V.I.P  FULL  LS Q.Sự Đại Đường Tiểu Lang Trung - Mộc Dật - Tháo zen 250

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 1/1/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Đại Đường Tiểu Lang Trung
    Tác Giả: Mộc Dật

    Chương 192: Ai hiểu cho lòng thiếu nữ (2).

    Dịch: lanhdiendiemla
    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us

    Nói chuyện với thằng cha này mệt quá, Tả Thiếu Dương phải nhắc nhở:
    - Phàn tướng quân, còn chuyện thưởng ...

    - À đúng, giết mỗi kẻ địch vốn thưởng một nghìn đồng, giết trên ba tên còn được thưởng thêm gạo, chỉ là giờ quân lương thiếu thốn, nên bỏ gạo rồi.

    - Vậy làm sao biết được đã giết bao nhiêu kẻ địch?

    - Đương nhiên cắt tai làm chứng.

    - Nếu có kẻ giảo hoạt, cắt tai chiến hữu chiến tử của mình, hoặc bách tính chết thì sao?

    Phàn Mặt Đen mặt âm trầm đáng sợ, đôi mắt ốc nhồi mở to hết cỡ, nhìn trừng trừng Tả Thiếu Dương:
    - Trong quân của lão tử không có thứ binh sĩ như vậy, nếu phát hiện kẻ nào, ta giết kẻ đó. Ngươi dám nghi ngờ huynh đệ của lão tử sao?

    Tả Thiếu Dương xấu hổ, người thời xưa đa số vẫn còn rất thật thà, y lại đem tư tưởng sau suy diễn, quả không thích hợp, cười khan:
    - Tướng quân đừng giận, ta không biết nên tò mò hỏi thế, không có ý gì.

    - Miêu cô nương tuy không xẻo tai địch, nhưng có Lão Phàn này làm chứng là đủ rồi, vẫn luận công ban thưởng như bình thường, lời Lão Phàn này nói tướng quân chưa từng nghi ngờ.
    Phàn mặt đen hừ một tiếng, lại nghiêng đầu nhìn Miêu Bội Lan, có vẻ thích nàng lắm, nói chuyện thay đổi hẳn, “dịu dàng” hơn rất nhiều:
    - Tiếc quá, cô nương lại là nữ giới, nếu không ta thu vào quân làm phó thủ cho ta, chúng ta cùng lên chiến trường giết địch.

    Miêu Bội Lan muốn khóc với hai tên ngốc này lắm rồi, bực minh dậm chân nói:
    - Ta không cần tiền thưởng.

    Phàn Mặt Đen và Tả Thiếu Dương ngớ ra, đồng thanh hỏi:
    - Vì sao?

    Miêu Bội Lan hậm hực bỏ đi, không thèm để ý tới hai tên ngốc không hiểu cho nỗi lòng nữ nhi.

    Tả Thiếu Dương cho rằng Miêu Bội Lan không muốn kiếm tiền nhờ giết người, đem nghi hoặc của mình ra hỏi:
    - Xá muội hơi xấu hổ, phải rồi ... Liệu địch có tới công thành nữa không? Hôm qua ta lên tường thành cứu giúp binh sĩ bị thương, thấy địch rất đông, nếu bọn chúng dốc sức đánh, có khi hạ được thành rồi, vì sao không đánh?

    Phàn Mặt Đen như được gãi trúng chỗ ngứa, kéo một cái ghế gần đó, ngồi xuống nhiệt tình trả lời:
    - Tiểu lang trung, hỏi thế chứng tỏ cậu chẳng hiểu cái quái gì về về binh pháp hết, nếu địch công chiếm thành, mấy vạn đại quân bị chặn hết đường liên hệ với bên ngoài, như thế chỉ còn cách liều tử chiến một trận thôi. Tuy quân ta bị đoạn lương, song sức chiến đấu còn chưa yếu tới mức đó, nếu đánh liều thì bọn chúng cũng nuốt không trôi, tối đa là lưỡng bại câu thương. Hiện giờ bọn chúng để lại Hợp Châu cho quân ta, quân ta liền cố thủ, sẽ trở thành ba ba trong giọ ... Phì phì, con mẹ nó, không phải thế, nói thế lão tử cũng là ba ba à … Tóm lại là chúng ta trong không lương thảo, ngoài không có viện binh, lại không thể bỏ thành, đến khi vấy vạn quân dân hết lương thoi thóp, sẽ chẳng tốn chút công sức nào cũng diệt được.

    Tiên sư, tóm lại là phản quân là lũ gian manh còn chúng ta sẽ toi hết, hay ho đếch gì mà nói đắc ý thế chứ, Tả Thiếu Dương chửi thầm trong lòng, lo lắng hỏi:
    - Quân ta đã biết ý đồ địch, vì sao không có biện pháp ứng phó?

    Phàm Mặt Đen bĩu môi:
    - Đương nhiên là có đối sách, nhưng đây là quân cơ tuyệt mật, không nói ra được, cậu dụ ta nói nhiều thế làm gì? Không phải thăm dò quân cơ chứ?

    Ai dụ lão đâu, hỏi đúng một câu, tự xổ một tràng còn trách người ta, Tả Thiếu Dương không hỏi nữa, dù sao mình biết cũng vô ích, vì có hiểu gì về chuyện binh đao đâu, biết chỉ nặng đầu.

    Phàn Mặt Đen cũng không truy hỏi, thấy Cẩu Tử tuy gãy chân nhưng tinh thần rất tốt, không giống đám người quân doanh, nói:
    - Xem ra y thuật của cậu rất tốt đấy, nếu sau này huynh đệ của ta bị thương, ta sẽ đưa họ tới thẳng đây chữa trị, yên tâm, không thiếu tiền thuốc đâu.

    - Được, các vị anh dũng giết địch, bách tính chúng ta cũng sẽ làm hậu phương vững vàng.

    - Lời này lão tử thích nghe đấy.
    Phàn Mặt Đen vỗ Tả Thiếu Dương một cái muốn xụm lưng, nói thêm vài câu bảo Cẩu Tử yên tâm ở lại dưỡng thương:
    - Cơm nước ngày ba bữa của ngươi không thiếu đâu, mau mau khỏe lại còn theo lão tử giết địch.

    Tả Thiếu Dương thở phào, phí y dược là thứ yếu, quan trọng nhất là chuyện lương thực, nếu không hắn tống bệnh nhân tới đây mà không quản ăn uống thì phiền to.

    Phàn Mặt Đen chắp tay một vòng với Tả Quý, Lương thị trong phòng, dẫn hai binh sĩ rời đi, đến cửa sực nhớ chuyện gì, quay lại, nghĩ một lúc gãi đầu gãi tai, huých vai Tả Thiếu Dương, lần này giọng nhỏ hơn:
    - Phải rồi tiểu huynh đệ, hôm qua cậu ở trên thành cứu chữa thương binh có dẫn theo hai cô nương, một là Miêu muội muội, cô nương còn lại toàn thân váy trắng, dung mạo tuyệt mỹ như thiên tiên đó là ai thế?

    Tả Thiếu Dương nghi ngờ nhìn Phàn Mặt Đen, do dự không biết nên nói không, Cù gia chỉ có một ông già bệnh tật ốm yếu và một đám nữ nhân, đang lúc chiến loạn thế này nếu kẻ nào mang ý đồ xấu rất nguy hiểm.

    Phàn Mặt Đen thấy Tả Thiếu Dương ngần ngừ, xua tay nói:
    - Hắc hắc, ta không có ý đồ gì đâu, tiểu huynh đệ và hai cô nương ở thành lâu không ngại hiểm nguy cứu viện, chuyện này ta muốn lấy làm chiến công, cần thiết lắm, không chỉ là công lao mọi người đáng hưởng, còn là tấm gương cho binh sĩ an tâm tác chiến, đánh trận mới tốt. Báo cáo lên đại tướng quân thì phải rõ tình huống cơ bản của người có công, cho nên mới hỏi, không tiện thì thôi.

    Tả Thiếu Dương cân nhắc một chút, đáp:
    - Cô nương đó họ Bạch, tổ phụ là kinh quan lục phẩm ở kinh thành.
    Cố ý không nói Cù lão gia đã cáo lão hồi hương.

    Phàn Mặt Đen rất kinh ngạc:
    - Thế sao? Thiên kim của quan lớn lục phẩm đích thân lên tiền tuyến cứu thương binh? Tin tức này truyền ra nhất định sẽ làm lòng quân phấn chấn, những kẻ mang tiếng nam nhân tham sống sợ chết nấp ở sau chắc chắn sẽ hổ thẹn đập đầu chết. Ha ha ha, tốt, ta nhất định báo cáo cho tướng quân, để tuyên truyền tăng cường sĩ khí.

    Tả Thiếu Dương tiễn Phàn Mặt Đen tới tận đường rồi mới quay vào, y cũng có chút ý đồ kết thân, đang chiến loạn, nếu quen quan quân, biết đâu sau này có ích, vừa vào nhà thì từ phòng bào chế thuốc một nữ tử đẩy cửa bước ra, chính là Bạch Chỉ Hàn.

    Chỉ thấy một mái tóc dài buông tự nhiên sau đầu, dùng lụa trắng buộc gọn gàng, chỉ để hai lọn tóc xõa trước ngực, chẳng chút phấn son, khuôn mặt vẫn như cánh hoa thấm sương sớm, như suối trong mùa thu, cảm giác tươi mát êm dịu, một chiếc váy thuần trắng đơn giản, thêu ngầm từng đóa mai trắng vô cùng tinh tế. Dải lụa thắt hông làm tôn lên bầu ngực đáng kiêu ngạo, quốc sắc thiên hương, Tả Thiếu Dương bất chợt thấy nàng, không có chút chuẩn bị trước, ngây ra vì sắc đẹp đó.

    Bạch Chỉ Hàn tới lâu rồi, vì Phàn Mặt Đen tới cho nên nàng lánh mặt vào phòng bào chế, giờ đi ra nhún eo thi lễ:
    - Tả công tử, liệu có thể tới khám lại cho ngoại tổ phụ ta được không?

    Tả Thiếu Dương có chút khẩn trương:
    - Tình hình lão nhân gia chuyển biến xấu ư?

    - Không phải thế, hôm nay đã có thể uống cháo, hàm hồ nói được vài câu, chúng tôi nói chuyện, đã có thể gật đầu ...

    Còn chưa nói được hết thì ngoài cửa có người gọi:
    - Tả lang trung, Tả lang trung có nhà không?

    Quay đầu nhìn thấy trung niên nam tử dìu đỡ một phụ nhân, tay chống gậy, là đôi phu thê cùng tới trị trúng phong cùng ngày Cù lão thái gia.

    Miêu Bội Lan bước nhanh tới đỡ phụ nhân đó ngồi xuống ghế.

    Nam nhân trung niên cười toét miệng, chắp tay liên hồi:
    - Tả lang trung, tiểu lang trung, nương tử ta bệnh tốt nhiều rồi, sáng sớm nay đã có thể xuống giường đi lại, cho nên ta đỡ tới đây khám lại.

    Tả Thiếu Dương vui vẻ đi tới hỏi:
    - Đại thẩm cảm giác thế nào?
     
    muthanhnam, dawnle, Darkato and 5 others like this.
  2. Đại Đường Tiểu Lang Trung
    Tác Giả: Mộc Dật

    Chương 193: Những tin đồn.

    Dịch: lanhdiendiemla
    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us

    Phụ nhân nói chưa được rành mạch lắm, cơ bản nghe được chứ nào ra chữ đó:
    - Tốt ... Tốt nhiều rồi ... chân tay ... có sức ... hôm qua đánh nhau ... lại cháy nhà, ta sợ quá ... còn xuống giường ... chạy trốn ...

    Mọi người nghe mà bật cười, trung niên nam tử cười hì hì:
    - Đúng thế, hôm qua nghe nói phản quân công thành, rất nhiều nhà bị đốt cháy, bà nương này sợ quá, thế nào mà lại bò xuống giường, lảo đảo chạy được ra tới cửa thì ngã, không biết là phúc hay họa. Ta vội đỡ lên, nói bây giờ cổng thành đóng rồi, chạy đâu được nữa, cháy nhà ở xa, đã có nhiều người cứu hỏa, không phải sợ. Đưa bà nương này về giường, vẫn còn nhấp nha nhấp nhổm muốn chạy.

    Phụ nhân cười xấu hổ, Tả Thiếu Dương ngồi xuống kiểm tra mạch, nói:
    - Không trách đại thẩm được, ta cũng sợ chết khiếp , sợ tới không dám rời khỏi nhà luôn ấy chứ.

    Bạch Chỉ Hàn liếc y một cái, rõ ràng là chạy lên tường thành cứu người như tên ngốc thế mà nói dối không chớp mắt. Cả một đêm nàng nghe ngoại tổ mẫu và cô mẫu khuyên nhủ, cũng phải thừa nhận mình có quá nhiều thành kiến với Tả Thiếu Dương, y không đến nỗi tệ như mình nghĩ, có điều y đối xử với người khác hòa nhã, không ngại cả nói dối bêu xấu bản thân như vừa rồi chỉ để một bệnh nhân không quen biết dễ chịu hơn.

    Hiện giờ chủ đề được quan tâm nhất ở trong thành tất nhiên là chiến cục rồi, trung niên nam tử than thở:
    - Chẳng biết trận đánh này phải tới bao giờ, nghe nói hôm qua Âu Dương thứ sử đích thân lên thành đốc chiến, trúng tên vào đầu, có người nói đã trọng thương tử vong, người thì bảo còn sống, chỉ hôn mê bất tỉnh. Ài, nếu thứ sử đại lão gia mà chết thì loạn mất.

    Tả Thiếu Dương giật mình, tình hình đã ngặt nghèo lắm rồi, nếu thứ sử có mệnh hệ gì thì không phải loạn sao, vội hỏi:
    - Thật à?

    - Thì ta chỉ nghe binh sĩ kháo nhau thế thôi, còn có người nói trên đường đại quân về thành, có một bộ phận làm phản, giết trưởng quan chạy tới huyện Song Hòe hàng địch. Phản quân huyện Song Hòe mở cửa cho chúng vào, còn cho chúng ăn thịt uống rượu trên thành lâu để khoe khoang.

    Tin xấu nối tiếp tin xấu làm không khí xung quanh như bao phủ tầng tầng mây đen.

    - Còn nữa, sáng nay một số nạn dân đói quá không có gì ăn, xông vào tửu lâu cướp đồ, bị hỏa kế tửu lâu cùng bộ khoái tuần tra đánh chết, nhiều lắm, chết hơn chục người cơ ... Tửu lâu đó tên là gì nhỉ?

    - Có phải Kim Ngọc tửu lâu không?
    Tả Thiếu Dương sực nhớ cảnh tượng nhìn thấy trước cửa Kim Ngọc tửu lâu:

    - Đúng, đúng nó đấy.
    Nam tử trung niên thấy có thính giả hưởng ứng, nhiệt tình nổi lên, nói tiếp:
    - Sáng sớm nay ta đi quanh thành xem tình huống, nghe ngóng không ít chuyện, nghe nói có một cô nương nông gia, theo cha mẹ vào thành chạy nạn, không có chỗ ở, phải ở đầu đường, kết quả quan binh về thành, thấy cô nương đó xinh đẹp, liền bắt tới bên sông, luân phiên trà đạp. Cô nương đó nhảy sông tự vẫn, sáng nay thi thể trôi vào bãi đá ở dưới cầu. Quan binh và bộ khoái nha môn đều đi tìm hung thủ, nhưng tối lửa tắt đèn, làm sao biết ai làm, hết cách, cho gia quyến người ta ít tiền lương bịt miệng. Đôi vợ chồng già đó khóc chết đi sống lại, một mực quỳ ở nha môn xin huyện lão gia báo thủ cho con gái.

    Đám Bạch Chỉ Hàn, Miêu Bội Lan là chấn động nhất, mặt cắt không ra máu. Cẩu Tử đấm giường:
    - Lũ khốn kiếp, bôi nhọ danh dự quân nhân, lão tử mà biết kẻ nào làm, thế nào cũng chặt cái đầu chó của chúng.

    Tả Quý sống lâu thấy nhiều rồi, có phần chai lỳ, chỉ nói:
    - Thôi, đừng nói mấy chuyện này nữa, nghe mà bực mình, thời buổi loạn lạc thế này ai cũng cần cẩn thận hơn. Trung Nhi, mau khám lại cho đại thẩm rồi sang xem cho Cù lão thái gia.

    - Vâng.
    Tả Thiếu Dương đã bắt mạch xong:
    - Không có vấn đề gì, bệnh cơ bản đã qua, bây giờ chỉ còn bồi dưỡng sức khỏe, không đáng ngại.

    Đôi phu thê đó trả tiền, ngồi nói chuyện thêm một lúc rồi cáo từ.

    Miêu Bội Lan nhỏ giọng bảo Tả Thiếu Dương:
    - Sáng nay muội đi gánh nước, nghe mấy tỷ muội cũng nói vậy, lần trước huynh bảo đừng nghe tin đồn, nên muội không kể.

    Tả Thiếu Dương gật đầu:
    - Ừ, bây giờ hai quân đối chiến, thủ đoạn gì cũng có, bất kể thật hay giả cũng không nên do chúng ta nói ra. Biết thế để cẩn trọng là được, Bạch tiểu thư, chúng ta đi thôi.

    Nhưng muốn đi lại không đi được, ngoài cửa nhốn nháo người khiêng cáng, người dìu nhau đi vào, tranh nhau nói:

    - Lang trung, phiền ngoài xem cho huynh đệ ta, lưng bị bỏng.

    - Xem cho mẹ ta trước, mẹ ta cũng bị bỏng, chết tới nơi rồi.

    - Nhi tử ta cũng thế.

    - Nương tử ta bị cột nhà đè gãy xương sườn, lang trung cầu xin ngài.

    Tả Thiếu Dương lấy làm lạ, sao những người này như hẹn nhau kéo tới, đang đau đầu bảo bọn họ giữ trật tự, thì thấy thanh niên họ Đỗ tay đeo lủng lẳng trước ngực trong đám đông:
    - Huynh đệ, năm ngày nữa mới phải thay thuốc cơ mà.

    - Ta dẫn hàng xóm tới chữa thương.
    Thanh niên đó cười toe toe, chỉ người bệnh:
    - Họ là hàng xóm của ta hết đấy, hôm qua thấy Quý Chi Đường chữa bệnh tận tình, tiền thuốc lại rẻ nên về nhà kể bọn họ, đều là người bị thương khi hỏa hoạn.

    Đông người thế này, không biết bao giờ mới khám xong được, để mình cha thì không ổn, Tả Thiếu Dương quay sang nhìn Bạch Chỉ Hàn nhún vai khó xử, tuy nàng tới trước nhưng bệnh tình những người này rõ ràng khẩn cấp hơn:
    - Bạch tiểu thư, ta biết cô lo lắng, song bệnh tình ngoại tổ phụ cô không xấu đi, không cần quá lo, những người này cần ta hơn, ta sẽ tới khám cho lão nhân gia sau. Nếu có chuyện gì gấp, cô bảo Long thẩm sang đây gọi ta một tiếng là đủ rồi.

    Bạch Chỉ Hàn bất chợt hỏi:
    - Ta khiến ngươi ghét tới mức không cả muốn nhìn thấy sao?

    Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, Răng Thỏ ý gì vậy?

    Đôi oan gia này ở cạnh nhau là Lương thị nơm nớp lo sợ, để ý nãy giờ, vừa thấy mặt Bạch Chỉ Hàn biến đổi là giật ống tay áo Tả Quý. Tả Quý hiểu ý, nói:
    - Bạch tiểu thư, chỗ này đúng là phải cần Trung Nhi mới xử lý được, phía bên lão thái gia để lão hủ đi xem, nếu có gì không ổn, sẽ trở về cùng nó thương lượng, được không?

    Với bậc trưởng bối, dù không vừa ý, Bạch Chỉ Hàn luôn giữ lễ phép, gật đầu khẽ đáp:
    - Vâng, làm phiền Tả lang trung.

    Nhìn thái độ này biết cha mẹ mình vẫn còn ôm hi vọng đưa nàng về làm nhi tức phụ, Tả Thiếu Dương chẳng rảnh mà để ý chuyện, bắt đầu khám bệnh, phần lớn đều bỏng nhẹ, lần lượt tiến hành mát da, rửa vết thương, bôi thuốc, băng bó, kê đơn thanh nhiệt kháng khuẩn.

    Do số người quá đông, đợi tới khi bận rộn xong thì kẻng cầm canh đã báo rồi, hai bệnh nhân bị bỏng lẫn gãy xương sau khi thương lượng với gia đình, quyết định ở lại quan sát chữa trị. Không có giường, người nhà họ mang tới chăn đệm và cỏ khô.

    Bệnh tình Cù lão thái gia tiến triển khá tốt nhờ củ sâm quý, Tả Thiếu Dương nghĩ mà xót của, củ sâm như thế để lại phòng khi khẩn cấp tốt hơn bao nhiêu. Hai cha con cùng nhau biện chứng kết quả khám bệnh, rồi kê đơn thuốc mới để Long thẩm mang về.

    Sáng sớm hôm sau, Phàn Mặt Đen lại đem mấy thương binh tới, đều là trong đội của hắn, những binh sĩ này đã được quân y xử trí, nhưng đau đớn vô cùng, người thì sốt miên man làm Phàn Mặt Đen không hài lòng, đưa tới nơi này.

    Tả Thiếu Dương kiểm tra qua, vết thương không thuộc loại nghiêm trọng, song chữa trị quá tùy tiện nên bị nhiễm trùng rồi, y phải tiến hành rửa lại vết thương, kê thuốc.

    Ba người trong đó bệnh chuyển biến xấu phải theo dõi liên tục nên ở lại chữa trị, vậy là bệnh nhân trong Quý Chi Đường đã tăng lên thành 6 người, làm căn nhà vốn chẳng rộng rãi gì cho cam giờ càng thêm chật chội, cơ bản chỉ đủ đi lại khám bệnh, nếu có bệnh nhân nữa tới thì thành phiền phức rồi.
     
    trangem, muthanhnam, dawnle and 5 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)