↑ ↓

 HOT  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3222 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2954: Lựa chọn của Thiên Hoàng Công Chúa (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Trong phút chốc rất nhiều người quay sang ngó nhau. Uy danh của Kim Qua thì không cần nói nhiều, gã nổi tiếng khó ai sánh bằng.

    Không ai ngờ Thiên Hoàng Công Chúa là Thượng Thần có ba đồ đằng, khiến người khó tin. Mấy năm nay Thiên Hoàng Công Chúa ít khi lộ mặt, nàng ở sâu trong Chiến Vương thế gia thay Kim Qua quản lý các công việc, không ai ngờ nàng là Thượng Thần có ba đồ đằng.

    Ai cũng bất ngờ. Trẻ tuổi trở thành Thượng Thần là chuyện chấn động, nếu Thiên Hoàng Công Chúa chịu ra ngoài lộ mặt thì uy danh tuyệt đối sẽ không thua Tần Bách Lý.

    Trông thấy Thiên Hoàng Công Chúa đột nhiên đứng ra, o khí căng thẳng đến tột đỉnh. Người trong thiên hạ biết Thiên Hoàng Công Chúa và đệ nhất hung nhân có thù. Đệ nhất hung nhân giết đệ đệ, phụ thân của Thiên Hoàng Công Chúa, không ai buông bỏ được thù hận đó.

    Thiên Hoàng Công Chúa chậm rãi đi ra, đi xuống thần nhạc.

    Khi Thiên Hoàng Công Chúa đi đến cửa ải cuối cùng, Thượng Thần trấn thủ nơi này nghiêm túc nói:

    – Điện hạ, chú trọng an nguy.

    Vẻ mặt Thiên Hoàng Công Chúa trịnh trọng nói:

    – Lão tổ, đệ tử biết, đệ tử nguyện hóa giải thù hận này.

    Thượng Thần lặng im, cuối cùng cho Thiên Hoàng Công Chúa đi ra ngoài.

    Trong phút chốc vô số đôi mắt xem tình hình, theo dõi từng hành động của Thiên Hoàng Công Chúa.

    Thiên Hoàng Công Chúa đi tới trước mặt Lý Thất Dạ, nàng nhìn thẳng vào hắn, không hề sợ hãi, rất là bình tĩnh.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Rất đáng khen, can đảm hơn Thiên Hoàng Công Tử.

    Thiên Hoàng Công Chúa từ từ đặt xuống chiến qua trong tay, cúi gập người hướng Lý Thất Dạ, trang trọng nói:

    – Lý công tử và ta có thù lớn, đây là việc giữa hai ta, không liên quan đến phu quân của ta. Phụ thân và đệ đệ của ta chết trong tay Lý công tử, chuyện này ta cũng không trách ai, chỉ trách học nghệ không tinh, không thể đo lường đại thế.

    – Ân oán thế gian không nhất định phải trả thù nhau. Thù hận trước kia đã hình thành, không ai thay đổi được quá khứ. Nhưng ta nguyện ý buông xuống thù hận quá khứ, khiến quá khứ như mây khói. Dù có ngày ta và phu quân không thể trở thành bằng hữu với Lý công tử nhưng không cần thiết thành kẻ thù đời đời giết nhau.

    – Ta hy vọng lửa chiến này sẽ trôi đi theo cái chết của phụ thân ta, ta không mong chiến hỏa thiêu đốt đến Thiên Hoàng quốc hay Thiên Hoàng quốc. Ta nguyện ý hóa giải ân oán này, trước kia phụ thân đã mất của ta không biết tiến lùi, ta vô cùng tiếc nuối vì điều này, cũng xin lỗi Lý công tử. Không biết Lý công tử có nguyện ý hóa giải thù hận này không?

    Thiên Hoàng Công Chúa cúi thấp đầu, vẻ mặt nghiêm nghị trịnh trọng.

    Cảnh tượng làm thiên địa tĩnh lặng, mọi người đều xem Thiên Hoàng Công Chúa, những lời nàng nói làm đám người rung động.

    Đệ đệ và phụ thân của Thiên Hoàng Công Chúa chết vào tay Lý Thất Dạ, nhưng hôm nay nàng không chỉ nguyện ý hóa giải thù hận trước kia còn xin lỗi Lý công tử, chuyện này rung động hồn người biết bao.

    Người không chấp nhận được thì cho rằng Thiên Hoàng Công Chúa quá yếu đuối, muốn tiêu trừ ân oán với kẻ thù không độ trời chung, còn xin lỗi vì cái chết phụ thân của mình. Đây là biểu hiện yếu đuối, khiến người khó mà chấp nhận được.

    Nhưng một số lão tổ trải qua sóng to gió lớn thì gật gù, bởi vì bọn họ xem hiểu thế cục. Lý Thất Dạ nổi lên là thế không thể đỡ, nếu hắn không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tương lai chắc chắn sẽ vô địch đương thời, không ai ngăn được bước chân của hắn.

    Hiện tại Thiên Hoàng Công Chúa chịu tiêu trừ ân oán với Lý Thất Dạ, nàng không hy vọng chiến hỏa tiếp tục đốt ở Thiên Hoàng quốc, càng không muốn lửa lan đến Chiến Vương thế gia.

    Thấy cảnh này mọi người nín thở, tập trung tinh thần xem Thiên Hoàng Công Chúa cùng Lý Thất Dạ.

    Đám người dù giật mình vì Thiên Hoàng Công Chúa tỏ ra yếu thế hay khâm phục trí tuệ của nàng, giờ phút này mọi người chờ đợi câu trả lời từ Lý Thất Dạ.

    Mọi người muốn biết Thiên Hoàng Công Chúa đã tỏ ra yếu thế, rốt cuộc Lý Thất Dạ có chịu xóa bỏ ân oán không?

    Lý Thất Dạ nhìn Thiên Hoàng Công Chúa, mỉm cười nói:

    – Người biết điều mới là tuấn kiệt. Nỗi đau mất phụ thân nếu nàng chịu bỏ qua, ta còn tính toán chi li thì quá hẹp hòi. Thôi, người đã mất theo gió bay đi, ân oán quá khứ hãy xóa bỏ.

    Thiên Hoàng Công Chúa hít sâu, cung kính khom người hướng Lý Thất Dạ:

    – Lý công tử khoan hồng độ lượng, tiểu nữ tử xin cảm ơn.

    Thấy kết quả này, người Chiến Vương thế gia hay cường giả tu sĩ dứng xa xem đều chìm trong thinh lặng.

    Có người cảm thấy Thiên Hoàng Công Chúa quá mức yếu đuối, thù giết phụ thân, mối hận giết đệ mà xóa bỏ thế này, đổi lại người khác e rằng không chịu nổi, không nuốt trôi cục tức này.

    Nhưng càng nhiều người không cho rằng Thiên Hoàng Công Chúa biểu hiện yếu đuối, đặc biệt các lão tổ trải qua sóng gió cảm thấy nàng thông minh.

    Thiên Hoàng Công Chúa đã gả đến Chiến Vương thế gia làm dâu, nàng không thể mang ân oán nhà mẹ đẻ đến Chiến Vương thế gia, không vì thù hận nhà mẹ đẻ dẫn chiến hỏa đốt tới Chiến Vương thế gia.

    Thiên Hoàng Công Chúa lấy địa cục làm trọng, nàng không hề quên thân phận của mình, không quên mình là dâu của Chiến Vương thế gia. Thiên Hoàng Công Chúa gả tới Chiến Vương thế gia không chỉ để hưởng thụ vinh hoa phú quý, nàng phải gánh vác một phần trách nhiệm, đặt ích lợi Chiến Vương thế gia lên đầu.

    Thiên Hoàng Công Chúa được nhiều lão tổ, thậm chí Đại Đế Chiến Vương thế gia công nhận không dễ dàng. Thiên Hoàng Công Chúa có được địa vị hôm nay chắc chắn vì có chỗ hơn người.

    Lý Thất Dạ cười cười, đi hướng ngọn núi. Khi Lý Thất Dạ cất bước, trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia căng thẳng, các lão tổ canh chừng cửa ải tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

    Trong khoảnh khắc đó không khí lại căng thẳng, trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia giương cung bạt kiếm.

    Lý Thất Dạ đã đồng ý xóa bỏ ân oán với Thiên Hoàng Công Chúa nhưng hắn không nói là không thư kích Kim Qua thành đế, hỏi sao không khiến trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia căng thẳng thần kinh.

    Sự thật thì rất nhiều người xem Lý Thất Dạ đi lên đều nín thở, bọn họ tưởng hắn định thư kích Kim Qua chịu tải Thiên Mệnh.

    Khi các lão tổ Chiến Vương thế gia giương cung bạt kiếm thì Thiên Hoàng Công Chúa đứng phía sau nhẹ lắc đầu ra hiệu đừng rục rịch.

    Các lão tổ Chiến Vương thế gia do dự một chút, cuối cùng két một tiếng, lão tổ Chiến Vương thế gia mở cửa ải thả Lý Thất Dạ đi vào.

    Lý Thất Dạ thấy vậy cười khẽ, bước qua cửa ải ung dung lên núi.

    Nhìn Lý Thất Dạ đi bộ vào trong trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia, không biết bao nhiêu người đổ mồ hôi lạnh giùm hắn. Chẳng khác nào dê vào miệng cọp, một mình đi vào trăm vạn đại quân, sơ sẩy một cái sẽ bị trăm vạn đại quân vây khốn chết.

    Không chỉ người ngoài căng thẳng, chính trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia cũng hồi hộp, bọn họ siết chặt binh khí trong tay.

    Tuy Lý Thất Dạ đi trong trăm vạn đại quân thì bọn họ dễ dàng hình thành thế công bao vây hắn, nhưng cũng sợ Lý Thất Dạ đột nhiên làm khó dễ tấn công bọn họ.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2955: Bốn Thiên Đế

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Lý Thất Dạ leo lên núi, đứng trước tế đài. Lý Thất Dạ nhìn Kim Qua trên tế đài.

    Kim Qua tập trung tinh thần cảm nhận lực lượng thiên địa, lòng không vấn vướng điều gì, dù Lý Thất Dạ đến cũng không làm gã phân tâm.

    Lúc này lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh không phải người ngoài mà là trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia. Tất cả lão tổ nín thở, căng thẳng thần kinh.

    Bọn họ cảm thấy thả Lý Thất Dạ đi vào là chuyện cực kỳ mạo hiểm, lỡ Lý Thất Dạ đột nhiên tấn công Kim Qua thì sao? Đây là mạo hiểm không thể đo lường cho Chiến Vương thế gia.

    Lý Thất Dạ ngước nhìn trời, mỉm cười nhàn nhã nói:

    – Các ngươi thấy nên mở cửa nghênh tiếp hay để ta đích thân giết lên?

    Lý Thất Dạ nói xong bốn bề tĩnh lặng, người ngoài không hiểu hắn đang nói chuyện với ai.

    Chợt vang tiếng vù, phù văn Đại Đế nổi lên dưới chân Lý Thất Dạ, phù văn tựa như cánh cửa.

    Ong ong ong ong ong!

    Lý Thất Dạ chợt biến mất như chưa từng xuất hiện tại đây.

    Lý Thất Dạ đột nhiên biến mất khiến đám người cường giả tu sĩ quan sát từ xa ngơ ngác ngó nhau, không hiểu xảy ra chuyện gì.

    Các lão tổ Chiến Vương thế gia thì biết hết, bọn họ biết có chuyện gì nên mới thầm thở phào.

    Phương xa nhiều cường giả tu sĩ quan sát, một đại nhân vật đẳng cấp lão tổ hiểu ngay có chuyện gì, rùng mình thì thào:

    – Đại Đế của Chiến Vương thế gia có mặt tại đây.

    Nhiều cường giả tu sĩ biết Chiến Vương thế gia có năm Đại Đế, còn vỗ ngực bảo năm vị Đại Đế vẫn sống trên đời. Thử nghĩ xem khi đối diện năm vị Đại Đế là chuyện khủng bố biết bao.

    Huống chi Chiến Vương Thiên Đế thủy tổ của Chiến Vương thế gia là Đại Đế có mười Thiên Mệnh, hậu bối không tưởng tượng nổi sự cường đại đó.

    Tưởng tượng Lý Thất Dạ đi gặp các Đại Đế của Chiến Vương thế gia làm đám người lòng thầm sợ hãi. Một người đơn độc gặp mấy vị Đại Đế, đổi lại người khác e rằng đã sợ vỡ mật.

    Nhiều người thầm suy đoán, sơ sẩy một cái không chừng Lý Thất Dạ không thể sống quay về. Lý Thất Dạ mà chọc giận các Đại Đế Chiến Vương thế gia thì sẽ thành mây khói, không còn mẩu xương.

    Đám người ngoài cảm thấy các Đại Đế Chiến Vương thế gia muốn giết một vãn bối dễ như chơi, dù vãn bối kia mạnh tới đây.

    Lý Thất Dạ nháy mắt bị chuyển đi, giây sau hắn đứng trong không gian bí ẩn. Tại đây mọi thứ bị che giấu, hơi thở hỗn độn tràn ngập, đậm đặc không thể hòa tan, như thực chất, khiến người cảm giác đứng trong biển hỗn độn.

    Trong không gian bí ẩn thế này có bốn đế tọa, mỗi vị Đại Đế ngồi trên đế tọa trấn áp một phương. Bốn vị Đại Đế trấn thủ tứ phương, nguyên không gian phòng thủ kiên cố.

    Bốn vị Đại Đế cùng mau một không gian, hơi thở Đại Đế tràn ngập trong không gian. Bốn Đại Đế thu giấu hơi thở rồi nhưng Đại Đế tràn ngập không gian vẫn cực kỳ khủng bố, khiến người không rét mà run. Không khoa trương khi nói hơi thở Đại Đế tràn ngập thế này dù là cường giả cảnh giới Đạo Thiên tại đây cũng không đứng thẳng được. Hơi thở Đại Đế trấn áp, cường giả cảnh giới Đạo Thiên phải quỳ dưới đất.

    Bốn vị Đại Đế đích thân trấn, ai thấy cảnh này đều sẽ hút ngụm khí lạnh, huống chi trong bốn Đại Đế có một vị là Đại Đế mười Thiên Mệnh.

    Lý Thất Dạ đứng đây, cười khẽ.

    Ong ong ong ong ong!

    Từng đợt pháp tắc đan xen, một vô thượng thần tọa xuất hiện sau lưng Lý Thất Dạ, hắn ngồi chễm chệ trên thần tọa.

    Dù bốn Đại Đế đích thân trấn thì Lý Thất Dạ vẫn ung dung thoải mái, hoàn toàn không bị hơi thở Đại Đế tràn ngập trong không gian ảnh hưởng.

    Một thanh âm vang lên:

    – Thánh Sư, đã lâu không gặp.

    Thanh âm không vang dội nhưng ồm ồm, dõng dạc, tràn ngập đế uy. Thanh âm đó không giận mà uy, cực kỳ nhiếp hồn người.

    Nói chuyệ là vị Đại Đế ngồi ở phương đông, Đại Đế áo cổ bác quan, vóc dáng mảnh khảnh nhưng cho cảm giác nguy nga vĩ ngạn. Đại Đế ngồi tại đó vắt ngang cửu thiên thập địa, ngăn cách xưa và nay. Đại Đế tùy ý ngồi nhưng cho cảm giác không cách nào vượt qua.

    Lý Thất Dạ ngồi trên ghế đế mỉm cười nói:

    – Đã lâu không gặp, Chiến Vương. Sau trận chiến ngày xưa mà phong thái Chiến Vương vẫn còn.

    Đại Đế ngồi phía đông là Chiến Vương Thiên Đế đã sáng lập Chiến Vương thế gia, Đại Đế có mười Thiên Mệnh.

    Chiến Vương Thiên Đế nhận ra được Lý Thất Dạ cũng không lạ gì, dù sao trước kia Chiến Vương Thiên Đế đã tham gia chiến dịch săn đế. Người ngoài không biết trong chiến dịch có Âm Nha phía sau màn chủ trì đại cục nhưng là Đại Đế tham chiến, Chiến Vương Thiên Đế biết rõ chuyện này.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – So với Thánh Sư thì chúng ta đã già.

    Chiến Vương Thiên Đế không hề có vẻ già nua, trông gã vẫn tinh thần phấn chấn, toàn thân tràn ngập sức sống, không giống Đại Đế sống lâu trăm ngàn vạn năm.

    Lý Thất Dạ cười cười, quét mắt qua dừng lại ở Đại Đế ngồi phía tây.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Còn trông thấy ngươi nhảy nhót được thật khiến ta bất ngờ.

    – Nhờ phúc của Thánh Sư.

    Đại Đế cười nói:

    – Trước kia chưa chết trận, may mắn sống sót cũng nhờ ta số lớn.

    Đại Đế này là một trong năm Đại Đế của Chiến Vương thế gia, người ta gọi là Chiến Tác Đại Đế. Gã cũng tham gia chiến dịch săn đế, Chiến Tác Đại Đế bị thương rất nặng sắp chết, nhiều người cho rằng gã không chịu ổi qua ngàn năm. Ai ngờ chiến dịch năm xưa kết thúc, Chiến Tác Đại Đế cũng vượt qua, trở về đỉnh cao trước kia, có thể nói là kỳ tích.

    – Hèn gì Chiến Vương thế gia các ngươi tự tin vậy. Bốn vị Đại Đế còn sống, rất tuyệt.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Hôm nay bốn vị tụ tập lại thì càng hiếm có.

    – Khiến Thánh Sư chê cười.

    Chiến Vương Thiên Đế từ tốn nói:

    – Hậu bối vô dụng, chúng ta đành hoạt động gân cốt. Tin tưởng Thánh Sư sẽ không so đo với vãn bối.

    – Được rồi, chúng ta đừng nói lòng vòng nữa.

    Lý Thất Dạ phất tay, lạnh nhạt nói:

    – Nếu ta muốn cắt đứt Thiên Mệnh của hậu bối các ngươi thì đã sớm ra tay, dù bốn người tọa trấn tại đây cũng vô dụng.

    Bốn Đại Đế nghe xong im lặng. Đổi lại người khác thì không dám nói kiểu đó trước mặt bọn họ, nhưng bốn Đại Đế biết mình đối diện tồn tại thế nào. Tồn tại như Âm Nha cho dù hắn tay trói gà không chặt vẫn là tồn tại khiến người cảm thấy sợ hãi, Đại Đế Tiên Vương cũng sợ hắn.

    Chiến Vương Thiên Đế hỏi:

    – Vậy không biết Thánh Sư có gì chỉ giáo?

    Trước kia trên chiến trường bọn họ là kẻ thù muốn chết muốn sống, nhưng chiến tranh kết thúc, trong thời địa hòa bình, họ là Đại Đế phải giữ phong độ nên có.

    Lý Thất Dạ xem bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia, cười khẽ từ tốn nói:

    – Lần này ta đến không có việc gì lớn, để tặng chút lợi cho các ngươi. Không biết các ngươi có muốn phát tài không?

    Lý Thất Dạ nói làm bốn Chiến Vương Thiên Đế nhìn nhau, vẻ mặt quái dị.

    Trước không nói tồn tại như Âm Nha nói ‘chuyện không lớn lao gì’ thì là việc đâm thủng trời biết bao, câu ‘có muốn phát tài không khiến người suy nghĩ lan man.

    Nên biết trở thành Đại Đế thì có tài nguyên vô cùng phong phú, muốn báu vật có báu vật, muốn tiên khoáng có tiên khoáng. Thứ Đại Đế Tiên Vương có được không phải cường giả khác có thể so sánh, Thượng Thần bình thường cũng không bằng được.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2956: Ước định

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Có thể nói mỗi Đại Đế Tiên Vương giàu nứt đố đổ vách, bây giờ Lý Thất Dạ hỏi bọn họ muốn làm giàu không, câu này rất hấp dẫn.

    Nếu người khác hỏi đám Chiến Vương Thiên Đế muốn làm giàu không thì bọn họ sẽ bật cười, nhưng khi Âm Nha mở miệng, đám Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy đó là chuyện buồn cười.

    – Không biết Thánh Sư nói làm giàu là chỉ chuyện gì?

    Chiến Vương Thiên Đế bình tĩnh hỏi:

    – Xin Thánh Sư chỉ điểm bến mê.

    – Không có gì.

    Lý Thất Dạ thản nhiên cười nói:

    – Chỉ là kho báu kỷ nguyên sót lại, là Đại Đế thế gia rất xa xưa. Tuy kho báu của các ngươi rất phong phú nhưng ta tin kho báu đó tuyệt đối không bằng kho báu một kỷ nguyên, dù là kho báu kỷ nguyên còn sót lại.

    Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia tinh thần rung động, dù bọn họ là Đại Đế vô địch nhưng vẫn chấn động. Bọn họ biết điều này có ý nghĩa gì, đây là việc lớn kinh thiên động địa.

    Chiến Tác Thiên Đế hỏi:

    – Thánh Sư đang nói tới Viễn Hoang sao?

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Trừ Viễn Hoang ra còn chỗ nào nữa? Ta tin trong lòng các ngươi cũng biết rõ bao nhiêu năm qua đừng nói Đại Đế Thiên tộc các ngươi, Thần, Ma, Thiên, bách tộc, Đại Đế Tiên Vương tộc nào không thèm muốn thứ của Viễn Hoang?

    Bốn Đại Đế Chiến Vương thế gia nhìn nhau. Trong mắt người khác thì Viễn Hoang là nơi vô cùng nguy hiểm, nhưng nó là kho báu siêu ghê gớm với Đại Đế Tiên Vương, là kho báu kinh thế. Tồn tại Đại Đế Tiên Vương như bọn họ cũng động lòng với kho báu Viễn Hoang.

    Đại Đế Chiến Vương thế gia trấn thủ phương bắc chậm rãi nói:

    – Thánh Sư có thể xưng là vô song, nhưng nếu Viễn Hoang dễ đánh hạ như vậy thì đã không gọi là Viễn Hoang. Từ tuyên cổ đến nay từng có bao nhiêu người công chiếm Viễn Hoang nhưng ai thật sự thành công?

    – Đúng vậy! Không ai có thể hạ được đầu sỏ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nhưng ta đã dám mở miệng từ là có nắm chắc, các ngươi cảm thấy Âm Nha ta đây chỉ biết khoác lác sao?

    – Không phải chúng ta chất vấn vô địch của Thánh Sư.

    Chiến Tác Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Nhưng chuyện này không dễ, nếu các đế Minh Nhân Tiên Đế, Khải Chân Tiên Đế còn ở thì phần thắng Thánh Sư càng cao, nhưng hiện tại đại thế không giống nhau.

    – Không có gì không giống?

    Lý Thất Dạ bật cười nói:

    – Trước kia là vậy, hiện tại cũng vẫn như vậy. Ta muốn bắt giữ Viễn Hoang thì chắc chắn có thể, hiện tại cũng làm được, chẳng qua vấn đề nằm ở ta có chịu trả giá này không, ta có chịu hy sinh không.

    Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia trong lòng chấn động, bọn họ nhận ra điều gì.

    Chiến Vương Thiên Đế người sáng lập Chiến Vương thế gia chậm rãi nói:

    – Thánh Sư chọn chúng ta khiến chúng ta vừa mừng vừa sợ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nói tới nói lui các ngươi vẫn không tin ta, cảm thấy trong chuyện này có điều lạ. Xem ra trong lòng các ngươi vẫn ôm thành kiến với ta.

    – Thành kiến thì Chiến Vương Thiên Đế nói:

    – Chúng ta có thể tin được Thánh Sư, tuy từng khác trận doanh với Thánh Sư nhưng Thánh Sư là người nhất ngôn cửu đỉnh, Thánh Sư không đến mức tính kế chúng ta. Chiến Vương thế gia ta không lọt vào mắt Thánh Sư, nếu Thánh Sư thật sự muốn diệt Chiến Vương thế gia ta thì một tấm pháp chỉ là đủ, không cần tính kế.

    Lý Thất Dạ cười, hắn biết suy nghĩ trong lòng Chiến Vương Thiên Đế:

    – Ta muốn nghe lo lắng của các ngươi.

    – Có lo âu.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Không ai biết trong kho báu Viễn Hoang có cái gì, rất có thể kho báu đó là một món kỷ nguyên trọng khí.

    Viễn Hoang là nơi cực kỳ đặc biệt, nó là kỷ nguyên sót lại. Tham Tác chi địa có vài nơi tương tự, như Phật Dã là kỷ nguyên sót lại

    Nhưng kỷ nguyên sót lại có các đầu sỏ kỷ nguyên còn sống như Viễn Hoang thì không nhiều, rất hiếm thấy.

    Vì thế cho tới nay rất nhiều người thèm muốn Viễn Hoang, bởi vì nơi này ẩn giấu thứ khiến tim người đập nhanh. Nhưng đầu sỏ sống sót trong Viễn Hoang quá mạnh, Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh mà còn chết trận. Nên dù Đại Đế Tiên Vương muốn tấn công Viễn Hoang thì phải cẩn thận bày mưu.

    Dù vậy trước nay rất nhiều Đại Đế Tiên Vương rình rập Viễn Hoang, vì có Đại Đế Tiên Vương suy đoán có lẽ bên trong Viễn Hoang ẩn giấu một trọng khí kỷ nguyên.

    Bất cứ Đại Đế Tiên Vương nào đều tim đập nhanh trước trọng khí kỷ nguyên.

    – Tiếp theo là gì?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Các ngươi sợ ta có được trọng khí kỷ nguyên nên lo sao?

    – Đúng vậy!

    Chiến Vương Thiên Đế không giấu diếm, gã gật đầu nói:

    – Thánh Sư đã đủ khiến người kiêng kỵ, nếu như Thánh Sư có thêm trọng khí kỷ nguyên chỉ e tren đời khó ai đối kháng lại Thánh Sư. Nếu như Thánh Sư có được trọng khí kỷ nguyên thì ngày sau sẽ là điều cực xấu cho Thiên tộc ta.

    Tuy báu vật động lòng người nhưng đám Chiến Vương Thiên Đế càng đứng về phía đại cục hơn. Nếu kêu giúp Lý Thất Dạ có được trọng khí kỷ nguyên thì bọn họ thà bỏ qua cơ hội này.

    – Các người lo lắng cũng có lý.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nhưng các người nên biết dù các người không làm chuyện này thì có Đại Đế Tiên Vương khác làm. Các người nên hiểu rằng ta có thể lôi kéo Đại Đế Tiên Vương không yếu hơn các người.

    Bốn vị Đại Đế Chiến Vương Thiên Đế nghe Lý Thất Dạ nói xong lặng im.

    – Đúng, điều này là chắc chắn.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế lên tiếng:

    – Nhưng chúng ta không muốn làm tội nhân của Thiên tộc. Đại Đế Tiên Vương khác muốn trợ giúp Thánh Sư một tay, là quyết định của Đại Đế Tiên Vương đó, chúng ta đã cố hết sức trong khả năng của mình.

    Lý Thất Dạ bật cười:

    – Tội nhân của Thiên tộc?

    Lý Thất Dạ nhẹ lắc đầu nói:

    – Chiến Vương, ta không có ý coi thường ngươi nhưng nói đến tội nhân của Thiên tộc thì làm gì đến lượt ngươi làm?

    Lý Thất Dạ cười khẽ, thốt lời cực kỳ sắc bén không chút khách sáo:

    – Trên con đường rơi vào tội ác, xếp thứ tự thì chừng nào mới tới lượt các ngươi?

    Đám người Chiến Vương Thiên Đế lòng rung động.

    – Chiến Vương, ta biết ngươi được lão già Thiển xem trọng, cũng là một trong đối thủ một mất một còn của ta cho đến nay, ngươi luôn luôn tiêu diệt ta, mọi người không cần phủ nhận điều đó.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Ta và lão già Thiển đời đời đối địch, lão già Thiển hận không thể diệt ta. Mà ta cũng ước gì đá lão già Thiển đi xa. Nhưng thù hận là một nhẽ, ngươi được lão già Thiển tin tưởng thì ta nghĩ lão già Thiển chắc cũng nói một số bí ẩn cho ngươi biết.

    – Vì vậy ta muốn hỏi Chiến Vương.

    Biểu tình Lý Thất Dạ nghiêm túc nhìn Chiến Vương Thiên Đế:

    – Trên đời này, Chiến Vương để tay lên ngực tự hỏi ai diệt được Thiên tộc các ngươi? Ta tin không phải là ta.

    Câu hỏi của Lý Thất Dạ làm Chiến Vương Thiên Đế im lặng. Đám người Chiến Tác Thiên Đế cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế.

    Bọn họ cùng là Thiên Đế của Chiến Vương thế gia, nhưng trong số họ chỉ mình Chiến Vương Thiên Đế là được Thế Đế tin tưởng.

    Chiến Vương Thiên Đế được Thế Đế tín nhiệm không chỉ vì gã theo lâu năm, không chỉ vì mấy lần gã giơ cờ Thiên tộc, quan trọng hơn là lúc Thế Đế còn trẻ Chiến Vương Thiên Đế từng hộ đạo cho Thế Đế.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2957: Đại thế do ai gánh

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Điều quan trọng nhất là lòng trung thành của Chiến Vương Thiên Đế dành cho Thiên tộc không có gì soi mói. Nếu Thiên tộc gặp nạn thì Chiến Vương Thiên Đế chắc chắn là nhóm Thiên Đế Thiên tộc đầu tiên đứng ra.

    Hỏi trong Thiên Quyền có quyết sách, bí ẩn gì, người Thế Đế muốn kể cho nghe chắc chắn có Chiến Vương Thiên Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế lặng im, thật lâu không trả lời Lý Thất Dạ.

    Đúng, so với Đại Đế Chiến Vương thế gia thì Chiến Vương Thiên Đế biết nhiều bí mật hơn, không chỉ vì gã sống lâu cũng vì gã có thể bước vào vòng tròn Thiên Quyền. Trong vòng Thiên Quyền có nhiều bí mật không cho người ngoài biết.

    Tổ chức như Thiên Quyền chỉ Thiên Đế từ mười Thiên Mệnh trở lên mới được tham gia, vào Thiên Quyền chưa chắc hiểu hết bí mật. Như Lý Thất Dạ nói, Chiến Vương Thiên Đế biết được nhiều bí mật là nhờ vào Thế Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế đành nói:

    – Thánh Sư là mối uy hiếp cho Thiên tộc.

    – Ta không phủ nhận sự thật này.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Mọi người đều biết Chiến Vương trung thành với Thiên tộc, nhưng Chiến Vương có từng nghĩ đến không? Kh ingày đó tới, Chiến Vương có nghĩ tới việc bảo vệ mình? Có nghĩ cho Chiến Vương thế gia các ngươi không? Chiến Vương cho rằng nội tình hiện tại của Chiến Vương thế gia có thể chống qua ngày đó sao? Thật ra trong lòng Chiến Vương không nắm chắc.

    Lý Thất Dạ nói:

    – Chiến Vương không biết khi ngày đó tới sẽ ra sao, nên ai ngại có thêm nhiều báu vật? Một thế gia mãi mãi sẽ không thỏa mãn tài nguyên. Chiến Vương không chiến vì chính mình mà chiến cho gia tộc, cho Thiên tộc các ngươi!

    – Nên Chiến Vương, ta muốn hỏi là Chiến Vương đã sẵn sàng cho tương lai chưa?

    Lý Thất Dạ nhìn chăm chú vào Chiến Vương Thiên Đế:

    – Tương lai Chiến Vương chiến vì cái gì? Nội tình ở đâu? Chiến Vương có thể bảo vệ gia tộc của mình không? Có thể bảo vệ chủng tộc của mình không?

    Khi Lý Thất Dạ đặt câu hỏi, ba Đại Đế Chiến Vương thế gia khác cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế. Tuy có một số bí mật bọn họ không biết nhưng có vài thứ bọn họ tưởng tượng được.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế mở miệng nói:

    – Thánh Sư, chúng ta không bàn tương lai, ta chỉ muốn biết tại sao Thánh Sư chọn Chiến Vương thế gia ta? Mượn lại câu Thánh Sư từng nói, Chiến Vương thế gia chúng ta chỉ là con chó săn của Thiển gia, hôm nay Thánh Sư chọn trúng chúng ta thật khiến người ngạc nhiên.

    Không thể trách Chiến Vương Thiên Đế nghi ngờ, dù sao Chiến Vương Thiên Đế và Chiến Vương thế gia là người ủng hộ Thiên tộc kiên định nhất. Nếu Thiên tộc và bách tộc đánh nhau thì Chiến Vương thế gia chắc chắn là nhóm đế thống tiên môn đầu tiên đứng ra.

    Bây giờ Lý Thất Dạ chọn bọn họ, Âm Nha đứng về phía bách tộc, đời đời đối địch với, từng xảy ra nhiều chiến dịch.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Vì ta tin vào các ngươi, dù các ngươi là Đại Đế Chiến Vương thế gia.

    Ai nghe câu này đều thấy quái dị. Đạo như Âm Nha, bọn họ từng liều đấu ngươi chết ta sống, từng đao kiếm chĩa vào nhau, hận không thể chặt đầu đối phương xuống, chỉ muốn dồn đối phương vào chỗ chết.

    Đứng ở bách tộc hay Thiên tộc thì hai bên đều là nước lửa không dung, đời đời đối địch.

    Bây giờ Lý Thất Dạ nói ra câu đó, tin tưởng bọn họ. Tín nhiệm địch nhân, chuyện như vậy người ở bên ngoài thấy khó tin, rất khó tưởng tượng.

    Bốn Đại Đế Chiến Vương Thiên Đế cùng im lặng. Bọn họ từng liều đấu sống chết với Lý Thất Dạ, kẻ thù đời đời, giờ hắn chọn bọn họ, cảm giác thật khó tả.

    – Bách tộc không thiếu Đại Đế Tiên Vương.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Sao Thánh Sư chọn chúng ta?

    – Không chỉ chọn các người, còn người khác.

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Ngươi cảm thấy bằng các ngươi có thể nuốt trôi nguyên Viễn Hoang sao? Bằng vào bốn người thì chỉ đi chịu chết.

    Chiến Vương Thiên Đế gật đầu nói:

    – Nói rất đúng.

    Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy Lý Thất Dạ xem nhẹ bọn họ, là Đại Đế mười Thiên Mệnh nên gã biết Viễn Hoang đáng sợ, biết nếu khai chiến với Viễn Hoang sẽ khủng bố biết bao.

    Vô Luân Ma Đế là Đại Đế mười một Thiên Mệnh mà còn chết trận trong Viễn Hoang chứ nói gì bọn họ.

    – Ích lợi to lớn không thể cho cá nhân hoặc một chủng tộc chiếm hết.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Đã có lợi thì nên chia chút canh. Mọi chuyện khó khăn bước đầu nhưng vẫn cần có bắt đầu, hoặc bách tộc và Thiên tộc khởi đầu, hoặc có ngày bách tộc sẽ cùng Thiên tộc nắm tay nhau tiến bộ. Tương lai ai nói chính xác được?

    Chiến Vương Thiên Đế đồng ý:

    – Không ai nói trước được tương lai.

    Chiến Vương Thiên Đế gật đầu nói:

    – Đại hế luôn thay đổi, như Thánh Sư nghĩ, ngày xưa là kẻ thù sẽ đứng chung một tuyến.

    – Bởi vậy mọi chuyện cần có khởi đầu, nên ta tự bao biện mở đầu cho đại thế. Vận mệnh của bách tộc, Thiên tộc ra sao, các vị Đại Đế Tiên Vương hợp tác hay đối địch nhau hãy giao cho tương lai, đó là chuyện của các người.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Nói câu buồn nôn là uống chén canh này ta tin mọi người sẽ có cái nhìn khác nhau cho tương lai, hoặc cùng nhau ngồi xuống nói chuyện phiếm, đàm đạo.

    Lý Thất Dạ tạm dừng rồi tiếp tục bảo:

    – Trong tương lai chiến hỏa không dứt, ta nghĩ mọi người sẽ tin tưởng chiến hữu ngày xưa hơn. Trước kia do ta dấy lên chiến tranh, ta muốn thư kích Đại Đế của ba tộc các ngươi. Hôm nay ta ngại gì giật dây bắc cầu, chuyện này chẳng có gì to tát.

    – Hồi cố quá khứ, tương lai triển vọng. Cho đến nay Thánh Sư luôn nhìn xa trông rộng.

    Chiến Vương Thiên Đế thật lòng công nhận điều này:

    – Nhưng trên đời rất nhiều chuyện không như ý, dù Thánh Sư muốn chưa chắc là thế nhân mong muốn.

    – Thế nhân có muốn hay không liên quan gì ta?

    Lý Thất Dạ cười tiêu sái:

    – Đại thế không nằm trong tay thế nhân mà là trong tay những Đại Đế Tiên Vương đứng trên đỉnh như các ngươi. Ai có thể thay đổi kết cuộc tương lai thì trong lòng các ngươi tự hiểu, không phải thế nhân. Hơn nữa ngươi nghĩ ta không quan tâm kết quả tương lai như thế nào sao? Điều ta làm chẳng qua là thổi kèn đại thế, mở màn cho đại thế. Vận mệnh tương lai ra sao, đại thế như thế nào đều nằm trong tay các ngươi.

    – Nói thẳng ra nghênh đón quang minh hay rơi vào hắc ám, tất cả nằm trong tay Đại Đế Tiên Vương các ngươi.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Ngươi muốn đón ánh sáng hay rớt vào hắc ám là tự các ngươi lựa chọn.

    Trong phút chốc bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia im lặng, Chiến Vương Thiên Đế biết nhiều bí mật thì lòng rung động, vì sâu trong lòng gã đối mặt sự lựa chọn.

    Thật lâu trước kia Chiến Vương Thiên Đế đã có đáp án nhưng gã không ngờ ngày này đến nhanh như vậy.

    Chiến Vương Thiên Đế hỏi:

    – Thánh Sư, ngày đó đến mau vậy sao?

    – Ngươi thấy sao? Chúng ta không ngược dòng năm tháng xa xôi, cũng không nghiên cứu những dấu chân che lấp thiên cơ tháng năm.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Chúng ta chỉ bấm tay tính toán đại chiêu của chúng ta. Trong Thập Tam Châu này có chín Đại Đế Tiên Vương có mười hai Thiên Mệnh, vài Cổ Thần, ngoài ra có Vô Thượng Tiên Đế Cửu Giới như Minh Nhân, Kiêu Hoành vân vân, đây đã là đỉnh . . .​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    149,608
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2958: Lại gặp Cuồng Thiểu Thiên Đế (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Đẩy một bước tới cực hạn thì cực thịnh rồi suy, ngươi cảm thấy ngày này cách chúng ta còn bao xa?

    Lý Thất Dạ nhìn Chiến Vương Thiên Đế chằm chằm, cười nói:

    – Ngày này đến, ngươi bảo vệ bản thân hay thủ hộ chủng tộc của mình? Chốt lại vẫn câu vừa rồi, nghênh đón quang minh hay rơi vào hắc ám là tùy vào Đại Đế Tiên Vương các ngươi lựa chọn.

    Chiến Vương Thiên Đế im lặng. Ba Đại Đế khác của Chiến Vương thế gia cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế không chỉ là thủy tổ Chiến Vương thế gia cũng là Đại Đế mạnh nhất Chiến Vương thế gia, có thể nói Đại Đế Chiến Vương thế gia xem Chiến Vương Thiên Đế như Thiên Lôi sai đâu đánh. Bọn họ là người một nhà, quyết định của Chiến Vương Thiên Đế cũng là quyết định của bọn họ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Trong lòng ngươi đã có đáp án.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế nghiêm túc nói:

    – Trên đời này chưa chắc có nhiều người đứng bên chúng ta.

    Lần này Chiến Vương Thiên Đế nói chữ ‘chúng ta’ tức là đã có lựa chọn. Nhiều người rất khó tin tưởng sự lựa chọn này. Nên biết trước kia Chiến Vương Thiên Đế tuyệt đối là phe ngoan cố của Thiên tộc, như chiến dịch săn đế ngày xưa, gã là nhóm Đại Đế nhân tộc đứng ra đầu tiên. Có thể nói tác chiến với Tiên Đế, Tiên Vương bách tộc thì Chiến Vương thế gia thường hãy làm gương cho binh sĩ xung phong đằng trước nhất.

    Trên chiến trường săn đế ngày xưa Chiến Vương Thiên Đế hận không thể chém đầu Âm Nha đã bình ổn đại chiến tuyệt thế. Hôm nay Chiến Vương Thiên Đế chọn đứng cùng Âm Nha thật khiến người khó mà tưởng tượng.

    Chiến Vương Thiên Đế chọn đưng bên Lý Thất Dạ không vì ích lợi mà vì lòng trung thành với Thiên tộc, vì là phe ngoan cố của Thiên tộc nên gã mới có lựa chọn như vậy.

    – Thế thì sao?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ai cản đường, chết! Đáp án này rất đơn giản, trên con đường này không có gì thỏa hiệp hết. Hoặc là bằng hữu hoặc là kẻ thù, ngươi chết hoặc ta mất, ngươi nghĩ có nhân từ trên con đường này không?

    Chiến Vương Thiên Đế nghe xong im lặng, trong lòng gã biết mình sắp đối diện cái gì. Có lẽ tương lai một bằng hữu ngày xưa chĩa đao kiếm vào gã, liều mạng ngươi chết ta sống.

    – Còn Thánh Sư?

    Chiến Vương Thiên Đế nhìn Lý Thất Dạ, hỏi:

    – Tương lai Thánh Sư sắm vai thế nào?

    – Ta chỉ là người vén màn lên.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Trên con đường này không phải ta quyết định tương lai mà là các ngươi, mọi người. Ta chỉ là một góc đại thế, ta thậm chí không thể chiếu sáng.

    Chiến Vương Thiên Đế nói:

    – Nhưng, Thánh Sư lại nghênh tiếp ánh sáng.

    – Không, không phải ta nghênh tiếp ánh sáng.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ta chỉ thắp lên đốm lửa nhỏ, là sóng triều hắc ám hay ánh sáng chiếu khắp ơi thì tùy vào các người. Đốm lửa nho nhỏ này nếu các ngươi để nó tắt ngấm trong hắc ám, tương lai là sóng lớn hắc ám thì ta chỉ có thể nói các người đáng đời, vậy thì cứ để các ngươi vĩnh viễn trầm luân trong hắc ám.

    – Không phải lực lượng đại thế yếu, không phải kẻ thù quá mạnh mà vì đại thế này không đáng cứu!

    Lý Thất Dạ nhìn Chiến Vương Thiên Đế chằm chằm:

    – Ngươi cho rằng đáng cứu không? Thế giới của ngươi, tộc nhân của ngươi?

    Chiến Vương Thiên Đế không đáp, chậm rãi nói:

    – Cả đời ta chinh chiến, từng đồ vạn giáo, trấn áp bách tộc. Miễn ta còn một hơi thở thì Thiên tộc còn đây, dù có huyết chiến bát phương, đồ diệt vạn giáo, thủ hộ là trách nhiệm của Đại Đế. Không thì tại sao thiên địa có Thiên Mệnh? Đó là thứ mà trời cũng không thể sửa đổi. Thiên Mệnh sinh ra trong thiên địa nhưng không phải trời ban mà là thiên địa ban tặng, chịu tải Thiên Mệnh là trách nhiệm bảo vệ.

    Chiến Vương Thiên Đế nói leng keng chắc chắn, dõng dạc, mở miệng là chân ngôn pháp tắc, một câu một chữ ném xuống đất, không thể sửa lời.

    Trong khi Lý Thất Dạ bàn bạc với bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia thì Kim Qua ngồi ngay ngắn trên thần phong, chờ đợi thời cơ chịu tải Thiên Mệnh tốt nhất. Trên bầu trời đã tụ tập đủ lực lượng cường đại, Thiên Mệnh thấp thoáng hiện ra.

    Xem thái độ của Chiến Vương thế gia, có trăm vạn đại quân trấn áp, các Thượng Thần đích thân đến khiến mọi người hiểu rằng lần này không ai có thể thành công thư kích.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, trong khoảnh khắc đó bầu trời lung lay, một vô thượng đế đạo đột nhiên từ chân trời vụt qua, nháy mắt đến gần thần phong.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Một chuỗi tiếng động không dứt bên tai, uy Đại Đế thoáng chốc tràn ngập trong thiên địa. Trước uy Đại Đế làm nhiều người nghẹt thở, người đạo hạnh cạn trực tiếp quỳ trên mặt đất, bị uy Đại Đế trấn áp không ngước đầu lên được.

    – Đại Đế!

    Nhiều người sợ ngây như phỗng, bao gồm trăm vạn đại quân, Thượng Thần Chiến Vương thế gia trên thần phong. Đột nhiên một vị Đại Đế đến hỏi sao không làm bọn họ sợ?

    Đại Đế đột nhiên xuất hiện khiến mọi người căng thẳng thần kinh. Đặc biệt là Chiến Vương thế gia, nếu có một vị Đại Đế thư kích Kim Qua thì cực kỳ nguy hiểm.

    Ong ong ong ong ong!

    Chân trời xuất hiện một bóng người bá khí vô song, một bước đạp lên đường Đại Đế, bưước tiếp theo đã đến gần thần phong.

    Đại Đế này đứng ngoài thần phong, mọi người thấy rõ khuôn mặt vị Đại Đế này.

    Thấy Đại Đế lưng cõng ba thanh đế kiếm, có người hét to một tiếng:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế!

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế thì Thượng Thần, trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia thở phào nhẹ nhõm. Cuồng Thiểu Thiên Đế dù gì là Đại Đế của Thiên tộc bọn họ, Chiến Vương thế gia còn có ơn với gã, xác suất gã thư kích Kim Qua rất nhỏ.

    Nhưng Thượng Thần Chiến Vương thế gia không dám lơ là, âm thầm đề phòng. Vì Cuồng Thiểu Thiên Đế là vị Đại Đế không theo lẽ thường, gã là một Đại Đế cực kỳ ngông cuồng tùy hứng, làm việc thường không suy xét hiệu quả, thích gì làm nấy. Nên Thượng Thần Chiến Vương thế gia lo Cuồng Thiểu Thiên Đế đột nhiên nổi hứng bỗng dưng thư kích Kim Qua.

    Khi Cuồng Thiểu Thiên Đế đến Thượng Thần Chiến Vương thế gia lập tức đứng ra chắp tay, đón chào cười nói:

    – Đại Đế giá lâm làm nhà tranh rực rỡ hẳn lên, không có từ xa tiếp đón, xin thứ tội.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế quét mắt qua, gã là người rất thông minh, cười to bảo:

    – Bạch Thượng Thần, gác lại kiểu đó đi, đừng chơi trò khách sáo làm gì. Bổn tọa không đến thư kích hậu bối của các ngươi, nghe đâu tiểu tử họ Lý đến gây chuyện nên bổn tọa đặc biệt tới giúp các ngươi một tay, coi như trả ân tình cũ cho Chiến Vương tiền bối.

    Lúc trước Cuồng Thiểu Thiên Đế bị Quy Phàm Cổ Thần nổi giận truy sát cùng đường, sau này vì Thiên Đình ra mặt mới bình ổn phân tranh. Chiến Vương Thiên Đế từng nói tốt vài câu, giúp ích rất lớn cho Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Bị Cuồng Thiểu Thiên Đế vạch mặt, Thượng Thần Chiến Vương thế gia cười khan một tiếng, nhưng gã là người trải qua sóng gió nên giữ sự thong dong như thường.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia cúi gập người hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế:

    – Đại Đế trân trọng vãn bối, ơn nặng như núi với thế gia, Chiến Vương thế gia khắc ghi trong tim.

    – Tiểu tử họ Lý đâu?

    Cuồng Thiểu Thiên Đế là người kiêu căng tùy hứng, không dông dài với Thượng Thần nữa, trầm giọng hỏi:

    – Bổn tọa nhất định phải tự tay chém hắn!​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)