kiếm lại dài, không tiện rút ra, vẫn là làm thêm con dao cho thuận tiện.
    Đinh Minh ngẩng đầu nhìn trời, lập tức nhìn thấy tên lính theo phía sau đã có mấy tên chết ngắc ngoải. Trán hắn lại toát ra mồ hôi lạnh, may mà mình phản ứng nhanh, không e rằng đã chết mất xác. Đạn bắn ra kia có thể không phải đạn bình thường, đó là đạn năng lượng của Terracsact a… May mà Steve không sao, có lẽ vì cái lá chắn phòng ngự vô cùng không tệ, cũng có lẽ vì hắn ăn mặc hơi buồn cười, khiến tụi linh kia mới coi khinh tập trung nhắm bắn hắn.
    Đinh Minh lại ngoái đầu nhìn lại căn cứ, toàn thân chính là một con nhím cự thú sắt thép, từng tầng súng ống, nòng pháo đen ngòm chĩa ra, rất có tư thế một lời không hợp, lập tức bắn thành cái sang. Nhìn từ bên ngoài, quả nhiên rất khó có điểm đột phá. Bất quá may mắn là hầu hết binh sĩ đã ra tiền tuyến mà hắn cũng không phải ninja bình thường.
    Ngay sau đó, Đinh Minh kết ấn, sử dụng biến thân thuật, biến thành một tên lính Đức. Chỉ thấy tên lính này cả người đeo băng, gạc trắng bóc, người chảy đầy mô hôi, bẩn thỉu vô cùng từ đại lộ dẫn tới tiền tuyến chạy ngược trở về…
    Binh lính này chạy tới gần căn cứ lập tức thét lên bằng tiếng Đức (uhm, hai kiếp học tập Đinh Minh nhưng là cũng thông thạo mấy thứ tiếng a): “Mở cửa, mở cửa, tướng quân, ta có tình báo trọng yếu.”
    “Ngươi là … oh… Friedrich? Chúng ta tưởng ngươi bị bắt rồi, ngươi làm sao trốn về được vậy?” May mắn người trong căn cứ nhận ra hắn, không phải vậy lại phải tốn nước bọt một phen.
    “Ta cũng không phải trốn về, ta giả chết, may mắn thoát được, tình cờ nghe được tin tình báo quan trọng cần chuyển cho tướng quân, ngươi mau mau mở cửa ra.” Đinh Minh vội vàng nói. Hắn cũng rất hồi hộp, bộ dạng tên lính này nhưng là hắn trước khi đi đặc biệt yêu cầu Howard và Carter chuẩn bị cho hắn, kèm theo tư liệu chi tiết liên quan. Hai bên đánh nhau lâu như vậy, tổng không thể không có tù binh chứ?
    “À à được rồi, ta thông báo tướng quân đã, ngươi chờ chút…” Bên trong truyền ra giọng nói: “Ok, tướng quân cho phép ta mở cửa.”
    Lập tức, cửa sắt chậm rãi mở ra. Đinh Minh tiến vào lập tức được một tên lính dẫn theo đi tới căn phòng của tướng quân.
    Con tường đi tới là một đường ngầm dưới lòng đất, một hành lang sắt thép u tối, tựa như huyết mạch dẫn tới trái tim của con cự thú kia.
    Tiến vào trước cửa phòng, có thể thấy hai tên lính nghiêm trang ôm súng mà đứng, rất có phong phạm chuyên nghiệp.
    “Tướng quân, người đã tới.” Tên linh dẫn đường hướng vào trong hô.
    “Dẫn hắn vào đi.” Bên trong truyền ra giọng nói không cảm xúc.
    Vừa vào phòng, Đinh Minh chỉ liếc mắt quan sát rất nhanh, lập tức mấy trăm phi tiêu bay ra, giải quyết mấy chục tên lính đang chĩa súng vào mình, cùng lúc đó truyền Chakra Lôi vào giày, tốc độ như tia chớp tóm vào cổ tên tướng quân, nhẹ nhàng nhấc hắn ra ngoài.
    “Ngươi…” Tên tướng quân quả thực chưa kịp phản ứng, hắn vốn là dự định vừa vào liền lập tức bắt lại a. Ai biết nhân gia phản ứng còn nhanh hơn cả suy nghĩ của hắn.
    “Ta biết là ngươi biết ta là giả mạo. Một tên lính bị thương nếu muốn về căn cứ, không mượn phương tiện giao thông mà được. Có lẽ ngươi cũng biết ta rất mạnh, nhưng ngươi cũng quá tự tin vào bản thân, trực tiếp kêu ta vào đây, chậc chậc,… chẳng lẽ những dị nhân kia không dạy ngươi bài học gì?” Đinh Minh mỉm cười hỏi. Hắn vừa vào liền ngay lập tức khống chế tên kia, là vì sợ hắn lại chơi cái gì yêu thiêu thân, hoặc là dưới ghế, trong bàn có cái nút thông báo cho Red Skull, kế hoạch của hắn sẽ hỏng bét.
    Tên tướng quân cũng rất bất đắc dĩ, ai bảo mình là tướng coi giữ, không ra tiền tuyến bao nhiêu, bình thường đều là hầu hạ quanh Red Skull. Mấy tên dị nhân đó gặp mình cũng phải khúm núm, nào có bộ dạng trời đệ nhất, ta đệ nhị bộ dạng? Cho nên dần dần hắn cũng rất khinh thị dị nhân, càng ngày càng tin tưởng súng ống trong tay mình, đặc biệt là khi Red Skull sáng chế ra súng dùng năng lượng Terracsact. Súng kia nhưng là dễ dàng hủy xe tăng a, làm gì có dị nhân nào chịu được? Đàng tiếc hắn quên mất súng xịn cũng phải có người dùng. Súng tuy mạnh nhưng năng lực phản ứng theo không kịp, lại không có đội hình bắn trùm, võng đạn, đối mặt dị nhân tốc độ hoặc có những kỹ năng độc đáo chính là tự sát.
    Tên tướng quân ấp úng nói không ra lời, gương mặt càng ngày càng tím tái, có lẽ vì cổ bị bóp quá chặt đi.
    “Bây giờ ngươi sẽ nói cho ta biết khu dự trữ các loại vũ khí sử dụng Terracsact, cùng với khu lưu trữ thông tin, tư liệu nghiên cứu, ok?” Đinh Minh mỉm cười ra lệnh.
    “Đừng, đừng hòng, ta thà chết,…” Tên tướng quân rất có dũng khí kêu lên.
    Đinh Minh lập tức bịt miệng hắn, sử dụng ra các chiêu số tra tấn hắn học được từ các nhân viên tình báo của công ty Stark. Các kiến thức này cũng không phải nói chơi. Phải biết ngành tình báo của các tập đoàn lớn thường thường cũng cực kỳ mạnh mẽ a.
    Tên tướng quân này bình thường cũng sống xa hoa quen rồi, sau một lúc đã không chịu được, lập tức khai ra tất cả hắn biết. Đáng tiếc, khu thông tin tư liệu chỉ có Red Skull mới biết, hắn còn chưa có tư cách. Không phải vậy tại sao trong nguyên kịch bản, Red Skull rời đi nơi đây nhưng là bỏ lại hắn a? Đủ thấy hắn là con cờ không hơn không kém.
    Mười lăm phút sau, Đinh Minh đi ra ngoài, khóa lại cửa phòng, gật đầu chào với hai tên lính coi giữ. Bây giờ bộ dáng của hắn đã trở thành tên tướng quân, rất có phong phạm trang hốt du.
    Hắn đi bộ dọc theo hành lang sắt thép tới nơi cần đến, tiến vào, lập tức trông thấy một rừng súng ống, nòng pháo năng lượng. Đinh Minh vui vẻ, ngay tức khắc bắt tay vào công việc, chạm tay vào từng món vũ khí, mặc kệ quyển thư đang điên cuồng hút năng lượng vào trong cơ thể.
    Nguồn năng lượng này cũng cực kỳ mạnh mẽ, nếu không phải hắn có tố chất thân thể của Might Guy thượng nhẫn đỉnh phong, cộng thêm có Chakra ôn dưỡng, e rằng đã đứt đoạn kinh mạch mà chết.
    Làm xong mọi việc, đã là nửa tiếng sau, đoán chừng giờ này Steve đã giải cứu đám lính ra. Hắn quyết định đi ra ngoài tiếp viện đám lính một chút, không phải vậy sẽ tổn hại nhân mạng vô ích. Dù sao nhân gia nhưng ngày sau đa số đều là thành viên của Howling Commandos a…
    Bước ra khỏi lòng đất, nhìn trời đầy mưa tuyết, Đinh Minh rất cảm khái. Hơn hai mươi năm a, cuối cùng cũng tìm ra phương pháp mở ra Phong Ấn Chi Thư. Hắn hiện tại rất có xúc động muốn chạy đến cướp đoạt Terracsact của Red Skull. Bất quá ngẫm lại cũng thôi. Hiện tại không nói có cướp được hay không, cướp xong rất có khả năng sẽ rơi vào sự báo thù của Hydra vô cùng vô tận, thậm chí là tính mạng hai lão sẽ rơi vào nguy hiểm. Thậm chí các chính trị gia nước Mĩ cũng sẽ theo đuổi không bỏ. Hắn hiện tại nhưng là đã phần nào đó lộ ra thân phận cho cao tầng SSR rồi. Một khi lại chiếm đoạt cái gì quá quý giá, không thể đảm bảo ruồi không bu vào. Có thể phòng tặc một lúc, không thể phòng suốt đời a. Uhm… yên lặng phát tài mới là chính đạo…
    Nghe tiếng súng nổ vang, chắc là quân coi giữ đang cố gắng ngăn cản tù binh chạy trốn, hắn lập tức biến trở lại chính mình,vung áo choàng lên, bóng người hòa vào màn đêm tăm tối, tô điểm bởi những bông tuyết rợp trời…

    Tới gần chiến trường, có thể thấy được tù binh đang khổ sở chống đỡ bốn phía mặt trước súng đạn điên cuồng oanh tạc càn quét.
    Lập tức, Đinh Minh từ đằng sau tới gần, không phát một tiếng động, vung phi tiêu lên giải quyết đám lính Đức.
    Sau một hồi giằng co, tiếng súng lẻ tẻ dần rồi ngưng hẳn, Đinh Minh mới đi tới gần đám tù binh.
    “Ngươi là ai vậy?” Một tên lính hơi run rung hỏi. Hắn nhưng là chứng kiến cái bóng đen kia một người quét sạch cả binh đoàn a, cái này quá không có thiên lý…
    “Ở New York, mọi người gọi…” Đinh Minh chưa kịp kết thúc câu trả lời, một tên lính khác đã hô to: “Cẩn thận!”
    Hắn không kịp nghĩ nhiều, lập tức kết ấn, đập tay xuống đất: “Thổ độn. Thổ lưu bích!”
    Một tầng đất đá lập tức nhô lên sau lưng hắn, lập tức che chắn cho bản thân hắn và đám lính phía trước. Bất quá vụ nổ lớn vẫn làm hắn bay ngược về phía trước một quãng.
    Vừa đáp xuống đất, hắn lập tức thét to: “Tản ra!”
    Bất quá cũng không đợi hắn kêu, đám tù binh kia chạy còn nhanh hơn thỏ.
    Đinh Minh quay đầu lại, đối mặt hắn chính là một con thú sắt thép khổng lồ, nòng pháo to lớn chĩa ra ngoài biểu thị sự khủng khiếp của nó.
    Tiếp đó, lại một quả đạn to đùng bay lại đây, Đinh Minh lập tức kết ấn thế thân thuật. Bụi mù tản đi, để lại một cọc gỗ đứng thẳng, bên trên còn khắc họa một vài ấn ký kì diệu.
    Đinh Minh xuất hiện ở một bên khác, lập tức kết ấn Lôi độn. Nhẫn thể thuật, tăng lên nấc cuối cùng, thân hóa Siêu Xayda, rất nhanh tăng tốc tột cùng, tiếp cận cỗ xe tăng kia.
    Đến gần, hắn nhảy lên, rút kiếm, truyền Chakra lôi vào, giơ cao quá đầu, chém xuống. Chỉ thấy một vệt sáng vàng bổ dọc nòng pháo dễ dàng như chém dưa thái rau, tiến thẳng tới nội bộ chiếc xe tăng kia. Chỉ thấy con quái thú sắt thép lập tức ủ rũ như chập mạch. Mấy giây sau đó, chợt một tiếng nổ to vang dội, xe tăng nổ thành mảnh nhỏ, ánh lửa bốc ngùn ngụt.
    Trong khi đó, bóng đen đã quay trở lại vị trí ban đầu.
    Đinh Minh hơi lau mồ hôi lạnh, lần này suýt nữa thì chơi lớn rồi, may hắn giác quan thứ 6 nhạy bén, cảm giác một tia không lành, bỏ chạy kịp, không thì vụ nổ kia chắc khiến hắn nằm liệt giường mười ngày nửa tháng… Hắn chỉ là muốn làm chập mạch cái xe tăng thôi, ai biết Chakra lôi tác động lên dầu hỏa, gây ra vụ nổ lớn như vậy…
    Đám tù binh lại vòng trở về, Đinh Minh lập tức biểu lộ ra vẻ tiêu sái: “Uhm, ta nói đến đâu rồi nhỉ? À… Các đồng chí, mọi người ở New York thường gọi ta là Shadow Paladin a…”
     
    crazyboy74 and Lôi Soái like this.
  5. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 15:

    “Tướng quân, ta cam đoan Steve cùng Đinh Minh sẽ trở về, hơn nữa còn dẫn theo các tù binh.” Carter trang một bộ tự tin thần sắc nói, không để ý tới đại tá Chester Phillips đầu bốc khói đen.
    “Ngươi sẽ để cho một tiểu tử chuyên môn làm quảng cáo, chưa từng có kinh nghiệm gì ra chiến tranh cùng với một tiểu tử cuồng khoa học, chưa từng ra xã hội đi giải cứu tù binh của chúng ta? Không thể nào, ngươi điên rồi…” Chester không nhịn được nữa, đột phát gào lên.
    Carter cũng bất đắc dĩ, đây là yêu cầu của Đinh Minh a, hắn là không muốn tư liệu về bản thân bị tiết lộ quá nhiều, vậy nên bây giờ biết về thân phận khác của hắn cũng chỉ có Carter và Howard thôi.
    Kết quả, Carter chỉ có thể lặng yên cúi gầm xuống, chịu đựng đại tá mắng xối đầy đầu.
    Ngay lúc nàng đang sắp không nhịn được nữa, một tiếng reo hò truyền tới từ ngoài phòng. Hai người vội vàng bước ra, chứng kiến các binh sĩ reo hò thành một mảnh, hoan nghênh cái tên Captain America cùng với Shadow Paladin.
    “Uhm… hiệu quả không tệ… hắc hắc…” Bóng người áo choàng đen cười quái dị, bên cạnh Captain cùng Bucky nghe được, chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng.
    Tiếp đó, hai người Super Heros trong sự chào đón, hoan nghênh nhiệt liệt, gặp mặt đại tá Chester Phillips.
    Đinh Minh lặng yên ở một bên đánh giá vị tướng quân này. Không cần phải nói, rất có phong cách, uy nghiêm, khí thế của một vị đại tướng. Nhân gia nhưng là ngồi trên ghế cao lâu ngày a. Không cố tình luyện, cũng tự luyện ra được.
    “Chúc mừng Captain, ta đánh giá cao chiến công của anh. Từ giờ anh chính thức được phép lên chiến trường.” Chester Phillips nhìn Steve lặng lẽ nói.
    “Cám ơn tướng quân, ta chờ mong ngày này đã lâu.” Steve tâm trạng không tệ đáp lại.
    “Vị này là…” Chester quay sang Đinh Minh, giả vờ hỏi.
    “Mọi người ở New York gọi ta là Shadow Paladin, tướng quân.” Đinh Minh cười híp mắt nói.
    “Tiên sinh, ta rất cảm tạ ngài đến cứu viện, nhưng ta có thể hỏi tại sao không?” Chester trước cám ơn, sau đó lại hỏi.
    “Thế giới gặp nạn, mỗi thành viên nên góp chút công sức. Hơn nữa, ta ở New York từ đặc vụ Carter được biết các binh lính bị Hydra bắt giữ, mà tướng quân biết đấy, ta rất không có hảo cảm với Hydra. Vậy nên, ta quyết định ngàn dặm xa xôi tới cứu viện.” Đinh Minh cân nhắc nói, nhân tiện đề cao một chút Carter.
    “Được rồi, vậy ta ở đây xin mời tiên sinh ở lại vài ngày cho ta khoản đãi, thế nào?” Chester mời mọc.
    “Vậy ta phải xin lỗi tướng quân rồi, nhưng xin yên tâm, thời gian này ta vẫn sẽ ở trên chiến trường, đặc vụ Carter biết cách liên lạc với ta đấy. Bây giờ xin phép tướng quân cho ta mượn nàng đưa ta ra ngoài doanh trại, chúng ta gặp lại sau.” Đinh Minh nhã nhặn từ chối ý tốt của đại tá.
    “Được rồi, tạm biệt tiên sinh, Carter, mau đưa tiên sinh đi, sau đó trở lại đưa Đinh Minh tới gặp ta. Tên tiểu tử ngu ngốc, cuồng khoa học kia lại trốn đi đâu rồi, không có lực lượng cũng dám ra chiến trường, lần này ta không mắng hắn mấy tiếng không thể.” Chester vừa thấy Shadow Paladin và Captain cùng với một đống lớn tù binh ở đây, lập tức yên tâm Đinh Minh không có việc gì. Tên tiểu tử kia nhưng là huynh đệ của Steve và Bucky a…
    “Ok, tướng quân…” Carter cố nín cười, cố ý không nhìn làn khói từng tầng từng tầng bốc khỏi đầu Đinh Minh.
    Trên con đường mịt mù tuyết dẫn ra ngoài doanh trại, một chiếc xe jeep đời cũ bon bon mà đi.
    “Đinh, vì sao không nói cho Chester thân phận của ngươi?” Carter phá vỡ trầm mặc.
    “Ta nói Carter, cô cũng không phải không biết thân phận của ta, nếu ngày sau nước Mĩ xâm lược quốc gia đó, cô bảo ta làm sao đối mặt?” Đinh Minh nghiêm túc nói.
    “Không thể nào, chính phủ Mĩ sẽ không làm thế, chúng ta chỉ đánh Phát xít thôi.” Carter lập tức phản đối.
    “Oh Carter, cô không phải chính trị gia, làm sao biết chính trị gia muốn làm gì?” Đinh Minh hỏi ngược lại.
    Carter im lặng, đối với các chính khách, nàng cũng hiểu được, nếu không cũng không đi làm đặc vụ làm gì.
    “Thế này đi, ta đối với chiến tranh giữa các nước không có hứng thú, ta sẽ chỉ đứng ra góp sức cho sự tồn vong và tự do của nhân loại thôi. Nếu ngày nào đó cô định thành lập một tổ chức quốc tế nhằm bảo vệ nền hòa bình thế giới, ta sẽ cân nhắc gia nhập với danh hiệu Shadow Paladin của mình.” Đinh Minh mỉm cười gợi ý.
    “Thật sao? Đinh, ngươi nói thì không được đổi ý đấy.” Carter hưng phấn nói, nàng bất chợt có một ý tưởng không tệ.
    “Tất nhiên, nam nhân một lời nặng tựa ngàn vàng mà.” Đinh Minh cười hắc hắc đáp lại.
    Hôm đó, sau khi chịu đựng mấy tiếng mắng xối xả của tướng quân Chester, Đinh Minh khiêng chiếc rương sắt, lê tấm thân mệt mỏi về túp lều căn phòng của mình.
    Bữa nay thu thoạch quả thực không tệ chút nào, hắn phải mau mau tìm chỗ yên tĩnh để hối đoái nhẫn thuật a…
    Ngồi xếp bằng trong phòng trống trải, Đinh Minh chìm ý niệm vào thức hải mình. Nơi đó có một quyển thư đang lơ lửng. Giờ phút này quyển thư như có vẻ thần thánh, tỏa ánh sáng, chắc là đã tiêu hóa xong nguồn năng lượng mới nhận được rồi.
    Đinh Minh tới gần, lật giở quyển thư, cuối cùng quyết định hối đoái bí thuật vụ ẩn thuật và Thủy độn. Thủy long đạn thuật.
    Cảm nhận được trong đầu truyền đến kiến thức về cách kết ấn hai môn nhẫn thuật này, Đinh Minh có một loại cảm giác mộng tưởng lại tiến gần một bước. Một tay phóng sét, một tay phóng nước a… Tên nào làm phiền ta, không sợ không giật chết hắn. Đáng tiếc, lần này hắn cân nhắc việc trộm cắp trong Brotherhood of the Shield, vẫn là vụ ẩn thuật kết hợp với Thủy Long thực dụng hơn một chút.
    Đinh Minh đang hưng phấn không thôi, chợt ngoài phòng có tiếng người truyền đến: “Tiên sinh, có vật gửi đến cho tiên sinh.”
    “Vậy sao? Nhanh vào đi.” Đinh Minh nghĩ đến cái gì, vui vẻ nói.
    Một người lính quân phục chỉnh tề, đi vào, giơ tay lên chào theo kiểu nhà binh, sau đó cẩn thận đặt một chiếc hộp gỗ trước mặt hắn.
    “Oh, cám ơn, cũng thay ta gửi lời cám ơn cho binh sĩ đã mang vật này tới. Các ngươi vất vả rồi.” Đinh Minh là biết bình thường binh sĩ trong doanh trại muốn nhận được vật gì từ nhà gửi đến, thường thường sẽ thông qua quân đội trao tay.
    “Không có gì, tiên sinh, đây là chức trách của chúng ta.” Binh sĩ rất có tố chất nghiêm mặt nói.
    “Được rồi, ngươi lui ra đi.” Đinh Minh gật đầu, tiễn khách.
    Chờ trong phòng không có ai, hắn mới cẩn thận mở ra hộp gỗ. Trong đó nằm một chiếc phi tiêu sáng bóng. Bất quá đây cũng không phải phi tiêu bình thường, mà là một loại được chế tạo bằng hợp kim Vibranium và Adamantium.
    Gần đây, hắn trong đầu luôn luôn có những kí hiệu lạ kỳ. Hắn liền biết hắn đã linh cảm ra dấu ấn của Phi Lôi Thần Thuật. Vậy nên hắn quyết định chế tạo ra phi tiêu sử dụng loại hợp kim này. Theo trí nhớ của hắn, Namikaze Minato nhưng là luôn luôn mang theo một chiếc phi tiêu rất đặc biệt a, điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là chất liệu chế tạo ra cái phi tiêu đó rất bất phàm, nhất định là dùng để khắc dấu ấn mở ra đường hầm không gian. Sau đó hắn lại nhớ tới Minato dùng Phi Lôi Thần Thuật chuyển biến chiến trường nhanh như thế nào. Hắn cũng không có khả năng có nhiều loại kim loại quý hiếm như thế. Điều này có nghĩa là Phi Tiêu đặc chế chỉ có một, các phi tiêu dùng để định vị hướng đi, nơi cần đến cũng chỉ là chất liệu bình thường thôi a.
    Đinh Minh lấy ra thanh kiếm hợp kim của mình, đưa Chakra Thủy vào, bắt đầu cẩn thận khắc lên trên phi tiêu. Hắn nhưng là không có khả năng không cho Chakra vào mà vẫn có thể khắc được, phải biết loại hợp kim này là cực kỳ cứng rắn a. Mà lại cho các loại Chakra khác vào, rất có khả năng không khống chế được. Vẫn là cho Thủy vào thích hợp nhất.
    Từng đường nét hiện lên trên chiếc phi tiêu. Dấu ấn vẫn tồn tại mấy ngày nay trong đầu hắn dần hiện lên trên nó. Không bao lâu, một chiếc phi tiêu kì dị được hoàn thành, lấp lóe ánh hào quang sáng chói.
    Đinh Minh lại thử lấy ra một chiếc phi tiêu bình thường, có cùng hình dạng với chiếc phi tiêu này. Lần này hắn không cần cho Chakra vào, một dấu ấn khác rất nhanh được hắn tạo nên.
    Xong xuôi, hắn lập tức ném phi tiêu bình thường ra xa, sau đó kết ấn, truyền Chakra và chiếc phi tiêu đặc chế. Chợt thân thể hắn lóe lên, xuất hiện tại bên cạnh chiếc phi tiêu bình thường kia.
    “Trách không được a trách không được, các Kage khác nhặt được phi tiêu của Minato cũng không thể nghiên cứu ra cái gì, không nói bọn hắn chỉ nhặt được phi tiêu bình thường thôi, liền nói loại này đặc biệt dấu ấn nhưng là mỗi người một khác nhau a. Không có cơ duyên linh cảm tới được, dù có ngộ tính cao đến mấy cũng khó thi triển Phi lôi thần thuật à.” Đinh Minh hưng phấn, chợt ngửa đầu lên trời cười ha hả. Còn tại sao trong Phong Ấn Chi Thư không ghi rõ những điều này? Đinh Minh phỏng đoán hẳn là cái môn bí thuật này quá đặc biệt, không có cơ duyên đạt được kim loại và cảm ngộ dấu ấn, nói ra cũng vô dụng. Thậm chí nếu để người đọc biết được cần tài liệu đặc chế phi tiêu, này chẳng phải càng hao tài tốn của cũng chưa chắc được gì? Cũng không phải ai cũng có sự nhẫn nại khắc mấy năm mà không có thành quả. Tay táy máy lại nghịch lên tài liệu đặc chế, này không phải lãng phí rồi? Cái loại hợp kim như thế này một khi định hình rồi là gần như không thể nào hòa tan nó nữa, trừ khi có các loại lửa đặc thù a. Túm lại hay vẫn là tùy vào cơ duyên đi. Móa… giờ ngẫm lại hàng này tuy xịn nhưng giá đắt, hao tài tốn của, tốn thời gian tu luyện… tuy rằng có thể làm được truyền tống cách xa vạn dặm, nhưng Đinh Minh luôn cảm giác mình có điểm bị hố…
    “Có ai không?” Cái trán hắc tuyến Đinh Minh lập tức gọi to.
    “Tiên sinh có việc gì ạ?” Một tên binh sĩ cẩn thận tới gần, tự hỏi tiểu tổ tông này hôm nay làm sao thế? Ngày bình thường hiền lành lắm mà? Chẳng lẽ vừa nhận được cái gì tên kia đưa? Thư chia tay? Thư li dị? Uhm hẳn là thế…
    “Anh mau dùng chuyển phát nhanh đưa cái này về nhà của ta cho ta, uhm, chờ ta cũng viết một bức thư nữa.” Đinh Minh nhặt lên phi tiêu bình thường mới chế kia, bỏ vào hộp gỗ, sau đó quay về bàn làm việc, tùy tiện viết một lá thư hỏi thăm sức khỏe và dặn dò bà chị quản gia. Tiếp đến, hắn đưa cả bức thư và hộp gỗ cho người lính, nhờ hắn gửi giùm.

    [\SPOILER]
     
    crazyboy74 and Lôi Soái like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)