Huyền Huyễn HỆ THỐNG TU LUYỆN TOÀN NĂNG - Lãm Nguyệt Thu Phong - Full

Thảo luận trong 'Huyền Ảo - Dị Giới' bắt đầu bởi minh luan, 20/1/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. bacgiang

    bacgiang Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    3,076

    Chương 1080: Lĩnh ngộ hủy diệt pháp tắc chi lực.

    Share: doctruyen.org





    Thí Thần Thương xao động như thế, Dương Lỗi dứt khoát cấm nó vào ta, mà Thí Thần Thương sau khi bị Dương Lỗi nắm trong tay rõ ràng liền yên tĩnh trở lại, cái này khiến Dương Lỗi cảm thấy thập phần ngạc nhiên.

    Chẳng lẽ phía dưới này thật sự phong ấn đầu thương của Thí Thần Thương sao? Nếu như không phải vậy thì Thí Thần Thương bị mình nắm trong tay sao có thể an tính lại như thế chứ? Đương nhiên, còn có một loại khả năng, đó chính là bị phong ấn bên dưới là chủ nhân trước kia của Thí Thần Thương, hắn khiến Thí Thần Thương an tĩnh lại.

    Nhưng Dương Lỗi lại tin tưởng, loại khả năng này thấp hơn rất nhiều, gia hỏa có thể làm chủ nhân Thí Thần Thương, thực lực sẽ khủng bố cỡ nào chứ, sẽ bị phong ấn ở đây sao? Một chỗ như vậy, tuyệt đối thì không cách nào vây khốn hắn, mặc dù hắn bị trọng thương thì cũng không có khả năng, đối với cường giả cấp độ như vậy mà nói, một cái thế giới nho nhỏ thế này nháy mắt là có thể nghiền nát rồi..

    Không phải loại tình huống này, vậy thì chỉ có suy đoán ở đây có đầu thương Thí Thần Thương là có khả năng lớn nhất, đây cũng là điều Dương Lỗi muốn nhìn thấy nhất, khiến hắn kích động nhất, đầu thương Thí Thần Thương ah.

    Nghĩ tới đây, kích động trong lòng Dương Lỗi ngược lại bình tĩnh lại, nếu như trong này thật sự phong ấn đầu thương Thí Thần Thương, vậy thì lực háp dẫn với mình thật quá lớn, chỗ tốt cũng cực kỳ lớn.

    Nhưng vấn đề hiện giờ là mình phải làm sao mới mở ra được phong ấn đó, phải biết rằng phong ấn này Dương Lỗi đã từng thử mở qua, nhưng qua lâu như vậy vẫn không thể giải trừ được phong ấn, mặc dù nói, mình bây giờ có điều tiến bộ, nhưng tiến bộ dù sao thời gian quá ngắn, tiến bộ của mình cũng không đạt tới cấp độ như vậy, cho nên, vấn đề hiện giờ là mình căn bản không cách nào mở ra được đạo phong ấn này.

    Đã không cách nào mở ra phong ấn, tự nhiên cũng không cách nào đạt được đồ vật bên trong rồi, mặc dù biết rõ bên trong thật sự là một bộ phận khác của Thí Thần Thương, vậy thì mình cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, không có bất kỳ biện pháp nào cả.

    Chẳng lẻ phải buông tha như vậy sao?

    Dương Lỗi trong lòng thầm nghĩ như thế.

    - Aizz. . .

    Sau khi trùng điệp thở dài, Dương Lỗi nhìn nhìn Thí Thần Thương trong tay, đang định buông tha cho thì Thí Thần Thương lần nữa bắt đầu chuyển động, lần này, Thí Thần Thương thoát khỏi hai tay Dương Lỗi, trùng kích về phía phong ấn kia.

    - Cái này. . .

    Dương Lỗi cảm thấy giật mình không thôi, mà đang lúc Dương Lỗi kinh ngạc thì Dương Lỗi cũng cảm thấy tin tức mà Thí Thần Thương truyền đến.

    Tin tức Thí Thần Thương truyền tới khiến Dương Lỗi biết rõ, phía dưới này quả thật có phong ấn đầu thương Thí Thần Thương, đương nhiên Dương Lỗi ngay từ đầu đã có hoài nghi, bất quá Thí Thần Thương đã nhận chủ, hơn nữa đã khắc vào linh hồn lạc ấn của mình, hơn nữa thông qua thân thương Thí Thần Thương, Dương Lỗi cũng thực sự cảm thấy, phía dưới này có một cổ lực lượng cực kỳ tương tự với Thí Thần Thương.

    Cho nên, Dương Lỗi cũng đã xác định, đây tuyệt đối là đầu thương Thí Thần Thương.

    Nhưng sau khi xác nhân, phải làm thế nào bài trừ phong ấn này đâu? Đó cũng không phải chuyện dễ dàng, lúc nghĩ đến những điều này, Dương Lỗi kinh ngạc phát hiện, chỉ dựa vào lực lượng bản thân Thí Thần Thương, rõ ràng đã mở phong ấn ra một phần nhỏ rồi.

    Thí Thần Thương chính thức uy lực vô cùng kinh người, hủy diệt pháp tắc cực kỳ cường đại, chỉ một đạo phong ấn nho nhỏ sao có thể ngăn cản được nó?

    Đúng rồi, Dương Lỗi vỗ đầu của mình, xem ra mình thật sự có chút đàn rồi, Thí Thần Thương mặc dù nói đã bị suy yếu đi không ít, thậm chí suy yếu đi vô số lần, nhưng lực lượng của hủy diệt pháp tắc chỉ một đạo phong ấn sao có thể ngăn cản được.

    Hủy diệt pháp tắc, hủy diệt pháp tắc, danh như ý nghĩa, đó chính là hủy diệt, hủy diệt tất cả, chỉ cần Thí Thần Thương còn thừa lại một phần trăm, một phần ngàn, thậm chí là một phần vạn thì đạo phong ấn này cũng không thể nào ngăn cản được.

    Dương Lỗi nghĩ tới đây, tin tưởng mười phần, vung tay lên, Thí Thần Thương bị nắm trong tay, chợt quát một tiếng, Thí Thần Thương trong tay mạnh mẽ vung lên, Dương gia thương pháp, thương kích liệu nguyên.

    Một chiêu này là chiêu thương pháp mạnh nhất Dương Lỗi từng học qua, trước kia thực lực bản thân Dương Lỗi không đủ không cách nào thi triển ra được, nhưng hiện giờ, thực lực Dương Lỗi đã sớm vượt qua cảnh giới kia rồi, nhưng hắn căn bản không sử dụng thương pháp, còn lần này, thi triển ra một chiêu này, quả thật khiến Dương Lỗi có một loại cảm khác thương bá thiên hạ.

    Chỉ cần trong tay có Thí Thần Thương, liền có thể vô kiên bất tồi, một thương đâm ra, vạn vật đều rách nát.

    Răng rắc. . .

    Trường thương hóa thành liệu nguyên tinh hỏa, đánh lên trên phong ấn kia, lập tức khiến phong ấn bị xé rách ra một đạo khe hở, bên tai truyền ra tiếng nghiền nát.

    Phong ấn mở ra không ít, thắng lợi ở ngay trước mắt.

    Tuy rằng phong ấn mở ra không ít, nhưng lực phản chấn của một kích này cũng khiến Dương Lỗi bị bắn bay ra ngoài, Thí Thần Thương trong tay cũng rời tay mà bay, sau khi lộn mèo một cái, dùng ra thiên cân chụy, Dương Lỗi mới dừng người lại được, khóe miệng ứa ra tia vết máu, bản thân bị thương không nhẹ, hơn nữa trong cơ thể còn có một cổ lực lượng cường hãn đang tàn sát bữa bài.

    Cổ lực lượng này, Dương Lỗi rất quen thuộc, đó chnhs là lực lượng hủy diệt pháp tắc của Thí Thần Thương, cái này không chỉ không khiến Dương Lỗi cảm thấy uể oải và lo lắng, ngược lại còn cao hứng, không sai là cao hứng, hủy diệt pháp tắc chi lực này quả thật đối với mình đã tạo thành tổn thương nhất định, nhưng thương thế so với chỗ tốt mang lại lại kém sắc rất nhiều, Dương Lỗi có thể cảm giác được rõ ràng lực lượng hủy diệt pháp tắc, từng chút từng chút, Dương Lỗi đang lĩnh ngộ lấy hủy diệt pháp tắc chi lực.

    Với tư cách là chủ nhân Thí Thần Thương, chủ nhân Mộng Huyễn Thế Giới này, ở chỗ này, Dương Lỗi có thể nói, có thể đơn giản bài trừ hủy diệt pháp tắc chi lực này đi, nhưng Dương Lỗi lại không làm vậy, chính là để lĩnh ngộ hủy diệt pháp tắc chi lực.

    Oanh. . .

    Dương Lỗi cảm giác cơ thể mình bị cổ lực lượng kia trùng kích, đúng vậy, cổ lực lượng này chính là lực lượng của Thí Thần Thương, lúc này Thí Thần Thương đã về tới trong tay Dương Lỗi, một cổ lực lượng cường đại, gia nhập vào trong đó, Dương Lỗi chỉ cảm thấy ý nghĩ mình chấn động, không hiểu nhiều hơn một loại năng lực đặc thù .

    Mình rõ ràng đã nắm giữ hủy diệt pháp tắc chi lực rồi sao?

    Kinh hỉ, kinh hỉ vạn phần, dễ dàng như vậy đã nắm giữ, Dương Lỗi còn cho là mình phải bị hủy diệt pháp tắc chi lực này tàn sát bừa bãi vài ngày mới được chứ.

    Mà lúc này hệ thống cũng truyền đến tiếng nhắc nhở:

    - Đinh, chúc mừng người chơi nắm giữ hủy diệt pháp tắc chi lực.

    - Đinh, chúc mừng người chơi đạt được kỹ năng Hủy Diệt Phong Bạo.

    Rõ ràng còn có việc vui như vậy, ngoài lĩnh ngộ hủy diệt pháp tắc ra, mình rõ ràng còn đạt được một kỹ năng, Hủy Diệt Phong Bạo.
     
    voquan thích bài này.
  2. bacgiang

    bacgiang Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    3,076

    Chương 1081: Thí Thần Thương dung hợp.

    Share: doctruyen.org





    Hủy Diệt Phong Bạo, uy lực rất mạnh, pháp môn công kích phạm vi lớn, không chỉ là công kích vật lý, hơn nữa còn là công kích linh hồn, cái này cực kỳ khủng bố.

    Trong đó mang theo hủy diệt pháp tắc, công kích của hủy diệt chi lực khủng bố cỡ nào, người tu vị thấp hơn Đại La Kim Tiên một khi gặp phải công kích mạnh mẽ như vậy, trừ phi là người trời sinh sinh cơ cường hãn, đối với hủy diệt chi lực có kháng tính tự nhiên bằng không một khi gặp phải lực lượng khủng bố như vậy, nếu như không có người trợ hắn khu trừ vậy thì hủy diệt chi lực sẽ khiến hắn triệt để hủy diệt, mặc dù một tia cũng đủ làm vậy rồi.

    Dương Lỗi tra nhìn xuống, phát hiện hủy diệt chi lực đã cường đại đến cực điểm, mà Hủy Diệt Phong Bạo càng là một đại chiêu cực kỳ khủng bố, tuy rằng không bằng Thiên Đao Nhị Thức của mình có thể vượt cấp giết địch nhưng Hủy Diệt Phong Bạo trong chiến đấu quần chiến chính là tuyệt hảo, hơn nữa đối với người tu vị thấp hơn Đại La Kim Tiên quả thật chính là đồ sát, vô luận bao nhiêu, chỉ cần ở trong phạm vi công kích của mình, một khi thi triển ra Hủy Diệt Phong Bạo, vậy thì kết quả có thể nghĩ được.

    Nghĩ tới đây, khóe miệng Dương Lỗi không khỏi nhếch lên nụ cười, hôm nay mình đã có được một kỹ năng cường đại như vậy, không chỉ lúc đối chiến với địch nhân cường đại có chiến lực được tuyệt cường, mà lúc đối phó với địch nhân số lượng lớn uy lực cũng cực kỳ khủng khiếp. Hơn nữa, hôm nay mình chẳng qua chỉ có cảnh giới Huyền Tiên, đánh chết người cảnh giới Kim Tiên mặc dù không đạt được quá nhiều điểm kinh nghiệm, nhưng bù lại số lượng nhiều a, nếu như ở trong chiến đấu quy mô lớn như Tiên Ma đại chiến, mình dùng ra một chiêu Hủy Diệt Phong Bạo, vậy thì sẽ giết chết bao nhiêu Kim Tiên, Huyền Tiên đây, như vậy mình một thoáng có thể đạt được bao nhiêu điểm kinh nghiệm, điểm hối đoái đây?

    Mà lúc này, Thí Thần Thương lần nữa truyền đến tin tức, Dương Lỗi cảm thụ được sự cấp bách của Thí Thần Thương, đã vậy thì mình sẽ trợ giúp Thí Thần Thương một phen, khiến vũ khí cường đại nhất thời gian này, không, phải nói là vũ khí cường đại nhất Huyền Hoàng đại vũ trụ này khôi phục lại bộ dáng như trước, trở thành Thí Thần Thương chính thức .

    Dương Lỗi tay cầm Thí Thần Thương, con mắt hiện lên một đạo tinh mang.

    Giờ khắc này, Dương Lỗi cảm giác mình giống như một Chiến Thần bất bại, có thể chiến thắng bất luận một địch nhân cường đại nào vậy, vô luận cái gì cũng không thể ngăn trở được mình, tất cả những thứ có ý đồ ngăn trở đường đi của mình, đều sẽ bị trường thương của mình hủy diệt.

    Đúng vậy, đây là một loại tự tin không gì sánh kịp, là tự tin cường đại do Thí Thần Thương mang đến.

    Trước kia, Dương Lỗi đối với đạo phong ấn này thúc thủ vô sách, một chút biện pháp cũng không có, mà bây giờ Dương Lỗi cảm giác, chỉ cần mình muốn, vậy thì liền có thể đơn giản phá nát đạo phong ấn này.

    Khí thế không ngừng đề thăng, khí thế Dương Lỗi chỉ sau ngắn ngủi vài hơi đã lên tới đỉnh điểm.

    Thí Thần Thương trong tay không ngừng run run, ánh mắt Dương Lỗi không ngừng lập loè.

    Bỗng nhiên, Dương Lỗi chợt quát một tiếng.

    - Ra, hủy diệt cho ta.

    Thí Thần Thương trong tay mạnh mẽ vung lên, mũi thương xoáy lên một đạo vòi rồng, năng lượng như thực chất đầy tính hủy diệt đột nhiên xoáy lên.

    - Hủy. . . Diệt. . . Phong. . . Bạo. . .

    Dương Lỗi mặc dù mới vừa mới lĩnh ngộ hủy diệt pháp tắc chi lực, đây cũng là lần đầu tiên thi triển ra kỹ năng Hủy Diệt Phong Bạo này, nhưng Dương Lỗi cảm giác giống như mình đã thi triển vô số lần vậy, rất thuận buồm xuôi gió.

    Hơn nữa Thí Thần Thương đối với hủy diệt pháp tắc chi lực có tác dụng tăng phúc rất lớn, nóicách khác, chiêu này của Dương Lỗi lực công kích là 100, vậy thì thông qua Thí Thần Thương tăng phúc thêm, uy lực một chiêu này ít nhất cũng gia tăng lên gấp đôi, như vậy nói cách khác, sau khi sử dụng Thí Thần Thương, lực công kích sẽ biến thành 200.

    Trên thực tế, Dương Lỗi thông qua Thí Thần Thương tăng phúc, bội số lực công kích gia tăng xa xa không chỉ gấp hai, ít nhất cũng đạt đến ngoài gấp năm lần.

    Lực công kích phóng đại gấp năm lần, uy lực như vậy, kinh khủng cở nào, khiến người khó có thể tưởng tượng.

    Răng rắc. . . Răng rắc. . .

    - Toái, toái cho ta.

    Dương Lỗi một kích đánh ra, không dừng lại như vậy, mà ngay sau đó hắn mạnh mẽ vung lên Thí Thần Thương, kích thứ hai cũng dánh lên trên đạo phong ấn.

    Ầm ầm. . .

    Một tiếng vang thật lớn, toàn bộ thạch thất cũng bắt đầu đung đưa, phảng phất như muốn sụp xuống vậy.

    Dương Lỗi nhướng mày, một tay nắm lấy Thí Thần Thương, tay còn lại mạnh mẽ vung lên, một đạo không gian pháp tắc chi lực bao phủ lấy toàn bộ thạch thất, khiến thạch thất vốn muốn sụp xuống lại ổn định lại.

    Vèo. . .

    Một đạo bóng đen bay ra.

    Nó giống như một phi tiêu vậy, phi tiêu hình thoi.

    Nhưng Dương Lỗi lại đại hỉ, đó không phải là phi tiêu gì cả, đó chính là mũi thương của Thí Thần Thương ah, mũi thương Thí Thần Thương xem ra cũng không có gì bất đồng, cùng giống đầu thương của trường thương vậy, , thậm chí càng bình thường hơn, hơn nữa nhìn qua cảm giác đùi đùi, không hề có chút sắc bén nào cả, hơn nữa màu sắc của nó giống như sắt vụn vậy, thoạt nhìn không có chút thu hút nào cả.

    Mà và thời khắc này, thân thương Thí Thần Thương trong tay Dương Lỗi cũng đang không ngừng run run.

    Đúng vậy, đang mãnh liệt run run, Dương Lỗi biết rõ lúc này Thí Thần Thương nhất định là không thể chờ được nữa, muốn trở thành Thí Thần Thương chính thức, lần nữa khôi phục lại hình thái mạnh mẽ nhất trước kia.

    Chỉ thấy thân thương Thí Thần Thương, còn có đầu thương mãnh liệt trùng kích cùng một chỗ, tạo thành một đạo vòng xoáy, tản mát ra ánh sáng mãnh liệt, khiến người không dám nhìn thẳng, khí thế kinh khủng kia khiến Dương Lỗi cũng cảm giác khó có thể đứng thẳng.

    Nếu như không phải mình đã sớm bày ra trận pháp ở trong và ngoài thạch thất này thì nơi này chỉ sợ rằng đã hoàn toàn bị phá hủy rồi.

    Khi Thí Thần Thương dung hợp, hủy diệt pháp tắc chi lực kinh khủng kia không ngừng trùng kích, toàn bộ thạch thất, mặc dù có trận pháp bảo hộ nhưng vẫn sinh sinh bị bóc đi một tầng.

    Răng rắc, răng rắc.

    Sau hai tiếng giòn vang, Thí Thần Thương rốt cục hoàn thành dung hợp, hào quang lóng lánh kia cũng biến mất không thấy gì nữa, vòng xoáy năng lượng khủng bố cũng lập tức tán đi, một thanh trường thương hoàn toàn mới lập tức rơi vào trong tay Dương Lỗi.

    - Chủ nhân.

    Một thanh âm thanh thúy vang lên trong đầu Dương Lỗi.

    - Thí Thần Thương?

    - Đúng vậy, chủ nhân, cám ơn ngươi đã khiến ta tỉnh lại.

    Ngữ khí Thí Thần Thương thập phần cảm kích.

    Dương Lỗi nghe vậy cười cười nói:

    - Cám ơn cái gì, ta là bằng hữu của ngươi, còn cần tạ sao? Mặt khác, ngươi cũng không cần gọi ta là chủ nhân đâu, ân, thanh âm của ngươi nghe giống như một tiểu hài tử mười mấy tuổi vậy, vậy thì gọi ta ca ca đi.

    - Vâng, chủ nhân, ca ca.

    Ngũ khí thập phần sung sướng của Thí Thần Thương lại vàng lên trong đầu Dương Lỗi.
     
    voquan thích bài này.
  3. bacgiang

    bacgiang Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    3,076

    Chương 1082: Ma đầu bên dưới phong ấn.

    Share: doctruyen.org





    Ầm ầm. . .

    Lại là một tiếng vang thật lớn.

    Dương Lỗi sửng sốt, đây là tình huống gì? Khi Dương Lỗi nhìn lại, chỉ thấy một cái bóng xuất hiện ở chỗ nổ tung kia.

    - Ca ca, cẩn thận, đó là một Đại Ma Đầu.

    Vừa nhìn thấy đạo hắc ảnh kia, Thí Thần Thương liền nhắc nhở.

    - Ma đầu?

    - Đúng vậy, chính là tên đại phôi đản này đã bắt ta tới đây.

    Lúc trước Thí Thần Thương bị một phân thành hai, đầu thương và thân thương phân biệt bị hai người mang đi, mà đầu thương chính là do người trước mắt, một tên ma đầu tu vị rất mạnh đạt được, đây cũng chính là nguyên nhan vì sao Nhiên Đăng lại tọa trấn ở một nơi nhỏ bé thế này.

    - Ta giúp ngươi báo thù.

    Dương Lỗi cảm giác được tên này hết sức yếu ớt, trong lòng không khỏi cười lạnh, {Giám Định Thuật} mặc dù không thể giám định hắn thành công, nhưng Dương Lỗi lại cảm thấy, tên này cũng không cường đại như trong tưởng tượng, đây cũng chính là nói, tên này thật ra chỉ được cái hào nhoáng bên ngoài, thoạt nhìn rất phong cách, rất lợi hại, nhưng trên thực tế lại không dùng được.

    Hơn nữa Dương Lỗi cực kỳ tự tin, nơi này là thế giới của mình, ngoài ra bên ngoài còn có thiên la địa võng mình bày ra, cũng không tin, không có cách nào đánh chết được tên này.

    - Tiểu tử, ngươi rất tốt, ngươi thả bản tôn ra rồi, ha ha, bản tôn rốt cục thoát khỏi cái nơi quỷ quái kia rồi, ha ha. . . Ha ha. . .

    Dương Lỗi còn không nói gì, chỉ thấy đoàn bóng đen kia dần ngưng tụ thành một bóng người, một cự hán thân hình cao lớn, diện mục dữ tợn:

    - Tiểu tử, ngươi nói muốn ta ban thưởng ngươi thế nào đây?

    - Ma đầu, ngươi rất lợi hại phải không?

    Dương Lỗi khinh thường nhìn hắn, đương nhiên, tên này tuy rằng thực lực giảm bớt không ít, nhưng cũng không thể phớt lờ, ai biết, tên này đến cùng có át chủ bài gì, mặc dù mình có nắm chắc rất lớn, nhưng cẩn thận một chút cũng không sai.

    - Ma đầu, tiểu tử, ngươi nên rõ ràng, bản tôn cũng không phải những ma đầu nho nhỏ kia, bản tôn chính là Ma Tôn Vô Thiên.

    Người nọ lớn lối nói:

    - Tiểu tử, xem ở phân thượng ngươi đã cứu ta ra, ta sẽ thu ngươi làm đệ tử.

    - Thu ta làm đệ tử? Còn Vô Thiên?

    Dương Lỗi nghe vậy không khỏi cuồng tiếu.

    Thấy Dương Lỗi rõ ràng không thức thời như vậy, Vô Thiên lập tức nổi giận:

    - Tiểu tử, ngươi cười cái gì?

    Vô Thiên Tâm trong lòng tuy rằng tức giận, nhưng biết rõ, tình huống của mình hiện tại cũng không quá tốt, bị phong ấn lâu như vậy không nói, hôm nay mở ra phong ấn, thực lực của mình đã không bằng một phần vạn trước kia, tiểu tử này thoạt nhìn mặc dù chỉ là cảnh giới Huyền Tiên, nhưng Vô Thiên cảm giác được tên này tựa hồ có uy hiếp nào đó, hơn nữa loại uy hiếp này còn cực kỳ mãnh liệt, là một loại uy hiếp trước đó chưa từng có qua, mặc dù là lúc đối mặt với chân thân Đa Bảo Đạo Nhân mình cũng chưa từng cảm thấy như vậy.

    - Ngươi là Vô Thiên? Ha ha, vậy ta chẳng phải là Phật chủ sao?

    Vô Thiên nghe xong, không khỏi cười ha ha:

    - Tiểu tử, ngươi muốn làm Phật chủ? Ha ha, tốt, lý tưởng tốt, dã tâm tốt, bất quá bằng vào chút tu vị đó của ngươi, muốn làm Phật chủ, chỉ sợ cả đời cũng khó có khả năng.

    Dương Lỗi nghe vậy sững sờ, tên này rõ ràng không tức giận, dựa theo đạo lý mà nói, một Đại Ma Đầu, mình không để hắn vào mắt như thế, hắn rõ ràng không tức giận, như thế có chút khiến người cảm thấy kinh ngạc, chẳng lẽ tên này bị nhốt đến choáng váng rồi sao?

    - Nghe khẩu khí của ngươi, chẳng lẽ ngươi có biện pháp khiến ta lên làm Phật chủ sao?

    Dương Lỗi lạnh lùng nhìn hắn, tên này hiện giờ không giận, xem ra mình còn cần kích thích hắn thêm một chút mới được, đối với Đại ma đầu như vậy, Dương Lỗi tự nhiên không tin hắn sẽ chuyển tính, biến thành một người tốt rồi.

    Chỉ có điều tên này có chủ ý gì, vậy thì cũng chỉ có hắn mới biết được, nhưng dù sao cũng không phải là chuyện tốt. Dương Lỗi cũng sẽ không ngây ngốc đi tin tưởng Đại Ma Đầu này, hơn nữa, ở trong mắt Dương Lỗi, tên này chính là điểm kinh nghiệm, chính là điểm hối đoái, chính là bảo vật, giết hắn đi, mình khẳng định có thể đạt được rất nhiều thứ tốt.

    Cho nên, ở trong mắt Dương Lỗi, tên này chẳng khác nào là tống tài đồng tử cả, cái gì Đại Ma Đầu, đương nhiên, tống tài đồng tử này ngược lại lớn lên xấu xí một chút, nhưng cũng không có quan hệ, chỉ cần có thể cho mình chỗ tốt, lớn lên xấu chút cũng không vấn đề gì.

    - Đúng vậy, chỉ cần ngươi chịu trở thành đệ tử của ta, nghe lời của ta, như vậy trở thành Phật chủ chính thức cũng không phải là không được.

    Vô Thiên nhãn thần lập loè, biểu hiện ra cũng không có gì thay đổi, nhưng trong lòng lại thập phần kinh hỉ, tiểu tử này dã tâm ngược lại rất lớn, hơn nữa căn cốt cũng không tệ, là một lô đỉnh không tệ.

    Mình bây giờ tu vị hao tổn thật lớn, muốn khôi phục cũng không phải là chuyện một sớm một chiều có thể làm được, nếu có tiểu tử này trợ giúp, vậy thì khôi phục sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Chuyện nhất cử lưỡng tiện như vậy thật không có gì tốt hơn rồi.

    - Thật sự, bất quá, ngươi thực sự lợi hại như vậy sao? Nhìn ma đầu ngươi đã bị người phong ấn ở đây không biết đã bao nhiêu năm, nếu quả thật lợi hại như vậy, sẽ rơi xuống tình trạng như thế sao? Còn nói, có thể khiến ta trở thành Phật chủ? Đó quả thật là trò cười cực lớn, ta dựa vào gì để tin tưởng ngươi chứ? Chẳng lẽ chỉ bằng vào ngươi bị phong ấn ở đây sao?

    Dương Lỗi nghe vậy lại cười nhạo nói.

    - Trò cười?

    Nghe thấy Dương Lỗi nói như vậy, hắn cũng phẫn nộ rồi, nói:

    - Nếu như không phải bị đánh lén thì ta làm sao có thể rơi xuống tình trạng như thế chứ?

    Nói đến đây, Vô Thiên cực kỳ phẫn nộ, cả người đều bành trướng, tóc tản ra, áo khoác hắc sắc không gió mà bay, hai mắt trở nên đỏ bừng, diện mục càng thêm dữ tợn.

    Dương Lỗi nhìn tên này, hắn cư nhiên phẫn nộ như thế, xem ra hắn đoán chừng thật sự đã bị đánh lén, đối với sự vô sỉ của ngươi Phật giáo, Dương Lỗi đã biết từ trước, sử dụng âm chiêu cũng không phải là chuyện không thể.

    Dương Lỗi cố tình kích thích hắn, khiến hắn trở nên phẫn nộ, mất đi lý trí, như vậy thì mới có cơ hội.

    - Đánh lén, nói đùa gì vậy, đây chỉ sợ là do ngươi lấy cớ thôi, thực lực không bằng người khác liền nói đánh lén, ngươi cũng thật đủ vô năng, thất bại chính là thất bại, rác rưởi chính là rác rưởi, còn nói gì mà bị người đánh lén chứ.

    - Hừ, nếu như không phải bị đánh lén thì Vô Thiên ta làm sao có thể rơi xuống kết quả như vậ chứ, ta sẽ xé xác cả đám bọn chúng, khiến cả đám bọn chúng đều biến thành chất dinh dưỡng của ta.

    Nghe Dương Lỗi nói như vậy, Vô Thiên càng điên cuồng không thôi, cả người bắt đầu mất đi lý trí.

    - Ngươi chỉ là một kẻ yếu, không, nói kẻ yếu thì quả thực là vũ nhục kẻ yếu rồi, ít nhất kẻ yếu còn có thể thừa nhận khuyết điểm của mình, nhưng ngươi lại không, ngươi thậm chí còn không bằng giòi bọ, thất bại cũng không dám thừa nhận, còn muốn làm sư tôn của ta, còn muốn đánh bại Phật chủ.
     
    voquan thích bài này.
  4. bacgiang

    bacgiang Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    3,076

    Chương 1083: Thừa cơ đánh lén.

    Share: doctruyen.org





    Dương Lỗi lại kích thích nói:

    - Ngươi lại luyện lại, tu luyện từ trong bụng mẹ mười kiếp, không, một trăm kiếp một ngàn kiếp, thậm chí mấy vạn kiếp cũng không làm được đâu.

    - Ah ah. . . Ah ah. . . Như Lai, Như Lai chết tiệt, Chuẩn Đề chết tiệt, ta muốn giết các ngươi, ta muốn giết các ngươi.

    Nghe đến đó, Vô Thiên giận tới cực điểm, cả người bạo phát ra khí thế khổng lồ, toàn bộ thạch thất nhỏ hẹp bị năng lượng cuồng bạo bao phủ.

    - Cơ hội tốt, chính là lúc này.

    Ngau khi Vô Thiên phát cuồng, Dương Lỗi động, xem chuẩn cơ hội, Thí Thần Thương trong tay mạnh mẽ bạo phát ra, vô thanh vô tức, giống như một mũi tên nhọn đâm vào giữa trái tim Vô Thiên.

    - Ah... Ngươi...

    Một sát na khi bị đâm trúng, Vô Thiên lập tức thanh tỉnh lại, hắn như thế nào cũng thật không ngờ, Dương Lỗi lại động thủ vào lúc này, hơn nữa còn dùng binh khí mà mình quen thuộc nhất nữa:

    - Ngươi đánh lén ta?

    - Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ ngốc nghếch nghe lời ngươi nói sao? Còn muốn làm sư tôn của ta, lợi dụng ta, ta sẽ ngu như vậy sao?

    Dương Lỗi cười lạnh.

    - Ngươi giết không chết ta đâu, coi như là Như Lai cũng không cách nào giết chết ta, ngươi mới chỉ có cảnh giới Huyền Tiên, muốn giết chết ta, ha ha... Ha ha... Chê cười, ta tuy rằng đã bị thương, thực lực chưa đủ một phần vạn, nhưng muốn đối phó ngươi vẫn không có vấn đề gì, ngươi đi chết đi.

    Vô Thiên giận dữ cười cười, tay phải vừa nhấc, một cổ năng lượng hắc sắc ngưng tụ ở lòng bàn tay, lập tức tạo thành một quả cầu năng lượng lớn chừng nắm tay.

    Năng lượng cầu kia thoạt nhìn tuy rằng rất nhỏ, nhưng Dương Lỗi cảm giác được, bên trong năng lượng cầu này ẩn chứa uy lực khủng bố.

    Dương Lỗi thầm nghĩ không tốt, ma đầu kia tức giận rồi, tuy rằng là vùng vẫy giãy chết, nhưng cũng không thể xem thường, hơn nữa một kích này, Dương Lỗi cảm thấy rất nguy hiểm, đúng vậy nguy hiểm thật lớn.

    Ngay khi Dương Lỗi đang nghĩ làm sao để đối phó một chiêu này, có nên thi triển Vô Địch Thủ Hộ hay không thì thanh âm Thí Thần Thương đã vang lên trong đầu Dương Lỗi.

    - Ca ca không cần lo lắng, để ta đối phó hắn

    - Thí Thần Thương, ngươi có thể đối phó hắn sao?

    Dương Lỗi nhíu mày, lo lắng hỏi.

    - Cũng được, ca ca không cần lo lắng đâu.

    Thí Thần Thương cười cười nói:

    - Tên Vô Thiên này sự dụng chính là hủy diệt lực lượng, bất quá hủy diệt lực lượng của hắn còn không có tu luyện tới đỉnh, so với ta còn kém rất xa, chút hủy diệt lực lượng ấy vừa hay để ta bổ sung năng lượng, khiến ta khôi phục lại không ít.

    - Thật sự sao, vậy là tốt rồi.

    Dương Lỗi nghe xong đại hỉ, như vậy không thể tốt hơn rồi.

    Lúc nói chuyện, Thí Thần Thương cũng đã động, bắt đầu điên cuồng hấp thu năng lượng của Vô Thiên, không ngừng chuyển hóa thành lực lượng bản thân, bắt đầu khôi phục chính mình.

    - Ah... Không... Không có khả năng.

    Một khắc khi Thí Thần Thương phát động, Vô Thiên cũng cảm thấy không được bình thường, hắn phát hiện lực lượng trong cơ thể mình điên cuồng xói mòn, bắt đầu điên cuồng lao về phía Thí Thần Thương, giống như hồng thủy tiết áp vậy, căn bản không có biện pháp ngăn chặn.

    - Ngươi làm sao có thể rút ra lực lượng của ta, làm sao có thể?

    Vô Thiên không ngừng gầm rú, trong giọng nói mang theo hoảng sợ, trong lòng của hắn thập phần rõ ràng, lực lượng của mình tuyệt đối không phải một tên Huyền Tiên có thể cướp lấy, coi như là Như Lai đích thân tới, Phật chủ động thủ, cũng không có khả năng dễ dàng rút ra lực lượng của mình như vậy, nhưng hôm nay một Huyền Tiên nho nhỏ rõ ràng làm được.

    Hơn nữa nguyên nhân khiến hắn hoảng sợ là bởi vì hắn đã cảm nhận được uy hiếp tử vong, lực lượng của mình nếu có thể bị Dương Lỗi rút ra, thậm chí rút sạch, vậy thì có nghĩa là hắn có biện pháp giết được mình. Vốn cho rằng mình đã Bất Tử Bất Diệt, nhiều nhất cũng chỉ bị phong ấn thôi, nhưng hôm nay xuất hiện một người có thể đánh chết mình, cái này bảo Vô Thiên sao lại không cảm thấy sợ hãi, không cảm thấy lo lắng được chứ?

    - Rút ra lực lượng mà thôi, ta còn muốn giết ngươi thì sao? Ngươi hãy hóa thành lực lượng của ta đi.

    Dương Lỗi trong nội tâm cao hứng không thôi, không nghĩ tới Thí Thần Thương thật sự có thể làm được, thật sự hấp thu được lực lượng của tên này, phải biết rằng tu vị tên này rất cao, nếu như không phải bị phong ấn lâu như vậy, thực lực còn chưa khôi phục lại thì mình quả thật không cách nào làm gì hắn được.

    Mặt khác, nếu như muốn mình đi khôi phục Thí Thần Thương, vậy thì không biết phải cần đến bao nhiêu năm, Đại Ma Đầu này quả thật là một đại hảo sự của mình a.

    Lực lượng Vô Thiên tuy rằng không đủ để khiến Thí Thần Thương triệt để khôi phục, nhưng ít nhất cũng khôi phục lại một hai thành a. Mặc dù không thể khôi phục nhiều như vậy, nhưng cũng có thể khiến Thí Thần Thương trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.

    Thí Thần Thương lúc chưa có đầu thương đã khủng bố như vậy, hôm nay Thí Thần Thương đã nguyên vẹn, hơn nữa mình cũng đã lĩnh ngộ hủy diệt pháp tắc chi lực, tuy rằng chỉ vừa mới lĩnh ngộ, nhưng phối hợp với Thí Thần Thương, uy lực tuyệt đối khủng bố, trình độ kinh khủng của nó mặc dù không lợi hại như Thiên Đao Nhị Thức, nhưng cũng có thể vượt cấp Nhất Kích Tất Sát. Nhưng uy lực cũng sẽ không yếu đi chút nào, mấu chốt nhất chính là, lợi dụng Thí Thần Thương, không có hạn chế thời gian giống như Thiên Đao Nhị Thức, chỉ cần mình còn lực lượng vậy thì đều có thể thi triển, chẳng qua uy lực mạnh yếu khác nhau thôi.

    - Ah... Ta sẽ không để cho ngươi thực hiện được đâu, ta muốn ngươi chết.

    Nghĩ đến lực lượng của mình sẽ bị rút sạch, Vô Thiên cũng sốt ruột rồi, con thỏ nóng nảy còn cắn người, lúc này Vô Thiên cũng bất chấp nhiều như vậy, liều lĩnh công kích về phía Dương Lỗi, năng lượng cầu không ngừng biến yếu trong tay lập tức đánh qua Dương Lỗi.

    Nhìn như chậm chạp, nhưng lại phá vỡ trói buộc không gian, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Dương Lỗi, hơn nữa đã tiếp xúc với quần áo trên người Dương Lỗi.

    Dương Lỗi thầm nghĩ một tiếng không tốt, thực lực Vô Thiên tuy rằng yếu đi nhiều, nhưng lực lượng không gian khiến Dương Lỗi tim đập nhanh không thôi, một cổ uy hiếp mãnh liệt khiến Dương Lỗi sởn hết cả gai ốc.

    Mình không ngăn được một kích này, Dương Lỗi không kịp nghĩ nhiều, lập tức liền u khởi động cơ năng bảo hồ của mình, Vô Địch Thủ Hộ.

    - Siêu Cấp Vô Địch Thủ Hộ.

    Quả nhiên năng lượng cầu hắc sắc kia đụng vào trên màn sáng bảo hộ liền mạnh mẽ bạo liệt ra, thạch bích bốn phía mặc dù có trận pháp bảo hộ, nhưng cũng lập tức bốc hơi, thậm chí ngay cả trận pháp mà Dương Lỗi bố trí cũng bị oanh kích phá tán, mặc dù chỉ là một phần nhỏ mà thôi, nhưng cái này cũng đủ để thấy một kích này khủng bố cỡ nào, phải biết rằng, trận pháp này là một trong các trận pháp lợi hại nhất mà Dương Lỗi có thể bố trí ra, tăng thêm pháp tắc chi lực Mộng Huyễn Thế Giới gia trì, Dương Lỗi tự nhận là trận pháp này đối phó một kích toàn lực của Ngụy Thánh cũng có thể ngăn cản một hai, nhưng sự thật lại không phải như thế.
     
    voquan thích bài này.
  5. bacgiang

    bacgiang Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    3,076

    Chương 1084: Dị biến xảy ra.

    Share: doctruyen.org





    Dương Lỗi trong nội tâm chấn kinh, lực lượng của Thánh Nhân quả nhiên không thể khinh thường, vốn cho rằng mình đã đánh giá cao thực lực Vô Thiên, lại không nghĩ rằng vẫn đánh giá thấp, nếu như mình không có Thí Thần Thương trợ giúp thì thật sự chỉ có nước chạy trối chết.

    Mà khiếp sợ không chỉ Dương Lỗi, Vô Thiên càng khiếp sợ, vốn cho rằng mình toàn lực đánh ra một kích, tất nhiên có thể đánh cho gia hỏa dám đánh lén mình tan thành mây khói, hồn phi phách tán, lại không nghĩ rằng hắn rõ ràng chặn được, hơn nữa còn là ngạnh kháng, thoạt nhìn lại không chút bị tổn thương mặc dù nói tu vi của mình đã không còn 1% lúc toàn thịnh, nhưng một kích này, uy lực cũng vô cùng khủng bố, mặc dù là Chuẩn Thánh, đối mặt với một chiêu này của mình không chết cũng phải trọng thương, thậm chí Thánh Nhân bình thường cũng không dám cứng đối cứng, mà Dương Lỗi rõ ràng chặn được, thoạt nhìn còn nhẹ nhõm như thế, chẳng lẽ mình bị phong ấn nhiều năm như vậy, Viêm Hoàng đại vũ trụ đã phát triển đến tình trạng khủng bố như thế sao?

    - Làm sao có thể, ngươi làm sao có thể ngăn trở công kích của ta? Ngươi chẳng qua chỉ là một tên Huyền Tiên thôi?

    Vô Thiên cảm thấy khiếp sợ nhìn Dương Lỗi, điên cuồng hét lên nói.

    - Hừ, Huyền Tiên, Huyền Tiên cũng đủ để đánh chết ngươi rồi.

    Dương Lỗi cười lạnh không thôi, lúc này Dương Lỗi thông qua Thí Thần Thương liền biết rõ, tên này đã không kiên trì được bao lâu nữa, hắn chỉ là vùng vẫy giãy chết cuối cùng thôi, mình đã hoàn toàn không cần phải lo lắng, một kích vừa rồi đã là kích mạnh nhất hắn có thể phát ra, kế tiếp, công kích của hắn đoán chừng ngay cả một nửa lúc trước cũng chưa tới.

    - Không. . . Không. . . Ta không cam lòng ah.

    Một kích trước kia cơ hồ đã tiêu hao hết đại bộ phận lực lượng của hắn, muốn lần nữa phát động công kích đã vô cùng khó khăn, huống chi hắn lúc này bản thân còn khó bảo toàn, nào còn lực lượng đi công kích Dương Lỗi nữa, cảm giác được lực lượng trong cơ thể mình trôi đi nhanh hơn, trong lòng Vô Thiên hoảng sợ không thôi.

    - Ngươi. . . Không, cầu ngươi tha ta, tha ta một mạng, ta nguyện ý làm trâu ngựa cho ngươi, nguyện ý phát huyết thệ, tế dâng ra linh hồn của ta, trở thành đầy tớ của ngươi.

    Vô Thiên nổi tiếng cuối cùng vẫn không nhịn được phải cầu xin tha thứ, vì tính mệnh của mình, cái gì cũng đều nguyện ý.

    Dương Lỗi lại không muốn buông tha cơ hội như vậy, nói đùa, thu hắn đem làm nô lệ, cái này hoàn toàn không cần thiết, tên này muốn khôi phục không biết phải cần đến bao nhiêu năm, còn không bằng tự mình thăng cấp còn nhanh hơn, huống chi, tên này đặt ở bên người chính là một quả bom hẹn giờ, đối với mình hoàn toàn không có lợi ích gì, cho nên, một Đại Ma Đầu như vậy, Dương Lỗi không hề muốn thu, mặc dù là tế dâng ra linh hồn.

    Hơn nữa, hiện giờ Dương Lỗi đang thiếu khuyết điểm kinh nghiệm, còn có điểm hối đoái, nô lệ gì đó, mình cần sao?

    Theo phân tích mà xem, nếu như hắn thực trở thành nô lệ của mình, hơn nữa trung thành với mình vậy thì tương lai quả thật có thể sẽ có trợ giúp cực lớn cho mình, dù sao tại Tiên Giới, không, ở trong các cấp độ cao hơn, Vô Thiên này không thể nghi ngờ là một người dẫn đường không tệ, có thể cho mình được rất nhiều trợ giúp, dù sao mình cuối cùng cũng sẽ đạt tới cấp độ như vậy, về lâu dài mà xem, nếu như có thể khống chế ma đầu kia, vậy thì có thể khống chế tài nguyên của hắn, đợi khi thực lực mình đạt tới cấp độ như vậy, đây tuyệt đối là lợi nhiều hơn hại, nhưng về ngắn hạn mà xem, giết hắn đi mới là lựa chọn tốt nhất.

    Bất quá, thứ Dương Lỗi hiện giờ cần có nhất cũng chỉ có giết hắn đi mới đạt được, cho nên Dương Lỗi cân nhắc lợi hại, vẫn quyết định cự tuyệt điều kiện mê người kia, lựa chọn đánh chết Vô Thiên.

    - Nô lệ, ta không cần, ta hiện giờ cần muốn ngươi chết.

    Dương Lỗi lạnh lùng một tiếng, khiến Thí Thần Thương tăng thêm tốc độ.

    - Ah. . . Ngươi dừng lại, dừng lại, ta làm đầy tớ của ngươi, đối với ngươi có chỗ tốt rất lớn, ngươi muốn gì ta cũng có thể cho ngươi, chỉ cần ta trở lại Bàn Cổ Thần Giới, cái gì cũng có thể cho ngươi, ta ở Bàn Cổ Thần Giới có vô số bảo bối, chỉ cần ngươi chịu tha mạng cho ta thì tất cả sẽ là của ngươi hết.

    Khí thế Vô Thiên càng ngày càng thấp, càng ngày càng thấp, hắn lúc này, so với Kim Tiên bình thường còn không bằng, hơn nữa còn đang không ngừng hạ thấp, cái này khiến Vô Thiên đã gánh không được nữa, không ngừng lợi dụ Dương Lỗi, hi vọng hắn có thể lưu lại tính mạng cho mình.

    - Bàn Cổ Thần Giới, cái kia quá xa xôi, thực lực của ta muốn đạt tới cảnh giới như vậy còn kém quá xa, cho nên đó chỉ là hư ảo, đối với ta mà nói không có chút hấp dẫn nào, ít nhất, ta giết ngươi, có thể khiến Thí Thần Thương của ta trở nên cường đại, khiến nó khôi phục lại lực lượng nhất định, như vậy đối với ta hiện giờ mà nói sẽ có trợ giúp cực kỳ lớn, cho nên, ngươi vẫn nên hết hy vọng đi, không cần lãng phí miệng lưỡi nữa, ta sẽ không thay đổi chủ ý đâu.

    Dương Lỗi hừ lạnh một tiếng, đối với hấp dẫn của Vô Thiên hoàn toàn không để ý tới.

    - Thí Thần Thương? Thì ra là Thí Thần Thương, ha ha. . . Ha ha. . . Không nghĩ tới ah. . . Không nghĩ tới ta rõ ràng có thể chết ở trong tay Thí Thần Thương, bất quá, ta chết đi, Như Lai cũng không tốt bao nhiêu đâu, mặc dù không chết thì bổn nguyên cũng bị hao tổn, thực lực đại ngã, hơn nữa căn bản không có cách nào khôi phục được, ha ha. . . Ha ha. . .

    Vô Thiên biết Dương Lỗi sẽ không tha cho mình nên cũng không hề cầu xin tha thứ nữa, mà điên cuồng nở nụ cười.

    Dương Lỗi nghe đến đó, ngược lại ngây ngẩn cả người, chẳng lẽ tên này thật đúng là cùng một thể với Phật tổ Như Lai sao? Nếu như nói vậy, mình giết hắn, chỉ sợ phiền toái không nhỏ, mình giết hắn đi, như vậy Như Lai đoán chừng không chết cũng phải trọng thương, đúng như Vô Thiên nói vậy.

    Như thế, mình cùng Phật giáo coi như đã kết xuống đại thù rồi, hơn nữa Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề lại cực kỳ vô sỉ, nếu mình khiến Phật tổ của Phật giáo xong đời, vậy khẳng định sẽ hận mình đến thấu xương..

    Thả Vô Thiên, cái này rõ ràng không được, hôm nay Vô Thiên đối với mình cũng hận thấu xương, buông tha hắn, đây chẳng phải là tự tìn phiền toái sao, thu hắn làm nô lệ, bảo hắn tế dâng ra linh hồn? Cái này cũng không an toàn, huống hồ, thực lực mình hiện giờ quá yếu, mặc dù hắn tế hiến ra linh hồn của mình, nhưng một khi thực lực của hắn vượt qua mình thì sẽ thoát khỏi được hạn chế này, thực lực đạt đến cấp độ nhất định, hoàn toàn có thể buông tha cho một bộ phận linh hồn đã tế dâng ra, nếu vậy tuy rằng thời gian ngắn sẽ nguyên khí đại thương, tu vị đại ngã, thậm chí ảnh hưởng đến căn bản, nhưng cũng không phải là không thể khôi phục, cho nên, cái này cũng không ổn.

    Cắn răng một cái, chuyện đã đến nước này rồi, mình cũng không còn đường rút lui nữa, phải làm đến triệt để, hơn nữa đối với Phật giáo, về sau ai mạnh ai yếu cũng chưa nói trước được mà?
     
    voquan thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)