Đô Thị Hãn Tặc - Nam Nhàn - Chương 31

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi Wind Prince, 27/1/15.

  1. Hãn Tặc


    Tác giả: Nam Nhàn​
    Chương 25: Có Một Sư Muội


    Dịch: A Quỷ
    Biên : A Quỷ
    Nguồn: banlong.us







    Truyền nhân thứ 52 của Phái Thượng Thanh là Ngụy Vô Sơn có ba đồ đệ, kể cả Cổ Tiểu Quân đều đã tạ thế, Tặc Vương Khương Hữu Hà có hai cái đồ đệ, ngoại trừ Cổ Tiểu Quân, còn có một nữ đồ, tên là Trương Ức Vãn, trước mắt ở tại Thủ Đô... những điều này ngay lập tức đã được điều tra rõ ràng.


    Sau đó, Ngọa Long Quật Khởi tiến hành điều tra một loạt tình huống của Trương Ức Vãn, rất nhanh tin tức được truyền đến.


    Trương Ức Vãn và Cổ Thần Dật quan hệ mật thiết! Hơn nữa thường xuyên xuất hiện ở gần Cổ Thần Dật, hai người còn gọi nhau tỷ đệ.


    Chính là nàng rồi!


    Vương Thận Hành vội vàng đem bạn bè của Cổ Tiểu Quân như Hoàng Y Y, Ngô Trung Hoa, triệu Cường, Từ Hiểu Vĩ triệu tập lại.


    Ngô Trung Hoa hưng phấn mà nói ra:


    - Vương lão sư, đã có thể cơ bản xác định, Trương Ức Vãn chính là cao thủ âm thầm bảo vệ Cổ THần Dật.


    Hoàng Y Y liên tiếp gật đầu, nói:


    - Ta cũng từng gặp mặt nàng, vừa nhìn cũng biết là cao thủ. Hơn nữa, ta cũng hỏi qua Cổ THần Dật, lúc Vũ Điền Hỉ Nhị ra tay với hắn trên xe bus, chính nàng ngăn cản Vũ Điền Hỉ Nhị, chỉ có điều trên xe bus có nhiều người nên nàng mới không gây chiến...


    Càng nói càng là hưng phấn:


    - Trương tiểu thư tuổi cũng sấp sỉ ta a...so với ta nhỏ hơn 2 tuổi, rất xinh đẹp, thân thủ tốt. Vũ Điền Hỉ Nhị đều bị nàng giết, chúng ta cần một nhân tài như vậy.


    Nàng là người yêu của Cổ Tiểu Quân, mà Trương Ức Vãn là sư muội của hắn, tuy Cổ Tiểu Quân khi tại thế không có đề cập qua Trương Ức Vãn, nhưng đáy lòng Hoàng Y Y đã xem nàng là thân nhân. Bởi thế khi nhắc đến Trương Ức Vãn nàng liền thao thao bất tuyệt, mặt mày hớn hở.


    Vương Thận Hành cũng thật cao hứng, nói:


    - Tốt quá, Y Y đã cùng nàng tiếp xúc qua, ngươi phải nghĩ biện pháp bảo trì quan hệ với nàng, thành lập cảm tình. Đã có cảm tình, mời nàng ra nhập tổ chức cũng dễ dàng hơn. Hơn nữa nàng là sư muội của Cổ Tiểu Quân, từ mặt tình cảm, tin tưởng mọi người rất thích ý tiếp cận nàng.


    Bốn người đều có cách nhìn về Trương Ức Vãn, bởi vì đã có định hướng nên càng nói càng thấy Trương Ức Vãn chính là người bọn họ muốn tìm.


    Những điều này, Trương Ức Vãn hoàn toàn không biết gì cả.


    Một sáng cuối tháng 11, nàng và Cổ Thần Dật lại gặp nhau trên xe bus 764, Cổ Thần Dật mặt đầy hớn hở tươi cười :


    - Ức Vãn tỷ, buổi sáng tốt lành!


    Ức Vãn tỷ, Y Y tỷ, tiểu tử này mỗi lần nhìn thấy hai người đều gọi rất ngọt.


    thiếu niên mười ba tuổi này có tâm trí thành thục 30t thì thôi, xấu hơn là hắn lại là người hai kiếp, nhưng không biết Tính là gì. Kiếp trước hắn và Hoàng Y Y chỉ dừng ở dắt tay, trò chuyện, chuyện lãng mạn nhất không có gì hơn là ở bãi biển đè một cái =))


    Lần này phục sinh, tâm tính của hắn cải biến rất nhiều, bắt đầu hối hận, lúc trước sao lại không cùng Hoàng Y Y làm cái kia à =.=


    Thời điểm 30t hắn có nhiều cơ hội ăn Hoàng Y Y, nhưng lại không dám, thời điểm 13t thí hài, trong lòng lại có một đám tà hỏa. Đối với nữ tử xinh đẹp như Hoàng Y Y và Trương Ức Vãn, hắn rất có mập mờ.


    Ách, dựa theo lời nói bây giờ chính là một long hai phượng.


    - Tiểu Dật, Hoàng Y Y kia là dạy đệ môn gì?


    - A...nàng giờ là cô giáo dạy số học và phụ đạo máy tính. Ức Vãn tỷ, cô giáo Y Y mấy hôm trước còn hỏi chuyện về tỷ đấy.


    Cổ Thần Dật giả bộ vô tri, trong nội tâm kỳ thực đã rõ điều gì xảy ra.


    - Sư muội, xin lỗi a...thân phận hiện tại của ta, chỉ có thể cho bọn hắn nghĩ là muội, dù sao muội cũng nói bảo vệ ta đấy, cũng không oan uổng rề ;))


    Trương Ức Vãn hơi có vẻ kinh ngạc, nói:


    - Tỷ còn tưởng nàng là cô giáo thể dục cơ, nhìn qua có vẻ có võ công. có cơ hội tìm nàng luyện tay một chút.


    Cổ Thần Dật nói gấp:


    - Ức Vãn tỷ, tỷ đừng mắc lừa.


    - Hả? có chuyện gì?


    Chuyện gì á? bọn hắn muốn tìm lai lịch của cô, một khi giao thủ, bọn hắn biết rõ muội không phải là người cần tìm, như thế hắn sẽ có chút nguy hiểm.


    - Tỷ, cô giáo Y Y công phu rất cao, lần trước nàng giao thủ với cái tên điên trên xe bus, không chút hạ phong nào, tỷ không cho nàng biết rõ mình, mới có thể bảo trì cảm giác thần bí.


    Vì thuyết phục Trương Ức Vãn, thằng này nói tiếng Tỷ rất là ngọt.


    Trương Ức Vãn lộ ra dáng tươi cười vui mừng.


    Thiếu niên mười ba tuổi này dù không đẹp trai lắm, nhưng sau khi luyện công pháp tu chân, khí phái hào hùng nội liễm, giơ tay nhấc chân cũng có chút tiêu sái, trong mắt Trương Ức Vãn cũng có chút vui mừng.


    Nghe Cổ Thần Dật nhắc nhở, nàng cảm thấy nam hài này hoàn toàn cân nhắc vì mình.


    Hoàng Y Y cố ý lôi kéo làm quen rất có hiềm nghi, điểm này nàng cảm giác được. Không thể không đề phòng nha, bảo trì thần bí một chút là lựa chọn chính xác. Huống chi, nàng là ái đồ của Tặc Vương, nghề cũng không cao sang, có thể giấu diếm thì phải giấu, bại lộ càng nhiều thì nàng càng bất lợi.


    Sau khi nghe xong những lời này của Cổ Thần Dật, nàng mừng rỡ véo mặt hắn một cái...chính là một động tác thân mật khi tỷ tỷ thích đệ đệ a.


    Sau khi tân sinh hắn có chút biến thái, thừa cơ làm nũng cọ sát người nàng, A...bộ ngực rất là co dãn nha.


    Trương Ức Vãn lách ra nói :


    - Mặc dù đệ nói có lý, nhưng cũng không thể chiếm tiện nghi tỷ nha...


    - Hả?


    Cổ Thần Dật làm mặt ngu tựa hồ không hiểu ý của Trương Ức Vãn.


    - Giả ngu này.


    Trương Ức Vãn lại gõ hắn một cái.


    Nàng và Hoàng Y Y không kém tuổi nhau mấy,một 22, một 24, chiều cao cũng tương đương đều khoảng 1m6. so sánh cơ thể nàng càng đẫy đà hơn Y Y, bộ ngực thì càng nguy nga tráng lệ.


    Về phương diện tướng mạo, khóe miệng bên trái màng có nốt ruồi, không lớn, bởi vì da trắng, nên lộ ra rõ ràng. Điều này khiến cho bộ mặt nàng thêm vài phần vũ mị, lúc cười hay nói chuyện nốt ruồi đều di động. Đương nhiên, trên mặt nàng đẹp nhất chính là đôi mắt, to và đen, lúc nói chuyện rất hay nháy mắt.


    Thời điểm nàng nói giả ngu, giọng nói mang theo chút thân mật, tựa như đây chính là thân đệ đệ của mình vậy.


    Trước khi xuống xe, Cổ Thần Dật lần nữa nói :


    - Tỷ, về sau nếu cô giáo Y Y muốn luận võ với tỷ, thì phải gọi đệ nhé.


    - Hả, tại sao?


    - Tỷ, đệ rất thích náo nhiệt, đặc biệt là bộ dáng hiên ngang của tỷ...bất quá, có thể không động thủ thì không động thủ, miễn cho người khác nhớ kỹ.


    Thật ra hắn tồn tại chút tư tâm đấy, nếu Trương Ức Vãn bất đắc dĩ cần phải động thủ, hắn có thể âm thầm trợ giúp nàng một chút thì người ta mới không nhìn ra sâu cạn của nàng.


    - Được rồi, nếu có tỷ sẽ gọi cho đệ đấy.


    Hôm nay là tết năm mới của Trung HỌc Văn Lai, là hoạt động lớn. các lớp đều liên hoan, mở chợ bán đồ cũ, phố ẩm thực, các loại biểu diễn văn nghệ, hóa trang....


    Lúc Cổ Thần Dật đến cửa lớp, Hoàng Y Y từ phòng giáo viên vẫy tay gọi hắn.


    - Cô Y Y, có chuyện gì sao?


    Hoàng Y Y càng ngày càng hứng thú với nam sinh này...nàng tự cho là đã thăm dò được tình huống, sư muội Trương Ức Vãn đang âm thầm bảo vệ nam sinh này.


    Nhưng tại sao lại phải như vậy chứ?


    Căn cứ điều tra, Trương Ức Vãn và hắn không hề quan hệ, bắn 8 phát đại bác cũng không đến. Như vậy tại sao nàng lại bảo vệ hắn? trên người nam sinh này có bí mật gì?


    Điều này chỉ là cảnh giác của nghề nghiệp, nàng cảm giác nam sinh này có bí mật, không tra rõ liền bất an.


    Hơn nữa, thần thái, ánh mắt nam sinh này...cả cách nói chuyện đều hơi giống Cổ Tiểu QUân.


    Vì nguyên nhân này, Ngọa Long QUật Khởi đã đem tổ tông 18 đời nhà hắn đào lên.


    Cổ Tiểu QUân lúc ba tuổi bị bắt đến Mao Sơn, một mực không biết đến cha mẹ ruột, nhưng từ niên kỷ cha mẹ Cổ Thần Dật mà nhìn thì có thể bài trừ quan hệ huynh đệ của hai người, nhưng hai người bọn họ có tồn tại quan hệ máu mủ khác hay không?


    Nhân viên điều tra mấy đời thân thích của cha mẹ Cổ Thần Dật đều không có trường hợp nào có hài tử mất tích.


    Nàng đưa Cổ THần Dật đến một phòng trống hỏi :


    - Cổ Thần Dật, Trương Ức Vãn có quan hệ gì với em?


    - A...nàng là chị của em.


    Hoàng Y Y kinh ngạc hỏi:


    - Nàng là chị của ngươi?


    Nàng biết Trương Ức Vãn là một cô nhi.


    - Ách, đúng vậy a, giống chị mà, đều là chị của em.


    Ngón tay Hoàng Y Y thon dài, dáng người mặc dù không nóng bỏng bằng Trương Ức Vãn, nhưng dị thường cân đối, nhìn vào rất hoạt bát.


    Nàng gõ trán Cổ Thần Dật, ngón tay như đánh đàn piano, tư thái rất tuyệt vời, giả vờ cả giận nói:


    - Em có hiểu tôn sư trọng đạo không?


    - Ức Vãn tỷ nói cho em biết, cô rất hứng thú với nàng, vì cái gì a?


    - Đừng quản chuyện của cô.


    Lặng lẽ liếc nhìn nàng một cái :


    - Ức Vãn tỷ còn nói cô mới quen đã thân.


    - A...vừa rồi nàng đi cùng em đến hay sao?


    - Đúng vậy a, Ức Vãn Tỷ ngày nào cũng đưa em đi học đấy, nàng nói là bảo vệ em.


    Đây là Cổ Thần Dật cố ý nói dối Hoàng Y Y.


    - A...em nói với cô xem, nàng sao lại tốt với em như vậy?


    - Hì hì


    Cổ Thần Dật nở nụ cười, nói:


    - Chị Y Y, chị cũng tốt với em a... hay là em có số đào hoa?


    Phốc! trán lại ăn một phát cốc.


    Hoàng Y Y sẳng giọng:


    - Trẻ con, trong đầu nghĩ cái gì?


    Cổ Thần Dật nhìn nhìn người yêu kiếp trước này, muốn ôm nàng vào long, hắn có chút tiếc nuối, sao lại nhập vào một thiếu niên, như thế làm sao tán được nàng? làm sao khiến nàng lần nữa thành người yêu của mình? nếu nàng yêu người khác, hắn sẽ rất đau lòng đấy.


    - Chị Y Y, không nên luận võ với Ức Vãn tỷ.


    - Hả, vì sao? sợ cô thua nàng?


    Nếu như Trương Ức Vãn là cao thủ âm thầm bảo vệ Cổ Thần Dật, nàng sẽ đánh không lại đấy, nhưng nàng phải thử một lần để xác nhận việc này.


    - Bởi vì Ức Vãn tỷ không thích a....nàng nói nàng chỉ có thủ đoạn giết người, không có thói quen tỷ võ.


    Nhãn tình Hoàng Y Y sáng lên, Cổ Tiểu Quân trước kia cũng nói lời này a....Sư huynh muội bọn hắn đều có thói quen này, độ tin cậy lại được đề cao lên vài phần.


    Nàng đương nhiên không biết nam sinh trước mắt này chính là Cổ Tiểu Quân! hắn cố ý nói như vậy.


    Thảo Luận Tại Đây nhé!
     
  2. Hãn Tặc


    Tác giả: Nam Nhàn​
    Chương 26: Ngưng Khí Kì


    Dịch: A Quỷ
    Biên : A Quỷ
    Nguồn: banlong.us







    Buổi tối, sau khi mẹ ngủ, Cổ THần Dật đóng cửa phòng, lấy ra phong lan nhọn, hít thật sâu.

    Trên tinh cầu này, linh khi càng lúc càng mỏng, con người hô hấp dưỡng khí để sống, nhưng dưỡng khí chỉ có thể duy trì sự sống, không cải biến cơ năng thân thể.


    Phong lan nhọn ẩn chứa linh khí của thiên địa, nhật nguyệt tinh hoa, là chân chính thiên tài địa bảo.


    Điển tịch Thượng Thanh Phái giới thiệu, linh thảo như phong lan nhọn chỉ có thể gặp không thể cầu, gặp được hoàn toàn là kỳ ngộ, 500 năm kiếp trước cũng không bằng một lần thoáng qua của kiếp này.


    Trong lịch sử, phái Thượng Thanh từng có bảy tiên nhân, tu đến cảnh giới trúc cơ, sau đó phi thăng thượng giới, bọn họ đều là những người đạt được cơ duyên, mỗi người đều gặp được những loại linh thảo nhất định.


    Cổ Thần Dật đương nhiên là không hi vọng phi thăng...làm người còn không đủ sao phải làm tiên?


    Mục đích tu chân của hắn chỉ là muốn bản thân cường đại hơn. Kiếp trước tuy hắn chen chân vào top 10 của thế giới ngầm, nhưng so sánh với top 3 đổ lên thì có chênh lệch lớn. Chứ chả nói đến nhiều dị năng giả và một số cao thủ ẩn tàng.


    So sánh với những người này, hắn chả là gì cả.


    Sau khi nhập vào thiếu niên này, hắn ôm hi vọng lớn vào tu chân, nếu có thể chính thức bước vào Ngưng Khí kì, trở thành tu chân giả, thân thể sẽ tựa như thoát thai hoán cốt, như thế mới có thể vượt qua thành tựu của kiếp trước.


    Phong Lan nhọn a...!


    Phong Lan nhọn mà hắn hái được tầm 30 gốc, tuy đã nhổ tận gốc, không thể sinh trưởng nhưng linh khí vẫn không tiêu tan, vĩnh viễn như vừa mới nhổ xong, phiến lá xanh biếc, không hề khô héo.


    Lấy ngón tay tính toán, hắn tu chân từ đầu tháng chín, đến nay đã là 3 tháng, tuy chưa đến Ngưng khí kì, nhưng đã có nhận thức về tu chân, bây giờ chính là lúc nên dùng Phong Lan nhọn.


    Lần nữa nhìn kỹ lại thuật tu chân, Cổ THần Dật niệm tâm pháp, vận chuyển kinh mạch, rồi nhét một phiến lá vào mồm nhẹ nhàng nuốt một cái...trong chốc lát một dòng linh khí dồi dào từ thực quản chui vào dạ dày, rất nhanh khuếch tán đến kinh mạch toàn thân, một cảm giác thoải mái không nói thành lời lập tức bộc phát.


    Quả nhiên tuyệt không thể tả.


    Thân thể như muốn bay lên, toàn thân cảm giác một loại lực lượng khống chế thiên hạ, tựa hồ chỉ cần vung tay lên có thể túm được sao tròi, vỗ một cái có thể san bằng núi cao.


    Lực lượng khổng lồ chạy toàn thân hắn.


    Cái này chính là linh khí, linh khí hóa thành linh lực, mà hắn hiện tại muốn làm chính là đem linh khí chuyển hóa làm linh lực của mình.


    Đêm dài vắng người, thiếu niên ngồi ngay ngắn trên giường, nếu có người trông thấy, thiếu niên này bày ra một tư thế huyền diệu, huyệt đạo toàn bộ mở ra, một tia chi khí mờ mịt xoay quanh bên người.


    Thiếu niên chậm rãi vận chuyển linh khí, dựa theo tâm pháp đưa linh khí đi trong kinh mạch một lần sau đó nhập vào đan điền.


    Mắt xem mũi, mũi nhìn tâm, tâm xem đan điền.


    Linh khí trong Phong lan nhọn không ngừng phân giải, từ kinh mạch tiến vào đan điền.


    Sau đó, hắn cảm giác được đan điền dần dần mở rộng, sau khi linh khí tiến vào đan điền, hoá khí thành nước, tồn tại trong đan điền...Hắn lại cầm một phiến lá nhét vào miệng, linh khí lại đi theo lộ tuyến cũ tiến vào đan điền.


    Sau khi hắn ăn ba lá phong lan nhọn, đan điền tựa hồ đã tràn đầy linh lực.


    Tiến vào bước thứ hai rồi!


    Hắn thay đổi tâm pháp, chuyển sang Ngưng Khí Yếu quyết, lòng bàn tay hướng lên, rất nhanh ngưng kết ra một đám thủ ấn, cùng lúc đó, đem linh lực vận chuyển, trong đan điền cuồn cuộn không thôi....Đan điền càng ngày càng nóng, sau khi linh lực vận chuyển tốc độ cao, giờ cần phải đưa linh lực vận chuyển đến tất cả kinh mạch toàn thân.


    Một bước này rất nguy hiểm, nếu không có tu chân pháp thuật và kinh nghiệm của tiền bối, kinh mạch có thể bạo liệt, nhẹ thì tàn phế, nặng thì chết.


    Bộ ngưng khí quyết này hắn đã xem qua vô số lần, lúc này càng không dám chủ quan, trong nội tâm niệm tâm pháp, cắn răng vận công trùng kích kinh mạch toàn thân.


    Mở cửa kinh mạch, linh lực trong đan điền ngay lập tực lao ra.


    toàn thân Cổ Thần Dật chấn động, một hồi thống khổ khiến hắn run lên, nhưng thần trí hắn vẫn thanh minh, chăm chú giữ vững linh đài, nhịn thống khổ, dựa theo Ngưng khí quyết đem linh lực chậm rãi đi theo lộ tuyến định sẵn.


    Linh lực từ thập nhị chính kinh, vận chuyển một lần đi qua toàn bộ kỳ kinh bát mạch, trong đầu hắn oanh một tiếng, cảm giác toàn bộ biến mất, lập tức một cảm giác huyền diệu xuất hiện, con mắt nhìn thêm một tầng nữa của thế giới, dưới ánh trăng, thị lực vươn xa vài dặm bên ngoài.


    Xa xa, một con côn trùng không biết tên đang bay trong bụi cỏ, hắn có thể nhìn rõ hai cánh mỏng gần như trong suốt đang rung động, khiến hắn liên tưởng đến lúc ở Thái Lan, lần thứ nhất hôn môi với Hoàng Y Y, nàng nhắm hai mắt, bờ môi run run, thân thể cũng run run.


    Nguyên lai là như vậy!


    Ngưng khí tầng 1, có thể thấy rõ thế giới hơn nữa; ngưng khí tấng 2 có thể thấy rõ hơn 2 lần, ngưng khí tầng 3 có thể thấy nhiều hơn 4, cảnh giới tăng lên lần nữa thì sẽ tăng theo cấp số nhân.


    Giống như phàm nhân nhìn thế giới qua tấm kính 3D, mà hắn nhìn đến chính là 4 chiều, 5 chiều...


    Sau khi có được thần thông này, tương đương hắn có nhiều hơn một loại dị năng, cảnh giới càng cao, thần thông càng nhiều, năng lực khống chế càng mạnh, hắn có lòng tin đi đến cấp độ rất cao.


    Hắn thử đem linh lực vận đến bàn tay, hai tay chà xát, một cây bút trong lòng bàn tay lập tức biến thành bột phấn.


    Chỉ là Ngưng Khí kỳ một tầng đã có lực lượng thần kỳ như vậy!


    Ngày tiếp, lúc ở trên xe bus 764, Trương Ức Vãn nhìn thấy hắn, rồi vuốt mắt mình, sau đó lại nhìn hắn.


    Cổ Thần Dật mỉm cười nói:


    - Chị, làm sao vậy?


    - Tiểu Dật, Chị có cảm giác trên người em có một chút tiên phong đạo cốt?


    - A! Em là thần tiên ăn sương uống gió sao?


    - Trên người em có nhiều hơn một chút ý vị không rõ ràng.


    Đây chính là khí chất, một loại cảm giác nếu như nhìn kỹ đôi mắt của hắn, có thể thấy giờ đây nhiều hơn một chút tinh nhuận, làm cho người ta cảm giác có một loại khí thế bừng bừng.


    Hắn cố ý nói giỡn :


    - Chị, có phải em đẹp trai hơn không? chị sẽ không yêu em chứ?


    Khuân mặt Trương Ức Vãn đỏ ửng, tuy gương mặt Cổ Thần Dật có chút non nớt, nhưng nàng có cảm giác hắn thành thục hơn so với tuổi.


    - Hư quá, dám đùa giỡn chị hả?


    - ĐÚng rồi, cô Y Y nói chị đã đồng ý luận võ?


    Trương Ức Vãn vẻ mặt bất đắc dĩ, nói:


    - Nàng nói rảnh cái là sẽ tìm đến chị làm phiền.


    - Chị cứ bơ nàng đi nha. Đừng cho nàng hiểu rõ chị.


    - Nhưng nàng rất phiền nha....hơn nữa không thể chối mãi được.


    Cổ Thần Dật một hồi khó chịu, hắn là biết rõ thân phận của Hoàng Y Y đấy, là thành viên của Ngọa Long Quật Khởi, tiếp nhận qua nhiều loại huấn luyện, giao tiếp lại càng là một môn bắt buộc, nữ tử như Trương Ức Vãn, tuy có 7 năm huấn luyện với Khương Hữu Hà, nhưng lại chuyên tấn công, đạo lý đối nhân xử thế không lợi hại như Hoàng Y Y được.


    - Nàng sao có thể gạ được chị a?


    Trương Ức Vãn nhại giọng điệu Hoàng Y Y nói :


    - Ức Vãn..Em là vị hôn thê của Cố Tiểu Quân, còn chị là sư muội của anh ấy. Từ đó, chúng ta tính toán là có quan hệ đúng không? Công phu của Tiểu Quân rất lợi hại đúng không? Chị cho dù kém hắn, nhưng mà cũng rất lợi hại, em muốn học tập chị đây, chị sao phải giấu?


    Hả, như thế cơ à? đúng là rất khó để từ chối, bởi vì nàng rất biết chơi trò tình cảm.


    Y Y này.


    - Chị, thế lúc nào thì bắt đầu?


    - Chị còn không đáp ứng chính thức.


    - Thông Minh.


    Cổ THần Dật giơ ngón tay cái lên nói :


    - Kéo dài được bao lâu thì kéo, nếu không được thì chị gọi điện cho em, hai chúng ta liên thủ đánh nàng.


    - Ha ha


    Trương Ức Vãn cười nói :


    - Là luận võ, không phải đánh nhau, hơn nữa, nếu đánh thật, em sao mà giúp được cái gì?


    - Có chứ, sao lại không được, dù không đánh được nàng, em cũng có thể quấy rối được mà.


    - Kỳ thật, Chị cũng muốn cùng nàng đánh một lần, lần trước nghe em nói sự tình Vũ Điền Hỉ Nhị, nàng có thể ngang sức với hắn, lợi hại như thế, Chị cũng không tin lắm.


    Cổ Thần Dật nói gấp:


    - Chị, chị lợi hại hơn nàng, chúng ta phải có lòng tin chứ? cho chị một kế, nếu quả thật luận võ với nàng, chị phải bày ra thần sắc không thèm quan tâm, điều đó sẽ khiến cho nàng e ngại...


    Nghĩ nghĩ, hắn tiếp tục lừa bịp nàng :


    - Khí thế, chúng ta phải áp đảo nàng, khiến cho nàng bó tay bó chân, không dám buông tay đánh cược một lần, như vậy chúng ta sẽ nắm được sự chủ động.


    Trương Ức Vãn lườm hắn một cái nói :


    - Nhìn em ngu ngu mà lại thông minh phết.


    Hai người xuống xe bus, một người đi trái, một người đi phải.


    Một tháng trước, Trương Ức Vãn tìm được việc ở công ty du lịch, làm hướng dẫn viên. Nàng thích công việc này, mỗi ngày đưa khách đến cổ trấn du lịch, thuận tiện thanh lý một phen. Trên địa bàn của nàng, ngoại trừ Vương Vũ Thuần, nàng không cho tên trộm nào xuất thủ.


    Tháng 12, gió thổi lá bay khắp hai bên đường, lá cây nhẹ nhàng nhảy múa, biểu thị vùng đất sắp ngủ say.


    Cổ Thần Dật đi vào Trung Học Văn Lai , thấy bóng lưng cô đơn của Vũ Tịch Nhan cách hắn 5~6m, gọi một tiếng, Vũ Tịch Nhan quay đầu lại, dụi dụi con mắt, kinh ngạc nói:


    - Tiểu Dật, sao tớ thấy cậu như lớn thêm mười tuổi vậy?


    Thảo Luận Tại Đây nhé!
     
  3. Hãn Tặc


    Tác giả: Nam Nhàn​
    Chương 27: Huấn Luyện Viên Lý Ngưu Bức


    Dịch: Wind Prince
    Biên : Wind Prince
    Nguồn: banlong.us









    Trận chiến giữa Hoàng Y Y và Trương Ức Vãn vẫn không tránh né được.


    Mùa đông ở Giang Nam nhiệt độ không thấp như ở phương bắc, nhưng độ ẩm ở Ma Đô tương đối cao, ẩm ướt với se lạnh càng làm người khó chịu, lúc này nhiều người ở Ma Đô đã mặc trang phục mùa đông.


    Ăn mặc mỏng manh thường là những nữ tử thích ăn diện đấy.


    Hôm nay, Trương Ức Vãn mặc một áo khoác màu vàng nhạt, bên trong là một chiếc áo lông cừu Violet, trên cổ là một chiếc khăn chỉ nhị, không nhìn ra một chút nào là tặc tiểu thư, mà lại như tiểu thư của đại gia tộc.


    Hoàng Y Y cũng mặc một chiếc áo khoác màu nhạt, phong thái uyển chuyển hàm xúc mà đứng ở cửa chờ "Chị Dâu".


    Hai người gặp nhau ở cổng trường, gió lạnh vi vu, người đi đường có chút nhộn nhạo...


    Ha ha


    Mỹ nữ như hoa, rất đẹp mắt đấy.


    Nữ sinh xinh đẹp như Vũ Tịch Nhan, Từ Lam, không hề kém cạnh so với hai người họ.


    Nhưng có hai thứ mà bọn họ không thể so sánh với các nàng được.


    Thứ nhất, Phật dựa vào mạ vàng, người dựa vào trang phục. Đám người Vũ Tịch Nhan, Từ Lam chỉ có thể mặc đồng phục, đó chính là giảm sự hấp dẫn rất lớn.


    Thứ hai, Hoàng Y Y và Trương Ức Vãn đang ở vào độ tuổi rực rỡ nhất, chỗ nên lồi thì lồi, nên lõm thì lõm, bộ dáng thành thục, thùy mị tuyệt đối không phải nữ hài có thể so sánh.


    Lúc này là thời điểm tan học, Lý Hải huấn luyện viên lẫn trong đám người, đôi mắt sáng lên như đèn pha.


    Lúc hắn thấy Hoàng Y Y ăn mặc hợp thời trang, nhưng rất nhanh mắt lại lồi ra, Trương Ức Vãn dáng người càng thêm đày đặn xuất hiện, hai nữ tử đều động lòng người, khiến huấn luyện viên Lý xem đầu óc choáng váng, phân không rõ Đông Tây Nam Bắc.


    Hắn hấp tấp mà chạy tới : Ừ a... A... cả buổi mới nói : "mẹ mấy chú tung hoanh sao ko ghi nguồn "


    - Cô Y Y, vị này chính là đối thủ tỷ võ của cô sao?


    Trương Ức Vãn không thèm để ý đến hắn, hỏi :


    - Y Y, Cổ Thần Dật đâu rồi?


    Ánh mắt Huấn luyện viên Lý có chút u oán, thầm nghĩ:


    - Cổ THần Dật? Nàng cũng biết tên tiểu tử này? ta hôm nay là trọng tài của các ngươi được không?


    Tổ trưởng của năm nhất Trương Danh đi qua cạnh Lý Hải, kinh ngạc nói :


    - Thầy Lý, chuyện gì vậy? sao ông như một oán phụ thế?


    Sắc mặt HLV Lý xanh mét.


    Toàn thân không thoải mái a...,quay đầu thấy Cổ Thần Dật đang cười hì hì đi tới, nét mặt hai mỹ nữ nhìn thấy hắn khác một trời một vực khi nhìn thấy mình, ngay lập tức oán khí xông lên đầu, nói :


    - Cổ Thần Dật, tranh thủ thời gian đi sân vận động, kiểm tra xem lôi đài chuẩn bị xong chưa, sau đó chống đẩy 200 lần.


    Cổ Thần Dật: ...


    Hôm nay là thời gian sinh hoạt của lớp võ thuật, mọi người trong lớp đã biết hôm nay có một trận luận võ, là cao thủ nổi tiếng nhất toàn trường Cô giáo Hoàng Y Y và một nữ tử khác ở bên ngoài. Nữ tử kia bên ngoài như thế nào, bọn hắn không biết, nhưng danh khí Hoàng Y Y thì sao?


    Sau khi phát sinh sự kiện Vũ Điền Hỉ Nhị, danh tiếng HOàng Y Y lấn át hết tất cả thầy trò, có yêu tâm, quả quyết, võ công cao cường...chỉ thế thì thôi nhưng Cô Y Y lại là đại mỹ nữ.


    Ngẫm lại xem, mỹ nữ như vậy luận võ, tạm thời không nói đến thắng thua, có thể thấy được đã là may mắn rồi.


    Lúc Cổ Thần Dật đi vào sân vận động, nhà thể dục đã rất đông người rồi.


    Trong đó có không ít người hóng được nữ tử bên ngoài kia có chút quan hệ tới Cổ Thần Dật, hơn nữa quan hệ giữa hắn và cô Y Y cũng rất tốt, thấy Cổ Thần Dật đến, đã có người muốn nghe hắn nói rõ tình huống.


    Sau đó, bọn hắn thấy Cổ THần Dật đến cạnh lôi đài thành thật mà chống đẩy.


    Vương Vi Sâm nhìn có chút hả hê nói:


    - Xem ra, Huấn luyện viên Lý lại phạt hắn chống đẩy rồi.


    Tiểu Dân hưng phấn rồi...hắn thích lớp trưởng ban 6 Từ Lam, trong lớp rất không thuận mắt Cổ Thần Dật. Trước kia, Cổ Thần Dật vẫn luôn là kẻ bất lực, nhưng từ học kỳ này, hình tượng đã yên lặng cải biến, Từ Lam bắt đầu chủ động tiếp cận hắn.


    Tiễn Dân rất không thoải mái!


    - Lớp trưởng, bạn không phải lớp võ thuật nên không biết tình huống của chúng ta. Kém nhất lớp chính là Cổ THần Dật. Bạn xem tiểu tử này, một cơn gió cũng có thể thổi bay mà hắn cũng vào lớp võ thuật, đó là sỉ nhục của Trung Học Văn Lai. Huấn luyện viên Lý không thích hắn, ngày nào cũng phạt hắn chống đẩy, trung bình tấn...Ai.


    Từ Lam chán ghét liếc một cái mắng :


    - Mồm chó không mọc được ngà voi.


    Sau đó lớn tiếng hỏi Vương Kỳ bên cạnh :


    - Vương Kỳ, tớ không biết bạn học này, bạn biết hắn sao? Hắn cùng lớp bạn à?


    Vương kỳ là Từ Lam bạn bè, sau khi hơi sững lại, lập tức lắc đầu nói :


    - Không quen, người đấy học trường mình sao?


    Tiễn Dân xấu hổ, mặt mũi đầy tức giận nhìn về phía Cổ Thần Dật...


    Trong lúc nói chuyện, ba người đi vào sân vận động, cô Y Y không nói, ai cũng biết, vị nữ tử bên cạnh kia cũng xinh đẹp như hoa, cô Y Y cũng hơi so sánh không kịp khiến cho người chấn động.


    Sao lại như thế?


    Lý Hải huấn luyện viên từ sau lưng các nàng bước lên vài bước, đi vào giữa lôi đài, nước bọt văng khắp nơi nói :


    - Các bạn học sinh, hôm nay rất đông người, lớp võ thuật tập chung chỗ này, những người khác lui ra phía sau một chút. Hôm nay là một ngày rất ý nghĩa của lớp võ thuật.


    - Cô giáo Hoàng mọi người đều biết, là cô giáo dạy số học, phụ đạo lớp vi tính, là cô giáo ưu tú số một số hai của trường...


    Hắn nịnh nọt một phen, hơi liếc về phía HOàng Y Y, thấy nàng một bộ không để ý, nuốt nước bọt nói tiếp...


    - Mọi người chắc đã biết, cô giáo Hoàng không chỉ dạy học rất giỏi, mà võ công cũng rất tốt. Lần trước, có kẻ bắt cóc vào trường muốn trả thù bạn Cổ Thần Dật, bị cô Hoàng đánh lui. Chuyện này cho chúng ta biết , thứ nhất, đó là tầm quan trọng của luyện võ, mọi người nghĩ xem, kẻ bắt cóc vì sao vào trường trả thù Cổ THần Dật? đây là bởi vì hắn quá yếu, vừa nhìn là biết dễ bắt nạt đấy. nếu thay bằng một bạn khác, vi dụ như Hứa Bác, thì kẻ kia sẽ phải suy nghĩ lại, chắc sẽ không dám đi vào trường học...


    Lớp võ thuật cùng nhau gật đầu, hiển nhiên đấy, Hứa Bác đã được cả lớp biết có thể đứng đầu lớp, mà Cổ THần Dật chỉ có mỗi một độc thủ là bắt trúng chỗ nên bắt...qua là hèn mọn bị ổi rồi.


    - Mà nếu thay vào là ta...


    Lý Hải huấn luyện viên dương dương đắc ý mà chỉ chỉ cái mũi của mình, thần khí nói:


    - Sẽ không bao giờ có chuyện kẻ bắt cóc đi vào trường học, mà ta sẽ giải quyết hắn bên ngoài rồi...


    Hắn liếc mắt bốn phía, huấn luyện viên Lý tiếp tục nói:


    - Nói tiếp, kẻ bắt cóc có vận khí khá tốt, lúc đó ta không ở trường học, nếu không sao lại để cho hắn đào tẩu...thứ hai, chuyện này nói cho chúng ta biết, đừng nhìn Cô Hoàng là một cô giáo, nhưng thực lực rất mạnh. Cho nên, hôm nay người xem luận võ rất nhiều...Hi vọng đệ tử lớp võ chăm chú mà xem, học tập sở trường, rồi so sánh với những gì mà ta dạy, xem có chỗ nào bất đồng không.


    - Còn có một việc, sau khi bắt đầu luận võ, mọi người hay hô to cổ vũ cho cô Hoàng, Cô là một giáo viên trẻ tuổi, lực lượng có thể kém ta, có khuyết điểm, nhưng mọi người phải biết rõ đạo lý bù trừ. Tốt rồi, luận võ bắt đầu.


    Lý Hải huấn luyện viên cười chắp chắp tay, thối lui ra một bên.


    Hắn là trọng tài nên vẫn phải ở lại lôi đài.


    Lúc này, mọi người đều có đủ loại tâm tư.


    Xem náo nhiệt không nói, mặc dù là hai người trong cuộc như Hoàng Y Y và trương Ức Vãn, cũng có tâm tính khác, muốn kiểm tra sâu cạn của đối thủ, mà vẫn muốn giữ lại lá bài tẩy.


    Bất quá, Trương Ức Vãn cũng cảm giác được Hoàng Y Y lợi hại...Cổ THần Dật nói nàng bất phân thắng bại với thích khách kia, nàng một mực không tin, hiện tại xem có thể là sự thật.


    Phiền toái rồi!


    Nếu nàng thật sự giỏi như thế, công phu hẳn là trên mình, tình huống như thế, sao để lại được cái gì?


    Nhớ tới lời nói của Cổ Thần Dật, lúc này đã không còn đường lui, phải xuất ra tư thế cao thủ, khiến cho Hoàng Y Y không dám tiến công toàn lực.


    Liếc mắt, Trương Ức Vãn cười hỏi:


    - Y Y, nghe khẩu khí của vị trọng tài này, tựa hồ là một cao thủ?


    Lý Hải huấn luyện viên mặt mũi tràn đầy tức giận.


    Hoàng Y Y mỉm cười nói:


    - Ha ha, nghe khẩu khí xác thực là như vậy.


    Trương Ức Vãn nhìn thoáng qua Cổ THần Dật ngoài lôi đài, hỏi :


    - Tiểu Dật sao lại đi học võ với vị này?


    - A...huấn luyện thân thể nha, cái này cũng không quá để ý.


    - Không được, về sau ta đến dạy hắn, miễn cho bị người khác dạy hư, Y Y, chúng ta bắt đầu đi.


    Hoàng Y Y đột nhiên có chút chột dạ... Dù sao nàng đã thấy tử trạng của Vũ Điền Hỉ Nhị và mấy phần tử khủng bố, đều là một kích mất mạng. Ngọa Long Quật Khởi đều phán đoán là nữ tử này ra tay. nghĩ đến Cổ THần Dật từng nói, khả năng luận võ của Trương Ức Vãn không tốt, nhưng thủ đoạn giết người cực kỳ sắc bén, có thể hay không đang đánh nhau, một phi đao lấy mạng của mình không?


    Nàng có chút chột dạ.


    - Ức Vãn, hạ thủ lưu tình a...chúng ta đánh đến điểm thì dừng.


    Trương Ức Vãn cười cười, thầm nghĩ:


    - Tiểu Dật nói không sai, sau khi áp đảo khí thế, có thể thong dong xuất thủ.


    Trong miệng nói ra:


    - Yên tâm, Chị sẽ không đả thương em đấy.


    Người bên ngoài nghe được hai người bọn họ nói chuyện, lại kinh ngạc.


    Lúc trước Hoàng Y Y và Vũ Điền Hỉ Nhị chém giết, đám người Lý Hải không nhìn thấy, nhưng nhiều người vẫn thấy. Nàng xuất thủ gọn gàng, tung cước liên tục, mắt đến chân đến, tuyệt không phải người bình thường so sánh được, nhưng nghe khẩu khí, nữ tử kia còn muốn giỏi hơn thì phải?


    Lý Hải huấn luyện viên kinh ngạc nhìn Trương Ức Vãn, hai nữ tử mặc dù không nói gì, nhưng giọng nói có ý khinh thường hắn, điều này khiến hắn khó chịu.


    Hắn đưa cánh tay lên quát :


    - Bắt đầu.


    Thảo Luận Tại Đây nhé!
     
    Last edited by a moderator: 26/2/15
  4. Hãn Tặc


    Tác giả: Nam Nhàn​
    Chương 28: Vô Ảnh Thập Bát Cước


    Dịch: Wind Prince
    Biên : Wind Prince
    Nguồn: banlong.us








    Mà lúc này, Cổ Thần Dật cũng đã lặng lẽ nhích tới gần lôi đài.


    Sau khi đến Ngưng khí tầng 1, hắn lập tức tu luyện Băng tiễn thuật của phái Thượng Thanh...DÙng cấp độ tu chân của hắn, đương nhiên không thể phóng khí thành băng, nhưng hóa nước thành băng có thể miễn cưỡng thực hiện.


    Vì thế, trước khi tiến vào khu thi đấu hắn đã cầm một khối vải ướt. Thời khắc mấu chốt, hắn có thể lấy một ít nước ở tấm vải, dùng linh lực, hóa thành băng châm thật nhỏ, sau đó kẹp ở ngón tay, thần không biết quỷ không hay phóng ra ngoài.


    Quyết định không thể cho Hoàng Y Y biết năng lực của Trương Ức Vãn. Như vậy mới có thể khiến Ngọa Long Quật Khởi nhận định Trương Ức Vãn chính là người bảo vệ hắn.


    Mà băng châm này sau khi đâm trúng mục tiêu, sẽ tập tức tan rã, căn bản sẽ không tìm ra dấu vết.


    Lôi đài.


    Một tiếng gầm rú của huấn luyện viên Lý Hải, trong sân, hai nữ tử xinh đẹp như trong tranh liền động thủ.


    Xuất thủ trước chính là Hoàng Y Y!


    Trương Ức Vãn giả bộ tư thái của cao thủ, đương nhiên sẽ không xuất thủ trước, mà trong lòng Hoàng Y Y lại nghĩ đối thủ cao tay hơn nàng, cho nên mới lao lên trước, phi một cước...


    Lôi đài rộng chừng 4m vuông.


    Chỉ thấy Hoàng Y Y trái một cước, phải một cước, thân thể phiêu trên không trung, một cước bay lên, một chân khác chỉa xuống đất, chân trước chưa chạm đất, chân sau đã lăng không bay lên.


    Nàng vốn là mỹ nữ chân dài, đôi chân thẳng tắp trong chốc lát đá ra bay tám cước, mỗi một chân đá ra, tiếng gió kêu vù vù.


    Lực lượng!


    Tuyệt không phải Lực lượng yếu như Lý Hải huấn luyện viên nói.


    Thời điểm này Lý Hải vẫn còn sĩ diện, giảng giải cho đệ tử lớp võ :


    - Thấy không, một cước này của cô Hoàng rất tốt, đáng tiếc vẫn hơi kém, nếu là ta, một cước này sớm đá trúng mặt đối thủ rồi. Bất quá lực lượng của cô Hoàng vẫn khá mạnh, so với ta cũng chỉ kém một chút mà thôi.


    Trong lôi đài, Trương Ức Vãn vẫn nhượng bộ, còn chưa xuất chiêu.


    Học nghệ ở Mao Sơn 7 năm, kiến thức cơ bản của nàng vô cùng vững chắc.


    Khương Hữu Hà là Tặc Vương thứ 63, ngoài thuật ăn trộm, võ công cũng rất cao. sau khi Cổ Thần Dật phản bội sư môn, hắn đem hi vọng kí thác vào Trương Ức Vãn, huấn luyện nàng cực kỳ nghiêm khắc. Võ công của Trương Ức Vãn ít nhất học được 7 thành từ hắn.


    Lui, lui, lui.


    Sắc mặt nàng ngưng trọng.


    Người trong nghề vừa ra tay liền biết ngay.


    Võ công Hoàng Y Y so sánh với nàng cũng sàn sàn nhau, lúc này, Hoàng Y Y tấn công rất mạnh, cước pháp rất lợi hại, nàng chỉ có thể lui.


    Bất quá, trong mắt Hoàng Y Y, Trương Ức Vãn đang nhường nàng, không thèm phản kích.


    Nếu 7,8 cước không làm gì được đối thủ, nàng dứt khoát đem " Vô Ảnh Thập Bát Cước" toàn bộ sử dụng, đánh không được thì cũng không thể khiến nàng coi thường mình.


    Chỉ nghe Hoàng Y Y quát một tiếng :


    - Mày hả bưởi!


    liền đem mấy chiêu cuối cùng của Vô Ảnh Thập Bát Cước xuất ra, trong chốc lát, trên lôi đài đầy bóng dáng chân của nàng.


    Lôi đài tuy khá lớn, nhưng cước pháp của Hoàng Y Y một khi thi triển, liền trở thành nhỏ bé, Trương Ức Vãn chi có thể tiếp tục rút lui...


    Lý Hải huấn luyện viên vẫn đang muốn nói, Trương Ức Vãn đã lướt đến phía sau hắn, mà hai chân Hoàng Y Y vẫn đang đuổi theo đấy, một cước, một cước, một khi thi triển VÔ Ảnh Thấp Bát Cước trừ khi đá trúng đối phương, hoặc bị chặn lại, nếu không sẽ liên miên bất tận cho đến cước cuối cùng.


    Ánh mắt mọi người đều tập trung nhìn cặp đùi đẹp của Hoàng Y Y.


    Quá đẹp rồi!


    Quá đặc sắc rồi!


    Trên lôi đài.


    Trương Ức Vãn lướt qua bên người Lý Hải, hai chân Hoàng Y Y cũng xuất hiện bên người Lý Hải, tiếng gió phần phật, chân chưa đến nhưng đã khiến mặt hắn đau đớn.


    Thân pháp hắn không nhanh như Trương Ức Vãn, tránh không được vô ảnh cước của Hoàng Y Y a...


    Làm sao bây giờ?


    Ha ha, không sợ!


    Chỉ thấy huấn luyện viên Lý giơ song chưởng lên, chắn trước mặt. Nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh của huấn luyện viên Lý, người xem vô cùng ngạc nhiên. Nhìn một chiêu này của huấn luyện viên Lý đã thủ quá tốt rồi. Ai cũng nghĩ hai chân Hoàng Y Y cho dù ngoài ý muốn đá trúng huấn luyện viên Lý cũng sẽ bị hắn nhẹ nhõm đẩy ra...


    Chỉ nghe "Phốc" một tiếng, ha ha! song chưởng Huấn luyện viên Lý xác thực chặn vô ảnh cước của Hoàng Y Y, chỉ có điều....


    Trên lôi đài bỗng dưng bay lên một thân ảnh mập mạp, khiến mọi người hoảng sợ, nhìn kỹ lại, chính là huấn luyện viên Lý.


    Vương Vi Sâm thấy không rõ thế cục, vỗ tay kêu lên:


    - Khinh công của Huấn luyện viên Lý lợi hại, mọi người mau nhìn, hắn nhảy lên rất cao.


    Lời còn chưa dứt, tình thế không đúng!


    Bởi vì tất cả mọi người nghe được huấn luyện viên Lý trên không trung rú lên như heo bị chọc tiết :


    - A A A A A.....


    Nguyên lai đôi tay hắn đỡ cước của Hoàng Y Y đã bị đá gãy.


    ... Kế tiếp là một tiếng vật nặng rơi xuống đất " Rầm"


    Mọi người vừa nhìn, Lý Hải huấn luyện viên như chó chết rơi xuống đất, mặt đập xuống, máu me be bét...


    - A A A


    Mọi người hoảng sợ.


    Chuyện gì xảy ra? Huấn luyện viên Lý làm sao thế? chẳng nhẽ bị Hoàng Y Y đá thành như thế? Không thể nào? Huấn luyện viên Lý là cao thủ cơ mà!


    Trên lôi đài.


    Hoàng Y Y mới mặc kệ Lý Hải sống chết ra sao, khó khăn lắm mới đá ra 16 cước, cước thứ 17 chuẩn đi ra tiếp.


    Hai cước cuối cùng mới là tuyệt chiêu của Vô Ảnh Thập Bát Cước.


    Cổ Thần Dật vừa nhìn liền minh bạch Trương Ức Vãn tránh không được, thừa dịp mọi người đang nhìn huấn luyện viên Lý, ngón tay khẽ nhúc nhích, băng châm im ắng phát ra.


    Cước thứ 17 xuất ra một nửa, HOàng Y Y đột nhiên cảm giác người tê rần, ngay lập tức toàn thân không cách nào nhúc nhích.


    Hoàng Y Y cả kinh! Là Trương Ức Vãn xuất thủ? Quả nhiên lợi hại a...!


    Hoàng Y Y bội phục sát đất!


    Nàng cũng không có thấy Trương Ức Vãn xuất thủ như thế nào mà người mình đã tê dần thế?


    Thời gian chỉ ở trong chốc lát.


    Cảm giác chết lặng trên người nàng biến mất, nhưng cước thứ 17 đã gián đoạn. HOàng Y Y không phải như huấn luyện viên Lý, đánh không được liền già mồm.


    Trong nội tâm nàng minh bạch, nếu đối thủ có thể ở thời điểm quan trọng làm gián đoạn chiêu của nàng, lại so thắng thua đã không còn ý nghĩa. Hơn nữa, trận chiến này vốn là thử xem Trương Ức Vãn có phải là người mà bọn họ tìm kiếm hay không, hiển nhiên giờ phút này chân tướng đã rõ ràng, không cần phải đánh tiếp rồi.


    Cơ bản có thể xác định, người mà Ngọa Long QUật Khởi muốn tìm chính là nàng rồi!


    Nàng thu chân, ôm quyền như nam tử nói :


    - Ức Vãn, đa tạ hạ thủ lưu tình, em cam bái hạ phong.


    Nói xong mặt mũi tràn đầy vui mừng nhìn Trương Ức Vãn.


    Ách?


    Trương Ức Vãn có chút mơ hồ. . .


    Cổ Thần Dật rất nhanh tiến vào lôi đài, xông lại giữ chặt Trương Ức Vãn, lớn tiếng nói:


    - Chị, Chị thật lợi hại, đánh bại cả cô Y Y!


    Trương Ức Vãn vẫn còn buồn bực.


    Thời khắc mấu chốt, nàng cho là mình không tránh thoát, đột nhiên nhìn thấy Hoàng Y Y bị định dạng, hiển nhiên là có chuyện xảy ra. Bất quá, cũng vì thế nên nàng không nhìn ra sâu cạn của mình, may mắn...may mắn.


    Nàng có chút cảm thấy khó xử, nói:


    - Tiểu Dật, Chị không đánh bại chị Y Y a...em nói bậy bạ gì đó?


    Cổ Thần Dật cười nói:


    - như vậy, hai chị là bất phân thắng bại.


    Hoàng Y Y lại cho rằng Trương Ức Vãn cố ý lưu mặt mũi cho nàng, hé miệng cười nói :


    - Ức Vãn, hôm nay em đã thấy được thiên ngoại hữu thiên, người giỏi còn có người giỏi hơn.


    Lý Hải huấn luyện viên lúc này nằm rạp trên đất, bởi vì tay bị đá gãy đau đến nước mắt chảy ròng, mũi đâm xuống đất không ngừng chảy máu, hai cánh tay đau nhức không thể lau máu đi được.


    Học sinh lớp võ thuật nhìn bộ dạng huấn luyện viên lúc trước vẫn còn nói khoác "Lão tử đệ nhất thiên hạ", đầu óc có chút quay cuồng.


    Làm sao vậy?


    CHuyện gì xảy ra thế?


    Nghe nói huấn luyện viên Lý đang theo đuổi Cô giáo Y Y đấy, chẳng lẽ đây là khổ nhục kế của hắn? Cố Ý bị Cô Y Y đá ngã? nịnh nọt cô Y Y?


    Nhưng tâng bốc như thế này cũng quá dại đi à nha?


    Bên này, Hoàng Y Y đi ra lôi đài, thấy Lý Hải không có khả năng đứng lên, liền nhấc cổ áo hắn lên, 170-180 cân bị nàng nhấc như nhấc hài tử.


    Sau đó, tay nàng thả ra, cho hắn đứng trên mặt đấy nói :


    - Vương Vi Sâm, Tiễn Dân, các ngươi đưa huấn luyện viên Lý đi đến phòng y tế xử lý một chút, nếu nghiêm trọng thì đưa hắn đi bệnh viện. Đừng lo lắng, huấn luyện viên Lý võ công cao cường, không có việc gì đấy.


    Lý Hải đau đớn, không dám cãi lại, cũng không dám liếc mắt nhìn Hoàng Y Y.


    Hắn là người luyện võ, lúc này sao không biết ai hơn ai? Chút công phu của hắn không phải đối thủ của Hoàng Y Y, nếu đánh nhau, một hiệp hắn còn không chịu được.


    Trời ạ, còn muốn người ta sống hay không?


    Hoàng Y Y có thân thủ như vậy tại sao lại đến đây dạy học. Đây không phải là giả heo ăn thịt hổ sao?


    Huấn luyện viên Lý đau a... Hối hận a..., muốn tán Hoàng Y Y giờ cũng không dám. Hắn cho rằng lợi thế lớn nhất chính là võ công, nhưng với nàng chả là gì cả, chỉ cười nhếch mép một cái....


    Bên này, tự cho là đã kiểm tra xong chân tướng, Hoàng Y Y tận lực giao hảo Trương Ức Vãn, kéo tay của nàng ra khỏi sân thi đấu.


    Đằng sau, Cổ THần Dật đeo cặp đi theo, trên đường đi đều tâng bốc Trương Ức Vãn :


    - Chị, thật lợi hại, đánh bại cả chị Y Y đấy.


    Hoàng Y Y lườm hắn một cái, nói:


    - Đây là trường học đấy, gọi là cô giáo.


    Trương Ức Vãn tiếp lời nói:


    - Đúng rồi, Y Y, em là cô giáo dạy số của Tiểu Dật à? em nên quan tâm hắn nhiều hơn.


    Trương Ức Vãn đã mở miệng, Hoàng Y Y chỉ phải đáp ứng. Quay đầu lại gặp Cổ Thần Dật cười hề hề, nhịn không được lại hừ một tiếng.


    Trương Ức Vãn không hiểu hỏi:


    - Có chuyện gì vậy Y Y?


    - Tiểu tử này không thành thật, lần trước lúc ra khỏi bệnh viện, bảo hắn đi trước hắn lại vụng trộm quay lại...


    Nói đến một nửa, cảm giác có chút không ổn.


    - Hả, hắn quay trở lại làm gì?


    Mặt Hoàng Y Y đỏ lên, hung hăng mà lườm Cổ THần Dật.


    Cổ Thần Dật lại thừa cơ cười hì hì, khoa trương nói :


    - Chị Y Y rất lớn, rất trắng.


    - Hả?


    Hoàng Y Y thở nhẹ một tiếng, trong lòng biết hắn đang nói cái gì, một cước vung lên.


    Một cước này là tức giận đá ra đấy, đúng là một chiêu trong Vô Ảnh Thập Bát Cước, Cổ THần Dật muốn trốn thì quá dễ, nhưng trước mặt hai người không thể biểu hiện ra được/


    Hắn giả bộ không tránh thoát, lại hơi nghiêng người, cho cước của Hoàng Y Y đá vào mông, sau đó đau đớn hô một tiếng, lao về phía Trương Ức Vãn...


    Trương Ức Vãn đương nhiên là đỡ lấy.


    Cổ Thần Dật một mực lao vào trong ngực Trương Ức Vãn, mặt vùi sâu vào trong ngực nàng, kêu lên :


    - Chị, chị Y Y khi dễ em, chị giáo huấn giúp em.


    ...Hai người bọn họ lúc này là nhân vật chói sáng, lúc đi ra khỏi sân thi đấu, sau lưng đã theo một đám người, thấy Hoàng Y Y đá Cổ THần Dật một cước. tất nhiên là không thể so với cú đá vào huấn luyện viên Lý, rõ ràng có chút liếc mắt đưa tình. Sau đó, tiểu tử này nhào vào trong ngực nữ tử đánh thắng Hoàng Y Y, nữ tử này lại không tức giận...


    Trời ạ!


    Thiên Lý ở đâu a...!


    Thảo Luận Tại Đây nhé!
     
  5. Hãn Tặc


    Tác giả: Nam Nhàn​
    Chương 29: Mẹ Mình Nói Không Tính


    Dịch: Wind Prince
    Biên : Wind Prince
    Nguồn: banlong.us








    Chuyện kế tiếp có chút phức tạp.


    Sau khi xác nhận thân phận Trương Ức Vãn, mỗi ngày HOàng Y Y đều nghĩ cách lừa được Trương Ức Vãn gia nhập Ngọa Long Quật Khởi.


    Hao hết trăm nghìn cay đắng, Trương Ức Vãn vẫn chỉ là "không có hứng thú", "Không tham gia".


    Xác thực, đối với Trương Ức Vãn mà nói, sống tự do tự tại là tốt nhất. Từ nhỏ nàng là cô nhi, tuy khó khăn nhưng thích gì làm đấy, không lo lắng gì cả.


    Sau đó, nàng được Khương Hữu Hà mang lên Mao Sơn huấn luyện, mãi cho đến lúc Tặc Vương qua đời, nàng mới xuống núi quay trở về Ma Đô.


    Nàng vừa mới thoát khỏi sinh hoạt gò bó, nên càng không muốn đeo gông vào cổ.


    Hơn nữa, giờ đây nàng là hướng dẫn viên du lịch, mang theo du khách đi ngắm cảnh, ngẫu nhiên ngứa tay lại làm trộm, vui đùa một chút, cuộc sống cực thoải mái.


    Hơn nữa Cổ THần Dật lúc nào cũng lải nhải bên tai nàng, gia nhập tổ chức kia có quy định nghiêm khắc, không được tự do. lúc nào cũng gặp nguy hiểm, chết lúc nào không biết, hà tất sao phải đưa mình vào đó, chờ em lớn lên, hai chị em mình tung hoành giang hồ...tóm lại, Cổ THần Dật nói thuyết phục hơn Hoàng Y Y.


    Thời gian trôi qua từng ngày.


    Đảo mắt đã tới năm 2000.


    Kỷ nguyên mới bắt đầu, thế giới ngầm xảy ra nhiều lần biến động, các tổ chức Uất Kim Hương, Thiên Hổ Xã, vinh quang Thiên Sứ, u ám linh hồn không ngừng chiêu binh mãi mã, chỉnh thể thực lực cơ bản đều tăng cường, mà sau khi Cổ Tiểu Quân hi sinh thực lực Ngọa Long Quật Khởi liền tụt xuống. Điều này khiến cho cao tầng của Ngọa Long Quật Khởi cảm giác được nguy cơ.


    Tuy nói Ngọa Long Quật Khởi lấy phòng ngự làm chủ, nhưng nếu không có thực lực thì sao mà phòng thủ được.


    Nguyện vọng chiêu mộ Trương Ức Vãn càng thêm bức thiết.


    ngày thứ ba của tết nguyên đán, Hoàng Y Y tìm đến Trương Ức Vãn để đàm phán:


    - Ức Vãn, chúng ta đã quen như vậy rồi, em nói thẳng luôn! Chị có biết sư huynh của chị có quan trọng như thế nào với chúng em không? Hắn khiến địa vị tổ chức của bọn em tăng nhiều trong thế giới ngầm. Như vậy, sau khi hắn hi sinh...


    - Cái gì? Sư huynh đã hi sinh?


    Trương Ức Vãn nghe thấy liền chấn động.


    Sau khi Cổ Tiểu Quân hi sinh, ngành liên quan thấy trong hồ sơ hắn không có thân nhân. Hồ sơ ghi hắn 3 tuổi đã bị bắt đi đấy, một mực không tìm được người thân; hai sư phụ cũng đã tạ thế...về phần Trương Ức Vãn không xuất hiện trong hồ sơ, cho nên không có người thông báo.


    Hắn hi sinh chỉ có nhân viên nội bộ Ngọa Long Quật khởi biết rõ.


    Mà trước đây, Trương Ức Vãn thường xuyên tiếp xúc Hoàng Y Y nhưng nàng cũng không nhắc đến Cổ Tiểu Quân, nàng vẫn cho là sư huynh đi làm nhiệm vụ bí mật nào đó.


    NỬa năm trước, lúc sư phụ qua đời, nàng ở cùng sư huynh vài ngày cũng nghe được cơ bản công việc của sư huynh.


    Thì ra là vậy, Cổ Tiểu Quân không xuất hiện cạnh Hoàng Y Y thì nàng cũng chỉ cho rằng hắn đang làm nhiệm vụ ở nước ngoài, làm sao có thể nghĩ được là hắn đã chết chứ?


    - Cái gì? Chị không hề biết?


    Hoàng Y Y cũng lắp bắp kinh hãi.


    - Đúng vậy, không ai nói cho chị việc này. Sư huynh hi sinh như thế nào? Em nói nhanh lên.


    Hoàng Y Y đơn giản nói nguyên nhân cái chết của Cổ Tiểu QUân, nói ra việc Uất Kim Hương, Thiên Hổ Xã liên thủ ám sát hắn rành mạch.


    - Ức Vãn, hiện tại chị biết tại sao em lại muốn chị gia nhập a? Báo thù...báo thù cho Cổ Tiểu Quân. Chúng em cần sự giúp đỡ của chị.


    Hoàng Y Y lôi Cổ Tiểu QUân ra thuyết phục Trương Ức Vãn, nàng xem trọng địa vị Cổ Tiểu Quân trong nội tâm Trương Ức Vãn.


    Cổ Tiểu Quân đối với Trương Ức Vãn mà nói, kỳ thật tựa như một cái dấu ấn. sau khi bái Khương Hữu Hà làm sư phụ, nàng mới biết có một sư huynh. Hơn nữa, sư phụ thất vọng với hắn cực độ. Học nghệ ở Mao Sơn bảy năm, khi sư phụ chết nàng mới thấy sư huynh.


    Nói chung là cảm tình không có bao nhiêu, chỉ có một tầng gián tiếp quan hệ. Đương nhiên nàng và hắn là cô nhi, từ đó mà nói, trên thế giới này, hắn và nàng thân cận hơn so với những người khác.


    Đột nhiên nghe được tin sư huynh chết, thương cảm cũng có, nhưng không đến mức mất đi lý trí. Huống chi mình có bao nhiêu tài cán vẫn rất rõ ràng, có thể có bao nhiêu tác dụng nàng cũng biết.


    - Y Y, như vậy đi. nếu như về sau cần ta xuất lực, em nói cho chị một tiếng, nếu trong khả năng chị sẽ giúp. Nhưng gia nhập thì thôi nhé. Sinh hoạt hiện tại của chị rất bình yên, công việc cũng ổn định.


    - Vậy đại thù của sư huynh làm sao bây giờ?


    - Hắn không phải người của bọn em sao? hơn nữa là vị hôn phu của em, đương nhiên dựa vào em và tổ chức kia rồi.


    - Nhưng sự tình này không có quan hệ với chị sao?


    Đoạn thời gian trước, Cổ Thần Dật mỗi lần gặp Trương Ức Vãn đều quán thâu tư tưởng không gia nhập tổ chức...hắn là người biết rõ ràng nhất sự việc trên thế giới này, hơn nữa khi hắn thành công đem lực chú ý của Ngọa Long Quật KHởi đến người nàng, hắn cũng đoán được kết quả này.


    Nếu như Trương Ức Vãn hiếu kỳ, hoặc ngoài ý muốn ra nhập Ngọa Long QUật Khởi, như thế bí mật của nàng rất nhanh bị phát hiện. Một khi Ngọa Long QUật Khởi phát hiện nàng không phải là người bọn hắn muốn tìm, thì hắn sẽ gặp phiền toái, Ngọa Long Quật Khởi sẽ theo dõi hắn 24/24 để tìm ra cao thủ chân chính.


    Trương Ức Vãn lắc đầu, nói:


    - Sự tình của sư huynh chị bất lực. Chị gần đây có nhiều việc, ngoài việc dạy võ công cho Cổ THần Dật còn cả chăm sóc em gái Vương Vũ Thuần nữa...


    Bởi vì trong nội tâm đã có định kiến, Trương Ức Vãn từ chối rất trực tiếp.


    Sự việc như thế một mực tiếp diễn cho đến khi nghỉ đông.


    Với Cổ THần Dật đây là học kỳ đầu tiên sau khi hắn tân sinh. là người của hai thế giới, nhưng đây là lần đầu tiên hắn đi học chính quy.


    Rất tốt.


    Thật sự rất tốt.


    Học kỳ này, hắn chỉ không có nhiều hơn một người bạn là VŨ Tịch Nhan, hơn nữa hai nữ tử quan hệ với hắn ở kiếp trước là Hoàng Y Y và Trương Ức Vãn cũng ở bên cạnh hắn.


    "Vận mệnh" vô cùng thần kỳ, khiến cho hắn và hai người ở cùng một chỗ.


    Trước kia ở Mao Sơn, Sư phụ Ngụy Vô Sơn từng giải thích về hai chữ "Vận Mệnh"."Mệnh" là Tiên Thiên bẩm sinh không thể cải biến; "Vận" thì là một loại xu thế huyền diệu giữa vũ trụ, có tính thời gian và không thể nghịch chuyển, nhưng lúc nào cũng biến hóa.


    Mệnh quyết định vận, nhưng người lý giải được Vận Mệnh có thể dùng Vận để cải biến Mệnh.


    Cuộc đời này của hắn, vận mệnh đã biến dị, bởi vì hắn phá vỡ quy luật của sinh mệnh, phục sinh sau khi chết. Chỉ có điều cải biến một thân thể nhưng linh hồn vẫn tồn tại. Loại này "Biến dị" này đã cải biến sinh mệnh quỹ tích của hắn.


    Không chỉ có như thế.


    sau khi hắn trọng sinh, trong thời gian ngắn Hoàng Y Y và trương Ức Vãn đều xuất hiện ở bên cạnh hắn, đây là "Ý chí" mà không ai nắm giữ được.


    Nhưng hắn không muốn các nàng gặp nguy hiểm. Hắn đã sớm hạ quyết tâm, không chỉ ngăn cản Trương Ức Vãn gia nhập "Ngọa Long Quật Khởi" mà cũng muốn lôi Hoàng Y Y ra khỏi đó.


    còn việc Báo thù, Hắn sẽ dựa vào lực lượng của mình mà hoàn thành.


    Hắn ngày nào cũng rèn luyện, rồi tu chân, luyện năng lực phản ứng là vì cái mục tiêu này.


    Đương nhiên, biến hóa của hắn quá lớn, không có khả năng giấu diếm được người khác. Các học sinh cảm thấy gan của hắn càng lớn hơn, thành tích học tập cũng nâng cao. Đặc biệt là toán học, kết quả cuối kỳ lại xếp thứ 22.


    Sau đó, thể chất của hắn cũng thay đổi. Như lúc ôm Hoàng Y Y chạy trốn đã vượt qua khỏi tưởng tượng của mọi người.


    ĐƯơng nhiên hắn đã tận lực dấu đi, nhiều biến hóa mà người khác không nhìn ra đấy. Đừng nói bạn bè, giáo viên mà chính cha mẹ hắn cũng đều không biết rõ chân tướng.


    Ngày cuối cùng của học kỳ, hắn ngồi trên xe Vũ Tịch Nhan về nhà.


    Trên xe, Vũ Tịch Nhan có chút không vui hỏi:


    - Tiểu Dật, vì sao cô Y Y luôn tìm bạn thế? Không phải vì cô ấy mà bạn tránh mặt mình chứ?


    Cổ Thần Dật sững sờ, hỏi:


    - Tiểu Vũ, mình có tránh mặt bạn sao?


    - Còn hỏi à? Trước kia chúng ta thế nào, hiện tại thế nào, còn nhiều lời hả?


    Sinh nhật VŨ Tịch Nhan sau hắn một tháng, lúc này đã tròn 14t. 14t nàng đã sơ hiện nhiều chỗ. hơn nữa tâm tư của nàng càng thêm tinh tế.


    - Tiểu Vũ, mình không tránh mặt bạn, trong lòng mình, bạn và mình vẫn như trước kia. Chỉ là chúng ta đã lớn, đôi khi không thể làm bộ trước mặt người khác.


    Vũ Tịch Nhan có phán đoán của mình nói :


    - Có phải ca ca của mình đi tìm bạn nói gì đúng không?


    Sau khi xe đã đến tiểu khu nhà Cổ THần Dật, Vũ Tịch NHan lại xuống xe đi cùng hắn một đoạn, lúc sắp đi vào nhà, nàng nói :


    - Nhớ lại, sau khi sinh nhật, bạn bắt đầu tránh mặt mình, không phải lúc đấy ca ca mình nói gì chứ?


    - Hả? sao bạn nghĩ như vậy?


    Cổ THần Dật cả kinh, Tiểu Vũ rốt cục đã nghĩ đến vấn đề này.


    Trước tiểu khu, nhiều người đón con đi học về, Vũ Tịch NHan bỗng nhiên nói :


    - Chú Lâm, chú về trước a, lát nữa cháu đi taxi về.


    Cổ Thần Dật ngăn lại, nói:


    - Không được, mẹ bạn sẽ lo đấy.


    Vũ Tịch Nhan thông minh vượt qua hắn nghĩ, nàng quả quyết nói :


    - Chú Lâm, quay về nói với mẹ cháu, cháu ăn tối ở nhà Cổ THần Dật xong mới về.


    Quay đầu lại còn nói thêm :


    - Làm sao thế? sao muốn nói lại thôi. Chẳng lẽ không muốn mình ăn cơm nhà bạn? bạn không thích nhưng A di sẽ thích đấy.


    Cổ Thần Dật gãi gãi đầu.


    Ngay sau đó, Vũ Tịch Nhan một lời ra :


    - Ngày đó, mẹ của mình nói như thế nào? không được phép nói dối.


    Cổ Thần Dật nhìn Tiểu Vũ, kinh ngạc với trí tuệ của nàng.


    - Tiểu Vũ, bạn lợi hại, mình chỉ nói mẹ bạn sẽ lo lắng, liền đoán được chân tướng. thật ra, mẹ bạn cũng không nói gì, chúng ta đều lớn hơn rồi, nên cách xa nhau để tránh hiềm nghi.


    Vũ Tịch NHan tức giận đá hắn một cước nói :


    - Bạn sao lại không nói cho mình biết luôn, dám dấu hả! Lời mẹ mình nói mất hiệu lực từ hôm nay, Mẹ mình nói gì đều không tính.


    Thảo Luận Tại Đây nhé!
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)