Giá Như Thời Gian Trở Lại - Chương I

  1. Vũ Thị Như Quỳnh

    Vũ Thị Như Quỳnh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    30/11/20
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    2
    [​IMG]

    Giá Như Thời Gian Trở Lại
    Tác Giả: Vũ Thị Như Quỳnh
    Chương I​

    Giá như thời gian trở lại thì họ sẽ có thể bên nhau đến khi ấy.....
    ... Tiếng chuông điện thoại reo lên trong căn phòng trọ của một cô gái. Cô gái nhắc máy lên nghe cuộc gọi của người yêu.
    - A lô, anh gọi em có chuyện gì vậy? Hay nhớ em rồi ư?
    - Ừ, anh có chuyện muốn nói với em. Chúng ta chia tay đi.
    - "Chia tay"? Tại sao? Anh bảo chúng ta chia tay ư? Anh nghĩ ba năm trời của chúng ta giành cho nhau như trò đùa ư? Thật quá đáng! Hãy cho em lí do đi!
    - Thích!
    - Haha, "thích"!? Anh nói nghe hay nhỉ? Ba năm đấy! Anh hiểu không? Nó dài lắm đấy, nếu anh đã không thích em thì sao lại bắt đầu với em? Anh hơi bị quá đáng rồi đấy!
    - Ừ, em không dám chia tay ư?
    - Ừ, chia tay thì chia tay!
    Nói xong, cô gái cúp máy cái "rập"
    - Anh nghĩ tôi không dám chia tay với anh ư? Đã vậy tôi sẽ gạt bỏ anh ra khỏi trái tim với tâm hồn tôi. - Cô gái ngồi khóc một mình, thì thầm nói với bản thân.
    Sau 1 tháng họ chia tay với nhau. Trong một buổi tối tĩnh lặng, căn phòng của cô gái bỗng vang lên một hồi chuông điện thoại của người ấy. Đúng vậy, tiếng chuông điện thoại báo hiệu người yêu cô gọi đến. Cũng như bình thường, phản xạ của một người có tình yêu, cô nhanh chóng đến bên điện thoại, bắt máy một cách nhanh chóng:
    - Anh gọi tôi làm gì nữa! Chẳng phải chúng ta chia tay rồi sao!?
    - Em ăn tối chưa? Đừng có uống sữa trước khi ăn cơm đấy. Em sẽ bị đau bụng vì thói quen xấu đó. Nếu lỡ uống rồi thì em hãy đợi lúc nữa mới ăn cơm.
    - Mặc kệ tôi, đâu liên qua gì đến anh!?
    - Ừ, chúng ta chia tay rồi đấy...
    Tút... tút... tút.... Tiếng tắt máy vang vọng lại trong tai của cô gái, niềm tiếc nuối, đau khổ với nhớ thương của cô lại dâng trào.
    - Tôi đã dường như quên được anh, tại sao anh lại gọi cho tôi với những lời như thế chứ?...
    Vào tối hôm thứ hai, vẫn người đó, vẫn thời gian đấy. Người yêu cô lại gọi cho cô gái.
    - A lô em, trời trở lạnh rồi đấy, nhớ mặc áo ấm vào nha, cái áo anh mua cho em đấy, cái áo đó ấm lắm, mặc vào cho đỡ lạnh.
    - Tôi biết rồi.
    - Ừ, chúng ta chia tay rồi đấy.
    Nghe xong câu đó, cô gái liền tắt máy với vẻ mặt giận dữ.
    - Tôi cần gì anh phải nói!? Không nói tôi cũng tự biết.
    Chuyện cứ tiếp diễn cho đến ngày thứ sáu, thứ bảy. Vào ngày thứ sáu, người yêu cô gái vẫn gọi đến.
    - Em cho con Mi-lu ăn chưa? Hộp thức ăn anh mua nếu tính ra thì cũng còn nhiều đấy, em nhớ cho nó ăn mỗi ngày nha.
    - Tôi đưa nó đi cho rồi, nên đừng quan tâm nữa.
    - Ừ, chúng ta chia tay rồi đấy.
    Tút... tút... tút.... Chuyện lặp đi lặp lại trong vòng một tuần, khiến cho cô ấy cảm thấy thật khó hiểu. Đến ngày thứ bảy.
    - Tôi mặc áo ấm rồi, ăn luôn rồi, tôi cũng cho con Mi-lu ăn rồi, tôi đã làm mọi thứ rồi.
    - Haha. Hôm qua em nói đưa con Mi-lu cho người khác rồi. Ha ha, em vẫn không giỏi nói dối như mọi khi nhỉ?.
    - Tôi... tôi... tôi...
    - Anh mới mua bánh với sữa cho em rồi đấy, nhớ nhận rồi ăn nhớ.
    - Tôi không cần anh quan tâm.
    - Ừ, chúng ta....
    - "Chúng ta chia tay rồi đấy". Anh định nói thế, đúng chứ?
    - Ừ....
    Nói xong, chàng trai liền tắt máy cái "rập". Từ ngày hôm đó, chàng trai cứ gọi điện cho cô thì cô không bắt máy. Một tuần sau, mẹ của chàng trai đó gọi cho cô gái với giọng nói đau buồn.
    - Con... con trai cô... nó... mất rồi...
    - Cô... Cô nói sao cơ?
    Nói xong cô liên hỏi địa chỉ bệnh viện rồi đến chỗ của chàng trai. Cô lay người anh ấy, gọi anh ấy dậy với một niềm tin anh ấy vẫn sống.
    - Này, anh dậy đi chứ, anh đâu có thể chết như vậy, anh phải sống chứ, sống để đối mặt với em chứ. A, em chưa mặc áo ấm đâu này, anh dậy nhắc em đi. Em chưa ăn uống gì đâu đấy, anh mua đồ ăn cho em đi. Con Mi-lu cũng hết đồ ăn rồi, anh dậy chăm sóc nó đi, anh dậy đi chứ ở đấy mãi làm gì....
    Nói một hồi xong, chàng trai vẫn im lặng.
    - Hay chúng mình yêu nhau lại nhé, sống thiếu anh em không sống được đâu... Anh trong tim em mãi mãi đấy… Em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu… Anh cũng vậy anh nhé!...
    Mưa vẫn rơi… Có một cô gái cầm hai chiếc điện thoại…. Một trắng, một đen… của cô với của anh…
     
    Last edited by a moderator: 30/11/20
    Chpn thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)