↑ ↓

 Hiệp sĩ trong Marvel

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi forte89, 9/12/16.

  1. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 1:

    Xong, Xong, Xong, …
    Ngẩng đầu nhìn trời… Đờ đẫn…
    Cúi xuống nhìn tay… Khóc không ra nước mắt…
    Đây là sao a… Làm sao biến thành trẻ nít mới sinh rồi…
    Xong, Xong, Xong…
    Ăn chơi trác táng… Một đi không trở lại…
    Đinh Minh 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, xử nam chính cống. Mới bước vào đời, niềm tin mãnh liệt mà hiện thực tàn khốc... Sau n lần nộp hồ sơ xin việc và thất bại, hắn quyết định thử làm tiểu thuyết gia. Hôm nay Đinh Minh đang lần thứ hai sau mấy năm bật lại phim Naruto xem để tìm kiếm ý tưởng, đang lúc hắn xem đến đoạn Naruto mở phong ấn chi thư, một tia chớp bỗng đánh xuyên qua nhà hắn, tình cờ thế nào lại trúng cái laptop… Uhm, chính xác hơn là gõ trúng cả Đinh Minh và cái laptop… Ai bảo nhân gia đang nằm trên giường, ôm laptop xem phim làm chi..
    Uhm, thế là có hiện tại...
    Nhưng nếu bảo Đinh Minh thích xuyên việt hay trọng sinh hay … Hiển nhiên hắn sẽ kêu to không muốn. Đơn giản vì kiếp trước hắn là không phải lo ăn ngủ à. Tục ngữ nói ăn được ngủ được là tiên mà… Nhưng hiện tại, không biết ông trời có đang trừng phạt hắn không nữa, mà không những hắn biến thành trẻ nít mới sinh mà còn … trần truồng nằm giữa đường… hơn nữa…
    “Oh my god… Gì thế kia, không phải chứ, lẽ nào vừa trọng sinh xong thì chết lun à”
    Đập vào mắt Đinh Minh là một chiếc xe bốn bánh cổ lỗ sĩ, chính xác là loại hàng cổ thế kỉ 19, đang phóng nhanh qua, nhìn trước mắt, không được bao lâu, chắc Đinh Minh sẽ thành cái bánh xẹp.,,
    Và thế là… Oa… Oa… Oa…
    Đinh Minh cố gắng gọi, kêu cứu, nhưng ra khỏi miệng lại biến thành tiếng khóc. Bất quá, không có sao, to, rõ ràng là được. May mắn là người trên xe cũng không phải kẻ điếc, cuối cùng phát hiện trên đường có một đứa bé mới sinh trần truồng nằm đó. Thế là cửa xe mở ra, hai lão, uhm… là một ông lão, một bà lão lảo đảo bước xuống, đi về phía hắn.
    “Không phải chứ, lẽ nào sang châu Âu hoặc châu Mĩ rồi” Đinh Minh trợn tròn mắt nhìn hai lão người phương Tây tiến về phía mình, trong lòng quả thực có một luồng hỏa diễm như muốn thiêu đốt cả bầu trời… Vì sao nha… nước Mĩ là nước cực kì nguy hiểm, bất kể là trong truyện, vẫn là thực tế… Vẫn là Việt Nam vừa an toàn, lại có thể làm trạch nam sống qua ngày…
    “Oh dear, đáng thương đứa bé chưa kìa, tên khốn nào vứt nó giữa đường vậy, chúa ơi, tôi sẽ nguyền rủa hắn kiếp sau không được làm người !!!” Bà lão vội vàng ông đứa bé (Đinh Minh) lên, quay sang tức giận nói với ông lão.
    “Em yêu không nên nói thế, chúa là đấng tối cao, ngài sẽ tha thứ cho mọi tội ác đấy.” ông lão mặc dù cũng tức giận nhưng vẫn vẻ mặt hiền lành khuyên bảo bà lão.
    “James, tối nay anh đừng hòng lên giường với tôi nha !!!” Bà lão nộ mục trợn tròn, một lời không hợp liền rút đao luận kiếm.
    “Ối Mary em yêu, Chúa mặc dù rất bao dung nhưng ngài sẽ không tha thứ cho những tội ác tột cùng, chẳng hạn như vứt bỏ con cái vậy.” Ông lão xoa trán mồ hôi lạnh, vội vàng chữa lời.
    “Không thể nào … 60, 70 rồi mà còn xxx được, cơ địa người phương Tây là thế nào vậy.” Đinh Minh mồ hôi lạnh chảy ròng, có một loại xúc động muốn ngay lập tức làm cuộc điều tra dân số.
    “Uhm, anh yêu, vậy mới đúng chứ, anh xem đứa bé này thật đáng yêu, nhìn đôi mắt nó kìa, to, đẹp vô cùng (Đinh Minh đang trợn mắt), anh xem chúng ta có phải hay không nên nuôi nó đâu?” Bà lão tình mẫu tử nảy sinh, lập tức ra cái đề nghị.
    “Chuyện này…” Ông lão ngập ngừng, bỗng cảm giác nhiệt độ không khí bỗng hạ xuống âm hai mươi độ C, đánh cái rùng mình, vội vàng nói: “OK em yêu, không vấn đề, anh đề nghị chúng ta nuôi nó như con đẻ mình… đằng nào từ khi kết hôn đến giờ chúng mình cũng chưa có con… haizz đều là lỗi tại anh cả.”
    “Tốt rồi, anh yêu, anh xem chúng ta có phải hay không nên nhanh về nhà, em xem tình hình còn phải thuê vú nuôi à” Bà lão thấy không đúng, vội vàng đổi chủ đề.
    “Uhm, em nói đúng, với lại chúng mình già rồi, cũng nên thuê quản gia luôn.” Ông lão suy tư, đánh cái quyết định.
    Và thế là chiếc xe lại bắt đầu nổ máy, bon bon hướng về thành phố New York…
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/12/16
  2. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 2:

    Đinh Minh chìm vào trong giấc ngủ, không hay biết tình hình bên ngoài, hoặc là nói, bây giờ hắn chẳng muốn quan tâm cái gì rồi, hắn chỉ muốn ngủ, hy vọng đây hết thảy là một giấc mơ, không hơn không kém.
    Trong mơ, hắn mơ hồ nhìn thấy một quyển sách, bên trên viết bốn chữ “Phong ấn chi thư”. Hắn tò mò mở trang đầu tiên, nhìn thấy một hình ngũ giác đều, trên mỗi đỉnh viết Địa, Hỏa, Phong, Thủy, Lôi, ở giữa hình là một hình bàn tay màu trắng. Tò mò, hắn liền để tay mình đặt lên đó, không ngờ vừa khít. Bỗng nhiên hình ngũ giác xoay chầm chậm rồi nhanh dần quanh bàn tay hắn, tiếp đó năm đỉnh bỗng hòa thành năm dòng năng lượng chảy vào năm ngón tay của hắn, tiến tới toàn bộ thân thể. Hắn bỗng cảm thấy một luồng đau đớn sâu tận linh hồn (cũng may thân thể của hắn không cảm giác đươc, bằng không lại dọa cho hai lão James và Marry lại kêu to oa oa).
    Sau một lúc lâu, hắn mở mắt, trong đầu nhiều hơn một loại ký ức để ắn có một loại khổ tẫn cam lai…
    “Ca biết mà, Ca biết mà… quả nhiên nhân phẩm ca tốt vô cùng, đời này ca không trở thành ninja vĩ đại nhất mọi thời đại, ca nhất định trở thành siêu nhân … oa ha ha … oa ha ha” (Tác giả: Quả nhiên vô sỉ cảnh giới tối cao ah, ca nhất định bị mù mới tạo ra nhân vật như thế… Đinh Minh bĩu môi: Mi không vô sỉ, cho nên vẫn làm xử nam a, ca mới không giẫm lên vết xe đổ…)
    Vâng, điều gì khiến Đinh Minh hưng phấn như vậy? Mọi người ắt hẳn cũng biết “Phong ấn chi thư” trong Naruto đi (Biết thì tốt, không biết càng tốt). Bên trong ghi chép các loại nhẫn thuật, thể thuật, ảo thuật, kiếm thuật từ căn bản nhất cho tới cao siêu nhất của các đời ninja, không chỉ là riêng Konoha, chính là tất cả các làng kể từ khi Lục đạo tiên nhân, cha đẻ của hệ thống ninja, xuất thế.
    Nói đến căn bản, tại sao căn bản cũng được ghi chép vào? Đơn giản vì đó là thứ tốt nhất trong căn bản a. Trong đó không chỉ có pháp môn tinh luyện Chakra tốt nhất, còn có pháp môn tu luyện linh hồn, thân thể tốt nhất. Nhin thấy ba pháp môn này, Đinh Minh mê tít mắt, không nói tới tinh luyện Chakra, chỉ riêng hai thứ sau, đã làm hắn có loại ngất ngây trong vui sướng. Vì sao? Đơn giản vì mặc dù nói Chakra là ngọn nguồn của mọi nhẫn thuật, thành phần trọng yếu để sử dụng ảo thuật, thể thuật, nhưng linh hồn và thân thể mới là nguồn gốc của Chakra a. Thử nghĩ xem, nếu có một thân thể, linh hồn khỏe mạnh, mỗi ngày không cần phải nghỉ tinh luyện Chakra, mặc dù đuổi không kịp Jinchurikii nhưng cũng kém không nhiều lắm a.
    Sau đó nhìn xuống dưới, Đinh Minh còn phát hiện các cách kết ấn, luyện tập ném phi tiêu, thậm chí còn có tam thân thuật, hướng dẫn tập kiếm xuất hiện trong phần cơ bản. Bất quá, khi nhìn tiếp, ngoài tên gọi các loại nhẫn thuật, ảo thuật, thể thuật ra, bên dưới, bị một mảnh mông lung như sương mù che giấu.
    Lúc này một luồng tin tức truyền vào trong đầu Đinh Minh, làm cho hắn có một loại thiên đường rớt xuống địa ngục, rất muốn chửi quyển thư vô sỉ (Tác giả ngạc nhiên: Có ai vô sỉ hơn người à? Đinh Minh bĩu môi: Đây là thư, không phải người).
    Thì ra, muốn mở thư, cần năng lượng, mà muốn năng lượng nha… Quyển thư rất mặt dày ném vấn đề lại cho Đinh Minh, còn làm sao hút? Đơn giản, đặt tay lên là được… Bất quá cũng may, quyển thư tuyên bố rằng sẽ trong vòng 22 năm sẽ cho hắn các loại nhiệm vụ kiếm cái gọi là năng lượng điểm để mở phong ấn. Cái này được quyển thư gọi là quá trình học tập và thi cử… Thực ra lúc đầu nó định giới hạn là 18 năm… Ai kêu 18 tuổi người địa cầu được coi là pháp lý trên mặt trưởng thành đây… Bất quá Đinh Minh rất vô sỉ kéo dài thêm 4 năm nữa… Ai kêu 22 tuổi hắn mới tốt nghiệp đại học đây… Oa ha ha ha…
    Sau một hồi giằng co, Đinh Minh thấy quyển thư cứng rắn, lập tức không chơi, quyết định làm người bình thường, không kiếm năng lượng gì hết. Quyển thư cuối cùng cũng chịu thua, ai kêu nó không thông nhân tính, bị chủ nhân gian xảo lừa gạt… Đinh Minh mới không chịu làm người bình thường đây này… đời này nhất định phải trở thành vĩ đại nhất Ninja… Oa ha ha ha…
    Thêm một điểm nữa khiến hắn huyết mạch sôi sùng sục, đó là một khi năng lượng đạt đến một mức độ nhất định, quyển thư có thể mở ra thông đạo đi tới Hokage thế giới… Trời ạ, đây mới là tin tốt nha… Huyết kế giới hạn, oa ha ha ha… Đinh Minh dường như nhìn thấy vô vàn ánh sao đang chiếu về phía hắn. Trong truyện nói cái gì mà chỉ thuộc về một dòng họ, Đinh Minh mới sẽ không quan tâm, hắn có một loại suy đoán, nhất định có thể lấy được huyết kế, còn suy đoán là gì a? Đinh Minh biểu thị: Hồi sau sẽ rõ… hắc hắc…
    Tác giả: được rồi … nhịn… haizz…
     
    Lôi Soái, trungttnd and anh2011 like this.
  3. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 3:

    Ba năm trôi qua, một ngày đẹp trời, thiên không từng đám mây hờ hững lướt qua, chứng kiến dưới mặt đất những con kiến đang cần cù bận rộn. Trên tầng cao nhất của một tòa biệt thự năm tầng, một đứa bé đang ngồi xếp bằng, hai tay liên tục kết các ấn kỳ quái.
    “Thần, xấu, hợi, mão, thân, tị, không, trưa, tuất, dần, dậu, tử… Bah !!!”
    Tiếp theo là một tiếng vang rõ to. Nghe ra được là tiếng da thịt tiếp xúc … vách tường, kèm sau đó là tiếng kêu í ới của tên xử nam nào đó.
    “Má ơi, đau voãi, thế này sao chơi a…”
    Đây là lần thứ n Đinh Minh sử dụng kỹ năng đạp tường. Nguyên nhân nha, đương nhiên là lần thứ n hắn kết lộn ấn…
    Từ khi tầm 1 năm tuổi, hắn đã bắt đầu tập cái món này, tuy rằng có linh hồn của người lớn khiến tinh thần lực nhiều, nhưng bù lại, tạp niệm cũng nhiều. Sau khi học xong các ấn cơ bản, hắn bắt đầu tự mình tạo n kiểu tổ hợp khác nhau để tập luyện, cố gắng 1 giây kết 6 cái ấn, cố gắng kết trên trăm cái mà không lỗi phát nào, uhm… nhân tiện tiêu xài thời gian nữa nha.
    Đáng tiếc, lý tưởng tốt đẹp mà đường còn xa vạn dặm, tạp niệm nhiều khiến hắn kết lỗi không biết bao nhiêu lần. Đừng xem trong Naruto, mười hai tiểu cường kết ấn phát được luôn nha, nhân gia đó là trẻ con, đầu còn là một tờ giấy trắng, khả năng tập trung cao, đầu tư từ nhỏ, trưởng bối trong nhà hướng dẫn, vân vân và vân vân… Túm lại là một tên nửa đường bước vào đời ninja như Đinh Minh, chắc chắn không có kết quả tốt rồi…
    Đối với điều này, Đinh Minh tỏ vẻ không quan tâm. Ca khổ nhưng ca tiềm lực lớn… kê kê… Ai kêu ca tinh thần lực hơn người cơ chứ… Không thấy Naruto ấy à, chưa học được khống chế Chakra thì thôi, học xong rồi thì nhất phi trùng thiên… ka ka.
    Hơn nữa nha, ca mới không đi con đường của mấy tên nhân vật chính trong Anime nha, mấy tên kia nhìn thế nào cũng không giống ninja a. Theo ý kiến ca là đi làm pháp sư, chiến sĩ còn thích hợp hơn a…
    Con đường của ca là ninja kiếm đạo a… Uhm, cái tên này là ca tự nghĩ, độc giả thấy cool không ? (Tác giả: cool cmnr)
    Thế nào là Ninja kiếm đạo a? Đương nhiên trước tiên phải tập kiếm, mà tập kiếm đầu tiên phải tập gì? Đương nhiên là tập rút kiếm !!! Không thấy Phó Hông Tuyết cả đời tập mỗi chiêu rút đao mà chém người như đúng rồi a !!!
    Và thế là trên cái sân nhỏ, một thằng nhỏ cầm cái kiếm gỗ nhỏ, tập rút kiếm...
    “1,2,3,…1000… đổi tay… 1001, 1002,…2000…Yeah!”
    “Phù…phù…”Đinh Minh ngồi bệt xuống đất, chờ một lúc cho cơn đau nơi bắp tay giảm xuống.
    Độc giả sẽ thắc mắc kiếm Nhật để bên hông, rút ra cần một tay mà thôi, làm gì cần đổi tay này nọ? Theo quan điểm của Đinh Minh là: Làm ninja nhất định phải có sử dụng được hai tay đồng dạng tự nhiên, lưu loát, không có chút gượng ép nào. Nói cụ thể chính là, người quen dùng tay phải hoặc trái nhất định phải học cách sử dụng cánh tay còn lại thuần thục như thế. Nếu không, trong rất nhiều trường hợp, một ninja chắc chắn sẽ rơi vào bị động, ví dụ như bạn đang vừa sử dụng tay phải dùng kiếm tấn công đối thủ, tay trái lại ôm mỹ phụ chẳng hạn. Tay trái nếu không thuần thục, làm sao có thể chiếm tiện nghi nha… Hơn nữa, theo Đinh Minh, làm ninja là trọng yếu, nhưng duy trì hình thể hoàn mỹ càng trọng yếu, không phải vậy, làm sao có thể cua mấy em tuyệt sắc, kết thúc đời xử nam a…
    Đinh Minh dự định, sau khi làm được hai tay thuần thục như nhau rồi, hắn nhất định sẽ học cách tay trái vẽ hình tròn, tay phải vẽ hình vuông của Chu Bá Thông. Tính thực dụng vô đối a. Không nói đâu xa, Minatsuki Haku, Uchiha Itachi, hai danh nhân này đều là một tay kết ấn a. Đinh Minh thử tưởng tượng, ngày nào đó mình tay trái bắn Thủy long đạn thuật, tay phải bắn Childori… soái a… không giật chết mấy tên villains, thực có lỗi với trời xanh a.
    Sau khi nghỉ ngơi, hắn lại đứng lên, tập luyện những chiêu thức Kiếm đạo cơ bản trong “Phong Ấn Chi Thư”. Đơn giản chính là mấy động tác chém ngang, chém dọc, hất,… phối hợp với các thế đứng.
    Nói đến kiếm đạo Nhật Bản tuy rằng không hoa mĩ như người Trung Quốc, nhưng rất có khí thế sét đánh không kịp bưng tai, một đi không trở lại, quan trọng nhất là rất đàn ông a, rất hợp khẩu vị Đinh Minh a, uhm, nói thế nào đây, là rất thích hợp với hắn thì đúng hơn.
    Đinh Minh là tự biết mình, chính hắn không có ngộ tính cao tuyệt, thiên phú tập võ không giới hạn như các nhân vật chính kia. Hắn chỉ có cái niềm tin, sự kiên trì kia. Lấy hắn mà nói, nhất kích tất sát luôn là tôn chỉ của hắn, còn nhất kích không tất sát được a… đương nhiên là bôi mỡ lên chân chạy rồi… Hắn chỉ là ninja a, không phải samurai đâu… Thế giới này còn cả đống lão bà đang đợi mình a, làm sao có thể chết trẻ được…
    Đối với những nhân tài sử dụng kiếm trong Naruto, Đinh Minh là bịt mũi khinh thường. Tuy rằng sự lợi hại của Kenjutsu có thể thấy được đại khái qua trận đấu giữa Kakashi và Zabuza… uhm… tuy rằng Zabuza thua, nhưng vấn đề là nhân gia không có Bug Sharingan như Kakashi a, nhân gia là dựa vào kĩ năng của bản thân mà đấu với 4 người a (tuy rằng ba tên kia: Sasuke, Naruto, Sakura yếu không cần nói, nhưng phối hợp lại có thể phá tan kế hoạch của Zabuza a). Mặc dù thất bại nhưng đó là do song quyền nan địch tứ thủ a. Hơn nữa Zabuza quá kiêu ngạo, không có sự cẩn thận, tỉ mỉ mà một ninja nên có, hắn chiến đấu càng giống là một chiến sĩ, một samurai hơn là một ninja. Theo Đinh Minh, lẽ ra sau chiêu Thủy lao thuật bị phá, nếu là hắn, nhất định sẽ bôi mỡ lên chân mà chạy, chờ kiếm cơ hội lại trở lại ám sát tiếp a… Zabuza mà chạy là đã không dính chiêu thôi miên của Kakashi, cũng không lộ ra con bài Haku chưa lật rồi.
    Hơn nữa làm một ninja xuất sắc, nhất định trước tiên phải điều tra tỉ mỉ đối thủ, không thể khinh thường bất kì ai trong đoàn đội kẻ địch, bằng không lâm trận mới biết chiêu thức đối thủ, lúc đó liền thảm. Bởi ninja chính là chú ý nhất kích tất sát, không biết điểm yếu đối phương, làm sao làm được điều đó?
    Uhm… tác giả quyết định không lan man nữa… (Đinh Minh biểu thị không tin)… Quay trở lại kiếm đạo: Kenjutsu (Kiếm thuật nhật bản) cần sự kiên trì khá lớn, không nói đến mỗi đòn bổ ra phải luyện được đến khí thế nặng tựa ngàn cân, dũng mãnh một đi không trở lại mà còn phải có tốc độ nhanh như sấm sét. Mà muốn luyện được, không cần thiên phú cao đến đâu, nỗ lực là tốt rồi. May thay, Đinh Minh là một kẻ kiên trì. Hắn không có cái IQ cao ngất ngưởng, cũng không có thiên phú tập võ kinh người, hắn chỉ có một đời trạch nam bồi dưỡng ra được: kiên trì. Vì sao nha? Đương nhiên là ông trời cho cơ hội đổi đời, không bắt cơ hội này đi làm cho mình mạnh mẽ, sau đó đi bắt mấy em xinh tươi trong thế giới Marvel làm ấm chăn cho mình … quả thực không có thiên lý, nhất định sẽ bị sét đánh… ít nhất Đinh Minh linh cảm là như thế.
    À… Marvel… cái này thì hay rồi… Một ninja trong thế giới Marvel… Oa ha ha ha… Super heros là gì chứ, Super villains là gì chứ, chuẩn bị bị ca ám sát hàng loạt đi thôi… Oa ha ha ha… Các em chân dài tới nách… chuẩn bị làm ấm giường ca đi thôi… Oa ha ha ha…
    Vui sướng nửa ngày sau, Đinh Minh mới nhớ tới kiểm tra năm nay là năm bao nhiêu… Uhm… 1922… Wtf… Đinh Minh ngớ người, ngơ ngác, ngơ ngẩn,… Một giây sau hắn chửi um lên, lôi mười tám đời tổ tông tên nào đó mang hắn tới thế giới này ra chửi, đương nhiên là bằng tiếng Việt, làm hại hai lão và bà chị quản gia tưởng hắn bị trúng tà. Kết quả là bà lão lo sốt vó kêu chị quản gia đi gọi bác sĩ tâm lý, còn ông lão lại bắt đầu xin Chúa trời tha thứ.
    Chửi rủa một hồi xong, hắn lại bắt đầu nghĩ cách kéo dài tuổi thọ, uhm… không riêng gì hắn muốn cho chính mình, hắn còn muốn cho hai lão và bà chị quản gia nữa à… Ai kêu từ nhỏ nhân gia chăm sóc mình kiêm vú em luôn chứ… Nguyên nhân trọng yếu là… xinh đẹp nữa chứ, chậc chậc, mới ba mươi tuổi thôi a, vóc người hoa hậu, mặt hạt dưa, đúng kiểu Đinh Minh thích a.
    Uhm, chakra cũng không phải là thứ kéo dài tuổi thọ a, mà lại cho ba người cũng không thích hợp, vậy nhất định phải kiếm mấy thứ trong truyền thuyết à. Trong Marvel có cái gì nhỉ, đúng rồi, có thứ kêu là Infinity Formula của tên chột mắt nào đó, tuy rằng có chút hậu quả xấu nhưng hình như đó cũng không phải bản đầy đủ a… uhm… trước kiếm tên chột mắt đó tống tiền đã. Còn hắn có cho hay không, không nằm ở phạm vi Đinh Minh quan tâm, đơn giản vì tên chột mắt đó nếu không quan tâm mạng mình thì nhất định cũng sẽ quan tâm về sau có cơ hội làm cha hay không a… Chậc chậc… sao ca ngày càng ác nhỉ… không, ca là ngây thơ, nhất định là quyển thư kia đầu độc ca rồi, uhm, đúng vậy!
    Còn về làm sao Đinh Minh lại biết đây là thế giới Marvel a? Đương nhiên là lần nọ bà lão nói chuyện với ông lão thì nhắc tới cái tên Steve Rogers rồi, lúc đó hắn đang mơ ngủ, nghe đến đó mới giật mình choàng tỉnh, quả nhiên là như sấm bên tai a.
    Hắn vội vàng hỏi bà lão năm này là năm nào, thế mới có một màn vừa rồi a.
    Nói đến năm 1922, tức là nói đến năm 1920, nói đến năm 1920 tức là nói đến năm Steve Rogers vừa được sinh ra, không khéo trùng hợp với ngày giờ mình đến thế giới này luôn à.
    Thế là Đinh Minh cố gắng từ miệng hai lão biết một chút tình hình về Cap, đơn giản là nhân gia nhà đối diện, nhà mới để tang, bố Cap chết, lại là dính chưởng chiến tranh… hòa bình không tận hưởng, ai kêu đi lính làm gì a… Thảo nào hai lão lại nhắc tới Cap, hẳn là nổi lòng từ bi a, muốn mời mẹ con Cap sang ở chung, nhưng nhân gia chính là kiên cường, kiên quyết tự lực cánh sinh, không nhờ vả ai… chậc chậc, vậy mới có Steve Rogers nhân cách cao thượng, tính cách bền bỉ kiên trì a, quả nhiên mẹ nào con nấy, này không sai được.
    Nói tới nói lui, nhưng tại sao Đinh Minh vẫn tên là Đinh Minh đây? Đơn giản là bà lão có cái phòng nghiên cứu gen xa hoa (uhm, sau khi biết chuyện này, Đinh Minh cười rất đê tiện… làm sao đê tiện nha? Hồi sau sẽ rõ… ka ka). Sau một hồi tìm tới tìm lui, cuối cùng phòng nghiên cứu của bà đã tìm được xuất xứ của Đinh Minh từ quốc gia nào. Đương nhiên là Việt Nam rồi. Thế là hai lão bắt đầu khổ tư suy nghĩ đặt tên cho hắn, vì điều này hai lão còn lật tới lật lui mấy cuốn từ điển, với hỏi tới hỏi lui mấy chuyên gia à. Kết quả hắn bi bô hai tiếng Đinh Minh, thế là ông lão vỗ đùi một cái: “Đinh trong Hán Việt thấy thế nào cũng giống cứng rắn, kiên trì à, mà Minh nha… Này không phải Quang Minh sao? Thằng bé này lớn lên chắc chắn sẽ đỉnh thiên lập địa, quang minh chính đại. Uhm, cứ thế đi, đặt tên là Đinh Minh Potter đi!”
    Đinh Minh đầu đầy hắc tuyến, đặt tên nha, có cần khó vậy không, cũng may ca còn giữ được tên cũ, cũng coi như tưởng niệm quá khứ kiếp trước đi… Còn về ý nghĩa nha… Quang Minh cái rắm a, ca là ninja a… Hai cái này cách nhau mười vạn tám ngàn dặm a… Vẫn là không nói cho ông lão nghề nghiệp ca dự định cho tương lai mới tốt… Bằng không liền thảm…
    Mà cái họ Potter này, không biết tại sao Đinh Minh có một loại dự cảm bất tường…
     
  4. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 4:

    Ngày này có một ý nghĩa cực kỳ quan trọng cho Đinh Minh. Ngày này là lần đầu tiên hắn tập luyện ba pháp môn tụ tập Chakra, thân thể và linh hồn.
    Có thể nói, ba pháp môn này là một cái vòng tròn, vòng tròn này là nguồn sức mạnh của Đinh Minh bây giờ, sau này và mãi mãi.
    Tại sao nói vậy? Vì tu luyện Chakra cần rút lấy lực lượng linh hồn (hay còn gọi là tinh thần lực) và năng lượng trong mỗi tế bào cơ thế, kết hợp hai thứ này với nhau, Chakra mới được sinh ra, tồn trữ trong hạ đan điền (uhm, kêu vậy nghe mới oai). Sau đó, tu luyện thân thể, cần kết hợp hô hấp theo nhịp, các động tác kỳ quái và điều khiển Chakra đi khắp các nơi trong cơ thể, nhằm ôn dưỡng toàn thân. Pháp môn này không chỉ rèn luyện sự dẻo dai, cơ bắp toàn thân, nó còn trợ giúp Đinh Minh khả năng khống chế Chakra, không đến nỗi như trong truyện, phải tập leo cây, ngã chổng vó, đã đau còn dễ gãy xương, nếu hai lão đi qua trông thấy, không khéo lại bảo hắn là trúng tà. Tuy nhiên, có thể nói tập theo pháp môn này cũng đau, cũng mệt không kém, nhưng ít nhất sẽ không mất mặt… Cuối cùng là tu tập tinh thần lực, cái này có vẻ như dễ dàng nhất, chỉ cần kết cái ấn, hô hấp theo nhịp, điều động Chakra lên thượng đan điền (uhm, tên này mới oai) nhằm ôn dưỡng linh hồn. Vì sao lại là thượng đan điền a? Vì nơi đó là con đường mà linh hồn thông qua đó để giao lưu, hấp thu năng lượng bên ngoài, lớn mạnh chính mình. Người bình thường đang lúc trưởng thành tất nhiên tinh thần lực cũng sẽ theo đó gia tăng, nhưng tất nhiên sẽ ít vô cùng, không đáng kể, đó là bởi vì rất ít người có thể dùng linh hồn chắt lọc tinh hoa từ năng lượng tự nhiên a. May mắn Đinh Minh có pháp môn tu luyện, linh hồn hấp thu năng lượng tự nhiên, được chính bản thân Chakra tinh lọc, tất nhiên sẽ nhanh hơn nhiều, ngày càng mạnh mẽ, tiêu hao ít Chakra mà hưởng nhiều. Còn về tại sao phải ngủ a? Là do linh hồn chỉ hấp thu năng lượng khi ngủ a… Còn tại sao lại thế? Hỏi tác giả a… (Tác giả khinh thường: Hỏi làm gì, ta cũng có biết đâu, thuận tay viết thôi…).
    Đương nhiên một nguồn bổ sung năng lượng cơ hồ không thể bỏ qua cho cái vòng tròn này, đó chính là ăn. Đừng nói tu tập Chakra vô cùng tốn hao năng lượng cơ thể, riêng bản thân rèn luyện thân thể cũng vô cùng tốn hao thức ăn a. Cái gọi là Chakra ôn dưỡng, không chỉ là giúp cường hóa các thớ cơ, nó còn là giúp tăng tốc độ tiêu hóa, chắt lọc thức ăn trong dạ dày á…
    Thành ra sinh hoạt của Đinh Minh giờ chính là như vậy,bữa sáng 8 bát cơm, sáng tụ tập Chakra, bữa trưa 8 bát cơm to, chiều rèn luyện thân thể, bữa tối 8 bát cơm to, tối luyện kết ấn, phi tiêu và kiếm thuật, bữa đêm 8 bát cơm to, đêm làm giấc đến 8h sáng mới dậy.
    Hai tuần đầu, Đinh Minh có cảm giác mình sắp không qua khỏi, không nói đến tụ tập Chakra, rèn luyện thân thể, chỉ riêng tụ tập linh hồn để hắn có cảm giác chả có tác dụng gì… Không phải là hắn có thể cảm giác sự lớn mạnh của linh hồn, mà là hắn hỏi quyển thư a, quyển thư rất tự nhiên nói cho hắn biết sự cố gắng của hắn là vô ích… May mà hắn kiên trì, niềm tin trở thành ninja vĩ đại nhất thế giới là phụ, cua gái, kết thúc đời xử nam là chính, đã giúp hắn vượt qua tất cả, giành được sự xác nhận của quyển thư sau hai tuần gian khổ.
    Thế là hai tuần sau đó, Đinh Minh lại có cảm giác về lại kiếp trước… Hắn chính là ăn được a, ngủ được a… Này không phải thành tiên rồi sao… Oa ha ha ha Oa ha ha ha…
     
    Lôi Soái, trungttnd and anh2011 like this.
  5. forte89

    forte89 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    50
    Chương 5:

    Nhiệm vụ đầu tiên:
    Năm 1925,
    Một ngày đẹp trời, thiên không quang đãng, chim hót ríu rít, ánh mặt trời chói chang phổ chiếu đại địa, muốn bốc hơi hết thảy hắc ám và bóng tối che giấu trong thành phố New York đầy rẫy nguy cơ và đau thương này.
    Đương nhiên, có những nơi mà ánh sáng của thần mặt trời không tới được, ví dụ như hiện tại.
    Trong hẻm nhỏ đen tối có ba đứa bé to con vây quanh một thằng nhóc gầy teo tóp. Tuy rằng thằng nhóc bị đánh cho mặt sưng mày sỉa, nhưng ánh mắt nó lại luôn sáng. Có thể thấy được một cỗ kiên cường không thuộc về cái tuổi của nó hiển hiện ra. Cỗ kiên cường, không chịu thua đó cho nó sức mạnh, mặc dù không đến nỗi có thể lập tức bật dậy đả đảo ba tên to con kia, nhưng ít ra có thể khiến nó cắn răng chịu đựng, không rên một tiếng.
    “Tiểu tử, cứng phết nhỉ, hôm nay bọn tao nhất định phải đánh cho mày kêu đau a, không tin với lực lượng của bọn tao không thể khiến mày rên rỉ.” Tên to con nhất kiêu ngạo nói.
    Nói đến chuyện này xảy ra quả thực chính là trẻ con so sánh khí thế không hơn không kém. Vì sao a? đương nhiên là trong xóm có cô bé xinh đẹp, tên to con suốt ngày lượn quanh cô bé. Mấy hôm trước thằng nhóc đi ngang qua, không may đụng vào hắn đang khoe khoang với cô. Thế là tên to con nhất hất hàm sai khiến thằng nhóc đi mua kẹo. Đương nhiên kết quả không nói cũng biết, đụng phải đinh rồi… Thằng nhóc chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đầu đi tiếp, tên to con kia tất nhiên là vẻ mặt trầm ra nước. Hắn là bá chủ cái xóm này a, còn chưa có ai không nhìn hắn đây này. Thế là hôm sau tên to con gọi hội, ba tên đầu trâu mặt ngựa rình rập trước cửa nhà thằng nhóc. Kết quả không cần nói cũng biết, một tháng qua rồi, ba ngày một bữa nhỏ, năm ngày một bữa lớn.
    Thằng nhóc cũng kiên cường, không kêu đau, không mách mẹ, lần nào cũng chỉ cắn răng chịu đựng, kiên trì vượt qua.
    Nhưng thằng nhóc không nói không có nghĩa là mẹ nó không biết. Phải nói không ai hiểu con bằng mẹ a, hơn nữa mặt mũi bầm dập thế kia, không biết thì hoặc là mù, hoặc là vô nhân tính rồi.
    Thế là mẹ thằng nhóc chạy ngay sang nhà đối diện, tìm kiếm một thằng nhóc khác…
    Vậy là có một màn: “Binh… bốp… binh…”
    Uhm… thật ra là thằng nhóc gầy gò đang bị đánh… còn thằng nhóc được mời kia a… Đương nhiên là đứng ngoài xem trò vui rồi…
    Uhm… thực ra đây đã là lần thứ 5 hắn đứng ngoài quan sát rồi. Hắn muốn đợi, muốn rèn luyện sự kiên trì của thằng nhóc bị đánh kia. Không phải vậy một khi hắn tùy tiện ra tay, ai biết đến cuối cùng có thay đổi lịch sử không? Không khéo thằng nhóc gầy gò ngày sau sau chơi thuốc kích thích, không chơi được thành hero, lại chơi thành villain giống tên nào đó mặt đỏ bên Đức Quốc Xã thì hỏng.
    Bất quá, đây tất nhiên là lần cuối cùng thằng nhóc đứng ngoài cuộc. Bởi hắn đã nhìn ra rồi, đôi mắt đằng sau sự gầy gò, tàn tạ kia, ẩn chứa sự kiên trì không gì sánh được.
    Thế là ba tên to con kia đang sung sướng ẩu đả thằng nhóc gầy gò, chợt đằng sau xuất hiện ba bóng kiếm, không kiêng nể gì cho mỗi tên một nhát vào đầu. Ba tên chỉ kịp rên một cái, ngã xuống ngất đi.
    Mà xuất hiện đằng sau bọn chúng, thình lình là Đinh Minh. Nói vậy độc giả cũng đoán được, bị đánh tất nhiên là Steve rồi.
    Quyển thư: “Chúc mừng chủ nhân giải quyết ba tên rác rưởi, không đến nỗi yếu hơn cả rác rưởi, nhận được 30 điểm năng lượng.”
    Đinh Minh không nói gì, rác rưởi đùng là rác rưởi, ít khỏi nói rồi… Bất quá hắn vẫn là vui mừng, dù sao đây cũng là lần đầu hoàn thành nhiệm vụ a. Nói lại, cái nhiệm vụ này hắn đã nhận được ngay khi mẹ Steve tới tìm hắn, bất quá hắn chỉ chần chờ chưa kết thúc thôi.
    “Ta nói Steve, tìm ngươi mệt chết thôi, xảy ra chuyện mà không nói với anh em một tiếng a” Đinh Minh vẻ mặt tối tăm nói.
    “Minh, đây là chuyện của ta a, không thể làm liên lụy đến ngươi, hơn nữa tên to con kia còn có đồng bọn, ngươi đánh lại sao được? Vẫn là mình ta đến chịu đựng a.” Steve cười nói.
    Đột nhiên Đinh Minh nhìn thẳng vào mắt Steve, một đôi con ngươi đen trắng rõ ràng, khiến cho Steve cảm giác có một loại ánh sáng khiếp người từ nơi đó bắn ra.
    “Ngươi tin tưởng ta không?” Đinh Minh hỏi.
    “Có, nhưng là…” Steve ngập ngừng.
    “Vậy được rồi, hôm nay ta đến bảo vệ ngươi, ngày khác ngươi có lực lượng, nhất định phải đến sát cánh cùng ta, thậm chí là bảo vệ ta, được không?” Đinh Minh lớn tiếng nói.
    “Lực lượng… Ngươi nói ta có thể có sao?” Steve buồn rầu hỏi.
    Đối với chuyện này Đinh Minh cũng bất đắc dĩ, không phải hắn không muốn truyền thụ cách tinh luyện Chakra cho Steve, mà là đồ chơi này cần ăn nhiều a… Nhìn Steve da bọc xương kia, gia đình hắn lại không muốn dựa vào người khác, đồ ăn nuôi dưỡng bản thân còn chưa xong, tinh luyện Chakra chắc hôm sau sau đi đời nhà ma… Hắn cũng không muốn một Super Hero chết non ngay trước mắt hắn a. Hơn nữa quá sớm có sức mạnh, ai biết khả năng kiên trì, tính cách của Steve có theo thời gian thay đổi không? Dù sao trẻ con là một tờ giấy trắng, mà hắn cũng không phải là một thầy giáo tốt. Cuối cùng a… đương nhiên là chút tư tâm quấy phá… ai mà không muốn độc quyền a… hắc hắc…
    “Ta tin tưởng vào ngươi, vì sao ngươi không tin vào bản thân?” Không làm gì khác hơn là nhìn thẳng vào Steve, trang một bộ thần côn…
    “Được, nếu ngươi nói vậy, khi ta có sức mạnh, chắc chắn sẽ sát cánh cùng ngươi.” Ánh mắt Steve lóe sáng, nhìn Đinh Minh chân thành nói.
    Ok… hốt du completed… Đinh Minh rất là tự đắc nghĩ, xem tình hình mình rất có năng khiếu trang thần côn, lừa đảo trẻ em, loli, muội tử a…
    “Đinh, ngươi làm sao mạnh như vậy? Ngươi có thể dạy ta không?” Đang trên đường đi, Steve chợt hỏi. Dù sao cũng là dùng kiếm gõ ngất ba tên a. Tuy là dùng kiếm nhưng cũng không phải ai cũng làm được.
    “Ta huấn luyện nhiều, ăn cũng nhiều, ngươi cũng có thể sao?” Đinh Minh quay sang nhìn Steve.
    “Ta…ta…”Steve chán nản, tính cách hắn khiến hắn không muốn người khác bố thí, đặc biệt là đồ ăn. Dù sao người Mĩ bình thường rất tự lập, họ thích những cuộc giao dịch chứ không phải nhận bố thí hoặc cho không.
    “Được rồi, thế này đi, sáng mai ngươi theo ta tập a, bữa sáng coi như ngươi nợ ta, sau này có tiền phải trả a, uhm, mà nhớ đừng nói cho mẹ ngươi biết, bằng không bà chắc chắn sẽ không đồng ý.” Đinh Minh nói, không có cách nào dạy Chakra, hay là dạy mấy động tác thể dục nhịp điệu, dưỡng sinh kiếp trước mình biết đi, còn cả chạy bộ nữa. Hắn cảm thấy mấy thứ đó dù sao lâu dần cũng sẽ có hiệu quả a, không phải vậy tại sao có khối người tập?
    Steve không biết minh sắp được dạy bởi một thầy giáo rất không chắc chắn, vẫn còn cảm ơn, sung sướng với tương lai mình sắp có sức mạnh mới, sau đó nhất định sẽ báo đáp Đinh Minh.
    Và thế là buổi sáng Đinh Minh ngoài tụ tập Chakra, còn phải kiêm thêm hướng dẫn Steve rèn luyện. Đương nhiên chỉ mấy tuần đầu thôi, sau đó hắn liền trở thành phủi tay chưởng quầy. Dù sao những thứ hắn dạy được cũng có hạn, hơn nữa 20 năm sau mới là cơ duyên của Steve, lực lượng đến quá sớm cũng không phải chuyện tốt. Không nói những thứ khác, bản thân hắn cũng chưa chắc có lòng tin nếu không dùng Chakra mà có thể đánh bại Captain America về mặt sức mạnh a… dù sao nhân gia dùng nhưng là thuốc kích thích hoàn mỹ của nhà khoa học gia Erskine a… Nhân gia nhưng là có danh xưng nhân loại cực hạn a…
     
    Lôi Soái, trungttnd and anh2011 like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)