↑ ↓

 V.I.P  FULL  Tiên Hiệp Độc Tôn Tam Giới - Lê Thiên

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 11/6/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    318,616
    [​IMG]
    Độc Tôn Tam Giới
    Tác giả: Lê Thiên



    Nguồn: VipVanDan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch : Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)
    [​IMG]





    Giới thiệu


    Thiên Đế Chi Tử Giang Trần chuyển sinh lên thân thể một thiếu niên bị chư hầu khi dễ bắt đầu trên con đường đuổi giết máu tanh dần dần đi lên.
    Trước mặt Giang Trần ai dám xưng là thiên tài ? Không ai có thể hiểu Thiên bằng Thiên Đế Chi Tử.
    Thiên tài ? Kẻ thuận ta là thiên, kẻ nghịch ta phải giết!!

    Mạch truyện luôn bình thản nhưng không kém phần gay cấn, tình tiết logic xuyên suốt từ đầu đến cuối, các tình tiết đan xen lẫn nhau luôn được đẩy lên cao trào khiến độc giả bị cuốn vào mạch truyện. Đương nhiên vẫn như các bộ truyện khác kết thúc của Lê Thiên rất có hậu
     
    Last edited by a moderator: 10/1/17
    ttbtanvu, zeussekki, tuongnd and 17 others like this.
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    318,616

    Chương 1 Thiên Đế chi tử chuyển thế trùng sinh 1

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Chương 1 Thiên Đế chi tử chuyển thế trùng sinh 1

    Giang Trần cảm giác dường như trong đầu mình loạn thành một đoàn bột nhão, cảm giác này giống như là đang nằm mơ, nhưng nằm mơ thì không thể nào chân thật đến mức này được. Mỗi một tấc da thịt quanh thân, mỗi một khối xương cốt, đều đau đớn không chịu nổi.

    - Ta đã chết rồi sao? Đang chịu nỗi khổ luyện thân trong mấy tầng địa ngục sao ?

    Trực giác đầu tiên của Giang Trần là cảm giác mình đã chết. Thế nhưng, Sinh Mệnh Khí Tức như có như không của thân thể, lại phảng phất đang nhắc nhở hắn, hắn còn sống.

    Cũng không biết cảm giác như vậy giằng co bao lâu. Trong giây lát, Giang Trần cố gắng mở mắt ra, lại phát hiện mình nằm ở trong một bộ quan tài.

    Nằm ở trong quan tài? Nói như vậy, mình là thật đã chết? Giang Trần lòng tràn đầy bi thương.

    - Đáng tiếc đáng buồn, Giang Trần ta thân là Thiên Đế chi tử, lại trời sinh Thái Âm Chi Thể, không thể tu luyện võ đạo. Dù có phụ hoàng luyện chế Nhật Nguyệt Thần Đan cho ta, để cho ta thọ cùng trời đất, kết quả Thiên Đạo hạo kiếp buông xuống, lại thành vướng víu của phụ thân, cuối cùng tránh không được vận mệnh bỏ mình. . .

    - Ồ? Kinh mạch của ta là chuyện gì xảy ra? Thậm chí có chân khí chạy! Tuy rất nhỏ. . . Không đúng! Cái này. . . Đây không phải thân thể của ta, đây tuyệt đối không phải là nhục thể của ta! Ta trời sinh Thái Âm Chi Thể, trong cơ thể làm sao có thể có chân khí du động?

    - Hơn nữa, nếu như ta đã chết, trong cơ thể sao có thể có chân khí du động?

    Giang Trần nằm ở trong quan tài, đầu óc phảng phất có một dòng điện kích động mà qua. Đồng thời, hắn cũng phát hiện, bộ dạng thân thể nằm ở trong quan tài này, căn bản không phải bản thân của hắn.

    - Cái này. . . Đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thân thể này của ai?

    Cái phát hiện ngạc nhiên này, làm cho Giang Trần vừa mừng vừa sợ.

    Rất nhanh, hắn ở trong thân thể này, đọc đến một ít trí nhớ lưu lại.

    - Chủ nhân thân thể này cũng gọi là Giang Trần? Chư hầu chi tử của Đông Phương Vương Quốc Giang Hãn Châu. Tên là trùng tên, nhưng điều này hiển nhiên không phải ta a! Ta đường đường Thiên Đế chi tử, như thế nào thành chư hầu chi tử của Vương Quốc phàm tục?

    Trong đầu Giang Trần tràn ngập nghi vấn.

    - Chẳng lẽ ta thật sự đã ở trong Chư Thiên hạo kiếp chết đi? Cái này chẳng lẽ là chuyển sinh ký túc trong truyền thuyết? Chư Thiên nghiền nát, Luân Hồi sụp đổ, theo lý thuyết ta ở trong hạo kiếp đã chết, không có khả năng vào luân hồi. Nói như vậy, ta thật sự chuyển sinh?

    Trải qua mảnh vỡ ý thức của tiền nhiệm Giang Trần, Giang Trần rốt cục xác nhận sự thật này.

    - Không thể tưởng được, kiếp trước ta là Thiên Đế chi tử, nhưng lại là Thái Âm Chi Thể không thể tu luyện. Sau khi chuyển sinh, thành chư hầu chi tử của Vương Quốc phàm tục, ngược lại đã có tư chất tu luyện. Cái này thật sự là thiên đại châm chọc a!

    - Chư Thiên nghiền nát, trật tự băng diệt. . . Giang Trần ta kiếp trước sống trăm vạn năm, mặc dù cùng Nhật Nguyệt đồng thọ, nhưng hạo kiếp vừa đến, lại một chút bề bộn cũng không thể giúp. Thái Âm Chi Thể, không thể tu luyện, sinh tử cuối cùng không thể tự chủ. Vận mệnh tựa như bụi đất, gió thổi liền tán.

    Nghĩ đến kiếp trước nhiều loại tao ngộ, nghĩ đến kiếp trước phụ thân thân là Thiên Đế, không tiếc hao phí Thần Nguyên vì hắn luyện chế Nhật Nguyệt Thần Đan, để cho hắn dùng phàm thai chi thể, được Nhật Nguyệt chi thọ. Giang Trần không khỏi có chút thất thần.

    Hắn biết rõ, kiếp trước kiếp này sinh tử biệt ly, có lẽ là vĩnh biệt!

    Mặc dù kiếp trước hắn sống qua trăm vạn tuế nguyệt, mặc dù hắn có đại trí tuệ, nghĩ đến Thiên Đế phụ thân cẩn thận chiếu cố, liền lã chã rơi lệ.

    Hắn biết rõ, Chư Thiên nghiền nát, coi như là Thiên Đế, chỉ sợ cũng khó ở trong hạo kiếp may mắn thoát khỏi.

    Nhất niệm đến đây, Giang Trần không khỏi có chút bực mình.

    Bất quá, trong nháy mắt linh hồn của hắn xúc động kinh mạch, giống như một đạo lôi điện kích xạ linh hồn của hắn. Như là người cực khát gặp được một đám cam tuyền!

    Trong kinh mạch, chân khí chậm rãi lưu động, tuy nhỏ yếu, nhỏ yếu đến cơ hồ muốn khô kiệt. Nhưng mà, đúng là một đạo chân khí yếu ớt này, lại như hỏa hoa nhen nhóm tánh mạng chi quang của hắn, đem những cảm xúc tiêu cực quét qua sạch sẽ.

    - Tu luyện! Ha ha, tu luyện! Chẳng bao lâu sau, đối với ta trời sinh Thái Âm Chi Thể mà nói, là một khái niệm xa xỉ hạng gì? Kiếp trước, ta không thể tu luyện, lại chưa từng hướng vận mệnh khuất phục. Hôm nay, ta chuyển sinh đạt được tư chất tu luyện, chẳng lẽ không phải vận mệnh chi môn mở ra cho ta một khe hở sao?

    - Ta là Thiên Đế chi tử, chưởng quản Thiên Lang Thư Uyển trăm vạn năm, Chư Thiên điển tịch, ta không chỗ nào không duyệt; Chư Thiên pháp môn, ta không gì không biết. Một thân đan đạo tu vi, càng là nổi tiếng Chư Thiên. Chỉ tiếc kiếp trước đầy bụng kinh luân, một bụng lý luận không thể thực tiễn. Hôm nay, được chuyển sinh Tạo Hóa, đã có tư chất tu luyện, Giang Trần ta càng có sợ gì? Có lý do gì cúi đầu nhận thua?

    Nghĩ đến đây, Giang Trần lập tức cảm thấy rộng mở trong sáng.

    Những cảm xúc tinh thần sa sút kia, cũng dần dần hóa giải không ít. Hắn cảm thấy, lần này chuyển sinh, có lẽ là vận mệnh chuyển cơ, là Đại Tạo Hóa của hắn!

    Đúng vậy, nguyên lai cái gọi là thân phận chư hầu chi tử của Giang Trần kia, từ góc độ địa vị kiếp trước của hắn đến xem, thật sự là nhỏ yếu đến không có ý nghĩa.

    Nhưng mà, thân phận lại thấp kém nhỏ yếu, có một điểm là hắn kiếp trước không có. Cái kia chính là tư cách tu luyện!

    Tư cách tu luyện, tựa như một cái lạch trời.

    Kiếp trước, hắn thân phận là cao quý, như Cửu Thiên Long Phượng, lại chỉ có thể ở phía sau nhìn người khác tu luyện.

    Kiếp nầy, hắn thân phận thấp kém, tựa như con sâu cái kiến, đã có tư cách từ hàng dưới chót bắt đầu cất bước.

    Tu luyện chi đạo vô cùng vô tận, chỉ cần có cơ duyên, Kim Lân ngộ phong, gặp gió có thể hóa rồng, con sâu cái kiến cũng đồng dạng có thể tiếu ngạo trời cao!

    Hôm nay, cơ duyên đến rồi!

    Thiên Đế chi tử, chưởng quản Thiên Lang Thư Uyển, trăm vạn năm tuế nguyệt, cơ hồ là đọc tận sách vở, kiến thức uyên bác. Nói hắn đầy bụng kinh luân, ý chí vạn tượng cũng không tính khoa trương.

    Đầy mình lý luận, từ Chư Thiên, cho tới phàm tục, có thể nói không có lĩnh vực mà Giang Trần hắn chưa quen thuộc.

    Ở kiếp trước, trong trăm vạn năm nhàm chán, Giang Trần không thể tu luyện, lại ưa thích dạy đồ đệ. Dùng đồ đệ làm thí nghiệm, đem lý luận biến thành thực tế.

    Trăm vạn năm thời gian, không biết sáng tạo ra bao nhiêu thiên tài.

    Cái gì là cơ duyên?

    Hắn chuyển sinh rồi, mang theo trí nhớ của Thiên Đế chi tử, nhận được thân thể chết oan của chư hầu chi tử Giang Trần.

    Kiếp trước ở trên người đồ đệ làm những thí nghiệm kia, hôm nay, rốt cục có thể tự mình thực hiện!

    Cái này là cơ duyên!

    Nhất niệm đến đây, Giang Trần nhịn không được vạn phần kích động.

    Vừa lúc đó, một thanh âm vỡ tan thanh thúy, truyền vào trong tai của hắn, phảng phất có đồ vật gì đó bị rớt bể.
     
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    318,616

    Chương 2 Thiên Đế chi tử chuyển thế trùng sinh 2

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Chương 2 Thiên Đế chi tử chuyển thế trùng sinh 2

    Loảng xoảng lang!

    - Giang Ưng, tra cho ta, không tiếc bất cứ giá nào, tra ra manh mối!

    Giang Hãn hầu Giang Phong hung hăng ném một cái bình trên mặt đất, đầy ngập lửa giận, chỉ hận không thể đem trọn Vương đô thiêu hủy.

    - Hầu gia, thuộc hạ đã có một tia manh mối rồi.

    Giang Ưng toàn thân hắc y, cung kính nói.

    - Tuy Tiểu Hầu gia ở trên việc tu luyện không dụng tâm, nhưng dầu gì cũng là Chân Khí cảnh Võ Giả, đối với thân thể hẳn là khống chế tự nhiên, tuyệt đối sẽ không ngay cả một cái rắm cũng khống chế không nổi.

    - Nói như vậy, quả nhiên là có người giở trò? Để cho Trần Nhi tại Tế Thiên Đại Điển xấu mặt? Chọc giận quốc quân, đưa tới họa sát thân?

    Ngữ khí của Giang Phong càng âm lãnh.

    - Sáng nay, Tiểu Hầu gia từng cùng mấy bằng hữu đi Tùng Hạc Lâu ăn sớm. Thủ hạ đi Tùng Hạc Lâu điều tra, nhưng không có dấu vết nào. Bất quá thuộc hạ ở trong cơ thể Tiểu Hầu gia, lại phát hiện thành phần Tam Tiếu Tán.

    Tam Tiếu Tán?

    Sắc mặt Giang Phong lại trầm xuống, Tam Tiếu Tán này, hắn làm sao có thể không biết? Vật ấy thông kinh khai lạc, mặc dù không có tác dụng phụ gì, lại có thể để cho người nguyên khí trầm xuống, thông qua các nơi trong cơ thể bài xuất.

    Quả nhiên, nhi tử tại Tế Thiên Đại Điển, đánh rắm chọc giận quốc quân đại nhân, cũng không phải là vô duyên vô cớ phóng. Tất nhiên là được Tam Tiếu Tán ban tặng.

    - Xem ra, việc này quả thật không phải ngẫu nhiên, mà là âm mưu sớm có an bài!

    Giang Phong với tư cách một phương chư hầu, hơi chút liên tưởng, liền suy đoán ra một ít kết luận.

    - Hầu gia, đây là danh sách người sáng nay cùng Tiểu Hầu gia ăn sớm. Đều là một ít chư hầu chi tử. Muốn tra rõ ràng ai giở trò quỷ, lại có chút khó khăn rồi.

    Giang Ưng là tâm phúc của Giang Phong, trợ thủ đắc lực nhất, cũng là thuộc hạ trung thành nhất.

    - Tra, tra cho bản hầu! Dù vứt bỏ chư hầu lệnh, cho dù thịt nát xương tan, Giang Phong ta cũng tuyệt không thể ngồi xem tang tử chi thù này!

    Cái gì quân muốn thần chết, thần không thể không chết. Những luận điệu cũ rích này, ở Giang Phong giờ phút này xem ra, đều là chó má!

    Giang Phong tổ đại đều là trung thần, nhưng lại không phải ngu trung.

    Ngẫm lại Giang gia mấy đời người bán mạng cho Đông Phương vương tộc, thủ ngự biên giới, tận chức tận trách, mấy đời người máu tươi chiến công, mới lấy được một miếng chư hầu lệnh như vậy. Kết quả con trai độc nhất của hắn, lại bị trượng đánh chết?

    Quân bất nhân, thần bất nghĩa. Cùng lắm thì… phản!

    Vừa nghĩ tới quốc quân Đông Phương Lộc hạ lệnh trượng giết Giang Trần, nghĩ tới biểu lộ nhìn có chút hả hê của mấy lộ chư hầu cùng Giang Phong hắn xích mích, lại quay đầu nhìn nhi tử nằm ở trong quan bị đánh không thành hình người. Ngực Giang Phong giống như đè nén một ngọn núi lửa, tùy thời muốn phun ra.

    Chỉ hận không thể lập tức trở về lãnh địa, đem hơn mười vạn tinh binh sát nhập vương đô, giết máu chảy thành sông.

    Mà Giang Trần ở trong quan tài, nghe được đoạn đối thoại này, kết hợp thân thể lưu lại trí nhớ, đại khái đã minh bạch chuyện gì xảy ra.

    Nguyên lai, chủ nhân thân thể này, tại Tế Thiên Đại Điển, phạm lỗi thả một cái rắm!

    Mà Tế Thiên Đại Điển này, chính là tế tự Thánh Điện cấp bậc cao nhất cả nước, là quốc quân cùng một trăm lẻ tám lộ chư hầu cả nước cộng đồng tham dự, vì ái nữ của quốc quân Đông Phương Lộc cầu phúc!

    Trước khi loại tế tự đại điển này tiến hành, quốc quân cùng chư hầu đều sớm làm rất nhiều chuẩn bị. Trai giới tỉnh sinh, tắm rửa thay quần áo, dâng hương hun thảo.

    Nói ngắn lại, cả đám đều thu thập sạch sẽ, gắng đạt tới thập toàn thập mỹ đến cảm thiên động địa, từ đó đạt tới hiệu quả tế thiên cầu phúc.

    Vốn, hết thảy chương trình đều tiến hành thập phần thuận lợi.

    Thế nhưng mà, ngay thời điểm quốc quân cùng chư hầu phủ phục lặng im cầu nguyện, cái rắm của Giang Trần lại cực kỳ chói tai vang lên.

    Phải biết rằng, khâu phủ phục cầu nguyện, là quá trình long trọng nhất trong tế thiên. Ở trong quá trình này, cần mọi âm thanh an tĩnh, lặng ngắt như tờ.

    Như thế mới có thể Thông Thần minh, gặp thành kính.

    Thế nhưng mà Giang Trần đánh rắm, lại phá vỡ lặng im, phá vỡ trang trọng.

    Ai cũng biết, cái rắm chính là mùi hôi, theo hậu môn ra, đó là vật thập phần xui xẻo. Bình thường thì cũng thôi, nhiều lắm là ngừng thở nhịn một chút liền trôi qua rồi.

    Kết quả, Giang Trần đánh rắm, vừa thối lại vang, có thể nói là trần trụi khinh nhờn đối với Thần linh a! Thần quan chủ trì tế tự đại điển nghe được cái rắm này, quá sợ hãi, coi như một cái rắm này bắn đổ trụ trời, thiên muốn sụp xuống, tại chỗ chửi ầm lên.

    Bởi như vậy, quốc quân Đông Phương Lộc cực kỳ thương yêu con gái giận tím mặt, Sơn Hà biến sắc. Trực tiếp mang Giang Trần xuống, tươi sống đánh chết!

    Mặc dù như vậy, nộ khí của Đông Phương Lộc còn không có tiêu hết, hạ lệnh muốn đem Giang Trần phơi thây đầu tường, cho chó ăn thi thể.

    Nếu không phải một ít triều thần cùng chư hầu khuyên can, nói loại hành vi phơi thây này có thương tích phong hoá, tổn thương số mệnh Vương Quốc, chỉ sợ Giang Trần ngay cả thi thể nguyên lành cũng không có.

    Thông qua chải vuốt, Giang Trần cuối cùng đem chân tướng sự tình lý giải rõ ràng, cũng biết nguyên nhân cái chết của tiền nhiệm Giang Trần.

    - Tốt a! Xem ra tiền nhiệm Giang Trần này, chết thực oan. Phóng một cái rắm, liền rước lấy họa sát thân? Đông Phương Vương Quốc quốc quân kia, thật là kỳ hoa. Tế Thiên Đại Điển? Ha ha, ta thân là Thiên Đế chi tử, duyệt tận Chư Thiên, lại chưa nghe nói qua, tắm rửa thay y, sau đó đốt vài cây hương liền được ông trời phù hộ. Thiên Đạo tự động, chính nghĩa thì được ủng hộ, vô đạo thì thiên phạt. Aii, mà thôi, nói như thế nào thì cũng nhờ quốc quân bạo ngược này giết Giang Trần, coi như là thành toàn ta a.

    Giang Trần thở dài một hơi, hắn nằm ở trong quan tài, cũng cảm khái ngàn vạn. Đối với tiền nhiệm Giang Trần cảm thấy bi ai bất bình, lại vì mình chuyển thế trùng sinh mà mừng thầm.

    Chỉ là, vừa rồi hai người kia đối thoại, hắn cũng nghe được nhất thanh nhị sở. Một cái trong đó, tự nhiên là phụ thân của tiền nhiệm Giang Trần, chính xác ra, là phụ thân hiện tại của hắn.

    Chứng kiến phụ thân ở kiếp này, bởi vì chuyện của con nổi trận lôi đình, tùy thời chuẩn bị tạo phản, Giang Trần không khỏi ấm áp. Loại sủng nịch này, để cho hắn kiếp trước kiếp nầy, giống như đã từng quen biết.

    - Không thể tưởng được, kiếp trước kiếp nầy, ta thậm chí có may mắn đồng dạng, đều có một phụ thân bao che khuyết điểm. Giang Hãn Hầu này thân là một phương chư hầu, vì báo tang tử chi thù, vậy mà không tiếc tạo phản. Ngược lại là một nam tử tâm huyết.

    Có lẽ thân thể này cùng Giang Phong có huyết nhục tương liên, Giang Trần đối với phụ thân Giang Phong, cảm giác đầu tiên là phi thường thưởng thức.

    Ít nhất, đây không phải một thần tử khúm núm, chỉ biết ngu trung.

    Đương nhiên, Giang Trần tự nhiên sẽ không để cho sự tình hướng tạo phản phát triển.
     
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    318,616

    Chương 3 Phụ thân bao che khuyết điểm bạn bè nghĩa khí 1

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Chương 3 Phụ thân bao che khuyết điểm bạn bè nghĩa khí 1

    Chư hầu chinh phạt quốc quân, thống khoái là thống khoái, nhưng đứng ở trên đại thế đến xem, cơ bản là một con đường chết. Đừng nói trước mắt Giang Phong không phải ở lãnh địa của mình.

    Dù tính toán tại lãnh địa của mình, tính toán thống binh trăm vạn, dùng nội tình chư hầu đối kháng toàn bộ Vương Quốc, cái kia không thể nghi ngờ là thiêu thân lao đầu vào lửa.

    Giang Trần kiếp trước là Thiên Đế chi tử, đọc qua kinh điển, biết rõ đạo lý "quân tử báo thù, mười năm không muộn", tự nhiên sẽ không để cho phụ thân ở kiếp này đi làm loại chuyện ngu xuẩn kia.

    Kiếp trước hắn là Thiên Đế chi tử, đó là đúng vậy.

    Thế nhưng mà thân phận kiếp trước, đặt ở hôm nay lại là cái rắm!

    Nếu phụ thân Giang Phong làm phản, tổ địa bị phá, thì trứng còn có thể nguyên vẹn hay không? Giang Trần hắn thật vất vả đoạt xá chuyển sinh, cũng không muốn vừa tỉnh lại liền ngẻo.

    Cho nên, chứng kiến phụ thân tùy thời có xúc động giết ra vương đô, Giang Trần nhịn không được "Ân" một tiếng, phát ra một tiếng vang để cho cả người Giang Phong muốn hóa đá.

    Giang Phong xác thực cả người đều hóa đá rồi, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Giang Trần nằm trong quan tài, lửa giận lập tức hóa thành tình thương nồng đậm.

    Tình thương của cha như núi, Giang Phong cơ hồ là nhào đầu về phía trước, một phát bắt được tay Giang Trần:

    - Trần Nhi, ngươi. . . Ngươi không chết?

    Gương mặt là khuôn mặt xa lạ, nhưng phần tình thương này, kiếp trước kiếp nầy lại không sai biệt, để cho Giang Trần cảm thấy cực kỳ quen thuộc.

    - Phụ thân, liên lụy ngươi rồi.

    Giờ khắc này, Giang Phong hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng ái tử mất mà được lại, đâu thèm nghĩ tới cái gì nữa?

    - Hồ đồ! Ngươi là nhi tử của Giang Phong ta, sao có thể nói liên lụy? Trần Nhi, ngươi không chết hết thảy thuận tiện! Phóng cái rắm thì làm sao? Con gái Đông Phương Lộc hắn bị bệnh bất trị, tế thiên thì có gì dùng? Nếu như tế thiên có thể hết bệnh bất trị, sao còn muốn thầy thuốc làm gì?

    - Nói sau, mệnh của con gái Đông Phương Lộc hắn là mệnh? Nhi tử Giang Phong ta không phải mệnh sao? Hắn vì con gái bệnh tế thiên, con của ta không cẩn thận thả cái rắm, liền muốn trượng đánh chết sao?

    Giang Phong một bụng oán khí, ở trước mặt nhi tử càng không chút nào che dấu. Đối với Đông Phương Quốc chủ, cũng gọi thẳng kỳ danh.

    Nhìn ra, Giang Hãn Hầu này thật sự nổi giận. Giang Trần rất khẳng định, nếu như Giang Trần hắn thật chết rồi, Giang Phong này nhất định sẽ phản.

    Đây là một người vì nhi tử, chuyện gì cũng dám làm.

    - Có phụ thân như vậy, thật sự là không tệ.

    Trong nội tâm Giang Trần đối với phụ thân này ấn tượng tốt, lại tăng tiến không ít.

    - Trần Nhi, ngươi đừng sợ. Ngươi đã tỉnh lại, chỉ cần vi phụ còn một hơi, tuyệt sẽ không cho ngươi ăn nửa điểm thiệt thòi. Ta liền đi liên lạc những chư hầu quen biết, cùng nhau thượng thư, để cho Đông Phương Lộc hắn xá những tội danh bát nháo kia.

    Dơ bẩn tế đàn, giương oai Thánh Điện, khinh nhờn Thần linh, phá hư Tế Thiên Đại Điển!

    Một đám tội danh này không đi, dù Giang Trần chết mà phục sinh, chuyện này phiền toái cũng sẽ liên tục không ngừng.

    Giang Trần cũng biết, ngày sau muốn ở Đông Phương Vương Quốc lăn lộn, liền không thể lưng cõng tội danh, bằng không thì đi đến chỗ nào cũng là đại phiền toái.

    - Phụ thân, trừ tội danh cũng không vội. Hiện tại Đông Phương gia hắn đang dưới cơn thịnh nộ. Qua vài ngày nữa, chờ hắn hết giận một tí, lại đi cũng không muộn. Ta bị hắn đánh một lần, hắn cũng không thể không muốn mặt quốc quân, lại kéo ta đi đánh một lần nữa a?

    Muốn nói ứng đối cục diện trước mắt này, Giang Trần có rất nhiều loại biện pháp.

    Bất quá Giang Trần cũng không nóng nảy, hắn cần thời gian đến thích ứng thân phận này, cũng cần thời gian đến quen thuộc bộ thân thể này.

    Giang Phong đang muốn mở miệng nói cái gì, bỗng nhiên bên tai hơi động một chút, thấp giọng nói:

    - Trần Nhi, ngươi trước nằm xuống, có người đến.

    Giang Trần bất đắc dĩ, hắn chết mà phục sinh quá đột nhiên, để người trông thấy, đây chính là thiên đại tin tức. Phụ thân nói như vậy, hiển nhiên là để cho hắn tiếp tục giả chết.

    Được rồi, có quan tài yểm hộ, giả chết quả thực là chuyện đơn giản nhất thế giới rồi.

    - Trần ca, ngươi chết thật oan.

    Tiếng bước chân còn cách rất xa, nhưng tiếng kêu khóc lại xuyên thấu rất mạnh.

    Nương theo tiếng kêu khóc, tiếng bước chân lăn đông đông đông mới không ngừng tới gần.

    Xác thực là lăn a.

    Người đến này, nói hắn là người, còn không bằng nói là viên thịt sẽ phù hợp. Tên mập mạp này, ngang dọc cơ hồ là đồng dạng. Toàn bộ dáng người bày biện ra vòng tròn rất hoàn mỹ, hình thành một viên thịt nhục cảm mười phần.

    Đối với dáng người thể trọng này, Bàn tử luôn luôn không cho là nhục, ngược lại còn cảm thấy quang vinh. Hắn từng tuyên bố, ở trong một trăm lẻ tám lộ chư hầu truyền nhân, hắn lòng son dạ sắt không coi là thứ nhất, thiên phú tài tình không coi là thứ nhất, nhưng muốn nói trọng tải thứ nhất, vậy là ai cũng đoạt không đi.

    Một người có thể dài thành như vậy đã không dễ, thập phần hiếm thấy, nhưng cha của hắn, lại cho hắn một cái danh tự kỳ lạ hơn, gọi là Tuyên Hiên, một cái tên nữ nhân vị mười phần.

    Đằng sau Bàn tử, còn đi theo hai thiếu niên niên kỷ không sai biệt lắm, nguyên một đám thần sắc cực kỳ bi ai, hiển nhiên đều là đến tế điện Giang Trần.

    Bàn tử một ngựa đi đầu, chen đến bên cạnh quan tài. Dùng tôn vị của hắn, lách vào như vậy, người phía sau cơ bản là gom góp không đến, chỉ có thể đứng phía sau.

    Bàn tử một bên lau nước mắt, một bên từ trong lòng ngực không ngừng đào lấy đồ vật đi ra. Hướng trong chậu đồng đốt tiền giấy ném.

    - Trần ca, đây là tranh minh hoạ ngươi thích nhất《 Nhục Bồ Đoàn 》, trước kia là ta tàng tư, không có cho ngươi mượn xem. Lần này ngươi đi, đệ đệ ta không có người đồng đạo, giữ lại cái đồ chơi này còn có ý gì? Lấy nó đốt cho ngươi, ngươi ở dưới không có việc gì có thể nhìn xem. Nhớ rõ, đừng keo kiệt như ta, chia xẻ mới là vương đạo a.

    - Còn có, nơi này là một vạn lượng ngân phiếu. Lần trước đệ đệ ta không có quản tốt nửa người dưới, lại để cho đầu nhỏ chỉ huy đầu to, sát thương cướp cò, ai ngờ không cẩn thận cô nương kia mang bầu. Việc này nếu để cho phụ thân ta biết rõ, tại chỗ có thể đánh chết ta, cuối cùng vẫn là Trần ca ngươi cầm một vạn lượng giúp ta dọn dẹp. Một vạn lượng này một mực không kịp trả lại ngươi. . .

    Bàn tử một thanh nước mũi một thanh nước mắt, càng khóc càng thương tâm, đốt hết đồ vật xong, vậy mà nằm rạp trên mặt đất, không ngừng nện đất, muốn bao nhiêu đau lòng có bấy nhiêu đau lòng a.

    Giang Trần yên tâm thoải mái nằm ở trong quan tài, không rên một tiếng. Hắn cũng muốn mượn cơ hội này quan sát biểu hiện của bằng hữu một chút.
     
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    318,616

    Chương 4 Phụ thân bao che khuyết điểm bạn bè nghĩa khí 2

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Chương 4 Phụ thân bao che khuyết điểm bạn bè nghĩa khí 2

    Không hề nghi ngờ, Bàn tử Tuyên Hiên là một cái chân tình nhất.

    - Trần ca a, đệ đệ ta không có bổn sự. Bất quá lão nhân Đông Phương Lộc kia giết ngươi. Ta ở chỗ này thề, tương lai nếu như Bàn tử ta kế thừa Kim Sơn Hầu lệnh, cả đời này, tuyệt không vì Đông Phương gia hắn ra một binh một ngựa.

    Bàn tử nói đến đây, quay đầu lại trừng mắt nhìn mấy cái sau lưng, reo lên:

    - Mấy người các ngươi, là bạn bè của Trần ca sao? Coi Trần ca là huynh đệ sao? Nếu phải, liền tới đây hướng linh vị thề!

    Một thiếu niên khoẻ mạnh kháu khỉnh đứng ở sau lưng Bàn tử kêu lên:

    - Bàn tử, chỉ một mình ngươi nghĩa khí sao? Hổ Khâu Hầu truyền nhân ta liền không bằng ngươi sao?

    Nói xong, thiếu niên kia cũng bổ nhào tới linh vị:

    - Trần ca, Hồ Khâu Nhạc ta cũng thề, nếu như tương lai ta có thể kế thừa Hổ Khâu Hầu, cả đời này, tuyệt đối không vì Đông Phương gia phát một binh một tốt!

    Hai người này phát thề, còn lại thiếu niên mặc áo gấm kia đứng đấy, trong lúc nhất thời cũng có chút chân tay luống cuống rồi.

    - Dương Tông, ngươi còn coi Trần ca là huynh đệ hay không?

    Bàn tử thấy thiếu niên mặc áo gấm kia do dự, tức giận quát.

    - Ngươi đã quên thời điểm ngươi vừa tới vương đô, bị nhi tử Nhạn Môn Hầu Yến Nhất Minh khi dễ, may mà có Trần ca giúp ngươi xuất đầu hay sao?

    - Lần trước ngươi có một nhiệm vụ đào tạo Linh Dược không hoàn thành, có phải Trần ca đem của hắn bổ sung cho ngươi hay không? Ngươi có biết, Trần ca bởi vì cho ngươi một phần, thành tích vốn ưu tú bị định giá đạt tiêu chuẩn không?

    Bàn tử càng nói càng tức, cơ hồ muốn bắn lên tóm đánh thiếu niên mặc áo gấm kia.

    Tuyên Bàn tử này mỗi nói một sự kiện, Giang Trần nằm ở trong quan tài trí nhớ liền càng phong phú một phần. Thời gian dần qua, hắn đã đem những người trong trí nhớ cùng trước mắt này hoàn toàn dung hợp.

    Thời điểm Tuyên Bàn tử tức giận, ngoài cửa bước nhanh tới Hầu phủ Quản gia:

    - Hầu gia, quốc quân bệ hạ mang theo một ít đại thần cùng chư hầu, nói là đến đây thắp nén hương cho Tiểu Hầu gia.

    - Dâng hương?

    Tuyên Bàn tử lập tức phát hỏa.

    - Cái này tính là mèo khóc chuột sao? Đánh chết người, thắp nén hương có thể vui sướng bỏ qua sao?

    Tuyên Bàn tử xúc động, dù sao Giang Phong cũng là một phương chư hầu, không có khả năng đi theo rối rắm. Hôm nay nhi tử không chết, hắn cũng đang suy nghĩ lấy như thế nào giải quyết tốt hậu quả.

    Vô luận như thế nào, phải bảo trụ tánh mạng cùng địa vị của nhi tử. Đây là điểm mấu chốt của Giang Phong.

    Giang Phong rất rõ ràng, Đông Phương Lộc là vua của một nước, đánh giết chư hầu chi tử, là không có áy náy gì. Có thể làm đến vua của một nước, đối ngoại tuyệt đối là ý chí sắt đá.

    Hắn cái gọi là thắp nén hương, đơn giản là giả mù sa mưa. Một tầng ý khác, là đến gõ Giang Phong hắn, không nên hành động thiếu suy nghĩ.

    Hiển nhiên, Đông Phương Lộc không sợ Giang Phong ghi hận hắn, thậm chí không sợ Giang Phong phản hắn. Bất quá với tư cách vua của một nước, hắn không hy vọng loại sự tình này phát sinh.

    Dù sao nội loạn cùng một chỗ, nói không chừng sẽ dẫn phát cục diện rung chuyển gì. Dù sao, Giang Hãn Hầu ở trong toàn bộ Đông Phương Vương Quốc, vẫn có vài phần nhân mạch.

    Bởi như vậy, Hầu phủ liền náo nhiệt.

    Chẳng những Đông Phương Lộc tự mình giá lâm, sau lưng còn theo một nhóm người. Bất quá người ngược lại không nhiều lắm. Kể cả mấy lộ chư hầu cùng mấy đại thần tâm phúc, tổng cộng cũng chỉ bảy tám người. Kỳ lạ nhất chính là, con gái bị bệnh Đông Phương Chỉ Nhược của Đông Phương Lộc cũng tới.

    Không thể không nói, những quyền quý này mỗi một cái đều là diễn viên đỉnh cấp. Lên tới quốc quân, xuống tới chư hầu, nguyên một đám biểu lộ muốn nhiều bi thương, thì có bấy nhiêu bi thương.

    Phảng phất Giang Trần nằm ở trong quan tài là hài tử nhà bọn họ vậy.

    Giang Phong mặt không biểu tình, chỉ là lẳng lặng đáp lễ. Nếu liều hành động, vậy thì liều chứ sao.

    Đến thời điểm Đông Phương Chỉ Nhược dâng hương, nha đầu này thấp giọng nói:

    - Giang Trần Đại ca, thực xin lỗi, đều là vì Chỉ Nhược bất tranh khí, để ngươi bị liên quan đến. Bất quá ngươi yên tâm, nếu như sau khi chết có một thế giới khác, Chỉ Nhược nhất định sẽ tự mình hướng ngươi xin lỗi. Đến đó, ngươi muốn đánh ta, mắng ta, như thế nào cũng được. Phụ vương tế thiên cũng là vì ta cầu phúc, cho nên, cái chết của ngươi, cũng là tội nghiệt của Chỉ Nhược. Hi vọng Thượng Thiên có thể xem minh bạch, đem tất cả tội nghiệt đổ lên người Chỉ Nhược. Không nên giận chó đánh mèo dân chúng Vương Quốc ta, không nên giận chó đánh mèo phụ vương ta. . .

    Tiểu nha đầu ngữ ra thành tâm thành ý, thanh âm đứt quãng, hiển nhiên trung khí có chút chưa đủ, nhưng lại nói dị thường chăm chú. Những lời này, làm cho nguyên một đám quyền quý trong lòng có chút hổ thẹn.

    Ngay cả Tuyên Bàn tử đối với Đông Phương vương tộc thống hận đến nghiến răng nghiến lợi, sau khi nghe cũng hận nàng không nổi.

    - Ta nói Chỉ Nhược công chúa, người đã chết, ngươi nói những lời này cũng vô dụng. Nếu như ngươi cảm thấy áy náy, đến dưới đó, liền làm vợ Trần ca. Hắn còn sống không có tư cách làm phò mã, sau khi chết… hắc hắc! Đúng rồi, Trần ca thích nhất là loại mông lớn, phương diện tư thế cơ thể nha, hắn. . .

    Miệng thúi của Tuyên Bàn tử một khi mở ra, liền không ngừng được. Những lời này của hắn, để Đông Phương Lộc tái mặt, mập mạp chết bầm ngươi, đây là nguyền rủa nữ nhi của ta nhanh chết sao?

    Những quyền quý kia lại cố gắng khống chế cơ bắp bộ mặt, sợ bị Tuyên Bàn tử nói chọc cười, lộ ra thất lễ.

    Giang Trần nằm ở trong quan tài vốn là du nhiên tự đắc. Nghe Tuyên Bàn tử nói có xu thế khống chế không nổi, nào còn nằm được, hắn ngồi bật dậy mắng:

    - Mập mạp chết bầm, ngươi để cho ta chết cũng chết không được phải không?

    Hắn vừa ngồi dậy, hiện trường ngoại trừ Giang Phong, tất cả mọi người đều hóa đá.

    Vẫn là Bàn tử cách hắn gần nhất kịp phản ứng, mừng rỡ nói:

    - Trần ca, ngươi đây là xác chết vùng dậy? Hay là giả chết?

    - Giả con em ngươi, giả chết rất mệt a, ngươi giả một chút cho ta xem?

    Đông Phương Lộc thấy Giang Trần bỗng nhiên từ trong quan tài ngồi dậy, sắc mặt ngưng tụ. Một người bên cạnh hắn lập tức quát:

    - Giang Trần, ngươi vậy mà giả chết! Đây là khi quân phạm thượng! Tội tru di cửu tộc!

    Loài xung ngựa lên trước này, bên người từng quốc quân đều không thiếu.

    Giang Trần mặc kệ hắn, thản nhiên từ trong quan tài bò ra, ánh mắt bình thản, nhìn về phía Đông Phương Lộc:

    - Bệ hạ, Giang Trần may mắn còn sống. Thầm muốn hỏi một câu, ngươi là định đem ta kéo ra ngoài trượng đánh chết một lần nữa, hay là xá tội vô tâm của hạ thần?
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)