FULL  V.I.P  LS Q.Sự Dạ Thiên Tử - (Free Q7C19) - Nguyệt Quan

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Tham gia ngày:
    15/3/14
    Bài viết:
    71,311
    Được thích:
    355,107
    DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 7: Mơ hồ.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Diệp Tiểu Thiên gọi ba bốn tiếng, cánh cửa phòng cũ nát nứt bốn năm đường, giống như một tấm da bị nẻ két một tiếng mở ra. Một nữ tử áo xanh váy ngắn thướt tha đi ra, vịn cửa đứng lại, lúc trông thấy Diệp Tiểu Thiên, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

    Dưới chiếc trán trắng nõn trơn bóng của nữ tử này, cặp lông mày kẻ đen giống như núi xa nhẹ nhàng cau lại, dường như khóa chặt vẻ u sầu nhìn không thấy. Một sợi dây lưng thắt chiếc eo nhỏ tinh tế, từ bên trong lộ ra vẻ uyển chuyển hàm súc.

    Nàng thướt tha vịn cửa mà đứng, cửa phòng loang lổ, khe hở sắp nơi cũng lộ vẻ tao nhã lịch sự, tuy là áo vải váy gai, thân thể gày gò, nhưng lại thanh lệ vô song.

    Nữ tử này toát ra vẻ ôn nhhu, khiến người ta thấy mà thương. Cái gọi là gây họa, không nhất định phải đẹp tới nỗi điên đảo chúng sinh, mà là loại dung mạo khí chất có thể trực tiếp nắm lấy trái tim bạn, khiến cho các lão gia ngốc nghếch cam tâm tình nguyện dốc hết một bầu máu nóng vì nàng. Nữ tử trước mắt này rõ ràng có đủ điều kiện như vậy.

    Diệp Tiểu Thiên thấy một nhan sắc kỳ lạ như vậy, tuy rằng xuất thân dưới chân thiên tử, từng gặp rất nhiều mỹ nhân, thực sự không khỏi ngẩn ngơ, thầm nghĩ trong lòng: "Trúc xấu sinh măng tốt, Dương Lâm tính tình như cáo thành tinh, không nghĩ tới lại sinh ra cô con gái tướng mạo hồ ly".

    Nữ tử này sống một mình, không qua lại với người khác, mỗi tháng chỉ có gia đinh Dương phủ đến đưa gạo lức một lần. Nơi này nằm trong ngõ cụt, trước cửa không có người qua lại, hiện giờ đột nhiên trông thấy một nam tử xa lạ, còn tới tìm nàng, ngoài kinh ngạc không khỏi phòng bị, nàng nhẹ giọng hỏi:

    - Túc hạ là người nào, vì sao lại tới đây?

    Diệp Tiểu Thiên vội hỏi:

    - Chào tiểu nương tử, tại hạ Diệp Tiểu Thiên, đến từ kinh thành, mang theo thư tay lệnh tôn Dương Lâm Dương lão gia tự tay viết.

    Nàng kia nghe xong kinh hãi a một tiếng, che miệng run giọng hỏi:

    - Ngươi... ngươi nói cái gì, ngươi mang theo thư của ai?

    Diệp Tiểu Thiên nói:

    - Phải chăng tiểu nương tử trước tiên hãy mở cửa, cho ta vào trong nói chuyện.

    Lúc này nàng kia mới phản ứng lại, vội tới mở cửa, chờ nàng gỡ then cửa, mở cửa viện, Diệp Tiểu Thiên muốn cất bước đi vào, chợt nghe đầu hẻm truyền tới tiếng hô:

    - Hả, tiểu tử kia, đang làm gì?

    Diệp Tiểu Thiên quay đầu nhìn lại, liền thấy bốn năm hán tử vừa mới quẹo vào phố nhỏ, người phía trước dáng người khô quắt như cây trúc, đúng là Đại quản sự Dương phủ Dương Tam Sấu vừa ra lệnh gia nô đánh người.

    Diệp Tiểu Thiên nhất thời lắp bắp kinh hãi, có Dương Tam Sấu ở đây, sợ rằng mấy người này cũng không phải kẻ lương thiện, không biết chúng tới đây làm gì, nếu di thư của Dương Lâm mình mang tới rơi vào tay họ, năm trăm lạng bạc nhất định gà bay trứng vỡ.

    Diệp Tiểu Thiên vội lách vào viện nhỏ, nói với cô gái kia:

    - Không xong, người trong Dương phủ tới rồi, phong thư này của ta rất quan trọng, tuyệt đối không thể rơi vào tay chúng. Dương cô nương, trước tiên ta trốn đi đã, sau này sẽ đến tìm cô bàn bạc chuyện lớn.

    Diệp Tiểu Thiên dứt lời, nhìn bốn phía một cái, liền thấy góc tường có một cái ổ gà, xem mạng nhện cũng biết đã bao lâu không nuôi gà rồi.

    Diệp Tiểu Thiên chạy vội tới, một bước nhảy lên ổ gà, mũi chân giậm một cái, hai tay chấn động, leo lên tường, chợt nghe ầm một tiếng, ổ gà sụp xuống.

    Thiếu nữ bị biến cố liên tiếp khiến cho nàng mờ mịt không hiểu làm sao, lúc đang sững sờ nhìn Diệp Tiểu Thiên giãy dụa trong đống gạch vỡ ngói vụn, Dương Tam Sấu đã dẫn mấy tráng hán xông vào cửa, hung hăng quát:

    - Gian phu kia của ngươi trốn đâu rồi..., bắt lại!

    ***

    Diệp Tiểu Thiên bị người khác xô đẩy, cuối cùng từ cửa nách đi vào đại viện Dương gia mà hắn trông mong hai tháng cuối cùng cũng không dám bước một bước cuối cùng. Dương Tam Sấu cao hứng áp giải Diệp Tiểu Thiên.

    Thằng nhóc xứ khác lén lén lút lút, đích thị là có tư tình với tiện tỳ kia, nếu không có cũng có thể mạnh mẽ nói có, trước mặt phu nhân còn có thể thiếu chỗ tốt của mình? Ha ha!

    Dương Tam Sấu càng nghĩ càng cao hứng, tàn nhẫn đẩy Diệp Tiểu Thiên một cái, quát:

    - Đi nhanh một chút, ăn tim hùm gan báo hay sao, lại dám vụng trộm với nữ nhân Dương gia ta, xem lát nữa Tam gia ta chơi đùa với ngươi thế nào!

    Diệp Tiểu Thiên hoảng hồn. Tội danh vụng trộm với người khác thế này là không nhẹ, nhưng muốn thoát khỏi tội danh này, biện pháp trực tiếp hữu hiệu nhất phải lấy thư ra nói rõ chân tướng. Nhưng hắn có thể nói rõ sao, một khi nói ra, năm trăm lạng bạc ròng sẽ bay mất, nếu như người Dương gia lại xấu bụng một chút, vẫn ấn định hắn là gian phu, như vậy bản thân hắn sẽ xong rồi. Diệp Tiểu Thiên cũng đã nghe nói tới việc dân gian xử phạt người thông dâm thế nào.

    Nữ tử thanh nhu kia cũng bị trói, bị dẫn đến dưới cửa hình tròn ở nhà sau, liền có vú già bên trong giải nàng đi vào gặp phu nhân. Diệp Tiểu Thiên lại bị ngăn ở bên ngoài.

    Diệp Tiểu Thiên trông thấy có hai ba người còn đứng bên cạnh, giống như cũng đang chờ gặp mặt chủ nhân Dương gia, người dẫn đầu tướng ngũ đoản, râu ngắn như gai, eo rộng, mặt mũi dữ tợn. Gã đang xoa tay, vừa thấy Dương Tam Sấu, liền chào đón, vội hỏi:

    - Tam Sấu huynh, tại sao lại trói tiểu nương tử kia của ta vào?

    Dương Tam Sấu hừ lạnh nói:



    - Tiểu tiện nhân kia, lại dám làm hỏng môn phong Dương gia ta, tư thông với tên mặt trắng này, lẽ nào lại như vậy. Ngươi hãy chờ đấy, chờ phu nhân nhà ta sau khi dùng gia pháp sẽ để ngươi mang tiểu tiện nhân kia đi.

    Đại hán tục tằng kia nghe xong hơi bất mãn, bĩu môi nói:

    - Tiểu nương tử da thịt mềm như vậy, nếu bị phu nhân nhà ngươi đánh tróc da bong thịt sao có thể sinh con được. Tam Sấu huynh, tiểu nương tử kia sắp là người của ta, muốn trừng trị nàng cũng nên để ta ra tay mới đúng.

    Dương Tam Sấu cười chế nhạo nói:

    - Ồ ồ, ta nói Mộc đồ tể, ngươi còn rất thương hương tiếc ngọc nha, người còn chưa cho ngươi, ngươi đã bắt đầu thương hương tiếc ngọc à. Loại nữ nhân vô liêm sỉ không tuân thủ nữ tắc thế này, dạy dỗ thay ngươi có gì là không tốt.

    Mộc đồ tể bất đắc dĩ lầm bầm nói:

    - Lấy thiếp chính vì sắc, chỉ cần nàng trẻ tuổi xinh đẹp là được rồi, trước kia từng lên giường với bao nhiêu nam nhân thì có gì quan trọng, còn không phải cũng là dùng như vậy sao, dù sao chờ nàng đến nhà ta rồi, sẽ khiến nàng không thấy được cả con muỗi đực.

    Diệp Tiểu Thiên nghe đến đó, không khỏi thầm líu lưỡi: “Mặc dù Dương tiểu thư là con gái thiếp sinh ra, nhưng dù sao cũng là con quan lại, phu nhân Dương thị này vừa nghe nói chồng chết, liền muốn bán con gái cho đồ tể làm thiếp, vô lương như thế không sợ bị người ta đâm cột sống sao?”

    Dương Tam Sấu nghe lời Mộc đồ tể nói, nhất thời trầm mặt xuống, không vui nói:

    - Có phải ngươi nghe không hiểu tiếng người hay không, ngươi cho rằng chỉ bằng mười lạng bạc của ngươi, có thể mua được một nữ nhân như hoa như ngọc từ Dương gia ta sao? Phi! Nếu không phải phu nhân nhà ta chủ tâm nhục nhã tiểu tiện nhân kia, nào có cơ hội để ngươi hưởng phúc, cái thứ cho mặt không biết xấu hổ, thật sự coi mình là một nhân vật rồi.

    Dương Tam Sấu vừa phát uy, khiến Mộc đồ tể mặt đỏ tới mang tai lại không dám tranh luận, đành hậm hực lui qua một bên, miệng thầm thì không biết nói gì đó.

    ***

    Trong nhà sau, Dương phu nhân tuổi gần năm mươi, ung dung chậm rãi đi cùng một nam tử tóc hoa râm còn lớn tuổi hơn bà một chút, trên đầu người kia quấn một cái khăn lụa tứ giác, trông rất nho nhã phiêu dật.

    Người nho nhã này vừa chậm rãi bước đi, vừa trầm mặt nói:

    - Muội tử, hành động lần này thật sự không ổn, bán nàng cho một đồ tể? Loại chủ ý này muội cũng nghĩ ra được, muội làm vậy chẳng phải làm bẩn thanh danh của mình sao?

    Khuôn mặt Dương phu nhân lộ ra vẻ mất tự nhiên, muốn nói lại thôi, ngừng một chút mới nói:

    - Muội thực sự không nhẫn được cơn giận này, không để tiểu tiện nhân kia chịu nhiều đau khổ thì mối hận trong lòng muội rất khó tiêu tan. Chuyện này huynh trưởng không cần lo lắng.

    Nam tử nhã nhặn vuốt râu suy nghĩ một chút nói:

    - Tin tức Tam Sấu truyền lại lúc trước, nói rằng có đàn ông ra vào viện của nàng?

    Dương phu nhân căm hận nói:

    - Không sai! Tiểu tiện nhân này quả thực không an phận, rõ ràng nuôi đàn ông, chắc chắn ta sẽ không tha cho chúng.

    Nam tử nhã nhặn cười ha ha, hàn quang lóe lên trong mắt, nói:

    - Muội tử, đã có lý do này muội cần gì phải bán nàng cho đồ tể, làm hỏng thanh danh bản thân mình. Hôm nay có khách tới đây phúng viếng, không phải tộc trưởng Dương thị cũng tới sao, đôi cẩu nam nữ này đã làm hỏng gia phong Dương gia, sao không giao cho tộc trưởng xử trí?

    Phu nhân Dương thị bừng tỉnh, hớn hở nói:

    - Đúng thế! Sao muội không nghĩ tới, vẫn là huynh trưởng nghĩ chu toàn!

    Hai người đi tới cửa phụ, có thị tỳ chờ ở đó, hai tay nâng mấy dải lụa màu trắng, hai huynh muội nhận lấy, trước tiên thắt một dải lụa trắng lên trán, sau đó lại quấn một dải lụa bên hông, chậm rãi đi ra ngoài.

    Thiếu nữ thanh nhu kia đang bị người ép chờ ngoài cửa, vừa thấy Dương phu nhân tới, nhất thời nước mắt như mưa, nức nở nói:

    - Phu nhân, Thủy Vũ oan uổng, Thủy Vũ không có làm chuyện cẩu thả với người khác, phu nhân...

    Dương phu nhân sắc mặt như băng, cười lạnh ngạo nghễ nói:

    - Những lời này, ngươi hãy nói với tộc trưởng đi, mang đi!

    ***

    Diệp Tiểu Thiên chờ nửa ngày bên ngoài cửa ánh trăng, một tiểu nha hoàn vội vàng chạy tới từ bên trong, thở hồng hộc nói với Dương Tam Sấu:

    - Đại quản gia, phu nhân muốn ngài đưa người này tới linh đường, chờ tộc trưởng xử trí!

    Dương Tam Sấu nghe xong, liền sai người giải Diệp Tiểu Thiên, xuyên qua từng viện lớn nhỏ liên tục, đi tới một căn nhà rất rộng lớn, liền thấy chính đường hương khói lượn lờ, hành lang tràn đầy câu đối phúng điếu, người trong Dương phủ đều đốt giấy để tang, lại có rất nhiều khách tốp năm tốp ba đứng trong viện, thỉnh thoảng có quan lại ra vào linh đường thăm viếng.

    Tiểu Thiên thấy tình hình này, thầm nghĩ "đây là linh đường của lão hỗn đản kia rồi, chúng giải mình tới đây..."

    Trong đầu đột nhiên thông suốt, Diệp Tiểu Thiên bỗng nhiên vui vẻ. Hắn lo lắng nhất đúng là thư bị tìm ra, sẽ bị Dương gia hủy đi. Hiện giờ trên linh đường có rất nhiều khách, đều là nhân vật có mặt mũi trong thành Tĩnh Châu, nếu như để lộ di chúc của Dương Lâm ngay trước mặt bọn họ...

    Trước mặt rất nhiều nhân vật lớn, có lẽ Dương gia sẽ phải để ý thanh danh và hình tượng của họ. Chẳng qua đây cũng chỉ là phỏng đoán, chỉ sợ Dương phu nhân này sẽ không kiêng nể gì cả, các vị khách cũng lười giữ gìn lẽ phải thay hắn, nếu có người trong công môn ở đây thì tốt rồi.

    Diệp Tiểu Thiên thầm suy nghĩ, bắt đầu cẩn thận quan sát những vị khách kia, lúc này lại có mấy phụ nhân trói thiếu nữ thanh lệ kia tới, dây thừng trói trên người nàng, khiến dáng vẻ uyển chuyển của nàng lộ ra không sót lại gì.

    Diệp Tiểu Thiên nhìn thấy thân thể nàng, trước mắt sáng ngời, dướn mày nhìn xem một phen, thầm bình luận: “Tiểu nương tử này eo nhỏ mặt gầy, hai chân thon dài, trông thật yểu điệu, lại không nghĩ tới bộ ngực này... thực sự rất được chăm sóc đó”.

    Diệp Tiểu Thiên trời sinh tính tình "mơ hồ", vừa rồi còn đang lo lắng Dương gia sẽ có thủ đoạn ác độc gì chờ hắn, lúc này rõ ràng có hào hứng đánh giá nữ nhân.

     
    rocklina, buinhi99, trangem and 9 others like this.
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Tham gia ngày:
    15/3/14
    Bài viết:
    71,311
    Được thích:
    355,107
    DẠ THIÊN TỬ
    Tác giả: Nguyệt Quan


    Quyển 1: Giấc mộng Tây du.
    Chương 8: Cái khó ló cái khôn.


    Nguồn: Thienthucac
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch: KoCo & friends †¸.•'´¯)¸.•'´¯)






    Mắt thấy một đôi nam nữ bị trói đến trước sảnh, khách tới phúng viếng đều tò mò xúm lại, châu đầu ghé tai nghị luận ầm ĩ. Lúc này Dương phu nhân và huynh trưởng bà ta đi tới từ hậu viện, rất nhiều khách nhân vội che dấu sự hiếu kỳ, tiến tới an ủi.

    Diệp Tiểu Thiên đang tròn mắt dò xét con gái xinh đẹp của Dương Lâm, cảm thấy hơi khác thường, lúc này mới nghiêng đầu đi, liền thấy một lão phụ nhân đang chống quải trượng khoác trên vai áo gai để tang nói chuyện với một lão đầu tóc trắng, hai người này hiển nhiên là trung tâm của mọi người ở đây.

    Lão đầu kia nhìn qua đã bảy tám mươi tuổi rồi, mặt mũi nhăn nheo, tóc trắng xóa, tay chống một cây đằng trượng màu vàng, đúng là lão tộc trưởng Dương gia Tĩnh Châu. Dương phu nhân rỉ tai vài câu với lão, rồi cao giọng nói với mọi người:

    - Các vị thân bằng hảo hữu, lão thân có chuyện muốn nói.

    Dương phu nhân lạnh lùng nhìn lướt qua Diệp Tiểu Thiên và nữ tử sắc mặt tái nhợt đang run sợ, nói với tân khách trong sảnh đường:

    - Chuyết phu qua đời, làm phiền các vị tới đây phúng viếng, thiếp thân vô cùng cảm kích. Nhưng ngay trong lúc giữ đạo hiếu chuyết phu, tiện tỳ này...

    Dương phu nhân chỉ một ngón tay vào nữ tử dung mạo thanh lệ, cắn răng nghiến lợi nói:

    - Tiện tỳ này lại đại nghịch bất đạo, tư thông với người khác, làm chuyện cẩu thả kia trong lúc giữ đạo hiếu chuyết phu!

    Lời vừa nói ra, giống như tiếng sét giữa trời quang, tân khách trong sảnh đường lập tức xôn xao, nhìn về phía nữ tử kia, trên mặt lộ vẻ coi thường.

    Nữ tử thanh lệ kia kinh ngạc, đôi mắt xinh đẹp mở to, dường như không ngờ Dương phu nhân lại sắp xếp cho nàng một tội danh xấu xa như thế. Nàng kinh ngạc nhìn Dương phu nhân, đột nhiên lệ rơi đầy mặt, nghẹn ngào tức giận nói:

    - Ta không có, ta không có! Ngươi oan uổng ta!

    Dương phu nhân liên tục cười lạnh, căn bản không quan tâm lời nàng nói, chỉ nói với Dương lão tộc trưởng:

    - Việc này có quản sự và gia đinh trong phủ làm chứng, gian phu dâm phụ bị bắt giữ tại chỗ, nếu không phải như thế, thiếp thân sao lại tự làm gia môn hổ thẹn? Lão tộc trưởng, hôm nay thiếp thân đã bắt gian phu dâm phụ tới, đây là chuyện của Dương gia, còn là chuyện của gia tộc Dương thị ta. Chuyết phu đã không còn, thân là nữ tắc, xử trí thế nào, xin tộc trưởng đại nhân ngài báo cho biết.

    Lão tộc trưởng giọng nói như chuông đồng:

    - À? Lão Lục gia, ngươi nói cái gì? Gia môn cái gì? Ngươi nói lớn một chút, ta nghe không rõ.

    Diệp Tiểu Thiên tuyệt đối không ngờ rằng vị Dương phu nhân này rõ ràng không hỏi liền định tội danh cho hắn rồi. Trong giây phút này hắn hiểu được độc kế của Dương phu nhân, không nghĩ tới vị Dương phu nhân này không chỉ coi tiền như mạng, hơn nữa tâm tư nhỏ bé như thế, chỉ vì trượng phu sủng ái thiếp thất, chỉ vì bà ta hoàn toàn không thể sinh con, thiếp thân kia lại sinh con gái cho trượng phu, bà ta ghen ghét lại muốn đẩy đứa con gái do thiếp thất sinh ra vào chỗ chết mới chịu bỏ qua.

    Lão tộc trưởng Dương gia nghễnh ngãng vẫn gắt giọng hỏi:

    - Nàng nói cái gì? Trói nàng lại làm gì? Nàng làm hỏng gia môn nhà ngươi rồi?

    Diệp Tiểu Thiên trực tiếp rống to:

    - Dương phu nhân! Đây hoàn toàn là một bên nói bậy, ngươi cũng không nên ăn nói bừa bãi, Diệp Tiểu Thiên ta vốn không quen biết với tiểu nương tử này, gian tình từ đâu?

    Kỳ thực Dương phu nhân cũng không tin tưởng tiểu tử khẩu âm từ nơi khác này là gian phu, chẳng qua muốn nhân cơ hội này diệt trừ cái đinh trong mắt bà, cho nên mới không hỏi hắn, chỉ cười nhạt nói:

    - Ngươi nói không có là không có sao? Tam Sấu, nói cho mọi người, chỗ ngươi bắt được hắn.

    Dương Tam Sấu tiến lên hai bước, nói với mọi người:

    - Các vị lão gia, tiểu nhân là quản sự Dương phủ Dương Tam Sấu. Người này lén lút lẻn vào Dương phủ, hẹn hò với tiểu tiện nhân này, lúc hai người đang cởi áo nới dây lưng, vừa vặn tiểu nhân đi đưa bạc hàng tháng, trùng hợp phát hiện, cho nên mới bắt chúng tới, giao cho phu nhân xử trí.

    Diệp Tiểu Thiên lớn tiếng nói:

    - Đúng thế, ta đúng là ở trong phòng tiểu nương tử này... không phải, trong nội viện! Nhưng không phải ta có tư tình với tiểu nương tử này, lúc ta tới nội viện còn chưa xưng tên báo họ với nàng, ta quả thực có chuyện lớn muốn nói cho nàng.

    Dương phu nhân giật mình, tuy rằng nóng lòng dồn nàng kia vào chỗ chết, nhưng vẫn tò mò hiều kỳ, nhịn không được hỏi:

    - Chuyện lớn gì?

    Diệp Tiểu Thiên liếc bà, ngang nhiên nói:

    - Hôm nay Dương gia có khách tứ phương tới, không biết có nhân vật trong quan trường hay không? Chuyện lớn này của ta, nhất định phải nói ra khi có mặt người trong quan phủ, nếu không chỉ sợ có người sẽ không làm theo lẽ công bằng.



    Dương phu nhân giận dữ nói:

    - Nếu như ngươi quang minh lỗi lạc, chuyện gì không thể nói với người khác?

    Diệp Tiểu Thiên cười lạnh nói:

    - Ta đương nhiên quang minh lỗi lạc, nhưng ta sớm nghe nói về tính tình Dương phu nhân ngươi, nếu như có người trong công môn, ai biết ngươi có một tay che trời hay không.

    Lời Diệp Tiểu Thiên nói đương nhiên khơi gợi sự hiếu kỳ cho đám tân khách, trên đường dưới đường lập tức bàn luận xôn xao. Lão già áo dài từ lúc đến đã tùy ý đứng một bên kia đột nhiên mỉm cười, tiến lên hai bước chậm rãi nói:

    - Bổn quan chính là Tri huyện Tĩnh Châu Hồ Quát, ngươi có lời gì cứ nói với bổn quan!

    Diệp Tiểu Thiên ngẩn người, dò xét lão, rồi ngập ngừng nói:

    - Ngài thật sự là Tri huyện đại lão gia nơi này?

    Hồ Quát sắc mặt trầm xuống, tựa như không vui:

    - Hỗn trướng! Giữa ban ngày ban mặt, trước mắt bao nhiêu người, chẳng lẽ người trong quan phủ cũng có thể tùy tiện giả mạo? Có phải nói, căn bản ngươi không có lời nào để nói, cho nên càn quấy, cố ý kéo dài thời gian, đúng không?

    Dương phu nhân cười lạnh:

    - Hắn có thể có lời gì chứ, rõ ràng là một đôi gian phu dâm phụ, gian tình bại lộ, vọng tưởng giảo hoạt bịa ra vài lời mà thôi, nghe hắn nói làm gì. Lão tộc trưởng, theo thiếp thân thấy, không bằng nhét đôi cẩu nam nữ này vào lồng lợn thả sông thôi.

    Lão tộc trưởng Dương gia cười tươi như hoa lớn tiếng nói:

    - Lợn con? Đúng vậy đúng vậy, con lợn mẹ nhà ta, hôm qua vừa mới đẻ một ổ lợn con, mười lăm con lợn, tất cả đều sống, ha ha, ngươi cũng nghe nói à?

    Lỗ tai của lão đầu này không tốt, bởi vì tuổi quá lớn, trong lòng cũng hơi hồ đồ, bằng không chỉ nhìn xem tình hình này cũng phải biết có điểm lạ rồi.

    Kết quả lão hồ đồ ngắt lời, người bên ngoài cũng biết lão già rồi nên hồ đồ, cũng không để ý lão nói gì.

    Hồ Quát lạnh nhạt nói với Diệp Tiểu Thiên:

    - Nếu như ngươi không còn lời nào để nói, vậy không cần nói nữa. Loại chuyện đồi phong bại tục này, bổn quan cũng lười quan tâm, vậy giao cho lão tộc trưởng Dương gia xử lý đi.

    Bên cạnh có người hiểu chuyện cao giọng nói:

    - Vị hậu sinh này, người trước mắt cậu đúng là lão phụ mẫu của huyện ta, cậu có lời gì nói thì nhanh nói đi, chớ sai lầm.

    Thấy tình hình này, Diệp Tiểu Thiên đành kêu lên:

    - Đại lão gia chậm đã! Trong ống giày của tiểu nhân có một phong thư, chính là thư tự tay đại lão gia Dương phủ viết, lão nhân gia ngài chỉ cần cầm lấy xem qua, hết thảy chân tướng rõ ràng.

    Di thư của em rể? Hồ Tri huyện nghe xong thân thể chấn động, bỗng xoay người lại liếc Diệp Tiểu Thiên, lại nhàn nhạt nhìn lướt qua Dương Tam Sấu. Với thân phận của lão đương nhiên không có đạo lý cởi giày người khác, Dương Tam Sấu hiểu ý, nhanh bước tới, xoay người cởi đôi giày nát của Diệp Tiểu Thiên, bịt lỗ mũi lấy ra một phong thư từ trong đế giày.

    Diệp Tiểu Thiên cười lạnh liếc Dương phu nhân, hắn nghĩ tới vẻ mặt Hồ Tri huyện sau khi xem xong di thư này, không biết lúc đó vị Dương phu nhân này sẽ thế nào.

    Hồ Tri huyện cau mày nhìn phong thư loang lổ mồ hôi, vẻ mặt chán ghét phân phó Dương Tam Sầu:

    - Mở ra!

    Dương Tam Sầu hít một hơi thở sâu, mở lá thư này ra, giơ lên trước mặt Hồ Tri huyện. Hồ Tri huyện lấy một cái khăn tay từ trong tay áo ra, giơ lên che trước mũi.

    Dương phu nhân nghe nói đây là di thư của trượng phu, không khỏi động lòng. Bà ta đi tới phía trước, nói với Hồ Tri huyện:

    - Ca ca, trên thư nói gì đó?

    Diệp Tiểu Thiên nghe xưng hô của Dương phu nhân với Hồ Tri huyện, một luồng khí lạnh từ huyệt dũng tuyền bàn chân vọt thẳng lên huyệt bách hội đỉnh đấu, toàn thân lạnh lẽo, tóc gáy dựng lên: “Ca ca? Tri huyện Tĩnh Châu này là ca ca của Dương phu nhân!”

    Diệp Tiểu Thiên tuyệt đối không ngờ rằng, chỗ dựa an toàn nhất của hắn hôm nay lại chính là huynh trưởng của Dương phu nhân, việc này nguy rồi! Diệp Tiểu Thiên nóng lòng vội vàng tính toán: “Dương phu nhân hận con gái do thiếp sinh tới tận xương, chắc chắn không chia gia sản cho nàng, nếu quyết tâm muốn chỉnh mình, ca ca của mụ sao có thể không giúp mụ, những thân sĩ Tĩnh Châu này có ai lại đắc tội quan viên địa phương vì người xứ khác như mình? Nếu như Dương phu nhân bị dư luận ép, không muốn vạch mặt chỗ đông người, mặc dù đáp ứng chia gia sản cho tiểu nương tử này, chắc chắn cũng hận mình tới tận xương. Trên địa bàn của Tri huyện này, nếu họ muốn vô thanh vô tức giết chết một người xứ khác tới, chẳng phải dễ như trở bàn tay. Chuyện này...”

    Diệp Tiểu Thiên vừa kinh vừa sợ, ánh mắt bối rối nhìn chung quanh, đột nhiên dừng lại trên gương mặt tràn đầy bi phẫn của một nữ tử xinh đẹp.

    Hồ Tri huyện vung khăn tay lấy ra từ trong tay áo, dùng hai ngón tay che mũi, nhìn xem phong thư Dương Tam Sấu giơ lên. Diệp Tiểu Thiên trông thấy nàng kia, đột nhiên nhanh trí, hít sâu một hơi, cất cao giọng nói:

    - Lão đại nhân, trong thư nói là...

    Lúc lấy thư ra Diệp Tiểu Thiên còn chưa nói toạc đáp án, là muốn chờ Hồ Tri huyện đọc thư, lật ngược tình thế, như vậy có một loại hiệu quả biểu diễn, hắn thường xuyên đùa xem trong kinh thành, coi như là một người mê xem hát nho nho, đây cũng là một thú vui của hắn.

    Hiện giờ mắt thấy Tri huyện đại lão gia này lại là ca ca ruột của Dương phu nhân, hắn không dám cố làm ra vẻ nữa. Chẳng qua, nói thật vẫn không thể nói, đó là việc nguy hiểm đến tính mạng, vì vậy trong khoảnh khắc đó, Diệp Tiểu Thiên nghĩ ra một lời nói dối.

    Trước giờ chưa từng có ai trong đời chưa từng nói dối một câu. Diệp Tiểu Thiên đương nhiên đã nói dối rất nhiều, hắn từng nói với thượng ti, nói với đồng liêu, nói với phụ mẫu huynh trưởng, cũng nói với đám quan lại phạm tội, có lời nói dối thiện ý, cũng có lời nói dối ác ý.

    Nhưng những lời nói dối của hắn trước kia chưa bao giờ trọng yếu như ngày hôm nay, bởi vì nó là nói dối cứu mạng, hơn nữa những lời nói dối trước kia chưa từng hoàn mỹ như vậy, hợp lý như vậy, vô sỉ như vậy, thậm chí ảnh hưởng cả cuộc đời này của hắn.

     
    rocklina, buinhi99, trangem and 9 others like this.
Tags:
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 2, Guests: 0)

  1. huandinh5678,
  2. phanduy