↑ ↓

 V.I.P  Khoa Huyễn Hắc Ám Huyết Thời Đại - C1250 (Tạm dừng) - Thiên Hạ Phiêu Hỏa

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 15/12/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Đổng Lam Phương

    Đổng Lam Phương Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    25,526
    Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 1: Mặt trời biến mất.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    “Đài truyền hình trung ương! Đài truyền hình trung ương! Các vị khán giả thân mến, các vị đang xem hiện đang xem kênh truyền hình trung ương!”

    “Thưa quý vị! Vị trí mà tôi đang đứng là khu Queens tại thành phố NewYork. Nơi này hiện giờ đang rất rối loạn, cảnh sát NewYork đã phải dùng một số lượng nhân viên rất lớn để giải tỏa đoàn người biểu tình. Rối loạn lần này đã khiến một người tử vong, hơn ba mươi người khác bị thương, tình hình vẫn đang tiếp tục được điều tra… ”



    “Ngay bây giờ chúng ta sẽ liên lạc với anh Tôn Phỉ đang ở châu Âu. Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm tình trạng ở bên đó.”

    “Xin chào!”

    “Chào anh Tôn Phỉ, anh có thể nói cho chúng tôi biết một ít tin tức tại Paris lúc này được không?”

    “Vâng, là như vậy, từ buổi chiều ngày hôm nay, cung điện Elysee ở Paris có rất nhiều người tụ tập, tay cầm băng rôn, sau đó yêu cầu chính phủ phải công bố tình hình thực tế. Lúc này chúng ta có thể thấy trước phủ tổng thống đang có rất nhiều cảnh sát, nhằm phòng ngừa tình hình trở nên gay gắt hơn. Tổng thống Pháp đã hoãn kế hoạch sang viếng thăm Trung Đông để lên truyền hình hô hào nhân dân bình tĩnh… ”

    “Vâng, và bây giờ chúng ta sẽ nói chuyện với phóng viên Tô Nhâm hiện đang ở Tokyo. Alo, Tô Nhâm, alo, alo… Vâng, có lẽ tín hiệu vệ tinh không được tốt lắm, tạm thời chưa thể liên lạc với Tô Nhâm. Không sao, bây giờ chúng ta sẽ quay về trường quay gặp hai vị khách mời sẽ giải thích giúp chúng ta về hiện tượng khoa học này. ”

    ----- Quảng cáo----

    “Chào mừng quý khán giả trở lại với chương trình, đây là chương trình tin tức đặc biệt của đài truyền hình trung ương. Trước tiên xin giới thiệu với quý vị khán giả hai vị khách mời đặc biệt của chúng ta ngày hôm này, cũng là hai chuyên gia rất nổi tiếng trong nghiên cứu khoa học, vì này chính là giáo sư Hoắc Tư Niên của khoa thiên văn học trường đài học Thanh Hoa, vị này là nhà vật lý thiên thể học Trương Đình Ân của đại học khoa học kỹ thuật Trung Quốc.”

    “Xin chào hai vị giáo sư, như chúng ta đã biết, hôm nay, 7giờ 15 phút sáng ngày 22 tháng mười 12 giờ Bắc Kinh, mặt trời đột nhiên biến mất trong mười phút, các trạm thiên văn trên toàn thế giới đều quan sát được hiện tượng thiên văn đặc thù này. Hơn nữa, hôm nay không có dự đoán sẽ có nhật thực, vì vậy đã dẫn đến rất nhiều những suy đoán. ”

    “Đương nhiên, suy đoán nổi tiếng nhất chính là tiên đoán của nền văn minh Maya. Theo tiên đoán của họ, thì mặt trời hẳn là sẽ hoàn toàn biến mất vào ngày 21 tức là ngày hôm qua, địa cầu sẽ chìm vào trong bóng tối. Chúng ta đều biết rằng có rất nhiều người quan tâm đến vấn đề này, nhất là một ít đồng bào đang ở nước ngoài, vô cùng lo lắng tiên đoán này sẽ thành sự thực, cho đến hết ngày 22 cũng chính là 7 giờ sáng ngày hôm nay, rất nhiều người đều cho rằng tiên đoán này cũng giống như tiên đoán tận thế năm 1999, nhưng chẳng qua chỉ là trò cười mà thôi.”

    “Tuy nhiên, chúng ta cũng biết, tới khoảng thời gian là 7 giờ 15 phút, vầng mặt trời đột nhiên biến mất không chút tăm tích, toàn bộ địa cầu đã chìm vào bóng tối. Thông tin toàn cầu cũng lâm vào trong hỗn loạn cực độ. Quá trình này kéo dài chừng mười phút, sau đó liền khôi phục lại bình thường.

    Bởi vậy rất nhiều người tin rằng lời tiên đoán kia có thể sẽ trở thành hiện thực, đương nhiên chúng ta biết đây là một hiện tượng thiên văn đặc biêt, chỉ là vì trước đây chưa từng xảy ra, cho nên mời hai vị giáo sư giúp chúng tôi lý giải một chút từ góc độ khoa học, cảm ơn”

    …..

    “Thông qua giải thích của hai vị giáo sư, chúng ta đã sáng tỏ vấn đề, rằng hiện tượng thiên văn đặc biệt này có nguyên lý khoa học của nó, đương nhiên cũng chính là lời bác bỏ đói với các loại đồn thổi , chúng ta cũng có thể nhìn nhận từ góc độ khoa học, không cần phải hoang mang một cách vô ích và buồn cười nữa.”

    Sở Vân Thăng đưa tay cầm điều khiển từ xa tắt tivi, hắn cảm thấy không cần phải tiếp tục xem. Trên internet tràn ngập những lời chửi bới, cái gọi là chuyên gia bác bỏ tin đồn, đã trở thành một danh từ rất phổ biến. Từ sau năm 2008, không có bao nhiêu người tin rằng cái gọi là chuyên gia kia, Sở Vân Thăng đương nhiên cũng không tin.

    Tuy rằng trên mạng internet đã ầm ĩ náo loạn, cho dù quân đội không ngừng có các động thái trấn án, thì đại bộ phận người dân vẫn giữ nguyên tâm tính hiếu kỳ xem náo nhiệt, đương nhiên cũng có rất nhiều người tạo thành khủng hoảng. Chỉ cần nhìn đoàn người đông nghịt tranh nhau mua thực phẩm trong siêu thị là biết, nếu như không thể dẹp loạn đúng lúc, khủng hoảng sẽ tạo ra tổn thất kinh tế rất lớn.

    Sở Vân Thăng vô cùng tin tưởng vào phán đoán của bản thân. Đã từ lâu hắn cảm thấy có cái gì đó không thích hợp, nguyên nhân chính là bởi cuốn cổ thư tổ truyền của nhà hắn. Tuy rằng chữ trên cổ thử hoàn toàn là ký tự rối loạn, ngay cả giáp cốt văn cũng không phải, nhưng hắn vẫn có thể xác định đây là một cuốn cổ thư.

    Nói là cổ thư gia truyền, kỳ thực công dụng của nó cũng chỉ để lót chân giường chân tủ, bởi vì thoạt nhìn cuốn sách này đã rất cũ và hư nát, ngoại trừ hơi dày, không còn ưu điểm gì khác. Lão cha của Sở Vân Thăng luôn miệng nói rằng đây là quyển sách do tổ tiên để lại, có chết cũng không được bán đi, nhưng trên thực tế, khi Sở Vân Thăng thi lên đại học, cần dùng tiền, lão cha của hắn đã lén mang cuốn cổ thư gia truyền này mang đi khắp các tiệm đồ cổ và các tiệm cầm đồ, kết quả giám định chính là một thứ sách vô dụng, liên tục có người nói cuốn sách này nhiều nhất cũng chỉ dăm ba năm, hoàn toàn không giống với những lời lão cha hắn nói do tổ tiên truyền xuống. Điều này làm cho lão cha của Sở Vân Thăng vô cùng tức giận.

    Sau này, khi truyền đến tay Sở Vân Thăng, tiếp tục giữ chức vụ lót giường, mãi đến khi Sở Vân Thăng quyết định mua phòng riêng, cũng giống như lão cha hắn, đầy lòng kỳ vọng vác đến các chợ đồ cổ, vẫn như cũ không ai hỏi đến. Tức giận, Sở Vân Thăng không thèm để ý đến nó nữa, cái gọi là cổ thư gia truyền liền lẳng lặng làm cái gối đầu của hắn.

    Mãi đến một buổi tối, sau khi nói chuyện với bạn gái đã chia tay nhiều năm, Sở Vân Thăng say rượu, liền nhìn thấy cuốn cổ thư nhiều năm lặng lẽ này lại phát ra ánh sáng chói mắt một cách quỷ dị. Tuy rằng thời gian chỉ chừng 20 giây, thế nhưng Sở Vân Thăng chắc chắn hắn không nhìn lằm. Mặc dù bị bạn bè trêu rằng bị nước vào lão, nhưng hắn vẫn kiên trì rằng mình đã nhìn thấy.

    Sau đó, rất đương nhiên, vì bị tiền bạc thúc ép, hắn phải mang theo cuốn cổ thư đi khắp các phố đồ cổ, kết quả lại vẫn như trước không ai thừa nhận nó là một bảo bối. Vì vậy Sở Vân Thăng nổi ác tâm, đi làm giám định Cacbon gì gì đó. Kết quả giám định cho thấy cổ thư chẳng qua chỉ mới mười năm tuổi, căn bản chẳng phải là sách cổ gì đó.

    Giám định này, lúc ban đầu khiến cho Sở Vân Thăng rất chán nản, bất quá chẳng lâu sau hắn phát hiện ra có vấn đề rất kỳ quặc, sự tồn tại của thứ này, trong tay cha hắn không biết qua bao lâu thời gian, nhưng từ khi hắn có thể nhớ được mọi chuyện cho đến bây giờ, ít nhất đã qua hơn 20 năm. Mà chính mắt hắn nhìn thấy, kết quả giám định nhiều nhất chỉ là mười năm, nói rõ rằng cái thứ này vốn không phải đồ phế thải, trái lại tuyệt đối là kỳ thư.

    Sở Vân Thăng bỏ thời gian dài nghiên cứu chất lượng gỗ làm giấy, cũng không có kết quả gì, sau đó hắn để ý đến đồ hình cùng với văn tự kỳ quái của đồ thư, lại tiến hành nghiên cứu một thời gian dài nữa, bằng vào chữ Hán thậm chí là giáp cốt văn thì phát hiện hình như có chút liên hệ. Khi hắn mày mò học được khoảng chừng 300 văn tự tương đối đơn giản, thì năm đó vừa đúng là năm 2010.

    Chỉ là 300 chữ này không đủ để cho Sở Vân Thăng hiểu được toàn bộ ý tứ của cuốn cổ thư, thậm chí nội dung mười trang phía sau hắn xem cũng hoàn toàn không hiểu, thế nhưng chỉ mười trang mỏng manh này, Sở Vân Thăng miễn cưỡng đọc ra được lời cảnh cáo của tiền bối viết sách đối với hậu nhân: “ Thiên quỹ tuần hoàn, vạn pháp quy chỉnh, vũ nội nguyên phục, nhân gian hung hung”

    Đoạn thời gian này Sở Vân Thăng bị ái tình đả kích, tâm tình bất hảo, hơn nữa lúc này Mỹ công chiếu bộ phim “2012” nói về động đất, hồng thủy ảnh hưởng khắp thế giới, khiến cho hắn rất tò mò. Nhàm chán, hắn liền dựa theo các quy tắc tính toán trong cổ thư, đối chiếu với lịch hiện đại ngày nay, lập lại rát nhiều lần tính toán quý tích của mặt trời, mặc dù không tính là hoàn hảo, nhưng dưới sự tính toán này, sau những quy chỉnh cẩn thận thì thời gian trong cổ thư so với lịch Maya tức là ngày 21 tháng 12 năm 2012 đã muộn 7 ngày, nói cách khác, ngày 28 mới xuất hiện thiên địa cự biến.

    Sở Vân Thăng tính đi tính lại rất nhiều lần, lúc ban đầu hắn sợ vốn văn tự của mình ít ỏi, sẽ tính sai, sau này thì nhận biết được nhiều văn tự hơn, tính toán càng ngày càng chuẩn xác, thời gian vẫn đúng vào ngày 28. Lúc đó Sở Vân Thăng thập phần hoang mang, hắn không biết vì sao cuốn cổ thư này có một loại ma lực đặc thù, liên tục sai khiến hắn tin tưởng vào ngày đó nhất định có biến đổi cực lớn.

    Sau hắn lại nghiên cứu trác kim lịch của người Maya, sử dụng tính toán của cổ thư, phát hiện những tính toán của người Mỹ có chút sai lệch, bởi vì không nắm rõ tri thức của người Maya, chỉ có thể miễn cưỡng tính ra lời tiên đoán của họ sẽ xảy ra sau ngày 21.

    Chuyện này làm cho Sở Vân Thăng bị cuốn vào trong thời gian khá dài, hắn từng dùng nặc danh để tuyên bố tin tức về ngày này ở trên mạng, thế nhưng kết quả hoàn toàn là vô ích, bởi vì lúc đó các loại tiên đoán ngập trời, thậm chí nghiêm trọng hơn còn bị chính phủ khóa lại, truy bắt, bài post của hắn chẳng mấy chốc chìm vào đáy nước.

    Mãi đến ba tháng trước, hắn lại một lần nữa phát hiện ra ánh sáng rực rỡ lúc trước của cuốn cổ thư, lúc đó hắn vừa mới chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, thì ánh sáng hoa mỹ đó, chiếu rọi toàn bộ phòng ngủ, gần như là xa hoa, trong khoảng thời gian ngắn, Sở Vân Thăng nhìn đến thất thần.

    Khi trên sách cổ phát sáng lần trước, bởi vì Sở Vân Thăng uống rượu, lại bị bạn bè hoài nghi, thành thử hắn gần như nghĩ rằng đó là ảo giác. Lần này hắn rất thanh tỉnh, sau khi khiếp sợ qua đi, hắn không còn cảm thấy hoài nghi nữa. Trong ba tháng tiếp sau, hắn gần như liều mạng chuẩn bị cho ngày đó. Những hành vi điên cuồng của hắn khiến cho bạn bè hắn đều cho rằng hắn phát điên, thậm chí còn có người muốn đưa hắn vào bệnh viện tâm thần.

    Phòng ở lúc trước hắn đi vay về mới mua được liền bị bán đi không chút do dự, toàn bộ những thứ đáng giá mà hắn cho rằng tương lai không cần dùng đến cũng bị bán sạch, đổi lấy một lượng tiền mặt khá lớn. Tại trung tâm Thân Thành cũng là nơi mà hắn cho rằng sẽ được quân đội bảo vệ, thuê một phòng nhỏ tại tầng hai, hắn không dám thuê ở tầng trệt, cũng không thuê ở tầng cao nhất, bởi vì trên cổ thư nói ‘thiên quỹ hồi phục’, chắc chán sẽ có một không gian vũ trụ với thiên quỹ khác đan xen vào, đến lúc đó nhất định sẽ có các sinh vật cường đại từ không gian kỳ dị ấy xâm lấn, lực lượng của chúng không phải những sinh vật địa cầu vốn bị phong bế trong thiên quỹ có khả năng chống đối.

    Sở Vân Thăng dùng thép kiên cố nhất bịt kín cửa sổ, ở bên trong căn phòng dự trữ rất nhiều thức ăn, nước sạch, cùng với rất nhiều đồ sinh hoạt. Phàm là thứ hắn cần đến, đều mua một đống. Hắn từng tính toán, nếu như một ngày một đêm thì hắn sẽ dùng hết tối đa 2 cân gạo, vì thế hắn điên cuồng mua gạo, tiêu phí hết hơn hai vạn đồng. Chừng đó theo hắn tự đánh giá cũng đủ cho hắn dùng vài chục năm.

    Đồng dạng với nước, muối, đường, giấy, pin thậm chí là kem đánh răng, xà phòng và bật lửa. Sau đó, hắn tram suy ngàn tính ra chợ giời tìm mua được một khẩu súng lục kiểu 92 và 100 viên đạn. Đến mấy ngày trước ngày 21, hơn mười vạn đồng gửi ở ngân hàng chỉ còn lại 2000 đồng. Cũng không phải hắn không muốn mua, mà khắp nơi trong phòng đã đầy ắp, thậm chí buồng về sinh lẫn giường cũng đầy những đồ là đồ.

    Chủ nhà của Sở Vân Thăng, một người ở nước ngoài, một người ở Thâm Quyến, ít khi quay về Thân Thành. Đến ngày cuối cùng trước ngày 21, hắn lén phá bức tường ngăn giữa hai phòng xép, tạo thành một cái cửa nhỏ, đóng kín cửa lớn cùng tất cả cửa sổ, sau đó lẳng lặng chờ đợi đại biến đổi bí ẩn tới.

    Không phải Sở Vân Thăng không muốn giúp đỡ bạn bè hắn, mà đáng tiếc là đến thời khắc tối hậu họ vẫn cho rằng hắn bị điên, thậm chí người thân của hắn cũng đều nghĩ như thế, hầu như không ai nguyện ý tin tưởng hắn.

    Bất quá, từ sáng sớm ngày hôm nay càng lúc càng có nhiều người gọi điện cho hắn, bởi vì chuyện mặt trời biến mất vào buổi sáng đã tạo ra chấn động cực lớn, rất nhiều người mặc dù tự đáy lòng cũng không muốn tin tưởng vào cái chuyện khó tin ấy có thể xảy ra, dù sao cũng quá hoang đường, thế nhưng khủng hoảng vẫn làn tràn trong đám đông, bởi vậy rất nhiều người biết hắn điên cuồng chuẩn bị, đã cố hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng chính Sở Vân Thăng cũng không biết sẽ phát sinh chuyện gì, bởi vì những văn tự phía sau dòng ‘thiên quỹ’ trên cổ thư hắn xem cũng không hiểu, hắn chỉ có thể kiên trì khuyên họ mau chuẩn bị vật tư. Khi trời gần tối, hắn còn đặc biệt đi đến siêu thị của tiểu khu đối diện xem xét, không ngờ ở bên trong đã hơn một nửa trống rỗng.

    Bản tin buổi tối lại nhiều lần cường điệu tuyên truyền rằng hiện tượng này có căn cứ khoa học, sẽ không có ngày tận thế, đồng thời ở nước ngoài, dân chúng biểu tình yêu cầu chính phủ công bố chân tướng sự việc càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí toàn bộ các trang web tin tức đều giật lên cùng một tiêu đề:

    Mặt trời biến mất, lời tiên đoán Maya trở thành sự thật sao?

    Tận thế, bạn chuẩn bị tốt chưa?

    2012, bạn đã mua vé tàu chưa?

     
    Last edited by a moderator: 15/1/12
  2. stevenqb1890

    stevenqb1890 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    5,572
    Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 2: Khủng hoảng toàn cầu.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Sở Vân Thăng tắt máy tính, hắn đoán là tình hình sẽ ngày càng tồi tệ, nhưng hắn chẳng còn tâm trí cũng chẳng có thời gian mà đi tìm hiểu mấy chuyện này nữa, bây giờ việc hắn phải làm là phải học được cách chế phù theo đúng như cách tu luyện mà sách cổ đã viết. Trên thực tế, khi hắn đã đọc hiểu được khoảng hơn 300 chữ trong đó, hắn đã biết là hắn có thể chế tác Nguyên phù, vì thế hắn chú tâm dựa vào sách cổ chế tác thêm mấy tấm Nguyên phù khác, nhưng đều không hiệu quả gì, nhưng sau đó hắn lại càng thấy hứng thú hơn.

    Kể từ sau khi xảy ra chuyện mặt trời biến mất vào buổi sáng đến nay, hắn bỗng nhiên phát hiện ra rằng trong số đống Nguyên phù mà hắn chế tác, có một tấm giống hệt như tấm phù Quang Mang được chế tác thành công mà trong sách cổ đã viết.

    Sở Vân Thăng đoán là việc mặt trời biến mất vào buổi sáng đã dẫn đến sự bắt đầu của cái gọi là Vạn pháp quy chỉnh, tấm nguyên phù này được một sức mạnh thần bí nào đó kích hoạt, bỗng nhiên lại có thể dùng được.

    Hắn lại tiếp tục nghiên cứu cặn kẽ nguyên tắc chế phù trong sách cổ, cuối cùng cũng hiểu ra rằng hoá ra phù nãi của Nguyên phù chính là con đường chỉ dẫn thiên địa pháp tắc, là con đường bắt buộc phải qua để dẫn nguyên khí của trời đất vào trong tấm nguyên phù mà sách cổ đã viết. cho nên lúc hoạ phù yêu cầu người chế phù phải dùng nguyên khí với một nguyên tắc nhất định nhập mình vào trong đó, như vậy thì sau khi việc chế phù hoàn thành, tấm phù mới có thể sinh ra con đường nối với pháp tắc thiên địa, kích hoạt Nguyên phù.

    Mà tấm nguyên phù ngẫu nhiên được kích hoạt đó lại nằm ngoài tầm hiểu biết của Sở Vân Thăng, bởi vì khi đó hắn không hề có tấm phù dẫn nguyên khí trời đất, sở dĩ tấm phù đó được kích hoạt, hắn đoán là do đêm đó khi tấm phù phát sáng, tấm Nguyên phù đó được Sở Vân Thăng dùng làm cáu kẹp sách, kẹp vào giữa quyển sách cổ, có thể là bằng một cách không thể lý giải nào đó, quyển sách cổ đã cải tạo lại tấm Nguyên phù giả của hắn.

    Sở Vân Thăng không biết lần sao cuốn sách cổ sẽ phát sáng vào lúc nào, việc lợi dụng ánh sáng của cuốn sách cổ để cải tạo Nguyên phù rõ ràng là chuyện không đáng tin cậy cho lắm, nên hắn quyết định phải tu luyện được nguyên khí trời đất trước.

    Loại năng lượng đầu tiên giữa thiên và địa do quyển sách cổ biến ra, trong năm nghìn năm qua lại được một quy luật thần bí nào đó bài xích ra khỏi chu vi của cả Thái Dương hệ, điều đó cũng có nghĩa là trong năm nghìn năm nay, trên trái đất không hề nhận được bất kỳ loại nguyên khí nào, mà theo cách nói trong sách cổ là Thiên quỹ đã bị phong bế.

    Sau sự kiện mặt trời buổi sáng biến mất, sự hoạt động bất thường của Nguyên phù khiến cho trực giáo của Sở Vân Thăng luôn cảm nhận được sự tiếp cận của Thiên quỹ trong không gian vô biên, có lẽ không ít nguyên khí của trời đất đã được tiết ra và nhập vào địa cầu, vì thế buổi tối hắn bình tĩnh trở lại và luyện nguyên khí theo đúng cách trong sách cổ.

    Giai đoạn này trong sách cổ gọi là luyện khí, hay nói đơn giản hơn là đem nguyên khí có tính vô thuộc giữa trời và đất luyện thành nguyên khí của cơ thể mình.

    Quá trình này có một điểm rất khó là làm thế nào để dẫn được nguyên khí đó vào trong cơ thể, cũng chính là cửa ải khó nhất, nguyên khí giữa trời và đất là thứ không màu không mùi và vô hình, năm giác quan bình thường của con người không thể cảm nhận được.

    Cách đơn giản nhất là dựa vào sự giúp đỡ của Nguyên phù thiên địa, trực tiếp dẫn nguyên khí vào cơ thể qua Nguyên phù, sau đó dùng nguyên khí tồn tại trong cơ thể xoá bỏ ý thức của bản thân, mở ra thế giới nhận thức thứ tư, mà Sở Vân Thăng tự hiểu là cái gọi là giác quan thứ sáu, từ đó đạt được sự cộng hưởng kết nối giữa ý thức và nguyên khí trời đất của thế giới bên ngoài.

    Sở Vân Thăng không có loại Nguyên phù này, tấm Nguyên phù duy nhất được kích hoạt là tấm Nguyên phù ly hoả dùng để thôi thần hoả, như vậy rõ ràng là cách đơn giản nhất này không thể thực hiện được, vậy thì chỉ có thể dùng cách nguyên thuỷ nhất, cũng chính là dựa vào pháp quyết trong sách cổ, trong lòng thầm nghĩ, phải không ngừng dựa vào pháp quyết trong sách cổ để điều chỉnh ý thức tư duy, đạt đến mức mở ra được thế giới tư duy thứ tư, điều kiện cần thiết là bên cạnh phải có đủ nguyên khí thiên địa và tư chất của người thi pháp.

    Sở Vân Thăng sớm đã biết tư chất của mình không có gì nổi bật, cứ theo những giới thiệu của sách cổ, hắn đã dựa vào tình hình của bản thân để tính toán, bản thân hắn và cái gọi là thiên tài còn cách nhau rất xa, hắn cũng chỉ là một kẻ tầm thường, điều này khiến cho hắn vô cùng chán nản, nhưng có sách cổ trong tay, cuối cùng hắn vẫn cảm thấy mình thật là may mắn.

    Sở Vân Thăng ôm chặt lấy cuốn sách cổ, ngồi trên sàn nhà, bắt đầu thử luyện khí. Trước đây đọc tiểu thuyết, hắn luôn thấy mấy thứ này dường như rất đơn giản, đến khi hắn tự mình thử nghiệm, mới biết quả thật không hề đơn giản!

    Không biết là tại nguyên khí trời đất quá ít hay là tại tố chất của bản thân quá kém mà suốt cả một đêm liền, Sở Vân Thăng dùng hết sáu giờ đồng hồ để tu luyện mà vẫn không có chút cảm giác nàom ngày tu luyện đầu tiên của hắn không xuất hiện kỳ tích, hắn hiểu rằng muốn thành công thì cần phải bỏ ra nhiều công sức hơn nữa, ngày ngày đều phải kiên trì bỏ ra nhiều thời gian hơn nữa thì mới thành công được.

    Suốt một đêm lăn lộn, cảm giác thất bại của Sở Vân Thăng vô cùng mãnh liệt, nên dứt khoát là sẽ ngủ một giấc no nê, nhưng kết cục lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

    Là điện thoại của đồng nghiệp Dư Tiểu Hải, hắn có quan hệ rất tốt với Sở Vân Thăng, hai ngày trước hắn còn nghi ngờ đầu óc Sở Vân Thăng có vấn đề, Sở Vân Thăng lấp tức nghe điện thoại, liền nghe thấy tiếng Dư Tiểu Hải đầy kích động hét lớn trong điện thoại:

    “Anh Sở, lần này xảy ra chuyện lớn rồi, anh quả là lợi hại, anh phải giúp đỡ anh em mới được…”

    “ Ừm. Anh nói chuyện mặt trời hôm qua biến mất à? Trên ti vi không phải đã giải thích là….” Sở Vân Thăng cẩn thận nói, hắn quả thật là có đôi chút sợ hãi khi bị các bạn khinh miệt.

    “ Anh, đến lúc này mà anh còn giấu tôi, khi nãy mặt trời lại biến mất rồi, biến mất nửa giờ đồng hồ cơ đấy! Lẽ nào anh lại không biết? Mẹ kiếp, bây giờ tất cả mọi người trên trái đất này đều điên hết cả rồi, anh lên phố mà xem, tất cả đều phát điên hết rồi!”

    “Lại biến mất à?” Sở Vân Thăng quả thật vẫn không biết, sau khi hắn tu luyện bị thất bại thì liền thất vọng vùi đầu vào ngủ, nhưng dù sao việc mặt trời lại biến mất lần nữa cũng không làm cho hắn bị kích động lắm, hắn nghĩ hắn cũng đã đoán biết được kết quả cuối cùng rồi.

    Trong sách cổ có ghi chép, bởi vì Thiên quỹ khôi phục lại trạng thái ban đầu, vạn pháp quy chỉnh, năng lượng trời đất sau khi bị kích động sẽ tạm thời hút các hạt như photon trong vũ trụ cũng chính là về cơ bản ánh sáng mặt trời sẽ không thể chiếu đến trái đất, Sở Vân Thăng không hiểu được những hình vẽ và văn tự phức tạp trong sách cổ nên không thể nắm được cách tính toán của quy luật này của nó, vì thế nên cũng không thể dự đoán được khoảng thời gian đen tối này sẽ kéo dài trong bao lâu.

    “ Anh Sở, bây giờ phải làm thế nào? Rốt cuộc thì trái đất có bị huỷ diệt không? Chúng tôi đều lo lắng chết đi được đây!”

    “Ông đây đã nói với các người từ lâu rồi, bây giờ mới chịu tin sao? Trước đây các anh đã mắng tôi thế nào, bây giờ thì thảm rồi chứ!” Sở Vân Thăng kích động như người bị kết tội oan nay được xử lại án, ba tháng nay, hắn dường như bị coi là một tên khùng, cái áp lực và nỗi sợ hãi đó cuối cùng cũng được phát tiết, hắn cảm thấy một niềm vui khó hiểu tràn ngập tâm trí.

    “ Anh Sở, anh đừng chế giễu chúng tôi được không? Anh nói đi, chuyện này rút cuộc là thế nào? Chúng ta liệu có chết hết không? ”

    “ Không. Tôi biết rất rõ tình hình, tôi biết là vào ngày 28, toàn cầu sẽ rơi vào bóng tối, đến lúc đó các anh nên chuẩn bị đồ dùng để tránh rét và thật nhiều lương thực, tôi cũng không biết là tình hình sẽ kéo dài trong bao lâu nữa!” Sở Vân Thăng thật thà kể hết những gì mà hắn nắm được cho đồng nghiệp nghe.

    “Tất cả đều rơi vào bóng tối? Vậy thì mặt trời ở đâu? Nếu như mặt trời biến mất rồi thì trái đất sẽ quay quanh cái thứ gì chứ? Trái đất ngừng quay đâu phải trò đùa?”

    “ Cậu đừng có nghĩ quá lên như thế, hoàn toàn không phải là mặt trời biến mất, có một điểm mà các chuyên gia trên ti vi nói không sai, nếu như mặt trời biến mất thì trái đất sẽ mất đi lực hút để chuyển động, chúng ta đã chết từ lâu rồi, yên tâm đi, mặt trời sẽ không biến mất đâu, chỉ là chúng ta không nhìn thấy mà thôi, có lẽ là qua một thời gian nữa tình hình sẽ được khôi phục lại thôi.” Sở Vân Thăng suy nghĩ một lát rồi giải thích lại như vậy, chứ nếu như cứ nói cho Dư Tiểu Hải đúng như cách giải thích trong sách cổ thì có lẽ nói ba ngày cũng không hết được.

    “ Anh này, anh đừng có lừa tôi đấy, bây giờ anh là thần tượng của chúng tôi rồi đó!”

    “ Ba ngày trước còn coi ông đây là một tên khùng, hôm nay lại trở thành thần tượng của chúng mày rồi sao, đám cháu nội này? ” Sở Vân Thăng đột nhiên có cảm giác như tiểu nhân đắc chí vậy.

    “ Alo… Alo… ****… lại mất tín hiệu rồi!” Dư Tiểu Hải ở đầu dây bên kia tức giận tắt điện thoại đi, vội vàng rời khỏi công ty, bây giờ sóng điện thoại lúc có lúc không, càng khiến cho người ta bị khủng hoảng, các tầng của công ty cũng chẳng còn mấy người nữa, hầu hết mọi người đều không đi làm, đâu đâu cũng là cảnh hoảng loạn khi loài người phải đối diện với tai hoạ không thể lường trước được.



     
  3. stevenqb1890

    stevenqb1890 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    5,572
    Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 3: Thời kỳ đen tối.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Từng hàng người dài đứng xếp hàng trước máy rút tiền ATM của ngân hàng, nước tắc ứ trong thành phố, những cây xăng chỗ nào cũng chật ních người đến đổ xăng, cảnh sát tập trung hết ở đầu đường lớn, trật tự trong thành phố Thượng Hải vẫn được duy trì một cách miễn cưỡng, nếu như mặt trời không còn xuất hiện nữa thì các bộ ngành có liên quan cũng vẫn có niềm tin rằng có thể duy trì cục diện hài hoà ổn định.

    Đáng tiếc là sự việc lại không như con người ta mong đợi, đến ngày thứ ba, cũng chính là ngày 24, vào thời điểm buổi sáng ở Mỹ và buổi tối ở Trung Quốc, mặt trời lại một lần nữa biến mất, kéo dài đến một tiếng đồng hồ, lần này sự biến mất của mặt trời đã gây ra một cuộc hỗn loạn lớn, tần suất phạm tội của các loại tội phạm tăng nhanh chóng mặt, còn có một số người trước đây không tin là thế giới sẽ không có mặt trời, sau khi biết tin kinh ngạc đến mức ra đi mua lương thực dự trữ ngay trong đêm, nhưng lúc này, làm gì có cửa hàng nào còn mở cửa, nhân viên bán hàng của các siêu thị cũng chỉ là con người, họ cũng đang bị rơi vào vòng hoảng loạn.

    Những người không mua được đồ thậm chí còn trực tiếp đánh cướp cửa hàng, tiền mặt trong ngân hàng không thể rút ra được, các ngân hàng máy Pos cũng đóng cửa, cả thế giới rơi vào tê liệt và hỗn loạn cực độ.

    Rạng sáng ngày 24, Sở Vân Thăng nghe có tiếng súng, chính xác là tiếng súng và tiếng nổ vang của xe tăng, quân đội đã tiến vào thành phố!

    Sự việc dường như đã không thế kiểm soát được nữa, cuối cùng chính phủ cũng phải dùng đến vũ lực của quân đội, từng đoàn xe tăng đều tăm tắp cùng với đoàn xe bọc thép kiên cường như dòng nước lũ chầm chậm tiến vào nội thành. Sau hồi súng cảnh cáo, đám du thủ du thực có ý đồ chống lại quân đội đều bị bắn chết sạch, trên khắp địa cầu, máu không ngừng đổ xuống, mà cũng chẳng ai thèm quan tâm đến việc này nữa, chỉ có các đài truyền hình chính phủ các nước vẫn tiếp tục hô hào toàn dân bình tĩnh, khắc chế tai hoạ.

    Lúc Sở Vân Thăng thuê phòng cũng đã tính đến chuyện sau khi sự việc trở nên nghiêm trọng, và sự xuất hiện của quân đội, nên hắn đã cố tình thuê ở một tiểu khu gần các văn phòng chính phủ và gần nơi ở của những kẻ có chức có quyền, hắn cũng không dám trực tiếp thuê hẳn vào trong những khu đó, bởi vì hắn nghĩ sau khi quân đội tiếp quản, chắc chắn sẽ tiến hành thanh lý và hạch tra những tiểu khu trọng điểm cần được bảo vệ, những người dự trữ nhiều lương thực như hắn rất có khả năng sẽ bị tịch thu vì bị coi là thành phần đầu cơ tích trữ.

    Nên hắn chỉ dám thuê ở những khu vực xung quanh kề cận đó, cũng có sự bảo hộ như vậy của quân đội đối với những vùng lân cận, nhưng lại không nghiêm khắc đến thế, xuyên thấu qua cửa sổ, hắn có thể thấy được những binh sĩ tay mang súng tự động đi tuần tra, điều này khiến cho Sở Vân Thăng có được chút cảm giác an toàn.

    N gày 23, sau nói chuyện với Dư Tiểu Hải xong, khiSở Vân Thăng lại gọi điện thoại cho những người thân và bạn học khác, dù tín hiệu lúc được lúc mất, hắn vẫn cố gắng bảo với mọi người nên cẩn thận và tích trữ thêm lương thực, thậm chí còn bảo họ nếu gặp tình huống nguy hiểm thì hãy chạy qua chỗ hắn.

    Nhưng bây giờ xem ra rất khó, quân đội tiếp quản thành phố, thực hiện giới nghiêm và cấm đi lại vào ban đêm đối với toàn thành phố, mỗi một tiểu khu đều có quân đội và cảnh sát đóng giữ, tất cả những vật dụng sinh hoạt cần thiết đều do bên quân đội mang đến, người dân được lệnh phải ở yên trong nhà, không được tự tiện rời đi cho đến khi sự việc bình yên trở lại.

    Nhưng sự thể lại không đi theo xu hướng tốt dần lên như chính phủ hi vọng.

    Ngày 25, mặt trời biến mất trong hai tiếng!

    Ngày 26, mặt trời biến mất trong 4 tiếng!

    Ngày 27, mặt trời biến mất đến 10 tiếng!

    Bóng tối! Bóng tối! Nguy cơ toàn cầu!

    Ngày 28, cuối cùng toàn cầu cũng triệt để rơi vào một màn đêm tăm tối, không có một giây phút nào được nhìn thấy mặt trời!

    Ngày 28 tháng 12, một giờ trước khi mặt trời biến mất, trong điều kiện tín hiệu tốt, Tổng thống Mĩ còn đứng trước Nhà Trắng diễn nốt màn cuối cùng: “ … Quỷ sa tăng đã hồi sinh trong nhân gian, Thượng đế đang muốn thử thách loài người, từ nay loài người sẽ bước vào thời kỳ đen tối, chỉ có những nhân tài thực sự, luôn hướng về ánh sáng, tự do, bác ái cuối cùng mới có thể bước ra khỏi bóng tối, trở về bên Thượng đế…”

    Thời gian: Ngày 28 tháng 12 năm 2012.

    Toàn cầu rơi vào bóng tối, thời gian kéo dài không rõ!

    Sở Vân Thăng ngẩn ngơ ngồi trước khung cửa sổ, mặc dù hắn đã sớm đoán biết được ngày này, những đến khi nó trở thành sự thật thì trong lòng hắn vẫn có chút sợ hãi bản năng, thế giới thay đổi, quy tắc thay đổi, tất cả đều thay đổi, tương lai sẽ như thế nào đây? Một thời kỳ mới sắp bắt đầu, tất cả đều chưa biết, hơn nữa càng không phải nói đến những sinh vật cực lớn trong một không gian khác có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, tất cả những tai hoạ mới chỉ vừa bắt đầu!

    Thứ duy nhất khiến cho Sở Vân Thăng cảm thấy được an ủi, đó là việc luyện khí của hắn đến hôm nay đã có chút thành công, hắn phải dùng cái nguyên khí dồi dào ấy cảm nhận khoảng không giữa trời và đất, cố gắng làm cho những nguyên khí mà hắn luyện thành nhập vào cơ thể mình.

    Chút nguyên khí này vẫn chưa đủ để hắn khắc hoạ Nguyên phù, hắn vẫn phải tiếp tục luyện khí, ngoài việc luyện khí ra, quả thực hắn cũng không có việc gì để làm, tất cả các phương tiện thông tin liên lạc đều bị cắt đứt, những binh lính bên ngoài đã chỉ có thể dùng loa đế kêu gọi tuyên truyền với các cư dân mà thôi.

    Hàng ngày hắn vẫn đúng giờ, xuống lầu lĩnh khẩu phần lương thực mà quân đội phân phát, mặc dù hắn không cần đến, nhưng hắn sợ binh lính sẽ phát hiện ra những điều bất thường trong nhà hắn, lúc quay lên, hắn nghe được vị chuyên gia ở tầng trên nói, có rất nhiều nơi đã xảy ra bạo động, những cư dân bị giam lỏng không thể chịu đựng nổi không khí của một thế giới không có mặt trời, nên đã nảy sinh xung đột kịnh liệt với những binh lính địa phương, chết rất nhiều người, thậm chí nghe nói ngay trong nội bộ quân đội cũng bị khủng hoảng.

    Sở Vân Thăng quyết định ngoan ngoan ở trong nhà, đi lĩnh khẩu phần đúng giờ, quyết không hành động lộn xộn, bây giờ hắn vẫn chưa có khả năng tự bảo vệ, hắn còn chưa biết tấm Nguyên phù ly hoả duy nhất đó có uy lực thế nào.

    Thời gian cứ trôi qua trong một không khí ma quái, thời tiết bên ngoài mỗi lúc một lạnh hơn, tuyết đã bắt đầu rơi không ngừng, nghe vị chuyên gia ở tầng trên nói, có khả năng sẽ bị rơi vào kỷ nguyên băng hà.

    Sở Vân Thăng đóng chặt tất cả các cửa sổ để chống lại cái lạnh, việc cung cấp điện cũng không được bảo đảm, mỗi ngày chỉ cấp điện trong ba giờ đồng hồ, khí than, khí thiên nhiên cũng bị cắt giảm đáng với lượng lớn, chỉ có nước là vẫn có thể cố gắng cung cấp đầy đủ.

    Sở Vân Thăng khoác lên mình chiếc áo lông rất dày ngồi trên giường. Đã là ngày thứ năm của thời kỳ đen tối, cơ thể hắn đã tích luỹ đủ nguyên khí để chế tác một tấm Nguyên phù cấp thấp.

    Về việc chế phù, từ lâu hắn đã phân tích ra được hai cách, một là kiểu đấu tranh. Cùng với việc thần thức tư duy thứ tư của hắn ngày càng rõ nét, xuyên thấu qua sách cổ, hắn càng ngày càng cảm nhận mãnh liệt Thiên quỹ của không gian dị độ ngày càng gần hơn, nguy hiểm cũng ngày càng lớn hơn, hắn cần phải chế tạo một tấm Nguyên phù Lục giáp để phòng ngự và tăng cường thể lực, một tấm Nguyên phù Hoả binh để cải tạo súng ngắn và một tấm Nguyên phù Thần binh để dùng trường kiếm.

    Với năng lực của hắn, hắn dự tính rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại trước khi Thiên quỹ của không gian dị độ hợp lại với trái đất, nguyên khí trời đất mà hắn luyện được nhiều nhất thì có thể khắc hoạ được ba tấm Nguyên phù cấp thấp như thế.

    Ngoài ra còn một cách nữa mà Sở Vân Thăng tự cho là kiểu bảo thủ Điền Phái, vẫn chế tạo một tấm Nguyên phù Hoả binh nhưng vừa có thể cải tạo súng ngắn, lại có thể dùng đến uy lực nguyên khí trời đất, và một tấm Nguyên phù Vật nạp, có thể chứa được tất cả những vật mà hắn tích trữ được trong vòng ba tháng.

    Loại Nguyên phù Vật nạp này cao hơn một bậc so với các loại Nguyên phù khác. Nếu như chế tạo xong Nguyên phù Hoả binh lại tiếp tục chế tạo Nguyên phù Vật nạp, thì thời gian cách sự tiếp cận của Thiên quỹ không còn nhiều, như vậy thì phải hoàn toàn phụ thuộc vào sự bảo vệ của súng ngắn, độ nguy hiểm sẽ cao hơn nhiều.

    Sở Vân Thăng lại bắt đầu một mớ bòng bong mới, một mặt hắn sợ chết, nhưng mặt khác hắn ngày càng ý thức được rẳng, hắn không thể ngồi quá lâu trong hai gian phòng này, rất có thể hắn sẽ nhanh chóng thoát khỏi cái chết, nên của cải rõ ràng là vô cùng quan trọng.

    Sở Vân Thăng đã đưa ra quyết định phải lựa chọn thế nào khi vuốt ve cuốn sách cổ lần nữa. Sở Vân Thăng biết tư chất của mình bình thường, nếu không dựa vào sách cổ thì nhiều nhất hắn cũng chỉ giống như những người bình thường khác, không có chút sức phản kháng nào, chỉ có những người có tư chất thiên phú như trong sách cổ nói mới có thể nhanh nhất, sớm nhất tự động giác ngộ thần thức tư duy thứ ta trong nguyên khí trời đất thuần khiết, mới có thể vận dụng nguyên khí ấy bằng bản năng.

    Cho nên, hắn cũng hiểu rằng đối với hắn, bất kể là Nguyên phù kiểu tấn công phòng ngự hay là của cải dồi dào, đều không phải là thứ quan trọng nhất, chỉ cần có sách cổ, thì hắn vẫn còn niềm tin sống tiếp, hơn nữa cuốn sách cổ này cũng là di vật duy nhất mà cha hắn để lại cho hắn sau khi qua đời, về tình mà nói, cuốn sách cổ này cũng có thể coi là một“chuyên gia”.

    Sở Vân Thăng nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy nếu mang cuốn sách cổ theo bên mình thì rất có thể sẽ bị mất trong lúc chạy trốn hoặc trong tình cảnh hỗn loạn, điều đó làm cho hắn không thể chịu được, nên từ vấn đề này, hắn bắt buộc phải ưu tiên việc chế tạo Nguyên phù Vật nạp để cất sách cổ vào trong đó, sau đó thì niêm phong Nguyên phù trên người, như vậy mới không thể nào làm mất được.



     
  4. stevenqb1890

    stevenqb1890 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    5,572
    Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 4: Quái vật hàng lâm.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Loại Nguyên phù nhị giai cấp thấp này là loại chỉ dùng được một lần, sau khi nguyên khí trong Nguyên phù bị tiêu hao hết, khả năng dung nạp thần bí đó cũng sẽ biến mất, tất cả những đồ vật được dung nạp trong đó sẽ hiện ra xung quanh trong nháy mắt. Nên trước khi nguyên khí của Nguyên phù tiêu hao hết, Sở Vân Thăng phải tiếp tục chế tạo thêm một tấm Nguyên phù Vật nạp mới nữa, đương nhiên nếu như trình độ tu luyện của hắn được nâng cao lên một bậc nữa thì có thế chế tạo Nguyên phù tam giai, có thể bổ sung thêm nguyên khí cho Nguyên phù bất cứ lúc nào, như vậy thì có thể sử dụng chúng lâu dài.

    Kết cấu của Nguyên phù không hề phức tạp, chỉ do ba bộ phận phù, bản thể và phù phong tạo thành:

    Nguyên lý của phù là mở đường thông giữa bản thân Nguyên phù với nguyên khí của trời đất.

    Bản thể sau khi được hấp thu vào trong phù, sẽ thông qua pháp tắc xác lập một loại năng lực nào đó dưới một phương thức nhất định, từ đó mà thực hiện thần thông. Thực ra Sở Vân Thăng cũng hoàn toàn không hiểu nguyên lý của những quy tắc và pháp tắc này, việc hiện tại mà hắn đang làm chẳng qua chỉ là vận dụng mà thôi, cũng giống như việc lái xe, không nhất định phải hiểu được nguyên lý của động cơ.

    Phù phong dùng để niêm phong Nguyên phù dưới chỉnh thể pháp tắc của công năng bản thể, sau khi bản thể được kích hoạt và để lại tinh thần của người chế phù lên đó hoặc là chế tác thành một Nguyên phù vô chủ, để phân biệt người sử dụng. Ngoài ra còn có một số tác dụng như tránh tiết lộ nguyên khí và phong ấn khả năng của cơ thể…

    Còn về Nguyên phù Hoả binh nhất giai, Sở Vân Thăng phải tốn rất nhiều công sức để ứng phó với nó, hắn phải dùng hết ba giờ đồng hòo mới cấu tạo xong, kể cả như thế thì nguyên khí trong cơ thể hắn vẫn bị tiêu hao vô ích, hắn mạo hiểm chế tạo Nguyên phù Hoả binh trước, chính là vì muốn tăng thêm kinh nghiệm tận dụng nguyên khí chế phù, hắn phải đảm bảo Nguyên phù Vật nạp phải thành công ngay từ lần đầu tiên, hắn không có thời gian cũng không có nguyên khí để mà lãng phí.

    Nguyên phù Vật nạp thuộc Nguyên phù nhị giai, độ khó và khả năng thành công cũng cao hơn rất nhiều, đối với một kẻ không nắm vững được nguyên lý như Sở Vân Thăng, hắn đương nhiên không dám chủ quan.

    May mà có sự giúp đỡ của sách cổ, hắn liền dùng giấy chế tác Nguyên phù ngay trên mặt sách cổ, dường như độ khó đã giảm đi rất nhiều.

    Việc chế tác Nguyên phù cấp hai cần nhiều nguyên khí hơn cấp một rất nhiều, nếu như đến lúc đó nguyên khí không đủ dùng thì sẽ thất bại trong gang tấc, tổn thất vô cùng nghiêm trọng, vì vậy để sớm chế tác được Nguyên phù Vật nạp, liền bắt đầu luyện khí đến mức quên hết cả thời gian.

    Trong những ngày này, trong lúc Sở Vân Thăng vùi đầu vào luyện khí thì cục diện bên ngoài lại ngày càng tồi tệ hơn, nghe nói thời tiết ngày càng lạnh hơn khiến cho không ít người đã bị chết cóng, mặt trời giống như đã biến mất mãi mãi vậy, cái đói cái rét buộc những cư dân phải rời khỏi phòng đi tìm đồ ăn.

    Quân đội cũng dần dần không thể khống chế nổi thành phố, đành phải từ bỏ một số khu vực ở biên thuỳ, xây dựng lực lượng quân sự phòng ngự ở các khu vực trung tâm.

    Sở Vân Thăng không biết tình hình cụ thể bên ngoài, chỉ là trong hai ngày nay đã xảy ra một chuyện kỳ lạ, trong lúc phân chia lương thực ở tiểu khu nơi hắn ở, có một người đàn ông vì ấm ức chuyện lương thực được phát ngày một ít nên đã gây xung đột với binh lính, trong lúc tức giận đã đấm cho tên lính đó một quả, nhưng quả đấm ấy đã khiến cho tất cả những người xung quanh phải há hốc mồm kinh ngạc, đến cả Sở Vân Thăng được tận mắt chứng kiến cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi!

    Một cú đấm trong lúc giận dữ của người đàn ông không ngờ lại mang theo chút băng hàn, trong nháy mắt, tên lính tội nghiệp đã bị đóng băng thành một bức tượng, người đàn ông đó cũng bị doạ cho một trận, tên lính còn lại kinh ngạc đến mức không kịp phản ứng, hắn vội vàng hét: “Không liên quan đến tôi, tôi chỉ đẩy hắn một cái, các người đều chứng kiến, không liên quan đến tôi nhé! ”

    Hắn vừa nói vừa chạy như ma đuổi về nhà.

    Một giờ sau, có tiếng ầm ầm của đoàn xe bọc thép tiến vào tiểu khu, một đội quân được vũ trang đầy đủ như phải đi đánh nhau với địch nhanh chóng bắt tên đàn ông ra cú đấm băng hàn đó đưa lên xe bọc thép, bất kể là cú đấm đó ma quái thế nào, bây giờ loài người đang giống như con thỏ bị rơi vào tình trạng hoảng loạn, bóng tối vẫn có sự đáng sợ khó hiểu đối với quân đội.

    Người đàn ông có quả đấm băng không những không hề phản kháng lại đám binh lính mà ngược lại còn không ngừng nói mình thật sự bị oan, hắn chỉ đẩy một cái mà thôi, đáng tiếc là phía quân đội vẫn chĩa những họng súng đen ngòm áp tải hắn đi, để lại vợ và đứa con trai tầm bảy tám tuổi khóc lóc thảm thiết trước cửa nhà.

    Sở Vân Thăng biết, người đàn ông đó chính là người mà trong sách cổ đã viết, thần thức tư duy thứ tư tự thức tỉnh, nhưng hắn lại không phát hiện ra rằng trong lúc phẫn nộ người đàn ông đó đã vô tình động đến uy lực của nguyên khí trời đất, làm đóng băng tên lính đen đủi đó.

    Thật là lợi hại, mình đã khổ luyện bao nhiêu ngày nay mới luyện thành thần thức, trong khi người đàn ông đó lại thức tỉnh trong vô thức, điều này khiến cho Sở Vân Thăng vô cùng ghen tị.

    Nhưng ghen tị thì ghen tị, người ta dù sao cũng không có cuốn sách cổ như của hắn, điều này khiến cho lòng hắn bình tĩnh trở lại.

    Sự việc lần này khiến hắn cảnh giác hơn, tuyệt đối không thể để chuyện của mình bị bại lộ, nhìn bộ mặt lạnh lùng của đám binh lính khi áp tải người đàn ông đó đi thì biết chắc chắn là chẳng thể có gì tốt đẹp được, nói không chừng sẽ bị đưa vào phòng thí nghiệm Quốc gia làm vật thí nghiệm và phải chịu đủ mọi dày vò.

    Hắn hoàn toàn không muốn trở thành người đàn ông thứ hai như thế, ban đầu hắn còn định đem một số cách tu luyện đơn giản nói cho người khác, giúp họ cùng vượt qua cửa ải khó khăn này, nhưng kết cục của người đàn ông đó đã khiến Sở Vân Thăng bị một phen chết khiếp, thầm nghĩ cho dù có bị đánh chết cũng không bao giờ nói cho người khác biết bí mật của mình.

    Mấy ngày sau, đến lượt phát lương thực, vị chuyên gia ở tầng trên mới nói cho hắn biết một tin, bên ngành nghiên cứu đã tìm ra được một lượng lớn vật chất và một năng lượng hắc ám mà trước đây không thể nào thí nghiệm được, người đàn ông ở khu này bị áp giải đi hôm trước rất có thể là có liên quan đến năng lượng hắc ám này, chính phủ vẫn đang tiếp tục nghiên cứu thêm về vấn đề này.

    Ngoài ra, vị chuyên gia ở tầng trên còn nói thêm nhiệt độ thời tiết cũng là do nguồn năng lượng hắc ám đó ảnh hưởng nên mới tạm thời giảm xuống, thậm chí một số loài thực vật đã có thể thông qua sự tác động của nguồn năng lượng hắc ám đó mà thay đổi cơ chế quang hợp trước kia, ông cũng khẳng định đây sẽ là một hệ thống khoa học hoàn toàn mới.

    Nhưng Sở Vân Thăng hoàn toàn không hiểu ông ta đang nói gì, chỉ cảm thấy chỉ cần không bị chết cóng hoặc không bị chết ngạt bởi thiếu dưỡng khí đã là may mắn lắm rồi.

    Việc chế tác Nguyên phù Vật nạp không được thuận lợi như hắn nghĩ, khi hắn chuẩn bị tất cả một cách tỉ mỉ, lần đầu tiên chế Nguyên phù cấp vẫn là thất bại, khiến cho Sở Vân Thăng ấm ức mất một buổi chiều, quả là người tính vẫn không bằng trời tính!

    Hắn cứ suy tính thiệt hơn, nếu như chế tác Nguyên phù cấp một thì tốt, như vậy thì nguyên khí luyện được trong mấy ngày nay đã không bị lãng phí!

    Nhưng hắn không ngờ chỉ chín ngày sau hắn lại bắt đầu tràn đầy niềm tin bắt tay vào chế tác Nguyên phù Vật nạp và vẫn gặp phải thất bại không thể chấp nhận nổi. Nguyên nhân là do tiếng thét chói tai từ ngoài đường cái bên ngoài tiểu khu vọng đến, âm thanh đầy sự sợ hãi và kinh hoàng, tiếp sau đó là tiếng súng lớn, trong lúc kinh hãi, phù phong mà Sở Vân Thăng đang vận khí khắc hoạ bỗng chốc bị huỷ hoại hết!

    Sở Vân Thăng bỗng phát điên lên, hắn nghĩ đơn giản rằng chắc bên ngoài có tên dã thú nào đó không kiềm chế nổi, âm mưu giở trò với con gái nhà người ta, sau đó bị binh lính bắn gục, những chuyện như thế mấy ngày nay xảy ra vô số.

    Trong không gian không có mặt trời, bóng tối vô tận là một sự kích thích cực độ xui khiến người ta làm bậy, có một số kẻ đã không có chút hi vọng gì với tương lai, trong sự tuyệt vọng, sợ hãi, hoảng loạn con người ta có thể làm ra bất kỳ chuyện gì.

    Nghe vị chuyên gia ở tầng trên nói, những ngày này quân đội đã bắn chết rất nhiều phần tử nổi loạn, có nghĩa là trong tình cảnh loạn lạc phải dùng kỷ luật thép, tất cả những kẻ coi thường tiếng súng của quân đội đều bắn chết không tha, nhưng vị chuyên gia ở tầng trên cũng nói nhỏ rằng, thực ra cũng có rất nhiều binh lính phạm tội, người dân vô cùng căm phẫn nhưng không dám lên tiếng.

    Sở Vân Thăng sống đến hơn hai mươi năm trời, vẫn luôn là một người tính tình dễ chịu, dễ nói chuyện, hiếm khi làm phật lòng người khác, nhưng chuyện này thực sự làm hắn tức giận, lá gan hắn hơn hay mươi năm nay không dùng đến muốn nhảy bổ ra ngoài cửa sổ định mắng chửi vài câu cho hả dạ, thực ra trong lòng hắn cho rằng tên côn đồ lúc nãy chắc đã bị quân đội bắn chết, nên hắn chẳng sợ sẽ bị báo thù.

    Nhưng khi hắn vừa mở tấm thép duy nhất không bị đóng trên cửa sổ nhìn ra ngoài thì tất cả những phẫn nộ trong lòng liền biến mất mà thay vào đó là nỗi sợ hãi và hơi lạnh đến thấu xương!

    Trên đại lộ phía đối diện dưới ánh đèn của xe quân đội, có thể thấy rất rõ một chiếc Audi màu trắng bị một sức mạnh nào đó chà đạp đến biến dạng đang nằm thê thảm trên mình một con quái vật cực lớn, Sở Vân Thăng thề rằng ngay cả trong Thế giới động vật của chú Triệu Trung Tường cũng chưa từng gặp qua loài động vật nào xấu xí và dữ tợn như thế!

    Thân hình nó to lớn như một chiếc Audi vậy, lớp giáp xác màu đỏ như lửa, còn có bốn cái chân với những móng vuốt sắc nhọn như dao cau, phía trước cơ thể còn mọc hai cái kìm vừa lớn vừa dài vô cùng hung hãn!

    Trong lúc kinh hoàng, Sở Vân Thăng hành động một cách máy móc, nhấc chiếc kính viễn vọng luôn dự bị ở cạnh cửa sổ, nhìn qua kính, còn thấy rõ vết thương rướm máu trên đầu con quái vật, và đôi mắt đầy máu đỏ lòm của nó!

    Còn có một thứ chất lỏng màu xanh lục đáng ghét đang chảy ra theo mép con vật, đám chất lỏng ấy chảy cả lên thân chiếc Audi, bốc lên những làn khói trắng li ti, ăn mòn một mảng lớn trên chiếc xe, Sở Vân Thăng chẳng cần suy nghĩ cũng biết sức ăn mòn của thứ chất lỏng đó mạnh đến thế nào!

    Xong rồi, xong rồi, cuối cùng bọn chúng cũng đến rồi, làm thế nào đây? Làm thế nào đây?

    Sở Vân Thăng luôn tưởng rằng mình đã nắm chắc tình hình, nay bỗng chốc luống cuống. Bị rơi vào bóng đen của sự giá lạnh hắn không sợ, thể giới hỗn loạn hắn vẫn bình tĩnh, bởi vì hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với những tình hình đó.

    Nhưng bây giờ, Thiên quỹ của không gian dị độ mà sách cổ nói đã hợp lại rồi! Hơn nữa còn hung hãn đến như vậy, hắn lại chưa kịp làm xong những Nguyên phù trong kế hoạch, điều này khiến cho một kẻ thích theo đuổi sự ổn định như Sở Vân Thăng dường như cũng không biết làm thế nào!



     
  5. stevenqb1890

    stevenqb1890 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    5,572
    Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 5: Đẩy lùi quái vật.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Nỗi kinh hoàng không chấm dứt, những khoảnh khắc sau đó lại càng khiến cho đầu óc Sở Vân Thăng trở nên tê dại. Ba tay súng tự động liên tục nã đạn vào con quái vật, chiếc kính viễn vọng tám lần quang học của Sở Vân Thăng chỉ có thể thấy được tia sáng đỏ mờ mờ trên mình con quái vật chống lại những luồng đạn của đám lính, chỉ có một số ít những viên đạn trúng được vào chân nó. Dường như sự đau đớn đã chọc giận con quái thú, nó thét lên những âm thanh rất chói tai, bất chấp những làn đạn dày đặc, tiến gần về phía quân lính, giống như “nhãn tiền nhất hoảng” trong truyền thuyết vậy!

    Đợi cho nó di chuyển xong, Sở Vân Thăng mới phát hiện dưới móng vuốt của con quái vật có một thi thể không rõ hình người đã bị cắt làm ba đoạn, những nội tạng màu hồng bạch chảy ra từ trong chiếc Audi. Sở Vân Thăng cảm thấy dạ dày co thắt liên hồi, chỉ muốn há hốc miệng nôn thốc nôn tháo!

    Nhưng cảnh tượng đẫm máu khiến cho những thức ăn bị ứa đến yết hầu rồi lại bị nuốt xuống. Trên hai cái gọng kìm của con quái vật kẹp chắt lấy tên lính không kịp chạy trốn, phì phì, con quái vật kẹp hai con người còn sống nhăn răng ra thành hai đoạn, rơi trên mặt đất.

    Trong đó còn một tên lính vẫn chưa tắt thở, bám chặt hai tay trên mặt đất, kéo lê một nửa thân hình bị đứt đoạn làm cho đám ruột cũng bị kéo hết ra ngoài, cố sống cố chết lê về phía quân đội. Con quái vật dùng móng vuốt sắc nhọn của nó xuyên vào lưng, ghim chặt hắn trên mặt đất, dường như trở thành con mồi bị đùa giỡn dưới chân nó!

    Con quái vật ngầng đầu lên kêu to đắc ý!

    Điên, điên rồi! Đây là trần gian hay là địa ngục? Lẽ nào đây chính là thứ “ Nhân gian hung hung” mà sách cổ viết đó sao? Thật là quá tàn độc, hệt như địa ngục trần gian vậy!

    Điều khiến cho Sở Vân Thiên thấy đáng sợ hơn cả là sau khi giết chết hai tên lính đó, con quái vật không thèm đuổi theo tên còn lại đã nhanh nhẹn trèo lên chiếc xe quân đội mà lại ngắm đến khu lầu của hắn!

    Trời ạ, mày nhìn ngắm khu nhà của tao làm gì chứ, Sở Vân Thăng nghĩ, phía bên đó chẳng phải là còn một tên lính vừa mới chọc tức mày đấy sao?

    Sở Vân Thăng vội vã nhìn xuống dưới lầu, chỉ thấy một người phụ nữ mặc áo lông màu trắng đang cố hết sức trèo lên trên khung cửa sổ dưới lầu. Tiềm năng sống của con người trong những bước đường cùng quả nhiên lớn không gì sánh bằng. Tầng dưới cũng học theo cách khoá cửa sổ của Sở Vân Thăng nên từ lâu đã dùng một mảnh thép dài, hẹp cài chặt tất cả các cửa sổ ban công, kết quả ngược lại lại làm cho người phụ nữ đó dưới sự thôi thúc của tiềm năng đã trèo lên được đến tầng hai một cách thuận lợi.

    Phòng của Sở Vân Thăng ở tầng 6, mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng hắn chắc chắn người phụ nữ đó có cả quyết tâm leo lên đến tầng 12!

    Sở Vân Thăng luống cuống, hắn nhận ra rằng con quái thú đã coi người phụ nữ đó là món đồ chơi tiếp theo mà nó cần phải giành được. Một kẻ thường xuyên xem thế giới động vật của chú Triệu như hắn cũng có thể hiểu rằng, một khi động vật đã chiếm ưu thế, chúng tuyệt nhiên sẽ không buông tha con mồi của mình!

    Nếu như con quái vật chết tiệt này trèo theo lối của người phụ nữ, chẳng may trèo đến tầng 6 rồi chui vào trong… Hắn quả thực không dám nghĩ tiếp nữa. Mặc dù toà nhà mà hắn ở có 12 tầng, bất kể con quái vật chết tiệt đó chui vào tầng nào thì dựa vào cái khả năng ăn mòn biến thái đó của nó, thì việc vào được phòng của hắn cũng là điều vô cùng đơn giản.

    Trong lúc Sở Vân Thăng đang vận động hết từng tế bào thần kinh của hắn thì bên ngoài con quái vật đã đang chậm rãi đi tới chân toà nhà và từ từ leo lên. Cách mà nó trèo cũng rất đơn giản, nó dùng bốn chân sắc bén cắm chặt vào tường, sau đó bò lên một cách vững vàng chắc chắn.

    Sở Vân Thăng đoán mọi người trong toà nhà đều sợ đến chết giấc, bao gồm cả chuyên gia ở tầng trên.

    Cả thế giới đột nhiên yên tĩnh trở lại, người phụ nữ cố chấp trèo lên đã không còn nghĩ đến chuyện kêu cứu nữa rồi, con quái vật chỉ còn cách cô ta một mét, Sở Vân Thăng tin chắc chỉ cần con quái vật dốc sức một cái thì có thể dùng cái kìm của nó kẹp chặt lấy người phụ nữ hết sức nhẹ nhàng! Có lẽ cái chết với cô ta là không thể tránh khỏi!

    Quả nhiên con quái vật giương cái kìm ra, cho thấy nó đã không còn kiên nhẫn nữa, muốn nhanh chóng kết thúc trò vờn mồi vô vị này. Tuy nhiên chính vào giờ phút ấy, cuốn sách cổ nằm im lìm một góc bấy giờ đột nhiên phát ra luồng hào quang bảy màu chói loá, khai thông thần thức tư duy thứ tư của Sở Vân Thăng. Trong nháy mắt hắn liền cảm nhận được một sức mạnh vô biên, bao trùm cả trời đất, cũng trong khoảnh khắc ấy, tựa hồ làm cho nguyên khí của cả không gian bắt đầu run rẩy!

    Con quái vật vừa giương gọng kìm của mình lên nhưng dường như cũng cảm nhận được sức mạnh cực lớn đó, liền phát ra một tiếng kêu hoàn toàn không giống với tiếng gầm đắc ý khi nãy, mà dường như là một tiếng kêu bi thương, thậm chí còn có cả chút sợ hãi!

    Sau đó, trong lúc Sở Vân Thăng còn đang há hốc mồm kinh ngạc, nó liền nhảy phốc từ trên lầu xuống, bỏ trốn với một tốc độ còn nhanh hơn cả lúc vồ bắt tên lính khi nãy. Chỉ trong thời gian vài giây đồng hồ, con quái vật liền rút lui vào đêm tối vô tận, biệt tăm biệt tích!

    Sở Vân Thăng kinh ngạc, nghi ngờ không chắc chắn, liền nhấc cuốn sách cổ đã trở lại trạng thái bình thường lên, trong lòng đầy băn khoăn suy nghĩ. Cuốn sách mà tổ tiên để lại cho mình quả là bảo bối, một bảo bối như vậy mà ở nhà hắn hàng trăm năm nay chỉ để kê chân giường, thật là châm biếm!

    Người phụ nữ đó được cứu thoát, nhưng khi đã trèo được đến tầng ba, trong nháy mắt nguy hiểm lại tan biến khiến cho cô ta không dám nhúc nhích. Tuy cô ta không biết tại sao con quái vật bỗng nhiên lại hoảng sợ bỏ chạy đúng vào giờ khắc quyết định, nhưng cô ta cũng không có thời gian mà nghĩ đến chuyện đó nữa. Với sự giúp đỡ của những người hàng xóm tốt bụng ở tầng ba, người phụ nữ như trở về từ cõi chết ấy cuối cùng cũng chui vào được căn phòng ở tầng ba, trong phòng vang lên những tiếng khóc nức nở.

    Sở Vân Thăng đóng chặt tấm thép lại. Bấy giờ sau lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi. Khi nãy quả thật là quá nguy hiểm và khủng khiếp. Nếu như không phải nhờ có cuốn sách cổ kịp thời phát sáng một lần nữa thì không những người phụ nữ kia mất mạng dưới móng vuốt của con quái vật mà cả cái toà nhà này bao gồm cả hắn có lẽ cũng đã gặp nguy hiểm, nên hắn vội vã ôm chặt cuốn sách cổ vào lòng, hạ quyết tâm từ giờ trở đi kể cả lúc đi vệ sinh cũng không rời cuốn sách nửa bước.

    Nghe vị chuyên gia ở lầu trên nói, trong toà nhà này còn có người sợ đến mức vãi tè ra quần, đương nhiên tuyệt đối không phải là ông ta, còn người phụ nữ kia nghe nói là con gái của một phú thương ở đối diện, đi hẹn hò với bạn trai ở bên quân đội, hai người ra ngoài đi dạo, thay đổi không khí, lúc trở về thì bị con quái vật tấn công, người con trai chết ngay tại chỗ còn cô gái thì bị sợ đến suýt phát điên.

    Sau khi sự việc xảy ra, cả tiểu khu này lẫn các con phố đều yên tĩnh hơn rất nhiều. Sau đó có rất nhiều chuyên gia đến mang chiếc Audi màu trắng bị phá huỷ cùng với đám chất lỏng do con quái vật tiết ra đó đi, cả con đường được tăng cường thêm một chiếc xe tăng và một chiếc xe bọc thép đi tuần khiến cho Sở Vân Thăng phải cảm thán khi chứng kiến khả năng hùng hậu của khu phố người giàu.

    Mấy ngày sau đó không diễn ra như những gì Sở Vân Thăng lo lắng. Hắn lo lắng rằng hoàng loạt những quái thú sẽ xuất hiện từ bốn phương tám hướng giống như một cơn ác mộng. Nhưng loài quái vật đó không bao giờ xuất hiện nữa. Nhưng nghe chuyên gia ở tầnh trên nói, những nơi khác cũng đã xuất hiện quái vật. Quân đội đã phải dùng đến súng mấy và hi sinh mười mấy mạng người mới tiêu diệt được con quái vật.

    Sở Vân Thăng trong lòng vô cùng hoảng sợ, một cảm giác bất lực không ngừng thiêu đốt hắn. Nếu không phải là nhờ có sự cuốn sách cổ thì hắn không biết là mình liệu có phát điên lên không nữa.

    Tu luyện! Tu luyện một cách điên cuồng! Nhất định phải làm ra Nguyên phù Vật nạp, sau đó chế tạo tiếp Nguyên phù Lục giáp, Nguyên phù Ngự kim…

    Sở Vân Thăng khắc khổ bất kể ngày đêm để tu luyện, đương nhiên bây giờ vẫn chưa có mặt trời, nên dù cho tính thế nào thì cũng vẫn là không có ngày không có đêm.
    Sở Vân Thăng dùng tám ngày để khôi phục lại nguyên khí dự trữ. Với sự chuẩn bị đầy đủ, cuối cùng hắn cũng chế tạo thành công Nguyên phù Vật nạp cấp hai. Khi phù hiệu đại biểu cho Vật nạp trên Nguyên phù được hoàn thành, trong bản thể bỗng phát ra bắn ra một kiểu chữ màu vàng sáng chói loá, sau đó lại lập tức thu hồi lại. Tấm Nguyên phù rực rỡ đầy sức sống lơ lửng trên không trung, khiến cho Sở Vân Thăng kích động đến mức dường như muốn hét ầm lên. Hắn đã phải tốn mất thời gian gần 30 ngày mới chế tác thành công được.

    Quá trình dùng Nguyên phù để thu nạp đồ vật cũng rất kỳ diệu. Sở Vân Thăng thực hiện khẩu quyết, dùng ngón tay làm kiếm khống chế sự chuyển động của Nguyên phù, Nguyên phù liền phát ra ánh sáng màu vàng, quét hết lượt tất cả các đồ đạc trong phòng, chỉ cần là những thứ không bị cố định lại một chỗ mà bị ánh sáng chiếu tới đều bay lên, sau đó theo sự thao tác của Sở Vân Thăng, chúng thu nhỏ lại theo ánh sáng và bay về phía Nguyên phù một cách kỳ diệu, cho đến khi bị hút vào trong bản thể Nguyên phù, biến thành từng ký hiệu kỳ quái xuất hiện trên mặt Nguyên phù.

    Đợi cho tất cả những vật cần thu lại đều đã được thu vào xong, Sở Vân Thăng liền đổi khẩu quyết, tấm phù đang lơ lửng trên không trung liền chiếu về phía cánh tay của hắn như một tia sáng, sau đó bị dán chặt vào đó bằng cách phong ấn. Như vậy là cả quá trình đã được hoàn thành.

    Qua thần thức thế giới tư duy thứ tư, theo cánh tay mình, đương nhiên hắn cũng có thể cảm nhận được sức sống của Nguyên phù, xuyên thấu qua phù phong, cũng rất thuận tiện để cảm nhận được tất cả những đồ vật bị thu nạp vào trong. Cái cảm giác mới mẻ và kỳ diệu đó làm cho Sở Vân Thăng hưng phấn suốt một thời gian dài.

    Đáng tiếc là sự hưng phấn đó không kéo dài được bao lâu, chỉ mấy ngày sau, tiếng súng vang rền ở đầu đường lại khiến hắn bắt đầu lo lắng!




     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)