↑ ↓

Hiệp sĩ trong Marvel

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi forte89, 9/12/16.

  1. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    28
    Chương 6:

    Sau khi về nhà, trời đã tối, cả nhà (hai lão và bà chị quản gia) lại quây quần quanh bữa tối. Hôm nay là một ngày trọng đại, vì một tuần sau, Đinh Minh là bắt đầu cắp sách đến trường.
    “Con ngoan, ước mơ của con là gì, mẹ nhất định sẽ giúp con hoàn thành.” Bà lão rất có mẫu tính nói.
    “Em yêu, chúng ta dẫn dắt nó vào đường là được rồi, không thể giúp nó cả đời được a.” Ông lão nghiêm khắc hơn nhiều, có điều gặp bà lão ánh mắt nguy hiểm nhìn sang, ông lão rất tự giác giơ cờ trắng đầu hàng: “Ai, thôi được rồi, tùy em a.”
    Ông lão thực ra cũng bất đắc dĩ, ai kêu mình tuổi trẻ chơi dại, khiến mấy chục năm rồi không có con được đây? Bao nhiêu năm rồi không thể khiến bà lão hưởng thụ cảm giác tình mẫu tử? May mắn là khi cuối đời, Thượng Đế thương tình cho mình gặp được thằng bé này. Nhìn nó lớn lên đáng yêu chưa kìa, còn rất thiên tài nữa chứ, không hổ là nhân phẩm mình tốt a… Ông lão rất yy thầm nghĩ.
    “Con ngoan, thế nào, có ước mơ gì chưa? Cứ nói đừng ngại, người Mĩ chúng ta là tự do ngôn luận a, thậm chí nếu con muốn làm Tổng Thống, mẹ cũng sẽ cố gắng giúp con.” Bà lão mới sẽ không để ý ông lão yy, lập tức quay sang dùng khuôn mặt hiền hòa nhìn Đinh Minh, quả nhiên là gừng càng già càng cay a, thay đổi sắc mặt như lật sách, khiên bà chị quản gia Adele thiếu chút nữa phì cười.
    “Hắc hắc, con mới sẽ không làm Tổng Thống đây, vừa mệt vừa nhức óc, mà còn già nhanh nữa ạ, con thấy ông Tổng Thống hiện lại tuổi còn trẻ mà tóc đã bạc hết rồi. Vẫn là theo mẹ làm nghiên cứu gen tốt hơn, vừa trẻ vừa đẹp, lại sống lâu ạ.” Đinh Minh rất là vô sỉ nói, còn không quên đánh cái nịnh hót bà lão. Mặc dù người Mĩ không có thói quen nịnh hót, nhưng có người khen mình trẻ đẹp, đặc biệt là con hoặc chồng mình, người phụ nữ nào không thích à?
    Bà lão lập tức mỉm cười khoan khoái, không có gì thành tựu hơn con cái mình đánh giá cao và muốn theo đuổi nghề nghiệp của mình a. Còn đối với việc tại sao Đinh Minh biết nghiên cứu gen là cái gì, bà lão tỏ vẻ không để ý. Con mình tuổi nhỏ liền đã là thiên tài. Không thấy nó một tuổi rưỡi biết nói, hai tuổi biết đi, từ đó bắt đầu tập múa kiếm, rèn luyện sức khỏe sao? Đó là biểu hiện của thiên tài a! Mặc dù bà lão phỏng chừng chắc là không thể so với Einstein, nhưng là dù sao cũng sẽ không kém nhiều a. Uhm, không hổ là đứa con Thượng đế cho ta, quả nhiên nhân phẩm tốt nhất định sẽ có báo đáp à… Bà lão lại yy nghĩ đến. Rất rõ ràng là yy không phải độc quyền của ông lão rồi.
    “Uhm, nếu con có chí hướng thế, lên mười tuổi ta liền dẫn con đi quan sát phòng nghiên cứu a.” Bà lão làm ra hứa hẹn, không để ý đến ông lão vẻ mặt tối tăm ngồi một bên.
    Ông lão ngửa đầu nhìn trời thở dài. Ai, quả nhiên trẻ con dù sao cũng là trẻ con a, vì sao không làm nghiên cứu công nghệ cao đây? Phải biết rằng thời đại này là thời đại của công nghệ a. Ai, đợi nó lớn lên tí, chắc chắn phải dụ dỗ nó mới được, uhm, không để cho Mary biết là được, uhm, vẫn là kín đáo dụ dỗ là thượng sách a.
    Đinh Minh rất là vui sướng. Vì sao hắn lựa chọn gen? Vì gen là thích hợp với hắn hơn là công nghệ cao a. Chỉ có nghiên cứu gen mới có thể đạt được thứ hắn muốn, còn là thứ gì nha… Hồi sau sẽ rõ… ka ka… (Tác giả: Không phải tại ta mà hắn vô sỉ như thế nha…)
    Cơ mà Đinh Minh cũng sẽ không bỏ qua công nghệ cao. Hắn là biết ông lão làm đổng sự, có cổ phần trong công ty Stark a. Uhm, đúng là Stark đấy. Hắn nhất định phải tìm cơ hội làm quen với Howard a.
    Bữa tối ăn xong, bà chị quản gia rất tự giác đứng dậy don dẹp. Đinh Minh một mình đi lên sân thượng, ngẩng đầu nhìn trời sao đẹp đẽ. Một điều may mắn cho Đinh Minh là hắn lại có cơ hội nhìn sao. Kiếp trước của hắn ở Hà Nội, rất không may là từ khi hắn trưởng thành, bầu trời liền không còn sao nữa. Đối với điều này, hắn cũng không biết tại sao, cũng không đi sâu tìm hiểu, chỉ có một điều nhàn nhạt tiếc nuối. May là giờ đây, hắn lại có cơ hội ngắm sao. Hơn nữa là mỗi ngày ngắm, làm dịu đi phần nào nỗi nhớ cố hương của hắn.
    Bữa tối nay cho hắn rất nhiều cảm xúc, nhìn lên trời sao làm hắn suy nghĩ rất nhiều. Bất giác hắn nhìn về phía Đông Nam. Hắn biết cố hương của hắn ở hướng đó. Mặc dù chỉ là thế giới song song, nhưng dù sao đó cũng là Việt Nam a.
    Hắn biết Việt Nam sắp giải phóng khỏi thực dân Pháp, cũng biết nước Mĩ sẽ xâm lược Việt Nam, nhưng dù vậy hắn cũng không có cách nào. Lẽ nào chạy đến Nhà Trắng ám sát Tổng Thống à? Hắn mới sẽ không ngu như vậy. Nói không chừng chưa kịp gặp Tổng Thống, mình sẽ ngỏm mất rồi.
    Bất quá không sao, hắn quyết định, hắn sẽ cố gắng trở nên càng mạnh hơn, trở thành một trong những Super Heros nổi danh nhất, ít nhất có thể một phần nào đó chi phối Avengers. Bằng cách này, ít ra khi thế kỉ mới đến, Việt Nam cũng không cần lo lắng hãi hùng sống giữa hai người khổng lồ a. Người Việt Nam cũng có thể ngẩng đầu ưỡn ngực, đi ra quốc tế, không có chút nào tự ti, kiêu ngạo nói rằng, đất nước chúng ta cũng có Super Hero a.
    Suy nghĩ như vậy, Đinh Minh lại bắt đầu quá trình gian khổ rèn luyện của hắn. Với hắn mà nói, lực lượng là chỉ có thể thông qua nỗ lực rèn luyện hoặc trải qua khổ đau mới có được đấy. Lực lượng đến dễ dàng, không khống chế được, đó ắt không phải của mình. Chắc chắn sẽ tồn tại hậu quả không tưởng tượng nổi.
    Cứ nhìn sự khác biết giữa Super Heros và Super Villains mà xem. Super Heros đạt được lực lượng nhưng vẫn duy trì bản tâm của mình, thông qua rèn luyện liên tục mà khống chế được cỗ sức mạnh đó.
    Mà rất nhiều Super Villains nhưng thật ra là những kẻ theo đuổi sức mạnh, làm nô lệ cho sức mạnh. Người như vậy, tuy ngắn hạn có thể mạnh không tưởng nổi, nhưng cái gì dễ đến thì cũng sẽ dễ đi. Cuối cùng luôn luôn là bại về phe chính nghĩa à.
     
  2. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    28
    Chương 7:

    Năm 1934,
    Ngày mai Đinh Minh sẽ tròn 14 tuổi. Hắn sinh nhật vào tháng 11, cho nên tất nhiên là còn hơn nửa năm nữa hắn mới bước vào cấp ba. Nhưng dù vậy, gia đình hắn đã bắt đầu chuẩn bị rối rít. Nhất là ông lão rất vô sỉ gọi hắn lại, giảng cho hắn một bài về vấn đề giới tính và tình dục, khiến hắn có một loại xúc động muốn tiến lên giật lấy bộ râu đã bạc phơ của ông. Giảng xong ông lão còn mặt dày cam đoan là khi Đinh Minh tròn mười sáu tuổi, ông còn sẽ tặng cho hắn món quà nho nhỏ… Uhm, không nói hắn cũng có thể đoán được là cái gì…
    Nhưng là bà lão cũng kéo hắn lại giảng cho hắn một bài. Đó chính là kiếm nhiều chút bạn bè a. Từ nhỏ đến giờ, Đinh Minh cũng có vẻ lập dị. Hắn ngoài dành thời gian thỉnh thoảng đi chơi với Steve Rogers ra, thời gian biểu của hắn chỉ có rèn luyện và học tập. Riêng nói về học tập nha, hắn có cảm giác trời đất quay cuồng rất lâu… Bởi vì hắn không phải học bài tập ở trường a, hắn là học nghiên cứu gen ấy… Cả một đống chữ làm hắn có cảm giác trở lại kiếp trước ôn thi đại học. Huống chi cái này còn khủng khiếp hơn kìa… May là có bà lão giúp đỡ và chỉ điểm, lại còn được đến phòng nghiên cứu để thực hành, bằng không hắn xác định sẽ bỏ nghề nửa chừng.
    Điều này cũng tạo thành hậu quả là hắn rất ít bạn. Hơn nữa hắn cũng không coi là gì, dù sao một linh hồn hai kiếp hơn ba mươi tuổi là sẽ rất khó hòa đồng a. Nhưng nói đi nói lại, dù sao lên cấp ba sẽ khá khẩm hơn. Người Mĩ trưởng thành sớm mà. Không nói cái khác, chỉ riêng mười sáu tuổi a, hắn là rất mong chờ ngày đó. Hắn quyết định mười sáu tuổi liền kết liễu hai đời xử nam của mình.
    Đinh Minh nghĩ lại 14 năm trôi qua, rất có một loại cảm giác đã qua một đời, thở dài, cảm khái.
    Hôm nay, hắn đã là trung nhẫn đỉnh phong rồi. Mặc dù tốc độ tu luyện của hắn không nhanh là bao nhiêu, nhưng cơ sở lại vững chắc cực kỳ. Chỉ riêng nói về thân thể, hắn là sẽ không thua cho trung nhẫn Rock Lee a. Lượng Chakra, mặc dù không bằng được Jinchukirii, nhưng dù gì cũng có khoảng chừng một phần tư a. Còn về tinh thần lực? Hắn dám đảm bảo giáo sư X mặc dù có thể đọc ý nghĩ của hắn, nhưng muốn khống chế hắn thì khó khăn vô cùng. Muốn để giáo sư X không thể đọc ý nghĩ của hắn, hắn phỏng chừng tinh thần lực phải ngang với ảnh cấp a. Dù sao giáo sư cũng là cấp bốn dị nhân tồn tại a.
    Nói đến nhẫn thuật của Đinh Minh, hắn có một loại tìm không ra cái lỗ để chui vào. Dù sao bằng tuổi này, nhân gia Naruto là chơi Rasengan a, Sasuke là Chidolri a, thậm chí là Sakura cũng đã học tập nhẫn thuật chữa bệnh đỉnh cấp. Còn hắn? vẫn là tam thân thuật thôi… Mặc dù dùng đến đăng phong tạo cực, nhưng này cũng không thể phủ nhận sự vô năng a…
    Ảo thuật… uh, cái này không nói được rồi, không có cái nào a…
    Kiếm thuật… uh, vẫn là kiếm thuật cơ bản thôi… không phải hắn không muốn hối đoái kiếm thuật đỉnh cấp, nhưng là nhân gia là cần kiếm xịn a… tức là kiếm được chế bằng kim loại xịn ấy, bởi vì hầu hết kiếm thuật là được xây dựng trên việc truyền Chakra vào vũ khí mà. Không có kim loại xịn, làm sao có thể truyền Chakra vào? Đinh Minh đoán đây cũng là lý do vì sao mà trong Hokage thế giới samurai ít và yếu như vậy đi. Đừng nhìn một số samurai là dùng kiếm kết hợp với Chakra, nhưng đó cũng chẳng qua là dùng Chakra bao bọc bề ngoài của kiếm, mà không làm được truyền Chakra vào trong kiếm, mà không ảnh hưởng đến kết cấu của kiếm. Trong Naruto, Mifune làm được điểm này liền có chiến lực ngang với năm Kage, điểm này cũng phần nào giúp cho Hanzo có danh xưng “Bán Thần” a… Dù sao cái đồ chơi này chỉ có nhà giàu, đại tộc mới chơi được, hơn nữa dùng tinh thần samurai đối chiến với ninja đã là có tiên thiên thế yếu. Thử nghĩ xem, một người cao thượng, một người không từ thủ đoạn nào đánh nhau, ai thắng a? Nhìn lại Super Heros kìa, cao thượng thì cao thượng đấy, mặc dù cuối cùng rất không giải thích được chiến thắng (Chắc là do nhân vật chính quầng sáng đi), nhưng quá trình là gian khổ nhiều lắm a. Thậm chí SHIELD còn từng bị HYDRA chiếm lĩnh, Green Goblin còn từng trở thành giám đốc SHIELD kìa…
    Thế mới nói, trở thành samurai thì gian khổ, mà kết quả lại chả ra gì, vẫn là làm ninja mới tốt.
    Còn về Đinh Minh, hắn tại sao lại chọn kiếm? Vì hắn yêu thích, hắn muốn sáng tạo ra con đường ninja thuộc về mình. Từ đó, hắn mới có thể trở thành ninja vĩ đại nhất, thực hiện ước mơ cua muội tử của mình.
    Bất quá dù sao nhưng năm này cũng không uổng phí, hắn cuối cùng luyện được chiêu rút kiếm đến đăng phong tạo cực a… Bảo đảm là sắp sánh ngang Phó Hồng Tuyết rồi, rút đao là có người chết.
    Thậm chí, để rèn luyện khả năng phản ứng của mình, từ mười tuổi bắt đầu, hắn học cách Teppi luyện kiếm, treo một đống kiếm gỗ lên, gõ một cái là lập tức kiếm trận chuyển động. Mới đầu hắn ăn không ít đau khổ, may là dần dần cũng quen. Từ mười cây kiếm ban đầu, giờ đã tăng lên tới gần trăm cây rồi.
    Thể thuật… có lẽ đây là thứ Đinh Minh tự hào nhất rồi. Dù sao mười mấy năm qua bao nhiêu năng lượng điểm hắn đều dùng để đầu tư vào Bát Môn Độn Giáp a… Môn thể thuật này không nói cái khác, chính là cực kỳ thích hợp với hắn. Mở Bát Môn Độn Giáp, phối hợp với thế kiếm một đi không trở lại, bảo đảm ngày này sang năm là ngày giỗ của kẻ địch. Tất nhiên môn thể thuật này có thiếu sót cực lớn của nó, dùng xong không cẩn thận liền mất đi sức chiến đấu, đặc biệt là mở ra Tử môn, khả năng giống như Might Guy bại liệt cả đời là rất lớn. Bất quá hắn vẫn là đổi lấy, vì một ngày hy vọng kiếm được Huyết kế giới hạn Mộc độn. Có cái này chắc là sẽ giảm bớt khả năng dính bại liệt a.
    Hôm nay có thể nói là ngày hắn hoàn thành công tác của mình, vì hắn cuối cùng hắn cũng đổi được Tử Môn - Môn cuối cùng của bộ thể thuật này, không uổng phí mấy năm nay làm Super Hero của hắn.
    Từ lúc năm tuổi, sau khi dạy dỗ một trận ba tên to con và đồng bọn (uhm, tất nhiên là tụi kia lại kéo bè kéo lũ đến nữa, vì vậy nhân vật chính của chúng ta lại phải ra tay… kiếm điểm). Đinh Minh quyết định sớm chút trở thành Super Hero, đơn giản vì tội ác chính là điểm a, không nhanh chóng kiếm chút điểm, sau 22 tuổi làm sao bây giờ? Đi đâu tìm năng lượng đây?
    Và thế là thành phố New York bỗng xuất hiện truyền thuyết về Super Hero. Một người bịt mặt chùm đầu, mặc áo choàng đen. Toàn thân từ trên xuống dưới là màu đen, tựa như hòa vào màn đêm của thành phố vậy. Tuy rằng có vẻ rất tà ác, nhưng nhân gia là đi dương thiện phạt ác a… Suy đi tính lại, nhà báo cảm thấy cho cái tên xấu quá cũng không tốt, đẹp quá cũng không được. Thế là Mr. Ông chủ nhà bào quyết định cho cái tên Shadow Paladin,… uhm… Shadow nha, nghe là biết không thế nào tốt, những kẻ luôn hoạt động trong bóng đêm, chuyên đeo mặt nạ có kẻ nào tốt à? Còn Paladin nha, không phải các hiệp sĩ là thường xuyên phải bảo hộ bình dân sao, dương thiện phạt ác sao? Lấy tên Knight lại thấy đơn giản quá, Paladin vừa mang phong cách người Mĩ hào phóng, người Pháp lãng mạn… Uhm, Shadow Paladin tốt, vừa oai phong, lại không mất cá tính…
    Thế là ngày hôm sau, trên báo lập tức xuất hiện tiêu đề về Shadow Paladin Super hero…
    Đọc bài báo này, Đinh Minh khóc không ra nước mắt, Shadow Paladin a, liên quan gì đến ninja đây? Nhưng cái tên này làm sao nghe vào tai cũng thấy dễ chịu a… Chậc chậc… Tên nhà báo nào tài hoa vậy? Lấy cái tên cũng dễ nghe như vậy, các muội tử không mê chết mới là lạ.
    Chẳng lẽ là do bộ đồ của mình? Không phải chứ, ngoại trừ áo choàng chính là tham khảo Assassin Creeds thôi a, liên quan gì đâu? (Tác giả: Này còn nói không liên quan? Vô nghĩa…)
    Nhắc đến áo choàng, Đinh Minh là rất đắc ý. Kiếp trước hắn chính là ngày ước đêm ước mình có một ngày sở hữu cái áo choàng a. Không nói dùng áo choàng đều là cực kỳ nổi danh, mạnh mẽ cực kỳ Super Heros a, liền nói áo choàng chính là vật dụng thiên nhiên để che giấu vũ khí a… dưới áo choàng của Đinh Minh, đó là phi tiêu, là Shruiken, là dao găm, là thuốc mê, độc dược, xuân dược,… còn có thanh kiếm ninja tham khảo từ thanh của Sasuke nữa (Đinh Minh quyết định làm dài hơn tí). Túm lại là rất có một bộ một lời không hợp tựu rút ra ném người. Trên thực tế, rất nhiều lần đối mặt các tổ chức mafia, hắn chính là dựa vào đồ chơi này, xuất kỳ bất ký ám sát thủ lãnh, bảo đảm một trăm phần trăm chưa từng trật. Nói thật, nếu thời đại này súng ống không quá yếu kém, tác dụng không lớn đối với hắn như sau này, hắn nhất định trang bị một khẩu bắn tỉa đời mới nhất a… nhất định sẽ không tốn sức như bây giờ. Cuối cùng nha, mặc vào áo choàng chính là trông rất soái, dễ dàng trang đẹp trai tán muội tử… này không phải giấc mơ của Đinh Minh sao? Nói nhảm, đương nhiên phải rồi.
    Một thành tựu khác mà Đinh Minh rất là tự hào, đó chính là khả năng kết ấn của hắn. Bây giờ hắn kết chính là một giây sáu cái ấn a, hơn nữa còn là một tay kết ấn, hai tay hai loại ấn, rất có phong phạm Chu Bá Thông Tả hữu hỗ bác thuật. Mặc dù giờ hắn chưa có nhẫn thuật mấy, nhưng không sao a, cái gì đến sẽ đến thôi, giờ mình đã hoàn thành Bát Môn Độn Giáp, cái ngày mà một tay phun nước, một tay phun điện chắc là sẽ không xa a…
    Đang suy nghĩ miên man, bỗng nhiên nghe được ông lão hỏi: “Con trai, đang ăn cơm mà thẫn thờ cái gì đấy?”
    “Không sao ạ, chỉ là có chút hứng khởi vì sắp được lên cấp ba thôi ạ” Đinh Minh giả vờ hồ đồ.
    “Vậy à, uhm, ngày mai ta sẽ xin thầy cho nghỉ một buổi, con chuẩn bị đi, ta mang con đi công ty Stark.” Ông lão nói xong, rất tự nhiên lảng tránh ánh mắt giết người của bà lão.
    “Thật ạ? Con nhớ được công ty đó không chỉ có những vũ khí nổi tiếng, còn có các loại công nghệ tiên tiến nhất thế giới à.” Đinh Minh hưng phấn nói, hắn nhất định phải tìm được cơ hội gặp mặt Stark, thỉnh giáo sự phong lưu của nhân gia.
    Về phần xin nghỉ thầy cô a, hắn đã làm rất rất rất nhiều lần, không rèn luyện thì chính là đến phòng nghiên cứu của bà lão học tập. Hắn mới không quan tâm sắc mặt thầy cô đây.
    “Ông cho nó đi xem mấy thứ đồ đó có gì tốt? Con trai, vẫn là gen tốt hơn. Đó là tương lai của nhân loại a.” Bà lão thẳng thắn nói, không quan tâm sắc mặt tối sầm của ông lão.
    Đinh Minh biết nếu mình không đứng ra, chắc chắn một trận chiến tranh sẽ xảy ra, kết quả luôn luôn là mình ở một bên chịu tội…
    “Mẹ, con vẫn sẽ chăm chỉ học gen mà, ngày mai con chỉ đến công ty ba vui chơi một tí thôi.” Đinh Minh vội vàng dỗ dành bà lão.
    “Uhm, thế mới đúng chứ, thế mới là con ngoan của ta. Con nhất định sẽ không hối hận vì sự lựa chọn của mình.” Bà lão rất là đắc ý nói.
    “Hừ, hừ,… gen có cái gì tốt chứ, ngày mai ta liền dẫn con đi xem sự hào nhoáng, xa hoa của công nghệ cao, không tin nó liền không thích, nó thích liền chắc chắn sẽ đổi nghề a, uhm, chính là thế, ta quả nhiên là thiên tài a…” Ông lão yy thầm nghĩ.
     
  3. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    28
    Chương 8:

    Hôm sau, cũng là sinh nhật của Đinh Minh, hắn và ông lão cùng nhau đến công ty Stark.
    Cách xa một dãy phố, Đinh Minh đã có thể thấp thoáng chứng kiến bóng dáng của công ty Stark. Đến gần hắn liền cực kỳ dễ nhận ra đâu là tòa nhà công ty. Quả nhiên người khổng lồ, kẻ nổi bật, đi đâu cũng dễ dàng nổi bật a, vàng là chắc chắn sẽ không mãi trong bùn rồi, luôn luôn có một ngày tỏa sáng.
    Bước vào công ty Stark, chứng kiến sự xa hoa của công ty, Đinh Minh rất có một loại quay trở lại thế kỉ 21. Không nói đâu khác, các sản phẩm bày ở đây, đã có rất nhiều là vượt qua thời đại này rồi.
    “Thế nào, con đánh giá sao nơi này?” Trên con đường dẫn đến phòng làm việc của ông chủ Stark, ông lão rất là đắc ý hướng Đinh Minh hỏi.
    “Rất tuyệt vời, nơi này có rất nhiều thứ mà thời đại này không nên có, con đoán chừng người tạo ra nơi này ắt hẳn là thiên tài trong thiên tài!” Đinh Minh vô cùng khâm phục. Trong suy nghĩ của hắn, tuy rằng dòng họ Stark lập dị chút, nhưng cái danh yêu nghiệt là không thể chạy đi đâu được. Không phải vậy, làm gì chế được mấy thứ hắc khoa học kỹ thuật đỉnh phong thế, từ nguồn năng lượng cho tới Jarvis, cho tới Ultron, không đâu không phải phàm vật a.
    “Tất nhiên rồi…” Ông lão lại đang chuẩn bị yy, phát hiện mình đã tới địa điểm, đang định tiến lên gõ cửa, lại chợt nghe trong phòng đối diện truyền tới một trận “Binh… binh… rầm… rầm…” Tiếp đó cửa phòng mở ra, một tên thanh niên gần ba mươi tuổi, để râu mép hùng hổ đi ra, suýt nữa đâm sầm vào Đinh Minh. May mà hắn mấy năm nay luyện phản ứng không tệ, nếu không tên kia chắc đo ván đầy đất rồi.
    Tên kia chỉ nhìn thoáng qua, gật đầu với ông lão, sau đó liền vội vàng đi, xem chừng chắc là đang tức không nhẹ.
    Ông lão cũng vẻ mặt tối tăm phiền muộn. Hôm nay là ngày sinh nhật của cháu mình a, chẳng lẽ do trước khi đi ra ngoài chưa xin tội với Thượng Đế hay sao, tự dưng gặp chuyện xui xẻo này…
    “Ah James, chờ chút, để ta dọn dẹp một chút rồi vào” Trong phòng truyền tới tiếng nói già nua của một ông lão.
    Năm phút sau, cửa phòng lại mở, một tên béo từ trong phòng đi ra, cười mời ông lão: “Bác James, vào đi thôi, ngài Stark đang chờ.”
    “Cám ơn Stane, dạo này khỏe không?” Ông lão gật đầu cười.
    “Không khỏe đi đâu được ạ, công ty dạo gần đây bận túi bụi, chính phủ đang chuẩn bị chiến tranh, vật tư có rất lớn cần công ty chúng ta lo a…” Stane cũng không lo Đinh Minh đứng gần, theo hắn, Đinh Minh chỉ là một tiểu tử, lại tới cùng ông lão, chắc cũng là con ông cháu cha thôi. Hơn nữa đây cũng không tính là bí mật gì.
    “Ai, lại chiến tranh, người Đức sẽ không dừng chiến tranh sao? Hòa bình phát tài không tốt sao?” Ông lão rất là cảm khái.
    “James, bác nói thế là không đúng rồi, không chiến tranh làm sao công ty ta kiếm lời được a…” Stane cười hắc hắc.
    Đinh Minh rất là cảm khái, quả nhiên là Stane, từ rất sớm đã có yêu thích kiếm tiền trên sự đau thương của người khác.
    “Uhm, vậy ta cũng không làm phiền cậu, ta vào gặp Issac đi thôi.” Ông lão cũng cảm thấy không nhìn được, trực tiếp đổi đề tài.
    Vừa vào phòng, nghe được tiếng đóng cửa sau lưng, chứng kiến căn phòng sáng sủa, ngăn nắp, rất khó tưởng tượng vừa nãy mấy tiếng ồn là từ nơi nào phát ra.
    “Ha ha James, đã bao lâu rồi người bạn của tôi chưa tới nơi này?” trong phòng truyền tới tiếng cười sang sảng của một ông già.
    Ngẩng đầu lên, phát hiên đó là một ông già râu tóc bạc trắng. Mặc dù tinh thần quắc thước, nhưng có thể nhìn ra được, ông già này đã sắp đi đến cuối cuộc đời.
    “Issac, anh cũng phải tha thứ cho tôi a, già vậy rồi, còn đi đi lại lại, làm nghiên cứu sao được nữa? Tôi vẫn còn muốn sống mấy năm, chờ ôm đứa cháu đấy.” Ông lão mỉm cười nói.
    “Oh oh, thế ngọn gió nào đưa anh tới đây? Để tôi đoán xem, sẽ không phải là cậu bé này chứ?” Issac tò mò hỏi.
    “Chuẩn rồi, để tôi giới thiệu với anh, đây là con trai tôi, Đinh Minh Potter, tuy tuổi trẻ chút nhưng nó chắc chắn là một thiên tài đó.” Ông lão đắc ý giới thiệu Đinh Minh cho ông già đối diện.
    “Không phải chứ, tôi mới không tin đâu, thiên tài tới mấy, làm sao mà qua được Howard nhà tôi?” Issac bĩu môi.
    “À, không tin phải không? Cứ việc hỏi nó mấy vấn đề đi, mà tôi cũng nói trước, hiện tại nó là đang nghiên cứu gen, không phải công nghệ cao.” Ông lão kiêu ngạo nói.
    Issac không tin, lập tức hỏi ra một đống vấn đề. Tuy bản thân Stark công ty là thuộc về nền công nghiệp nặng, không đi nghiên cứu lĩnh vực gen, nhưng bản thân Issac là đã từng nghiên cứu qua. Theo ông, các ngành khoa học nhìn bề ngoài thì không liên quan đến nhau, nhưng luôn luôn sẽ có mối liên hệ nhất định. Nghiên cứu một vài mảng phụ, luôn sẽ có trợ giúp, cung cấp ý tưởng cho mảng chính của mình. Tuy nói gen là mảng phụ, nhưng dù gì Issac cũng là có trình độ Đại học trong mảng này. Vậy mà càng hỏi, Issac càng khiếp sợ, Đinh Minh trình độ về gen khá cao, thậm chí sắp không thua mình rồi.
    “Thế nào? So với Howard thế nào?” Ông lão rất là đắc ý hỏi.
    “Thường thôi, trừ phi có thể nhận ra đây là kim loại gì, tôi mới công nhận.” Issac quyết định chơi cùn, đẩy ra một loại kim loại hoàn toàn mới. Theo hắn, có là Thần mới biết được a.
    “Anh…” Ông lão đầu bốc khói đen, đang định nổi giận, đã thấy Đinh Minh cầm lên miếng kim loại kia, thần tình chăm chú, khác hẳn với cái vẻ cười cợt, bất cần đời hàng ngày của hắn.
    “Không phải chứ, giàu rồi… oa ha ha ha…” Đinh Minh trong nội tâm cực kỳ kích động, hắn là đang cố gắng lắm không cười to, phát tiết mình vui sướng, nhưng dù vậy, hai ông lão vẫn là phát hiện sự hưng phấn của hắn.
    “Oh, con trai, đây là gì vậy?” Ông lão tò mò hỏi.
    “Đây là một loại hợp kim, do hai kim loại không biết, vô cùng cứng rắn tạo thành ạ, trình độ cứng rắn đã vượt qua bất kỳ một loại hợp kim nào ạ.” Đinh Minh vui vẻ trả lời.
    Lúc này ông lão liền chú ý tới thần tình dại ra của Issac, lập tức trong lòng lại bắt đầu yy: “Muốn so à, so được sao? Vẫn là con trai lão tử đệ nhất !!!”
    “Này Issac, hợp kim này là sản phẩm mới của công ty à? Hai kim loại tạo thành là gì vậy? Đừng nói là…” Ông lão hỏi, sau đó tỏ ra khiếp sợ.
    “Uhm, đúng rồi, là do Vibranium và Adamantium tạo thành đấy.” Issac giật mình phản ứng lại, lập tức cười khổ nói.
    “Không thể nào, ai làm được điều này? Hai loại kim loại này căn bản là không có khả năng a…” Ông lão dồn dập hỏi, biểu tình kích động hoàn toàn lộ ra.
    “Tiến sĩ MacLain đấy, anh cũng đừng đi tìm hắn hỏi, hắn cũng không biết làm sao làm ra đâu, chẳng qua đang ngủ mớ, tỉnh dây thì quá trình đã hoàn thành rồi.” Issac bất đắc dĩ nói.
    “Ôi chúa, sao không để hắn chết đi, mặc dù tôi biết hắn rất thiên tài, nhưng đây là khoa học a, lẽ nào hắn không biết làm khoa học là cần sự tỉ mỉ, cẩn thận từng li từng tí sao?” Ông lão cực kỳ bực mình hô hào.
    “Haizz, tôi đã nói với hắn bao nhiêu lần rồi, hắn là sẽ không thay đổi a…” Issac buồn rầu nói, lập tức chuyển đề tài: “Được rồi, hôm nay ông đến làm gì vậy? Chắc là sẽ không chỉ để giới thiệu con trai mình cho tôi đi?”
    “Uhm, hôm nay là sinh nhật nó, tôi là muốn dẫn nó đi tham quan công ty mình, thuận tiện quan sát sản phẩm mới của công ty, nó thích cái gì, liền mua làm quà cho nó a.” Ông lão mỉm cười nói.
    “Vậy sao, không cần thiết như vậy, giữa chúng ta làm gì nói chuyện mua bán, nó thấy cái gì hợp ý, cứ lấy đi là được.” Đối với Đinh Minh, Issac vẫn là rất hài lòng, dù sao cũng là con trai bạn thân mình, hơn nữa còn là thiên tài a, sau này còn không phải trở thành thành viên công ty mình sao?
    “Thật sao bác Issac, cháu muốn mấy thứ đây…” Đinh Minh vẻ mặt bỉ ổi nói.
    “Cứ lấy tùy tiện, cháu thích là được.” Mặc dù Issac có điểm bất an, nhưng hắn là sẽ không tự mình vả mặt mình.
    “Cháu muốn hai loại kim loại Vibranium và Adamantium, khối lượng là …. ạ.” Đinh Minh vẻ mặt chờ đợi nhìn Issac. Hắn là sẽ không lấy hợp kim này, vì chắc chắn Issac sẽ không cho, đây nhưng là thành quả mới phát minh, cực hiếm mà lại không phục chế được a. Mà hắn cũng không muốn lấy vũ khí tương lai của Captain America, dù sao cũng là anh em của mình a, không biết thì thôi, biết rồi còn lấy, nhất định sẽ rất bất an trong lòng.
    Hơn nữa, hắn lấy riêng biệt hai kim loại này, không phải là không có lý do. Vừa rồi, hắn đưa Chakra thuộc tính Thủy vào, lập tức đã điều tra được thành phần, hàm lượng và kết cấu của hợp kim này. Hắn tin tưởng chỉ cần hỏi ông lão, cho mình mượn mấy nhà khoa học thiên tài, mình nhất định có thể chế ra hợp kim này a.
    Nói đến Chakra thuộc tính Thủy, nó không có phụ trợ về sức mạnh, lực công kích, trọng lượng như các Chakra thuộc tính khác. Nhưng nó có một đặc điểm mà các Chakra khác không có, đó là dễ khống chế hơn nhiều. Đó là bởi vì Thủy vốn là mềm nhẹ, tự nhiên, không gì không thâm nhập, không gì không ôn dưỡng mà. Mặc dù cũng có hàm nghĩa cuồng bạo như sóng thần, hút cực mạnh như xoáy nước, nhưng bình thường Thủy là rất dễ khống chế hướng đi, là công cụ dùng để thâm nhập điều tra tốt nhất.
    Issac có điểm đờ ra, hắn có điểm không ngờ tới thằng nhóc này cư nhiên yêu cầu như thế. Nhưng không sao, hai kim loại này mặc dù hiếm, nhưng vẫn là khai thác được, không phải là cái loại không thể phục chế mà lại khan hiếm vô cùng như hợp kim kia, hắn là vẫn cung cấp được điểm ấy cho Đinh Minh. Hơn nữa hắn nhìn ra được, thằng nhóc kia tâm lý chưa trưởng thành, chắc là không phục đây. Muốn nghiên cứu ra được thứ mà người khác cũng làm ra được. Điều này cũng bình thường thôi, đều là nhà khoa học trẻ mà, hắn cũng từng thế, con trai hắn Howard cũng từng thế. Chính điều đó mới là thuốc kích thích cho sự phát triển của nền công nghiệp nước nhà. Với lại, người trẻ tuổi mà, cần chút va chạm và thất bại a… Không phải vậy, làm sao có lòng kính trọng, và khâm phục mấy lão đầu ta đây… Issac đắc ý thầm nghĩ. Bất quá, nghĩ tới Howard, vẻ mặt hắn lại tối tăm phiền muộn.
    Lập tức, Issac giơ hai tay đồng ý, gọi người vào, kêu nhân viên đưa hàng tới tận nhà cho ông lão. Ông lão cũng ngồi một lúc, cùng Issac tán phét chuyện trên trời dưới đất, từ khoa học cho tới xã hội. Khoảng mấy tiếng sau, hai người mới cáo từ ra về. Đinh Minh rất không nói gì, người già a, quả nhiên càng già càng nói nhiều, hắn ở một bên là đã không chờ đợi được muốn về nhà nghiên cứu ra vũ khí của mình. Bất quá, hắn cũng đạt được chút thông tin quan trọng. Đó là tiến sĩ Erskine vừa định trốn khỏi nước Đức, nhưng lại bị bắt lại rồi. Không thể không nói Stark công ty mạng lưới tình báo là rất lớn a. Issac cũng nói chính phủ Mĩ là đang lên kế hoạch muốn giải cứu Erskine để tiến sĩ giúp nghiên cứu thuốc ăn gian đây…
    Đối với điều này, Issac cũng rất vui, hắn biết thời điểm Steve đổi đời là sắp đến rồi. Khi nào rỗi rảnh, mình nhất định phải khao hắn một bữa mới được.
    Trên đường về, Đinh Minh lại xin ông lão cho mình mượn mấy nhân viên nghiên cứu khoa học thiên tài. Hắn là muốn thành lập phòng nghiên cứu của riêng mình, trong đó nhất định phải còn có nghiên cứu gen nữa.
    Ông lão lại tưởng Đinh Minh đổi ý muốn chuyển nghề rồi, lập tức vui mừng cực kỳ, vung tay lên đồng ý, thậm chí là cung cấp một số lớn tài chính cho hắn.
    Đinh Minh cảm động cực kỳ, lập tức ước gì năm 1940 mau mau đến nhanh, mình nhất định phải tham chiến, sang Châu Âu tìm kiếm Infinity Formula, mang về giúp cha mẹ trường sinh a.
    Nửa năm sau, phòng nghiên cứu được kiến tạo hoàn tất, Đinh Minh sau khi mượn một số nhân viên nghiên cứu gen từ bà lão, cũng sắp xếp họ ở đây, lập tức bàn giao cho bên công nghệ cao những gì hắn biết về hợp kim. Hắn tin tưởng trước năm 1940, hắn là sẽ có những trang bị mới, gia nhập vào hàng ngũ xa hoa của hắn.
    Bất quá nói lại, một tháng sau, hắn là sắp phải đối mặt cấp ba rồi, mặc dù hắn không coi là gì, nhưng cũng phải trang ngây thơ a, không phải vậy bà lão tức giận thì xong rồi…
     
  4. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    28
    Chương 9:

    Ngày khai giảng đến giữa lúc cơn mưa phùn nơi thành phố New York. Con đường đi đến trường rộng rãi, nên mặc dù tấp nập nhưng không có một chút dấu hiệu tắc đường nào. Điểm này Đinh Minh là rất khâm phục nước Mĩ, chính phủ bọn họ thậm chí đã có ý thức quy hoạch đường cái từ những năm đầu thế kỷ 19 rồi.
    Trên phố, Đinh Minh với Steve rất tự nhiên khoác áo mưa cùng nhau đi bộ tới trường cấp ba của hai người. Bọn hắn là sẽ không đi nhờ xe của hai lão. Theo Đinh Minh nói, đó là tiện đường rèn luyện luôn, miễn cho cả ngày ngồi trên lớp uể oải. Hơn nữa nha, trường cũng không xa, cách hai con phố thôi, đi bộ tí là đến à.
    Đến trường, nhìn đầu người đông đúc, Đinh Minh lại có cảm giác trở về kiếp trước, thời học sinh đẹp đẽ biết bao, một qua đi là không trở lại. Sau này đi làm mới biết kiếm việc đã rất khổ cực rồi a, đâu bằng đời học sinh không lo không buồn… (Tác giả: Đừng đứng nói không đau eo, cấp ba ở Mĩ không như cấp ba Việt Nam a, vừa vào trường là bắt đầu lo thi đại học rồi…)
    Trường cấp ba Mĩ sinh hoạt rất giống đại học, không có phân lớp như ở Việt Nam, đến đăng kí tín chỉ là học thôi.
    Đinh Minh cùng với Steve cùng nhau đến phòng đăng kí xin lịch học. Sau đó lập tức vọt tới lớp học môn đầu tiên: môn Toán.
    Vừa vào lớp, lập tức bị một đông ánh mắt nhìn chăm chú sang. Dù sao hắn cũng là người Việt Nam, ở đây người châu Á ít, người Trung Quốc cực ít, mà Việt Nam thì có mỗi mình hắn rồi. Dù sao người Việt Nam bây giờ còn chưa giải phóng a, ra nước ngoài phần lớn cũng là đi châu Âu, nước Pháp à, sang Mĩ lẻ tẻ không có mấy. Hơn nữa cùng là người chấu Á, nhưng các nước sẽ có những đặc điểm khác nhau, cũng khó trách ở đây không ai nhận ra hắn là người nước nào, lại dùng ánh mắt giống xem của mới lạ như thế.
    Đinh Minh mặc dù rất khó chịu, nhưng cũng không làm sao được, mình cũng không thể lôi cả lớp ra tẩn một trận a…
    May là mọi người cũng chỉ nhìn một lúc rồi thôi. Lên cấp ba ai cũng trưởng thành rồi, sẽ không làm chuyện vô ích.
    Reng, reng, reng,… Thầy giáo trẻ tuổi bước vào lớp, tự giác giới thiệu chính mình, sau đó bắt đầu giảng bài. Phải nói ở Mĩ học chính là không khô khan như ở Việt Nam, mặc dù là môn Toán mang tiếng khô nhất, thầy cũng giảng rất dí dỏm, lại có rất nhiều dẫn chứng, miêu tả, chém gió thậm chí đến cả nền kinh tế. Làm hại một đám học sinh vẻ mặt lại ngơ ngẩn, lại ước ao, cả một lũ dại ra…
    Ngày đầu tiên cấp ba của Đinh Minh tan đi trong sự ngáp dài của hắn. Hắn phát hiện mình là rất khó hòa đồng vào cấp ba rồi. Dù sao a, nhân gia kiến thức nhưng là vượt qua đại học rồi, lại đi quay lại học cấp ba, lại đi chơi với học sinh mới mười mấy tuổi, hai đời làm người hắn vẫn rất khó thích ứng.
    Thậm chí tham gia các câu lạc bộ thể thao, hắn cũng không dậy nổi hứng thú. Này không phải bắt nạt người sao? Hắn mới khinh thường làm như vậy. Hắn cảm giác mình vẫn là an an ổn ổn rèn luyện, chờ đợi chiến tranh tiến đến, không đi tìm phiền toái mới tốt.
    Tuy nhiên phiền toái nhưng không phải hắn là có thể khống chế được a, không tìm không có nghĩa là bản thân nó không tự tìm đến mình.
    Một đống mấy tên to con, đầu trâu mặt ngựa của trường lại đến bắt nạt hắn, chắc là dư nghiệt của băng đảng 3K, nhưng kẻ thần tượng Hitler đây, nghe giọng nói có vẻ rất khinh thường người da màu.
    Đương nhiên, kết quả ra sao ai cũng biết, một trận ẩu đả là không thể thiếu. Đinh Minh rất tự nhiên xoa tay, tiêu sai ra về với Steve, để lại sau lưng là một đống ngổn ngang và những ánh mắt trầm trồ của các muội tử xinh đẹp.
    Về nhà, Đinh Minh lại bắt đầu tập trung vào rèn luyện. Bất quá, hôm nay hắn vừa tiếp nhận những thông tin đáng tin cậy về một tên trùm buôn lậu vũ khí mà hắn đã ra mệnh lệnh điều tra từ lâu. Đừng hỏi nguồn thông tin ở đâu ra a, tất nhiên là từ cái tổ chức được hắn xây dựng khi còn nhỏ rồi. Thành viên của cái tổ chức này cũng rất thú vị, hầu như đều là một lũ côn đồ, rác rưởi trong rác rưởi, từng bị hắn thu thập qua. Mà điển hình thành viên chủ chốt lại là mấy tên du côn cắc ké từng bắt nạt Steve. Điều này nếu để Steve biết được chắc mặt đầy hắc tuyến a…
    Hắn xây dựng cái tổ chức này đơn giản vì kiếm điểm mà thôi. Nhiệm vụ duy nhất của nó là tìm kiếm trong xã hội những tên côn đồ, trùm buôn lậu ma túy, vũ khí, vân vân và vân vân. Sau đó phím cho hắn, quyển thư sẽ tự động phân phát nhiệm vụ, bản thân hắn sẽ tự đi thu thập.
    Tối nay hắn nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ này, không đơn thuần là vì kiếm điểm, dương thiện phạt ác, còn là vì hắn mong chờ đã lâu lôi độn nhẫn thể thuật, sau nửa năm cố gắng tiết kiệm điểm, cuối cùng đã sắp đổi được. Thuật này tuy bị xếp vào B rank, nhưng theo Đinh Minh thấy, chính là A rank cũng không đủ. Dù sao, nhân gia nhưng là thuật giữ nhà của các đời Raikage a. Không nói gì khác, chính là quanh thân xuất hiện lôi điện, thậm chí tăng lên nấc cuối cùng, càng làm tóc dựng đứng, chính là để Đinh Minh mê tít mắt. Này không phải Siêu Xayda sao? Này không phải soái sao? Này không phải ước mơ sắp thành hiện thực sao?
    “Johnathan Johnson, ông trùm buôn lậu vũ khí mới xuất hiện mấy năm gần đây, bình thường làm người thân thiện, đầu trọc, ria mép, ngoại hình to béo,… Vũ khí đa chủng loại, súng trường, súng máy, súng phóng lựu, ặc, xe tăng cũng có kìa, tên này ghê gớm vậy, bố trí phòng ngự dày đặc, phần bố trong tấm bản đồ kẹp phía dưới.”
    Nhìn lướt xuống…
    “Móa… tên này sẽ không phải định xây căn cứ quân sự đấy chứ.” Đinh Minh mặt đen thui, hắn còn chưa từng gặp trường hợp như vậy a… này còn chơi sao?
    Muốn nói, mấy thứ này cũng không là gì, nhưng kết hợp lại cũng rất khủng bố à, mới xuất hiện mà đã có quy mô ghê thế rồi, không phải thiên tài thì cũng chính là nửa đường đổi nghề a, uhm, không biết cái tổ chức khủng bố kia có dính một chân vào đây không? Đinh Minh muốn đạt được những thông tin này cũng rất không dễ dàng. Hắn đã phải bắt đầu bắt tay vào thăm dò từ hơn một năm trước, với đội ngũ được đào tạo từ chính những nhân viên tài năng của công ty Stark. Khỏi phải nói, đương nhiên là ông lão mời về rồi. Khi hắn nói muốn xây dựng tổ chức tình báo, hai lão cũng đồng ý. Dù sao thời đại này còn chưa có Internet, muốn biết thông tin cũng rất khó khăn, nhất là thông tin cơ mật, gần như không thể. Mà con người là cần dựa vào thông tin để duy trì sự nhận thức đối với thế giới. Hai lão cũng không muốn con trai mình đối với thế giới nhận thức không đủ.
    Vứt bỏ những suy nghĩ miên man, Đinh Minh mở cái rương giấu trong góc tủ, lấy ra trang bị của mình…
    Mưa tầm tã không ngớt, sấm sét đánh ì ùng, một đêm này chắc chắn là một đêm không yên lặng của thành phố tràn đầy tội ác và đau thương. Nhiều năm sau, sau sự kiện người ngoài hành tinh, người ta suy đoán, có lẽ đêm hôm đó phải chăng là sự báo trước cho số mệnh không ngừng hỗn loạn của New York?
    Ban đêm, trên con phố lầy lội dẫn tới vùng ngoại ô thành phố New York, một bóng mờ đang di chuyển với tốc độ cực nhanh trên những mái nhà dọc theo hai bên đường.
    Mưa lướt qua trên người bóng dáng đó, nặng nề gõ trên mặt đất, hoàn mỹ che lấp đi âm thanh tiếng bước chân nhẹ nhàng. Áo choàng quấn quanh, giấu đi những vệt hàn quang thỉnh thoảng lóe ra tia sáng. Bóng người lượn lờ trên mái nhà như ma quỷ, cuối cùng đáp xuống bên ngoài một tòa biệt viện được canh giữ nghiêm ngặt.
    Nhìn từng tốp, từng tốp người tuần tra khắp tòa căn cứ, Đinh Minh có điểm khó làm. Hắn cũng không muốn cứ như vậy xông vào, chẳng may bị phát hiện, bị bắn tập trung, hắn cũng không chắc chịu được. Mặc dù thể thuật đến mức hắn là không sợ viên đạn lẻ tẻ, nhưng bắn vào cũng rất đau a. Hơn nữa bị bắn tập trung, thì siêu chiến sĩ cũng nằm à. Với lại nhân gia là buôn vũ khí, nói không chừng còn có ống róc két… Hắn là không muốn tuổi còn trẻ đã ô hô ai tai, làm các muội tử xinh đẹp phải độc thân cả đời a… (Tác giả: Chả liên quan).
    “Bất quá, không sao, ca là thiên tài, ca có cách, khà khà…” Đinh Minh đắc ý thầm nghĩ.
    Lập tức hắn tìm một góc vắng vẻ, trèo tường, lộ nửa đầu, quan sát một hồi, thấy không có động tĩnh, không có bẫy. Hắn lập tức leo vào, chạy nhanh núp vào cái bụi cỏ gần đó.
    Tiếp đó hắn cần phải làm là chờ, trong thời gian đó, một cái bánh mỳ lót dạ là không tệ… Không ngoài dự đoán của hắn, ba mươi phút sau, một tên lính xuất hiện, đứng gác ở cái cây đối diện bụi cỏ hắn đang núp. Đoán chừng là nhân gia vừa mới thay ca a. Hắn lôi từ trong băng vải đen quấn quanh bụng ra một cái ống nhỏ, bên trong có một kim châm đã bôi lên mê dược. Phụt một cái, tiếng tên đứng canh gác ngã xuống bị tiếng mưa rơi tầm tã che lấp.
    Hắn rất cẩn thận lôi tên đó vào trong bãi cỏ, ngay lập tức kết ấn biến thân thuật biến thành bộ dạng của hắn.
    Sau đó hắn nghênh ngang đi về phía dinh thự, được bầu trời đêm và mưa tầm tã che lấp, không ai thực sự nhìn rõ khuôn mặt của hắn, chỉ nhận ra đồng phục hắn đang mặc.
    Rất thuận lợi, hắn tiên đến gần căn biệt viện.
    Hắn đi xung quanh căn dinh thự này để tìm kiếm lối vào, vì hắn không thể vào bằng cửa chính. Nơi đây canh phòng nghiêm ngặt hơn nhiều, bất cứ ai ra vào cũng sẽ bị kiểm tra tỉ mỉ a.
    Nhìn các vách tường trơn bóng như ngọc, phỏng chừng đặc công bình thường là leo không nổi rồi. Bất quá không sao, hắn có Chakra a. Lập tức, hắn tìm góc vắng người, dồn Chakra vào hai chân, nhanh chóng leo lên.
    Hắn leo lên tận mái nhà, đi đến gần, đánh ngất mấy tên canh giữ trên đó, sau đó chọn vị trí đối ứng với căn phòng làm việc của tên trùm buôn lậu.
    Hắn lập tức sử dụng Chakra để leo xuống gần cửa sổ phòng tên đó. Tiếng nói chuyện toát ra từ trong phòng, rõ ràng tiến vào tai Đinh Minh. Rất rõ ràng là do tên béo kia không đóng cửa sô. Phỏng chứng còn quá tự tin vào cách thiết kế nới đây đi. Bất quá ngẫm lại cũng đúng, không có Chakra của hắn, siêu chiến sĩ cũng không thể làm được leo lên đây a.
    “Johnathan, tổ chức mệnh ngươi theo dõi New York, cần phải bắt trở lại tiến sĩ Erskine trước khi hắn kịp bắt đầu kế hoạch chế tạo siêu chiến sĩ cho người Mĩ.”
    Đối diện tên béo, một tên khoác áo jacket đen nói. Tiếng nói lạnh lùng như yêu ma từ mười tám tầng địa ngục.
    “Tổ chức ra lệnh như vậy sao? Phải biết nơi đây nhưng là tốn rất nhiều công sức của tổ chức a, tóm Erskine xong nhưng là chắc chắn bị lộ a, đáng hay không vậy?” Tên béo giọng hơi run hỏi.
    “Hừm, một căn cứ mà thôi, ở New York còn mấy cái à. Quan trọng là công thức trong tay tiến sĩ cực kỳ…. Ai đó?” Tên khoác jacket đen đang nói bỗng dưng thét to.
    “WTF, làm sao phát hiện vậy ?” Đinh Minh buồn bực, đang nghe đến chỗ gay cấn a, làm sao đã lộ rồi à…
    Nếu đã lộ, hắn cũng liền đi vào.
    Hiện ra trước mắt tên béo và tên khoác jacket đen là một bóng người cao cao, đạt tới một mét bảy, toàn thân được bao bọc bởi áo choàng đen, chỉ lộ ra chiếc mũ trùm đầu, mặt nạ, tay trái, chân trái và một đôi giày cũng màu đen. Lấm tấm có những giọt nước từ trên áo choàng rơi xuống, không khó để thấy tên mới xuất hiện này từng ở trong mưa rất lâu.
    “Ta rất kinh ngạc, làm sao ngươi phát hiện ra ta?” Không đợi hai tên kia lên tiếng, người đến đã hỏi.
    “Ta là dị nhân, tai ta có thể nghe hết thảy mọi động tĩnh, vừa nãy tim ngươi hơi đập dồn dập, hô hấp tăng lên nhiều, ta liền phát hiện. Thực ra nếu không phải trời mưa, ta đã nhận ra bên ngoài có người rồi.” Tên khoác jacket đắc ý nói, đối với hắn mà nói, người đột nhiên xuất hiện kia hôm nay chắc chắn phải chết.
    Dị nhân a… Đinh Minh đầu óc hỗn loạn tí, vốn còn tưởng Marvel coi như xong, sao lại có dị nhân lẫn vào?
    Giữa lúc đang miên man suy nghĩ, chợt nghe tiếng lách cách vang lên. Quay đầu lại đã thấy tên béo rút súng chỉ vào mình.
    “Ngươi là ai? Tổ chức nào? Vì sao xuất hiện nơi đây?... oh… ngươi ăn mặc thế kia, lẽ nào là tên Super Hero Shadow Paladin?” Tên béo hỏi liên tục, đánh chết hắn cũng không tin đây là độc hành hiệp. Làm gì có độc hành hiệp nào có thể xâm nhập căn cứ này không tiếng động? Không thể không nói, tên béo đoán rất chuẩn, Đinh Minh mặc dù rất mạnh, nhưng cũng là cần tổ chức a. Không phải vậy, tình báo kiếm đâu ra? Bất quá tổ chức là hắn tự tay xây dựng mà thôi.
    “Ta là ai không quan trọng, quan trọng là các ngươi kia? Phải không Hydra?” Đinh Minh cố ý lên tiếng khàn khàn, hắn sẽ không quanh co lòng vòng, vì hắn biết cũng vô ích thôi. Bất ngờ hỏi ra rồi quan sát sắc mặt hẳn sẽ được kết quả tốt hơn.
    “Ngươi nói không sai, bất quá ngươi vẫn là lên thiên đường giữ bí mật đi thôi!” Tên khoác jacket đen hơi biến sắc, lập tức rút súng đã lên đạn rất lâu trong tay giấu sau lưng.
    Pằng… Pằng... hai tiếng, bỗng nhiên một màn khói trắng hơi mờ bay ra, phía trước xuất hiện một cái côn gỗ có khắc vài ấn kí đặc biệt.
    Bóng người như ma quỷ hiện ra đằng sau tên khoác jacket đen. Một chiếc phi tiêu kề bên cổ tên đó.
    “Làm gì nhanh muốn chết vậy? ta vẫn muốn giữ các ngươi lại hỏi vài vấn đề đây này.” Bóng người hài hước nói, khiến cho tên khoác jacket đen hơi run rẩy, bất quá hắn vẫn trấn tĩnh nói: “Xem ra ngươi cũng là dị nhân, bất quá không sao, hôm nay ngươi chắc chắn cũng sẽ chết ở đây, phải không Johnathan?”
    “Ngươi nói không sai, dù sao cũng có ngươi đồng hành, ta sẽ không tẻ nhạt, hy vọng Thượng Đế chứng kiến cố gắng và thành quả của chúng ta mà cho phép chúng ta lên Thiên Đường, Hail Hydra!” Tên béo kết thúc bằng một giọng thành kính, hoàn toàn không có vừa nãy run rẩy.
    “Không sai, Johnathan, Hail Hydra!” Tên khoác jacket đen gật đầu, bình tĩnh trả lời bằng giọng thành kính không kém.
    Đinh Minh hơi ngơ ngẩn, hắn có một loại dự cảm không lành. Lập tức, phi tiêu đâm vào, kết thúc tính mạng của tên khoác jacket đen, sau đó tay hắn hoa lên, phi tiêu rút ra rồi bay đi đưa tên béo cũng lên đường.
    Đinh Minh tới gần tên béo, nhấc hắn sang một bên, kiểm tra tỉ mỉ, thế mới phát hiện dưới chân hắn có một nút bấm đen ngòm, bây giờ đã hơi xẹp xuống, phỏng chừng là vừa bị chân giẫm vào.
    “Ôi mẹ ơi, sẽ không phải là cái gì tự hủy chứ… không được… chạy thôi…” Đinh Minh không nói hai lời, nhảy qua cửa sổ, truyền Chakra vào chân, lấy tốc độ bú sữa mẹ ra mà chạy. Trên đường, gặp phải lính chặn đường, hắn hoặc là một phát phi tiêu bay qua, hoặc là sử dụng súng nhặt trên đường càn quét.
    Cũng may, có lẽ là vì đêm mưa, có lẽ là vì bọn lính chưa kịp phản ứng, thêm vào nhiều năm qua rèn luyện thể thuật, khiến tốc độ của hắn cực nhanh. Dù vậy, đi được ba phần tư đường, hắn đã nghe đằng sau truyền đến tiếng nổ ì ùng, hơi ngoái nhìn, đó là từng đám lửa bay lên, dưới đêm mưa, có vẻ phá lệ chói mắt.
    “Không được… Thương Môn mở, Đỗ môn mở…” Đinh Minh lập tức kết ấn mở ra hai môn này, tốc độ của hắn nhanh lên gấp hai có thừa.
    Chạy ra ngoài căn cứ, ngay lập tức ngồi xuống núp vào đằng sau cái cây to nhất, hơi ngoái đầu lại nhìn, lập tức thấy một cảnh tượng lần đầu tiên thấy trong đời. Đó là vụ nổ đã rất gần với đám mây hình nấm rồi, tiếp tới là một biển lửa khổng lồ, dũng động lan ra khắp bốn phía, rất có khuynh hướng lan sang nhà dân quanh đấy. May là trận mưa đã ngăn cản phần nào, bất quá một khi không khống chế được, đó nhất định là một tai họa khủng khiếp.
    Đinh Minh quyết định nhanh chóng, hắn dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến sở cảnh sát gần đó, biến thành một bình dân, sau đó thông báo cảnh sát nơi đó vụ hỏa hoạn nơi đây, hy vọng họ kịp thời khống chế.
    Khi hắn trở lại với xe cứu hỏa, đã có mấy nhà dân quanh đó không may dính hỏa, cũng may người dân phát hiện vụ nổ sớm, đúng giờ chạy ra ngoài, bằng không nhất định có án mạng phát sinh.
    “Hừ Hydra… Quả nhiên là thành phần điên cuồng trong đống rác rưởi a…” Ánh mắt hắn hơi lạnh, xem tình hình hẳn là khói bốc đầy đầu rồi, nhất định phải tìm đâu đó trút giận mới được.
    Hắn quay sang nhìn những nhà dân kia, hơi áy náy, tại mình không kịp phản ứng a, còn thăm dò gì nữa, biết thế vừa vào liền giết là xong rồi, xem chứng nếu có quỹ bồi thường cho mấy nhà này, mình cũng bí mật góp một số a, coi như giảm bớt nội tâm áy náy. Bất quá đây là chiến tranh, lần này không chết dân thường coi như may mắn lắm rồi…
    Đinh Minh mặc dù mê gái tí, nhưng hắn vẫn là trạch nam, còn không phải sát nhân cuồng, hơn nữa cũng biết chịu trách nhiệm những nỗi lầm của mình. Còn nếu đây là lỗi của chính phủ, hắn mới sẽ không quan tâm, may ra có quỹ từ thiện thì đi vào góp một tí. Dù sao hắn là người đóng thuế a, gặp sự cố như vậy nhất định phải dựa vào sự mạnh mẽ của chính quyền rồi… Đinh Minh rất vô sỉ nghĩ.
    Đinh Minh bất chợt rên lên đau đớn. Vừa nãy chạy liên tục, vội vàng mà không để ý, bây giờ thả lỏng cơ thể, di chứng mở Bát môn mới đến. Mặc dù hắn đã tập thành quen, nhưng cơn đau vẫn không giảm bớt như lần đầu tiên mở.
    “Xem ra phải mau tìm kiếm đầy đủ năng lượng cho quyển thư để nó mở ra con đường tới Hokage thế giới, mình phải tìm kiếm Mộc độn a…” Đinh Minh thầm nhủ.
    Lập tức, hắn quay đầu lại lên đường về nhà, không để ý tới biển lửa nữa. Nơi đây có cảnh sát chắc là sẽ ổn định thôi. Đừng thấy nước Mĩ bình thường không có gì, gặp vụ như thế này là phản ứng nhanh lắm a.
    Hơn nữa hắn phải mau mau trở về… Lôi độn a… hắc hắc… Nam nhân mạnh nhất làng chậc chậc… danh xưng không tệ…
     
  5. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    28
    Chương 10:

    Tháng 12 năm 1941,
    Mùa đông lạnh giá kéo dài đằng đẵng trong thành phố New York, nhưng bông tuyết lạnh lẽo rơi vãi trên tầng những con phố nơi đây. Màn đêm dường như kéo dài bất tận, ánh sáng giống như hoàn toàn bị che lấp đằng sau những bông tuyết kia.
    Trên sân thượng một căn biệt thự gần ngoại ô thành phố New York, một thanh niên đang rèn luyện chính mình với cái giá treo hơn năm trăm thanh kiếm gỗ. Bao nhiêu năm như một ngày, có vẻ hắn là vĩnh viễn như một cỗ máy, không biết mệt mỏi, khô khan huấn luyện. Có điều nếu để ý, nhìn kĩ, sẽ phát hiện hắn luôn luôn rất vui vẻ, hưng phấn. Có lẽ điều khiến hắn có thể duy trì thời gian biểu của hắn chính là vì hắn luôn luôn duy trì được tâm thái như vậy, luôn luôn tìm được niềm vui trong bất cứ việc mà hắn chăm chú đi làm.
    Đi ra khỏi kiếm trận, ngồi nghỉ một chút, hắn lại cảm thấy hưng phấn, đó là vì chiến tranh đã tới rồi, người Nhật đã đổ bộ Trân Châu Cảng, người Mĩ đã bắt đầu chiêu mộ binh lính, và hắn chỉ cần chờ đợi Steve gặp phải cơ duyên của hắn mà thôi. Sau đó, hắn sẽ gia nhập Steve, đi theo bước chân của hắn, tiến tới những căn cứ bí mật của Hydra, tìm kiếm Infinity Formula. Còn làm sao hắn bắt buộc phải làm như vậy? Ai kêu tổ chức tình báo của hắn nhỏ yếu chứ? Sưu tập tin tức trong thành phố New York đã mệt bở hơi tai à…
    Hôm nay hắn đã hai mươi mốt tuổi, còn một năm nữa thôi, hắn sẽ phải tạm biệt hệ thống nhiệm vụ mà quyển thư cung cấp. Lần này quyển thư rất lí trí nói cho hắn, năng lượng của nó cũng sắp cạn kiệt rồi, cần nguồn năng lượng mới a…
    Cũng bởi vì vậy, mấy năm nay hắn cũng điên cuồng làm nhiệm vụ. Cuối cùng, coi như trời không phụ lòng người, hắn vậy mà đủ năng lượng điểm đổi lấy “Phi Lôi Thần Thuật” a…
    Điều này cũng là bởi vì hắn đã liên tục phá khá nhiều căn cứ buôn lậu trên các thành phố nước Mĩ, thậm chí một vài căn cứ của Hydra cũng bị hắn hủy đi.
    Từ lần trước hắn đã nhận ra rồi, đối với Hydra, trong trường hợp không ảnh hưởng bình dân, vẫn là một bó đuốc hủy đi tốt đẹp. Đáng tiếc nhân gia không hổ mỹ danh Hydra, căn cứ cứ gọi là nấm mọc sau mưa, lại còn càng ngày càng khó tim, xem chừng là muốn cùng hắn ăn thua đủ a… Đinh Minh cũng đầu bốc khói, căn bản chiều luôn, ra sức tìm kiếm. Nói đùa, đây nhưng là năng lượng điểm a, không tìm sao được…
    Bằng mọi thủ đoạn, hắn cuối cùng đạt được Phi Lôi Thần Thuật. Nhưng vấn đề là, cho đến giờ hắn còn không biết ra sao luyện thành… Đoán chừng đây cũng là một nguyên nhân dễ dàng đổi như vậy đi.
    Mỗi ngày hắn sẽ luôn dành ra mấy tiếng khắc các dấu ấn lên phi tiêu, nhưng chung quy luôn cảm giác một lớp màng mỏng mà mình chưa thể vượt qua. Có lẽ, cái này cũng là cần cơ duyên đi… Đinh Minh buồn rầu nghĩ thế.
    “Sắp tới chiến tranh rồi, mình cũng không nhớ World War II có bao nhiêu người chết a… Hy vọng có mình tham gia sẽ giảm bớt được bao nhiêu hay bấy nhiều đi… Aizz vẫn là nghĩ làm sao mạnh hơn mới tốt, uhm làm cái tổng kết đã.” Đinh Minh miên man nghĩ.
    Nhẫn thuật… haizzz… vẫn thế vẫn thế… tam thân thuật… Đinh Minh có cảm giác đỉnh đầu lại bắt đầu bốc khói…
    Ảo thuật… uhm thôi, không nói cũng được…
    Kiếm thuật… có điểm tiến bộ he he, thông qua cố gắng, Đinh Minh đổi được một bộ kiếm thuật không tệ, mặc dù vẫn cách cơ bản không xa (do hắn hầu hết dùng năng điểm để đổi Phi Lôi Thần Thuật à), nhưng mấy chiêu đó lại bao gồm cách sử dụng kiếm Chakra, thậm chí có vài chiêu còn ẩn chứa ý cảnh một đi không trở lại, xem như không tệ rồi.
    Nói đến kiếm, hắn lại rất đắc ý nâng thanh kiếm để trên bàn lên, rất có một bộ dạng như ôm người yêu vào lòng… Cũng phải thôi, thanh kiếm này nhưng là một trong hai trang bị hắn chế tạo ra từ loại hợp kim kia à. Hắn nhưng là chờ đợi hơn bốn năm, thanh kiếm này mới đến tay đó a. Thanh kiếm này thiết kế theo kiểu dáng thanh cũ kia của hắn (kiểu kiếm của Sasuke mà dài hơn để thích hợp với chiều cao một mét tám của hắn), mủi nhọn lộ hàn mang, lưỡi bên sắc bén, rút ra rất có phong cách Kinh Kha hành thích Tần Vương. Đinh Minh còn khắc lên hai mặt của lưỡi kiếm, một bên là hình bò cạp, một bên là hình đại bàng. Hết cách rồi, ai bảo hắn sinh ra chính là nửa đầu tháng mười một đây, đương nhiên phải kỷ niệm một tí. Còn đại bàng nha, chính là một mặt của cung bò cạp a, ai tìm hiểu một chút sẽ rõ thôi. Hơn nữa, đại bàng nhưng là tượng trưng cho Rome. Hắn ngoại trừ thích tinh thần kiếm đạo Nhật Bản, chính là thích quân đội Rome rồi.
    Cũng may Đinh Minh thích muội tử, nhưng còn chưa đến mức khắc hình ảnh khỏa thân ai đó lên kiếm a… (Chắc là chư yêu ai à) Bằng không tác giả nhưng là khói bốc đầy đầu, dừng bút quên đi.
    Còn trang bị còn lại sao? Đương nhiên là đôi giày hắn mang rồi. Nhờ có nó, cuối cùng hắn cũng biết cảm giác của Perseus a… Phi hành a… Còn gì sung sướng bằng có thể tự do bay lượn trên bầu trời mà không dựa vào người khác? Chỉ cần truyền vào Phong Chakra, Đinh Minh là có thể tận hưởng cảm giác đứng trên trời cao quan sát chúng sinh, cảm thụ cảm giác của soái ca Perseus. Tuy rằng không phải rất lâu, lại chỉ có thể tự sướng, không có máy chụp hình, không có em nào vỗ tay sùng bái, nhưng chung quy cũng đã thỏa mãn giấc mộng nho nhỏ a. Mặc dù vậy, để thỏa mãn giấc mộng này, Đinh Minh nhưng là vất vả tập luyện vồ cùng, thường xuyên gặp cảnh tượng treo ngược người, hai vó to chổng lên trời, làm hại hắn nơm nớp lo sợ có muội tử nào gặp cảnh này thì anh danh của hắn coi như hủy một đời a…
    Còn có nhẫn thể thuật nha… hắn bây giờ mỗi lần sử dụng Lôi độn, nhẫn thể thuật, lại rất có cảm giác mình đã trở thành nam nhân mạnh nhất Lôi quốc.
    Nói về căn cơ một tí, lượng Chakra của hắn bây giờ đạt đến số lượng khổng lồ, cũng coi như là sánh ngang với một nửa của Jinchurikii rồi.
    Tinh thần lực đã đạt tới trình độ ngang hàng thượng nhẫn Kurenai. Mặc dù không dùng làm gì, nhưng hắn lại chưa từng từ bỏ rèn luyện (dù sao cũng là đi ngủ mới luyện a…). Vậy nên bây giờ giáo sư X gặp phải hắn chắc là cũng rất khó xem nội tâm hắn.
    Thân thể cũng chính là cùng hai hàng thượng nhẫn Might Guy sánh ngang a, sức mạnh và tốc độ chính là đạt tới siêu chiến sĩ mới tiêm thuốc kích thích rồi.
    Tổng hợp đánh giá lại, Đinh Minh rất là tự đắc nghĩ mình hẳn là thượng nhẫn bên trong hàng cao cấp rồi, tuy rằng thực ra đây chỉ là hắn yy thôi. Xếp hạng ninja nhưng là dựa vào các bài kiểm tra à, bây giờ hắn đi đâu kiếm người kiểm tra hắn đây?
    Tuy nhiên đầu năm nay không phải việc gì cũng vui. Không nói đâu xa, chính là đối diện nhà Steve Rogers. Giờ đây, ngôi nhà đó đã chuyển cho gia đình khác vào ở. Nguyên nhân chính là vì gần nửa năm trước mẹ của Steve đã qua đời, nghe nói là bị dính pneumonia (Đồng bào cứ tìm trên Google nhé, từ chuyên ngành, tác giả không chịu trách nhiệm).
    Steve có thể nói là cực kỳ quyết đoán, ngay lập tức lấy ra toàn bộ tiền tiết kiệm để làm cho mẹ mình cái lễ tang long trọng. Sau đó hắn lập tức cho thuê căn nhà, ra ngoài thuê phòng ở. Đối với quyết định của Steve, Đinh Minh cũng có thể hiểu được, dù sao mỗi khi bước vào căn nhà này, hắn sẽ lập tức không kiềm chế nổi cảm xúc của mình, nước mắt sẽ rất tự nhiên chảy ra. Hắn là muốn ra ngoài sống một đoạn thời gian, đợi dịu đi nỗi đau rồi sẽ tính. Hơn nữa, Đinh Minh cũng biết ước mơ của hắn. Steve luôn nói cho Đinh Minh là hắn sẽ trở thành người lính xuất sắc nhất, vì lẽ đó có nhà với hắn cũng không sao cả. Lính nha, quân doanh mới là nhà của bọn họ.
    Điều thú vị là nhân cơ hội này, Đinh Minh cũng làm quen với một nhân vật mới: Bucky Barnes, sống cùng phòng với Steve. Giống trong cốt truyện như thế, tên này rất mê gái, ưa nhậu nhẹt. Nghe hắn kể, mới 15 tuổi hắn đã bắt đầu ra vô quán bar gái gú. Đinh Minh là có điểm hoài nghi hắn có phải hay không không thèm quan tâm pháp luật a…
    Đối với sự nghi ngờ của Đinh Minh, Bucky là bĩu môi khinh thường, theo hắn, chơi gái mà thôi, không đáng kể, đằng nào trông hắn cũng rất già dặn, không nói ra khi đó ai biết hắn mới mười lăm a…
    Tâm trạng của hai lão cũng không tốt đi đằng nào, người cũng già rồi, tuy nói vẫn còn đi đứng được, nhưng dù gì cũng đã tám mươi a, tự nhiên phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, hai lão không thương tâm mới là lạ. Dù gì mẹ Steve vẫn thường xuyên mang Steve sang nhà chơi, hai gia đình quen nhau đã mười mấy năm, đã sớm coi nhau như thân nhân rồi. Biết cô ấy qua đời, hai lão là ngơ ngẩn một trận, sau đó là lão lệ tung hoành, uhm, tiếp nữa là quyết định tại trợ một số tiền lớn cho tang lễ của mẹ Steve, mặc kệ Steve có hay không phản đối.
    Steve lần này lựa chọn im lặng, dù sao cũng là tang lễ mẹ mình a, dù sao cũng muốn được tốt hơn một chút. Hắn là quyết định đời này nhất định phải tìm cơ hội báo đáp hai lão a, mặc dù điều đó rất không có khả năng, nhưng cũng là một cái cọc tâm nguyện của hắn.
    Còn một chuyện không vui nữa là năm mười sáu tuổi, hắn không biết nghĩ thế nào, lại vẫn cứ quyết định làm lão xử nam… Không phải là không có những muội tử xinh đẹp, mà là hắn cũng là người rất chịu trách nhiệm. Nếu xxx với người ta rồi, lại bỏ rơi người ta, này không phải nam nhân thuần phong mỹ tục Việt Nam nên làm a… Mà lấy người ta, người ta sống có trăm năm, mà hắn nhưng là dự định du hành vũ trụ a… Không nói đến lúc đó ắt nguy hiểm nhiều không kể xiết, hắn bản thân cũng chưa chắc ứng phó xuể, liền nói bây giờ cũng chưa chắc tìm được Infinity Formula. Hắn cảm thấy hay vẫn là cố gắng qua mấy năm lão xử năm, chờ đợi các muội tử Marvel vừa đẹp vừa mạnh xuất hiện đi thôi.
     
    FaYuni and trungttnd like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)