V.I.P  FULL  LS Q.Sự Đại Đường Tiểu Lang Trung - Mộc Dật - Tháo zen 250

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 1/1/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Đại Đường Tiểu Lang Trung
    Tác Giả: Mộc Dật

    Chương 190: Nói không là không.

    Dịch: lanhdiendiemla
    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us

    Tên binh sĩ đó say sưa phét lác càng thuận tiện cho Tả Thiếu Dương kiểm tra thương tích, không có máy móc hỗ trợ, tất cả dựa vào cảm giác tay, cùng hình dạng vết thương để phát đoán mức độ xương bị gãy.

    Sau một hồi kiểm tra tỉ mỉ, Tả Thiếu Dương khẽ thở phào, vết gãy tính đơn thuần, không khiến xương vỡ vụn, lòng tin tăng mạnh, quyết định thử một phen, xoa cao tiêu sưng bên ngoài, đưa cho binh sĩ trẻ đó miếng gỗ, bảo:
    - Khá đau đấy, ngươi phải chuẩn bị tinh thần nhé.

    Binh sĩ đó mặt hơi căng thẳng, song vỗ ngực bồm bộp nói:
    - Bọn ta lên sa trường chiến đấu là mang cái đầu đi chơi với ông trời rồi, sợ gì chút đau đớn, lang trung huynh, cứ chữa đi, nếu ta kêu một câu không phải là trang hảo hán.

    Cái này không thể nghe hắn bốc phét được, xảy ra sự cố ai chịu trách nhiệm, Tả Thiếu Dương nhờ một binh sĩ tay không bị thương, cùng cha y giữ chặt tên tiểu tử mạnh miệng lại, tay vừa đặt vào chỗ xương gãy chưa bắt đầu thì hắn đã "á" một tiếng, sau đó xấu hổ chuyển sang ho khù khụ che dấu, nhìn tỷ muội Miêu Bội Lan phì cười, chữa ngượng nói:
    - Bị sặc, ha ha ha ...

    Tả Thiếu Dương tống khúc gỗ vào mồm hắn, tên binh sĩ trẻ không cậy mạnh nữa, cắn chặt khúc gỗ chuẩn bị tinh thần, chuyện nắn xương này cũng chỉ có thể dựa vào cảm giác, đầu tiên dùng ngoại lực kéo chân bị thương, sau đó lắc nhè nhẹ cho xương gãy ăn khớp lại, Tả Thiếu Dương lấy ngón chỏ và ngón cái di chuyển theo xương, sờ qua sờ lại tới khi cảm giác chỗ gãy đã khít, vì là lần đầu y cẩn thận kiểm tra mấy lượt, mỗi lần đều làm binh sĩ trẻ đau tới đập đầu xuống sàn.

    Rốt cuộc cũng hoàn thành, binh sĩ trẻ này bị ngoại lực mạnh đánh vào, tổ chức phần mềm ở chân sưng nghiêm trọng, nhưng huyết quản không bị tổn thương, có điều vì sưng quá lớn, không tiện dùng thạch cao cố định hay nẹp cố định, phải xoa thuốc tiêu sưng.

    Đang bận rộn trị liệu thì Cù lão thái thái, Cù phu nhân tới, cùng Lương thị vào phòng ngủ thủ thỉ hồi lâu, sau đó gọi cả Tả Quý vào, cuối cùng hai người tâm sự trùng trùng cáo từ rời đi.

    Tả Thiếu Dương tất nhiên biết mục đích của họ, song y đã mấy lần tỏ rõ thái độ rồi, không còn gì để nói thêm nữa.

    Bận rộn tới chập tối mới xử lý xong toàn bộ binh sĩ bị thương, song lại có phiền toái mới, viên quan quân đưa bọn họ tới đây xong không quay trở lại, cũng chẳng ai tới hỏi han gì, số tiền để lại còn chưa đủ tiền thuốc, khỏi nói tới tiền cơm.


    Cho dù nhà y không thiếu lương thực cũng không thể lấy ra nuôi số binh sĩ này, đó là lương thực cứu mạng cả nhà.

    Mấy binh sĩ này không cùng đội, không quen nhau, lúc đó quá nhiều người bị thương nên bạ ai là khiêng người đó tới các y quán, quan quân đưa bọn họ tới cũng không lệnh chữa trị xong làm sao, mấy người bàn bạc, quyết định tự về quân doanh mình.

    Bốn người kia thương ngoài da thì dễ rồi, riêng binh sĩ trẻ thương ở chân thì không thể di chuyển được, nhờ những người kia về đội mình thông báo, cho người mang thức ăn tới.

    Binh sĩ trẻ thấy chiến hữu đi cả, chỉ còn mình lẻ loi ở lại, nhìn Tả gia và Miêu gia tụ tập quanh bàn ăn, mấy đứa bé nói cười hớn hở, bất giác nhớ tới gia đình mình, có chút thương tâm quay đầu đi, bụng thì sôi ùng ục. Đói, đợi mãi mà không có người mang thức ăn đến cho, hắn còn đang tuổi ăn tuổi lớn, suốt một ngày chiến đấu, rồi bị thương hành hạ, càng đói tới cồn cào, chỉ có thể nuốt nước bọt, không dám xin nhà người ta, đang chửi rủa đám huynh đệ bất nhân bất nghĩa thì một cô nương da ngăm đen tới đưa cho một cái bánh bao đen xì xì và một bát canh, cảm động mắt đỏ hoe, muốn nói một tiếng cám ơn nhưng nghẹn giọng không nói ra được.

    Cả nhà ăn cơm, vì có Miêu gia ở bên, phu thê Tả Quý không tiện nói gì, chỉ cúi đầu ăn, song mày nhíu chặt, thi thoảng lại khẽ thở dài, Tả Thiếu Dương vờ không biết gì chú tâm ăn.

    Ăn cơm xong thì Hầu Phổ và Hồi Hương tới, họ lo cho cha mẹ không biết có chuyện gì không nên tới xem sao, Lương thị đang vì chuyện nhi tử mà sầu nát lòng, thấy nữ nhi tới thì mừng lắm, gọi cả hai vào phòng đóng cửa nói chuyện.

    Tả thiếu Dương ngồi ngoài như phạm nhân chờ tuyên án, một lúc sau Tả Quý đi ra nói:
    - Vào phòng đi, cha có chuyện muốn nói.

    Hồi Hương thấy đệ đệ đi vào, liền kéo ngồi xuống bên cạnh mình, trách:
    - Đệ, thật là không hiểu nổi hai đứa làm sao lại thành ra như vậy, hiểu lầm thôi, đừng sĩ diện nữa, tin tỷ đi. Tỷ và Bạch tiểu thư biết nhau được mấy năm rồi, đó là cô nương tốt lắm, dung mạo khuynh quốc khuynh thành không nói, lại hiếu lễ, sau này cưới về nhất định chăm sóc cha mẹ chu đáo, đệ nghĩ lại, ít nhất không nên từ chối thẳng thừng như vậy.

    Sao xung quanh ai cũng nói tốt cho nha đầu răng thỏ đó, làm như mọi sai trái đều của mình vậy, đúng là có cái mặt xinh đẹp, thật dễ lừa người, tính khí khó chịu như lúc nào đến tháng vậy, Tả Thiếu Dương đau đầu nói:
    - Dù sao đệ không có cảm giác gì cả ... Ài, tóm lại đệ không muốn cưới cô ta.

    Tả Quý hừm một tiếng:
    - Cô nương tốt như vậy còn không muốn, chẳng lẽ thực sự muốn cưới công chúa à?

    Tả Thiếu Dương nghe là biết hai người kia đem lời mình nói với cha mẹ rồi, điên ghê, mình đã nói với họ đó chỉ là lời tức giận rồi, còn đi kể linh tinh, bản tính ương ngạnh nổi lên:
    - Cưới công chúa thì sao ạ, nói không chừng sau này con cưới công chúa cho họ xem.

    - Mày mày ...

    Hầu Phổ thấy tình thế không ổn vội nói vào:
    - Nhạc trượng, đại lang bây giờ học được bản lĩnh lão thần tiên rồi, đợi thêm thời gian qua chuyện binh hoạn này, tất nhiên làm nên sự nghiệp, lúc đó người ta tới nhà cầu thân ấy chứ. Dù sao thì cô nương tuy tốt, nhưng lại không hợp tính hợp tình, cưới về tương lai cãi nhau làm thế nào ...

    Chưa kịp nói hết thì gặp ánh mắt thê tử liền nín luôn.

    Tả Quý thì suy nghĩ lời Hẩu Phổ nói, y thuật nhi tử cao minh vượt xa mình rồi, có khi Nghê đại phu cũng chưa chắc đã bằng, hôn sự này không cần gấp gáp như thế, dù gì cũng muộn thì đợi thêm thời gian nữa có sao? Dù sao chiến loạn thế này không nên nói gì trước, mấy tháng sau có thể tình hình đã khác, cứ nhìn nhà mình trước Tết đến giờ xem, ai có thể ngờ được.

    Lương thị không ngờ trượng phu cũng dao động rồi, bà rất ưng Bạch Chỉ Hàn, nói:
    - Tạm thời không từ chối vội, hai đứa dần dần tiếp xúc hóa giải hiểu lầm, dù sao là hàng xóm láng giềng rất thuận tiện, con lại có thể sang đó xem bệnh cho Cù lão thái gia.

    Ở Cù gia mình đã nói rõ thế rồi, bây giờ lại tỏ thái độ ỡm ờ, nha đầu Răng Thỏ đó sẽ nghĩ thế nào, tư vị bị người ta hiểu lầm không phải dễ chịu gì, dứt khoát cho hai bên thanh thản, chứ tình cản không rõ ràng đó thì mâu thuẫn chỉ tăng không thể giảm, Tả Thiếu Dương dõng dạc nói:
    - Cha, mẹ, xin cha mẹ yên tâm, con không định sống độc thân cả đời, con tin mình có năng lực cưới cho cha mẹ một nhi tức phụ vừa ý, hương hỏa Tả gia ta sẽ không đoạn tuyệt đâu.
    Thấy tỷ tỷ định nói, liền chặn trước:
    - Tỷ tỷ, đừng nói nữa, đệ cưới thê tử cũng không chỉ nghĩ cho bản thân, còn phải biết hiếu thuận với cha mẹ.

    Cả nhà im lặng, Tả Quý thấy nhi tử nói hợp tình hợp lý, dù luyến tiếc chỉ biết thở dài:
    - Nếu vậy để thuận theo tự nhiên đi.

    Sợ mọi người tiếp tục đề tài này, Tả Thiếu Dương nói lảng đi, quay sang Hầu Phổ:
    - Hôm nay trên thành lâu, đệ thấy phản quân cực đông, phải tới vài vạn, còn chúng ta vừa bị đánh bất ngờ, lại chỉ có vài ba nghìn người, tường thành không đủ chắc, nhưng địch đa phần chỉ bắn cung, số lên thành không nhiều, đến giờ đệ vẫn lạ, nếu quyết tâm có khi chúng đánh một trận là có thể hạ được thành rồi.

    Hầu Phổ nhíu mày:
    - Thế sao, hôm nay cả ngày ta bận rộn ở huyện nha, huyện lão gia bảo phải thủ nha môn đề phòng có kẻ thừa cơ xúi bẩy gây bạo loạn, nên không rõ tình hình. Nếu thế thì lạ đấy, lạ đấy ... Để ta nghe ngóng xem.

    Đang trò chuyện thì bên ngoài có tiếng rầm rập từ xa tới gần, mặt đất cũng chấn động.

    Hầu Phổ đứng ngay dậy:
    - Là kỵ binh, chắc là quân ta về rồi.
     
    trangem, muthanhnam, dawnle and 6 others like this.
  2. Đại Đường Tiểu Lang Trung
    Tác Giả: Mộc Dật

    Chương 191: Ai hiểu cho lòng thiếu nữ (1).

    Dịch: lanhdiendiemla
    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us

    Đúng là đại đội kỵ binh, không thứ gì ở thời đại này tạo ra được sự chấn động như vậy, Tả Thiếu Dương chạy nhanh ra ngoài, he hé cửa sổ nhìn, thấy trong bóng đêm chỉ thấy từng đội binh sĩ đi ngang qua hiệu thuốc, không phải đường chính nên không thấy được đại đội kỵ binh, y cũng không có kinh nghiệm, nên không đánh giá được tình hình thắng bại thế nào.

    Hầu Phổ ghé mặt vào một cửa sổ khác, nói:
    - Có lẽ ban ngày địch đánh thành là ép đại quân quay về.

    Tả Quý cũng gật đầu:
    - Đánh không đánh nổi, chỉ có thể thủ, cứ mãi thế này biết làm sao?

    Tả Thiếu Dương không hiểu sao họ nhìn ra, song không có tâm trạng mà hỏi, mọi người đều nặng nề, sắp tới giờ giới nghiêm, phu thê Hầu Phổ chào về nhà.

    Lương thị sang Cù gia, uyển chuyển nói Tả Thiếu Dương không đồng ý hôn sự này, bọn họ cũng hết cách, e rằng chỉ có thể định đoạt như vậy. Cù lão thái thái im lặng hồi lâu, rơi nước mắt, nói đợi lão thái gia tỉnh lại, bẩm báo một câu rồi trả lời họ.Lương thị gật đầu, trong lòng không dễ chịu gì, hi vọng nho nhoi thêm một hai ngày, có khi chuyện có thể thay đổi.

    Tả Thiếu Dương nghe mẹ nói thì thở phào, người nhẹ nhõm hẳn, vứt chuyện này ra sau đầu, hôm nay quá vất vả rồi, leo lên phòng ngủ liền một lèo.

    Hôm sau dậy chỉ hơi muộn một chút mà Miêu Bội Lan đã lấy nước đầy chum, còn lau dọn hiệu thuốc sạch sẽ, nha đầu này rõ ràng cố tình dậy sớm tranh việc với y, còn cười rất thích thú.

    Nhìn nụ cười của nàng, tâm trạng của Tả Thiếu Dương cũng trở nên tươi sáng hơn, chưa tới giờ mở hiệu, liền nói:
    - Chúng ta ra ngoài đi một vòng xem tình huống thế nào.

    Hai người họ tới quán trà Thanh Hương trước, cả dãy nhà dài cháy quá nửa, chỉ còn lại đống đổ nát nham nhở, một ít người đang bới móc lung tung, tựa hồ xem còn thứ gì chưa cháy có thể tận dụng được không, người thì ngồi ở khoảng đất đối diện, khóc sưng húp mắt.

    Quán trà Thanh Hương đã mở, Tả Thiếu Dương đứng xa xa nhìn, không có khách, đây là điều hiển nhiên, cũng không muốn tới gần hơn, dẫn Miêu Bội Lan tới cổng thành đông.

    Những khu nhà gần tường thành đã cháy sạch, binh sĩ đang thu dọn, ngẩng đầu lên thấy tường thành tinh kỳ phấp phới, binh sĩ đứng canh, đi lại tuần tra đông hơn thường ngày gấp bội, bên cạnh dựng tấm biển :" Người không liên quan, không được lên thành."

    Dọc đường đi thấy không ít nạn dân dựng lều bạt tạm bợ hai bên đường, quần áo không đủ, nhặt nhạnh đủ thứ đốt từng đống lửa, chẳng tị hiềm gì nam hay nữ lớn hay bé, tụ tập quanh ngồi co ro cả với nhau, mắt nhìn đống lửa thất thần, như mất hết hi vọng vào tương lai.

    Đi lang thang thế nào lại tới trước Kim Ngọc tửu lâu, chính là sản nghiệp của Chu chưởng quầy muốn cưới Tang Tiểu Muội làm tiểu thiếp, cửa có rất đông người quây quanh, mặt đất có máu loang lổ, chẳng ưa gì lão béo đó, Tả Thiếu Dương không muốn hỏi chuyện gì.

    Tóm lại không có lấy chuyện nào dù nhỏ nhặt khiến người ta vui lên được, cả hai không nói gì về hiệu thuốc.

    Vừa tới cửa liền nghe thấy tiếng cười váng đầu của một nam tử:
    - Ha ha ha, Tiểu Tam, thì ra tên tiểu tử nhà ngươi trốn ở đây, hại lão tử đi tìm mãi, ngươi làm sao, lão tử sau này có xuống suối vàng cũng không dám nhìn mặt cha mẹ ngươi, muốn chết để lại vài thằng nhóc đã, lúc đó lão tử hết trách nhiệm.

    Tả Thiếu Dương bước nhanh vào, thấy viên quan quân mặt đen xì, cao lớn lừng lững, vai hùm lưng gấu và hai binh sĩ đứng bên cạnh giường của binh sĩ trẻ bị gãy chân. Quan quân kia râu xồm xoàm, mày rậm mắt to, vai hùm lưng gấu, cao lớn lừng lững, hông đeo hai thanh đao to bản, trông quen quen mà không nhớ là gặp ở đâu.

    Viên quan quân đó nhìn Tả Thiếu Dương có hơi ngờ ngợ, đến khi nhìn Miêu Bội Lan, tức thì sáng mắt lên, hớn hở đi tới:
    - Trùng hợp trùng hợp quá, không ngờ cô nương cũng ở đây, ta tìm cô nương đến khổ.

    Tả Thiếu Dương nhớ ra, chính là viên quan quân khen chùy pháp của Miêu Bội Lan trên thành, chắp tay nói:
    - Thì ra là tướng quân.

    Người ta chỉ khẽ gật đầu, không để ý tới Tả Thiếu Dương, đi vòng qua y, tới trước mặt Miêu Bội Lan, ngoạc miệng cười tới tận mang tai, chủ động giới thiệu:
    - Ta họ Phàn, vì mặt đen nên người ta hay gọi là Phàn Mặt Đen, là đội chính đội thứ ba quân đoàn một báo kỵ quân. Cô nương tên là gì?

    Năm Trinh Quan thời Đường, biên chế quân đội về tổng thể chia làm cấp bậc quân, đoàn, lữ, đội hỏa. Một quân có sáu đoàn, một đoàn có hai lữ, một lữ có hai đội, một đội có năm hỏa, mỗi hỏa có 20 người. Nên một đội chừng một trăm người, Phàn Mặt Đen là đội chính, tương đương đại đội trưởng hiện giờ.

    Miêu Bội Lan không đến mức sợ người lạ, nhưng cũng không quen có nam nhân xa lạ tự dưng sấn sổ hỏi tên mình như thế, trốn ra sau lưng Tả Thiếu Dương, không trả lời hắn.

    Phàn Mặt Đen rối rít xua tay, nở nụ cười thân thiện, hắn không cười còn đỡ, mồm hắn như mồm sói, răng thì lởm chởm, thái độ thô bỉ hết chỗ nói, làm người ta ghê rợn. Áng chừng bản thân hắn không biết điều đó, mà cũng chẳng ai đủ gan dạ nói với hắn điều đó, nên Phàn Mặt Đen vẫn trưng ra nụ cười kinh dị của mình:
    - Cô nương, không phải sợ, hôm qua trên tường thành cô nương giết liền bốn tên phản quân, lợi hại vô cùng, ta bội phục. Hôm nay đại tướng quân luận công, ta muốn thỉnh công cho cô nương, chùy pháp của cô nương rất hợp khẩu vị lão Phàn này, chúng ta lại còn có dung mạo giống nhau, mặt chúng ta đều đen, có khi năm trăm năm trước là người nhà, ha ha ha.

    Ngất mất, hai tên binh sĩ phía sau lè lưỡi nhìn nhau, cô nương người ta da chỉ hơi đen một chút thôi, song mặt mũi xinh xắn đáng yêu, còn thứ như đội trưởng nhà mình, dù nhà có bán than cũng khó đen được tới độ đó, điều này chỉ dám nghĩ trong đầu, đó ai dám nói ra.

    Lão Phàn nghĩ mình nói thế tỏ ra thân thiết, nhưng cô nương nhà nào thích nam nhân thô kệch như thế nói giống mình, kể cả xưa nay Miêu Bội Lan vốn chẳng để ý tới dung mạo hay cách ăn mặc gì hết, nàng đâu có rảnh mà để ý mấy thứ đó, kể cả lúc chớm nở tình cảm với Tả Thiếu Dương cũng thế, nàng vẫn vô tư, chỉ tới khi gặp Bạch Chỉ Hàn, nàng vô cùng tự ti.

    Hơn nữa nữ nhân cầm đao giết người chẳng phải hay ho gì, nàng không muốn cha mẹ Tả Thiếu Dương biết.

    Lão Phàn oang oang cái miệng đã đành, Tả Thiếu Dương cũng chẳng hiểu cho lòng nàng, còn cười hớn hở hưởng ứng:
    - Tướng quân, cô ấy tên là Miêu Bội Lan, là muội tử kết nghĩa của ta ... hôm qua trên tường thành ta nghe có quan quân hô lớn giết địch có thưởng gì đó, muội tử ta tuy không phải quân sĩ, song giết không ít địch, có phần thưởng không?

    Miêu Bội Lan liếc nhìn về phía trong nhà, Tả Quý cũng đang nghe bọn họ nói chuyện, nàng gấp tới độ cuống lên, muốn Tả Thiếu Dương đừng nói chuyện này nữa, giật áo y. Tả Thiếu Dương quay lại nói nhỏ “yên tâm, thế nào ta cũng đòi được tiền cho muội!”, làm Miêu Bội Lan chỉ muốn ôm mặt chạy đi chỗ khác.

    Phàn Mặt Đen một hồi cố gắng “kết thân” không thành với Miêu Bội Lan mới chịu chú ý tới thanh niên tuấn tú trước mặt:
    - Tiểu huynh đệ là?

    Binh sĩ trẻ bị thương giới thiệu:
    - Phàn đội chính, huynh ấy là lang trung ở đây, chính là người trị bệnh cho đệ, y thuật rất cao minh, lấy tên mà không đau chút nào, thần kỳ cực.

    - A?
    Phàn Mặt Đen nhìn lại Tả Thiếu Dương một lượt:
    - Thì ra ngươi là lang trung chữa cho Cẩu Tử, trẻ như vậy mà y thuật cao minh, bội phục bội phục, đám quân y ăn hại, hôm qua cũng lấy tên ra, thế mà làm đội của lão tử chết mất hai người, đúng là vô dụng, không biết chúng cứu người hay giết người.

    Cẩu Tử nóng mặt đính chính:
    - Đội chính, ta tên là Đinh Tiểu Tam, không phải Cẩu Tử.

    Phàn Mặt Đen theo thói quen giơ chân đá, nửa đường mới nhớ hắn bị thương, kịp thu chân lại:[/
    - Lão tử gọi ngươi là Cẩu Tử từ nhỏ, tự dưng lại giở quẻ là sao?
     
    trangem, muthanhnam, dawnle and 6 others like this.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)