↑ ↓

 V.I.P  FULL  Đô Thị Đô Thị Tàng Kiều - (tháo zen 1408) - Tam Dương Trư Trư (sắc 18 +)

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 15/12/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Đô Thị Tàng Kiều
    Tác giả: Tam Dương Trư Trư

    Chương 816: Thân phận bí ẩn

    Nhóm dịch: Tepga
    Nguồn: Vip.vandan
    Đả tự: Ansu16 + kalenv - 4vn




    Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình. Chu Hân Mính. Vu Tiêu Tiếu bốn người bước vào viện bảo tàng Hưng Thịnh, hắn liền cảm thấy hoa mắt. bên trong viện bảo tàng trưng bày rất nhiều ngọc, đồ gốm. những thứ này Diệp Lăng Phi đều cảm thấy vô vị. theo Diệp Lăng Phi. mấy thứ này chẳng qua đều là đồ cổ mà thôi.
    Không thể phủ nhận một điều. Diệp Lăng Phi không có học đại học. thế nên kiến thức về mặt văn hóa này thiếu rất nhiều. Còn Bạch Tình Đình hiển nhiên lại rất rất hứng thú với mấy thứ này, còn Vu Tiêu Tiếu lại chăm chú nhìn những dãy ngọc thạch kia.
    Người Trung Quốc thời cổ đại rất coi trọng ngọc. địa vị của ngọc thời cổ đại Trung Quốc còn giá trị hơn cả vàng bạc. ngay cả ngọc tỷ của Hoàng thượng cũng được làm từ ngọc, qua đó rõ ràng thấy được địa vị của ngọc trong thời kì lịch sử Trung Quốc.
    Còn Chu Hân Mính lại có vẻ khá thản nhiên, cô không hứng thú nhiều lắm với mấy đồ văn vật này.
    Trên mỗi bục bày đồ cổ, đều có dán nhãn, nói về những câu chuyện liên quan tới thời đại lịch sự và niên đại của đồ cổ. Văn vật luôn gắn liền với nhân văn lịch sử của Trung Quốc, thế nên. đối với người không hiểu mấy về lịch sử như Diệp Lăng Phi. văn vật chỉ đơn thuần là đồ cũ mà thôi. Lúc Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình bước tới khu vực trưng bày đồ gốm. thấy một chiếc cốc in hình đôi phượng hoàng đời Nguyên Thanh. Bạch Tình Đình liền đứng ngay lại tỉ mỉ xem.
    Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nhìn cái bình vỡ đó, hắn liền bĩu môi nói:
    - Bà xã yêu. mấy thử này có gì hay mà xem chứ. theo anh thấy, nó cũng chỉ là chiếc bình vỡ mà thôi.
    Bạch Tình Đình không nói gì cả. ngược lại có một thanh niên nói:
    - Vị tiên sinh này, không nên xem thường chiếc bình vỡ đó đâu. chiếc bình vỡ đó trong cuộc đấu giá đồ gốm Nguyên Thanh trên thế giới có giá hai trăm ba mươi triệu đó!
    Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình liền quay qua nhìn người vừa nói. Chỉ thấy phía sau bọn họ có một người đàn ông chạc ba mươi tuổi, cao tầm mét tám. khuôn mặt sáng sủa. ăn mặc tinh tế, nở nụ cười nhạt nhạt.
    Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình đều không quen người đàn ông này, thấy người đàn ông này bước lên phía trước, khẽ nói:
    - Đây chính là đồ gốm đời Nguyên Thanh, trên thế giới còn rất ít!
    - Cái bình vỡ này mà cũng mất hai trăm ba mươi triệu sao?
    Diệp Lăng Phi có chút không dám tin vào những gì hắn nghe được, theo Diệp Lăng Phi thấy, món đồ này cũng lắm cũng chi hai ba mươi đồng là cùng. không ngờ giá lên tới hai trăm ba mươi triệu, đúng là Tales from the Arabian Nights (Nghìn lẻ một đêm).
    Người đàn ông đó khẽ lắc đầu. nói:
    - Đương nhiên, không phải là loại đang trưng bày ở đây, cặp cốc để cao có in đôi phượng hoàng này có giá thị trường khoảng hơn bốn triệu!
    - Hơn bốn triệu?
    Diệp Lăng Phi quay sang nhìn Bạch Tình Đình, nói:
    - Bà xã. em tin không?
    Bạch Tình Đình không nói gì. chi nhìn cặp đồ gốm đời Nguyên Thanh đó rồi chậm chậm rời đi. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình không nói gì nên cũng đi theo.
    - Bà xã yêu. em nói xem nãy anh nói có đúng không. tay lúc nãy đúng là bốc phét mà!
    Diệp Lăng Phi nói. Diệp Lăng Phi bước tới khu trưng bày đồ linh tinh, bên trong có bày một số thư họa. tác phẩm điêu khắc, trạm trổ, cô dừng lại trước một bước tranh sơn thủy, nói với Diệp Lăng Phi:
    - Ông xã. người đó nói đúng đó. Em biết vào năm 2007, có đấu giá bán đồ gốm Nguyên Thanh trị giá tới hai trăm ba mươi triệu, đồ gốm Nguyên Thanh rất đắt. hiện giờ trên thế giới không còn nhiều nữa rồi.
    - Bà xã. em biết những điều này?
    Diệp Lăng Phi kinh ngạc nhìn Bạch Tình Đình, nói:
    - Sao anh không biết những thứ này nhỉ?
    Bạch Tình Đình khẽ cười nói:
    - Em chỉ biết chút ít thôi, nhưng. em cũng không thích sưu tầm lắm. trước đây, bố em cũng từng sưu tầm mấy thứ này, nhưng sau bố em liền mang những đồ sưu tầm này công hiến cho quốc gia. Còn em. trước giờ không có thời gian làm mấy thứ này. Em cũng chỉ thích xem xem mà thôi, ông xã. anh nên biết, trong những người có quan hệ với em. có thể cũng có người thích những thứ này, về một vấn đề nào đó, rất dễ tiếp cận đối phương. ừm. đây cũng được coi là một cách trong giao tiếpl
    Diệp Lăng Phi nghe xong. liền gật gật đầu. nói:
    - Xem ra, anh cũng nên học bà xã yêu của anh rồi!
    Bạch Tình Đình cười cười gật đầu nói:
    - Được đó, ông xã. anh nên theo em học đi!
    Bạch Tình Đình nói xong liền quay về bức tranh trước mặt. nói:
    - Ông xã. bức tranh sơn thủy này là tranh của Tống Nguyên Tông. Tống Nguyên Tông chắc anh biết chứ?
    - Anh không biết. anh hiểu rất ít về lịch sử.
    Diệp Lăng Phi nói:
    - Đương nhiên, anh vẫn biết là triều Đường. vì triều Đường xuất hiện một Dương quý phi tuyệt sắc giai nhân!
    Nghe Diệp Lăng Phi nói thế. Vu Tiêu Tiếu liền bĩu bĩu môi. cười nói:
    - Em biết ngay sư phụ chỉ nhớ tới mỹ nhân thôi mà!
    - Biến, tiểu nha đầu. ở đây không có chỗ cho em nói. Em chỉ biết nghe là được rồi!
    Diệp Lăng Phi nói:
    - Nghe cho kỹ đó, không biết vợ anh đang giảng bài cho em à. đây là lớp học miễn phí đó, không cần mất tiền!
    Vu Tiêu Tiếu bĩu môi. không phục nói:
    - Sư phụ. chị em lên lớp cho anh thôi, em thì em biết Tống Nguyên Tông là ai. không như anh. mù lịch sử!
    Ngay trước mặt Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi không thể đánh Vu Tiêu Tiếu, đành nuốt cơn tức này vào trong bụng. chờ tìm cơ hội. giảng cho một bài.
    Bạch Tình Đình nói:
    - Tống Nguyên Tông là hoàng đế đời Đường. về mặt lãnh đạo quốc gia có thể nói ông ấy không có chút năng lực nào, có thể nói là một kẻ ngu ngốc vô dụng, nhưng về mặt nghệ thuật, tài năng của ông lại vô cùng siêu việt, bức tranh sơn thủy này do chính tay ông vẽ đó!
    Bộp bộp!
    Hai tiếng vỗ tay vọng từ phía sau bọn họ, Diệp Lăng Phi quay người lại. liền nhìn thấy người đàn ông lúc nãy nói chuyện. Chỉ thấy người đàn ông này bước qua. mở miệng khen
    - Vị tiểu thư này, cô biết quả là không ít có điều, bức tranh sơn thủy này không phải do Tống Nguyên Tông vẽ. mà đây chỉ là một bức tranh do người đời sau dựa theo bức tranh của TốngNguyên Tông phác họa lại.
    - Tranh phác họa?
    Bạch Tình Đình giật mình, nói:
    - Chẳng lẽ viện bảo tàng này lại có đồ giả. điều này nghe có vẻ không ổn lắm!
    Người đàn ông đó khẽ cười nói:
    - Chuyện này có lẽ cô không biết rồi. người phác họa bức tranh của Tống Nguyên Tông là một danh họa nổi tiếng đời Thanh, thế nên. tuy là tranh phác họa. nhưng, trình độ phác họa cũng gần kề với bút tích thật. Nếu tiểu thư đây có thể tới Mỹ, tôi rất vui mời tiểu thư tới làm khách tại nhà tôi. tới lúc đó, tôi sẽ cho cô xem bút tích thật của Tống Nguyên Tông!
    Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao cảm thấy người đàn ông đang đửng bên cạnh hắn này lại khiến hắn cảm thấy khó chịu tới vậy. Nhất là lúc nghe thấy người đàn ông này nhắc tới chuyện đi Mỹ, hắn cảm thấy càng khó chịu. Diệp Lăng Phi nhìn người đàn ông này đang nói chuyện với Bạch Tình Đình, hắn liền lôi tay Bạch Tình Đình lại. nói:
    - Bà xã. chúng ta đi thôi, không hiểu tại sao anh cảm thấy có chút không thoải mái. chúng ta ra ngoài đi!
    Bạch Tình Đình đáp:
    - Được!
    Cô quay lại nhìn người đàn ông đó khéo léo từ chối nói:
    - Tiên sinh, thật ngại quá, tôi nghĩ tôi không nhất thiết phải tới Mỹ làm gì cả!
    Nói xong; Bạch Tình Đình liên cùng với Diệp Lăng Phi bước ra phía cửa của viện bảo tàng.
    Người đàn ông đó nhìn bóng Bạch Tình Đình rời đi. miệng hắn liền toát lên nụ cười khác thường. Hắn đưa tay ra. lập tức có một người đàn ông mặc véc bước tới. dặn:
    - Điều tra giúp ta tư liệu của cô gái đó!
    - Thưa ngài. chúng ta sắp rời khỏi đây, có cần thiết không ạ?
    - Đương nhiên là cần rồi!
    Người đàn ông đó khẽ cười, nói:
    - Ngươi nên biết rằng trên thế giới này người đẹp thì nhiều, nhưng người đẹp tự nhiên lại rất ít. nhất là những người đẹp vừa có khí chất, vừa có tướng mạo lại càng ít. nếu để ta chấm điểm thì ta sẽ cho cô gái đó chín điểm, biết tại sao không phải mười điểm không?
    - Không biết ạ!
    - Một điểm còn lại chính là vì cô ta đã kết hôn rồi. nếu còn là một cô gái độc thân thì chắc chắn cô ta sẽ đạt mười điểm!
    Người đàn ông đó khẽ cười nói:
    - Ngươi nói xem người phụ nữ như thế này có đáng để ta điều tra thân phận của cô ta không?
    -Nhưng...!
    Người đàn ông mặc áo véc đó còn chưa nói xong. liền bị người đàn ông kia cắt ngang:
    - Ngươi yên tâm đi làm việc đi. ta sẽ ở lại Vọng Hải mấy ngày nữa, ta sẽ đích thân giải thích với bố ta. ông ấy chỉ quan tâm mấy chuyện của câu lạc bộ kia thôi, mấy chuyện nhỏ nhặt này không để ý đâu!
    -Dạ!
    Đợi thuộc hạ của hắn rời đi. người đàn ông đó liền bước tới chỗ vắng người. lấy điện thoại ra, gọi điện cho bố hắn. Đợi đầu điện thoại bên kia nghe máy, hắn liền cười nói:
    - Bố, con muốn ở lại đây thêm mấy ngày nữa. hai ngày sau con sẽ tự động quay về Mỹ!
    Trong điện thoại vọng lại giọng nói của một người già dặn. nói:
    - Ta không quan tâm con ở đó bao lâu. nhưng ít nhất con cũng phải làm cho xong chuyện ta giao cho con. con đã gặp người của tổ chức Trúc Thanh chưa?
    - Con gặp rồi. nhưng, con không thích cách làm việc của hắn lắm, quá cẩn thận. Thật sự con không hiểu lắm, tên đó đâu phải người của tổ chức WUDE đâu. sao gan của hắn lại nhỏ thế chứ. Giờ còn có chút không hài lòng, con nghĩ chúng ta không cần phải hợp tác với tổ chức của hắn. theo những gì con nắm được về con đường châu Á, hoàn toàn có thể giải quyết được việc này.
    - Nhớ lấy một điều rằng, làm người nhất định không được cao ngạo!
    Người già đó nói:
    - Con đường của chúng ta chi dùng khi gặp phải trường hợp bất đắc dĩ, giờ chúng ta có thể dựa vào tổ chức WUDE để tiêu thụ sản phẩm của chúng ta đánh vào Trung Quốc, tất cả thành viên hội đồng quản trị trong câu lạc bộ bao gồm cả ta đều nhất trí đồng ý tiếp tục duy trì kinh doanh vũ khí. cố gắng khai thác kinh doanh những ngành khác, lần này con tới châu Á mua lấy mấy công ty, tập đoàn để sau này trở thành sản nghiệp mới của câu lạc bộ chúng ta. chúng ta nên thâm nhập vào lĩnh vực thương mại, thông qua kinh tế không chế quốc gia, con hiểu chưa?
    Người đàn ông đó khẽ cười, nói:
    - Bố, điều này thì bố yên tâm đi, bố đừng quên rằng con là sinh viên tú tài tốt nghiệp từ đại học Yale đó, về lĩnh vực quân sự thì con không phải người trong ngành. nhưng, về mặt kinh tế con là chuyên gia đó, bố yên tâm đi!
    Diệp Lăng Phi bước ra khỏi viện bảo tàng Hưng Thịnh, phàn nàn nói:
    - Tên khốn nạn đó làm cái gì không biết, chẳng có việc gì tự nhiên xía vào chuyện của chúng ta làm gì chứ, làm như thân với chúng ta lắm ấy?
    Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi phàn nàn, cô liền khẽ kéo tay Bạch Tình Đình, nói:
    - Tình Đình, có nghe thấy không hả, có người đang ghen đó!
    Bạch Tình Đình khẽ cười không nói gì cả. riêng Vu Tiêu Tiếu lại nói:
    - Sư phụ à, sao em thấy anh ghen thì phải, hình như anh ghen với một số người thì phải!
    Diệp Lăng Phi đã bước tới trước cửa xe, hắn thấy Vu Tiêu Tiếu nói vậy, liền quay người lại. giọng điệu khinh thường nói:
    - Em nói anh ghen với tên khốn nạn ấy đó hả? Đúng là vớ vẩn, anh việc gì phải ghen với tên đó chứ, anh thấy tên đó ghen tỵ với anh thì đúng hơn đó!
    Bạch Tình Đình kéo kéo tay Vu Tiêu Tiếu, khẽ nói:
    - Tiêu Tiếu, em đừng nói nữa!
    Vu Tiêu Tiếu lúc này mới không nói gì nữa, Diệp Lăng Phi thấy Vu Tiêu Tiếu không nói gì cả, hắn cũng không nói gì nữa. Kéo cửa xe ra rồi bước lên xe. Hôm nay lúc Chu Hân Mính tới đây, cô không lái xe tới, nên cô cũng bước lên xe. Diệp Lăng Phi quay bánh lái, lùi xe lại phía sau. rồi nói:
    - Giờ chúng ta đi đâu đây?
    - Chúng ta đi dạo đi!
    Bạch Tình Đình nói.
    Lúc này đi dạo cũng chỉ dạo được một lúc. tới trưa, bốn người liền bước vào một quán ăn. ngồi xuống. Diệp Lăng Phi dường như trong lòng vẫn nhớ tới người đàn ông gặp ở viện bảo tàng Hưng Thịnh, miệng không ngừng oán hận nói tên đó kỳ quái. Bạch Tình Đình tuy không nói ra miệng. nhưng trong lòng cô lại thấy ngọt ngào lạ thường. Diệp Lăng Phi như thế này, chứng minh Diệp Lăng Phi rất để ý tới cô, vì cô mà ghen.
    Lúc thức ăn mang lên. Diệp Lăng Phi vừa ăn chưa được mấy miếng. bên ngoài quán liền bước tới năm người. Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn qua. không ngờ trong đó có cà Vu Đình Đình. Diệp Lăng Phi nhớ Vu Đình Đình có nhắc với hắn về chuyện bố mẹ cô tới thành phố Vọng Hải trong giai đoạn lễ Quốc Khánh. Diệp Lăng Phi liếc nhìn một cái. liền thấy có một cặp vợ chồng hiển nhiên rất thân thiết với Vu Đình Đình, chắc đó chính là bố mẹ của Vu Đình Đình, ngoài ra còn có một thanh niên chạc tuổi Vu Đình Đình đi bên cạnh. Còn có cả một phụ nữ nữa. nhìn tướng mạo, người phụ nữ đó chắc là mẹ của thanh niên kia.
    Mấy người này vừa bước vào, liền chọn ngay chiếc bàn gần cạnh bàn của Diệp Lăng Phi nhất, nhất là người thanh niên đó, khá nhiệt tình, chủ động kéo chiếc ghế trước bàn đó, gọi:
    - Chúng ta ngồi đây ăn cơm đi!
    Thế là. mấy người đó liền ngồi vào chiếc bàn này. Vu Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi. chỉ là không muốn chào hỏi Diệp Lăng Phi mà thôi. Đúng như Diệp Lăng Phi nghĩ, trong đây có cả bố mẹ của Vu Đình Đình.
    Bố của Vu Đình Đình tên là Vu Hướng Dương. là giáo sư giảng viên đại học. còn mẹ Vu Đình Đình cũng là giáo sư giảng viên đại học. có thể nói gia đình Vu Đình Đình rất hiếu học. Còn người phụ nữ kia là bạn học thời đại học của bố mẹ Vu Đình Đình, còn người thanh niên chạc tuổi Vu Đình Đình là con trai của đồng nghiệp của Vu Hướng Dương. tên Phan Tốn. cũng là sinh đại học ở thành phố Vọng Hải. chỉ có điều Phan Tốn theo học trường đại học công nghiệp Vọng Hải nên cách hơi xa so với trường của Vu Đình Đình.
    Trước đây Vu Hướng Dương không biết con trai của đồng nghiệp của ông cũng học đại học ở thành phố Vọng Hải nếu lần này không phải cùng tới thành phố Vọng Hải. Vu Hướng Dương cũng không biết được việc này.
    Vợ chồng Vu Hướng Dương tới thành phố Vọng Hải đã được hai ngày. Trong hai ngày này Vu Đình Đình dẫn bố mẹ đi xem rất nhiều nơi ở thành phố Vọng Hải. Hôm nay lúc đi dạo phố, Vu Hướng Dương vừa hay gặp phải đồng nghiệp của ông cùng con trai cô đi dạo phố, đứng nói chuyện với nhau mới biết con trai con gái của hai bên đều học tại thành phố Vọng Hải. hai gia đình cảm thấy quá trùng hợp, Vu Đình Đình cũng biết Phan Tốn. nên nói chuyện một hồi lâu. Tới trưa mấy người mới cùng nhau đi ăn. nhưng không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi ở đây.
    - ừm. được đó, ngồi đây ăn cơm đi!
    Người đàn ông đó nói.





    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s!
     
    quangvd, ducvietvtv and rocklina like this.
  2. Đô Thị Tàng Kiều
    Tác giả: Tam Dương Trư Trư

    Chương 817: Tất cả định tới đây

    Nhóm dịch: Tepga
    Nguồn: Vip.vandan
    Đả tự: Ansu16 + kalenv - 4vn




    Diệp Lăng Phi đâu nghĩ được rằng ăn cơm ở đây lại có thể gặp Vu Đình Đình chứ. theo lý mà nói hôm nay Diệp Lăng Phi không nên xuất hiện ở thành phố Vọng Hải. theo kế hoạch ban đầu. thời gian mùng một tháng mười, hắn đều ở Hải Nam. Nhưng người tính không bằng trời tính, ai lại nghĩ được rằng khách sạn đó sẽ bị nổ chứ. kết quả Diệp Lăng Phi đành quay về thôi.
    Và kết quả là Diệp Lăng Phi lại gặp vả nhà Vu Đình Đình ở đây, quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình là quan hệ bí mật. bố mẹ của Vu Đình Đình mà biết con gái mình ở cùng với một người đàn ông đã có vợ, chắc không chỉ tức nổ ruột?
    Diệp Lăng Phi muốn giả vờ như không quen biết Vu Đình Đình. Vu Đình Đình cũng nghĩ như vậy, cô cũng giả vờ như không quen Diệp Lăng Phi. vừa tới trước bàn ăn. Vu Đình Đình vừa định ngồi xuống. Chu Hân Mính liền gọi:
    - Đình Đình, trùng hợp quá. không ngờ lại gặp em ở đây!
    Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính nói câu này, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống đất. hắn vội vàng đứng đậy, nói:
    - Anh đi vệ sinh lát!
    Vừa nói vừa rời khỏi chỗ ngồi. hỏi nhân viên phục vụ phòng vệ sinh ở đâu rồi bước tới phòng vệ sinh.
    Trong lòng Vu Đình Đình cũng phát hoảng. cô lo chuyện giừa cô và Diệp Lăng Phi bị người khác phát hiện, thấy Chu Hân Mính gọi mình, cô liền trà lời theo bản năng:
    - A. chị Hân Mính, trùng hợp quá. chị cũng ăn ở đây à!
    Lúc Chu Hân Mính bật ra câu này, cô cũng có chút hối hận rồi. mấy người ngồi ở đây, chỉ có Chu Hân Mính biết quan hệ giữa Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính biết Vu Đình Đình cũng là lúc Vu Đình Đình bị ngộ độc thức ăn. Theo Chu Hân Mính thấy, một cô gái hiền lành lại hiểu lòng người như Vu Đình Đình đây mới chính là nàng kiều thật sự mà Diệp Lăng Phi giấu trong kim phòng của hắn. Còn về mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Vu Đình Đình thân thiết tới mức nào, Chu Hân Mính cũng không muốn biết.
    Chu Hân Mính nghĩ việc cô gọi Vu Đình Đình vô hình chung đã khiến cả Vu Đình Đình và Diệp Lăng Phi phải xấu hổ, từ việc Diệp Lăng Phi vội vàng đi nhà vệ sinh. Chu Hân Mính đã có thể đoán ra. Diệp Lăng Phi muốn tìm cách này để chống cháy.
    Chu Hân Mính cảm thấy hối hận, nhưng giờ cũng đã buột miệng nói ra rồi còn đâu. muốn rút lại cũng chẳng còn các nào. chỉ đành nói:
    - Ừ, Đình Đình. Chị và mấy người bạn cùng ở đây ăn cơm. thôi. Đình Đình, em ăn đi. lúc khác có thời gian chúng ta nói chuyện nhé!
    Vu Đình Đình thấy Chu Hân Mính nói vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cô cười ngọt ngào nói:
    - Dạ vâng, chị Hân Mính, tới lúc đó em sẽ gọi điện cho chị!
    Nụ cười này của Vu Đình Đình đã hạ gục Phan Tốn. Phan Tốn lớn lên trong gia đình đơn thân, bố anh ta gặp tai nạn giao thông mất lúc anh ta lên mười hai tuổi, lúc đó số tiền mà cơ quan nơi bố Phan Tốn làm việc cộng với số tiền người gây tai nạn bồi thường cho gia đình Phan Tốn tổng cộng lên tới bốn triệu, có bốn triệu này, cuộc sống của Phan Tốn được thay đổi không ít. Hơn nữa. mấy năm nay lương của giáo sư của được nâng lên khá cao, tiền lương của mẹ Phan Tốn cũng kiếm được không ít.
    Mẹ Phan Tốn cũng không muốn đi bước nữa. ở vậy một mình nuôi Phan Tốn thành người. có điều cũng có tin đồn mẹ Phan Tốn có quan hệ với một quan chức chính phủ đã có vợ, đương nhiên, đây chỉ là tin đồn. không có ai có chứng cứ chứng minh chuyện này. Song, đời sống của Phan Tốn thật sự có chút không phải lo tới chuyện ăn mặc. trong nhà không thiếu tiền. Phan Tốn học đại học ở thành phố Vọng Hải. mẹ anh ta liền mua cho Phan Tốn một căn hộ gồm hai phòng ngủ một phòng khách trị giá khoảng hơn ba triệu ở thành phố Vọng Hải. theo cách tiêu tiền như thế này, cũng có thể đoán được tin đồn về mẹ Phan Tốn và vị quan chức chính phủ đó không phải là không có thật, có lẽ thật sự là có chuyện này.
    Tính tình Phan Tốn có chút cổ quái, đặc biệt luôn cho mình là người quan trọng. hắn ở thành phố Vọng Hải cũng không có nhiều bạn tốt lắm. Lần này gặp Vu Đình Đình. Phan Tốn thật sự đã thấy thích Vu Đình Đình. Vu Đình Đình dáng người cao ráo, lại có khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt hơn cả chính là tính cách Vu Đình Đình, thùy mị nết na. lại khá thanh lịch, giọng nói ngọt ngào lúc nói chuyện của Vu Đình Đình thật sự khiến Phan Tốn có phần mê mẩn. vừa nãy lại thấy nụ cười naọt ngào của Vu Đình Đình. Phan Tốn thật sự đã rơi vào vòng xoáy của người đẹp rồi. hai mắt cứ dán vào Vu Đình Đình.
    Vu Đình Đình thấy Phan Tốn cử chăm chăm nhìn cô. trong lòng cô có chút không vui. song lại không thể hiện ra mặt. Vu Đình Đình ngồi giữa bố mẹ cô. Vu Hướng Dương hỏi:
    - Đình Đình, đó là bạn con à?
    Vu Đình Đình thấy bố cô hỏi cô, cô vội vàng trả lời:
    - Dạ. là một chị mà con quen, chị ấy là cảnh sát ở đây!
    - À. ra là thế!
    Vu Hướng Dương cũng không hỏi nhiều mà gọi nhân viên phục vụ qua muốn gọi món. Nhân viên phục vụ cầm thực đơn qua. Vu Hướng Dương gọi lấy hai phần ăn. rồi cũng không gọi gì nữa. Phan Tốn không gọi món ăn mà lại hỏi Vu Đình Đình thích ăn gì. Vu Đình Đình cầm lấy thực đơn gọi lấy hai món ăn. đợi cô gọi xong. Vu Đình Đình mới nhớ ra hai món ăn này là hai món mà Diệp Lăng Phi thích ăn nhất. Vu Đình Đình ở cùng Diệp Lăng Phi nên cũng quen rồi. trong lòng chỉ nghĩ Diệp Lăng Phi thích ăn món ăn gì. lâu rồi thành quen, những món ăn mà Vu Đình Đình thích ăn ở nhà đã lâu rồi cô không động đến. ngược lại lại thích ăn những món mà Diệp Lăng Phi thích ăn.
    Đợi Vu Đình Đình gọi xong. mẹ Vu Đình Đình có vẻ ngạc nhiên, hỏi:
    - Đình Đình, trước ở nhà con đâu thích ăn những món này, chẳng phải con rất ghét ăn những món này sao?
    - Dạ. con ở đây ăn cũng quen rồi mẹ à!
    Vu Đình Đình vội vàng giải thích, nói:
    - Ở đây gần biển, trước ở nhà con không ăn cá. Nhưng ở đây toàn cá thôi, con ăn nhiều cũng thành quen, giờ con rất thích ăn cá!
    Thấy Vu Đình Đình giải thích vậy, mẹ Vu Đình Đình cũng không thấy thắc mắc gì nữa.
    Diệp Lăng Phi lúc này cũng từ phòng vệ sinh bước ra. hắn thậm chí còn không dám nhìn Vu Đình Đình, chỉ lo có người thấy ánh mắt hắn nhìn Vu Đình Đình khác biệt. Có thể nói lúc này chỉ cần có chút không cẩn thận là rất dễ xảy ra chuyện. Diệp Lăng Phi vô cùng cẩn thận, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện thôi.
    Sau khi Diệp Lăng Phi ngồi lại bàn xong. Bạch Tình Đình liền lấy đũa gắp thịt vào bát Diệp Lăng Phi. miệng nói:
    - Ông xã. mau ăn đi. Anh không mau ăn nhanh lên là nguội hết rồi đó!
    - Ừm. cảm ơn bà xã yêu! ^
    Diệp Lăng Phi cũng không nói gì cả. chỉ cúi đầu ăn cơm. Bạch Tình Đình vừa ăn vừa hỏi:
    - Hân Mính, cậu quen cô gái ấy à?
    - ừm!
    Chu Hân Mính gật gật đầu. lúc nói chuyện còn liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Thấy Diệp Lăng Phi chỉ cắm đầu ăn. thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên. Chu Hân Mính có thể tưởng tượng ra tâm trạng Diệp Lăng Phi lúc này.
    Bạch Tình Đình như vô tình nói:
    - Cô gái này chắc là sinh viên đại học. trông cũng khá xinh!
    Chu Hân Mính cũng không dám nói linh tinh nữa, cô vờ như không nghe thấy những lời này, cứ vậy nhét thức ăn vào miệng. nhai nhai nuốt nuốt không ngừng. để không có thời gian rảnh nói chuyện. Vu Tiêu Tiếu lúc này nhìn phản ứng của Diệp Lăng Phi. cô liền đưa mắt nhìn Vu Đình Đình. Vu Tiêu Tiếu thấy hình như cô đã gặp Vu Đình Đình ở đâu rồi. chỉ là Vu Tiêu Tiếu không có chút ấn tượng gì lắm với Vu Đình Đình nên cũng không quan tâm. Vu Tiêu Tiếu nói:
    - Chị. chiều nay chúng ta làm gì đây?
    Câu này của Vu Tiêu Tiếu vô hình chung đã cứu lấy Diệp Lăng Phi. lúc này, hắn chỉ mong nhanh chóng chuyển ngay chủ đề. chứ không nên tập trung mãi vào Vu Đình Đình. Bạch Tình Đình còn chưa kịp trả lời. Diệp Lăng Phi nãy giờ chỉ cúi đầu ăn bỗng lúc này lại nhanh nhảu trả lời trước:
    - Còn đi đâu nữa. về nhà ngủ thôi, hôm qua vừa mới về tới đây, em không mệt sao, hôm nay lại chạy cả buổi nữa. chân anh sắp gãy rồi đây này, không về nhà ngủ còn đi đâu nữa hả!
    Vu Tiêu Tiếu thấy Diệp Lăng Phi nói muốn về nhà ngủ. hiển nhiên không thấy hài lòng chút nào, liền nói:
    - Sư phụ. giờ mới có mười một giờ, có rất nhiều chỗ để chơi. Em mãi mới có thời gian để đi chơi, nếu dịp mùng một tháng mười này mà em không chơi cho thỏa thích, sau vào học rồi. làm gì còn cơ hội nào chứ.
    Nói tới đây, Vu Tiêu Tiếu chuyền sang nói với Bạch Tình Đình:
    - Chị. chiều nay chúng ta đi Thiên thượng nhân gian đi, ở đó có thể lướt ván. rất vui!
    - Thiên thượng nhân gian?
    Bạch Tình Đình thấy Vu Tiêu Tiếu nhắc tới nơi này, liền quay sang hỏi Chu Hân Mính:
    - Hân Mính, chiêu nay cậu đi bơi không?
    - Giờ mà đi Thiên thượng nhân gian thì đông người lắm. Giờ lại còn vào dịp Quốc khánh mùng một tháng mười nữa chứ. khách càng đông. tớ không muốn đi lúc này.
    Chu Hân Mính nói:
    - Nếu thật sự muôn đi Thiên thượng nhân gian thì để qua dịp mùng một tháng mười này rồi đi. lúc đó ít khách, đi bơi cũng không thấy quá chật chội!
    Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói vậy, cũng gật gật đầu. nói:
    - Hân Mính nói rất đúng. giờ không thích hợp để đi Thiên thượng nhân gian lắm. Tiêu Tiếu, hay chiều nay chúng ta đi đánh bóng đi!
    - Đánh bóng ạ. thế cũng được!
    Vu Tiêu Tiếu thấy không thể đi Thiên thượng nhân gian được cũng có phần hơi thất vọng. Nhưng, thấy Bạch Tình Đình nói đi đánh bóng. cô cũng tạm chấp nhận được.
    Bạch Tình Đình thấy Vu Tiêu Tiếu đồng ý, liền quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
    - Ông xã. chiều nay chúng ta đi đánh bóng. anh thấy thế nào?
    - Được thì được!
    Diệp Lăng Phi nói xong liền chuyền luôn giọng điệu, nói:
    - Song chúng ta giờ đi đánh bóng chẳng phải quá mệt sao, hay chiều nay chúng ta đi dạo vườn bách thú đi. hít thở chút không khí trong lành!
    Bạch Tình Đình nghĩ một lát. rồi nhận lời:
    - Thế cũng được, thế thì đi vườn bách thú đi!
    Vu Tiêu Tiếu và Chu Hân Mính cũng không có ý kiến gì. thế là quyết định xong.
    Lúc Diệp Lăng Phi và mấy người Bạch Tình Đình bàn chuyện đi chơi, bên phía Vu Đình Đình cũng bắt đầu mấy chuyện linh tinh. Vu Hướng Dương lo con gái một mình ở thành phố Vọng Hải không an toàn lắm. dù sao mà nói. Vu Đình Đình cũng chỉ là một cô gái. Vu Hướng Dương không yên tâm khi để Vu Đình Đình một mình ở thành phố Vọng Hải. May mà con trai của bạn đồng nghiệp cũng học ở thành phố Vọng Hải. Ý của Vu Hướng Dương là mong Phan Tốn chãm sóc cho Vu Đình Đình. Phan Tốn lại đang cầu còn chẳng được, liên miệng nhận lời.
    Vu Đình Đình hiển nhiên có chút không vui, nhưng. ở trước mặt bố mẹ. Vu Đình Đình cũng không thể thể hiện cô không hài lòng, chỉ đành nói:
    - Bố, con ở đây rất tốt. bạn của con cũng đều giúp đỡ con cả. hơn nữa, con còn có quan hệ rất tốt với một chị ở đây, chị ấy rất quan tâm tới con!
    - Quan hệ rất tốt với một chị? Con nói có phải là cái chị họ Đường đó không!
    Mẹ Vu Đình Đình lúc này liền đệm vào:
    - Đình Đình, chúng ta tới đây cũng đã mấy ngày rồi. sao không thấy chị họ Đường ấy đâu. con cũng nói người ta chăm sóc con rất tốt. chúng ta cũng nên mời người ta ăn cơm chứ. Đình Đình, con nói có đúng không?
    - Dạ. chị ấy rất bận!
    Vu Đình Đình vội vàng nói:
    - Hình như chị ấy đi du lịch cùng với bố mẹ rồi. có thể mấy ngày nữa mới về được!
    Vu Hướng Dương nói:
    - Đình Đình, nói thế nào đi nữa. con cũng là con gái. Một mình ở bên ngoài. bố cũng không yên tâm lắm. may mà Phan Tốn cũng học ở đây, để Phan Tốn chăm sóc con cũng tốt!
    Phan Tốn vội vàng nói:
    - Bác. bác yên tâm đi. cháu sẽ chăm sóc em Đình Đình!
    Vu Đình Đình nghe xong, liền khẽ lầm bầm:
    - Ai cần anh chăm sóc chứ!
    Có điều. Vu Đình Đình không dám nói trước măt bố me. cô chỉ nói:
    - Bố mẹ. mau ăn đi. đợi lát nữa thức ăn nguội hết!
    Diệp Lăng Phi nghe được cuộc nói chuyện của Vu Đình Đình và bố mẹ của Vu Đình Đình, tuy Diệp Lăng Phi vờ như không quen Vu Đình Đình, nhưng. hắn vẫn tỉ mỉ nghe mọi chuyện bên Vu Đình Đình. Thấy bố mẹ Vu Đình Đình nhờ cậu nam sinh kia chăm sóc Vu Đình Đình. Diệp Lăng Phi liền cảm thấy tới đây lại có chuyện rồi. Diệp Lăng Phi là ai chứ. thấy giọng điệu Phan Tốn. liền biết ngay tên tiểu tử này có phần hơi quá nhiệt tình với Vu Đình Đình, những tên thanh niên như thế này là đáng ghét nhất, vì hắn sẽ bám lấy Vu Đình Đình. Nhưng. Diệp Lăng Phi lúc này lại không thể nói gì. đành tính kế trong bụng, đợi có thời gian, nhất định phải làm cho tên tiểu tử này thấy khó mà lui. không thể để tên tiểu tử đó bám lấy Vu Đình Đình được.
    Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới đây thì thấy điện thoại của hắn để trong túi quần rung lên. làm Diệp Lăng Phi giật nảy cả mình. Trước giờ Diệp Lăng Phi đều thích mở nhạc, nhưng không thích để điện thoại rung, nhưng, lần này Diệp Lăng Phi lại để điện thoại rung, mà hắn lại quên khuấy mất chuyện này. Đợi điện thoại rung lên. cả người Diệp Lăng Phi liền lảo đảo, làm Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh hắn cũng thấy giật mình. Bạch Tình Đình không biết tại sao Diệp Lăng Phi bỗng nhiên lại lảo đảo.
    - Ông xã. sao thế?
    Bạch Tình Đình hỏi.
    - Điện thoại của anh rung!
    Diệp Lăng Phi lấy điện thoại trong ống quần ta, Bạch Tình Đình liền tò mò ngó qua, thấy điện thoại hiện lên một cái tên mà Bạch Tình Đình rất quen: Angel. Bạch Tình Đình cũng không nói gì. nhìn Diệp Lăng Phi một cái. Diệp Lăng Phi có chút lo lắng. nói:
    - Anh cũng không biết sao cô ấy lại gọi điện tới. Giờ cô ấy đang ở Anh mới phải!
    - Ông xã. em có nói gì đâu. anh lo lắng gì chứ!
    Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi có vẻ hơi lo lắng. cô liền bật cười, nói:
    - Không lẽ anh còn không tin em à?
    - Bà xã. anh không có ý đó, anh chỉ sợ em lại có ý nghĩ gì!
    Diệp Lăng Phi nói:
    - Bà xã. anh ngồi đây nghe điện hay ra ngoài?
    Câu này của Diệp Lăng Phi khiến Bạch Tình Đình khẽ giật mình. Bạch Tình Đình không ngờ ngay cả chuyện nhận điện thoại nhỏ nhặt này Diệp Lăng Phi cũng hỏi cô. Nhưng. Bạch Tình Đình thoáng cái đã hiểu được ý của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lo Bạch Tình Đình hiểu nhầm nên mới hỏi cô. Bạch Tình Đình bật cười nói:
    - Anh nghe điện ở đâu cũng được, em không quản, song ở đây đông người. ồn ào lắm. ông xã. anh ra ngoài nghe điện thì hơn!
    - Ừ, được!
    Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nói vậy, liền cảm thấy như nhận được thánh chỉ vậy, vội vàng cầm điện thoại bước ra phía cửa.
    Diệp Lăng Phi vừa đi xong. Vu Tiêu Tiếu liền nhỏ giọng nói:
    - Chị. em thấy giờ sư phụ chẳng khác gì con cừu non cả. rốt cục là ai đã gọi vậy?
    - Chị không biết!
    Bạch Tình Đình cúi đầu. cô gắp lấy chút cơm đưa vào miệng. rồi lại ngẩng đầu lên. khe khẽ nhai. Bạch Tình Đình rất quan tâm tới tư thế ăn uống, không giống như Diệp Lăng Phi ăn uống “ngồm ngoàm”. Lúc Bạch Tình Đình ăn cơm. miệng cô chi khẽ khẽ mím. rất đáng yêu. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, cô cũng rất tiểu tiết trong tư thế ăn uống. nếu không. rất dễ bị người khác nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ.
    Bạch Tình Đình không muốn giải thích với Vu Tiêu Tiếu Angel là ai. cô chỉ nói một câu “Em không quen” coi như đã trà lời Vu Tiêu Tiếu rồi. Vu Tiêu Tiếu cũng nhận ra Bạch Tình Đình không muốn giải thích với cô, Vu Tiêu Tiếu cũng không hỏi thêm gì nữa.
    Diệp Lăng Phi cầm điện thoại bước ra ngoài quán ăn. Hắn vừa nhận điện thoại, còn chưa đợi Angel nói. Diệp Lăng Phi đã nói trước:
    - Angel. em làm gì thế hả. đang yên đang lành gọi điện cho anh làm gì?
    Điện thoại vọng lại tiếng cười dã man của Angel nói:
    - Satan. anh định làm gì thế. Em chỉ gọi điện thoại thôi mà. đáng để anh phải nói thế không? Xem nào, để em đoán xem có chuyện gì nào, ừm. em đoán nhất định bà xã Tổng giám đốc xinh đẹp của anh đang ở bên cạnh đúng không, bà xã của anh thấy em gọi điện thoại cho anh nên giận anh. Còn anh lại không dám nổi giận với bà xã của anh, nên anh mới nổi giận lên đầu em, Satan, đừng nói là em đã đoán đúng rồi nhé!
    - Nói vớ vẩn gì thế. không có!
    Lúc nói câu này Diệp Lăng Phi hiển nhiên có chút tức giận không nói nên lời, chuẩn xác đã bị Angel đoán đúng, dù Diệp Lăng Phi không muốn thừa nhận cũng chẳng còn cách nào cả. Hắn hiển nhiên có chút chột dạ. không muốn nói với Angel chuyện này nữa. mà trực tiếp hói:
    - Angel, rốt cục có chuyện gì, em mau nói đi!
    - Satan. anh mà không đối xử tốt với em, em sẽ không nói nữa đâu, tới lúc đó anh chỉ còn cách cầu xin em thôi!
    Angel nói:
    - Sau em không thèm lo nữa!
    Diệp Lăng Phi thấy Angel nói vậy, aiọng điệu liền giảm hơn đôi chút, nói:
    - Angel em mau nói đi, em không phải không biết, anh trước giờ đều nói chuyện như thế cả. Rốt cục là có chuyện gì thế, em mau nói đi!
    - Em có mấy chuyện cần nói với anh, em sẽ nói từng chuyện từng chuyện một!
    Angel hiển nhiên rất nhẫn nại, song, nói xong cũng không thấy cô nói gì nữa, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào truyền qua điện thoại, Diệp Lăng Phi không sao nhịn được nữa, liền hói:
    - Angel em rốt cục đang làm gì thế, sao không nói gì thế?
    - À, không sao, em chỉ là mới sút một con điếm đi thôi!
    Angel mắng:
    - Con điếm đó không phải là do em dẫn về, đều tại mấy tên khốn nạn kia cả, bọn họ không chịu đi ở khách sạn, chạy tới nhà em ở, em vừa mới ném hết đồ đạc của mấy tên khốn đó đi. Satan, giờ thì yên tĩnh hơn rồi.
    Có điều, Angel vừa nói tới đây. liền nghe thấy Angel quát lớn:
    - Daaaer, tên khốn nạn nàỵ, mau đuổi con tiện nhân đó ra ngoài cho tao, nếu mày còn không làm ngay, tao sẽ ném thẳng con tiện nhân đó ra khỏi nhà của tao!
    Ngay sau đó Diệp Lăng Phi lại nghe thấy tiếng bùm bụp vọng tới, Diệp Lăng Phi chỉ cau mày, vừa định đặt xuống, lại nghe thấy tiếng của Daaaer:
    - Satan. anh mau quay lại Lang Nha đi, Angel mụ ác quỷ này bọn em đấu không lại, hôm qua tớ có dẫn một em về, tạm thời ở lại chỗ của Angel giờ Angel liền cầm súng ép em đó phải đi. Satan. mau cứu bọn em với. những ngày không có anh bọn em thực sự không sống nổi nữa. Angel quá ngang ngược!
    Daaaer vừa nói được mấy câu. điện thoại liền bị Angel giật lại, chi thấy Angel quát lớn:
    - Daaaer, cút ngay đi cho tôi, nhanh!
    Mãi một lúc sau, bên đó mới coi như yên tĩnh lại. Lúc này Angel mỡ thở dài một hơi, nói:
    - Satan. anh nghe thấy gì chưa, em nói với anh chuyện đầu tiên chính là em đã biến Lang Nha thành một mớ hỗn độn rồi. mấy tên Lang Nha đó thấy em đều phải tránh, giờ em quyết định rồi. không rời khỏi Anh nữa, em định dày vò Lang Nha một thời gian nữa rồi sẽ rời khỏi Lang Nha
    -Em...!
    Diệp Lăng Phi vừa định nói, liền nghe thấy Angel nói:
    - Satan. em còn chưa nói xong, anh đợi em nói xong đã. Chuyện thứ hai, lần trước anh bảo em tìm cho anh loại thuốc trị dứt hẳn bệnh của bạn anh, em đã tìm được rồi, chính là loại thuốc mà lần trước em nói. loại thuốc này tuy chưa thử nghiệm lâm sàng trên diện rộng. còn có nguy cơ rất lớn, anh có thể quyết định xem nên thử hay không.
    - Cảm ơn em. em cử gửi thuốc đó qua cho anh đi!
    Diệp Lăng Phi nói:
    - Tới lúc đó anh sẽ để bạn anh tự quyết định!
    - Chuyện này thì không vội. Chuyện thứ ba là. người bạn nhỏ Trung Quốc đó của anh ở chỗ em rất tốt. em đã chăm sóc cô ấy rất tốt rồi!
    Angel nói:
    - về cơ bản mà nói. người bạn nhỏ này khá dễ chịu!
    - Cảm ơn!
    Diệp Lăng Phi lại nói một tiếng cảm ơn nữa. Đầu điện thoại bên kia vọng lại tiếng cười sảng khoái của Angel Angel cười nói:
    - Satan. từ lúc nào anh trở nên khách sáo thế rồi. em có chút không quen!
    - sống như một người bình thường ở thành thị. khó tránh khỏi việc thích ứng với suy nghĩ và cách sống của người bình thường, nói tiếng cảm ơn đã trở thành thói quen của anh rồi!
    Diệp Lăng Phi nói:
    - Angel, em đà nghĩ qua chuyện cũng học theo anh sống cuộc sống như một người bình thường chưa?
    -Nghĩ qua rồi!
    Angel nhanh nhảu dứt khoát trả lời.
    - Đây cũng là chuyện thứ tư mà em định nói. Lần này em tới thành phố Vọng Hải. dự định sẽ ở lại Vọng Hải. Satan. thế nào, anh cho em thời gian một năm. em đã suy nghĩ kỹ rồi. em muốn sống cạnh anh!
    Diệp Lăng Phi vừa nghe thấy thế. liền cảm thấy đau vỡ đầu. nói:
    - Một năm đã tới rồi sao, nhanh thế sao?
    - Anh nói xem?
    Angel hỏi.
    - Anh nói? Anh không rõ, điều này để sau rồi nói!
    Diệp Lăng Phi vừa nghĩ tới việc nếu để Angel sống bên cạnh hắn. không biết cuộc sống của hắn sẽ loạn tới mức nào, giờ cuộc sống của hắn đã loạn không kém rồi. Song. Diệp Lăng Phi cũng biết, theo tính cách của Angel dù hắn có nói thế nào đi chăng nữa. Angel cũng sẽ không nghe hắn.
    Angel lại cười nói:
    - Satan. em biết anh lo em sẽ làm phiền anh. nhưng. anh yêm tâm đi. Em chỉ ở bên cạnh anh thôi, không muốn bước vào cuộc sống của anh đâu. chẳng lẽ làm một người bạn cũng không được sao?
    Diệp Lăng Phi thấy Angel nói vậy, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm. ít ra Angel cũng nói rằng cô ấy không muốn can dự vào cuộc sống của hắn. Ngay lúc Diệp Lăng Phi vừa thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy Angel nói:
    - Ồ! Satan. em quên mất một chuyện, vốn em không định nói nhưng em nghĩ vẫn nên nói thì hơn. Alice cũng sẽ đến Vọng Hải với em. Giờ bọn em là bạn tốt của nhau rồi. Alice định sẽ tới Vọng Hải học. Satan. không biết anh nghe thấy tin này sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?





    Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s!
     
    quangvd, ducvietvtv and rocklina like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)