V.I.P  FULL  Tiên Hiệp Độc Tôn Tam Giới - Lê Thiên

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 11/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1615: Tái ngộ màn nước lao tù (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Thánh Cảnh tầng tám, muốn nhường thiên tài Hoàng Cảnh mười chiêu, này e rằng cũng chỉ có Chân Đan Vương mới dám làm như thế a?

    – Phải a? Ngoại trừ Chân Đan Vương, Lưu Ly Vương Thành này còn có thiên tài Thánh Cảnh như vậy sao?

    – Chà chà, hiện tại ta muốn không phục Chân Đan Vương cũng khó a.

    Chung quanh các loại bàn luận liên tiếp.

    Nói thật, vào lúc này, Trang Mẫn cũng động tâm. Đúng, hắn thật sự có một loại kích động muốn ra chiêu. Bất quá lý trí nói cho hắn biết, không thể làm như thế.

    Một khi mình thật sự dùng mười chiêu của đối phương, coi như cuối cùng thắng, cũng sẽ bị nói thắng mà không vẻ vang gì.

    Trang Mẫn cố nhiên rất muốn thắng, nhưng hắn tuyệt đối không chịu nhận tràng thắng lợi như vậy.

    Sắc mặt chìm xuống, âm thanh đột nhiên trở nên lạnh:

    – Chân Đan Vương, nếu như ta ra chiêu trước, chỉ sợ ngươi sẽ không có cơ hội xuất chiêu rồi.

    Giang Trần cười nhạt:

    – Thật sự sao?

    – Ngươi muốn thử một chút?

    Trang Mẫn lạnh lùng.

    – Chẳng lẽ lại sợ ngươi?

    Thanh âm của Giang Trần cũng cực kỳ phóng khoáng.

    – Cứ việc phóng ngựa lại đây.

    Trang Mẫn tức giận không thôi, tay khẽ nhấc, đầu ngón tay liên tục gảy ra. Chỉ nghe hư không có từng tiếng xé gió phốc phốc phốc.

    Sau một khắc, từng đạo từng đạo hơi nước từ giữa chỉ của hắn bắn ra. Ở trên hư không cuốn một cái, hóa thành thủy châu kỳ quái trong suốt.

    Thủy châu này như là đạn cầu, ở trong hư không càng chạy càng nhanh.

    Trong nháy mắt, cả hư không giống như có vô số đạn cầu thủy châu qua lại, hoàn toàn phong tỏa vùng hư không này.

    Loại thần thông này, nhất thời Giang Trần cũng cảm thấy xa lạ. Bất quá hắn có một loại dự cảm, chỉ sợ loại thủy châu này không phải thủy châu bình thường.

    Vung kiếm trong tay, trực tiếp cuốn lên từng đạo khí lưu, lật đổ trật tự hư không. Mũi kiếm đến đâu, bắn ra ánh kiếm vô tận, bắn về phía từng viên thủy châu kia.

    Chỉ là, thủy châu kia hết sức kỳ quái, ánh kiếm bắn trúng thủy châu, thủy châu này “Phốc” một tiếng, lại văng ra, giống như một viên cầu đàn hồi, nắm giữ quỹ tích vận hành kỳ quái, làm cho mũi kiếm không cách nào ra lực.

    Kiếm khí xung kích, từng đạo từng đạo kiếm thế đánh bay những thủy châu này, nhưng thủy chung không cách nào phá nát.

    Chờ kiếm thế của Giang Trần hơi chậm lại, từng viên thủy châu kia lại lấy quỹ tích vận hành quỷ dị, không ngừng bay tới quanh thân Giang Trần.

    Hơn nữa, Trang Mẫn liên tục đạn xạ, không ngừng có thủy châu mới gia nhập. Trong lúc nhất thời, bốn phía võ đài, có ít nhất trên một ngàn viên thủy châu, lấy tốc độ mà mắt thường hầu như khó có thể bắt giữ nhanh chóng đạn đi.

    Loại hư không đạn đi này, căn bản không có quy luật gì đáng nói, làm cho Giang Trần cực kỳ cật lực, chỉ có thể sử dụng kiếm thế quét ra.

    Bất quá, quỹ tích vận hành của chúng thực sự quá quỷ dị, bản thân liền không theo quỹ tích bình thường vận hành, vì lẽ đó chiêu Điên Đảo Càn Khôn kia, lực hạn chế cũng không lớn.

    Này ngược lại có cảm giác giống như loạn quyền đánh chết sư phụ già trong truyền thuyết .

    Đột nhiên, dưới chân Giang Trần chìm xuống, một thủy châu to bằng nắm tay rơi ở dưới chân của hắn. Sau một khắc, thủy châu này giống như có lực dính thần kỳ, trực tiếp dính lấy bàn chân Giang Trần.

    Trong lòng Giang Trần cảm giác nặng nề, động tác thoáng chậm một chút, vô số thủy châu liền chen chúc tới, dính ở trên chân phải của Giang Trần.

    Tiếp đó, cánh tay, vai, toàn thân…

    Vô số thủy châu giống như có hiểu ngầm, không ngừng tụ tập lại với nhau, trong nháy mắt liền hình thành một màn nước quỷ dị.

    Loại màn nước tương tự như thế này, lúc trước thời điểm Giang Trần tìm kiếm Mộc Linh tuyền, từng thấy có người sử dụng qua. Người kia là Vạn Tượng cương vực Tiêu Dao tông trưởng lão Vệ Vô Đạo, dùng Thiên Thủy phù văn hình thành màn nước lao tù.

    Bất quá, so với màn nước lao tù này, Vệ Vô Đạo dùng Thiên Thủy phù văn hình thành màn nước lao tù kia còn kém mấy chục lần.

    Lúc trước Giang Trần bị Vệ Vô Đạo vây nhốt, lập tức liền thông qua Băng Hỏa yêu liên chui xuống đất, trực tiếp thoát đi.

    Mà trước mắt, Trang Mẫn này hình thành màn nước lao tù, là mạnh mẽ hơn nhiều. Thủy nguyên lực mạnh mẽ không ngừng tràn vào, làm cho toàn thân Giang Trần bị một loại sức mạnh kỳ quái bao vây, căn bản không có bất kỳ lỗ thủng, chớ nói chi là từ lòng đất chạy trốn.

    Quy tắc vận hành của Thủy nguyên lực đều phi thường quỷ dị. Phảng phất có thể thẩm thấu đến trong thân thể, hình thành một loại lực kiềm chế vô danh.

    Thời khắc này, Giang Trần đột nhiên cảm thấy toàn thân nặng như vạn cân. Mặc kệ hắn giãy giụa như thế nào, trước sau không thể thoát khỏi màn nước này giam cầm.

    Trang Mẫn thản nhiên nở nụ cười, chắp hai tay sau lưng, lấy một bộ tư thái người thắng, nhìn kiệt tác của mình, trên mặt tràn ngập nụ cười vui vẻ.

    Mà Trang Tiệp ở dưới đài, cũng hoan hô nhảy nhót, hiển nhiên đối với tình cảnh này cảm thấy phi thường hả hận.

    Hắc mã thì thế nào? Khiêu chiến đến vị trí mười bảy thì thế nào? Ở trước mặt lực lượng lĩnh vực của cường giả Hoàng Cảnh chân chính, chung quy đều là phù vân.

    Hoàng Cảnh lĩnh vực, mới là vương đạo.

    Thời khắc này, hết thảy người đang xem cuộc chiến, trong lòng đều dâng lên ý niệm này. Thiên phú tuyệt đối, chung quy vẫn không ngăn nổi tu vi tuyệt đối.

    Trang Mẫn rất cẩn thận, tuy rằng đang thưởng thức kiệt tác của mình, nhưng không có xem thường.

    Bởi vì hắn biết, Chân Đan Vương này có thủ đoạn kim thiền thoát xác. Trước có đến vài lần, đối thủ đều cho rằng đã quyết định Chân Đan Vương, kết quả đều bị hắn lấy thần thông kim thiền thoát xác lừa bịp.

    Trang Mẫn cũng lo lắng mình nhốt lại kia chỉ là ảo giác, không phải chân thân của Chân Đan Vương. Vì lẽ đó hắn vừa quan sát, đồng thời cũng cảnh giác mười phần.

    Bất quá, nhìn thấy Giang Trần giãy dụa trong màn nước, tảng đá trong lòng Trang Mẫn liền hạ xuống.

    Hắn biết, lần này đối thủ là thật sự bị nhốt.

    – Chân Đan Vương, bộ quan tài sống này, ngươi cảm thấy tư vị như thế nào?

    Trang Mẫn cười nhạt, nhưng trào phúng trên mặt là không che giấu chút nào.

    Hiện tại hắn là người thắng, tự nhiên muốn làm cái gì thì làm cái ấy.

    Giang Trần ở trong màn nước lao tù, trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc. Thần thông Thủy thuộc tính này, có thể tu luyện tới trình độ như thế, Trang Mẫn xác thực là không đơn giản.

    Chẳng trách có thể xếp tới vị trí thứ mười một trong Thiếu chủ bảng, quả nhiên không phải hư danh nói chơi.

    Màn nước lao tù này, tránh thoát không ra, mũi kiếm cũng chém không phá. Không chỉ dẻo dai mười phần, hơn nữa còn có trường lực kỳ quái, làm cho màn nước này rất khó phá hỏng.

    Thần thông Thủy thuộc tính bình thường, đặc điểm đều rất rõ ràng. Không lọt chỗ nào, dẻo dai mười phần. Giang Trần dùng qua rất nhiều biện pháp, đều không cách nào phá mở màn nước lao tù này.

    Nhìn thấy Trang Mẫn kia tựa như cười mà không phải cười nhìn mình, trong lòng Giang Trần cũng thầm than nhẹ.

    – Đến cùng vẫn là cường giả Hoàng Cảnh, màn nước lao tù này mang theo lĩnh vực Hoàng Cảnh, lại tăng thêm thần thông trường lực kỳ quái của hắn, ngay cả ta nhất thời cũng không tìm ra biện pháp phá giải.​
     
  2. Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1616: Ác liệt phản kích

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nếu như là cường giả Thánh Cảnh, loại màn nước lao tù cấp bậc này, Giang Trần trực tiếp dùng Thần Ma Kim Thân liền có thể phá nát, không cần thử nghiệm buồn chán như vậy.

    Nhưng mà hiện tại, Trang Mẫn này dùng lĩnh vực Hoàng Cảnh triển khai màn nước lao tù, độ dẻo chí ít là gấp mười lần thiên tài Thánh Cảnh bố trí.

    Uy năng của Hoàng Cảnh, lĩnh vực của Hoàng Cảnh, quả nhiên không phải bình thường.

    Giang Trần cảm thụ uy thế của màn nước lao tù này, cảm giác lao tù này không ngừng co rút lại, Thủy nguyên lực mạnh mẽ đè ép, như muốn đè ép mình thành thịt vụn.

    – Chân Đan Vương, hiện tại chịu thua, Trang mỗ sẽ động lòng từ bi, tha cho ngươi một mạng. Nếu dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, vậy thì chờ bị màn nước lao tù này ép chết đi.

    Trang Mẫn cười ha ha, là người thắng, hắn không chỉ không có chút đồng tình, trái lại cảm thấy tâm tình thật tốt. Người phía trước không ngăn nổi bước chân tiến tới của Chân Đan Vương này, mà mình lại làm được.

    Chỉ riêng điểm này, cũng đầy đủ cho mình động lực, để mình hung hăng giết vào mười vị trí đầu.

    Bất quá, sau một khắc, vẻ mặt của Trang Mẫn bỗng nhiên ngưng lại. Ánh mắt nhíu nhíu, vẻ mặt lộ ra khó mà tin được.

    – Làm sao có khả năng?

    Trang Mẫn nhìn chăm chú màn nước kia, dĩ nhiên phát hiện Thủy nguyên lực của màn nước lao tù, từng tia hóa thành hơi nước, biến mất không còn thấy gì nữa.

    Mà đối thủ, lại lông tóc không tổn hại, dáng vẻ ung dung kia, thật giống như mới vừa ngủ trưa dậy, có vẻ lười biếng mà thích ý.

    Giang Trần đưa tay duỗi eo:

    – Trang Mẫn, này sẽ không phải là thần thông ép đáy hòm của ngươi chứ? Chỉ như vậy, cũng dám xưng để ta không có cơ hội hoàn thủ?

    Ý cười của Giang Trần cực kỳ giảo quyệt, cười đến Trang Mẫn có cảm giác sởn cả tóc gáy.

    – Ăn ta một kiếm.

    Giang Trần căn bản không cho Trang Mẫn có thời gian suy nghĩ, thừa dịp đối phương dại ra trong nháy mắt đó, kiếm thế mãnh liệt mà lên.

    Ngũ Sắc Thần Quang Kiếm khuấy hư không, một kiếm kinh thiên động địa, trực tiếp chém về phía Trang Mẫn, ở trong hư không để lại một chuỗi tàn ảnh.

    Tốc độ nhanh chóng, khí thế hung mãnh, làm cho Trang Mẫn ngay cả thời gian phản ứng cũng không kịp.

    Tiết tấu của Trang Mẫn hiển nhiên là bị Giang Trần quấy rầy, bất quá cũng may thực lực của Trang Mẫn cực cao, thấy chiêu kiếm này lập tức liền muốn bổ trúng mình, hai tay xoa một cái, xung quanh có một màn nước hiển hiện.

    Phốc…

    Một kiếm chém ở trên màn nước, vết kiếm ở trên màn nước lưu lại một khe rãnh thật sâu, màn nước kia bị chém hầu như phá nát, nhưng vẫn lảo đà lảo đảo tiếp tục kiên trì.

    Nhưng kiếm thế của Giang Trần còn chưa hết.

    Chiêu kiếm Âm Dương Thù Đồ này, chiếm thiên địa tự nhiên, lấy ý cảnh tạo hóa thiên địa, nhất kiếm chia âm dương, định sinh tử.

    Nhất kiếm là âm, nhất kiếm là dương, huyền ảo cực kỳ thâm thúy.

    Ánh kiếm bay đi, một bên như vạn cổ đêm dài, một bên như ban ngày cực quang. Cấp độ rõ ràng, phảng phất trở lại tình cảnh vũ trụ hỗn nguyên, thiên địa sơ khai.

    Lực lượng âm dương này ngưng tụ một kiếm, lần thứ hai chém tới.

    Lần này, Trang Mẫn kia có tâm lý chuẩn bị, tuy chật vật, nhưng liên tục thôi thúc hai đạo Thiên Thủy phù văn, hai màn nước ở trên hư không không ngừng rung động, miễn cưỡng chặn lại một kiếm đáng sợ này.

    Bất quá, màn nước phòng ngự cường đại như vậy, cũng bị triệt để xé ra.

    Mà thân thể của Trang Mẫn cũng bắn ra, cuối cùng nhảy ra phạm vi công kích của Giang Trần.

    Giang Trần thầm hô đáng tiếc, vừa nãy hắn liên tục ra hai kiếm, kỳ thực là kiểu công kích tiến dần lên. Không nghĩ tới đối thủ phản ứng nhanh, hơn nữa còn có Thiên Thủy phù văn mạnh mẽ như vậy.

    Lúc trước Giang Trần cũng đã gặp Vệ Vô Đạo sử dụng Thiên Thủy phù văn, thậm chí còn đích thân thể nghiệm qua, nhưng không cảm thấy quá mức lợi hại.

    Nhưng mà, Trang Mẫn này dùng Thiên Thủy phù văn, quả thực là gấp mười lần của Vệ Vô Đạo. Ngay cả một đòn âm dương đáng sợ như thế của mình, cũng chỉ vừa vặn phá tan màn nước của đối phương phòng ngự.

    – Trang Mẫn này, xác thực vướng tay hơn Trang Tiệp nhiều. Đối phương lợi dụng Thủy nguyên lực, đã đến trình độ cực kỳ cao minh. So sánh với nhau, Trang Tiệp chỉ có thiên phú, còn không có khai quật ra. Chẳng trách Trang Mẫn này ở vị trí mười một, mà Trang Tiệp chỉ có thể xếp hạng hai mươi…

    Giang Trần là đại hành gia, tự nhiên có thể thấy hai người chênh lệch.

    Liên tục hai kiếm không thể đánh bại Trang Mẫn, Giang Trần cũng có chút ảo não.

    Hắn biết, để Trang Mẫn này thoát thân, tiếp theo Trang Mẫn triển khai thần thông, nhất định sẽ đáng sợ hơn màn nước lao tù rất nhiều.

    Giang Trần cẩn thận đề phòng, không dám xem thường.

    Đối chiến với nửa bước Hoàng Cảnh, tâm thái của Giang Trần rất dễ dàng, hoàn toàn không sợ các loại uy hiếp. Nhưng mà cường giả Hoàng Cảnh, lại hoàn toàn khác.

    Giao chiến với loại đối thủ này, tuyệt đối không thể có nửa điểm sơ sẩy.

    Một khi sơ sẩy, đối thủ liền có thể phát động một đòn trí mạng. Tuy rằng Giang Trần mạnh mẽ, có rất nhiều lá bài tẩy, nhưng hắn không thừa nhận cũng không được, cường giả Hoàng Cảnh tuyệt đối có thực lực đánh bại hắn. Dù cho vẻn vẹn chỉ là Hoàng Cảnh tầng một mà thôi.

    Ngay lúc này, đột nhiên Giang Trần cảm thấy trên mặt có chút khác thường, đón lấy, trên mu bàn tay, gáy,… đều cảm nhận được loại khác thường này.

    – Trời mưa sao?

    Giang Trần ngẩng đầu, chỉ thấy bốn phía mưa phùn mờ mịt, mưa bụi nhỏ như kim may, không biết khi nào thì bắt đầu, tích tí tách… rơi xuống.

    Mưa này cực kỳ quỷ dị, bởi vì trên không võ đài, giờ khắc này vẫn như cũ là mặt trời chói chang.

    Đột nhiên, lông mày của Giang Trần hơi động, tựa hồ đoán được cái gì.

    Vội vàng vận chuyển Thần Ma Kim Thân.

    Nói thì chậm, khi đó thì nhanh. Sau một khắc, vô số mưa phùn toàn bộ phát sinh ánh sáng kinh người, phóng ra ánh sáng làm người tuyệt vọng.

    Xì xì xì xì xì xì….

    Hết thảy mưa bụi, bỗng nhiên hóa thành kiếm khí, che kín toàn bộ võ đài.

    Mưa bụi hóa kiếm…

    Từng đạo từng đạo kiếm khí nhỏ như kim, nhưng ngay cả hư không cũng có thể cắt rời, điên cuồng cắt chém ở trên pháp thân của Giang Trần.

    May mắn Giang Trần đúng lúc thúc dục Thần Ma Kim Thân, bất quá dù vậy, mưa bụi kiếm khí đáng sợ này, vẫn như cũ không lọt chỗ nào thẩm thấu vào.

    Thần Ma Kim Thân giúp Giang Trần chặn lại đại đa số công kích, làm cho kiếm khí xâm lấn bản thể, thương tổn đã nhỏ bé đến mức không đáng kể.

    Bất quá dù vậy, cũng làm cho Giang Trần lòng còn sợ hãi.

    Giang Trần hơi động trận bàn, tám pho tượng thu được từ Thương Bình Vương, cũng từ trong hư không không ngừng bắn ra. Lần này, Giang Trần là không có lưu thủ.

    Tám pho tượng bị trận bàn của Giang Trần thao túng, bắt đầu mô phỏng Bát Hoang Nhiếp Linh Trận mà Giang Trần chuẩn bị.

    Lúc trước đám người Tiết Đồng tu luyện trận này, chỉ thuộc về giai đoạn đầu, hơn nữa tu vi bản thân bình thường, phát huy ra tiềm năng có hạn.

    Nhưng mà, bản thân tám pho tượng này liền nắm giữ ý chí võ đạo cực kỳ mạnh mẽ, tuy tạm thời Giang Trần chỉ có thể đào móc da lông, thế nhưng tám pho tượng triển khai trận pháp, sẽ hình thành tám vị nhất thể, có thể công có thể thủ, làm cho giá trị của tám pho tượng tăng lên rất nhiều lần.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)