V.I.P  FULL  Tiên Hiệp Độc Tôn Tam Giới (Free 2393)- Lê Thiên

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 11/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 639 Công tâm chi thuật của Long Cư Tuyết 1

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Chia sẻ bởi: BànLong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)



    Chương 639 Công tâm chi thuật của Long Cư Tuyết 1

    Nhìn lại ngọn nguồn thanh âm kia, nhưng chỉ nhìn tới một mảnh sương hoa, Khí Xông Tinh Hà.

    - Ân? Đây là Linh lực trùng thiên, uy thế của Thiên Linh cảnh cường giả a.



    Sư Vân Vân nhìn qua khí thế sương hoa trùng thiên kia, thì thào than nhẹ.

    - Hướng kia, âm thanh này, chẳng lẽ là Tử Dương Tông Long Cư Tuyết đột phá Thiên Linh cảnh?

    Bên Vạn Linh Tông, đệ nhất thiên tài La Tịch, hai mắt cũng ngưng trọng, thật lâu không nói.

    Bảo Thụ Tông đệ nhất thiên tài Liên Thương Hải, giờ phút này trên mặt cũng tràn ngập khiếp sợ:

    - Tử Dương Tông sinh ra Thiên Linh cảnh thứ hai, khảo hạch này, Tử Dương Tông nhất định độc lĩnh làm dáng sao?

    Mà Tử Dương Tông Lôi Cương Dương, nhìn qua đạo sương hoa trùng thiên kia, biểu lộ cũng nghiêm túc trước nay chưa có, cơ bắp trên mặt hơi run rẩy.

    - Long Cư Tuyết, mặc dù ngươi đột phá Thiên Linh cảnh, nhưng muốn Lôi Cương Dương ta thống thống khoái khoái nhượng ra danh hiệu đệ nhất thiên tài, vẫn là trước đánh bại ta nói sau.

    Tằng Sư thì ảm đạm hao tổn tinh thần:

    - Tiên Thiên thân thể, tụ tập tài nguyên tốt nhất, số mệnh mạnh nhất tông môn. Ta đi theo sư tôn nhiều năm như vậy, lại bị nàng thay thế. Võ đạo chi lộ, quả nhiên là tàn khốc.

    Duy chỉ có Giang Trần, đứng ở trong nội viện, nhìn qua loại khí thế kia, trong lòng lại sáng tỏ:

    - Tiện nhân Long Cư Tuyết kia, diễu võ dương oai, đây là muốn dùng khí thế chấn nhiếp thiên tài khác sao?

    Giang Trần tự nhiên biết rõ, đột phá Thiên Linh cảnh, căn bản không có trận thế lớn như vậy. Mà hết thảy, tự nhiên là Long Cư Tuyết cố ý làm ra.

    Mục đích như thế nào, đã rõ rành rành rồi.

    Long Cư Tuyết diễu võ dương oai, rất có xu thế quân lâm Thiên Linh khu.

    Không thể không nói, nàng làm như vậy, mục đích cơ bản đã đạt tới. Long Cư Tuyết đột phá, làm cho những thiên tài đỉnh cấp kia của bốn đại tông môn, trong lúc nhất thời đều sinh ra cảm giác bất đắc dĩ.

    Không phải bọn hắn tự coi nhẹ mình, mà là ai cũng tinh tường, một khi Tiên Thiên thân thể đột phá Thiên Linh cảnh, ở trong đồng cấp, căn bản không có đối thủ.

    Dù mạnh như Lôi Cương Dương, chỉ sợ cũng không được.

    Mặc dù những người khác có thiên phú kinh người, cũng sẽ không có khả năng khiêu chiến Long Cư Tuyết.

    Duy chỉ có Giang Trần, đối với cử động lần này của Long Cư Tuyết chẳng thèm ngó tới.

    Long Cư Tuyết càng cố lộng huyền hư, tạo thanh thế lớn như vậy, Giang Trần ngược lại cảm thấy nàng đang chột dạ.

    Toàn bộ Thiên Linh khu lâm vào một loại không khí bất đắc dĩ, nhưng mà Giang Trần lại thờ ơ, đạo tâm không bị ảnh hưởng chút nào, tiếp tục dựa theo tiết tấu của mình tu luyện.

    Luyện hóa tinh hạch của Hỏa Nha Vương, đến một bước này, đã không còn trở ngại nữa.

    Chỉ tiếc, thời gian đúng là ngắn một chút, Giang Trần tính toán một cái, chiếu tốc độ này xuống dưới, nếu như lại cho mình một tháng, hi vọng đột phá Thiên Linh cảnh có thể đạt tới sáu bảy thành.

    Mà bây giờ, một năm chi kỳ càng ngày càng gần, thời gian càng ngày càng cấp bách, nắm chắc đột phá Thiên Linh cảnh, chỉ có hai ba thành.

    Bất quá, tinh hạch của Hỏa Nha Vương, mang cho Giang Trần, không đơn thuần là cảnh giới tăng lên, đối với thực lực chỉnh thể của Giang Trần, cũng có tác dụng xúc tiến rõ ràng.

    Hôm nay, Giang Trần điều khiển Băng Hỏa Yêu Liên, đã có thể đồng thời điều khiển mười tám gốc.

    Nhất là dây leo Hỏa Liên, Giang Trần càng như cá gặp nước.

    Tinh hạch của Hỏa Nha Vương, đối với xúc tiến Hỏa Linh mạch, có tác dụng không thể đánh giá thấp.

    Theo thời gian không ngừng chuyển dời, cách một năm chi kỳ, chỉ còn một tháng thời gian, trong lòng Giang Trần cũng suy tính.

    - Chiếu tốc độ này, ta muốn trước một năm chi kỳ đột phá Thiên Linh cảnh, chỉ sợ vô cùng khó khăn. Hiện tại thời gian cấp bách, nếu như tiếp tục truy cầu đột phá, xác suất thành công nhiều lắm là ba thành. Vì ba thành hi vọng này, liều một tháng cuối cùng, không có lợi a.

    Trong nội tâm Giang Trần nghĩ như vậy, hôm nay Long Cư Tuyết đã đột phá Thiên Linh cảnh, đây là sự thật không cải biến được.

    - Nếu như ta tiến vào Thiên Linh cảnh, chiến thắng Long Cư Tuyết, tuyệt đối có thể nghiền áp. Nhưng mà, chiếu xu thế này, trước một năm chi kỳ đến, chỉ vẹn vẹn có ba thành hi vọng đạt tới Thiên Linh cảnh. Như vậy một tháng cuối cùng này, ta nên ma luyện vũ kỹ nhiều thoáng một phát mới được. Lôi đài thi đấu, ta Tiên cảnh lục trọng, vượt cấp khiêu chiến Tiên cảnh thất trọng, ở phương diện tu vi cảnh giới, chắc có lẽ không ăn thiệt thòi gì. Nếu như ta ở vũ kỹ cùng kỹ năng chiến đấu có ưu thế cường đại, đánh bại Long Cư Tuyết, chưa hẳn không có khả năng.

    Giang Trần cũng tính toán một chút.

    Nếu như mình không ma luyện vũ kỹ, một tháng này hao phí cho theo đuổi Thiên Linh cảnh, vạn nhất không thành công, vũ kỹ lại không được ma luyện tương ứng, thời điểm lâm chiến, ngược lại sẽ chịu thiệt.

    Nếu đem một tháng cuối cùng, dùng trên đánh bóng vũ kỹ, thông hiểu đạo lí, có lẽ đối với quyết chiến cuối cùng mà nói, thu hoạch ngược lại càng lớn.

    《 Thương Hải Nghịch Lưu Đao 》 cùng 《 Khô Vinh Thần Quyền 》, Giang Trần đã hoàn toàn thông hiểu đạo lí, không cần phải ma luyện cái gì.

    Ngược lại là《 Toái Nguyệt Phi Đao 》, có tất cả bốn chiêu, trước kia Giang Trần chỉ tu luyện hai chiêu. Còn lại hai chiêu Lưu Quang thức cùng Thiểm Điện thức là chưa luyện thành.

    Giang Trần quyết định, trước học hai chiêu này rồi nói sau.

    Đương nhiên, Trọng Vũ Phi Đao nguyên lai, tư chất đã không phù hợp nữa. Cấp bậc phi đao kia, đối phó Võ Giả Tiểu Linh cảnh, đích thật là đủ. Nhưng mà trận đấu lần này, đối thủ mà Giang Trần phải đối mặt, chính là thiên tài Thiên Linh cảnh.

    Cho nên, Trọng Vũ Phi Đao kia đã có chút không đủ.

    Từ trong lòng lấy ra bảy cọng lông đuôi Hỏa Nha Vương, Giang Trần quyết định dựa theo quy cách của Trọng Vũ Phi Đao, chế tác Hỏa Nha phi đao.

    Chế tác Hỏa Nha phi đao, dung hợp Kim Tinh chi lực, dung hợp Kim Tinh chi lực cùng Hỏa tinh chi lực vào một chỗ, tư chất của phi đao này, tuyệt đối tốt gấp mười lần Trọng Vũ Phi Đao lúc trước.

    Chế tác phi đao này, có mô hình của Trọng Vũ Phi Đao, thao tác liền không khó rồi.

    Rất nhanh, Giang Trần đánh bóng bảy chuôi phi đao mới tinh, phi đao này có sát khí của Hỏa Nha Vương, chỉ vê trên tay, liền có một loại sát khí cường đại.

    Nguyên bộ thần thông của Toái Nguyệt Phi Đao, Giang Trần đã tu luyện tới cảnh giới nhất định, cho nên tu luyện Lưu Quang thức cùng Thiểm Điện thức, lại không có bất cứ vấn đề gì.

    Ước chừng bảy tám ngày sau, Giang Trần ở trong vô số lần thực tiễn, rốt cục nắm giữ huyền ảo hạch tâm của hai chiêu kia.

    Lưu Quang thức, hạch tâm ở một chữ "Nhanh".

    Thiểm Điện thức, hạch tâm ở một chữ "Quỷ".

    Thoạt nhìn, cái này tựa hồ chỉ có hai chiêu, nhưng mà huyền ảo hạch tâm, lại hoàn toàn bất đồng. Huyền ảo bất đồng, uy lực cũng bất đồng.

    - Toái Nguyệt Phi Đao, tuy dùng tốt, nhưng chống lại Thiên Linh cảnh, chưa hẳn có thể có hiệu quả. Muốn nghiền áp Thiên Linh cảnh, đòn sát thủ còn phải là Nguyên Từ Kim Sơn cùng Băng Hỏa Yêu Liên.

    Băng Hỏa Yêu Liên, Giang Trần vẫn phi thường coi trọng, mỗi đột phá một lần, hắn đều sẽ tăng đẳng cấp của Băng Hỏa Yêu Liên lên, không ngừng để Băng Hỏa Yêu Liên tiến hóa.
     
  2. Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên
    Chương 640 Công tâm chi thuật của Long Cư Tuyết 2

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Chia sẻ bởi: BànLong.us †¸.•'´¯)¸.•'´¯)



    Chương 640 Công tâm chi thuật của Long Cư Tuyết 2

    Ngược lại là Nguyên Từ Kim Sơn, tòa đại bảo sơn này, hiện tại Giang Trần khai phát lợi dụng nó, thật sự là ít đến đáng thương. Ngoại trừ dẫn một ít Kim Tinh chi lực tu luyện Thần Ma Cửu Biến ra, cơ hồ không khai phát cái gì.

    Ngẫu nhiên thao túng một ít Nguyên Từ chi lực, cũng là lướt qua liền dừng lại, không có hình thành đòn sát thủ chân chính.



    - Nói cho cùng, vẫn là thời gian không đủ a. Đi tới Bất Diệt Linh Sơn này khảo hạch, trước trước sau sau còn không đủ một năm thời gian. Vừa đoạt điểm tích lũy, vừa phải đối mặt khắp nơi chèn ép, còn phải tăng thực lực lên. Nguyên Từ Kim Sơn này, thật sự không có thời gian hảo hảo khai phát a.

    Giang Trần cũng có chút ảo não, mình rõ ràng có một đống lớn bảo vật, nhưng lại bị thời gian giới hạn, một mực không thể đào móc tiềm năng của bọn nó ra.

    Nhất là Nguyên Từ Kim Sơn, Giang Trần quyết định, trong khoảng thời gian này, nhất định phải hảo hảo lợi dụng thoáng một phát.

    Loại sự tình triệu hoán Kim Ấn Quân Chủ kia, tạm thời Giang Trần không có hy vọng xa vời. Triệu hoán ma quái, nếu như không cách nào hình thành đại quy mô, tác dụng cũng không lớn.

    Tác dụng của Tà Ác Kim Nhãn rất lớn, nhưng mà không tới Thiên Linh cảnh, vẫn không thể tu luyện Tà Ác Kim Nhãn này.

    Duy nhất có thể lợi dụng, vẫn là Nguyên Từ chi lực.

    Thông qua thời gian dài lục lọi cùng thích ứng, Giang Trần khống chế Nguyên Từ chi lực, kỳ thật đã có rất nhiều tâm đắc.

    Chỉ có điều, hắn một mực không có tập trung bao nhiêu.

    - Ân, hai ba mươi ngày cuối cùng này, ta phải hảo hảo tu luyện Nguyên Từ chi lực thoáng một phát. Hiện tại ta điều khiển Nguyên Từ chi lực, trình độ nhiều lắm là một cấp. Chỉ có thể sinh ra một ít khí tràng yếu ớt, nhưng muốn dựa vào Nguyên Từ chi lực cấp bậc này ảnh hưởng Thiên Linh cảnh, độ khó lại quá lớn. Nếu trình độ điều khiển, có thể đề thăng mấy cấp độ, vậy muốn trói buộc Thiên Linh cảnh, vậy thì không nói chơi. Ít nhất, trong thời gian ngắn, ảnh hưởng tốc độ cùng tiết tấu của đối thủ, đó là tuyệt đối không có vấn đề.

    Giang Trần cũng không hy vọng xa vời ở trong thời gian ngắn ngưng kết ra Nguyên Từ Phong Bạo, đó là hy vọng xa vời.

    Nếu có thể dẫn xuất Nguyên Từ Phong Bạo, trong trận đấu cấp bậc này, tuyệt đối có thể quét ngang, coi như là Thiên Linh cảnh đỉnh phong, Giang Trần cũng có lòng tin chiến một trận.

    - Ân, thời gian còn lại, trọng tâm ngay ở Nguyên Từ chi lực.

    Giang Trần dứt khoát làm ra quyết định lấy hay bỏ.

    Bộ pháp trùng kích Thiên Linh cảnh sẽ không cải biến, nhưng mà, đoạn thời gian này, trọng tâm phải di chuyển thoáng một phát, không thể đem tất cả tiền đặt cược, đều áp ở đột phá Thiên Linh cảnh.

    Nếu thời gian vừa đến, đột phá không thành, đối với Giang Trần mà nói, sẽ phi thường bị động.

    Võ đạo chi lộ, tâm lý dân cờ bạc rất nguy hiểm, Giang Trần không muốn đặt tất cả trứng gà ở trong một giỏ xách.

    Thời gian, cực nhanh mà đi.

    Một ngày này, Giang Trần đang tu luyện Nguyên Từ chi lực, trải qua nửa tháng khổ luyện, hôm nay Giang Trần thao túng Nguyên Từ chi lực, rõ ràng có tiến bộ rất nhiều.

    Hiện tại hắn thao túng Nguyên Từ chi lực, ít nhất đạt đến trình độ tam cấp.

    Nguyên Từ chi lực kia bị Giang Trần dẫn xuất, đã có thể hình thành Nguyên Từ khí tràng rõ ràng, tuy trước mắt Giang Trần còn không tìm được một đối thủ đến thử uy lực, nhưng hắn có thể khẳng định, một khi trong chiến đấu bỗng nhiên sử dụng, tuyệt đối có thể đánh đối thủ trở tay không kịp.

    Còn có bảy tám ngày cuối cùng, Giang Trần quyết định nhất cổ tác khí, lại củng cố thoáng một phát.

    Đột nhiên, ở cửa ra vào, truyền đến một đạo truyền âm ngạo mạn.

    - Giang Trần, ngươi đừng tưởng rằng đeo mặt nạ có thể che dấu thân phận của ngươi. Ở trong mắt Long Cư Tuyết ta, ngươi không có bất kỳ bí mật. Thiên Đường có cửa ngươi không đi, Địa Ngục không lối ngươi xông tới. Thiên Linh khu này, sẽ là nơi táng thân của ngươi. Bất quá ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi chết dễ dàng. Bổn tiểu thư đang muốn mượn ngươi đến giết gà dọa khỉ, quân lâm liên minh 16 nước, ngươi, nhất định là đá kê chân của bổn tiểu thư.

    Ngạo mạn, vô lễ, cảm giác về sự ưu việt không che dấu, phảng phất là hướng Giang Trần phát ra thẩm phán cuối cùng.

    Hơn nữa, đây là nàng truyền âm nhập mật, ngoại giới căn bản không có người nghe được, cũng không cần lo lắng bị giám khảo truy cứu nàng nhiễu loạn người khác.

    Giang Trần không nghĩ rằng, nữ nhân này sẽ không biết xấu hổ như vậy.

    Cười lạnh một tiếng, hai mắt trừng to, thanh âm ngưng tuyến, điện xạ mà ra:

    - Bại tướng dưới tay, nói gì uy hiếp? Lúc trước nếu không phải dựa vào sư môn bảo hộ, ngươi đã sớm là Hồng Phấn Khô Lâu. Ngươi nên nhớ kỹ, ngày đó ta có thể giết huynh ngươi, giết phụ ngươi, ở Thiên Linh khu, cũng đồng dạng có thể giết ngươi. Long gia các ngươi tội ác chồng chất, mệnh trung chú định phải tới Hoàng Tuyền chi lộ đoàn tụ. Hiện tại ta tiễn đưa ngươi đi, không biết còn có thể theo kịp hay không?

    Giang Trần không sợ chút nào, đối chọi gay gắt.

    Hắn sao không biết nữ nhân này dụng tâm hiểm ác. Đây là muốn ở trước khi lâm chiến, tạo áp lực cho mình, dùng khí thế cường đại áp chế mình, để cho mình không chiến mà bại.

    Không thể không nói, loại phương pháp này nhìn như nhàm chán, lại rất hiểu công tâm chi đạo.

    Nếu như Giang Trần thật sự kiêng kỵ Long Cư Tuyết, bị công tâm chi thuật này công phá, chỉ sợ sẽ không chiến mà bại.

    Thế nhưng mà, Long Cư Tuyết đã đánh giá thấp Bàn Thạch Chi Tâm của Giang Trần. Loại công tâm chi thuật này, ngoại trừ kích thích ý chí chiến đấu của Giang Trần ra, căn bản không tạo nên bất luận tác dụng mặt trái gì.

    Vốn Long Cư Tuyết muốn mượn cơ hội trấn áp Giang Trần, thừa cơ phá hủy đạo tâm của hắn. Lại không nghĩ tới, ngược lại bị Giang Trần chế ngạo.

    Hơn nữa, đối phương là một chút cũng không ngại thừa nhận thân phận của mình

    Điều này nói rõ cái gì? Nói rõ Giang Trần căn bản không sợ Long Cư Tuyết nàng, dù nàng đột phá Thiên Linh cảnh, Giang Trần cũng không sợ.

    - Giang Trần, ở đây không phải Đông Phương Vương Quốc, ngươi cho rằng dựa vào nhanh mồm nhanh miệng, có thể may mắn vượt qua kiểm tra sao? Ở đây, cuối cùng là sân khấu của thiên tài, chỉ có kỳ tài ngút trời giống như ta, mới thật sự là quân lâm chi chủ. Mà ngươi, chỉ có thể là con sâu cái kiến dưới chân ta. Ngươi cho rằng dùng sự tình thế tục công kích ta, có thể ảnh hưởng ta sao? Thực không dấu diếm, ta cũng phải đa tạ ngươi, chặt đứt hết thảy tục duyên của ta, để cho ta một lòng chứng đạo. Vì đáp tạ ngươi, ta sẽ tiễn ngươi quy thiên, sau đó về Đông Phương Vương Quốc, phàm là người họ Giang, bất luận nam nữ lão ấu, hết thảy luyện hóa ba ngày ba đêm, để cho bọn hắn ở trong dày vò vô tận chết đi, để cho bọn hắn vĩnh viễn hối hận vì họ mình không may.

    Trong giọng nói của Long Cư Tuyết tràn đầy hận ý, lệ khí.

    Giang Trần nghe vậy, lại cười lạnh.

    Xem ra, Long Cư Tuyết này ở Tử Dương Tông tu luyện, tài nguyên cùng số mệnh tự nhiên đều có khuynh hướng một người nàng, nhưng đầu óc, lại không thể đề cao bao nhiêu.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)