V.I.P  Tiên Hiệp Đạo - 1988 (Free 568) Thực Đường Bao Tử

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 17/3/12.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Đạo
    Tác giả: Thực Đường Bao Tử

    Chương 1: Phụ thân chịu nhục, con phải báo thù

    Lời nói đầu:
    Bộ truyện này ban đầu do 4vn dịch được 568 chương rồi dừng từ năm 2014. Sau này được copy sang VIP và thu phí lại từ đầu.
    Vì lý do đó, mình sẽ gỡ zen tới chương 568!


    Phía chân trời bao phủ bởi những mảng tối đen, không trung đen ngòm tạo cho người ta một sự áp lực khó tả. Thời gian dần qua, rồi những đám mây cũng bắt đầu sáng hồng lên, giống như những ngọn lửa đang bắt đầu rực cháy, ánh rạng đông cũng bắt đầu xé rách màn đêm hôn ám tà ác, chiếu rọi hồng lên khắp sơn dã.

    Giữa những dãy núi liên hoàn, có một thôn nhỏ, nhiều lắm thì cũng chỉ có chừng ba bốn mươi hộ thôn dân. Trong khi đó trên đỉnh núi cũng chỉ có lác đác vài cây cối cằn cỗi, sinh trưởng nhọc nhằn. Trong nháy mắt khi ánh rạng đông chiếu rọi, trong phòng thiếu niên cũng đồng thời mở mắt. Sau một lúc mơ màng ngắn ngủi là vẻ mặt hết sức trầm ổn, hơn xa đám bạn cùng lứa.

    Vội vàng rời giường, rửa qua mặt mũi Tiêu Thần liền vội vàng ra ngoài. Hôm nay là tháng giêng, ngày vào thành lãnh hạt giống cho cả năm, thế nên hắn cần nhanh chóng một chút, mang theo một chút lương khô rồi lập tức xuất phát để nhanh chóng về nhà trước trời tối. Nhưng mà sau khi ra khỏi cửa, cảnh trước mặt làm cho hắn sửng sốt, lập tức cười nói:

    - Phụ thân, mẫu thân dậy sớm vậy? Hai người yên tâm, con nhớ hôm nay là ngày lãnh hạt giống, sẽ không chậm trễ.

    Phụ thân hắn, Tiêu Vân Sơn nghe vậy cũng bất ngờ, lúc này hắn mới phát hiện hôm nay phụ thân hắn ăn mặc rất trang trọng, mọi khi cũng chỉ có vào ngày cúng tế tông tộc mới ăn mặc như thế. Tuy rằng không hiểu sao lại như vậy, nhưng hắn cũng hơi đồng ý, chạy về phòng kéo cái ra một cái thùng cũ nhát chỗ thấp nhất, lấy ra một áo dài thêu màu xanh thay vào. Bữa điểm tâm cứ qua trong sự trầm mặc của mọi người. Trong mắt mẫu thân hắn ẩn chứa vài phần lo lắng, mấy lần định mở miệng nhưng bị ánh mắt nghiêm nghị của phụ thân hắn ngăn cản.

    - Đi thôi.

    Ra khỏi sân nhà, nhìn thấy có cỗ xe ngựa màu xanh, lần thứ hai Tiêu Thần cảm thấy hôm nay có chút gì đó kỳ quặc.

    - Tiêu tiên sinh, mời mau lên xe, chúng ta lập tức xuất phát.

    Lão Ngô nhà ở thôn tây, dựa vào cái xe này mà chèo chống kiếm cơm cho già trẻ lớn bé trong nhà. Cả ngày bạc mặt ngoài đường, tuy rằng năm nay mới hơn bốn mươi, nhưng nhìn qua đã giống như một tiểu lão đầu. Mẫu thân hắn gật đầu, không để ý đến ánh mắt khó hiểu của Tiêu Thần liền chui vào màn xe đầu tiên.

    - Ồ, không phải đã qua giờ lãnh hạt giống hay sao? Phụ thân con Tiêu gia mướn xe lão Ngô đi làm gì vậy? - Ai biết được? Tiêu gia bình thường thần thần bí bí, cũng không kết giao cùng chúng ta. Nhưng xem quần áo mặc trên người thì có lẽ là đi hỏi vợ cho đứa bé Tiêu Thần kia. - Cũng có thể, đứa bé Tiêu Thần kia cũng tốt, bộ dáng thanh tú, nếu không phải thể chất hắn yếu ớt, dáng như đoản mệnh thì ta cũng nghĩ tới chuyện đem khuê nữ gả cho hắn.

    Xe ngựa chạy dọc theo con đường duy nhất trong thôn, ngóng ra ngoài cửa xe nghe lời rì rầm bàn tán, lòng Tiêu Thần có chút cả kinh, không phải thực sự là hắn đi xem mắt đó chứ!!!

    - Không nên suy nghĩ bậy bạ, ngươi tĩnh dưỡng tinh thần cho tốt đi. Hôm nay có lẽ là một cơ hội để ngươi hóa rồng, không cần hỏi nhiều, đến lúc đó ngươi sẽ biết.

    Phụ thân hắn khoác tay, nhìn Tiêu Thần, trên mặt hiện lên vài phần suy tư. Tiêu Thần gật đầu, lập tức nhắm mắt dưỡng thần. Mẫu thân hắn nhìn khuôn mặt hơi gầy yếu của đứa con, trong mất dần hiện lên sự kiên định, miệng lẩm bẩm: "Hôm nay, dù cho phải nhún nhường với hắn thế nào, ta cũng không thể làm hỏng cơ hội của đứa nhỏ này... ài..." Sau tiếng thở dài, cả xe lần thứ hai chìm vào trong trầm tĩnh.

    - Tiêu tiên sinh, tới Tiêu Thành rồi.

    Ngoài xe ngựa truyền đến thanh âm kính cẩn của lão Ngô. Tiêu Thần đang nhắm mắt, nghe vậy lập tức mở to mắt, hắn phát hiện trên mặt phụ thân hắn lộ ra một chút thất thần.

    - À!... Tới rồi sao! Phụ thân hắn tự nói nhỏ, trên mặt hiện hiện lên vài phần phức tạp, lập tức vén màn xe đi xuống.

    - Lão Ngô, ngươi đi về trước đi, không cần chờ ở chỗ này. Tiêu Vân Sơn nhìn lão Ngô ôn hòa nói:

    - Dạ. Nhìn thấy lão Ngô đánh xe đi xa, phụ thân hắn đứng trước cửa lớn của Tiêu Thành, nhìn hai chữ "Tiêu thành" thật lớn kia, trong mắt hiện ra một sự phức tạp, một lúc sau mới nói: - Đi thôi. Nói xong liền bước vào thành.

    Tiêu thành, Tiêu gia!

    Ở Tiêu Thành, địa vị của Tiêu gia không chỉ nhìn bề ngoài mà đoán được. Bất quá thường ngày bọn hộ vệ của Tiêu gia thường dương dương tự đắc thì hôm nay lại mang theo vẻ mặt khẩn trương, kính cẩn, tuy rằng quần áo chỉnh tề nhưng cũng lộ ra vài phần hèn mọn. Cửa giữa đã đã sớm được mở ra, hai ben đứng một hàng tỳ nữ xuân sắc, mái hiên treo đèn lồng hồng hồng, giống như đang chờ nghênh đón người nào đó.

    - Phụ thân, sứ giả Lạc Vân cốc kia cao thế sao, chẳng lẽ lấy thực lực của Tiêu gia của chúng ta còn phải cẩn thận đề phòng như vậy sao?

    Tại đại đường Tiêu gia, Tiêu Lân mang vẻ mặt kêu ngạo, lấy thân phận của hắn tại Tiêu gia, trong mười mấy năm nay ai gặp hắn cũng thêm vài phần kính cẩn, dĩ nhiên là được chiều nên cuồng ngạo thành tính.

    - Câm mồm!

    Tiêu Văn Đình nghe vậy đột nhiên biến sắc, hung hăng nổi giận, đồng thời nhìn quanh, thấy không có chỗ nào dị thường, lúc này mới thở nhẹ ra, bất quá sắc mặt còn ngưng trọng dị thường.

    - Ngươi câm miệng cho ta, nếu vì thế mà chọc giận tiên sứ, xem ta trừng phạt ngươi ra sao!

    Tiêu Lân biến sắc, không nghĩ tới trong ngày thường người phụ thân hay nuông chiều hắn này lại nổi giận lôi đình. Bất quá chung quy hắn cũng không phải là kẻ ngu dốt, ngoan ngoãn không há mồm lần nữa.

    - Tốt lắm, để tránh cho các người bất cẩn, chọc giận tới tiên sứ lại mang đến đại nạn cho Tiêu gia chúng ta, ta nhắc nhở các ngươi một chuyện:

    Sắc mặt Tiêu Văn Đình nghiêm túc, vẻ mặt những gia chủ các nhánh cũng rất ngưng trọng.

    - Lạc Vân cốc là thế lực không phải dựa vào các ngươi mà hình dung nổi, nếu không lấy thực lực của Tiêu gia ta sao lại phải nịnh bợ! Lạc Vân cốc là kiểu mẫu tông môn tu tiên giả ăn trên ngồi trước, dời núi lấp biển không gì là không làm được. Bọn họ tùy tiện phái ra một danh môn đệ tử là có thể dễ dàng đem Tiêu gia của chúng ta hủy diệt!

    Ánh mắt Tiêu Vân Đình ẩn chứa sự kinh sợ. Năm đó hắn gặp qua người tu tiên của Lạc Vân cốc thi triển bản lĩnh, một đám đạo tặc nổi danh giang hồ, những cao thủ nhất nhì của võ lâm, vậy mà chỉ cần một quả cầu lửa nho nhỏ của đối phương là bị hóa thành tro bụi, ngay cả một chút hài cốt cũng không còn.

    - Tổ tiên Tiêu gia may mắn có được tình bạn cố tri cũng Lạc Vân cố, cứ mỗi hai mươi năm một lần sẽ ban cho chúng ta một cơ hội, đem những thiếu niên của bổn tộc kiểm tra, nếu có chút tư chất tu tiên thì có thể một bước lên trời. Sau này trở thành tiên nhân trong truyền thuyết!

    - Không thể nào, trên đời này thật sự có tiên nhân? - Chẳng lẽ chúng ta tới là để tham gia khảo nghiệm? - Có phải vậy không?

    - A! Thật tốt quá! Ta có cơ hội thành tiên! - Tiên nhân! Ta muốn làm tiên nhân!

    Trong đại điện, hơn mười tên thiếu niên Tiêu gia nghe vậy bỗng nhiên kích động hẳn lên.
     
    Last edited by a moderator: 28/7/17
  2. Chương 2: Khuất nhục


    - Cho nên các ngươi phải nhớ kỹ, lúc sứ giả đến nhất định phải thật kính cẩn và cẩn thận, nếu có sai lầm gì xảy ra đem tai họa tới cho gia tộc, các ngươi có chết trăm lần cũng không hết tội!

    Câu cuối cùng Tiêu Văn Đình đặc biệt nhấn mạnh, ngữ khí lành lạnh.

    - Dạ, tộc trưởng!

    Đám thiếu niên Tiêu gia nghe vậy thần sắc cũng hết sức căng thẳng, trong ánh mắt hiện tràn đầy vẻ kính sợ và chờ mong. Tiêu Văn Đình gật đầu hài lòng. Kỳ thật, hành động lần này hắn cũng có chút cẩn thận quá mức. Những lần trước tiên sứ đến thì phần lớn là mang theo thần sắc lạnh lùng, vô cùng cao ngạo, đối với những nịnh bợ phàm tục chưa từng để vào mắt. Sau khi đến nơi, uống ngụm trà rồi liền dẫn người rời đi, dù có muốn đắc tội chỉ sợ cũng không có cơ hội.

    Vào lúc này, đột nhiên có một gã sai vặt áo xanh chạy từ ngoài đại điện vào, trên mặt hắn tựa hồ có chút ngượng nghịu, quỳ phía sau kính cẩn nói:

    - Lão gia, bên ngoài có một đôi phụ tử, tự xưng là phân chi của Tiêu gia, hôm nay cũng tới tham gia tiên môn khảo thí. Hai người này rất lạ mặt, tiểu nhân chưa bao giờ thấy qua, người mà trang phục họ mặc ... trang phục họ mặc cũng là của trang phục của Tiêu gia tộc, cho nên tiểu nhân không dám làm bừa, xin ngài cho quyết định.

    Gã sai vặt áo xanh này cẩn thận nói hết một lượt, lòng hắn cũng than thầm. Hôm nay chính là ngày trọng yếu hai mươi năm mới có một lần, nếu người ngoài cửa là người Tiêu gia thật sự thì không sao, bằng không sẽ có một trận no đòn. Bất quá, xem khí thế của vị lão gia kia chắc không phải hạng lường gạt.

    Tiêu Văn Đình nghe vậy lập tức nhướng mày, các nhánh của Tiêu gia đều ở đây, chẳng lẽ hai tên ngoài kia không biết mà đến cửa lường gạt ư. Nếu vậy cũng quá thái quá, dám đi xúc phạm người quyền thế, chê mình sống đủ lâu rồi sao? Trên mặt hắn lộ ra vài phần giận dữ, vừa mới chuẩn bị phân phó hạ nhân đem hai người này đuổiỏa ngoài, vừa định vậy thì hắn chợt nhớ đến một người. Trên mặt lộ ra vẻ cười nhạt, hắn khoát tay nói:

    - Đem hai người bọn họ vào đây!

    Gã sai vặt áo xanh nghe vậy cũng nhẹ nhàng thở ra, xoay người lui ra ngoài. Đợi cho gã sai vặt rời khỏi, một thủ lĩnh đứng bên trái Tiêu Văn Đình cay mày nói:

    - Tộc trưởng, Tam môn, bát hộ Tiêu gia chúng ta đều có mặt ở đây, hai người bên ngoài kia rõ ràng là lừa gạt, sao lại muốn để bọn họ vào, chẳng may chạm tiên sứ đại nhân, chẳng phải là ngáng đường sao.

    - Ha ha, tam đệ nói sai rồi, nghiêm túc mà nói Tiêu gia chúng ta có tam môn cửu hộ, chẳng lẽ ngươi đã quên năm đó ta có một huynh đệ bị tiên mẫu lão thái quân đuổi ra khỏi nha. Tiêu Văn Đình trên mặt mang theo vài phần cười cợt, cười lạnh nói.

    - Chẳng lẽ chính là hắn? Nhiều năm không thấy, ta còn tưởng rằng nàng đã sớm vắng nhân thế.

    Tam gia Tiêu Văn Bân không che dấu chút nào, lộ sự mỉa mai nói: - Lúc người nọ rời đi đã thề kiếp này không bao giờ bước chân vào Tiêu gia nửa bước, sao hôm nay lại tới?

    - Ta cũng muốn xem rốt cuộc hắn tới đây là có mục đích gì. Tiêu Văn Đình cười lạnh, nói xong hai mắt như ưng cưu lợi hại nhìn về phía cửa, giờ phút này, dưới sự hướng dẫn của gã sai vặt, hai bóng người đã đến trước cửa đại đường.

    - Ha ha, thật sự là ngươi, nhị đệ tốt của ta, mấy năm không có tin tức, người làm ca ca như ta còn tưởng rằng cả đời này sẽ không còn gặp lại người được.

    Tiêu Thần nghe vậy, trong lòng nhất thời chấn động kịch liệt, đồng tử co rút lại nhìn sắc mặt bình tĩnh của phụ thân. Lúc trước hắn có nghe mẫu thân nói tới nhà họ có thân thích cùng họ Tiêu, nhưng là quan hệ rất tệ, cho nên phụ thân cũng không đến Tiêu thành, mỗi lần lãnh hạt giống hắn đều đi là vậy. Nhưng mà bây giờ, từ lời nói của Tiêu Vân Đình thì hắn biết được, phụ thân đường đường là huynh đệ với gia chủ Tiêu gia. Sắc mặt Tiêu Thần đại biến, hắn vội vàng cúi đầu, cũng không thể tránh được ánh mắt sắc bén của Tiêu Văn Đình.

    - Như thế nào, nhị đệ cũng không nói có hậu nhân, ngươi là người Tiêu gia đúng không?

    Phụ thân hắn bình tĩnh nhìn Tiêu Văn Đình, thản nhiên nói: - Tiểu hài tử không hiểu chuyện, có một số việc cũng không cần thiết nói cho bọn chúng biết, nên lúc nó biết là lúc ta dẫn nó đến đây.

    Tiêu Văn Đình trong lòng cười lạnh, bên ngoài ra vẻ ôn hòa nói: - Nhị đệ nói như vậy không đúng, bất quá ngươi có thể trở về làm ca ca cao hứng phi thường, có ai không, nhanh mang nhị gia cùng công tử đi nghỉ ngơi, hầu hạ cho tốt.

    Tiêu phụ (phụ thân Tiêu Thần) nghe vậy, trong mắt hiện lên vài phần thầm giận, nhưng vẫn trầm giọng nói: - Hôm nay ta mang khuyển tử đến đây , mục đích là ... Thiết nghĩ trong lòng đại ca cũng sớm rõ ràng, là chính vì tiên môn khảo thí của Lạc Vân cốc, xin hãy... Xin đại ca hãy xin rộng lòng giúp đỡ, để cho khuyển tử thử một lần.

    Thanh âm vẫn trầm ổn như trước, nhưng trong đó đã hàm chứa sự run rẩy, cũng đủ thấy trong lòng hắn giờ phút này đang có cảm xúc dao động kịch liệt. Ánh mắt Tiêu Văn Đình chăm chú nhìn Tiêu phụ, nụ cười hòa nhã trên mặt biến mất. Những chủ quản của các chi nhánh khác cũng đều lãnh đạm, ánh mắt mang theo sự mỉa mai nhìn hai phụ tử. Một đám tiểu bối Tiêu gia, phàm là người biết chuyện đều cười lạnh trên mặt. Nhất thời trong đại điện lâm vào sự im lặng tuyệt đối. Thật lâu sau, Tiêu Văn Đình lúc này mới lạnh lùng lời nói:

    - Năm đó ngươi từng tức giận mắng tiên mẫu.

    Tiêu phụ nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ không cam lòng, nhưng vẫn xoay người quỳ, hướng tới từ đường ba quỳ chín lại, đồng thời nói: - Lúc trước khờ dại mạo phạm đại mẫu, kính thỉnh hồn đại mẫu linh thiêng xin rộng lòng tha thứ!

    Nói xong cả người như mất hết khí lực, khuôn mặt cũng ảm đạm đi trông thấy.

    - Năm đó ngươi từng bất kính đối với huynh đệ chúng ta.

    - năm đó tiểu đệ tuổi trẻ khí thịnh, không biết chừng mực, xin các vị huynh trưởng thông cảm, chớ chấp nhặt ta.

    Tiêu phụ càng trông tiều tụy, già đi trông thấy, trên mặt tựa hồ chi chít nếp nhăn.

    - Năm đó người từng động thủ với ta.

    Sắc mặt Tiêu Văn Đình lạnh lùng hơn, vén tay áo, một vết sẹo uốn lượn chạy dài từ ngực ra, tựa như một con rết xấu xí. Tiêu phụ nghe vậy, thân hình khẽ run lên, tay phải nện xuống tay trái không chút lưu tình.

    - Răng rắc! Tiếng xương gãy vụn lanh lảnh vang lên, sắc mặt biến Tiêu phụ cực kỳ tái nhợt, môi đau nhức mà run nhè nhẹ.

    - Phụ thân, chúng ta đi, chúng ta rời khỏi nơi đây, mặc kệ là vì cái gì, phụ thân không cần cầu bọn họ!

    Tuy rằng không rõ ràng năm đó xảy ra chuyện gì, nhưng giờ phút này Tiêu phụ đã bị khuất nhục như thế, là con hắn cảm nhận được một nỗi bi ai chưa từng có!

    - Câm miệng!

    Tiêu phụ quay đầu giận quát một tiếng, run giọng hướng Tiêu Văn Đình nói: - Đại ca, như thế đã đủ rồi chứ!

    Tiêu Văn Đình vẫn lãnh đạm như cũ, hắn đến trước mặt hai phụ tử, lạnh lùng nói: - Cũng không nói là ta không cho các ngươi cơ hội, trên người hắn dù sao cũng chảy huyết mạch Tiêu gia ta. Hôm nay thượng tiên đến, ta liền cho hắn một cơ hội tiên môn khảo thí.

    - Đa tạ... Đa tạ đại ca!

    - Hừ! Miễn đi, tiếng đại ca này ta không nhận nổi. Bất quá đây cũng là lần cuối cùng ta cho các ngươi cơ hội, sau này dù sống hay chết cũng đừng bao giờ bước vào cửa Tiêu gia chúng ta.

    - Dạ!

    Tiêu phụ không để ý đến ánh mắt trào phúng của kẻ khác, giãy dụa đứng lên, Tiêu Thần cẩn thận đem đỡ hắn một bên.

    - Thần nhi, không nên hỏi vì sao ta làm vậy, đáy lòng cũng không cần có bất cứ gánh nặng nào. Hiện tại con nhớ kỹ sau khi rời đi cùng thượng tiên đó, nghĩ lại biện pháp ở lại nơi đó. Chúng ta có nở mày nở mặt hay không là nhờ vào con.

    Tiêu Thần nhìn thấy sắc mặt phụ thân tái nhợt, yên lặng gật đầu, mặt hắn ngẩng lên trời, hai mắt đỏ bừng ngăn dòng lệ rơi xuống, tuyệt đối không cho phép rơi xuống. Phụ thân nói, nam nhi trên đời, đỉnh thiên lập địa, đổ máu không đổ lệ!
     
    Last edited by a moderator: 28/7/17
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)