V.I.P  Khoa Huyễn Hắc Ám Huyết Thời Đại - C1250 (Tạm dừng) - Thiên Hạ Phiêu Hỏa

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 15/12/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    CHƯƠNG 347: NHÂN TRÙNG HUYẾT CHIẾN

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan



    “Đoàn trưởng, thủ không được nữa rồi! Rút thôi!” Một binh sĩ dính đầy mình dịch thể bò ra khỏi đống xác người chết vô vọng nói.

    “Chúng ta còn bao nhiêu người?” Vị đoàn trưởng bị binh sĩ lay tỉnh trong lúc hôn mê yếu ớt hỏi.

    “Hết sạch, hết sạch rồi! Chỉ còn vài chục người chúng ta!” Binh sĩ khóc thét lên, vị đoàn trưởng chép chép miệng nhưng mãi không tài nào phát ra tiếng.

    “Đoàn trưởng, rút thôi! Bá tánh toàn thành đều đã chạy sạch,chúng ta còn thủ để làm gì?” tên binh sĩ nhìn thấy một đám trùng tử lại áp lên van lày nói.

    “Chính ủy đâu?” Đoàn trưởng nhìn tử thi xung quanh hỏi.

    “Chết rồi!” Tên binh sĩ nghe xong cúi xầm mặt xuống.

    “Còn năng sĩ và môn nhân Sở Thuật?” Đoàn trưởng bất giấc đưa bàn tay vết đầy máu của mình lên ngực sờ sạm kiếm tìm cái ống dòm.

    “Đều đã xông lên, không còn nghe tiếng nữa, chắc không sống nổi nữa rồi!” Tên binh sĩ khàn giọng nói.

    “Mệnh lệnh của sư bộ, một ngày chưa tìm thấy trung tâm chỉ huy của trùng tử, tuyệt không thể rút!” Đoàn trưởng lê cái chân gẫy của mình trên đất bò đến gần nơi đặt súng, hắn đẫy xác của người đồng đội mình ra, đưa tay chùi vội nước máu lấm lem trên mặt, bắt đầu bóp cò nả súng.

    Một con Kim Giáp trùng đã đội đạn phóng thẳng đến, với sau lưng là bàn đầy Xích Giáp trùng hùng hậu.

    Một bóng người từ phía sau nổi giận đùng đùng xông ra, trên người hắn cột đầy các loại chất nổ Hỏa năng tân thời nhất thảm thiết hét: “Đoàn trưởng, dẫn anh em rút thôi!Đến lúc này rồi, tiên sư nhà ngươi còn không chịu rút!”

    Đùng!

    Nửa cái đầu của Kim Giáp trùng bay vút lên trời, một chiếc tay còn sót lại của nó rơi rụng ngay trước mặt vị đoàn trưởng.



    “Sư trưởng, toàn sư của Nhậm sư trưởng đến rồi!”

    “Bờ biển đã thất thủ rồi ư?” Phùng sư trưởng nhất kinh.

    “Chưa, nghe nói trùng tử nơi đó đã rút!”

    “Rút?Lão Nhậm đang ở đâu?” Phùng sư trưởng ngỡ ngàng.

    “Lên tiền tuyến rồi!”

    “Lão Nhậm vẫn không đổi được thói quen này, đi, đội cảnh vệ đi theo ta!” Phùng sư trưởng cầm súng xung trận, đầu đội mũ bảo hộ lớn tiếng thét lên.

    “Tư trưởng, thế chẳng khác nào đem mạng người ra đùa bỡn,” Một năng sĩ cấp B dùng y phục lấy từ thi thể xung quanh quấn chặt vùng bụng đã bung ra của mình để không cho trường ruột lồi ra hét lên.

    “Người Sở Thuật môn nhân đều đã phát rồ, mẹ đó, nơi nào chúng cũng dám xông vào!” Trương Tu Triế rủ thầm, nhưng hắn cũng không thể không phục gan to của người ta.

    “Tư trưởng, cứ tiếp tục thế này, chắc sẽ chết sạch thôi!” Năng sĩ đã tụ lại với nhau đối kháng với trùng tử.

    “Im mồm, lão tử không biết sao? Mẹ nó, trung tâm chỉ huy của bọn súc sinh đó rốt cuộc ở đâu?” Trương Tu Triết súng bộ tự động Hỏa năng đời mới chỉa vào mồm một con Xích Giáp trùng bắn liền vài phát.

    “Sếp, thế trận bị đánh vỡ, chiến thuật sĩ trận vong, mười sáu thuật thị chết ngay tại chỗ!”

    “Tổ chức lại thế trận! Xông lên mở đường cho Thuật chủ, tiêu hủy cự phần!” Tống Mật rút kiếm trường ra, người kiếm hợp nhất, chỉ một nhát đã bổ đôi một con Xích Giáp, liền sau đó nhảy tọt lên đầu một con Kim Giáp trùng đâm một nhát từ trên xuống.

    “Sếp, vị trí ba giờ đồng hồ phía bên phải, có một con Tử Viêm Ma Trùng”

    “Thuật tường lên! Giết nó! Tất cả những người còn lại tiếp tục kết đại trận!” Tống Mật một mình kết liễu Kim Giáp trùng đơn thân độc mã xông vào trùng đoàn.

    Xẹt..xẹt!

    Một đạo cực quang cắt ngang bầu trời ngay sau lưng môn nhân Sở Thuật.

    Hắn dám phớt lờ lực hút không gian mãnh liệt tại miệng cự phần, một mũi tên cứ thế giữ nguyên quỹ tích ban đầu vu vu phóng thẳng đến vách phần!

    Chít!

    Một âm thanh đâm xuyên qua vách phần chói ta, tiếp đến là cả một tòa cự phận bị xét toạt một lỗ to nghiêng ngã sắp đổ.

    Nhanh như sóc, Tống Mật tay cầm những thiết bị tiên tiến nhất của Viện khoa học liều mạng xông đến, lục quang trên thiết bị cứ chớp nhoáng chớp nhoáng, nhưng thế nào cũng không chịu nổi thành Hồng quang.

    “Không phải nơi đây! Rút! Mau rút!” Tống Mật lập tức ra dấu tay hét lên.

    Căn cứ phậu phương nhân loại, hàng trăm ngươi đang quay quần lấy cây cự pháo Hỏa năng không lồ.

    “Trang bị hoàn tất!”

    “Nạp năng lượng hoàn tất!”

    “Hiệu chuẩn hoàn tất!”

    “Làm nguội hoàn tất!”

    “Chuẩn bị bắn!”

    Tút!

    Một đường hồng quang từ phân pháo phát tiếng xèn xẹt như tia chớp phóng ra.

    Xa xa.

    Một đàn trùng tử đông đảo bị hất tung lên trời thiêu rụi.

    “Trư nguyên chuẩn bị, nạp năng lượng chuẩn bị, hiệu chuẩn chuẩn bị..”

    Trên không trung, năm chiếc chiến đấu cơ đen tuyền cùng khởi hành.

    Bay cao, bay cao, và cao hơn nữa. Bọn họ chỉ còn có thể dùng ánh mắt của mình dõi theo những chiếc chiến đấu cơ. Chúng như đang thi đua với trùng tử, xem ai bay cao hơn, ai linh hoạt hơn. Hãy thu hút bọn trùng tử nào, càng nhiều càng tốt!

    Sau lưng họ, lại môt chiếc đấu cơ chất đầu thuốc nổ phóng lên không.

    Trên biển.

    Từng chiếc chiếc hạm không ngừng chất thêm đạn dược không dám đến gần bờ.

    “Đạn thiêu đã hết!”

    “Hãy chất đạn khí độc Bào Tử!”

    “Chỉ còn mười phát!”

    “Chất toàn bộ lên, toàn bộ!”

    “Hậu phương phát hiện thủy quái!”

    “Ra dấu cờ , để số 121 và số 1 lên cản lại!”

    “Đội trưởng, điều năng sĩ Kim năng, gặp đá thạch lớn, xuyên không thông.”

    “Đã đào được bao nhiêu cự ly?”

    “Ít nhất còn thiếu năm trăm mét mới đến khu dịch thể!”

    “Thấy nước rồi! Thấy nước rồi!Mẹ nó, năng sĩ Băng năng đâu? Hãy cho đóng băng lại, nhanh!”

    “Đào! Khốn kiếp, ta đào đến bên dưới hắn, cho nổ phần chúng!”

    “Đội trưởng, hình như có động tĩnh…”

    “Chết tiệt! Là Kim Giáp trùng, chuẩn bị chiến đấu!”

    Tại bệnh hậu phương, binh lính thọ thương liên miên được đưa đến cứu chữa.

    “Bác sĩ, bác sĩ! Cứ mạng!”

    “Đặt xuống, đặt tại đây, tại đây, đã hết giường rồi!”

    “Đè tay hắn lại, phải cưa chân, lại tức đánh thuốc tê!”

    “Cái gì? Hết thuốc tê?”

    “Đừng cưa chân của ta, cầu xin các ngươi, đừng cưa…”

    “Bác sĩ cưa thôi, ta quyết định thay hắn!”

    “Hắn đã chết rồi!”

    Viện khoa học đảo Kinh Kích.

    “Chuẩn bị chạy thử, cấp điện.”

    “Trang bị năng lượng thể.”

    “Hiệu chuẩn khắc độ.”

    “Ngươi không phận sự mau tránh xa, người không phận sự mau tánh xa.”

    “Giáo sư Ngô, phía quân đội cho người đến, lập tức vận chuyển vũ khí đến tiền tuyến.”

    “Không được, hệ thống chưa ổn định.”

    “Chưa ổn định sẽ đưa lên chiến trường chạy thử! Không còn thời gian nữa!” Một sĩ quan cao cấp cho người vào khu thử nghiệm vội nói.

    “Tiêu tướng quân, pháo Băng năng vẫn đang giai đoạn thử nghiệm sơ bộ…”

    “Giáo sư, bây giờ trên chiến trường, mỗi giây binh sĩ ta đều có người chết, có còn chờ nổi nữa không? ”

    “Nhưng…”

    “Lập tức chuẩn bị, vận chuyển. Đây là quân lệnh, lập tức chấp hành!”

    Xưởng binh khí lâm thời đảo Kinh Kích.

    “Tiểu Tôn ngất rồi, mau thay người!”

    “Máy móc không thể dừng lại, ai ngất lập tức đi nghỉ ngơi, bốn tiếng đồng hồ lại đổi ca!”

    “Ta nát rồi thì dùng răng cắn cho ta, miệng nát thì dùng xương!”

    “Vật liệu không đủ nữa rồi!”

    “Đội hộ tống quân đội đâu?”

    “Đã chết hết trên đường đi rồi!”

    “Phái thêm người, để bên quân đội cho thêm người, vật tư làm chiến giáp trên chiến trường đã có sẳn!”

    Nhà thờ, chùa chiền, miếu Quan Công...đang có vô vàn gia quyến âm thầm quỳ trước cửa cầu nguyện.

    Bỗng nhiên có người sau khi được tin chồng tử trận, ngất ngay tại chỗ.

    Trong một chốc, nhà nhà tang thương, hộ hộ than khóc!

    Trường tiểu học X

    “Các em, hãy nhìn về hướng này, dài khoảng 3 đến 4 mét, rộng hai mét…có thể phun dịch thể ăn mòn, c1 bạn nào biết đây là trùng tử loại nào?”

    “Thưa cô, em biết, đó là Xích Giáp trùng, cha em, ông nội và bà nội, bà ngoại đều bị nó ăn thịt.” Một cậu bé yếu ớt giơ tay thật thà trả lời.

    Cô giáo trẻ nghe nói đáp mà không kiềm được nước mắt, cô ứ nghẹn nói : “Câu trả lời chính xác! Tiếp đến là con biết bay…có bạn nào biết…”

    Từng cánh tay nhỏ bé lần lượt giơ lên khắp phòng học.

    Trường trung học Y

    “Các em, hãy cầm theo thẻ học sinh của mình đến sân trường tập họp!”

    “Các chú môn nhân Sở Thuật và Năng sĩ sẽ dạy các em các bản lĩnh sinh tồn cơ bản.”

    “Các em học sinh trên mười hai tuổi mời lên nhà số hai, tiếp tục để các chú bên Viện khoa học kiểm tra. Ai có dấu tích của Năng sĩ, nhà trường sẽ lập tức báo với cha mẹ các em.”

    Trường phổ thông tạm thời Z

    “Định luật Newton I đã nói xong. Giờ dựa trên cơ sở này giải thích về nghiên cứju mới nhất của Viên khoa học. Mọi người nhớ ghi chép cẩn thận.”

    “Các em, chúng ta đều là những người tạm thời không thể trở thành năng sĩ, nhưng não bộ của chúng ta có thể cống hiến trí tuệ cho chúng ta, sau này sẽ có thể chế tạo ra vũ khí tiên tiến hơn để đối kháng với trùng tử để trả thù cho người thân chúng ta, đừng ngủ gật nữa!”

    Toàn thể học sinh đều ngồi thẳng lựng tập trung al81ng nghe.

    Đại học Cảng Thành.

    “Ám năng lượng vẫn được phân bổ quanh không gian vũ trụ, trước mắt chugn1 ta đã có thể thu nắm bắt được sự tồn tại của chúng qua thí nghiệm, đây là một số mô hình của chúng.” Người thầy tóc bạc phơ bày ra từng hình vẽ minh họa.

    “Thưa thầy, em thấy lý luận thầy vừa đưa ra không trọn vẹn, em thấy Ám năng lượng là phân bố phi đối xứng, hơn nữa, khi đi xuyên qua thể sinh vật sẽ sản sinh ra phản ứng không dây chuyền của sự nhảy biến nhỏ. Đây là mô hình em và hai bạn khác cùng đưa ra.”

    “Rất tốt, tư duy của các em đã không bị bó buộc trong các thành quả nghiên cứu trước mắt, thế là rất tốt. Bây giờ chúng ta cần nhất là những người cò thể phá vỡ tư duy định thế cũ, dám có cách nghĩ riêng, Nghiên cứu về Ám năng lượng hiện nay chỉ mới bắt đầu, còn rất nhiều kiến thức chúng ta còn thiếu.”

    “Thưa thầy, liệu bọn em có thể xin cơ hội quan sát phòng thí nghiệm hóa sinh , em thấy trước mắt , việc nghiên cứu những sinh vật thể mang tính xâm lượt kia mới là thứ chúng ta cần.”

    Khu dịch thể Viêm.

    Đội ngũ đông đảo Xà trùng mình sợi đang tiến về tiền tuyến.

    Một binh đoàn khổng lồ đáng sợ đang được tập kết.

    Binh đoàn này đâu đâu toàn chiến trùng cao cấp, cấp thấp nhất trong đó cũng thuộc chiến trùng đời II trở lên.

    Viêm cho một phân thân xuất hiện.

    Nó không người con người lại đối kháng bất khuất đến thế, nhất là cô gái cầm cung kia đã gây ra nhiều phá hoại nghiêm trọng đến khu dịch thể của nó.

    Hắn không lo lắng kết quả trận chiến, năng lực hậu thuẫn hùng hậu của Trùng tộc sớm muộn cũng san bằng được thành thị của nhân loại thôi.

    Nhưng nó không có nhiều thời gian để chờ đợi, ngày Thương giáng lâm đã ngày càng đến gần, hắn phải sớm giải quyết thành thị con người cuối cùng ở xung quanh này, để còn phối hợp với chiến lược tổng thể của Thương. Cho nên nó phải cho tập kết binh đoàn này, hòng dùng thực lực khó ai chống nổi đè đổ phòng tuyến đang bên bờ nguy kịch của nhân loại!

    Đối với khu dịch thể của Sở Vân Thăng và Đại Trùng nó không dám kỳ vọng, và tạm thời cũng không có thời gian mà để tâm bọn chúng, tuy nó cũng lấy làm lạ là Phong vẫn thích đi khiêu khích nhân loại này bỗng dựng lại im hơi lặng tiếng thế!

    Nó từng muốn lấy dịch thể của Phong về phân tích, nó sợ Phong cũng bị dị nguyên ô nhiễm, nhưng Phong đề phòng cẩn thận, khiến nó không có cơ hội ra tay.

    Dần dần, nó cũng bắt đầu để trùng tử và khu dịch thể do mình điều khiển giữ khoảng cách với bọn Phong, nó cũng sợ mình cũng sẽ bị dị nguyên đáng ghét kia ô nhiễm!

     
  2. Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    CHƯƠNG 348: PHƯƠNG PHÁP HỒI PHỤC THÂN NGƯỜI NHANH

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan



    Cảng Thành bên kia bờ, chiến lửa vẫn không ngớt, con người vẫn liều chết kháng chiến ngoài dự định của Viêm. Còn Vân Thăng vẫn đang trốn trong cự phần tu phục, vẫn đang đau đầu vì “giết chết Viêm”, “trốn chạy”, “hồi phục lại thân người rồi trốn chạy”.

    Nếu muốn một lần nữa nghịch chuyển phù Phong Thú, thì vẫn phải có ba điều kiện: Chủ thể sắp chết, chủ thể năng lượng hóa; sự tồn tại ý thức trung thành của sinh vật phong ấn.

    Thiếu một đều không thể!

    Sắp chết thì không gì khó. Với Vân Thăng đã “chết”không biết bao lần lại bi ai phát hiện đây là điều dễ dàng làm nhất.

    Chủ thể năng lượng hóa, tuy hơi khó, nhưng sự biến hóa cơ thể cũng có thể tìm ra manh mối, và hắn cũng đang trong quá trình biến hóa từng bước, tuy đường còn dài, nhưng vẫn có thể nhìn thấy đích.

    Điều khó nhất, và khiến hắn bất lực nhất là ý thức trung thành của vật bị phong ấn.

    Từ khi phát hiện thân người của mình bị phong ấn trong phù thể, và đang không ngừng hút năng lượng trong thân trùng này để tổ hợp lại thân người, hắn vẫn thường phải cưỡng bức cắt đứt Hỏa năng lượng không ngừng rót vào Phong Thú phù.

    Hắn cũng không có cách nào khác, lượng Hỏa năng lượng của thân người trong phù thể cần quá khổng lồ, nó lớn đến mức nếu hắn không cắt ngang, e rằng cũng không thể sống nổi!

    Lúc bắt đầu, khi ở khu dịch thể Hoàng Sơn, hắn vẫn cần thể nội giữ một lượng Hỏa năng lượng đủ trong thể nội, và dựa vào lượng năng lượng ít ỏi này, hắn đã giữ mạng được trước bọn quái thú kỳ quái.

    Lúc chạy trốn thì càng không phải nói.

    Sau này đến Cảng Thành, cả thời gian thở hắn còn không có, chẳng mấy chốc lại bị đánh cho thọ thương tàn tạ thế này. Đến này, tiến độ tổ thành thân người của hắn chậm rãi hết sức, và nhường như là chả có tiếng tăm chi.

    Chỉ nghĩ thôi, hắn lại đau đầu.

    Chủ thể năng lượng hóa, không có sinh vật Bào Tử, không có Mộc nguyên thể thứ cấp, thì cùng còn có thể dựa vào dịch thể thúc sinh, xem ra vẫn còn chút ít hi vọng.

    Hỏa năng lượng cần cho trùng tổ thân thể thì cũng không khó, chỉ cần không ngừng vận hành chức năng của cự phần, truyền Hỏa năng lượng vào thể nội với giới hạn chịu đựng lớn nhất của hắn thì ắt được.

    Cái khó là không biết Cẩm Thạch Hoàng Sơn sống chết thế nào mà bặt vô âm tín!

    Nếu không có điều kiện ý thức của Cẩm Thạch thì việc thân người của hắn muốn nghịch chuyển Phong Thú phù là chắc chắn không thể thực hiện.

    Nhưng dù từ chỗ Viêm hay phản ứng của trùng tử thông thường, hắn không cảm thấy được sự tồn tại của nó. Rốt cuộc giờ nó đang ở đâu?

    Càng nghĩ hắn lại càng thấy đau đầu, chiến lửa liên thiên bên kia bờ lại một lần khiến hắn nôn nao không yên. Trong lúc bực mình, hắn liền quay lưng bỏ lại ngoài đầu tất cả!

    Đi một bước được một bước vậy!

    Hắn cho chiêu gọi các ống dẫn bổ sung Hỏa năng lượng đến cắm vào thể nội, vừa tiếp tục tu phục thân trùng, vừa khởi động truyền Hỏa năng lượng vào Phong Thú phù.

    Dịch thể thúc sinh đành phải chờ thôi, thức này sản lượng cực ít ỏi, mười tòa cự phần gia tăng hết mã lực cũng không đủ cho sự tiêu hao của bọn trùng tử.

    “Làm thế nào để tăng sản lượng đây?” Cái đầu vừa trống rỗng của hắn lại bất giác bận rộn suy tính.

    ”Dịch thể, chuyển hóa, cự phần, ống dẫn, trùng chỉ, năng lượng, lòng đất…Caí nào quan trọng nhất đây?”

    “Cấp độ của ổ trùng không nâng lên được, hiệu quả việc sản sinh dịch thể thúc sinh không thay đổi được, bỏ; số lượng cự phần cũng không thể tăng trưởng bùng nổ trong thời gian ngắn được, bỏ; việc gia tăng số lượng của trùng chỉ đồng thời cũng cần tiêu hao lượng lớn Hỏa năng lượng và thời gian, bỏ; nâng cao đời tiến hóa của bọn trùng chỉ? Chết tiệt! Việc quan trọng thế này mà sao giờ mình mới nghĩ ra nhỉ!? ”

    Chỉ tiếc là Trùng tộc Bào Tử phương bắc đã bị tiêu diệt, dùng dịch thể thúc sinh cho chúng thì hiệu quả lại quá thấp, và cũng tốn thời gian, nên đành chịu…

    Hắn cứ ngồi đấy phủ định hết từng phương pháp tự nghĩ ra, cứ lẩm ba lẩm bẩm: “Còn cái gì mình có thể lợi dụng được đây? Nhất định có, đừng vội, cứ nghĩ từ từ nào, chắc chắn có cách…”

    “Dịch thể, chuyển hóa, cự phần, ống dẫn, trùng chỉ, năng lượng, dưới lòng đất, đất lòng đất…” Hắn tận dụng hết cỡ tư duy “kỹ sư” thời đại Dương Quang của mình, ngồi xét lại cẩn thận từng khâu, nhưng nó cứ mơ hồ thế nào khiến hắn không tài nào nối liền chúng với nhau nổi.

    “Là gì đây? Là gì đây?” Hắn lo nghĩ quá đến nỗi mặc cho các ống dẫn đang không ngừng phun dịch thể khắp mình hắn để tu phục, chúng cứ chăm chỉ lần lượt bò khắp bụt ngang. Còn hắn, từ ý thức đến tiềm thức, hắn đều tin mình sẽ nghĩ ra cái gì đấy, chỉ là giờ nó đang bị tấm màn chán tư duy ngăn lại, vẫn chưa thông thôi!

    Dần dần, hắn càng lúc càng thấy mình như con kiến bòn trên chảo, hắn biết vừa rồi mình vừa có một cách nghĩ nghịch trời, nhưng giờ nghĩ mãi vẫn không ra.

    Các kiểu “mất trí nhớ” tạm thời này trong lúc thời đại Dương Quang không chỉ hắn, mà nhiều người cũng rất dễ mắc phải, thường đợi một lúc nào đấy,nó sẽ tự động nhớ lại, chỉ là hắn giờ không có thời gian để chờ.

    Hắn phải nhớ ra, lập tức nhớ ra!

    Nhưng hắn càng cố ý đi nhớ thì lại càng không nhớ được, trong lòng lại càng trở nên bực bội khó chịu. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, hắn bứt tung các ống dẫn tu phục trê mình, lê theo chiếc ống dẫn cung cấp dịch thể trèo thẳng lên đỉnh phần, ngóng về “địa ngục trần gian” phía bên kia bờ.

    Ánh lửa sáng rực cả một vòm trời, tiếng trùng tử gào rú, tiếng pháo đạn của con người cứ đan xen chen lẫn nhau, Cảng Thành có thể cầm cự đến giờ phút này quả thật đã nằm ngoài dự kiến của Viêm, và cũng nằm ngoài dự liệu của Vân Thăng.

    Dẫu sao sự yếu ớt của thân người không thể so sánh với trùng tử!

    Trùng tử như một loài sinh vật vì chiến tranh giết chóc mà sinh ra trên đời này, từng cấu tạo từng bộ phận trên cơ thể chúng đều là sự tổ hợp hoàn mỹ nhất thích hợp cho sự sát phạt.

    Còn con ngươi, đừng nói chi, chỉ đôi chân nếu không có điều tiết của bộ não, căn bản cả đứng cũng không vững, thì nói chi là đi giết trùng tử.

    Cảng Thành có thể cầm cự đến ngày hôm nay tất nhiên không chỉ dựa vào thân thể yếu ớt của con người, cũng không phải nhờ lẻ tẻ vài tên năng sĩ và môn nhân Sở Thuật trong biển người biển trùng bao la kia, mà chính nhờ váo cái đầu mạnh mẽ của nhân loại!

    Xác thịt yếu ớt, con người học cách chế tạo chiến giáp; sức mạnh không đủ, con người học cách chế tạo vũ khí; không biết phi hành, con người chế tạo ra máy bay, thậm chí hỏa tiễn phi thuyền; sống trên đất liền, nhưng con người lại có thể đóng những chiếc chiến hạm khổng lồ đi trên biển cả! Liệu còn gì là con người không thể làm được?

    Nhất là trên mảnh đất dưới chân hắn, từng có những mẫu truyện châm biếm thời Dương Quang, rằng chỉ có nghĩ không ra, chứ chả có gì mà không nhái được, dù là đĩa bay thì chỉ cần thời gian, cũng chả còn là gì không tưởng! Chỉ cần có đủ thời gian, con người gần như có thể chế ra đủ các công cụ mà mình cần, dù là cho cuộc sống hay cho chiến tranh.

    Công cụ?

    Vân Thăng nghĩ mà bậc cười, hắn bỗng nhiên biết mình đã nghĩ ra cái gì.

    Tất nhiên không phải là công cụ, chỉ là “công cụ” khiến tư duy hắn chạm đến một cái gì đó.

    Cự phần, ống dẫn, khu dịch thể… không có cái nào không phải công cụ của trùng tử, nhưng đấy đều chỉ phục vụ cho chiến tranh, vì chết chóc, không có khái niệm hệt thống hóa như con người.

    Hắn tuy giờ là thân trùng tử, nhung vẫn nhận định, người và trùng là tử địch!

    Vì thế, lúc ở Hương Sơn, mở ra cho chúng một mảnh trời sinh tồn, đã là cực hạn mà hắn làm được.

    Mối quan hệ “hợp tác”với Lý Thái Đấu, cũng chỉ giới hạn trên chiến trường, chứ không bao gồm phương diện khác. Nhưng giờ hắn đã nghĩ đến , và thậm chí dự định sẽ làm như thế!

    Hương Sơn thành.

    Tên khu trưởng trẻ tuổi lại một lần triệu tập cư dân khu năm của mình.

    “Các vị, các vị, bây giờ ta sẽ công bố một tin mới.” Vì bài học lần trước, tên khu trưởng trẻ này phen này đã dẫn theo vài tên “tai sai” tưởng đối cường tráng để làm công tác “dọa nạt”.

    “Có lương thực ư, ngài khu trưởng vĩ đại?” Chỉ một chốc, người bên dưới đã xôn xao lên, dẫu sao giờ phút này không ai là không đói.

    Không ngờ, tên này gật đầu liền: “Đúng, quả thật là lượng thực!”

    Hắn vừa dứt lời, không khí phía dưới lập tức sôi sục lên, liêm sĩ của những con người đang đói đã thấp đến tận ngấu quần, ai ai cũng đủ lời lẽ mật ngọt a dua nịnh bợ bu quanh tên khu trưởng trẻ tuổi.

    “Yên lặng, yên lặng! Mọi người nghe ta nói, lương thực là do trùng tử đưa đến, ngoài những thức ăn tồn đọng lại từ thời Dương Quang ra, còn có một lượng lớn thịt Bạch Tuộc Xích Tu quái đã được tịnh hoá. ”

    Mọi người bên dưới lại bắt đầu lời ra tiếng vào: “Vì sao trùng tử lại cho chúng ta thức ăn?”

    “Không lẽ chúng định sẽ nuôi chúng ta như nuôi lợn?”

    “Yên lặng, yên lặng!” Khu trưởng trẻ ra hiệu cho bọn “tay sai” đập mạnh vào những mảnh sắt vụn vừa tìm thấy để áp chế xao động của “quần chúng”.

    “Trùng tử đại nhân đã nói, dùng sức lao động để đổi lương thực, ngài đang cần người vào khu dịch thể công tác, một người làm việc, ngài Trùng tử đại nhân sẽ trả công bằng lượng thức ăn đủ nuôi ba miệng ăn, và sẽ đảm bảo quyền lợi cao cấp nhất cho nhân loại làm việc trong khu dịch thể!” Hắn thừa một khắc yên lặng của đám động lập tức đọc vanh vách những chữ được khác trên ván gỗ.

    Phen này, toàn bộ phía dưới im phăng phắt!

    Vẫn im phăng phắt..

    Tiếp đến, đám đồng cười giễu bỏ đi dần. Không một ai dám tin tưởng, và cũng không một ai dám thử!

    Cả một câu giễu cợt chúng cũng lười phải nói.

    Ai dám tin lời trùng tử nói đây?

    “Ta!” Một giọng nữ thanh thoát, chói rọi vang lên: “Vi khu trưởng, ta đăng ký!”

    Tên khu trưởng đại hỉ, vị khu 5 này của hắn đông người nhất, thị trưởng lần này đã chỉ định chỗ hắn ít nhất phải có năm mươi người. Nhưng xem tình hình khi nãy, đừng nói năm mươi, được năm người đã khó tựa lên trời!

    “Được! Được! Ngươi tên gì? Trong khu phải làm hồ sơ, trong thành cũng phải lưu lại.” Khu trưởng trẻ vội vàng nói, hắn cứ sợ cô gái này sẽ đổi ý, nói thật thì bản thân hắn còn không dám đi nữa cơ mà!

    “Bạch Mạn Ni!”Giọng cô từ từ, nhẹ nhẹ, rõ ràng báo tên. Vốn dĩ cô đã có một vé đi đến đảo Kinh Kích, cuối cùng cô lại nhường cho em trai mình.

    Tên cô được tên khu trưởng trẻ khắc lại trên ván. Cô không biết, cả tên khu trưởng trẻ này, và cả đám đông xung quanh, đều không biết, rằng cuối cùng mãnh ván khắc đầy chữ này sẽ trở thành thanh sử ngàn năm!

    

     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)