Huyền Ảo Đế Bá - Yếm Bút Tiêu Sinh - C3020

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,339
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2956: Ước định

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Có thể nói mỗi Đại Đế Tiên Vương giàu nứt đố đổ vách, bây giờ Lý Thất Dạ hỏi bọn họ muốn làm giàu không, câu này rất hấp dẫn.

    Nếu người khác hỏi đám Chiến Vương Thiên Đế muốn làm giàu không thì bọn họ sẽ bật cười, nhưng khi Âm Nha mở miệng, đám Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy đó là chuyện buồn cười.

    – Không biết Thánh Sư nói làm giàu là chỉ chuyện gì?

    Chiến Vương Thiên Đế bình tĩnh hỏi:

    – Xin Thánh Sư chỉ điểm bến mê.

    – Không có gì.

    Lý Thất Dạ thản nhiên cười nói:

    – Chỉ là kho báu kỷ nguyên sót lại, là Đại Đế thế gia rất xa xưa. Tuy kho báu của các ngươi rất phong phú nhưng ta tin kho báu đó tuyệt đối không bằng kho báu một kỷ nguyên, dù là kho báu kỷ nguyên còn sót lại.

    Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia tinh thần rung động, dù bọn họ là Đại Đế vô địch nhưng vẫn chấn động. Bọn họ biết điều này có ý nghĩa gì, đây là việc lớn kinh thiên động địa.

    Chiến Tác Thiên Đế hỏi:

    – Thánh Sư đang nói tới Viễn Hoang sao?

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Trừ Viễn Hoang ra còn chỗ nào nữa? Ta tin trong lòng các ngươi cũng biết rõ bao nhiêu năm qua đừng nói Đại Đế Thiên tộc các ngươi, Thần, Ma, Thiên, bách tộc, Đại Đế Tiên Vương tộc nào không thèm muốn thứ của Viễn Hoang?

    Bốn Đại Đế Chiến Vương thế gia nhìn nhau. Trong mắt người khác thì Viễn Hoang là nơi vô cùng nguy hiểm, nhưng nó là kho báu siêu ghê gớm với Đại Đế Tiên Vương, là kho báu kinh thế. Tồn tại Đại Đế Tiên Vương như bọn họ cũng động lòng với kho báu Viễn Hoang.

    Đại Đế Chiến Vương thế gia trấn thủ phương bắc chậm rãi nói:

    – Thánh Sư có thể xưng là vô song, nhưng nếu Viễn Hoang dễ đánh hạ như vậy thì đã không gọi là Viễn Hoang. Từ tuyên cổ đến nay từng có bao nhiêu người công chiếm Viễn Hoang nhưng ai thật sự thành công?

    – Đúng vậy! Không ai có thể hạ được đầu sỏ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nhưng ta đã dám mở miệng từ là có nắm chắc, các ngươi cảm thấy Âm Nha ta đây chỉ biết khoác lác sao?

    – Không phải chúng ta chất vấn vô địch của Thánh Sư.

    Chiến Tác Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Nhưng chuyện này không dễ, nếu các đế Minh Nhân Tiên Đế, Khải Chân Tiên Đế còn ở thì phần thắng Thánh Sư càng cao, nhưng hiện tại đại thế không giống nhau.

    – Không có gì không giống?

    Lý Thất Dạ bật cười nói:

    – Trước kia là vậy, hiện tại cũng vẫn như vậy. Ta muốn bắt giữ Viễn Hoang thì chắc chắn có thể, hiện tại cũng làm được, chẳng qua vấn đề nằm ở ta có chịu trả giá này không, ta có chịu hy sinh không.

    Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia trong lòng chấn động, bọn họ nhận ra điều gì.

    Chiến Vương Thiên Đế người sáng lập Chiến Vương thế gia chậm rãi nói:

    – Thánh Sư chọn chúng ta khiến chúng ta vừa mừng vừa sợ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nói tới nói lui các ngươi vẫn không tin ta, cảm thấy trong chuyện này có điều lạ. Xem ra trong lòng các ngươi vẫn ôm thành kiến với ta.

    – Thành kiến thì Chiến Vương Thiên Đế nói:

    – Chúng ta có thể tin được Thánh Sư, tuy từng khác trận doanh với Thánh Sư nhưng Thánh Sư là người nhất ngôn cửu đỉnh, Thánh Sư không đến mức tính kế chúng ta. Chiến Vương thế gia ta không lọt vào mắt Thánh Sư, nếu Thánh Sư thật sự muốn diệt Chiến Vương thế gia ta thì một tấm pháp chỉ là đủ, không cần tính kế.

    Lý Thất Dạ cười, hắn biết suy nghĩ trong lòng Chiến Vương Thiên Đế:

    – Ta muốn nghe lo lắng của các ngươi.

    – Có lo âu.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Không ai biết trong kho báu Viễn Hoang có cái gì, rất có thể kho báu đó là một món kỷ nguyên trọng khí.

    Viễn Hoang là nơi cực kỳ đặc biệt, nó là kỷ nguyên sót lại. Tham Tác chi địa có vài nơi tương tự, như Phật Dã là kỷ nguyên sót lại

    Nhưng kỷ nguyên sót lại có các đầu sỏ kỷ nguyên còn sống như Viễn Hoang thì không nhiều, rất hiếm thấy.

    Vì thế cho tới nay rất nhiều người thèm muốn Viễn Hoang, bởi vì nơi này ẩn giấu thứ khiến tim người đập nhanh. Nhưng đầu sỏ sống sót trong Viễn Hoang quá mạnh, Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh mà còn chết trận. Nên dù Đại Đế Tiên Vương muốn tấn công Viễn Hoang thì phải cẩn thận bày mưu.

    Dù vậy trước nay rất nhiều Đại Đế Tiên Vương rình rập Viễn Hoang, vì có Đại Đế Tiên Vương suy đoán có lẽ bên trong Viễn Hoang ẩn giấu một trọng khí kỷ nguyên.

    Bất cứ Đại Đế Tiên Vương nào đều tim đập nhanh trước trọng khí kỷ nguyên.

    – Tiếp theo là gì?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Các ngươi sợ ta có được trọng khí kỷ nguyên nên lo sao?

    – Đúng vậy!

    Chiến Vương Thiên Đế không giấu diếm, gã gật đầu nói:

    – Thánh Sư đã đủ khiến người kiêng kỵ, nếu như Thánh Sư có thêm trọng khí kỷ nguyên chỉ e tren đời khó ai đối kháng lại Thánh Sư. Nếu như Thánh Sư có được trọng khí kỷ nguyên thì ngày sau sẽ là điều cực xấu cho Thiên tộc ta.

    Tuy báu vật động lòng người nhưng đám Chiến Vương Thiên Đế càng đứng về phía đại cục hơn. Nếu kêu giúp Lý Thất Dạ có được trọng khí kỷ nguyên thì bọn họ thà bỏ qua cơ hội này.

    – Các người lo lắng cũng có lý.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nhưng các người nên biết dù các người không làm chuyện này thì có Đại Đế Tiên Vương khác làm. Các người nên hiểu rằng ta có thể lôi kéo Đại Đế Tiên Vương không yếu hơn các người.

    Bốn vị Đại Đế Chiến Vương Thiên Đế nghe Lý Thất Dạ nói xong lặng im.

    – Đúng, điều này là chắc chắn.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế lên tiếng:

    – Nhưng chúng ta không muốn làm tội nhân của Thiên tộc. Đại Đế Tiên Vương khác muốn trợ giúp Thánh Sư một tay, là quyết định của Đại Đế Tiên Vương đó, chúng ta đã cố hết sức trong khả năng của mình.

    Lý Thất Dạ bật cười:

    – Tội nhân của Thiên tộc?

    Lý Thất Dạ nhẹ lắc đầu nói:

    – Chiến Vương, ta không có ý coi thường ngươi nhưng nói đến tội nhân của Thiên tộc thì làm gì đến lượt ngươi làm?

    Lý Thất Dạ cười khẽ, thốt lời cực kỳ sắc bén không chút khách sáo:

    – Trên con đường rơi vào tội ác, xếp thứ tự thì chừng nào mới tới lượt các ngươi?

    Đám người Chiến Vương Thiên Đế lòng rung động.

    – Chiến Vương, ta biết ngươi được lão già Thiển xem trọng, cũng là một trong đối thủ một mất một còn của ta cho đến nay, ngươi luôn luôn tiêu diệt ta, mọi người không cần phủ nhận điều đó.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Ta và lão già Thiển đời đời đối địch, lão già Thiển hận không thể diệt ta. Mà ta cũng ước gì đá lão già Thiển đi xa. Nhưng thù hận là một nhẽ, ngươi được lão già Thiển tin tưởng thì ta nghĩ lão già Thiển chắc cũng nói một số bí ẩn cho ngươi biết.

    – Vì vậy ta muốn hỏi Chiến Vương.

    Biểu tình Lý Thất Dạ nghiêm túc nhìn Chiến Vương Thiên Đế:

    – Trên đời này, Chiến Vương để tay lên ngực tự hỏi ai diệt được Thiên tộc các ngươi? Ta tin không phải là ta.

    Câu hỏi của Lý Thất Dạ làm Chiến Vương Thiên Đế im lặng. Đám người Chiến Tác Thiên Đế cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế.

    Bọn họ cùng là Thiên Đế của Chiến Vương thế gia, nhưng trong số họ chỉ mình Chiến Vương Thiên Đế là được Thế Đế tin tưởng.

    Chiến Vương Thiên Đế được Thế Đế tín nhiệm không chỉ vì gã theo lâu năm, không chỉ vì mấy lần gã giơ cờ Thiên tộc, quan trọng hơn là lúc Thế Đế còn trẻ Chiến Vương Thiên Đế từng hộ đạo cho Thế Đế.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,339
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2957: Đại thế do ai gánh

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Điều quan trọng nhất là lòng trung thành của Chiến Vương Thiên Đế dành cho Thiên tộc không có gì soi mói. Nếu Thiên tộc gặp nạn thì Chiến Vương Thiên Đế chắc chắn là nhóm Thiên Đế Thiên tộc đầu tiên đứng ra.

    Hỏi trong Thiên Quyền có quyết sách, bí ẩn gì, người Thế Đế muốn kể cho nghe chắc chắn có Chiến Vương Thiên Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế lặng im, thật lâu không trả lời Lý Thất Dạ.

    Đúng, so với Đại Đế Chiến Vương thế gia thì Chiến Vương Thiên Đế biết nhiều bí mật hơn, không chỉ vì gã sống lâu cũng vì gã có thể bước vào vòng tròn Thiên Quyền. Trong vòng Thiên Quyền có nhiều bí mật không cho người ngoài biết.

    Tổ chức như Thiên Quyền chỉ Thiên Đế từ mười Thiên Mệnh trở lên mới được tham gia, vào Thiên Quyền chưa chắc hiểu hết bí mật. Như Lý Thất Dạ nói, Chiến Vương Thiên Đế biết được nhiều bí mật là nhờ vào Thế Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế đành nói:

    – Thánh Sư là mối uy hiếp cho Thiên tộc.

    – Ta không phủ nhận sự thật này.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Mọi người đều biết Chiến Vương trung thành với Thiên tộc, nhưng Chiến Vương có từng nghĩ đến không? Kh ingày đó tới, Chiến Vương có nghĩ tới việc bảo vệ mình? Có nghĩ cho Chiến Vương thế gia các ngươi không? Chiến Vương cho rằng nội tình hiện tại của Chiến Vương thế gia có thể chống qua ngày đó sao? Thật ra trong lòng Chiến Vương không nắm chắc.

    Lý Thất Dạ nói:

    – Chiến Vương không biết khi ngày đó tới sẽ ra sao, nên ai ngại có thêm nhiều báu vật? Một thế gia mãi mãi sẽ không thỏa mãn tài nguyên. Chiến Vương không chiến vì chính mình mà chiến cho gia tộc, cho Thiên tộc các ngươi!

    – Nên Chiến Vương, ta muốn hỏi là Chiến Vương đã sẵn sàng cho tương lai chưa?

    Lý Thất Dạ nhìn chăm chú vào Chiến Vương Thiên Đế:

    – Tương lai Chiến Vương chiến vì cái gì? Nội tình ở đâu? Chiến Vương có thể bảo vệ gia tộc của mình không? Có thể bảo vệ chủng tộc của mình không?

    Khi Lý Thất Dạ đặt câu hỏi, ba Đại Đế Chiến Vương thế gia khác cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế. Tuy có một số bí mật bọn họ không biết nhưng có vài thứ bọn họ tưởng tượng được.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế mở miệng nói:

    – Thánh Sư, chúng ta không bàn tương lai, ta chỉ muốn biết tại sao Thánh Sư chọn Chiến Vương thế gia ta? Mượn lại câu Thánh Sư từng nói, Chiến Vương thế gia chúng ta chỉ là con chó săn của Thiển gia, hôm nay Thánh Sư chọn trúng chúng ta thật khiến người ngạc nhiên.

    Không thể trách Chiến Vương Thiên Đế nghi ngờ, dù sao Chiến Vương Thiên Đế và Chiến Vương thế gia là người ủng hộ Thiên tộc kiên định nhất. Nếu Thiên tộc và bách tộc đánh nhau thì Chiến Vương thế gia chắc chắn là nhóm đế thống tiên môn đầu tiên đứng ra.

    Bây giờ Lý Thất Dạ chọn bọn họ, Âm Nha đứng về phía bách tộc, đời đời đối địch với, từng xảy ra nhiều chiến dịch.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Vì ta tin vào các ngươi, dù các ngươi là Đại Đế Chiến Vương thế gia.

    Ai nghe câu này đều thấy quái dị. Đạo như Âm Nha, bọn họ từng liều đấu ngươi chết ta sống, từng đao kiếm chĩa vào nhau, hận không thể chặt đầu đối phương xuống, chỉ muốn dồn đối phương vào chỗ chết.

    Đứng ở bách tộc hay Thiên tộc thì hai bên đều là nước lửa không dung, đời đời đối địch.

    Bây giờ Lý Thất Dạ nói ra câu đó, tin tưởng bọn họ. Tín nhiệm địch nhân, chuyện như vậy người ở bên ngoài thấy khó tin, rất khó tưởng tượng.

    Bốn Đại Đế Chiến Vương Thiên Đế cùng im lặng. Bọn họ từng liều đấu sống chết với Lý Thất Dạ, kẻ thù đời đời, giờ hắn chọn bọn họ, cảm giác thật khó tả.

    – Bách tộc không thiếu Đại Đế Tiên Vương.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Sao Thánh Sư chọn chúng ta?

    – Không chỉ chọn các người, còn người khác.

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Ngươi cảm thấy bằng các ngươi có thể nuốt trôi nguyên Viễn Hoang sao? Bằng vào bốn người thì chỉ đi chịu chết.

    Chiến Vương Thiên Đế gật đầu nói:

    – Nói rất đúng.

    Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy Lý Thất Dạ xem nhẹ bọn họ, là Đại Đế mười Thiên Mệnh nên gã biết Viễn Hoang đáng sợ, biết nếu khai chiến với Viễn Hoang sẽ khủng bố biết bao.

    Vô Luân Ma Đế là Đại Đế mười một Thiên Mệnh mà còn chết trận trong Viễn Hoang chứ nói gì bọn họ.

    – Ích lợi to lớn không thể cho cá nhân hoặc một chủng tộc chiếm hết.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Đã có lợi thì nên chia chút canh. Mọi chuyện khó khăn bước đầu nhưng vẫn cần có bắt đầu, hoặc bách tộc và Thiên tộc khởi đầu, hoặc có ngày bách tộc sẽ cùng Thiên tộc nắm tay nhau tiến bộ. Tương lai ai nói chính xác được?

    Chiến Vương Thiên Đế đồng ý:

    – Không ai nói trước được tương lai.

    Chiến Vương Thiên Đế gật đầu nói:

    – Đại hế luôn thay đổi, như Thánh Sư nghĩ, ngày xưa là kẻ thù sẽ đứng chung một tuyến.

    – Bởi vậy mọi chuyện cần có khởi đầu, nên ta tự bao biện mở đầu cho đại thế. Vận mệnh của bách tộc, Thiên tộc ra sao, các vị Đại Đế Tiên Vương hợp tác hay đối địch nhau hãy giao cho tương lai, đó là chuyện của các người.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Nói câu buồn nôn là uống chén canh này ta tin mọi người sẽ có cái nhìn khác nhau cho tương lai, hoặc cùng nhau ngồi xuống nói chuyện phiếm, đàm đạo.

    Lý Thất Dạ tạm dừng rồi tiếp tục bảo:

    – Trong tương lai chiến hỏa không dứt, ta nghĩ mọi người sẽ tin tưởng chiến hữu ngày xưa hơn. Trước kia do ta dấy lên chiến tranh, ta muốn thư kích Đại Đế của ba tộc các ngươi. Hôm nay ta ngại gì giật dây bắc cầu, chuyện này chẳng có gì to tát.

    – Hồi cố quá khứ, tương lai triển vọng. Cho đến nay Thánh Sư luôn nhìn xa trông rộng.

    Chiến Vương Thiên Đế thật lòng công nhận điều này:

    – Nhưng trên đời rất nhiều chuyện không như ý, dù Thánh Sư muốn chưa chắc là thế nhân mong muốn.

    – Thế nhân có muốn hay không liên quan gì ta?

    Lý Thất Dạ cười tiêu sái:

    – Đại thế không nằm trong tay thế nhân mà là trong tay những Đại Đế Tiên Vương đứng trên đỉnh như các ngươi. Ai có thể thay đổi kết cuộc tương lai thì trong lòng các ngươi tự hiểu, không phải thế nhân. Hơn nữa ngươi nghĩ ta không quan tâm kết quả tương lai như thế nào sao? Điều ta làm chẳng qua là thổi kèn đại thế, mở màn cho đại thế. Vận mệnh tương lai ra sao, đại thế như thế nào đều nằm trong tay các ngươi.

    – Nói thẳng ra nghênh đón quang minh hay rơi vào hắc ám, tất cả nằm trong tay Đại Đế Tiên Vương các ngươi.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Ngươi muốn đón ánh sáng hay rớt vào hắc ám là tự các ngươi lựa chọn.

    Trong phút chốc bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia im lặng, Chiến Vương Thiên Đế biết nhiều bí mật thì lòng rung động, vì sâu trong lòng gã đối mặt sự lựa chọn.

    Thật lâu trước kia Chiến Vương Thiên Đế đã có đáp án nhưng gã không ngờ ngày này đến nhanh như vậy.

    Chiến Vương Thiên Đế hỏi:

    – Thánh Sư, ngày đó đến mau vậy sao?

    – Ngươi thấy sao? Chúng ta không ngược dòng năm tháng xa xôi, cũng không nghiên cứu những dấu chân che lấp thiên cơ tháng năm.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Chúng ta chỉ bấm tay tính toán đại chiêu của chúng ta. Trong Thập Tam Châu này có chín Đại Đế Tiên Vương có mười hai Thiên Mệnh, vài Cổ Thần, ngoài ra có Vô Thượng Tiên Đế Cửu Giới như Minh Nhân, Kiêu Hoành vân vân, đây đã là đỉnh . . .​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,339
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2958: Lại gặp Cuồng Thiểu Thiên Đế (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Đẩy một bước tới cực hạn thì cực thịnh rồi suy, ngươi cảm thấy ngày này cách chúng ta còn bao xa?

    Lý Thất Dạ nhìn Chiến Vương Thiên Đế chằm chằm, cười nói:

    – Ngày này đến, ngươi bảo vệ bản thân hay thủ hộ chủng tộc của mình? Chốt lại vẫn câu vừa rồi, nghênh đón quang minh hay rơi vào hắc ám là tùy vào Đại Đế Tiên Vương các ngươi lựa chọn.

    Chiến Vương Thiên Đế im lặng. Ba Đại Đế khác của Chiến Vương thế gia cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế không chỉ là thủy tổ Chiến Vương thế gia cũng là Đại Đế mạnh nhất Chiến Vương thế gia, có thể nói Đại Đế Chiến Vương thế gia xem Chiến Vương Thiên Đế như Thiên Lôi sai đâu đánh. Bọn họ là người một nhà, quyết định của Chiến Vương Thiên Đế cũng là quyết định của bọn họ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Trong lòng ngươi đã có đáp án.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế nghiêm túc nói:

    – Trên đời này chưa chắc có nhiều người đứng bên chúng ta.

    Lần này Chiến Vương Thiên Đế nói chữ ‘chúng ta’ tức là đã có lựa chọn. Nhiều người rất khó tin tưởng sự lựa chọn này. Nên biết trước kia Chiến Vương Thiên Đế tuyệt đối là phe ngoan cố của Thiên tộc, như chiến dịch săn đế ngày xưa, gã là nhóm Đại Đế nhân tộc đứng ra đầu tiên. Có thể nói tác chiến với Tiên Đế, Tiên Vương bách tộc thì Chiến Vương thế gia thường hãy làm gương cho binh sĩ xung phong đằng trước nhất.

    Trên chiến trường săn đế ngày xưa Chiến Vương Thiên Đế hận không thể chém đầu Âm Nha đã bình ổn đại chiến tuyệt thế. Hôm nay Chiến Vương Thiên Đế chọn đứng cùng Âm Nha thật khiến người khó mà tưởng tượng.

    Chiến Vương Thiên Đế chọn đưng bên Lý Thất Dạ không vì ích lợi mà vì lòng trung thành với Thiên tộc, vì là phe ngoan cố của Thiên tộc nên gã mới có lựa chọn như vậy.

    – Thế thì sao?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ai cản đường, chết! Đáp án này rất đơn giản, trên con đường này không có gì thỏa hiệp hết. Hoặc là bằng hữu hoặc là kẻ thù, ngươi chết hoặc ta mất, ngươi nghĩ có nhân từ trên con đường này không?

    Chiến Vương Thiên Đế nghe xong im lặng, trong lòng gã biết mình sắp đối diện cái gì. Có lẽ tương lai một bằng hữu ngày xưa chĩa đao kiếm vào gã, liều mạng ngươi chết ta sống.

    – Còn Thánh Sư?

    Chiến Vương Thiên Đế nhìn Lý Thất Dạ, hỏi:

    – Tương lai Thánh Sư sắm vai thế nào?

    – Ta chỉ là người vén màn lên.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Trên con đường này không phải ta quyết định tương lai mà là các ngươi, mọi người. Ta chỉ là một góc đại thế, ta thậm chí không thể chiếu sáng.

    Chiến Vương Thiên Đế nói:

    – Nhưng, Thánh Sư lại nghênh tiếp ánh sáng.

    – Không, không phải ta nghênh tiếp ánh sáng.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ta chỉ thắp lên đốm lửa nhỏ, là sóng triều hắc ám hay ánh sáng chiếu khắp ơi thì tùy vào các người. Đốm lửa nho nhỏ này nếu các ngươi để nó tắt ngấm trong hắc ám, tương lai là sóng lớn hắc ám thì ta chỉ có thể nói các người đáng đời, vậy thì cứ để các ngươi vĩnh viễn trầm luân trong hắc ám.

    – Không phải lực lượng đại thế yếu, không phải kẻ thù quá mạnh mà vì đại thế này không đáng cứu!

    Lý Thất Dạ nhìn Chiến Vương Thiên Đế chằm chằm:

    – Ngươi cho rằng đáng cứu không? Thế giới của ngươi, tộc nhân của ngươi?

    Chiến Vương Thiên Đế không đáp, chậm rãi nói:

    – Cả đời ta chinh chiến, từng đồ vạn giáo, trấn áp bách tộc. Miễn ta còn một hơi thở thì Thiên tộc còn đây, dù có huyết chiến bát phương, đồ diệt vạn giáo, thủ hộ là trách nhiệm của Đại Đế. Không thì tại sao thiên địa có Thiên Mệnh? Đó là thứ mà trời cũng không thể sửa đổi. Thiên Mệnh sinh ra trong thiên địa nhưng không phải trời ban mà là thiên địa ban tặng, chịu tải Thiên Mệnh là trách nhiệm bảo vệ.

    Chiến Vương Thiên Đế nói leng keng chắc chắn, dõng dạc, mở miệng là chân ngôn pháp tắc, một câu một chữ ném xuống đất, không thể sửa lời.

    Trong khi Lý Thất Dạ bàn bạc với bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia thì Kim Qua ngồi ngay ngắn trên thần phong, chờ đợi thời cơ chịu tải Thiên Mệnh tốt nhất. Trên bầu trời đã tụ tập đủ lực lượng cường đại, Thiên Mệnh thấp thoáng hiện ra.

    Xem thái độ của Chiến Vương thế gia, có trăm vạn đại quân trấn áp, các Thượng Thần đích thân đến khiến mọi người hiểu rằng lần này không ai có thể thành công thư kích.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, trong khoảnh khắc đó bầu trời lung lay, một vô thượng đế đạo đột nhiên từ chân trời vụt qua, nháy mắt đến gần thần phong.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Một chuỗi tiếng động không dứt bên tai, uy Đại Đế thoáng chốc tràn ngập trong thiên địa. Trước uy Đại Đế làm nhiều người nghẹt thở, người đạo hạnh cạn trực tiếp quỳ trên mặt đất, bị uy Đại Đế trấn áp không ngước đầu lên được.

    – Đại Đế!

    Nhiều người sợ ngây như phỗng, bao gồm trăm vạn đại quân, Thượng Thần Chiến Vương thế gia trên thần phong. Đột nhiên một vị Đại Đế đến hỏi sao không làm bọn họ sợ?

    Đại Đế đột nhiên xuất hiện khiến mọi người căng thẳng thần kinh. Đặc biệt là Chiến Vương thế gia, nếu có một vị Đại Đế thư kích Kim Qua thì cực kỳ nguy hiểm.

    Ong ong ong ong ong!

    Chân trời xuất hiện một bóng người bá khí vô song, một bước đạp lên đường Đại Đế, bưước tiếp theo đã đến gần thần phong.

    Đại Đế này đứng ngoài thần phong, mọi người thấy rõ khuôn mặt vị Đại Đế này.

    Thấy Đại Đế lưng cõng ba thanh đế kiếm, có người hét to một tiếng:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế!

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế thì Thượng Thần, trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia thở phào nhẹ nhõm. Cuồng Thiểu Thiên Đế dù gì là Đại Đế của Thiên tộc bọn họ, Chiến Vương thế gia còn có ơn với gã, xác suất gã thư kích Kim Qua rất nhỏ.

    Nhưng Thượng Thần Chiến Vương thế gia không dám lơ là, âm thầm đề phòng. Vì Cuồng Thiểu Thiên Đế là vị Đại Đế không theo lẽ thường, gã là một Đại Đế cực kỳ ngông cuồng tùy hứng, làm việc thường không suy xét hiệu quả, thích gì làm nấy. Nên Thượng Thần Chiến Vương thế gia lo Cuồng Thiểu Thiên Đế đột nhiên nổi hứng bỗng dưng thư kích Kim Qua.

    Khi Cuồng Thiểu Thiên Đế đến Thượng Thần Chiến Vương thế gia lập tức đứng ra chắp tay, đón chào cười nói:

    – Đại Đế giá lâm làm nhà tranh rực rỡ hẳn lên, không có từ xa tiếp đón, xin thứ tội.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế quét mắt qua, gã là người rất thông minh, cười to bảo:

    – Bạch Thượng Thần, gác lại kiểu đó đi, đừng chơi trò khách sáo làm gì. Bổn tọa không đến thư kích hậu bối của các ngươi, nghe đâu tiểu tử họ Lý đến gây chuyện nên bổn tọa đặc biệt tới giúp các ngươi một tay, coi như trả ân tình cũ cho Chiến Vương tiền bối.

    Lúc trước Cuồng Thiểu Thiên Đế bị Quy Phàm Cổ Thần nổi giận truy sát cùng đường, sau này vì Thiên Đình ra mặt mới bình ổn phân tranh. Chiến Vương Thiên Đế từng nói tốt vài câu, giúp ích rất lớn cho Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Bị Cuồng Thiểu Thiên Đế vạch mặt, Thượng Thần Chiến Vương thế gia cười khan một tiếng, nhưng gã là người trải qua sóng gió nên giữ sự thong dong như thường.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia cúi gập người hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế:

    – Đại Đế trân trọng vãn bối, ơn nặng như núi với thế gia, Chiến Vương thế gia khắc ghi trong tim.

    – Tiểu tử họ Lý đâu?

    Cuồng Thiểu Thiên Đế là người kiêu căng tùy hứng, không dông dài với Thượng Thần nữa, trầm giọng hỏi:

    – Bổn tọa nhất định phải tự tay chém hắn!​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,339
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2959: Lại gặp Cuồng Thiểu Thiên Đế (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Chịu thiệt lớn trong tay Bạch cốt cự vượn, Cuồng Thiểu Thiên Đế vất vả cực khổ cuối cùng giết được nó, gã ôm hận trong lòng. Sau khi lấy được báu vật Cuồng Thiểu Thiên Đế định tìm Lý Thất Dạ, không chém vãn bối như hắn khó xóa bỏ mối hận trong lòng gã.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia nghẹn họng:

    – Cái này . . .

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia cũng không biết tình huống bên trên thế nào, vì bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia trấn phong không gian, bọn họ không thể dòm ngó tình huống bên trong, không biết Lý Thất Dạ và bốn vị Đại Đế ra sao.

    Chiến Vương thế gia không tiện tuyên bố với bên ngoài là bốn Đại Đế của họ đã ở đây, dù sao cây to đón gió. Cho dù có người suy đoán được đôi chút nhưng Chiến Vương thế gia sẽ không thừa nhận.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế quét mắt qua, tìm tòi thiên địa:

    – Chiến Vương Thiên Đế có ở đây không?

    Ánh mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế quét qua các tọa độ của mảnh thiên địa này nhưng không nhìn ra manh mối.

    Dù sao bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia đích thân ra tay trấn thủ không gian, Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh, gã không tìm được bóng dáng nhóm Chiến Vương Thiên Đế là hợp lý.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế không thể tìm ra dấu vết nhưng gã đoán được ít nhiều, Kim Qua dám chịu tải Thiên Mệnh tại đây tức là Chiến Vương thế gia tràn đầy tự tin.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia tránh né câu hỏi, mời Cuồng Thiểu Thiên Đế lên núi:

    – Đại Đế tạm thời lên núi ngồi chơi không?

    – Cũng được, ta cũng không làm khó dễ ngươi

    Cuồng Thiểu Thiên Đế trước sau như một bá khí, ánh mắt liếc qua tỏa định một người ở phía xa.

    Người đó là Thích Hồn Lâm, nhóm Tề Lâm Đế Nữ theo sau lưng. Không phải đám Thích Hồn Lâm, Tề Lâm Đế Nữ thích góp vui mà vì Kim Qua sắp chịu tải Thiên Mệnh, cơ hội này rất hiếm có với đám thanh niên như nhóm Tề Lâm Đế Nữ.

    Nên Thích Hồn Lâm mang theo ba người Tề Lâm Đế Nữ đi xa nhìn từ xa, hy vọng có thể tích lũy chút kinh nghiệm cho ba người, không chừng tương lai bọn họ có cơ hội bước lên con đường đi thông Đại Đế Tiên Vương.

    – Dù sao đang rảnh, để ta thánh toán ân oán cá nhân trước đã.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế rất tùy hứng, gã bỏ lại Thượng Thần Chiến Vương thế gia đạp không nháy mắt đi hướng Thích Hồn Lâm.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia không thể phê bình, mọi người đều biết Cuồng Thiểu Thiên Đế kiêu căng và tùy hứng. Nhiều người không muốn dính dáng đến Cuồng Thiểu Thiên Đế vì gã là sát tinh, thường hay làm hỏng việc.

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế đạp không lên, Thích Hồn Lâm ở chân trời xa cau mày. Thích Hồn Lâm biết chuyện này khó giải quyết tốt đẹp nhưng làm Thượng Thần ba đồ đằng thành bộ, gã sẽ không chạy trốn. Dù gì Thích Hồn Lâm mạnh không thua Cuồng Thiểu Thiên Đế, gã không sợ Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đứng trên hư không, vẫn là tư thái bao trùm chín tầng trời, khí thế khiếp người:

    – Thích Hồn Lâm, chúng ta lại gặp mặt.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đứng trên cao nhìn xuóng chúng sinh.

    Nhiều người từng gặp gã đã thói quen thái độ ngông cuồng của Cuồng Thiểu Thiên Đế, gã ngông cuồng tùy hứng không phải mới đây, cả đời gã cuồng vọng tự cao như thế. Huống chi Cuồng Thiểu Thiên Đế có tư cách ngông, là một vị Thiên Đế, cho dù chỉ được một Thiên Mệnh thì gã vẫn đứng trên đỉnh thế giới tu sĩ.

    – Thiên Đế, lại gặp mặt.

    Thích Hồn Lâm từ tốn nói:

    – Chẳng lẽ Thiên Đế còn ghi nhớ mãi chuyện cỏn con sao?

    Trái ngợc hẳn với Cuồng Thiểu Thiên Đế là Thích Hồn Lâm điệu thấp, tư thái thấp, nhiều lúc nhún nhường. Thích Hồn Lâm xuất thân là tu sĩ nhỏ, chậm rãi đi trên con đường, luôn rất điệu thấp, không giống Cuồng Thiểu Thiên Đế sinh ra là thiên tài, cả đời cao điệu.

    Dù Thích Hồn Lâm là người điệu thấp nhưng không phải loại sợ phiền phức. Thích Hồn Lâm không chọc vào rắc rối nhưng cũng không sợ phiền phức.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

    – Bổn tọa không phải người hẹp hòi, chuyện vãn bối cứ để nó trôi qua.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế nói chuyện vãn bối tức là việc gã định ném nhóm Tề Lâm Đế Nữ cho quái thú ăn.

    – Hôm nay bản tọa đến chém tiểu tử họ Lý, hắn đã co đầu rút cổ không ra thì thôi, ngươi và ta luận bàn một chút.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to nói:

    – Hôm nay bản tọa muốn biết là Thượng Thần nhà ngươi lợi hại hay Đại Đế ta vô địch!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tuyên bố, đám người có mặt nín thở. Cuộc chiến giữa Cuồng Thiểu Thiên Đế và Thích Hồn Lâm lần trước chưa có kết quả, giờ lại đánh một trận nên hấp dẫn mọi người chú ý.

    – Thiên Đế chịu tải Thiên Mệnh, cuộc đời thông minh, thật là thiên chi kiêu tử.

    Đói mặt Cuồng Thiểu Thiên Đế khiêu chiến, Thích Hồn Lâm khiêm tốn nói:

    – Thích ta chỉ là người tục phàm thai bình thường không đáng gì, sao sánh bằng Thiên Đế vô địch? So sánh với Thiên Đế thì Thích ta mặc cảm không bằng.

    Nếu Cuồng Thiểu Thiên Đế muốn gây hấn với vãn bối thì Thích Hồn Lâm chắc chắn không đồng ý, bây giờ Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ khiêu chiến nên Thích Hồn Lâm không xem trọng uy vọng thanh danh cá nhân đã trực tiếp nhận thua.

    Nói chung nếu như không có ân oán gì thì Đại Đế Tiên Vương không dễ dàng khiêu chiến người khác, tồn tại như bọn họ đều cố kiềm chế. Ai nấy đều có lai lịch, có chỗ dựa, nhiều khi bọn họ không chỉ đơn giản chiến vì bản thân.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế thì khác, mặc cho ngươi tự kiềm chế, có trách nhiệm gì. Gã làm vì thích, muốn sao liền làm vậy,

    – Thích Hồn Lâm, không thể theo ý ngươi!

    Mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế sáng rực nhìn Thích Hồn Lâm chằm chằm, cười to bảo:

    – Nghĩ tình sinh cùng một thời đại nên bổn tọa có thể tha cho ngươi một mạng, chờ ta đánh bại ngươi rồi chém tiểu tử họ Lý cũng không muốn.

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế hùng hổ dọa người, một Thượng Thần ở phía xa hét to với Thích Hồn Lâm:

    – Thích huynh, sợ gì không chiến? Dương uy cho Thượng Thần chúng ta đi!

    Cho tới nay địa vị Thượng Thần không bằng Đại Đế Tiên Vương, dù sao Đại Đế Tiên Vương có Thiên Mệnh, đương nhiên trừ Cổ Thần.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế là một vị thiên tài tuyệt thế, nhưng gã có một Thiên Mệnh, nhiều Thượng Thần không ngán gã.

    Hiện tại Cuồng Thiểu Thiên Đế hùng hổ dọa người, cùng là Thượng Thần, một số người trong lòng không phục mở miệng xúi giục Thích Hồn Lâm đại chiến Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Một Thượng Thần khác xúi Thích Hồn Lâm:

    – Đúng rồi Thích huynh, sợ gì không chiến?

    Thái độ của Cuồng Thiểu Thiên Đế làm một số Thượng Thần khó chịu. Tuy Cuồng Thiểu Thiên Đế là Đại Đế nhưng gã chỉ có một Thiên Mệnh.

    Dù Cuồng Thiểu Thiên Đế có tư chất vô cùng, thiên tài tuyệt thế nhưng một số Thượng Thần thầm coi thường. Ghê gớm cỡ nào, thiên phú đến mấy cũng chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh.

    Huống chi Cuồng Thiểu Thiên Đế cho tới nay đều là kiêu căng cuồng vọng, tùy hứng ngông nghênh khiến rất nhiều người nhìn không vừa mắt. Nếu không phải Cuồng Thiểu Thiên Đế xuất thân thế gia còn có ba vị Đại Đế, gã là thành viên Tiểu Hưởng Tiêu Binh đoàn thì đã sớm có Thượng Thần tới tìm gã rồi.

    Cho đến nay địa vị Thượng Thần không bằng Đại Đế Tiên Vương, một vị Thượng Thần giết một Đại Đế sẽ đẩy danh vọng và địa vị của mình lên nấc thang lớn.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,339
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2960: Thực lực của Thích Hồn Lâm

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thử nghĩ xem có Thượng Thần nào không muốn chém một Đại Đế Tiên Vương? Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ có một Thiên Mệnh là đối tượng săn giết rất tốt, tiếc rằng núi dựa sau lưng gã hơi cứng, không thì đã có người sớm tìm giết gã.

    Hiện tại Cuồng Thiểu Thiên Đế nhiều lần khiêu khích Thích Hồn Lâm, rõ ràng là miệt thị Thượng Thần, cho nên một số Thượng Thần có mặt thầm khó chịu. Huống chi Thích Hồn Lâm được người ta thích hơn Cuồng Thiểu Thiên Đế nhiều.

    – Thích Hồn Lâm, đừng nhăn nhó như cô nương nữa, mau lên đây chiến!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế không sửa thói kiêu căng, giọng như chuông đồng:

    – Tiểu tử họ Lý không ở thì ta lấy ngươi khởi động nóng người cũng tốt!

    Thích Hồn Lâm là người điệu thấp nhưng không có nghĩa là sợ rắc rối, Cuồng Thiểu Thiên Đế hung hăng như thế làm Thích Hồn Lâm con ngươi co rút bắn ra tia sáng.

    – Vậy là Thiên Đế tự nhận có thể đánh bại Thích ta?

    Huống chi một số Thượng Thần xúi giục làm Thích Hồn Lâm dao động. Đặt tay lên ngực tự hỏi có mấy Thượng Thần không muốn đánh bại Đại Đế? Chẳng qua không có cơ hội đó.

    Ánh mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế sắc bén bắn ra sát khí:

    – Có tự tin.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

    – Tuy ba đồ đằng của ngươi đã thành bộ nhưng bổn tọa có tự tin chém ngươi!

    Mới rồi Cuồng Thiểu Thiên Đế còn nói tha không giết Thích Hồn Lâm bây giờ lại tuyên bố đòi chém chết, gã đúng là Đại Đế tùy tính, nói đổi liền đổi.

    Trong thời gian ngắn ngủi lòng Cuồng Thiểu Thiên Đế nảy sát cơ thay đổi ý tưởng cũng có lý do riêng.

    Thích Hồn Lâm và Cuồng Thiểu Thiên Đế sinh cùng thời đại. Trước kia Cuồng Thiểu Thiên Đế thiên tài tuyệt thế, phong hoa nở rộ, Thích Hồn Lâm chỉ là con kiến trong mắt gã. Đừng nói chất vất thực lực của gã, Thích Hồn Lâm không có tư cách nói chuyện trước mặt Cuồng Thiểu Thiên Đế. Bây giờ Thích Hồn Lâm không hề sợ Cuồng Thiểu Thiên Đế, còn hỏi ngược lại thực lực của gã.

    Thái độ qua loa làm Cuồng Thiểu Thiên Đế luôn cao cao tại thượng không chấp nhận được, vì vậy trong khoảnh khắc gã nổi sát khí với Thích Hồn Lâm.

    Dù là tượng đất cũng có ba phần tính tôi, Thích Hồn Lâm không yếu hơn Cuồng Thiểu Thiên Đế, giờ gã buông lời ngông cuồng đòi chém chết khiến Thích Hồn Lâm luôn điệu thấp cũng đánh mất kiên nhẫn.

    Thích Hồn Lâm bước ra, mặt lạnh lùng nói:

    – Nếu vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, để ta gặp Thiên Đế, kiến thức thuật tuyệt thế xem sao.

    Thích Hồn Lâm không khiêm tốn nữa, không tự xưng ‘Thích ta’. Thích Hồn Lâm vốn có thực lực, gã khiêm tốn là nể Cuồng Thiểu Thiên Đế, nếu Cuồng Thiểu Thiên Đế không nể tình thì Thích Hồn Lâm không thèm nể nang nữa.

    Mọi người vốn nhìn xem Kim Qua chịu tải Thiên Mệnh, thành tựu Đại Đế, hiện tại Cuồng Thiểu Thiên Đế cùng Thích Hồn Lâm làm ầm ĩ hấp dẫn chú ý. Đám người theo dõi cuộc chiến giữa Thích Hồn Lâm và Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Mọi người đều muốn biết kết quả của trận chiến này. Thượng Thần ba đồ đằng quyết đấu với Đại Đế một Thiên Mệnh. Hiếm hơn là họ sinh cùng một thời đại, cuộc chiến giữa hai người đã định trước sẽ trở thành trận chiến kinh điển, rất có sức thuyết phục.

    Keng keng keng!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế chậm rãi rút ba thanh đế kiếm sau lưng ra.

    Đinh!

    Ba thanh đế kiếm bắn đế quang thẳng lên, sáng khắp thiên địa.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, Thiên Mệnh của Cuồng Thiểu Thiên Đế hiển hiện. Thiên Mệnh lấp lánh hóa thành một đại đạo trên đỉnh đầu Cuồng Thiểu Thiên Đế, liên miên không dứt, nó có thể cung cấp lực lượng không ngừng nghỉ cho gã.

    Trông thấy Thiên Mệnh treo cao làm một số Thượng Thần hâm mộ. Thượng Thần chưa chắc yếu hơn Đại Đế Tiên Vương, thậm chí có Thượng Thần mạnh hơn Đại Đế Tiên Vương. Nhưng Thượng Thần cùng một đẳng cấp trả giá cố gắng nhiều hơn Đại Đế Tiên Vương.

    Trong lòng nhiều người cho rằng Đại Đế Tiên Vương đã định trước là thiên chi kiêu tử, bọn họ có được Thiên Mệnh mà Thượng Thần không thể có.

    Trông thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế dùng ba thanh đế kiếm, đây là binh khí mạnh nhất của gã, hơn nữa Thiên Mệnh treo cao, Thích Hồn Lâm cũng không dám khinh thường lấy ra báu vật áp đáy hòm của mình.

    Ong ong ong ong ong!

    Người Thích Hồn Lâm tỏa hoàng khí, ánh sáng vàng nhạt tràn ngập trong thiên địa.

    Đinh đinh đinh đinh đinh!

    Trong tích tắc Thích Hồn Lâm đã khoác bộ sáo trang.

    Thích Hồn Lâm đầu độ hoàng quan, thân khoác triêu y, tay cầm ngọc hốt, bên hông treo bảo bội. Thích Hồn Lâm như biến thành người khác, một hoàng giả, xẫ mà uy nghiêm.

    Đây là Hoàng Triều sáo trang của Thích Hồn Lâm, sáo trang cam võ hậu thiên, có tổng cộng tám món.

    Bộ sáo trang như thế không xuất sắc gì, vì cực hạn của sáo trang cam võ hậu thiên là ba mươi Đạo Phôi. Bộ sáo trang của Thích Hồn Lâm có tám Đạo Phôi, cỡ trung bình.

    Thích Hồn Lâm có được ba đồ đằng vốn nên sở hữu binh khí mạnh hơn, ví dụ như Cuồng Thiểu Thiên Đế có đạo binh phẩm chất thiên phong.

    Nhưng Thích Hồn Lâm luôn tế luyện Hoàng Triều sáo trang này, có thể nói bộ Hoàng Triều sáo trang cùng với gã hơn nửa đời người. Thích Hồn Lâm tế luyện sáo trang này đến cực hạn đẳng cấp của gã, trở thành sáo trang cam võ cảnh giới Thượng Thần.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, ba đồ đằng của Thích Hồn Lâm bắn lên cao, ba đồ đằng quấn quýt nhau nháy mắt thành bộ. Trong ba đồ đằng thành bộ như ẩn chứa Hỗn Độn chi khí vô cùng tận, trong hỗn độn tuyên hoành đại đạo thuộc về Thượng Thần.

    Tuy Thiên Mệnh của Cuồng Thiểu Thiên Đế khiến người hâm mộ nhưng Thích Hồn Lâm có ba đồ đằng thành bộ chưa chắc kém hơn.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế hét to một tiếng:

    – Chém!

    Đinh!

    Kiếm ngân không dứt, tiếng kiếm có thể tan vỡ vạn vực. Khi nhát kiếm chém xuống, ba thanh đế kiếm nháy mắt kết hợp một kiếm, tam kiếm hợp nhất. Khi một kiếm chém xuống vượt qua vạn giới, kiếm quang vô địch.

    Phập! Phập! Phập!

    Các thanh âm là tiếng kiếm quang quét qua vũ trụ thì chém bể cá ngôi sao.

    Đinh!

    Nhát kiếm sáng choang chém thẳng đến, nhát kiếm này là đạo Đại Đế trấn sát, không có chiêu thức hoa lệ biến đổi mà trực tiếp trấn sát. Trước nhát kiếm này ngươi không có chỗ trốn, dù ngươi chạy ra trăm vạn dặm, ngàn vạn thì kết quả như nhau, bị nhát kiếm này trấn sát.

    Khủng bố hơn là Thiên Mệnh tỏa sáng rực rỡ kèm theo nhát kiếm, nghĩa là Thiên Mệnh liên tục cung cấp lực lượng vô địch cho nhát kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Đối diện nhát kiếm chém tới, Thích Hồn Lâm không dám sơ sẩy, biểu tình trầm trọng, ra chiêu cẩn thận.

    Thích Hồn Lâm thét dài:

    – Thiên Đế, ăn một chiêu của ta!

    Tay đè ngọc hốt xuống, Thích Hồn Lâm cúi đầu từ xa.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, ngọc hốt trong tay Thích Hồn Lâm bỗng chốc biến ra sơn mạch ức vạn dặm, sơn mạch tỏa ánh sáng ôn nhuận, là ngọc mạch.

    Tòa ngọc mạch to lớn hơn ức vạn dặm như thành sơn mạch dài nhất, to nhất thế gian. Trong sơn mạch này chứa một thế giới, bên trong có núi sông vô cùng vô tận, có trời trăng nhô lặn, có vì sao ngân hà vờn quanh. Sơn mạch như thế đã tự thành một thế giới.

    Bùm!

    Nhát kiếm chém vào sơn mạch to, hỏa hoa tung tóe, đá vụn bay đầy. Sơn mạch lớn nứt ra cái khe vô cùng thô to.

    Nhưng sơn mạch đã tự thành một thế giới, dù bị kiếm chém nứt lại vang chuỗi tiếng gầm rú, thế giới này dời núi lấp biển khép lại khe hở.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. hongthienvu