HOT  Dị Năng  Đô Thị Chí Tôn Đặc Công - 1802 - 8 Khó

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,783
    Được thích:
    346,725
    Chí Tôn Đặc Công
    Tác giả: 8 Khó
    Chương 3: Quên mất học ngành gì rồi!

    Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
    Nguồn: Truyện YY

    Dịch: Lưu Ly Phong

    Biên: Xiao

    Cô gái trẻ kia quay đầu nhìn thoáng qua người thanh niên, cũng không có tránh ra mà mỉm cười, khéo léo từ chối.

    - Cảm ơn, tự tôi làm được.

    Cô gái trẻ nhanh nhẹn để rương hành lý nằm ngang, sau đó đẩy vào chỗ nằm phía dưới.

    Lúc cô gái trẻ nhét cái rương thì hiển nhiên cần phải xoay người, người thanh niên từ phía sau lưng nhìn rõ cặp chân dài trắng nõn cùng bờ mông tròn trịa của cô, ánh mắt lập tức trở nên nóng bỏng.

    Cô gái trẻ rất nhanh cất xong hành lý, sau đó cởi giày cao gót, leo lên giường nằm ở phía trên.

    Bởi cô đang mặc váy ngắn nên khi leo lên giường trên thì nguy cơ lộ hàng khá cao, người thanh niên kia rất lịch sự nhường qua một bên, nhưng mà ánh mắt của hắn lại thật nhanh nhìn về phía dưới váy cô gái.

    Cô gái trẻ hiển nhiên cũng chú ý điểm này, mặc dù không lộ thứ gì nhưng vẫn thấy được cặp đùi trắng nõn nà, người niên thấy cảnh này, ánh mắt lại nóng bỏng hai phần, nhưng hắn rất nhanh liền rũ mi mắt,làm bộ như cái gì cũng không nhìn thấy.

    Tình huống này tất nhiên là lọt vào tầm mắt của Tần Dương, hắn hơi nhếch khóe môi nhưng cũng không nói gì thêm, hơi dịch dịch chăn, sau đó cả người dựa vào phía trên, mở ra quyển sách cầm trong tay.

    Người thanh niên trong tay xách cặp đi làm, đứng ở giữa phòng, ánh mắt đảo qua người phụ nữ có thai, sau đó là Tần Dương, cuối cùng lại nhìn về cô gái trẻ, chỉ là lúc này cô ấy đã lấy chăn mền che kín cặp chân dài mà bất kỳ người đàn ông đều phải nhìn theo.

    Người thanh niên rất muốn bắt chuyện, nhưng cô gái đã lấy ra một cái máy tính, mở ra một video rồi chăm chú nhìn vào máy tính, hiển nhiên cũng không có ý nghĩ trò chuyện với mọi người.

    Thanh niên có chút không cam tâm, nhìn người phụ nữ có thai, cô ta hơi mỉm cười tỏ vẻ thân thiện, thế nhưng hắn thực sự không có động lực nói chuyện cùng phụ nữ có thai, vì vậy hắn bèn chuyển sự chú ý đến Tần Dương:

    - Chú em tên là gì thế? Nhìn dáng vẻ hẳn là sinh viên đại học à?

    Tần Dương để sách xuống, mỉm cười:

    - Tôi tên Tần Dương, học đại học năm thứ nhất, đang trên đường đến trường.

    Người thanh niên cười nói:

    - Anh là Trương Bân, chú học đại học nào?

    Tần Dương thuận miệng đáp:

    - Đại học Trung Hải.

    Trương Bân ồ một tiếng, bình luận:

    - Đại học Trung Hải có lịch sử lâu đời, xem như một trường nổi tiếng, nhưng mà mấy thập niên gần đây đại học Trung Hải phát triển không được tốt lắm, đã từ đại học hàng đầu tụt xuống thành đại học hạng hai, hiện tại trường này cũng hơi loạn.

    Trương Bân dừng lại một chút, ánh mắt rơi vào trên người cô gái trẻ, thấy cô không còn chăm chăm vào máy tính mà nhìn mình, hiển nhiên là đang nghe bản thân nói, trong lòng có chút đắc ý nhưng sắc mặt lại tỏ vẻ khiêm tốn.

    - Anh là người sinh sống ở Trung Hải, hiện đang giữ chức giám đốc tại một công ty xuất khẩu, quản lý mấy chục người, cũng thường xuyên hoạt động ở đây, biết không ít về địa bàn Trung Hải. Đại học Trung Hải mặc dù sa sút nhưng vốn liếng thì vẫn phải có, đào tạo vài ngành rất tốt, đúng rồi, chú học ngành nào?

    Tần Dương kỳ thật cũng không muốn nói chuyện phiếm với Trương Bân, hắn cũng đã nhìn ra gã dù nói chuyện với mình nhưng mục tiêu cũng không phải là hắn, bản thân chẳng qua là ván cầu cho người ta mà thôi, nếu không vì sao phải nói đến quản lí, rồi nhân viên có bao nhiêu người làm gì?

    Còn giám đốc?

    Nhìn trên mặt gã cố gắng làm vẻ khiêm tốn, trong lòng căn bản không phải khiêm tốn mà là đắc ý chứ gì?

    Tỏ ra ngầu trước mặt người đẹp mà thôi.

    Tần Dương mặc dù xem thấu nội tâm Trương Bân, nhưng mà đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại, người ta chủ động chào hỏi, hắn cũng không thể lạnh lùng bỏ mặc.

    - Ngành gì hả, hầy, tôi không để ý..."

    Trương Bân sửng sốt một chút, chợt cười ha ha nói:

    - Chú em không biết mình học ngành nào à? Điều này có thể sao? Chẳng lẽ chú mới vừa nói mình là sinh viên là nói đùa với chúng tôi sao?"

    Lần này không chỉ là Trương Bân nhìn Tần Dương cười lớn tiếng, ngay cả người phụ nữ có thai và cô gái đều nhìn hắn, ánh mắt hơi nghi hoặc, thời đại này chẳng lẽ còn có người học đại học mà không biết mình học ngành gì sao?

    Nếu như chỉ có Trương Bân, Tần Dương có lẽ sẽ lười giải thích, nhưng mà bây giờ có hai người phụ nữ nhìn hắn, Tần Dương cảm thấy mình nên giải thích một chút, bằng không thì chỉ sợ sẽ nghĩ mình là tên lừa đảo mất.

    Tần Dương lấy ra từ bên trong balo du lịch bên cạnh một lá thư thông báo, mở ra nhìn thoáng qua, để thư thông báo lật lên hướng về phía Trương Bân:

    - Chuyên ngành Tiếng Anh.

    Tần Dương đúng là chưa đọc kỹ lá thư thông báo này, bởi vì hôm nay ông lão mới đưa cho hắn, hắn nhìn lướt qua liền ném vào balo, cũng không nhìn kỹ.

    Không phải Tần Dương sơ ý, mà là Tần Dương cũng không có nhiều hứng thú đối với việc đi học đại học. Hắn đã đi vào xã hội nhiều năm, đã trải qua mưa bom bão đạn, hắn cảm thấy chỉ sợ mình rất khó lại dung nhập cuộc sống đại học. Về phần học tập, còn không phải là một chuyện đau đầu sao?

    Chỉ là đi học ở đại học Trung Hải cũng không phải do hắn mà là sư phụ hắn quyết định. Trước khi hắn bái sư đã đồng ý giúp sư phụ làm hai việc, học ở đại hoc Trung Hải là việc thứ nhất. Theo lời sư phụ nói hắn năm đó cũng học đại học Trung Hải, nhưng đã xảy ra một ít chuyện khiến hắn nửa chừng nghỉ học, việc này làm cho hắn tiếc nuối cả đời, sở dĩ hắn muốn để cho đồ đệ của mình đi học là để thay chính mình bù đắp tiếc nuối này.

    Đồng thời, sư phụ hắn cho rằng ở thời đại này, nếu như không học đại học, đó là cuộc đời không hoàn mỹ. Trước đó hắn thô bạo ném Tần Dương vào Long Tổ, làm chậm trễ thời gian mấy năm tốt đẹp của hắn, bây giờ cũng coi như là đang bù đắp cho Tần Dương.

    Trường học là sư phụ Tần Dương quyết định, nhưng là chuyên ngành lại do thủ lĩnh Long Tổ chọn, bởi vì giấy báo nhập học cũng do hắn hỗ trợ cấp. Về phần ý kiến của Tần Dương, hắn căn bản không hề hỏi qua.

    Đúng vậy, không hỏi một câu nào.

    Tần Dương suy nghĩ một lần, nhưng lại cảm thấy ông cụ chọn chuyên ngành tiếng Anh hơn phân nửa là có mục đích. Dù sao nhiều khi mình chấp hành nhiệm vụ ở nước ngoài, bản thân không biết nói mấy ngoại ngữ chính là không được. Trước đó tiểu đội Thiểm Điện hành động, Thược Dược tinh thông ba loại ngoại ngữ, còn đội trưởng Tần Dương thì quá kém cỏi.

    Có lẽ, ông cụ cảm thấy mình nên thừa dịp này đọc nhiều sách và học vài môn ngoại ngữ để giải quyết những tình huống về sau khi mình chấp hành nhiệm vụ. Dù sao đặc công khi chấp hành nhiệm vụ, nhiều lúc là một người, hơn nữa cần liên hệ với đủ loại người, nếu như mình nghe không hiểu người ta nói cái gì thì làm sao làm nhiệm vụ?

    Huống chi, để cho mình đi học tập thương mại, tài chính, quản lý, thì mình sẽ hiểu nổi sao? Học xong về sau chẳng lẽ sẽ đi làm tài chính làm quản lý này nọ?

    Trương Bân nhận lấy giấy thông báo Tần Dương đưa, nhìn kỹ một chút, biểu tình có chút kỳ quái:

    - Thật đúng nha, thế nhưng là kỳ quái, sao chú ngay cả mình dự thi ngành nào đều không nhớ ra được??

    Tần Dương tay sờ lỗ mũi một cái, biểu cảm bất đắc dĩ:

    Tôi trong lúc nhất thời không nhớ tới, con người của tôi... trí nhớ không tốt lắm.

    "Hì hì!"

    Trương Bân còn chưa lên tiếng, cô gái trên giường tầng trên bên cạnh chợt nhịn không được cười ra tiếng.

    Nụ cười này như bông hoa đào đua nở, kiều diễm rực rỡ bốn phương.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,783
    Được thích:
    346,725
    Chí Tôn Đặc Công
    Tác giả: 8 Khó
    Chương 4: Ngầu?

    Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
    Nguồn: Truyện YY

    Dịch: Lưu Ly Phong

    Biên: Xiaooo

    Tần Dương cùng Trương Bân cùng quay đầu, vừa hay nhìn thấy nụ cười mê người của cô gái kia.

    Nụ cười này của cô là nội liễm, cũng không phô, nhưng điều này lại không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp mỹ lệ của nó.

    Hai mắt Tần Dương sáng lên, mấy năm này hắn cũng coi là trải qua sóng to gió lớn, nhưng lại vẫn có một cảm giác tim đập thình thịch như cũ.

    Cô gái này thật xinh đẹp!

    Tần Dương như thế, Trương Bân thì càng không chịu nổi, một đôi mắt đã hoàn toàn đăm đăm, nhìn chằm chằm vào mặt của cô gái trẻ tuổi, thần sắc như si ngốc.

    Tần Dương liền lấy lại tinh thần trong nháy mắt, dời ánh mắt sang chỗ khác, đồng thời trong lòng âm thầm sợ hãi thán phục. Cô gái này lợi hại thật, đây nếu là sinh ở cổ đại, hơn phân nửa lại là một hồng nhan họa thủy, không biết sẽ gây nên bao nhiêu cuộc chiến giữa đàn ông với nhau.

    Cô gái trẻ kia nhìn thấy Trương Bân ngơ ngác như vậy, ngẩng đầu nhìn bản thân, tựa hồ cũng ý thức được cái gì, thu lại nụ cười động lòng người trên mặt, hồi phụcvẻ mặt trong trẻo lạnh lùng trước đó.

    Trương Bân cũng lấy lại tinh thần, trái tim càng nóng nảy đập không ngừng, vội vàng mượn cơ hội này mỉm cười chào hỏi:

    - Em gái, em cũng là sinh viên sao?"

    Cô gái trẻ tuổi hé miệng mỉm cười:

    - Vâng, nhưng em không học ở đại học Trung Hải.

    Mắt Trương Bân sáng lên:

    - Thế em học trường nào? Anh rất quen mấy trường đại học ở chỗ này đấy.

    Cô gái trẻ tuổi mỉm cười nói:

    - Em cũng là người lớn lên ở Trung Hải, lần này đi Kinh Thành chỉ là du lịch mà thôi.

    Trương Bân ồ một tiếng, có chút không cam lòng, lấy ra danh thiếp của mình, đưa cho cô gái:

    - Đây là danh thiếp của anh, nếu như có gì cần trợ giúp, thì cứ việc gọi điện thoại cho anh. Còn chưa em tên gì nhỉ?"

    Lông mày cô gái trẻ tuổi hơi nhíu lại, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy Bân danh thiếp của Trương, ánh mắt nhìn lướt qua Tần Dương bên cạnh, nói khẽ:

    - Em tên là Lý Tư Kỳ, học ở học viện hí kịch Trung Hải.

    - Học viện hí kịch Trung Hải, đây là trường xịn à nha.

    Trương Bân xu nịnh nói:

    - Học viện hí kịch Trung Hải, học viện hí kịch Yến Kinh cùng với học viện điện ảnh Yến Kinh chính là ba cái nôi lớn của giới minh tinh Hoa Hạ. Lý tiểu thư đẹp như thế, tương lai nhất định là đại minh tinh nổi tiếng Hoa Hạ."

    ]

    Lý Tư Kỳ mỉm cười đáp:

    - Trương tiên sinh, anh quá khen rồi.

    Trên mặt Lý Tư Kỳ mặc dù mang theo nét cười, nhưng là rất dễ nhìn ra được nụ cười của cô là gượng gạo, là khách sáo, mang theo hai phần xa cách, phảng phất như một bức tường vô hình ngăn người khác tới gần.

    Trương Bân mặc dù rất muốn rút ngắn khoảng cách, dù sao hắn cũng là người từng trải trong xã hội không ít, vẫn hiểu nhìn mặt mà nói chuyện, sẽ không giống như ô tô chỉ biết lao tới. Người như vậy, không chỉ xôi hỏng bỏng không, lại còn chỉ làm người ta ghét.

    Tán gái, cũng là phải xem cơ hội, nhìn thời cơ.

    Còn có thời gian một đêm nữa cơ mà.

    Trương Bân cười cười, cũng không nhiều lời, trực tiếp về giường của mình, lấy máy tính của mình bắt đầu xử lý công việc.

    Ánh mắt Lý Tư Kỳ dừng tại trên mặt Tần Dương đang ngồi đối diện, ánh mắt hơi có hai phần hiếu kỳ. Cô là một người rất cẩn thận, cô nhìn ra được Tần Dương thật sự không nhớ rõ mình học ngành nào, nhưng mà cô lại không tin hắn thật là trí nhớ không tốt.

    Người thanh niên này là cá nhân liên quan?

    Tần Dương cảm giác được ánh mắt Lý Tư Kỳ, quay đầu, ánh mắt hai người giao nhau, Tần Dương cười cười thân thiện về phía Lý Tư Kỳ, khẽ vuốt cằm, xem như lên tiếng chào.

    Lý Tư Kỳ mím môi một cái, nhìn thấy ánh mắt thanh tịnh mà bình tĩnh của Tần Dương, trong lòng thoáng có chút kỳ lạ.

    Cô biết mình rất xinh đẹp, nam sinh cùng lứa rất khó bình tĩnh đối mắt với mình, bọn họ hoặc là sẽ có vẻ rất bối rối vụng về, hoặc là ánh mắt nóng bỏng ra vẻ trấn định. Tần Dương thoạt nhìn cũng chỉ không đến 20 tuổi, nhưng là trên người hắn nhưng lại có một vẻ trầm tĩnh và điềm đạm hơn xa người đồng lứa.

    Hắn ăn mặc rất bình thường, áo phông quần jean, trên tay mang theo một cái đồng hồ, nhưng là kiểu dáng lại hơi cũ kỹ, nhìn là biết không đáng tiền. Trừ vẻ ngoài hơi khôi ngô của hắn ra thì giống như hắn thực không có gì xuất chúng.

    Lý Tư Kỳ nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc, hướng về phía Tần Dương cười nhẹ chào hỏi, sau đó liền thu hồi ánh mắt, nhìn về phía cửa sổ.

    Tần Dương cũng thu hồi ánh mắt, tiếp tục đọc sách. Chỉ một lát sau, một hồi chuông vang lên, sau đó có tiếng Trương Bân trả lời điện thoại.

    - Ừ, Tiểu Lưu à, báo cáo cậu gửi anh còn có nhiều chỗ chưa đủ hoàn thiện. Anh đã đánh dấu lại cho cậu rồi, tí sửa lại nhé... Làm việc phải nghiêm túc, đừng qua loa, cái gì qua loa cũng có thể mang đến tổn thất thật lớn... Được, đầu tiên cậu sửa là... Đúng rồi, số vật liệu xây dựng trị giá 500 vạn của giám đốc Chu kia, xế chiều hôm nay phải mang tới, về phần hơn tám triệu của công ty Phi Hồng, cậu cứ ép giá trước đi, chờ tôi về hẵng xử lý... Tốt, cậu đi làm đi, nhanh lên.

    Trong giọng Trương Bân mang theo vài phần uy nghiêm của lãnh đạo, nhận điện thoại xong, Trương Bân cười nói:

    - Những sinh viên này vừa mới vào công ty, tư tưởng còn chưa thay đổi, đều phải dẫn dắt, đều phải chỉ bảo. Nhưng mà, sinh viên đầu óc linh hoạt, chỉ cần tư tưởng thay đổi được, là sẽ rất nhanh làm được việc.

    Trương Bân nói xong lời này, Tần Dương với Lý Tư Kỳ đều không tiếp lời, người phụ nữ có bầu đối diện mỉm cười trả lời một câu:

    - Từ trường học đi vào xã hội, tóm lại vẫn cần một quá trình.

    Trương Bân mới vừa cố ý biểu diễn làm việc qua điện thoại nhưng không khiến Lý Tư Kỳ chú ý. Chuyện này khiến hắn có chút nhụt chí, nên bà bầu mở miệng, hắn cũng thuận miệng trò chuyện:

    - Đúng vậy. Nhưng lại có người này người nọ, có ít người lĩnh ngộ nhanh, có ít người đầu óc cố chấp, dạy thế nào cũng không được. Gặp được loại này khiến người khác rất đau đầu. Đúng rồi, chị tên là gì? Chồng chị làm gì thế? Bụng chị đã lớn thế rồi, sao lại để cho một mình chị ngồi xe lửa a? Nếu mà có chuyện gì, thì không có ai chăm sóc mất.

    Người phụ nữ có thai thở dài nói:

    - Gọi chị Lư là được. Chồng chị đi lính, ngày thường cũng không có thời gian ở lại nhà, lúc này lại phải nhận nhiệm vụ, về đơn vị rồi.

    Trương Bân nghe xong, nụ cười trên mặt lập tức nhạt hai phần:

    - Haiz, khó trách, làm lính là không có nhiều thời gian bên người nhà.

    Trương Bân lại quay về máy tính trước mặt, mở ra một bộ phim, nằm nghiêng ở trên giường, bắt đầu xem phim.

    Sắc trời dần dần tối xuống, Tần Dương mở đèn lên, lại nhìn ra ngoài một hồi, cảm thấy hơi đói bụng, bèn lấy từ trong túi du lịch ra một gói mì ăn liền, trèo xuống giường, chuẩn bị đi ăn mì tôm.

    Trương Bân nháy mắt mấy cái, cũng ngồi dậy ở trên giường, cười nói:

    - Tần Dương, buổi tối em ăn mì à?

    Tần Dương cười cười:

    - Mì tôm ngon mà anh, với cả ngồi xe lửa mà không ăn mì tôm, thì em thấy không thoải mái.

    Trương Bân cười đi tới, tiện tay lấy gói mì tôm trong tay Tần Dương, đặt ở trên bàn, ánh mắt đảo qua Lý Tư Kỳ, cười nói:

    - Mì tôm ngon thật, nhưng không có dinh dưỡng gì. Em chờ một chút, anh đi mua chút đồi ngon, mua ít bia, mọi người ngồi ăn với nhau. Lý tiểu thư, em muốn ăn gì không?

    Lý Tư Kỳ hơi sững sờ, chợt lễ phép từ chối:

    - Không cần đâu anh, mọi người ăn đi. Em cũng có bánh mì, với cả cũng chưa đói.

    Trương Bân nhiệt tình cười nói:

    - Haiz, mọi người gặp nhau trong phòng này là có duyên rồi, sao em còn khách khí thế. Với cả còn một đêm dài nữa, ăn có mấy cái bánh sao được. Em không nói thì thôi, anh cứ mua đại vậy, dù sao trên xe lửa nhiều đồ, chúng ta ăn tạm, cũng không thể để cho bụng chịu đói được.

    Trương Bân không đợi Lý Tư Kỳ cự tuyệt, cầm lấy ví tiền của mình, đi ra khỏi phòng.

    Tần Dương nhìn xem gói mì tôm bị Trương Bân bỏ lên bàn, khóe miệng hơi nhếch lên. Có cần phải ngầu như vậy không?

    Mình muốn nấu mì tôm ăn cũng không cho??​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 2)