↑ ↓

 HOT  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3222 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2939: Vô Luân Ma Đế

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nhìn trường mâu rồi mới biết chiến trường sát phạt phát ra từ đâu, là trấn sát tuyệt đối từ trường mâu, khiến người khó thể đến gần chiến trường Đại Đế.

    Nhìn cảnh tượng đó, đám người Tề Lâm Đế Nữ hút ngụm khí lạnh. Chẳng biết bộ xương trắng qua đời bao lâu nhưng vẫn khiến người ngước nhìn. Khung xương cao lớn như núi làm lòng người nổi lên cảm xúc sùng bái, muốn quỳ lạy.

    Thích Hồn Lâm vô cùng rung động nhìn bộ xương:

    – Vô Luân Ma Đế!

    Thích Hồn Lâm khom người vái, cực kỳ sùng kính nói:

    – Ma Đế vô địch một thế hệ cuối cùng bỏ mạng xứ người.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ theo Thích Hồn Lâm vái lạy bộ xương trắng, lòng cảm xúc khó ta. Một Ma Đế vô địch chết tại đây, sự kiện rung động hồn người biết bao. Rung động hơn là đến chết Vô Luân Ma Đế vẫn giữ tư thái chiến đấu.

    Tư thái đó như nói cho người đời rằng cả đời Đại Đế Tiên Vương luôn chiến đấu, dù đến phút cuối cuộc đời vẫn sẽ chiến đấu!

    Như trông thấy cảnh Đại Đế chết trận, quá rung động hồn người. Đây là Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh, tồn tại như thế nhìn khắp Thập Tam Châu ít ỏi chẳng được vài người. Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh đã là vô địch, trên đời trừ Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh ra hiếm ai sánh bằng.

    Nhưng dù là Đại Đế có mười một Thiên Mệnh cuối cùng vẫn chết tại đây.

    Tề Lâm Đế Nữ bị xúc động sâu sắc, vì Dạ Lâm Tiên Vương mạnh nhất Tề Lâm Đế gia bọn họ là Tiên Vương mười một Thiên Mệnh, cũng là thần tượng các đời tử tôn tự hào.

    Tề Lâm Đế Nữ chưa thấy qua mặt Dạ Lâm Tiên Vương nhưng hôm nay nhìn di hài của vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh đã quá đủ, làm nàng rung động.

    Võ Thất nhìn bộ xương trắng, rung động thật lâu sau mới lây lại tinh thần, hút ngụm khí lạnh hỏi:

    – Là cái gì đã giết Vô Luân Ma Đế?

    Trừ Đại Đế mười hai Thiên Mệnh ra đám người Võ Thất rất khó tưởng tượng trên đời thứ gì có thể giết Đại Đế mười một Thiên Mệnh.

    – Trùm, trùm vô thượng, kỷ nguyên sót lại.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Cũng có thể gọi là trùm trong Huyết Hoang. Trận chiến này có thể nói là kinh thiên địa, động vạn vực, cuối cùng Vô Luân Ma Đế đồng quy vu tận với tùm Huyết Hoang. Một ích cuối cùng của Vô Luân Ma Đế dùng mười một Thiên Mệnh luyện thành trường mâu, nháy mắt trấn sát, hoàn toàn tiêu diệt trùm Huyết Hoang, khiến nó thành tro không còn luân hồi.

    Tề Lâm Đế Nữ rung động nghe Lý Thất Dạ nói, tuy không thấy tận mắt chiến dịch đó nhưng bọn họ có thể tưởng tượng nó khủng bố, tàn khốc biết bao. Bọn họ có thể tưởng tượng một kích cuối cùng của Vô Luân Ma Đế tuyệt sát, vô địch cõi đời thế nào.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ sững sờ nhìn cây trường mâu ôn nhuận như ngọc. Trước đó bọn họ còn tưởng rằng nó là đạo binh Đại Đế vô địch, không ngờ do mười một Thiên Mệnh luyện hóa ra. Mười một Thiên Mệnh là lực lượng khủng khiếp cỡ nào.

    Một kích cuối cùng khiến Vô Luân Ma Đế không tiếc mọi giá luyện hóa mười một Thiên Mệnh của mình hóa thành trường mâu cho kẻ địch một kích tuyệt sát cuối cùng, từ điều này tưởng tượng được trùm Huyết Hoang đối địch với Vô Luân Ma Đế kinh khủng, vô địch cỡ nào.

    Võ Phượng Ảnh tranh cường háo thắng giật mình kêu lên:

    – Huyết Hoang mạnh như vậy sao?

    Với ai thì Đại Đế mười một Thiên Mệnh đáng giá hướng về, trên đời mấy ai có thể trở thành Đại Đế Tiên Vương mười một Thiên Mệnh?

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Trùm Huyết Hoang này chưa phải mạnh nhất.

    – Cái gì?

    Võ Thất nhảy cẫng lên, hoảng hồn hét:

    – Còn . . . Còn Huyết Hoang mạnh hơn nữa sao? Mạnh tới mức nào?

    – Vậy phải xem ngươi nói tới trùm Huyết Hoang nào.

    Lý Thất Dạ lạnh lùng nói:

    – Nếu là trùm Huyết Hoang mạnh nhất thì Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh cũng không muốn chọc vào.

    Đám người Võ Thất hút ngụm khí lạnh, Thích Hồn Lâm cũng bất ngờ. Ở trong lòng bọn họ thì Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh đã vô địch, khiến Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh không muốn trêu vào thì là tồn tại khủng bố, tuyệt luân biết bao.

    Võ Thất khó khăn lấy lại tinh thần:

    – Cái . . . Này . . . Trùm Huyết Hoang đại điện là thứ gì?

    Võ Thất kinh hoàng hỏi:

    – Trên đời có tồn tại mạnh hơn Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh sao?

    Lý Thất Dạ không trả lời, hắn nhìn phương xa, mắt sâu thẳm như vượt qua thời gian, xuyên qua tuyên cổ.

    Quá một hồi lâu vẽ mảnh cương vực này, chậm rãi nói:

    – Các người có thể đi dạo nơi đây xem, sau trận chiến lúc trước Huyết Hoang nơi này đã dọn đi, khu vực này không nguy hiểm. Các người thử đào xem thử nhặt được một, hai món đồ tốt không, tùy vào vận may của các người.

    Tề Lâm Đế Nữ kinh ngạc hỏi:

    – Còn công tử?

    – Ta đi một nơi.

    Lý Thất Dạ bỏ lại một câu rồi xoay người đi, chớp mắt biến mất phía chân trời.

    Lý Thất Dạ rời đi, Võ Thất gật gù cảm thán rằng:

    – Ài, tên này không có trách nhiệm chút nào. Đưa chúng ta vào phúc địa Viễn Hoang rồi bỏ mặc, lỡ có yêu ma quỷ quái chạy ra ăn thịt chúng ta thì sao?

    Bốp!

    Võ Thất mới dứt lời đã bị Võ Phượng Ảnh cốc đầu, mắt phượng trừng đệ đệ của mình:

    – Cứ nói nhảm nhsi cái gì, bớt lảm nhảm vài câu sợ bị người ta nói mình câm sao?

    Võ Thất càm ràm:

    – Tỷ thật là thấy sắc quên đệ, tỷ còn chưa có gì với e đã bênh người ngoài. Lỡ tỷ thật sự gả cho hắn thì chẳng phải là không cần đệ đệ luôn?

    – Ngươi . . . !

    Mặt Võ Phượng Ảnh đỏ rực, vừa hận vừa xấu hổ nói:

    – Ngươi còn nói nhảm nữa có tin là ta xé nát miệng ngươi không?

    Võ Thất rụt cổ cười gượng nói:

    – Không dám, không dám, không dám.

    Nhìn bộ dạng của hai tỷ đệ, mười hai Thiên Mệnh cười lắc đầu nói:

    – Có thể bám vào Lý công tử là cơ duyên lớn của các ngươi, người khác muốn có cơ duyên đó cũng không được. Bọn họ nhìn các ngươi một cái đã là dư ấm của tổ tiên ban cho.

    Võ Thất cười cợt nhả:

    – Hi hi hi, lão tiền bối, ta tò mò là tại sao tiền bối cung kính với hắn vậy? Nói sao thì tiền bối là một vị Thượng Thần, Thượng Thần ba đồ đằng đi đâu cũng là nhân vật nặng ký. Ta không hiểu, chẳng lẽ hắn có lai lịch gì lớn sao?

    Võ Thất còn trẻ, tính ham chơi, gã không suy nghĩ sâu xa.

    Thích Hồn Lâm cười nói:

    – Chúng sinh có vô số cường giả, tiểu thần như ta không là gì. Với một vài tồn tại thì ta chỉ là con kiến.

    Thích Hồn Lâm lắc đầu nói:

    – Còn về Lý công tử thì ta không tiện nói nhiều, tạo hóa thế nào tùy vào cá nhân.

    Thích Hồn Lâm không muốn nói nhiều về tồn tại như thế, dù lão không rõ lai lịch của hắn, nghe Tề Lâm Đế Nữ kể đủ loại khiến lão biết đó là trùm vô thượng. Thích Hồn Lâm dù là một Thượng Thần nhưng phải ngước nhìn lên trùm vô thượng.

    Tề Lâm Đế Nữ mỉm cười nói:

    – Chúng ta đi thôi, nhìn xem có cơ duyên gì không.

    Tề Lâm Đế Nữ không muốn bàn nhiều về Lý Thất Dạ, trùm vô thượng như hắn không thể tùy tiện nghị luận. Tề Lâm Đế Nữ cũng hiểu các loại cơ duyên trong đó cuối cùng vẫn phải dựa vào mình.​
     
  2. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2940: Cuồng Thiểu Thiên Đế (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nơi đám người Tề Lâm Đế Nữ đứng đã ở sâu trong Viễn Hoang, dù chỗ này không là khu vực trung tâm thì cũng là phúc địa Viễn Hoang. Cường giả bình thường không cách nào đến nơi này, nếu không có Lý Thất Dạ dẫn đi thì bọn họ có Thích Hồn Lâm chỉ đưỡng cũng khó bình an tới nơi.

    Chỗ này rất bình yên, vì uy lực trận chiến Vô Luân Ma Đế trước kia quá khủng bố, ép Thượng Thần ngủ say phải dời chỗ, nên nơi này rất an toàn.

    Võ Thất trẻ tuổi, hoạt bát nhất. Võ Thất hưng phấn đào chỗ này, đào hết các ngọn núi. Đôi khi Võ Thất dốc hết sức ra đẩy núi cao, gã muốn đào ra một báu vật kinh thế.

    Thích Hồn Lâm hoàn toàn không lên mặt, thấy Võ Thất dốc sức như thế thì hiền hòa cười hỏi:

    – Long thành các ngươi có nhiều báu vật, không cần cố gắng vậy đi?

    – Ha ha ha! Lão tiền bối không hiểu.

    Võ Thất cười tủm tỉm:

    – Đạo binh Đại Đế của Long thành chúng ta dù gì là của người đi trước, dù ta có tư cách kế thừa thì chỉ là được người đi trước che chở. Nếu ta tìm được một binh khí tại đây có thể trấn áp đạo binh Đại Đế nhà ta thì hãnh diện biết mấy, đây là cảm giác thành tựu, có cảm giác thành tựu thì sống mới thú.

    Nghe Võ Thất nói một tràng, Thích Hồn Lâm bật cười:

    – Trẻ tuổi thật tốt.

    So với Võ Thất lièu mạng thì Thích Hồn Lâm tùy duyên hơn, lão chỉ tìm kiếm. Vì Thích Hồn Lâm biết nếu nơi này có trọng bảo sẽ chú trọng cơ duyên, đến đẳng cấp như lão thường xem trọng nhân quả và cơ duyên.

    Nhóm Võ Thất tìm kiếm chỗ đó nhưng không tìm được báu vật, nơi này là một mảnh đất hoang.

    Võ Thất nhìn trường mâu từ mười một Thiên Mệnh luyện hóa ra trong chiến trường Đại Đế, nhễu nước miếng nói:

    – Ài, nếu có thể lấy được trường mâu đó thì tốt biết mấy.

    – Ngươi nằm mơ.

    Thích Hồn Lâm Cười lắc đầu, nói:

    – Thứ trấn sát này không chạm vào được, nó là một kích cuối trước khi chết của Đại Đế mười một Thiên Mệnh, nó không chỉ chịu tải lực lượng mười một Thiên Mệnh, lực lượng tuyệt sát chung cực của vị Đại Đế này mà còn kèm theo ý chí chiến đến cùng. Đó là chấp niệm ngoan cố nhất, mạnh nhất, với chấp niệm đó đừng nói chúng ta không thể chạm vào. . . .

    – Dù là Đại Đế Tiên Vương có mười hai Thiên Mệnh cũng không muốn chạm vào. Thứ này nhân quả rất mạnh, không thì đã sớm có người đến nhặt xác cho Vô Luân Ma Đế. Nhưng không ai có thể chạm vào tuyệt sát suốt kiếp này, Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh thì không chịu chạm vào nó, nên bao nhiêu năm qua đi o ai nhặt xác cho Vô Luân Ma Đế được.

    Nói đến đây Thích Hồn Lâm thở dài thườn thượt.

    Một vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh ít nhiều đều sẽ được người tôn kính, cũng có tử tôn của mình, nhưng cho tới nay không ai nhặt xác cho Vô Luân Ma Đế, không phải tử tôn bất hiếu mà vì dù bọn họ cực kỳ muốn cũng bất lực.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ nhìn bộ xương Vô Luân Ma Đế, một vị Đại Đế từng tung hoành Thập Tam Châu, vô số một thời đại cuối cùng chết tha hương, không ai nhặt xác được, thật là bất đắc dĩ và bi thương vô cùng.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai nhức óc, uy Đại Đế tàn phá thiên địa, uy vô địch lan tràn.

    Trong khoảnh khắc một đại đạo xẹt qua bầu trời, đại đạo vàng ròng lóa mắt như dùng vô thượng xích hỏa thần kim làm ra cây cầu bắc ngang hư không.

    Ầm!

    Có người vượt không gian, một bước tan vỡ pháp tắc, từng bước một đi trên đại đạo này.

    Người đạp không lướt tới là một thiếu niên, bề ngoài rất trẻ, trẻ còn hơn Võ Thất. Thiếu niên khoảng mười lăm, sáu tuổi, dù bề ngoài trẻ măng nhưng đế uy hùng hồn, mặc đế y, đầu độ đế quan, nhìn qua đế uy bay bổng.

    Thiếu niên lưng cõng ba thanh trường kiếm, đều là đế quang ngút trời. Mỗi thanh trường kiếm kéo ba ngàn đại đạo, tựa như trường kiếm chịu tải ba ngàn thế giới. khi nhìn ba thanh trường kiếm khiến người cảm giác trường kiếm rút khỏi vỏ là có thể chém ba ngàn thế giới, một kiếm quét vạn vực, một kiếm chém vạn cổ.

    Khi thiếu niên một bước tiến lên cho cảm giác bàn chân đạp nát một thế giới, khiến người không thở nổi. Người đạo hạnh cạn trông thấy thiếu niên liền bị trấn áp, chân mềm nhũn.

    Đây là Đại Đế, là hàng thật trăm phần trăm. Rung động hồn người hơn hết là vị Đại Đế này chân thân giá lâm, không phải đạo thân giá lâm!

    Đại Đế đích thân tới, cảnh tượng quá rung động hồn người, khiến rất nhiều người vừa nhìn thấy Đại Đế đích thân đến đều xoe tròn mắt.

    Khiến người rung động hơn là Đại Đế trước mắt không thèm thu về đế uy, mặc cho đế uy tàn phá cửu thiên thập địa, điên cuồng tăng vọt, cực kỳ ngông nghênh, cảm giác vênh váo kiêu ngạo.

    Tuy nói Đại Đế Tiên Vương đều là vô địch, bọn họ đều đứng ngạo nghễ trên cõi đời nhưng nhìn Đại Đế tính cách không ngang ngược kiêu căng mà trầm ổn như núi.

    Nhưng vị Đại Đế này kiêu ngạo, cao điệu, ngông nghênh, tùy tính, không sợ điều gì.

    Thấy Đại Đế trẻ tuổi như thế, có Võ Thất hét to một tiếng:

    – Mợ ơi, thiên tài từ đâu ra? Trẻ vậy đã thành Đại Đế, nghịch thiên quá. Sao ta không biết có người phong đế?

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, hắn không phải Đại Đế đương thời.

    Thích Hồn Lâm nhìn Đại Đế đi xa, cảm thán rằng:

    – Bao nhiêu năm đã qua mà tính tình không thay đổi, vẫn kiêu căng như vậy.

    Võ Thất tò mò hỏi:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, là Đại Đế kia sao? Chưa từng nghe.

    Bốp!

    Võ Phượng Ảnh vỗ sau gáy Võ Thất, trừng gã:

    – Ai kêu lúc phụ thân kể lịch sử Thanh Châu, Đại Đế thì ngươi chạy đi chơi?

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế là Đại Đế nổi tiếng nhất Thanh Châu vạn cổ đến nay, đủ lưu danh sử sách.

    Thích Hồn Lâm nhìn Đại Đế đi xa, cười tủm tỉm nói:

    – Ba mươi tuổi là chịu tải Thiên Mệnh, đủ kinh diễm.

    Võ Thất giật mình kêu lên:

    – Chịu tải Thiên Mệnh ba mươi tuổi? Trời, này là thiên tài tuyệt thế. Hắn là Đại Đế mười một Thiên Mệnh sao?

    Thích Hồn Lâm cười lắc đầu nói:

    – Không, hắn là Đại Đế một Thiên Mệnh.

    Võ Thất nghe đáp án suýt sặc:

    – Á!

    Võ Thất xoe tròn mắt, lấy lại tinh thần nói:

    – Lão tiền bối đang giưỡn với ta sao? Chịu tải Thiên Mệnh ba mươi tuổi đã là thiên tài vô địch cõi đời, Tiên Vương Tiên Đế Long thành chúng ta ghê gớm không? Thế nhưng không bằng người ta. Sao có thể là Đại Đế một Thiên Mệnh được? Trên đời có loại Đại Đế một Thiên Mệnh sao?

    Nên biết Đại Đế Tiên Vương có ba lần cơ hội chịu tải Thiên Mệnh, Thánh Đế tư chất siêu tệ mà còn có ba Thiên Mệnh, một vị Đại Đế thiên tài tuyệt thế làm sao có thể chỉ có một Thiên Mệnh?

    Thích Hồn Lâm bật cười nói:

    – Bởi vậy Cuồng Thiểu Thiên Đế mới được ghi vào sử sách, có thể nói là Đại Đế một Thiên Mệnh trước không ai, sau không người của Thanh Châu chúng ta, còn là vị Đại Đế mười hai Mệnh Cung, một Thiên Mệnh. Tương lai như thế vạn cổ đến nay không người sánh kịp, đừng nói Thanh Châu chúng ta, toàn Thập Tam Châu chỉ có một Đại Đế như vậy.

    – A!

    Võ Thất nuốt nước miếng cái ực, trố mắt líu lưỡi nói:

    – Mười hai Mệnh Cung chỉ có một Thiên Mệnh, cái . . . này . . . quá khủng.​
     
    motminhmai, rukuru, shaoyun and 7 others like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2941: Cuồng Thiểu Thiên Đế (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Chuyện này khó tin biết bao, không thể nào. Một Đại Đế mười hai Mệnh Cung thế nhưng chỉ có một Thiên Mệnh, kinh khủng, nói ra không ai tin.

    Võ Phượng Ảnh tò mò hỏi:

    – Quy Phàm Cổ Thần ra lệnh muốn giết hắn, chuyện này có thật không?

    Võ Phượng Ảnh từng nghe kể câu chuyện của Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Thích Hồn Lâm cười nói:

    – Đúng vậy! Là Quy Phàm Cổ Thần ra lệnh mới dẫn đến cục diện hôm nay, trở thành quái thai vạn cổ. Một vị Đại Đế có được mười hai Mệnh Cung nhưng chỉ một Thiên Mệnh, Cuồng Thiểu Thiên Đế giữ được mạng sống đã là không dễ dàng.

    Võ Thất bị khơi gợi lòng tò mò, ngứa ngáy hỏi dồn:

    – Đây . . . rốt cuộc là chuyện gì? Lão tiền bối hãy mau kể nghe đi!

    Võ Phượng Ảnh cáu kỉnh lườm Võ Thất:

    – Hừ! Ai kêu ngươi lúc nghe lịch sử Đại Đế thì lén tốn ra ngoài chơi?

    Võ Thất cười gượng.

    Thích Hồn Lâm không làm dáng, thấy Võ Thất tò mò thế là tìm một chỗ ngồi xuống, nói:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế là thân phận rất ghê gớm, xuất thân từ một môn ba đế, khi còn nhỏ xíu là thiên phú vô song. Không chút khoa trương khi nói Kim Qua, Nhân Thánh ngày nay so thiên phú với Cuồng Thiểu Thiên Đế thì hai người kia đều sẽ nhạt nhòa.

    Võ Thất giật mình kêu lên:

    – Ghê gớm vậy sao?

    Kim Qua, Nhân Thánh có thể gọi là thiên tài tuyệt thế đương thời, thiên phú của Cuồng Thiểu Thiên Đế tốt hơn hai người thì chỉ có thể hình dung bằng từ yêu nghiệt.

    Thích Hồn Lâm chậm rãi nói:

    – Mười tuổi Cuồng Thiểu Thiên Đế đã tu luyện xong hết công pháp của ba vị Đại Đế, mười lăm tuổi vô địch, ngươi nói xem thiên phú của hắn như thế nào?

    Võ Thất chép miệng công nhận:

    – Yêu nghiệt!

    Mười tuổi luyện xong hết công pháp của ba vị Đại Đế thì rất yêu nghiệt.

    – Vì Cuồng Thiểu Thiên Đế sống trôi chảy không gặp chút khó khăn, có thể nói trước khi hắn thành chịu tải Thiên Mệnh thì đều vô địch. Đối thủ cỡ nào đều bị Cuồng Thiểu Thiên Đế dễ dàng đánh gục. Trong cùng thế hệ không ai tranh phong với hắn được, đều nhạt nhòa trước mặt hắn. Dù kẻ thù thế hệ trước mạnh hơn Cuồng Thiểu Thiên Đế rất nhiều, miễn hắn cố gắng tu luyện tám ngày, mười ngày là sẽ bắt kịp đối phương ngay, sau đó đánh bại.

    – Chính vì thiên phú tuyệt thế vô song, cuộc đời thuận buồm xuôi gió tạo thành tính cách trong mắt không người, bễ nghễ thiên hạ, ngạo thị vạn vực của Cuồng Thiểu Thiên Đế. Có thể nói Cuồng Thiểu Thiên Đế luôn kiêu căng ngang ngược, cuồng vọng ngông nghênh.

    Thích Hồn Lâm nói tới đây lắc đầu ta thán.

    – Không thể trách Cuồng Thiểu Thiên Đế quá kiêu ngạo, đổi lại bất cứ người nào đều sẽ như vậy.

    Võ Thất bênh vực:

    – Cái gì đều không gây khó khăn, đối với thiên tài như thế không kiêu căng sao được? Đổi lại là ta cũng sẽ không khác gì.

    – Đúng rồi, cuộc sống quá suôn sẻ không phải việc tốt.

    Thích Hồn Lâm gật đầu nói:

    – Năm ba mươi tuổi, khi Cuồng Thiểu Thiên Đế sắp chịu tải Thiên Mệnh, nhưng trước một ngày có một nữ nhân tranh Thiên Mệnh với hắn. Cuồng Thiểu Thiên Đế trấn giết vị thiên tài này, hơn nữa thuận tay diệt tông môn của thiên tài đó. Cuồng Thiểu Thiên Đế tùy ý không sợ ai, trong cuồng hoan đã hãm hiếp một thiếu nữ nhân tộc còn sống sót của môn phái này . . .

    Thích Hồn Lâm tạm dừng một lúc, tiếp tục bảo:

    – Hôm sau Cuồng Thiểu Thiên Đế đi chịu tải Thiên Mệnh. Đây vốn là chuyện cỏn con, ai ngờ thiếu nữ này có huyết thống của hậu nhân Quy Phàm Cổ Thần. Thiếu nữ may mắn sống sót, tìm đến Quy Phàm Cổ Thần.

    – Quy Phàm Cổ Thần!

    Võ Thất kêu lên:

    – Cổ Thần bách tộc chúng ta, vị Cổ Thần thứ tư có được mười hai đồ đằng trên đời, là niềm tự hào của yêu tộc.

    – Đúng vậy.

    Thích Hồn Lâm gật đầu nói:

    – Mặc dù huyết thống của thiếu nữ cách Quy Phàm Cổ Thần rất xa xôi, không biết truyền thừa bao nhiêu đời. Nhưng sau khi Quy Phàm Cổ Thần biết chuyện thì rất tức giận, ra lệnh chém giết Cuồng Thiểu Thiên Đế. Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ mới bắt đầu chịu tải Thiên Mệnh, chịu tải một Thiên Mệnh. Mọi người đều xem trọng Cuồng Thiểu Thiên Đế, cho rằng lần này hắn có thể chịu tải bốn Thiên Mệnh. Nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế bị chiến tướng của Quy Phàm Cổ Thần đánh gãy bỏ lỡ chịu tải Thiên Mệnh.

    – Dù quá trình chịu tải Thiên Mệnh bị đánh gãy nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế vẫn vô địch, trở thành một Thiên Mệnh nên hắn trốn thoát một kiếp. Tổ tiên của bọn họ vốn cực kỳ xem trọng Cuồng Thiểu Thiên Đế, Thiên tộc cũng coi trọng Cuồng Thiểu Thiên Đế, cho rằng hắn có thể trở thành một vị Đại Đế mười hai Thiên Mệnh, nên lúc thuộc hạ của Quy Phàm Cổ Thần đánh lén Cuồng Thiểu Thiên Đế thì ba vị Đại Đế trong gia tộc ra tay che chở.

    Nói đến đây Thích Hồn Lâm phấn khởi tinh thần, máu nóng sục sôi nói:

    – Lần này triệt để chọc giận Quy Phàm Cổ Thần, Quy Phàm Cổ Thần đích thân ra tay đánh bại ba Đại Đế của gia tộc. Ba vị tổ tiên che chở Cuồng Thiểu Thiên Đế trốn đi, nhưng Quy Phàm Cổ Thần thề không bỏ qua, một đường truy sát, giết tới bốn vị Đại Đế máu tươi đầm đìa.

    – Một người độc chiến bốn vị Đại Đế!

    Nghe kể Võ Thất cũng nóng trong người, thảng thốt:

    – Quy Phàm Cổ Thần nghịch thiên quá, đơn độc chiến với bốn vị Đại Đế, thật là vị thần vô địch!

    – Quy Phàm Cổ Thần đúng là vô địch, không chỉ là Cổ Thần còn là đại yêu có huyết thống Nhân Vương. Từn có người gọi Quy Phàm Cổ Thần là vị Lục Đạo Nhân Vương thứ hai, trước kia Quy Phàm Cổ Thần từng chiến với Lan Đế mà còn sống, ngươi có thể tưởng tượng Quy Phàm Cổ Thần mạnh cỡ nào.

    Võ Thất hút ngụm khí lạnh:

    – Một mình đấu với Lan Đế.

    Lan Đế là một truyền kỳ, xuất thân Ma tộc, Đại Đế thứ bảy có mười hai Thiên Mệnh trong Thập Tam Châu. Nhưng kỳ tích lớn nhất của Lan Đế không phải có mười hai Thiên Mệnh mà là mười một Mệnh Cung lại đi chịu tải mười hai Thiên Mệnh, phá vỡ thường quy một Mệnh Cung một Thiên Mệnh. Trên đời này chỉ mình Lan Đế có đặc điểm đó.

    Tiếc rằng về sau Lan Đế chết vì thiên tru, không thì địa vị hôm nay không thua gì nhóm Thế Đế.

    Quy Phàm Cổ Thần là Cổ Thần có huyết thống Nhân Vương, đơn độc đấu với Lan Đế, thành tựu đó đáng giá bách tộc kiêu hãnh vì gã.

    Qua một lát Võ Phượng Ảnh mở miệng hỏi:

    – Sau này Cuồng Thiểu Thiên Đế làm sao thoát nạn?

    – Thiên Đình.

    Thích Hồn Lâm nhìn Cuồng Thiểu Thiên Đế khuất xa, chậm rãi nói:

    – Nghe nói cuối cùng thị Thiên Đình ra mặt, có một số Đại Đế Thiên Đình cầu tinh cho Cuồng Thiểu Thiên Đế, người ngoài không rõ chi tiết cụ thể nhưng tộc Cuồng Thiểu Thiên Đế bồi thường nhiều của cải, hứa không cho Cuồng Thiểu Thiên Đế vấn đỉnh Thiên Mệnh nên Quy Phàm Cổ Thần mới bỏ không truy sát nữa.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ thầm hút ngụm khí lạnh:

    – Thiên Đình!

    Người Thập Tam Châu đều biết Thiên Đình là chỗ dựa lớn nhất của Thiên tộc, có người từng nói Thiên Đình là khởi nguồn của Thiên tộc.

    Có người nói trên đời không mấy ai dám chọc vào Thiên Đình, nên trong Thập Tam Châu xảy ra việc lớn động trời gì hễ dính dáng Thiên tộc là sẽ có Thiên Đình nhúng tay.

    Nhiều người nhắc tới Thiên Đình đều rất e ngại, dù là Đại Đế Tiên Vương cũng không ngoại lệ.

    Tề Lâm Đế Nữ cảm thán rằng:

    – Quy Phàm Cổ Thần thật nghịch thiên.​
     
    motminhmai, rukuru, shaoyun and 4 others like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2942: Quy Phàm Cổ Thần

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thiên Đình ra mặt cầu tình mà Quy Phàm Cổ Thần vẫn buộc tộc Cuồng Thiểu Thiên Đế bồi thường nặng nề, không cho phép vấn đỉnh Thiên Mệnh nữa. Có thể tưởng tượng Quy Phàm Cổ Thần nghịch thiên biết bao, đổi lại người khác Thiên Đình sẽ không nhú nhường như vậy.

    Thích Hồn Lâm gật gù nói:

    – Dù gì là Cổ Thần có tư cách chiến một trận với Đại Đế mười hai Thiên Mệnh.

    – Trước kia thiên phú của Cuồng Thiểu Thiên Đế ngút trời, không chỉ trong gia tộc xem trọng hắn, Thiên tộc cũng coi trọng. Có lẽ Thiên tộc, Thiên Đình đều hy vọng Cuồng Thiểu Thiên Đế sẽ trở thành Đại Đế mười hai Thiên Mệnh, cuối cùng xảy ra vụ Quy Phàm Cổ Thần.

    – Nhóm Thiên Đình chắc đã bỏ cuộc, đổi lại thiên tài khác thì Thiên Đình sẽ không chịu ra mặt xen lẫn vào ao nước đục này. Thế lực Quy Phàm Cổ Thần cũng rất lớn, rất được bách tộc kính yêu.

    Nói tới đây Thích Hồn Lâm rất là thổn thức. Đổi lại trước kia Thiên Đình không thèm để bách tộc vào mắt, từ sau chiến dịch săn đế thì địa vị bách tộc nâng cao nhiều, có một số thời đại ba tộc Thần, Ma, Thiên còn nhạt nhòa hơn bách tộc.

    Nghe xong câu chuyện, Võ Thất bình luận một câu:

    – Thật là Đại Đế quái thai.

    Một vị thiên tài tuyệt thế cuối cùng trở thành Đại Đế chỉ có một Thiên Mệnh, thật là vị Đại Đế quái đản nhất vạn cổ đến nay.

    Thánh Đế ngày xưa thiên phú kém biết mấy, ngu đần hết thuốc chữa nhưng vẫn trở thành Đại Đế có ba Thiên Mệnh. Cuồng Thiểu Thiên Đế tuyệt thế vô song lại trở thành Đại Đế một Thiên Mệnh, hết nói nổi.

    – Khi còn trẻ quá suôn sẻ không phải chuyện tốt.

    Thích Hồn Lâm cười lắc đầu nói:

    – Nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế đánh chết cái nết không chừa, nhiều năm qua vẫn kiêu ngạo ngang ngược, kiêu căng ngông cuồng. Cuồng Thiểu Thiên Đế quá xuôi gió xuôi nước, tư chất như hắn gần như vô địch trong cùng đẳng cấp, hắn hoàn toàn có thể nghiền áp cùng đẳng cấp.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ im lặng. Đa số Đại Đế Tiên Vương dù điều kiện tương tự cũng không ai huênh hoang như Cuồng Thiểu Thiên Đế, có lẽ vì thời trẻ gã không trải qua thất bại, thiếu lắng đọng nên mới tạo thành tính cách như vậy.

    Thử ngẫm lại Đại Đế Tiên Vương khác, có ai lúc trẻ không là một bước một trận chiến? Đại Đế Tiên Vương nào không phá vòng vây từ các tầng khốn khổ, trải qua những trận huyết chiến cuối cùng chứng đại đạo, chịu tải Thiên Mệnh, trở thành Đại Đế Tiên Vương?

    Thiên phú như Cuồng Thiểu Thiên Đế siêu cao, người cùng đẳng cấp bị gã đánh một cái liền thua, tốc độ tu luyện quá nhanh, người hôm qua còn mạnh hơn gã nhiều sang hôm sau đã bị đánh bại. Thiên tài tuyệt thế như Cuồng Thiểu Thiên Đế chưa từng ăn đau khổ, cuộc đời xuôi chèo mát mái, cuối cùng khiến gã trở nên vô cùng ngông cuồng, thiếu sự trầm ổn, trí tuệ mà Đại Đế Tiên Vương nên có.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đi qua không lâu chợt từng đợt tiếng nổ nhức óc vang lên. Nhiều cường giả tu sĩ lao hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế, bọn họ chạy theo sau đuôi gã.

    – Bọn họ định làm gì vậy?

    Thấy nhiều cường giả tu sĩ đuổi theo hướng cường giả tu sĩ biến mất, Võ Thất hỏi:

    – Chẳng lẽ muốn theo đuôi Cuồng Thiểu Thiên Đế anhựt của rơi?

    – Bình thường Đại Đế Tiên Vương sẽ không dễ dàng rời khỏi động thiên của mình, Cuồng Thiểu Thiên Đế đột nhiên đến Viễn Hoang e rằng xem trúng thứ gì, hoặc là món tiên bảo.

    Thích Hồn Lâm nói:

    – Dưới lòng đất Viễn Hoang chôn vùi nhiều kho báu không ai biết, nếu thật sự bị Cuồng Thiểu Thiên Đế đào ra một khối bảo địa thì đám người theo đuôi không chừng vớt được ít cặn.

    Mắt Võ Thất sáng rực nói:

    – Cũng đúng, Đại Đế Tiên Vương ăn thịt, cá con chúng ta ăn canh thừa cũng tốt. Hơn nữa có Đại Đế Tiên Vương đi trước mở đường thì an toàn tuyệt đối.

    Võ Thất làm nũng với Thích Hồn Lâm:

    – He he he, lão tiền bối, chúng ta đi theo không? Nhìn xem Cuồng Thiểu Thiên Đế đào kho báu gì? Chúng ta không cướp báu vật, chỉ đi xem mở rộng tầm mắt cũng tốt.

    – Đi cái đầu ngươi!

    Võ Phượng Ảnh lườm Võ Thất:

    – Ngươi không nghe thấy Lý công tử nói sao? Lý công tử kêu chúng ta chờ ở đây.

    – Ô, tỷ tỷ cao ngạo bất thuần của ta đã đi đâu?

    Võ Thất cười nham nhở:

    – Từ khi nào tỷ của ta trở nên nói gì nghe nấy? Sao ta không biết tỷ là bé ngoan nghe lời vậy kìa?

    Bị đệ đệ trêu chọc, Võ Phượng Ảnh xấu hổ mặt đỏ rực:

    – Ngươi . . . !

    Võ Phượng Ảnh xoa tay hăm he định đánh Võ Thất tơi bời.

    Võ Thất sợ quá vội núp sau lưng Thích Hồn Lâm.

    Tề Lâm Đế Nữ nhìn hai tỷ đệ Võ Phượng Ảnh, nàng che miệng cười.

    Võ Thất không chết tâm, tiếp tục vòi vĩnh Thích Hồn Lâm:

    – Hi, lão tiền bối, chúng ta tựu chỉ đi nhìn một cái thôi. Không chừng Cuồng Thiểu Thiên Đế phát hiện kho báu kinh thế gì, nếu đúng vậy chúng ta lập tức trở về bẩm báo cho Lý công tử.

    Thích Hồn Lâm bị Võ Thất năn nỉ mãi hết cách, cũng muốn nhìn xem Cuồng Thiểu Thiên Đế đến vì cái gì:

    – Thôi được, chúng ta đi xem, nhìn một cái rồi trở lại.

    Cuối cùng Thích Hồn Lâm mang theo nhóm Tề Lâm Đế Nữ đuổi theo hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế biến mất. Có Thượng Thần như Thích Hồn Lâm bảo vệ nên nhóm Tề Lâm Đế Nữ yên tâm hơn.

    Trên đường đi Võ Thất cười toe nói:

    – Hi, hi, hi, lão tiền bối, ta có một vấn đề rất hiếu kì, có thể hỏi tiền bối một câu được không?

    – Bớt ranh đi.

    Thích Hồn Lâm trừng mắt Võ Thất:

    – Miễn không phải vấn đề lắc léo thì ta có thể suy xét.

    Tuy Thích Hồn Lâm là Thượng Thần nhưng không hống hách, cư xử hiền hòa với vãn bối.

    – Vãn bối chỉ muốn hỏi là tiền bối mạnh hơn hay Cuồng Thiểu Thiên Đế mạnh hơn?

    Võ Thất cười tủm tỉm:

    – Tất nhiên vãn bối không có ý gì khác, chỉ đơn thầun tò mò.

    Võ Thất hỏi câu này khiến Tề Lâm Đế Nữ, Võ Phượng Ảnh lên tinh thần, hai người vãnh tai ngóng nghe.

    Đại Đế Tiên Vương và Thượng Thần ai mạnh hơn? Vấn đề này mãi luôn bị tranh luận, đương nhiên chỉ so sánh giữa Thượng Thần thấp vị và Đại Đế Tiên Vương thấp vị. Về Đại Đế Tiên Vương đỉnh thì đừng thảo luận làm gì, Đại Đế như Thế Đế thì Thượng Thần nào cũng bó tay.

    Rất nhiều người đều muốn so sánh Thượng Thần có năm, sáu đồ đằng và đã thành bộ với Đại Đế Tiên Vương có ba Thiên Mệnh, dù sao hai bên chênh lệch khá gần. Thượng Thần mười đồ đằng thì không cần đưa ra so với Đại Đế Tiên Vương có hai, ba Thiên Mệnh làm chi.

    Thích Hồn Lâm khiêm tốn trả lời, rất là bằng phẳng”:

    – Ta chỉ là một tiểu thần, không đáng gì, không cách nào so sánh cùng chư đế.

    Đám người Võ Thất không tin, nói sao thì Thích Hồn Lâm là Thượng Thần có ba đồ đằng, huống chi đồ đằng thành bộ, điều này là ưu thế lớn nhất. Thượng Thần cùng có ba đồ đằng, có thành bộ hay không thì thực lực cách biệt rất lớn.

    Thấy Thích Hồn Lâm điệu thấp khiêm tốn, Tề Lâm Đế Nữ nửa làm nũng nói:

    – Lâm bá bá, lão tổ trong nhà đều khen bá bá là Thượng Thần rất mạnh, thậm chí vượt qua bốn đồ đằng. Lâm bá bá nói nghe chút đi.

    – Lão già nhà các ngươi khen ta quá rồi.​
     
    motminhmai, rukuru, shaoyun and 5 others like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2943: Đại Đế cùng Thượng Thần, ai mạnh ai yếu

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thích Hồn Lâm cười nói:

    – Trên đời có rất nhiều người mạnh hơn ta, đặc biệt là Đại Đế Tiên Vương, bọn họ có Thiên Mệnh thêm vào, Thượng Thần đồ đằng chúng ta chúng ta không thể sánh bằng. Dù là đồ đằng thành bộ cũng không sánh được Đại Đế Tiên Vương có Thiên Mệnh gia cố.

    Võ Thất không chịu thôi, cười nham nhở hỏi han:

    – Hi, chúng ta không bàn về Đại Đế Tiên Vương khác mà chỉ nói về Cuồng Thiểu Đại Đế được không?

    Không chỉ Võ Thất tò mò, Tề Lâm Đế Nữ, Võ Phượng Ảnh cũng hiếu kì. Nhiều người tranh luận Thượng Thần cùng Đại Đế Tiên Vương mạnh yếu thế nào, bọn họ càng muốn nghe chính Thượng Thần nói, đáp án mới có sức thuyết phục.

    – Nếu chỉ tính một Thiên Mệnh thì tiểu lão có chút tự tin. Dù sao Đại Đế Tiên Vương cần ba Thiên Mệnh mới giải mở ảo diệu Mệnh Cung tứ tượng được, mới có lực lượng chân ngã.

    Thích Hồn Lâm trầm ngâm một chút, nói:

    – Ta là ba đồ đằng thành bộ, có niềm tin chiến một trận với Đại Đế Tiên Vương một Thiên Mệnh, đương nhiên này chỉ là lý luận. Nhưng Cuồng Thiểu Thiên Đế là ngoại lệ, một quái thai, rất khó tính toán hắn.

    – Vì thiên phú của Cuồng Thiểu Thiên Đế quá cao, nhiều công pháp tuyệt thế vô song trải qua hắn nghiên cứu một chút là sẽ phá giải ngay, có thể nháy mắt đánh trúng sơ hở của công pháp, cho đối thủ một kích trí mạng. Nghe nói rất nhiều Thượng Thần một, hai đồ đằng chết trong tay Cuồng Thiểu Thiên Đế, có cả Thượng Thần ba đồ đằng.

    Nói tới đây Thích Hồn Lâm trầm ngâm một chút, bảo thủ kết luận:

    – Nếu liều lĩnh một phen thì ta có vài phần tự tin, dù không đánh lại Cuồng Thiểu Thiên Đế nhưng ít nhất ta tin tưởng hắn cũng không làm gì được ta.

    Nghe Thích Hồn Lâm nói, đám người Tề Lâm Đế Nữ hiểu đây vẫn là đánh giá khiêm tốn.

    Võ Phượng Ảnh tò mò hỏi tới:

    – Nếu muốn khiêu chiến Đại Đế Tiên Vương ba Thiên Mệnh thì cần mấy đồ đằng?

    Thích Hồn Lâm

    – Thứ này không có tiêu chuẩn.

    – Dù là Đại Đế Tiên Vương cùng có ba Thiên Mệnh cũng chia mạnh yếu. Binh khí khác nhau, huyết thống không giống nhau, đi đại đạo không giống thì kết quả hoàn toàn khác. Ví dụ trong tay ngươi có phạt thiên chi binh, hoặc Đại Đế Tiên Vương có được thương thiên binh thư, vậy thì kết quả sẽ khác hẳn.

    – Ví dụ Đạp Tinh Thượng Thần mới xuất thân gần đây, huyết thống Cửu Đỉnh vận dụng một cái là khác ngay, hoàn toàn gia cố thêm cho Đạp Tinh Thượng Thần. Ta chưa đánh nhau với Đạp Tinh Thượng Thần nhưng cá nhân ta cảm thấy Đạp Tinh Thượng Thần đồ đằng thành bộ, có huyết thống Cửu Đỉnh, dư sức chiến với Thượng Thần mười một đồ đằng thành bộ.

    – Ví dụ Cuồng Thiểu Thiên Đế, tuy hắn chỉ có một Thiên Mệnh, nhưng hắn có thiên phú, hiếm ai sánh bằng thiên phú của hắn, cộng thêm ba thanh kiếm trong tay hắn là tiên thiên đế binh, lực lượng thật của hắn có cơ hội nhất định chiến một trận với Đại Đế Tiên Vương hai Thiên Mệnh.

    – Thông thường người có thể trở thành Đại Đế Tiên Vương đều là ba Thiên Mệnh trở lên. Nếu chỉ có hai Thiên Mệnh tức là xuất thân của người đó rất tệ, ít nhất bỏ lỡ cơ hội chịu tải Thiên Mệnh một lần, điều này quyết định tài nguyên người đó có được thua kém Đại Đế Tiên Vương khác. Vì vậy lão nhân có đủ ưu thế bẩm sinh ở mức độ nào đó không thua gì Đại Đế Tiên Vương hai Thiên Mệnh không có ưu thế bẩm sinh.

    Thích Hồn Lâm rất có kiên nhẫn phân tích tỉ mỉ cho ba vãn bối.

    Tề Lâm Đế Nữ chợt nhớ Thánh Đế rất nổi bật đặc sắc, tò mò hỏi:

    – Thánh Đế thì sao? Thánh Đế có ba Thiên Mệnh vậy thực lực của Thánh Đế thế nào?

    Thích Hồn Lâm lắc đầu nói:

    – Không biết.

    – Trước giờ ta chưa từng thấy Thánh Đế, Thánh Đế là một truyền kỳ, không chỉ vì Thánh Đế trở thành tấm gương khích lệ lớp trẻ. Nghe người ta nói Thánh Đế giỏi nhất là đạo tâm, Thánh Đế được tồn tại như Thế Đế tôn kính chắc chắn có lý do của nó. Ít nghe ai nói Thánh Đế ra tay, có thể nói trên đời không mấy người từng thấy Thánh Đế đánh nhau, khó mà kết luận thực lực của Thánh Đế thế nào.

    – Nhưng cá nhân ta cảm thấy tuy tư chất của Thánh Đế thô nhưng có ưu thế hậu thiên mà Đại Đế Tiên Vương khác không có. Vì Thánh Đế trải qua nhiều trui rèn, có sự lắng đọng, rèn luyện Đại Đế Tiên Vương khác không có. Ta cho rằng Thánh Đế mạnh hơn Đại Đế Tiên Vương chỉ có ba Thiên Mệnh, mạnh tới mức nào thì không thể phán đoán, e rằng không người nào biết đáp án. Cho dù có Đại Đế Tiên Vương muốn quyết đấu cao tấp cũng không vài Đại Đế Tiên Vương chịu đi khiêu chiến Thánh Đế, dù sao đó là truyền kỳ.

    Nghe Thích Hồn Lâm nói hàng loạt, nhóm Tề Lâm Đế Nữ gật gù thấy có lý.

    Lý Thất Dạ rời khỏi nhóm Tề Lâm Đế Nữ, đi qua hơn một nửa Viễn Hoang, đến chỗ cực kỳ hẻo lánh vắng người.

    Đây là một sơn khâu nhỏ, ngọn núi rất thấp, một sơn khâu như vậy không chút bắt mắt trong nhiều thần nhạc cao vút đâm mây, không đáng gì.

    Nhưng nếu ngươi để ý thì chắc chắn không bỏ qua ngọn núi này, nguyên nhân rất đơn giản, trên mảnh đất Viễn Hoang thì đất bùn nhuộm màu tím đen, là màu máu thấm vò đất bùn.

    Đất bùn của ngọn núi trước mắt chỉ là đát den bình thường, màu gần giống nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện khác nhau.

    Đất bùn của ngọn núi này là đất đen bình thường tức là nơi đây chưa từng bị máu thấm ướt.

    Lý Thất Dạ leo lên sơn khâu, đứng trước tảng đá to. Tảng đá màu xám trắng, cao cỡ đầu người. Tảng đá thế này có khắp nơi, không thần kỳ.

    Lý Thất Dạ đứng trước đá to lớn, hai tay ấn vào nó, chậm rãi nhắm mắt lại tựa như đang ngủ. Một lúc lâu sau tảng đá nổi lên hoa văn mảnh nhỏ, sợi hoa văn này quấn trên cổ tay Lý Thất Dạ như con linh xà nhỏ bé, nó chui vào cổ tay hắn, biến mất.

    Ong ong ong ong ong!

    Lúc này tảng đá dao động như sóng nước, chớp mắt Lý Thất Dạ biến mất.

    Khi Lý Thất Dạ lại xuất hiện đã đứng trong hành lang dài một cung điện cổ xưa. Lý Thất Dạ đứng trong hành lang dài, hắn hít sâu ngửi mùi nơi này.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Thánh Nhân, ta đến thăm ngươi.

    Bùm!

    Chớp mắt có một sợi xích cũ không biết từ đâu bay ra siết cổ Lý Thất Dạ đè hắn dán sát tường.

    Biến dị đột ngột nhưng Lý Thất Dạ cực kỳ bình tĩnh, hắn thản nhiên nói:

    – Lão già, trò này của ngươi không hù được ta. Nếu là người ngoài thì đã không xông vào khách như vậy.

    Lý Thất Dạ dứt lời, sợi xích cũ đột nhiên biến mất, không biết từ đâu đến, không biết đi đâu.

    Lý Thất Dạ cười cười, sửa sang vạt áo đi dọc theo hành lang dài. Chốc lát sau Lý Thất Dạ vào một đại điện, đại điện cực kỳ rộng lớn, các cây cột đá chống đại điện. Nguyên đại điện cổ kính, không có trang sức hay tranh vẽ gì.

    Bên trên đại điện không có ngai vàng, chỉ là một cái đệm đặt ở đó, một lão nhân ngồi trên đệm. Lão nhân ngồi yên không nhúc nhích, như thể đã ngồi đó ức vạn năm.

    Lão nhân mặc áo xám, chiếc áo cũ kỹ mốc meo. Thời gian mài mòn áo xám trắng phau, nhưng dù áo bị thời gian mài mòn ức vạn năm thì nó vẫn rất sạch sẽ, không một hạt bụi dính vào.​
     
    motminhmai, rukuru, shaoyun and 5 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)