V.I.P  Q.Trường Cảnh Lộ Quan Đồ - Q3 C2083 (tháo zen 1482) Thần Đăng

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi daicawin83, 8/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chương 855: Tiên hạ thủ vi cường


    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: metruyen.com †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

    Share :MTQ Banlong.us




    Chương 855: Tiên hạ thủ vi cường

    Điều Đỗ Long muốn chính là dẫn dắt ông nghĩ như vậy. Hắn cười hắc hắc cũng không phủ nhận, Mã Quang Minh nói: - Tôi đương nhiên là tin lời của Chủ tịch Quốc hội Nhạc, nhưng…cậu không lừa tôi đấy chứ?

    Gặp được thời điểm quan trọng như vậy trong cuộc đời, Mã Quang Minh cũng không thể không nghi ngờ nọ kia, Đỗ Long cười nói: - Cháu lừa chú có được lợi không? Cháu còn đang mong chú từng bước thăng tiến, cháu cũng được thơm lây đây.

    Đỗ Long nói thẳng ra lại khiến Mã Quang Minh kiên định hẳn lên,ông vui vẻ nói: - Nói hay lắm, chú cháu ta sau này phải quan tâm lẫn nhau, tìm ra được một con đường thênh thang rộng rãi trong chốn quan trường.
    Đỗ Long nâng chén rượu lên cười nói: - Vì tương lai tốt đẹp của chúng ta, cạn li!

    Hai cái li va nhẹ vào nhau, Mã Quang Minh đã bắt đầu coi Đỗ Long như là một đồng minh ngang hàng với mình. Nhìn thì không thể biết được, nhưng thực lực bản thân của Đỗ Long cùng với bối cảnh được tiết lộ một cách mơ hồ sau lưng hắn khiến Mã Quang Minh thật sự không thể coi hắn là một cán bộ cấp phó nho nhỏ nữa.

    Hai người có mối quan hệ về lợi ích thật sự rồi thì càng dễ nói chuyện. Hiện giờ Mã Quang Minh có chút mơ hồ. Đỗ Long lấy thái độ tỉnh táo của người ngoài cuộc giúp Mã Quang Minh phân tích tình hình hiện tại trong tỉnh. Hắn có bố vợ tương lai ở tỉnh, lại có sự giúp đỡ của Chủ tịch Quốc hội Hội đồng nhân dân, Mã Quang Minh cũng thừa nhận những lời Đỗ Long nói.
    Đỗ Long có chút quen biết với không ít lãnh đạo trong tỉnh. Ví dụ như là Chủ nhiệm Uỷ ban Kỉ luật tỉnh, có thể xem như là người của phái bản địa rồi, chắc chắn là người ủng hộ Chủ tịch Ngũ.

    Bạch Nhạc Tiên theo đuôi bố của Dương Minh Huy là Dương Kiến Siêu. Dương Kiến Siêu đến nay vẫn là Phó chủ tịch tỉnh, có điều hiện giờ không quản lí về giáo dục mà là phụ trách các công việc như là quy hoạch đô thị, quy hoạch năng lượng. Mặc dù địa vị đã giảm, nhưng trên thực tế vẫn nắm các cơ quan thực quyền. Bản thân ông ta cũng là người phái bản địa, nhưng theo lời của Mã Quang Minh thì gã đã chuyển sang theo Lưu Bí thư mới đến rồi.

    Một Phó chủ tịch tỉnh khác mà Đỗ Long quen là Chúc Hồng Kì, hiện giờ là Phó chủ tịch thường trực tỉnh. Lúc đầu khi Mã Quang Minh và Đỗ Long đến huyện Võ Khê xử lí vụ ẩu đả của thợ mỏ, đã bị Chúc Hồng Kì trấn áp. Lúc đó do Ngũ Duy Đào biết chuyện quá muộn nên không có cơ hội chỉnh hắn, còn tức giận với Mã Quang Minh. Có thể nói Chúc Hồng Kì là người bản địa đầu tiên chạy theo Lưu Bí thư, y chắc chắn sẽ là kình địch của Ngũ Duy Đào.

    Mã Quang Minh nói: - Tôi không nghĩ là Chúc Hồng Kì khó đối phó lắm đâu. Bởi vì y có một nhược điểm trí mạng, đó chính là vấn đề chuyển dịch cơ cấu khai thác khoáng sản ở huyện Võ Khê. Việc chuyển đổi này là do Chúc Hồng Kì dốc hết sức thực hiện đấy. Kết quả là gây ra tổn thất to lớn cho nguồn lực nhà nước, đồng thời gián tiếp gây ra việc hỗn loạn vào năm ngoái. Chỉ cần tìm được đầy đủ chứng cứ giao cho Uỷ ban Kỉ luật tỉnh, thậm chí là Trung ương thì Chúc Hồng Kì khó mà chối bỏ được sai lầm nàyNếu y cũng có lợi trong vụ đó thì càng không thoát khỏi trừng trị của pháp luật.

    Đỗ Long nói:
    - Cháu có thể bảo bạn cháu đến huyện Võ Khê tìm chứng cứ, nhưng việc này có ích hay không thì vẫn khó nói lắm. Đối với điều này cháu giữ nguyên ý kiến.

    Mã Quang Minh và Đỗ Long vừa ăn vừa nói chuyện, không ngờ lại có chút cảm giác tâm đầu ý hợp. Nói đến phần sau Mã Quang Minh càng ngày càng cảm thấy hối hận về việc ban đầu đã bỏ lỡ hai lần cơ hội tốt của bản thân, nếu không thì bây giờ ông đã là Bí thư thành ủy thành phố Ngọc Minh rồi.

    Đỗ Long cũng đã có được sự tín nhiệm của Mã Quang Minh. Mã Quang Minh lại nói cho Đỗ Long biết một vấn đề khó khăn mà ông đang gặp phải.

    Hóa ra Mã Quang Minh mặc dù đã lợi dụng đạt được cơ hội đầu tư ở châu Đức Hồng, nhận được sự ủng hộ của một số người. Nhưng Chủ tịch châu Đằng Thanh Hà lại không phải là người cam tâm tình nguyện giao ra quyền lực. Bí thư châu ủy tiền nhiệm chính là do y đuổi đi. Mã Quang Minh phải chịu sự cản trở, thậm chí là thử thách từ nhiều phía.

    Khi Mã Quang Minh buồn bực nhất đã nghĩ đến Đỗ Long, việc Đỗ Long liên tiếp hạ bệ được hai Thường vụ Thành ủy khi còn ở thành thố Ngọc Minh khiến Mã Quang Minh động lòng. Vì vậy vào lúc lựa chọn, ông gần như là nói đùa mà nhắc đến Đỗ Long với Giang Thượng Minh, Giang Thượng Minh lại tưởng là thật nên điều luôn Đỗ Long đến.

    - Nghe nói Giang Thượng Minh rất có hứng thú với địa vị của Bí thư Bạch. Đỗ Long tùy tiện nhắc một câu, Mã Quang Minh đã hiều được ý của hắn, ông cười nói: - Người chết vì tiền, chim chết vì ăn. Việc Giang Thượng Minh có ý nghĩ này cũng không có gì kì lạ. Cháu không phải là vì thế mà bất mãn với ông ta chứ?

    Đỗ Long lắc đầu nói:
    - Là Bí thư Bạch nói cho cháu biết, còn bảo cháu cẩn thận một chút. Lão già này điều cháu đến thành phố Lỗ Tây chưa chắc là đã có ý tốt.

    Mã Quang Minh trầm ngâm nói: - Nếu đây là do Bí thư Bạch nói thì không thể không để mắt đến được. Uhm, tôi sẽ giúp cậu chú ý một chút. Cậu cũng phải cẩn thận đấy, đừng để người khác nắm được nhược điểm.

    Nhiều lúc muốn cẩn thận nhưng cũng không tránh khỏi rắc rối từ trên trời rơi xuống. Đỗ Long vừa mới cáo từ Mã Quang Minh không lâu thì nhận được tin nhắn. Nội dung tin nhắn là Hồ Thông Viễn lại dùng cái thẻ IC kia gọi điện cho Hầu Hạp.

    Một lát sau Nhạc Băng Phong gửi đoạn băng ghi âm cuộc điện thoại đến, Đỗ Long ngay lập tức mở băng ghi âm ra, chỉ nghe thấy tiếng Hầu Hạp nói:
    - Đại đội trưởng Hồ, hôm nay cậu lại có tin tốt gì muốn nói với tôi vậy?

    Hồ Thông Viễn nói: - Hầu Hạp, giúp tôi một việc, lập tức sắp xếp A Phi và mấy người đi Trùng Khánh, hai ngày nữa thì về.

    Hầu Hạp nói: - Tôi có thể hỏi lí do không?

    Hồ Thông Viễn nói: - Anh biết vụ án đập xe cướp đồ kia không? Dương Xương Hiền nghi ngờ là anh phái người làm, hiện giờ đang tìm cách xuống tay với anh, tôi tin là anh vô tội. Đáng tiếc là không có ai nghe tôi cả. Hôm qua Đại đội trưởng mới đến cũng định xuống tay rồi, nhưng không biết tại sao lại dừng mọi hành động. So với việc ngồi chờ bọn chúng đến điều tra anh thì không bằng hành động trước để kiểm soát đối phương. Đầu tiên anh cứ giấu kĩ mọi thứ đi, sau đó phái A Phi, Xà Tín và mấy người nữa đến Trùng Khánh lượn một vòng. Bọn chúng chắc chắn sẽ ra tay ngay lập tức. Đợi đến khi bọn chúng phát hiện ra tất cả mọi thứ đều là giả thì anh quay lại cắn ngược một cái, kiện bọn chúng bắt loạn người. Tôi sẽ trợ giúp một chút cho anh. Dương Xương Hiền và Đại đội trưởng mới đến chắc chắn sẽ gặp xui xẻo. Chờ sau khi tôi làm Đại đội trưởng rồi, bảo đảm anh sẽ có không ít lợi ích đâu.

    Hầu Hạp cân nhắc một chút nói: - Việc này có thể để vài ngày nữa thì làm không?

    Hồ Thông Viễn nói; - Càng nhanh càng tốt, bây giờ bọn chúng đang ngày đêm theo dõi anh, việc làm ăn của anh chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Việc này tốt nhất là nên nhanh chóng giải quyết cho tốt đi.

    Sắp tới Hầu Hạp phải làm một vụ làm ăn lớn, nếu như để cho cảnh sát theo dõi suốt thì cũng không phải là cách hay. Vì vậy gã nói ngay: - Vậy được, tôi sẽ lập tức cho bọn A Phi đi chơi hai ngày.

    Xe cảnh sát đỗ ở ven đường. Phía trước là một cái ngã tư, bên trái là hướng đi đến câu lạc bộ giải trí đĩa bay, tiếp tục đi về đằng trước hay là về nhà? Đỗ Long suy nghĩ một chút, quyết định hay là cứ về nhà, đợi đến khi bọn Dương Xương Hiền và Triệu Thông Quốc báo cáo tình hình và xin hành động thì hắn sẽ phủ quyết là xong.

    Tuy nhiên cho đến tận khi hắn ôm Bạch Nhạc Tiên đi ngủ cũng không nhận được bất kì tin nhắn nào. Trong lòng Đỗ Long có dự cảm không tốt, hắn dỗ Bạch Nhạc Tiên ngủ rồi liền cầm điện thoại đến thư phòng nghiên cứu quyển “ Tin tức học công an”, trong lòng đã có những tính toán xấu nhất.

    Không lâu sau, điện thoại cuối cùng cũng reo, hắn nhấn vào tai nghe bluetooth đeo trên tai nói: - Xin chào, tôi là Đỗ Long.
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/3/16
  2. Chương 856: Đánh rất hay!


    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn: metruyen.com †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

    Share :MTQ Banlong.us




    Chương 856: Đánh rất hay!

    Trong điện thoại truyền đến giọng của Hàn Vĩ Quân, y nói: - Đỗ Long, nghe nói cậu phái người đi bắt Hầu Hạp? Còn kiểm tra câu lạc bộ giải trí đĩa bay, chuyện lớn như vậy tại sao không nói trước cho tôi biết? Các cậu nắm giữ chứng cớ gì? Từ trong câu lạc bộ giải trí tìm ra cái gì rồi sao?

    Giọng của Hàn Vĩ Quân có vẻ có chút tức giận. Đỗ Long nhướn mày, trong lòng cũng bốc hỏa, hắn nói: - Tôi không phái người bắt Hầu Hạp? Cục trưởng Hàn, ông từ đâu nghe được tin tức nói Hầu Hạp bị bắt?

    Hàn Vĩ Quân nói: - Là luật sư của Hầu Hạp, ông ta vất vả tìm tôi nói là các cậu chẳng những bắt Hầu Hạp, mà còn không cho phép anh ta gặp bất cứ ai, cũng không cho anh ta gọi nghe điện thoại. Luật sư của anh ta muốn chúng ta mau chóng giải thích. Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Các cậu không phải là đang tra tấn bức cung chứ? Hầu Hạp vẫn là người có địa vị xã hội nhất định đấy, các cậu không được làm càn!

    Đỗ Long nói: - Cục trưởng Hàn, hôm nay tôi không có sắp xếp bất kỳ hành động gì. Nếu như không phải ông nghe lầm thì khẳng định là có người tự tiện hành động. Tôi sẽ điều tra, nhất định sẽ sớm cho ông một lời giải thích.

    Hàn Vĩ Quân nói: - Cậu không biết sao? Được rồi, cậu nhanh chóng làm sáng tỏ cho tôi, trong vòng nửa giờ phải cho tôi câu trả lời!

    Đỗ Long sau khi cúp điện thoại cũng không lập tức gọi điện thoại cho bọn Dương Xương Hiền hoặc Triệu Thông Quốc. Qua chừng mười phút điện thoại của Đỗ Long lại vang lên, Đỗ Long thản nhiên nói: - Xin chào, tôi là Đỗ Long...

    Trong điện thoại truyền đến giọng của Triệu Thông Quốc, cậu ta hạ giọng nói: - Đại đội trưởng, rất xin lỗi... Chúng tôi không nghe theo sự sai bảo của anh... bây giờ phiền phức rồi. Đại đội phó Dương dẫn chúng tôi đến lục soát câu lạc bộ giải trí đĩa bay, còn bắt cả bọn Hầu Hạp, a Phi...

    Đỗ Long ngừng một chút mới dùng sức vỗ bàn một cái, phẫn nộ quát: - Đây là chuyện gì? Không phải tôi đã dặn dò các cậu rồi sao? Không có mệnh lệnh của tôi tuyệt đối không được đi va chạm với Hầu Hạp và câu lạc bộ giải trí đĩa bay! Các cậu không coi lời tôi nói ra gì sao?
    Triệu Thông Quốc ruột gan đều hối hận, cậu ta thấp giọng nói: - Đại đội trưởng, bọn a Phi đột nhiên tới sân bay mua vé máy bay phải rời khỏi. Chúng tôi lo bọn chúng muốn chạy tội, mọi người sau khi thương lượng quyết định tiến hành bắt giữ...

    Đỗ Long cười lạnh nói: - Khá cho cái câu mọi người sau khi thương lượng. Tôi là Đại đội trưởng, là lãnh đạo của các cậu. Hành động lớn như vậy lại không có ai thông báo trước cho tôi biết, các cậu tôn trọng tôi như vậy sao? Được rồi, khoản nợ này sau này sẽ tính sổ với các cậu. Các cậu người cũng bắt rồi, câu lạc bộ giải trí cũng lục soát rồi, tìm được cái gì có ích không?

    Triệu Thông Quốc nói: -Không có, không có cái gì, toàn bộ câu lạc bộ giải trí rất sạch sẽ, chẳng thu được cái gì. Sau khi đột nhiển thẩm tra, phát hiện bọn a Phi đều có chứng cớ hoặc là nhân chứng ngoại phạm, chúng tôi đã bắt nhầm người rồi.

    Đỗ Long hừ một tiếng, nói: - Lúc họp lỗ tai của các cậu nghe đi đâu vậy? Tôi đã lặp đi lặp lại nói rằng bọn Hầu Hạp không liên quan với vụ án, các cậu không nghe, bây giờ thì tốt rồi. Thật sự hoàn toàn lâm vào bị động rồi, các cậu bây giờ vui không?

    Triệu Thông Quốc bị mắng cho không nhấc nổi đầu, cậu ta cười khổ nói: - Đại đội trưởng, sai đã sai rồi, tôi nguyện gánh mọi trách nhiệm. Sau sự việc anh xử lý tôi như thế nào cũng được, bây giờ anh vẫn là khẩn trương tới đâu thu dọn tàn cục đi.

    Đỗ Long nói: - Cậu gánh nổi sao? Hừ, Dương Xương Hiền đâu? Gọi anh ta lại đây, tôi muốn nói chuyện với anh ta!
    Không lâu điện thoại liền chuyển đến tay Dương Xương Hiền. Dương Xương Hiền gắng gượng gọi một tiếng Đại đội trưởng, sau đó liền bị Đỗ Long mắng cho lút mặt lút mũi. Dương Xương Hiề biết mình đuối lý, anh ta không dám tranh luận. Tuy nhiên bị một tên tiểu tử ít tuổi hơn mình mắng mỏ, trong lòng vô cùng khó chịu.

    - Tôi lập tức trở về đại đội, các anh hãy lập tức thả người. Nếu quay về đại đội còn thấy bọn Hầu Hạp vẫn ở đó, tôi sẽ cắt chức các anh!

    Sau khi Đỗ Long rống xong lập tức cúp điện thoại. Chỉ nghe giọng Bạch Nhạc Tiên hỏi: - Làm sao vậy? Lại phải về làm việc sao?

    Đỗ Long quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bạch Nhạc Tiên mặc đồ ngủ đang vịn khung cửa đứng ở đó. Bộ dạng ** như tuyết trắng còn ngái ngủ thật là khiến người ta thèm nhỏ dãi. Chỉ có điều bây giờ Đỗ Long không có thời gian đẩy cô ngã xuống. Đỗ Long đi lại ôm lấy cô, hôn một cái lên trán cô, dịu dàng nói: - Xin lỗi đã làm em tỉnh giấc. Đại đội có chút việc phải đi xử lý một chút. Em không cần chờ anh, nghỉ ngơi đi.

    Dương Xương Hiền xanh mặt trả di động lại cho Triệu Thông Quốc, nói: - Thả tất cả ra đi.

    Bắt người thì dễ thả người thì khó. Hầu Hạp nhận được chỉ điểm của Hồ Thông Viễn, ỷ lại ở Đại đội trị an không chịu đi. Gã ta còn kêu to muốn gặp lãnh đạo Cục công an, phải kiện đội trị an tra tấn bức cung và vân vân. Nhìn thấy bộ dạng kiêu ngạo của tên khốn kiếp này, Triệu Thông Quốc điên tiết, cậu ta quơ lấy côn điện một phát chọc vào cánh tay Hầu Hạp. C-K-Í-T..T...T một tiếng, hồ quang nhảy lên trên da Hầu Hạp. Hầu Hạp tức thì run rẩy ngã xuống, đầu lưỡi chết lặng không thốt ra lời.

    Triệu Thông Quốc giận dữ hét lên về phía gã ta: - Nhìn rõ một chút, bố mày tên là Triệu Thông Quốc, là bố mày dí điện chơi với mày, mày có gan thì kiện tao đi!

    Nói xong, Triệu Thông Quốc lại chọc một cái vào dưới bụng gã. Hầu Hạp lúc này bị điện giật đến mức toàn thân đều cong lại như một con tôm lớn.

    Mọi người thấy côn điện không ngừng lóe hỏa hoa trên người Hầu Hạp. Bọn họ lo Hầu Hạp bị điện giật chết hoặc bị giật tàn phế, vội vàng kéo Triệu Thông Quốc ra. Triệu Thông Quốc vẫn hét mắng: - Mày cái đồ chó hoang không chịu cút đi có phải không? Được, nhốt riêng gã ta lại cho tôi, bố mày phải cùng gã chơi trò bịt mắt bắt dê!

    Nghe những lời này, đàn em của Hầu Hạp vội vàng đỡ Hầu Hạp đi ra ngoài, không dám dừng lại nửa giây.

    Triệu Thông Quốc đuổi theo ra ngoài, mắng: - Đồ xã hội đen chó hoang lúc nào cũng dám uy hiếp cảnh sát. Đồ chó hoang mày cứ chờ đấy, sớm muộn gì bố mày cũng tống mày vào nhà lao. Bố mày mỗi ngày đều tìm mày giáo huấn, xem mày còn dám túm cùng bố mày không!

    Hầu Hạp ra đến bên ngoài mới dám nói: - Hoa Hạ là xã hội pháp trị, tao phải kiện chúng mày nghiêm hình bức cung!

    Triệu Thông Quốc cầm côn điện đuổi tới, hù dọa Hầu Hạp sợ tới mức vội vàng lên xe, thúc giục đàn em của gã nổ máy xe ô tô chạy thoát như bay.

    Dương Xương Hiền lúc này mới đi ra, anh ta nghiêm mặt nói với Triệu Thông Quốc: - Triệu Thông Quốc, cậu đang làm gì vậy? Cậu sao có thể tùy tiện đánh người? Cậu muốn bị mất chức sao? Mau thu côn lại, vào bên trong ngồi cho tôi!

    Triệu Thông Quốc mặc dù bị mắng, nhưng cậu ta không một chút hối hận. Cậu ta xoay người bước đi vào Đại đội trị an, các đồng sự ở bên cạnh đều âm thầm giơ ngón tay cái lên về phía cậu ta.

    Không bao lâu Đỗ Long đã đến, hắn vừa đi vừa nói với Dương Xương Hiền đang nghênh đón: - Triệu tập tất cả những người tham ra hành động lại đây, họp!
    Trong phòng họp nhỏ nhiều người tụ tập lại với nhau. Đại đa số đều tự mình xách ghế tới ngồi, tất cả mọi người thấp thỏm cúi đầu xuống. Đỗ Long mặt lạnh lùng, ánh mắt đảo qua một vòng, sau đó nói: - Đại đội phó Dương, đây là chuyện gì vậy? Ai có thể nói cho tôi nghe chi tiết một chút quá trình sự việc không?

    Dương Xương Hiền chỉ đành nói một lượt quá trình phát sinh sự việc, ngay cả chuyện Triệu Thông Quốc dùng côn điện xua đuổi Hầu Hạp đều nói ra hết.

    Triệu Thông Quốc bây giờ đã tỉnh táo lại, cậu ta ý thức được sự kích động của mình, cậu ta có chút hối hận cúi đầu xuống. Sau khi Dương Xương Hiền nói xong, trong phòng hội nghị hoàn toàn yên tĩnh, không người nào dám lên tiếng, đều sợ đụng vào họng súng.
    Đỗ Long liếc nhìn Triệu Thông Quốc một cái, nói: - Tốt lắm, các anh hôm nay cuối cùng cũng có người làm đúng một việc. Chúng ta là cảnh sát, cho dù liều cái mạng này, chúng ta cũng không thể đánh mất thể diện của cảnh sát. Khiến cho phần tử phạm tội kiêu ngạo như thế, Triệu Thông Quốc cậu làm tốt lắm!

    - A! Triệu Thông Quốc ngẩng đầu lên, khuôn mặt ngạc nhiên. Tất cả mọi người trong phòng họp cũng đều phát ra tiếng kinh ngạc...
     
    Chỉnh sửa cuối: 5/3/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)