FULL  V.I.P  LS Q.Sự Dạ Thiên Tử - (Free Q7C19) - Nguyệt Quan

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Tham gia ngày:
    15/3/14
    Bài viết:
    71,311
    Được thích:
    355,106
    DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 9: Lời nói dối chân thật.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    - Có người nói, lính canh ngục và phạm nhân như sói và dê. Giữa bọn họ mãi mãi không có khả năng nảy sinh tình bạn. Nói sai rồi. Là người thì phải có tình cảm, lính canh ngục cũng vậy thôi. Lính canh ngục cũng là người, cũng có thất tình lục dục, cũng có hảo bằng hữu của mình.

    Diệp Tiểu Thiên như thấy mình đang quay lại đại lao Hình bộ, hùng hồn tẩy não cho phạm quan, bảo vệ những ngục tốt chính danh:

    - Ba năm trước đây, Dương đại nhân bị tống ngục. Tiểu Thiên ta cũng thành lính canh ngục ba năm trước. Từ đó đến nay, Dương đại nhân thường xuyên dạy ta xem quẻ, dạy ta đạo lý làm người.

    - Cung của ngôi nhà này rất rõ ràng. Nếu là đường âm dương xương khô thì gia tài của cha mẹ bằng không. Đây là một vài điều mà Dương đại nhân đã dạy ta tư thuật "Ma y tướng". Tạm thời bỏ qua chuyện này. Nói tóm lại, Dương đại nhân thật sự thích ta, ngài nói tướng mạo của ta không tầm thường, được hưởng phú quý cả đời.

    Diệp Tiểu Thiên nói:

    - Ngày ấy, triều đình có chỉ, Dương đại nhân sẽ bị xử trảm vào ngày tiếp theo. Ta vì Dương đại nhân chuẩn bị mấy chén rượu, đã định đối ẩm với nhau đến sáng. Bên ngoài trời mưa không dứt. Ta đốt một ngọn nến, dưới ánh nến, Dương đại nhân rơi lệ không thôi.

    Hồ huyện lệnh, Dương phu nhân, Tam Sấu Đại tổng quản cùng khách nhân đến phúng viếng, nghe Diệp Tiểu Thiến nói như liên hồi, câu được câu mất. Diệp Tiểu Thiên như một diễn viên chuyên nghiệp, nhập vai đến độ xuất thần.

    Diệp Tiểu Thiên đau khổ bi ai tiếp tục huyên thuyên:

    - Dương đại nhân nói: Tiểu Thiên a, lão phu bị bỏ tù 3 năm, bằng hữu cũ không thấy một ai, thân nhân cũng biệt tăm biệt tích, chỉ có ngươi, coi như là bạn vong niên của lão phu rồi. Lúc lão phu sắp lâm chung còn có tảng đá đè nặng trong lòng. Đó chính là con gái ta, lão phu gửi gắm nó cho ngươi được chứ?

    Nghe mấy câu bỏ tù ba năm bằng hữu lẫn thân nhân đều không thấy, gò má của Dương phu nhân nóng lên, bà ta xấu hổ cúi thấp đầu.

    Nhưng vừa cúi xuống lại nghe thấy câu cuối, bà ta ngẩng phắt đầu dậy.

    Bởi vì động tác quá nhanh, đến mức xương sau gáy cũng kêu răng rắc như sắp gãy.

    Trong nhà nhất thời im lặng như tờ.

    - Cong cong cong.

    Một hồi âm thanh vang lên đột ngột. Đó là tiếng mõ các nhà sư vẫn dùng để tụng kinh bất giác bị rơi xuống đất, để lại những thanh âm vang dội khắp gian nhà. Một đại hòa thượng đang chăm chú tụng kinh bất giác ngẩng đầu lên nhìn xung quanh. Nữ tử xinh đẹp kia vốn đang khóc như mưa, lúc này, mở lớn đôi mắt đẫm lệ kinh ngạc nhìn Diệp Tiểu Thiên không chớp mắt.

    Diệp Tiểu Thiên sâu kín thở dài, ngẩng đầu lên nói tiếp;:

    - Tiểu Thiên ta xuất thân ti tiện, gia cảnh bần hàn đương nhiên không xứng với con gái Dương gia. Nhưng Dương đại nhân nói, trải qua tai nạn này, ông ấy đã nhận ra rằng, đại phú cũng không bằng bình an.

    Diệp Tiểu Thiên càng nói càng cảm động, lúc cúi đầu, sâu trong hai mắt như có ngấn lệ. Hắn bị chính lời nói dối của mình làm cho cảm động.

    Phu phụ Dương Lâm xưa nay bất hòa, hơn nữa, rõ ràng thê tử của lão rất ghét ái nữ của lão. Lão biết rõ, chỉ cần mình vừa chết, phu nhân sẽ ngược đãi con gái. Mà Dương Lâm thì lại rất ưng ý Tiểu Thiên.

    Diệp Tiểu Thiên có ân với Dương Lâm. Dương Lâm si mê tướng thuật nên càng tin tưởng Tiểu Thiên sẽ được cả đời phú quý. Như vậy, khi lâm chung, xét tình hình trong nhà, đưa ra quyết định cổ quái cũng hợp tình hợp lý.

    Diệp Tiểu Thiên nhìn Hồ huyện lệnh, trầm giọng nói:

    - Dương đại nhân, à không, nhạc phụ đại nhân còn viết trong thư, muốn Tiểu Thiên đưa nương tử và nhạc mẫu cùng nhau hồi kinh, dành cả cuộc đời này trung thành phụng dưỡng. Khi nhạc phụ đại nhân sắp lâm chung, lo nhất là gia môn không hòa hợp, để người đời chê cười a.

    Câu này của Diệp Tiểu Thiên cũng không phải là thực lòng muốn dẫn thân mẫu của tiểu nương tử đi theo. Hắn sợ tiểu nương tử lo lắng cho mẫu thân, có khi khóc lóc cả ngày không ngớt, nói không chừng còn oán hận hắn. Chi bằng đem cả hai mẹ con nàng cùng đi, trong nhà thêm một miệng ăn cũng không đáng kể.

    Hồ huyện lệnh cúi đầu đọc di thư, lại ngẩng đầu lên nhìn Diệp Tiểu Thiên, không nói ra lời, chỉ có chòm râu phía dưới hàm là rét run.

    Diệp Tiểu Thiên thầm nghĩ: Lão gia hỏa, ta nhượng bộ rồi, hãy để ta đi. Ngay cả năm trăm lượng bạc ròng ta cũng không cần, còn giúp nhổ cái đinh trong mắt các người ra. Ngươi cũng không nên khinh người quá đáng, giết người cũng không cúi đầu nhìn một lần. Ta khuyên ngươi nên có lòng khoan dung một chút, đó mới là nhất phẩm quận chúa.

    Hồ tri huyện nghĩ đến nội dung trong lá thư, nghĩ đến lời Diệp Tiểu Thiên đã nói, nhìn vẻ mặt thản nhiên của hắn, cảm thấy câu chuyện này vô cùng hoang đường, lòng có chút hỗn loạn. Tiểu tử này làm sao có thể nói dối mà mặt tỉnh bơ, lại còn đầy vẻ chân tình như vậy?

    Phủ nhận lời hắn nói, tiện tay xé luôn bức thư này? Không ổn. Sẽ khó tránh khỏi việc bị người ngoài nghi kỵ. Đối với những người đã tin tưởng Tiểu Thiên, mình làm vậy cực kỳ bất lợi.



    Nếu như dính đến việc phân chia tài sản, vậy thì bất cứ giá nào cũng phải hủy thư giết người. Nhưng hiện tại Tiểu Thiên không cần bất cứ thứ gì, còn thay lão thuận tay nhổ cái đinh trong mắt, có lý do gì không đáp ứng chuyện này?

    Ánh mắt Hồ tri huyện lóe lên một cái, bỗng nhiên bật cười ha hả.

    Y gấp thư lại, nhét vào ống tay áo, thong thả nói:

    - Tuy lão phu thấy chuyện này có chút hoang đường nhưng trong thư quả nhiên viết như vậy. Căn cứ tính tình em rể thời gian gần đây, khó trách hắn đưa ra quyết định này. Là lời lâm chung của em rể, lão phu sao có thể làm trái? Tam Sấu, ngươi đi mời tiểu thư đến đây.

    Khóe miệng Diệp Tiểu Thiên vừa nở nụ cười tươi lập tức tắt lịm như sương đông kết trên cánh hoa: Tiểu thư? Không phải tiểu thư đang ở ngay trước mắt đây sao? Còn đi đâu để mời tiểu thư nữa?

    Diệp Tiểu Thiên vội quay đầu nhìn cô gái xinh đẹp đang bị trói gô kia.

    Nàng cũng đang hoảng sợ nhìn hắn bằng đôi mắt to tròn rất đẹp.

    Dung nhan nàng quá mức duyên dáng đáng yêu nên mặc dù đang khiếp sợ nhìn vẫn vô cùng phong nhã.

    Diệp Tiểu Thiên hoang mang tự hỏi: Chuyện này... rốt cuộc... là như thế nào?

    Dương phu nhân nghe thấy di mệnh ly kỳ như vậy lập tức giận dữ nói:

    - Ca ca, việc này không ổn. Lão ấy già rồi nên hồ đồ, ai lại viết cái di ngôn như thế chứ. Muội tử không đồng ý...

    Hồ huyện lệnh sa sầm nét mặt, quát:

    - Ta không chỉ là đại ca của ngươi, mà còn là huyện lệnh Tĩnh Châu. Hiện tại, ta không dùng thân phận ca ca để can thiệp vào việc nhà của ngươi mà là dùng thân phận huyện lệnh để xử án. Ngươi không nên nhiều lời.

    Hồ huyện lệnh có chút mất hứng. Xử lý như vậy không tốt sao? Cô em gái này đúng là không biết trời cao đất rộng gì cả. Di chúc còn nói rõ, chia 50 mẫu ruộng nước tốt nhất cùng với cửa hàng tốt nhất ở thành nam cho ái nữ. Hừ, tên Dương Lâm đã bị tống ngục ba năm nay còn tưởng mỗi lời của mình là nhất ngôn cửu đỉnh trong căn nhà này hay sao?

    Bây giờ Diệp Tiểu Thiên đã cho lão cái thang, sao không thừa cơ đi xuống. Chẳng lẽ muốn tên Diệp tiểu tử này chó cùng đứt dậu, nói rõ chân tướng của di chúc trước mặt mọi người hay sao?

    Dương phu nhân rất hiếm khi thấy huynh trưởng nặng lời với mình như thế, tuy rằng không cam tâm tình nguyện nhưng cũng phải giật mình không dám nói nữa.

    Một bé con ba bốn tuổi lẫm chẫm đi vào sân. Đó là một cô bé có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đáng yêu như quả táo đỏ. Bàn tay nhỏ bé bị một lão mụ nắm chặt. Cô bé nhút nhát rụt rè bước vô phòng.

    Trên trán tiểu nha đầu cột một vành khăn tang màu trắng, eo cũng thắt một sợi dây màu trắng, xem ra là đang giữ đạo hiếu. Cô khiếp sợ nhìn một sân viện đầy người, chợt thấy nữ tử duyên dáng đang bị trói gô ở kia, thì òa lên khóc nức nở.

    Cô giãy dụa thoát khỏi bàn tay của lão mụ kia, chạy lẫm chẫm với bên nữ tử kia, ôm lấy đùi nàng mà gào khóc:

    - Mẹ, mẹ, các người... mau thả mẹ ta ra.

    Tiểu nha đầu cực kỳ sợ hãi. Kể từ khi cô và mẫu thân bị đuổi ra khỏi Dương phủ, hai mẹ con bơ vơ sống ở bên trong tiểu viện hoang vu, cứ ngỡ sẽ không bao giờ phải chia lìa mẫu thân. Ai ngờ, hôm qua Dương phủ lại đột nhiên cử hai lão mụ tới, bắt cô trở về Dương phủ.

    Họ nói cha của cô chết rồi, nên cột dây lưng màu trắng cho cô để cô để tang, còn nói mẹ ruột của cô là phận tỳ thiếp nên không được phép để tang. Cô ở bên trong một tòa nhà lớn của Dương gia, cực kỳ sợ hãi, đến lúc này mới gặp được mẹ ruột của mình.

    - Hu hu !!!

    Thủy Vũ nhìn thấy con gái, nước mắt càng tuôn rơi như mưa. Hai tay nàng bị trói gô đằng sau đành phải ngồi xổm xuống dùng má cọ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nữ nhi. Con gái nàng rơi lệ, nàng cũng rơi lệ, nước mắt hai người hòa lẫn vào nhau. Rất nhiều ngườn đến phúng viếng không cầm lòng được đành phải quay đầu sang nơi khác.

    Ánh mắt Diệp Tiểu Thiên mở to như mắt bò: Dương gia đại tiểu thư?

    Dương gia đại tiểu thư. Là đứa bé con kia ư? Dương Lâm là lão già gần đất xa trời, ai ngờ con của lão lại còn đang hôi sữa.

    Khóe miệng Diệp Tiểu Thiên co quắp vài cái, tận trong đáy lòng bi phẫn gào thét: Ta làm sao ngờ tới nữ nhi bảo bối của một lão già lại chỉ mới ba bốn tuổi như vậy chứ? Nếu như vậy, khi lão bị tống giam thì tiểu nha đầu kia chỉ mới 1 tuổi. hông minh lanh lợi cái rắm. Xinh xắn đáng yêu cái rắm.

    Kỳ thật ở khắp nam bắc, nữ nhi 13, 14 tuổi thành thân là chuyện bình thường. Ở đâu cũng có. Ở phương nam lại càng phổ biến. Mà nạp thiếu nữ tuổi cập kê làm thiếp thông thường là cách để đám sĩ phu mưu cầu danh lợi. Diệp Tiểu Thiên cũng không phải không biết chuyện này.

    Chỉ là... lão gia hỏa Dương Lâm kia đã quá già nua rồi, hơn nữa, ở trong tù đã ba năm, cho nên Diệp Tiểu Thiên mới tính toán rằng ít nhất lão cũng phải nạp thiếp cách đây 10 năm. Nhìn dung mạo non nớt của Thủy Vũ, hắn cho rằng đó chính là nữ nhi của Dương Lâm.

    Thấy tình cảnh này, Diệp Tiểu Thiên khóc không thành tiếng: Ôi trời ơi, sao ông trời lại khéo trêu ngươi con người ta thế này?

    Nếu như hắn sớm biết Thủy Vũ cô nương ngây thơ non nớt như thiếu nữ chưa gả chồng kia chính là thiếp thân của Dương đại nhân, thì nhất định sẽ dùng thứ ngôn ngữ vừa học được trong lần đầu tha hương này mà nói rằng vì báo ân, nên Dương Lâm muốn hắn dẫn theo tiểu thiếp của mình đi.

    Sĩ phu trong lúc giao du với nhau tặng thiếp thị là chuyện rất thông thường.

    Hơn nữa, còn được xem là kẻ phong nhã. Loại phong nhã này rất có cơ sở. Nếu như hắn nói Dương lâm lo lắng sau khi lão chết ái thiếp sẽ phải chịu khổ một đời, mà báo đáp ơn tri ngộ thì còn gì hơn là dùng ái thiếp làm quà tặng. Như thế, so với việc nạp một tiểu nha đầu 3, 4 tuổi thì hợp lý hơn thế nhiều.

    Diệp Tiểu Thiên nhìn đứa con nít đang ôm đùi mẫu thân khóc đến nỗi nước mắt trộn nước mũi thì cũng suýt bật khóc. Chỉ nghĩ đến việc nuôi con ranh con kia ít nhất 10 năm nữa, hắn nhất thời tá hỏa tam tinh không biết phải làm gì nói gì vào lúc này...

     
    rocklina, buinhi99, trangem and 9 others like this.
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Tham gia ngày:
    15/3/14
    Bài viết:
    71,311
    Được thích:
    355,106
    DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 10: Con rể cả.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Hồ Tri huyện rốt cuộc là nhân vật đã rèn luyện trên quan trường, người bên ngoài vẫn sững sờ xuất thần, lão đã hoàn toàn tỉnh táo đưa ra quyết định trong lòng.

    Muội tử đã sớm không thể tương dung với Thủy Vũ, nhưng dù sao Dương gia cũng là đại tộc Tĩnh Châu, thật sự bán ái thiếp của gia chủ cho một tên đồ tể, khó tránh khỏi sẽ bị người khác chỉ trích, hiện giờ thanh danh Dương gia đã không quá tốt, làm như vậy không thỏa đáng.

    Lại nói cho dù bán tiện tỳ này đi, con của nàng ta vẫn là cốt nhục của Dương Lâm, còn không phải vẫn ở lại quý phủ? Hiện giờ như vậy là tốt nhất, xong hết mọi chuyện.

    Nghĩ tới đây, Hồ Tri huyện tiến lên hai bước, cao giọng nói:

    - Các vị, vợ chồng trên đời, nào có ai chưa từng hiềm khích. Xá muội và em rể hơi bất hòa, chẳng qua chỉ là một vài việc nhỏ không quan trọng. Em rể đã mất, xá mội làm chính thê Dương gia, đường đường vợ cả, sao có thể làm khó một thiếp thất chứ, lại không nghĩ tới em rể hiểu lầm xá muội sâu như thế. (*truyện này tác giả dùng thổ ngữ, phương ngữ khá nhiều, dg quyết định giữ nguyên không sửa thành tiếng phổ thông.) Chỉ là lời hứa của đại trượng phu đáng giá ngàn vàng, huống chi em rể làm chồng, làm cha, có quyền an bài việc này, đương nhiên tuân theo di chúc của hắn. Trong thư em rể nói, vì báo ân, muốn gả con gái làm vợ Diệp Tiểu Thiên. Tuy nhiên, vì con gái tuổi nhỏ, cần mẫu thân của nàng đi theo, vậy bổn huyện phán định: Dương Nhạc Diêu, gả cho Diệp Tiểu Thiên, mẹ nàng Tiết Thủy Vũ, hộ tống vào kinh!

    Hồ Tri huyện dứt lời, trầm giọng nói:

    - Tam Sấu, cởi trói cho họ.

    Dương Tam Sấu nghe vậy, vội vàng tiến lên cởi trói cho Tiết Thủy Vũ và Diệp Tiểu Thiên. Dương phu nhân nhướng mày, nhịn không được bước tới gần, nhỏ giọng nói:

    - Ca ca...

    Hồ Tri huyện nhìn bà ta bằng ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù Dương phu nhân rất bất mãn với quyết định của ca ca, nhưng trong tình huống này cũng không tiện nói thêm, đành oán giận im lặng.

    Hồ Tri huyện quay mặt đi, tủm tỉm cười nói với Diệp Tiểu Thiên:

    - Tiểu Thiên à, nơi này cách kinh thành núi cao đường xa, đi lại không tiện, Dương gia ta rất khó chăm sóc em rể của ta. Em rể của ta lúc ở kinh thành được ngươi chăm sóc, chính là ân tình lớn lao, chẳng qua hiện giờ đã thành người một nhà, lời cảm ơn này ta không nói nữa.

    Diệp Tiểu Thiên duỗi duỗi tay một chút, chắp tay nói theo lễ:

    - Huyện tôn đại nhân nói đúng lắm.

    Hồ Tri huyện cười ha ha, lại nói:

    - Ngươi ngàn dặm xa xôi tới đây, chắc hẳn thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, cứ ở lại Dương phủ mấy ngày, chờ ngươi nghỉ ngơi một thời gian, bổn quan sẽ sai người đưa các ngươi lên đường.

    Diệp Tiểu Thiên nghe thấy hai chữ lên đường, trong lòng nhảy dựng.

    Hắn hận không thể lập tức thoát thân, nào dám ở lại đây, ai biết Dương gia có sinh ác ý, thật sự muốn giết một người khác xứ như hắn, chôn vùi nơi vắng vẻ hay không? Hắn có oan cũng không có chỗ nói.

    Diệp Tiểu Thiên lập tức đáp:

    - Đa tạ ý tốt của Huyện tôn đại nhân, chỉ là tiểu tử còn có cao đường cần phụng dưỡng, có nỗi nhớ nhà, mong rằng Huyện tôn đại nhân ân chuẩn. Tiểu Thiên hy vọng có thể lập tức mang theo... mang theo thê tử quay về.

    Lúc nói đến thê tử, Diệp Tiểu Thiên mắt nhìn mẹ vợ hai mắt rưng rưng, xinh đẹp động lòng người kia, cảm giác rất là khó diễn tả.

    Hồ Tri huyện vuốt cằm nói:

    - Cũng được! Tuy nhiên việc đặt mua đồ cưới lại hơi gấp gáp.

    Diệp Tiểu Thiên thấy lão miệng nam mô bụng một bồ dao găm, trong lòng hơi sợ hãi, vội nói:

    - Tiểu tử đã lấy quý nữ làm vợ, theo lý nên mua sính lễ mới đúng, chẳng qua núi cao đường xa, gia cảnh lại bần hàn, đến nỗi hai tay trống trơn, sao tiện nhận lại đồ cưới. Đồ cưới của Dương phu hãy bổ sung làm sính lễ của tiểu tử đi.

    Hồ Tri huyện liếc nhìn hắn, cũng thấy tiểu tử này rất biết nói chuyện, lão hơi nheo mắt lại, cất giọng nói:

    - Đã như vậy, Tam Sấu, đưa cả nhà họ rời khỏi Tam Khẩu...

    ***

    Chờ ba người Diệp Tiểu Thiên vừa đi, Dương phu nhân liền tìm lý do, dẫn đại ca Hồ Tri huyện tới Tiểu Hoa Thính bên cạnh. Vào phòng khách, Dương phu nhân vô cùng lo lắng nói:

    - Ca, sao huynh lại hồ đồ như thế, tùy tiện buông tha tiểu tiện nhân kia?

    Hồ Quát trầm mặt xuống, không vui nói:

    - Được rồi! Không nên ồn ào! Muội không nghĩ lại đi? Chồng muội Dương Lâm đã qua đời, cần gì phải ghen nữa. Muội là vợ cả, phải có phong thái chủ mẫu một nhà, chẳng lẽ cần phải làm loạn lưỡng bại câu thương muội mới cam tâm?

    Hồ Tri huyện nói xong, lấy thư giấu trong tay áo ra, nhìn trước một lượt, lạnh nhạt nói:

    - Muội xem.

    Dương phu nhân kinh ngạc nhận thư, đọc kỹ, còn chưa xem thư xong, Dương phu nhân liền giận không kềm được muốn xé nát thư, căm hận nói:

    - Lão già này, sắp chết cũng không quên an bài cho con gái lão. Ừ? Nhưng phong thư này hoàn toàn không hợp với lời tên họ Diệp kia nói.

    Hồ Tri huyện nói:

    - Đây là chỗ khôn khéo của tiểu tử kia, chắc hắn cũng biết không có khả năng đạt được chút gì từ Dương gia. Kết quả hiện giờ không tốt sao? Chẳng lẽ chúng ta còn có thể phủ nhận lời hắn nói, nói phong thư cho mọi người? Người hiểu được chia xẻ lợi ích, mới có thể nhận được lợi ích, nếu tiểu tử này lăn lộn quan trường, nhất định có thể trở nên nổi bật đấy, ha ha.

    Dương phu nhân vội la lên:

    - Chúng ta sao có thể chấp nhận chứ? Muội bán tiểu tiện nhân kia cho Mộc đồ tể, khống chế Nhạc Diêu trong tay, mới là sách lược vẹn toàn, hiện giờ khiến cho cá trong chậu chim trong lồng này bay mất, một khi có gió thổi cỏ lay gì...

    Nói tới đây, bà ta bỗng nhiên ý thức được mình lỡ mồm, đột nhiên ngừng lại, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.



    Hồ Tri huyện nhướng mày, cảnh giác nhìn bà ta một cái, trầm giọng nói:

    - Cái gì gọi là sách lược vẹn toàn? Gió thổi cỏ lay cái gì? Muội hẳn là có chuyện gạt ta?

    Dương phu nhân lúng túng nửa ngày, không thể nói gì. Hồ Tri huyện giận dữ quát:

    - Rốt cuộc là chuyện gì, ngay cả thân ca ca cũng phải gạt?

    Dương phu nhân cúi thấp đầu, lúng túng nói:

    - Muội tử... Muội tử thực sự có một chuyện liên quan tới tiểu tiện nhân Thủy Vũ kia, lúc trước cũng không phải cố giấu diếm huynh trưởng, chẳng qua cảm thấy việc này không tiện nhiều miệng, khi đó vốn không ngờ tướng công xảy ra chuyện, càng không nghĩ tới lại có cục diện giống như hôm nay...

    Hồ Tri huyện vỗ bàn nói:

    - Đủ rồi, muội mau nói, rốt cuộc là chuyện gì?

    Dương phu nhân không biết làm sao, đành phải thấp giọng nói ra bí mật lớn bà ta giấu trong lòng hơn bốn năm. Hồ Tri huyện nghe lời bà nói, kinh ngạc không thôi.

    Dương phu nhân cắn răng một cái, thấp giọng nói:

    - Muội bán nàng cho Mộc đồ tể, vốn chính là vì sợ để nàng chết trong quý phủ, sẽ làm người ngoài chú ý, sẽ bị người khác nghi ngờ tới muội, dù sao gần đây muội không tốt với nàng, việc này mọi người đều biết. Muội tử vốn nghĩ rằng, bán nàng tới chỗ Mộc đồ tể, ngay dưới mí mắt, qua một năm nửa năm, sẽ lặng lẽ phái người kết liễu nàng, đến lúc đó người không biết quỷ không hay, sẽ không có ai hoài nghi muội, ai biết...

    Hồ Tri huyện sắc mặt âm trầm nửa ngày, sau đó chậm rãi nói:

    - Nếu tiếp tục che giấu, sau này sẽ không truyền ra phong thanh gì chứ?

    Dương phu nhân ngượng ngùng nói:

    - Muội tử là một nữ tắc, một mình nào làm được chuyện như vậy, số người biết rõ chân tướng việc này cũng không ít, ai biết trong số bọn họ tương lai sẽ ham lợi sau này, đi nói rõ chân tướng với nàng. Chỉ có kết liễu nàng, mới có thể trừ đi hậu hoạn.

    Mí mắt Hồ Tri huyện chậm rãi rủ xuống, che đôi mắt thâm thúy, sau nửa ngày, lão mới chậm rãi mở mắt, âm ngoan nói:

    - Vì kế hoạch hiện giờ, chỉ có tìm người tiêu diệt họ! May mà khi bọn họ rời khỏi Dương phủ có rất nhiều người trông thấy, dù giết chết họ, cũng không liên quan lên đầu chúng ta. Huống chi, xác chết trên đường, thân phận không rõ, ai có thể điều tra rõ ràng? Ha ha!

    ***

    Cửa lớn Dương phủ vừa mở ra, lại đóng chặt lần nữa.

    Diệp Tiểu Thiên đứng thẳng người, nhìn xem mỹ kiều nương chỉ cõng một cái bọc nhỏ, bên trong cuộn mấy bộ quần áo, gần như rời nhà mà không có gì hết, lại trông tiểu la lỵ chăm chú nhìn mình bên cạnh nàng, bỗng nhiên cái mũi hơi chua xót.

    Diệp Tiểu Thiên không cho mình là người xấu, nhưng cũng không phải một người tốt không có nguyên tắc, hắn chỉ là một người bình thường, có tư tâm có tạp niệm nhưng sẽ không gây hại cho người người vô tội bình thường để đạt được chỗ tốt.

    Năm trăm lạng bạc ròng không những không lấy được, còn suýt nữa nguy hiểm tới tính mạng, loại tình huống này thay đổi thành mang một mỹ nhân nhìn trông rất ngon miệng trở về, không quá phận chứ?

    Ai biết mỹ nhân nhìn rất ngon miệng kia đột nhiên biến thành mẹ vợ chỉ có thể nhìn không thể ăn, bỗng nhiên xuất hiện một tiểu la lỵ có lẽ không cách nào xuống miệng, sau này còn phải ra sức kiếm tiền nuôi sống các nàng, thua thiệt lớn rồi!

    Mỹ nhân trông rất ngon miệng lại không thể ăn kia đang điềm đạm nhìn hắn, nhẹ cắn môi dưới, khuôn mặt lộ vẻ thẹn thùng:

    - Cô... cô gia, tên là Diệp Tiểu Thiên?

    Khóe miệng Diệp Tiểu Thiên hơi co quắp, đáp lại bằng giọng nam thấp:

    - Ừ!

    Tiểu mỹ nhân lại nói:

    - Nghe giọng nói, cô gia là người kinh thành sao?

    - Ừ!

    Tiểu mỹ nhân cúi đầu nhìn bé con bên người. Nó đang ra sức gặm ngón út vội rút ngón tay lại, nhanh chóng vọt ra sau lưng nàng, còn nhanh chóng lau ngón út trên vạt áo.

    Tiểu mỹ nhân thở dài một hơi, ngay cả tiếng thở dài cũng dễ nghe như vậy, khiến Diệp Tiểu Thiên càng muốn khóc.

    - Cô gia, thiếp thân là một nữ tử yếu ớt, tiểu nữ lại nhỏ tuổi, kinh thành này trời cao đường xa, chúng ta... sao có thể đi được?

    Lúc nghe được tiếng thở dài kia, trong lòng Diệp Tiểu Thiên lập tức dâng lên cảm giác thương hương tiếc ngọc, nhưng hắn lập tức nhắc nhở mình: “Không thể mềm lòng! Trong túi quần chỉ có hơn mười đồng tiền, mình cũng không biết nên về kinh thế nào, sao có thể mang theo hai người ăn cơm chùa trở về! Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến chia phần mình bay đi, huống chi là mẹ vợ? Chờ ra khỏi thành, liền bỏ các nàng một mình chạy trốn chết thôi”.

    Diệp Tiểu Thiên suy nghĩ trong đầu, ngoài miệng lại nói:

    - Điều này à, thực không dám giấu diếm, trong túi ta tổng cộng có hơn mười đồng tiền, không thuê nổi xe. Chúng ta rời khỏi chỗ thị phi này trước, những chuyện khác, chờ đến nơi an toàn rồi nói sau.

    Tiểu mỹ nhân dịu dàng nói:

    - Hết thảy nghe cô gia làm chủ.

    - Khụ.

    Diệp Tiểu Thiên thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc chết, hắn ho khan hai tiếng, mới phun ra một câu:

    - Nhạc mẫu... tuổi là?

    Tiểu mỹ nhân càng thêm xấu hổ, cúi đầu nói:

    - Qua hai tháng nữa, thiếp thân sẽ tròn mười tám.

    Diệp Tiểu Thiên:

    - ...

    Tiểu mỹ nhân nhanh chóng liếc hắn, hỏi:

    - Hiền tế bao nhiêu tuổi?

    Diệp Tiểu Thiên trả lời rất mất hồn:

    - Tiểu tế năm nay vừa mới mười chín. (chết mất thôi Nguyệt Quan ơi)

     
    rocklina, buinhi99, trangem and 8 others like this.
Tags:
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 2, Guests: 0)

  1. huandinh5678,
  2. phanduy