↑ ↓

Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3185 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    134,611
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2949: Thượng Thần quyết đấu Đại Đế (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thích Hồn Lâm không hề tức giận vì lời Cuồng Thiểu Thiên Đế nói, bình tĩnh cười nói:

    – Đúng vậy, trước kia ta ở Bắc Cương chỉ là vô danh tiểu tốt, sô với ngươi tên chấn động thiên địa thì thật là bé nhỏ không đáng kể, trước kia ngươi đã không địch thủ trong cùng thế hệ.

    Nghe Thích Hồn Lâm nói, nhóm Võ Thất ngạc nhiên. Không ngờ Thích Hồn Lâm và Cuồng Thiểu Thiên Đế cùng một thời đại.

    Nhóm Võ Thất đã hiểu tại sao Thích Hồn Lâm rành sự tích của Cuồng Thiểu Thiên Đế vậy, thì ra hai người sinh cùng một thời đại.

    Ánh mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế sắc bén lộ ra sát khí:

    – Ha, trước kia chỉ là vô danh tiểu tốt nhưng hôm nay dám ngông cuồng trước mặt ta. Lúc trước ở Thổ thành ta nói một câu cũng làm ngươi sợ vỡ mật rồi.

    Chuyện này là cái gai trong lòng Cuồng Thiểu Thiên Đế, trước kia gã là thiên tài tuyệt thế, ngạo thị cửu thiên thập địa, lúc dó gã không có địch thủ trong cùng thế hệ.

    Thích Hồn Lâm cùng thời kỳ chỉ là tôm tép không tiếng tăm gì, khổ sở cầu đạo trong Thổ thành.

    Ngẫm lại xem, lúc đó Cuồng Thiểu Thiên Đế đã là cao cao tại thượng, phong quang vô hạn. Thích Hồn Lâm thì lăn lộn vì sinh tồn.

    Nhưng bao nhiêu năm qua đi, Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh, Thích Hồn Lâm là Thượng Thần có ba đồ đằng.

    Chênh lệch khiến Cuồng Thiểu Thiên Đế khó chịu, nếu gã là Đại Đế có mười hai Thiên Mệnh thì sẽ như trước kia coi rẻ Thích Hồn Lâm.

    Đáng tiếc, hiện tại Thích Hồn Lâm ngang hàng với Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Thích Hồn Lâm không tức giận, cũng không cảm thấy có gì mất mặt:

    – Đúng vậy!

    Thích Hồn Lâm cười nói:

    – Ta nhớ lúc ngươi đến Bắc Cương thì phong quang vô hạn, công chúa Bắc Cương tự mình theo cùng. Ngươi vừa ra tay liền đánh bại Bắc Cương bát hùng. Ta muốn bái vào môn hạ thành chủ Thổ thành nhưng không cửa. Trước kia phong quang của Cuồng Thiểu khiến vô số cùng thế hệ hâm mộ.

    Nghe Thích Hồn Lâm kể, nhóm Võ Thất thấy thác loạn.

    Trước kia Cuồng Thiểu Thiên Đế tuyệt thế vô song, phong quang vô hạn, có thể nói là số một trong cùng thế hệ. Ở thời đại đó Thích Hồn Lâm là cái đinh gì? Thích Hồn Lâm chỉ là con kiến trong mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Nhưng bây giờ Thích Hồn Lâm đã có thực lực cường đại, đủ để ngang hàng với Cuồng Thiểu Thiên Đế, thậm chí mạnh hơn gã.

    Tình hình này khiến người cảm thán, thời gian thật sự có thể thay đổi mọi thứ.

    Làm đám người Võ Thất thầm rung động, thiên phú không đại biểu hết thảy. Cuồng Thiểu Thiên Đế ghê gớm không? Thiên phú cao khó ai sánh bằng, nhưng ngươi lưu lạc thành Đại Đế một Thiên Mệnh.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế trên cao nhìn xuống Thích Hồn Lâm:

    – Nghĩ tình cùng thời, ta không làm khó dễ ngươi, nhưng ba tiểu bối này phải ở lại. Ngươi có thể một mình rời đi.

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, chỉ e khó nghe theo.

    Thích Hồn Lâm mỉm cười nói:

    – Nếu Thiên Đế nhân từ tha cho tiểu bối thì tiểu lão vô cùng cảm kích.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười khẩy nói:

    – Chuyện này không theo ý ngươi được!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế khí thế khiếp người lạnh lùng nói:

    – Chuyện này không theo ý ngươi, bây giờ ngươi đi còn kịp.

    Thích Hồn Lâm mỉm cười nói:

    – Nếu vậy thì tiểu lão không biết tự lượng sức mình xin lĩnh giáo khoáng cổ thần thuật của Thiên Đế, được chiêm ngưỡng phong thái Đại Đế.

    Tuy Cuồng Thiểu Thiên Đế là vị Đại Đế nhưng chỉ có một Thiên Mệnh, dù thiên phú cao mấy, gã lợi hại tới đâu cũng cực hạn ở một Thiên Mệnh. Cuồng Thiểu Thiên Đế có mạnh cũng chỉ miễn cưỡng khiêu chiến được Đại Đế Tiên Vương một, hai Thiên Mệnh là cùng, không thể vượt qua Đại Đế Tiên Vương có hai Thiên Mệnh.

    Thích Hồn Lâm không dễ chọc, vốn là Thượng Thần ba đồ đằng, hơn nữa đồ đằng thành. Thực lực của Thích Hồn Lâm thuộc đỉnh cao trong Thượng Thần ba đồ đằng.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế giận dữ trợn mắt, đôi mắt nóng cháy:

    – Tốt, ta chờ xem cái mấy năm nay ngươi học dược bao nhiêu lĩnh ngộ ghê gớm!

    Một vị Đại Đế Tiên Vương không dễ tức giận, không dễ nổi khùng. Nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế thì khác, cuộc đời gã suôn sẻ, trừ lần Quy Phàm Cổ Thần ra gã không ăn đau khổ gì. Cuộc đời Cuồng Thiểu Thiên Đế thuận buồm xuôi gió, gã là thiên chi kiêu tử.

    Người bình thường không dễ kích thích Cuồng Thiểu Thiên Đế, khó chọc gã điên tiết.

    Nhưng Thích Hồn Lâm thì khác, vì là người cùng thời đại với gã. Trước kia Cuồng Thiểu Thiên Đế uy chấn thiên hạ, phong quang vô hạn thì Thích Hồn Lâm qua là vô danh tiểu tốt, một con kiến cực khổ vất vả vì sinh tồn.

    Nói câu khó nghe là trước kia Thích Hồn Lâm không có can đảm nói chuyện trước mặt Cuồng Thiểu Thiên Đế, thấy gã là sẽ run cmà cập.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế không thèm để Thích Hồn Lâm vào mắt, con kiến không có tư cách lọt vào mắt hắn. Hôm nay con kiến ngang hàng với gã, còn lên tiếng khiêu khích, nó kích thích dây thần kinh yếu ớt sâu trong tâm hồn lão nhân.

    Hảo hán không nhắc sự tích anh dũng ngày xưa, đây là đả kích vô cùng trí mạng cho thiên tài vô địch một thế hệ. Nên khi Thích Hồn Lâm bày ra tư thế vừa đúng, hơi khiêu khích thì Cuồng Thiểu Thiên Đế nổi giận.

    Cảm giác này giống như con kiến trước kia bị Cuồng Thiểu Thiên Đế giẫm dưới chân hôm nay có thể coi rẻ gã, thậm chí nhìn xuống gã.

    Thích Hồn Lâm không sợ hãi trước cơn giận của Cuồng Thiểu Thiên Đế:

    – Vậy xin Thiên Đế chỉ giáo cho.

    Nếu là Đại Đế Tiên Vương hai Thiên Mệnh thì Thích Hồn Lâm còn nhún nhường, nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế chưa chắc mạnh hơn vậy thì Thích Hồn Lâm cần gì sợ?

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tức giận quát, mắt sáng rực:

    – Ăn một chiêu của ta!

    Đinh!

    Tiếng đao ngân, mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế bắn ra ánh sáng nháy mắt hóa thành thần đao.

    Cùng với tiếng đao ngân, hai thanh thần đao dài vạn trượng trái phải giao nhau như sao băng chém xuống, đao ngân xé trời chém tới trước mặt Thích Hồn Lâm.

    Trường đao kéo vệt dài, đao quang không gì sánh bằng, đao chưa chém xuống đã nghe tiếng bùm, mặt đất nứt ra.

    Đại Đế có khác, cho dù là một Thiên Mệnh, chỉ cần mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế lóe một cái là có thể giết một cường giả cảnh giới Đạo Thiên.

    Khi trường đao chém tới, Thích Hồn Lâm không kinh không hoảng.

    Ong ong ong ong ong!

    Pháp tắc chuyển động đan xen thành cự thuẫn che trước mặt Thích Hồn Lâm.

    Bùm!

    Hai cây trường đao chém vào cự thuẫn pháp tắc, cát bụi bay bổng. Có tiếng giòn gãy, mặt đất nứt rạn, cự thuẫn pháp tắc vẫn sừng sững.

    Rõ ràng Thích Hồn Lâm đỡ một kích của Cuồng Thiểu Thiên Đế không khó, thực lực hai bên ít ra ngang ngửa. Thích Hồn Lâm không yếu hơn Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Mặt Cuồng Thiểu Thiên Đế lạnh như băng, mắt long lên, trong đôi mắt sáng lộ ra sát khí đáng sợ:

    – Xem ra mấy năm nay ngươi học được nhiều bản lĩnh!

    Trận chiến hấp dẫn nhiều người chú ý, trong Viễn Hoang không chỉ có nhiều cường giả tu sĩ còn có khá đông Thượng Thần. Nên khi trận chiến bắt đầu đã hút nhiều ánh mắt, nhiều người xì xầm bán tán cuộc chiến này.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tuy rằng chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh nhưng nổi tiếng như cồn, nhiều người biết gã. Ngược lại Thích Hồn Lâm Thượng Thần khá điệu thấp, ít ai biết đến.

    Đương nhiên trông thấy một vị Thượng Thần cùng Đại Đế Tiên Vương quyết đấu dẫn đến rất nhiều người cảm thấy hứng thú. Đại Đế Tiên Vương thấp vị và Thượng Thần bình thường, rốt cuộc là ai mạnh ai yếu? Đề tài luôn đáng giá thảo luận và tranh cãi.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    134,611
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2950: Thượng Thần quyết đấu Đại Đế (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Tạm được.

    Thích Hồn Lâm không đắc ý, không e ngại, trước lời Cuồng Thiểu Thiên Đế nói, thản nhiên nói:

    – Chỉ miễn cưỡng cầu sinh được.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế rống to:

    – Phá!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đâm một chỉ.

    Ong ong ong ong ong!

    Chỉ vượt qua thời gian, chỉ hóa thành một kích sắc bén nhất. Trong khoảnh khắc đó một chỉ tựa như thần châm đâm thẳng tới.

    Cự thuẫn pháp tắc của Thích Hồn Lâm giơ cao nghênh đón chỉ đâm tới.

    Bùm!

    Chỉ đâm trúng chỗ yếu nhất của cự thuẫn pháp tắc, cự thuẫn thoáng chốc tan vỡ.

    Như Thích Hồn Lâm đã nói, thiên phú của Cuồng Thiểu Thiên Đế cao khiến người hâm mộ kính sợ, thiên phú tuyệt thế vô song khiến gã trong thời gian ngắn nhất phá giải chiêu thức của kẻ địch.

    Cự thuãn pháp tắc bị phá nhưng Thích Hồn Lâm không kinh hoàng, ung dung nói:

    – Thiên Đế thật ghê gớm, một chiêu phá địch.

    Thích Hồn Lâm chậm rãi lấy ra binh khí của mình.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế có thiên phú siêu cao có thể phá chiêu tức của người nhưng Thích Hồn Lâm không ăn chay, trong năm tháng dài dòng đã lần mò lăn lộn, bò trong máu trong đao, trải qua vô số nguy hiểm và sống chết khiến Thích Hồn Lâm tích lũy kinh nghiệm vô cùng phong phú.

    Đôi mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế lạnh băng vẫn hùng hổ dọa người, sát khí hừng hực:

    – Chờ bổn tọa chém đầu của ngươi xuống thì ngươi sẽ biết cái gì gọi là một chiêu phá địch.

    Có cường giả tu sĩ từ xa nhìn cảnh đó thì nín thở. Một số Thượng Thần lắc đầu, bao nhiêu năm qua đi nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế không thay đổi, vẫn cứ kiêu ngạo gang ngược, hùng hổ dọa người.

    Một ít Thượng Thần trong lòng hừ lạnh. Trước kia Quy Phàm Cổ Thần cho Cuồng Thiểu Thiên Đế bài học chưa đủ đau, gã cần bị người dạy dỗ thêm.

    Đam Thượng Thần chỉ nghĩ trong lòng chứ không muốn đi chọc vào Cuồng Thiểu Thiên Đế, vì sau lưng gã có ba Đại Đế trong gia tộc. Quan trọng nhất là Cuồng Thiểu Thiên Đế tham gia Tiểu Hưởng Tiêu Binh đoàn, binh đoàn này có mấy Đại Đế Tiên Vương bắt tay chặt chẽ, chọc một cái thì nguyên ổ tuôn ra.

    Đối diện tình huống như vậy đa số Thượng Thần đều không mốn chọc vào, trừ phi những Thượng Thần cực mạnh, đoàn độ sau lưng cũng cứng, không thì chém một Cuồng Thiểu Thiên Đế không thành vấn đề, đâm vào tổ ong như Tiểu Hưởng Tiêu Binh đoàn mới rắc rối.

    Đinh!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế chậm rãi rút ra ba thanh trường kiếm sau lưng mình ra. Ba thanh trường kiếm chậm rãi ra khỏi vỏ, nháy mắt ánh sáng chiếu gắp cửu châu.

    Ánh sáng từ ba thanh trường kiếm chiếu khắp vạn giới Thập Tam Châu, mỗi một lũ ánh sáng đều rực rỡ chói mắt, mắt thường không chịu nổi ánh sáng đó, chỉ có thể mở thiên nhãn ra.

    Nhìn ba thanh trường kiếm, rất nhiều người lòng lạnh lẽo. Vì ba trường kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế ra có ý nghĩa khác đi.

    Thấy ba thanh trường kiếm chậm rãi ra khỏi võ, biểu tình Thích Hồn Lâm trở nên trầm trọng, không hề khinh địch.

    Ba thanh trường kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế là ba binh Thiên Đế, tuy nó không phải sáo trang thuộc về tiên thiên Đại Đế đạo binh, hơn nữa là thiên phong phẩm chất.

    Tiên thiên Đạo Phôi là khởi bước của đẳng cấp Đạo Tôn, phẩm chất thấp nhất là tương kim, Đạo Phôi đẳng cấp tiên thiên Đại Đế thì chỉ có phẩm chất thiên phong.

    Một đạo binh đại đạo tiên thiên, còn là phẩm chất thiên phong, đạo binh như thế tương đương sức chiến đấu của hai Đại Đế Tiên Vương, ít nhất là về mặt lý luận.

    Ba thanh trường kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế đều là đạo binh tiên thiên, dù chúng không thành bộ nhưng ba thanh trường kiếm cực kỳ cân bằng, uy lực trường kiếm tăng mấy bậc.

    Nên khi ba thanh trường kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế rút khỏi vỏ tức là một chiêu vô địch, vừa ra tay nhất định tuyệt sát.

    Đối mặt tình huống đó Thích Hồn Lâm không dám khinh thường, lấy ra binh khí mạnh nhất trong đời chuẩn bị chiến ra cao thấp với Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Tuy rằng Thích Hồn Lâm không phải loại người cao điệu nhưng nếu Cuồng Thiểu Thiên Đế muốn chiến thì gã vui lòng nhận. Với Thích Hồn Lâm thì đánh một trận cùng Cuồng Thiểu Thiên Đế có ý nghĩa cực kỳ to lớn.

    Không chỉ Thích Hồn Lâm nghĩ vậy, Thượng Thần quen biết gã đứng xa xem cũng cùng ý nghĩ.

    Thích Hồn Lâm và Cuồng Thiểu Thiên Đế đánh nhau, một Thiên Mệnh quyết đấu ba đồ đằng thành bộ, từ ý nghĩa nào đó có thể đặt vào luận điệu mạnh yếu của Thượng Thần bình thường và Đại Đế thấp vị. Sau trận chiến này biện luận sẽ có tiêu chuẩn.

    Quan trọng nhất là Thích Hồn Lâm và Cuồng Thiểu Thiên Đế cùng thời đại, hai bên sống qua năm rộng tháng dài, trải qua từng thời đại. Cuộc chiến giữa hai người có tính tham khảo lớn.

    Mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế nóng rực chiếu khắp thiên địa, giọng như chuông đồng hùng hổ đáng sợ:

    – Hôm nay không chém đầu ngươi xuống thì kiếm không quay về!

    Từ lúc Cuồng Thiểu Thiên Đế trẻ tuổi đến bây giờ từng thời đại qua đi nhưng tính cách ngông cuồng kiêu ngạo chưa từng thay đổi.

    Trước thái độ hùng hổ của Cuồng Thiểu Thiên Đế, Thích Hồn Lâm không tiện không kiêu, lạnh nhạt nói:

    – Tiểu lão xin được lĩnh giáo thuật vô địch của Thích Hồn Lâm, xem phong thái khoáng thế của thiên tài vô địch trước kia.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế bỗng chốc nổi khùng lên:

    – Giết không tha!

    Tiếng rống to vang vọng thiên địa, mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế tuôn ra thần quang. Thiên Mệnh của Cuồng Thiểu Thiên Đế lơ lửng trên bầu trời bỗng chốc rực rỡ, lực lượng tràn ngập Thiên Mệnh khiến người không thở nổi.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế gầm lên, miệng phun chân ngôn, một câu nói trở thành vô thượng, như muốn đinh sát Thích Hồn Lâm tại chỗ.

    Vì Thích Hồn Lâm nói một câu đâm trúng dây thần kinh sâu trong lòng Cuồng Thiểu Thiên Đế. Thiên tài vô địch trước kia, Cuồng Thiểu Thiên Đế nghe rất chói tai, làm gã khùng lên.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế chưa nói xong đột nhiên trời sụp đất nứt, không gian lung lay. Mọi người chưa hiểu có chuyện gì thì bầu trời rậm rạp các đốm.

    Ầm!

    Tiếng nổ vang bên tai không dứt, thiên địa lắc lư. Đốm rậm rạp trên bầu trời là các thần nhạc, núi gãy vô cùng to lớn, các ngôi sao lớn thiên thạch. Những thần phong, ngôi sao treo trên vũ trụ đột nhiên rớt xuống, nói đúng hơn là lao hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Thử nghĩ xem trong vũ trụ Viễn Hoang lơ lửng bao nhiêu là ngôi sao lớn, thần nhạc, nó là vũ trụ từng qua một kỷ nguyên. Vô số ngọn núi, tinh cầu tan vỡ, nhiều ngôi sao, thần phong còn sót lại treo cao lơ lửng.

    Đột nhiên tất cả ngôi sao lớn, thần phong bị bàn tay vô hình chộp lấy đập hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế thì uy lực khủng bố biết bao, tuyệt luân cỡ nào. Nhiều ngôi sao, thần phong ập đến đủ đụng hủy một thế giới, chìm mặt đất.

    Biến dị đột nhiên không khiến Cuồng Thiểu Thiên Đế kinh hoàng, gã hét to một tiếng:

    – Phá!

    Đinh!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế giơ ba thanh trường kiếm đẩy ngang.

    Keng!

    Kiếm ngân vạn vực chớp mắt quét qua ức vạn dặm, quét thiên địa phong vân.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Một chuỗi tiếng nổ vang lên, ba thanh trường kiếm quét qua, các ngôi sao, thần nhạc nát bấy, như gió cuốn mây tan. Thời gian ngắn ngủi các ngôi sao lớn, thần nhạc ập đến bị quét sạch sẽ, bầu trời lại trong lành.

    Cảnh tượng rất rung động hồn người, một kiếm san bằng ức không trung, lực lượng khủng bố biết bao. Chỉ Đại Đế Tiên Vương mới có lực lượng như vậy.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    134,611
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2951: Giơ tay đánh lui Đại Đế

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thần nhạc, ngôi sao lớn vô cùng mênh mông bị một kiếm ngắn ngủi quét sạch sẽ, người lần đầu tiên được thấy uy Đại Đế đều run rẩy.

    Giây sau Cuồng Thiểu Thiên Đế vụt xoay người, ánh mắt thoáng chốc tỏa định một hướng. Nơi đó có một người, một thanh niên, một thanh niên vẻ ngoài bình thường.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tỏa định thanh niên rồi ánh mắt âm trầm lạnh lùng nói:

    – Vừa rồi là ngươi ra tay!

    Mọi người nhìn theo hướng ánh mắt của Cuồng Thiểu Thiên Đế, thấy thanh niên. Ban đầu đám người cứ tưởng là Thích Hồn Lâm ra tay, không ngờ có người thứ ba xen vào.

    Thấy thanh niên nhưng ra tay tập kích một vị Đại Đế Tiên Vương khiến rất nhiều người hút ngụm khí lạnh, dám đánh lén Đại Đế Tiên Vương, quá to gan.

    Trông thấy thanh niên, có người nhận ra lai lịch ngay, hét to một tiếng:

    – Là đệ nhất hung nhân!

    Người biết Lý Thất Dạ thì nhìn nhau, cảm thấy rất bá khí:

    – Hung nhân có khác, không tầm thường. Đại Đế đích thân đến mà vẫn dám chọc vào, ra tay đánh lén, rất bá khí.

    Người đến là Lý Thất Dạ, hắn thản nhiên đứng đó.

    Trông thấy Lý Thất Dạ đến, Thích Hồn Lâm lặng im không lên tiếng lùi sang một bên. Thích Hồn Lâm biết Lý Thất Dạ mà ra tay thì tất cả đã thành kết cuộc.

    Mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế tỏa định Lý Thất Dạ, dù hắn chạy trốn tới đâu thì gã đều khóa lại tọa độ của hắn:

    – Rất to gan, thế nhưng dám đánh lén bổn tọa!

    Lý Thất Dạ cười khẽ:

    – Đánh lén?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Ngươi xem trọng mình quá, đây chỉ là cảnh cáo. Nếu ta muốn đánh lén ngươi thì ngươi không có cơ hội đánh trả.

    Lý Thất Dạ nói thản nhiên, đám người nghe xong quay sang nhìn nhau. Một số cường giả ở trong Viễn Hoang từ lâu không biết Lý Thất Dạ là thần thánh phương nào, bọn họ giật mình kêu lên:

    – Kiêu ngạo quá, dám nói như thế với Đại Đế.

    – Hắn kiêu ngạo không chỉ mới một, hai ngày.

    Thượng Thần từng ở Phật Dã xem Lý Thất Dạ ra tay lắc đầu nói:

    – Không thể dùng thường thức tính toán tiểu tử này, hắn kiêu ngạo có đạo lý của hắn.

    – Ha ha ha! Thú vị!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế không giận ngược lại cười to bảo:

    – Hiếm khi thấy người cuồng như vậy trong thế hệ trẻ. Ta xuất đạo đã lâu, hiếm khi thấy người ngông cuồng hơn ta, thú vị, rất thú vị. Tiểu tử, hãy báo tên ra.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Lý Thất Dạ.

    Lý Thất Dạ liếc Cuồng Thiểu Thiên Đế, bình tĩnh nói:

    – Ngươi đừng dát vàng lên mặt mình, ta là vô địch, còn ngươi thì không xứng. Ngươi có chút bản lĩnh cũng dám đi ra cuồng là ếch ngồi đáy giếng!

    – A!

    Mọi người nghẹn họng, xoe tròn mắt. Trên đời này ai dám nói Đại Đế Tiên Vương vô tri ngay trước mặt người đó, rõ là chỉ vào mũi mắng.

    Chuyện như vậy trước giờ chưa từng xảy ra, nhưng hôm nay diễn ra. Mọi người thấy thác loạn, một vị Đại Đế bị Lý Thất Dạ chỉ vào mũi mắng vô tri, bá khí khiến người không tìm được từ nào hình dung.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế bi mắng ngây người, dù người trong thiên hạ gai mắt gã nhưng không ai dám chỉ vào mũi mắng gã vô tri, hôm nay có người làm điều đó khiến gã không kịp phản ứng.

    – Tốt, rất can đảm!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tức giận cuồng cười:

    – Ngươi là tiểu tử được phật chủng trong Phật Dã đúng không? Vừa lúc bổn tọa cũn muốn có phật chủng! Đừng tưởng rằng ngươi vô địch trong Phật Dã thì có thể đi ngang ở Viễn Hoang! Hôm nay bổn tọa sẽ dạy ngươi cách làm người, khiến ngươi hiểu vô địch không phải nương tựa ngoại vật.

    – Thôi, loại trình độ con nít ba tuổi của ngươi đừng chỉ điểm cho ta. Vạn cổ đến nay có vô số thiên tài, thêm ngươi không nhiều, thiếu ngươi không ít.

    Lý Thất Dạ phất tay:

    – Ta không rảnh nói nhảm với ngươi, từ đâu đến thì lăn về đi, chúng ta đi.

    Lý Thất Dạ nói xong ngoắc nhóm Thích Hồn Lâm.

    Mọi người nghe Lý Thất Dạ nói mà hộc máu, Cuồng Thiểu Thiên Đế cũng vậy.

    So sánh Đại Đế Tiên Vương là con nít ba tuổi, thái độ của Lý Thất Dạ tỏ rõ không thèm để Cuồng Thiểu Thiên Đế vào mắt, gã chỉ là con chó con mèo trong mắt hắn.

    Tuy Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh nhưng gã không lưu lac tới cấp bậc chó mèo, xem thái độ của Lý Thất Dạ thì coi gã như chó mèo.

    – Bá khí như thế vạn cổ không có ai.

    Thượng Thần nghe xong cười khổ nói:

    – Kiêu ngạo thế này, vạn cổ ta chỉ phục đệ nhất hung nhân.

    Bị miệt thị trước mặt người trong thiên hạ, Cuồng Thiểu Thiên Đế tức ói máu, rống to:

    – Muốn chết!

    Đinh!

    Ba kiếm hợp nhất xuyên qua thời không đâm vào cổ họng Lý Thất Dạ.

    Một kiếm này quá nhanh, nhanh đến mức khiến người nhìn không rõ, chỉ có Thượng Thần cường đại mới xem rõ.

    Bốp!

    Khi kiếm đâm tới nơi thì bị hụt, Lý Thất Dạ không đứng đó.

    Bùm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, một mặt trời vô cùng to lớn xuất hiện ở đó.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Khi mặt trời xuất hiện thì tinh hỏa của mặt trời tàn phá thiên địa, vang tiếng xèo, mặt đất bị đốt thành tro bụi.

    Mặt trời đột nhiên xuất hiện làm nhiều người sợ hãi hồn vía lên may vội chạy trốn:

    – Mợ ơi!

    Thấy cảnh này có người nhìn ra manh mối:

    – Thứ không gian!

    Mặt trời và Cuồng Thiểu Thiên Đế đều trong thứ không gian, nhưng dù là thứ không gian thì mặt trời vẫn tàn phá tất cả, mặt đất bị đốt ra tro.

    Thích Hồn Lâm vội éo nhóm Tề Lâm Đế Nữ rời xa chiến trường.

    Đây là khống chế không gian, Lý Thất Dạ nháy mắt di động thứ không gian, dời mặt trời đến, làm Cuồng Thiểu Thiên Đế bị đốt trong mặt trời.

    Kiểu nắm giữ lực lượng không gian thế này khiến Thượng Thần cường đại thầm sợ hãi. Nắm giữ không gian tùy ý thế này giống như lĩnh chủ không gian.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Trong tiếng động inh ỏi, Cuồng Thiểu Thiên Đế thôn nạp thiên địa. Với lực lượng của Thiên Mệnh, Cuồng Thiểu Thiên Đế nuốt trọn nguyên mặt trời.

    – Tiểu tử, đây chỉ là ngoại đạo, muốn vô địch phải dựa vào lực lượng của chính mình.

    Người Cuồng Thiểu Thiên Đế tỏa sáng ngút trời như thể trong cơ thể gã có trăm ngàn vạn mặt trời chiếu sáng cửu thiên thập địa.

    Bùm!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế nháy mắt vượt qua không gian, thoáng chốc tan vỡ các thứ không gian chém vào Lý Thất Dạ đứng trên ngọn núi.

    Lý Thất Dạ lười để ý Cuồng Thiểu Thiên Đế:

    – Đi sang bên chơi bùn đi.

    Ong ong ong ong ong!

    Tử chương đặt dấu xuống đất.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Trong khoảnh khắc vang chuỗi thanh âm trời sụp đất nứt, các ngọn núi vỡ nát.

    Bộ xương to lớn không gì sánh bằng bò lên từ lòng đất. Khi xương trắng bò ra thì đầu đội thiên địa, chân đạp vạn vực.

    Bùm!

    Nó một chân đạp vỡ một ngọn núi.

    Bộ xương trắng trông như hình người, xem kỹ là con vượn lớn. Vượn to khiến người không tưởng tượng nổi, nó có thể tay nắm trời trắng, vớt biển cả.

    Cự vượn bạch cốt, thôn nhật nguyệt, chưởng tinh thần, chấp Càn Khôn. Khi xương to xuất hiện, mặt đất vỡ ra, xuất hiện khe nứt cực kỳ đáng sợ. Nó giơ chân lên đạp nát từng ngọn núi, khi nó đi dưới đất thì đầu độ ngôi sao, tiếng nổ ầm ầm, đỉnh đầu đụng nát các ngôi sao.

    Nhìn cự vượn bạch cốt to lớn, mọi người hút ngụm khí lạnh, rợn tóc gáy. Thần vượn to lớn như thế sống ở kỷ nguyên nào cũng sẽ là tồn tại khủng bố, sinh linh đứng trên đỉnh.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    134,611
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2952: Bạch cốt cự vượn

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Bùm!

    Hỏa hoa tung tóe, mỗi hỏa hoa có thể đánh xuyên mặt đất. Vô số hỏa hoa bắn ra như tận thế, nó rơi xuống đất làm vô sổ dung nham tuôn ra.

    Cảnh tượng khiến người sợ hãi, không dám tới gần. Thượng Thần cách xa chiến trường.

    Bạch cốt cự vượn xòe bàn tay to, năm xương ngón tay phong tuyệt thiên địa, nháy mắt chặn lại kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế. Bạch cốt cự vượn sừng sững không nhúc nhích, kiếm của Đại Đế không thể chặt đứt ngón tay nó.

    Ong ong ong ong ong!

    Tử ấn của Lý Thất Dạ hiển hiện, tử khí cuộn trào không dứt.

    Đinh đinh đinh đinh đinh!

    Là tiếng pháp tắc, dấu ấn tử chương rơi trên người bạch cốt cự vượn.

    Bạch cốt cự vượn rống to:

    – Gru!

    Vang tiếng xèo xèo, xương trắng hếu mọc da lông, trong thời gian ngắn một con vượn to sống nhảy xuất hiện trước mắt mọi người.

    Con vượn to lớn không gì sánh bằng, lông vàng kim, nhìn từ xa như núi vàng khổng lồ tỏa ánh sáng vàng rất hấp dẫn.

    Bạch cốt cự vượn to lớn không gì sánh bằng, nhìn nó vô cùng hùng vĩ, đôi mắt như hai mặt trời lấp lánh ánh sáng nóng cháy vô cùng. Cự vượn như vậy không cần động tác chiêu thức gì cũng có thể đánh nát đất đai.

    Bạch cốt cự vượn như thế sống lại, mọi người xoe tròn mắt. Trên đời có luân hồi sống lại, mọc thịt trên xương trắng sao?

    Đương nhiên bạch cốt cự vượn không thật sự hồi sinh, nhờ tử chương khiến nó trở về trạng thái trước kia, sự thật thì nó vẫn chỉ là xương trắng.

    Điều này không lừa được mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế:

    – Chỉ là ảo giác, không là gì!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế nhìn ra được cự vượn trước mắt chỉ là bộ xương tráng nên Thiên Mệnh uy lăng bát phương, lực lượng vô cùng vô tận trút xuống.

    Đinh!

    Kiếm ngân không dứt, ba thanh trường kiếm chém xuống, ba kiếm hợp nhất chém vạn đạo, diệt luân hồi, hủy ba ngàn thế giới. Với nhát kiếm này không kiếp sau, không luân hồi, tất cả thành mây khói.

    Cự vợn rống to:

    – Grao!

    Bạch cốt cự vượn há mồm phun ra ánh sáng trời trăng, ánh sáng bắn lên cao, ánh sáng chói lòa, mọi thứ trên đời bị lu mờ.

    Ánh sáng này là tinh hoa nhật nguyệt, đây không phải một tinh hoa nhật nguyệt mà là vô số trời trăng bị nuốt luyện hóa thành tinh hoa. Ánh sáng như thế có thể xuyên suốt dòng sông thời gian, uy lực vô cùng.

    Đinh!

    Ánh sáng trời trăng chặn lại ba thanh trường kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Lý Thất Dạ lười chú ý Cuồng Thiểu Thiên Đế, người như gã không đáng để hắn tốn thời gian.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Cứ chơi từ từ đi.

    Lý Thất Dạ nói xong ngoắc nhóm Thích Hồn Lâm, hắn xoay người đi.

    Thấy Lý Thất Dạ định đi, Cuồng Thiểu Thiên Đế hét to một tiếng:

    – Đi đâu?

    Đinh!

    Trường kiếm phá không, nguy nga vô thượng muốn chặn đường Lý Thất Dạ.

    Lý Thất Dạ từ đầu đến cuối không nhìn thẳng vào Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Xoẹt!

    Tiếng xé gió, trường kiếm chưa ngăn được Lý Thất Dạ thì ánh sáng trời trăng của cự vượn đã tới, vượt qua thời không bắn hướng Thiên Mệnh của Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế hoàn toàn biến sắc mặt.

    Đinh!

    Kiếm chém luân hồi, Cuồng Thiểu Thiên Đế không rảnh tay ngăn cản Lý Thất Dạ, gã chém nhát kiếm vào luồng sáng. Nếu Cuồng Thiểu Thiên Đế không quay lại tự cứu thì Thiên Mệnh sẽ bị tổn hại nặng.

    Với Đại Đế Tiên Vương thì Thiên Mệnh đại biểu cho hết thảy, nếu Thiên Mệnh bị tổn hại nặng khó tưởng tượng hậu quả.

    Thoáng chốc Cuồng Thiểu Thiên Đế và cự vượn đánh nhau, trơ mắt nhìn Lý Thất Dạ ung dung rời đi.

    Đám người chứng kiến rung động không nói nên lời. Trừ chính Đại Đế Tiên Vương ra mấy ai dám coi rẻ Đại Đế Tiên Vương như vậy?

    Huống chi Lý Thất Dạ chưa phong thần thành đế, hắn không chỉ coi khinh Cuồng Thiểu Thiên Đế, có thể nói hắn không thèm để gã vào mắt. Như Lý Thất Dạ đã nói, Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ là chó mèo trong mắt hắn.

    Lý Thất Dạ không chỉ nói, hắn cũng làm được, đây không phải vô địch ngông cuồng mà thật sự vô địch.

    Nên nhiều người rợn tóc gáy, Lý Thất Dạ này quá hung hãn.

    Nhìn bóng lưng Lý Thất Dạ khuất xa, có Thượng Thần tràn đầy nghi ngờ:

    – Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

    Một vãn bối vô danh dám coi rẻ Đại Đế Tiên Vương, dù chỉ có một Thiên Mệnh thì đó vẫn là Đại Đế Tiên Vương.

    Lý Thất Dạ rời khỏi, Thích Hồn Lâm vội mang nhóm Tề Lâm Đế Nữ đi theo.

    – Hi, hi, hi, đại ca vô địch, giơ tay một cái liền trấn áp Đại Đế Tiên Vương.

    Võ Thất đuổi theo há mồm nịnh Lý Thất Dạ, cười toe nói:

    – Sao đại ca không chém Cuồng Thiểu Thiên Đế đi? Để dựng uy danh vô thượng của đại ca.

    Lý Thất Dạ vô cảm trước lời nịnh hót, hờ hững liếc Võ Thất:

    – Ai cho ngươi rời đi?

    Bị Lý Thất Dạ liếc qua, Võ Thất ấp úng:

    – A!

    Thấy vậy Thích Hồn Lâm tiến lên xin tội, cứu Võ Thất thoát nạn:

    – Công tử, trách tiểu lão không chăm sóc chu toàn mới xảy ra chuyện như vậy.

    Lý Thất Dạ không nói, lạnh lùng liếc Thích Hồn Lâm làm gã sợ hãi, không nói tiếp được nữa.

    Thích Hồn Lâm là Thượng Thần ba đồ đằng, cuộc đời trải qua vô số sóng gió, sống chết, gặp bao nhiêu loại người. Giờ chỉ một ánh mắt của Lý Thất Dạ lại làm lòng Thích Hồn Lâm sợ hãi.

    Dù Thích Hồn Lâm là Thượng Thần, nhân vật thế hệ trước lúc này chỉ biết ngậm miệng, không dám lên tiếng. Thích Hồn Lâm như vãn brối, hai tay rũ xuống đứng sang bên, không dám bênh Võ Thất.

    – Rồi rồi rồi, là lỗi của ta.

    Võ Thất tim đập chân run cắn răng nói:

    – Là ta năn nỉ Thích tiền bối dẫn đi xem Cuồng Thiểu Thiên Đế, toàn là lỗi của ta.

    Ở trong nhà Võ Thất rất bướng bỉnh, các trưởng bối nhức đầu vì gã. Võ Thất nghịch ngợm da dày thịt béo, không sợ bị trưởng bối đánh nên đôi khi trưởng bối Long thành bó tay với gã.

    Nhưng Lý Thất Dạ liếc qua một cái là Võ Thất ngoan cố mấy cũng thầm run, gã như con nít làm sai chuyện ngoan ngoãn xin lỗi hắn.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Trong Viễn Hoang có nhiều quái vật khát máu, lần sau ta sẽ ném ngươi vào ổ cho ác ma ăn!

    Võ Thất không dám hó hé câu nào, phập phồng lo sợ cúi gằm mặt.

    Lý Thất Dạ làm biếng mắng bọn họ, tiếp tục tiến lên. Nhóm Thích Hồn Lâm lật đật chạy theo, không dám thở mạnh. Thoạt trông Lý Thất Dạ nhỏ tuổi hơn bọn họ nhưng giờ cả đám như vãn bối theo đuôi hắn.

    Đi sau lưng Lý Thất Dạ, Võ Phượng Ảnh khẽ hừ một tiếng vỗ sau đầu Võ Thất, lườm gã, nhỏ giọng mắng:

    – Tại ngươi sinh sư!

    Võ Thất hiếm khi không dám cãi lại, nếu là trước kia đã há mồm trêu chọc tỷ tỷ.

    Lý Thất Dạ dẫn nhóm Thích Hồn Lâm không đi sâu vào Viễn Hoang mà trở lại Số Hiệu Vạn Cổ.

    Khi Lý Thất Dạ quay về, thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ tự mình đón chào, nhưng hắn đột nhiên về làm thuyền trưởng rất bất ngờ.

    Lý Thất Dạ kêu nhóm Thích Hồn Lâm đi xuống, hắn nói với thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ:

    – Đại Đế Tiên Vương của các ngươi ở đâu?

    Thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ trả lời ngay:

    – Bẩm tiên trưởng, các bệ hạ đang trong động phủ. Bọn họ đã nghe theo tiên trưởng dặn dò, không dám dòm ngó.

    Lý Thất Dạ gật đầu, viết thư đưa cho thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ, lạnh nhạt nói:

    – Giao nó cho Đại Đế Tiên Vương các ngươi, nhanh.

    Thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ tim rớt cái bịch, cung kính cất thư.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    134,611
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2953: Lựa chọn của Thiên Hoàng Công Chúa (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ cẩn thận mà cẩn trọng nói:

    – Tiên trưởng yên tâm, tiểu nhân sẽ đưa đến ngay.

    Lý Thất Dạ phất tay:

    – Đi đi.

    Thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ sắp rời đi thì Lý Thất Dạ kêu lại, lạnh nhạt nói:

    – Phải rồi, nếu ngươi có đệ tử trong Viễn Hoang thì kêu bọn họ rút lui đi, nếu như ở đó đừng trách ta không nhắc một tiếng.

    – Tiểu nhân hiểu.

    Thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ tim rớt cái bịch, biết sắp xảy ra chuyện lớn, cung kính vái hướng Lý Thất Dạ, bỏ đi ngay.

    Thuyền trưởng Số Hiệu Vạn Cổ rời khỏi, Lý Thất Dạ đứng lên.

    Khi bọn họ rời khỏi Số Hiệu Vạn Cổ, Tề Lâm Đế Nữ hỏi:

    – Chúng ta đi đâu?

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Đi xem một Kim Qua thành Đại Đế.

    Đám người Thích Hồn Lâm lòng rung động, Kim Qua sắp thành Thiên Đế, Lý Thất Dạ cố tình đi lên vào lúc này.

    Võ Thất hưng phấn hỏi:

    – Ha, đại ca định đánh Kim Qua bầm dập sao?

    Võ Thất xoa tay nói:

    – Chờ khi Kim Qua thành tựu Thiên Đế rồi đại ca mới đánh hắn tả tơi, từ nay trên đời còn ai dám chọc vào đại ca? Ha, Kim Qua thành Đại Đế Tiên Vương vạn cổ đến nay thứ nhất mới vừa trở thành Thiên Đế bị người đè đầu đánh.

    Tưởng tượng cảnh đó làm Võ Thất hưng phấn, xem vị Thiên Đế bị người đánh răng rơi đầy đất khiến người rung động biết bao.

    Kim Qua thành đế trong Viễn Hoang là chuyện rất hiếm thấy, đây cũng xem như hợp tình hợp lý.

    Bởi vì lần đầu tiên thành đế bị nhóm Nhân Thánh thư kích, Kim Qua thất bại, bỏ lỡ cơ hội một lần. Vì lần này thành đế, có thể nói Chiến Vương thế gia tốn nhiều tâm huyết.

    Chiến Vương thế gia không chỉ mời tất cả lão tổ Thiên Đế của họ, Thiên tộc cũng được Đại Đế khác hứa hen, nếu cần thiết thì mọi người sẽ hộ đạo cho gã.

    Lần này Kim Qua thành đạo có các Đại Đế hộ đạo cho, có thể nói mọi sự an toàn. Nhưng Đại Đế Tiên Vương sẽ không dễ dàng rời khỏi Tham Tác chi địa, vì vậy Kim Qua thành đạo phải trong Tham Tác chi địa. Cuối cùng Chiến Vương thế gia chọn Viễn Hoang cho Kim Qua.

    Nơi Kim Qua thành đạo là trên thần nhạc siêu khổng lồ, Chiến Vương thế gia đã dựng cái đàn to cao cao. Đàn to như đóa sen khổng lồ nở rộ trên bầu trời, Kim Qua ở trong đó.

    Trăm vạn đại quân canh giữ nơi đây, thần nhạc bị vây chật kín không chừa kẽ hở. Chiến Vương thế gia khắc phù văn Đại Đế, bày ra chiến trận Đại Đế tuyệt thế vô song tại đây.

    Trừ trăm vạn đại quân bao kín thàn nhạc ra còn có các Thượng Thần của Chiến Vương thế gia tự mình tọa trấn ở mỗi cửa ải quan trọng.

    Thần nhạc như một thể toát ra khí túc sát khủng bố vô biên, bất cứ ai đến gần sẽ bị nghiền nát ngay.

    Vì có vụ thư kích lần trước nên Chiến Vương thế gia rất cẩn thận trong lần này, không cho phép bất cứ người nào thư kích Kim Qua chịu tải Thiên Mệnh.

    Vì vậy rất nhiều cường giả tu sĩ đến xem quá trình Kim Qua chịu tải Thiên Mệnh nhưng không ai được tới gần, mọi người nhìn từ xa, không hy vọng bị Chiến Vương thế gia coi là kẻ thù.

    Có trăm vạn đại quân bao vây, các Thượng Thần tự mình tọa trấn, ai mà rục rịch là sẽ bị giết ngay. Dù là Thượng Thần cũng không dám gây sự vào lúc này.

    Kẻ ngốc mấy cũng hiểu rằng vào phút then chốt này kiếm chuyện với Chiến Vương thế gia sẽ là thù không đội trời chung, Chiến Vương thế gia sẽ liều mạng chơi tới cùng.

    Nhưng lúc này có một người không hợp thời, trên thần nhạc đột nhiên xuất hiện một người. Người đó bước chậm đi hướng thần nhạc.

    Thần nhạc bây giờ vắng vẻ đìu hiu, một con muỗi bay tới gần cũng sẽ bị trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia theo dõi chứ đừng nói là người sống.

    Vì vậy khi một người xuất hiện đằng trước thần nhạc liền hấp dẫn ánh mắt của mọi người, dù là người quan sát từ xa hay trăm vạn đại quân vây kín thần nhạc.

    Trong khoảnh khắc các cặp mắt nhìn người kia chằm chằm, chỉ ánh mắt đã nhấn chìm người đến.

    Thấy người xuất hiện trước thần nhạc, có người nhận ra lai lịch ngay, hét to một tiếng:

    – Là đệ nhất hung nhân!

    Nhìn Lý Thất Dạ đột nhiên xuất hiện trước thần nhạc, mọi người hút ngụm khí lạnh. Lý Thất Dạ đến quá đúng lúc, hắn cố tình tới chỗ này ngay trước khi Kim Qua chịu tải Thiên Mệnh, đây tuyệt đối không phải trùng hợp.

    Lý Thất Dạ cùng Kim Qua có thù lớn, người trong thiên hạ đều biết. Trước đó Lý Thất Dạ và Kim Qua từng so đấu, giờ hắn lại đến, hỏi sao không khiến người kinh ngạc.

    Thấy Lý Thất Dạ xuất hiện tại đó, có người thì thào:

    – Đệ nhất hung nhân muốn trở thành Nhân Thánh thứ hai sao? Trước kia Nhân Thánh cùng cường giả bách tộc thư kích Kim Qua, hiện tại đệ nhất hung nhân cũng muốn lặp lại điều này?

    – Đệ nhất hung nhân dữ hơn Nhân Thánh nhiều. Nhân Thánh có nhóm Đạp Tinh Thượng Thần hết sức trợ giúp.

    Một lão tổ đại giáo cười khổ nói:

    – Giờ đệ nhất hung nhân đơn độc một mình, hung hãn như thế thì Nhân Thánh cũng không cách nào so sánh bằng.

    Khi Lý Thất Dạ đứng trước thần nhạc. Trong phút chốc mọi người đều ngừng thở, cảm thấy bão sắp đến, địa chiến kinh thiên động địa sắp tới.

    Chính trăm vạn đại quân của Chiến Vương thế gia cũng căng thẳng, các cặp mắt nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm. Không nói tới trăm vạn đại quân, các Thượng Thần của Chiến Vương thế gia cũng căng thẳng thần kinh, mắt bọn họ sáng ngời nhìn Lý Thất Dạ chăm chú.

    Bi trăm vạn đại quân nhìn, các Thượng Thần không rời mắt nhưng Lý Thất Dạ ung dung, hắn ngước nhìn Kim Qua trên trời.

    Kim Qua đã đứng trên đàn to, tập trung tất cả tinh thần chờ đợi Thiên Mệnh đến. Bầu trời rực rỡ chảy xuôi ánh sáng lấp lánh như vô cùng vô tận sự sống Thập Tam Châu tụ tập tại đây.

    Kim Qua hết sức ứng dối Thiên Mệnh sắp đến, gã là người có dã tâm, gã không đơn giản chịu tải Thiên Mệnh còn muốn một lần chịu tải bốn Thiên Mệnh.

    Với Đại Đế Tiên Vương Thập Tam Châu thì một lần chịu tải bốn Thiên Mệnh là một loại cực hạn, bởi vì Đại Đế Tiên Vương trong một thời đại chỉ có ba cơ hội chịu tải Thiên Mệnh. Nếu một lần chịu tải bốn Thiên Mệnh tức là có cơ hội trở thành Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh.

    Kim Qua đã bỏ lỡ cơ hội một lần nhưng gã có dã tâm lớn, cho gã hai lần chịu tải bốn Thiên Mệnh thì gã sẽ trở thành Đại Đế Tiên Vương tám Thiên Mệnh.

    Lý Thất Dạ thu về tầm mắt, cười cười đi hướng thần nhạc, thản nhiên như không. Trăm vạn đại quân trước mắt như không tồn tại với Lý Thất Dạ.

    Ầm!

    Thanh âm xếp hàng ngay ngắn vang lên, tất cả cường giả trăm vạn đại quân cùng lúc điều chỉnh phương hướng nhắm ngay Lý Thất Dạ.

    trăm vạn đại quân giương cung bạt kiếm, khí túc sát tràn ngập thiên địa, khiến vô số cường giả run rẩy.

    Thấy cảnh này có người thì thào:

    – Sắp chiến rồi.

    Chợt một thanh âm trong trẻo vang lên:

    – Khoan đã!

    Có người lộ mặt trong thiên quân vạn mã.

    Đó là một nữ nhân phong hoa tuyệt thế, trên đầu treo cao ba đồ đằng, nàng mặc giáp, tay cầm chiến qua, khoác nhung trang, thần thái cực kỳ trang trọng.

    Thấy nữ nhân lộ mặt, đám người giật mình kêu lên:

    – Là Thiên Hoàng Công Chúa!

    Khiến người ngạc nhiên là Thiên Hoàng Công Chúa chính là Thượng Thần có ba đồ đằng.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)