HOT  Dị Năng  Đô Thị Chí Tôn Đặc Công - 1440 - 8 Khó

  1. InYourDream

    InYourDream Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    16/10/19
    Bài viết:
    44,856
    Được thích:
    2,017
    [​IMG]
    Chí Tôn Đặc Công

    Tác giả: 8 Khó
    Chương 1: Hù Người Sao?

    Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
    Nguồn: Truyện YY

    Giới thiệu:


    Thiên cổ ẩn môn, nhất mạch đơn truyền. Tần Dương 16 tuổi bị sư phó ném vào Long Tổ, 19 tuổi liền trở thành Long Tổ truyền thuyết, vì hoàn thành sự nuối tiếc của sư phó, hắn bước vào đại học Trung Hải mở ra một đoạn truyền thuyết....






    - Hù người à?

    Tần Dương đeo một balo du lịch đang đứng chờ đón taxi, cách đó không xa là trung tâm thương mại Cảnh Đông, khi hắn nhìn thấy xe cảnh sát vây kín phía trước trung tâm thương mại thì gương mặt hắn có chút bất đắc dĩ.

    Hắn đang ở khu vực đậu xe taxi thì bị gọi sang làm chút việc, chuyện là ở trung tâm thương mại Cảnh Đông có bọn cướp tiệm vàng bắt cóc con tin, hắn đã tiện đường thì sẵn tiện hỗ trợ giải quyết luôn, cần phải cam đoan tất cả con tin an toàn.

    Bọn người kia thật là đầu óc có vấn đề. Cần tiền đến điên rồi sao? Trung tâm thương mại Cảnh Đông nằm ở khu vực đông đúc, chẳng lẽ bọn người kia cảm thấy cướp tiền rồi có thể dễ dàng chạy trốn?

    Tầm mắt Tần Dương lướt qua những cảnh sát tránh ở sau xe giơ súng lục nhắm thẳng vào tiệm vàng, dừng trên người vị đặc cảnh đang chỉ thị những cảnh sát võ trang cách đó không xa, sau đó cất bước đi qua.

    Quan chỉ huy phụ trách hiện trường chỉ ngón tay lên tờ bản vẽ cửa hàng, ánh mắt nghiêm túc đảo qua đội đặc cảnh.

    - Bọn cướp gồm bốn người, trong tay bọn họ có súng lục tự chế, súng săn cùng dao nhỏ, trong phòng khách ước chừng có hai mươi người, bao gồm nhân viên tiệm vàng và khách hàng, trước mắt bọn họ tập trung ở góc đông bắc của phòng khách.

    - Bọn cướp này rất hung dữ và bất chấp, chuyên gia đàm phán đã cố gắng khuyên giải nhưng không có kết quả, hơn nữa vì thế đã chọc giận bọn cướp nên chúng đã nổ súng bắn một con tin, tuyên bố nếu không làm theo yêu cầu của chúng thì cách mười lăm phút sẽ bắn chết một con tin!

    - Chúng ta sẽ phái người đi vào đưa thức ăn nước uống, quan sát rõ ràng tình hình bên trong, tay súng bắn tỉa đã vào chỗ, chờ người của chúng ta rời khỏi tới báo tình huống liền bắt đầu hành động, các chú chuẩn bị sẵn sàng để đột kích!

    - Rõ!

    Quan chỉ huy bố trí xong nhiệm vụ, ngẩng đầu, ánh mắt hơi đổi, tầm mắt nhìn về phía tần dương ở phía sau đội đặc cảnh.

    - Cậu là ai? Vào bằng cách nào?

    Đội đặc cảnh đang tập trung tinh thần đặc cảnh cũng đột nhiên quay đầu, ánh mắt cảnh giác nhìn Tần Dương.

    Người này là ai? Hắn đứng ở phía sau mình từ lúc nào, tại sao một chút cũng chưa cảm giác được? Tần Dương đem ánh mắt từ bản vẽ nhìn lên quan chỉ huy cười cười, thuận tay từ trong túi lấy ra một cuôn sổ màu đen đưa qua.

    - Các người muốn phái người đi vào đưa thức ăn nước uống đúng không, để tôi đi cho. Quan chỉ huy có chút nghi hoặc cầm lấy cuốn sổ màu đen, vừa mở ra thì lập tức ánh mắt sáng ngời, khi ngẩng đầu nhìn thanh niên thì trong mắt ẩn chứa hai phần khiếp sợ.

    - Tần thượng tá!

    Chung quanh đặc cảnh nguyên bản còn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn người thanh niên không biết đến đây tự lúc nào khi nghe được quan chỉ huy bật thốt lên xưng hô nọ thì ánh mắt liền thay đổi.

    Thượng tá! Thanh niên này nhìn qua cũng mới hơn hai mươi tuổi, trên người mặc áo thun màu đen, quần jean, giày thể thao thường thấy, đeo một balo du lịch, cứ như là người đang đi chơi vậy. tuổi trẻ như thế đã là thượng tá? Hù người à? Một nhóm đặc cảnh quay đầu nhìn về phía quan chỉ huy, lại vừa lúc nhìn đến ánh mắt nóng bỏng của quan chỉ huy, mọi người theo bản năng lại đem ánh mắt chú ý đến cuốn sổ màu đen trên tay quan chỉ huy.

    Đó là giấy chứng nhận? Quan chỉ huy đem giấy chứng nhận trả lại cho Tần Dương, ánh mắt tôn kính:

    - Vậy xin nhờ cậu.

    Tần Dương cười cười:

    - Không cần khách sáo, tôi vào xem.

    Tần Dương buông balo du lịch, từ trong tay một cảnh sát cầm lấy túi thức ăn chuẩn bị tốt liền xoay người đi đến tiệm vàng. Các đặc cảnh hai mặt nhìn nhau, hắn cứ đi như vậy?

    Tần Dương cầm theo túi giơ đôi tay, dựa theo yêu cầu của bọn cướp ở cửa xoay một vòng, xác nhận trên người không có vũ khí mới đi vào tiệm vàng.

    Một nhóm nam nữ bị dồn lại ở một góc phòng khách, hai tên cướp trông coi bọn họ, một người cầm súng lục tự chế, một người cầm dao, hai tên cướp khác trong tay cầm súng săn, đứng sau cửa, khẩn trương nhìn chằm chằm bên ngoài.

    - Lại đây!

    Tên cướp đứng phía sau cửa cầm súng săn hung ác kéo Tần Dương qua, súng săn nhắm ngay ngực Tần Dương, một tên khác kiểm tra toàn thân hắn.
    Xác nhận không có bất kỳ vũ khí nào, gã soát người giật lấy túi trong Tần Dương, hừ lạnh nói: “Biến đi!” Tần Dương còn chưa có làm gì, một tên cướp khác đã ngăn cản:

    - Người này nếu là cảnh sát phái tới thì hơn phân nửa cũng là cảnh sát, khẳng định là tiến vào để dò xét tình huống của chúng ta, bắt cả hắn luôn đi, có hắn ở trong tay, chúng ta cũng có nhiều hơn hai phần đảm bảo khi đàm phán với cảnh sát.

    - Có lý!

    Gã cướp cầm túi cười dữ tợn, dùng súng săn đẩy đẩy lưng Tần Dương:

    - Nếu đã tới thì không cần đi nữa, đi qua kia!

    Tần Dương sắc mặt bình tĩnh, thuận theo đi tới góc có con tin, tên cướp cầm súng lục vẻ mặt âm ngoan đã đi tới, duỗi tay chộp vào quần áo của Tần Dương. Đôi mắt vốn bình tĩnh của Tần Dương đột nhiên lộ ra ánh sáng lạnh lẽo, hắn đột nhiên duỗi tay bắt được bàn tay của gã cướp rồi đột nhiên bẻ gãy. Ca!

    Bàn tay của gã bị bẻ gãy về phía sau thành một tư thế kì cục, gã kêu thảm thiết ra tiếng, Tần Dương đã trở tay bắt lấy súng tay trong tay gã cướp, đẩy sang bên cạnh, họng súng nhắm ngay gã.

    Tên cướp phía sau nhìn thấy Tần Dương bỗng nhiên động thủ, theo bản năng bóp cò súng, đạn bắn trúng tên cướp bị bẻ gãy bàn tay, trước ngực gã máu tươi ồ ạt chảy ra, cơ thể cũng ngã xuống.

    Tần Dương tay trái bỗng nhiên kéo một chút, súng săn đã rơi vào trong tay của hắn, hắn cũng không có thay đổi súng săn, trực tiếp bắt lấy nòng súng trở tay vung lên, súng săn hung hăng nện ở trên đầu người đàn ông phía sau, gã lập tức té xỉu, giống như như mì sợi rơi xuống.

    Tần Dương lộn nhào một vòng, cầm lên súng lục trên mặt đất, nâng lên họng súng nhắm ngay tên cướp đứng ở cửa bóp cò.

    Tên cướp đứng ở cửa nguyên bản còn quan sát bên ngoài, nghe được tiếng súng vang liền quay đầu, còn chưa kịp nâng súng thì ngực liền đã liên tục trúng đạn, thân mình vô lực dựa vào vách tường trượt xuống.

    Cuối cùng là tên cướp mới giơ lên dao, còn không kịp xông tới thì Tần Dương đã chuyển đầu súng, họng súng tối đen nhắm ngay đầu hắn.

    tiếng bước chân chỉnh tề vang lên, đội đặc cảnh lần lượt bước vào, nhìn cảnh tượng trước mắt, lại nhìn về phía Tần Dương, ánh mắt đều đã tràn ngập kính nể!

    Người này thật là lợi hại!

    Tần Dương đem súng đưa cho một đặc cảnh, xoay người rời đi cửa hàng, cũng không đi chào hỏi quan chỉ huy, thừa dịp hỗn loạn cầm lấy balo của mình lặng yên rời đi trung tâm thương mại,gọi một chiếc xe taxi mà đi.

    Tần Dương lấy ra di động, gọi lại số cuộc gọi vừa rồi.

    - Boss, bọn cướp đã bắt được, con tin an toàn.

    - Làm tốt lắm, tôi liền biết có cậu ra tay thì khẳng định không thành vấn đề.

    - Đừng khen tôi, ngài khen tôi thì chẳng có chuyện gì tốt, tôi đi Trung Hải đây, không có việc gì không cần tìm tôi, không đúng, cho dù có việc cũng không cần tìm tôi, để tôi thoải mái hai năm, nhiệm vụ cứu vớt thế giới ngài tìm người khác đi, cúp đây!

    Tần Dương chưa cho đối phương cơ hội trả lời liền dứt khoát cắt đứt điện thoại, khóe miệng hơi hơi nhếch lên hai phân.

    Ông lão này là chuyên gia lừa dối người, cũng không thể cho hắn cơ hội lừa dối chính mình!

    Xe taxi ngừng lại trước nhà ga, Tần Dương thanh toán tiền xe, đeo balo xuống xe, đi tới cửa trạm, mới đi được vài bước lại ngừng lại.

    Ở phía trước hắn có ba nam một nữ đứng thành một hàng, ba đôi mắt đều nhìn hắn.

    Ba nam đều hơn ba mươi tuổi, nữ nhỏ hơn một chút, đại khái hai mươi bốn, hai mươi năm tuổi, nam ánh mắt sắc bén, gương mặt cương nghị, nữ xinh đẹp hơn người, anh tư phóng khoáng, tuy rằng bọn họ mặc thường phục, nhưng mà trên người có một loại đặc thù khí chất lại không thể che dấu được, phảng phất hạc trong bầy gà.

    Bốn người nhìn Tần Dương, ánh mắt nóng cháy, chỉnh tề hô lên: - Đại ca!

    Tần Dương dừng lại bước chân, cười khổ nói:

    - Không phải nói không cho các người đến tiễn sao, sao lại vẫn tới?



     
    Chỉnh sửa cuối: 25/4/20
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Tham gia ngày:
    22/8/14
    Bài viết:
    100,976
    Được thích:
    332,906
    Chí Tôn Đặc Công
    Tác giả: 8 Khó
    Chương 2: Khi nào em cũng gả cho anh được

    Nhóm dịch: Thánh Thiên Tiên Vực
    Nguồn: Truyện YY

    Dịch: Lưu Ly Phong

    Biên: Xiao

    - Đại ca, anh sắp đi Trung Hải, lần này từ biệt còn không biết bao giờ gặp lại, bọn em sao có thể không đến tiễn anh một đoạn đường được.

    Trong số ba người, người đàn ông khôi ngô cao lớn nhất mở miệng, trong tiếng nói không che giấu chút nào tha thiết và không nỡ.

    Cô gái xinh đẹp cũng lưu luyến không rời nói:

    - Phải đó, đại ca, anh thật sự muốn đi à? Anh đi rồi thì bọn em phải làm sao?

    Tần Dương tiện tay giơ túi du lịch lên, khoác lên trên vai của mình, nhìn ba nam một nữ trước mặt, tâm tình thoáng có chút phức tạp.

    Lúc hắn 16 tuổi thì bị sư phụ ném vào Long Tổ, trở thành thành viên nhỏ nhất Long Tổ, đến bây giờ đã ba năm ròng. Trong ba năm này, hắn từ một tên đội viên bình thường đi lên, cuối cùng trở thành đội trưởng, tạo nên tiểu đội truyền kỳ "Thiểm Điện" khiên quân địch e ngại không thôi.

    Bốn người trước mặt này, chính là thành viên tiểu đội Thiểm Điện của hắn, theo thứ tự là Kim Cương, Hắc Báo, Liệp Ưng và Thược Dược. Bốn người bọn họ cùng hắn kề vai chiến đấu, vô số lần vượt qua mưa bom bão đạn vào sinh ra tử, cuối cùng đúc nên uy danh hiển hách của tiểu đội “Thiểm Điện”.

    Bốn người này đều lớn tuổi hơn Tần Dương, dù là Thược Dược nhỏ tuổi nhất cũng lớn hơn Tần Dương năm tuổi, nhưng bốn người bọn họ gọi Tần Dương là đại ca là tự nguyện, bởi vì bọn họ tôn kính Tần Dương từ trong tim.

    Không có Tần Dương, thì không có tiểu đội "Thiểm Điện"!

    Tần Dương không chỉ là đội trưởng, còn là linh hồn của cả tiểu đội "Thiểm Điện". Một mình hắn có tác dụng rất lớn khi thi hành nhiệm vụ, thậm chí còn hơn cả bốn người bọn họ liên thủ!

    Người khác không rõ ràng, nhưng là một thành viên của tiểu đội "Thiểm Điện", bọn họ rất rõ ràng Tần Dương lợi hại và đáng sợ nhường nào trong chiến đấu.

    Bây giờ Tần Dương muốn rời khỏi tiểu đội "Thiểm Điện", sao mấy người họ có thể nỡ để hắn đi?

    "Làm sao bây giờ? Rau trộn!"

    Tần Dương thuận miệng trả lời một câu, khóe miệng vểnh lên hai phần, khẽ nói:

    - Đồ tể Cách Trương, muốn ăn với heo à? Đừng có làm vẻ mặt buồn cười kia, nếu bị người khác thấy được, chỉ sợ sẽ phải cười đến rơi hàm đấy!

    Tần Dương dù trong lòng cũng thật sự có chút thương cảm, nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài. Hắn có thể là đại ca của bọn hắn, chẳng phải là đại ca phải có phong phạm và bá khí hay sao?

    Vì tiếng đại ca này, khi tiểu đội "Thiểm Điện" vừa thành lập, Tần Dương thế mà phải lấy một địch bốn, đánh cho mấy tên này thành ngoan ngoãn dễ bảo. Mấy người bị Tần Dương giáo huấn một câu, lại không khó chịu chút nào, lại làm ra vẻ đương nhiên. Tần Dương nhìn thấy, nhịn không được cười nói:

    - Đừng xệ mặt ra, mấy năm này vì một số nguyên nhân, tôi rất liều mạng rồi, cũng mệt mỏi lắm. Được mấy người cùng tôi liều mạng, bây giờ tôi đi rồi, mấy người không tranh thủ nghỉ ngơi một chút sao?"

    - Liệp Ưng làm việc cẩn thận, tôi không có gì để nói. Kim Cương, Hắc Báo, hai anh lớn rồi mà vẫn ế. Các anh hay lắm, nhanh đi giải quyết chuyện độc thân đi. Đây là nhiệm vụ tôi giao cho các anh thực hiện, nếu là sau này tôi trở về mà hai anh vẫn còn độc thân, làm đội trưởng tôi đây mất mặt thì cứ liệu mà ăn đòn!

    Hai người Kim Cương và Hắc Báo liếc nhau, hơi xấu hổ, nhưng lại vẫn ưỡn ngực như cũ, ngoan ngoãn gật đầu đồng ý: "Dạ, đại ca, bọn em cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!"

    Ánh mắt Tần Dương chuyển tới trên người Thược Dược. Hắn còn chưa lên tiếng, Thược Dược đã ưỡn ngực, nở nụ cười tươi, con mắt xinh đẹp mê người:

    - Đại ca, anh không cần nói em. Em là người chỉ có thể thích anh mà thôi, chỉ cần anh không chê em lớn hơn anh mấy tuổi, thì lúc nào em gả cho anh cũng được..

    Tần Dương khóe miệng không tự chủ run rẩy. Cô nàng này, ỷ rằng mình không thể làm gì được nàng nên khi rảnh rỗi toàn đùa giỡn mình, không thể trêu vào!

    - Tôi cũng lười nói với mấy người, thôi tôi đi đây!

    Tần Dương phất phất tay về phía bốn người, rồi đi về phía trước.

    Đưa quân ngàn dặm cuối cùng cũng phải từ biệt, huống chi hắn mặc dù là hoàn thành nguyện vọng của sư phụ, tạm thời rời Long Tổ, nhưng hắn vẫn là trong biên chế đặc công của Long Tổ, chỉ là tạm thời không nhận nhiệm vụ mà thôi. Rồi một ngày, hắn sẽ lại quay về.

    Tần Dương đi được hai bước, Kim Cương bỗng nhiên tựa hồ nhớ ra cái gì đó, kêu lên:

    - Đại ca, anh chưa nói với bọn em anh đi Trung Hải làm gì. Nếu bọn em đến thăm anh thì tìm anh ở đâu?

    Tần Dương dừng bước lại, quay đầu nhe răng cười một tiếng:

    - Tôi đi đại học Trung Hải để học đại học.

    Bốn người nhìn cảnh Tần Dương dần dần hòa vào dòng người, đưa mắt nhìn nhau.

    Lão đại mới vừa nói cái gì?

    Không phải mình nghe nhầm đấy chứ?

    Học đại học?

    WTF?????

    ...

    Tần Dương mang theo túi du lịch, chậm rãi đi theo theo biển người trên xe lửa, đi vào toa giường nằm, tìm tới chỗ của mình.

    Giường dưới số 7.

    Ở chỗ của hắn có một thai phụ khoảng 34 35 tuổi đang ngồi, khá xinh đẹp. Nhìn thấy Tần Dương tới, cô ta đứng lên, nhìn Tần Dương.

    - Em trai, chỗ của em là giường dưới số 7 à?

    Tần Dương buông túi du lịch xuống, nhẹ gật đầu, ánh mắt quét lên bụng cô ta, bụng nhô lên rất cao, xem ra chí ít cũng tám, chín tháng rồi.

    - Chị nằm giường trên, mà bầu bì nên rất không tiện. Chị có thể đổi chỗ với em được không, chị bù tiền chênh lệch vé cho…

    Tần Dương cười cười:

    - Được, thế thì chị nằm giường dưới đi. Chị mà leo lên leo xuống thì không tiện thật, tiền nong thì thôi, cũng không đáng mấy đâu ạ.

    Người phụ nữ kia vội vàng móc tiền ra, đưa cho Tần Dương, cảm ơn rối rít:

    - Cảm ơn em, rất cảm ơn em! Em nhất định phải cầm lấy số tiền này. Em đổi chỗ cho chị đã là đại ân rồi, sao chị có thể để em thiệt thòi được."

    Tần Dương thấy cô ta kiên trì như thế, cũng không khách khí nữa, thuận tay lấy tiền rồi nhét vào túi quần, nhìn hai bên một chút, rồi hỏi:

    - Chị đi một mình thôi à?

    Người phụ nữ gật đầu, thở dài nói:

    - Biết sao được, chồng chị phải đi công tác gấp nên không đưa chị về được.

    Tần Dương hiểu, gật đầu, rồi ân cần nói:

    - Thế thì chị cẩn thận một chút, đứa bé đã được tám chín tháng rồi.

    Cô ta vuốt ve bụng, trên mặt lộ ra vẻ yêu thương:

    - Đúng thế, đã hơn chín tháng rồi, lần này chị về Trung Hải chuẩn bị sinh con. Cảm ơn quan tâm, đã có người đón chị ở bến rồi, không sao đâu."

    Tần Dương cười cười, không nói thêm nữa, sau đó cởi giày ra, bò lên trên giường trên rồi lấy từ trong túi du lịch ra một quyển sách.

    Tần Dương vừa ngồi xuống, thì một cô gái đẩy rương hành lý đi đến. Tần Dương cúi đầu nhìn, con mắt nhịn không được có chút sáng lên.

    Nữ nhân này một đầu mốt Quả lê mốt, trên tóc treo một cặp kính râm, khuôn mặt tinh xảo động lòng người, dáng người cao gầy, thân trên mặt áo ren hoa màu trắng lộ nửa vai, nửa người dưới là quần bó màu đen, chân đi giày cao gót, lộ ra một đôi chân dài trắng nõn.

    Ngay khi cô gái định thả rương hành lí xuống, một anh chàng 27 28 tuổi mang theo một cái cặp công văn đi đến, nhìn thấy cô gái đang đứng ở cửa, con mắt lập tức sáng lên, nhiệt tình đi tới.

    - Cô gì ơi, tôi giúp cô nhé?​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)