FULL  V.I.P  LS Q.Sự Dạ Thiên Tử - (Free Q7C19) - Nguyệt Quan

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Tham gia ngày:
    15/3/14
    Bài viết:
    71,311
    Được thích:
    355,106
    DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 11: Kết nghĩa vườn đào.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Diệp Tiểu Thiên rất chán nản. Mặc dù trời sinh hắn tính tình lạc quan, nhưng lần này đưa tin thất bại đã có đả kích rất lớn với hắn. Số tiền kia có ý nghĩa rất lớn với hắn và gia đình, cả đoạn đường gian khổ này hắn vẫn cố vượt qua đều là nhờ vào sự tưởng tượng tương lai tươi đẹp cải thiện cuộc sống gia đình bằng năm trăm lạng bạc trắng kia, hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn.

    - Ta nói rồi, ta cũng muốn áo gấm về làng lắm chứ, nếu cứ quay về xơ xác thế này, không chỉ khiến cho cha mẹ thất vọng, khiến cho đại ca khó xử, mà đám hồ bằng cẩu hữu trong lao kia còn không cười nhạo chết ta mới lạ...

    Diệp Tiểu Thiên bực bội ngẫm nghĩ, đau khổ dẫn đại mỹ nhân và tiểu la lỵ ra ngoài, tới chân đền thờ, Dương Nhạc Diêu nghiêng người nhìn sọt lê, bèn nhét một ngón tay vào miệng, có vẻ như bước đi không nổi.

    - Được rồi, cho ngươi.

    Hắn móc từ trong ngực ra một quả lê, uể oải đưa cho Dương Nhạc Diêu.

    - Tạ ơn thúc thúc tài khí bức nhân.

    Dương Nhạc Diêu vui vẻ nhận quả lê, rồi lại sợ hãi nhìn sang mẫu thân.

    - Ăn đi.

    Tiết Thủy Vũ thở dài, nhẹ nhàng vuốt tóc con gái. Diệp Tiểu Thiên lại lấy ra một quả lê nữa từ trong ngực, lười biếng đưa cho nàng:

    - À, còn cái này cho nàng.

    Dương Nhạc Diêu ngạc nhiên tròn mắt chăm chú nhìn vào ngực hắn, không biết làm sao có thể lấy ra được hết quả này đến quả khác, nếu mình cũng có bản lĩnh này thì thật là thích.

    Tiết Thủy Vũ muốn nói gì đó với Diệp Tiểu Thiên, nhưng không biết mở miệng thế nào. Gọi là cô gia thì hơi ngại, đành nhẹ nhàng lắc đầu:

    - Cám ơn, ta không ăn.

    Ba người cứ như vậy cùng nhau rời khỏi Tĩnh Châu. Diệp Tiểu Thiên bên trái, Tiết Thủy Vũ bên phải, chính giữa là tiểu la lỵ. Hai bàn tay bé con cầm một quả lê còn lớn hơn cái miệng đang mở lớn cố gặm, gặm tới nước đầy hai má.

    Trong một rừng cây nhỏ ngoài thành Tĩnh Châu, Diệp Tiểu Thiên bước đi một cách hùng dũng.

    Bọn họ hẳn là nên men theo quan đạo mà đi về hướng bắc, nhưng ra khỏi thành không lâu, Diệp Tiểu Thiên đã đưa mẹ con nàng tới con đường mòn trong rừng cây, khiến cho Tiết Thủy Vũ hơi bất an. Nàng co ro nhìn Diệp Tiểu Thiên không biết hắn muốn làm gì.

    Diệp Tiểu Thiên vốn muốn định mượn cớ đi tiểu để trốn biệt luôn, nhưng quay đầu lại, thấy Thủy Vũ yếu đuối và con bé nho nhỏ vui vẻ kia, nghĩ bụng nhìn hai mẹ con nàng bàng hoàng như vậy, không hiểu sao lại chẳng dám làm chuyện xấu.

    Nhưng thực sự hắn ốc còn chẳng mang nổi mình ốc, làm sao có thể lo cho người khác? Nghĩ một hồi lại muốn nói rõ với nàng sự khó xử của mình, để nàng tự đi tìm tương lai cho mình. Nhưng bây giờ đứng trong khu rừng này, nhìn ánh mắt động lòng người của Tiết Thủy Vũ, Diệp Tiểu Thiên chợt nhận ra hắn không chỉ không làm được việc không từ mà biệt mà đi, mà ngay cả lời chia tay cũng không có dũng khí.

    Nhìn vào đôi mắt khiến cho tim người ta ngừng đập, một suy nghĩ kỳ lạ nảy ra trong đầu hắn “Sao mình lại ngu xuẩn như vậy nhỉ? Mình cũng không nhất định phải thực hiện hôn ước với nha đầu kia, chẳng phải chỉ là làm bậy để thoát thân mà thôi sao? Tuy tiểu nha đầu này không làm con dâu được, nhưng mẹ nó thì... Đôi mắt gian tà rà mấy vòng quanh tư thái mỹ lệ kia, ý định bỏ lại hai mẹ con này mà một mình về kinh lúc đầu đã bị hắn ném tuốt ra ngoài chín tầng mây.

    Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, cả đời hắn sẽ làm ở trong lao, đắc chí khi mỗi ngày lại có thêm chút tiền nhỏ, tích cóp như loài kiến tới khi đủ tiền sẽ nhờ bà mai cưới về một nương tử có thể không nóng bỏng nhưng mông lớn sẽ mắn đẻ, eo nhỏ có thể làm việc của nữ nhân cả đời.

    Một nữ nhân dung mạo tuyệt lệ, bách mị thiên kiều như Tiết Thủy Vũ, từ lúc sinh ra đến tận khi chết đi hắn cũng chỉ có thể ngồi đấy mà nhìn, vĩnh viễn không có phúc khí được ở bên cạnh nàng, bây giờ lại có một cơ hội tốt, có thể cưới được mỹ nhân cả Hình bộ đều ao ước, mà cũng chẳng quan tâm đến chuyện vớ vẩn nàng đã là thiếp của người ta.

    - Khụ!

    Diệp Tiểu Thiên hắng giọng một cái, nói với nàng:

    - Thủy Vũ cô nương, thực không dám dấu, thực ra... thực ra không phải là ta đến đây đón dâu. Dương Lâm đại nhân cũng không hứa gả con gái cho ta. Chỉ là tình thế lúc ấy ép buộc, ta không thể không nói như vậy, nếu không, chỉ sợ hai chúng ta đã bị dìm lồng heo...

    Hai mắt Thủy Vũ lấp loáng trong suốt hơi nước, nàng khẽ cúi đầu, dịu dàng nói:

    - Ta biết, ngay từ đầu ta cũng rất kinh ngạc, sau này ngẫm lại cũng hiểu. Dao Dao còn nhỏ như vậy, sao lão gia có thể hứa gả nó được...

    Diệp Tiểu Thiên nhẹ nhàng thở ra:

    - Nàng đã hiểu, ta cũng không cần tốn nhiều nước miếng nữa. Thực ra, lá thư này Dương đại nhân để lại cho ta là muốn phân phó người nhà phân chia tài sản, để lại một khoản của hồi môn đầy đặn cho lệnh ái, chỉ tiếc bây giờ không còn lá thư nữa, thôi quên chuyện này đi.

    Thủy Vũ nhẹ nhàng lắc đầu:

    - Ta chẳng quan tâm tới tiền của Dương gia. Hiện giờ ta chỉ muốn nuôi dạy nữ nhi thành người cho tốt là đủ rồi, không còn mong cầu gì hơn.

    Nàng nghiêng đầu sang nhìn con gái, nhè nhẹ vuốt tóc con, ánh mắt đầy âu yếm.

    Diệp Tiểu Thiên lại hắng giọng một cái:

    - Thủy Vũ cô nương còn có người thân nào để nương tựa không?

    Nàng buồn bã lắc đầu. Diệp Tiểu Vũ như mở cờ trong bụng: “Vậy càng tốt, cô nhi quả phụ càng dễ ra tay!”

    Lập tức hắn đổi bộ mặt đầy chính khí:

    - Vậy Dương phu nhân cũng khó xử, nhà mẹ của nàng ở Tĩnh Châu không ở được rồi, mặc kệ hai người có tới kinh thành hay tới nơi khác, trước mắt vẫn phải rời khỏi Tĩnh Châu này mới quyết định được. Ta đã đưa hai mẹ con nàng đi, cũng không thể bỏ lại không quan tâm. Chỉ là ta và nàng ba người đồng hành, nếu không xưng hô hợp lý sẽ khiến cho người ta nghi ngờ vô căn cứ, khéo lại còn chọc phải cái gì đó không hay. Trên đường đi, chúng ta cứ xưng hô là phu thê, Dao Dao vẫn là con gái nàng, được không?



    Diệp Tiểu Thiên liều mạng giấu đầu nhưng lại lòi đuôi, nói cho rõ quang minh lẫm liệt. Thủy Vũ nghe vậy đỏ bừng hai má, ngượng ngùng cúi đầu, hàng mi cong vút khẽ chớp. Nửa ngày sau mới khẽ ngẩng đầu, he hé đôi môi đỏ mọng lí nhí hỏi:

    - Diệp đại ca, như vậy... như vậy sợ không ổn.

    Hắn cũng không muốn nói toạc ra, nếu cứ thế nói toạc ra mục đích của mình khéo dọa người ta chạy mất, nên hắn mới tìm biện pháp mềm mỏng hơn để tiếp cận vấn đề, không ngờ chỉ là xưng hô vợ chồng trên danh nghĩa để tiện đi dường mà Thủy Vũ cô nương cũng không đồng ý.

    Hắn nhíu mày hỏi:

    - Có gì không ổn?

    Nàng cắn cắn môi dưới, e dè đáp:

    - Nếu trên đường đi ta và đại ca xưng hô là phu thê, khi nghỉ trọ phải làm sao? Cũng không thể cùng ở trong một gian phòng, mà nếu chia phòng ra ngủ sẽ lại càng dễ bi phát hiện. Hay là... chúng ta cứ gọi là huynh muội, được chứ?

    “Hừ, tiểu mỹ nữ này cũng không ngốc! Ta vốn có ý này đấy, không ngờ lại bị nàng đoán được”.

    Hắn vẫn chưa chịu từ bỏ ý định:

    - Nếu cứ đồng hành với danh nghĩa huynh muội, muội muội lại mang theo một đứa bé, một nhà ba người như vậy cũng sẽ khiến cho người ta nghi ngờ chứ?

    Nàng liếc hắn thật nhanh, cụp mí mắt, nhỏ giọng hỏi:

    - Vậy... để Dao Dao cũng là muội muội của Diệp đại ca, xem có được không?

    - Huynh muội ba người... cái này cũng có lý...

    Diệp Tiểu Thiên đáp qua loa, khá nhụt chí, nhưng không thất vọng.

    Huynh muội thì huynh muội, “củi khô lửa bốc tốt cơm, là huynh là muội còn hơn hẹn hò” muốn bắt được con mồi thì phải giải trừ đi sự cảnh giác của con mồi.

    Hắn dễ dãi đồng ý:

    - Được, vậy từ nay về sau ba người chúng ta sẽ gọi nhau là huynh muội.

    Diệp Tiểu Thiên cúi xuống, treo một bộ mặt lừa trẻ con nói với tiểu la lỵ vẫn đang cố gắng gặm quả lê:

    - Dao Dao, từ hôm nay muội phải gọi mẹ là tỷ tỷ, gọi ta là ca ca, nhớ chưa? Gọi sai là không được ăn cơm đó.

    Dứt lời, hắn lại móc ra một quả lê từ trong ngực, cười híp mắt nhét vào tay nó. Đôi mắt đen láy long lanh nhìn Diệp Tiểu Thiên, lại nhìn lên Tiết Thủy Vũ không có ý phản đối, con bé he hé môi ngọt ngào gọi:

    - Ca ca, tỷ tỷ.

    Dứt lời, nó há to miệng rắc một miếng cắn một miếng lê trên tay Diệp Tiểu Thiên, thiếu chút nữa cắn mất đầu ngón tay của hắn.

    Có quả lê làm hối lộ, Diệp Tiểu Thiên kết thành huynh muội với hai mẹ con Tiết Thủy Vũ còn sảng khoái hơn cả Lưu Quan Trương kết nghĩa vườn đào. Ba huynh muội tranh thủ trời còn sớm muốn chóng ra khỏi rừng, tốt nhất là gặp được thương đội nào đó đi nhờ xe tới thành trấn nào đó phương bắc.

    Ba người vừa ra tới quan đạo, phía xa xa bảy tám con ngựa chạy tới như bay. Diệp Tiểu Thiên vừa ngẩng đầu nhìn bỗng nhiên đứng khựng lại, đám người kia đánh ngựa phi như bay cuốn lên một vùng bụi đất trên quan đạo đang vọt tới.

    Diệp Tiểu Thiên thấy rõ ràng dẫn đầu đám người kia là Dương Tam Sấu, mặt liền đổi sắc. Cả quãng đường xuôi nam, ngày nào cũng bôn ba ngoài đường nên cũng hiểu phần nào nhân tình thế thái. Nhìn đám người Dương Tam Sấu không mang theo chăn màn gối đệm, hành trang cũng không giống đi xa, không rõ bọn họ vội vàng đến đây là muốn làm gì?

    Đám người kia chạy rất nhanh, vèo một cái đã biến mất không thấy.

    Vượt qua đoạn đường dốc núi này, đột nhiên Diệp Tiểu Thiên xoay người nhìn chằm chằm Tiết Thủy Vũ:

    - Tại sao Dương phu nhân kia lại ghen ghét muội như vậy? Muội đã rời Dương phủ, vì sao bà ta vẫn không chịu bỏ qua?

    Tiết Thủy Vũ kinh ngạc nói:

    - Diệp đại ca, huynh nói xem, Dương đại tổng quản dẫn theo đoàn người kia là đi tìm muội sao?

    - Không sai. Bọn họ không mang theo chăn màn gối đệm, hành trang cũng không giống đi xa, lại đánh ngựa không thương tiếc như vậy nhìn giống người đang trên đường đi xa sao? Rõ ràng bọn họ đang truy đuổi ai đó, muội xem bọn họ chạy như điên về hướng bắc, không phải đuổi theo muội thì là ai?

    Tiết Thủy Vũ bắt đầu tái mặt đi, ngơ ngác hỏi:

    - Vì sao? Vì sao bà ấy không buông tha cho muội... muội và bà ta đâu có thâm cừu đại hận thì đâu.

    Thấy nàng không như một chủ mẫu đã từng được sủng ái mà nay bị khi nhục, chẳng lẽ Dương phu nhân kia quả thực là kẻ có thù tất báo?

    Vậy thì không may rồi, năm trăm lượng bạc ròng đã rơi mất rồi, vốn định thuận tay mượn con gái mà cưới mẹ về, nhưng chẳng lẽ còn sinh ra nhiều thị phi như vậy?

    Thầm mắng lão thiên gia một câu, hắn quả quyết nói:

    - Đi! Chúng ta lập tức đi, đi xuyên qua rừng!

    Tiết Thủy Vũ kinh ngạc hỏi:

    - Không phải Diệp đại ca phải ngược bắc về kinh thành sao? A, huynh định đi đường vòng sao?

    Diệp Tiểu Thiên gật gật đầu, trầm giọng nói:

    - Cho dù Dương gia là địa đầu xà cũng không thể hai tay che cả bầu trời, bọn họ tìm hướng bắc, chúng ta rẽ sang hướng tây mà đi, đi vòng một vòng rồi quay lại kinh thành, đố bọn họ tìm ra.

    Tiết Thủy Vũ ôn nhu cúi đầu nói:

    - Được, vậy tất cả để cho huynh làm chủ!

     
    rocklina, buinhi99, trangem and 8 others like this.
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Tham gia ngày:
    15/3/14
    Bài viết:
    71,311
    Được thích:
    355,106
    DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 12: Trên đường.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Đoạn đường này Tiểu Thiên xuôi nam, phần lớn là đi bộ, giày mòn lại thay tới mấy đôi, thực sự đã luyện được một đôi chân khỏe, đến nỗi hắn thấy việc mang theo một thiếu phụ yếu đuối và một đứa trẻ bốn tuổi cũng không ảnh hưởng gì nhiều tới tốc độ.

    Tuy nhiên, càng về sau hắn càng thực sự không kiên nhẫn nổi nữa, bèn cõng luôn Nhạc Diêu, nhưng còn có Tiết Thủy Vũ nên cũng không thể nhanh nổi. Tiết Thủy Vũ lại vin vào lý do nam nữ thụ thụ bất thân không chịu cho hắn cõng.

    Chẳng biết làm thế nào, hắn đành nhặt lấy một cành cây cho nàng làm gậy chống, nhưng cũng chỉ giảm bớt vất vả cho nàng khi lên núi, chứ tốc độ cũng không nhanh hơn bao nhiêu. Đến nỗi khi hai người ra tới quan đạo phía tây Tĩnh Châu thì trời đã gần tối.

    Diệp Tiểu Thiên lên tiếng:

    - Chúng ta tìm chỗ nào nghỉ một chút đi, nghỉ một đêm đã, sáng mai lại lên đường.

    Mặc dù thân thể Tiết Thủy Vũ yếu như một cọng cỏ, nhưng tính cách của nàng cũng lại cứng rắn như một cây cỏ, đi bộ tới mức hai chân chảy máu cũng không dám nói, chỉ sợ ảnh hưởng tới hành trình, vẫn luôn cắn răng chịu khổ. Nàng đã đau và mệt tới chịu không nổi từ lâu, nghe hắn nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

    Nơi này vẫn nằm trong phạm vi Tĩnh Châu, Diệp Tiểu Thiên không dám tá túc trong nhà thôn dân. Thời này quan hệ dân cư cũng không rộng, chỉ cần một nhà trong thôn có khách, không bao lâu sau cả thôn sẽ biết. Nếu Dương gia có phái người tới đây dò hỏi thì sẽ lộ tung tích. Vì vậy hắn không vào làng mà nhờ vào ánh mặt trời lờ mờ quan sát tứ phía, thấy bên cạnh cửa thôn có một cái miếu đổ nát, nhìn có vẻ tan hoang như không có ai hương khói. Hơn nữa cửa thôn cũng không có ai, hắn bèn nói:

    - Đi, chúng ta tới đó nghỉ ngơi một chút.

    Miếu thổ địa cũng không lớn, cánh cửa không biết đã bị ai phá đi làm củi từ bao giờ, bên trong, tượng gỗ của Thổ địa gia đã bị mưa gió mài mòn đi không còn nhìn ra hình dạng.

    Trước kia trong miếu này cũng có một ông từ, bây giờ chẳng biết đi đâu. Diệp Tiểu Thiên vào trong tìm kiếm một lượt, thấy một cái giường đất vẫn còn nguyên vẹn, lại có cả bếp lò, chỉ là nồi niêu bát đũa lại không có, chắc đã bị thôn dân lấy đi rồi.

    Diệp Tiểu Thiên nhẹ thở ra:

    - Đêm nay chúng ta nghỉ ở đây đi, hai người ngủ trên giường đất, còn ta sẽ ngủ trên bàn thờ một đêm.

    Hắn thử ấn đè lên bàn thờ, bàn thờ làm từ đất đá, đặt trước tượng thần nên rất rắn chắc, thừa đủ để chịu được sức nặng của một người.

    Nhạc Diêu được Diệp Tiểu Thiên cõng suốt cả quãng đường nên rất thân với hắn. Con bé không gặp bao nhiêu người lạ, nên rất thân thiết với hắn, mở miệng là ca ca ngọt lịm. Vừa được bế khỏi lưng hắn nó đã làm nũng:

    - Ca ca, người ta đói.

    Đâu chỉ mình nó đói, bây giờ ngực trước của Diệp Tiểu Thiên cũng dán vào da lưng rồi, đói muốn cháy ruột. Tiết Thủy Vũ không kêu đói, nhưng bụng nàng lại rất tức thời ọc lên mấy tiếng khiến cho tiểu nữ nhân thẹn đỏ mặt.

    - Hai người đợi trong miếu đi, tuyệt đối không được đi ra ngoài người ta khỏi nhìn thấy. Để ta vào thôn kiếm gì đó ăn.

    - Dạ.

    Hai nữ nhân một lớn một nhỏ cùng gật đầu, từ động tác đến sắc mặt đều giống hệt nhau.

    Mặt trời dần chìm xuống sau tòa núi lớn trong sự chờ đợi của mẹ con Tiết Thủy Vũ cho đến khi ánh sáng cuối cùng biến mất. Mặt trăng lại dần lén lút bò lên trong sự chờ đợi lo lắng của hai người.

    Nhạc Diêu đói vang bụng dựa vào lòng mẫu thân, ánh mắt trước đó tràn đầy mong chờ dần tối đi.

    Trời tối hẳn, con bé yếu ớt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng hỏi mẹ:

    - Có phải đại ca ca không cần chúng ta nữa không? Vì sao ca ca chưa quay lại?

    Tiết Thủy Vũ hé miệng nhưng không nói được lời nào, nàng chỉ nhẹ nhàng ôm lấy con gái, áp sát má mình lên má con nhìn ra cảnh đêm tối đen như mực bên ngoài miếu, trong ánh mắt ngoài sự bất lực và ưu thương lại thêm vài phần phiền muộn.

    - Ta về rồi, hai người đâu rồi?

    Một bóng người lảo đảo bước vào trong miếu nhỏ giọng gọi.

    - Là đại ca ca!

    Nhạc Diêu nhảy lên, hai mắt sáng rực, giống hệt một con chó nhỏ nhìn thấy bánh bao thịt lon ton chạy tới bóng đen kia. Tiết Thủy Vũ cũng vui mừng đứng dậy lao ra hai bước mới lại khựng lại, trái tim lo lắng vừa rồi đột nhiên nhẹ bẫng.

    Diệp Tiểu Thiên dùng chút củi rơm tìm quanh nhóm lửa, bếp nấu đã có sẵn, còn nồi phải dùng nửa cái nồi đã bị vỡ đặt nghiêng để dùng.

    Cũng may cái nồi khá lớn vẫn đun được một chút. Bên cạnh miếu là ruộng, cạnh ruộng là một cái ao nước trong vắt có thể dùng để nấu ăn, thêm một con ngỗng đã được làm lông được thả vào nồi.

    Để cho thịt chóng nhừ, hắn mở bao quần áo thấm ướt phủ lên trên nồi làm nắp vung. Một lát sau, mùi thịt thơm phức bay ra, ba người ngồi xổm xung quanh bếp. Tuy chỉ có Nhạc Diêu là nuốt nước bọt không thèm che giấu, nhưng hai mắt của Diệp Tiểu Thiên và Tiết Thủy Vũ cũng chưa từng rời khỏi cái nồi.

    Thi thoảng có tiếng ùng ục từ trong bụng Nhạc Diêu, Diệp Tiểu Thiên nhịn không được mà nói:

    - Diêu Diêu, nếu đói quá thì ăn chút khoai lang lót dạ đi.

    Trên đường về hắn còn đào được mấy củ khoai, rửa sạch nướng chín ăn rất ngọt, nhưng ba người thì không đủ.

    - Vâng!



    Nhạc Diêu thưa một tiếng, cố gắng nuốt nước miếng, hai mắt lom lom nhìn cái nồi:

    - Ca ca, thịt này có vẻ rất quen, đã lâu lắm rồi người ta không được ăn thịt.

    Nghe nó nói vậy, trái tim Diệp Tiểu Thiên hơi rung lên như một sợi dây đàn có gió lướt qua. Tiết Thủy Vũ xót xa vén tóc mai của con gái ra đằng sau tai, dịu dàng nói:

    - Thơm rồi, thịt sắp chín rồi.

    - Vâng.

    Con bé vừa tìm được hai củ khoai nghe vậy lại bỏ ra. Nhìn con bé đáng yêu, Diệp Tiểu Vũ và Tiết Thủy Vũ bất giác nhìn nhau cười, chỉ là, cái nhìn này, hắn không giấu nổi vài phần si mê.

    Chạm phải ánh mắt nóng rực không chút che giấu của hắn, nàng vội vàng cúi đầu, ánh lửa hắt lên khuôn mặt nàng vốn hơi tái nhợt lại hồng rực lên, tăng thêm vài phần kiều mỵ. Thời gian dần trôi, khuôn mặt bị hắn nhìn soi mói kia lại càng ửng hơn, đẹp đến tha thiết, phảng phất vài phần giống tiểu hồ tiên trong truyền thuyết.

    Đêm, yên tĩnh dị thường, xung quanh đen sẫm một màu, chỉ có ánh lửa nhảy nhót trước mắt bọn họ, bên dưới đống lửa thi thoảng có tiếng củi khô nổ tí tách nổi bật giữa khung cảnh yên tĩnh.

    Ánh mắt sáng quắc của Diệp Tiểu Thiên cực kỳ xâm lược mà thưởng thức không chút che giấu khiến cho nàng hơi bực mình. Nàng vụt đứng dậy, lấy cớ sửa soạn giường chiếu mà vào phòng trong.

    Hắn cố gắng rút ánh mắt khỏi vòng eo nhỏ xíu của nàng, thấy Nhạc Diêu đang tò mò nhìn mình, hai con mắt trong vắt đen láy.

    Mặc dù hắn biết con bé còn quá nhỏ, sẽ không thể nhìn ra được sự trắng trợn khi mình nhìn chằm chằm vào mẹ nó, nhưng vẫn không nhịn được mà đỏ bừng mặt. ??? Da mặt dày khác với không biết xấu hổ.

    - Khụ! Ta vừa mới nghĩ ra một bài thơ, Tiểu Vũ, muội có làm thơ được không?

    Diệp Tiểu Thiên ngượng ngùng mở lời.

    Nhạc Diêu ôm váy nghiêng đầu nghĩ một chút, lắc đầu:

    - Không có, mẫu thân nói chờ muội lớn hơn chút nữa mới dạy muội làm thơ. Có điều muội biết nhiều chuyện lắm đó, rất nhiều rất nhiều, đều là mẫu thân kể cho muội đấy, ca ca có muốn nghe không?

    Hắn xoa đầu nó cười:

    - Được, sau này ca sẽ nghe muội kể chuyện. Vậy muội có muốn nghe ca làm thơ không?

    Tiết Thủy Vũ khom người sắp xếp quần áo như không nghe bọn họ nói gì, nhưng rõ ràng động tác của nàng chậm lại, khuôn mặt cũng hơi nghiêng sang.

    Diệp Tiểu Thiên hắng giọng một cái:

    - Ngỗng ngỗng ngỗng, múa đao cắt một cái, nhổ lông đổ thêm nước, châm lửa đặt thêm nồi!

    Phì một tiếng, Tiết Thủy Vũ không nhịn được mà cười ra tiếng, sau đó lại vội vàng nín lại, nhưng nhờ ánh lửa vẫn có thể nhìn thấy hai đầu vai nàng run run, chắc khuôn mặt đang đỏ lên rồi.

    Nhạc Diêu cười rộ lên khanh khách, vỗ tay:

    - Bài thơ này muội đã từng nghe mẫu thân đọc, nhưng không giống ca ca đọc đâu, có điều thơ của ca ca vẫn dễ nghe hơn. Hì hì.

    Tiết Thủy Vũ nín cười tiến lại gần, nói với Nhạc Diêu:

    - Ca ca trêu con đấy, đây cùng lắm chỉ xem như một bài vè thôi. Được rồi, cười không được lộ răng, mẹ nói với con thế nào rồi? Nữ hài tử cười không được lộ răng.

    Nhạc Diêu đang cười vui vội vàng ngậm miệng lại, Diệp Tiểu Thiên thấy vậy bênh:

    - Nó còn nhỏ, không cần nghiêm khắc như vậy đâu.

    Tiết Thủy Vũ nghiêm túc nói:

    - Phép tắc nên được dưỡng từ nhỏ, nếu không lớn lên sẽ không có phép tắc.

    Diệp Tiểu Thiên không đồng ý, thầm nghĩ bụng “Đúng là nhân gia đại hộ, ngay cả tiểu thiếp cũng phải chú ý nhiều như vậy”.

    Cuối cùng nồi thịt ngỗng đã chín, chính xác thì chỉ chín được tám phần, nhưng ba người đã đói lắm rồi, không đợi được tới lúc thịt chín rục hẳn. Ba người ra rửa tay dưới ao, nhiều lần đổi tay miếng thịt ngỗng nóng bỏng, miệng không ngừng một khắc.

    Tuy Tiết Thủy Vũ ăn bằng tay nhưng vẫn giữ ý, còn Tiểu Thiên và Nhạc Diêu mới bốn tuổi ăn như hổ đói, hoàn toàn không giữ chút hình tượng nào. Con ngỗng này quả thực cũng không nhỏ, ba người đang rất đói cũng không ăn hết được nửa con.

    Ăn xong bữa cơm, Diệp Tiểu Thiên thích ý ợ một cái, dặn:

    - Thịt còn thừa sáng mai hâm lại để ăn trên đường đi.

    Tiết Thủy Vũ nhìn con gái ăn no đến nỗi cái bụng nhỏ căng tròn, lo lắng hỏi:

    - Ăn nhiều thịt như thế cần phải uống một ít nước trà cho tiêu mỡ. Cô nàng này ăn bao nhiêu thịt cũng không đủ, nhưng đừng có ăn tới lúc hỏng bụng đấy.

    Diệp Tiểu Thiên đang xỉa răng bằng cành cây nói xen vào:

    - Không cần lo, cũng không phải ngày nào cũng thịt cá ê hề, thi thoảng có phá lệ một hôm cũng không sao.

    - Vâng.

    Hai người một hỏi một đáp lại khá giống một đôi vợ chồng đang bàn về đứa con, nhưng cả hai đều không biết.

    Nhạc Diêu vỗ tay cười:

    - Vẫn là ca ca tốt nhất.

    Thanks

     
    rocklina, buinhi99, trangem and 7 others like this.
Tags:
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 2, Guests: 0)

  1. huandinh5678,
  2. phanduy