V.I.P  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3506 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2958: Lại gặp Cuồng Thiểu Thiên Đế (1)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    – Đẩy một bước tới cực hạn thì cực thịnh rồi suy, ngươi cảm thấy ngày này cách chúng ta còn bao xa?

    Lý Thất Dạ nhìn Chiến Vương Thiên Đế chằm chằm, cười nói:

    – Ngày này đến, ngươi bảo vệ bản thân hay thủ hộ chủng tộc của mình? Chốt lại vẫn câu vừa rồi, nghênh đón quang minh hay rơi vào hắc ám là tùy vào Đại Đế Tiên Vương các ngươi lựa chọn.

    Chiến Vương Thiên Đế im lặng. Ba Đại Đế khác của Chiến Vương thế gia cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế không chỉ là thủy tổ Chiến Vương thế gia cũng là Đại Đế mạnh nhất Chiến Vương thế gia, có thể nói Đại Đế Chiến Vương thế gia xem Chiến Vương Thiên Đế như Thiên Lôi sai đâu đánh. Bọn họ là người một nhà, quyết định của Chiến Vương Thiên Đế cũng là quyết định của bọn họ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Trong lòng ngươi đã có đáp án.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế nghiêm túc nói:

    – Trên đời này chưa chắc có nhiều người đứng bên chúng ta.

    Lần này Chiến Vương Thiên Đế nói chữ ‘chúng ta’ tức là đã có lựa chọn. Nhiều người rất khó tin tưởng sự lựa chọn này. Nên biết trước kia Chiến Vương Thiên Đế tuyệt đối là phe ngoan cố của Thiên tộc, như chiến dịch săn đế ngày xưa, gã là nhóm Đại Đế nhân tộc đứng ra đầu tiên. Có thể nói tác chiến với Tiên Đế, Tiên Vương bách tộc thì Chiến Vương thế gia thường hãy làm gương cho binh sĩ xung phong đằng trước nhất.

    Trên chiến trường săn đế ngày xưa Chiến Vương Thiên Đế hận không thể chém đầu Âm Nha đã bình ổn đại chiến tuyệt thế. Hôm nay Chiến Vương Thiên Đế chọn đứng cùng Âm Nha thật khiến người khó mà tưởng tượng.

    Chiến Vương Thiên Đế chọn đưng bên Lý Thất Dạ không vì ích lợi mà vì lòng trung thành với Thiên tộc, vì là phe ngoan cố của Thiên tộc nên gã mới có lựa chọn như vậy.

    – Thế thì sao?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ai cản đường, chết! Đáp án này rất đơn giản, trên con đường này không có gì thỏa hiệp hết. Hoặc là bằng hữu hoặc là kẻ thù, ngươi chết hoặc ta mất, ngươi nghĩ có nhân từ trên con đường này không?

    Chiến Vương Thiên Đế nghe xong im lặng, trong lòng gã biết mình sắp đối diện cái gì. Có lẽ tương lai một bằng hữu ngày xưa chĩa đao kiếm vào gã, liều mạng ngươi chết ta sống.

    – Còn Thánh Sư?

    Chiến Vương Thiên Đế nhìn Lý Thất Dạ, hỏi:

    – Tương lai Thánh Sư sắm vai thế nào?

    – Ta chỉ là người vén màn lên.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Trên con đường này không phải ta quyết định tương lai mà là các ngươi, mọi người. Ta chỉ là một góc đại thế, ta thậm chí không thể chiếu sáng.

    Chiến Vương Thiên Đế nói:

    – Nhưng, Thánh Sư lại nghênh tiếp ánh sáng.

    – Không, không phải ta nghênh tiếp ánh sáng.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Ta chỉ thắp lên đốm lửa nhỏ, là sóng triều hắc ám hay ánh sáng chiếu khắp ơi thì tùy vào các người. Đốm lửa nho nhỏ này nếu các ngươi để nó tắt ngấm trong hắc ám, tương lai là sóng lớn hắc ám thì ta chỉ có thể nói các người đáng đời, vậy thì cứ để các ngươi vĩnh viễn trầm luân trong hắc ám.

    – Không phải lực lượng đại thế yếu, không phải kẻ thù quá mạnh mà vì đại thế này không đáng cứu!

    Lý Thất Dạ nhìn Chiến Vương Thiên Đế chằm chằm:

    – Ngươi cho rằng đáng cứu không? Thế giới của ngươi, tộc nhân của ngươi?

    Chiến Vương Thiên Đế không đáp, chậm rãi nói:

    – Cả đời ta chinh chiến, từng đồ vạn giáo, trấn áp bách tộc. Miễn ta còn một hơi thở thì Thiên tộc còn đây, dù có huyết chiến bát phương, đồ diệt vạn giáo, thủ hộ là trách nhiệm của Đại Đế. Không thì tại sao thiên địa có Thiên Mệnh? Đó là thứ mà trời cũng không thể sửa đổi. Thiên Mệnh sinh ra trong thiên địa nhưng không phải trời ban mà là thiên địa ban tặng, chịu tải Thiên Mệnh là trách nhiệm bảo vệ.

    Chiến Vương Thiên Đế nói leng keng chắc chắn, dõng dạc, mở miệng là chân ngôn pháp tắc, một câu một chữ ném xuống đất, không thể sửa lời.

    Trong khi Lý Thất Dạ bàn bạc với bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia thì Kim Qua ngồi ngay ngắn trên thần phong, chờ đợi thời cơ chịu tải Thiên Mệnh tốt nhất. Trên bầu trời đã tụ tập đủ lực lượng cường đại, Thiên Mệnh thấp thoáng hiện ra.

    Xem thái độ của Chiến Vương thế gia, có trăm vạn đại quân trấn áp, các Thượng Thần đích thân đến khiến mọi người hiểu rằng lần này không ai có thể thành công thư kích.

    Ầm!

    Vang tiếng nổ điếc tai, trong khoảnh khắc đó bầu trời lung lay, một vô thượng đế đạo đột nhiên từ chân trời vụt qua, nháy mắt đến gần thần phong.

    Ầm ầm ầm ầm ầm!

    Một chuỗi tiếng động không dứt bên tai, uy Đại Đế thoáng chốc tràn ngập trong thiên địa. Trước uy Đại Đế làm nhiều người nghẹt thở, người đạo hạnh cạn trực tiếp quỳ trên mặt đất, bị uy Đại Đế trấn áp không ngước đầu lên được.

    – Đại Đế!

    Nhiều người sợ ngây như phỗng, bao gồm trăm vạn đại quân, Thượng Thần Chiến Vương thế gia trên thần phong. Đột nhiên một vị Đại Đế đến hỏi sao không làm bọn họ sợ?

    Đại Đế đột nhiên xuất hiện khiến mọi người căng thẳng thần kinh. Đặc biệt là Chiến Vương thế gia, nếu có một vị Đại Đế thư kích Kim Qua thì cực kỳ nguy hiểm.

    Ong ong ong ong ong!

    Chân trời xuất hiện một bóng người bá khí vô song, một bước đạp lên đường Đại Đế, bưước tiếp theo đã đến gần thần phong.

    Đại Đế này đứng ngoài thần phong, mọi người thấy rõ khuôn mặt vị Đại Đế này.

    Thấy Đại Đế lưng cõng ba thanh đế kiếm, có người hét to một tiếng:

    – Cuồng Thiểu Thiên Đế!

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế thì Thượng Thần, trăm vạn đại quân Chiến Vương thế gia thở phào nhẹ nhõm. Cuồng Thiểu Thiên Đế dù gì là Đại Đế của Thiên tộc bọn họ, Chiến Vương thế gia còn có ơn với gã, xác suất gã thư kích Kim Qua rất nhỏ.

    Nhưng Thượng Thần Chiến Vương thế gia không dám lơ là, âm thầm đề phòng. Vì Cuồng Thiểu Thiên Đế là vị Đại Đế không theo lẽ thường, gã là một Đại Đế cực kỳ ngông cuồng tùy hứng, làm việc thường không suy xét hiệu quả, thích gì làm nấy. Nên Thượng Thần Chiến Vương thế gia lo Cuồng Thiểu Thiên Đế đột nhiên nổi hứng bỗng dưng thư kích Kim Qua.

    Khi Cuồng Thiểu Thiên Đế đến Thượng Thần Chiến Vương thế gia lập tức đứng ra chắp tay, đón chào cười nói:

    – Đại Đế giá lâm làm nhà tranh rực rỡ hẳn lên, không có từ xa tiếp đón, xin thứ tội.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế quét mắt qua, gã là người rất thông minh, cười to bảo:

    – Bạch Thượng Thần, gác lại kiểu đó đi, đừng chơi trò khách sáo làm gì. Bổn tọa không đến thư kích hậu bối của các ngươi, nghe đâu tiểu tử họ Lý đến gây chuyện nên bổn tọa đặc biệt tới giúp các ngươi một tay, coi như trả ân tình cũ cho Chiến Vương tiền bối.

    Lúc trước Cuồng Thiểu Thiên Đế bị Quy Phàm Cổ Thần nổi giận truy sát cùng đường, sau này vì Thiên Đình ra mặt mới bình ổn phân tranh. Chiến Vương Thiên Đế từng nói tốt vài câu, giúp ích rất lớn cho Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Bị Cuồng Thiểu Thiên Đế vạch mặt, Thượng Thần Chiến Vương thế gia cười khan một tiếng, nhưng gã là người trải qua sóng gió nên giữ sự thong dong như thường.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia cúi gập người hướng Cuồng Thiểu Thiên Đế:

    – Đại Đế trân trọng vãn bối, ơn nặng như núi với thế gia, Chiến Vương thế gia khắc ghi trong tim.

    – Tiểu tử họ Lý đâu?

    Cuồng Thiểu Thiên Đế là người kiêu căng tùy hứng, không dông dài với Thượng Thần nữa, trầm giọng hỏi:

    – Bổn tọa nhất định phải tự tay chém hắn!​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  2. Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2959: Lại gặp Cuồng Thiểu Thiên Đế (2)

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Chịu thiệt lớn trong tay Bạch cốt cự vượn, Cuồng Thiểu Thiên Đế vất vả cực khổ cuối cùng giết được nó, gã ôm hận trong lòng. Sau khi lấy được báu vật Cuồng Thiểu Thiên Đế định tìm Lý Thất Dạ, không chém vãn bối như hắn khó xóa bỏ mối hận trong lòng gã.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia nghẹn họng:

    – Cái này . . .

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia cũng không biết tình huống bên trên thế nào, vì bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia trấn phong không gian, bọn họ không thể dòm ngó tình huống bên trong, không biết Lý Thất Dạ và bốn vị Đại Đế ra sao.

    Chiến Vương thế gia không tiện tuyên bố với bên ngoài là bốn Đại Đế của họ đã ở đây, dù sao cây to đón gió. Cho dù có người suy đoán được đôi chút nhưng Chiến Vương thế gia sẽ không thừa nhận.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế quét mắt qua, tìm tòi thiên địa:

    – Chiến Vương Thiên Đế có ở đây không?

    Ánh mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế quét qua các tọa độ của mảnh thiên địa này nhưng không nhìn ra manh mối.

    Dù sao bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia đích thân ra tay trấn thủ không gian, Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh, gã không tìm được bóng dáng nhóm Chiến Vương Thiên Đế là hợp lý.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế không thể tìm ra dấu vết nhưng gã đoán được ít nhiều, Kim Qua dám chịu tải Thiên Mệnh tại đây tức là Chiến Vương thế gia tràn đầy tự tin.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia tránh né câu hỏi, mời Cuồng Thiểu Thiên Đế lên núi:

    – Đại Đế tạm thời lên núi ngồi chơi không?

    – Cũng được, ta cũng không làm khó dễ ngươi

    Cuồng Thiểu Thiên Đế trước sau như một bá khí, ánh mắt liếc qua tỏa định một người ở phía xa.

    Người đó là Thích Hồn Lâm, nhóm Tề Lâm Đế Nữ theo sau lưng. Không phải đám Thích Hồn Lâm, Tề Lâm Đế Nữ thích góp vui mà vì Kim Qua sắp chịu tải Thiên Mệnh, cơ hội này rất hiếm có với đám thanh niên như nhóm Tề Lâm Đế Nữ.

    Nên Thích Hồn Lâm mang theo ba người Tề Lâm Đế Nữ đi xa nhìn từ xa, hy vọng có thể tích lũy chút kinh nghiệm cho ba người, không chừng tương lai bọn họ có cơ hội bước lên con đường đi thông Đại Đế Tiên Vương.

    – Dù sao đang rảnh, để ta thánh toán ân oán cá nhân trước đã.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế rất tùy hứng, gã bỏ lại Thượng Thần Chiến Vương thế gia đạp không nháy mắt đi hướng Thích Hồn Lâm.

    Thượng Thần Chiến Vương thế gia không thể phê bình, mọi người đều biết Cuồng Thiểu Thiên Đế kiêu căng và tùy hứng. Nhiều người không muốn dính dáng đến Cuồng Thiểu Thiên Đế vì gã là sát tinh, thường hay làm hỏng việc.

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế đạp không lên, Thích Hồn Lâm ở chân trời xa cau mày. Thích Hồn Lâm biết chuyện này khó giải quyết tốt đẹp nhưng làm Thượng Thần ba đồ đằng thành bộ, gã sẽ không chạy trốn. Dù gì Thích Hồn Lâm mạnh không thua Cuồng Thiểu Thiên Đế, gã không sợ Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đứng trên hư không, vẫn là tư thái bao trùm chín tầng trời, khí thế khiếp người:

    – Thích Hồn Lâm, chúng ta lại gặp mặt.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế đứng trên cao nhìn xuóng chúng sinh.

    Nhiều người từng gặp gã đã thói quen thái độ ngông cuồng của Cuồng Thiểu Thiên Đế, gã ngông cuồng tùy hứng không phải mới đây, cả đời gã cuồng vọng tự cao như thế. Huống chi Cuồng Thiểu Thiên Đế có tư cách ngông, là một vị Thiên Đế, cho dù chỉ được một Thiên Mệnh thì gã vẫn đứng trên đỉnh thế giới tu sĩ.

    – Thiên Đế, lại gặp mặt.

    Thích Hồn Lâm từ tốn nói:

    – Chẳng lẽ Thiên Đế còn ghi nhớ mãi chuyện cỏn con sao?

    Trái ngợc hẳn với Cuồng Thiểu Thiên Đế là Thích Hồn Lâm điệu thấp, tư thái thấp, nhiều lúc nhún nhường. Thích Hồn Lâm xuất thân là tu sĩ nhỏ, chậm rãi đi trên con đường, luôn rất điệu thấp, không giống Cuồng Thiểu Thiên Đế sinh ra là thiên tài, cả đời cao điệu.

    Dù Thích Hồn Lâm là người điệu thấp nhưng không phải loại sợ phiền phức. Thích Hồn Lâm không chọc vào rắc rối nhưng cũng không sợ phiền phức.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to bảo:

    – Bổn tọa không phải người hẹp hòi, chuyện vãn bối cứ để nó trôi qua.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế nói chuyện vãn bối tức là việc gã định ném nhóm Tề Lâm Đế Nữ cho quái thú ăn.

    – Hôm nay bản tọa đến chém tiểu tử họ Lý, hắn đã co đầu rút cổ không ra thì thôi, ngươi và ta luận bàn một chút.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế cười to nói:

    – Hôm nay bản tọa muốn biết là Thượng Thần nhà ngươi lợi hại hay Đại Đế ta vô địch!

    Cuồng Thiểu Thiên Đế tuyên bố, đám người có mặt nín thở. Cuộc chiến giữa Cuồng Thiểu Thiên Đế và Thích Hồn Lâm lần trước chưa có kết quả, giờ lại đánh một trận nên hấp dẫn mọi người chú ý.

    – Thiên Đế chịu tải Thiên Mệnh, cuộc đời thông minh, thật là thiên chi kiêu tử.

    Đói mặt Cuồng Thiểu Thiên Đế khiêu chiến, Thích Hồn Lâm khiêm tốn nói:

    – Thích ta chỉ là người tục phàm thai bình thường không đáng gì, sao sánh bằng Thiên Đế vô địch? So sánh với Thiên Đế thì Thích ta mặc cảm không bằng.

    Nếu Cuồng Thiểu Thiên Đế muốn gây hấn với vãn bối thì Thích Hồn Lâm chắc chắn không đồng ý, bây giờ Cuồng Thiểu Thiên Đế chỉ khiêu chiến nên Thích Hồn Lâm không xem trọng uy vọng thanh danh cá nhân đã trực tiếp nhận thua.

    Nói chung nếu như không có ân oán gì thì Đại Đế Tiên Vương không dễ dàng khiêu chiến người khác, tồn tại như bọn họ đều cố kiềm chế. Ai nấy đều có lai lịch, có chỗ dựa, nhiều khi bọn họ không chỉ đơn giản chiến vì bản thân.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế thì khác, mặc cho ngươi tự kiềm chế, có trách nhiệm gì. Gã làm vì thích, muốn sao liền làm vậy,

    – Thích Hồn Lâm, không thể theo ý ngươi!

    Mắt Cuồng Thiểu Thiên Đế sáng rực nhìn Thích Hồn Lâm chằm chằm, cười to bảo:

    – Nghĩ tình sinh cùng một thời đại nên bổn tọa có thể tha cho ngươi một mạng, chờ ta đánh bại ngươi rồi chém tiểu tử họ Lý cũng không muốn.

    Thấy Cuồng Thiểu Thiên Đế hùng hổ dọa người, một Thượng Thần ở phía xa hét to với Thích Hồn Lâm:

    – Thích huynh, sợ gì không chiến? Dương uy cho Thượng Thần chúng ta đi!

    Cho tới nay địa vị Thượng Thần không bằng Đại Đế Tiên Vương, dù sao Đại Đế Tiên Vương có Thiên Mệnh, đương nhiên trừ Cổ Thần.

    Cuồng Thiểu Thiên Đế là một vị thiên tài tuyệt thế, nhưng gã có một Thiên Mệnh, nhiều Thượng Thần không ngán gã.

    Hiện tại Cuồng Thiểu Thiên Đế hùng hổ dọa người, cùng là Thượng Thần, một số người trong lòng không phục mở miệng xúi giục Thích Hồn Lâm đại chiến Cuồng Thiểu Thiên Đế.

    Một Thượng Thần khác xúi Thích Hồn Lâm:

    – Đúng rồi Thích huynh, sợ gì không chiến?

    Thái độ của Cuồng Thiểu Thiên Đế làm một số Thượng Thần khó chịu. Tuy Cuồng Thiểu Thiên Đế là Đại Đế nhưng gã chỉ có một Thiên Mệnh.

    Dù Cuồng Thiểu Thiên Đế có tư chất vô cùng, thiên tài tuyệt thế nhưng một số Thượng Thần thầm coi thường. Ghê gớm cỡ nào, thiên phú đến mấy cũng chỉ là Đại Đế một Thiên Mệnh.

    Huống chi Cuồng Thiểu Thiên Đế cho tới nay đều là kiêu căng cuồng vọng, tùy hứng ngông nghênh khiến rất nhiều người nhìn không vừa mắt. Nếu không phải Cuồng Thiểu Thiên Đế xuất thân thế gia còn có ba vị Đại Đế, gã là thành viên Tiểu Hưởng Tiêu Binh đoàn thì đã sớm có Thượng Thần tới tìm gã rồi.

    Cho đến nay địa vị Thượng Thần không bằng Đại Đế Tiên Vương, một vị Thượng Thần giết một Đại Đế sẽ đẩy danh vọng và địa vị của mình lên nấc thang lớn.​
     
    motminhmai, rukuru, shaoyun and 4 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)