↑ ↓

[Truyện Việt] Game Thủ Tại Di Giới - Tác giả: phat123456 - C4

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi phat123456, 6/12/16.

  1. phat123456

    phat123456 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    11
    Đọc truyện của người khác nhiều lắm rồi, bây giờ muốn thử sáng tác 1 truyện, mình xin đăng vài chương lên cho các bạn xem rồi cho ý kiến đóng góp. Mình xin cám ơn! Đừng ném đá vui là chính nhé.

    Game thủ tại dị giới
    Chương 1: 12 năm



    Năm 2016.

    Thành phố X, nước Y.

    Mặt trời chói chang, xe cộ tấp nập, người dân thì đang vội vàng qua lại. Nguyễn Ngọc Anh bước vào quán net SuperCyber nổi tiếng cấu hình máy và đường truyền mạng mạnh nhất toàn quốc.

    Quán cũng khá đông khách, bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai hắn:

    - Vẫn chỗ cũ nhé Tiểu Vương Hầu?

    Không cần quay lại hắn cũng biết chủ nhân giọng nói này, ông anh quản lý quán net. Hắn đáp:

    - Ok. Thần Không trưởng lão.

    Nếu ai không quen thuộc sẽ tưởng đây là hai người bị hoang tưởng hoặc nghiện kiếm hiệp nặng, nhưng nếu là game thủ trung thành của game online Võ Lâm Truyền Kỳ thì sẽ không xa lạ gì hai cái tên này.

    Cách đây 12 năm lúc game online Võ Lâm Truyền Kỳ mới phát hành chỉ có 05 server, đến nay đã phát triển trở thành game online thành công nhất lịch sử, một tượng đài của ngàng công nghệ gameonline tại nước X. Mà Tiểu Vương Hầu là tên nhân vật bang chủ bang Cửu Long – bang hội đại diện server Tung Sơn đã đoạt chức vô địch tại giải thi đấu Thiên hạ đệ nhất bang lần thứ nhất. Còn Thần Không là trưởng lão phụ trách vấn đề tuyển mộ nhân sự và lo hậu cần của bang Cửu Long, nổi tiếng thông minh, nhạy bén, hào sảng, là đối tượng lôi kéo của hàng loạt bang hội hàng đầu khi đó.

    Nếu chỉ có vậy thì cả hai cũng không nổi tiếng như vậy. Tại thời điểm đó để tạo thanh thế và quảng cáo cho game, công ty VNG là công ty phát hành game online Võ Lâm Truyền Kỳ đã liên hệ với các công ty phát hành game Võ Lâm Truyền Kỳ tại ba quốc gia A, B, C để tổ chức giải đấu quốc tế đầu tiên cho game Võ Lâm Truyền Kỳ.

    Khi giải đấu diễn ra, dù chỉ mới được thành lập được chừng 06 tháng nhưng bang Cửu Long đã trở thành ngựa ô của giải, đánh bại hàng loạt đối thủ sừng sỏ để vào trận chung kết. Trận chung kết đó trở thành một truyền kỳ của tất cả các giải đấu tổ chức sau đó. Bang Cửu Long với sự chỉ huy của bang chủ Tiểu Vương Hầu đã thể hiện sức chiến đấu đáng kinh ngạc, hàng loạt chiến thuật được đưa ra khiến cho đội bạn không ít lần suýt thất thủ trong cuộc chiến công thành. Tuy nhiên do một số sự cố đáng tiếc của ban tổ chức dẫn đến bang Cửu Long thua chung cuộc trong sự tiếc nuối của người hâm mộ. Nguyễn Ngọc Anh - bang chủ bang Cửu Long đã hẹn một cuộc tái đấu vào mùa giải sau đã tạo sự mong đợi rất lớn đối với người hâm mộ. Tuy nhiên lời hứa hẹn đó đã mãi mãi không được thực hiện.

    Nguyễn Ngọc Anh chậm rãi tiến đến máy số 07, kéo ghế, ngồi xuống và mở máy như một thao tác quen thuộc. Màn hình đã được kích hoạt, hắn nhanh chóng đăng nhập vào game Võ Lâm Truyền Kỳ.

    Nhìn thấy một loạt hành động này, Võ Trần Thắng - Thần Không trưởng lão thở dài thầm nghĩ:

    - 11 năm rồi mà thằng Anh còn chưa quên được bé Ngọc nữa. Kiểu này không biết bao giờ nó mới lập gia đình đây. Ài…!

    Lúc này hắn đã đăng nhập thành công vào game Võ Lâm Truyền Kỳ, trên màn hình xuất hiện 02 cửa sổ game: Một cửa sổ là nhân vật Tiểu Vương Hầu, một cửa sổ khác là một nhân vật nữ tên Nam Cung Anh. Hắn nhấp vào hành trang của nhân vật Tiểu Vương Hầu, ô vật phẩm hoa hồng. Hắn nhấp nháy môi nói.

    - Bé Ngọc, anh tặng em đóa hồng này, anh mong em thích nó nhé em.

    Cảnh tượng này thu vào mắt của tất cả những người trong quán net. Do ở đây đa số là khách quen nên ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nguyễn Như Ngọc – chủ nhân vật Nam Cung Anh cách đây 12 năm cũng là một trong những thành viên sáng lập bang Cửu Long, giữ chức vụ Phó bang chủ. Nàng đã mất, nguyên nhân vì nàng mắc bệnh ung thư. Lúc đó Nguyễn Như Ngọc mới 18 tuổi nhưng đã được bác sỹ chuẩn đoán bị ung thu máu thời kỳ cuối chỉ còn sống được khoảng 03 tháng, khoảng thời gian này gia đình cho nàng tự do tự tại trong mọi việc và trong một dịp tình cờ nàng đã đến với game Võ Lâm Truyền Kỳ.

    Trong lúc chơi game, nàng đã gặp và được nhân vật Tiểu Vương Hầu giúp đỡ trong mọi việc, rồi hai người hẹn gặp mặt, trò chuyện, đi ăn uống, đi dạo và đi chơi với nhau. Tình yêu đầu đời đến lúc nào không hay. Có lẽ sức mạnh của tình yêu thật kỳ diệu, đến 12 tháng sau bệnh của nàng mới bộc phát ngay sau thời điểm bang Cửu Long đoạt chức vô địch tại giải thi đấu Thiên hạ đệ nhất bang lần thứ nhất.

    Khi hắn chạy đến nhà nàng thì nàng đã mất, người nhà nàng cảm động cám ơn hắn rất nhiều vì đã ở bên cạnh, động viên và giúp nàng vui vẻ trong suôt thời gian cuối cùng. Nàng để lại cho hắn một bức thư:

    - Tiểu Vương Hầu ơi! Thời gian vừa qua là khoảng thời gian vui vẻ nhất của Nam Cung Anh đó. Cám ơn anh lắm. Xin lỗi vì đã giấu anh về tình hình bệnh của mình, nhưng em không muốn anh phải buồn. Có lẽ khi anh thấy bức thư này thì em đã đi rồi. Em thích hoa hồng của anh tặng em nhất, người khác tặng em không thích đâu, sau này anh phải tiếp tục tặng em nữa đó nhé. Ah, em đã nói với gia đình em rồi, em hi vọng anh sẽ nhận sự giúp đỡ của gia đình em, em mong anh sẽ thành công trong cuộc sống, anh là người thông minh nhất mà, hihi. Thôi em hơi mệt em đi nằm nghỉ đây. Chào anh nhé! P/s: Em nghĩ em thích anh đó, hihi.

    Đọc thư xong, hắn chết lặng. Mồ côi từ nhỏ, hắn chưa biết tình cảm chân thành là gì, xã hội chỉ dạy cho hắn lừa lọc, tàn nhẫn, vô tình mà thôi. Khi vừa cảm thấy tình cảm chớm nở thì nó cũng bay đi mất.

    Sau đó hắn ở lại đưa tiễn nàng đến nơi an nghỉ cuối cùng là một trang viên yên tĩnh nhìn về phía biển. Hắn thất thần gần một tháng nhưng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Cuối cùng hắn cũng đã đứng dậy.

    Hắn không chơi game nữa, hắn nhường lại chức vụ bang chủ, không lâu sau đó bang Cửu Long tan rã, hắn thi đậu vào Đại học Công nghệ thông tin. Nhờ sự giúp đỡ của gia đình nàng hắn đã có được việc làm ngay sau khi tốt nghiệp, rồi sau đó với năng lực vượt trội, kỹ năng giao tiếp tốt, khẩu tài lại hay nên hắn nhanh chóng nhận được niềm tin của lãnh đạo nơi làm việc. Qua 12 năm, hắn đã trở thành trưởng Chi nhánh Công ty TNHH FPT thành phố X, lúc này hắn mới 30 tuổi.

    Nguyễn Ngọc Anh nhìn trên màn hình khoảng 15 phút thì thoát game, tắt máy.

    - Tạm biệt em. Mai anh lại đến thăm em nhé!

    Hắn thì thầm nói. Sau đó hắn nhanh chóng đến bên cạnh Thắng – quản lý quán net và nói:

    - Bao nhiêu đây trưởng lão?

    Vừa cười haha, anh Thắng vừa nói:

    - Nếu tao lấy tiền mày chắc được cho thôi việc quá?

    Thì ra quán net SuperCyber là do hắn lập nên. Hắn đi ra cửa, vừa cười vừa nói:

    - Thôi, em đi có việc. Anh ở lại trông quán nhé!

    Liếc qua đồng hồ một chút, mới 09 giờ, vẫn còn sớm, hắn chậm rãi tản bộ trên phố. Tiếng còi xe, tiếng động cơ, tiếng người nói ồn ào quen thuộc làm hắn thoải mái, khi đi qua một công trình đang xây dựng bất chợt hắn nhìn thấy một bé gái khoảng 10 tuổi đang chơi đùa. Hắn thầm nghĩ.

    - Nếu bé Ngọc còn có lẽ mình cũng đã có con rồi.

    Bỗng nhiên hắn nghe thấy một tiếng la lớn “Tránh ra”, quay đầu lại hắn tái mặt khi nhìn thấy một chiếc xe vật liệu xây dựng mất lái đang lao về hướng bé gái khi nãy.

    Không kịp suy nghĩ hắn phóng đến bên cạnh đẩy bé gái qua một bên, ngay sau đó chiếc xe đã đến ngay bên cạnh hắn, va chạm xảy ra.

    - Ầm.

    Thân thể hắn bay nhanh về phía sau. Cũng may mấy năm nay hắn chăm chỉ tập Vovinam, gym và yoga nên da dai thịt chắc, hắn chỉ cảm thấy cơ thể chỉ hơi đau nhức và trầy xước chút thôi. Nhưng người tính không bằng trời tính, hướng hắn bay đến lại ngay là bảng điện của công trình. Khi hắn quay đầu nhìn thấy thì đã muộn. Một cảm giác điện giật lan tràn trong cơ thể hắn.

    - Cmn, xui gi dữ vậy, không ngờ mình chết theo kiểu này.

    Sau đó tri giác hắn mất đi, đây là tia ý thức cuối cùng của hắn.

    Ngày hôm sau nhật báo Củ cải trắng đã đăng một bài viết về người tốt việc tốt trên cả trang nhất với dòng tít: “Thanh niên mới lớn cứu bé gái thiếu nhi khỏi tai nạn giao thông thoát chết sau đó bị điện giật mất mạng”.


     
    Last edited by a moderator: 6/12/16
  2. phat123456

    phat123456 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    11
    Game thủ tại dị giới
    Chương 2: Âm ty địa phủ.


    - Kia là mình sao! Xem ra mình chết thật rồi…..

    Linh hồn Nguyễn Ngọc Anh chán nản nhìn xuống thân xác của bản thân đang nằm trên mặt đất nói. Bấy giờ quang cảnh tại công trường xây dựng thật náo nhiệt, mọi người đang cắt điện để đưa xác hắn xuống.

    Đang quan sát bỗng nhiên hắn loáng thoáng nghe có ai nói chuyện bên cạnh mình. Ngoảnh đầu nhìn lại hắn giật mình khi nhìn thấy một lỗ đen đã xuất hiện bên cạnh hắn lúc nào không hay. Một giọng nói lạnh lẽo phát ra từ bên trong lỗ đen:

    - Linh hồn đã khuất nên đi thôi, đừng nên quyến luyến nhân gian này làm gì nữa.

    Một luồng hấp lực nhanh chóng kéo linh hồn hắn vào lỗ đen. Nguyễn Ngọc Anh cảm thấy không khí xung quanh mình như quay cuồng, khi hắn còn đang choáng váng thì đã phát hiện bản thân mình đang đứng trước một cánh cổng toát ra một khí tức âm trầm khiến người ta kinh sợ. Nhìn kỹ một chút hắn hoảng hồn hét lớn khi nhìn thấy những chữ đề trên cổng:

    - Quỷ Môn quan. Không ngờ thật sự có âm ty địa phủ. Không biết Diêm La Vương có xấu trai giống như trong phim Tây Du Ký không nhỉ?

    Quan sát xung quanh, hắn nhìn thấy trước Quỷ Môn quan có mười sáu quỷ lớn, truyền thuyết kể rằng Diêm La Vương đã đặc cách chọn ra một nhóm ác quỷ để trấn giữ cửa ải này, họ tra xét vô cùng hà khắc, nghiêm ngặt đối với những vong hồn dã quỷ tội ác đầy mình, bản tính hung ác không đổi, không để cho một ai có thể trà trộn đi qua quan này. Lúc còn sống bất luận là quan chức quyền quý hay bá tánh bình dân, ai đã đến nơi đây đều cần phải tiếp nhận tra xét, xem xem có mang theo lộ dẫn – giấy thông hành đến quỷ quốc hay không, đây là căn cứ của người sau khi chết đi đến quỷ quốc báo danh. Lộ dẫn dài 3 thước (90 cm), rộng hai thước (60 cm), được làm bằng giấy mềm màu vàng, mặt trên viết “Lộ dẫn do Phong Đô Thiên Vũ Diêm La Đại Đế phát cho và con người khắp thiên hạ, cần phải đi qua đường này, mới có thể đến địa phủ chuyển thế thăng thiên”. Đồng thời, trên mặt lộ dẫn có đóng ba dấu ấn của “Thành hoàng âm ty, phủ huyện Phong Đô”. Phàm là người sau khi chết đưa vào quan tài hoặc trong lúc hỏa táng đốt bỏ, nó sẽ theo linh hồn đến địa phủ.

    Nguyễn Ngọc Anh trầm tư suy nghĩ, hắn không có lộ dẫn làm sao vào Quỷ Môn quan đây, không lẽ làm cô hồn dã quỷ, Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa thật vô trách nhiệm, hắn nghe nói ai chết rồi sẽ được tiếp dẫn đàng hoàng, chu đáo mà hắn chết rồi có thấy ai dẫn hắn đi đâu đâu.

    - Nè, đang suy nghĩ cái gì đó, đừng đứng đực ra đó nữa, đi theo bọn ta này.

    Một giọng nói ồm ồm như trâu rống vang lên. Hắn kinh hồn bạt vía lập tức quay đầu lại. Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, đứng trước mặt hắn là bốn thân ảnh mà hắn thường được nghe người ta truyền miệng khi đi lễ chùa: Một người đàn ông điềm tĩnh sắc mặt rất trắng, lưỡi thè ra rất dài, mặc áo bào màu trắng, đầu đội mũ cao, tay cầm xiềng xích, trên tay lại còn cầm chiếc quạt lông, hơn nữa lại mang theo ô dù; Một người nhìn rất hoạt bát, sắc mặt màu đen đỏ, khoác bộ áo bào màu đen, đầu đội mũ tròn, tay cầm thẻ bài hình vuông, trên đó viết “thiện ác phân minh”; Một thân hình đầu trâu, tay người, hai chân trâu, tay cầm cây Cương Xoa; Một thân hình có khuôn mặt con ngựa, thân người, tay cầm cây đinh ba. Còn ai khác nữa ngoài “Vô Thường nhị gia” Bạch Vô Thường - Tạ Tất An, Hắc Vô Thường - Phạm Vô Cứu và hai người “Câu Hồn Sứ Giả” Ngưu Đầu A Bàng, Mã Diện La Sát.

    Tiếng nói vừa phát ra là của Ngưu Đầu A Bàng, cái lỗ mũi trâu đang thở phì phò, bây giờ hắn mới vỡ lẽ câu thành ngữ “Thở như trâu” là như thế nào.

    Hắn vội vàng chuẩn bị một nụ cười xu nịnh trên mặt mình, dáng người hơi cúi, rõ ràng là một tư thế nịnh thân đáng khinh rồi nói:

    - Đi đâu đây mấy vị đại ca?

    Hắn thầm nghĩ: “Người sống dưới mái hiên thì phải cúi đầu thôi. Vì tương lai của bản than ta phải cố gắng phát huy thêm”.

    Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện khinh bỉ nhìn hắn không nói gì rồi kéo hắn nhắm hướng Quỷ Môn quan bay đi. Hắn thấy nhiều quỷ hồn đang đi vào quan, sau khi bay vào đập vào mắt hắn lần lượt là những địa danh nổi tiếng ở địa phủ mà hắn đã nghe đến khi còn sống:

    Một con đường gọi là đường Hoàng Tuyền, hai bên đường nở rộ một loại hoa đẹp, chỉ thấy hoa nở không thấy lá xanh, người cõi dương gian gọi là hoa Bỉ Ngạn, từ xa mà nhìn thì giống như là tấm thảm máu trải dài, vì loài hoa này có màu đỏ như lửa nên được ví là “đường lửa chiếu rọi”; Con đường này cần phải đi rất lâu rất lâu, trên đường Hoàng Tuyền còn có rất nhiều cô hồn dã quỷ, họ là những người dương thọ chưa hết mà chết bất đắc kỳ tử; họ đã không thể lên trời, cũng không thể đầu thai, càng không thể đến âm gian, chỉ có thể lang thang trên đường Hoàng Tuyền, đợi đến dương thọ kết thúc rồi mới có thể đến âm gian báo danh;

    Đến tận cuối con đường sẽ có một con sông nhỏ gọi là Vong Xuyên Hà. Trên sông có một chiếc cầu đá gọi là cầu Nại Hà, bờ đối diện bên kia của cây cầu có một gò đất gọi là Vọng Hương đài, bên cạnh Vọng Hương đài có một cái đình nhỏ gọi là đình Mạnh Bà. Ở đó có một người tên là Mạnh Bà trông chừng và đưa cho mỗi người qua đường một chén canh Mạnh Bà. Uống canh Mạnh Bà sẽ khiến người ta quên hết tất cả mọi chuyện.

    Bên bờ sông Vong Xuyên còn có một tảng đá, gọi là Tam Sinh thạch (đá ba đời), mặt trên có khắc bốn chữ lớn “Tảo Đăng Bỉ Ngạn” (sớm đến bờ bên kia), ghi chép lại đời trước, đời này và đời sau của mỗi một người. Đi qua cầu Nại Hà, đứng trên Vọng Hương đài nhìn nhân gian một lần cuối cùng, sau đó mới đi vào cõi âm tào địa phủ.

    Lúc này hắn nhìn thấy có rất nhiều vong hồn nhìn về dương thế tạm biệt người thân một lần cuối cùng, dù cho quỷ tốt giận dữ quát mắng, vẫn nhất quyết muốn lên Vọng Hương đài nhìn về quê nhà, khóc lớn một trận mới hết hy vọng và đi đến “Âm tào địa phủ”.

    Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện nhanh chóng đưa hắn tiến vào một đại điện trang nghiêm cổ kính. Ngoảnh mặt lên, đập vào mắt hắn là năm chữ ”Nhất Điện Tần Quảng Vương”. Tiến vào đại điện hắn nhìn thấy là một công đường xử án như trong phim Bao Thanh Thiên. Phía trên hương án là một người đàn ông trung niên đang ngồi có khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt không giận mà uy, đầy vẻ trí tuệ, mỗi ánh mắt đều làm cho người ta tôn kính. Bên phải hương án là một trung niên thư lại đang ghi chép sổ sách có vẻ rất bận rộn. Bên trái hương án là một thiếu niên mặc y phục đúng kiểu thiếu gia phong kiến, nhưng nếu hắn không nhìn lầm thì trên tay thiếu niên đang cầm là một cái smartphone, đúng vậy chắc chắn là một cái smartphone ít nhất cũng là 5,5in.

    - Người này được sống đến 87 tuổi, vì sao lại bắt hồn của anh ta đến đây sớm như vậy?

    Người đàn ông trung niên trầm giọng sau khi nhìn vào sổ thì hỏi trung niên thư lại bên cạnh. Trung niên thư lại từ tốn đáp:

    - Khải bẩm đại vương. Ngài có chỗ chưa rõ, người này tính tình hơi cổ quái, thường hành động xong mới suy nghĩ. Theo như thường lệ thì khi sự việc xảy ra có 50% là hắn sẽ không hành động gì, ai dè hắn lại thể hiện tinh thần hiệp sĩ nên mới bị ngất đi, nếu theo thông thường thì một thời gian ngắn hắn sẽ tỉnh lại. Ngay lúc đó lão Bạch và lão Hắc đi ngang qua tưởng hắn là đối tượng tiếp dẫn nên mới đưa hắn đến đây.

    Nghe đến đây vị đại vương trung niên trán đầy hắc tuyến bực bội gầm lên:

    - Thì ra là vậy. Tiểu Bạch, tiểu Hắc hai ngươi làm ăn như vậy đó hả?

    Hắc Bạch Vô Thường vội quỳ xuống hớt hải nói:

    - Đại vương tha tội. Bọn thần biết tội không dám để xảy ra nữa.

    Vị đại vương trung niên nghiêm nghị nhìn Hắc Bạch Vô Thường rồi quay sang hắn nhẹ nói:

    - Sự việc xảy ra rồi nói nhiều vô dụng. Này tiểu tử ta nói ngươi này, ngươi hãy thông cảm nhé, trên đời này cái gì cũng cái có “size” của nó, không thể lúc nào cũng đúng được, để ta đưa hồn ngươi về dương gian, tiếp tục sống hết kiếp người. Này Tống Tào phán quan ngươi xem làm thủ tục đưa hắn về lại dương gian đi.

    Hóa ra vị trung niên thư lại gọi là Tống Tào phán quan. Lúc này vị phán quan lập tức đáp lời Diêm La Vương rồi cúi đầu xuống xem sổ sách. Nhân lúc này Ngưu Đầu Mã Diện đang đứng bên cạnh vội nhắc nhở hắn:

    - Còn không tạ ơn Diêm La Vương đi nhóc.

    Hắn vội đa tạ Diêm La Vương, đoạn quay sang bọn Ngưu Đầu Mã Diện thắc mắc hỏi:

    - Sao lại là Diêm La Vương, đáng ra phải là Tần Quảng Vương chứ. Còn vị Tống Tào phán quan kia nữa là sao vậy?

    Hắc Bạch Vô Thường vừa đứng lên vừa nhìn hắn giống như một thằng nhà quê mới lên tỉnh, trào phúng nói:

    - Hmm. Cái này phải nói ngươi may mắn âm tào địa phủ vốn do Phong Đô đại đế, Địa Tạng Vương Bồ Tát và Thập điện Diêm La cai quản. Đáng ra ngươi phải đi qua từng điện, ngươi muốn gặp Diêm La Vương phải đến điện thứ năm cơ. Tuy nhiên do âm tào địa phủ đang tổ chức một đợt du lịch học hỏi kinh nghiệm quản lý cán bộ ở thiên đình, bây giờ chỉ còn Diêm La Vương trực lãnh đạo. Còn Tống Tào phán quan do năm nay là năm Thân nên đến lượt ông ấy trực xử lý công vụ.

    Một lúc sau, Tống Tào phán quan lạnh lùng nói:

    - Kính thưa đại vương, theo như thần tìm hiểu do hắn bị điện giật cháy xém người, lại không có ai đến nhận xác nên người chủ công trình và người nhà đứa bé hắn cứu đã làm phước đem xác hắn hỏa táng và đưa lên chùa rồi ạ.

    Diêm La Vương nghe xong bóp trán lầm bầm: “Không thể hoàn hồn được vậy chỉ có thể để tên này chuyển sinh thôi, nhưng mà tên này chưa tới số, phải tìm cách giải quyết thỏa đáng mới được”.

    Thiếu niên ngồi cạnh Diêm La Vương đột nhiên lên tiếng:

    - Phụ vương để con xử lý trường hợp này nhé!

    Hóa ra đây là tiểu thiếu gia Diêm La Vương, lúc này trong mắt hắn lóe lên quang mang hào hứng, hắn nhìn về linh hồn Nguyễn Ngọc Anh một cách hứng thú.

    Diêm La Vương vội vàng nói:

    - Tiểu tử ngươi có chủ ý gì nói ra xem nào.

    Tiểu thiếu gia Diêm La Vương hào hứng nói:

    - Để hắn chuyển sinh làm người là được rồi, cho hắn thêm một số điểm tốt coi như đền bù lần này, hài nhi nhớ không lầm thì lần trước Đa Bảo bồ tát đến chơi có để lại một món thứ rất hay nếu hắn có đầy đủ cơ duyên sẽ tu hành đến đẳng cấp thần tiên luôn ấy chứ.

    Diêm La Vương đắc ý cười lớn:

    - Ý kiến hay! Đúng là chỉ có cha như ta mới sanh được quý tử như vậy. Đợi ta hỏi ý mấy lão đại cái.

    Dưới hàng loạt ánh mắt khinh bỉ, buồn nôn xung quang, Diêm La Vương móc smartphone ra dò danh bạ bấm số.

    Nguyễn Ngọc Anh ngạc nhiên nhìn Diêm La Vương nói:

    - Không ngờ âm tào địa phủ lại hiện đại như vậy, nhưng không lẽ liên lạc được đến tận thiên đình sao.

    Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện vừa nhìn cái smartphone vừa chảy nước miếng giải thích cho hắn nghe:

    - Còn phải nói smartphone hiệu Âm Ty mẫu mới nhất, cấu hình cực đỉnh, còn vụ liên lạc do Công ty TNHH Ba Con Quỷ phụ trách kinh doanh liên lạc đến thế giới, vị diện khác còn được đừng nói chỉ đến thiên đình.

    Đầu điện thoại bên kia bắt máy, Diêm La Vương vội vàng nói chuyện điện thoại bằng một khuôn mặt không thể hèn hạ hơn:

    - Alo. Ngài Địa Tạng hả, có lão đại Phong Đô ở đó không? Có hả. Chuyện là như vầy …… Ok, thống nhất vậy nhé, đi về nhớ quà cho em út là tốt rồi. Bye Bye.

    Đoạn cúp máy, quay sang nhìn hắn nghiêm nghị. Diêm La Vương tự đắc nói:

    - Này tiểu tử, trời đất có đức hiếu sinh, ngươi sẽ được chuyển sinh, hãy nắm lấy cơ hội này. Các ngươi còn chờ gì nữa đưa hắn đi đi. Chăm sóc hắn cho tốt.

    Tiểu thiếu gia Diêm La Vương phất tay lên, một luồn sáng nhập vào linh hồn Nguyễn Ngọc Anh rồi lập tức hòa hợp làm một với linh hồn hắn rồi nói:

    - Cái này coi như là quà đền bù cho ngươi. Hy vọng sẽ gặp lại.

    Đầu Trâu Mặt Ngựa hét lớn:

    - Tuân lệnh.

    Rồi lập tức đứng dậy dẫn hắn đi. Hắn vừa đi theo Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện vừa nói.

    - Mấy vị đại ca làm ơn chiếu cố đàn em chút nhé.

    - Ngươi yên tâm, Đại Vương nói vậy là bọn ta hiểu rồi, ngươi sẽ được miễn uống canh Mạnh Bà để giữ ký ức kiếp này. Nhìn ngươi cũng không đến nỗi nào, gặp nhau cũng là có duyên phận, thôi thì để bọn ta mỗi người cho ngươi một món quà kỷ niệm.

    Nói đến đây Ngưu Đầu đánh một đạo hào quang vào linh hồn hắn, Hắc Bạch Vô Thường và Mã Diện cũng đồng thời mỗi người đánh một đạo hào quang giống như Ngưu Đầu vào linh hồn hắn.

    - Ngươi chuyển sinh sẽ có gia thế, thân thể, trí tuệ, khí vận và dung mạo hơn hẳn người bình thường. Thôi nói vậy đủ rồi, đi nào.

    Mã Diện chậm rãi nói, sau đó cả bọn dẫn hắn qua cầu Nại Hà đi vào lục đạo luân hồi tiến đến cõi người.

    - Chúc ngươi may mắn. Hy vọng sẽ gặp lại ngươi. Bye bye.

    Hắc Bạch Vô Thường và Ngưu Đầu Mã Diện đẩy hắn vào lục đạo luân hồi rồi đồng thanh nói. Nguyễn Ngọc Anh sau khi vào lục đạo luân hồi thì dần mất đi tri giác, hắn cảm thấy buồn ngủ, một giấc ngủ dài.
     
    trường Giang and Lôi Soái like this.
  3. phat123456

    phat123456 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    11
    Game thủ tại dị giới
    Chương 3: Chu Tiên trấn.


    Chu Tiên trấn, đế quốc Đại Chu, Sùng Võ đại lục.

    Trấn Chu Tiên, một trong những thành trấn cấp 3 của đế quốc Đại Chu, quê hương khai quốc hoàng đế Triệu Hổ, một địa điểm lịch sử đã chứng kiến sự quật khởi của một vị Đế hoàng, từ một tiểu quý tộc từng bước trở thành bá chủ một phương thiên hạ.

    Hôm nay, không khí nơi này náo nhiệt lạ thường, người dân trong trấn ai ai cũng háo hức bàn luận với nhau, từ các hang cùng ngõ hẻm đến các tửu điếm trong trấn.

    - Này, nghe nói phu nhân nhà Thị Lang đại nhân hôm nay lâm bồn phải không?

    Người dân Ất nói.

    - Còn phải nói nữa, đây là sự kiện quan trọng nhất trấn ta trong khoảng thời gian này rồi. Thường ngày Thị lang đại nhân đối nhân xử thế rất tốt, trong công việc lại công chính liêm minh, cầu trời khẩn phật cho Thị lang phu nhân mẹ tròn con vuông, như vậy là mới đúng đạo lý.

    Người dân Giáp nói.

    Hóa ra hôm nay là ngày phu nhân nhà Thị Lang đại nhân chưởng quản chính quyền trấn Chu Tiên khai hoa nở nhụy nên mới náo nhiệt thế.

    Lại nói cơ chế giai cấp cầm quyền của Đế quốc Đại Chu chia chính quyền và quân sự ra làm hai phần hệ thống quản lý riêng biệt. Đối với thành trấn cấp 3 thì chức quan Thị Lang chưởng quản chính quyền, chức quan Tư Mã chưởng quản quân sự, không ai phải chịu sự quản lý của ai, chỉ cần hai bên hiệp trợ lẫn nhau khi có sự vụ xảy ra. Trấn Chu Tiên, do đặc thù nguồn gốc của mình nên dân số, kinh tế, chính trị, quân sự không thua kém gì một thành trấn cấp 2.

    Lúc này tại một trang viên thanh nhã nhưng không kém phần uy nghiêm. Trong hậu hoa viên, Thị Lang đại nhân – Lâm Hiên đang sốt ruột đi qua đi lại trước một gian phòng, trên khuôn mặt trung niên anh tuấn mồ hôi đang tuôn ra như suối biểu hiện tâm tư đang lo lắng nhìn về phía căn phòng không ngừng có người ra kẻ vào. Nếu để người trong triều đình nhìn thấy người có danh hiệu “Mỹ Trạng Nguyên” nổi danh khắp thiên hạ tài trí vô song, không gì có thể làm khó được, là người trong mộng của bao thiếu phụ, thiếu nữ chắc sẽ há hốc mồm vì ngạc nhiên.

    Lâm Hiên năm nay đã 25 tuổi, dòng dõi gia tộc quan lại có tầm ảnh hưởng cực lớn tại đế quốc Đại Chu. Từ nhỏ được sự giáo dục của gia tộc, lại thêm tâm tính thông minh, vẻ ngoài anh tuấn nên đã sớm nổi danh tại đế quốc, đến năm 18 tuổi thi đậu trang nguyên và được chỉ phúc ban hôn với “Thăng Bình công chúa” Triệu Thu Ngân. Lúc này Lâm phu nhân đang vượt cạn ở bên trong, Lâm Hiên vừa lo lắng vừa cảm khái nhớ về chuyện xảy ra một năm trước:

    - Ngân nhi sắp sanh rồi, phải công nhận đan dược và thuật dưỡng sinh của Thiếu Lâm Tự đúng là hàng chất lượng cao, vị phương trượng đó đúng là cao tăng đắc đạo, chỉ cầu mong nàng sẽ vượt qua bình an, mẹ tròn con vuông.

    Nói đến chuyện này phải quay ngược thời gian lại một năm trước. Cả hai vợ chồng Lâm Hiên đều là người sùng Phật. Ngày rằm, đầu tháng, các dịp lễ lớn Lâm gia phu phụ đều đi lễ Phật, cúng dường cho các tự viện, am, tịnh thất xung quanh vùng. Nhân dịp lễ Vu Lan gia đình Thị Lang đại nhân đi lễ Phật tại Thiếu Lâm tự, đệ nhất đại tự không chỉ của đế quốc Đại Chu mà trên toàn đại lục cũng có danh khí không nhỏ.

    Như mọi khi Thị Lang phu nhân thành kính lễ Phật và cầu mong trời Phật ban cho Lâm gia một tử tôn để nối dõi tông đường. Đúng lúc này Không Sắc đại sư - phương trượng Thiếu Lâm tự chậm rãi từ ngoài tiến vào Đại điện đến bên cạnh nàng. Đại sư đôi mắt hữu thần, khuôn mặt phúc hậu, đúng hình tượng một cao tăng đắc đạo không nhiễm sương khói hồng trần từ tốn nói:

    - A di đà phật, thí chủ thành tâm khấn vái, thật là có lòng, lão nạp nhìn thấy mà cảm khái không thôi, ở đây lão nạp có một phương pháp có thể giúp thí chủ hoàn thành tâm nguyện, không biết thí chủ có thể trò chuyện với lão nạp một lát không?

    Triệu Thu Ngân giật mình, vội vàng đứng dậy lễ phép nói. Nói đùa sao, chuyện liên quan đến hạnh phúc của bản thân, nàng đã vì chuyện con cái phiền não thời gian dài, bây giờ đột nhiên có phương pháp giải quyết hỏi sao nàng không vội:

    - Đại sư cứ nói, tiểu nữ xin lắng nghe.

    Không Sắc phương trượng dõng dạc nói, khi nói cả người như bao trùm một thân hạo thiên chính khí làm người khác cảm thấy tin tưởng, đúng là thần tăng a:

    - Lão nạp có một phương thuốc và một bài dưỡng sinh gia truyền có tác dụng rất tốt đối với trường hợp của thí chủ, đảm bảo thí chủ thực hiện theo sự hướng dẫn của lão nạp thì sẽ có kết quả khả quan. Theo nghiên cứu khảo sát của bổn tự, cứ 10 trường hợp thực hiện phương pháp này thì có 9 trường hợp đạt kết quả. Nếu trong quá trình thực hiện có vướng mắc thí chủ cứ đến bổn tự sẽ có tăng chúng tiếp nhận và hướng dẫn cho thí chủ. Thiếu Lâm tự luôn đặt uy tín lên hàng đầu.

    Triệu Thu Ngân cảm kích đáp:

    - Cảm tạ đại sư! Ân của đại sư không biết tiểu nữ làm thế nào để trả hết được.

    Không Sắc đại sư thầm nghĩ: “Lâm gia đời đời đều là gia tộc quan lại nắm giữ chức vụ trong triều, Lâm Hiên lại là trạng nguyên cưới công chúa hoàng tộc làm vợ, bây giờ để họ thiếu nợ nhân tình, cộng thêm sau này con họ lại từng là đệ tử Thiếu Lâm, có nhiều tầng quan hệ như vậy không sợ sau này họ không chiếu cố bổn tự, thiện tai, thiện tai” đồng thời chậm rãi nói:

    - A di đà phật, người xuất gia làm việc giúp người là đương nhiên không cầu báo đáp. Chỉ là lúc nãy ta đã nhìn thấy Thị Lang đại nhân, bây giờ lại nhìn thấy phu nhân, ta nhận ra cả hai người đều rất có duyên với Phật. Ta xin mạo muội đề nghị nếu như phu phụ đại nhân sanh ra con trai thì khi thiếu gia đầy năm xin đưa đến bổn tự để học tập Phật pháp, đến khi thiếu gia 18 tuổi bổn tự sẽ để thiếu gia phản hồi gia tộc. Phu nhân suy nghĩ thế nào?

    Bất chợt Lâm Hiên từ ngoài bước vào lễ phép vừa thi lễ với Không Sắc phương trượng vừa nói:

    - Cảm ơn đại sư đã hậu ái. Xin để phu phụ chúng con trao đổi một lát rồi sẽ trả lời đại sư.

    Không Sắc đáp:

    - Lâm thí chủ cứ tự nhiên.

    Lâm Hiên gật đầu đáp lễ rồi bảo Triệu Thu Ngân bước ra ngoài để nói chuyện. Một lát sau, phu phụ hai người quay lại đại điện đến trước mặt Không Sắc phương trượng. Lâm Hiên trịnh trọng nói:

    - Cúi xin đại sư chỉ dạy, chúng con xin đồng ý với đề nghị của đại sư.

    Không Sắc phương trượng gật đầu mỉm cười hiền lành, đoạn nhìn sang một tăng nhân đang phục thị trong đại điện nói:

    - Trừng Tịnh, con hãy đi đến Dược Sư điện gặp Huyền Dược sư thúc. Nói với hắn ta cần Nhất thành tử tôn đan, hắn sẽ biết làm thế nào. Sau đó ngươi đến Trưởng lão viện gặp Không Tuệ sư thúc tổ nhờ hắn đưa ngươi Hợp hoan dưỡng sinh thuật đem đến cho ta.

    Thiếu Lâm tăng nhân nhận mệnh nhanh chóng đáp lời rồi vội vàng chạy đi làm việc theo lời nói của Không Sắc phương trượng.

    Lúc này Không Sắc phương trượng không nhanh không chậm mời hai phu phụ Lâm Hiên tán gẫu về kiếp sống nhân sinh. Lâm Hiên dù sao cũng từng là trạng nguyên lại là quan lại đương triều, kiến thức uyên bác nên đối đáp với vị phương trượng Thiếu Lâm Tự rất trôi chảy.

    Được một lúc, Thiếu Lâm tăng nhân gọi là Trừng Tịnh đã trở lại, trên tay cầm một quyển sách và một hộp ngọc. Vừa nhìn thấy Không Sắc phương trượng hắn vội nói:

    - Kính thưa phương trượng sư bá, vật mà người cần con đã đem đến đầy đủ, mời người kiểm tra.

    Xong liền đem vật trên tay đưa lên. Không Sắc nhận lấy, kiểm tra qua một lượt rồi quay sang nhìn đôi vợ chồng đang rất kích động bên cạnh, vừa cười vừa nói:

    - Đây là thuốc và phương pháp dưỡng sinh ta đã nói, nhị vị thí chủ cứ thực hiện theo hướng dẫn bên trong, đảm bảo sẽ có kết quả như ý.

    Nói xong liền đưa đồ vật cho cho Lâm Hiên. Hắn vội vàng nhận lấy, kích động kéo Lâm phu nhân cũng đang nước mắt lưng tròng quỳ xuống nói:

    - Cảm tạ ơn đức của Đại sư. Những lời phu phụ con đã hứa nhất định thực hiện, xin người hãy yên tâm.

    Rồi cả hai người lạy một cái thật sâu. Không Sắc phương trượng liền đỡ hai người dậy, ôn tồn nói:

    - Thôi nhị vị thí chủ hãy mau về nhà đi, cũng không còn sớm nữa.

    Phu phụ Lâm Hiên đứng lên cảm tạ thêm một lần nữa rồi mới từ biệt ra về. Nhìn thấy bóng dáng dần khuất đi của họ phương trượng đại sư thầm nghĩ:

    - Hôm nay gieo một mầm thiện duyên mong rằng tương lai sẽ nảy ra hạt giống tốt, A di đà Phật.

    Đột nhiên có một thân ảnh xuất hiện bên cạnh Không Sắc phương trượng. Thân ảnh nhìn theo hướng phu phụ Lâm Hiên vừa đi một lát rồi quay sang nói:

    - Phương trượng sư huynh lần này xem ra đã đầu tư một khoảng vốn hơi lớn đấy, chỉ là đan dược và công pháp đó do chúng ta thu thập được, không phải đồ vật của bổn tự, việc này nếu truyền ra ngoài e là có nhiều điều không hay.

    Không Sắc phương trượng mỉm cười ranh mãnh, đoạn lấy tay khoác lên vai thân ảnh kia rồi nói:

    - Ta nói này Không Tuệ sư đệ, bỏ con tép bắt con tôm, có đầu tư mới có thu hoạch, ta nghĩ ngươi là người thông thạo nhất mà, với lại mấy thứ đan dược với công pháp đó chúng ta cũng đâu sử dụng được, thuận nước đẩy thuyền kết thiện duyên cũng tốt mà, không biết chừng sau này những việc ngày hôm nay sẽ đem đến những vui vẻ bất ngờ cho chúng ta thì sao.

    Không Tuệ khinh bỉ nhìn Không Sắc phương trượng một cái rồi cả hai đột nhiên cười lớn, đường đường thủ tọa với phương trượng Thiếu Lâm mà bây giờ nhìn thấy giống như hai tên gian thương, nếu để người ngoài biết thì chắc Thiếu Lâm tự nên đổi tên lại thôi.

    Quay trở lại hậu hoa viên Thị Lang phủ, lúc này đã đến thời điểm khẩn yếu, gia nhân, người hầu, bà mụ liên tục ra vào phòng Lâm phu nhân. Đột nhiên Lâm Hiên nghe thấy một tiếng kêu lên thê lương khôn xiết, như xé tan nát cả cõi lòng mọi người. Hắn vội vàng chạy lại cửa phòng thì bị mấy nữ bộc vội vã ngăn lại:

    - Lâm đại nhân. Phò mã gia. Không thể vào được, không thể vào được! Nữ nhân sinh con vốn là việc dơ bẩn. Nam nhân không thể đi vào. Dù ngài và công chúa là vợ chồng cũng không được! Đây là quy củ của tổ tông truyền xuống. Không được làm loạn, nếu không sẽ làm xấu vận mệnh của ngài đó!

    Lâm Hiên gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, nhưng cũng không dám sấn vào, chỉ còn nước đứng bên ngoài ghé miệng hô to:

    - Phu nhân đừng sợ. Có ta ở đây trông chừng nàng!

    Đột nhiên, bên trong phòng truyền ra một tiếng trẻ con khóc “Oe oe” trong trẻo vang lên, giống như phúc âm trời phủ xuống, trong nháy mắt vang vọng khắp cả Lâm gia đại viện. Liền sau đó bà mụ bế một đứa trẻ được quấn trong tã đến đưa cho hắn, vừa cười vừa nói:

    - Chúc mừng đại nhân, là con trai, là công tử gia. Chúc mừng đại nhân.

    Lâm Hiên vội đưa tay tiếp lấy bế đứa bé. Đứa bé bỗng nhiên khóc lớn. Hắn vui vẻ cười lớn:

    - Cuối cùng Lâm Hiên ta cũng có hậu nhân rồi, hahaha.

    Lâm Hiên đang vui vẻ thì có một bà mụ từ trong phòng bước ra, cung kính đến trước mặt hắn nói:

    - Trong phòng đã dọn dẹp xong, đại nhân có thể đi vào rồi.

    Hắn nghe thế liền mỉm cười gật đầu, đoạn vừa bế đứa bé tiến vào trong phòng vừa nhìn sang Tiêu Tam - tổng quản nội viện Thị lang phủ nói:

    - Hôm nay là ngày đại hỷ của gia đình ta, Tiêu tổng quản hãy đến khố phòng lấy ngân lượng thưởng cho tất cả gia nhân trong phủ mỗi người năm lượng bạc, riêng các tổng quản, chấp sự và các bà mụ thì thưởng gấp đôi, hôm nay mọi người cũng đã khổ cực nhiều rồi.

    Tiêu tổng quản lập tức nhận mệnh rồi đi thực hiện. Lâm Hiên thấy vậy mới hài lòng bế hài tử đi vào phòng trong. Trong phòng đốt hương trầm thoang thoảng, im lặng như tờ. Lâm phu nhân vô lực nằm trên giường, dung nhan gầy đi rất nhiều, gương mặt tái nhợt, đôi môi đỏ mọng tươi tắn ngày xưa giờ không thấy chút huyết sắc nào, bộ ngực đầy đặn nhấp nhô, hơi thở dồn dập, mái tóc ướt hết, xõa tung trên gối. Tuy đã dọn dẹp xong, nhưng nhìn tình cảnh có thể thấy được khi nàng sinh đau đớn biết dường nào. Hắn bước đến bên giường rồi ngồi xuống trước người nàng, nắm chặt hai tay nàng, đoạn áp gương mặt vào bàn tay ấm áp của nàng, thật lâu sau vẫn không chịu buông ra.

    Thấy hắn như vậy Lâm phu nhân đưa bàn tay tái nhợt lên, run rẩy vuốt ve gương mặt của hắn, màn lệ trong suốt phủ đầy hai mắt, mỉm cười ôn nhu:

    - Lâm lang, thiếp khỏe rồi, đừng lo cho thiếp!

    Lâm Hiên gật đầu như giã gạo, giọng nói yêu thương nói:

    - Cực khổ cho nàng quá, thấy nàng vất vả như vậy ta không sao bình tĩnh được, cũng may tất cả đã qua rồi, mẹ tròn con vuông, cảm tạ trời phật.

    Nói xong liền bế đứa nhỏ trong lòng đưa cho nàng. Lâm phu nhân ngơ ngác nhìn con, thân thể run lên, mừng rỡ đến lệ tràn đầy mặt, ngón tay chỉ chỉ vào đứa trẻ:

    - Lang quân, đây là con chúng ta, đây là con chúng ta!

    Lâm Hiên đắc ý cười to:

    - Đương nhiên rồi.

    Lâm phu nhân cũng cười, có tiểu tử này, bao nhiêu khổ nạn cũng đã được tiêu trừ! Nàng khóc không ngừng, nước mắt của niềm vui sướng. Nàng ôm lấy con trai, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn một cái, ánh mắt rốt cuộc không dời đi được. Ngẩn mặt lên nhìn phu quân mình, nàng khẽ nói:

    - Phu quân, tiểu bảo bảo vẫn chưa có tên, chàng kiến thức uyên bác hãy đặt tên cho con đi.

    Lâm Hiên cười nói:

    - Tên của tiểu bảo bảo chúng ta do hoàng thượng định đoạt, vậy chỉ đặt nhủ danh cho tiểu tử này thôi, theo ta thấy, hài tử này là do trời phật ban cho chúng ta vậy chúng ta cứ gọi nó là Thần Ân đi.

    Lâm phu nhân nghe thế vui vẻ gật đầu ôm con trai vào lòng. Lâm Hiên nhìn thấy vậy cũng cười vui vẻ, tâm nguyện bao nhiêu năm nay đã thành, gánh nặng trên vai hắn cũng đã được đặt xuống, công đức đã viên mãn.





     
    Last edited by a moderator: 6/12/16
  4. phat123456

    phat123456 Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    11
    Game thủ tại dị giới
    Chương 4: Trọng sinh

    Từ bây giờ nhân vật chính chúng ta đã có danh tự tại thế giới này rồi nên chúng ta sẽ chuyển sang gọi tên hắn ở thế giới này nhé.

    Lâm Tranh hiện đang cảm giác rất thoải mái, đột nhiên hắn cảm thấy cảnh vật xung quanh mình có sự thay đổi. Khi hắn ổn định lại được thân mình thì đã thấy đang đứng trong đại sảnh của một đại điện lớn, trong đại điện có nhiều cột trụ có thân phải hai người ôm mới xuể. Trên cột điêu khắc long phụng, cái nào cũng rất sống động, còn có vô số vật thiên kì bách quái, Lâm Tranh nghe còn chưa nghe qua, trên cột lóe ra dày đặc bạch sắc quang mang, cột được làm từ đá cẩm thạch điêu khắc mà thành, trong khoảng khắc này đang vô cùng phát ra hào quang thánh khiết càng làm cho tâm trạng con người càng thanh tịnh.

    Ở giữa đại sảnh có một vật tựa như bảng phong thần trên truyền hình, một khối đá lớn hình tròn lơ lửng giữa không trung, và vị trí chính giữa là một bậc thang, đều là do dùng bạch ngọc xây nên, chầm chậm thông lên tấm biển trên trời. Trên biển có khắc chữ lớn, phát ra kim sắc quang mang: "Võ lâm truyền kỳ hệ thống".

    Trong lúc Lâm Tranh nhìn thấy những chữ này, một luồng bạch khí từ từ ngưng tụ trước mặt Lâm Tranh, thoáng chốc một thân ảnh xuất hiện trước mặt Lâm Tranh, một cô gái tướng mạo cực kỳ xinh đẹp, có vẻ mỹ lệ nhưng lại khiến cho người khác cảm giác vô cùng thánh khiết, tóc vàng mắt xanh, đầu đội một cái băng đô hình tai thỏ, dáng người ma quỷ làm hắn liên tưởng đến mấy cô người mẫu trong Victoria's Secret Fashion Show nổi tiếng, thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện trước mặt Lâm Tranh. Mỉm cười nhìn hắn đang ở trước mặt.

    Điều này làm hắn càng giật mình vội vã tránh ra, vẻ mặt đề phòng nhìn thiếu nữ trước mặt kinh hãi nói:

    - Ngươi là ai…. tại sao lại ở đây?

    Thiếu nữ xinh đẹp nghe thấy, mỉm cười vui vẻ nói với hắn:

    - Hihi… Xin chào tân thủ hệ thống. Ngươi có khỏe không? Ta là người hướng dẫn của hệ thống. Tên ta là Tiểu Mỹ, ngươi có thể gọi ta là Mỹ Mỹ.

    Lâm Tranh có chút không dám chắc nhìn vào thiếu nữ, dù sao một sự việc đột nhiên biến hóa trước mặt ngươi, loại cảm giác này quả thật khiến người ta có chút khó mà tin tưởng được. Hắn hỏi nàng:

    - Cô là do hệ thống hiển hóa ra à? Nhưng "Võ lâm truyền kỳ hệ thống" là sao? Ta đang ở đâu đây?

    Tiểu Mỹ giống như một cô công chúa nhỏ đắc ý cười nói:

    - Chúc mừng ngươi, đáp đúng rồi, nhưng không có phần thưởng đâu nha……Xin giới thiệu với ngươi đây chính là “Võ lâm ảo cảnh”, đây là trong thế giới của "Võ lâm truyền kỳ hệ thống", những gì ngươi xem được ở đây đều nằm ở bên trong hệ thống.Và nguyên nhân thế giới này tồn tại là vì để cho ngươi có thể thuận tiện hơn trong việc hoàn thành nhiệm vụ, trong đổi vật phẩm, được rồi không nói những thứ này nữa, theo ta lại đây nào….

    Tính tình và khí chất của Tiểu Mỹ trong lúc này lại tỏ ra ngây thơ trong sáng, khí chất mỹ lệ vừa nãy biến mất vô hình vô tung tích, thay vào đó là một bộ mặt thiếu nữ giống nữ sinh cấp 3 thời hiện đại, xung quanh cột đá cẩm thạch cũng phát ra một loại ánh sáng nhu hòa làm người ta cảm thấy ấm áp.

    Nói xong Tiểu Mỹ dẫn đầu bước lên thềm đá, Lâm Tranh đi theo phía sau, sau một lát hai người đã đến trước một màn hình vi tính lớn, trên màn hình xuất hiện mấy liệt biểu, xuất hiện trước mặt Bạch Khởi là cái máy tính bảng kết nối với màn hình như máy tính bảng chọn bài hát của mấy quán karaoke 6 số thời hiện đại.

    Tiểu Mỹ đứng bên cạnh Lâm Tranh vui vẻ nói:

    - Này chàng trai, đây là hệ thống trao đổi chính của "Võ lâm truyền kỳ hệ thống". Ngươi có thể từ đây lấy được bất cứ thứ gì theo ý muốn của mình. Tuy nhiên ngươi phải có điểm giao dịch mới có thể trao đổi được. Điểm giao dịch ngươi có thể nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ do hệ thống phát ra. Ngoài ra ngươi có thể dem vật phẩm, tiền bạc của ngươi để chuyển thành điểm giao dịch. Ta sẽ giúp đỡ cho ngươi.

    Lâm Tranh cũng không tự mình thao tác gì, chỉ nhìn thoáng qua Tiểu Mỹ, sau đó phân vân hỏi:

    - Ta muốn tìm hiểu một chút về thế giới này rồi mới tính tiếp, nàng hãy giải thích cho ta nhé? Ngoài ra hãy gọi ta bằng danh tự khác đi, đừng gọi chàng trai nữa, nghe không tự nhiên.

    Tiểu Mỹ ra vẻ suy nghĩ rồi đắc ý nói:

    - Uhm. Cái này coi như ta tư vấn cho ngươi nhé. Thế giới này gọi là Thiên Võ thế giới. Ngươi đang ở đế quốc Đại Chu thuộc Sùng Võ đại lục. Ngoài Sùng Võ đại lục còn có các đại lục khác nhưng ngươi phải đạt đến cấp độ nhất định thì ta mới có thể trả lời ngươi được. Sùng Võ đại lục là nơi tôn sùng võ lực, kẻ mạnh làm vua. Ở đây tông môn là nơi được mọi người tôn sùng, hoàng quyền song hành cùng thế lực tông môn để quản lý quốc gia. Chỉ có võ giả mới có được đặc quyền cao nhất.

    Lâm Tranh nghe Tiểu Mỹ nói xong trầm tư suy nghĩ, một lát sau hắn tiếp tục nhìn nàng và nói:

    - Nàng hãy nói phân bố thế lực, các đặc điểm của võ giả trên thế giới này cho ta nghe đi.

    Tiểu Mỹ gật đầu rồi nói tiếp:

    - Về quốc gia thì Sùng Võ đại lục có sáu đế quốc cùng tồn tại với nhau, bao gồm: Đại Chu, Đại Hoa, Đại Lý, Đại Việt, Đại Nguyên, Đại Hòa. Trong đó Đại Chu, Đại Hoa, Đại Lý, Đại Việt, Đại Nguyên nằm trên đại lục, còn Đại Hòa nằm trên Oa đảo bị ngăn cách với Sùng Võ đại lục bằng Vô Tận hải khoảng cách 5000 hải lý về phía Đông – Bắc. Về cụ thể nội tình từng quốc gia thì chỉ khi nào Tiểu Tranh ngươi đến địa phận từng đế quốc thì hệ thống sẽ xuất hiện nhiệm vụ cụ thể, khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ sẽ có nội dung cụ thể về quốc gia đó cho ngươi. Về cơ chế chính quyền đế quốc Đại Chu thì ngươi cứ từ từ tìm hiểu, gia đình của ngươi là dòng dõi quan lại cùng hoàng gia mà. Ngoài ra còn có các đại lục, thế giới và dị không gian khác nhưng phải đợi ngươi đủ thực lực thì hệ thống mới hé mở cho ngươi.

    - Về võ học thì ta xin nói với ngươi đây là thế giới của võ giả, nhưng không phải võ giả như phim kiếm hiệp mà là thế giới của nội công, vũ kỹ càng cường đại hơn nhiều. Ở thế giới này võ giả cường đại ra một đòn có thể diệt một vùng đất rộng lớn, hủy diệt cả một quân đoàn, đến một đẳng cấp nhất định võ giả có thể hủy diệt cả một đại lục. Về đẳng cấp, võ giả được chia thành các cấp độ sau: hậu thiên, tiên thiên, sĩ cấp, quân cấp, tướng cấp, soái cấp, và cao nhất đế cấp, trước mắt đây là những đẳng cấp võ giả ở thế giới này, mỗi cấp độ lại chia ra làm thập phẩm, khi tu luyện đến thập phẩm đại thành thì phải đột phá, đột phá cũng không phải chắc chắn thành công, nếu thất bại có thể thử lại nhưng lần sau sẽ khó đột phá hơn lần trước nếu không muốn nói là vô vọng. Ngoài ra khi từ soái cấp đột phá đế cấp thì phải độ kiếp, chịu sự tẩy rửa của thiên lôi đối với cơ thể, nếu không vượt qua được nhẹ thì trở lại soái cấp, nặng thì hình thần câu diệt. Thuộc tính võ giả ở thế giới này chia theo ngũ hành: Kim-Mộc-Thổ-Thủy-Hỏa. Thuộc tính ngũ hành tương khắc như sau: Kim khắc Mộc, Mộc khắc Thổ, Thổ khắc Thủy, Thủy khắc Hỏa, Hỏa khắc Kim; còn về Thuộc tính ngũ hành tương sinh thì như sau: Kim sinh Thủy, Thủy sinh Mộc, Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim. Đồng thời ở thế giới này còn một số thuộc tính võ giả từ ngũ hành nguyên bản sinh ra hay còn gọi là thuộc tính biến dị nếu ngươi gặp phải ta sẽ giải thích thêm cho ngươi.

    - Về tông môn, môn phái thì Sùng Võ đại lục cơ bản có các môn phái chia theo ngũ hành thuộc tính, đến thời điểm thích hợp hệ thống sẽ giới thiệu chi tiết từng môn phái cho ngươi. Bây giờ ta sẽ giới thiệu sơ lược cho ngươi môn phái đầu tiên, cũng là môn phái sẽ có duyên phận với ngươi nhất, đó là Thiếu Lâm tự.

    Lâm Tranh nghe nàng nói đến Thiếu Lâm tự thì giật nảy mình: “Nói đùa gì vậy, mình có duyên với mấy ông sư cọ đó hồi nào”, hắn vội vàng hét lớn:

    - Có lộn không! Ta sao lại có duyên với Thiếu Lâm tự chứ?

    Tiểu Mỹ như không nhìn thấy khuôn mặt như mướp đắng của hắn hồn nhiên nói:

    - Hệ thống nói vậy ngươi hiểu chưa. Bây giờ ta nói tiếp được chưa?

    Lâm Tranh mặt như đưa đám gật đầu. Tiểu Mỹ thấy hắn như vậy cười một tiếng vui vẻ rồi nói tiếp:

    - Thiếu Lâm tự, ngũ hành thuộc tính hệ Kim, là một ngôi chùa tọa lạc tại Ngũ Đài sơn, thuộc địa phận Chu Tiên trấn, Biện Kinh thành, đế quốc Đại Chu, nổi tiếng thiên hạ nhờ mối liên hệ với Phật giáovõ học. Là cái nôi của Phật giáo nổi tiếng nhất Thiên Võ thế giới. Tuy nhiên, võ học của Thiếu Lâm tự lại được biết đến nhiều nhất đối với người Sùng Võ đại lục, võ học Thiếu Lâm tự được xem là nguồn gốc võ học thiên hạ, giang hồ có câu thành ngữ: "Thiên hạ công phu xuất Thiếu Lâm" (mọi công phu võ học trong thiên hạ đều khởi phát từ Thiếu Lâm). Võ giả Thiếu Lâm có sức mạnh hơn người, thân thể cường tráng; khi thăng cấp sinh mạng sẽ được tăng lên rất nhanh, tác dụng khi luyện tập ngoại công cũng mạnh hơn thấy rõ. Mỗi khi sinh mạng tăng lên một cấp thì ngoại công cũng tăng lên rất nhiều. Nội công Thiếu Lâm rất lợi hại, chưởng pháp, âm công của Thiếu Lâm cũng nổi tiếng thiên hạ. Đây là giới thiệu sơ lược về Thiếu Lâm tự, khi nào ngươi thật sự đến Thiếu Lâm hệ thống sẽ có những thông tin cụ thể hơn.

    Lâm Tranh cười khổ nhìn Tiểu Mỹ nói:

    - Ta hiểu rồi, có thể cho ta xem thứ khác được không?

    Đương nhiên”. Tiểu Mỹ trả lời ngay. Xoay người về phía màn hình vi tính, nàng thao tác máy tính bảng kết nối với màn hình trước mặt.Trong khi nàng đang thao tác thì Lâm Tranh cũng tranh thủ nghiên cứu tỉ mỉ thông tin trên màn hình vi tính.

    Trên màn hình vi tính xuất hiện vô số danh sách, phân biệt là: huyết thống, thân thể … công pháp, vũ khí, pháp bảo, khoa học kỹ thuật, sủng vật, thần quái, nhiệm vụ có nhiều hạn mục chọn lựa.

    Lâm Tranh nhìn phần huyết thống xem qua một chút, nhưng không xem còn tốt hơn, xem xong càng hoảng sợ, trên đó có vô số huyết thống có thể thay thế, chỉ là có giao dịch điểm không mà thôi, mở danh sách huyết thống, Bạch Khởi xem thấy một loạt huyết thống, sau đó hệ thống dường như tự chọn lựa, thoáng chốc mặt khác hiện ra một loạt, trên đó viết những người thích hợp sử dụng huyết thống. Hắn xem xong, bất giác nuốt một ngụm nước bọt, hắn phát hiện trên kia liệt kê có mấy loại huyết thống phù hợp với mình.Mấy huyết thống phân chia, mỗi một cái đến cuối cùng đều là kinh thiên địa quỷ thần khiếp, nhưng yêu cầu huyết thống cấp thấp nhất giao dịch điểm cần dùng cũng khiến người khác chết khiếp, hơn nữa mỗi lần nâng cấp cần giao dịch điểm nhiều hơn gấp bội.

    Sau đó bắt đầu xem những thứ khác, một lát sau xuất hiện trước mắt Bạch khởi là khu vực mật tịch công pháp, những vật xuất hiện ở đây ví dụ như là : Cửu âm chân kinh, Cửu dương thần công, Như Lai thần chưởng,.... những vật đại loại như vậy khiến cho hắn thấy mà thèm, nhưng mỗi một cái đều quá xa xỉ, chí ít đều là mấy vạn giao dịch điểm.

    Tiếp theo những vật xuất hiện trước mặt Lâm Tranh lúc này càng khiến hắn há hốc mồm không biết nên nói gì, Bởi vì dưới đây một trong các liệt biểu công pháp xuất hiện, tu chân pháp quyết…Điều này khiến cho hắn thèm thuồng không gì sánh bằng, xem số điểm cần thiết đến hàng trăm vạn điểm giao dịch.

    Lâm Tranh xem sơ qua một lượt những món đồ ở đây xong, sau khi thấy thần binh lợi khí và sủng vật hắn quyết định không xem tiếp nữa.Bởi vì có lúc những món đồ tốt trước mắt mà không thể đạt được thì thật là đau khổ. Không phải hắn không muốn xem, mà là hắn sợ rằng nếu mình tiếp tục xem sẽ chịu không nổi, bởi vì những vật này thật sự mê người.

    Lâm Tranh cười mà khó coi hơn khóc quay sang nói với Tiểu Mỹ:

    - Nàng còn tin tức gì muốn nói với ta nữa không?

    Tiểu Mỹ nhanh nhảu đáp:

    - Đây là tin tốt cho ngươi đây Tiểu Tranh. Trên người ngươi ta nhìn thấy năm code game, trong đó có một code vip, ngoài ra ngươi là người chơi mới nên sẽ được hệ thống tặng một code tân thủ. Hihi, ngươi vui chưa nè.

    Nghe nàng nói xong, tâm trạng Lâm Tranh hưng phấn tột cùng thầm nghĩ: “Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa thật nghĩa khí, mỗi người cho mình một code, còn code Vip ai đã cho mình, chắc chắn là tiểu thiếu gia Diêm La Vương cho rồi, không hổ là con trai Diêm La Vương, ra tay thật hào phóng”. Hắn liền nói:

    - Vậy sử dụng code liền bây giờ luôn được không?

    Tất nhiên là được”. Tiểu Mỹ gật đầu rồi đưa tay chỉ vào màn hình. Màn hình thoáng biến đổi về giao diện kho đồ. Nàng nhìn màn hình rồi quay lại nói với hắn:

    - Bốn code game thường sẽ giúp người có xuất thân, ngoại hình, vận khí, trí tuệ ngươi hơn hẳn người bình thường, gọi là “nhân trung chi long” cũng không sai. Còn về code Vip và code tân thủ chỉ được kích hoạt khi ngươi gia nhập môn phái.

    Lâm Tranh gật đầu, ưu đãi như vậy cũng không tồi, hiện tại hắn rất chờ mong phần thưởng code Vip và code tân thủ mang lại. Tiểu Mỹ nói tiếp:

    - Ngoài ra hệ thống cũng phân nhiệm vụ cho người chơi thực hiện.

    Lâm Tranh thắc mắc hỏi lại nàng:

    - Có mấy loại nhiệm vụ?

    “Có bốn loại”. Dừng lại chốt lát, nàng tiếp tục nói:

    - Nhiệm vụ chính tuyến, nhiệm vụ phụ tuyến, nhiệm vụ giang hồ, nhiệm vụ ngẫu nhiên. Nhiệm vụ chính tuyến, nhiệm vụ phụ tuyến bắt buộc tiếp nhận, có thời hạn hoàn thành và trừng phạt khi không hoàn thành nhiệm vụ. Nhiệm vụ giang hồ, nhiệm vụ ngẫu nhiên thường khó hơn nhưng không bắt buộc tiếp nhận và không trừng phạt khi không hoàn thành nhiệm vụ.

    Lâm Tranh gật gù ra vẻ đã hiểu rõ. Nàng lại nói tiếp:

    - Hệ thống nhiệm vụ chính tuyến: Người chơi dương danh thiên hạ, đưa môn phái người chơi gia nhập trở thành đệ nhất thế giới đại tông môn, người chơi trở thành đệ nhất nhân, duy ngã độc tôn. Nhiệm vụ chính tuyến phân không cùng giai đoạn, mỗi giai đoạn cần ở hạn định trong thời gian hoàn thành, quá hạn chưa hoàn thành, trực tiếp xoá bỏ người chơi!

    Lâm Tranh nghe nàng nói xong, đặc biệt là câu cuối cùng "Xoá bỏ người chơi", nửa ngày không nói gì, cuối cùng từ trong hàm răng bỏ ra vài chữ: "Ccmn!". Phẫn nộ qua đi, hắn bất đắc dĩ đợi nàng công bố nội dung nhiệm vụ, hắn không chuẩn bị mạo hiểm khiêu chiến hệ thống, nhìn đối phương đến cùng có thể hay không xoá bỏ hắn, hắn không muốn lại trọng sinh một lần nữa nhanh như vậy.

    Tiểu Mỹ nói tiếp:

    - Nhiệm vụ chính tuyến 1.0: Gia nhập môn phái. Nhiệm vụ nói rõ: Dù cho là ai, muốn có được võ học của chính mình, cũng phải gia nhập tông môn, môn phái. Một võ giả quan trọng nhất là tài nguyên tu luyện, là danh sư tài năng có khả năng đưa cao đồ đến đỉnh cao của võ học, danh sư khó cầu, cẩn thận lựa chọn. Nhiệm vụ thời hạn: Một năm, quá hạn chưa hoàn thành, trực tiếp xoá bỏ người chơi. Phần thưởng nhiệm vụ: Bí mật.

    Lâm Tranh đang nghiền ngẫm nội dung nhiệm vụ thì Tiểu Mỹ nói:

    - Nhiệm vụ đã phát, ngươi hãy trở về đi, từ đây đến khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ hệ thống sẽ không xuất hiện nữa. Chúc ngươi may mắn! Bye Bye.

    Nàng vừa nói xong Lâm Tranh đột nhiên cảm thấy mình bị dịch chuyển đi nơi khác. Hắn cảm thấy buồn ngủ và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
     
    Last edited by a moderator: 6/12/16
  5. trường Giang

    trường Giang Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    0
    Má ơi hay quá viết tiếp đi tg
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)