FULL  LS Q.Sự Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Full - Cao Nguyệt

  1. alibaba

    alibaba Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    9/7/20
    Bài viết:
    5,141
    Được thích:
    3,380
    ĐẠI TỐNG SIÊU CẤP HỌC BÁ
    Tác giả: Cao Nguyệt

    Giới Thiệu:

    Phạm Ninh là một đứa trẻ ngây ngô, có biệt danh Phạm Ngốc Ngốc. Danh tiếng ngốc nghếch của hắn đã sớm nổi tiếng cả cái thôn Tương Loan nhỏ bé của Bình Giang phủ.

    Bỗng nhiên sau 1 trận ốm hắn liền trở nên thông minh lanh lợi, hỏi đâu đáp đó, miệng lưỡi trơn tru, xuất khẩu thành thơ chỉ là chuyện nhỏ. Thế là… chớp mắt hắn liền trở thành thần đồng nhỏ tuổi đầy triển vọng!

    Làm thế nào mà một đứa trẻ ngốc nghếch lại bỗng nhiên trở thành thần đồng? Thần đồng mới nổi này sẽ thể hiện thế nào ở thời Bắc Tống nhân tài như mưa, văn nhân lớp lớp?

    Hắn sẽ làm gì xoay chuyển lịch sử, thay đổi kết cục của cuộc cải cách thời Bắc Tống trong lịch sử?
     
    buinhi99 thích bài này.
  2. alibaba

    alibaba Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    9/7/20
    Bài viết:
    5,141
    Được thích:
    3,380
    Chương mở đầu
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Tháng chín năm Khánh Lịch thứ bảy, cuối thu, thời tiết đã man mát.

    Đây là một thôn nhỏ bên bờ Thái Hồ của phủ Bình Giang, một phần của huyện Ngô. Thôn không lớn, ước chừng chỉ hơn trăm gia đình.

    Sáng sớm, giọt sương trên chiếc lá đỏ đã biến mất từ lâu, tán cây phong lại càng có vẻ kiều diễm như lửa, nhuộm hồng cả một sơn thôn.

    Một ông lão chừng sáu mươi tuổi chậm rãi bước trên bờ sông nhỏ, trên mặt lão hiện đầy những nếp nhăn rất sâu, như dấu vết của thế sự xoay vần.

    Ông lão mặc bộ đồ đơn giản, là một bộ đồ màu xanh rộng thùng thình, khi thì cúi đầu trầm tư, khi lại thở vắn than dài, trong ánh mắt mang theo một cảm giác cô đơn khó có thể nói hết.

    Ông lão tới thôn trang này đã bốn ngày rồi, mỗi ngày, ông ta đều đi vài dặm đường dọc theo bờ sông nhỏ, hít thở không khí mới mẻ vùng nông thôn.

    Lúc này, cách đó không xa truyền tới một giọng nói trong tẻo của trẻ con, dường như sinh động như chuyện cổ tích vậy.

    - Thiên Bồng Nguyên soái vô cùng căm hận, lớn tiếng hô với quan hành hình:

    "Ta đường đường là nguyên soái thượng phẩm, thống lĩnh tám vạn thủy quân Thiên Hà, Nghê Thường Thường Nga kia cùng lắm chỉ là thị nữ của Nguyệt Cung, địa vị thấp kém, mặc dù ta say rượu thất lễ nhưng Thái Âm Tinh Quân đã bồi thường rồi, vì sao lại phải chịu trọng hình, đày xuống thế gian?"

    Quan hành hình thở một hơi thật dài nói: "Chuyện đã tới nước này, ngươi còn chưa rõ sao? Chuyện của Thường Nga cũng chỉ là cái cớ, ngươi tự tiện thay đổi thiên quy pháp độ của Thủy quân, khiến chư tiên bất mãn, đây mới là nguyên nhân thực sự."

    Thiên Bồng nguyên soái càng thêm bức xúc, "Có thể thay đổi luật pháp rõ ràng là Ngọc đế đã bảo ta làm, có liên quan gì tới ta chứ?"

    Quan hành hình lắc đầu, trong mắt hiện lên cái nhìn cảm thông.

    "Cải cách thất bại, cũng không thể để Ngọc đế chịu trách nhiệm chứ! Đương nhiên Ngọc đế phải giáng chức ngươi, tuy nhiên Ngọc đế cũng sẽ cho ngươi một vài đãi ngộ đặc biệt."

    ***

    Ông lão kia nghe thấy "Cải cách thất bại, cũng không thể để Ngọc đế chịu trách nhiệm!", không khỏi toàn thân chấn động, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.

    Ông vội vàng tìm kiếm khắp nơi, dươngf như giọng nói truyền đến từ một cái cây to ở bên phải.

    Ông lão nhón chân bước về phía cây đại thụ, dưới chân lại vấp phải tảng đá, suýt nữa ngã nhào, mắt cá chân truyền đến một cơn đau.

    Nhưng ông vẫn bất chấp mà nhìn, nhịn đau đi đến dưới cây đại thụ.

    Chỉ thấy dưới gốc cây phong cổ xưa, bảy tám đứa trẻ con tóc để chỏm đang ngồi trên một tảng đá, nâng cằm, say mê lắng nghe.

    Người đang kể chuyện là một đứa nhóc, vóc người khá cao, nhìn khoảng chừng mười tuổi, nhưng giữa lông mày lại có vẻ chỉ bảy tám tuổi.

    Chỉ thấy nó mặc một cái áo đuôi ngắn màu nâu vá chằng vá đụp, nắng gió bao năm tháng cũng không khiến làn da nó đen đi, mặt mũi còn có nét thanh tú của một đứa trẻ nông thôn.

    Nếu nhìn kỹ còn có thể phát hiện trong đôi mắt nó ẩn chứa chút gì đó trưởng thành không phù hợp với lứa tuổi của nó cho lắm.

    Đứa bé đang kể chuyện tên là Phạm Ninh, năm nay mới tám tuổi.

    Phạm Ninh là tên ông nội đặt cho nó, bởi vì nó sinh ra đã khóc rất vang, ông nội hi vọng nó có thể yên tĩnh một chút.

    Nhưng càng lớn nó lại càng yên tĩnh, không chỉ rất ít nói chuyện mà phản xạ cũng chậm hơn vài nhịp so với những đứa trẻ khác, có vẻ ngốc nghếch.

    Ngoại trừ cha mẹ còn nhỡ rõ tên thật của nó, người trong thôn đều quen gọi nó là A Ngốc.

    Từ nhỏ đến lớn, danh tiếng ngốc nghếch của nó đã truyền xa, thậm chí ngay cả thầy giáo của trường tiểu học Thục khi lên lớp giảng bài cũng gọi nó là Phạm Ngốc Ngốc.

    Mãi tới tháng trước, sau một cơn bệnh nặng, nó bỗng nhiên thay đổi, mồm miệng lanh lợi, phản xạ nhạy bén, trí nhớ kinh người, trở thành một đứa trẻ hoàn toàn khác.

    Cha mẹ mừng rỡ như điên, tưởng rằng Phật tổ hiển linh, mẫu thân còn đặc biệt chạy tới Linh Nham Tự để tạ ơn.

    Nhưng chỉ có mình Phạm Ninh biết, một sự cố bất ngờ đã khiến hắn xuyên không, đi tới Đại Tống của một ngàn năm trước.

    Chỉ có điều qua bao nhiêu năm, mọi người đã quen với sự đần độn của hắn từ lâu, nếu muốn khiến mọi người hoàn toàn thay đổi cái nhìn về hắn, chỉ sợ vẫn cần thời gian.

    Khóe mắt Phạm Ninh liếc thoáng qua ông lão áo xanh đi theo bờ sông hướng về phía mình, trong lòng hắn lập tức mừng thầm.

    - Vị quan hành hình đó nói thật ra cũng không đúng, chúng ta hẳn là nên lý giải thế này, Tây Thiên thủ kinh tổng cộng có bốn vị, nguyên lão Thiên giới đều muốn chiếm một chỗ, cho nên dùng trăm phương ngàn kế sắp xếp người nhà tham gia.

    - Đây là nguyên nhân thực sự khiến Thiên Bồng nguyên soái đầu thai chuyển thế rồi mà thần thức bất diệt, võ nghệ không mất, binh khí không bị bỏ đi.

    - Về phần là ai sắp xếp cho Thiên Bồng nguyên soái hạ phàm, mọi người về nhà suy nghĩ xem, ngày mai trả lời ta.

    Nói đến đây, Phạm Ninh lại cười bảo:

    - Ngày hôm qua đã giao cho mọi người một đề bài, tất cả hãy nói đáp án đi nào.

    Tại sao biết rõ khỉ thích ăn đào, các tiên còn cử hắn ta đi canh giữ Bàn Đào Viên?

    Bọn con nít tranh nhau nói lung tung một hồi, Phạm Ninh lắc đầu, mọi người đều nói không đúng.

    - Bởi vì Hội Bàn Đào sắt khai mạc tới nơi, nhưng đào trong Bàn Đào Viên đều đã bị các tiên trộm đi kha khá rồi.

    Lúc này cần một tên thấp cổ bé họng không có chỗ dựa đứng ra gánh trách nhiệm, con khỉ kia hiển nhiên chính là sự lựa chọn thích hợp nhất…

    Đang nói đến cao trào, xa xa có một người đàn ông trung niên phất tay hô to:

    - A Ngốc, cha ngươi về rồi, mau mau về nhà đi!

    - Lưu thúc, cháu biết rồi!

    Phạm Ninh liền cười nói với đám trẻ còn lại:

    - Hôm nay ta có việc, nói ít đi một chút, đã nói rồi đấy nhé, nghe một lần một đồng tiền.

    Đám trẻ con lưu luyến đồng tiền không nỡ, nhưng lại muốn nghe chuyện cổ tích, đành phải lấy một đồng tiền ra đưa cho Phạm Ninh.

    Phạm Ninh vô cùng vui vẻ nhận lấy, nhẹ nhàng ước chừng số tiền:

    - Ha! Lại có được tám văn tiền trong tay rồi.

    - Xin chờ một chút!

    Phạm Ninh xoay người định đi, phía sau lại truyền tới một giọng nói già nua.

    Phạm Ninh lập tức nhẹ nhàng thở ra, trong lòng thầm nghĩ: "Chờ hai ngày, cuối cùng cũng thu hút được ông."

    Hắn chậm rãi quay đầu lại, quả nhiên là ông lão áo xanh vừa nãy.

    Chỉ thấy ánh mắt ông lão tràn đầy hứng thú, hắn vội vàng tiến lên, khéo léo khom mình thi lễ:

    - Lão trượng gọi ta?

    Ông lão áo xanh nhìn Phạm Ninh gương mặt trẻ thơ, ôn hòa hỏi:

    - Cháu là đứa trẻ ở thôn này?

    - Đúng vậy! Xin hỏi lão trượng có gì chỉ giáo?

    Ông lão vuốt râu mỉm cười:

    - Vừa rồi cách cháu nói rất kỳ lạ, nhưng rất thú vị, cháu tên là gì?

    - Nó tên là Phạm Ngốc Ngốc!

    Bên cạnh có một đứa trẻ cười to nói.

    Phạm Ninh hung hăng trừng mắt với nó, rồi nói với ông lão:

    - Vãn bối Phạm Ninh!

    - Cháu cũng họ Phạm?

    Ánh mắt ông lão hiện lên niềm vui bất ngờ, liền vội hỏi:

    - Cháu có phải là người chi thứ nhất nhà họ Phạm?

    Phạm Ninh lắc đầu, chuyện này hắn thực sự không biết.

    Ông lão áo xanh cũng tự biết mình hỏi hơi đường đột, nhà họ Phạm là thế gia vọng tộc của huyện Ngô, người vùng này họ Phạm không ít, chưa chắc đã cùng tộc với mình.
     
    buinhi99 thích bài này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. trungnguyen84hl