V.I.P  Huyền Ảo Đế Bá - Chương 3506 - Yếm Bút Tiêu Sinh

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi FlameHaze, 6/3/15.

  1. Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2956: Ước định

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Có thể nói mỗi Đại Đế Tiên Vương giàu nứt đố đổ vách, bây giờ Lý Thất Dạ hỏi bọn họ muốn làm giàu không, câu này rất hấp dẫn.

    Nếu người khác hỏi đám Chiến Vương Thiên Đế muốn làm giàu không thì bọn họ sẽ bật cười, nhưng khi Âm Nha mở miệng, đám Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy đó là chuyện buồn cười.

    – Không biết Thánh Sư nói làm giàu là chỉ chuyện gì?

    Chiến Vương Thiên Đế bình tĩnh hỏi:

    – Xin Thánh Sư chỉ điểm bến mê.

    – Không có gì.

    Lý Thất Dạ thản nhiên cười nói:

    – Chỉ là kho báu kỷ nguyên sót lại, là Đại Đế thế gia rất xa xưa. Tuy kho báu của các ngươi rất phong phú nhưng ta tin kho báu đó tuyệt đối không bằng kho báu một kỷ nguyên, dù là kho báu kỷ nguyên còn sót lại.

    Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia tinh thần rung động, dù bọn họ là Đại Đế vô địch nhưng vẫn chấn động. Bọn họ biết điều này có ý nghĩa gì, đây là việc lớn kinh thiên động địa.

    Chiến Tác Thiên Đế hỏi:

    – Thánh Sư đang nói tới Viễn Hoang sao?

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Trừ Viễn Hoang ra còn chỗ nào nữa? Ta tin trong lòng các ngươi cũng biết rõ bao nhiêu năm qua đừng nói Đại Đế Thiên tộc các ngươi, Thần, Ma, Thiên, bách tộc, Đại Đế Tiên Vương tộc nào không thèm muốn thứ của Viễn Hoang?

    Bốn Đại Đế Chiến Vương thế gia nhìn nhau. Trong mắt người khác thì Viễn Hoang là nơi vô cùng nguy hiểm, nhưng nó là kho báu siêu ghê gớm với Đại Đế Tiên Vương, là kho báu kinh thế. Tồn tại Đại Đế Tiên Vương như bọn họ cũng động lòng với kho báu Viễn Hoang.

    Đại Đế Chiến Vương thế gia trấn thủ phương bắc chậm rãi nói:

    – Thánh Sư có thể xưng là vô song, nhưng nếu Viễn Hoang dễ đánh hạ như vậy thì đã không gọi là Viễn Hoang. Từ tuyên cổ đến nay từng có bao nhiêu người công chiếm Viễn Hoang nhưng ai thật sự thành công?

    – Đúng vậy! Không ai có thể hạ được đầu sỏ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nhưng ta đã dám mở miệng từ là có nắm chắc, các ngươi cảm thấy Âm Nha ta đây chỉ biết khoác lác sao?

    – Không phải chúng ta chất vấn vô địch của Thánh Sư.

    Chiến Tác Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Nhưng chuyện này không dễ, nếu các đế Minh Nhân Tiên Đế, Khải Chân Tiên Đế còn ở thì phần thắng Thánh Sư càng cao, nhưng hiện tại đại thế không giống nhau.

    – Không có gì không giống?

    Lý Thất Dạ bật cười nói:

    – Trước kia là vậy, hiện tại cũng vẫn như vậy. Ta muốn bắt giữ Viễn Hoang thì chắc chắn có thể, hiện tại cũng làm được, chẳng qua vấn đề nằm ở ta có chịu trả giá này không, ta có chịu hy sinh không.

    Lý Thất Dạ thốt lời khiến bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia trong lòng chấn động, bọn họ nhận ra điều gì.

    Chiến Vương Thiên Đế người sáng lập Chiến Vương thế gia chậm rãi nói:

    – Thánh Sư chọn chúng ta khiến chúng ta vừa mừng vừa sợ.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nói tới nói lui các ngươi vẫn không tin ta, cảm thấy trong chuyện này có điều lạ. Xem ra trong lòng các ngươi vẫn ôm thành kiến với ta.

    – Thành kiến thì Chiến Vương Thiên Đế nói:

    – Chúng ta có thể tin được Thánh Sư, tuy từng khác trận doanh với Thánh Sư nhưng Thánh Sư là người nhất ngôn cửu đỉnh, Thánh Sư không đến mức tính kế chúng ta. Chiến Vương thế gia ta không lọt vào mắt Thánh Sư, nếu Thánh Sư thật sự muốn diệt Chiến Vương thế gia ta thì một tấm pháp chỉ là đủ, không cần tính kế.

    Lý Thất Dạ cười, hắn biết suy nghĩ trong lòng Chiến Vương Thiên Đế:

    – Ta muốn nghe lo lắng của các ngươi.

    – Có lo âu.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Không ai biết trong kho báu Viễn Hoang có cái gì, rất có thể kho báu đó là một món kỷ nguyên trọng khí.

    Viễn Hoang là nơi cực kỳ đặc biệt, nó là kỷ nguyên sót lại. Tham Tác chi địa có vài nơi tương tự, như Phật Dã là kỷ nguyên sót lại

    Nhưng kỷ nguyên sót lại có các đầu sỏ kỷ nguyên còn sống như Viễn Hoang thì không nhiều, rất hiếm thấy.

    Vì thế cho tới nay rất nhiều người thèm muốn Viễn Hoang, bởi vì nơi này ẩn giấu thứ khiến tim người đập nhanh. Nhưng đầu sỏ sống sót trong Viễn Hoang quá mạnh, Đại Đế Tiên Vương có mười một Thiên Mệnh mà còn chết trận. Nên dù Đại Đế Tiên Vương muốn tấn công Viễn Hoang thì phải cẩn thận bày mưu.

    Dù vậy trước nay rất nhiều Đại Đế Tiên Vương rình rập Viễn Hoang, vì có Đại Đế Tiên Vương suy đoán có lẽ bên trong Viễn Hoang ẩn giấu một trọng khí kỷ nguyên.

    Bất cứ Đại Đế Tiên Vương nào đều tim đập nhanh trước trọng khí kỷ nguyên.

    – Tiếp theo là gì?

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Các ngươi sợ ta có được trọng khí kỷ nguyên nên lo sao?

    – Đúng vậy!

    Chiến Vương Thiên Đế không giấu diếm, gã gật đầu nói:

    – Thánh Sư đã đủ khiến người kiêng kỵ, nếu như Thánh Sư có thêm trọng khí kỷ nguyên chỉ e tren đời khó ai đối kháng lại Thánh Sư. Nếu như Thánh Sư có được trọng khí kỷ nguyên thì ngày sau sẽ là điều cực xấu cho Thiên tộc ta.

    Tuy báu vật động lòng người nhưng đám Chiến Vương Thiên Đế càng đứng về phía đại cục hơn. Nếu kêu giúp Lý Thất Dạ có được trọng khí kỷ nguyên thì bọn họ thà bỏ qua cơ hội này.

    – Các người lo lắng cũng có lý.

    Lý Thất Dạ cười nói:

    – Nhưng các người nên biết dù các người không làm chuyện này thì có Đại Đế Tiên Vương khác làm. Các người nên hiểu rằng ta có thể lôi kéo Đại Đế Tiên Vương không yếu hơn các người.

    Bốn vị Đại Đế Chiến Vương Thiên Đế nghe Lý Thất Dạ nói xong lặng im.

    – Đúng, điều này là chắc chắn.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế lên tiếng:

    – Nhưng chúng ta không muốn làm tội nhân của Thiên tộc. Đại Đế Tiên Vương khác muốn trợ giúp Thánh Sư một tay, là quyết định của Đại Đế Tiên Vương đó, chúng ta đã cố hết sức trong khả năng của mình.

    Lý Thất Dạ bật cười:

    – Tội nhân của Thiên tộc?

    Lý Thất Dạ nhẹ lắc đầu nói:

    – Chiến Vương, ta không có ý coi thường ngươi nhưng nói đến tội nhân của Thiên tộc thì làm gì đến lượt ngươi làm?

    Lý Thất Dạ cười khẽ, thốt lời cực kỳ sắc bén không chút khách sáo:

    – Trên con đường rơi vào tội ác, xếp thứ tự thì chừng nào mới tới lượt các ngươi?

    Đám người Chiến Vương Thiên Đế lòng rung động.

    – Chiến Vương, ta biết ngươi được lão già Thiển xem trọng, cũng là một trong đối thủ một mất một còn của ta cho đến nay, ngươi luôn luôn tiêu diệt ta, mọi người không cần phủ nhận điều đó.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Ta và lão già Thiển đời đời đối địch, lão già Thiển hận không thể diệt ta. Mà ta cũng ước gì đá lão già Thiển đi xa. Nhưng thù hận là một nhẽ, ngươi được lão già Thiển tin tưởng thì ta nghĩ lão già Thiển chắc cũng nói một số bí ẩn cho ngươi biết.

    – Vì vậy ta muốn hỏi Chiến Vương.

    Biểu tình Lý Thất Dạ nghiêm túc nhìn Chiến Vương Thiên Đế:

    – Trên đời này, Chiến Vương để tay lên ngực tự hỏi ai diệt được Thiên tộc các ngươi? Ta tin không phải là ta.

    Câu hỏi của Lý Thất Dạ làm Chiến Vương Thiên Đế im lặng. Đám người Chiến Tác Thiên Đế cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế.

    Bọn họ cùng là Thiên Đế của Chiến Vương thế gia, nhưng trong số họ chỉ mình Chiến Vương Thiên Đế là được Thế Đế tin tưởng.

    Chiến Vương Thiên Đế được Thế Đế tín nhiệm không chỉ vì gã theo lâu năm, không chỉ vì mấy lần gã giơ cờ Thiên tộc, quan trọng hơn là lúc Thế Đế còn trẻ Chiến Vương Thiên Đế từng hộ đạo cho Thế Đế.​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.
  2. Đế Bá
    Tác Giả: Yếm Bút Tiêu Sinh
    Chương 2957: Đại thế do ai gánh

    Nhóm dịch: Sói già
    Nguồn: Vipvandan.vn



    Điều quan trọng nhất là lòng trung thành của Chiến Vương Thiên Đế dành cho Thiên tộc không có gì soi mói. Nếu Thiên tộc gặp nạn thì Chiến Vương Thiên Đế chắc chắn là nhóm Thiên Đế Thiên tộc đầu tiên đứng ra.

    Hỏi trong Thiên Quyền có quyết sách, bí ẩn gì, người Thế Đế muốn kể cho nghe chắc chắn có Chiến Vương Thiên Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế lặng im, thật lâu không trả lời Lý Thất Dạ.

    Đúng, so với Đại Đế Chiến Vương thế gia thì Chiến Vương Thiên Đế biết nhiều bí mật hơn, không chỉ vì gã sống lâu cũng vì gã có thể bước vào vòng tròn Thiên Quyền. Trong vòng Thiên Quyền có nhiều bí mật không cho người ngoài biết.

    Tổ chức như Thiên Quyền chỉ Thiên Đế từ mười Thiên Mệnh trở lên mới được tham gia, vào Thiên Quyền chưa chắc hiểu hết bí mật. Như Lý Thất Dạ nói, Chiến Vương Thiên Đế biết được nhiều bí mật là nhờ vào Thế Đế.

    Chiến Vương Thiên Đế đành nói:

    – Thánh Sư là mối uy hiếp cho Thiên tộc.

    – Ta không phủ nhận sự thật này.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Mọi người đều biết Chiến Vương trung thành với Thiên tộc, nhưng Chiến Vương có từng nghĩ đến không? Kh ingày đó tới, Chiến Vương có nghĩ tới việc bảo vệ mình? Có nghĩ cho Chiến Vương thế gia các ngươi không? Chiến Vương cho rằng nội tình hiện tại của Chiến Vương thế gia có thể chống qua ngày đó sao? Thật ra trong lòng Chiến Vương không nắm chắc.

    Lý Thất Dạ nói:

    – Chiến Vương không biết khi ngày đó tới sẽ ra sao, nên ai ngại có thêm nhiều báu vật? Một thế gia mãi mãi sẽ không thỏa mãn tài nguyên. Chiến Vương không chiến vì chính mình mà chiến cho gia tộc, cho Thiên tộc các ngươi!

    – Nên Chiến Vương, ta muốn hỏi là Chiến Vương đã sẵn sàng cho tương lai chưa?

    Lý Thất Dạ nhìn chăm chú vào Chiến Vương Thiên Đế:

    – Tương lai Chiến Vương chiến vì cái gì? Nội tình ở đâu? Chiến Vương có thể bảo vệ gia tộc của mình không? Có thể bảo vệ chủng tộc của mình không?

    Khi Lý Thất Dạ đặt câu hỏi, ba Đại Đế Chiến Vương thế gia khác cùng nhìn Chiến Vương Thiên Đế. Tuy có một số bí mật bọn họ không biết nhưng có vài thứ bọn họ tưởng tượng được.

    Cuối cùng Chiến Vương Thiên Đế mở miệng nói:

    – Thánh Sư, chúng ta không bàn tương lai, ta chỉ muốn biết tại sao Thánh Sư chọn Chiến Vương thế gia ta? Mượn lại câu Thánh Sư từng nói, Chiến Vương thế gia chúng ta chỉ là con chó săn của Thiển gia, hôm nay Thánh Sư chọn trúng chúng ta thật khiến người ngạc nhiên.

    Không thể trách Chiến Vương Thiên Đế nghi ngờ, dù sao Chiến Vương Thiên Đế và Chiến Vương thế gia là người ủng hộ Thiên tộc kiên định nhất. Nếu Thiên tộc và bách tộc đánh nhau thì Chiến Vương thế gia chắc chắn là nhóm đế thống tiên môn đầu tiên đứng ra.

    Bây giờ Lý Thất Dạ chọn bọn họ, Âm Nha đứng về phía bách tộc, đời đời đối địch với, từng xảy ra nhiều chiến dịch.

    Lý Thất Dạ thản nhiên nói:

    – Vì ta tin vào các ngươi, dù các ngươi là Đại Đế Chiến Vương thế gia.

    Ai nghe câu này đều thấy quái dị. Đạo như Âm Nha, bọn họ từng liều đấu ngươi chết ta sống, từng đao kiếm chĩa vào nhau, hận không thể chặt đầu đối phương xuống, chỉ muốn dồn đối phương vào chỗ chết.

    Đứng ở bách tộc hay Thiên tộc thì hai bên đều là nước lửa không dung, đời đời đối địch.

    Bây giờ Lý Thất Dạ nói ra câu đó, tin tưởng bọn họ. Tín nhiệm địch nhân, chuyện như vậy người ở bên ngoài thấy khó tin, rất khó tưởng tượng.

    Bốn Đại Đế Chiến Vương Thiên Đế cùng im lặng. Bọn họ từng liều đấu sống chết với Lý Thất Dạ, kẻ thù đời đời, giờ hắn chọn bọn họ, cảm giác thật khó tả.

    – Bách tộc không thiếu Đại Đế Tiên Vương.

    Chiến Vương Thiên Đế chậm rãi nói:

    – Sao Thánh Sư chọn chúng ta?

    – Không chỉ chọn các người, còn người khác.

    Lý Thất Dạ bình tĩnh nói:

    – Ngươi cảm thấy bằng các ngươi có thể nuốt trôi nguyên Viễn Hoang sao? Bằng vào bốn người thì chỉ đi chịu chết.

    Chiến Vương Thiên Đế gật đầu nói:

    – Nói rất đúng.

    Chiến Vương Thiên Đế không cảm thấy Lý Thất Dạ xem nhẹ bọn họ, là Đại Đế mười Thiên Mệnh nên gã biết Viễn Hoang đáng sợ, biết nếu khai chiến với Viễn Hoang sẽ khủng bố biết bao.

    Vô Luân Ma Đế là Đại Đế mười một Thiên Mệnh mà còn chết trận trong Viễn Hoang chứ nói gì bọn họ.

    – Ích lợi to lớn không thể cho cá nhân hoặc một chủng tộc chiếm hết.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Đã có lợi thì nên chia chút canh. Mọi chuyện khó khăn bước đầu nhưng vẫn cần có bắt đầu, hoặc bách tộc và Thiên tộc khởi đầu, hoặc có ngày bách tộc sẽ cùng Thiên tộc nắm tay nhau tiến bộ. Tương lai ai nói chính xác được?

    Chiến Vương Thiên Đế đồng ý:

    – Không ai nói trước được tương lai.

    Chiến Vương Thiên Đế gật đầu nói:

    – Đại hế luôn thay đổi, như Thánh Sư nghĩ, ngày xưa là kẻ thù sẽ đứng chung một tuyến.

    – Bởi vậy mọi chuyện cần có khởi đầu, nên ta tự bao biện mở đầu cho đại thế. Vận mệnh của bách tộc, Thiên tộc ra sao, các vị Đại Đế Tiên Vương hợp tác hay đối địch nhau hãy giao cho tương lai, đó là chuyện của các người.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Nói câu buồn nôn là uống chén canh này ta tin mọi người sẽ có cái nhìn khác nhau cho tương lai, hoặc cùng nhau ngồi xuống nói chuyện phiếm, đàm đạo.

    Lý Thất Dạ tạm dừng rồi tiếp tục bảo:

    – Trong tương lai chiến hỏa không dứt, ta nghĩ mọi người sẽ tin tưởng chiến hữu ngày xưa hơn. Trước kia do ta dấy lên chiến tranh, ta muốn thư kích Đại Đế của ba tộc các ngươi. Hôm nay ta ngại gì giật dây bắc cầu, chuyện này chẳng có gì to tát.

    – Hồi cố quá khứ, tương lai triển vọng. Cho đến nay Thánh Sư luôn nhìn xa trông rộng.

    Chiến Vương Thiên Đế thật lòng công nhận điều này:

    – Nhưng trên đời rất nhiều chuyện không như ý, dù Thánh Sư muốn chưa chắc là thế nhân mong muốn.

    – Thế nhân có muốn hay không liên quan gì ta?

    Lý Thất Dạ cười tiêu sái:

    – Đại thế không nằm trong tay thế nhân mà là trong tay những Đại Đế Tiên Vương đứng trên đỉnh như các ngươi. Ai có thể thay đổi kết cuộc tương lai thì trong lòng các ngươi tự hiểu, không phải thế nhân. Hơn nữa ngươi nghĩ ta không quan tâm kết quả tương lai như thế nào sao? Điều ta làm chẳng qua là thổi kèn đại thế, mở màn cho đại thế. Vận mệnh tương lai ra sao, đại thế như thế nào đều nằm trong tay các ngươi.

    – Nói thẳng ra nghênh đón quang minh hay rơi vào hắc ám, tất cả nằm trong tay Đại Đế Tiên Vương các ngươi.

    Lý Thất Dạ chậm rãi nói:

    – Ngươi muốn đón ánh sáng hay rớt vào hắc ám là tự các ngươi lựa chọn.

    Trong phút chốc bốn vị Đại Đế Chiến Vương thế gia im lặng, Chiến Vương Thiên Đế biết nhiều bí mật thì lòng rung động, vì sâu trong lòng gã đối mặt sự lựa chọn.

    Thật lâu trước kia Chiến Vương Thiên Đế đã có đáp án nhưng gã không ngờ ngày này đến nhanh như vậy.

    Chiến Vương Thiên Đế hỏi:

    – Thánh Sư, ngày đó đến mau vậy sao?

    – Ngươi thấy sao? Chúng ta không ngược dòng năm tháng xa xôi, cũng không nghiên cứu những dấu chân che lấp thiên cơ tháng năm.

    Lý Thất Dạ mỉm cười nói:

    – Chúng ta chỉ bấm tay tính toán đại chiêu của chúng ta. Trong Thập Tam Châu này có chín Đại Đế Tiên Vương có mười hai Thiên Mệnh, vài Cổ Thần, ngoài ra có Vô Thượng Tiên Đế Cửu Giới như Minh Nhân, Kiêu Hoành vân vân, đây đã là đỉnh . . .​
     
    rukuru, shaoyun, tanvuong404 and 4 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)