V.I.P  Khoa Huyễn Hắc Ám Huyết Thời Đại - C1250 (Tạm dừng) - Thiên Hạ Phiêu Hỏa

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 15/12/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    CHƯƠNG 345: TA LÀ THỐNG TRỊ NƠI NÀY.

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Vân Thăng vác cái đầu rối bù của mình trở lại cự phần số 1, không ngờ người mà Viêm hoài nghi không phải hắn, mà là trùng ngố.

    Đối với việc nội bộ của Trùng tộc hắn không thể làm gì, nhưng liên quan đến Đại Trùng, hắn không thể đứng nhìn.

    Tuy Trùng Ngố có những biểu hiện kỳ lạ này, nhưng trong tiềm thức hắn vẫn xem nó là một con trùng tử trong khu dịch thể, trong những lúc hắn yếu đuối nhất, cái ranh giới giữa người và trùng tử kia lại lập tức xuất hiện trong đầu.

    Tuy nhiên, vào lúc này đây…

    Hắn ngẩng cao đầu lên ngước nhìn nơi xa xăm, trùng ngố đang dẫn theo Trùng Chi Tử lặng lẽ ngồi trên đỉnh một tòa cự phần cạnh bờ biển, một người một trùng thất thần dõi theo tiền tuyến đang cướp đi bao nhiêu sinh mạng của người và trùng tử tựa địa ngục bên Cảng Thành.

    Lúc này nó vẫn quan tâm tình hình của Viêm, quan tâm đến vận mệnh cả trùng tộc, nhưng trong lòng nó nghĩ gì, bao nhiêu nỗi khổ tâm nào ai hay?

    Nó hoàn toàn không biết Viêm đã hoài nghi nó, không phải thân phận Cẩm Thạch mà là hoài nghi “tư cách” đồng tộc của nó. Điều trùng ngố sợ nhất là mình khác với những con trùng tử khác.

    Vân Thăng lúc này mới phát hiện, vị trí của trùng ngố trong tương lai, và cả tâm trạng bây giờ gặp tình cảnh này mà không thể chi viện cho Trùng tộc, nỗi bi ai trong lòng của nó không thua gì hắn, thậm chí còn có thể hơn.

    Ánh mắt của hắn dần dần đổ xuống Trùng Chi Tử, một đứa bé còn chưa biết nói, hắn bỗng nghĩ ra, có lẽ đây là một sai lầm, một nhân loại do trùng tử nuôi nấng, tưởng lai sẽ làm sao đối diện với mối thù giữa bố mẹ nuôi và bố mẹ ruột?

    Hắn và trùng ngố đã cứu mạng đứa bé này, nhưng đồng thời cũng đã để lại trên vai nó một cái ngồng kiền quá lớn.

    “Ta lại làm sai rồi ư?” Vân Thăng lẩm nhẩm.

    “Sai, cái gì, gì cơ?” Không biết từ lúc nào trùng ngố đã bay về thắc mắc với hắn.

    “Không có gì.” Hắn thừa lúc một tiếng nổ đạn dược của nhân loại vang lên đánh trống lảng. Dưới ánh hồng quang lấp lánh, bổng nhưng có một ý tưởng: “Đại Trùng, ta hỏi ngươi một vấn đề, nếu, ta nói nếu, chỉ là nếu…”

    Trùng ngố không hiểu Vân Thăng định nói gì, nó nghi hoặc nhìn hắn.

    “Nếu, có một ngày, ta nối nếu, có một ngày, Viêm và tất cả trùng tử đều xem ngươi như kẻ thù, chúng muốn giết ngươi, chúng muốn…” Hắn cũng không biết mình đang nói gì.

    Trùng ngố hoang mang nhìn Vân Thăng, hoàn toàn không hiểu ổii: “Không, không thể nào, đồng tộc, sẽ không công kích đồng tộc.”

    Vân Thăng ngỡ ngàng, một hồi sau hắn mới nói: “Có lẽ do ta nghĩ quá nhiều…Đại Trùng, dù cho sau này thế nào đi nữa, ai cũng không thể thay thế, đừng buồn nữa, cũng đừng bi ai nữa…”

    Hắn nói thao thao bất tuyệt, trùng ngố hoàn toàn không biết hắn định nói gì, khó khăn lắm ới đợi hắn nói xong, nó liền hồ hỡi “báo cáo” với Vân Thăng: “Ta..ta..vừa cảm thấy, ngươi nói qua, vì sao chúng ta phải, phải hận bọn họ, câu nói này, có lý, lý. Có điều, ta không nghĩ ra, ra, vì sao?”

    Trong lòng Vân Thăng giật thót.

    “Phía trước đã là ranh giới của Hương Sơn.” Một năng sĩ mặc chiến y chế tác bằng giáp trùng tử, tay cầm la bàn nói nhỏ.

    “Trùng tử quá nhiều, chúng nhường như biết trước chúng ta đến, căn bản chưa xông vào đến bên trong đã phải dừng lại, đợi cơ hội!” Lý Thái Đấu đặt ống dòm xuống, co mình áp sát vào tường nói nhỏ.

    “Sếp, việc này có vẻ hơi kỳ quặc. Sếp xem, người từ Cảng Thành trốn đến Áo Thành, Bán Đảo thành cũng chả có bí mật gì, mà bọn trùng tử này lại chưa rời khu dịch thể nửa bước. Lúc nãy ta vừa nhìn thấy một đám người lạc đường, xông đến dưới mũi bọn trùng tử, thế mà chúng chỉ gào rống vài tiếng, cuối cùng cũng chả tấn công gì, thật kỳ quái!” Một tên đầu hơi to áp đầu đến gần nói nhỏ.

    “Không phải bọn chúng đang bảo vệ vật gì quan trọng đấy chứ? Chúng ta nếu hủy của chúng, Cảng Thành sẽ được cứu ư?” Có người bỗng nhiên nói.

    “Cứu cái đầu ngươi, ta xem chúng ta có mạng để quay về đã là kỳ tích rồi!”

    “Im hết cho ta! Im lặng, chúng ta mang trên mình vũ khí hạng nặng, chúng không công kích người thường, nhưng chưa chắc không công kích chúng ta.” Lý Thái Đấu nuốt khan một cái ực nói.

    Trên thực tế, hắn cũng chả rõ, suốt dọc đường này hắn vốn nghĩ sẽ nguy hiểm nhường nào, nhưng không, trùng tử hoàn toàn mặc kệ lũ người tỵ nạn trốn sang, cứ để mặc họ qua tránh chiến hỏa.

    Đùng! Đùng! Đùng!

    Lúc này, vài tiếng nổ vang trời liên tục nổ ra.

    Lý Thái Đấu kinh hoàng, đã có một nhóm thất bại rồi ư?

    “Sếp, là Xích Tu quái Bạch Tuộc, bà mẹ nó, chúng thừa nước đục thả câu đi công kích dân tị nạn.” Tên lính quân sát bò về cắn răng nói.

    “Ừm.” Lý Thái Đấu khẽ gật đầu, rút mình về tường. Bỗng nhiên, hắn nhảy dựng lên hoảng hốt: “Không xong rồi! Dân tỵ nạn làm gì có loại vũ khí này, chúng ta đã bại lộ!”

    “Sếp, làm sao đây, giờ xông vào ư?” Giọng một năng sĩ rung rung, lúc này rồi ai chả sợ? Ai cũng biết là xông vào thì chỉ có chết, mà đã thế còn là chết không toàn thay.

    Trong đầu Lý Thái Đấu không ngừng lặp lại ánh mắt của cha trước khi ra đi, hắn cắn răng: “Chôn thuốc nổ tại đây, không được hoảng. Bây giờ chúng ta rút về phía sau trước, chờ đợi thời cơ rồi…”

    “Sếp, không kịp nữa rồi! Chúng đã đi ra! Nhanh quá!” Tên lính quan sát thốt lên.

    “Tất cả đứng yên! Tất cả đứng yên!” Trên đầu tên họ Lý đã một hồi hột trải đầy.Trên không từng con Thanh Giáp trùng lũ lượt bay qua.

    “Sếp, trùng tử dưới đất cũng xuất động rồi!” Tên lính quan sát hồi hộp đến độ tay cũng bắt đầu không vững.

    “Im lặng, ngồi xuống! ”Thái Đấu hít một hơi thật sâu, tay đặt sẵn trên kích nổ, nhưng lòng hắn vẫn do dự.

    Tuy nhiên, điều khiến hắn ngạc nhiên là những con phi trùng khổng lồ trên không lại không công kích nhân loại trên mặt đất, mà giết cho bọn Xích Tu quái tan tác với thế tựa ngàn cân.

    Tiếp đến ngày càng nhiều Xích Tu quái bị bọn trùng tử lùng suy khắp các góc ngách tiêu diệt. Rất nhiều Xích Tu quái đã kinh hoàng bất chấp tất cả bỏ chạy về hướng bò biển.

    Não Lý Thái Đấu như chết máy, đây rốt cuộc là thế nào?

    “Sếp! Sếp! Chúng ta đã bị bao vây…”

    Nghe thế, hắn lập tức kiềm những người đồng đội đang định công kích phá vây, nhỏ giọng nói: “Đừng động!”

    Lúc này, chỉ thấy bọn phi trùng móc từng cái xác của bọn nhân loại bên cạnh bọn Xích Tu quái lên bay vút lên không. Sau đó những cái xác ấy tự dưng mở miệng nói:

    “Nhân loại, ta là người thống trị nơi đây. Hãy bỏ vũ khí xuống, nộp thuốc nổ ra đây, các ngươi sẽ được quyền an toàn cư trú trong thành, nhưng nếu có ý đồ tấn công khu dịch thể, giết không tha! Ta lặp lại một lần, nếu có ý đồ tấn công khu dịch thể, giết không tha!”

    “Sếp? Làm sao đây? Vũ khí của chúng ta đã bị phát hiện, bọn chúng đang đi qua!”

    Lý Thái Đấu nghiếng chặt răng, nông nỗi trong thể nội bỗng chốc bị bóng dáng mẹ dìm xuống.

    “Nhân loại thức tỉnh? “Một con Thanh Giáp trùng khổng lồ móc theo một cái xác biết nói áp sát bọn chúng.

    Người chết mở miệng nói chuyện nó cứ cứng đo khiến người nghe lạnh hết xương sống.

    “Bọn chúng phát mấy tên các ngươi đến nổ phần?” Miệng của các xác cứ chóp chép một cách cứng đơ tựa như đang lẩm nhẩm một mình.

    Mười người bọn Lý Thái Đấu đã hoảng đến bủn rủn tay chân, thì lấy đâu ra lời lẽ để nói.

    “Tất cả những người khác đặt vũ khí xuống có thể đi, nhưng đội trưởng các ngươi ở lại.” Cái xác không hồn nói.

    “Sếp…”

    “Các ngươi đi đi, nhanh!”

    “Sếp!”

    “Đây là mệnh lệnh!”

    Cái xác lúc này lại lên tiếng: “Thời gian của ta không nhiều, nhanh!”

    Bọn trùng tử bao vây bọn chúng dần dần lùi ra mở đường, đồng đội của hắn nghiếng răng buôn vũ khí, không thể không quay lưng bỏ đi.

    “Họ tên? Chức vụ là gì? Tự giới thiệu đi!” Đợi tất cả mọi người ra đi hết, cái xác lại mở miệng.

    Lý Thái Đấu lại hít một thở định định thần đáp: “Lý Thái Đấu, thuộc bộ Năng sĩ Cảng Thành.”

    “Năng Sĩ? Vậy là người thức tỉnh.” Cái xác lại tự nhủ một mình, tiếp theo nói: “Ta muốn tìm hiểu chút tình hình từ ngươi, không liên quan đến bí mật quân sự, đó là về người con gái cầm cung tại Cảng Thành.”

    Lý Thái Đẩu nghe giật mình ngẩng đầu ngỡ ngàng nhìn hắn, là năng sĩ cấp cao, hắn ít nhiều cũng nghe qua ân oán giữa người bên Sở Thuật môn nhân và tên trùng tử ấy từ phía tổng bộ.

    Trùng tử có thể nhớ đến Kha Tiêm Nhi thì còn ai vào đây?

    Hắn kinh hoàng hỏi: “Ngươi..ngươi..ngươi chính là trùng, trùng tử tiên sinh biết đàm phán?”

    “Không sai, lần trước Hoắc phó bộ các người còn chưa nói rõ với ta, ta hi vọng ngươi nói hết những gì mình biết với ta. Để trả công, ngoài sinh mạng của ngươi, còn có lương thực của con người. Ta đã nắm trong tay hai kho trữ lương ở khu Hương Sơn.” Cái xác không phủ nhận.

    Thái Đấu không ngờ cái nhiệm vụ thập tử nhất sinh này lại để hắn gặp được con trùng tử biết đàm phán lần trước, chỉ là vị trí hai bên đã đảo ngược!

    “Trùng tử tiên sinh, bản thân ta không phản đối quan điểm của Hoắc bộ trưởng, nhưng e là ngài không thể có được thông tin ngươi cần từ ta, ta không phải môn nhân Sở Thuật, việc của họ, ta cũng chỉ nghe nói.”

    Không nhìn thấy cái xác có “biểu hiện” sắc mặt gì, nó trầm mặt một hồi nói: “Môn nhân Sở Thuật? Là cái trò gì?”

    “Là tổ chức năng sĩ lớn nhất Cảng Thành hiện nay, với Sở Thuật làm nền tảng, trước khi đại nạn xảy ra, là do một vị đại sư đứng đầu duy trì cho đến nay, như lời Hoắc bộ trưởng chính là cô gái cầm cây Khiếu Vân Chi Cung.” Lý Thái Đấu cẩn thận chọn những tin tức không nguy hại đến Cảng Thành mà ai cũng biết để nói.

    Giọng nói lạnh tanh của cái xác nghi hoặc hỏi: “Sở Thuật? Khiếu Vân Chi Cung? Mẹ kiếp, không phải thật chứ…”

    Lý Thái Đấu bị câu chửi “kinh điển” của con người này kinh động không nói nên lời nào.

    “Ả đang ở đâu?” Cái chết hỏi.

    “Ta không biết, việc của Sở Thuật môn nhân vốn bảo mật.” Lý Thái Đấu ngập ngùng trả lời.

    Kỳ thật hắn biết, ít ra là biết vị trí đại khái, nhưng không dám nói. Tuy Kha Tiêm Nhi đã giết chết cha hắn, nhưng hắn rõ, ả là chiến lực mạnh nhất của Cảng Thành trước mắt.

    Cái xác không tiếp tục vấn đề đó nữa, một hồi sau nó nói: “Sauk hi ngươi về, việc nói chuyện giữa chúng ta tốt nhất đừng nói với ai. Ngươi biết vì sao rồi chứ. Có điều, ngươi có thể liên hệ với Hoắc đội trưởng các ngươi, nói với hắn rằng, các ngươi căn bản không chống đỡ nổi tiến công phía bắc, các ngươi căn bản không biết được bọn ta mạnh nhường nào! Hãy rút về đảo đi, để Hoắc liên lạc với ta. Có một số việc, ta may đâu có thể giúp được các ngươi, không phải hỏi vì sao, chỉ cần nói với hắn, muốn hợp tác với ta, vĩnh viễn đừng hỏi vì sao, đây là nguyên tắc của ta.”

    Lý Thái Đấu như không tin vào tai mình: “Ngươi..ngươi thật sự sẽ giúp bọn ta?”

    Cái xác vẫn trầm ngâm một lúc mới nói: “Chính xác cũng không thể tính là giúp, hợp tác thôi! Ta cũng có chỗ cần đến các ngươi, sự tình cụ thể hãy để Hoắc đến rồi quyết định, ngươi không có cái quyền ấy.”

    Thái Đấu thở dài, hắn không thuộc “phái bảo hòa” cuồng nhiệt như Hoắc Gia Sơn, nhưng lúc này, hắn mơ hồ cảm thấy nhường như những người bên Cảng Thành đã chọn một quyết định sai lầm. Con trùng tử biết đàm phán này, quả thật có thiện ý với loài người như Hoắc Gia Sơn đã nói.

    “Ngươi..không giết bọn họ chứ?” Lý Thái Đấu chỉ vào đám ngươi dần dần bị dồn vào một nơi ở xa nói mà không hiểu vì sao mình lại hỏi một câu không nên hỏi.

    “Việc này không liên quan đến ngươi, ngươi giờ hãy quay về, tốt nhất nói họ đừng phái người đến đột kích nữa, các ngươi không có cái bản lãnh ấy đâu.” Cái xác vẫn lạnh lùng nói.
    Thành Bán Đảo.

    Lượng lớn người bị trùng tử dồn lại vào nhau, bọn họ đều rung lẩy bẩy không biết được vận mệnh sắp đến của mình.

    “Ngươi đi ra!” Cái xác như bỗng dưng phát hiện ra điều gì, lạnh lùng chỉ vào một người đàn ông trung niên nói.

    “Ta? Ta?” Gã mếu máo như muốn khóc, ấp úng nói: “Trùng tử đại nhân, trùng tử đại nhân, ta chưa bao giờ, chưa bao giờ công kích qua các ngài, ngài..tha cho ta đi.”

    Xác chết vẫn hoàn toàn mặc hắn, phái một con Thanh Giáp trùng móc lấy áo gã tha hắn đến trên một tòa nhà hai tầng.

    “Bắt đầu từ bây giờ,ngươi sẽ là thủ lĩnh của bọn họ, hay muốn gọi là tộc trưởng, thành chủ gì tùy, thay ta quản lý tốt đám người này, ta sẽ cho ngươi một số quy tắc căn bản, những việc còn lại ngươi tự sắp xếp.” Cái xác nói lào lào.

    “Hả!?” Gã không tin được vào những gì mình nghe thấy, thừ cả người ra.

    “Tất cả các ngươi hãy lập tức dọn đến Hương Sơn thành, người bên Áo Thành ta cũng sẽ để họ dọn qua. Ở đây các ngươi sẽ được an toàn hơn cả đảo Kinh Kích, nhưng ta hi vọng ngươi có thể quản lý được chúng, đừng gây rắc rối gì cho ta, nếu không hậu quả các ngươi ắt biết.” Cái xác nó vẫn duy trì giọng đều đều của mình nói.

    Gã trung niên ấy bỗng nhớ đến lời đồn, nghe nói tổng bộ từng có người dùng não người để đổi hòa bình với trùng tử, không lẽ thời đại trùng tử chăn nuôi con người đã bắt đầu?

    “Vì..vì sao..là ta?” Gã thấy cái xác ấy đang định bay đi liền dốc hết can đảm hỏi câu này.

    Cái xác do dự một lúc, để lại một câu kỳ quặc: “Một việc nhỏ năm xưa.”




     
  2. Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    CHƯƠNG 346: KHU SINH TỒN HƯƠNG SƠN.

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Lúc này lượng lớn thi trùng ký sinh trên thể con người để thao túng chúng “nói chuyện” với con người đã không còn khó khắn gì với năng lực của đại trùng.

    Nhưng để Đại Trùng tránh được nghi ngờ của Viêm hơn nữa mà cố gắng không để nó tham gia vào việc đàm phán với con người.

    Thân trùng tu phục của hắn từng vì tiếng nổ cắt đứt, giờ vẫn yếu đuối vô cùng, số lượng ký sinh trùng có thể điều khiển số lượng có hạn, chỉ có thể bổ sung nguồn năng lượng từ Xích Tu quái.

    Sau khi bổ nhiệm cho vị tổng giám đốc già từng một thời danh giá làm người lãnh đão Hương Sơn, hắn ngày càng như không cầm cự nổi, lập tức vội để Thanh Giáp III lôi hắn bay về. Vừa đâm đầu về đến hắn đã lập tức giành lấy quyền thao túng triệt để cự phần này từ tay Đại Trùng.

    Đây là một ổ trùng có chức năng chuyên tu phục thương tích cho chiến trùng thọ thương, để tiện “cứu chữa” kịp thời, trùng ngố đã đưa nó vào hàng noãn hóa đầu tiên.

    Lúc trước khi Vân Thăng lần đầu vào loài cự phần này xém bị đổi cả bộ não, nhưng giờ hắn là kẻ thống trị tuyệt đối nơi này ngoài Đại Trùng ra.

    Tất cả các quá trình tu phục lần lượt diễn ra trên cơ thể yếu ớt của hắn.

    Trong thời gian Vân Thăng “hôn mê”, trùng ngố đã triệt để quán triệt thực hiện kế hoạch của hắn, dùng Hỏa năng lượng Viêm đưa đến dùng vào việc noãn hóa ổ trùng.

    Tuy Viêm đã dừng việc đưa năng lượng sau khi phát hiện trùng ngố có vấn đề, nhưng số lượng lúc trước đã đưa cũng đủ trùng ngố phát triển số cự phần lên đến hơn mười tọa.

    Do hắn sử dụng Mộc nguyên thể thứ cấp, trực tiếp đưa cự phần số 1 lên độ tam tinh.Ổ trùng cự phần cấp độ càng cao ngoài trực tiếp ảnh hưởng đén Cẩm Thạch, nó còn thể hiện ở một số mặt.

    Cũng vì thế mà hắn hiểu, một ổ trùng nguyên thủy noãn hóa chiến trùng chẳng qua cũng chỉ có Xích Giáp trùng, Thanh Giáp trùng, Kim Giáp trùng và Hồi trùng bốn loại căn bản.

    Khi nó tiến hóa lên cấp nhất tinh, biểu tượng điển hình là có thể phun hỏa cầu dịch thể tiến hành tấn công cự ly xa, và có Xà trùng mình dây xuất hiện.

    Tiến hóa đến mực nhị tinh, biến hóa đột xuất nhất là Tử Viêm Ma Trùng, đến cấp tam tinh, lại sẽ có những trùng tử cao cấp hơn nữa xuất hiện.

    Trình độ tam tinh này, chức năng của cự phần có thể chia rõ ra tỉ mỉ hơn.

    Những chức năng như noãn hóa, tu phục, phân giải, trữ năng vốn được bao gồm hết trong một cự phần, bây giờ đều được chia ra độc lập, hình thành từng tọa từng tọa cự phần năng suất cao và có chức năng chuyên môn.

    Bây giờ cự phần Vân Thăng đang thao túng chính là một ổ trùng tu phục, và đang tiến hành công tác tu phục cao cấp tinh vi cho mỗi mình hắn.

    Hắn không biết Viêm từ lúc nào bỗng nhiên quay lưng, với thực lực của nó, diệt cả Cảng Thành công thêm cả khu dịch thể của trùng ngố cũng chả khó khăn chi.

    Cách tốt nhất là chuồn. Nhưng hắn lại chả thể làm thế, nếu lựa chọn trốn chạy, như vây hắn và Đại Trùng chả phải trở thành chó không nhà thật sự ư, cả người cả trùng đều không dung.

    Bọn chúng sẽ phải đối diện với sự truy sát liên miên, không còn một khu dịch thể nào chịu chứa chúng, và sẽ không khu dịch nào cung cấp tin tức cho chúng, và cũng không một rừng Bao Tử nào mà chúng có thể đơn độc thông qua, ngay cả bọn nhân loại cũng sẽ thừa cơn đánh trùng tử thôi.

    Biết đâu hắn có thể bán đứng Đại Trùng, tạm thời tìm thời cơ thở một hơi nghỉ ngơi, nhưng dù là thân trùng hay lòng người, hắn cũng không làm nổi việc này.

    Thêm vào đó, hắn rốt cuộc cũng là một nhân loại, hi vọng sớm hồi phục thân người.

    Hắn bất giác gộp tất cả ý nghĩ với nhau, một ý nghĩ mơ hồ nảy sinh, một ý tưởng mà hắn chỉ dám nghĩ tôi, chứ bản thân hắn cũng không tự tin có thể làm được, đó là giết chết Viêm.

    Chỉ cần Viêm chết đi, mặc cho Thương giáng lâm nơi đâu, chỉ cần không ở Cảng Thành này, bọn chúng muốn tiêu diệt trùng ngố nhất thiết phải đả thông tất cả các khu rừng Bao Tử, nếu thế thì không phải một ngày hai ngày có thể làm được.

    Hơn nữa, chỉ cần Viêm chết đi, nguy cơ diệt chủng nhân loại Cảng Thành cũng lập tức biến mất. Kẻ địch còn lại chỉ có Thương, ít ra người Cảng Thành còn có thể hòa bình sống cùng Đại Trùng một thời gian .

    Có điều hắn biết rõ, đây là kế hoạch bất khả thực hiện!

    Đừng nói thực lực của Viêm quá mạnh, ngay cả mối thù của người cầm môn bài Sở Thuật môn nhân ấy sâu đậm đến nhường như một sống một còn. Nhưng để trùng ngố có thể sống tiếp, hắn có thể nhúng nhịn tất cả. Cảng Thành chính ra đường sống duy nhất, có điều không biết bọn lãnh đạo Cảng Thành này có đáng tin không đây?

    Từ lúc trốn khỏi Thân Thành đến nay, ngay cả ở Kim Lăng, bọn người thống trị cấp cao kia không ai hắn dám tin.

    Lùi một ngàn bước mà nghĩ, dù bọn họ đáng tin thì Viêm sẽ giết thế nào đây? Hắn trầm mặc ngẫm nghĩ, đây là một nhiệm vụ bất khả thi, hắn và trùng ngố cộng thêm nhân loại Cảng Thành, căn cứ theo tình hình hiện nay, tuyệt đối không phải đối thủ của Viêm, nếu không hắn đã sớm uy hiếp Viêm phải ngưng chiến.

    Không lẽ trốn ư? Nhưng, lại có thể trốn đi đâu đây?

    Chắc Đại Trùng chắc chỉ bị ô nhiễm dị nguyên, hắn yếu ớt nói với bản thân, hắn không thể không nhưng lại bắt buộc phải nghĩ đến kế hoạch đào tẩu mới.

    Một góc thành Hương Sơn, vô số nhóm lửa được nhóm lên.

    Người thành niên trẻ gầy gò đứng trên nóc xe hơi phế thải cao giọng nói với những người bệnh tật tàn phế xung quanh:

    “Các vị, các vị, xin hãy yên lặng, yên lặng nào!”

    “Ta họ Vi, Vi trong Vi Tiểu Bảo, bắt đầu từ bây giờ ta sẽ là khu trưởng khu vực năm của chúng ta. Đấy là lệnh ủy nhiệm của thị trưởng, vì lâm thời không tìm ra giấy, nên được khắc tạm trên gỗ.”

    “Khu số năm chúng ta năm nhất, nguồn gốc cũng phức tạp, hi vọng sau này mọi người có thể phối hợp cùng công tác của ta.”

    “Thị trưởng đã thỏa thuận xong với trùng tử đại nhân, ta bây giờ sẽ đọc một lượt ‘Quy định khu sinh tồn’ cho các ngươi nghe, hi vọng mọi người sẽ nghiêm ngặt tuân thủ.”

    “Điều một,bất kỳ lúc nào cũng không được công kích và chọc giận trùng tử; điều hai, bất kỳ lúc nào, cũng không được phép tự tiện vượt qua hàng rào ngoài thành; điều ba, bất kỳ lúc nào cũng không được tụ tập quy mô lớn; điều bốn,…”

    “Điều cuối cùng là tất cả cư dân khu sinh tồn không được phép tự ẩu đả, không được tranh giành lương thực, không được ăn thịt người…”

    Ba điều đầu tiên do Vân Thăng trực tiếp yêu cầu, còn những điều con lại hắn mặc kệ. Chỉ cần bọn họ không chọc giận trùng tử, không gây xáo động nơi trùng tử thì mọi việc đều trong tầm tay của hắn.

    Tên thanh niên ấy đọc xong “Quy định khu sinh tồn” dài ngoẵng, hắn phải uống liền mấy hơi nước. Đang vừa định đọc tiếp phần xử phạt sai trái thì bọn người ở dưới đã lao nhao cả lên.

    “Cậu trai trẻ, ai ai cũng nói trùng tử nuôi chúng ta là muốn để chúng ta làm thức ăn, có thật không?”

    “Người anh em, chúng ta đông thế, việc này cấm, việc kia cấm, vậy chúng ta ăn gì?”

    “Vi khu trưởng, ta trước làm việc cho chính phủ, chỗ ngươi có cần người giúp không?”

    “Thị trưởng muốn bán chúng ta cho trùng tử ư?”

    “Có phải các ngươi đã thỏa thuận với trùng tử là nuôi bọn ta như nuôi heo không?”

    “Các ngươi có bán đứng bọn ta không?”

    Cậu thanh niên chưa bao giờ từng trãi tình cảnh phấn khích như thế, hắn căng thẳng đỏ cả mặt.

    Hắn chẳng qua chỉ là một nhân viên của thị trưởng vào thời đại Dương Quang, trong thời loạn lạc này cẳn bản không thể xác định được ai mới là nhân tài thích hợp, thôi thì người quen biết cũng là yên tâm nhất.

    May thay trùng hợp, một bầy Thanh Giáp trùng lượn qua trên không, đám đông ngày càng kích động kia lập tức ngậm miệng lại, cả rắm cũng không dám đánh một cái.

    Cậu thanh niên đưa tay chùi bớt mồ hôi trên trán, nhanh chóng tổng kết lại phần xử phạt bằng một câu : “Trùng tử đại nhân nói rồi, một là phục tùng, hai là chết.”

    “Ngươi nói hắn cho ngươi đến tìm ta?” Bộ mặt tiều tụy của Hoắc Gia Sơn lập tức ánh lên một chút hi vọng, đi tới đi lui hỏi.

    “Thưa vâng Hoắc bộ trưởng. Hắn chỉ để ta liên hệ một mình ngài, tất cả tình hình đều như ta đã tường thuật, không một lời nói giả.” Lý Thái Đấu vừa nói vừa thực như hổ xử lý đống đồ Hoắc Gia Sơn đưa đến cho hắn.

    “Tốt! Rất tốt! Lý, ngươi làm rất tốt!” Hoắc Gia Sơn vừa khen xong thuộc hạ của mình, lại bắt đầu chìm vào suy nghĩ của bản thân.

    Nó định làm gì? Vì sao lúc này lại muốn hợp tác với con người? Rõ ràng là bọn chúng đang chiếm thế thượng phong cơ mà?

    Kha Tiêm Nhi đã đi vào tiền tuyến, chỉ tiếc là phía quân đội và Viên khoa học vẫn chưa tìm được trung tâm chỉ huy của trùng tử.

    Tuy lão từng phản đối cô, nhưng lão vẫn rất mong cô có thể phá vỡ hệ thống chỉ huy trùng tử thành công.
    Đây là cách hóa giải nguy cơ duy nhất của Cảng Thành hiện nay.

    “Từ chỗ hắn có thể biết được thông tin nào về trung tâm chỉ huy của trùng tử?” Lão bỗng dựng lại tự lắc đầu lẩm nhẩm: “Không thể nào, nó không thể nào ngốc như thế.”

    “Lý,” Lão dần dần dồn ánh mắt vào Lý Thái Đấu, thận trọng nói: “Bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ liều ngươi đến phòng tổng bộ, do một mình ta phụ trách, ta muốn để ngươi đảm nhiệm người liên lạc giữa ta và hắn.”

    Lý Thái Đầu nghe xong ngẩng đầu nhìn lão với ánh mắt đầy cảnh giác và bất an, hắn lắc đầu nói: “Xin ỗi ngài, Hoắc bộ trưởng, ta…”

    “Lý, việc này trọng đại, ta không có ai có thể tín nhiêm được. ” Hoắc Gia sơn nhìn chằm chằm mắt Thái Đấu.

    Hắn bình tĩnh đáp lại: “Ta không thấy ngài tin tưởng ta bao nhiêu, ta cũng không phải người ủng hộ phái chủ hòa các ngài.”

    “Không sao, ta tin ngươi. Vì ngươi là ngươi duy nhất bổn thành từng tiếp xúc với hắn, và có oán với phái chủ chiến, hơn nữa lại là một năng sĩ!” Hoắc Gia Sơn mắt sáng long lanh.

    Thái Đấu nghe xong cười nhạt: “Việc bọn chúng làm xem ra tổng bộ các ngươi đều biết, nhưng lại không một ai đứng ra ngăn cản, đúng không?”

    Lão hoàn toàn không trốn tránh đáp: “Bọn ta có biết, nhưng không phải không dám ngăn cản, mà là ngăn cản không được. Cũng có nhiều người là không muốn cản, ngươi là ngươi thông minh, chắc ngươi hie36u rõ.”

    Thái Đấu lắc đầu chắc chắn nói: “Đúng, ta biết, dẫu sao cũng chỉ chết người khác, liên quan gì mình. Bọn họ chết đi còn có thể cứu mình, ai còn thật lòng đi can ngăn? Ta chỉ muốn hỏi ngài, hợp tác với hắn, bảo đảm an toàn Cảng Thành, ngài có bao nhiêu phần trăm phần chắc?”

    Sau khi suy nghĩ một hồi, lão nhanh chân đi khóa trái cửa, sau đó là quay về kéo rèm, tiếp đến mới dám mở tủ bảo hiểm ra lấy ra một tờ giấy trải ra trước mặt Thái Đấu.

    Hắn nhìn mà nghi hoặc:“Là con trùng tử đó ư? Ý ngài là?”

    Lão khẽ gật đầu: “Ngươi vẽ hình con trùng tử này đã rời Cảng Thành, ngươi không cần phải biết là ai, nhưng chắc ngươi đã từng nghe một số tin đồn, người này từng hóa giải hai lần nguy cơ lớn của Cảng Thành, một lần trong số đó là đã lên kế hoạch tỉ mỉ để song phương Trùng tộc vốn xung đột không kịch liệt lắm đại chiến.”




     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)