Giá Như Thời Gian Trở Lại - Chương I

  1. Vũ Thị Như Quỳnh

    Vũ Thị Như Quỳnh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    30/11/20
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    4
    [​IMG]

    Giá Như Thời Gian Trở Lại
    Tác Giả: Vũ Thị Như Quỳnh
    Chương I​

    Giá như thời gian trở lại thì họ sẽ có thể bên nhau đến khi ấy.....
    ... Tiếng chuông điện thoại reo lên trong căn phòng trọ của một cô gái. Cô gái nhắc máy lên nghe cuộc gọi của người yêu.
    - A lô, anh gọi em có chuyện gì vậy? Hay nhớ em rồi ư?
    - Ừ, anh có chuyện muốn nói với em. Chúng ta chia tay đi.
    - "Chia tay"? Tại sao? Anh bảo chúng ta chia tay ư? Anh nghĩ ba năm trời của chúng ta giành cho nhau như trò đùa ư? Thật quá đáng! Hãy cho em lí do đi!
    - Thích!
    - Haha, "thích"!? Anh nói nghe hay nhỉ? Ba năm đấy! Anh hiểu không? Nó dài lắm đấy, nếu anh đã không thích em thì sao lại bắt đầu với em? Anh hơi bị quá đáng rồi đấy!
    - Ừ, em không dám chia tay ư?
    - Ừ, chia tay thì chia tay!
    Nói xong, cô gái cúp máy cái "rập"
    - Anh nghĩ tôi không dám chia tay với anh ư? Đã vậy tôi sẽ gạt bỏ anh ra khỏi trái tim với tâm hồn tôi. - Cô gái ngồi khóc một mình, thì thầm nói với bản thân.
    Sau 1 tháng họ chia tay với nhau. Trong một buổi tối tĩnh lặng, căn phòng của cô gái bỗng vang lên một hồi chuông điện thoại của người ấy. Đúng vậy, tiếng chuông điện thoại báo hiệu người yêu cô gọi đến. Cũng như bình thường, phản xạ của một người có tình yêu, cô nhanh chóng đến bên điện thoại, bắt máy một cách nhanh chóng:
    - Anh gọi tôi làm gì nữa! Chẳng phải chúng ta chia tay rồi sao!?
    - Em ăn tối chưa? Đừng có uống sữa trước khi ăn cơm đấy. Em sẽ bị đau bụng vì thói quen xấu đó. Nếu lỡ uống rồi thì em hãy đợi lúc nữa mới ăn cơm.
    - Mặc kệ tôi, đâu liên qua gì đến anh!?
    - Ừ, chúng ta chia tay rồi đấy...
    Tút... tút... tút.... Tiếng tắt máy vang vọng lại trong tai của cô gái, niềm tiếc nuối, đau khổ với nhớ thương của cô lại dâng trào.
    - Tôi đã dường như quên được anh, tại sao anh lại gọi cho tôi với những lời như thế chứ?...
    Vào tối hôm thứ hai, vẫn người đó, vẫn thời gian đấy. Người yêu cô lại gọi cho cô gái.
    - A lô em, trời trở lạnh rồi đấy, nhớ mặc áo ấm vào nha, cái áo anh mua cho em đấy, cái áo đó ấm lắm, mặc vào cho đỡ lạnh.
    - Tôi biết rồi.
    - Ừ, chúng ta chia tay rồi đấy.
    Nghe xong câu đó, cô gái liền tắt máy với vẻ mặt giận dữ.
    - Tôi cần gì anh phải nói!? Không nói tôi cũng tự biết.
    Chuyện cứ tiếp diễn cho đến ngày thứ sáu, thứ bảy. Vào ngày thứ sáu, người yêu cô gái vẫn gọi đến.
    - Em cho con Mi-lu ăn chưa? Hộp thức ăn anh mua nếu tính ra thì cũng còn nhiều đấy, em nhớ cho nó ăn mỗi ngày nha.
    - Tôi đưa nó đi cho rồi, nên đừng quan tâm nữa.
    - Ừ, chúng ta chia tay rồi đấy.
    Tút... tút... tút.... Chuyện lặp đi lặp lại trong vòng một tuần, khiến cho cô ấy cảm thấy thật khó hiểu. Đến ngày thứ bảy.
    - Tôi mặc áo ấm rồi, ăn luôn rồi, tôi cũng cho con Mi-lu ăn rồi, tôi đã làm mọi thứ rồi.
    - Haha. Hôm qua em nói đưa con Mi-lu cho người khác rồi. Ha ha, em vẫn không giỏi nói dối như mọi khi nhỉ?.
    - Tôi... tôi... tôi...
    - Anh mới mua bánh với sữa cho em rồi đấy, nhớ nhận rồi ăn nhớ.
    - Tôi không cần anh quan tâm.
    - Ừ, chúng ta....
    - "Chúng ta chia tay rồi đấy". Anh định nói thế, đúng chứ?
    - Ừ....
    Nói xong, chàng trai liền tắt máy cái "rập". Từ ngày hôm đó, chàng trai cứ gọi điện cho cô thì cô không bắt máy. Một tuần sau, mẹ của chàng trai đó gọi cho cô gái với giọng nói đau buồn.
    - Con... con trai cô... nó... mất rồi...
    - Cô... Cô nói sao cơ?
    Nói xong cô liên hỏi địa chỉ bệnh viện rồi đến chỗ của chàng trai. Cô lay người anh ấy, gọi anh ấy dậy với một niềm tin anh ấy vẫn sống.
    - Này, anh dậy đi chứ, anh đâu có thể chết như vậy, anh phải sống chứ, sống để đối mặt với em chứ. A, em chưa mặc áo ấm đâu này, anh dậy nhắc em đi. Em chưa ăn uống gì đâu đấy, anh mua đồ ăn cho em đi. Con Mi-lu cũng hết đồ ăn rồi, anh dậy chăm sóc nó đi, anh dậy đi chứ ở đấy mãi làm gì....
    Nói một hồi xong, chàng trai vẫn im lặng.
    - Hay chúng mình yêu nhau lại nhé, sống thiếu anh em không sống được đâu... Anh trong tim em mãi mãi đấy… Em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu… Anh cũng vậy anh nhé!...
    Mưa vẫn rơi… Có một cô gái cầm hai chiếc điện thoại…. Một trắng, một đen… của cô với của anh…
     
    Last edited by a moderator: 30/11/20
    ZizZaz and Chpn like this.
  2. Vũ Thị Như Quỳnh

    Vũ Thị Như Quỳnh Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    30/11/20
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    4
    [​IMG]

    Giá Như Thời Gian Trở Lại
    Tác Giả: Vũ Thị Như Quỳnh
    Chương II

    Trong cuốn nhật kí cũ nát của một cô gái nào đó đã có một câu chuyện tình...

    Ngày 13/08: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi bước lên lớp 8, tôi thân được với một người bạn khác giới, cậu ấy vừa học giỏi lại luôn quan tâm và chăm sóc tôi.
    Ngày 23/08: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi và cậu ấy vẫn rất thân với nhau và bị người ta đồn rằng yêu nhau. Nhưng chúng tôi vẫn bỏ ngoài tai.
    Ngày 21/09: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi và cậu ấy cãi nhau, giận hờn nhau rất lâu.
    Ngày 03/10: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Trên đường về nhà, tôi bị ngã xe, xe hư, chân đau, tôi không biết phải đi về như nào. Trong khi không biết làm thế nào về nhà, cậu ấy chạy lại tới, vừa cõng tôi, vừa dắt xe cho tôi và cậu ấy. Liên tục hỏi tôi có làm sao không. Cậu ấy đưa tôi về tận nhà, rồi còn giúp tôi tôi thuốc. Đã vậy còn đi mua thuốc giảm đau cho tôi uống để bớt đau. Tôi khóc trong sự vô tâm của mình và sự tận tình của cậu ấy. Cậu ấy thấy tôi khóc và cũng không dám hỏi, có lẽ nghĩ tôi đau nên khóc. Ba mẹ gọi xin cô giáo chủ nhiệm cho tôi nghỉ vài ba hôm để chữa chân.
    Ngày 19/10: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Chân tôi đã khỏi hẳn, tôi bắt đầu đi học lại. Trong lúc đang tìm người mượn vở để chép lại bài những hôm tôi nghỉ học, thì cậu ấy ra chỗ tôi, ngồi vào chỗ của người ngồi trước tôi, quay xuống, nhìn tôi và đưa tôi cuốn vở.
    - "Đây, có phải cậu cần thứ này không? Tớ chép giúp cậu phần bài mà lúc cậu nghỉ học rồi đây!" - Cậu ấy nói:
    Cậu ấy mỉm cười và nhìn tôi, le lói những tia nắng chiếu vào khiến cho khung cảnh lúc ấy thật thơ mộng. Có lẽ, cậu ấy mang lại cho tôi cảm giác ấm áp và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Và tôi và cậu ấy làm hòa lúc nào cũng không hay.
    Ngày 01/11: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Chúng tôi thi hết học kì I, mọi năm, tôi thường học một mình, nhưng năm nay tôi và cậu ấy học cùng nhau, cùng nhau giải quyết những đề ôn thi của những năm trước, học cùng nhau đến tận khuya, có hôm đến cả sáng.
    Ngày 09/11: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Ngày thi học kì, tôi và cậu ấy đã làm hết bài trong đề thi, và tự tin rằng mình sẽ được điểm cao.
    Ngày 20/11: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Chúng tôi biết điểm thi, do sơ suất, tôi đã vô tình viết tắt một chữ nên điểm thấp hơn cậu ấy, cậu ấy vẫn bên tôi và an ủi tôi.
    Ngày 01/12: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi thích một anh lớp trên, cậu ấy biết và ủng hộ tôi, nhưng tôi thấy một chút man mác buồn từ khuôn mặt vui vẻ của cậu ấy.
    Ngày 20/12: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi tỏ tình với anh tiền bối kia, bị từ chối, tôi buồn, cậu ấy vẫn bên cạnh an ủi tôi.
    Ngày 01/01: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi vượt qua cú sốc tâm lí bị từ chối tình cảm và tôi đã trởi lại vui vẻ như trước, để ăn mừng, tôi và cậu ấy đi ăn uống và vui chơi cùng nhau cả ngày.
    Ngày 14/02: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Cậu ấy tỏ tình với tôi. Tôi từ chối vì chỉ xem cậu ấy là bạn. Và cũng gần đến lúc thi cuối kì nên tôi muốn tập trung ôn thi.
    Ngày 30/03: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Thi cuối học kì cận kề, tôi từ chối sự quan tâm và học cùng với cậu ấy. Tôi học quá sức nên bị ốm. Cậu ấy nghe tin tôi ốm nên đến thăm, cậu ấy mua cháo cho tôi ăn, mua thuốc cho tôi uống. Thật ấm áp làm sao, nhưng tôi rất muốn khóc.
    Ngày 15/03: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Chúng tôi thi học kì II xong, cậu ấy cũng tỏ tình với tôi, lần này tôi đồng ý.
    Ngày 01/04: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Tôi và cậu ấy cùng nhau đi chơi vào những ngày cuối năm của kì học. Tôi tận hưởng những niềm hạnh phúc đấy.
    Ngày 03/05: Cậu 14 tuổi, tôi 14 tuổi. Chúng tôi được nghỉ hè. Tôi và cậu ấy thật sự tận hưởng cái kì nghỉ hè cuối cùng đó.
    Ngày 01/08: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Vào năm học mới, chúng tôi đã có những kỉ niệm đẹp bên nhau. Và hứa với nhau sẽ cùng đỗ vào trường cấp ba và trường đại học cả hai mong ước.
    Ngày 30/11: Câu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Tôi đi chơi cùng cậu ấy, trong lúc cậu ấy đi mua nước cho cả hai, tôi đã bị một vài anh lớn tuổi hơn trêu ghẹo. Cậu ấy không ngại ngần , đi đến giải vây cho tôi. Những người đó còn định đánh cậu ấy, nhưng cũng may có người đi đường giúp chúng tôi, chứ tôi chẳng biết làm thế nào.
    Ngày 21/10: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Cậu ấy bị bệnh, nghỉ học.
    Ngày 01/01: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Cậu ấy vẫn bị bệnh từ đó đến giờ, tôi luôn đến thăm cậu ấy tại bệnh viện.
    Ngày 21/02: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Cậu ấy lén nhìn tôi rồi khóc thầm, có lẽ là không muốn tôi lo lắng.
    Ngày 15/03: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Chúng tôi kỉ niệm ngày quen nhau tại bệnh viện, cậu ấy vẫn vui vẻ tươi cười với tôi.
    Ngày 19/05: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Tôi khóc....
    Ngày 30/05: Cậu 15 tuổi, tôi 15 tuổi. Tôi thi để đỗ vào trường cấp ba hằng mong ước.
    Ngày 22/07: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Tôi đỗ vào ngôi trường mà cả hai hằng mong ước, tôi đã thực hiện được một nửa mong ước cho tôi, và cho cả cậu ấy....
    Ngày 01/08: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Tôi bắt đầu năm học mới không có cậu.
    Ngày 30/10: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Tôi được một anh lớp trên tỏ tình, tôi từ chối và nói rằng tôi có người yêu rồi.
    Ngày 04/12: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Tôi bắt gặp một chàng trai dìu dắt cô gái sau khi bị ngã xe. Kí ức tôi với cậu ấy lại ùa về. Tôi khóc....
    Ngày 15/03: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Hôm nay là ngày kỉ niệm của tôi và cậu ấy yêu nhau. Chúc mừng đôi ta kỉ niệm một năm bên nhau không trọn vẹn.
    Ngày 19/05: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Tôi vẫn chú tâm vào học và không để tâm tới mọi thứ xung quanh.
    Ngày 30/05: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Đây là kì nghỉ hè không có cậu từ khi quen nhau.
    Ngày 11/07: Cậu 15 tuổi, tôi 16 tuổi. Tôi quyết định đi đến những nơi có nhiều kỉ niệm nhất của đôi ta.
    Ngày 01/08: Cậu 15 tuổi, tôi 17 tuổi. Bước lên năm hai của cấp ba, cận kề với đại học.
    Ngày 19/09: Tôi cũng không còn nghĩ ngợi gì xa xôi nữa nhưng vẫn nhớ đến cậu. Bằng cách học mà cậu ấy đã dạy tôi, tôi đã có thể làm tốt những bài kiểm tra.
    Ngày 16/10: Cậu 15 tuổi, tôi 17 tuổi. Tôi có số điểm cao nhất khối, bố mẹ tôi rất tự hào về tôi, nhưng tôi vẫn không hài lòng, dù có cố gắng chú tâm và cố quên đi cậu nhưng tôi vẫn không thể.
    Ngày 25/12: Cậu 15 tuổi, tôi 17 tuổi. Trên đường về nhà, tôi lại bị ngã xe. Xe lại bị hư, chân đau. Tôi không biết phải làm sao, thì nhớ đến cậu ấy. Tôi lấy điện thoại ra định gọi cho cậu ấy, thì tôi lại nhớ rằng cậu ấy không còn bên cạnh tôi nữa. Nước mắt rơi lăn dài trên má, mọi người đi đường nhìn tôi, nghĩ tôi bị đau nên khóc rồi giúp tôi gọi báo bố mẹ.
    Ngày 15/03: Cậu 15 tuổi, tôi 17 tuổi. Đây là năm thứ hai chúng ta không bên nhau. Kỉ niệm chúng ta bên nhau không trọn vẹn.
    Ngày 30/05: Cậu 15 tuổi, tôi 17 tuổi. Nghỉ hè năm thứ ba không có cậu bên cạnh lại bắt đầu...
    Ngày 29/07: Cậu 15 tuổi, tôi 17 tuổi. Tôi lại bị những người con trai khác trêu chọc. Tôi không cậu bên cạnh, cũng không thể tự giải quyết được những người này, nên tôi chỉ còn cách la lên cứu. Không ai ở xung quanh nên chẳng ai nghe thấy lời kêu cứu của tôi. Cũng may lúc đó, có một cảnh sát đi qua nên giúp tôi. Có lẽ tôi đã được cậu ấy giúp cho.
    Ngày 01/08: Cậu 15 tuổi, tôi 18 tuổi. Một năm học mới không có cậu bên cạnh. Đã là năm thứ ba rồi, năm cuối cấp, tôi muốn chú tâm vào học nhiều hơn nữa.
    Kết quả học tập của tôi đúng như bố mẹ tôi mong muốn. Nhưng tôi vẫn chẳng tài nào vui lên được.
    Ngày 21/12: Cậu 15 tuổi, tôi 18 tuổi. Tôi nhìn thấy những cặp đôi khác, lòng lại nhớ đến cậu ấy và tôi lúc trước.
    Ngày 15/03: Cậu 15 tuổi, tôi 18 tuổi. Kỉ niệm hai năm bên nhau không trọn vẹn.
    Ngày 19/05: Cậu 15 tuổi, tôi 18 tuổi. Kì thi cuối cấp bắt đầu, cái cảm giác căng thẳng như thi cuối cấp năm lớp 9 lại ùa về. Tôi càng chú tâm học tập hơn.
    Ngày 30/07: Cậu 15 tuổi, tôi 19 tuổi. Tôi thuận lợi đỗ thủ khoa trường đại học bách khoa Hà Nội. Và tôi đã hoàn thành trọn vẹn lời hứa giữa đôi ta.

    Tôi giờ đã là một thiếu nữ 19 tuổi rồi, nhưng cậu vẫn là một chàng trai 15 tuổi. Dù cho thời gian có trôi đi lâu như thế nào, tôi vẫn yêu cậu.
    Hôm nay, tôi nhớ cậu....


    Và từ đó đến giờ, cuốn nhật kí đó đã không còn được viết nữa. Chẳng biết giờ cô gái đó đã ra sao, nhưng giờ có lẽ, cô gái ấy đã tìm thấy được hạnh phúc mới của đời mình.
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/1/21
    DoctorCrazy and Dạ Tâm like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)