↑ ↓

 V.I.P  Khoa Huyễn Hắc Ám Huyết Thời Đại - C1250 (Tạm dừng) - Thiên Hạ Phiêu Hỏa

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 15/12/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 1: Mặt trời biến mất.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    “Đài truyền hình trung ương! Đài truyền hình trung ương! Các vị khán giả thân mến, các vị đang xem hiện đang xem kênh truyền hình trung ương!”

    “Thưa quý vị! Vị trí mà tôi đang đứng là khu Queens tại thành phố NewYork. Nơi này hiện giờ đang rất rối loạn, cảnh sát NewYork đã phải dùng một số lượng nhân viên rất lớn để giải tỏa đoàn người biểu tình. Rối loạn lần này đã khiến một người tử vong, hơn ba mươi người khác bị thương, tình hình vẫn đang tiếp tục được điều tra… ”



    “Ngay bây giờ chúng ta sẽ liên lạc với anh Tôn Phỉ đang ở châu Âu. Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm tình trạng ở bên đó.”

    “Xin chào!”

    “Chào anh Tôn Phỉ, anh có thể nói cho chúng tôi biết một ít tin tức tại Paris lúc này được không?”

    “Vâng, là như vậy, từ buổi chiều ngày hôm nay, cung điện Elysee ở Paris có rất nhiều người tụ tập, tay cầm băng rôn, sau đó yêu cầu chính phủ phải công bố tình hình thực tế. Lúc này chúng ta có thể thấy trước phủ tổng thống đang có rất nhiều cảnh sát, nhằm phòng ngừa tình hình trở nên gay gắt hơn. Tổng thống Pháp đã hoãn kế hoạch sang viếng thăm Trung Đông để lên truyền hình hô hào nhân dân bình tĩnh… ”

    “Vâng, và bây giờ chúng ta sẽ nói chuyện với phóng viên Tô Nhâm hiện đang ở Tokyo. Alo, Tô Nhâm, alo, alo… Vâng, có lẽ tín hiệu vệ tinh không được tốt lắm, tạm thời chưa thể liên lạc với Tô Nhâm. Không sao, bây giờ chúng ta sẽ quay về trường quay gặp hai vị khách mời sẽ giải thích giúp chúng ta về hiện tượng khoa học này. ”

    ----- Quảng cáo----

    “Chào mừng quý khán giả trở lại với chương trình, đây là chương trình tin tức đặc biệt của đài truyền hình trung ương. Trước tiên xin giới thiệu với quý vị khán giả hai vị khách mời đặc biệt của chúng ta ngày hôm này, cũng là hai chuyên gia rất nổi tiếng trong nghiên cứu khoa học, vì này chính là giáo sư Hoắc Tư Niên của khoa thiên văn học trường đài học Thanh Hoa, vị này là nhà vật lý thiên thể học Trương Đình Ân của đại học khoa học kỹ thuật Trung Quốc.”

    “Xin chào hai vị giáo sư, như chúng ta đã biết, hôm nay, 7giờ 15 phút sáng ngày 22 tháng mười 12 giờ Bắc Kinh, mặt trời đột nhiên biến mất trong mười phút, các trạm thiên văn trên toàn thế giới đều quan sát được hiện tượng thiên văn đặc thù này. Hơn nữa, hôm nay không có dự đoán sẽ có nhật thực, vì vậy đã dẫn đến rất nhiều những suy đoán. ”

    “Đương nhiên, suy đoán nổi tiếng nhất chính là tiên đoán của nền văn minh Maya. Theo tiên đoán của họ, thì mặt trời hẳn là sẽ hoàn toàn biến mất vào ngày 21 tức là ngày hôm qua, địa cầu sẽ chìm vào trong bóng tối. Chúng ta đều biết rằng có rất nhiều người quan tâm đến vấn đề này, nhất là một ít đồng bào đang ở nước ngoài, vô cùng lo lắng tiên đoán này sẽ thành sự thực, cho đến hết ngày 22 cũng chính là 7 giờ sáng ngày hôm nay, rất nhiều người đều cho rằng tiên đoán này cũng giống như tiên đoán tận thế năm 1999, nhưng chẳng qua chỉ là trò cười mà thôi.”

    “Tuy nhiên, chúng ta cũng biết, tới khoảng thời gian là 7 giờ 15 phút, vầng mặt trời đột nhiên biến mất không chút tăm tích, toàn bộ địa cầu đã chìm vào bóng tối. Thông tin toàn cầu cũng lâm vào trong hỗn loạn cực độ. Quá trình này kéo dài chừng mười phút, sau đó liền khôi phục lại bình thường.

    Bởi vậy rất nhiều người tin rằng lời tiên đoán kia có thể sẽ trở thành hiện thực, đương nhiên chúng ta biết đây là một hiện tượng thiên văn đặc biêt, chỉ là vì trước đây chưa từng xảy ra, cho nên mời hai vị giáo sư giúp chúng tôi lý giải một chút từ góc độ khoa học, cảm ơn”

    …..

    “Thông qua giải thích của hai vị giáo sư, chúng ta đã sáng tỏ vấn đề, rằng hiện tượng thiên văn đặc biệt này có nguyên lý khoa học của nó, đương nhiên cũng chính là lời bác bỏ đói với các loại đồn thổi , chúng ta cũng có thể nhìn nhận từ góc độ khoa học, không cần phải hoang mang một cách vô ích và buồn cười nữa.”

    Sở Vân Thăng đưa tay cầm điều khiển từ xa tắt tivi, hắn cảm thấy không cần phải tiếp tục xem. Trên internet tràn ngập những lời chửi bới, cái gọi là chuyên gia bác bỏ tin đồn, đã trở thành một danh từ rất phổ biến. Từ sau năm 2008, không có bao nhiêu người tin rằng cái gọi là chuyên gia kia, Sở Vân Thăng đương nhiên cũng không tin.

    Tuy rằng trên mạng internet đã ầm ĩ náo loạn, cho dù quân đội không ngừng có các động thái trấn án, thì đại bộ phận người dân vẫn giữ nguyên tâm tính hiếu kỳ xem náo nhiệt, đương nhiên cũng có rất nhiều người tạo thành khủng hoảng. Chỉ cần nhìn đoàn người đông nghịt tranh nhau mua thực phẩm trong siêu thị là biết, nếu như không thể dẹp loạn đúng lúc, khủng hoảng sẽ tạo ra tổn thất kinh tế rất lớn.

    Sở Vân Thăng vô cùng tin tưởng vào phán đoán của bản thân. Đã từ lâu hắn cảm thấy có cái gì đó không thích hợp, nguyên nhân chính là bởi cuốn cổ thư tổ truyền của nhà hắn. Tuy rằng chữ trên cổ thử hoàn toàn là ký tự rối loạn, ngay cả giáp cốt văn cũng không phải, nhưng hắn vẫn có thể xác định đây là một cuốn cổ thư.

    Nói là cổ thư gia truyền, kỳ thực công dụng của nó cũng chỉ để lót chân giường chân tủ, bởi vì thoạt nhìn cuốn sách này đã rất cũ và hư nát, ngoại trừ hơi dày, không còn ưu điểm gì khác. Lão cha của Sở Vân Thăng luôn miệng nói rằng đây là quyển sách do tổ tiên để lại, có chết cũng không được bán đi, nhưng trên thực tế, khi Sở Vân Thăng thi lên đại học, cần dùng tiền, lão cha của hắn đã lén mang cuốn cổ thư gia truyền này mang đi khắp các tiệm đồ cổ và các tiệm cầm đồ, kết quả giám định chính là một thứ sách vô dụng, liên tục có người nói cuốn sách này nhiều nhất cũng chỉ dăm ba năm, hoàn toàn không giống với những lời lão cha hắn nói do tổ tiên truyền xuống. Điều này làm cho lão cha của Sở Vân Thăng vô cùng tức giận.

    Sau này, khi truyền đến tay Sở Vân Thăng, tiếp tục giữ chức vụ lót giường, mãi đến khi Sở Vân Thăng quyết định mua phòng riêng, cũng giống như lão cha hắn, đầy lòng kỳ vọng vác đến các chợ đồ cổ, vẫn như cũ không ai hỏi đến. Tức giận, Sở Vân Thăng không thèm để ý đến nó nữa, cái gọi là cổ thư gia truyền liền lẳng lặng làm cái gối đầu của hắn.

    Mãi đến một buổi tối, sau khi nói chuyện với bạn gái đã chia tay nhiều năm, Sở Vân Thăng say rượu, liền nhìn thấy cuốn cổ thư nhiều năm lặng lẽ này lại phát ra ánh sáng chói mắt một cách quỷ dị. Tuy rằng thời gian chỉ chừng 20 giây, thế nhưng Sở Vân Thăng chắc chắn hắn không nhìn lằm. Mặc dù bị bạn bè trêu rằng bị nước vào lão, nhưng hắn vẫn kiên trì rằng mình đã nhìn thấy.

    Sau đó, rất đương nhiên, vì bị tiền bạc thúc ép, hắn phải mang theo cuốn cổ thư đi khắp các phố đồ cổ, kết quả lại vẫn như trước không ai thừa nhận nó là một bảo bối. Vì vậy Sở Vân Thăng nổi ác tâm, đi làm giám định Cacbon gì gì đó. Kết quả giám định cho thấy cổ thư chẳng qua chỉ mới mười năm tuổi, căn bản chẳng phải là sách cổ gì đó.

    Giám định này, lúc ban đầu khiến cho Sở Vân Thăng rất chán nản, bất quá chẳng lâu sau hắn phát hiện ra có vấn đề rất kỳ quặc, sự tồn tại của thứ này, trong tay cha hắn không biết qua bao lâu thời gian, nhưng từ khi hắn có thể nhớ được mọi chuyện cho đến bây giờ, ít nhất đã qua hơn 20 năm. Mà chính mắt hắn nhìn thấy, kết quả giám định nhiều nhất chỉ là mười năm, nói rõ rằng cái thứ này vốn không phải đồ phế thải, trái lại tuyệt đối là kỳ thư.

    Sở Vân Thăng bỏ thời gian dài nghiên cứu chất lượng gỗ làm giấy, cũng không có kết quả gì, sau đó hắn để ý đến đồ hình cùng với văn tự kỳ quái của đồ thư, lại tiến hành nghiên cứu một thời gian dài nữa, bằng vào chữ Hán thậm chí là giáp cốt văn thì phát hiện hình như có chút liên hệ. Khi hắn mày mò học được khoảng chừng 300 văn tự tương đối đơn giản, thì năm đó vừa đúng là năm 2010.

    Chỉ là 300 chữ này không đủ để cho Sở Vân Thăng hiểu được toàn bộ ý tứ của cuốn cổ thư, thậm chí nội dung mười trang phía sau hắn xem cũng hoàn toàn không hiểu, thế nhưng chỉ mười trang mỏng manh này, Sở Vân Thăng miễn cưỡng đọc ra được lời cảnh cáo của tiền bối viết sách đối với hậu nhân: “ Thiên quỹ tuần hoàn, vạn pháp quy chỉnh, vũ nội nguyên phục, nhân gian hung hung”

    Đoạn thời gian này Sở Vân Thăng bị ái tình đả kích, tâm tình bất hảo, hơn nữa lúc này Mỹ công chiếu bộ phim “2012” nói về động đất, hồng thủy ảnh hưởng khắp thế giới, khiến cho hắn rất tò mò. Nhàm chán, hắn liền dựa theo các quy tắc tính toán trong cổ thư, đối chiếu với lịch hiện đại ngày nay, lập lại rát nhiều lần tính toán quý tích của mặt trời, mặc dù không tính là hoàn hảo, nhưng dưới sự tính toán này, sau những quy chỉnh cẩn thận thì thời gian trong cổ thư so với lịch Maya tức là ngày 21 tháng 12 năm 2012 đã muộn 7 ngày, nói cách khác, ngày 28 mới xuất hiện thiên địa cự biến.

    Sở Vân Thăng tính đi tính lại rất nhiều lần, lúc ban đầu hắn sợ vốn văn tự của mình ít ỏi, sẽ tính sai, sau này thì nhận biết được nhiều văn tự hơn, tính toán càng ngày càng chuẩn xác, thời gian vẫn đúng vào ngày 28. Lúc đó Sở Vân Thăng thập phần hoang mang, hắn không biết vì sao cuốn cổ thư này có một loại ma lực đặc thù, liên tục sai khiến hắn tin tưởng vào ngày đó nhất định có biến đổi cực lớn.

    Sau hắn lại nghiên cứu trác kim lịch của người Maya, sử dụng tính toán của cổ thư, phát hiện những tính toán của người Mỹ có chút sai lệch, bởi vì không nắm rõ tri thức của người Maya, chỉ có thể miễn cưỡng tính ra lời tiên đoán của họ sẽ xảy ra sau ngày 21.

    Chuyện này làm cho Sở Vân Thăng bị cuốn vào trong thời gian khá dài, hắn từng dùng nặc danh để tuyên bố tin tức về ngày này ở trên mạng, thế nhưng kết quả hoàn toàn là vô ích, bởi vì lúc đó các loại tiên đoán ngập trời, thậm chí nghiêm trọng hơn còn bị chính phủ khóa lại, truy bắt, bài post của hắn chẳng mấy chốc chìm vào đáy nước.

    Mãi đến ba tháng trước, hắn lại một lần nữa phát hiện ra ánh sáng rực rỡ lúc trước của cuốn cổ thư, lúc đó hắn vừa mới chuẩn bị tắt đèn đi ngủ, thì ánh sáng hoa mỹ đó, chiếu rọi toàn bộ phòng ngủ, gần như là xa hoa, trong khoảng thời gian ngắn, Sở Vân Thăng nhìn đến thất thần.

    Khi trên sách cổ phát sáng lần trước, bởi vì Sở Vân Thăng uống rượu, lại bị bạn bè hoài nghi, thành thử hắn gần như nghĩ rằng đó là ảo giác. Lần này hắn rất thanh tỉnh, sau khi khiếp sợ qua đi, hắn không còn cảm thấy hoài nghi nữa. Trong ba tháng tiếp sau, hắn gần như liều mạng chuẩn bị cho ngày đó. Những hành vi điên cuồng của hắn khiến cho bạn bè hắn đều cho rằng hắn phát điên, thậm chí còn có người muốn đưa hắn vào bệnh viện tâm thần.

    Phòng ở lúc trước hắn đi vay về mới mua được liền bị bán đi không chút do dự, toàn bộ những thứ đáng giá mà hắn cho rằng tương lai không cần dùng đến cũng bị bán sạch, đổi lấy một lượng tiền mặt khá lớn. Tại trung tâm Thân Thành cũng là nơi mà hắn cho rằng sẽ được quân đội bảo vệ, thuê một phòng nhỏ tại tầng hai, hắn không dám thuê ở tầng trệt, cũng không thuê ở tầng cao nhất, bởi vì trên cổ thư nói ‘thiên quỹ hồi phục’, chắc chán sẽ có một không gian vũ trụ với thiên quỹ khác đan xen vào, đến lúc đó nhất định sẽ có các sinh vật cường đại từ không gian kỳ dị ấy xâm lấn, lực lượng của chúng không phải những sinh vật địa cầu vốn bị phong bế trong thiên quỹ có khả năng chống đối.

    Sở Vân Thăng dùng thép kiên cố nhất bịt kín cửa sổ, ở bên trong căn phòng dự trữ rất nhiều thức ăn, nước sạch, cùng với rất nhiều đồ sinh hoạt. Phàm là thứ hắn cần đến, đều mua một đống. Hắn từng tính toán, nếu như một ngày một đêm thì hắn sẽ dùng hết tối đa 2 cân gạo, vì thế hắn điên cuồng mua gạo, tiêu phí hết hơn hai vạn đồng. Chừng đó theo hắn tự đánh giá cũng đủ cho hắn dùng vài chục năm.

    Đồng dạng với nước, muối, đường, giấy, pin thậm chí là kem đánh răng, xà phòng và bật lửa. Sau đó, hắn tram suy ngàn tính ra chợ giời tìm mua được một khẩu súng lục kiểu 92 và 100 viên đạn. Đến mấy ngày trước ngày 21, hơn mười vạn đồng gửi ở ngân hàng chỉ còn lại 2000 đồng. Cũng không phải hắn không muốn mua, mà khắp nơi trong phòng đã đầy ắp, thậm chí buồng về sinh lẫn giường cũng đầy những đồ là đồ.

    Chủ nhà của Sở Vân Thăng, một người ở nước ngoài, một người ở Thâm Quyến, ít khi quay về Thân Thành. Đến ngày cuối cùng trước ngày 21, hắn lén phá bức tường ngăn giữa hai phòng xép, tạo thành một cái cửa nhỏ, đóng kín cửa lớn cùng tất cả cửa sổ, sau đó lẳng lặng chờ đợi đại biến đổi bí ẩn tới.

    Không phải Sở Vân Thăng không muốn giúp đỡ bạn bè hắn, mà đáng tiếc là đến thời khắc tối hậu họ vẫn cho rằng hắn bị điên, thậm chí người thân của hắn cũng đều nghĩ như thế, hầu như không ai nguyện ý tin tưởng hắn.

    Bất quá, từ sáng sớm ngày hôm nay càng lúc càng có nhiều người gọi điện cho hắn, bởi vì chuyện mặt trời biến mất vào buổi sáng đã tạo ra chấn động cực lớn, rất nhiều người mặc dù tự đáy lòng cũng không muốn tin tưởng vào cái chuyện khó tin ấy có thể xảy ra, dù sao cũng quá hoang đường, thế nhưng khủng hoảng vẫn làn tràn trong đám đông, bởi vậy rất nhiều người biết hắn điên cuồng chuẩn bị, đã cố hỏi hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng chính Sở Vân Thăng cũng không biết sẽ phát sinh chuyện gì, bởi vì những văn tự phía sau dòng ‘thiên quỹ’ trên cổ thư hắn xem cũng không hiểu, hắn chỉ có thể kiên trì khuyên họ mau chuẩn bị vật tư. Khi trời gần tối, hắn còn đặc biệt đi đến siêu thị của tiểu khu đối diện xem xét, không ngờ ở bên trong đã hơn một nửa trống rỗng.

    Bản tin buổi tối lại nhiều lần cường điệu tuyên truyền rằng hiện tượng này có căn cứ khoa học, sẽ không có ngày tận thế, đồng thời ở nước ngoài, dân chúng biểu tình yêu cầu chính phủ công bố chân tướng sự việc càng ngày càng nghiêm trọng, thậm chí toàn bộ các trang web tin tức đều giật lên cùng một tiêu đề:

    Mặt trời biến mất, lời tiên đoán Maya trở thành sự thật sao?

    Tận thế, bạn chuẩn bị tốt chưa?

    2012, bạn đã mua vé tàu chưa?

     
    Last edited by a moderator: 15/1/12
  2. Hắc Ám Huyết Thời Đại
    Tác giả: Thiên Hạ Phiêu Hỏa

    Quyển 1: Năm 2012 mặt trời biến mất
    Chương 2: Khủng hoảng toàn cầu.


    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: vipvandan





    Sở Vân Thăng tắt máy tính, hắn đoán là tình hình sẽ ngày càng tồi tệ, nhưng hắn chẳng còn tâm trí cũng chẳng có thời gian mà đi tìm hiểu mấy chuyện này nữa, bây giờ việc hắn phải làm là phải học được cách chế phù theo đúng như cách tu luyện mà sách cổ đã viết. Trên thực tế, khi hắn đã đọc hiểu được khoảng hơn 300 chữ trong đó, hắn đã biết là hắn có thể chế tác Nguyên phù, vì thế hắn chú tâm dựa vào sách cổ chế tác thêm mấy tấm Nguyên phù khác, nhưng đều không hiệu quả gì, nhưng sau đó hắn lại càng thấy hứng thú hơn.

    Kể từ sau khi xảy ra chuyện mặt trời biến mất vào buổi sáng đến nay, hắn bỗng nhiên phát hiện ra rằng trong số đống Nguyên phù mà hắn chế tác, có một tấm giống hệt như tấm phù Quang Mang được chế tác thành công mà trong sách cổ đã viết.

    Sở Vân Thăng đoán là việc mặt trời biến mất vào buổi sáng đã dẫn đến sự bắt đầu của cái gọi là Vạn pháp quy chỉnh, tấm nguyên phù này được một sức mạnh thần bí nào đó kích hoạt, bỗng nhiên lại có thể dùng được.

    Hắn lại tiếp tục nghiên cứu cặn kẽ nguyên tắc chế phù trong sách cổ, cuối cùng cũng hiểu ra rằng hoá ra phù nãi của Nguyên phù chính là con đường chỉ dẫn thiên địa pháp tắc, là con đường bắt buộc phải qua để dẫn nguyên khí của trời đất vào trong tấm nguyên phù mà sách cổ đã viết. cho nên lúc hoạ phù yêu cầu người chế phù phải dùng nguyên khí với một nguyên tắc nhất định nhập mình vào trong đó, như vậy thì sau khi việc chế phù hoàn thành, tấm phù mới có thể sinh ra con đường nối với pháp tắc thiên địa, kích hoạt Nguyên phù.

    Mà tấm nguyên phù ngẫu nhiên được kích hoạt đó lại nằm ngoài tầm hiểu biết của Sở Vân Thăng, bởi vì khi đó hắn không hề có tấm phù dẫn nguyên khí trời đất, sở dĩ tấm phù đó được kích hoạt, hắn đoán là do đêm đó khi tấm phù phát sáng, tấm Nguyên phù đó được Sở Vân Thăng dùng làm cáu kẹp sách, kẹp vào giữa quyển sách cổ, có thể là bằng một cách không thể lý giải nào đó, quyển sách cổ đã cải tạo lại tấm Nguyên phù giả của hắn.

    Sở Vân Thăng không biết lần sao cuốn sách cổ sẽ phát sáng vào lúc nào, việc lợi dụng ánh sáng của cuốn sách cổ để cải tạo Nguyên phù rõ ràng là chuyện không đáng tin cậy cho lắm, nên hắn quyết định phải tu luyện được nguyên khí trời đất trước.

    Loại năng lượng đầu tiên giữa thiên và địa do quyển sách cổ biến ra, trong năm nghìn năm qua lại được một quy luật thần bí nào đó bài xích ra khỏi chu vi của cả Thái Dương hệ, điều đó cũng có nghĩa là trong năm nghìn năm nay, trên trái đất không hề nhận được bất kỳ loại nguyên khí nào, mà theo cách nói trong sách cổ là Thiên quỹ đã bị phong bế.

    Sau sự kiện mặt trời buổi sáng biến mất, sự hoạt động bất thường của Nguyên phù khiến cho trực giáo của Sở Vân Thăng luôn cảm nhận được sự tiếp cận của Thiên quỹ trong không gian vô biên, có lẽ không ít nguyên khí của trời đất đã được tiết ra và nhập vào địa cầu, vì thế buổi tối hắn bình tĩnh trở lại và luyện nguyên khí theo đúng cách trong sách cổ.

    Giai đoạn này trong sách cổ gọi là luyện khí, hay nói đơn giản hơn là đem nguyên khí có tính vô thuộc giữa trời và đất luyện thành nguyên khí của cơ thể mình.

    Quá trình này có một điểm rất khó là làm thế nào để dẫn được nguyên khí đó vào trong cơ thể, cũng chính là cửa ải khó nhất, nguyên khí giữa trời và đất là thứ không màu không mùi và vô hình, năm giác quan bình thường của con người không thể cảm nhận được.

    Cách đơn giản nhất là dựa vào sự giúp đỡ của Nguyên phù thiên địa, trực tiếp dẫn nguyên khí vào cơ thể qua Nguyên phù, sau đó dùng nguyên khí tồn tại trong cơ thể xoá bỏ ý thức của bản thân, mở ra thế giới nhận thức thứ tư, mà Sở Vân Thăng tự hiểu là cái gọi là giác quan thứ sáu, từ đó đạt được sự cộng hưởng kết nối giữa ý thức và nguyên khí trời đất của thế giới bên ngoài.

    Sở Vân Thăng không có loại Nguyên phù này, tấm Nguyên phù duy nhất được kích hoạt là tấm Nguyên phù ly hoả dùng để thôi thần hoả, như vậy rõ ràng là cách đơn giản nhất này không thể thực hiện được, vậy thì chỉ có thể dùng cách nguyên thuỷ nhất, cũng chính là dựa vào pháp quyết trong sách cổ, trong lòng thầm nghĩ, phải không ngừng dựa vào pháp quyết trong sách cổ để điều chỉnh ý thức tư duy, đạt đến mức mở ra được thế giới tư duy thứ tư, điều kiện cần thiết là bên cạnh phải có đủ nguyên khí thiên địa và tư chất của người thi pháp.

    Sở Vân Thăng sớm đã biết tư chất của mình không có gì nổi bật, cứ theo những giới thiệu của sách cổ, hắn đã dựa vào tình hình của bản thân để tính toán, bản thân hắn và cái gọi là thiên tài còn cách nhau rất xa, hắn cũng chỉ là một kẻ tầm thường, điều này khiến cho hắn vô cùng chán nản, nhưng có sách cổ trong tay, cuối cùng hắn vẫn cảm thấy mình thật là may mắn.

    Sở Vân Thăng ôm chặt lấy cuốn sách cổ, ngồi trên sàn nhà, bắt đầu thử luyện khí. Trước đây đọc tiểu thuyết, hắn luôn thấy mấy thứ này dường như rất đơn giản, đến khi hắn tự mình thử nghiệm, mới biết quả thật không hề đơn giản!

    Không biết là tại nguyên khí trời đất quá ít hay là tại tố chất của bản thân quá kém mà suốt cả một đêm liền, Sở Vân Thăng dùng hết sáu giờ đồng hồ để tu luyện mà vẫn không có chút cảm giác nàom ngày tu luyện đầu tiên của hắn không xuất hiện kỳ tích, hắn hiểu rằng muốn thành công thì cần phải bỏ ra nhiều công sức hơn nữa, ngày ngày đều phải kiên trì bỏ ra nhiều thời gian hơn nữa thì mới thành công được.

    Suốt một đêm lăn lộn, cảm giác thất bại của Sở Vân Thăng vô cùng mãnh liệt, nên dứt khoát là sẽ ngủ một giấc no nê, nhưng kết cục lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

    Là điện thoại của đồng nghiệp Dư Tiểu Hải, hắn có quan hệ rất tốt với Sở Vân Thăng, hai ngày trước hắn còn nghi ngờ đầu óc Sở Vân Thăng có vấn đề, Sở Vân Thăng lấp tức nghe điện thoại, liền nghe thấy tiếng Dư Tiểu Hải đầy kích động hét lớn trong điện thoại:

    “Anh Sở, lần này xảy ra chuyện lớn rồi, anh quả là lợi hại, anh phải giúp đỡ anh em mới được…”

    “ Ừm. Anh nói chuyện mặt trời hôm qua biến mất à? Trên ti vi không phải đã giải thích là….” Sở Vân Thăng cẩn thận nói, hắn quả thật là có đôi chút sợ hãi khi bị các bạn khinh miệt.

    “ Anh, đến lúc này mà anh còn giấu tôi, khi nãy mặt trời lại biến mất rồi, biến mất nửa giờ đồng hồ cơ đấy! Lẽ nào anh lại không biết? Mẹ kiếp, bây giờ tất cả mọi người trên trái đất này đều điên hết cả rồi, anh lên phố mà xem, tất cả đều phát điên hết rồi!”

    “Lại biến mất à?” Sở Vân Thăng quả thật vẫn không biết, sau khi hắn tu luyện bị thất bại thì liền thất vọng vùi đầu vào ngủ, nhưng dù sao việc mặt trời lại biến mất lần nữa cũng không làm cho hắn bị kích động lắm, hắn nghĩ hắn cũng đã đoán biết được kết quả cuối cùng rồi.

    Trong sách cổ có ghi chép, bởi vì Thiên quỹ khôi phục lại trạng thái ban đầu, vạn pháp quy chỉnh, năng lượng trời đất sau khi bị kích động sẽ tạm thời hút các hạt như photon trong vũ trụ cũng chính là về cơ bản ánh sáng mặt trời sẽ không thể chiếu đến trái đất, Sở Vân Thăng không hiểu được những hình vẽ và văn tự phức tạp trong sách cổ nên không thể nắm được cách tính toán của quy luật này của nó, vì thế nên cũng không thể dự đoán được khoảng thời gian đen tối này sẽ kéo dài trong bao lâu.

    “ Anh Sở, bây giờ phải làm thế nào? Rốt cuộc thì trái đất có bị huỷ diệt không? Chúng tôi đều lo lắng chết đi được đây!”

    “Ông đây đã nói với các người từ lâu rồi, bây giờ mới chịu tin sao? Trước đây các anh đã mắng tôi thế nào, bây giờ thì thảm rồi chứ!” Sở Vân Thăng kích động như người bị kết tội oan nay được xử lại án, ba tháng nay, hắn dường như bị coi là một tên khùng, cái áp lực và nỗi sợ hãi đó cuối cùng cũng được phát tiết, hắn cảm thấy một niềm vui khó hiểu tràn ngập tâm trí.

    “ Anh Sở, anh đừng chế giễu chúng tôi được không? Anh nói đi, chuyện này rút cuộc là thế nào? Chúng ta liệu có chết hết không? ”

    “ Không. Tôi biết rất rõ tình hình, tôi biết là vào ngày 28, toàn cầu sẽ rơi vào bóng tối, đến lúc đó các anh nên chuẩn bị đồ dùng để tránh rét và thật nhiều lương thực, tôi cũng không biết là tình hình sẽ kéo dài trong bao lâu nữa!” Sở Vân Thăng thật thà kể hết những gì mà hắn nắm được cho đồng nghiệp nghe.

    “Tất cả đều rơi vào bóng tối? Vậy thì mặt trời ở đâu? Nếu như mặt trời biến mất rồi thì trái đất sẽ quay quanh cái thứ gì chứ? Trái đất ngừng quay đâu phải trò đùa?”

    “ Cậu đừng có nghĩ quá lên như thế, hoàn toàn không phải là mặt trời biến mất, có một điểm mà các chuyên gia trên ti vi nói không sai, nếu như mặt trời biến mất thì trái đất sẽ mất đi lực hút để chuyển động, chúng ta đã chết từ lâu rồi, yên tâm đi, mặt trời sẽ không biến mất đâu, chỉ là chúng ta không nhìn thấy mà thôi, có lẽ là qua một thời gian nữa tình hình sẽ được khôi phục lại thôi.” Sở Vân Thăng suy nghĩ một lát rồi giải thích lại như vậy, chứ nếu như cứ nói cho Dư Tiểu Hải đúng như cách giải thích trong sách cổ thì có lẽ nói ba ngày cũng không hết được.

    “ Anh này, anh đừng có lừa tôi đấy, bây giờ anh là thần tượng của chúng tôi rồi đó!”

    “ Ba ngày trước còn coi ông đây là một tên khùng, hôm nay lại trở thành thần tượng của chúng mày rồi sao, đám cháu nội này? ” Sở Vân Thăng đột nhiên có cảm giác như tiểu nhân đắc chí vậy.

    “ Alo… Alo… ****… lại mất tín hiệu rồi!” Dư Tiểu Hải ở đầu dây bên kia tức giận tắt điện thoại đi, vội vàng rời khỏi công ty, bây giờ sóng điện thoại lúc có lúc không, càng khiến cho người ta bị khủng hoảng, các tầng của công ty cũng chẳng còn mấy người nữa, hầu hết mọi người đều không đi làm, đâu đâu cũng là cảnh hoảng loạn khi loài người phải đối diện với tai hoạ không thể lường trước được.



     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)