FULL  HOT  Huyền Huyễn  LS Q.Sự Đạo Quân - Phân Tranh Thiên Hạ - Full - Dược Thiên Sầu

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    57,005
    Được thích:
    5,090
    [​IMG]
    Đạo Quân

    Tác giả: Dược Thiên Sầu
    Chương 1: Không Uổng Công!

    Nhóm dịch: Fulybook
    Nguồn: Truyện YY

    Giới thiệu:


    Tương truyền, Thương Tụng từng luyện chế ra một bộ pháp bảo tổng cộng tám món, có thể phá trời cũng có thể vá trời, mà đứng đầu trong số đó chính là thần khí “Thương Kính”.

    Sau khi vợ chồng Thương Tụng biến mất, Vũ triều sụp đổ, tám món bảo vật bị lưu lạc trong thiên hạ, luân chuyển giữa các nước chư hầu. Dần dần, những nước nhỏ không ngừng bị thâu tóm, cuối cùng tạo thành cục diện “Bát cường cát cứ”, tám bảo vật trở thành thần khí trấn quốc của tám quốc gia này.

    Như một quy luật tự nhiên, “Thương Kính” đã hấp dẫn toàn bộ tu sĩ trong khắp thiên hạ, cũng vì thế mà dẫn đến sự diệt vong của nước Tần – đất nước từng sở hữu pháp bảo này trong tay. Vào thời khắc khi vương triều nước Tần sụp đổ, “Thương Kính” biến mất, thế lực khắp nơi đều dốc sức tìm kiếm nhưng không ai thấy được bóng dáng nó nữa.

    Mấy trăm năm sau, nhờ kỳ ngộ trong ngôi mộ cổ, một đại tông sư trộm mộ ở thời hiện đại bị đưa về thời đại ấy...

    Sóng ngầm trong thiên hạ bấy lâu nay lại trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết....

    PS: Đây là một bộ truyện mang phong cách huyền huyễn, tiên hiệp đan xen với cuộc chiến tranh bá thời loạn. Những ai yêu thích thể loại như Phong Thần Bảng hay những mưu tính như thần của Hạng Thiếu Long trong Tầm Tần Ký thì đừng bỏ lỡ bộ này nhé!!!







    Ánh đèn pin lướt qua thông đạo của huyệt mộ, một người đàn ông cầm chiếc đèn pin trong tay chiếu khắp bốn phía tìm kiếm trong mái vòm và vách đá của thông đạo, cùng với cả khoảng không gian tối đen ở phía trước nữa.

    Lúc ánh đèn pin soi vào vách đá ở khoảng cách gần, nó giúp người ta thấy rõ bộ dạng của người đàn ông trong bóng tối. Đây là một người trung niên gầy gò, mái tóc sau lưng vẫn thẳng thớm, khuôn mặt trắng tinh, thần thái sáng láng, hai mắt rất có thần, đầy vẻ bình tĩnh thong dong. Cả người hắn rất sạch sẽ, đường trang màu đen trên người vẫn chỉnh tề, trong tay đang cầm một cây trượng.

    Một người có trang dung sạch sẽ như vậy xuất hiện nơi huyệt mộ thế này, ai không quen thì cảm thấy hiếm có nhưng kẻ đã biết rõ thì sẽ cảm thấy rất bình thường. Đây là một người làm công việc khảo cổ dưới lòng đất, lúc đầu giang hồ hay gọi là trộm mộ nhưng sau này cùng với sự tăng trưởng địa vị và trải nghiệm giang hồ, được người đời tôn xưng là đạo gia.

    Hiện giờ, đa số các đạo gia đều bế quan thanh tu giống như đạo sĩ vậy, rất ít khi đích thân xuất mã, chỉ khi gặp được vài nơi tương đối thú vị mới đích thân đi một chuyến, chẳng hạn như ngôi mộ có hình dạng cực kỳ hiếm thấy trước mặt này.

    Cây trượng cùng với bước chân gõ cộc cộc trên mặt đất, đợi đến khi mặt đất phát ra tiếng kim loại va chạm “keng” một cái, đạo gia liền dừng bước. Hắn cũng không vội vã nhìn xuống đất mà ánh mắt thuận theo chiếc đèn pin trong tay liếc nhìn bốn phía. Trước mắt hắn, một không gian dưới lòng đất tối om cực lớn hiện ra, dưới ánh sáng của đèn pin, đại khái vẫn có thể phân biệt được địa cung của huyệt mộ. Địa cung rộng lớn thế này cũng cực kỳ hiếm thấy.

    Sau khi quan sát sơ xung quanh, đạo gia chiếu đèn pin xuống dưới chân, cây trượng lại gõ vài tiếng “keng keng” trên mặt đất. Hắn dùng mũi chân cọ cọ dưới mặt đất hai lần để quét bỏ lớp bụi đi. Ở bên dưới, mặt đất bằng kim loại mang theo tia sáng màu đồng lộ ra.

    Cây trượng được nhấc lên, đạo gia kẹp chiếc đèn pin dưới nách, cánh tay rảnh còn lại hơi rũ xuống sau đó từ từ nâng lên. Bỗng nhiên, lớp bụi dưới mặt đất hơi xuất hiện một luồng khí xoáy. Đạo gia bất chợt đẩy tay về phía trước một cái, nội lực dâng lên, chưởng phong thổi bật ra kèm theo tiếng “ào ào” của gió lốc, đẩy sạch lớp bụi tích trên mặt đất. Sau vài chưởng liên tục, toàn bộ bụi đất đều tung bay.

    Bàn tay cầm trượng lại hạ xuống ở bên cạnh người, khiến lớp bụi cuồn cuộn không thể chạm đến cơ thể. Ánh đèn pin chói lóa soi về phía mặt đất đã được phủi bụi, có thể phán đoán ra trong bán kính mười mấy thước phía trước, mặt đất đều được lát kim loại, chứ không phải chỉ là một vùng nhỏ dưới chân. Trên lớp kim loại này hình như có khắc hoa văn, không phủi sạch lớp bụi đi thì khó mà nhìn thấy được chân dung hoàn chỉnh.

    Đợi khi tất cả đều kết thúc, đạo gia tiếp tục chống gậy đi về phía trước, đèn pin thỉnh thoảng soi lên mái vòm bên trên. Xung quanh địa cung này còn có vài cửa hang tối đen giống như thông đạo hắn bước vào, có điều không biết thông đi đâu, và cuối cùng có ẩn chứa bí mật gì.

    “Hình dáng cấu tạo thế này thật sự là chưa từng thấy, thật thú vị...”

    Đạo gia mỉm cười nói thầm, dưới chân bỗng phát ra một tiếng “rắc” giống như đã giẫm lún một khối đất. Ngay sau đó, dưới mặt đất dường như truyền đến tiếng lách cách, tựa như tiếng lò xo cơ quan nào đó đang vận hành.

    Ầm! Trên thông đạo phía trước truyền đến âm thanh rung động của vật nặng rơi xuống.

    Sắc mặt đạo gia thay đổi, với kinh nghiệm của hắn, vừa nghe đã biết thông đạo tiến vào đã bị thứ gì rơi xuống chặn lại rồi.

    Ngay sau đó, mấy cửa hang tối om khác cũng truyền đến tiếng ken két trầm đục giống như có cánh cửa nặng nề nào đó mở ra.

    Chân đạo gia buông lỏng, lui ra vài bước, đèn pin nhanh chóng soi xung quanh. Trong lòng hắn biết đã đạp phải cơ quan, nhưng không biết đã phát động cơ quan gì được bố trí trong mộ thất. Có điều, có thể cắt đứt thông đạo tiến vào thì chứng tỏ cơ quan này không tốt lành gì.

    Hắn cảnh giác cao độ nhìn bốn phía, nhưng im lặng chờ trong chốc lát mà bốn phía vẫn im ắng, không hề nghe thấy có bất kỳ động tĩnh gì. Ngược lại, ở phía cửa lối vào lại truyền đến một tiếng nổ “ầm” vang vọng, chấn động đến nỗi mặt đất chỗ này đều rung lên. Bên cạnh đó, tiếng lách cách vẫn vang vọng mãi trong địa cung.

    Hắn nhanh chóng nhận ra trong âm thanh lách cách này có có một động tĩnh khác thường, đèn pin nhanh chóng chiếu về phía một cửa hang u tối, hình như có thứ gì đó đang lăn nhanh ra từ đây. Dưới ánh sáng, một đôi mắt màu xanh lục đột nhiên xuất hiện ở sâu trong cửa hang kia, ngay sau đó là bóng dáng hoàn chỉnh hiện ra, một người quần áo rách rưới xuất hiện.

    Thật ra kẻ này không giống người mà giống thây khô hơn, toàn thân mọc lông trắng, răng nanh nhọn hoắt. Dưới ánh đèn pin, hốc mắt nó phát ra ánh sáng màu xanh lục, mười ngón tay có móng nhọn xanh đen sắc bén. Nó đang điên cuồng lao ra khỏi cửa hang, phát ra tiếng gầm gừ bổ nhào về phía hắn.

    Trong tất cả cửa hang xung quanh hắn đều xuất hiện thây khô.

    Cương thi! Trong đầu đạo gia lóe lên ý niệm này đầu tiên. Tay hắn không hề dừng lại, cây gậy trong tay vặn một cái, một thứ mang theo ánh sáng rét lạnh thuận thế bay từ trong gậy ra. Cơ thể hắn khẽ lóe lên nhanh chóng lùi lại một bước, nghiêng người né tránh cương thi đang bổ nhào qua. Trên tay hắn giờ đây đang cầm một thanh kiếm lóe sáng, trong chớp nhoáng đã chém vào phần cổ cương thi, làm phun ra một chùm máu xanh lục. Đầu cương thi bay ra chia cắt với cơ thể, cơ thể đập xuống mặt đất một tiếng “thịch” rồi nằm co giật ở đó, bò lên mấy lần mà không đứng dậy được.

    Hành động của đạo gia cũng không hề dừng lại, kiếm quang trong tay chớp lóe liên tục. Từng bóng người bổ nhào đến đều bị hắn chém ngã trên đất, ánh đèn pin lia loạn xạ phía trước người hắn. Không chỉ có một con cương thi, mà cửa hang bốn phía không ngừng có cương thi điên cuồng gầm thét xông về phía hắn, càng lúc càng nhiều.

    Đạo gia bị bao vây tấn công, trở tay không kịp, chỉ dựa vào kiếm trong tay thì không kịp ngăn địch. Hắn bèn dùng cả tay lẫn chân, vội vàng đâm một kiếm xuyên qua tim một cương thi, sau đó phát hiện làm như thế cũng vô dụng, cương thi kia vẫn một trảo đánh tới. Thân dưới của đạo gia tung ra một cước như bão tố, lực đạo hùng hồn, đạp cho cương thi kia bay ngược ra sau, đụng vào mấy con ở phía sau. Hắn không đợi chân đặt xuống, cơ thể đã bay lên không, xoay người đạp ra sau một cái, đá bay thêm một con nữa. Ngay sau đó, hắn lại lăng không vặn eo lật chân đá liên tục, nhanh chóng đá bay vài con, hàn quang trong tay chém xuống thêm vài cái đầu.

    Chỉ trong một thoáng, xung quanh hắn đã chất chồng hơn hai mươi cương thi hung hãn. Tuy bị vây công nhưng không một cương thi nào có thể thương tổn được hắn, có điều tay chân hắn cũng không dừng được. Người bình thường chỉ sợ sớm đã bị đánh không dám đến gần hắn nữa, nhưng những cương thi này căn bản không sợ chết. Chúng nó công kích càng thêm hung mãnh, hung hãn khó chơi.

    Pằng pằng pằng…

    Ở lối vào đột nhiên vang lên tiếng súng gấp rút, một khẩu súng tự động trong tay một người đàn ông có thân hình gầy nhỏ phun ra ngọn lửa, đạn điên cuồng bắn về phía các cương thi đang nhào vào đạo gia để giải vây.

    Sau một hồi bắn liên tục, người đàn ông gầy nhỏ phát hiện những viên đạn bắn trúng mục tiêu không có tác dụng gì lớn, ngược lại còn hấp dẫn vài cương thi về phía mình. Rõ ràng hắn ta cũng có một ít kinh nghiệm đối phó với những thứ này, nhanh chóng điều chỉnh điểm đích của đạn, bắn vào đầu và đầu gối của cương thi. Cương thi lao tới không phải bị bắn cho mất đi năng lực chạy ngã nhào xuống mặt đất thì cũng bị bắn nổ đầu, não tuôn ra rồi ngã xuống đất.

    Ánh lửa từ họng súng phun ra chiếu lên gương mặt lạnh lẽo không biểu cảm gì của người đàn ông gầy nhỏ, trông bình tĩnh cực kỳ. Mắt thấy cương thi hung hãn không sợ chết vọt tới, hắn ta không lùi mà tiến tới, nghênh đón chúng.


     
    Chỉnh sửa cuối: 22/4/20
    buinhi99 thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,914
    Được thích:
    338,496
    Đạo Quân
    Tác giả: Dược Thiên Sầu
    Chương 2: Cổ Nhân Thật Sự Không Lừa Ta (1)

    Nhóm dịch: Fulybook
    Nguồn: Truyện YY

    Dùng động tác cực nhanh đổi băng đạn, khẩu súng được kéo nhanh một phát, tiếng súng đột nhiên dừng lại rồi lại liên tục vang lên. Sau khi không nhanh không chậm tiến lên, hắn ta đổi tay cầm súng tự động, tay kia rút một khẩu súng ngắn ở hông, thân súng sượt qua eo một cái soạt, đạn được lên nòng rắc rắc.

    Hắn ta chẳng thèm nhìn, tiện tay bắn hai phát súng “pằng pằng” vào đầu một cương thi bị thương ở đầu gối sắp ngã nhào đến trước mình, khiến đầu nó bị vỡ tung. Ngay sau đó, súng ngắn lại quay ngoắt ra sau “pằng pằng” vài phát, bắn nổ đầu cương thi từ phía sau đánh tới. Súng tự động và súng ngắn trong tay hắn ta được đổi băng đạn rất tự nhiên, cách sử dụng vũ khí súng ống không phải chỉ thuần thục bình thường. Những cương thi kia căn bản chưa đến gần được hắn ta đã lần lượt ngã xuống.

    Đợi đến khi đạo gia lách mình chém xuống một kiếm giết con cương thi cuối cùng trước mặt, khẩu súng tự động trong tay người đàn ông gầy nhỏ cũng “pằng pằng” hai tiếng bắn chết con cương thi lao tới cuối cùng. Đạo gia dùng mũi chân hất cán gậy dưới đất lên, nó xoay vài vòng trên không rồi rơi xuống. Hắn thuận tay giơ kiếm tra lại vào vỏ, biến nó trở thành cây gậy chống bình thường một lần nữa, động tác hết sức gọn gàng. Xong đâu đấy, hắn đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối vì đánh nhau của mình.

    Lúc này, trong địa cung tràn ngập một mùi hôi thối kỳ quái.

    Người đàn ông gầy nhỏ bước vòng xung quanh đạo gia một vòng, khi thấy mấy cương thi bị chém ngang lưng chưa chết hoặc chém mất hai chân vẫn còn giãy dụa, nòng súng tự động lại lóe lên tia lửa “tạch tạch”, hoặc súng ngắn vang lên hai tiếng “pằng pằng” bắn nổ đầu chúng.

    Đợi sau khi tất cả cương thi trong địa cung đều không còn động tĩnh gì, người đàn ông gầy nhỏ cảnh giác nhìn xung quanh, nhanh chóng đổi băng đạn, súng ngắn lập tức quay trở lại bên hông, súng tự động cũng khoác trên vai. Hắn ta rút từ sau lưng ra một cái ống, “xoẹt” một tiếng, ánh lửa sáng lên mang theo cả khói. Hắn ta tiện tay vứt ra trước mặt, xung quanh cũng vứt liên tục vài cây. Hình dáng đại khái của địa cung hiện rõ dưới ánh lửa, mái vòm cong cong, trên mặt đất đầy thi thể cương thi.

    Người đàn ông gầy nhỏ đi tới bên cạnh đạo gia chỉnh lại quần áo, hờ hững nói: “Đạo gia, bên ngoài đều được giải quyết cả rồi, lối vào đã có các anh em trông coi, đất đá lấp đường cũng cho nổ rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể rút lui.”

    Đạo gia ừm một tiếng, đèn pin rọi qua những thi thể cương thi trên mặt đất để đánh giá, còn dùng gậy lật lật chúng lên xem. Người đàn ông gầy nhỏ nhìn những thi thể xung quanh, tính sơ một chút thấy ít nhất cũng tầm hơn trăm con, hơi kỳ quái nói: “Lấy đâu ra nhiều cương thi vậy?”

    “Có trời mới biết, trước kia khi làm việc dù có gặp thì cũng lẻ tẻ một hai con... Ở đây thú vị thật, không uổng công!” Đạo gia cười haha, đèn pin lại chiếu bốn phía rồi ngừng lại trên một bức tượng Quan Âm đang ngồi xếp bằng cao gần mười mét, trông đại từ đại bi. Cả địa cung đều trống rỗng, chỉ có một bức tượng Quan Âm ngồi sừng sững đó, muốn không chú ý cũng khó.

    Đèn pin dừng lại ở dưới cổ tượng Quan Âm, phát hiện trên cổ Quan Âm đeo một sợi dây chuyền. Toàn bộ bức tượng này được điêu khắc từ đá, sợi dây chuyền kia đeo lên rõ ràng không hề tương xứng. Vừa nhìn sơ, chỉ e rằng trong cả địa cung có kết cấu liền thành một khối này, đây chính là vật hoạt động duy nhất.

    Đạo gia cẩn thận bước sang, đã chịu thiệt một lần rồi, hắn biết huyệt mộ này không hề tầm thường mà có gì đó quái lạ. Cây gậy liên tục gõ trên mặt đất giống như người mù dò đường, kì thực là nghe thử xem hồi âm trên mặt đất phải chăng có gì dị thường, đề phòng giẫm phải cơ quan.

    Hắn đi đến dưới bức tượng Quan Âm ngồi, ngẩng đầu quan sát một chút, cây gậy trong tay lại gõ lên bức tượng để nghe thử, thậm chí còn hít vào một hơi. Đột nhiên hắn đề khí thả người nhẹ nhàng nhảy lên, đáp xuống đùi bức tượng Quan Âm. Hắn lại nhẹ nhàng nhảy lên, nhanh chóng bò lên vai bức tượng, ngồi xổm ở đó kéo sợi dây chuyền trên cổ Quan Âm nhìn thử, phát hiện đây là một sợi dây kim loại. Hắn lật mặt dây chuyền kia lên, thổi bụi, đưa đèn pin chiếu sang nhìn thì thấy là một chiếc gương đồng cổ to bằng bàn tay.

    Kiểu dáng gương đồng này hắn chưa từng nhìn thấy, nhưng khác với sợi dây chuyền kia, sợi dây chuyền đã cực kỳ gỉ sét, còn chiếc gương đồng cổ kính này thì không hề có vết gỉ sét nào.

    Đây không phải chỗ để từ từ nghiên cứu, hắn định lấy gương đồng này xuống mang đi thì phát hiện sợi dây của nó lại gắn liền thành một thể với bức tượng. Hắn thấy sợi dây đã gỉ sét lắm rồi, đoán là cũng chẳng rắn chắc gì mấy, bèn bỏ đồ trong tay sang một bên, chụp lấy sợi dây đề khí phát lực, “pựt” một tiếng trực tiếp kéo đứt sợi dây. Lúc này hắn phát hiện trong sợi dây lại có một sợi tơ màu vàng kim, giống như nối với thứ gì đó trong cổ của bức tượng.

    Hắn ngầm cảm giác được chút gì đó không ổn, bên trong bức tượng Quan Âm cũng mơ hồ truyền đến tiếng động.

    Hắn đưa tay với lấy chiếc gương đồng nhưng còn chưa kịp nhảy xuống khỏi bức tượng thì địa cung dưới mặt đất đã truyền đến âm thanh “rầm rầm” như tiếng chuyển động của lò xo. Âm thanh này còn mạnh hơn tiếng của cơ quan lúc trước, cả mặt đất đều chấn động, địa cung lắc lư kịch liệt.

    Đạo gia không nhảy xuống nữa mà đưa tay vịn chắc lấy đầu pho tượng, nhanh chóng lia đèn pin xem xét tình hình xung quanh, lúc này đây mà hành động tùy tiện thì rất nguy hiểm.

    Có tiếng đồ vật rào rào từ phía trên rớt xuống, ánh đèn vừa chiếu lên thì phát hiện mái vòm đang vỡ vụn.

    “Hầu Tử, mái vòm sắp sập rồi, đi mau!”

    Đạo gia rống lên rồi thả mình phi xuống khỏi vai pho tượng. Thế nhưng đúng lúc này hắn lại bị một cục đá lớn nện cho ngã mạnh xuống phía dưới.

    Đợi đến khi hắn quỳ rạp trên mặt đất, ộc máu ngẩng đầu lên thì chỉ thấy trong những hòn đá lộn xộn rơi xuống, bóng dáng hán tử gầy nhỏ nhanh chóng lóe lên, lăn mình xông về phía thông đạo tiến vào, ngay sau đó, mọi thứ trước mắt tối xầm, hắn mất đi tri giác...

    Trong đầu hỗn loạn, đầu đau sắp nứt ra, hắn chậm rãi mở hai mắt chỉ thấy không gian trước mặt khá u ám, chỉ có một vài bóng sáng đang lắc lư.

    Hắn đưa mắt đánh giá xung quanh, phát hiện ánh sáng kia phát ra từ một bó đuốc cắm nghiêng trên trụ. Dường như mình đang nằm trong một ngôi miếu đổ nát cũ kỹ, không biết là ở đâu, nhưng chắc là Hầu Tử nhảy vào cứu mình rồi.

    Cảm giác trước đó bị nện nằm bò xuống vẫn còn, với sức nặng của hòn đá kia chắc không chết thì cũng chẳng tốt đẹp gì mấy, có thể còn sống sót đã là may mắn lắm rồi. Với kinh nghiệm của hắn, nếu người đang ở trong tình huống trọng thương thì không nên vận động mạnh, cơ thể mặc dù không có cảm giác đau đớn gì nhưng cũng có thể là do tác dụng của việc tê liệt thần kinh.

    Hắn cử động ngón tay trước, xác định mười ngón hoạt động tự nhiên, không có việc gì! Từ bàn tay chuyển lên cánh tay, hoạt động bình thường, cũng không sao! Lại nhấc hai chân lên, co gối duỗi đùi, vẫn không có việc gì!

    Hắn vô cùng vui mừng, hai tay khẽ chống lên mặt đất, đang định thử tình trạng cơ thể thì đột nhiên nhìn thấy một lão đầu gương mặt già nua đang mỉm cười. Tóc ông ta được búi gọn và cố định bằng trâm cài, ăn mặc theo phong cách cổ trang, hiện giờ, đang hơi khom xuống che mất tầm nhìn phía trên của hắn.

    “Tiểu huynh đệ, ngươi đã tỉnh rồi? Xem ra đúng là lão phu may mắn.”

    Lão đầu mỉm cười nói, lão đưa tay ra, tiện thể đỡ hắn dậy.

    Đạo gia vẫn duy trì cảnh giác, muốn vận công đề phòng thì phát hiện nội lực không điều tiết ra được, có lẽ là do bị trọng thương. Có điều hắn ngồi dậy vặn vẹo thân dưới thì thấy không có trở ngại gì, chỉ có phía sau ót ê ẩm đau, giống như từng bị gì đó đánh mạnh vào.

    Hắn nhìn không gian trong ngôi miếu đổ xung quanh một chút, ánh mắt dừng lại trên mặt lão đầu, hỏi: “Lão ca, đây là...”
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)