V.I.P  Trinh Thám  Đô Thị Cuồng Thám - Chương 136 - Khoáng Hải Vong Hồ

  1. Fuly

    Fuly Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/7/18
    Bài viết:
    137
    Được thích:
    414
    [​IMG]

    CUỒNG THÁM
    Tác giả: Khoáng Hải Vong Hồ
    Nhóm dịch: Fulybook
    Thể loại: Hiện đại, xuyên không, trinh thám, hệ thống

    Giới thiệu:
    Một tên vua lưu manh chỉ biết đánh nhau không màng sống chết chẳng may xuyên không đến một thế giới song song khác, xoay người biến thành nhân viên điều tra của Tổ Trọng Án. Thân phận biến đổi to lớn khiến hắn quậy cả Cục cảnh sát thành nơi “gà bay chó chạy”. Nhưng mà, có một hệ thống kỳ ngộ vô cùng "tà môn" nhiều lần giúp đỡ hắn phá được kỳ án, trở thành một Thần thám lừng danh!

    Giới thiệu của nhóm dịch
    Đây là một bộ truyện thuộc thể loại xuyên không, trinh thám. Nhân vật chính từ một người có tính cách với hoàn cảnh sống "không màng pháp luật" - một lưu manh côn đồ đúng nghĩa đột nhiên lại xuyên không biến thành chính "hắn" ở một thế giới khác với thân phận của một người bảo vệ công lý, duy trì pháp luật.

    Với mong mỏi sống một cuộc đời mới nhưng lại không để thúc ép được tính cách đã thành khuôn suốt hơn hai mươi mấy năm của mình trong vòng quy định "chết" ấy. Hắn làm gì để thích nghi với hoàn cảnh hiện tại?

    Tất cả sẽ được giải đáp từng bước trong bộ CUỒNG THÁM này!
     
    Last edited by a moderator: 16/7/18
  2. Fuly

    Fuly Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/7/18
    Bài viết:
    137
    Được thích:
    414
    CUỒNG THÁM
    Chương 01: Dùi cui điện! Dùi cui điện!
    Chuyển ngữ và biên tập: Nhóm Fulybook


    ***Nhóm dịch: Fulybook***

    Hả?

    Hình xăm của mình đâu rồi!

    Triệu Ngọc vén ống tay áo lên, kinh ngạc nhìn xuống hai cánh tay trắng nõn của mình.

    Lúc trước, ở trên mỗi cánh tay của hắn đều có hình một con Thanh Long đang nhe nanh múa vuốt, vô cùng bá đạo!Hình xăm này là do đại sư Quỷ Thủ, thợ xăm nổi tiếng nhất trong vùng xăm lên cánh tay cho hắn.

    Tại sao… tất cả hình xăm đều không còn!

    Triệu Ngọc ngẩng đầu lên, nhận ra mình đang ngồi trong một căn phòng có đèn điện sáng trưng, bốn phía xung quanh đều có các vách ngăn nhỏ.

    Lúc này, tiếng chuông điện thoại đang kêu lên không dứt, giấy tờ, văn kiện để bừa bộn khắp phòng, trong đại sảnh có hơn mười nhân viên đang chạy qua chạy lại liên tục, dáng vẻ vô cùng bận rộn.

    “Chú ý, chú ý, mọi người hãy tập trung! Lúc này, có một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo jacket màu nâu đang nhanh chóng bước tới, nhìn mọi người nói to: “Bây giờ, tổ trưởng Khúc Bình sẽ giải thích với mọi người về tình tiết trong vụ án cưỡng hiếp bằng dùi cui điện, đêm nay sẽ triển khai hành động, mọi người hãy chú ý lắng nghe!”

    Có người nhanh chóng kéo một tấm bảng trắng qua, trên bảng có rất nhiều chữ và một vài bức ảnh.

    Nghe thấy tiếng gọi, phần đông nhân viên liền lập tức đi đến, lấy đại một chiếc ghế, ngồi xuống trước tấm bảng nghiêm túc lắng nghe.

    Triệu Ngọc không có động tĩnh gì, vẫn chỉ ngồi ở chỗ của mình như lúc đầu.

    Bây giờ, trong lòng hắn còn đang rất khiếp sợ, hắn sờ lên tai phải của mình, vẫn còn nguyên vẹn không bị thương tích gì! Lúc trước, trong một lần ẩu đả, tai phải của hắn đã bị một tên lưu manh chém đứt đôi.

    Triệu Ngọc rất muốn tìm một cái gương để nhìn xem mặt mình thì bỗng nhiên thấy được một tấm ảnh ở trên bàn làm việc. Trong ảnh là một chàng thanh niên điển trai mặc đồng phục cảnh sát, tuổi tác còn khá trẻ nhưng lại có khuôn mặt giống hắn như đúc!

    Bà nội nhà nó chứ!

    Trong lúc đang kinh hãi thì đột nhiên có một đoạn trí nhớ vô cùng lạ lẫm xuất hiện, chỉ nháy mắt đã tràn vào đầu hắn như dòng chảy của nước sông Hoàng Hà. Lúc này, Triệu Ngọc mới dần dần ý thức được, hình như… bản thân hắn đã gặp được trường hợp xuyên không trong truyền thuyết rồi!?

    Triệu Ngọc nhớ rất rõ, hắn vốn là tay đánh đấm có tiếng của Thanh Long bang, là một đại ca lưu manh đánh nhau không sợ chết! Tuy tên thật của hắn là Triệu Ngọc, nhưng người trong giang hồ lại hay gọi hắn là Triệu Thiên Phách!

    Lúc trước… lúc trước…

    Bà nội nhà nó chứ!

    Triệu Ngọc lại kinh hãi một lần nữa, hắn rốt cục đã nhớ ra… Lúc trước, hắn đã bị kết án tử hình bằng phương thức tiêm thuốc độc!

    Hắn nhớ rất rõ, lúc thuốc độc chậm rãi tiến vào trong cơ thể, vì để giảm bớt nỗi sợ hãi, hắn luôn mặc niệm trong đầu một câu Danh ngôn, hình như là: “Rơi đầu cũng chỉ là một vết sẹo bằng miệng bát, hai mươi năm sau ông đây vẫn là một trang hảo hán…”

    Nhưng mà, niệm niệm thế nào… lại đến đây luôn rồi?

    Chẳng lẽ… mình thật sự đã xuyên không?!

    Hơn nữa còn chẳng có tí logic gì, chẳng cần bước đầu thai chuyển thế vô dụng kia à?

    Theo như dòng ký ức đang tuôn vào đầu mãnh liệt lúc này, hắn kinh ngạc phát hiện, nơi này chính là một thế giới tồn tại song song với thế giới trước kia, mà thân phận hiện giờ của hắn lại là một thành viên trong đội điều tra của Tổ Trọng Án, chính là một tên… cảnh sát!

    Mà nơi hắn đang ngồi bây giờ, chẳng phải đâu khác, đúng là văn phòng của cục cảnh sát!

    Bà nội nhà nó chứ!

    Triệu Ngọc không thể tin vào hai mắt của mình, loại sự việc trái ngược thế này quả thực chẳng cách nào có thể tưởng tượng nổi. Từ một tên lưu manh nhiều năm “đùng” một cái biến thành điều tra viên của Tổ Trọng Án… Chuyện này, phải đi đâu để hỏi nguyên nhân đây?

    Hắn vô thức sờ lên đầu của mình, lúc trước, trên đầu hắn có mấy cái sẹo lớn bị dao chém, tóc mọc không đều nên cạo trọc, giống như một tên hung thần dữ tợn. Mà bây giờ, trên đầu hắn lại có một mái tóc đen tự nhiên, dáng vẻ trông vô cùng điển trai kiểu thư sinh.

    “Các đồng chí, trong tháng 12 này, thành phố của chúng ta đã xảy ra 3 vụ án cưỡng hiếp bằng dùi cui điện…” Lúc này, có một nữ điều tra viên tóc ngắn, mắt to đang nói cho mọi người nghe về tình tiết của vụ án.

    Từ trong ký ức mới, Triệu Ngọc nhanh chóng tìm kiếm được thông tin của điều tra viên này. Cô ấy là Tổ trưởng của Tổ Trọng Án B, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng tác phong làm việc khá vững vàng, phá được rất nhiều vụ án, là người rất được tin tưởng trong mắt lãnh đạo. Những vụ án lớn cần toàn đội cùng phối hợp xử lý thì cô ấy luôn là người đến chỉ huy.

    “Nạn nhân đều là những cô gái trẻ tuổi trang điểm cầu kỳ, hơn nữa họ còn có lối sống sinh hoạt không lành mạnh.” Tổ trưởng Khúc Bình nói tiếp: “Sự việc bắt đầu từ các quán bar, phòng hát, những chỗ gần nơi bỏ hoang, thời gian gây án đều là vào lúc nửa đêm.”

    “Theo lời khai của nạn nhân, đầu tiên hung thủ sẽ lén theo sau nạn nhân đến một con hẻm vắng người, sau đó thì dùng dùi cui điện gây choáng nạn nhân, rồi cưỡng hiếp. Sau khi gây án, hung thủ còn tiểu lên người nạn nhân.”

    Nghe được ba chữ “tiểu lên người”, cả phòng làm việc đột nhiên vô cùng yên tĩnh.

    “Theo kết quả khám nghiệm từ mẫu nước tiểu…” Khúc Bình lại nói tiếp: “Chúng ta có thể khẳng định được hung thủ gây ra 3 vụ án cưỡng hiếp bằng dùi cui điện đều là cùng một người… Mặt khác, nạn nhân thứ ba đã từng tỉnh lại khi bị cưỡng hiếp, trong lúc phản kháng còn cào lên mặt của hung thủ, vì thế chúng ta đã lấy được mẫu máu của nghi phạm…”

    Trong lúc tổ trưởng Khúc Bình đang đứng trước tấm bẳng trắng để nói về tình tiết của vụ án, thì người đàn ông trung niên mặc áo jacket lúc trước bỗng nhiên quay đầu, vẫy tay về phía Triệu Ngọc nói:

    “Này, Tiểu Triệu, đêm nay chắc chúng ta sẽ phải thức trắng đêm rồi, cậu mau mang mấy ly và phê lại đây cho chúng tôi, để còn nâng cao tinh thần chứ!”

    Triệu Ngọc nhìn lướt qua, người này là Phó đội trưởng đội cơ động của Tổ Trọng Án, Lưu Trường Hổ. Lúc Triệu Ngọc còn đang trong thời gian thực tập, người này đã không ít lần sai hắn làm mấy công việc vặt như đưa thư, pha trà giống như là sai người hầu vậy.

    Mà Triệu Ngọc của thế giới này cũng không phải là một tên lưu manh vô lại, mà chỉ là một chàng trai có tính cách mềm yếu, một nhân viên cảnh sát chính thức chỉ vừa mới kết thúc đợt thực tập. Không riêng Lưu Trường Hổ mà rất nhiều đồng nghiệp ở đội khác cũng đều bắt nạn hắn, bắt hắn làm một số công việc không phải là nhiệm vụ của mình.

    “Này, đi nhanh lên chứ?” Lưu Trường Hổ thấy Triệu Ngọc không có phản ứng gì, liền tức giận quát lên: “Nghe thấy không? Sao còn đần mặt ra đấy?”

    Triệu Ngọc bây giờ đã chẳng phải là một “quả hồng mềm” nên sao có thể chịu được khi bị người ta quát tháo? Hắn vỗ bàn, đứng bật dậy.

    Thấy hắn đột nhiên đứng lên, Lưu Trường Hổ liền giật nảy mình, ngay cả Tổ trưởng Khúc Bình cũng không thể không dừng lại.

    “Em đến rồi, đến rồi!”

    Ai ngờ, trong lúc tất cả mọi người đều đang chú ý đến Triệu Ngọc, thì bỗng nhiên có một giọng nữ thánh thót vang lên át đi cả hành động của Triệu Ngọc. Người này cột tóc đuôi ngựa, dáng người hơi mập, còn đeo thêm cả một chiếc mắt kính to xuất hiện trước mặt mọi người.

    Cô bé này chính là thực tập sinh mới được phân đến Tổ Trọng Án, tên là Lý Bối Ny. Cô bé này là một người rất mê trai đẹp, mới quen biết chưa đến một tháng, thế mà đã rất yêu thích hắn.

    Tuy Triệu Ngọc có tính cách mềm yếu, thường xuyên bị người khác bắt nạt nhưng dáng vẻ cũng tuấn tú lịch sự, cao 1m78, *ngọc thụ lâm phong, trẻ tuổi điển trai, nên rất có sức quyến rũ đối với những người khác phái.

    *Ngọc thụ lâm phong: ý chỉ khí chất mạnh mẽ ngay thẳng của người con trai.

    Lúc này, khi nhìn thấy người trong lòng mình bị người khác quát mắng, Lý Bối Ny nhanh chóng chạy ra giải vây: “Đội trưởng Lưu, để em, để em! Em còn đang trong thời gian thực tập nên mấy việc vặt vãnh này cứ để em đi làm là được!”

    Nói xong, Lý Bối Ny khẽ nhìn Triệu Ngọc mỉm cười, chạy đến phòng trà nước, pha coffee.

    Lưu Trường Hổ rất tức giận, đưa mắt trừng Triệu Ngọc một cái sau đó mới quay đầu lại.

    Triệu Ngọc cũng không tiện nổi cáu, chỉ có thể nhẫn nhịn ngồi xuống lần nữa, tiếp tục suy nghĩ về sự việc mình xuyên không. Tuy rằng hắn xuyên không, nhưng trí nhớ lại vô cùng rõ nét, bởi vì mấy phút trước hắn còn đang ngồi trên chiếc ghế hành hình.

    Trong kiếp trước, do bị buộc tội danh mưu sát nên hắn bị kết án tử hình. Nhưng mà Triệu Ngọc biết rõ rằng hắn bị người khác hãm hại, hắn vốn không có giết người! Người bị giết đó chính là ông chủ của một tập đoàn bất động sản, Triệu Ngọc chỉ nghe theo lệnh của cấp trên đi đánh hắn ta một chút mà thôi, vốn không thể nào chết được.

    Hơn nữa, nếu chẳng may đánh chết, thì cũng chỉ là tội ngộ sát chứ không thể nào là mưu sát được! Cho nên, án tử hình của hắn đều là âm mưu của người khác.

    Nghĩa đến đây, trong lòng Triệu Ngọc không khỏi dâng lên lửa giận, nắm chặt quả đấm đến phát ra tiếng. Nếu sau này có thể tìm được kẻ hãm hại chính mình, nhất định hắn sẽ phải hoàn trả lại gấp bội!

    Lúc này, Lý Bối Ny đã đem cà phê đến, đưa cho đồng nghiệp ở đây mỗi người một ly. Trên mặt cô bé này luôn luôn tràn đầy nhiệt tình, mỗi lần đưa ra một ly, đều sẽ ân cần nói một câu để động viên: “Vất vả rồi”, “Cố lên” .vân vân khiến các đồng nghiệp rất hài lòng.

    Cuối cùng, cô bé đi đến trước mặt Triệu Ngọc, nhìn thẳng vào hắn một cái rồi đặt ly cà phê cuối cùng xuống trước mặt hắn, hơn nữa còn nhỏ giọng dặn dò:

    “Cảnh sát Triệu, ly này em chỉ cho hai thìa đường! Đêm nay anh nhất định phải cố thức nhé, phải cố gắng lên đó!

    Không đợi Triệu Ngọc có phản ứng gì, Lý Bối Ny liền vui vẻ rời đi.

    Lúc này, Tổ trưởng Khúc Bình đã nói xong tình tiết của vụ án, liền đổi cho người đứng đầu của Tổ Trọng Án, đội trưởng Kim Trấn Bang phát biểu. Đội trưởng Kim đã ngoài 50 tuổi, tóc mai đã có vài sợi bạc, ông là một người rất cẩn trọng, làm việc cực kỳ nghiêm túc.

    “Tóm lại tất cả mọi người cố gắng chịu khó đi!” Đội trưởng Kim nhấn mạnh: “Vụ án dùi cui điện đã xảy ra đến lần thứ ba, nếu còn tiếp diễn nữa thì chính là một vụ án liên hoàn (vụ án liên tục xảy ra ). Không chỉ riêng cấp trên, mà chính chúng ta cũng sẽ không mang nổi cái mũ chụp này! Cho nên, mọi người hãy giữ vững tinh thần, tranh thủ phá giải vụ án này trong thời gian ngắn nhất!”

    “Như vậy… tổ A phái người đến hiện trường điều tra, nếu hung thủ đã theo đuôi nạn nhân thì hắn nhất định phải ở những chỗ như quán bar, phòng hát nơi mà nạn nhân đã tới. Vì thế, hãy cho người đi theo dõi ở tất cả những chỗ đó, nhất định phải tìm được hung thủ! Còn nữa, hãy quan sát xung quanh các cửa hàng bán lẻ nếu thấy có người có hành vi mờ ám thì phải lập tức theo dõi, các chỗ giống vậy cũng không thể bỏ qua!”

    “Rõ!”

    “Tổ B, các đồng chí chủ yếu phụ trách việc đi thu thập vật chứng” Đội trưởng Kim ra lệnh: “Nghi phạm không có tiền án tiền sự nên việc tra xét manh mối từ mẫu máu là rất khó. Nhưng mà, mẫu nước tiểu của nghi phạm cũng là một manh mối rất quan trọng, tuy rằng ở cục cảnh sát không tìm thấy mẫu nào tương ứng nhưng các bạn có thể đến bệnh viện hoặc trung tâm kiểm tra sức khỏe để điều tra so sánh, chỉ cần người này đã từng đi kiểm tra sức khỏe hoặc từng nằm bệnh viện thì nhất định chúng ta có thể tìm ra hắn!”

    “Rõ!”

    “Ngoài ra, nghi phạm có sử dụng dùi cui điện, ở hiện trường có xuất hiện tín hiệu di động, nạn nhân là người duy nhất nhìn thấy hung thủ, những manh mối này đều không thể bỏ sót, tất cả đều phải phái người theo dõi!”

    “Rõ!”

    “Tốt lắm, các tổ hãy bàn bạc thêm về kế hoạch hành động, nếu không có vấn đề gì thì mau chóng lên đường đi!” Đội trưởng Kim nói xong, thu dọn phần hồ sơ của mình lại, định xoay người rời đi.

    Ai ngờ, đúng lúc này có một giọng nói không được hài hòa cất lên:

    “Chờ một chút, tôi… tôi có vấn đề!”

    Mọi người đưa mắt nhìn qua, phát hiện người vừa lên tiếng không ai khác, chính là Triệu Ngọc.

    Đội trưởng Kim cũng cảm thấy sửng sốt, vội hỏi: “Vấn đề gì vậy, Triệu Ngọc? Cậu có vấn đề gì cần hỏi?”

    “Tôi!” Triệu Ngọc đưa ngón tay của đặt lên trán, nói rất tự nhiên: “Tôi cảm thấy không khỏe, muốn về nhà trước, các vị tự “chơi” đi!”
     
    thienta, thanhla, xaxiubaby and 4 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)