↑ ↓

 V.I.P  FULL  Tiên Hiệp Độc Tôn Tam Giới - Lê Thiên

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 11/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,870
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1607: Tình nghĩa huynh đệ (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Bởi vậy, chiến đấu biến thành một hồi đánh giằng co.

    Bất quá Cơ tam công tử lại không e ngại đánh giằng co. Bàn Long đại phiệt có thể trở thành Lưu Ly Vương Thành đệ nhất đại phiệt, cũng là bởi vì Bàn Long đại phiệt có một loại thể chất đặc biệt.

    Loại thể chất này, làm cho đệ tử của Bàn Long tộc, mỗi một người đều nắm giữ sức mạnh huyết mạch mạnh mẽ, sức chiến đấu kéo dài vô cùng, hơn nữa lực bộc phát vô cùng lớn.

    Chiến cuộc cuối cùng, quả nhiên như Giang Trần suy đoán, Cơ tam công tử thông qua một hồi đánh giằng co gian khổ, gian nan thắng lợi.

    Sau trận chiến này, sắc trời đã tối, chiến đấu tạm thời ngừng lại.

    Giang Trần lập tức tìm tới Cơ tam công tử, hai người tụ lại cùng nhau, tiến hành giao lưu, đem được được mất mất của trận chiến này nói cho Cơ tam công tử một phen.

    Lần này giao lưu, làm cho Cơ tam công tử thu hoạch to lớn, nhận thức võ đạo lại tăng lên cực lớn.

    Ngay cả Giang Trần cũng không thể không thừa nhận, ngộ tính võ đạo của Cơ tam công tử này phi thường cao, điểm này, để Giang Trần cực kỳ bất ngờ.

    Giang Trần và Cơ tam công tử kết thành huynh đệ, hai người có rất nhiều giao lưu, thế nhưng phương diện võ đạo, trước đây lại rất ít giao lưu.

    Nhưng mà bây giờ, thời điểm giao lưu tâm đắc võ đạo, Giang Trần mới phát hiện, thiên phú cùng ngộ tính của Cơ tam công tử, tuyệt đối không kém những thiên tài cấp Thiếu chủ kia.

    Giang Trần ngạc nhiên, Cơ tam công tử càng ngạc nhiên. Trước đó Giang Trần chiến đấu nhiều như vậy, hắn đã biết thiên phú võ đạo của Giang Trần.

    Nhưng mà, nhận thức võ đạo, gốc gác võ đạo của Giang Trần, lại làm cho Cơ tam công tử càng thêm chấn động.

    – Huynh đệ, người sư tôn kia của ngươi, đến cùng là làm sao dạy ngươi a? Sao ta cảm giác, nhận thức võ đạo của ngươi này, so với phiệt chủ đại nhân nhà ta, cũng không kém a.

    Cũng khó trách Cơ tam công tử cả kinh như thế, bởi vì thời điểm Giang Trần tổng kết trận chiến này, biểu hiện ra nhãn lực cùng sức quan sát, tuyệt đối có thể nói là cấp độ yêu nghiệt.

    Giang Trần cười không nói, trong tay lấy ra một bình nhỏ:

    – Cơ huynh, huynh đệ với nhau, vật này đưa cho ngươi. Vật này phi thường trọng yếu, không thể để lộ.

    – Cái gì?

    Cơ tam công tử hơi run run.

    – Chân Long huyết.

    – Cái gì?

    Cơ tam công tử còn tưởng mình nghe lầm.

    – Chân Long huyết, huynh đệ, ngươi sẽ không nói đùa chứ?

    Giang Trần đưa tay thu lại, tự tiếu phi tiếu nói:

    – Không cần? Vậy thôi.

    Cơ tam công tử vội vàng nhào tới, ôm chặt lấy cánh tay của Giang Trần, kêu lên:

    – Đừng, đừng, huynh đệ ngươi đừng đùa ta. Vật này… Đúng là Chân Long huyết?

    – Huyết mạch của Bàn Long tộc ngươi, nên có ngọn nguồn Long Tộc a, bất quá hẳn là rất mỏng manh, hơn nữa niên đại xa xưa, huyết thống đã không phải quá thuần.

    Cơ tam công tử ha ha nói:

    – Đây là bí mật của Bàn Long tộc ta. Không nghĩ tới huynh đệ ngươi lại nhìn ra được?

    – Huyết thống đồ đằng của Bàn Long tộc ngươi, lẽ nào là bí mật?

    Cơ tam công tử cười hắc hắc nói:

    – Ngoại giới vẫn có suy đoán, bất quá chúng ta luôn không thừa nhận. Trên thực tế, Bàn Long tộc ta xác thực là có huyết thống Long Tộc. Chỉ có điều niên đại xa xưa, như ngươi nói, huyết thống đã có chút không thuần.

    – Vật này, vừa vặn có thể giúp ngươi.

    Giang Trần gật gật đầu.

    – Chân Long huyết?

    Cơ tam công tử trợn mắt lên, nhìn chăm chú đồ vật trong tay, trong mắt vẫn như cũ còn có chút khó có thể tin.

    Chân Long huyết, ở trong lịch sử Thượng Bát Vực cũng từng có tin đồn tương tự, bất quá gần ngàn năm qua, căn bản không còn người nghe nói qua.

    Giang Trần huynh đệ mới bao lớn, tại sao có thể có Chân Long huyết?

    Lẽ nào, là lão sư của Giang Trần huynh đệ cho hắn?

    – Chân Long huyết có thể tinh lọc huyết mạch của ngươi, để huyết mạch của ngươi tăng vọt, triệu hoán ký ức Viễn Cổ Chân Long truyền thừa. Nếu như ngươi có thể thức tỉnh những vật này, một ngày nào đó, ngươi sẽ vượt qua hết thảy thiên tài của Lưu Ly Vương Thành. Việc này tuyệt không phải nói chơi.

    Ngữ khí của Giang Trần nghiêm nghị, nhưng tràn ngập tự tin.

    Kỳ thực không cần Giang Trần giải thích, Cơ tam công tử cũng biết Chân Long huyết ý vị như thế nào. Là gia tộc nắm giữ huyết thống Long Tộc, dù cho huyết thống Long Tộc đã phi thường mỏng manh, thế nhưng bọn họ hiểu rõ huyết thống, khẳng định là vượt qua rất nhiều người.

    Đặc biệt là vấn đề huyết thống Long Tộc, Cơ tam công tử càng đọc qua rất nhiều điển tịch thượng cổ, biết rất nhiều tin tức.

    Liên quan tới Chân Long huyết, hắn đương nhiên sẽ không xa lạ.

    Thượng cổ Long Tộc, chính là một trong các Hoàng tộc mạnh nhất. Chân Long huyết thống một đời một đời truyền thừa xuống, huyết thống cũng vì vậy mà không ngừng pha loãng.

    Cái này cũng là sự tình mà hậu đại nắm giữ huyết thống Long Tộc buồn bực nhất, cũng bất đắc dĩ nhất.

    Mặc kệ là Long Tộc, hay Nhân Tộc nắm giữ huyết thống Long Tộc, đều không thể ngăn cản vấn đề huyết thống pha loãng.

    Bởi vì đây là quy luật vận hành tự nhiên, huyết thống không thể nào càng ngày càng đậm, trừ khi xuất hiện dị chủng huyết thống.

    Mà Chân Long huyết, không thể nghi ngờ là một loại huyết thống hoàn nguyên.

    Vì lẽ đó, bất kỳ hậu duệ Long Tộc nào, mặc kệ là Nhân Tộc, hay những chủng tộc khác đều biết, Chân Long huyết là con đường huyết thống trở về tốt nhất.

    Cái gọi huyết thống trở về, chính là huyết mạch đời sau pha loãng, thông qua đường giây khác, khôi phục lại cấp độ huyết mạch của tổ tiên, thậm chí vượt qua.

    Mà huyết thống trở về, hầu như là không có khả năng lắm xuất hiện. Trừ khi gặp phải hậu đại của Chân Long tộc thuần chủng.

    Mà giờ khắc này, trong tay Cơ tam công tử nắm, chính là Chân Long huyết trong truyền thuyết? Ngàn năm chưa bao giờ xuất hiện qua Chân Long huyết?

    Không phải Cơ tam công tử không tin, mà là hắn ngay cả nằm mơ cũng không mơ tới chuyện như vậy.

    Mặc dù nhìn thấy Giang Trần triển khai Long gầm thần thông cùng Thôn Phệ thần thông, hắn cũng cho rằng là lão sư thần bí của Giang Trần cải tạo huyết thống cho Giang Trần.

    Bây giờ, Giang Trần trực tiếp cho hắn một bình Chân Long huyết, Cơ tam công tử có phản ứng như thế, cũng sẽ không ngạc nhiên.

    Cho tới nay mới thôi, Giang Trần đã đưa ra vài phần Chân Long huyết. Cho Diệp Trọng lâu lão gia tử, cho Bảo Thụ tông Thang Hồng, cho Lưu Tài Hoa có huyết thống thần bí. Bây giờ, lại cho Cơ tam công tử một phần.

    Những người kia, ngoại trừ Diệp Trọng lâu lão gia tử ra, những người khác nhận thức Chân Long huyết, vẫn tương đối nông cạn, bọn họ đều biết đồ chơi này quý giá, nhưng quý giá tới trình độ nào, lại không quá rõ ràng. Chỉ cảm thấy nếu là đồ vật Giang Trần cho, thì tuyệt đối là thứ tốt.

    Mà Cơ tam công tử, không thể nghi ngờ so với Diệp Trọng lâu càng hiểu vật ấy quý giá hơn. Khi hắn mở miệng bình ra, hơi cảm thụ, liền cảm giác được một luồng khí tức cuồng dã phả vào mặt.

    Luồng hơi thở này, phảng phất trong nháy mắt có thể nuốt chửng hắn, phảng phất có thể trong nháy mắt tỉnh lại mỗi một tấc chân lông của thân thể hắn, để toàn thân hắn run rẩy lên.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,870
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1608: Thiên tài Khổng Tước Đại Đế nhất mạch

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Sau một khắc, toàn thân hắn như reo vang, phảng phất huyết thống ở trong nháy mắt thức tỉnh lại.

    Toàn thân Cơ tam công tử run rẩy, tính cách của Cơ tam công tử luôn luôn khôi hài, giờ khắc này trong mắt dĩ nhiên tràn đầy kích động, thiếu chút nữa nắm không vững chiếc lọ.

    Này cũng không phải Cơ tam công tử thiếu kiến thức, dễ kích động. Mà là so với những người khác, Chân Long huyết này đối với Cơ tam công tử, tầm quan trọng vượt xa bọn họ.

    Thậm chí còn vượt qua Lưu Tài Hoa.

    Giang Trần cười không nói, phản ứng của Cơ tam công tử, hắn ngược lại không quá bất ngờ. Gia tộc Bàn Long đại phiệt này, đã có huyết thống Long Tộc, dĩ nhiên là biết ý vị của Chân Long huyết như thế nào.

    Qua rất lâu, Cơ tam công tử mới phục hồi tinh thần lại.

    – Huynh đệ, để ngươi chê cười rồi.

    Dừng một chút, Cơ tam công tử lại nói:

    – Đại ân không lời nào nói hết được, huynh đệ ta trong lúc đó…

    Thanh âm của Cơ tam công tử có chút nghẹn ngào, nội tâm có rất nhiều đồ vật muốn biểu đạt, nhưng lấy tài ăn nói của hắn, vào giờ phút này lại không nói ra lời.

    Giang Trần vỗ vỗ bờ vai của hắn:

    – Đã là huynh đệ, tất cả đều không cần nói. Ta chỉ hy vọng, ngày khác sau khi huyết thống của ngươi hoàn nguyên, có thể đem những cái gọi là thiên tài này, toàn bộ đạp ở dưới chân.

    – Toàn bộ? Bao quát ngươi sao?

    Cơ tam công tử cười hì hì, cuối cùng cũng coi như tìm tới cơ hội nói đùa, để tâm tình của hắn có cơ hội điều chỉnh.

    – Nếu như ngươi có thể đánh bại ta, ta sẽ thản nhiên tiếp thu. Bất quá…

    Giang Trần lộ ra nụ cười ý tứ sâu xa, nhưng không hề nói tiếp.

    Cơ tam công tử than thở:

    – Ngươi tên biến thái này, coi như ta có thể đánh bại hết thảy thiên tài trong thiên hạ, trước mặt e rằng vĩnh viễn sẽ có một tòa núi cao không cách nào vượt qua.

    Hắn nói tự nhiên chính là Giang Trần.

    – Hòa tan huyết thống, sợ là cần rất nhiều thời gian. Lần này xếp hạng chiến, ngươi khẳng định là đừng hy vọng.

    Cơ tam công tử suy nghĩ chốc lát, gật gù:

    – Được Chân Long huyết này, xếp hạng chiến đã là phù vân. Sớm chiều thắng bại, xếp hạng nhất thời, không có bất kỳ ý nghĩa.

    – Huynh đệ, lần này xếp hạng chiến, phải xem ngươi rồi.

    Ánh mắt của Cơ tam công tử sáng quắc, nhìn Giang Trần, nội tâm tràn ngập chờ mong.

    Giang Trần lấy ra Chân Long huyết, làm cho Cơ tam công tử đối với Giang Trần sản sinh càng nhiều mong đợi hơn.

    Hiện tại, hắn cảm thấy Giang Trần quả thực chính là thiên thần hạ phàm, mỗi lần ngươi cảm giác mình đã đào móc đến cực hạn của hắn, hắn lập tức sẽ đưa ra một ít niềm vui mới.

    Mỗi một lần đều là như vậy.

    Mà lần này Chân Long huyết, càng làm cho Cơ tam công tử kiên định loại nhận thức này.

    Bao quát trước kia Giang Trần nói Tùng Hạc Đan, bây giờ là Chân Long huyết, bất luận một loại nào, nếu như truyền lưu đến thị trường, đều sẽ gây ra vô số tranh đoạt.

    Mà Giang Trần, nói đưa liền đưa. Này không đơn thuần là hào phóng, càng là một loại tín nhiệm đối với Cơ tam công tử hắn.

    Nếu như không tín nhiệm hắn, Giang Trần sẽ đưa thứ tốt này cho mình? Phải biết, loại vật quý giá này, hoàn toàn có thể dẫn lửa thiêu thân, thậm chí là đưa tới họa sát thân.

    Mà Giang Trần lại việc nghĩa chẳng từ nan.

    Cơ tam công tử cảm kích không phải được Chân Long huyết, mà là Giang Trần tín nhiệm.

    Cái gì là huynh đệ, đây chính là huynh đệ.

    Ở trong lòng Cơ tam công tử cũng âm thầm nhắc nhở mình, bí mật này, tuyệt đối không thể bại lộ, dù cho là phiệt chủ đại nhân, cũng tuyệt đối không thể nói.

    Cơ tam công tử biết, Giang Trần trợ giúp mình, mình vô luận như thế nào cũng không cách nào báo đáp. Hắn có thể làm, chính là bảo mật thay Giang Trần.

    – Cơ huynh, lợi dụng tốt Chân Long huyết. Nói không chừng, ba ngàn năm sau, người chấp chưởng Lưu Ly Vương Thành, chính là ngươi rồi.

    – Ta?

    Cơ tam công tử buồn bực.

    – Nhưng ta nghe nói, Khổng Tước Đại Đế bệ hạ chuẩn bị lập ngươi làm thiếu chủ a. Thật tốt, ngươi ta huynh đệ một hồi, Cơ lão tam ta đời này, vĩnh viễn nghe ngươi sai khiến, phụng ngươi là Lưu Ly Vương Thành chi chủ.

    Đây là hứa hẹn của Cơ tam công tử đối với Giang Trần.

    Giang Trần cười cợt:

    – Coi như lập ta làm thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn, cũng không thể nào ở đây chấp chưởng ba ngàn năm. Nếu như ngươi có thể thuận lợi trưởng thành, ta hi vọng ngươi có thể gánh lấy Lưu Ly Vương Thành.

    Cơ tam công tử sửng sốt, Lưu Ly Vương Thành chi chủ, này đã là tồn tại mạnh mẽ nhất Thượng Bát Vực, là chí cao vô thượng.

    Lẽ nào, chí hướng của Giang Trần huynh đệ, còn không chỉ dừng lại ở đây?

    Giang Trần cũng không giải thích cái gì, cười nhạt nói:

    – Những việc này, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu. Ta chỉ hy vọng, ngươi đừng phụ lòng một phần Chân Long huyết này.

    Cơ tam công tử huyết dịch dâng trào, kêu lên:

    – Có điều kiện như vậy, nếu như bị ta lãng phí, vậy Cơ lão tam ta thực sự là một phế vật. Yên tâm đi.

    Ngày thứ hai, xếp hạng chiến tiếp tục.

    Rất nhanh liền đến phiên Cơ tam công tử tiến hành khiêu chiến, nhưng Cơ tam công tử lại lựa chọn từ bỏ.

    Tuy thời điểm hắn làm ra lựa chọn này, đã sớm nói với Bàn Long phiệt chủ, nhưng Bàn Long phiệt chủ vẫn cảm thấy có chút đáng tiếc.

    Hỏi nguyên nhân từ bỏ, nhưng Cơ tam công tử lại không nói. Chỉ nói Bàn Long phiệt chủ tin tưởng lựa chọn của hắn, tương lai hắn nhất định sẽ cho Bàn Long phiệt chủ một kết quả viên mãn.

    Bàn Long phiệt chủ có tâm lý chuẩn bị, nhưng những người khác lại không có tâm lý chuẩn bị, nghe nói Cơ tam công tử khí thế hung mãnh, dĩ nhiên từ bỏ khiêu chiến, đều cảm thấy giật mình.

    Theo mọi người, lấy thực lực của Cơ tam công tử, cho dù khiêu chiến không cách nào thắng, cũng chí ít có thể đánh ra sĩ khí, đánh ra phong thái.

    Nhưng mà, hắn lại từ bỏ.

    Từ bỏ này, không đơn thuần là từ bỏ được mất của trận chiến này, còn từ bỏ chiến lược ngắn hạn của Bàn Long đại phiệt.

    Bất quá, nhìn vẻ mặt của Cơ tam công tử, tựa hồ không có bởi vì từ bỏ trận chiến này mà cảm thấy ủ rũ, thậm chí nhìn không thấy chút tình cảm ba động.

    Điều này làm cho những người luôn cảm thấy tính cách của Cơ tam công tử hơi táo bạo kia, lập tức có chút xem không hiểu.

    Ở người khác xem ra, tính cách của Cơ tam công tử thỉnh thoảng sẽ có chút kích động, có chút bất cần đời, lại không nghĩ rằng, Cơ tam công tử này còn có một mặt thâm trầm như thế?

    Loại biến hóa này, khiến người ta cảm thấy có chút không rõ. Đến cùng Cơ tam công tử này xảy ra chuyện gì, dựa vào cái gì bình tĩnh như thế?

    Chẳng lẽ hắn không biết từ bỏ trận chiến này, đối với chiến lược của Bàn Long đại phiệt là đả kích trí mạng sao?

    Những đại phiệt gia tộc vẫn muốn thay thế Bàn Long đại phiệt kia, giờ khắc này không khỏi có chút cười trên sự đau khổ của người khác, bọn họ là không hy vọng Cơ tam công tử xếp hạng lên cao nhất. Chuyện này ý nghĩa bọn họ cách Bàn Long đại phiệt sẽ càng ngày càng xa.

    Có mấy người xem ra, là Cơ tam công tử khiếp đảm, sợ chiến.​
     
    buinhi99, ducvietvtv, tuongnd and 2 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,870
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1609: Đố kị thiên tài (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Mặc kệ ngoại giới đối xử ra sao, chí ít ở trên mặt Cơ tam công tử, là hoàn toàn nhìn không thấy nửa điểm ba động.

    Trước Cơ tam công tử, chính là Giang Trần.

    Cơ tam công tử từ bỏ khiêu chiến, không khỏi có người hiếu kỳ, Chân Đan Vương này sẽ từ bỏ khiêu chiến, tình nguyện xếp hạng thứ hai mươi sao?

    Đặc biệt là ba vị thiên tài cấp Thiếu chủ xếp hạng trước Giang Trần, bọn họ có chút cảm giác như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

    Xu thế của Giang Trần, bọn họ cũng nhìn ở trong mắt. Bọn họ ở trong mấy lần chiến đấu của Giang Trần, không ngừng thôi diễn qua, nhưng không thừa nhận cũng không được, cho dù là bọn họ đối mặt Giang Trần, hi vọng thủ thắng tuyệt đối không hơn mấy tán tu bỗng nhiên nhô ra kia.

    Vì lẽ đó, ở sâu trong nội tâm bọn họ, rất hi vọng Giang Trần từ bỏ khiêu chiến.

    Bất quá, Giang Trần hiển nhiên không có ý định này. Hắn trực tiếp khiêu chiến người thứ mười bảy.

    Vị thiên tài thứ mười bảy này, là Dương Thăng đến từ Khổng Tước Đại Đế nhất mạch.

    Cái này cũng là lần thứ nhất Giang Trần đối đầu với thiên tài của Khổng Tước Đại Đế nhất mạch. Dương Thăng này, là một trong tứ đại thiên tài dưới trướng Khổng Tước Đại Đế.

    Tuy trong tứ đại thiên tài xếp hạng cuối cùng nhất, thế nhưng ở Khổng Tước Đại Đế nhất mạch, dù cho xếp hạng thứ tư, cũng không có người nào dám xem thường sự tồn tại của hắn.

    Nhìn thấy Giang Trần trực tiếp khiêu chiến mình, trong lòng Dương Thăng có một luồng nghiệp hỏa không hiểu bốc lên.

    Nguồn lửa giận này, không phải bởi vì Giang Trần ở trên lôi đài này khiêu chiến hắn.

    Thiếu chủ bảng xếp hạng chiến, tự nhiên có quy củ của xếp hạng chiến. Giang Trần xếp hạng thứ hai mươi, lần thứ nhất khiêu chiến nhiều nhất chỉ có thể thăng ba cấp, khiêu chiến Dương Thăng hắn ở vị trí thứ mười bảy là thiên kinh địa nghĩa.

    Dương Thăng giận, là ở chỗ Chân Đan Vương này đến Lưu Ly Vương Thành không tới hai năm, dựa vào cái gì cướp đi nhiều danh tiếng như vậy? Dựa vào cái gì tụ tập ngàn vạn sủng ái? Bây giờ càng truyền ra tin tức Khổng Tước Đại Đế muốn lập hắn làm thiếu chủ?

    Tuy rằng chuyện lập thiếu chủ cũng không tính cái gì, chỉ cần là đệ tử chân truyền dưới trướng Khổng Tước Đại Đế, đều là người truyền thừa cấp bậc thiếu chủ.

    Nhưng mà, Dương Thăng là một trong tứ đại chân truyền dưới trướng Khổng Tước Đại Đế, hắn có dã tâm, hắn có ngạo khí. Từ khi Phiền thiếu chủ ngã xuống, tứ đại chân truyền chỉ còn lại ba. Ba người còn lại thực lực chênh lệch nhỏ bé không đáng kể, để Dương Thăng hắn nhìn thấy cơ hội tiếp tục xông lên trước.

    Vì lẽ đó, hắn coi Lưu Ly Vương Thành truyền thừa, là vật trong túi mình.

    Bây giờ Chân Đan Vương này bỗng nhiên nhô ra, được trên dưới Lưu Ly Vương Thành ủng hộ, này đã nghiêm trọng uy hiếp đến địa vị của hắn.

    Vì lẽ đó, lửa giận của Dương Thăng đối với Chân Đan Vương, kỳ thực là một loại địch ý bản năng, là loại kích động nguyên thủy bảo vệ lãnh địa của mình kia.

    Hắn không phục, cũng không muốn Giang Trần đứng trong danh sách thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn.

    Hiện tại nghe đồn, không đơn thuần là nói lập Chân Đan Vương làm thiếu chủ, càng có nghe đồn nói hắn sẽ thay thế địa vị của Phiền thiếu chủ năm đó.

    Cái tin đồn này, càng để địch ý của Dương Thăng tăng cao.

    Hắn là nam nhân có dã tâm, nếu như Chân Đan Vương này thay thế địa vị của Phiền thiếu chủ, vậy thì đại biểu bọn họ không còn cơ hội khống chế truyền thừa của Khổng Tước Thánh Sơn.

    Bởi vì Phiền thiếu chủ năm đó, là số một không hề tranh luận trong tứ đại chân truyền, là người thừa kế hợp pháp thứ nhất.

    Năm đó bọn họ đố kị Phiền thiếu chủ, nhưng chỉ có thể đố kị ở trong lòng. Vì bọn họ đều biết, mặc kệ thực lực hay mị lực, bọn họ đều kém Phiền thiếu chủ quá xa.

    Nhưng mà, độ nóng cùng địa vị của Phiền thiếu chủ, cũng không phải một ngày hai ngày hình thành.

    Coi như trong lòng bọn họ đố kị, cũng không dám biểu hiện ra.

    Nhưng mà Chân Đan Vương này, bỗng nhiên nhô ra, bỗng nhiên thành danh, bỗng nhiên trở thành minh tinh được sủng ái nhất của Lưu Ly Vương Thành.

    Độ lượng của Dương Thăng vốn không lớn, trong lòng tự nhiên không cao hứng.

    Mà loại tâm tình không cao hứng này, ở trên võ đài, cũng triệt để bạo phát.

    Dương Thăng nhíu mày, trên dưới đánh giá Giang Trần, trong ánh mắt mang theo một tia trào phúng không hề che giấu, dùng một loại ánh mắt thẩm đạc quét nhìn Giang Trần, mang theo vài phần khiêu khích.

    – Chân Đan Vương, có thể đứng ở nơi này, ngươi rất tốt.

    Ngữ khí của Dương Thăng nhàn nhạt.

    Dù sao trước mắt Chân Đan Vương này cùng Khổng Tước Thánh Sơn có liên hệ, coi như trong lòng hắn ghen ghét dữ dội, cũng không thể nào như Trang Tiệp, hoàn toàn không để ý phong độ như vậy.

    Tuy rằng địch ý này có che giấu, thế nhưng vẻ mặt cùng ánh mắt khiêu khích kia của đối phương, lấy xúc giác bén nhạy của Giang Trần, làm sao sẽ không cảm giác được.

    Cười nhạt một tiếng, Giang Trần cũng không muốn phí lời, chắp tay:

    – Chỉ giáo cho.

    Nếu như là những người khác, có lẽ Giang Trần sẽ châm biếm lại. Nhưng mà đối phương là đệ tử chân truyền của Khổng Tước Đại Đế, không nể mặt sư thì cũng nể mặt phật, Giang Trần không nể mặt hắn, cũng phải cho Khổng Tước Đại Đế mặt mũi.

    Vì lẽ đó, đối với Dương Thăng này khiêu khích, Giang Trần quyết định xử lý lạnh. Mà phương thức phản kích tốt nhất, không gì bằng ở trên lôi đài đánh bại đối thủ.

    Dương Thăng thấy Giang Trần không để ý, trong lòng cũng khẽ động.

    Hắn vốn là muốn chọc giận Giang Trần, lấy thân phận đệ tử chân truyền của Khổng Tước Đại Đế đe dọa đối phương, làm cho đối phương lòng sinh khiếp đảm, lo được lo mất, từ đó phát huy thất thường.

    Nhưng mà, đối phương căn bản không bị lừa, tựa hồ người ta còn không muốn phản ứng hắn.

    Dương Thăng cười lạnh một tiếng:

    – Ta sẽ cố gắng chỉ giáo ngươi một chút.

    Nói xong, cánh tay rung lên, một roi dài trắng đen xen kẽ, bỗng nhiên xuất hiện ở trong tay Dương Thăng.

    – Chân Đan Vương, hiện tại đi tới chỗ nào trong Lưu Ly Vương Thành, đều có người nói ngươi là thiên tài, cái gì đan võ song tuyệt. Vừa vặn, Dương mỗ tới thử một chút, đến cùng có phải là tin đồn thất thiệt hay không.

    Roi dài run lên, hư không xuất hiện vết nứt, hư không tê liệt phảng phất bắn ra vô số tro bụi, nhất thời làm cho bốn phía võ đài khói xám mịt mù.

    Sau một khắc, roi dài trắng đen xen kẽ này khởi động.

    Đùng đùng đùng đùng…. như là điện quang, đột nhiên, trong hư không võ đài hiện ra vô số tia chớp màu bạc, như vô số con rắn độc tán loạn ở trên hư không.

    – Hắc Bạch Điện Ấn.

    Dương Thăng cuốn một cái, vô số đạo lực lượng ở trong hư không nhất thời hội tụ thành hai đạo, một âm một dương, một cương một nhu, hình thành tư thế vây quanh.

    Trước kia thời điểm Giang Trần ở Thiên Tài bảng xếp hạng chiến, từng gặp được một đối thủ tên là Quan Vũ Thiện, hắn dùng một đôi kim bạt, cho Giang Trần ấn tượng rất sâu sắc.

    Uy năng của kim bạt kia, chính là một âm một dương, hình thành một loại lực lượng khống chế mạnh mẽ.

    Mà Âm Dương Trường Tiên này, hiển nhiên cũng có huyền ảo tương tự như vậy. Chỉ có điều Âm Dương Trường Tiên này, huyền ảo càng thâm thúy hơn một ít, càng thêm khó có thể thao tác.​
     
    buinhi99, ducvietvtv, tuongnd and 2 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,870
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1610: Đố kị thiên tài (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Dù sao, uy năng của Âm Dương Trường Tiên này, thuần túy là dựa vào năng lực cá nhân của Dương Thăng triển khai ra. Cùng bản thân kim bạt kia mạnh mẽ là hoàn toàn khác nhau.

    Giang Trần không dám thất lễ, loại thần thông này, rất khó đối phó.

    Bất quá, sau khi đột phá Thánh Cảnh bát tầng, cảnh giới võ đạo của Giang Trần cũng tăng lên trên diện rộng. Trước kia cùng Phương Viễn đại chiến, dùng huyền ảo chiêu Điên đảo Càn Khôn, đã cho Giang Trần vô hạn linh cảm.

    Trải qua Giang Trần thông hiểu đạo lí, hắn cũng hiểu được, chiêu kiếm này của mình, bản thân đã tiếp cận lĩnh vực của Hoàng Cảnh.

    Vì lẽ đó, đối mặt loại võ đạo huyền ảo âm dương hai cực này, lựa chọn đầu tiên của Giang Trần là một kiếm phá.

    Ngũ Sắc Thần Quang kiếm hư không cuốn một cái, vô số ánh kiếm hợp làm một thể.

    Sau khi hư không hỗn độn, trật tự bốn phía lập tức bị điên đảo, bóng roi âm dương hai cực ràng buộc kia, cũng trong nháy mắt bị tan rã.

    Dương Thăng nhẹ rên một tiếng, hiển nhiên trong lòng cực kỳ khó chịu.

    Trước kia trận chiến giữa Giang Trần cùng Phương Viễn, Dương Thăng có quan chiến, cũng nhìn thấy chiêu kiếm của Giang Trần cường đại.

    Bất quá, Dương Thăng cảm thấy, uy năng Âm Dương Trường Tiên của mình, có thể chế tạo ra trường lực, tuyệt đối sẽ không thua Chân Đan Vương này.

    Nhưng mà, một kiếm của đối phương liền phá tan uy thế của mình, điều này làm cho trong lòng Dương Thăng trầm xuống, đối với uy lực chiêu kiếm này của Giang Trần, không thể không một lần nữa ước định lại.

    – Lẽ nào Chân Đan Vương này, thật sự là một con cờ mà đại đế bệ hạ bồi dưỡng trong bóng tối, chuẩn bị ở Lưu Ly Vương Tháp hội bỗng nhiên nỗi tiếng sao?

    Vào giờ phút này, trong lòng Dương Thăng cũng không khỏi dâng lên loại ý niệm kỳ quái này.

    Bởi vì hắn thực sự không nghĩ ra, một người trẻ tuổi mới đến Lưu Ly Vương Thành không tới hai năm, làm sao có khả năng yêu nghiệt như thế?

    Người như thế, tuyệt đối không phải hạng người vô danh, càng không thể là tán tu vân du.

    Lửa giận của Dương Thăng bị chiêu kiếm này của Giang Trần triệt để câu ra, roi dài vung vẩy càng mạnh, từng vòng lực lượng ràng buộc cũng không ngừng tăng lên.

    Giang Trần đang ở trên võ đài, bị roi dài này công kích, nhìn qua tựa như một chiếc thuyền con phiêu bạt trong đại dương mênh mông, chỉ cần hơi có một cơn sóng đập tới, chiếc thuyền con này bất cứ lúc nào cũng có thể bị nuốt hết.

    Trên không võ đài, đều là bóng roi mờ mịt, Âm Dương Trường Tiên kia xúc động uy thế, thật sự có khí thế đổ nát hư không, cắt chém hư không.

    Giang Trần cũng giao chiến qua mấy lần với thiên tài cấp Thiếu chủ.

    Thế nhưng roi dài nhìn như đơn giản của Dương Thăng này, là người duy nhất có thể làm cho Giang Trần cảm nhận được chút áp lực khiêu chiến.

    Bởi vì, thực lực cùng kinh nghiệm chiến đấu của Dương Thăng này, đều cao hơn Trang Tiệp và Phương Viễn không ít.

    Cũng may lúc này, Giang Trần đã đột phá Thánh Cảnh bát tầng. Nếu không, lấy thực lực Thánh Cảnh thất tầng, muốn thắng Dương Thăng, e rằng còn phải phí một phen tâm huyết.

    Bây giờ, dù Âm Dương Trường Tiên của cực kỳ bá đạo, nhưng ở dưới Ngũ Sắc Thần Quang kiếm của Giang Trần phòng ngự, lại thủy chung không tìm được chỗ đột phá thực chất.

    Loại chiến đấu này kéo dài càng lâu, người có thể nhìn ra môn đạo càng nhiều hơn.

    Một ít người nhãn lực tốt đã mơ hồ nhìn ra, cho dù Âm Dương Trường Tiên của Dương Thăng múa lại đẹp, cũng không cách nào ràng buộc được Chân Đan Vương.

    Trái lại là Chân Đan Vương có chút ý nhường, vẫn luôn dùng Ngũ Sắc Thần Quang kiếm phá hoại công kích của đối phương, hoàn toàn không có chủ động tiến công.

    – Cắt, Dương Thăng này cũng thực không biết xấu hổ. Chân Đan Vương nể tình hắn là đệ tử chân truyền dưới trướng Khổng Tước Đại Đế, nên nhường hắn một chút mà thôi. Hắn lại không biết phân biệt, còn muốn phân ra cao thấp? Thật muốn Chân Đan Vương ngược hắn sao?

    – Cũng đừng nói như vậy, Dương Thăng là tứ đại chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, trình độ Âm Dương Trường Tiên của hắn là phi thường tuyệt vời. Thế giới Võ đạo, một đời một khắc, đều là rất khó dự phán. Có khi công pháp của Dương Thăng, vừa vặn khắc chế Chân Đan Vương thì sao?

    – Chó má, Chân Đan Vương là nể tình hắn là đệ tử chân truyền của Khổng Tước Đại Đế, cố ý nhường cho hắn mà thôi. Nếu không, ba quyền hai cước đánh bay hắn, kia sẽ tổn thương cảm tình cỡ nào a? Để người ta làm sao đi ra lăn lộn?

    – Ta cũng cảm thấy là như vậy. Chân Đan Vương biết mình sắp được lập thành thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn. Sau này Dương Thăng chính là đồng môn của hắn, nói không chắc sau này còn là trợ thủ của hắn. Thế nào cũng phải lưu lại cho trợ thủ chút mặt mũi chứ?

    Bốn phía võ đài, các loại nghị luận không dứt bên tai.

    Hiển nhiên, Giang Trần phát huy đặc sắc, đã làm cho dân chúng của Lưu Ly Vương Thành coi hắn là thần thoại, coi hắn là tồn tại vô địch.

    Dù cho đối thủ là Dương Thăng, một trong tứ đại chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, mọi người cũng cảm thấy Chân Đan Vương thắng hắn là chuyện đương nhiên.

    Loại tin tưởng vô điều kiện này, chính là lòng người hướng về.

    Chiến đấu như vậy kéo dài gần nửa canh giờ, bốn phía võ đài đã phát sinh tiếng khinh thị.

    Hiển nhiên, mọi người cực kỳ bất mãn với Dương Thăng, đều cho rằng Dương Thăng rõ ràng không có cơ hội gì, còn chết quấn không bỏ.

    Mà Chân Đan Vương đạo đức tốt cỡ nào a? Vẫn luôn cố gắng phối hợp Dương Thăng, không có khởi xướng phản kích trí mạng.

    Kỳ thực mọi người lại không biết tâm tư của Giang Trần, sở dĩ Giang Trần vẫn ở thủ thế, là bởi vì hắn muốn thông qua chiến đấu, đến thôi diễn một ít võ đạo của mình, xác minh kiếm đạo của mình mạnh bao nhiêu.

    Theo thời gian chiến đấu không ngừng chuyển dời, Âm Dương Trường Tiên của Dương Thăng đã chơi không ra trò gian gì. Cũng không phải nói hắn phát huy thất thường, vừa vặn ngược lại, ngày hôm nay hắn phát huy rất tận hứng, phi thường hoàn mỹ, thậm chí có thể nói hắn đã phát huy vượt xa người thường.

    Nhưng dù như thế, hắn vẫn không cách nào phá tan bầu không khí mà đối phương chế tạo.

    Trong lòng Dương Thăng cực kỳ uất ức, hắn rất tự tin đối với Âm Dương Trường Tiên của mình, cho dù không cách nào triệt để đánh bại mấy chí tôn thiên tài cao cấp nhất kia, cũng có thể dựa vào nó cùng những người khác quyết tranh hơn thua.

    Bây giờ xem ra, này là ý nghĩ đơn phương cỡ nào a.

    Ngay cả một Chân Đan Vương từ thế tục quật khởi, từ Tân tinh bảng đột kích ngược mà lên cũng không thắng được, còn muốn đi khiêu chiến vị trí đứng đầu của Thiếu chủ bảng?

    Không thể không nói, ý nghĩ của Dương Thăng này vô cùng ngây thơ.

    Loại cục diện này, ngay cả khán giả quan sát bốn phía, cũng nhìn ra một ít môn đạo. Cũng đều nhìn ra, Dương Thăng này là đang chết quấn.

    Bởi vậy, tiếng khinh thường càng lúc càng nhiều.

    Bầu không khí võ đạo của Lưu Ly Vương Thành vẫn luôn rất tốt, sẽ không bởi vì Dương Thăng là chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, mà không dám khinh thị hắn.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    148,870
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 1611: Công thủ đổi chiều (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Chỉ cần bọn họ cảm thấy khó chịu đối với người này, dù cho địa vị của ngươi lại cao, cũng có thể bị khinh thường. Trừ khi bình thường ngươi đức cao vọng trọng, vì Lưu Ly Vương Thành làm ra cống hiến cực lớn, mới sẽ không bị xem thường.

    Tỷ như Khổng Tước Đại Đế, hắn bảo vệ Lưu Ly Vương Thành mấy ngàn năm, từ trên xuống dưới Lưu Ly Vương Thành đối với hắn đều vô cùng tôn trọng, kính như thiên thần, là tuyệt đối không thể nào bất kính với hắn.

    Đừng nói bất kính với hắn, cho dù là nghe được Khổng Tước Đại Đế bị nói xấu, bọn họ cũng sẽ tranh luận, thậm chí cùng người nói xấu đánh nhau một trận.

    Đây là ủng hộ tuyệt đối, mà nhân cách mị lực của Khổng Tước Đại Đế, rất xứng với loại ủng hộ này.

    Phiền thiếu chủ, cũng từng hưởng thụ qua loại ủng hộ này.

    Bây giờ Chân Đan Vương, cũng đồng dạng đang hưởng thụ đãi ngộ như vậy.

    Dương Thăng hiển nhiên không có loại đãi ngộ kia, nói thật, từ trên xuống dưới Lưu Ly Vương Thành, người biết hắn cũng không ít, thế nhưng đến cùng hắn có cống hiến gì với Lưu Ly Vương Thành, này vẫn đúng là khó mà nói.

    Dương Thăng ở dưới trướng Khổng Tước Đại Đế, rất ít giao du bên ngoài, rất ít lộ diện ở thế tục. Tiếc thời gian như vàng, mỗi phút mỗi giây đều là tu luyện.

    Này cũng không có gì đáng trách, bất quá nếu ngươi cao cao tại thượng, không muốn đến thế tục quan sát dân tình, như vậy võ giả phía dưới cùng ngươi dĩ nhiên sẽ có ngăn cách, đã có khoảng cách, vậy đối với ngươi sẽ không sản sinh được cảm giác thân thiết.

    Điểm này, Giang Trần lại làm rất tốt.

    Hắn một lần lại một lần khai đàn giảng bài, một lần lại một lần chế tạo các loại đề tài, vì Lưu Ly Vương Thành làm ra rất nhiều cống hiến.

    Đừng nói hắn đại biểu Lưu Ly Vương Thành đánh bại Đan Hỏa thành, chỉ cần nói hiện tại Thái Uyên các cống hiến về mặt đan dược, cũng đã đầy đủ kinh người.

    Này đương nhiên không phải công lao của Vi gia, mang đến tính thay đổi căn bản về thị trường đan đạo của Lưu Ly Vương Thành, là Chân Đan Vương

    Trong lúc nhất thời, thật giống như toàn thành cũng bắt đầu khinh bỉ Dương Thăng.

    Dương Thăng nổi giận phừng phừng, trường tiên càng cực kỳ hung ác. Trước kia hắn ít nhiều vẫn duy trì một chút phong độ, nhưng sau khi bị khinh thị, Dương Thăng tức giận lập tức phun trào, cũng không nhớ phong độ gì, chỉ muốn một hơi đánh Giang Trần xuống lôi đài.

    Chỉ tiếc, võ đài luận bàn, thắng đối thủ không chỉ dựa vào tức giận, dựa vào tâm tình kích phát là có thể đạt đến. Cuối cùng, vẫn phải dùng thực lực nói chuyện.

    Thực lực của Dương Thăng xác thực rất mạnh, có thể xếp hạng thứ mười bảy, thực lực là khẳng định có bảo đảm. So sánh với Trang Tiệp, xác thực là mạnh hơn một bậc.

    Nhưng mà Giang Trần chiến đấu, xưa nay cũng là gặp mạnh liền mạnh.

    Dương Thăng dựa vào lực lượng ràng buộc của Âm Dương Trường Tiên đến khống chế tràng diện, mà kiếm thế Điên Đảo Càn Khôn của Giang Trần, lại có thể phá hoại lực tràng, lật đổ trường lực.

    Có thể nói, một chiêu này của Giang Trần, trong lúc vô tình lại thành khắc tinh của Âm Dương Trường Tiên.

    Đương nhiên, chiêu này của Giang Trần, không đơn thuần là khắc tinh của Âm Dương Trường Tiên, mà là hết thảy công kích chiêu số muốn thông qua trường lực đến thủ thắng, đều sẽ bị chiêu này khắc chế.

    Ngươi bố trí trường lực, ta lại có thể điên đảo trường lực vận hành.

    Nhưng Dương Thăng lại một mực không tin tà, cắn răng nói:

    – Chân Đan Vương, ngươi lăn qua lộn lại chỉ có một chiêu này, luận bàn võ đạo, ngươi không cảm thấy như vậy rất vô vị sao?

    Giang Trần thấy tên này nghiến răng nghiến lợi, cũng cảm thấy buồn cười.

    – Ngươi chỉ thấy ta đánh một chiêu, lại không nhìn thấy thiên biến vạn hóa trong một chiêu này. Nếu ngươi xem thường chiêu này của ta, vậy có thủ đoạn đặc biệt gì, cứ việc triển khai ra. Ta chỉ dùng một chiêu này, ngươi cũng phá không được.

    Giang Trần cũng bị Dương Thăng này đánh ra hỏa khí.

    Nguyên bản hắn muốn để Dương Thăng này biết khó mà lui, lại không nghĩ rằng người này không có chút tự mình hiểu lấy.

    Bóng người của Dương Thăng loáng một cái, roi dài run lên, đột nhiên duỗi thẳng, biến thành một trường thương thẳng tắp.

    – Âm Dương Phá Hư Thương, phá cho ta.

    Dương Thăng cuối cùng biến chiêu.

    Roi dài loáng một cái, đã biến thành trường thương.

    Huyền ảo của trường thương này, rõ ràng không giống Âm Dương Trường Tiên kia. Âm Dương Trường Tiên chú ý là trường lực ràng buộc, mà trường thương này, lại biến thành huyền ảo công kích chuyên môn phá hoại lực tràng.

    Tên là Phá Hư Thương, lực lượng phá hư này, có thể nói vô cùng mạnh mẽ.

    Cũng may chiêu kia của Giang Trần, bản thân không phải chế tạo trường lực, chiêu kiếm này của hắn, cũng là một kiếm phá hoại.

    Mà huyền ảo của Phá Hư Thương, tương tự là công kích rất có tính phá hoại.

    Bởi vậy, hai người ngươi tới ta đi, trái lại đấu càng thêm đặc sắc.

    Hào khí của Giang Trần, cũng bị Dương Thăng này triệt để kích thích ra, hỏa khí cũng chậm rãi từ trong lòng bay lên.

    Dương Thăng này là đệ tử chân truyền của Khổng Tước Đại Đế, Giang Trần nguyên bản muốn lưu cho đối phương mấy phần mặt mũi. Nhưng Dương Thăng này chỉ cầu thắng bại, căn bản không nhìn mặt mũi hay không mặt mũi.

    Hơn nữa quan trọng nhất là, từ trên người đối phương, Giang Trần cảm nhận được một loại địch ý. Loại địch ý này, để Giang Trần cực kỳ khó chịu.

    – Ta tốt xấu cũng cho ngươi đủ mặt mũi, ngươi thân là đệ tử chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, lại đối với ta ôm ấp địch ý mãnh liệt như thế. Nếu ta không cho ngươi chút màu sắc nhìn một cái, ngày khác thật sự trở thành thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn, thì làm sao có thể phục người?

    Giang Trần nghĩ tới đây, cũng không lưu thủ nữa.

    Một khi Giang Trần dự định dùng hết toàn lực, cho dù là đối thủ của Thiếu chủ bảng, cũng sẽ không ung dung.

    Ngũ Lôi Thần Âm Kiếm thiên biến vạn hóa, khí thế như cầu vồng. Một khi triển khai, cầu vồng ẩn hiện trên trời, lôi âm cuồn cuộn, vô số kiếm chiêu áo nghĩa, khiến người ta nhìn mà than thở.

    – Nhớ kỹ chiêu kiếm này, Kinh Thiên Động Địa.

    – Còn có chiêu này, Âm Dương Thù Đồ.

    – Chiêu kiếm này, là vương giả chi kiếm, Thiên Hạ Vi Vương.

    Giang Trần thừa thế xông lên, cuối cùng lấy ra kiếm kỹ ép đáy hòm. Nếu như không dựa vào trang bị, không dựa vào một ít đồ vật gì khác, chỉ nói võ kỹ, này đã là công kích mạnh nhất của Giang Trần, cũng là thủ đoạn cuối cùng của hắn.

    Trong lúc nhất thời, võ đài đã hoàn toàn trở thành kiếm chi hải dương, thành thế giới kiếm đạo của Giang Trần. Dương Thăng đáng thương, Phá Hư Thương đông bôn tây đột, muốn từ trong kiếm chi hải dương mở ra một lỗ hổng, lại phát hiện mặc kệ Phá Hư Thương của hắn tuyệt vời làm sao, cũng không cách nào tìm ra một kẽ hở.

    Tình hình trận chiến như vậy, cũng làm cho bốn phía tiếng vỗ tay như nước thủy triều.

    Hiển nhiên, mọi người đều bị kiếm kỹ hoa lệ nhưng lại không mất lực sát thương kia làm cho chấn động.

    Mà những thiên tài đỉnh cấp của Thiếu chủ bảng kia, giờ khắc này vẻ mặt cũng trở nên cực kỳ nghiêm nghị, cảm nhận được một loại áp lực phả vào mặt.

    Giờ khắc này, nội tâm của bọn họ cực kỳ chấn động. Bọn họ chấn động không phải kiếm kỹ hoa lệ lại không mất uy lực kia của Giang Trần, mà là lực chưởng khống của Giang Trần đối với cục diện chiến đấu.​
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 1)

  1. Nguyen Van Phu91