↑ ↓

 HOT  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3222 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2934: Tộc Huyết Di

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Chỉ là quỷ vật.

    Lý Thất Dạ nhìn đội tộc Huyết Di, lạnh nhạt nói:

    – Nhiều năm qua bọn họ vẫn không chết tâm muốn làm vố nữa.

    – Nghe đồn bọn họ thuộc về vật chết, không thấy thế nhân, khủng bố tuyệt luân, thậm chí có người thấy mặt bọn họ sẽ sợ vỡ mật.

    Thích Hồn Lâm nhìn đội tộc Huyết Di, cười nói:

    – Trên đời có người xấu vậy sao? Hù người sợ vỡ mật.

    – Từ xấu không thể hình dung bọn họ.

    Lý Thất Dạ lạnh lùng nói:

    – Bọn họ là quái vật, không thuộc về kỷ nguyên chúng ta. Loại quỷ vậ xấu xí này trước kia không đuổi tận giết tuyệt đã là may mắn cho bọn họ!

    Nói đến đây Lý Thất Dạ mắt lóe tia sáng lạnh.

    – Thật sự xấu vậy sao?

    Võ Thất không tin, cười tủm tỉm nói:

    – Ta từng thấy cực xấu, nếu xấu tới mức hù vỡ mật thì quá khoa trương.

    Lý Thất Dạ hờ hững liếc Võ Thất:

    – Chờ khi ngươi thấy mặt bọn họ rồi hãy nói câu đó.

    Võ Thất chưa hiểu gì Lý Thất Dạ đã biến mất, một bước một thế giới, nháy mắt xuất hiện trước đội tộc Huyết Di.

    Rất nhiều người chú ý đội tộc Huyết Di, trông thấy Lý Thất Dạ đột nhiên xuất hiện trước đoàn người thì có kẻ hét to một tiếng:

    – Là đệ nhất hung nhân!

    Đám người thấy Lý Thất Dạ đều tim đập chân run:

    – Hắn định làm gì?

    Trận chiến Phật Dã chấn nhiếp uy cửu thiên thập địa, đến nay ai nhìn Lý Thất Dạ đều nhũn chân teo tim.

    Lý Thất Dạ chắn đường, đội tộc Huyết Di ngừng lại, không khí nặng nề. Đội tộc Huyết Di chỉ nhìn Lý Thất Dạ, không ai nói chuyện.

    Lý Thất Dạ tùy tay chỉ một người trong độ:

    – Tháo che mặt xuống lộ ra bộ mặt.

    Nhưng không ai trong đội tộc Huyết Di đáp lại, bọn họ cực kỳ yên tĩnh, không thanh âm, như người chết nhìn Lý Thất Dạ.

    Thấy Lý Thất Dạ hùng hổ dọa người, làm người ta cảm thán rằng:

    – Đệ nhất hung nhân thật kiêu ngạo, dám chọc bất cứ ai, không thèm để ai vào mắt.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Xem ra ta đành tự mình ra tay.

    Lý Thất Dạ tùy ý đánh một chỉ, nháy mắt đánh vào một người trong đội.

    Người này rất mạnh, hình dung bằng từ nghịch thiên cũng không đủ. Khi Lý Thất Dạ chỉ một cái người đó rất muốn né ránh, nhưng chỉ có khắp mọi nơi, chỉ khóa lại thời không, không tránh thoát được.

    Bốp!

    Lý Thất Dạ một chỉ đánh nát áo choàng đen bao phủ người này, chỉ đánh nát che lấp toàn thân gã lộ ra chân thân.

    Khi người đó lộ ra chân thân khiến ai xem cũng rợn tóc gáy. Đó là thân thể nhìn như thân người nhưng thân thể này không phải do cơ bắp tổ thành mà là các sợi dây gân đan xen. Cơ thể như đống bùi nhùi bện bằng các dây gân máu, khi chúng mấp máy giống những con sâu máu khủng bố đang bò.

    Thân thể không có đầu, vị trí đầu là túi thịt như nụ hoa chia ra tám cánh, trong túi thịt mọc mấy cây gai móc ngược, rất khủng khiếp.

    Bị Lý Thất Dạ xé toạc tất cả che lấp, quỷ vật rống to:

    – Hú!

    Túi thật mở ra, há mồm, máu cắn Lý Thất Dạ.

    Phụt phụt phụt!

    Gai ngược trong túi thịt bắn ra kéo dây thịt dài, đây là móc câu dài bắn ra từ túi thịt muốn móc lấy Lý Thất Dạ.

    Nhìn túi thịt cắn tới, Lý Thất Dạ không nhúc nhích, hắn chỉ hừ lạnh, mắt lạnh lẽo:

    – Hừ!

    Quỷ vật này cực kỳ cường đại, siêu nghịch thiên. Khi ánh mắt Lý Thất Dạ lạnh xuống nó lập tức rút đi chớp mắt trở lại vị trí của mình như gặp phải khắc tinh, nó không dám vượt qua lôi trì nửa bước.

    Nó là sinh linh cực kỳ nghịch thiên, có cảm quan rất mạnh, hiểu ngay mình gặp phải đối thủ khủng bố.

    Quỷ vật lại khoác áo đen che đi mặt xấu.

    Có người nôn mửa:

    – Ọe!

    Bọn họ nhìn thấy mặt thật của quỷ vật sợ hãi ói ra, vì quỷ vật này rất buồn nôn.

    – Mợ nó, đây là thứ quỷ gì?

    Nhìn mặt thật của quỷ vật làm bao người sợ nhũn chân, mặt trắng bệch, nổi hết da gà da vịt.

    Rốt cuộc có lão tổ đại giáo nhận ra lai lịch của quỷ vật, rùng mình kêu lên:

    – Tộc Huyết Di!

    Một người áo đen khác trong đội bước ra:

    – Tôn giá, chúng ta chỉ đến đây tế bái, không dám có ý tưởng vượt mức, vượt rào nào, không dám gây sự. Nếu có chỗ nào đắc tội tôn giá xin tôn giá cho biết.

    Người này cũng trùm kín áo đen, che bộ mặt nhưng nghe thanh âm già nua thì rất lớn tuổi.

    Trong phút chốc đám người nín thở, vi mọi người bị mặt thật của quỷ vật hù sợ. Nếu không có Lý Thất Dạ xé rách che lấp của bọn họ thì không ai biết có quỷ vật như thế.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Không có chỗ nào đắc tội, ta chỉ muốn khiến thế nhân ghi nhớ bộ mặt thật của các ngươi.

    Đối phương lặng im, cuối cùng chậm rãi nói:

    – Chúng ta không muốn quấy nhiễu mọi người, có chỗ đắc tội xin thứ lỗi.

    Nghe câu nói khiêm tốn đó khó khiến người liên tưởng dến mặt thật của bọn họ, còn tưởng là khiêm khiêm quân tử.

    – Ta chưa bao giờ trông mặt mà bắt hình dong.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Ta chỉ muốn cho người đời nhớ kỹ thảm án, khiến người ghi nhớ thì sẽ có người tránh cho thèm thuồng trong bóng tối.

    Đối phương không nói nên lời, bọn họ im lặng thật.

    Cuối cùng người này điệu thấp mà khiêm tốn nói:

    – Chúng ta không dám có ý tưởng vượt mức, chúng ta chỉ cầu được sống tạm trong góc tối, chúng ta đơn giản muốn sống.

    Lý Thất Dạ nghe xong bật cười, không làm khó bọn họ nữa, bước về ngọn núi.

    Lý Thất Dạ rời đi, đội tộc Huyết Di không dám ở lại vội bước nhanh rời khỏi, trong phút chốc bọn họ biến mất trong Viễn Hoang mênh mang.

    Đám người nhìn theo độ đi xa, dù đội đã biến mất trong Viễn Hoang vẫn khiến người ta rợn tóc gáy.

    Nhiều người rùng mình, nổi da gà lẩm bẩm:

    – Đây là quái vật gì?

    – Chẳng lẽ tộc Huyết Di lại sắp xuất thế sao? Nếu đúng vậy thì e rằng là tai nạn, phải nhắc nhở các lão.

    Có lão tổ đại giáo nhận ra tộc Huyết Di, lòng hốt hoảng nói:

    – Đệ nhất hung nhân thật là nhọc lòng, đang cảnh tỉnh mọi người đề phòng tộc Huyết Di ngóc đầu trở lại.

    Lý Thất Dạ quay về, liếc Võ Thất một cái:

    – Sợ mềm chân chưa?

    Võ Thất nặn nụ cười đáp:

    – Còn chưa.

    Võ Thất không sợ nhũn chân nhưng không chịu nổi cảm giác này, buồn nôn như nuốt một con ruồi.

    Thích Hồn Lâm hoảng hốt nói:

    – Tộc Huyết Di thật lâu không động tĩnh, không ngờ lần này bọn họ đến Viễn Hoang.

    – Đương nhiên rồi.

    Lý Thất Dạ nhìn Viễn Hoang, lạnh nhạt nói:

    – Bọn họ đến có dự mưu, bọn họ muốn ngóc đầu trở lại, nếu như thành công sẽ là tai nạn cho Thanh Châu.

    Tim Tề Lâm Đế Nữ đập nhanh hỏi:

    – Bọn họ là hắc ám trong truyền thuyết sao?

    Mấy lần trước Lý Thất Dạ nhắc tới hắc ám, bây giờ tộc Huyết Di xuất hiện khiến Tề Lâm Đế Nữ liên tưởng đến.

    – Bọn họ làm sao có tư cách xưng là hắc ám.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Nếu trên đời có hắc ám buông xuống thì bọn họ chỉ là con kiến dưới hắc ám.

    Tề Lâm Đế Nữ lặng im, nàng không rõ Lý Thất Dạ nhắc tới hắc ám là cái gì, nhưng nàng hiểu khi hắc ám buông xuống sẽ là diệt thế.

    Võ Thất khó khăn lắm mới thư giãn một chút, lòng còn sợ hãi nói:

    – Mợ ơi, trên đời còn có chủng tộc như vậy, chủng tộc đó từ đâu ra?

    – Nói chính xác thì bọn họ không xem như chủng tộc, chỉ là quỷ vật nửa chết nửa sống.​
     
    shaoyun, tanvuong404, Vô Ưu and 2 others like this.
  2. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2935: Hào khí Kim Qua

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Khởi nguồn của bọn họ ở đó.

    Lý Thất Dạ chỉ hướng Viễn Hoang.

    Mọi người giật mình kêu lên, Thích Hồn Lâm cũng vậy:

    – Viễn Hoang!

    Thích Hồn Lâm kinh ngạc kêu lên:

    – Không . . . Không thể nào, ra từ Viễn Hoang? Tuy Viễn Hoang có Huyết Hoang nhưng chúng nó không cách nào rời khỏi Viễn Hoang.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Đây là kỷ nguyên còn sót lại, thời gian của bọn họ đã trôi xa, thứ gì của Viễn Hoang cũng không thể xuất hiện trên đời, không thể đi trên thế gian. Hễ chúng nó bước ra thì thời gian ức ức vạn năm thời gian sẽ chảy qua người bọn họ, khiến họ thành tro trong chớp mắt.

    Lý Thất Dạ tạm dừng:

    – Nhưng từng có một người dã tâm có suy nghĩ rất ghê gớm, bọn họ muốn mang Huyết Hoang đến thế gian, dùng thủ đoạn cực kỳ nghịch thiên để Huyết Hoang giao hợp với sinh linh khác sinh ra sinh mệnh hoàn toàn mới. Nhưng việc này trái thiên đạo, chỉ có sinh ra quỷ vật nửa chết nửa sống, khó sinh sản nên về sau có tộc Huyết Di.

    Nghe Lý Thất Dạ nói xong Thích Hồn Lâm rùng mình:

    – Tính làm gì đây?

    Thích Hồn Lâm hoảng sợ nói:

    – Không . . . Không lẽ muốn sáng tạo một chủng tộc, một sinh mệnh mới?

    – Không đúng!

    Thích Hồn Lâm nói xong lại phủ nhận lời của mình:

    – Đây là trời cũng không cho phép, nếu như sáng tạo sinh mệnh sẽ bị tru diệt, kiếp nạn này khủng bố không thua gì thiên tru.

    Trong khoảnh khắc Thích Hồn Lâm suy nghĩ rất nhiều, lão dù gì là Thượng Thần, tiếp xúc được nhiều thứ, biết nhiều điều hơn. Trong lĩnh vực Thượng Thần Thích Hồn Lâm biết nhiều điều kẻ yếu không biết.

    Nghĩ đến các loại, Thích Hồn Lâm rùng mình, vì lão nghĩ đến một truyền thuyết vô cùng xa xôi. Không có ai biết truyền thuyết này là thật hay giả nhưng Thích Hồn Lâm không dám nghĩ nhiều, không dám hỏi, dù lão có là Thượng Thần.

    Bởi vì truyền thuyết này liên quan tới nhiều thứ, đến khởi nguồn, đến tiên hiền, đến thần, ma, thiên và bách tộc. Có thể nói mua này dính dáng toàn bộ, không chủng tộc nào thoát khỏi.

    Nên Thích Hồn Lâm thà không nghĩ nhiều, thà rằng làm bộ như không biết. Thích Hồn Lâm không muốn tìm tòi nghiên cứu truyền thuyết này. Thật ra thì vạn cổ đến nay không chỉ Thích Hồn Lâm làm thế, nhiều Thượng Thần, có cả Đại Đế Tiên Vương không muốn đối diện.

    Nhóm Tề Lâm Đế Nữ không suy nghĩ sâu xa như thế, bọn họ không chạm đến lĩnh vực này được.

    – Tộc Huyết Di trở lại Viễn Hoang vì lá rụng về cội sao?

    Thích Hồn Lâm lẩm bẩm:

    – Bọn họ muốn làm cái gì?

    Thích Hồn Lâm hoảng hốt.

    – Mặc kệ bọn họ làm gì.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Có vài thứ không phải ai đều có thể nhúng chàm, đặc biệt là một số quỷ vật không thể gặp ánh sáng.

    Mắt Lý Thất Dạ lạnh lẽo.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Từng tiếng nổ vang lên, một hạm đội khổng lồ lướt đến. Hạm đội chạy vào cảng, đậu dưới vách đá.

    Thấy hạm đội như vật khổng lồ, có người hoảng sợ nói:

    – Là hạm độ Chiến Vương thế gia, lái nguyên hạm đội tới là muốn làm gì?

    Trên hạm đội vật khổng lồ có dấu hiệu của Chiến Vương thế gia, đây đúng là hạm đội của Chiến Vương thế gia.

    Kim Qua, Thiên Hoàng Công Chúa đứng trên một chiếc chiến hạm. Trong hạm đội xuất hiện các đoàn người, từng đội mặc áo giáp, khí thôn sơn hà, tựa như dòng lũ sắt thép càn quét Kim Qua, một quân đoàn cực kỳ mạnh mẽ bá đạo.

    Thấy đoàn quân đến đây, đám người kinh ngạc hỏi:

    – Đây là trăm vạn đại quân của Chiến Vương thế gia, do Thiên Hoàng Công Chúa thống soái.

    Kim Qua đứng trên chiến hạm hai mắt như đèn thần chiếu sáng thiên địa, gã cũng thấy Lý Thất Dạ.

    Mắt Kim Qua sáng rực chậm rãi nói:

    – Lý đạo hữu, trước khi Thành Đế ta muốn chiến một trận với Lý đạo hữu, nên chấm dứt ân oán giữa chúng ta.

    Giọng Kim Qua không đặc biệt vang dội nhưng khiến mọi người nghe rõ ràng.

    Mọi người nhìn Lý Thất Dạ và Kim Qua, ân oán giữa hai người thì khỏi phải bàn, người trong thiên hạ đều biết. Hiện tại Kim Qua đột nhiên nói câu đó khiến rất nhiều người ngừng thở, chẳng lẽ gã và Lý Thất Dạ sắp đánh một trận?

    Lý Thất Dạ tùy ý nói:

    – Chấm dứt ân oán tùy thời đều được, cần gì nóng nảy trong một lúc?

    – Ta sợ chờ khi ta chịu tải Thiên Mệnh, thành tựu Đại Đế mới chấm dứt ân oán cá nhân với Lý đạo hữu thì thắng hèn.

    Kim Qua nói:

    – Tuy Lý đạo hữu có thủ đoạn vô song, nghịch thiên không gì sánh được, nếu như ta thành Đại Đế, đừng ở Phật Dã thì Kim Qua ta tự nhận tuyệt đối có thể trấn giết đạo hữu! Khi đó e rằng Lý đạo hữu không có cơ hội buông tay đánh một phen với ta.

    – Mọi chuyện đừng nói quá chắc.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ngươi đã tự tin như vậy thì cứ chịu tải Thiên Mệnh, thành tựu Đại Đế đi. Chờ khi ngươi thành tựu Đại Đế hãy đến khiêu chiến với ta cũng không muốn, nếu kiêu chiến bây giờ e rằng ngươi mãi mãi không thấy mặt vô địch của ta. Đây là ta cho ngươi một cơ hội, muốn khiêu chiến với ta hãy thành Đại Đế!

    Mọi người hút ngụm khí lạnh. Kim Qua có thể thành Đại Đế, nhiều người đều công nhận điều này. Lý Thất Dạ dám nói khi nào Kim Qua thành Đại Đế mới khiêu chiến với hắn nổi, rất bá đạo, rất tự tin.

    Kim Qua không giận trước câu nói của Lý Thất Dạ, cũng không khó chịu, gã im lặng suy tư lời hắn nói.

    Thiên Hoàng Công Chúa đứng bên cạnh Kim Qua nắm chặt bàn tay phu quân của mình, gật nhẹ đầu. Hai phu thê không cần giao lưu ngôn ngữ, chỉ một hành động liền hiểu.

    – Tốt.

    Kim Qua hít sâu, nói:

    – Đạo hữu đã tự cao vô địch thì Kim Qua ta đây không dám không biết tự lượng sức mình. Chờ khi ta thành tựu Đại Đế sẽ đến xem đạo hữu vô địch.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Ta chờ.

    Thiên Hoàng Công Chúa nhìn phu quân của mình, không lên tiếng, nắm siết chặt tay hắn, mọi thứ diễn ra trong im lặng.

    Đổi lại người khác khó nhịn được xúc động, tay bọn họ nắm trăm vạn đại quân, chỗ dựa cường đại vô địch sau lưng cũng đến, có thể nói bọn họ không sợ hãi bất cứ ai. Bọn họ tự nhận mình có năng lực đẩy ngã mọi kẻ địch, dù có Đại Đế Tiên Vương ra tay thì bọn họ tự tin đối diện.

    Trước ưu thế trấn áp tuyệt đối đó oan gia ngõ hẹp, gặp kẻ thù giết đại nhân, nếu là người khác đã hận không thể xông lên liều chết, hiệu lệnh trăm vạn đại quân nhào vào Lý Thất Dạ báo thù cho phụ thân, đệ đệ đã chết.

    Nhưng Thiên Hoàng Công Chúa không làm như vậy, dù tay nàng nắm trăm vạn đại quân, chấp chưởng hổ phù có thể phát lệnh. Thiên Hoàng Công Chúa đặt tay bên người, mọi chuyện đặt việc phu quân trở thành Đại Đế lên hàng đầu.

    Dù phu quân muốn báo thù cho Thiên Hoàng Công Chúa, muốn kết ân oán nhưng nàng không đồng ý phu quân làm như vậy, nàng không muốn phu quân vì cá nhân ân oán của mình mà bỏ qua thời cơ thành tựu Đại Đế Tiên Vương.

    Cuối cùng Kim Qua không dây dưa trong thù hận, từ xa chắp tay hướng Lý Thất Dạ, trịnh trọng nói:

    – Đạo hữu, chờ chúng ta gặp nhau trên đỉnh!

    Lý Thất Dạ cười cười gật đầu.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Hạm đội Chiến Vương thế gia tụ tập quân đoàn, trăm vạn đại quân tựa như lũ sắt thép cùng Kim Qua, Thiên Hoàng Công Chúa leo lên Viễn Hoang. Đoàn người khổng lồ không gì sánh bằng bước vào Viễn Hoang.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 3 others like this.
  3. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2936: Dũng sĩ biến ác long (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Thấy cảnh đó đám người giật mình thầm suy đoán:

    – Tính làm gì đây? Chẳng lẽ Kim Qua muốn chinh chiến Viễn Hoang?

    Không có ai biết Kim Qua chỉ huy trăm vạn đại quân tới Viễn Hoang để làm gì. Có người cho rằng Kim Qua tới tìm báu vật, có người nghĩ gã chinh chiến Viễn Hoang.

    Lý Thất Dạ nhìn trăm vạn đại quân đi xa, lạnh nhạt nói:

    – Hắn muốn thành Đế.

    – Sao nói vậy?

    Võ Phượng Ảnh hỏi:

    – Không thấy dấu hiệu Thiên Mệnh tụ tập.

    Bất giác giọng điệu của Võ Phượng Ảnh dịu dàng hơn nhiều.

    Lý Thất Dạ nhìn Viễn Hoang, lạnh nhạt nói:

    – Tại đây có thể trực tiếp khai thiên, không cần trông thấy Thiên Mệnh hội tụ.

    – Tại sao chọn thành Đế ở Viễn Hoang?

    Tề Lâm Đế Nữ lấy làm lạ hỏi:

    – Viễn Hoang hung hiểm, sơ sẩy một cái là mất luôn trăm vạn đại quân.

    Thoạt trông trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia rất khổng lồ, vô địch nhưng đất hung như Viễn Hoang thì trăm vạn đại quân không đủ nhét răng.

    – Có hai điều.

    Lý Thất Dạ cười chậm rãi nói:

    – Vì Kim Qua bỏ lỡ Thiên Mệnh một lần, lại chịu tải không dễ. Dã tâm của hắn không nhỏ, muốn một lần chịu tải bốn lần Thiên Mệnh, cho nên hắn cần nơi như Viễn Hoang trợ giúp một tay. Thứ hai, Đại Đế Tiên Vương không chịu nhập thế.

    Lý Thất Dạ ngước nhìn trời, ung dung nói:

    – Mặc kệ Đại Đế mạnh tới đâu hễ nhập thế sẽ phải kiêng kỵ thiên tru, nhưng trong Tham Tác chi địa khác lại, thiên tru khó buông xuống. Có thể nói Tham Tác chi địa là chốn về tốt nhất cho Đại Đế Tiên Vương.

    Võ Thất hiểu ra, hâm mộ nói:

    – Tiểu tử Kim Qua thành công mời Đại Đế của Chiến Vương thế gia hộ đạo cho, lợi hại thật. Đại Đế tự mình họ đạo thì thành công cái chắc.

    – Mấy Đại Đế tụ tập nếu nhập thế chắc chắn có thiên tru giáng xuống, trong Tham Tác chi địa lại khác.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Lần này bọn họ liều một phen, nhất định đưa Kim Qua lên, khiến hắn trở thành Đại Đế!

    – Mấy vị Đại Đế Chiến Vương thế gia hộ đạo cho Kim Qua, với thực lực của hắn muốn không thành Đại Đế cũng khó.

    Thích Hồn Lâm gật đầu nói:

    – Xem ra lần này Kim Qua chắc chắn sẽ trở thành Đại Đế, chịu tải được mấy thì phải xem thực lực của hắn.

    Đại Đế Thập Tam Châu có ba lần cơ hội chịu tải Thiên Mệnh, mỗi lần tối đa chịu tải bốn Thiên Mệnh. Một lần có thể chịu tải vài Thiên Mệnh thì tùy thực lực mỗi người.

    Nghe đối thoại, nhóm Tề Lâm Đế Nữ tin chắc Kim Qua sẽ trở thành Đại Đế.

    Kim Qua đã sớm có cơ hội trở thành Đại Đế, đáng tiếc lần trước bị đánh lén bỏ lỡ cơ hội thành Đại Đế. Lần này Kim Qua hay Chiến Vương thế gia đều cực kỳ chú trọng, cẩn thận. Với bọn họ thì phải thành công, không cho phép thất bại. Nếu thất bại hai lần thì sau này không có cơ hội chịu tải lần ba.

    Bởi vậy Chiến Vương thế gia tốn sức chín trâu hai hổ mời Đại Đế còn sống ra hộ đạo cho Kim Qua.

    Kim Qua tuy là tử tôn của Chiến Vương thế gia nhưng muốn khiến một vị Đại Đế hộ đạo cho tử tôn là việc cực kỳ khó khăn. Đại Đế bình thường sẽ không dễ dàng đồng ý hộ đạo cho tử tôn. Lần này mấy vị Đại Đế con sống của Chiến Vương thế gia đều ra tay, có thể tưởng tượng Kim Qua, Chiến Vương thế gia cực nhọc cỡ nào mới thỉnh được bọn họ.

    Sau khi trăm vạn đại quân Kim Qua đi vào Viễn Hoang, Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Đi thôi, mang các ngươi đi xem, mở rộng tầm mắt.

    Lý Thất Dạ bước xuống Số Hiệu Vạn Cổ.

    Võ Thất cười lớn cợt nhả nói:

    – Xông lên, báu vật, kỳ ngộ, ta đến đây! Tất cả là của ta!

    Võ Thất như cơn gió xông lên.

    Nhóm Thích Hồn Lâm lật đật theo Lý Thất Dạ xuống Số Hiệu Vạn Cổ, so với Võ Thất tăng động thì bọn họ trầm ổn rất nhiều.

    Đầu tiên có trăm vạn đại quân Kim Qua tiến Viễn Hoang, hiện tại nhóm Lý Thất Dạ cũng đi, điều này tăng can đảm cho đám người trên Số Hiệu Vạn Cổ. Nhiều người lần lượt vào Viễn Hoang.

    Bước chân vào Viễn Hoang, nhóm Tề Lâm Đế Nữ hít sâu. Hít vào không khí đặc biệt của Viễn Hoang cho bọn họ cảm giác khác lạ, cảm giác không thể tưởng tượng.

    Khi không khí Viễn Hoang chui qua buồng phổi cảm giác có thứ gì bốc cháy, không làm phỏng nổi tạng mà là rát linh hồn, như có thứ gì phỏng linh hồn mình. Đau đớn khắc cốt minh tâm lan tràn trong lòng.

    Không chỉ nhóm Tề Lâm Đế Nữ có cảm giác đó, tất cả người bước vào Viễn Hoang đều chung một cảm nhận, đau đớn khiến linh hồn bất an.

    – Đây là thứ gì?

    Võ Thất giật mình kêu lên:

    – Ta cảm giác lòng đau nhói như có ai xé ngực ta ra.

    – Cái này không phải đau nhói mà là rít gào.

    Lý Thất Dạ đạp chân lên đất bùn, lạnh lùng nói:

    – Là rít gào sống không bằng chết. Ức vạn sinh linh bị hành hạ đau đớn, suốt kiếp không được luânh rồi, mãi mãi không thấy ánh mặt trời, tiếng rít gào thời gian khó thể xóa nhòa. Tất cả thống khổ trên đời không bằng nó.

    Võ Thất nghiền ngẫm lời của Lý Thất Dạ:

    – Rít gào . . .

    Võ Thất rùng mình, vì gã như nghe thấy vô số sinh linh gào thét trong lòng mình.

    Viễn Hoang cực kỳ tráng lệ, vô cùng rộng lớn. Nhưng thế giới tráng lệ to lớn bị sương mù bao phủ, nhìn kỹ thì sương mù trên bầu trời không phải màu xám. Sương mù là đen ánh tím, màu sắc đó không chỉ có sương mù trên bầu trời, còn có đất bùn cũng mộ màu đó. Màu sắc kỳ lạ, hơi giống màu máu khô.

    Ngửi kỹ thì mùi khó tả, mùi nồng xen lẫn chút tanh hôi.

    Tề Lâm Đế Nữ rất cẩn thận và nhạy bén, nàng ngửi kỹ, giật mình kêu lên:

    – Này là mùi máu tươi!

    Tề Lâm Đế Nữ phản xạ nhìn lên trời và mặt đất.

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Đúng rồi, là mùi máu rất xa xưa. Kỷ nguyên cổ xưa không thể xóa nhòa mùi máu này.

    Nhìn màu đất, sương mù trên bầu trời, trong lòng Tề Lâm Đế Nữ có giả thuyết kinh khủng.

    Tề Lâm Đế Nữ hoảng sợ hỏi:

    – Chẳng lẽ toàn là máu nhuộm đỏ?

    Ý tưởng này làm Tề Lâm Đế Nữ lạnh run.

    Lý Thất Dạ nhìn phương xa:

    – Không sai, máu tươi nhiễm đỏ đất đai, nhuộm đỏ thế gian.

    Võ Thất buột miệng nói không suy nghĩ:

    – Không thể nào! Máu tươi nhiễm hồng nơi này phải cần đến ức vạn đại quân tấn công Viễn Hoang.

    – Ai nói là chúng ta tấn công máu tươi nhiễm đỏ nơi này?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Đây là máu của bọn họ, máu bọn họ nhuộm đỏ chốn này.

    Võ Phượng Ảnh giật mình hỏi:

    – Là sao?

    – Rất đơn giản, gặt.

    Lý Thất Dạ nhìn phương xa, ánh mắt sâu thẳm:

    – Đó là thời đại sáng lạn, giàu có, phồn vinh, an khang, một thời đại khiến người hướng về. Nhưng đỉnh cao giai đoạn của thời đại đó, khi mọi người cho rằng nó là thịnh thế thì trong một đêm có người gặt tính mệnh, trong một đêm ngàn vạn cường giả bị lấy mạng, các thần linh vô địch bị cắt.

    – Ức vạn sinh linh bị cắt, chiến tranh bùng nổ. Chiến tranh không kéo dài lâu, cuối cùng thịnh thế huỷ diệt, người sống sót chỉ còn lại nhỏ yếu. Từ thịnh thế quay về thời kỳ man hoang, không ai biết chuyện gì xảy ra. Nhỏ yếu may mắn sống sót không rõ xảy ra chuyện gì, bọn họ dần quên đi trận gặt, đồ sát đó.

    Lý Thất Dạ thở dài thườn thượt.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 5 others like this.
  4. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2937: Dũng sĩ biến ác long (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Võ Thất giật mình hỏi:

    – Là ai gặt thời đại này? Tại sao phải làm thế?

    – Tại sao phải gặt thời đại này?

    Lý Thất Dạ liếc Võ Thất:

    – Ngươi chỉ thấy một thời đại ngắn ngủi, khi ngươi nhìn nguyên kỷ nguyên mới biết đó chỉ là việc gặt theo lệ thường.

    Võ Thất kinh ngạc kêu lên:

    – Việc gặpt theo lệ thường?

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Khi ngươi nhìn toàn kỷ nguyên mới thấy chuyện này luôn diễn ra, lặp lại lần này đến lần khác. Một thịnh thế bị cắt, nhỏ yếu sống sót, giãy dụa, phát triển, phồn vinh, lại thịnh thế. Có câu tục ngữ thịnh cực sẽ suy, lúc thịnh thế lại gặt nữa.

    Võ Phượng Ảnh hỏi:

    – Thịnh cực mà suy, là luân hồi sao?

    Nói xong Võ Phượng Ảnh cảm thấy không ổn.

    – Đó là cái chuồng.

    Thích Hồn Lâm hiểu rõ huyền diệu ẩn sau, khẽ thở dài:

    – Một thời đại, một thịnh thế chỉ là cái chuông. Một thời đại từ nhỏ yếu phát triển đến phồn vinh cường đại giống như ngươi nuôi trâu dê trong chuồng, khi ngưu dê to mập là lúc làm thịt.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ kinh hoàng:

    – Xem ức vạn sinh linh của một thời đại là súc sinh!

    Suy nghĩ kỹ lại làm bọn họ rợn tóc gáy, giống như bọn họ chỉ là trâu dê trong chuồng của người khác, việc này khủng bố biết bao.

    Nghĩ đến điều kinh khủng đó dạ dày bọn họ co rút muốn ói.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Gặt từng thời đại, các thời đại từ nhỏ yếu trưởng thành đến cường đại, thành thịnh thế, luân hồi vòng đi vòng lại cho đến khi thời đại này kết thúc.

    Tề Lâm Đế Nữ hỏi:

    – Là ai gặt thời đại này? Thần linh hay ác ma?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Trên đời không có thần linh, cũng không có ác ma, chỉ có lòng người, chính bọn họ.

    – Tự mình cắt mình? Cường giả mạnh hơn gặt cường giả?

    Lý Thất Dạ hỏi:

    – Chẳng lẽ mọi người đều như vậy sao? Không ai ra tay ngăn cản, cứu vớt sao?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Trên đời chưa bao giờ có chúa cứu thế.

    Ngữ điệu nhẹ nhàng nhưng trong câu nói hờ hững trộn lẫn nhiều thứ.

    Đám người Võ Phượng Ảnh không rõ nhưng Tề Lâm Đế Nữ thì hiểu, vì Lý Thất Dạ không chỉ một lần nói cho nàng nghe. Lần nữa nghe thấy, Tề Lâm Đế Nữ có cảm quan khác hẳn, da đầu nàng tê dại, rùng mình.

    Võ Thất không chấp nhận dược sự thật:

    – Trên đời không có dũng sĩ sao? Thật sự không có chúa cứu thế

    Võ Thất xuất thân từ đế thống tiên môn, trong lòng gã khi có nguy khó đến thì Tiên Đế tổ tiên của bọn họ sẽ ra tay cứu.

    – Dũng sĩ?

    Lý Thất Dạ nhếch môi cười hỏi:

    – Có nghe câu chuyện dũng sĩ biến thành rồng chưa?

    Võ Thất ngạc nhiên, gã không hiểu Lý Thất Dạ muốn nói gì:

    – Câu chuyện dũng sĩ biến thành rồng?

    – Có một con ác long mỗi năm yêu cầu thôn trang dâng một xử nữ làm hiến tế. Mỗi năm đều có dũng sĩ đi chiến đấu với ác long nhưng chưa ai còn sống. Năm nay lại có dũng sĩ bước lên hành trình đồ long, nhưng lần này có một thôn dân lặng lẽ đi theo vào hang rồng. Thôn dân thấy vô số kho báu. Dũng sĩ dùng bảo kiếm đâm chết ác long, tiếp đó ngồi trên xác rồng nhìn kho báu lấp lánh ánh sáng vàng. Dũng sĩ chậm rãi mọc vảy giáp, mọc cái đuôi, cuối cùng biến thành con ác long.

    Lý Thất Dạ đưa mắt nhìn phương xa, ánh mắt sâu thẳm chậm rãi nói:

    – Điều ta muốn nói là dũng sĩ chưa chắc phải giết ác long, rất có thể dũng sĩ giống ác long, thấy kho báu lấp lánh ánh sáng vàng chậm rãi biến thành con ác long.

    Lý Thất Dạ buông tiếng thở dài.

    – Thế gian không có chúa cứu thế.

    Nghe Lý Thất Dạ kể chuyện xong trái tim Tề Lâm Đế Nữ run rẩy, nàng thật sự đã hiểu chân lý câu nói của Lý Thất Dạ.

    – Từng thời đại luân hồi, máu tươi nhiễm đỏ đất bùn, huyết sát che lấp bầu trời.

    Thích Hồn Lâm thì thào:

    – Hèn gì mỗi lần bước lên Viễn Hoang đều có cảm giác đau đớn. Đó là ức vạn sinh linh của các thời đại rít gào, dù thời gian qua rất lâu thì tiếng gào thét khó mà biến mất.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ run rẩy. Máu phủ mặt đất, huyết sát bao trùm bầu trời. Bao nhiêu người bi giết, việc giết chóc gặt này kéo dài bao nhiêu thời đại?

    Tưởng tượng thời đại như thế, kỷ nguyên như vậy, bọn họ rợn tọc gáy. Đây là luyện ngục, khủng bố còn hơn địa ngục gấp ngàn lần, vạn lần.

    – Tại sao bọn họ cắt?

    Võ Thất run rẩy hỏi:

    – Chỉ đơn giản vì kho báu sao?

    – Khi ngươi đứng trên độ cao thì cõi đời còn kho báu gì đáng nói? Trên đỉnh rồi có kho báu nào lọt vào pháp nhãn của ngươi được?

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Tất cả chỉ vì sống.

    Võ Thất ngạc nhiên:

    – Sống?

    Thẫn thờ thật lâu, Võ Thất không hiểu được ảo diệu trong đó.

    Thích Hồn Lâm hiểu ra:

    – Thế gian không có chúa cứu thế!

    Thích Hồn Lâm nhìn Lý Thất Dạ, lão đã hiểu tại sao hắn nói ‘Thế gian không có chúa cứu thế’.

    Lý Thất Dạ nhìn Võ Thất vắt óc suy nghĩ, bình tĩnh nói:

    – Bây giờ ngươi có suy nghĩ cũng vô dụng, khi ngươi đến cảnh giới kia thì mới hiểu. Dù bây giờ ngươi hiểu cũng chỉ tăng thêm buồn phiền. Cố gắng khiến mình mạnh lên đi, tới ngày đó ngươi sẽ hiểu.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ đi theo Lý Thất Dạ tiếp tục tiến lên nhưng không khí trở nên nặng nề. Mọi người không lên tiếng, điều Lý Thất Dạ nói như ác mộng quanh quẩn trong lòng mỗi người. Bọn họ suy nghĩ khác nhau nhưng ùng lòng nặng trĩu, không hiểu sao cứ có trực giác không may.

    Lúc này đã có rất nhiều người leo lên Viễn Hoang, tuy mọi người đều biết Viễn Hoang cực kỳ hung hiểm, nhưng đã leo lên rồi thì không ai chịu bỏ cuộc ngay. Không ai muốn bỏ qua cơ hội, vì Viễn Hoang có báu vật tốt nhất, được đến nó thì suốt đời có ích lợi vô cùng. Huống chi rất nhiều cường giả không đi một mình, bọn họ kết bè kéo lũ, trong đội có Thượng Thần nên bọn họ phồng lên can đảm, bắt đầu tìm kiếm.

    Không trách người tiến đến thám hiểm tham lam như vậy, vì Viễn Hoang thật sự có hứ tốt, thứ ra từ Viễn Hoang cực kỳ mạnh, nhiều thứ có thể áo chế đạo binh Đại Đế Tiên Vương. Nghĩ xem thứ như vậy làm sao không khiến người tim đập nhanh?

    Được một món báu vật trong Viễn Hoang sẽ được ích lợi vô cùng, không chỉ một người được lợi mà rất có thể là nguyên môn phái hưởng phúc.

    Vì vậy Viễn Hoang luôn không thiếu người thám hiểm, dĩ nhiên người đến Viễn Hoang toàn là cường giả đích thực. Thượng Thần cũng không ngoại lệ, thậm chí có Đại Đế Tiên Vương đích thân giá lâm Viễn Hoang!

    Lữ khách trên Số Hiệu Vạn Cổ không phải nhóm người duy nhất lên Viễn Hoang, trong Viễn Hoang đã có nhiều cường giả tu sĩ sưu tầm lang thang trong đây. Một số cường giả thật sự chỉ canh giữ đúng một chỗ, vì bọn họ tới Viễn Hoang không chỉ một lần, bọn họ có kinh nghiệm, biết chỗ nào ra báu vật.

    – A!

    Khi Lý Thất Dạ từ xa đi qua một cồn cát, nơi này có đội mấy trăm người đi ngang qua. Cồn cát bỗng sụp xuống lộ ra cái lỗ, đội vài trăm người bị ăn trọn, trong lỗ quanh quẩn tiếng hét thảm.

    Mấy trăm mười hai Thiên Mệnh biến mất trong cái lỗ, chết không thấy xác, sống không thấy người. Rào một tiếng lỗ hổng biến mất, cồn cát trở về như cũ, như chưa có gì xảy ra.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 5 others like this.
  5. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2938: Viễn Hoang hung hiểm

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Mợ ơi!

    Võ Thất thấy cảnh đó sợ hãi giật bắn người, thụt lùi vài bước nói:

    – Dưới đất có quái vật!

    – Nếu ngươi còn lùi sang trái thì thật sự sẽ có quái vật.

    Thấy Võ Thất sợ nhảy cẫng lên, Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Hiện chúng ta đang đi trên lưng nó, nếu tiếp tục đi bên trái coi chừng một cái đầu khác của nó ăn ngươi.

    Võ Thất nghe vậy nhũn chân, run cầm cập nói:

    – Đại ca, đùa . . . Đùa . . . Không vui gì hết.

    – Ai đùa với ngươi.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Chẳng qua là con hoang thú cổ xưa ngủ âu dưới lòng đất, có muốn ta đánh thức nó cho ngươi xem không?

    Võ Thất sợ hãi van xin:

    – Đừng đừng đừng! Tiểu đệ đùa thôi, đùa với đại ca. Tiểu đệ tin tưởng, tuyệt đối tin tưởng đại ca!

    Khi Lý Thất Dạ mang Tề Lâm Đế Nữ trải qua một sa mạc thì có tiếng xèo xèo, dưới đất bắn lên vô số huyết vụ. Tu sĩ đang thám hiểm sa mạc chợt hét rầm lên. Mấy chục tu sĩ tìm kho báu trong sa mạc bị huyết vụ bắn trúng, các tu sĩ dần hoa tan, từng khối cơ bắp rụng xuống. Trong phút chốc bọn họ bị hòa tan hết, máu loãng chảy vào đất bùm.

    Thấy cảnh tượng khủng bố kia, đám người Tề Lâm Đế Nữ bình yên đứng dưới vách đá lòng run sợ:

    – Đó là cái quỷ gì?

    Hèn gì ai đều nói Viễn Hoang vô cùng hung hiểm, từng bước sát khí, sơ sẩy một cái sẽ chết thảm tại đây, bây giờ xem ra đúng thật. Nếu bọn họ không đi theo Lý Thất Dạ đã sớm chết vài lần.

    Đương nhiên không phải người nào cũng dễ dàng ăn hiếp, có người đánh vào Viễn Hoang, tư thái vô địch nghiền áp tất cả.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Các tiếng nổ truyền khắp thiên địa. Trong các dyã núi đâm vào vũ trụ có người đang kịch chiến.

    Hai người đánh trời sụp đất nứt, đụng gãy các ngọn núi, đấm thủng núi. Bọn họ oanh sát xé rách mặt đất.

    Hai bên kịch chiến một người là nhân tộc, bên kia là sinh linh đỏ máu. Lão nhân nhân tộc là một Thượng Thần, sáu đồ đằng lơ lửng trên đỉnh đầu. Đồ đằng thành bộ, toát ra hơi thở chân ngã bàng bạc vô song. Lão nhân mặc áo giáp tung hoành múa may, từng chiêu từng thức chất chứa lực lượng ức vạn quân.

    Sinh linh màu đỏ hình người nhưng không biết thuộc tộc nào, hình người nhưng lực mọc các gai xương, xương sườn mọc đôi cánh. Đôi cánh đã mục nát, nhưng khi cánh vỗ toát ra ma diễm ngập trời.

    Sinh linh hình người cầm mâu nhọn, tay máu mâu xuất thần nhập hóa, có thể đâm xuyên vì sao, đâm thủng mặt đất, cực kỳ sắc bén không gì đỡ nổi.

    Nơi bọn họ chiến đấu có một tòa bảo tháp, bảo tháp màu đỏ rực như nhỏ máu. Bảo tháp toát ra hơi thở bất hủ, hình như có thể tuyên cổ bất diệt. Xem tình hình thì hai người đánh nhau vì giành bảo tháp.

    Thấy vị Thượng Thần có sáu đồ đằng, Thích Hồn Lâm nhận ra lai lịch ngay, kinh ngạc hỏi:

    – Là Giản Phi Thượng Thần, ở thời đại trước là một vị Thượng Thần lợi hại.

    Vị Thượng Thần này đánh nhau túi bụi với sinh linh hình người, trong thời gian ngắn khó phân thắng thau.

    Thượng Thần rút một ngọn thần phong cao vút đâm mây lên đập mạnh vào sinh linh hình người.

    Sinh linh hình người rống to:

    – Giết!

    Trường mâu đâm trời thẳng hướng thần phong.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Hàng loạt tiếng nổ vang lên.

    Sau khi sinh linh hình người đánh nát thần phong thì đâm thẳng hướng Thượng Thần.

    Đinh!

    Thượng Thần gầm lên, đôi tay kết ấn trực tiếp trấn áp xuống.

    Nhìn sinh linh đánh nhau không phân thắng thua với Thượng Thần sáu đồ đằng, Võ Thất tò mò hỏi:

    – Đó là sinh linh gì?

    – Huyết Hoang.

    Thích Hồn Lâm trả lời:

    – Chủng tộc đặc biệt của Viễn Hoang, truyền thuyết bọn họ ngủ say dưới lòng đất. Nếu ngươi tìm báu vật rất có thể sẽ đánh thức Huyết Hoang, khi Huyết Hoang thức tỉnh sẽ không chết không ngừng, hoặc ngươi chết hoặc nó chết.

    Võ Thất nhìn một Huyết Hoang đấu ngang tay với Thượng Thần sáu đồ đằng, mở miệng hỏi:

    – Có nhiều Huyết Hoang không?

    Thích Hồn Lâm nói:

    – Không biết, nhưng may mắn nghe đâu Huyết Hoang không thể rời khỏi Viễn Hoang, nếu không sẽ rất đáng sợ. Vì từng có Huyết Hoang giết một Đại Đế mười một Thiên Mệnh.

    – Bọn họ chỉ là sinh linh của kỷ nguyên sót lại, bọn họ sống qua kiếp nạ lớn nhưng chỉ được sống trong kỷ nguyên của mình, mãi mãi không ra được. Vì chỉ có thể cùng thời gian kỷ nguyên của họ, ngưng lại trong ngủ sâu.

    Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:

    – Nếu bọn họ muốn đi ra ngoài thì ức vạn thời gian nháy mắt trôi qua 8 kbọn họ, bỗng chốc thành tro.

    Võ Thất thở phào:

    – May quá, nếu những Huyết Hoang ra ngoài được thì rắc rối to.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nói tới Đại Đế mười một Thiên Mệnh thì ta sẽ mang các người đi xem.

    Lý Thất Dạ không nhìn cuộc chiến giữa Thượng Thần và Huyết Hoang nữa.

    Nghe Lý Thất Dạ nói đám người Võ Thất lên tinh thần, bọn họ nghe về truyền thuyết này lâu rồi. Một vị Đại Đế mười một Thiên Mệnh chết thảm trong Viễn Hoang, chuyện này rung động biết bao.

    Lý Thất Dạ dẫn đám người Tề Lâm Đế Nữ leo lên một thần cao chót vót,thần nhạc có thể đâm, sâu vào vũ trụ, ngân hà vòng quanh.

    Lý Thất Dạ đứng trên ngọn núi chỉ đằng trước:

    – Chiến trường ngày xưa của Đại Đế ở đó.

    Đám người Tề Lâm Đế Nữ nhìn kỹ. Trước mắt là mảnh đất rộng lớn, trước kia nơi này có các thần nhạc nhô cao nhưng bây giờ tất cả bị đánh nát, toàn bộ thiên địa bị san bằng. Các thần nhạc bị bứng lên, bị đạp nát.

    Các ngân hà, những vì sao trên bầu trời bị đánh nát tan, mặt đất bị xé rách, chiến trường như phế tích tận thế.

    Trong chiến trường tràn ngập hơi thở giết chóc cực kỳ khủng bố, dù trăm ngàn năm trong qua thì hơi thở đó không loãng đi. Ai dám bước vào chiến trường Đại Đế sẽ bị khí thế giết chóc siêu khủng bố giết ngay, Thượng Thần như Thích Hồn Lâm cũng không chịu nổi, lão không thể bước vào chiến trường Đại Đế.

    Trên chiến trường Đại Đế có các xích sắt siêu thô to tự thần mâu cắm xuống đất, trông như có người từ trên trời ném các thần mâu xuống đinh chết sinh linh gì. Nhìn kỹ mới thấy đó không phải thần mâu hoặc xích sắt mà là các pháp tắc Đại Đế thô to. Các pháp tắc Đại Đế đóng đinh tại đây như muốn đinh chết hung vật trong lòng đất tại chỗ.

    Chính giữa chiến trường trong biển máu mênh mông, thật ra đó không phải biển máu mà là vô số máu đọng lại thành hồ. Nhưng nó quá to nên giống biển máu.

    Biển máu khổng lồ như vậy không biết là máu của Đại Đế hay máu của thứ bị đinh chết.

    Trong biển máu có xương trắng khổng lồ sừng sững tại đó. Xương trắng đầu đọ trời, chân đạp đất, trăm ngàn năm qua đi chỉ còn lại khung xương nhưng vẫn toát ra hơi thở Đại Đế bao trùm cửu thiên thập địa.

    Hai tay Đại Đế cầm trường mâu trắng như ngọc, trường mâu từ trên trời giáng xuống cắm mạnh xuống đất, đâm thủng lòng đất sâu nhất như xuyên thủng qua mặt đất.

    Trường mâu không chỉ toát ra uy Đại Đế trấn sát, có sát khí đồ diệt tất cả, nó như trường mâu khủng bố nhất cõi đời.

    Trường mâu như ngọc toát ra hơi thở trấn sát, chư thiên chúng thần đều sẽ bị trường mâu đinh giết, đây là tuyệt sát. Tồn tại nào đều sẽ bị đinh giết tại chỗ, không có đường trốn.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)