↑ ↓

 Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3200 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,746
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2944: Thánh Nhân (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Lão nhân có mái tóc xám xõa trên vai, tóc xám khô héo tựa như mất đi sức sống, đã không còn sinh mệnh.

    Hai bên xương sườn lão nhân mọc đôi cánh, nhưng cánh héo rũ, lông chim xám không chút ánh sáng. Đôi cánh rũ sau lưng lão nhân như thể không có lực lượng chống đỡ.

    Lão nhân ngồi đó, mắt khép như đang ngủ, nhìn thoáng qua tưởng lão đã chết, chết ức vạn năm rồi.

    Lý Thất Dạ nhoẻn miệng cười nhìn lão nhân, lấy cái đệm ngồi xuống cách trước mặt lão không xa.

    Lý Thất Dạ ngồi xuống rồi nhìn quanh, cảm thán rằng:

    – Hơi thở thần thánh chỗ ngươi lại yếu một chút.

    Lão nhân mở đôi mắt ra, khi lão mở mắt thì ánh sáng nở rộ, từng luồng sáng bừng lên như một thế giới mới sinh ra. Khi lão nhân mở mắt là sáng tạo ba ngàn thế giới.

    Nhưng từng luồng sáng nhanh chóng biến mất, đôi mắt già nua khiến người xem rõ đây là mắt già đục ngầu, đục đến không xem rõ thế gian.

    Lão nhân mở miệng hỏi:

    – Ngươi không sợ ta đã thay đổi sao?

    Lão nhân nói chuyện thều thào như thể hấp hối.

    – Thay đổi? Có thể biến đổi thế nào?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Đạo tâm của ngươi đã trui rèn hơn một nửa kỷ nguyên, ngươi vượt qua năm tháng tàn nhẫn nhất, trong kỷ nguyên vỡ nát này ngươi còn cái gì để thay đổi? Nó đã không thuộc về thế giới của các ngươi.

    Lão nhân thì thào:

    – Nói cũng đúng.

    Lúc này lão nhân mới chính thức chính cẩn thận đánh giá Lý Thất Dạ, nói:

    – Đời này ngươi không chỉ lấy lại chân thân còn có mấy bộ Thiên Thư.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Toàn là vật ngoài thân, chỉ có thể phụ trợ. Một trái tim đạo tâm đủ cho ta chìm nổi vạn cổ.

    Lão nhân khẽ nói:

    – Tiếc rằng có bao nhiêu vị tiên hiền giống như ngươi không quên tấm lòng ban đầu. Thời gian càng lâu càng dễ quên mình vì cái gì, không nhớ được lúc mình còn trẻ.

    – Chính ngươi cũng không quên tấm lòng ban đầu.

    Lý Thất Dạ cười khẽ nói:

    – Ngươi luôn đều là ngươi, cái chết không thay đổi được ngươi, ngươi vẫn là Thánh Nhân luôn đối kháng chiến tranh.

    Lão nhân nghe Lý Thất Dạ nói, mỉm cười, lão toát ra khí độ trung chính bình hòa.

    Lão nhân mỉm cười hiền hòa nói:

    – Đã lâu không gặp, lão bằng hữu.

    Lý Thất Dạ thoải mái đáp lại:

    – Đã lâu không gặp, lão bằng hữu.

    Lý Thất Dạ cảm thán rằng:

    – Thời gian trôi qua mang đi mọi thứ trên đời nhưng không thể mang theo đạo tâm của ngươi và ta.

    Lão nhân ôn hòa nói:

    – Đại đạo xa xôi, chỉ đạo tâm của ngươi có thể thấy tia sáng le lói. Thế giới của ngươi. Kỷ nguyên của ngươi đều ký thác trên người ngươi, bằng hữu của ta.

    – Ngươi suy nghĩ nhiều.

    Lý Thất Dạ bật cười, nói:

    – Ngươi là ngươi, ta là ta. Ngươi là Thánh Nhân, ta là ác ma. Ngươi có thể cứu thế, ta chỉ là người qua đường. Thế giới to lớn nưng chỉ là bèo trôi trong mắt ta.

    – Đó chỉ là ngươi nghĩ vậy.

    Lão nhân nói:

    – Ta nhập thế làm thánh, đối kháng hắc ám, cứu chuộc đại thế. Ngươi nhập thế vì cuồng, chỉ vì cuộc chiến chung cực, nhưng đi đến cuối cùng ngươi và ta đại đạo cùng lối, chẳng qua đạo pháp khác biệt.

    Lý Thất Dạ chỉ cười không cãi lại, hai người gặp nhau như huynh đệ, như thân nhân, bọn họ có cảm giác vô cùng thân thiết, vì hai người là đồng loại.

    Tục ngữ nói rất đúng, khuynh cái như cố, bạch thủ như tân là đang nói về hai người.

    Cả hai cùng một loại tồn tại, đều có đạo tâm vô cùng kiên định, tốn hơn phân nửa kỷ nguyên anh dũng tiến lên vì một mục tiêu. Bọn họ được đến nhiều, mất đi càng nhiều, nhưng không bao giờ quay đầu, chưa từng hối hận, vẫn dũng cảm tiến tới.

    Đối với bọn họ thì tuổi tác không phải lạch trời khó vượt qua. Lão nhân lớn hơn Lý Thất Dạ đến không đếm tuổi được, lão là người sống sót của một kỷ nguyên xa xôi, luôn ở chỗ này sống đến bây giờ, nhưng bọn họ lại ngang hàng luận đạo, tương giao tương tri.

    Lão nhân ôn hòa nói:

    – E rằng ta sắp không được, năm tháng dài lâu.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Yên tâm đi, tuy rằng chỗ ngươi không còn thánh quan nhưng thần thánh như ngươi muốn sống sót không thành vấn đề.

    Lão nhân cười dịu dàng nói:

    – Ta sống chỉ như đá vàng, trừ chấp niệm duy nhất trong lòng thì không còn gì là không buông xuống được.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Có ai buông được chấp niệm?

    Hai người nói tới đây giữ im lặng, đề tài này quá nặng nề với bọn họ, nó là đề tài đè ngặn trong lòng bọn họ nguyên một kỷ nguyên.

    – Mới rồi ta kể chuyện dũng sĩ biến thành ác long cho người ta nghe.

    Cuối cùng Lý Thất Dạ bật cười, nói:

    – Tuy rằng bọn họ biết dũng sĩ biến thành ác long, nhưng không biết thôn dân theo sau dũng sĩ có vận mệnh thế nào.

    – Mỗi người đều có vận mệnh khác nhau.

    Lão nhân cười cười, rất là bình thản nói:

    – Ta không phải người duy nhất phát hiện bí mật đó, không phải người duy nhất tận mắt nhìn thấy hết thảy, trên đời biết bao nhiêu người tỉnh táo.

    – Nhưng Thánh Nhân thật sự thì chỉ có ngươi.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Trên đời có người biết bí mật đó nhưng ai có thể phản kháng? Dù có thể đứng ra phản kháng thì ai làm được trước sau như một? Tốn hơn một nửa kỷ nguyên mà vẫn không buông bỏ chấp niệm trong lòng!

    Lý Thất Dạ xem lão nhân, tiếp tục nói:

    – Cho nên ngươi là Thánh Nhân, nhiều tiên hiền trở thành nanh vuốt, hoặc biến thành ác long.

    Lão nhân buồn bã nói:

    – Trên con đường này rất nhiều tiên hiền thành những bộ xương khô.

    Lý Thất Dạ gật đầu nói:

    – Đúng vậy!

    – Nhưng không có cái chết thì lấy đâu ra tia sáng hy vọng? Không có tia sáng hy vọng thì thắng lợi đến từ đâu? Kỷ nguyên của ta đã xong, tuy bọn họ vẫn cắm rễ trong kỷ nguyên tan vỡ này nhưng tóm lại kết thúc rồi, kỷ nguyên này không cách nào kéo dài tiếp được. Nhưng kỷ nguyên của ngươi còn cơ hội, ngươi còn cơ hội một chiến kích trời. Hễ ngươi thắng là kỷ nguyên của ngươi sẽ kéo dài tiếp, mọi thứ trong quá khứ thành hạt bụi lịch sử .đến ngày đó vô số linh hồn kêu gào, vô số vong linh không được luân hồi mới bình tĩnh lại được, mới biến mất trong dòng sông thời gian. Không thì mọi người cứ quanh quẩn, bóng ma mãi mãi không tán đi.

    Nói đến đây vẻ mặt lão nhân buồn bã.

    – Có lẽ.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Ta không nghĩ nhiều những việc này, chỉ muốn đâm thủng trời, không chết không ngừng. Đời này chiến đến cùng, sống hay chết đều không quan trọng.

    – Không, ngươi phải khải hoàn trở về.

    Lão nhân nghiêm túc nói:

    – Nhìn khắp kỷ nguyên nếu ngươi không thể khải hoàn trở thì kỷ nguyên của ngươi không có hy vọng. Tuy kỷ nguyên của ngươi từng có người cố gắng nhưng không ai đi triệt để giống như ngươi, đa phần chỉ lo thân mình. Ngươi chết ở cuối thế giới thì kỷ nguyên của ngươi sẽ chìm trong hắc ám, cảnh tượng máu me luân hồi sẽ trình diễn trong kỷ nguyên của ngươi chpo đến khi hủy diệt mới thôi.

    – Ta không phải chúa cứu thế.

    Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:

    – Ta không cứu thế giới được, không thể cứu lòng người. Nếu ngươi hy vọng ta trở thành tồn tại giống như ngươi thì chỉ e không thể.

    – Nhưng, ngươi có thể cứu chính mình! Trận chiến cuối cùng nếu ngươi không chiến thắng nó thì ngươi mãi mãi không thể trở về. Dù ngươi chết, bóng ma của ngươi sẽ quanh quẩn trong dòng sông thời gian này. Nhìn xem dòng sông thời gian mênh mông này có bao nhiêu tiên hiền không cam lòng? Bao nhiêu người quanh quẩn ở ông dài thời gian? Nếu không chiến thắng, cho dù ngươi chết thì phần chấp niệm sẽ mãi mãi không tan biến, vĩnh viễn gầm rống quanh quẩn tại đó.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,746
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2945: Thánh Nhân (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Cho nên ngươi cảm thấy ngươi chiến vì giải thoát hay vì tất thắng?

    Biểu tình của lão nhân cực kỳ trịnh trọng, ánh mắt sâu thăm thẳm. Từng câu lão nhân nói leng keng rõ ràng.

    Lý Thất Dạ im lặng một lúc sau chậm rãi nói:

    – Lòng ta có ý tất thắng!

    – Ta tin tưởng.

    Lão nhân ôn hòa gật đầu, nói:

    – Ngươi luôn ở, lòng ngươi cũng luôn ở. Vì ngươi có ý tất thắng nên ngươi mới có thể đi đến hôm nay, cũng khiến ngươi giết chóc đến ngày nay!

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Có lẽ ngươi có trái tim giết chóc như ta thì đã sớm kết thúc luân hồi qua từng thời đại trong kỷ nguyên của ngươi rồi, không chừng kỷ nguyên của ngươi sẽ kéo dài tiếp.

    Lý Thất Dạ kể câu chuyện kỷ nguyên luân hồi cho nhóm Tề Lâm Đế Nữ nghe, chuyện kể mỗi thời đại từ bắt đầu đến thịnh thế đều đang gặt, từng có người chống cự nhưng cuối cùng giống câu chuyện dũng sĩ và ác long, dũng sĩ biến thành ác long.

    Nhưng cũng có ngoại lệ, đó là lão nhân trước mắt. Lão nhân giống thôn dân theo đuôi dũng sĩ, biết bí mật trong luân hồi kỷ nguyên của mình, biết tại sao người địa vị cao chủng tộc của mình đi gặt mạng sống dân chúng con dân của mình.

    Lão nhân đứng ra phản kháng, trong thời đại màu đỏ nhuộm đầy thiên địa. Lão nhân luôn phản kháng, qua từng thời đại, lão kên định không chút dao động, nhưng cuối cùng lão vẫn thất bại. Kỷ nguyên của bọn họ rơi vào hắc ám mãi cho đến hủy diệt.

    – Trên đời không có nếu như.

    Lão nhân khẽ nói:

    – Nếu có, lời khuyên ta dành cho ngươi là hãy chú ý người đi chung với mình. Có lẽ cuối cùng rút dao đâm vào ngươi là những tiên hiền luôn tiến lên trước, ta tin tưởng ngươi cũng hiểu đạo lý này.

    Nói xong câu đó nét mặt lão nhân trầm trọng.

    Sự thật thì đâu chỉ là dũng sĩ biến thành ác long, cũng có tiên hiền biến thành nanh vuốt, biến thành ác long.

    Trong kỷ nguyên như thế lão nhân suýt chấm dứt luân hồi gặt, nhưng cuối cùng thua, nguyên nhân thất bại vì có tiên hiền tiến lên rút đao chĩa vào nhau. Minh hữu từng cùng nhau đối kháng hắc ám rốt cuộc thành tên trùm trong hắc ám.

    – Ta sẽ.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Trước khi khai chiến nên quét thì ta sẽ dẹp sạch, ai có lòng khác thì giết không tha. Ta không nhân từ như ngươi, ta sẽ không lặp lại sai lầm của ngươi.

    Ánh mắt của Lý Thất Dạ rất khủng bố.

    Lão nhân nhẹ gật đầu. Hai người đều trải qua giây phút tàn khốc nhất cuộc đời, bọn họ hiểu rõ đạo lý đời hơn bất cứ ai.

    Cuối cùng lão nhân chậm rãi hỏi:

    – Ta có cái gì có thể giúp được ngươi, bằng hữu của ta?

    – Ta muốn khai chiến.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Ta muốn chiến tranh, một chiến tranh hoàn toàn.

    – Ở ngay Viễn Hoang!

    Mắt lão nhân hấp háy ung dung hỏi:

    – Kẻ thù là ai? Trùm Viễn Hoang!

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ta nói hơi giả tạo chút, có thể nói là san bằng Viễn Hoang vì ngươi, giải quyết chấp niệm trong lòng ngươi. Nói thẳng thắn thì ta muốn thứ của Viễn Hoang các ngươi, nên ta muốn chiến tranh, ta muốn túm tên trùm dưới lòng đất lên, chém chết rồi ta mới có được thứ mình muốn.

    Lão nhân nhìn Lý Thất Dạ, hỏi:

    – Ngươi muốn cái gì?

    Con ngươi Lý Thất Dạ co rút,, cực kỳ sâu thẳm và sắc bén, chậm rãi nói:

    – Ta muốn kỷ nguyên trọng khí của kỷ nguyên các ngươi!

    Lão nhân im lặng một lúc:

    – Ngươi nên biết đây là khí đại hung, khí đại diệt, nó tàn nhẫn khiến người không cách nào tưởng tượng.

    – Có kỷ nguyên trọng khí nào không phải là khí đại hung?

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Nhưng có người nắm khí đại hung, nên ta cũng cần một cái. Tàn nhẫn đụng tàn nhẫn là cách trực tiếp nhất.

    – Ngươi phải chuẩn bị tâm lý.

    Lão nhân từ tốn nói:

    – Xưa kia khi hủy diệt còn rất xa chưa bắt đầu thì ta thất bại, ta không dám bảo đảm trọng khí này có tan vỡ vào lúc hủy diệt không. Kỷ nguyên tan vỡ, chuyện gì đều có thể xảy ra.

    Lý Thất Dạ lạnh lùng nói:

    – Cho dù không có kỷ nguyên trọng khí thì trước kia bọn họ vẫn có thứ khác đi? Bọn họ có thể sống tiếp chắc chắn có điều dựa vào. Có kỷ nguyên trọng khí hay không chẳng quan trọng, tóm lại ta cần vật tư, vật đủ mạnh, vật tư đủ để ta tiêu hao khi bình loạn.

    – Chắc chắn có vật tư.

    Lão nhân nói:

    – Bọn họ cất các kỷ nguyên, tích lũy nhiều vật tư, dù bọn họ bị hao tổn thì thứ sót lại vẫn kinh người!

    Vẻ mặt lão nhân tối sầm, dù lão đã trải qua rất nhiều thù lòng vẫn dao động. Vì vật tư bao la này do ức vạn sinh mệnh của từng thời đại chồng chất thành. Nguyên thế giới các thời đại biến thành luyện ngục, đó là thế giới khủng bố biết mấy.

    Cuối cùng lão nhân ngẩng đầu lên xem Lý Thất Dạ, từ tốn nói:

    – Ngươi có bao nhiêu binh lực? Kỷ nguyên các ngươi có bao nhiêu Đại Đế Tiên Vương ủng hộ ngươi đánh trận chiến tranh này?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Không có ai, chỉ mình ta.

    Lão nhân giật mình, lắc đầu nói:

    – Ngươi rất ghê gớm nhưng tại đây không được. Ta hiểu rõ về hắn nhiều hơn ngươi, nếu một mình ngươi thì dù thêm ta cũng chết chắc.

    – Không, sai rồi, nói chính xác là ngươi.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ngươi mới là chủ lực của trận chiến tranh này, ta chỉ là phụ trợ. Chiến tranh này thắng hay thua phải dựa vào ngươi.

    – Chỉ sợ khiến ngươi thất vọng rồi, nếu ta có thể một mình diệt tên trùm thì đã sớm thành công.

    Lão nhân lắc đầu nói:

    – Ta không đánh lại hắn, cộng thêm ngươi cũng không được.

    – Đừng quên ngươi cộng thêm ta, hai đạo tâm tuyệt thế vô song thì ngươi nghĩ sẽ có uy lực thế nào?

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Hai đạo tâm hợp lại có thể khiến ngươi tăng vọt, khiến trạng thái cao nhất thăng lên gấp đôi. Ngươi ngẫm lại đi, trước kia ngươi ở trạng thái cao nhất lại lên gấp đôi thì có thể chiến thắng hắn không?

    Lời của Lý Thất Dạ khiến lão nhân thầm rung động, lão lặng im buộc lòng suy nghĩ tình huống hắn nói.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Dể chúng ta dùng đạo tâm, nó đã lãng phí hơn phân nửa kỷ nguyên, tới lúc khiến đạo tâm định Càn Khôn rồi!

    Lão nhân lặng im một lần nữa ngẩng đầu lên, nói:

    – Khiến đạo tâm định Càn Khôn! Cũng được nhưng ta đã không là trước kia, ta không thể trở về thịnh huống ngày xưa. Tình hình hiện tại của ta có thể phát huy ra sức chiến đấu năm mươi phàn trăm lúc trước đã là rất ghê gớm.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Ta biết, nên ta đặc biệt chuẩn bị quà cho ngươi đây.

    Lý Thất Dạ móc một thứ ra khỏi ngực áo đặt trước mặt lão nhân:

    – Ta tìm món quà này qua từng thời đại, bao gồm tâm huyết của nhiều người.

    Trước mặt lão nhân là Thiên Tàng bình, thứ Thiên Lý Tiên Đế dưới Hoàng Kim Thần Liễu ở Thiên Lý Hà để lại cho Lý Thất Dạ.

    Lão nhân cầm lấy Thiên Tàng bình, rút nút ra, bên trong đựng nước vàng, nước vàng là Thiên Tàng Kim Thủy. Thiên Tàng Kim Thủy như cát vàng mịn màng chảy xuôi, trong có một thứ, thứ này nhúc nhích tỏa ra ánh sáng vàng khác với Thiên Tàng Kim Thủy, như từng từng lũ tơ vàng.

    Thiên Tàng Kim Thủy và thứ bê trong là Lý Thất Dạ lấy được trong hang thần bí mật ở Đế Cương. Cửa hang do Đế Vệ canh chừng.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,746
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2946: Thiên Tàng Kim Thủy

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Lão nhân nhìn thứ bên trong, ngạc nhiên ngước lên ngó Lý Thất Dạ:

    – Thứ này mà ngươi cũng tìm ra được.

    – Thiên hạ không có việc khó, chỉ sợ người có lòng.

    Lý Thất Dạ cười khẽ nói:

    – Đương nhiên, nó không cách nào khiến ngươi thật sự phục hồi nhưng nó sẽ cho ngươi tạm thời phục hồi trạng thái đỉnh cao trước kia, ta tin tưởng thời gian này đủ rồi.

    Lão nhân gật đầu nói:

    – Đến lúc đó mới biết.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Vậy thì đã tới lúc chúng ta khai chiến, chém tên trùm, giải quyết tâm nguyện của ngươi.

    Lý Thất Dạ và lão nhân bàn bạc thật lâu, bọn họ tính tỉ mỉ từng chi tiết, có thể nói không bỏ sót bất cứ khả năng nào. Dù sao hai người đối diện tồn tại siêu khủng bố, dù là Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh tiến đến chưa chắc an toàn rút lui.

    Bàn xong hết chi tiết Lý Thất Dạ và lão nhân quyết định phương án, hết thảy đặt ra xong đã tới lúc hắn nên đi.

    Khi Lý Thất Dạ sắp đi, lão nhân chậm rãi nói:

    – Ngươi nên biết đây là tất thắng.

    Lý Thất Dạ dừng bước, ngoái đầu nói:

    – Nếu không thắng được trận chiến tranh này thì tương lai nói gì đến cuộc chiến cuối cùng? Đây chỉ là món nhắm khai vị cho cuộc chiến cuối cùng tương lai.

    Lão nhân gật gù:

    – Đúng vậy, chỉ là món khai vị!

    Lý Thất Dạ lại cất bước nhưng chợt khựng lại, ngoái đầu chậm rãi nói:

    – Lão già, ngươi nên biết ngươi sẽ chết.

    – Ta biết, ngươi cũng biết.

    Lão nhân không ngạc nhiên, rất là bình tĩnh nói:

    – Ta không chết thì làm sao thắng trận chiến này?

    Lý Thất Dạ bình tĩnh thốt lời vô tình:

    – Trận chiến này không chỉ phải thắng mà ngươi cũng phải chết.

    Lão nhân rất là bình tĩnh, bình tĩnh thuật lại chuyện này:

    – Đúng rồi, trên đời cần có Thánh Nhân, dù là kđang trong hắc ám hay ánh sáng đều nên biết trên đời có Thánh Nhân.

    – Đúng vậy, thế gian có Thánh Nhân.

    Lý Thất Dạ lặng thinh một lúc:

    – Khi nào đốt sáng Thánh Nhân thì mới chiếu sáng lòng người, dù là người tiến lên hay sa đọa. Ngươi như ngọn đèn chiếu sáng lòng người, chỉ dẫn người lòng có ánh sáng đi trong bóng tối, uy hiếp kẻ trong bóng tối, khiến bọn họ sợ hãi ánh sáng.

    – Nên ngươi đến Viễn Hoang, không chỉ muốn kéo ra trùm, chém hắn, cướp đi tài bảo của hắn.

    Lão nhân từ tốn nói:

    – Ngươi còn muốn ta chết, muốn ta thắp sáng thế giới này.

    – Đúng vậy, đây là mục đích thứ hai ta đến Viễn Hoang!

    Lý Thất Dạ nhẹ giọng nói:

    – Nói năng hùng hồn đến mấy cũng sáo rỗng, hứa hẹn đẹp cỡ nào chỉ là không tưởng. Ở trong bóng tối người lòng dao động hay lòng còn ôm ánh sáng đều cần có ngọn đèn sáng chỉ dẫn.

    Lão nhân khẽ nói:

    – Ngươi thắp sáng ta, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng trong tương lai của ngươi.

    – Đúng rồi, vì cuộc chiến tương lai, ta cần rất nhiều.

    Lý Thất Dạ nói:

    – Từng kỷ nguyên qua đi, có người tin tưởng ánh sáng chiếu khắp sao? Tiên hiền lần lượt thất bại, bao nhiêu người tin tưởng con đường này có cuối. Dày vò trong năm tháng dài dặc, không ai dám bảo mình chưa từng dao động.

    Lý Thất Dạ nhẹ giọng thì thầm:

    – Vì vậy lúc này cần để người tiến lên biết trên dời có Thánh Nhân, bỏ ra hơn phân nửa kỷ nguyên, dù kỷ nguyên của mình hủy diệt thì vẫn không từ bỏ, vẫn kiên trì chiến tranh đến cùng, hắc ám không chết thì Thánh Nhân bất diệt! Ánh sáng truyền thừa đời đời, nên ta muốn thắp sáng ngươi!

    Lão nhân cực kỳ bình tĩnh, cười hiền hòa:

    – Chuyện này nên có người làm, không là ngươi sẽ là ta.

    – Ta chỉ là đao phủ, là một tên đồ tổ, vậy hãy để đồ tể này thắp sáng ngươi đi.

    Lý Thất Dạ bật cười nói:

    – Nếu tương lai có luân hồi, có lẽ ta suốt kiếp không luân hồi được.

    Lão nhân cười nói:

    – Ai lại đi khát vọng luân hồi, không phải ta, cũng không phải ngươi.

    Lý Thất Dạ gật đầu, xoay người rời khỏi.

    Khi Lý Thất Dạ đi, lão nhân gọi lại hắn:

    – Âm Nha!

    Lý Thất Dạ ngoái đầu nhìn lão nhân.

    Lão nhân trịnh trọng nói, biểu tình trang nghiêm:

    – Ngươi nhất định có thể thành công, ngươi tất thắng, hãy nói với mình như vậy!

    Lý Thất Dạ hít sâu chỉ vào trái tim, nghiêm nghị nói:

    – Ta sẽ thay đổi vòm trời này, trên đời không có gì là ta không chiến thắng được!

    Lão nhân nở nụ cười:

    – Hẹn gặp lại Âm Nha, e rằng về sau ta không có cơ hội nói câu đó.

    Lý Thất Dạ hít sâu, nói:

    – Tạm biệt, Thánh Nhân.

    Lý Thất Dạ xoay người đi, hắn không muốn quay đầu.

    Lý Thất Dạ không muốn để người thấy khóe mắt ẩm ướt, bởi vì thắp sáng Thánh Nhân cũng là thắp sáng hắn, hai người là đồng thoại, đạo tâm như nhau chẳng qua khác kỷ nguyên.

    Thánh Nhân, cứu chuộc thế giới của mình, Lý Thất Dạ, đồ sạch mị si võng lượng của thế giới mình. Một là chúa cứu thế, một là đồ tể, thật ra điều bọn họ làm là như nhau.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tiến vào một nơi hẻo lánh trong Viễn Hoang, dãy núi cao vút, mỗi ngọn thần phong như nanh sói đâm vào vũ trụ. Các ngọn thần phong là răng cưa, toàn bộ thiên địa thật âm trầm. Đặc biệt vực sâu không thấy đáy như có thể thẳng đến địa ngục.

    Khi bước vào mảnh thiên địa này, gió tà âm u làm người ta rợn tóc gáy giống như đi tới địa phủ.

    Dù rất nhiều người đều biết nơi này nhất định là đất đại hung nhưng thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế bước chân vào, nhiều cường giả tu sĩ theo sau cũng không kiềm được đi theo. Bọn họ bám đuôi Cuồng Thiểu Thiên Đế từ xa.

    Mọi người đều biết Cuồng Thiểu Thiên Đế đến nơi này chắc chắn là đào kho báu gì, nên họ mạo hiểm đi theo, không chừng sau khi Cuồng Thiểu Thiên Đế đào kho báu bỏ sót gì đó để họ anhựt đồng nát.

    Nhiều người đi theo không chỉ vì muốn húp chút cháo, cũng muốn xem uy lực khi Đại Đế Tiên Vương ra tay. Mọi người đều muốn tận mắt thấy uy lực Thiên Mệnh.

    Dù sao không phải ai cũng có tư cách trông thấy Đại Đế Tiên Vương dốc sức chiến, nếu được tận mắt xem uy lực Thiên Mệnh thì không uổng đời này.

    Nhóm Tề Lâm Đế Nữ theo Thích Hồn Lâm dẫn đường cũng đi vào dãy núi.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế ngừng lại trên một ngọn núi, gã nhìn quanh:

    – Là nơi này, giống y trong ghi chép.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế dứt lời giơ tay chém xuống.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, đất đai lung lay.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế ném ra các cờ đế, cột cờ đâm xuyên các ngọn núi, mỗi ngọn núi cắm một lá cờ đế.

    Khi cắm hết cờ đế rồi thì trong khoảnh khắc đó đế uy tràn ngập thiên địa, không chỗ không ở, từng tia từng lũ lan tràn. Uy Đại Đế chui vào mỗi tấc đất chạy thẳng sâu trong lòng đất.

    Khi các cờ đế đâm vào ngọn núi, Cuồng Thiểu Thiên Đế trầm giọng quát:

    – Lên!

    Tay Cuồng Thiểu Thiên Đế kết pháp ấn, uy Đại Đế tràn ngập, pháp tắc Đại Đế kêu vù vù.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Tiếng động inh ỏi không dứt bên tai. Cờ đế rũ xuống hơi thở hỗn độn, trong khoảnh khắc đó Hỗn Độn chi khí tràn ngập thiên địa, không gian.

    Một chuỗi tiếng kim loại vang lên đinh đang, các đại đạo thời đại giao thác trong thời gian ngắn hình thành trận Đại Đế.

    Ong ong ong ong ong!

    Các cờ đế cắm trên ngọn núi tuôn ra ánh sáng Đại Đế như thác nước đổ xuống, ánh sáng Đại Đế không phải chảy nhanh không mục đích, chớp mắt tất cả ánh sáng Đại Đế lao nhanh hợp thành kết giới, như cái bát to trong suốt úp ngược trong thần phong trập trùng, bao phủ mản lớn ngọn núi.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,746
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2947: Quái thú

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Trông thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế trong nháy mắt dâng lên kết giới trong dãy núi, đám người không dám tới gần vượt qua lằn ranh nửa bước. Không ai muốn chọc vào một vị Đại Đế Tiên Vương, huống chi Cuồng Thiểu Thiên Đế khác với Đại Đế Tiên Vương. Cuồng Thiểu Thiên Đế là người rất huênh hoang kiêu căng, Đại Đế Tiên Vương khác sẽ không tính toán chi li với tiểu bối nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế thì không cần biết ngươi là ai, hễ gã gai mắt là sẽ ra tay.

    Bởi cá tính ngang ngược của Cuồng Thiểu Thiên Đế nên nhiều người bình phẩm gã không có phong độ nhất, hẹp hòi nhất trong Đại Đế Tiên Vương.

    Khi kết giới dâng lên, Cuồng Thiểu Thiên Đế nhìn chằm chằm một ngọn núi, ra tay:

    – Phá!

    Một đấm két ấn, cú đấm lấp lánh ánh sáng vàng như thiên thạch ngoài vũ trụ đập tới.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Thanh âm trời sụp đất nứt, một kích đánh vào ngọn núi làm núi tan vỡ, vô số đá vụn đất bùn lăn xuống, cả ngọn núi bị cú đám Cuồng Thiểu Thiên Đế tách ra, tất cả đá vụn đất bùn lăn xuống khe núi.

    Sau khi ngọn núi tan vỡ lộ ra một hang đá, cái hang nghiêng xuống, đen như mực, như một cục đá đi thông sâu trong địa ngục.

    Mép hang đá khắc rất nhiều phù văn cổ triện, những phù văn cổ triện hình như đã khắc từ lâu ở thời đại cực kỳ xa xôi, ý nghĩa phong ấn hang đá này.

    Thời gian đã quá lâu, phù văn cổ triện ở cửa hang đã rút đi lực lượng của nó. Cuồng Thiểu Thiên Đế đấm một cái tách phù văn cổ triện ra, tất cả lực lượng phong ấn đều bị đánh nát.

    Hang đá lộ ra đen ngòm, gió rét từ trong hắc ám thổi ra. Nhìn hang đá đó, nhiều người rét run. Hang đá như cự thú hồng hoang há mồm máu tùy thời nuốt sinh linh tiến vào.

    Mọi người không nhìn ra tình huống trong hang đa nhưng trực giác nói cho bọn họ cái hang chắc chắn có thứ siêu khủng khiếp. Nhiều người nhìn chằm chằm hang đá, lòng sợ hãi.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế trầm giọng quát, dáng vẻ phấn chấn:

    – Ra đi, hồng hoang mãnh thú!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế rất đẹp trai, xứng là mỹ nam một thời đại, đặc biệt khi gã dáng vẻ phấn chấn hăng hái đặc biệt hấp dẫn người. Nhưng làm Đại Đế thì Cuồng Thiểu Thiên Đế thiếu phần trầm ổn, trí tuệ.

    Lão nhân dứt lời vang tiếng bóc, trong bóng tối có một đôi mắt thoáng chốc mở ra, khi mắt mở thì rất nhiều người hút ngụm khí lạnh. Đôi mắt đỏ máu nhấp nháy ánh sáng lửa, tựa như mắt máu.

    Ánh sáng lấp lóe trong đôi mắt đỏ làm nhiều người rùng mình, vì bọn họ như thấy có con mãnh thú khát máu nhìn chăm chú. Mọi người có cùng ảo giác mình là con mồi của mãnh thú này.

    Đinh đinh đinh đinh đinh!

    Tiếng xích sắt cực kỳ nặng nề vang lên như có cái gì kéo lê dây xích sắt nặng.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Là tiếng bước chân nặng chích, mặt đất rung rinh theo, bước chân nặng mỗi bước có thể đạp nát ngọn núi.

    Cuối cùng một con quái thú bò ra khỏi hang đá, quái thú người khoác lên vảy đen ậm trông nh vảy rồng, nhưng khói đen quanh quẩn không toát ra long tức như vảy rồng.

    Quái vật chỉ có một cái đầu, trên đầu mọc một hàng gai xương kéo dài từ đỉnh đầu xuống, dọc sống lưng vươn tới khúc đuôi. Hàng gai xương dài nhìn rất khủng bố, đặc biệt xương trắng phau chói mắt như thể tùy thời đâm xuyên tim người.

    Quai thú vừa giống rắn vừa giống chó, thân thể như rắn nhưng bốn chân như chó, đuôi thì giống cá sấu. Kỳ lạ là hai lỗ tai quái thú vừa to vừa nặng như tai voi.

    Quái vật bò rất chậm, rất rất vả, một bước một dấu chân bò ra khỏi hang đá. Quái vật bò chậm rì cố sức vì người nó tói cái cùm, cùm khóa lại bốn xích sắt vô cùng thô to, xích sắt thô to không biết chế tạo bằng thần kim gì mà thường lóe tia sáng lạnh.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Từng đợt tiếng nổ nhức óc vang lên, quái thú một bước đạp dấu chân sâu hoắm, nham thạch dưới đất vỡ ra. Nó kéo sợi xích từng bước bò ra ngoài.

    Mọi người đều cho rằng quái thú bị xích sắt trói trong hang đá, chợt qái thú giật mạnh, tiếng két két vang lên như nó đang kéo cái gì nặng nề.

    – Đó là cái gì?

    Nhìn bốn sợi xích căng ra, sâu trong hang đá vọng ra tiếng kéo lê nặng nề mọi người mới biết đầu kia sợi xích kéo thứ gì.

    Lúc này không chỉ mọi người nín thở nhìn hang đá, Cuồng Thiểu Thiên Đế nhìn chằm chằm sâu trong hang. Mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế như nhìn thấu hư vong thấy thứ trong hang đá.

    Két két két két két!

    Tiếng nặng nề vang lên, mọi người rốt cuộc thấy thứ bị bốn sợi xích kéo. Đó là một thứ như quan tài bằng đồng nhưng không phải đồng quan, xem kỹ thì giống cái hộp đồng vừa dài vừa to.

    Nhìn thứ giống đồng quan, mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế lộ tia mừng như điên:

    – Cố gắng chút nữa là có thể kéo ra!

    Không biết vì lý do gì mà Cuồng Thiểu Thiên Đế không chịu vào hang đá, không tự mình kéo đồng quan ra, dường như gã kiêng dè cái gì.

    Két!

    Tiếng rạch phá sắt nhọn vang lên. Đồng quan sắp bị kéo lên nhưng quái thú dường như kiệt sức, đồng quan rớt xuống hang.

    Quái thú rống to, bốn chân bấu chặt mặt đất:

    – Grao!

    Bùm bùm bùm bùm bùm!

    Đất đá tung tóe, nham thạch bị bấu bốn vết hằn sâu.

    Quái thú khó khăn ổn định đồng quan trượt xuống, nó gầm lên.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, quái thú lại dứng dậy tiếp tục kéo đồng quan đi tới.

    Nhưng khi quái thú định kéo đồng quan lên thì vẫn kiệt sức, đồng quan lại trượt xuống hang đá, dường như đồng quan không chịu rời khỏi hang.

    Quái thú lặp lại mấy lần không thể thành công kéo đồng quan ra khỏi hang đá. Cuồng Thiểu Thiên Đế căng thẳng quan sát cảnh này, sau mấy lần không thành công thì gã hơi bối rối.

    Nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế không thể xông lên giúp quái thú một tay, rõ ràng gã e ngại cái gì, cũng dám đến gần hang đá.

    Nhìn con quái thú nhiều lần muốn kéo đồng quan ra ngoài, mọi người tò mò trong đồng quan đựng cái gì.

    Mọi người nhìn cảnh tượng đều hiểu Cuồng Thiểu Thiên Đế đến vì thứ trong đồng quan, khiến bọn họ tò mò là thứ gì đáng giá một vị Đại Đế bỏ công dữ vậy.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, đất đá bay đầy, quái thú lại thất bại, không thể kéo đồng quan ra. Hình như đồng quan không muốn rời khỏi hang đá, mỗi lần vừa mới kéo lên là đồng quan rớt vào hang.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế nhìn cảnh đó rất là nóng nảy, mắt gã lóe tia sáng lạnh phất tay.

    Bùm!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế lấy xuống cờ đế cắm trên ngọn núi, thoáng chốc giải kết giới.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế bày ra kết giới vốn là đề phòng có Đại Đế Tiên Vương khác cướp báu vật của gã, giờ ra rút kết giới về.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế hét to với quái thú:

    – Ăn đi, ăn no nê mới có sức!

    Con quái thú như nghe hiểu lời Cuồng Thiểu Thiên Đế, nó rống to:

    – Grao!

    Bùm!

    Mọi người chưa hiểu xảy ra chuyện gì thì quái thú ha to miệng rộng, lưỡi đỏ bắn ra.

    Tiếng hét vô cùng thê lương vang lên:

    – A!

    Đầu lưỡi đỏ nháy mắt bắn ra, vượt qua trăm ngàn vạn dặm đâm thủng ngực một cường giả. Vèo một tiếng đầu lưỡi nháy mắt hút khô tinh huyết toàn thân cường giả tu sĩ trở thành xương khô.

    Phập! Phập! Phập!

    Từng đợt tiếng xé gió vang lên, khủng khiếp hơn là lưỡi quái thú tách nhánh, một đầu lưỡi đỏ tách thành vô số lưỡi nhỏ như các xúc tu.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    135,746
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2948: Hung nan

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – A, a, a . . . !

    Tiếng hét thảm quanh quẩn trong dãy núi.

    Các đầu lưỡi phân nhánh nháy mắt đâm xuyên qua ngực các cường giả, hút khô tinh huyết của bọn họ, thoáng chốc trở thành xương khô.

    Khi con quái thú hút khô máu của những cường giả tu sĩ thì có tiếng đinh đang, vảy giáp toàn thân nó dựng đứng lóe ánh sáng máu, như thể nó lấy lại sức.

    Con quái thú còn thòm thèm, nó thè lưỡi liếm khóe miệng, tiếp đó lại hét lớn một tiếng, há mồm máu, lưỡi đỏ bắn ra.

    Phập! Phập! Phập!

    Trong khoảnh khắc đầu lưỡi bắn ra lại phân nhánh thành mấy chục đâm hướng cường giả tu sĩ phía xa.

    Lưỡi của quái thú quá dài, có thể nháy mắt vượt qua trăm ngàn vạn dặm như thần mâu đâm thủng ngực cường giả tu sĩ.

    – Mợ ơi, trốn đi!

    Cac cường giả tu sĩ tỉnh táo lại, mọi người đã hiểu vì sao Cuồng Thiểu Thiên Đế rút về kết giới, vì gã xem tất cả cường giả tu sĩ đứng coi là thức ăn cho quái thú.

    Đám cường giả tu sĩ sợ teo tim xoay người tốn.

    – A!

    Lại có mấy chục cường giả tu sĩ chết thảm dưới lưỡi của quái thú. Con quái thú ai mạnh ai yếu, tuy rằng Cuồng Thiểu Thiên Đế đứng gần nó nhưng nó biết không thể trêu vào gã, nên nó không tấn công Cuồng Thiểu Thiên Đế mà chuyên chọn kẻ yếu.

    Mọi người bị quái thú hụ sợ xoay người chạy trốn, dốc hết sức ra. Cả đam chạy hướng chân trời.

    Nhưng sao Cuồng Thiểu Thiên Đế để mặc thức ăn trốn được, gã cười to bảo:

    – Đã đến rồi vậy ở lại đi!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế xòe năm ngón tay.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, như có năm ngọn núi phong tuyệt thiên địa chặn đường chạy trốn của cường giả tu sĩ.

    – A!

    Có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, nhiều cường giả tu sĩ đằng sau bị chặn đường bị lưỡi quái thú đâm xuyên qua lồng ngực, thoáng chốc bị hút khô máu tươi.

    Có người thấy năm ngón tay Cuồng Thiểu Thiên Đế như năm ngọn núi lớn chặn đường thì rống to:

    – Phá!

    Người đó lấy ra bảo binh muốn đánh mở con đường.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế hừ lạnh một tiếng:

    – Không biết tự lượng sức mình!

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, đế uy trấn áp chư thiên.

    Bùm!

    Những binh khí đánh tới thoáng chốc bị tan vỡ, Cuồng Thiểu Thiên Đế vung tay áo ném đám cường giả tu sĩ chạy trốn bay về sơn cốc.

    – A!

    Tiếng gào thét vang lên không dứt, đám cường giả tu sĩ bị ném về sơn cốc bị quái thú hút khô máu tươi.

    Cường giả tu sĩ vốn xem náo nhiên đều chạy tứ tán, nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế cười lớn một tiếng xòe tay tỏa áng chói mắt:

    – Đã đến rồi thì ở lại đi.

    Từng đợt pháp tắc Đại Đế từ trên trời giáng xuống như thác lũ ầm vang chặn cường giả tu sĩ chạy trốn bốn phương tám hướng.

    Bùm!

    Kẻ đạo hạnh yếu bị Cuồng Thiểu Thiên Đế ném về sơn cốc cho quái thú, hai bên chênh lệch quá lớn, không chịu nổi một kích.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Từng đợt tiếng nổ nhức óc vang lên, trong cường giả tu sĩ xem náo nhiệt có một, hai người là Thượng Thần có một, hai đồ đằng. Những Thượng Thần vốn dẫn theo vãn bối tăng kiến thức không ngờ gặp chuyện như vậy. Mấy Thượng Thần bảo vệ vãn bối của mình chạy trốn.

    Nên mấy Thượng Thần ra tay đánh vỡ pháp tắc Đại Đế bảo vệ vãn bối tốn đi xa.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đích thân đuổi theo:

    – Muốn trốn? Không dễ vậy.

    Một bước một thiên địa, chớp mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế xuất hiện trên bầu trời đám cường giả chạy trốn.

    Một Thượng Thần chỉ có hai đồ đằng hét to:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, đừng quên thân phận của ngươi!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười lớn hỏi lại:

    – Thân phận? Thân phận gì?

    Thượng Thần hai đồ đằng trầm giọng nói:

    – Ngươi là Đại Đế Thiên tộc, cùng là xuất thân từ Thiên tộc, ngươi nên là Đại Đế rất được tộc nhân kính yêu chứ không phải ác ma lấy kẻ yếu làm thức ăn!

    – Ha ha ha! Đại Đế rất được tộc nhân kính yêu?

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

    – Là Đại Đế thì cần các ngươi kính yêu sao? Các ngươi chỉ là con kiến trong mắt ta, có người khổng lồ nào quan tâm cái nhìn của một con kiến?

    Thượng Thần hai đồ đằng trầm giọng quát:

    – Đừng quên ngươi là Đại Đế, Đại Đế chỉ chĩa mâu hướng người mạnh hơn, che chở kẻ yếu hơn.

    – Ai nói Đại Đế phải bảo vệ kẻ yếu hơn?

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười âm trầm:

    – Với Đại Đế chúng ta thì các ngươi chẳng qua là dê béo, muốn làm thịt lúc nào thì làm lúc đó.

    Thượng Thần hai đồ đằng nghẹn lời:

    – Ngươi . . . !

    Thượng Thần hai đồ đằng này chưa từng thấy loại Đại Đế như vậy, Đại Đế Tiên Vương xuất thân từ chủng tộc nào, dù là địch hay bạn ít ra bọn họ đàng hoàng quang minh.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế thì khác, gã càng giống đồ khốn thích gì làm nấy.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

    – Ngươi nói nhảm nhiều quá, ăn một kiếm của ta đây!

    Đế kiếm sau lưng Cuồng Thiểu Thiên Đế ngâm dài, đinh một tiếng giòn vang, kiếm chém Cửu Giới. Kiếm giáng xuống san bằng vạn vực.

    Thượng Thần hai đồ đằng rống to:

    – Phá!

    Thượng Thần hai đồ đằng lấy cự thuẫn ra chặn lại đế kiếm chém xuống, hỏa hoa bắn tung tóe như ngôi sao va chạm nổ tung.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười lớn:

    – Hai đồ đằng không đánh lại bổn tọa!

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, Thiên Mệnh hiển hiện.

    Keng!

    Kiếm vang thiên địa, trong khoảnh khắc đó uy Đại Đế vô cùng khủng bố tàn phá cửu thiên thập địa. Ba thanh đế kiếm bay vút lên trời như ba thiên kiếm vô cùng to lớn có thể xẻ vũ trụ.

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế chơi thật, Thích Hồn Lâm ở chỗ khác nói với nhóm Võ Thất bên cạnh:

    – Chúng ta đi thôi, Cuồng Thiểu Thiên Đế bị khùng rồi. Nhiều năm qua đi Cuồng Thiểu Thiên Đế vẫn không sửa cá tính kiêu căng ngang ngược.

    So với cường giả tu sĩ hốt hoảng chạy trốn thì Thích Hồn Lâm thong dong hơn hiều, vì vốn không sợ Cuồng Thiểu Thiên Đế nên lúc muốn đi vẫn ung dung như thường, không như người khác cuống cuồng bỏ chạy.

    Võ Phượng Ảnh thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế ném cường giả tu sĩ vào sơn cốc cho quái thú ăn, bất mãn lẩm bẩm:

    – Đây là loại Đại Đế gì? Đại Đế nào làm chuyện giống hắn?

    Là Đại Đế mà Cuồng Thiểu Thiên Đế làm chuyện khác người như thế nằm ngoài dự đoán của đám vãn bối Võ Thất .trong lòng bọn họ thì tôn uy Đại Đế Tiên Vương là vô thượng, bọn họ nghênh hướng người càng mạnh, che chở kẻ yếu hơn, nhưng chuyện đó không xảy ra với Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Chợt tiếng hét thảm vang lên:

    – A!

    Ba kiếm của Cuồng Thiểu Thiên Đế cùng rút ra, lực lượng Thiên Mệnh giết Thượng Thần hai đồ đằng. Thượng Thần và vãn bối của gã bị Cuồng Thiểu Thiên Đế ném vào sơn cốc cho quái thú ăn.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế nhìn chằm chằm nhóm Thích Hồn Lâm:

    – Đã đến rồi còn mốn đi?

    Một bước một thiên địa, chớp mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế xuất hiện trên bầu trời.

    Bị Cuồng Thiểu Thiên Đế nhắm trúng nhưng Thích Hồn Lâm không hoảng, xoay người lại vô cùng ung dung khoanh tay đứng.

    Thích Hồn Lâm nhìn Cuồng Thiểu Thiên Đế, bình tĩnh nói:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, ngươi và nước giếng không phạm nước sông, ta chỉ mang ba tiểu bối ra ngoài đi lại.

    – Ha ha ha! Thích Hồn Lâm, ta có nghe danh tiếng của ngươi.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to, từ tốn nói:

    – Trước kia ở Bắc Cương ngươi chỉ là một tu sĩ nho nhỏ, trong Thổ tành tìm đạo không cửa.​
     
    shaoyun, tanvuong404, Vô Ưu and 3 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 2)