↑ ↓

 V.I.P  FULL  LS Q.Sự Đại Đường Tiểu Lang Trung - Mộc Dật - Tháo zen 214

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 1/1/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    311,953
    ĐẠI ĐƯỜNG TIỂU LANG TRUNG
    Tác giả: Mộc Dật
    Nguồn: Vip Văn Dan
    Dịch: lanhdiendiemla
    === oOo ===

    Giới thiệu

    [​IMG]

    Nói tới Một Dật có lẽ đa phần bạn đọc không còn lạ nữa, từ Nạp Thiếp Ký tới Hình Danh Sư Gia, Tống Y ... Mộc Dật tạo nên tên tuổi của mình cùng phong cách truyện riêng biệt. Tiểu Lang Trung là bộ truyện mang đậm nét đặc trưng của tác giả.

    Những năm đầu Đại Đường khai quốc, trong huyện thành Thạch Kính có một hiệu thuốc tên Quý Chi Đường, chủ hiệu thuốc Tả Quý y thuật bình thường, thê tử Lương thị nhu nhược nhút nhát, nhi nữ đanh đá thương đệ đệ, cả nhà sinh hoạt hết sức gian nan, hiệu thuốc ít khách đổ bể tới nơi. Cuối năm rồi trong nhà chỉ có banh bao đen trộn rau dại, còn bị chủ nhà đòi nợ, không nộp được tiền sẽ đuổi khỏi nhà ...

    Tả Thiếu Dương là nhi tử độc nhất của nhà đó, từ đây y bước trên con đường hành y đầy chông gai, cũng không thiếu bóng hồng bầu bạn.

    *** Truyện có rất nhiều chi tiết không theo nguyên tác.
     
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    311,953
    ĐẠI ĐƯỜNG TIỂU LANG TRUNG
    Tác giả: Mộc Dật
    Nguồn: Vip Văn Dan
    Dịch: lanhdiendiemla
    === oOo ===

    Chương 1 :Chớ có chửi ông trời



    Núi non trập trùng, tuyết trắng phau phau, vách núi dựng đứng như đao gọt rìu bổ, ở chỗ lõm vào dãy núi là rừng tùng bách xanh được phủ lên lớp tuyết trắng, trắng xanh đan xen tạo thành cảnh đẹp vô ngần.

    Trong khung cảnh đó có bóng người đứng trơ trọi giữa đại ngàn, đầu đội chiếc mũ rộng vành che tuyết cũng che đi phần nào khuôn mặt tuy nhợt nhạt nhưng vẫn thấy rõ được đường nét thanh thoát cùng kiên nghị, vai đeo gùi mây, mắt dõi đằng xa, nhìn mà như không nhìn, hoang mang thê lương, quai hàm bành ra cho thấy y đang cắn chặt răng kiềm chế điều gì đó.

    Gió núi gào thét thổi qua cuốn theo tuyết với lá rụng bụi bẩn, thổi quần áo y bay phần phật, gió tuyết lạnh như dao xẻo da nhưng thanh niên đó vẫn đứng trơ ra như tượng.

    Tả Thiếu Dương thu ánh mắt vô hồn, nhắm lại, hình ảnh cuộc đời chớp lên trước mắt, những thứ vốn rõ ràng bỗng trở nên mờ mịt, lẫn lộn, làm y không phân biệt được cái nào với cái nào, hết thảy như sương khói lơ lửng trước mắt, nhìn thấy đấy, nhưng không nắm bắt được.

    Lắc mạnh đầu, y muốn xua đi tất cả.

    “Chó chết!”

    Một tiếng rống lớn bất thình lình phát ra làm tuyết trĩu nặng trên tàng cây rơi rào rào, con sóc đang ngủ trong tổ giật mình thò cái đầu tròn ra ngoài, đôi mắt dáo dác nhìn quanh đầy cảnh giác.

    Người vừa chửi còn ai khác ngoài Tả Thiếu Dương, chỉ có điều xung quanh không một bóng người, chẳng hiểu y nhắm vào ai, chỉ thấy y cúi xuống bốc một nắm tuyết lớn hướng lên trời ném thật mạnh, miệng vẫn rống lên như thú điên: - Lão trời già chó c… á á…

    Chửi chưa dứt lời, do động tác ném quá mạnh làm Tả Thiếu Dương mất thăng bằng, người chúi về phía trước, bình thường thì không hề gì, nhưng lúc này y lại đang đứng trên đỉnh núi. Tả Thiếu Dương hết hồn đưa tay quơ loạn lên, nhưng không tóm được bất kỳ một cái gì, tốc độ mỗi lúc một nhanh.

    Toi rồi, chuyến này chết chắc rồi, thế nào cũng ngã tan xương nát thịt.

    Không cam tâm, mình còn sống chưa đủ.

    A ~~~~~~!

    Tả Thiếu Dương hét lên, uỵch một cái, mắt tối sầm, không biết gì nữa.

    Chẳng biết qua bao lâu.

    Tả Thiếu Dương nghe thấy có người khóc lóc kêu gào bên cạnh mình, là tiếng nữ nhân, y biết người đó, muốn đáp lời, nhưng bị cú ngã nặng, cơ thể đang hồi phục, chân tay chưa cử động được, chỉ chắc chắn một điều, mình chưa chết, không lạ, lão trời già đó chơi xỏ mình, làm sao để mình chết dễ như vậy được. Miệng khát khô, như có lửa đốt vậy, Tả Thiếu Dương thều thào khó nhọc: - Nước ... Uống nước ...

    Chốc lát, một thứ gì đó lạnh ngắt đụng phải miệng, dòng nước lạnh như đá chảy ra, Tả Thiếu Dương vội vàng nuốt vào, ực ực, chút lợn cợn ở đầu lưỡi, hình như trong nước có những cục đá nhỏ … là băng.

    Nước đá làm đầu óc y tỉnh táo hơn nhiều, cơn khát cũng đỡ hơn, cảm giác quay lại, ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, đây là mùi cỏ tươi của mùa xuân, y rất giỏi phân biệt mùi vị, Tả Thiếu Dương gắng sức mở mắt ra.

    Bầu trời âm u, mây đen như từng đám khói mờ, cổ vừa cứng vừa đau, Tả Thiếu Dương mở mắt, ánh sáng mạnh làm mắt y đau nhói, khép mắt lại, mở từ từ cho mắt dần thích ứng, nhưng khuôn mặt hiện ra trước mắt lại không phải là người y quen, không phải người phát ra tiếng khóc kia.

    Chỉ thấy một thiếu nữ, có vẻ chừng mười lăm mười sáu tuổi, mặc y phục bằng vải thô đen, cổ tay cổ chân lấy thừng buộc lại cho gọn gàng để tiện đi núi, đầu đội mũ rộng vành giống y, khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da ngăm đen, mũi lấm chấm mấy nốt tàng nhang, một cái bím tóc dài buông xuống trước ngực, đôi mắt đó đen láy đang nhìn y chằm chằm, vừa quan tâm lại có chút bẽn lẽn, cái mũi nhỏ lạnh đỏ ửng.

    Tả Thiếu Dương ngẩn ngơ nhìn nàng, thiếu nữ bị y nhìn tới đỏ mặt, quay đầu đi.

    - Tỉnh rồi, nó tỉnh rồi. Một giọng nói khác ở phía bên kia vang lên, đó là thiếu phụ tuổi trên 20, khuôn mặt khá giống với Tả Thiếu Dương, gò má cao môi mỏng rất ưa nhìn, tóc búi gọn gàng, gài trâm gỗ to, mặc cái áo ngắn vải gai thô, một cái váy kéo cao tới tận ngực, lúc này từ lo âu chuyển thành mừng rỡ, sau đó òa khoác: - Đệ, đệ làm ta lo chết mất.

    Thân thể vẫn còn yếu ớt, Tả Thiếu Dương vẫn gắng gượng đưa tay làm dấu hiệu mình không sao. Thiếu phụ đưa tay đỡ vai Tả Thiếu Dương, từ từ nâng y ngồi dậy, mồm nói tía lia: - Đệ đệ, cảm giác thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không? Có đau đầu không? Có buồn nôn không?

    - Đệ ... Tả Thiếu Dương đầu óc vẫn váng vất, cổ ran rát, nói chuyện vẫn khó khăn, chỉ có mắt là linh động, đảo mắt nhìn xung quanh, đây là một cái khe núi, bốn phía là vách núi dứng đứng, tuyết trắng trải đầy đất, trong tuyết trắng loáng thoáng nhìn thấy một con đường nhỏ bùn đất ngoằn ngoèo từ xe chạy tới, qua người, rồi lại chạy đi xa. Bên đường có bó củi đổ, hai cái gùi chứa ít thảo dược, bên cạnh có hai cái cuốc nhỏ, một cái gùi đã bẹp dí, chính là cái của y.

    Gió lạnh thổi qua, Tả Thiếu Dương rùng mình.

    Phụ nhân thấy Tả Thiếu Dương ngơ ngơ ngác ngác không trả lời mình thì lo lắng sờ nắn nhìn kiểm tra khắp thân thể y, vui mừng lại chuyển thành lo sợ, nói đứt quãng trong nước mắt: - Bảo đệ rồi mới ốm dậy thì đừng cố gắng, đệ cứ ương bướng cơ … đệ mà có bề gì thì tỷ chỉ có chết tạ tội, cha mẹ cũng không sống nổi … nhà chỉ còn đệ là nam đinh thôi …

    Tả Thiếu Dương đưa tay sờ gáy, có lẽ vì di chứng của cú ngã, phản ứng còn chậm chạp, không thấy đau, nhưng lòng bàn tay dính máu khô trộn lẫn bùn tuyết, y nhắm mắt lại cảm nhận vết thương, còn may tuy đầu hơi choáng, nhưng không có hiện tượng buồn nôn, xem ra chỉ trầy da thôi, không chấn động mạnh, chắc là nhờ lớp tuyết dầy.

    Thiếu phụ giúp Tả Thiếu Dương kiểm tra gáy, tuy có vết thương nhưng không sâu, đã khép miệng không có máu chảy ra nữa, hơi yên lòng, thấy đệ đệ không nói mà nhắm mắt lại cũng hiểu y đang tự xem xét thương tích, không nói nữa, chỉ lặng lẽ chu đáo phủi tuyết trên người y, tới khi Tả Thiếu Dương mở mắt ra lần nữa mới hỏi: - Đệ, cảm giác thế nào rồi, có gì bất thường không?

    Tả Thiếu Dương lắc đầu khe khẽ: - Đệ không sao đâu ... sao đệ nằm đây, nếu ngã từ trên núi xuống tới tận chỗ này thì thương tích không thể nhẹ như thế mới đúng ...

    - Không sao là tốt ra, đã dặn đệ vừa mới ốm dậy chưa lâu, dù có phát hiện ra thuốc quý chăng nữa cũng không nên cố leo núi làm gì, lúc nãy nhìn đệ ngã xuống, tỷ tưởng đệ chết ... Phì phì! Tưởng đệ ngã xuống rồi, may mà chạm vào một cái cây nên dừng lại, tỷ không biết leo núi, đều nhờ cô nương này đi qua, cứu đệ xuống đấy!

    - Ồ! Tả Thiếu Dương nghĩ ngã không chết chưa chắc đã là may, lão trời già hẹp hòi nhỏ nhen mới chửi có một câu thôi mà, được rồi sau này khinh bỉ trong lòng là đủ, không chửi ra ngoài nữa loạng quạng mang họa, quay sang nhìn thiếu nữ khẽ gật đầu , làm gò má của nàng ửng đỏ, nãy giờ vẫn len lén nhìn trộm y, y biết, y cũng biết mình rất tuấn tú.

    - Đệ đệ, đừng cố quá, để tỷ đỡ, chúng ta về nhà để cha xem sao.

    - Đệ không sao. Tả Thiếu Dương trở mình bò dậy, do hơi cố quá làm người lảo đảo, nhìn khung cảnh rừng núi hoang sơ, chả hiểu đang nghĩ gì lại ngẩn ra.

    Thiếu phụ có hơi sợ hãi, chẳng lẽ ngã một cái làm bệnh cũ lại tái phát rồi, hỏi vội: - Đệ đệ, còn nhớ năm nay là năm nào không?

    Tả Thiếu Dương ngáo ngơ trả lời: - Năm Trinh Quan đầu tiên, triều Đường ..

    - Đúng rồi.

    Thiếu phụ chưa kịp thở phào Tả Thiếu Dương đã nói tiếp: - Hoàng thượng là Lý Thế Dân.

    - Ối dời ơi là dời, tên húy của hoàng thượng không được gọi tùy tiện, đi đi, chúng ta về thôi, về thôi ...

    Thiếu phụ hết hồn hết vía tay bịt mồm Tả Thiếu Dương lại, tay nắm tay y kéo đi, chỉ sợ đệ đệ mình lại nói năng linh tinh.
     
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    311,953
    ĐẠI ĐƯỜNG TIỂU LANG TRUNG
    Tác giả: Mộc Dật
    Nguồn: Vip Văn Dan
    Dịch: lanhdiendiemla
    === oOo ===

    Chương 002: Thiếu nữ gánh củi.



    Thấy thiếu phụ sợ hãi như thế, Tả Thiếu Dương hơi buồn cười, phát tiết được ấm ức trong lòng, cảm thấy đỡ hơn một chút, năm nay là năm đầu Trinh Quan, Lý Thế Dân vừa mới phát động sự biến Huyền Vũ Môn, lên làm hoàng đế được một năm. Y tên là Tả Trung, phụ nhân kia là chị ruột của y, nhũ danh Hồi Hương, khi nhỏ y thích gọi là Đậu Hương tỷ tỷ, sau gả đi rồi không cho y gọi thế nữa. Cha y là Tả Quý làm lang trung, vì khi kê đơn thuốc thích cho vị đầu tiên là cành quế, nên dùng từ đồng âm đặt cho cửa hiệu nhà mình là "Quý Chi Đường", người quen hay gọi ông là Quế Chi lang trung. Mẹ y họ Lương, giúp cha y trông hiệu thuốc, cái hiệu thuốc đó làm ăn không được tốt ...

    ***Hồi hương 茴香 cây hồi hương hoa có tám cánh, mùi thơm lạ, hoặc dùng ép dầu để xoa, hoặc dùng làm thuốc, hoặc nấu đồ ăn.

    Hồi Hương nãy giờ luôn chú ý tới nhất cử nhất động của đệ đệ, thấy mặt y thê lương chua xót, mắt đỏ hoe, nắm lấy tay áo y an ủi: - Không sao, không sao đâu, cha là lang trung mà, sẽ chưa cho đệ khỏe mạnh trở lại như xưa, mọi thứ rồi sẽ tốt hơn.

    Tả Thiếu Dương cố kìm không cho nước mắt chảy ra, y cũng không phải là người đa sầu đa cảm, ngược lại, tuy hay bị người ta gọi là con mọt sách, suốt ngày vùi đầu vào đống sách y học, ngoài thuốc men chỉ biết y dược, nhưng ý chí của y lại cực kỳ kiên cường, tại hoàn cảnh biến đổi quá lớn làm y chưa thể thích ứng được không khỏi có chút yếu đuối thôi.

    Chuyện này mình cắn răng chịu là đủ rồi, không nên để người khác đau lòng theo, càng không thể để lão trời già đắc ý, lão muốn chơi mình, mình càng sống tốt cho lão ta tức hộc máu.

    Hồi Hương đỡ đệ đệ đi mấy bước mới sực nhớ ra một chuyện, tháo túi tiền đeo bên hông, đổ cả ra tay đưa cho thiếu nữ: - Cô nương, cám ơn cô cứu đệ đệ ta, ta có chút tiền, không nhiều lắm, tỏ chút tâm ý thôi.

    Thiếu nữ mỉm cười lắc đầu không đáp, quay trở lại bên đường, dựng gánh củi đổ lên, đeo trên lưng, nghiêng đầu nhìn trộm Tả Thiếu Dương một cái nữa, gò mà ngăm đen lại thoáng hồng, cúi đầu gánh củi đi.

    Hồi Hương nói với theo: - Tạ ơn cô nương đại nhân đại nghĩa, sau này có vào thành, mời tới "Quý Chi Đường" uống chén trà nhé.

    Tả Thiếu Dương lắc mạnh đầu một cái, thiếu nữ này cứu mình, vậy mà nãy giờ không nói được một lời cám ơn, đơ ra như thằng ngốc, gọi: - Cô nương, đợi chút.

    Thiếu nữ đứng lại, quay người nhìn y, má đỏ hây hây, chẳng biết là vì gió lạnh hay vì thẹn thùng.

    Tả Thiếu Dương đi nhanh tới: - Cám ơn cô nương cứu giúp, không biết cô nương xưng hô thế nào?

    Thiếu nữ lắc đầu, chuẩn bị gánh bó củi lên rời đi.

    Tả Thiếu Dương thấy vóc người nàng nhỏ nhắn, cao chỉ qua vai y một chút, chắc khoảng 1m 50 tới 1m55 là cùng, cái bó củi để đứng còn cao hơn nàng một đoạn, hai sợi dây thừng dùng để buộc bó củi còn to hơn cả miệng chén, đeo trên vai nhìn vừa tức cười lại khiến người ta đau lòng, hiên ngang vỗ ngực: - Cô nương, để ta gánh giúp cho.

    Nói là làm ngay cầm lấy sợi dây thừng, tới gần thiếu nữ, Tả Thiếu Dương liền ngửi thấy mùi cỏ thơm thấm tận ruột gan kia, lòng tức thì hiểu ra, cái mùi cỏ khi nãy là ở trên người thiếu nữ.

    Thiếu nữ thấy y tới bên cạnh rồi tuy không cần y giúp, nhưng nam nữ hữu biệt, không dám dây dưa, vội buông tay, tránh sang một bên.

    Tạ Thiếu Dương đứng tấn dồn sức, nhưng không đứng lên nổi, giờ mới phát hiện ra cái bó củi này nặng kinh hồn, không khác gì tạ sắt, mặt nóng rang, lúc nãy thiếu nữ đeo nhẹ nhàng, ai mà ngờ ... Cắn chặt răng nín hơi, năm đầu ngón chân bấu xuống đất, eo hông phát lực, cuối cùng loạng choạng đứng lên được, chân bước trên đường bùn tuyết, lảo đảo như người say đi về phía trước.

    - Đệ đệ, mau bỏ xuống. Hồi Hương nhặt cuốc trên mặt đất ném vào gùi thuốc, một tay cầm gùi đuổi theo Tả Thiếu Dương: - Bỏ xuống, mau bỏ xuống, đệ ốm dậy chưa lâu, lại vừa bị thương, không nên cố sức.

    Tả Thiếu Dương không dám mở miệng trả lời, sợ hàm răng nghiến chặt mà lỏng ra thì sức lực cũng thoát ra hết, vừa rồi đã hùng hồn nói gánh giúp người ta, giờ đặt xuống thì dấu cái mặt vào đâu, mặc dù đi vài bước đã thở như kéo bễ, nhưng vẫn cứng đầu gánh bó củi loạng choạng bước đi.

    Thiếu nữ thấy Tả Thiếu Dương gánh củi khổ sở như vậy thì che miệng cười khúc khích, cũng không định làm khó y, nhanh nhẹn bước đến lấy bó củi trên vai y, nhẹ nhàng đặt lên vai mình, nhoẻn miệng cười với y, hàm răng trắng được khuôn mặt đen làm càng thêm trắng, cả mấy tàn nhang trên cánh mũi cũng được nụ cười làm sáng lên, khuôn mặt nhỏ đôi mắt to đáng yêu, vòng eo nhỏ yển chuyển, bước chân đi thoăn thoắt.

    Tả Thiếu Dương chống hai tay lên đầu gối thở hồng hộc, đầu ngẩng lên nhìn thiếu gánh bó củi nhẹ như không, trong khi y thiếu chút nữa thì xụn lưng, tiểu cô nương này người nhỏ nhắn xinh xinh, không ngờ sức lực lớn như vậy, đúng là trẻ nhà nghèo sớm đảm việc nhà. Lúc này trong mắt y chỉ toàn nụ cười như hoa nở của thiếu nữ đó, trời băng tuyết thế này mà lên núi lấy củi, lại còn bó củi lớn như thế, chắc chắn cuộc sống vô cùng gian khổ, vậy mà nụ cười vẫn rạng ngời, đây là thiếu nữ tâm địa thiện lương, lạc quan.

    Hồi Hương thì tâm tư hoàn toàn đặt lên người đệ đệ, trách: - Sao đệ lại bất cẩn như thế? Đệ vốn xương cốt mỏng manh, gánh thế nào được bó củi lớn như vậy, cho dù là một tráng hán cũng rất cật lực, huống hồ vừa ốm, lại vừa bị thương, không tự lượng sức, chẳng may trật lưng hoặc nội thương thì làm sao?

    Tả Thiếu Dương nhe răng cười, đón lấy gùi thuốc của tỷ tỷ, cái gùi thuốc của y tan nát rồi, may cái này nhẹ, y gánh được: - Tỷ, đệ rút kinh nghiệm, đi thôi.

    - Này, nhà chúng ta phía này cơ mà. Hồi Hương thấy đệ đệ chạy theo hướng khác thì ngạc nhiên lắm:

    - Cô nương, đợi ta một chút. Tả Thiếu Dương chạy theo bóng lưng thiếu nữ, cao giọng hô:

    Thiếu nữ đứng lại đợi, tò mò nhìn y nhưng không nói gì.

    Tả Thiếu Dương chỉ vào con xạ treo ở trên bó củi: - Cô nương, con xạ này do cô bắt được à?

    Lúc đầu bó củi đổ trên mặt đất tuyết không nhìn thấy, Tả Thiếu Dương giúp thiếu nữ gánh củi, con xạ ở sau bó củi dính đầy tuyết không nhìn rõ là cái gì, mà lúc đó y cũng không để ý. Đợi khi thiếu nữ gánh củi đi, tuyết rơi xuống, y liền phát hiện ra là con xạ rừng.

    Xạ là giống thú giống như con hươu mà bé, không có sừng, lông đen, bụng có một cái bọng da to bằng cái trứng gà, gọi là xạ hương dùng để làm thuốc, rất quý. Tả Thiếu Dương trước kia chỉ thấy hợp chất thay thế hoặc hình vẽ, chưa bao giờ thấy xạ hương nguyên sinh thế này, không kích động mới là lạ.

    Thiếu nữ nhìn con xạ treo lửng lẳng, gật đầu, đôi mắt to tỏ ra nghi hoặc.

    - Ta xem được không?

    Thiếu nữ gật đầu, đặt bó củi xuống đất. Tả Thiếu Dương đi tới sờ bụng con xạ, quả nhiêu có túi thơm, hỏi: - Cô nương, bán cho ta con xạ này được không?

    Thiếu nữ hơi mím môi cỏ vẻ khó xử lắm, vẫn không nói gì cả.

    Tả Thiếu Dương thoáng nghĩ là hiểu, thiếu nữ này chắc chắn là muốn đem con xạ về làm thức ăn đây, sắp Tết rồi, có con xạ này có một năm mới no đủ, nói ngay: - Không phải ta muốn mua con xạ này, không dấu cô nương, nhà ta mở hiệu thuốc, có thể cô không biết, trong bụng con xạ này có một cái túi, dùng để làm thuốc chữa bệnh, ta chỉ mua nó thôi, được không?

    Thiếu nữ hiểu ra, vui vẻ gật đầu ngay, rút từ thắt lưng con dao bổ bủi đưa cho Tả Thiếu Dương, ý bảo y tự cắt. Tả Thiếu Dương mừng lắm, nhận lấy dao, nhấc con xạ lên, cẩn thận cắt túi của nó, đúng thứ y cần, đưa tay sờ người, nhưng sờ từ trên xuống dưới không thấy có đồng nào, quay lại bảo Hồi Hương: - Tỷ, tỷ có tiền không? Đệ muốn mua cái này.

    - Có, nhưng chỉ có ba mấy đồng thôi, đệ mua làm gì?

    - Đây là một dược liệu rất tốt, đưa tiền cho đệ đi.

    Hồi Hương không được cha dạy nghề thuốc, hiển nhiên là vì không muốn nàng xuất giả mang nghề trong nhà theo, cho nên nàng cũng chỉ biết qua loa vài vị thuốc mà thôi, tháo túi tiền xuống, đưa cho Tả Thiếu Dương.
     
    ttdan2002, Stonez, hunghoang and 21 others like this.
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    311,953
    ĐẠI ĐƯỜNG TIỂU LANG TRUNG
    Tác giả: Mộc Dật
    Nguồn: Vip Văn Dan
    Dịch: lanhdiendiemla
    === oOo ===

    Chương 003: Dòng dõi thư hương.




    Tả Thiếu Dương ướm túi tiền, quả nhiên chẳng có mấy mà xạ hương là thứ rất quý, ngượng ngùng nói với thiếu nữ: - Tỷ đệ ta đi hái thuốc không mang nhiều tiền, chỗ này không đủ, hay là khi nào cô nương tới Quý Chi Đường, ta trả bù, được không?

    Hồi Hương lén đá đệ đệ mình một cái, cẩn thận nói: - Cô nương, túi xạ hương này cô định bán bao nhiêu tiền? Đắt quá ta không mua đâu.

    - Tỷ!

    - Nghe tỷ đi! Hồi Hương trừng mắt lên:

    Thiếu nữ nhoẻn miệng cười, mở túi ra, đếm lấy chín đồng, sau đó trả số còn lại cho Tả Thiếu Dương.

    Tả Thiếu Dương mặc dù không có khái niệm lắm 9 đồng này giá trị ra sao, nhưng chắc chắn là không đủ, nhét cả túi tiền vào tay thiếu nữ: - Không được, toàn bộ chỗ này còn chưa đủ đâu, cô nương cứ lấy cả đi.

    Thiếu nữ khẽ lắc đầu, cho chín đồng tiền vào lòng, nhấc bó củi lên, xoay lưng bước đi, để lại một mùi thơm cỏ tươi mà chỉ mùa xuân mới có.

    Hồi Hương thấy thiếu nữ không tùy tiện lấy tiền mới thở phào, lấy lại túi tiền từ tay Tả Thiếu Dương: - Đệ đệ, mặt trời sắp xuống núi rồi, còn không về là không nhìn thấy đường mà đi đâu.

    Tả Thiếu Dương cầm túi xạ hương lật qua lật lại xem một lúc, thích lắm, đeo gùi vừa đi vừa cảm thán: - Cô nương ấy vừa xinh xắn lại tốt bụng, đáng tiếc là bị câm, ông trời thật bất công.

    - Câm cái gì mà câm, người ta vừa nãy còn nói chuyện với tỷ, hẳn là con nông gia, sợ người lạ, thấy chàng trai tuấn tú như đệ nên xấu hổ thôi.

    Dường như chứng minh lời Hồi Hương nói, xa xa truyền tới tiếng sơn ca trong trẻo, nghe hướng âm thanh là phía cô nương lấy củi phát ra.

    Tả Thiếu Dương bị lời ca mộc mạc thu hút, quay đầu nhìn, không còn thấy bóng dáng cô nương lấy củi đâu nữa, bên tai vẫn văng vẳng tiếng sơn ca, bất giác có chút si dại, lẩm bẩm vài lượt trong miệng: - Bài sơn ca hay quá!.. Tỷ, cô nương ấy tên là gì?

    - Cô ấy không nói, tỷ ở dưới thấy đệ bị ngã, suýt chút nữa là rơi xuống vách núi rồi, muốn leo lên mà không leo được, sợ phát khóc luôn. Cô nương ấy gánh củi đi qua, hỏi tỷ chuyện gì, nghe tỷ kể liền leo lên cứu đệ xuống, chỉ nói đúng mấy câu.

    Tả Thiếu Dương nuối tiếc nói: - Tỷ cũng thật là, người ta cứu đệ mà không hỏi tên.

    - Đệ lúc đó hôn mê, tỷ sợ hết hồn hết vía rồi, làm gì để ý tới chuyện đó. Sao? Thấy cô nương người ta xinh xắn nên động lòng rồi à? Hi hi ..

    - Làm gì có, nhưng người ta cứu đệ thế nào cũng phải hỏi tên tuổi chứ.

    Hồi Hương liếc đệ đệ mình một cái, cười tủm tỉm: - Tỷ biết tâm tư của đệ, có gì mà xấu hổ, đệ cũng đến tuổi thành gia lập thất rồi, có điều nói câu này đệ không thích nghe, nhà ta bây giờ gia cảnh tuy không tốt, nhưng cha luôn tự cho mình là dòng dõi thư hương, tầm mắt cao lắm, đệ lại là nam đinh độc nhất kế thừa hương hỏa của Tả gia, cô nương nông gia như vậy không hi vọng gì lọt vào mắt cha đâu, đệ quên đi thì hơn, đừng làm khổ mình.

    Người đọc sách cho dù có nghèo túng đến mấy cũng xem thường người chân lấm tay bùn, trừ một số dị loại cực ít như Đào Uyên Minh bỏ quan về làm ruộng, đến Mạnh Tử từng nói "lao tâm giả trì nhân, lao lực giả trì vu nhân", Đại văn học gia Lưu Vũ Tích triều Đường cho dù ở nhà cỏ sống nghèo đói, nhưng không thèm làm bạn với bách tính bình dân, trong ( Lậu Thất Minh) thanh cao nói :" Trò chuyện có hồng nho, qua lại không bạch đinh.". Từ xưa tới nay người làm y đa phần là theo học vấn không thành nên mới chuyển thành y, đó gọi là " không thể làm lương tướng, nguyện làm lương y". Tư tưởng này thể hiện rõ ràng ở Tả Quý cha y.

    *** Người lao động đầu óc thống trị người khác, kẻ lao động chân tay bị người khác thống trị.

    Tả Thiếu Dương vừa đi vừa quay đầu lại: - Tỷ nói gì thế, đệ vội gì chứ .. Á ..

    Tại vừa đi vừa nói không để ý, đường thì trơn trượt, thiếu chút nữa bị ngã, may mắn Hồi Hương đi bên cạnh luôn để ý chăm sóc ý, nhanh tay lẹ mắt vươn tay ra giữ lấy: - Cẩn thận chút, đường toàn tuyết, chú ý đi đi, đừng nghĩ tới cô nương nhà người ta nữa, đi chậm chút, tránh tuyết, dẫm lên bùn ấy, giày bẩn còn giặt được, dẫm lên tuyết để bị lạnh cẩn thận bị cảm.

    Tả Thiếu Dương nghe Hồi Hương lải nhải không khác gì dặn trẻ con lên ba, trong lòng không thấy phiền, ngược lại còn thấy ấm áp.

    Rốt cuộc đã rời khỏi núi, hai chân Tả Thiếu Dương khá mỏi rồi, ngọn núi này tên là Thiên Nhận Sơn, vì nhiều đỉnh núi, hơn nữa lại cao vút tận mây, vách đá cheo leo, cho nên được gọi bằng tên này. Nhà bọn họ ở huyện Thạch Kính, thuộc Hợp Châu, là nơi đặt châu phủ.

    Dọc đường đi Tả Thiếu Dương thấy rất nhiều ruộng bằng phẳng nhưng mọc đầy cây gai, cỏ dại, hẳn là bỏ hoang nhiều năm rồi, hỏi: - Tỷ, sao không ai cày ruộng, để hoang tiếc quá.

    Hồi Hương nghe đệ đệ hỏi chuyện rất ấu trĩ thì thở dài, lần trước đệ đệ cũng đi leo núi hái thuốc sau đó chẳng biết ngã hay làm sao, đến khi tìm ra thì đang nằm trên đống tuyết lớn, bị nhiễm lạnh sốt cao liên miên, sau đó đầu óc cũng bị ảnh hưởng, nhiều chuyện nhớ nhớ quên quên, thi thoảng hỏi nàng toàn câu ngớ ngẩn như thân thích bằng hữu có ai, châu huyện bao nhiêu người. Hồi Hương thương lắm, lo vô kể, nhưng sợ đệ đệ buồn, không thể hiện ra, kiên nhẫn trả lời từng câu một.

    - Muốn cày ruộng thì cũng phải có trâu cày mới được chứ, bao năm qua chiến hỏa liên miên, trai tráng đều bị bắt đi lính đánh trận hết rồi, còn chết bao nhiêu là bao nhiêu, đến xương cốt không còn chỗ mà chôn, mà người chết toàn là con cái nông gia. Còn sống đại đa số là người già phụ nữ trẻ em, làm sao mà trồng cấy được nhiều ruộng đất như thế chứ? Đành bỏ hoang thôi.

    Tả Thiếu Dương nhớ đại khái đoạn lịch sử này, sau khi nhà Tấn sụp đổ, tiếp đó hai ba trăm năm là cục diện quần hùng cát cứ, chiến loạn quanh năm suốt tháng, ngày tháng bình yên chẳng có mấy, nhân khẩu tất nhiên sụt giảm, ở thời đại công việc đồng áng hoàn toàn dựa vào sức lao động này, thiếu đi trai tráng, đất đai hoang vu không có gì là lạ, nhìn bốn xung quanh đồng ruộng chỉ có cỏ dại là cỏ dại, thi thoảng mới thấy một hai ông già ngoài đồng, không khỏi thầm buông tiếng thở dài.

    Khi mặt trời chỉ còn leo lét ánh sáng đằng xa, hai tỷ đệ Tả gia về kịp huyện Thạch Kính trước khi thành đóng cửa.

    Nhìn tòa thành từ xa cũng chẳng cao lớn vững trãi gì cho lắm, vài cái tháp canh vẫn còn chưa tu sửa hoàn thiện, hoặc là chẳng buồn tu sửa gì nữa, vẫn cứ nguyên dấu vết cháy xém sứt xẹo. Bao quanh có một con sông hộ thành, không biết khi kháng địch có ăn thua gì không, Tả Thiếu Dương ước chừng mình nhảy hai bước là qua, được cái trong xanh biêng biếc, cái cầu treo thì trông rất thiếu an toàn, móc bởi cái xích sắt to bằng cổ tay, rỉ sét hết cả chẳng biết trải nắng dầm mưa bao lâu rồi, cầu rộng đủ cho hai cái xe ngựa đi qua, gỗ thì rõ ràng là chắp vá.

    Cổng thành có mấy binh sĩ mặc khải giáp nặng trịch, tay cầm trường mâu, hông dắt loan đao, cảnh giác nhìn dòng người đi qua đi lại, cứ thấy ai nghi ngờ là kéo sang bên tra hỏi ngay, chiến tranh chưa qua bao lâu, tính cảnh giác vẫn rất cao.

    Lúc rời thành chẳng có tâm trạng nào nên chẳng chú ý, bây giờ quay về với tâm thái thoáng đạt cởi mở hơn, Tả Thiếu Dương hiếu kỳ ngó nghiêng xung quanh, còn chăm chú nhìn mấy binh sĩ, mặt mày phong sương, không cao lớn lừng lững oai phong lẫm liệt, có vẻ còi cọc như không đủ dinh dưỡng, nhưng trông người nào người nấy rất có tinh thần, ánh mắt đó nhìn là biết không nên trêu trọc vào họ. Những binh sĩ này chỉ lướt qua tỷ đệ họ một cái không hỏi han gì, cả hai thuận lợi vào thành.
     
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    311,953
    ĐẠI ĐƯỜNG TIỂU LANG TRUNG
    Tác giả: Mộc Dật
    Nguồn: Vip Văn Dan
    Dịch: lanhdiendiemla
    === oOo ===

    Chương 004: Chủ nhà đòi nợ.




    Cho dù Lý Thế Dân đã lên ngôi, đại cục thiên hạ cơ bản đã định, nhưng bây giờ mới chỉ là năm đầu, ân trạch của thời Trinh Quan chưa tưới lên người bách tính, chiến tranh chưa qua bao lâu, nhà cửa lụp xụp, mùa đông gió rét làm khung cảnh càng thêm tiêu điều, vết thương chiến tranh còn xa mới lành miệng. Bách tính ăn mặc đơn sơ, mùa đông khắc nghiệt mà nhiều người ăn mặc mỏng manh, độc có một cái áo, lạnh tới chân tay tím tái, run cầm cập.

    Hai bên đường đi ăn mày đứng lố nhố trông càng thảm thương, quần áo rách nát, nam có nữ có, ai cũng gầy khô như que củi, túm tụm với nhau vào một chỗ để sưởi ấm, tay run run cầm cái bát sứt mẻ, mắt trống rống thất thần nhìn dòng người qua lại, chẳng còn sức lực để lên tiếng xin xỏ nữa.

    Tả Thiếu Dương thực sự không muốn nhìn cảnh tượng này, Hồi Hương thì thản nhiên như không, vừa đi vừa tíu tít kể chuyện làng chuyện xóm với đệ đệ, rõ ràng là nàng đã quá quen rồi. Thi thoảng mới thấy được một người trông hồng hào béo tốt thong thả ngâm nga bài hát nào đó, nhưng ăn mặc cũng một màu xám xịt.

    Tuy thế không phải mọi thứ đều tệ, đường xá làm rất tốt, rộng rãi còn lát đá, trên đường cũng không có mấy rước rưởi, rất sạch sẽ, tất nhiên chỉ giới hạn ở mấy con đường chính thông tới cổng thành thôi, có điều cũng đáng quý rồi.

    Xuyên qua đường lớn ngõ nhỏ, chóng hết cả mặt, khi Tả Thiếu Dương cảm giác sắp không nhớ nổi đường nữa thì Hồi Hương đứng lại trước căn nhà gỗ cũ kỹ gọi: - Đệ đệ, tới nhà rồi, còn định đi đâu?

    Tả Thiếu Dương cười trừ, đây là một căn nhà hai tầng ba gian, chính giữa là đại sảnh, bốn cánh cửa gỗ mở rộng, hai bên treo câu đối khắc gỗ, mặc dù rất đơn giản, nhưng gỗ được bào rất phẳng, chữ bên trên cổ kính cứng cỏi, trông có nghề lắm. Cửa chính treo một tấm biển gỗ đào, ba chữ "Quý Chi Đường" này rõ ràng cũng cùng một người viết câu đối. Tấm biển cũ không biết thời nào, chỉ cần đứng xa một chút thôi là không đọc được bên trên viết cái gì, Tả Thiếu Dương nghĩ có lẽ cũng không ảnh hưởng mấy, cái thời này trong 100 người có nổi một người biết chữ là giỏi lắm rồi.

    Hai bên đại sảnh có dãy ghế dài, nhìn sâu vào bên trong nữa là cái bàn gỗ, trông không còn ra màu sơn, nhìn tiếp thì chịu, vì bây giờ là chập tối, lại chẳng có điện, tù mà tù mù không thấy rõ.

    Ngưỡng cửa lõm xuống hình cánh cung, bên trên toàn là vết chém, chắc là bình thường chặt cái gì đó tiện tay kê lên đây nên thành ra như vậy.

    Tả Thiếu Dương theo sau lưng Hồi Hương bước vào đại sảnh, thấy một lão giả ngồi sau cái bàn gỗ dài, người gầy khô, đội khăn chít đầu, da mặt nhăn nheo như táo tàu, để chòm râu dê, mặc trường bào đen, cái áo này quá rộng, bốn phía còn xòe ra, trông như kim tự tháp màu xám xịt, đỉnh mọc ra cái đầu nhỏ tang thương.

    Tả Thiếu Dương chưa thích ứng được với tình trạng ánh sáng tồi tệ này, nhìn không rõ tình hình, Hồi Hương lớn tiếng nói: - Cha! Mẹ! Bọn con về rồi.

    Lão giả gầy gò chính là Tả Quý, lang trung thích dùng quế, ông ta chỉ "ừm" một tiếng, trong bóng tối có phụ nhân nói vọng ra: - Hồi Hương, đi làm cơm đi.

    Đó là Lương thị, mẹ của tỷ đệ họ.

    Tiếp ngay đó trong bóng tối có giọng the thé xen vào: - Úi dà, còn có cơm mà ăn đấy, có cơm ăn sao không trả tiền thuê phòng đi ? Tả gia các người đừng đùa với ta nhé, ta đợi ở đây nửa ngày rồi, không trả tiền thuê nhà thì cũng đừng ăn cơm.

    Lương thị thở dài: - Tam Nương, đâu phải là chúng tôi không trả, nửa ngày rồi cô cũng thấy đấy, tổng cổng chỉ có hai người bệnh, tiền thuốc hơn mười đồng, đều đưa cô cả rồi, không còn đồng nào nữa. Cái thời buổi loạn lạc này, đến mạng còn chẳng để ý được, tiền đâu ra mà khám bệnh, nên mở hiệu thuốc có kiếm được gì đâu, kiếm cái ăn thôi đã là khó lắm rồi, cô cho hoãn ...

    - Kiếm được tiền hay không là chuyện của các người! Nói cho bà biết, sắp tới năm mới rồi, người xưa nói rồi đấy, năm mới không nợ nần. Làm gì có nợ qua năm, nợ năm nào thu năm đấy. Nếu nợ có vài trăm đồng thôi thì ta cũng không dồn ép các người, nhưng tiền thuê nhà các người nợ suốt từ năm trước tích góp lại, lại còn nhập thuốc, gả khuê nữ linh tinh vay tiền của ta, cộng cả lại đã là chín nghìn linh bảy mươi đồng rồi. Được, ta nhượng bộ một bước, coi như ta xui xẻo, trừ đi 70 đồng, không cần số lẻ nữa, 9000 thì phải trả không thiếu một xu.

    Năm đầu thời Đường, một lượng vàng bằng 10 lượng bạc trắng, bằng một xâu tiền, một xâu tiền là 1.000 đồng.

    Quý Chi Đường thiếu nợ tiền thuê nhà, tiền vay mượn tới 9.000 đồng, với hiệu thuốc ế ẩm này mà nói là con số kinh khủng.

    Lương thị tiếp tục nài nỉ, giọng có chút thút thít: - Tam Nương, nhà chúng tôi không có tiền thật mà, đừng nói 9.000 đồng mà 9 đồng cũng không có, nói ăn cơm chứ cơm đâu ra, trong nồi là bột mì đen trộng với rau dại, bột mì đen còn là nhà Hồi Hương cho nửa cân để ăn Tết, rau là Hồi Hương và đệ đệ nó lên núi hái thuốc mang về ... Thật .. Thật .. Không sống được nữa mà ...

    Lời chua xót của Lương thị làm Tả Thiếu Dương đứng đờ ra giữa đại sảnh không tiến thêm được bước nào.

    - Được được rồi, đừng than nghèo kể khổ với ta nữa, thời buổi này ai chả khó khăn? Bà khóc ta còn muốn khóc to hơn, nam nhân của ta chỉ để lại cái nhà này thôi, đạp chân một cái thế là đi, mấy mẹ con ta dựa vào thuê nhà mà ăn, không thu được tiền phòng thì uống gió tây bắc mà sống à? Tả gia, ta cầu xin các người đấy, trả tiền cho ta sống với.

    Dần dần mắt Tả Thiếu Dương cũng thích ứng được với bóng tối, nhìn thấy được rõ cảnh trong nhà, một thiếu phụ ngồi trên cái ghế tròn cao gần tường, tóc búi cao, chưa thấy rõ mặt nhưng tuổi không hơn tỷ tỷ y là bao, chân vắt chéo, một cái tay không ngừng ném đồ ăn từ trong cái ống đồng vào mồm, cái cằm nhọn lên xuống liên hồi, nuốt xuống cổ, đều đặn như máy, có điều không nhìn rõ được là ăn cái gì.

    Mẹ y Lương thị thì ngồi phía trước, hai tay cho vào ống tay áo, đứng phía trước thiếu phụ, người hơi khom xuống, trông rất tội nghiệp.

    Cha y thì từ đầu tới cuối vẫn ngồi sau cái bàn dài đó, không nói không rằng, mặt cúi xuống, chẳng biết là có tâm sự, hay là bản tinh thanh cao bị người ta tới nhà đòi nợ không còn mặt mũi thấy ai.

    Hồi Hương cứ việc mình mình làm, nàng đi cất gùi thuốc hai tỷ đệ hái được vào sương phòng bên cạnh, đi ra, qua đại sảnh, tới sương phòng khác, chẳng mấy chóc sương phòng đó sáng đèn, một ngọn đèn dầu leo lét từ phía sương phòng đó trôi ra như lửa ma chơi. Hồi Hương đi tới bàn dài, đặt đèn lên: - Cha, đệ đệ hôm nay leo núi trượt chân ngã, đầu bị chảy máu, cha xem cho đệ ấy.

    Tả Quý còn chưa nói gì thì Lương thị đã hét lên, cuống quýt chạy tới, vịn vai Tả Thiêu Dương, ngẩng đầu nhìn: - Trung Nhi, lại ngã nữa à? Bảo con mà, mới ôm dậy đợi thêm một hai ngày nữa đã, có đau không? Để mẹ xem nào.

    Nương ánh đèn tờ mờ, Tả Thiếu Dương nhìn khuôn mặt già nua nếp nhăn chằng chịt như mặt đất nắng hạn lâu ngày, đôi mắt mờ đục cố gắng mở thật lớn, chứa đầy vẻ kinh hoàng.

    Tả Thiếu Dương rất muốn gọi một tiếng mẹ, nhưng khó khăn hơn gọi "tỷ" nhiều lắm, tới giờ không quen, cố lắm mới hàm hồ nói được một câu: - Con không sao, rách chút da thôi.

    Tả Quý nhìn con một lượt, mặt vẫn lạnh, gọi: - Ngồi xuống, để cha xem bị thương ở đâu.

    Tả Thiếu Dương ngồi xuống cái ghế gỗ tròn bên bàn dài, cúi đầu xuống cho cha mình xem vết thương: - Chỉ có gáy bị cành cây hay gờ đá làm xước da chảy máu thôi ạ, không sau đâu. Bản thân y cũng không ngờ tình huống mười phần chết chín đó kết cục chỉ có rách chút da như vậy, người ngợm ê ẩm một chút, bẩn thỉu một chút, đến thâm tím cũng không, đúng là kỳ tích.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 0)

  1. Thonghuong2002