Huyền Ảo Đế Bá - Yếm Bút Tiêu Sinh - C2995

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,584
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2936: Dũng sĩ biến ác long (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thấy cảnh đó đám người giật mình thầm suy đoán:

    – Tính làm gì đây? Chẳng lẽ Kim Qua muốn chinh chiến Viễn Hoang?

    Không có ai biết Kim Qua chỉ huy trăm vạn đại quân tới Viễn Hoang để làm gì. Có người cho rằng Kim Qua tới tìm báu vật, có người nghĩ gã chinh chiến Viễn Hoang.

    Lý Thất Dạ nhìn trăm vạn đại quân đi xa, lạnh nhạt nói:

    – Hắn muốn thành Đế.

    – Sao nói vậy?

    Võ Phượng Ảnh hỏi:

    – Không thấy dấu hiệu Thiên Mệnh tụ tập.

    Bất giác giọng điệu của Võ Phượng Ảnh dịu dàng hơn nhiều.

    Lý Thất Dạ nhìn Viễn Hoang, lạnh nhạt nói:

    – Tại đây có thể trực tiếp khai thiên, không cần trông thấy Thiên Mệnh hội tụ.

    – Tại sao chọn thành Đế ở Viễn Hoang?

    Tề Lâm Đế Nữ lấy làm lạ hỏi:

    – Viễn Hoang hung hiểm, sơ sẩy một cái là mất luôn trăm vạn đại quân.

    Thoạt trông trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia rất khổng lồ, vô địch nhưng đất hung như Viễn Hoang thì trăm vạn đại quân không đủ nhét răng.

    – Có hai điều.

    Lý Thất Dạ cười chậm rãi nói:

    – Vì Kim Qua bỏ lỡ Thiên Mệnh một lần, lại chịu tải không dễ. Dã tâm của hắn không nhỏ, muốn một lần chịu tải bốn lần Thiên Mệnh, cho nên hắn cần nơi như Viễn Hoang trợ giúp một tay. Thứ hai, Đại Đế Tiên Vương không chịu nhập thế.

    Lý Thất Dạ ngước nhìn trời, ung dung nói:

    – Mặc kệ Đại Đế mạnh tới đâu hễ nhập thế sẽ phải kiêng kỵ thiên tru, nhưng trong Tham Tác chi địa khác lại, thiên tru khó buông xuống. Có thể nói Tham Tác chi địa là chốn về tốt nhất cho Đại Đế Tiên Vương.

    Võ Thất hiểu ra, hâm mộ nói:

    – Tiểu tử Kim Qua thành công mời Đại Đế của Chiến Vương thế gia hộ đạo cho, lợi hại thật. Đại Đế tự mình họ đạo thì thành công cái chắc.

    – Mấy Đại Đế tụ tập nếu nhập thế chắc chắn có thiên tru giáng xuống, trong Tham Tác chi địa lại khác.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Lần này bọn họ liều một phen, nhất định đưa Kim Qua lên, khiến hắn trở thành Đại Đế!

    – Mấy vị Đại Đế Chiến Vương thế gia hộ đạo cho Kim Qua, với thực lực của hắn muốn không thành Đại Đế cũng khó.

    Thích Hồn Lâm gật đầu nói:

    – Xem ra lần này Kim Qua chắc chắn sẽ trở thành Đại Đế, chịu tải được mấy thì phải xem thực lực của hắn.

    Đại Đế Thập Tam Châu có ba lần cơ hội chịu tải Thiên Mệnh, mỗi lần tối đa chịu tải bốn Thiên Mệnh. Một lần có thể chịu tải vài Thiên Mệnh thì tùy thực lực mỗi người.

    Nghe đối thoại, nhóm Tề Lâm Đế Nữ tin chắc Kim Qua sẽ trở thành Đại Đế.

    Kim Qua đã sớm có cơ hội trở thành Đại Đế, đáng tiếc lần trước bị đánh lén bỏ lỡ cơ hội thành Đại Đế. Lần này Kim Qua hay Chiến Vương thế gia đều cực kỳ chú trọng, cẩn thận. Với bọn họ thì phải thành công, không cho phép thất bại. Nếu thất bại hai lần thì sau này không có cơ hội chịu tải lần ba.

    Bởi vậy Chiến Vương thế gia tốn sức chín trâu hai hổ mời Đại Đế còn sống ra hộ đạo cho Kim Qua.

    Kim Qua tuy là tử tôn của Chiến Vương thế gia nhưng muốn khiến một vị Đại Đế hộ đạo cho tử tôn là việc cực kỳ khó khăn. Đại Đế bình thường sẽ không dễ dàng đồng ý hộ đạo cho tử tôn. Lần này mấy vị Đại Đế con sống của Chiến Vương thế gia đều ra tay, có thể tưởng tượng Kim Qua, Chiến Vương thế gia cực nhọc cỡ nào mới thỉnh được bọn họ.

    Sau khi trăm vạn đại quân Kim Qua đi vào Viễn Hoang, Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Đi thôi, mang các ngươi đi xem, mở rộng tầm mắt.

    Lý Thất Dạ bước xuống Số Hiệu Vạn Cổ.

    Võ Thất cười lớn cợt nhả nói:

    – Xông lên, báu vật, kỳ ngộ, ta đến đây! Tất cả là của ta!

    Võ Thất như cơn gió xông lên.

    Nhóm Thích Hồn Lâm lật đật theo Lý Thất Dạ xuống Số Hiệu Vạn Cổ, so với Võ Thất tăng động thì bọn họ trầm ổn rất nhiều.

    Đầu tiên có trăm vạn đại quân Kim Qua tiến Viễn Hoang, hiện tại nhóm Lý Thất Dạ cũng đi, điều này tăng can đảm cho đám người trên Số Hiệu Vạn Cổ. Nhiều người lần lượt vào Viễn Hoang.

    Bước chân vào Viễn Hoang, nhóm Tề Lâm Đế Nữ hít sâu. Hít vào không khí đặc biệt của Viễn Hoang cho bọn họ cảm giác khác lạ, cảm giác không thể tưởng tượng.

    Khi không khí Viễn Hoang chui qua buồng phổi cảm giác có thứ gì bốc cháy, không làm phỏng nổi tạng mà là rát linh hồn, như có thứ gì phỏng linh hồn mình. Đau đớn khắc cốt minh tâm lan tràn trong lòng.

    Không chỉ nhóm Tề Lâm Đế Nữ có cảm giác đó, tất cả người bước vào Viễn Hoang đều chung một cảm nhận, đau đớn khiến linh hồn bất an.

    – Đây là thứ gì?

    Võ Thất giật mình kêu lên:

    – Ta cảm giác lòng đau nhói như có ai xé ngực ta ra.

    – Cái này không phải đau nhói mà là rít gào.

    Lý Thất Dạ đạp chân lên đất bùn, lạnh lùng nói:

    – Là rít gào sống không bằng chết. Ức vạn sinh linh bị hành hạ đau đớn, suốt kiếp không được luânh rồi, mãi mãi không thấy ánh mặt trời, tiếng rít gào thời gian khó thể xóa nhòa. Tất cả thống khổ trên đời không bằng nó.

    Võ Thất nghiền ngẫm lời của Lý Thất Dạ:

    – Rít gào . . .

    Võ Thất rùng mình, vì gã như nghe thấy vô số sinh linh gào thét trong lòng mình.

    Viễn Hoang cực kỳ tráng lệ, vô cùng rộng lớn. Nhưng thế giới tráng lệ to lớn bị sương mù bao phủ, nhìn kỹ thì sương mù trên bầu trời không phải màu xám. Sương mù là đen ánh tím, màu sắc đó không chỉ có sương mù trên bầu trời, còn có đất bùn cũng mộ màu đó. Màu sắc kỳ lạ, hơi giống màu máu khô.

    Ngửi kỹ thì mùi khó tả, mùi nồng xen lẫn chút tanh hôi.

    Tề Lâm Đế Nữ rất cẩn thận và nhạy bén, nàng ngửi kỹ, giật mình kêu lên:

    – Này là mùi máu tươi!

    Tề Lâm Đế Nữ phản xạ nhìn lên trời và mặt đất.

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Đúng rồi, là mùi máu rất xa xưa. Kỷ nguyên cổ xưa không thể xóa nhòa mùi máu này.

    Nhìn màu đất, sương mù trên bầu trời, trong lòng Tề Lâm Đế Nữ có giả thuyết kinh khủng.

    Tề Lâm Đế Nữ hoảng sợ hỏi:

    – Chẳng lẽ toàn là máu nhuộm đỏ?

    Ý tưởng này làm Tề Lâm Đế Nữ lạnh run.

    Lý Thất Dạ nhìn phương xa:

    – Không sai, máu tươi nhiễm đỏ đất đai, nhuộm đỏ thế gian.

    Võ Thất buột miệng nói không suy nghĩ:

    – Không thể nào! Máu tươi nhiễm hồng nơi này phải cần đến ức vạn đại quân tấn công Viễn Hoang.

    – Ai nói là chúng ta tấn công máu tươi nhiễm đỏ nơi này?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Đây là máu của bọn họ, máu bọn họ nhuộm đỏ chốn này.

    Võ Phượng Ảnh giật mình hỏi:

    – Là sao?

    – Rất đơn giản, gặt.

    Lý Thất Dạ nhìn phương xa, ánh mắt sâu thẳm:

    – Đó là thời đại sáng lạn, giàu có, phồn vinh, an khang, một thời đại khiến người hướng về. Nhưng đỉnh cao giai đoạn của thời đại đó, khi mọi người cho rằng nó là thịnh thế thì trong một đêm có người gặt tính mệnh, trong một đêm ngàn vạn cường giả bị lấy mạng, các thần linh vô địch bị cắt.

    – Ức vạn sinh linh bị cắt, chiến tranh bùng nổ. Chiến tranh không kéo dài lâu, cuối cùng thịnh thế huỷ diệt, người sống sót chỉ còn lại nhỏ yếu. Từ thịnh thế quay về thời kỳ man hoang, không ai biết chuyện gì xảy ra. Nhỏ yếu may mắn sống sót không rõ xảy ra chuyện gì, bọn họ dần quên đi trận gặt, đồ sát đó.

    Lý Thất Dạ thở dài thườn thượt.​
     
  2. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,584
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2937: Dũng sĩ biến ác long (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Võ Thất giật mình hỏi:

    – Là ai gặt thời đại này? Tại sao phải làm thế?

    – Tại sao phải gặt thời đại này?

    Lý Thất Dạ liếc Võ Thất:

    – Ngươi chỉ thấy một thời đại ngắn ngủi, khi ngươi nhìn nguyên kỷ nguyên mới biết đó chỉ là việc gặt theo lệ thường.

    Võ Thất kinh ngạc kêu lên:

    – Việc gặpt theo lệ thường?

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Khi ngươi nhìn toàn kỷ nguyên mới thấy chuyện này luôn diễn ra, lặp lại lần này đến lần khác. Một thịnh thế bị cắt, nhỏ yếu sống sót, giãy dụa, phát triển, phồn vinh, lại thịnh thế. Có câu tục ngữ thịnh cực sẽ suy, lúc thịnh thế lại gặt nữa.

    Võ Phượng Ảnh hỏi:

    – Thịnh cực mà suy, là luân hồi sao?

    Nói xong Võ Phượng Ảnh cảm thấy không ổn.

    – Đó là cái chuồng.

    Thích Hồn Lâm hiểu rõ huyền diệu ẩn sau, khẽ thở dài:

    – Một thời đại, một thịnh thế chỉ là cái chuông. Một thời đại từ nhỏ yếu phát triển đến phồn vinh cường đại giống như ngươi nuôi trâu dê trong chuồng, khi ngưu dê to mập là lúc làm thịt.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ kinh hoàng:

    – Xem ức vạn sinh linh của một thời đại là súc sinh!

    Suy nghĩ kỹ lại làm bọn họ rợn tóc gáy, giống như bọn họ chỉ là trâu dê trong chuồng của người khác, việc này khủng bố biết bao.

    Nghĩ đến điều kinh khủng đó dạ dày bọn họ co rút muốn ói.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Gặt từng thời đại, các thời đại từ nhỏ yếu trưởng thành đến cường đại, thành thịnh thế, luân hồi vòng đi vòng lại cho đến khi thời đại này kết thúc.

    Tề Lâm Đế Nữ hỏi:

    – Là ai gặt thời đại này? Thần linh hay ác ma?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Trên đời không có thần linh, cũng không có ác ma, chỉ có lòng người, chính bọn họ.

    – Tự mình cắt mình? Cường giả mạnh hơn gặt cường giả?

    Lý Thất Dạ hỏi:

    – Chẳng lẽ mọi người đều như vậy sao? Không ai ra tay ngăn cản, cứu vớt sao?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Trên đời chưa bao giờ có chúa cứu thế.

    Ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng trong câu nói hờ hững trộn lẫn nhiều thứ.

    Đám người Võ Phượng Ảnh không rõ nhưng Tề Lâm Đế Nữ thì hiểu, vì Lý Thất Dạ không chỉ một lần nói cho nàng nghe. Lần nữa nghe thấy, Tề Lâm Đế Nữ có cảm quan khác hẳn, da đầu nàng tê dại, rùng mình.

    Võ Thất không chấp nhận dược sự thật:

    – Trên đời không có dũng sĩ sao? Thật sự không có chúa cứu thế

    Võ Thất xuất thân từ đế thống tiên môn, trong lòng gã khi có nguy khó đến thì Tiên Đế tổ tiên của bọn họ sẽ ra tay cứu.

    – Dũng sĩ?

    Lý Thất Dạ nhếch môi cười hỏi:

    – Có nghe câu chuyện dũng sĩ biến thành rồng chưa?

    Võ Thất ngạc nhiên, gã không hiểu Lý Thất Dạ muốn nói gì:

    – Câu chuyện dũng sĩ biến thành rồng?

    – Có một con ác long mỗi năm yêu cầu thôn trang dâng một xử nữ làm hiến tế. Mỗi năm đều có dũng sĩ đi chiến đấu với ác long nhưng chưa ai còn sống. Năm nay lại có dũng sĩ bước lên hành trình đồ long, nhưng lần này có một thôn dân lặng lẽ đi theo vào hang rồng. Thôn dân thấy vô số kho báu. Dũng sĩ dùng bảo kiếm đâm chết ác long, tiếp đó ngồi trên xác rồng nhìn kho báu lấp lánh ánh sáng vàng. Dũng sĩ chậm rãi mọc vảy giáp, mọc cái đuôi, cuối cùng biến thành con ác long.

    Lý Thất Dạ đưa mắt nhìn phương xa, ánh mắt sâu thẳm chậm rãi nói:

    – Điều ta muốn nói là dũng sĩ chưa chắc phải giết ác long, rất có thể dũng sĩ giống ác long, thấy kho báu lấp lánh ánh sáng vàng chậm rãi biến thành con ác long.

    Lý Thất Dạ buông tiếng thở dài.

    – Thế gian không có chúa cứu thế.

    Nghe Lý Thất Dạ kể chuyện xong trái tim Tề Lâm Đế Nữ run rẩy, nàng thật sự đã hiểu chân lý câu nói của Lý Thất Dạ.

    – Từng thời đại luân hồi, máu tươi nhiễm đỏ đất bùn, huyết sát che lấp bầu trời.

    Thích Hồn Lâm thì thào:

    – Hèn gì mỗi lần bước lên Viễn Hoang đều có cảm giác đau đớn. Đó là ức vạn sinh linh của các thời đại rít gào, dù thời gian qua rất lâu thì tiếng gào thét khó mà biến mất.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ run rẩy. Máu phủ mặt đất, huyết sát bao trùm bầu trời. Bao nhiêu người bi giết, việc giết chóc gặt này kéo dài bao nhiêu thời đại?

    Tưởng tượng thời đại như thế, kỷ nguyên như vậy, bọn họ rợn tọc gáy. Đây là luyện ngục, khủng bố còn hơn địa ngục gấp ngàn lần, vạn lần.

    – Tại sao bọn họ cắt?

    Võ Thất run rẩy hỏi:

    – Chỉ đơn giản vì kho báu sao?

    – Khi ngươi đứng trên độ cao thì cõi đời còn kho báu gì đáng nói? Trên đỉnh rồi có kho báu nào lọt vào pháp nhãn của ngươi được?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Tất cả chỉ vì sống.

    Võ Thất ngạc nhiên:

    – Sống?

    Thẫn thờ thật lâu, Võ Thất không hiểu được ảo diệu trong đó.

    Thích Hồn Lâm hiểu ra:

    – Thế gian không có chúa cứu thế!

    Thích Hồn Lâm nhìn Lý Thất Dạ, lão đã hiểu tại sao hắn nói ‘Thế gian không có chúa cứu thế’.

    Lý Thất Dạ nhìn Võ Thất vắt óc suy nghĩ, bình tĩnh nói:

    – Bây giờ ngươi có suy nghĩ cũng vô dụng, khi ngươi đến cảnh giới kia thì mới hiểu. Dù bây giờ ngươi hiểu cũng chỉ tăng thêm buồn phiền. Cố gắng khiến mình mạnh lên đi, tới ngày đó ngươi sẽ hiểu.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ đi theo Lý Thất Dạ tiếp tục tiến lên nhưng không khí trở nên nặng nề. Mọi người không lên tiếng, điều Lý Thất Dạ nói như ác mộng quanh quẩn trong lòng mỗi người. Bọn họ suy nghĩ khác nhau nhưng ùng lòng nặng trĩu, không hiểu sao cứ có trực giác không may.

    Lúc này đã có rất nhiều người leo lên Viễn Hoang, tuy mọi người đều biết Viễn Hoang cực kỳ hung hiểm, nhưng đã leo lên rồi thì không ai chịu bỏ cuộc ngay. Không ai muốn bỏ qua cơ hội, vì Viễn Hoang có báu vật tốt nhất, được đến nó thì suốt đời có ích lợi vô cùng. Huống chi rất nhiều cường giả không đi một mình, bọn họ kết bè kéo lũ, trong đội có Thượng Thần nên bọn họ phồng lên can đảm, bắt đầu tìm kiếm.

    Không trách người tiến đến thám hiểm tham lam như vậy, vì Viễn Hoang thật sự có hứ tốt, thứ ra từ Viễn Hoang cực kỳ mạnh, nhiều thứ có thể áo chế đạo binh Đại Đế Tiên Vương. Nghĩ xem thứ như vậy làm sao không khiến người tim đập nhanh?

    Được một món báu vật trong Viễn Hoang sẽ được ích lợi vô cùng, không chỉ một người được lợi mà rất có thể là nguyên môn phái hưởng phúc.

    Vì vậy Viễn Hoang luôn không thiếu người thám hiểm, dĩ nhiên người đến Viễn Hoang toàn là cường giả đích thực. Thượng Thần cũng không ngoại lệ, thậm chí có Đại Đế Tiên Vương đích thân giá lâm Viễn Hoang!

    Lữ khách trên Số Hiệu Vạn Cổ không phải nhóm người duy nhất lên Viễn Hoang, trong Viễn Hoang đã có nhiều cường giả tu sĩ sưu tầm lang thang trong đây. Một số cường giả thật sự chỉ canh giữ đúng một chỗ, vì bọn họ tới Viễn Hoang không chỉ một lần, bọn họ có kinh nghiệm, biết chỗ nào ra báu vật.

    – A!

    Khi Lý Thất Dạ từ xa đi qua một cồn cát, nơi này có đội mấy trăm người đi ngang qua. Cồn cát bỗng sụp xuống lộ ra cái lỗ, đội vài trăm người bị ăn trọn, trong lỗ quanh quẩn tiếng hét thảm.

    Mấy trăm mười hai Thiên Mệnh biến mất trong cái lỗ, chết không thấy xác, sống không thấy người. Rào một tiếng lỗ hổng biến mất, cồn cát trở về như cũ, như chưa có gì xảy ra.​
     
  3. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,584
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2938: Viễn Hoang hung hiểm

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Mợ ơi!

    Võ Thất thấy cảnh đó sợ hãi giật bắn người, thụt lùi vài bước nói:

    – Dưới đất có quái vật!

    – Nếu ngươi còn lùi sang trái thì thật sự sẽ có quái vật.

    Thấy Võ Thất sợ nhảy cẫng lên, Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Hiện chúng ta đang đi trên lưng nó, nếu tiếp tục đi bên trái coi chừng một cái đầu khác của nó ăn ngươi.

    Võ Thất nghe vậy nhũn chân, run cầm cập nói:

    – Đại ca, đùa . . . Đùa . . . Không vui gì hết.

    – Ai đùa với ngươi.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Chẳng qua là con hoang thú cổ xưa ngủ âu dưới lòng đất, có muốn ta đánh thức nó cho ngươi xem không?

    Võ Thất sợ hãi van xin:

    – Đừng đừng đừng! Tiểu đệ đùa thôi, đùa với đại ca. Tiểu đệ tin tưởng, tuyệt đối tin tưởng đại ca!

    Khi Lý Thất Dạ mang Tề Lâm Đế Nữ trải qua một sa mạc thì có tiếng xèo xèo, dưới đất bắn lên vô số huyết vụ. Tu sĩ đang thám hiểm sa mạc chợt hét rầm lên. Mấy chục tu sĩ tìm kho báu trong sa mạc bị huyết vụ bắn trúng, các tu sĩ dần hoa tan, từng khối cơ bắp rụng xuống. Trong phút chốc bọn họ bị hòa tan hết, máu loãng chảy vào đất bùm.

    Thấy cảnh tượng khủng bố kia, đám người Tề Lâm Đế Nữ bình yên đứng dưới vách đá lòng run sợ:

    – Đó là cái quỷ gì?

    Hèn gì ai đều nói Viễn Hoang vô cùng hung hiểm, từng bước sát khí, sơ sẩy một cái sẽ chết thảm tại đây, bây giờ xem ra đúng thật. Nếu bọn họ không đi theo Lý Thất Dạ đã sớm chết vài lần.

    Đương nhiên không phải người nào cũng dễ dàng ăn hiếp, có người đánh vào Viễn Hoang, tư thái vô địch nghiền áp tất cả.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Các tiếng nổ truyền khắp thiên địa. Trong các dyã núi đâm vào vũ trụ có người đang kịch chiến.

    Hai người đánh trời sụp đất nứt, đụng gãy các ngọn núi, đấm thủng núi. Bọn họ oanh sát xé rách mặt đất.

    Hai bên kịch chiến một người là nhân tộc, bên kia là sinh linh đỏ máu. Lão nhân nhân tộc là một Thượng Thần, sáu đồ đằng lơ lửng trên đỉnh đầu. Đồ đằng thành bộ, toát ra hơi thở chân ngã bàng bạc vô song. Lão nhân mặc áo giáp tung hoành múa may, từng chiêu từng thức chất chứa lực lượng ức vạn quân.

    Sinh linh màu đỏ hình người nhưng không biết thuộc tộc nào, hình người nhưng lực mọc các gai xương, xương sườn mọc đôi cánh. Đôi cánh đã mục nát, nhưng khi cánh vỗ toát ra ma diễm ngập trời.

    Sinh linh hình người cầm mâu nhọn, tay máu mâu xuất thần nhập hóa, có thể đâm xuyên vì sao, đâm thủng mặt đất, cực kỳ sắc bén không gì đỡ nổi.

    Nơi bọn họ chiến đấu có một tòa bảo tháp, bảo tháp màu đỏ rực như nhỏ máu. Bảo tháp toát ra hơi thở bất hủ, hình như có thể tuyên cổ bất diệt. Xem tình hình thì hai người đánh nhau vì giành bảo tháp.

    Thấy vị Thượng Thần có sáu đồ đằng, Thích Hồn Lâm nhận ra lai lịch ngay, kinh ngạc hỏi:

    – Là Giản Phi Thượng Thần, ở thời đại trước là một vị Thượng Thần lợi hại.

    Vị Thượng Thần này đánh nhau túi bụi với sinh linh hình người, trong thời gian ngắn khó phân thắng thau.

    Thượng Thần rút một ngọn thần phong cao vút đâm mây lên đập mạnh vào sinh linh hình người.

    Sinh linh hình người rống to:

    – Giết!

    Trường mâu đâm trời thẳng hướng thần phong.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Hàng loạt tiếng nổ vang lên.

    Sau khi sinh linh hình người đánh nát thần phong thì đâm thẳng hướng Thượng Thần.

    Đinh!

    Thượng Thần gầm lên, đôi tay kết ấn trực tiếp trấn áp xuống.

    Nhìn sinh linh đánh nhau không phân thắng thua với Thượng Thần sáu đồ đằng, Võ Thất tò mò hỏi:

    – Đó là sinh linh gì?

    – Huyết Hoang.

    Thích Hồn Lâm trả lời:

    – Chủng tộc đặc biệt của Viễn Hoang, truyền thuyết bọn họ ngủ say dưới lòng đất. Nếu ngươi tìm báu vật rất có thể sẽ đánh thức Huyết Hoang, khi Huyết Hoang thức tỉnh sẽ không chết không ngừng, hoặc ngươi chết hoặc nó chết.

    Võ Thất nhìn một Huyết Hoang đấu ngang tay với Thượng Thần sáu đồ đằng, mở miệng hỏi:

    – Có nhiều Huyết Hoang không?

    Thích Hồn Lâm nói:

    – Không biết, nhưng may mắn nghe đâu Huyết Hoang không thể rời khỏi Viễn Hoang, nếu không sẽ rất đáng sợ. Vì từng có Huyết Hoang giết một Đại Đế mười một Thiên Mệnh.

    – Bọn họ chỉ là sinh linh của kỷ nguyên sót lại, bọn họ sống qua kiếp nạ lớn nhưng chỉ được sống trong kỷ nguyên của mình, mãi mãi không ra được. Vì chỉ có thể cùng thời gian kỷ nguyên của họ, ngưng lại trong ngủ sâu.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Nếu bọn họ muốn đi ra ngoài thì ức vạn thời gian nháy mắt trôi qua 8 kbọn họ, bỗng chốc thành tro.

    Võ Thất thở phào:

    – May quá, nếu những Huyết Hoang ra ngoài được thì rắc rối to.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nói tới Đại Đế mười một Thiên Mệnh thì ta sẽ mang các người đi xem.

    Lý Thất Dạ không nhìn cuộc chiến giữa Thượng Thần và Huyết Hoang nữa.

    Nghe Lý Thất Dạ nói đám người Võ Thất lên tinh thần, bọn họ nghe về truyền thuyết này lâu rồi. Một vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh chết thảm trong Viễn Hoang, chuyện này rung động biết bao.

    Lý Thất Dạ dẫn đám người Tề Lâm Đế Nữ leo lên một thần cao chót vót,thần nhạc có thể đâm, sâu vào vũ trụ, ngân hà vòng quanh.

    Lý Thất Dạ đứng trên ngọn núi chỉ đằng trước:

    – Chiến trường ngày xưa của Đại Đế ở đó.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ nhìn kỹ. Trước mắt là mảnh đất rộng lớn, trước kia nơi này có các thần nhạc nhô cao nhưng bây giờ tất cả bị đánh nát, toàn bộ thiên địa bị san bằng. Các thần nhạc bị bứng lên, bị đạp nát.

    Các ngân hà, những vì sao trên bầu trời bị đánh nát tan, mặt đất bị xé rách, chiến trường như phế tích tận thế.

    Trong chiến trường tràn ngập hơi thở giết chóc cực kỳ khủng bố, dù trăm ngàn năm trong qua thì hơi thở đó không loãng đi. Ai dám bước vào chiến trường Đại Đế sẽ bị khí thế giết chóc siêu khủng bố giết ngay, Thượng Thần như Thích Hồn Lâm cũng không chịu nổi, lão không thể bước vào chiến trường Đại Đế.

    Trên chiến trường Đại Đế có các xích sắt siêu thô to tự thần mâu cắm xuống đất, trông như có người từ trên trời ném các thần mâu xuống đinh chết sinh linh gì. Nhìn kỹ mới thấy đó không phải thần mâu hoặc xích sắt mà là các pháp tắc Đại Đế thô to. Các pháp tắc Đại Đế đóng đinh tại đây như muốn đinh chết hung vật trong lòng đất tại chỗ.

    Chính giữa chiến trường trong biển máu mênh mông, thật ra đó không phải biển máu mà là vô số máu đọng lại thành hồ. Nhưng nó quá to nên giống biển máu.

    Biển máu khổng lồ như vậy không biết là máu của Đại Đế hay máu của thứ bị đinh chết.

    Trong biển máu có xương trắng khổng lồ sừng sững tại đó. Xương trắng đầu đọ trời, chân đạp đất, trăm ngàn năm qua đi chỉ còn lại khung xương nhưng vẫn toát ra hơi thở Đại Đế bao trùm cửu thiên thập địa.

    Hai tay Đại Đế cầm trường mâu trắng như ngọc, trường mâu từ trên trời giáng xuống cắm mạnh xuống đất, đâm thủng lòng đất sâu nhất như xuyên thủng qua mặt đất.

    Trường mâu không chỉ toát ra uy Đại Đế trấn sát, có sát khí đồ diệt tất cả, nó như trường mâu khủng bố nhất cõi đời.

    Trường mâu như ngọc toát ra hơi thở trấn sát, chư thiên chúng thần đều sẽ bị trường mâu đinh giết, đây là tuyệt sát. Tồn tại nào đều sẽ bị đinh giết tại chỗ, không có đường trốn.​
     
  4. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,584
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2939: Vô Luân Ma Đế

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nhìn trường mâu rồi mới biết chiến trường sát phạt phát ra từ đâu, là trấn sát tuyệt đối từ trường mâu, khiến người khó thể đến gần chiến trường Đại Đế.

    Nhìn cảnh tượng đó, đám người Tề Lâm Đế Nữ hút ngụm khí lạnh. Chẳng biết bộ xương trắng qua đời bao lâu nhưng vẫn khiến người ngước nhìn. Khung xương cao lớn như núi làm lòng người nổi lên cảm xúc sùng bái, muốn quỳ lạy.

    Thích Hồn Lâm vô cùng rung động nhìn bộ xương:

    – Vô Luân Ma Đế!

    Thích Hồn Lâm khom người vái, cực kỳ sùng kính nói:

    – Ma Đế vô địch một thế hệ cuối cùng bỏ mạng xứ người.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ theo Thích Hồn Lâm vái lạy bộ xương trắng, lòng cảm xúc khó ta. Một Ma Đế vô địch chết tại đây, sự kiện rung động hồn người biết bao. Rung động hơn là đến chết Vô Luân Ma Đế vẫn giữ tư thái chiến đấu.

    Tư thái đó như nói cho người đời rằng cả đời Đại Đế Tiên Vương luôn chiến đấu, dù đến phút cuối cuộc đời vẫn sẽ chiến đấu!

    Như trông thấy cảnh Đại Đế chết trận, quá rung động hồn người. Đây là Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh, tồn tại như thế nhìn khắp Thập Tam Châu ít ỏi chẳng được vài người. Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh đã là vô địch, trên đời trừ Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh ra hiếm ai sánh bằng.

    Nhưng dù là Đại Đế có mười một Thiên Mệnh cuối cùng vẫn chết tại đây.

    Tề Lâm Đế Nữ bị xúc động sâu sắc, vì Dạ Lâm Tiên Vương mạnh nhất Tề Lâm Đế gia bọn họ là Tiên Vương mười một Thiên Mệnh, cũng là thần tượng các đời tử tôn tự hào.

    Tề Lâm Đế Nữ chưa thấy qua mặt Dạ Lâm Tiên Vương nhưng hôm nay nhìn di hài của vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh đã quá đủ, làm nàng rung động.

    Võ Thất nhìn bộ xương trắng, rung động thật lâu sau mới lây lại tinh thần, hút ngụm khí lạnh hỏi:

    – Là cái gì đã giết Vô Luân Ma Đế?

    Trừ Đại Đế mười hai Thiên Mệnh ra đám người Võ Thất rất khó tưởng tượng trên đời thứ gì có thể giết Đại Đế mười một Thiên Mệnh.

    – Trùm, trùm vô thượng, kỷ nguyên sót lại.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Cũng có thể gọi là trùm trong Huyết Hoang. Trận chiến này có thể nói là kinh thiên địa, động vạn vực, cuối cùng Vô Luân Ma Đế đồng quy vu tận với tùm Huyết Hoang. Một ích cuối cùng của Vô Luân Ma Đế dùng mười một Thiên Mệnh luyện thành trường mâu, nháy mắt trấn sát, hoàn toàn tiêu diệt trùm Huyết Hoang, khiến nó thành tro không còn luân hồi.

    Tề Lâm Đế Nữ rung động nghe Lý Thất Dạ nói, tuy không thấy tận mắt chiến dịch đó nhưng bọn họ có thể tưởng tượng nó khủng bố, tàn khốc biết bao. Bọn họ có thể tưởng tượng một kích cuối cùng của Vô Luân Ma Đế tuyệt sát, vô địch cõi đời thế nào.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ sững sờ nhìn cây trường mâu ôn nhuận như ngọc. Trước đó bọn họ còn tưởng rằng nó là đạo binh Đại Đế vô địch, không ngờ do mười một Thiên Mệnh luyện hóa ra. Mười một Thiên Mệnh là lực lượng khủng khiếp cỡ nào.

    Một kích cuối cùng khiến Vô Luân Ma Đế không tiếc mọi giá luyện hóa mười một Thiên Mệnh của mình hóa thành trường mâu cho kẻ địch một kích tuyệt sát cuối cùng, từ điều này tưởng tượng được trùm Huyết Hoang đối địch với Vô Luân Ma Đế kinh khủng, vô địch cỡ nào.

    Võ Phượng Ảnh tranh cường háo thắng giật mình kêu lên:

    – Huyết Hoang mạnh như vậy sao?

    Với ai thì Đại Đế mười một Thiên Mệnh đáng giá hướng về, trên đời mấy ai có thể trở thành Đại Đế Tiên Vương mười một Thiên Mệnh?

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Trùm Huyết Hoang này chưa phải mạnh nhất.

    – Cái gì?

    Võ Thất nhảy cẫng lên, hoảng hồn hét:

    – Còn . . . Còn Huyết Hoang mạnh hơn nữa sao? Mạnh tới mức nào?

    – Vậy phải xem ngươi nói tới trùm Huyết Hoang nào.

    Lý Thất Dạ lạnh lùng nói:

    – Nếu là trùm Huyết Hoang mạnh nhất thì Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh cũng không muốn chọc vào.

    Đám người Võ Thất hút ngụm khí lạnh, Thích Hồn Lâm cũng bất ngờ. Ở trong lòng bọn họ thì Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh đã vô địch, khiến Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh không muốn trêu vào thì là tồn tại khủng bố, tuyệt luân biết bao.

    Võ Thất khó khăn lấy lại tinh thần:

    – Cái . . . Này . . . Trùm Huyết Hoang đại điện là thứ gì?

    Võ Thất kinh hoàng hỏi:

    – Trên đời có tồn tại mạnh hơn Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh sao?

    Lý Thất Dạ không trả lời, hắn nhìn phương xa, mắt sâu thẳm như vượt qua thời gian, xuyên qua tuyên cổ.

    Quá một hồi lâu vẽ mảnh cương vực này, chậm rãi nói:

    – Các người có thể đi dạo nơi đây xem, sau trận chiến lúc trước Huyết Hoang nơi này đã dọn đi, khu vực này không nguy hiểm. Các người thử đào xem thử nhặt được một, hai món đồ tốt không, tùy vào vận may của các người.

    Tề Lâm Đế Nữ kinh ngạc hỏi:

    – Còn công tử?

    – Ta đi một nơi.

    Lý Thất Dạ bỏ lại một câu rồi xoay người đi, chớp mắt biến mất phía chân trời.

    Lý Thất Dạ rời đi, Võ Thất gật gù cảm thán rằng:

    – Ài, tên này không có trách nhiệm chút nào. Đưa chúng ta vào phúc địa Viễn Hoang rồi bỏ mặc, lỡ có yêu ma quỷ quái chạy ra ăn thịt chúng ta thì sao?

    Bốp!

    Võ Thất mới dứt lời đã bị Võ Phượng Ảnh cốc đầu, mắt phượng trừng đệ đệ của mình:

    – Cứ nói nhảm nhsi cái gì, bớt lảm nhảm vài câu sợ bị người ta nói mình câm sao?

    Võ Thất càm ràm:

    – Tỷ thật là thấy sắc quên đệ, tỷ còn chưa có gì với e đã bênh người ngoài. Lỡ tỷ thật sự gả cho hắn thì chẳng phải là không cần đệ đệ luôn?

    – Ngươi . . . !

    Mặt Võ Phượng Ảnh đỏ rực, vừa hận vừa xấu hổ nói:

    – Ngươi còn nói nhảm nữa có tin là ta xé nát miệng ngươi không?

    Võ Thất rụt cổ cười gượng nói:

    – Không dám, không dám, không dám.

    Nhìn bộ dạng của hai tỷ đệ, mười hai Thiên Mệnh cười lắc đầu nói:

    – Có thể bám vào Lý công tử là cơ duyên lớn của các ngươi, người khác muốn có cơ duyên đó cũng không được. Bọn họ nhìn các ngươi một cái đã là dư ấm của tổ tiên ban cho.

    Võ Thất cười cợt nhả:

    – Hi hi hi, lão tiền bối, ta tò mò là tại sao tiền bối cung kính với hắn vậy? Nói sao thì tiền bối là một vị Thượng Thần, Thượng Thần ba đồ đằng đi đâu cũng là nhân vật nặng ký. Ta không hiểu, chẳng lẽ hắn có lai lịch gì lớn sao?

    Võ Thất còn trẻ, tính ham chơi, gã không suy nghĩ sâu xa.

    Thích Hồn Lâm cười nói:

    – Chúng sinh có vô số cường giả, tiểu thần như ta không là gì. Với một vài tồn tại thì ta chỉ là con kiến.

    Thích Hồn Lâm lắc đầu nói:

    – Còn về Lý công tử thì ta không tiện nói nhiều, tạo hóa thế nào tùy vào cá nhân.

    Thích Hồn Lâm không muốn nói nhiều về tồn tại như thế, dù lão không rõ lai lịch của hắn, nghe Tề Lâm Đế Nữ kể đủ loại khiến lão biết đó là trùm vô thượng. Thích Hồn Lâm dù là một Thượng Thần nhưng phải ngước nhìn lên trùm vô thượng.

    Tề Lâm Đế Nữ mỉm cười nói:

    – Chúng ta đi thôi, nhìn xem có cơ duyên gì không.

    Tề Lâm Đế Nữ không muốn bàn nhiều về Lý Thất Dạ, trùm vô thượng như hắn không thể tùy tiện nghị luận. Tề Lâm Đế Nữ cũng hiểu các loại cơ duyên trong đó cuối cùng vẫn phải dựa vào mình.​
     
  5. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,584
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2940: Cuồng Thiểu Thiên Đế (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Nơi đám người Tề Lâm Đế Nữ đứng đã ở sâu trong Viễn Hoang, dù chỗ này không là khu vực trung tâm thì cũng là phúc địa Viễn Hoang. Cường giả bình thường không cách nào đến nơi này, nếu không có Lý Thất Dạ dẫn đi thì bọn họ có Thích Hồn Lâm chỉ đưỡng cũng khó bình an tới nơi.

    Chỗ này rất bình yên, vì uy lực trận chiến Vô Luân Ma Đế trước kia quá khủng bố, ép Thượng Thần ngủ say phải dời chỗ, nên nơi này rất an toàn.

    Võ Thất trẻ tuổi, hoạt bát nhất. Võ Thất hưng phấn đào chỗ này, đào hết các ngọn núi. Đôi khi Võ Thất dốc hết sức ra đẩy núi cao, gã muốn đào ra một báu vật kinh thế.

    Thích Hồn Lâm hoàn toàn không lên mặt, thấy Võ Thất dốc sức như thế thì hiền hòa cười hỏi:

    – Long thành các ngươi có nhiều báu vật, không cần cố gắng vậy đi?

    – Ha ha ha! Lão tiền bối không hiểu.

    Võ Thất cười tủm tỉm:

    – Đạo binh Đại Đế của Long thành chúng ta dù gì là của người đi trước, dù ta có tư cách kế thừa thì chỉ là được người đi trước che chở. Nếu ta tìm được một binh khí tại đây có thể trấn áp đạo binh Đại Đế nhà ta thì hãnh diện biết mấy, đây là cảm giác thành tựu, có cảm giác thành tựu thì sống mới thú.

    Nghe Võ Thất nói một tràng, Thích Hồn Lâm bật cười:

    – Trẻ tuổi thật tốt.

    So với Võ Thất lièu mạng thì Thích Hồn Lâm tùy duyên hơn, lão chỉ tìm kiếm. Vì Thích Hồn Lâm biết nếu nơi này có trọng bảo sẽ chú trọng cơ duyên, đến đẳng cấp như lão thường xem trọng nhân quả và cơ duyên.

    Nhóm Võ Thất tìm kiếm chỗ đó nhưng không tìm được báu vật, nơi này là một mảnh đất hoang.

    Võ Thất nhìn trường mâu từ mười một Thiên Mệnh luyện hóa ra trong chiến trường Đại Đế, nhễu nước miếng nói:

    – Ài, nếu có thể lấy được trường mâu đó thì tốt biết mấy.

    – Ngươi nằm mơ.

    Thích Hồn Lâm Cười lắc đầu, nói:

    – Thứ trấn sát này không chạm vào được, nó là một kích cuối trước khi chết của Đại Đế mười một Thiên Mệnh, nó không chỉ chịu tải lực lượng mười một Thiên Mệnh, lực lượng tuyệt sát chung cực của vị Đại Đế này mà còn kèm theo ý chí chiến đến cùng. Đó là chấp niệm ngoan cố nhất, mạnh nhất, với chấp niệm đó đừng nói chúng ta không thể chạm vào. . . .

    – Dù là Đại Đế Tiên Vương có mười hai Thiên Mệnh cũng không muốn chạm vào. Thứ này nhân quả rất mạnh, không thì đã sớm có người đến nhặt xác cho Vô Luân Ma Đế. Nhưng không ai có thể chạm vào tuyệt sát suốt kiếp này, Đại Đế Tiên Vương mười hai Thiên Mệnh thì không chịu chạm vào nó, nên bao nhiêu năm qua đi o ai nhặt xác cho Vô Luân Ma Đế được.

    Nói đến đây Thích Hồn Lâm thở dài thườn thượt.

    Một vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh ít nhiều đều sẽ được người tôn kính, cũng có tử tôn của mình, nhưng cho tới nay không ai nhặt xác cho Vô Luân Ma Đế, không phải tử tôn bất hiếu mà vì dù bọn họ cực kỳ muốn cũng bất lực.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ nhìn bộ xương Vô Luân Ma Đế, một vị Đại Đế từng tung hoành Thập Tam Châu, vô số một thời đại cuối cùng chết tha hương, không ai nhặt xác được, thật là bất đắc dĩ và bi thương vô cùng.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai nhức óc, uy Đại Đế tàn phá thiên địa, uy vô địch lan tràn.

    Trong khoảnh khắc một đại đạo xẹt qua bầu trời, đại đạo vàng ròng lóa mắt như dùng vô thượng xích hỏa thần kim làm ra cây cầu bắc ngang hư không.

    Ầm!

    Có người vượt không gian, một bước tan vỡ pháp tắc, từng bước một đi trên đại đạo này.

    Người đạp không lướt tới là một thiếu niên, bề ngoài rất trẻ, trẻ còn hơn Võ Thất. Thiếu niên khoảng mười lăm, sáu tuổi, dù bề ngoài trẻ măng nhưng đế uy hùng hồn, mặc đế y, đầu độ đế quan, nhìn qua đế uy bay bổng.

    Thiếu niên lưng cõng ba thanh trường kiếm, đều là đế quang ngút trời. Mỗi thanh trường kiếm kéo ba ngàn đại đạo, tựa như trường kiếm chịu tải ba ngàn thế giới. khi nhìn ba thanh trường kiếm khiến người cảm giác trường kiếm rút khỏi vỏ là có thể chém ba ngàn thế giới, một kiếm quét vạn vực, một kiếm chém vạn cổ.

    Khi thiếu niên một bước tiến lên cho cảm giác bàn chân đạp nát một thế giới, khiến người không thở nổi. Người đạo hạnh cạn trông thấy thiếu niên liền bị trấn áp, chân mềm nhũn.

    Đây là Đại Đế, là hàng thật trăm phần trăm. Rung động hồn người hơn hết là vị Đại Đế này chân thân giá lâm, không phải đạo thân giá lâm!

    Đại Đế đích thân tới, cảnh tượng quá rung động hồn người, khiến rất nhiều người vừa nhìn thấy Đại Đế đích thân đến đều xoe tròn mắt.

    Khiến người rung động hơn là Đại Đế trước mắt không thèm thu về đế uy, mặc cho đế uy tàn phá cửu thiên thập địa, điên cuồng tăng vọt, cực kỳ ngông nghênh, cảm giác vênh váo kiêu ngạo.

    Tuy nói Đại Đế Tiên Vương đều là vô địch, bọn họ đều đứng ngạo nghễ trên cõi đời nhưng nhìn Đại Đế tính cách không ngang ngược kiêu căng mà trầm ổn như núi.

    Nhưng vị Đại Đế này kiêu ngạo, cao điệu, ngông nghênh, tùy tính, không sợ điều gì.

    Thấy Đại Đế trẻ tuổi như thế, có Võ Thất hét to một tiếng:

    – Mợ ơi, thiên tài từ đâu ra? Trẻ vậy đã thành Đại Đế, nghịch thiên quá. Sao ta không biết có người phong đế?

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, hắn không phải Đại Đế đương thời.

    Thích Hồn Lâm nhìn Đại Đế đi xa, cảm thán rằng:

    – Bao nhiêu năm đã qua mà tính tình không thay đổi, vẫn kiêu căng như vậy.

    Võ Thất tò mò hỏi:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế, là Đại Đế kia sao? Chưa từng nghe.

    Bốp!

    Võ Phượng Ảnh vỗ sau gáy Võ Thất, trừng gã:

    – Ai kêu lúc phụ thân kể lịch sử Thanh Châu, Đại Đế thì ngươi chạy đi chơi?

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế là Đại Đế nổi tiếng nhất Thanh Châu vạn cổ đến nay, đủ lưu danh sử sách.

    Thích Hồn Lâm nhìn Đại Đế đi xa, cười tủm tỉm nói:

    – Ba mươi tuổi là chịu tải Thiên Mệnh, đủ kinh diễm.

    Võ Thất giật mình kêu lên:

    – Chịu tải Thiên Mệnh ba mươi tuổi? Trời, này là thiên tài tuyệt thế. Hắn là Đại Đế mười một Thiên Mệnh sao?

    Thích Hồn Lâm cười lắc đầu nói:

    – Không, hắn là Đại Đế một Thiên Mệnh.

    Võ Thất nghe đáp án suýt sặc:

    – Á!

    Võ Thất xoe tròn mắt, lấy lại tinh thần nói:

    – Lão tiền bối đang giưỡn với ta sao? Chịu tải Thiên Mệnh ba mươi tuổi đã là thiên tài vô địch cõi đời, Tiên Vương Tiên Đế Long thành chúng ta ghê gớm không? Thế nhưng không bằng người ta. Sao có thể là Đại Đế một Thiên Mệnh được? Trên đời có loại Đại Đế một Thiên Mệnh sao?

    Nên biết Đại Đế Tiên Vương có ba lần cơ hội chịu tải Thiên Mệnh, Thánh Đế tư chất siêu tệ mà còn có ba Thiên Mệnh, một vị Đại Đế thiên tài tuyệt thế làm sao có thể chỉ có một Thiên Mệnh?

    Thích Hồn Lâm bật cười nói:

    – Bởi vậy Cuồng Thiểu Thiên Đế mới được ghi vào sử sách, có thể nói là Đại Đế một Thiên Mệnh trước không ai, sau không người của Thanh Châu chúng ta, còn là vị Đại Đế mười hai Mệnh Cung, một Thiên Mệnh. Tương lai như thế vạn cổ đến nay không người sánh kịp, đừng nói Thanh Châu chúng ta, toàn Thập Tam Châu chỉ có một Đại Đế như vậy.

    – A!

    Võ Thất nuốt nước miếng cái ực, trố mắt líu lưỡi nói:

    – Mười hai Mệnh Cung chỉ có một Thiên Mệnh, cái . . . này . . . quá khủng.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 1)

  1. shaoyun