↑ ↓

 Tiên Hiệp Đường "Tank" xông Tây Du - Thái Sầu - New C7

Thảo luận trong 'Truyện do Bàn Long dịch' bắt đầu bởi contraithanchet, 11/1/17.

  1. contraithanchet

    contraithanchet Chỉ đàn ông mới mang lại hạnh fuck cho nhau Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    153
    [​IMG]
    Đường Tăng Xông Tây Du
    Tác Giả: Thái Sầu
    Giới Thiệu.

    Dịch: contraithanchet
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)



    Xuyên việt trở thành Đường Tăng, đạt được hệ thống.

    Ngộ Không: "Bát Giới nhìn kìa, sư phụ đã cướp nữ nhân ngươi thích đi rồi."

    Sa Tăng: "Sư phụ hạ thủ lưu tình, các nàng là người, không phải yêu quái."

    Bát giới: "Đại sư huynh nhanh khuyên sư phụ không nên đả thương người......"

    Đường Tăng: "Yêu quái to gan, xem chiêu!"
     
    Last edited by a moderator: 11/1/17
  2. contraithanchet

    contraithanchet Chỉ đàn ông mới mang lại hạnh fuck cho nhau Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    153
    Đường Tăng Xông Tây Du
    Tác Giả: Thái Sầu

    Chương 1: Trở thành người lấy kinh

    Dịch: contraithanchet
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)




    Đường Tằng năm nay 25 tuổi, tên của hắn có âm đọc giống Đường Tăng trong Tây Du Ký, bởi vì như vậy cho nên hắn thường xuyên bị chúng bạn trêu chọc là Tam Tạng.

    Có đôi khi hắn hoài nghi có phải cha mẹ mình muốn ăn thịt Đường Tăng hay không, cho nên mới đặt tên hắn như vậy.

    Hôm nay Đường Tằng mở mắt ra, hắn nhìn thấy rất nhiều hòa thượng đang ngồi bên cạnh, hai bên là thị nữ mặc cổ trang xinh đẹp, bản thân hắn đang ngồi trên bồ đoàn màu vàng óng ánh.
    Ở trên đài cao cách hắn không xa có một nam nhân mặc long bào, khí thế cường đại giống như đế vương.

    - Đã xảy ra chuyện gì thế này?

    Đường Tằng hoài nghi mình đang ngủ mơ, hắn nhớ tối hôm qua uống hơi nhiều cho nên sau đó quên mất trời trăng sương gió.

    - Đinh, hệ thống khóa kí chủ thành công, mở ra con đường siêu cấp Đường Tăng.

    - Siêu cấp Đường Tăng? Nó là cái gì?

    Sau đó Đường Tằng phát hiện trong đầu mình xuất hiện một màn hình.

    Kí chủ: Đường Tằng

    Siêu cấp Đường Tăng: cấp 1 (0/10)

    Điểm kinh nghiệm: 0

    Kỹ năng: cả bộ kinh Phật phàm cấp

    Đạo cụ: không

    Đường Tằng nhìn những tin tức này, sau đó trong đầu hắn xuất hiện một lượng tin tức khổng lồ.

    Qua năm giây, Đường Tằng triệt để hiểu rõ tiền căn hậu quả, thì ra hắn xuyên việt, hơn nữa xuyên việt lên người Đường Tăng, hơn nữa còn đạt được toàn bộ trí nhớ và tất cả kinh văn Đường Tăng đã xem qua.

    Sau khi đã biết rõ mình đang ở đâu, Đường Tằng hưng phấn, thì ra xuyên việt có tồn tại, hắn cũng tiếp nhận thân phận này một cách nhanh chóng.

    Về phần thân phận hòa thượng của Đường Tăng? Gặp quỷ đi thôi, nên tán gái thì phải tán gái.
    Đường Tằng đang ngồi trên đài cao giảng giải kinh Phật cho nhiều người.

    Nam tử trung niên cách đó không xa chính là hoàng thượng đương đại.

    - Đinh, hiện tại tuyên bố nhiệm vụ chính tuyến, kí chủ cần phải đi tây thiên lấy kinh, ban thưởng 10 điểm kinh nghiệm!

    Trong đầu lại có giọng nói điện tử vang lên.

    - Nhiệm vụ?

    Đường Tằng bừng tỉnh:

    - Chẳng lẽ ta còn đạt được hệ thống?

    - Kí chủ, ngươi gọi ta?

    Giọng nói điện tử xuất hiện.

    - Ngươi thật sự là hệ thống? Có thể giới thiệu cho ta biết một chút hay không, điểm kinh nghiệm là thế nào? Thăng cấp ra sao? Thăng cấp có được cái gì?

    Đường Tằng hỏi mấy vấn đề liên tục.

    - Điểm kinh nghiệm, có thể dùng tại thăng cấp ‘ siêu cấp Đường Tăng ’, sau khi thăng cấp thân thể kí chủ mạnh hơn, nhanh nhẹn tăng lên... Mạnh một cách toàn diện, khả năng chiến đấu cận thân cũng tăng mạnh. Ngoài ra điểm kinh nghiệm có thể dùng làm tiền tệ mua sắm vật phẩm trong Thương Thành.

    Hệ thống trả lời.

    Đường Tằng nghe xong cũng đỏ mắt.

    Kiếp trước hắn xem Tây Du Ký ghét nhất chính là Đường Tăng giả nhân giả nghĩa, bản thân mình tay chân trói gà không chặt lại đi trách Tôn Ngộ Không không tốt thế nào, không tốt ra sao.

    Nếu như Đường Tăng có chiến lực cường đại thì tự mình đi làm, nếu Đường Tăng là mình, như vậy...

    Đường Tằng đã nghĩ tới hình ảnh mình treo đám yêu quái lên cao rồi đánh.

    - Đúng, hệ thống trong Thương Thành có cái gì?

    Đường Tằng hỏi.

    - Kí chủ có muốn xem hệ thống Thương Thành?

    Hệ thống hỏi.

    - Có!
    Đường Tằng vội vàng trả lời.

    Sau đó trong đầu hắn xuất hiện một cái bảng, trên bảng có rất nhiều tin tức, hình ảnh và chú thích.

    Kỹ năng: Đạn Chỉ Thần Công (10 điểm kinh nghiệm ).

    Nhất Dương Chỉ (10 điểm kinh nghiệm ).

    Bá Vương Thần Thương (10 điểm kinh nghiệm ); Bá Vương Thần Quyền (10 điểm kinh nghiệm ); Huyền Minh Thần Chưởng (10 điểm kinh nghiệm ).

    Giáng Long Thập Bát Chưởng (100 điểm kinh nghiệm ); Lục Mạch Thần Kiếm (100 điểm kinh nghiệm ); Cửu Dương Thần Công (100 điểm kinh nghiệm )

    ...

    Cách Sơn Đả Ngưu (1000 điểm kinh nghiệm ); Bài Sơn Đảo Hải (1000 điểm kinh nghiệm ); Hô Phong Hoán Vũ (1000 điểm kinh nghiệm )

    ...

    Tam Thập Lục Biến (1 vạn điểm kinh nghiệm ); Thất Thập Nhị Biến (10 vạn điểm kinh nghiệm )

    ...

    Chưởng Trung Phật Quốc (100 vạn điểm kinh nghiệm ); Như Lai Thần Chưởng (100 vạn điểm kinh nghiệm ).

    Nhìn thấy những này kỹ năng, Đường Tằng trực tiếp trợn mắt há hốc mồm.

    - Khốn khiếp, đây không phải võ công trong tiểu thuyết võ hiệp hay sao? Tại sao lại có trong đây?

    - Như Lai Thần Chưởng cần tới 100 vạn điểm kinh nghiệm, nó quá đắt rồi.

    Tuy nói như thế nhưng Đường Tằng lại rung động rất lớn, hắn không rõ lai lịch của hệ thống, thậm chí ngay cả chiêu thức của Như Lai Phật Tổ cũng có?

    Kế tiếp hắn nhìn khu vật phẩm.

    Thượng Phương Bảo Kiếm (1 điểm kinh nghiệm ); Tinh Thiết Đại Cung (5 điểm kinh nghiệm ); Tinh Thiết Đại Phủ (5 điểm kinh nghiệm );

    Tuyệt Thế Hảo Kiếm (1000 điểm kinh nghiệm ); Tuyết Ẩm Cuồng Đao (1000 điểm kinh nghiệm );

    Xạ Nhật Thần Cung (1 vạn điểm kinh nghiệm ); Hiên Viên Thần Kiếm (1 vạn điểm kinh nghiệm ).

    ...

    Sau khi xem xong giá cả và vật phẩm, Đường Tằng hít thở dồn dập, những thứ này đều là bảo vật.

    - Nói cách khác, chỉ cần ta có đầy đủ điểm kinh nghiệm là có thể đổi những vật này?

    Đường Tằng hỏi hệ thống.

    - Đúng!

    Hệ thống trả lời:

    - Nhiệm vụ đầu tiên của kí chủ hiện tại chính là đi lấy kinh.

    Đường Tằng gật đầu, hắn hít sâu một hơi tiêu hóa những tin tức này.

    - Nếu như ta không có đoán sai, Quan Âm Bồ Tát sẽ xuất hiện nhanh thôi, lúc đó sẽ chỉ định ta đi tây thiên lấy kinh.

    - Thế giới này thật sự có thần tiên sao?

    Đường Tằng chờ mong.

    Đúng lúc này trên bầu trời xuất hiện hào quang bảy màu, một cô gái xinh đẹp đột nhiên xuất hiện và bay xuống.

    - Ah, thần tiên...

    - Là thần tiên hạ phàm!

    - Quan Âm Bồ Tát?

    - Là Quan Âm nương nương...

    Người chung quanh đài cao ồn ào, tất cả mọi người đều hưng phấn nhìn nữ tử xuất hiện.

    Đôi mắt Đường Tằng sáng ngời, Quan Âm Bồ Tát thật sự là nữ, hơn nữa còn xinh đẹp như thế, xem ra xuyên việt thật tốt!

    Đường hoàng vội vàng đứng lên đi ra khỏi đài cao, hắn quỳ lạy và hô to:

    - Bái kiến thần tiên!

    Tất cả mọi người chung quanh đều quỳ, bọn họ không dám thở mạnh, tuy nhiên có một người ngoại lệ, đó chính là Đường Tằng.

    Không chỉ không quỳ, thậm chí Đường Tằng còn mở to mắt nhìn Quan Âm Bồ Tát, nhìn tư thái xinh đẹp, nhìn đùi ngọc thon dài, nhìn bờ mông đầy đặn, nhìn ngọc phong cao vút...

    Thật sự quá đẹp! Nước miếng Đường Tằng chảy ra.

    Quan Âm Bồ Tát chân đạp bảo liên hạ xuống mặt đất, bảo liên tự động biến mất.
    Đường hoàng hơi ngẩng đầu, ngưỡng mộ nhìn Quan Âm nương nương, ánh mắt vô cùng tôn kính.

    Thời điểm này Đường Tằng có phản ứng, vội vàng rời khỏi bồ đoàn, lớn tiếng nói:

    - Hoan nghênh Quan Âm nương nương đến Đại Đường làm khách!

    Đường hoàng suýt nữa ngã ngang một bên, khốn nạn, ta là hoàng đế còn chưa lên tiếng, ngươi giành lời thoại của ta làm gì?

    Quan Âm Bồ Tát cũng ngạc nhiên nhìn qua, hòa thượng Đường triều này hơi cổ quái.

    Càng làm cho nàng ngạc nhiên là, trên người Đường Tằng xuất hiện một loại kim quang chỉ thần tiên mới có thể nhìn thấy, đó là hào quang của người lương thiện mười kiếp mới có.

    Đường Tằng vừa dứt lời liền hối hận, Đường hoàng sẽ trách mình? Đừng có chưa trở thành người lấy kinh đã mất đầu.

    Lúc này Đường Tăng còn chưa trở thành huynh đệ kết nghĩa với Đường hoàng, Đường hoàng chắc chắn sẽ không cố kỵ nhiều như vậy.

    Quan Âm Bồ Tát mỉm cười, không để ý đến Đường Tằng, hắn bảo Đường hoàng đứng lên, nói ra:

    - Tây thiên có một bản kinh văn, chỉ cần mang về có thể bảo vệ quốc thái dân an, ngươi phái người đi lấy kinh, nếu như thành công, thiên đình sẽ bảo vệ Đường triều trăm năm thịnh thế.

    Đường hoàng mừng rỡ, cung kính nói:

    - Phàm nhân lĩnh mệnh!

    Quan Âm Bồ Tát tiếp tục nói:

    - Tây thiên xa xôi vạn dặm, cần phải đi một bước một ấn, trải qua chín chín tám mươi mốt nạn mới lấy được kinh văn.

    Đường hoàng lập tức biết rõ chuyến đi tây thiên lấy kinh không đơn giản như vậy, nhưng hắn nhất định phải có được chân kinh này.

    Sau khi hít sâu một hơi, Đường hoàng nhìn người chung quanh, cất cao giọng hỏi:

    - Ai đồng ý lĩnh ý chỉ của trẫm đi tây thiên lấy kinh?

    Cơ hội tới!

    Đôi mắt Đường Tằng sáng ngời, vội vàng hét lớn:

    - Ta nguyện ý, ai dám giành giật với ta, ta liều mạng với hắn!
     
    Last edited by a moderator: 13/1/17
  3. contraithanchet

    contraithanchet Chỉ đàn ông mới mang lại hạnh fuck cho nhau Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    153
    Đường Tăng Xông Tây Du
    Tác Giả: Thái Sầu

    Chương 2: Đường hoàng sụp đổ

    Dịch: contraithanchet
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)




    Hắn đột nhiên đứng lên nhận việc, nếu người lấy kinh không phải là mình, làm sao Đường Tằng hoàn thành nhiệm vụ?

    Mọi người ngạc nhiên nhìn hắn, Đường hoàng cũng có chút ngạc nhiên khi nhìn Đường Tằng.

    Đường Tằng sững sờ, hắn ý thức hành vi bản thân không đúng, vội vàng nói:

    - Bần tăng bất tài, nguyện ra sức khuyển mã lấy chân kinh cho bệ hạ, bảo vệ giang sơn Đường triều trăm năm vĩnh cố.

    Đường hoàng vui mừng bước lên phía trước, hắn thân thiết kéo tay Đường Tằng, nói ra:

    - Rất tốt, từ hôm nay trẫm sẽ kết nghĩa huynh đệ với ngươi, ban cho tên Tam Tạng!

    - Đa tạ bệ hạ!

    Đường Tằng khom mình hành lễ, trong lòng nói thầm: quả nhiên là thế!

    Quan Âm Bồ Tát không ngạc nhiên, bình tĩnh nói:

    - Ta ban cho ngươi ngũ bảo khi đi lấy kinh.

    Không thể không thừa nhận giọng nói của Quan Âm Bồ Tát phi thường dễ nghe, đó là giọng nói ẩn chứa khí chất thiếu nữ thanh xuân và thiếu nữ thành thục, cho dù trên người nàng tỏa ra khí tràng không ai dám khinh nhờn.

    Hào quang lóe lên, năm kiện bảo vật đồng thời xuất hiện trước mặt Đường hoàng, theo thứ tự là một áo cà sa, một cây tích trượng, ba vòng kim cô.

    Quan Âm Bồ Tát nói:

    - Này áo cà sa tên ‘ Cẩm Bào cà sa ’, trên đó khảm thất bảo, thủy hỏa bất xâm, có thể ngăn cản yêu khí.

    - Cây tích trượng này tên ‘ Cửu Hoàn Tích Trượng ’, chắc chắn không hư, có được uy lực chấn nhiếp.

    - Ba vòng kim cô này phân biệt là kim, tật, cấm ba cô, có thể dùng hàng phục yêu ma thần thông quảng đại.

    - Chuyến đi này gian nan hiểm trở, trên đường yêu ma quỷ quái hoành hành, năm bảo này sẽ trợ giúp ngươi một tay.

    Quan Âm Bồ Tát nói xong toàn thân tỏa ra hào quang rồi sau đó thân thể bay lên không trung.

    - Tiễn biệt Quan Âm!

    Đường Tằng vội vàng hô lớn, ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng.

    Đường Tằng vừa nói xong Quan Âm Bồ Tát đã biến mất, nhưng vào lúc biến mất nàng vô ý thức nhìn Đường Tằng, trong mắt hiện ra vẻ cổ quái, lúc này nội tâm của nàng suy sụp.

    - Quả nhiên làm thân tiên quá trâu bò nha, tới vô ảnh đi vô tung!

    Đường Tằng nghĩ thầm trong lòng, đồng thời còn nói thêm một câu:

    - Dáng người Quan Âm quá tốt, nếu nàng làm bạn gái của mình chắc chắn không tệ.

    Đường hoàng bên cạnh nghe Đường Tằng nói thầm, hắn đổ mồ hôi lạnh, sợ hãi gần chết.

    Đường Tằng thấy thế liền nói:

    - Thất thần làm gì? Nhanh chuẩn bị đi, không muốn lấy kinh sao?

    - Lớn mật!

    Bỗng nhiên lão thái giám bên cạnh quát.

    Đường Tằng bừng tỉnh, lập tức ý thức được thân phận của mình, vội vàng đổi giọng:

    - Bệ hạ bớt giận, bần tăng có ý nói lấy kinh cao hơn tất cả, bần tăng cũng vì giang sơn xã tắc, quốc thái dân an mà thôi.

    Đường hoàng nghe vậy liền cười ha ha:

    - Không sao cả, hiền đệ nói đúng, lấy kinh nghiệm cao hơn tất cả, người đâu... Mau chuẩn bị.
    Hoàng đế nói một câu, kẻ dưới chạy gãy chân!

    Sau mười phút mọi thứ đã sẵn sàng, chứng minh thân phận khi đi xa, hành lý, tăng y tắm rửa, thậm chí còn có một ít lương thực, kim bát dùng hóa duyên và một con ngựa trắng.

    - Bệ hạ, hiện tại bằng tăng có thể đi?

    Đường Tằng dò hỏi.

    - Đúng, đi nhanh đi, hiền đệ, trẫm tiễn ngươi ra khỏi thành.

    Sắc mặt Đường hoàng thành kính, hắn cũng tin Phật, tự nhiên hi vọng sớm ngày đạt được chân kinh, tuyên dương Phật pháp, quốc thái dân an.

    Nội tâm Đường Tằng mắng thầm, quả nhiên quân vương vô tình, vì giang sơn của mình mà thật sự lãnh khốc vô tình, dù gì lão tử cũng là người đi lấy kinh, ngươi tốt xấu gì cũng phải hầu hạ cơm nước cho ta, còn phải tặng vài mỹ nữ hưởng thụ nữa chứ!

    Đương nhiên hắn chỉ dám nghĩ trong lòng, Đường Tằng không dám nói ra.

    Mặc Cẩm Bào cà sa, cầm Cửu Hoàn Tích Trượng, Đường Tằng lưu luyến không rời nhìn những cung nữ xinh đẹp, rồi sau đó thấy chết không sờn đi cùng Đường hoàng ra khỏi thành.

    Hắn hiện tại có khí khái của Kinh Kha vượt sông đi ám sát Tần Thủy Hoàng.

    Khua chiêng gõ trống, cả nước vui vẻ đưa tiễn, cả đô thành Đại Đường vui mừng, có thần tiên hàng lâm, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ sẽ giúp thiên hạ thái bình trăm năm.

    - Lão tử phải đi các ngươi cao hứng như vậy?

    Tuy Đường Tằng đang tươi cười nhưng trong lòng mắng thầm.

    Hai giờ sau, bên ngoài tường thành vài dặm đều có người đưa tiễn.

    Sắc mặt Đường hoàng ngưng trọng nói với Đường Tằng:

    - Hiền đệ, đoạn đường này gian nan hiểm trở, trên đường cẩn thận.

    - Đa tạ bệ hạ quan tâm.

    Trong lòng Đường Tằng bĩu môi, mặt ngoài cung kính trả lời.

    Lúc này thái giám lấy hai chén rượu ngon đưa tới.

    Đường hoàng tự mình cầm một chén đưa cho Đường Tằng, sau đó mình cũng cầm một chén, nói:

    - Hiền đệ, lần này trẫm thật sự tiễn ngươi đi, mong ngươi sớm ngày bình an quay về!

    - Cảm tạ hoàng thượng!

    Đường Tằng uống sạch chén rượu, cảm thấy ngoài ý muốn, rượu này không tồi.

    Đường hoàng có ảo giác mình không phải đang đối mặt với cao tăng, mà đang đối mặt với đại hán hào sảng.

    - Lên ngựa!

    Đường hoàng nói ra.

    Đường Tằng đành phải đi lên bạch mã, bạch mã này không phải tiểu Bạch Long biến thành.

    Kiếp trước Đường Tằng đã cưỡi ngựa cho nên chuyện này không làm khó hắn.

    Sau khi lên ngựa, Đường Tằng lại lưu luyễn liếc nhìn... Cung nữ xinh đẹp sau lưng.

    - Hiền đệ, lần này đi xa vạn dặm, khi nào ngươi có thể trở về?

    Đường hoàng hỏi.

    - Ngươi ngốc sao, đương nhiên là sau khi lấy được kinh mới trở về!

    Đường Tằng nói ra, nội tâm của hắn đang oán thầm, khốn kiếp, bây giờ phải đi lấy kinh rồi.

    Đường hoàng sững sờ, trong mắt hiện ra vẻ giận dữ nhưng hắn lại không muốn thất bại vào lúc này, mỉm cười hỏi lần nữa:

    - Hiền đệ, ngươi có lời gì muốn nói không?

    Đường Tằng nghe xong hít sâu một hơi, nghiêm trang nói:

    - Có gì đặc biệt chứ, nơi này không lưu ta, sẽ có chỗ lưu ta! Thế giới lớn như vậy, ta phải đi xem các nơi! Giá!

    - Giá!

    Hắn thúc vào bụng ngựa rời đi.

    Đường hoàng sững sờ tại chỗ, trong nháy mắt này hắn có xúc động muốn chém Đường Tằng.

    Đồng thời Đường hoàng cũng hoài nghi, để vị cao tăng này đi lấy kinh có phải lựa chọn chính xác hay không?

    ...

    Bạch mã lướt gió tây, trời chiều đã hoàng hôn!

    Đường Tằng cưỡi ngựa trắng, nội tâm chỉ chạy về hướng mặt trời lặn.

    - Con đường tây thiên, lão tử tới đây!

    Hắn một tay cầm dây cương, một tay cầm Cửu Hoàn Tích Trượng, đầu đội mũ cao tăng cưỡi trên lưng ngựa, Cẩm Bào cà sa đón gió phất phới.

    Hắn cưỡi ngựa chạy hơn trăm dặm, rốt cuộc Đường Tằng mới dừng lại trong khe núi.

    Xoay người xuống ngựa, hắn cột bạch mã vào thân cây, Đường Tằng tìm nơi thả nước, nội tâm thở dài.

    Bôn ba vài giờ, thân thể hắn sớm mệt mỏi rã rời.

    - Quả nhiên đi tây thiên lấy kinh không phải chuyện dễ dàng.

    Đường Tằng nói thầm một tiếng, đồng thời hắn xem nhiệm vụ trong đầu.

    Quả nhiên nhiệm vụ biểu hiện đã hoàn thành, thân phận hiện tại của hắn là:

    Kí chủ: Đường Tằng

    Siêu cấp Đường Tăng: cấp 1 (0/10)

    Điểm kinh nghiệm: 10

    Kỹ năng: cả bộ kinh Phật phàm cấp

    Đạo cụ: Cẩm Bào cà sa; Cửu Hoàn Tích Trượng; Tam Cô

    - Năm bảo cũng là đạo cụ?

    Đường Tằng ngạc nhiên, hắn biết rõ tác dụng của Cẩm Bào cà sa khi xem Tây Du Ký kiếp trước, hắn sẽ mặc nó vào lúc tới thánh địa tây thiên lấy kinh.

    Cửu Hoàn Tích Trượng ngoại trừ rắn chắc không bị hư ra, không biết nó còn có tác dụng gì khác.

    Tam Cô theo thứ tự là khẩn cô, kim cô, cấm cô.

    Khẩn cô hẳn là cho Tôn Ngộ Không mang, kim cô là cho Sa Tăng, cấm cô thì cho Trư Bát Giới.

    Đường Tằng nhìn kỹ Cửu Hoàn Tích Trượng trong tay, hắn phát hiện đây là đồ tốt.

    - Quan Âm Bồ Tát nói Cửu Hoàn Tích Trượng có uy lực chấn nhiếp, tại sao ta không thấy?

    Đường Tằng vội vàng kêu gọi trong lòng:

    - Hệ thống đi ra, Cửu Hoàn Tích Trượng dùng như thế nào?
     
    Last edited by a moderator: 13/1/17
  4. Dạ Tâm

    Dạ Tâm Premium Moderator

    Được thích:
    562
    Đường Tăng Xông Tây Du
    Tác Giả: Thái Sầu

    Chương 3: Thăng cấp, mãnh hổ

    Dịch: Dạ Tâm (Tạ)
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)




    - Trong lòng thành kính, kích hoạt bằng ý chí!

    Hệ thống trả lời bằng tiếng điện tử:


    - Phải tiêu hao một vạn điểm kinh nghiệm mới mở hết uy năng kinh khủng của tích trượng!"


    - What? Một vạn? Này hệ thống, mày bị nhiễm virus rồi hả?


    - Hệ thống không nhiễm virus.

    Hệ thống đáp.


    Đường Tằng nhổ một cái đáp:

    - Điên rồi, hệ thống mày điên rồi hả? Tao bây giờ mới có mười điểm kinh nghiệm thôi mà!


    Hệ thống chẳng đáp.


    Đường Tằng bĩu môi, rồi quay sang quan sát mặt trên của cây tích trượng, lẩm bẩm:

    - Cửu hoàn tích trượng quả thật có công năng đặc thù sao?"


    Đường Từng tuy vui lắm thế nhưng vừa nghĩ tới phải tiêu hao một vạn điểm kinh nghiệm thì chẳng thể vui thêm được nữa. Hắn hiện tại cũng mới có mười điểm kinh nghiệm thôi a.

    - Mười điểm kinh nghiệm bọ thì làm gì được đây?"


    Đường Tằng nhanh chóng suy nghĩ, ý nghĩ bật ra đầu tiên chính là mua một cái kỹ năng.


    Nhưng rất nhanh thân thể mệt rã rời liền đưa hắn quay về hiện thực. Hắn lập tức nghĩ đến rằng nếu như thân thể yếu xìu, cơ sở thiếu vững chắc thì cho dù có kỹ năng đi nữa thì cũng không thể phát huy hết sức mạnh.


    Giống như viên đạn vậy. Tuy đồng dạng là đạn thế nhưng nếu như dùng bắn ra từ súng lục phổ thông thì uy lực cũng bình thường mà thôi. Nhưng mà nếu như dùng súng ngắm bắn thì uy lực mạnh hơn vô số lần đó nha.


    Mà thân thể thì giống như cây súng, kỹ năng thì tương đương với viên đạn. Thân thể nào cường đại hơn với cùng một kỹ năng thì phát huy ra uy lực lớn hơn rồi.


    Cho nên, trong tích tắc Đường Tằng liền quyết định, có mười điểm kinh nghiệm thì thôi dùng cho tăng cấp vậy.

    - Hệ thống, ta muốn thăng cấp

    Đường Tằng thầm nói.


    - Kengggg… Lên cấp thành công!

    Hệ thống xướng lên.


    Trong nháy mắt, Đường Tằng cảm giác thân thể bỗng trở nên mạnh mẽ, tựa hồ có trong cõi minh minh có năng lượng truyền vào trong thân thể hắn vậy.


    Cảm giác mệt mõi do cưỡi ngựa lâu mang đến đã bị quét sạch, Đường Tằng cảm thấy các giác quan của mình đã mạnh hơn, lực lượng và độ nhanh nhạy cũng đồng thời mạnh hơn một chút.


    Thời gian thăng cấp kéo dài chừng một giây. Lúc này Đường Tằng cảm giác rằng một quyền của mình có thể đánh chết tươi một người bình thường.


    - Không tệ nha, mặc dù không có có ghê gớm như trong tưởng tượng nhưng ít ra cũng có sức tự vệ!


    Đường Tằng quả thật cao hứng. Hiện tại thân thể của hắn mạnh tuyệt đối có thể so với vô địch quyền anh thế giới ở kiếp trước rồi.


    - Nhưng ở đây có phải là Trái Đất hay không?


    Đường Tằng bỗng nhiên nghĩ đến vấn đề này, sau đó hắn liền hỏi hệ thống.


    - Kí chủ không đủ quyền hạn.

    Hệ thống trả lời.


    - Cái này cũng đòi quyền hạn sao?

    Đường Tằng chăng biết nói gì nữa. Bất quá kiếp trước của hắn ở Địa Cầu cũng chẳng có gì phải lo, không biết cũng chẳng quan trọng.


    Lúc này tin tức về Đường Tằng đã biến hóa:

    Kí chủ: Đường Tằng

    Siêu cấp Đường Tăng: 2 cấp (0/20đ)

    Điểm kinh nghiệm: 0

    Kỹ năng: Toàn văn Phàm cấp kinh Phật

    Đạo cụ: Cẩm Bào Cà Sa; Cửu Hoàn Tích Trượng; Tam Cô


    - Nói cách khác, ta muốn lên tới cấp 3 phải cần tới 20 điểm kinh nghiệm?


    Đường Tằng nhăn nhó hỏi nhưng vẫn mỉm cười, mặt đầy từ bi, một tay cầm Cửu Hoàn Tích Trượng, một tay thủ thế bái phật, khẽ tụng:

    - Ngẫu mễ đầu phát!

    Chú thích: Ngẫu mễ đầu phát có thể hiểu là câu nói lái của A di đà phật, hai cụm từ này phiên âm tiếng trung cũng na ná nhau. A(ā) di(mí) đà(tuó) phật(fó) – Ngẫu(ǒu) mễ(mǐ) đầu(tóu) phát(fā.


    - Keng… Nhiệm vụ chính tuyến đã xuất hiện.

    Hệ thống lại vang lên:

    - Vượt kiếp nạn thứ nhất – Độ Quá Mãnh Hổ Sâm Lâm (Đi qua rừng rậm mãnh hổ). Thưởng: 10 – 100exp.

    Chú thích: Từ nay các tên nhiệm vụ thống nhất là ghi tiếng Hán Việt nhé.


    - Sao? Này hệ thống, 10 – 100exp là có ý nghĩa gì?

    Đường Tằng hỏi.


    - Xem xét mức độ hoàn thành của kí chủ, nếu hoàn thành càng tốt thì thưởng điểm kinh nghiệm sẽ càng nhiều.

    Hệ thống trả lời.


    - Như thế nào mới được coi là hoàn thành càng tốt vậy?


    - Kí chủ tự mình lĩnh ngộ.


    - Ngẫu mễ đầu phát!


    Đường Tằng lại tuyên một câu phật hiệu.


    Hệ thống: "..."


    Sắc trời dần dần đen lại. Đường Tằng nhất thời lúng túng. Tuy kiếp trước hắn có kinh nghiệm dã ngoại qua đêm nhưng dã ngoại ở kiếp trước là khác xa bây giờ nha.


    Kiếp trước dã ngoại tối đa là có mấy con trùng độc mà thôi, nhưng kiếp này là có mãnh thú, thậm chí có cả yêu quái nữa.

    - Này hệ thống, đêm nay tao ngủ ở đâu?

    Đường Tằng thầm hỏi.


    Hệ thống im lặng.


    - Ngẫu mễ đầu phát!


    Tuyên một câu phật hiệu lần thứ hai, Đường Tằng trong lòng khẽ động, nghĩ:

    - Đi về phía trước chắc là Mãnh Hỗ Sâm Lâm, cọp tuy rằng cùng là họ nhà mèo nhưng thời gian hoạt động không phải vào ban đêm nha.

    - Ta sao không thừa dịp bóng đêm mà xông qua?


    Trong lòng nghĩ, Đường Tằng cũng dự định làm như vậy. Với tương lai thăng cấp, hắn ngay cả một điểm cảm giác mệt mỏi cũng không có, trái lại cả người đều là lực lượng.

    - Mã huynh đệ, đi nào!


    Đường Tằng phóng người lên ngựa, vẫn đi về phía trước.


    Bất quá bạch mã tựa hồ đã mệt muốn chết rồi, tốc độ chạy đi đã chậm rất nhiều.


    Cuối cùng trời cũng đã tối, sắc trời đen như mực, mà Đường Tằng cũng rốt cục đã đi vào cánh rừng.

    - Nếu giống y như trong phim Tây Du Ký thì ta đi qua Mãnh Hổ Sâm Lâm là sẽ tới Ngũ Chỉ Sơn rồi.

    Đường Tằng vừa cưỡi trên lưng ngựa, vừa ăn lương khô, một bên vội vàng thúc con bạch mã chậm rãi đi về phía trước, quả thật là bạch mã đã mệt muốn chết rồi.


    - Được rồi, này hệ thống. Trong truyện Tây Du, cái Mãnh Hổ Sâm Lâm này cũng là nạn thứ năm rồi mà? Ngươi sao lại nói nó là nạn thứ nhất vậy?

    Đường Tằng hỏi.


    - Không nên đánh đồng với truyện dân gian!

    Hệ thống đáp.


    - Ngẫu mễ đầu phát!

    Đường Tằng nói thầm.


    - Được rồi, điểm kinh nghiệm chỉ có thể thu được từ nhiệm vụ thôi sao?

    Đường Tằng hỏi.


    - Ngoại trừ thu từ nhiệm vụ, còn có giết yêu quái nữa.

    Hệ thống đáp.


    - Giết yêu quái???”


    Ánh mắt Đường Tằng nháy mắt phát sáng.



    - Uồm….

    Bỗng nhiên một tiếng hổ gầm vang vọng cả cánh rừng. Đường Tằng giật mình kinh hãi.


    - Rầm rập… Rầm rập...


    Bạch mã bỗng hoảng sợ kêu to, chân trước bật lên thật cao, quẳng Đường Tằng đang ngồi ở trên ngã xuống một cú sml chổng cả bốn vó.


    Sau đó bạch mã nhanh chóng xoay người bỏ chạy.


    - Đồ rác rưởi, đứng lại...


    Đường Tằng sắc mặt đại biến, hắn chưa kịp đuổi theo cũng đã cảm giác nguy hiểm nghẹt thở.


    Ngay sau đó, mặt đất tựa hồ rung lên nhè nhẹ, một đầu mãnh hổ cao tới một thước năm lao ra từ trong bóng tối.

    Đó là một con hổ cao chừng một thước rưỡi, dài ba một thước.


    Đường Tằng hồn vía lên mây, trong lòng mắng to. Không phải trong sách nói con cọp không hoạt động vào ban đêm sao? Chẳng lẽ thứ chết tiệt này không giống như người ta đồn sao?


    Ở kiếp trước hắn thường nghe người ta đồn trong núi gặp cọp như thế nào, phải làm gì, ra sao, vân vân và vân mây…


    Nhưng bây giờ gặp ngay một con cọp đang sống sờ sờ trước mặt thì Đường Tằng chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra, cảm thấy áp lực nặng nề, một mét cũng không chạy nổi.


    - Ngẫu mễ đầu phát... Hệ thống, ngươi sao không mau ra đây, tao làm sao bây giờ?


    Đường Tằng trong miệng kêu to.


    - Theo tính toán của hệ thống, biện pháp tốt nhất hiện tại là kí chủ mau xoay người chạy, nghìn vạn lần không nên quay đầu lại!

    Hệ thống đáp.


    - Được lắm, tao chạy... Nhưng người tê liệt rồi…!


    Đường Tằng liền giằng lấy Cửu Hoàn Tích Trượng, nhắm đầu mãnh hổ đập tới.


    - Coongggg…!

    Một cái đập “thánh thót” trúng vào đầu con mãnh hổ.


    Đường Tằng chẳng hề cho ý định giao lưng mình cho kẻ địch.. Đằng nào cũng chạy không thoát, chẳng bằng thừa dịp bây giờ còn sức thì đánh nó một cái đã!


    - Uồmmmmm...


    Mãnh hổ đã tức giận rồi. Một tiếng hổ gầm đinh tai nhức óc vang lên khiến cho đám cây rừng phụ cận đều bị rung lên xào xạc.


    Đường Tằng liền cẩm thấy một mùi tanh đập vào mặt, hai chân mềm nhũn, bây giờ đừng nói là chạy trốn, ngay cả đứng thẳng cũng thành vấn đề rồi. Oai cọp quả nhiên là không giả, đúng là có thật nha!


    Hơn nữa thế giới này còn có yêu quái. Con cọp lớn như vậy thì chắc là đã sắp thành tinh cmnr.


    Mãnh hổ rống xong liền lập tức bổ nhào về phía trước, cái miệng to như chậu máu táp tới Đường Tằng.


    - Đúng là đi tìm chết mà!


    Đường Tằng leo tới, đâm thẳng Cửu Hoàn Tích Trượng vào cái miệng to như chậu máu của con cọp.

    Miệng hổ táp một cái thật mạnh, có thể nó căn bản chẳng thèm để tâm cái Cửu Hoàn Tích Trượng kia vào mắt, cắn một cái sẽ đứt ngay… nhưng…


    - Kéttttt...


    Một tiếng vang dội, Đường Tằng cảm thấy đôi tay chấn động một cái rất mạnh, sau đó liền thấy con mãnh hổ đột ngột nhảy lùi về sau, mắt hổ hiện lên thần sắc thống khổ.
     
    Chỉnh sửa cuối: 13/1/17
  5. contraithanchet

    contraithanchet Chỉ đàn ông mới mang lại hạnh fuck cho nhau Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    153
    Đường Tăng Xông Tây Du
    Tác Giả: Thái Sầu

    Chương 4: Đường Tăng cường đại

    Dịch: contraithanchet
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: Banlong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)




    Chương 4: Đường Tăng cường đại

    Đường Tằng nắm lấy cơ hội, rút Cửu Hoàn Tích Trượng ra ngoài sau đó vung mạnh nện vào đầu mãnh hổ. (headshot)

    Ầm!

    Một trượng này đã nện con mãnh hổ nghiêng đầu qua một phía.

    Rống...

    Mãnh hổ đã tức giận thật sự, nó gào rú dữ dội.

    - Rống con em ngươi!

    Đường Tằng cũng rống to, hai tay cầm Cửu Hoàn Tích Trượng nện xuống liên tục.

    Kết quả mãnh hổ vung một vuốt ngăn cản.

    Keng!

    Cửu Hoàn Tích Trượng bị đập bay đi, ngay cả Đường Tằng cũng bị lực quán tính đẩy bay ra sau.

    - Mẹ kiếp...

    Đường Tằng vội vàng lăn qua bên cạnh trốn ra đằng sau khe hở hai cây đại thụ, lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn mãnh hổ.

    Mãnh hổ không lập tức tiến công mà đứng tại chỗ hung ác nhìn chằm chằm vào Đường Tằng, trong miệng của nó có máu chảy ra, ánh mắt của nó vô cùng thống khổ.

    Đường Tằng đã hiểu xảy ra chuyện gì, nguyên nhân là do Cửu Hoàn Tích Trượng nện hư hàm răng của nó.

    Mãnh hổ gào rú thảm thiết, nó đi từng bước tiến lên phía trước, ánh mắt của nó đầy dữ tợn nhìn Đường Tằng.

    Đường Tằng vội vàng lui về phía sau, kết quả thân thể to lớn của mãnh hộ bị kẹt giữa hai gốc đại thụ.

    Đường Tằng mừng rỡ, vội vàng đi vòng ra sau mãnh hổ nhắt lại Cửu Hoàn Tích Trượng, kế tiếp hắn nhiệt tình nện vào hông và mông mãnh hổ.

    Rống... Rống...

    Mãnh hổ gào thét, nó ra sức giãy dụa rất mãnh làm hai cây đại thụ lắc lư rất mạnh, hơn nữa cái đuôi như roi sắt của nó quét ngang, suýt nữa còn quét bay Cửu Hoàn Tích Trượng trong tay Đường Tằng ra xa.

    Cót kẹtzz, cót kẹtzz...

    Hai cây đại thụ bị mãnh hổ giãy dụa nên bị nghiêng, mắt thấy nó sắp tránh thoát ra ngoài.
    Đường Tằng thấy thế không ổn, hắn vội vàng bôi mỡ vào chân bỏ chạy thật nhanh.

    - Ta nhất định sẽ trở lại!

    Lúc giọng nói vang lên thì bóng người đã đi xa.

    Một hơi chạy mấy ngàn thước, chạy tới lúc Đường Tằng mệt mỏi liền dừng lại.

    - Tại sao súc sinh kia không đuổi theo?

    Đường Tằng vẫn còn sợ hãi thở hồng hộc, trong mắt còn mang theo cảm giác sống sót sau tai nạn, tâm tư của hắn cũng thay đổi.

    - Ca cũng là người đánh hổ mà!

    Đường Tằng cảm thấy đắc chí, đáng tiếc hiện tại không có đối tượng để nói khoác.

    - Mẹ nó, nóng chết lão tử rồi!

    Đường Tằng cầm mũ cao tăng quạt gió, sau đó vô ý thức sờ vào đầu trọc của mình.

    - Ngẫu bạch phát! Cái đầu trọc này cạo thật sạch sẽ!

    Ngồi nghỉ suốt mười phút, rốt cuộc Đường Tằng cũng không cảm thấy mệt mỏi, hắn lại đội mũ và cầm Cửu Hoàn Tích Trượng lên đi tìm bạch mã.

    Nếu như chỉ có con ngựa thì không cần lo lắng, vấn đề nằm ở chỗ trên người con ngựa có lương khô và các giấy tờ chứng minh thân phận, còn có tam cô, hắn không thể vứt bỏ chúng được.

    Tìm hơn nửa ngày trong rừng cũng không tìm thấy bạch mã, Đường Tằng hơi bận tâm, chẳng lẽ nó bị mãnh thú ăn thịt?

    Ngao!

    Vừa nhắc tới mãnh thú liền có một con mãnh thú lao tới.

    Đây là con lợn rừng, dưới mũi là cặp răng nanh thật dài.

    Đường Tằng nhìn con lợn rừng này, hắn sững sờ ngây người một lát, còn tưởng rằng Trư Bát Giới xuất hiện sớm.

    Vào lúc con lợn rừng lao thẳng về phía hắn, hắn mới kịp phản ứng, trực tiếp nâng cây trượng lên nện xuống.

    Loảng xoảng...

    Cửu Hoàn Tích Trượng nện vào đầy lợn rừng, lực lượng thật lớn phản chấn trở lại làm hắn bay vào bụi cỏ phía sau.

    Hôm cấp siêu cấp Đường Tăng Đường Tằng đã thăng cấp 2, tuy gặp nguy hiểm khi đối mặt với mãnh hổ nhưng cũng tạo thành lực trùng kích rất lớn với con lợn rừng này.

    Quả nhiên con lợn rừng nằm lăn trên đống cỏ, thân thể run rẩy vài cái sau đó bất động.

    - Đinh, đạt được 2 điểm điểm kinh nghiệm.

    Bỗng nhiên trong đầu hắn có tiếng hệ thống nhắc nhở.

    - Ân? Tại sao lại như thế?

    Đường Tằng sửng sốt:

    - Hệ thống, ta đạt được 2 điểm điểm kinh nghiệm do giết lợn rừng sao?

    - Vâng, chúc mừng kí chủ.

    Hệ thống đáp.

    Đường Tằng vô cùng hưng phấn:

    - Ý ngươi nói là... Mục tiêu bị giết không nhất định là yêu quái cũng được?

    - Chỉ cần là kẻ địch của kí chủ đều có thể.

    Hệ thống nói.

    - A!

    Đường Tằng vui vẻ, như vậy hắn có thêm một biện pháp tìm kinh nghiệm.

    Hắn kiểm tra thi thể lợn rừng, phát hiện xương mũi của lợn rừng bị Cửu Hoàn Tích Trượng nện dẹp, ngay cả não cũng rớt ra ngoài.

    - Quả nhiên, lực lượng của ta tăng lên rất nhiều, tuy vẫn yếu hơn lão hổ nhưng giết mãnh thú quá dễ dàng.

    Lão hổ không chỉ có hình thể to lớn, thân thể và xương cốt của nó rất cứng rắn, dân gian có từ ngữ "Long gân hổ cốt", ý nói toàn thân lão hổ vô cùng cường đại.

    Đường Tằng lại kiểm tra Cửu Hoàn Tích Trượng, chín vòng kim loại trên Cửu Hoàn Tích Trượng dính rất nhiều máu và chất lỏng nhầy nhầy, chắc là máu của lợn rừng và nước dịch của lão hổ.

    Sau khi rửa sạch Cửu Hoàn Tích Trượng, Đường Tằng quay người đi trở về.

    Tuy hắn rất muốn tìm dã thú giết để tìm điểm kinh nghiệm, nhưng Đường Tằng lo lắng bạch mã đã biến mất hơn, dù sao tam cô và các giấy tờ đang ở trên đó.

    Đường Tằng suy đoán, có lẽ bạch mã theo đường cũ rời khỏi rừng rậm.

    Quả nhiên vừa ra khỏi rừng rậm không lâu, Đường Tằng nhìn thấy một con ngựa đang ăn cỏ trong bóng tối, chính là con ngựa của hắn.

    Đường Tằng vui vẻ, hắn vội vàng kiểm tra vật phẩm, khá tốt vẫn còn đầy đủ.

    - Mã huynh đệ, đi, ca mang ngươi trở về báo thù!

    Đường Tằng dắt ngựa muốn đi vào rừng rậm.

    Tuy hắn không dám đi tìm lão hổ kia lần nữa, nếu đi tìm dã thú khác kiếm điểm kinh nghiệm thì không thành vấn đề, tuy bây giờ là buổi tối nhưng khó ngăn cản nhiệt huyết của thanh niên.

    Dường như bạch mã đã sợ hãi nghiêm trọng, cho dù Đường Tằng kéo như thế nào nó cũng không tiến vào khu rừng.

    - Mã huynh đệ, đừng sợ, ca sẽ bảo vệ ngươi, đi mau ah.

    Đường Tằng thúc giục.

    Bạch mã làm như không nghe thấy, nó đứng bất động.

    Đường Tằng đành phải đổi một biện pháp, buông dây cương ra, hắn vỗ vào mông bạch mã:
    - Đi một chút đi, đừng sợ, không phải còn có ca hay sao? Sợ cái bướm!

    Bạch mã bị đẩy về phía trước cũng không đi.

    - Móa, ngươi có đi hay không?

    Dường Tằng tức giận, một cước đá vào mông con ngựa.

    Hí hí hí...

    Bạch mã kêu to, sau đó nó nhắc chân sau lên chơi song phi.

    Đùng...

    Đường Tằng không kịp chuẩn bị nên bị đá bay ra xa ba trượng, hắn bị đá bay vào đống cỏ, có cảm giác xương ngực đã bị gãy.

    - Khốn nạn!

    Đường Tằng giận thật sự, hắn bò ra khỏi đống cỏ sau đó đi tới trước mặt bạch mã, bạch mã làm như không thấy, tiếp tục ăn cỏ, hắn nâng Cửu Hoàn Tích Trượng lên nện thẳng vào đầu bạch mã.
    Loảng xoảng...

    Âm thanh kim loại của chín vòng tròn phát ra tiếng vang chói tai, đồng thời ẩn ẩn còn có tiếng xương gãy vỡ vang lên.

    Lực lượng khổng lồ nện bẹp đầu bạch mã, rồi sau đó bạch mã đổ nghiêng qua một bên.

    - Đinh, đạt được 5 điểm điểm kinh nghiệm.

    Hệ thống lại nhắc nhở.

    Sau đó Đường Tằng sửng sốt.

    - Như vậy cũng được?

    Đường Tằng ngạc nhiên.

    - Bạch mã công kích kí chủ cho nên phán định là địch nhân, kí chủ giết chết bạch mã chính là giết chết địch nhân.

    Hệ thống giải thích.

    Đường Tằng sững sờ, sau đó cười ha ha:

    - Sao hệ thống ngươi không nói sớm.

    Hệ thống: "..."

    Bỗng nhiên hệ thống có dự cảm không tốt.

    Quả nhiên, chỉ thấy Đường Tằng vẻ mặt từ bi tuyên một câu Phật hiệu:

    - Ngẫu mễ bạch phát! Ta nhớ trong chính bản Tây Du Ký, Đường Tăng đi qua rừng rậm mãnh hổ này gặp được một thợ săn.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)